Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 114 bài ] 

Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

 
Có bài mới 18.08.2017, 08:19
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 01.02.2013, 13:33
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 271
Được thanks: 2120 lần
Điểm: 35.12
Có bài mới Re: [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý - Điểm: 38
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 67: Thải Vân xuất giá

Trong hồ sen trước tú lâu có một chiếc thuyền gỗ, Thải Vân đang chậm rãi bước từ tấm ván trên thuyền lên bờ. Bên cạnh có một lão bà bà cẩn thận tỉ mỉ nhìn chằm chằm.

“Thải Vân thiệt có nhã hứng, sắp xuất giá, còn có tâm trạng hái đài sen.” Tám tháng hoa đã tàn hết, trong hồ chỉ còn vài cái đài sen trụi lủi.

“Đại tẩu nói đùa, muội đang luyện tập đi đường.” Thải Vân bước tới bờ, dùng khăn lụa xoa xoa mồ hôi trên trán.

“Luyện đi đường?” Tề Vân Đình khó hiểu.

“Nương nói, rời thuyền lên thuyền thân mình không thể có một chút lay động, mũi chân không thể lộ ra khỏi làn váy......” Thải Vân ảo não cắn môi.

Hân Duyệt ngây ngẩn cả người, may mà ta không có người mẹ nghiêm khắc như vậy.

“Ngày mai sẽ đưa đồ cưới, muội luyện sao rồi?”

“Muội...... Lên bờ còn được, lên thuyền thì......” Nhìn bản mặt khóc tang của nàng là biết không được rồi.

Hân Duyệt vung tay lên: “Chuyện này có gì khó, đến lúc đó để đại ca muội ôm muội lên thuyền là được.”

Thải Vân do dự nhìn về phía đại ca, trong mắt lại có một chút mừng rỡ: “Như vậy được sao?”

Tiểu muội nhà mình sắp lấy chồng, làm đại ca tự nhiên là trong lòng không nỡ, coi như là cưng chiều nàng một lần đi.

Tề Vân Đình yên lặng gật gật đầu, Thải Vân hưng phấn đến đỏ mặt. Miệng nhỏ giọng than thở: “Vẫn là đại ca, đại tẩu tốt.”

Tề Vân Đình cho ma ma giáo tập lui ra, ba người đến trong đình ngồi xuống.

“Thải Vân, sau khi thành thân đừng quên gởi thư, muội chỉ cần để nha hoàn thân tính đưa thư đến cửa hàng Tề gia ở Hàng Châu là được.” Tề Vân Đình uống ngụm trà.

“Thải Vân, ta đã sớm muốn đến gặp muội, chỉ là má Cát cứ đứng trước cửa, hôm nay nếu không phải kéo theo đại ca muội, chỉ sợ ta còn không vào được đâu.” Hân Duyệt có chút bất mãn.

Thải Vân há miệng thở dốc, muốn nói lại thôi, mẹ nói đại tẩu nói rất nhiều chuyện không đúng, sẽ dạy hư nàng. Nhưng mà, nàng lại cảm thấy đại tẩu chân thành thiện lương, nhanh mồm nhanh miệng, so với nhị tẩu càng dễ thân thiết hơn. Tuy thỉnh thoảng trong lời nói sẽ có chút cổ quái, hành vi khác người, có điều đại ca đối với tẩu ấy cũng là yêu như trân bảo, che chở đủ đường.

Bản thân mình vài ngày nữa là vào cửa Vương gia còn không biết ra sao, nghĩ đến đây vẻ mặt lại ảm đạm.

Bật thốt lên nói: “Kỳ thật, muội sợ......”

“Nha đầu ngốc, sợ cái gì, Thải Vân người vừa xinh đẹp, lại ôn nhu hiền lành, Vương gia công tử kia còn không vui vẻ cưng chiều hay sao?” Hân Duyệt vứt cho Tề Vân Đình một ánh mắt.

“Đúng vậy, nữ tử xuất sắc như muội muội ta, khắp thiên hạ cũng khó tìm người thứ hai. Tuy nói Vương gia là nhà quan, nhưng mẹ chúng ta không phải cũng là tiểu thư nhà quan hay sao, muội là do một tay mẹ nuôi lớn, nay lại có ma ma giáo tập chuyên môn dạy bảo, nhất định không có sai lầm.”

Thải Vân thoáng an tâm, ngẩng đầu nói với Hân Duyệt: “Đại tẩu, muội...... tẩu......” Đỏ bừng mặt, nói không ra lời.

Hân Duyệt cười nói: “Cái ta cái gì muội, có chuyện muội cứ việc nói thẳng.”
Thải Vân nhiều lần do dự vẫn không nói ra, chỉ nói: “Nếu có thể vĩnh viễn ở tại nhà mẹ đẻ thì tốt rồi.”

Hân Duyệt cầm tay nàng: “Thải Vân, chờ muội có được phu quân yêu thương muội sẽ biết chỗ tốt của thành thân. Cô gái trưởng thành, sẽ có nơi chốn của mình, có chồng có con gia đình đầy đủ. Cha mẹ, huynh đệ tỷ muội yêu thương và phu quân yêu thương sẽ không giống nhau, muội xem bây giờ ta cảm thấy rất hạnh phúc.”

Thải Vân nhìn vẻ mặt hạnh phúc của đại ca, đại tẩu, tự nhiên rất hâm mộ, trong lòng âm thầm chờ đợi bản thân mình cũng có vận may như vậy.

Hân Duyệt không dám nói những lời khác người, dù sao không phải nam nhân nào cũng đều có thể giống Tề Vân Đình dung túng nữ nhân của mình, vẫn nên để nàng đi theo con đường của cổ nhân thôi, như vậy mới bảo đảm hạnh phúc của nàng.

Ngày hôm sau, mặt trời vừa nhô lên, ánh sáng lại chang hòa khắp mặt đất.

Theo phong tục địa phương, trước hôn lễ một ngày sẽ vận chuyển đồ cưới.

Trên trăm chiếc thuyền hoa treo lụa đỏ thẫm xếp thành một hàng, quả thật là mười dặm hồng trang, vô cùng đồ sộ.

Vân Hải dẫn đội chuyển đồ cưới, dáng vẻ thiếu niên cao ngất đứng đầu thuyền, làm khuynh đảo không ít mỹ nữ Giang nam.

“Gia tài bạc triệu thật là tốt, có thể xuất giá long trọng như vậy." Hân Duyệt nhỏ giọng tán thưởng.

Cái trán bị người ta gõ mạnh, “Đứa ngốc, đã thành thân rồi, ánh mắt lại còn nông cạn như một tiểu nha đầu.”

“Hừ! Lúc ta thành thân cũng được long trọng như vậy sao?” Hân Duyệt mân mê cái miệng nhỏ nhắn.

“Nếu không ta cưới nàng lần nữa?” Tề Vân Đình cười thầm.

“Ai cần chứ.” Nhìn theo đội tàu rời đi, Hân Duyệt xoay người vào cửa.

“Nàng dám nói không cần, xem ta......”

Đại thiếu gia cùng đại thiếu nãi nãi nhỏ giọng nói nhỏ rời đi, quần chúng vây xem liền khe khẽ bắt đầu nghị luận.

Giáp: Đã thấy qua ân ái, chưa từng thấy ân ái như thế.

Ất: Ngươi không thấy hôm Tề đại thiếu thành thân, tự mình ôm nàng dâu lên bờ sao, chắc là bắt đầu từ khi đó.

Bính: Có thể thấy được ngày thành thân vô cùng quan trọng, có thể qua đó mà dự đoán cả đời người.

Đinh: Nếu nam nhân có thể nhân nhượng tức phụ như thế, ân ái cũng sẽ không khó khăn.

Hai mươi sáu tháng tám, ngày lành nắng đẹp.

Sáng sớm, nhóm nữ quyến đã tề tụ ở Phi Ngọc các. Lúc Hân Duyệt vào cửa, lão phu nhân đang chải đầu cho Thải Vân: “Một chải cử án tề mi, hai chải bạc đầu gia lão, ba chải con cháu đầy đàn!” Nhìn khuôn mặt con gái mềm mại trong gương, lão phu nhân âm thầm rơi lệ.

“Mẹ, con gái không muốn xa mẹ.” Quay người nhào vào lòng mẫu thân, thất thanh thống khổ.

Ở đây không người nào không thờ ơ, đang âm thầm gạt lệ.

Má Cát tiến lên khuyên nhủ, đành phải trang điểm lần nữa, đội mũ phượng hà phi, trùm khăn voan long phụng trình tường.

Tiểu nha đầu tiến vào báo: “Đội tàu đón dâu ở Hàng Châu đã đến, đại thiếu gia hỏi đã chuẩn bị xong chưa?”

Lão phu nhân khoát tay: “Để cho bọn họ vào đi.”

Đội ngũ đón dâu chỉ đến trước cửa, có mấy nam nhân bước vào Tề gia.

Tề lão gia, Tề phu nhân ngồi ở chủ vị, Thải Vân bái biệt cha mẹ, cắn chặt môi sợ mình lại khóc. Khóc trước khi xuất giá là điềm xấu.

Phong tục ở Uyển châu, cha mẹ không thể tiễn con ra cửa. Do huynh trưởng cõng ra cửa, rồi tự mình đi đến trên thuyền.

Tề Vân Đình cúi xuống cõng Thải Vân, nhị lão rưng rưng đưa tới nhà trước.

Trước cửa Tề phủ đã sớm kèn nhạc vang trời, đầu người nhấp nhô. Đội tàu Vương gia đón dâu đội tàu cũng có trên trăm chiếc, trên mỗi chiếc thuyền đều có hai gã hộ vệ khôi giáp sáng bóng. Đương nhiên, phụ thân của chú rể Vương Kiêu là Đô đốc thủy quân Giang Nam, Chí Viễn hầu, điều động một đội cận vệ còn không dễ dàng.

Người Uyển châu xem như được mở mắt, hôm qua là trăm thuyền đưa thân của Tề gia, hôm nay là trăm thuyền đón dâu của Vương gia, đây là điều những tiểu cô nương hằng mơ ước, mộng thấy chứ chưa từng gặp qua.

Tề Vân Đình cõng Thải Vân ra cửa, liền đặt nàng trước cửa phủ, chờ qua một đoạn nhạc mừng sẽ ôm nàng xuống thuyền.

Hân Duyệt lặng lẽ kéo tay áo của hắn, nhỏ giọng nói: “Chúng ta đi xem thử tân lang quan?”

Tân lang quan khoác áo đỏ đeo cầu lụa hồng quả nhiên là anh tuấn bất phàm, đúng chuẩn con nhà tướng.

Hân Duyệt tiến lên nói: “Muội phu, đã sớm nghe nói ngươi thiếu niên anh hùng, hôm nay vừa thấy quả nhiên anh tuấn vĩ ngạn, khí độ bất phàm, Thải Vân nhà chúng ta quả thật được gả vào nhà tốt rồi.”

Vương Kiêu thấy nàng cùng Tề Vân Đình vẻ mặt vô cùng thân thiết, liền cũng đoán được đại khái. Ôm quyền nói: “Tề đại ca, vị này chính là đại tẩu đi. Tiểu đệ hữu lễ.”

Tề Vân Đình mỉm cười còn thi lễ: “Về sau mọi người chính là người một nhà, Kiêu đệ không cần khách khí.”

Hân Duyệt mặt dày nói: “Thải Vân muội ấy không biết bơi, hơn nữa lúc xuống thuyền rời thuyền lại khó khăn. Muội phu đi đường cũng mệt rồi, nếu không ngại có thể để đại ca ngươi bế nàng dâu lên thuyền. Đây cũng là chút việc bọn ta có thể làm cho Thải Vân, sau này còn nhờ muội phu thương yêu nàng mới phải.”

Nàng hơi hơi ghé mắt nhìn Tề Vân Đình cười giảo hoạt, lại gặp hắn bất đắc dĩ nhẹ nhàng lắc đầu.

Nàng cho là ai cũng đều giống ta sủng nàng hay sao?

Mặt mày lưu chuyển cưng chiều vô hạn.

Vương Kiêu hiểu ý, sang sảng cười: “Ta nghe nói, lúc đại ca cùng đại tẩu thành thân, đó là đại ca tự mình ôm đại tẩu lên thuyền, mới có vợ chồng ân ái như hôm nay. Việc này đã truyền ra không biết bao nhiêu giai thoại đẹp, hôm nay ta cũng noi theo. Chính ta sẽ bế nàng dâu của mình, sao có thể không biết xấu hổ để đại ca vất vả.”

Tư lễ quan hô to một tiếng: “Giờ lành đến!”

Vương kiêu đi nhanh tiến lên, ôm lấy giai nhân vững vàng lên thuyền.

Trên bờ vang lên những tiếng thổn thức.

Thải Vân đã sớm khẩn trương tay đổ đầy mồ hôi, che khăn voan không dám nương khe hở nhìn ra bên ngoài. Tưởng đại ca đang ôm lấy mình, nghĩ đến hôm nay rời nhà, đã là người của Vương gia, trong lòng lại có thêm vài phần quyến luyến.

Vì thế đưa tay cánh tay nhẹ nhàng quàng lên vai hắn, bả đầu dựa vào ngực hắn, tình cảm không muốn xa rời không nói cũng hiểu.

Kỳ thật nàng rất muốn nói: Đại ca, mới trước đây muội bị trật chân huynh cũng ôm muội như thế; Mà nay, muội muội trưởng thành thật sự không muốn rời xa mọi người.

Nhưng mà, cuối cùng nàng cũng không nói ra miệng, bởi vì sợ mình sẽ rơi nước mắt như mưa.

Vương Kiêu hơi dừng một chút, cúi đầu nhìn nhìn thiên hạ trong lòng, khóe miệng có chút tươi cười không dễ phát hiện.

Mười dặm đưa tiễn, chia tay ngoài thành Uyển châu.

Vợ chồng Vân Thụ, Thu Sương tha thiết dặn: “Thải Vân, tận tâm hầu hạ cha mẹ chồng, xuất giá tòng phu, từ nay về sau muội đã là người của Vương gia. Làm việc lấy đại cục làm trọng, phải biết nhường nhịn, hiền lương thục đức làm tròn bổn phận.”

Thải Vân thấp giọng nói: “Dạ.”

Tề Vân Đình chung quy không quá yên tâm: “Thải Vân, nhớ rõ thường gởi thư.”

Nếu là có chuyện gì, đại ca chàng còn có thể ra mặt giúp đỡ hay sao? Hân Duyệt âm thầm lắc đầu, tiến lên nhỏ giọng nói: “Thải Vân, nhớ kỹ, nữ nhân dựa vào chiếm được lòng nam nhân mới chiếm được thiên hạ.”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn baonganpham về bài viết trên: MicaeBeNin, yuriashakira
     
Có bài mới 19.08.2017, 09:05
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 01.02.2013, 13:33
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 271
Được thanks: 2120 lần
Điểm: 35.12
Có bài mới Re: [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý - Điểm: 35
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 68: Mong chàng về

Trong Tề phủ, quản gia đang bẩm báo tình huống ngoài cửa. Vì lão gia, phu nhân là trưởng bối chiếu theo quy củ không thể tiễn con ra cửa, đành phải ngồi ở tiền thính (nhà trước).

“Tiểu Hầu gia ôm đại tiểu thư lên thuyền.”

Tam di nương hé miệng cười trộm, người trẻ tuổi bây giờ a!

Nhị di nương là người nhiều quy tắc, một lời nói toạc ra huyền cơ: “Chắc là đại thiếu phu nhân nhà ta xúi giục rồi.”

Lão gia vui mừng gật gật đầu: “Vương Kiêu có thể hạ mình đối đãi con gái như thế, cũng là Thải Vân có phúc.”

Tề phu nhân sắc mặt lại đen vài phần, e ngại mặt mũi lão gia nên không lên tiếng.

Anh trai và chị dâu tiễn đưa xong, trở về phục mệnh. Tề lão gia nói vài câu, liền bảo mọi người đều tự trở về nghỉ ngơi.

Tề phu nhân một mình gọi Tề Vân Đình vào nhà chính, nửa canh giờ sau mới trở về Noãn Ngọc đinh.

“Mẹ chàng thần thần bí bí gọi chàng để làm chi?” Có chút mệt mỏi, Hân Duyệt nằm nghiêng trên tháp sắp ngủ.

Tề Vân Đình nghiêm mặt nói: “Duyệt Duyệt về sau không được nói như vậy, đó là mẹ của ta.”

“Nhưng mà, chàng có biết, bà không thích ta, ta cũng không thích bà. Chàng xem, vừa rồi bà cũng chỉ gọi có mình chàng.” Hân Duyệt dẫu môi.

“Nàng đó,” Tề Vân Đình ôm nàng vào lòng, cắn một ngụm trên miệng nàng. “Kỳ thật mẹ cũng không có chuyện gì, chỉ là gọi ta nói vài câu. Vài ngày tới ta lại ra ngoài, xử lý một chút chuyện quan trọng. Sau khi trời lạnh sẽ ở nhà với nàng chịu không?”

“Lại muốn ra ngoài sao?” Khuôn mặt Hân Duyệt ủy khuất nhăn lại như trái khổ qua.

“Đừng như vậy, bảo bối! Cười một cái?”

“Mang theo ta được không?”

“Lần này đến phương Bắc xa xôi, mang theo nàng không tiện. Yên tâm, ta sẽ ra roi thúc ngựa, nhất định trong vòng nửa tháng gấp trở về.”

Tâm tình khó chịu, liền không để ý đến hắn, nằm lăn trên tháp ngủ luôn.

Tề Vân Đình trước khi đi, lại căn dặn cẩn thận, bảo Hân Duyệt ở bên mẫu thân nhiều hơn, để bà đỡ nhớ con gái. Còn thỏa thuận cùng nàng, việc gì cũng nên chờ hắn trở về rồi nói.

Hân Duyệt chỉ đành đáp ứng, cũng có thời gian nửa tháng, cứ nghiên cứu một chút phương pháp cải tạo ôn tuyền, làm cho mùa đông này ấm áp.

Hắn đi rồi, Hân Duyệt hết lòng tuân thủ hứa hẹn mỗi ngày đi vấn an lão phu nhân, chỉ là bà không nói lời lạnh nhạt, thì chính là bộ dáng ta lười không thèm gặp ngươi.

Thu Sương vốn tính thìn lạnh nhạt, nay lại phải dưỡng thai, tự nhiên là không ra khỏi cửa chính, cửa viện cũng không qua.

Không có Thải Vân, Vân Hải cũng không thể một mình đi tìm đại tẩu nói chuyện phiếm, đành phải mỗi ngày đi ra ngoài tìm người luận bàn võ nghệ.

Hân Duyệt một người cũng không biết làm gì, cuối thu khí sảng thời tiết tốt, liền mỗi ngày nằm trên ghế quý phi phơi nắng ngủ trưa. Buổi tối cơm nước xong lại ngủ tiếp, cứ ăn ngủ, ngủ ăn như vậy, qua nửa tháng cả người lại tròn thêm một vòng. Da mặt hồng nhuận, cơ thể đẫy đà, kiều diễm càng hơn trước.

Tề Vân Đình viết thư, nói chiều mai hoặc sáng sớm ngày kế sẽ trở về, Hân Duyệt nhất thời kích động liền ngủ không được.

Thật vất vả đợi đến buổi tối đốt đèn, mới thấy hắn phong trần mệt mỏi trở về.

Nhìn thấy ái thê chờ ở cửa, ôm lấy đi vào nhà.

“Sao lại về gấp như vậy?” Là nhớ ta chịu không nổi rồi sao?

“Ngày mai cậu tới, ta tự nhiên gấp trở về tiếp đãi.”

“Hừ! Thì ra không nhớ ta.” Hân Duyệt giãy dụa rơi xuống đất.

Hắn cười nói: “Sao lại không nhớ nàng được chứ? Đứa ngốc.”

“Vân Đình, ta có một chuyện muốn nói với chàng.”

“Để lát nữa nói sau.” Khi nói chuyện đã đến cửa nhà chính, Tề Vân Đình kéo tay Hân Duyệt vào nhà: “Mẹ, con đã trở về.”

“Ừ.” Tề phu nhân không biết đang giận ai, mặt cũng tái đi.

“Mẹ, chuyện ngày mai tiếp đón cậu đã chuẩn bị xong chưa?”

“Trước đừng nói chuyện cậu của ngươi, đây là phong thư nhà đầu tiên Thải Vân gởi về, ngươi đọc đi.” Thư bị ném vào người Tề Vân Đình, Hân Duyệt khó chịu, không khỏi nổi nóng, sao lại ném lên người lão công của ta. Cuối cùng vẫn xem ta là người ngoài, Thải Vân gởi thư sao lại không cho ta xem. Quên đi, ta cũng lười xem.

Tề Vân Đình rất nhanh đem thư quét một lần, sắc mặt lạnh xuống.

“Làm sao vậy, Thải Vân sống không tốt sao?”

Hắn thở dài, chưa nói cái gì.

Hân Duyệt đột nhiên nhớ tới mình còn có chuyện quan trọng phải nói với hắn, liền lắc lắc cánh tay hắn: “Vân Đình, ta có một chuyện rất quan trọng phải nói với chàng.”

Hắn không kiên nhẫn bỏ ra: “Đừng hồ nháo, nàng thì có thể có chuyện gì quan trọng.”

“Ta......” Hân Duyệt ủy khuất dẫu môi, “Ta thì sao không thể có chuyện quan trọng?”

Tề phu nhân đột nhiên phát tác: “Ngày ấy ta đã nói Thải Vân sớm hay muộn cũng sẽ bị nó hại, ngươi còn che chở cho nó. Nay ngươi còn có cái gì để nói? Ngươi nhìn bộ dáng ti tiện của nó đi, còn không cho ta dạy dỗ nó.”

Tề Vân Đình sắc mặt xanh mét, gân xanh trên trán nổi rõ, Vân Hải ở một bên cũng sợ tới mức lặng lẽ lui lại mấy bước.

“Nàng nói đi, nàng có chuyện gì quan trọng?” Hắn xoay người nhìn chằm chằm Hân Duyệt.

“Ta chỉ muốn nói trước cho một mình chàng biết.” Đó là ngọt ngào chỉ thuộc về hai người bọn họ, phải về đến phòng mình mới có cảnh trí phù hợp, hắn nhất định vui mừng đến mức ôm nàng xoay tròn.

Nói ở đây? Bí mật giấu được nhiều ngày như vậy, không phải là vì muốn để hắn là người đầu tiên biết được, nhìn bộ dáng vui vẻ của hắn sao.

“Chúng ta trở về phòng nói đi.” Trên mặt nàng hưng phấn đỏ ửng, không để ý đến sắc mặt khó coi của hắn, kéo tay hắn đi ra ngoài.

Đáng thương tiểu muội đang ở Vương gia chịu khổ, nàng lại ở đây vui vẻ ra mặt?

Tề Vân Đình phẫn hận bỏ vung tay ra, lửa giật ngùng ngụt, phẫn nộ quát: “Nàng ngoại trừ làm phiền người khác còn có thể làm cái gì?”

Hắn gắt gao nắm thành quyền, các đốt ngón tay kêu răng rắc, lại run run mở tay ra: “Nàng có biết sai chưa?”

Hân Duyệt mơ, ngày ngày trông, đêm đêm đợi, cuối cùng cũng đợi được hắn trở lại. Khó có thể ức chế tâm trạng kích động, khẩn cấp muốn đem tin vui kia nói cho hắn. Nhưng mà, hắn lại giơ tay cao như thế, muốn đánh ta sao?

“Ta có cái gì sai?”

Vân Hải cắn răng, không dám lên tiếng, chỉ trộm nhìn.

Lão phu nhân trợn mắt nhìn, đã muốn tức giận đến run người.

“Bốp!” Một một chốc sấm chớp, một cái tát dừng ở má trái Hân Duyệt.

Lực đạo không nặng nhưng cũng không nhẹ, nửa bên mặt nháy mắt đỏ bừng.

Nàng ngây người đứng, quên đau đớn, quên hết thảy chung quanh.

Cứ như vậy lẳng lặng nhìn Tề Vân Đình, đôi mắt trong suốt nhìn thẳng vào mắt hắn.

Là khiếp sợ, vẫn là thương tâm...... Ta đã từng vội vàng ngóng trông chàng trở về như vậy, mà nay chàng đã trở lại......

Hồi lâu...... Hai giọt nước mắt rơi xuống.

“Duyệt Duyệt......” Hắn vươn tay đến.

Hân Duyệt xoay người điên cuồng chạy ra ngoài, ngoài cửa Tiểu Nghiên kinh hô:
“Thiếu nãi nãi, sao người có thể chạy như vậy, chú ý thân mình a.” Nàng kinh hoàng đuổi theo.

Tề Vân Đình đi nhanh vài bước đuổi tới cửa, nhìn bóng dáng của nàng biến mất trong bóng đêm.

Tề phu nhân cười lạnh một tiếng: “Nếu không phải lúc đầu ngươi chiều chuộng nó thì làm gì có ngày hôm nay.”

Tề Vân Đình thở dài, tựa hồ là nói cho người khác nghe, lại giống đang an ủi chính mình: “Cũng nên dạy dỗ nàng một chút.”

Kế tiếp, nói đến chuyện Thải Vân, Tề Vân Đình muốn đi Hàng Châu nhìn xem, lại cảm thấy thành thân không đến một tháng, nhà mẹ đẻ đến cũng không tốt. Trong thư Thải Vân cũng nói, qua hai tháng là đại thọ năm mươi của phụ thân lúc đó trở về nhà thăm, vừa vặn ba tháng về nhà thăm bố mẹ, cứ chờ vậy.

Cậu thăng quan, trên đường nhậm chức đi qua Uyển châu, tự nhiên muốn vào thăm mẫu thân. Tề Vân Đình cùng mẹ cẩn thận thảo luận ngày mai tiếp đãi cậu như thế nào, cũng đã hơn nửa đêm.

Hắn nghe lời của mẹ, nghỉ ngơi luôn trong viện này, không có trở lại Noãn Ngọc đinh.

Gian sương phòng này trước kia hắn từng ở, cũng quen rồi, nhưng trong lòng lại thấy phiền muộn.

Tề Hưng đẩy cửa tiến vào, muốn châm trà cho đại thiếu gia, lại phát hiện chén trà vẫn còn đầy, hắn căn bản không nhúc nhích.

“Nàng thế nào?” Giọng nói lại hơi có chút run run.

Tề Hưng nói chi tiết: “Sau khi trở về liền khóc, sau đó thì vừa khóc vừa mắng, sau nữa thì nôn mửa không ngừng.”

Hắn lo sợ không yên đứng dậy: “Ta đi nhìn xem.”

“Lúc này vừa mới ngủ rồi.”

Hắn dừng lại, “Vậy để nàng nghỉ ngơi một chút đi.” Nếu ta đi, chắc chắn sẽ náo loạn thêm một trận nữa.

Bình minh vừa đến, đám hạ nhân vẩy nước quét nhà đình viện, trước cửa cũng vẩy nước quét sạch sẽ. Mang theo người đến ngoài thành, nghênh đón gia đình cậu.

Huynh muội gặp mặt, tất nhiên khóc lóc một hồi. Tề Vân Đình đứng một bên, phụng dưỡng chu đáo.

Mợ hỏi: “Đình nhi không phải thành thân sao, sao không thấy cháu dâu đâu?”

Tề phu nhân sắc mặt lạnh lùng: “Con ngu ngốc đó không gặp cũng được, nữ nhi nhà tam huynh cũng đã mười tám tuổi, ta chuẩn bị bảo Vân Đình hưu tiện nhân kia, cưới Cát Bội làm vợ.”

Tề Vân Đình nhìn mẫu thân liếc mắt một cái, không nói gì.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn baonganpham về bài viết trên: MicaeBeNin, Mưa biển, lenovo, yuriashakira
     
Có bài mới 20.08.2017, 10:34
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 01.02.2013, 13:33
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 271
Được thanks: 2120 lần
Điểm: 35.12
Có bài mới Re: [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý - Điểm: 42
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


trích slogan của một trang chủ nào đó mình từng đọc được: "Ngược, ngược nữa, ngược mãi, ngược chết thì thôi".

Bạn nào không thích đọc ngược thì có thể bỏ qua mấy chương này nhe, mà đọc cũng hay lắm. Thấy mình edit tốt thì thanks cho mình một cái động viên nhe ^^

Chương 69: Rời chàng đi

Buổi chiều, trên sân khấu kịch đang ca hát náo nhiệt, Tề Vân Đình cùng phụ thân, mẫu thân và cậu, mợ trò chuyện với nhau thật vui.

Bản thân lại không có tâm trạng xem diễn, ngoắc gọi Tề Hưng tới, nhỏ giọng nói: “Nàng ăn cơm chưa?”

“Sáng sớm tỉnh lại, thiếu nãi nãi rất tiều tụy, lại không ngừng nôn mửa, nôn đến mức chỉ nôn ra được nước chua. Giữa trưa có vẻ là rất đói, miễn cưỡng ăn một chút. Bảo hạ nhân mang chút điểm tâm vào phòng, lúc này đã đóng cửa ngủ rồi, nói là tối hôm qua không ngủ được, phải ngủ bù. Buổi tối không cần đánh thức nàng ăn cơm, đói bụng sẽ ăn chút điểm tâm.”

Tề Vân Đình gật gật đầu, tiếp tục xem diễn. Lúc tan cuộc, cảm thấy có người dùng ánh mắt u oán nhìn hắn. Ngẩng đầu nhìn lại, là một con hát mặt đầy phấn son đang xoay người rời đi, tấm lưng kia lại có vài phần quen thuộc.

Đảo mắt đã không thấy người, Tề Vân Đình cười thầm mình hoa mắt, Uyển châu thành cũng chỉ có vài gánh hát nổi danh như vậy, xem đi xem lại, tự nhiên nhìn quen mắt.

Buổi tối gia yến, chỉ thiếu mình Hân Duyệt, Tề Vân Đình trong lòng không có tư vị, cơm cũng không ăn nhiều. Thật vất vả đến sáng sớm hôm sau, tiễn bước gia đình nhà cậu, lại ở trong phòng mẫu thân ngồi nói chuyện một lúc liền đi ra.

Má Ngô mang theo Tiểu Nghiên đang hoang mang rối loạn chạy lại đây: “Đại thiếu gia, ngài đi xem thiếu nãi nãi đi, đã ngủ từ chiều hôm qua, cho tới bây giờ một chút động tĩnh cũng không có, nhóm nô tỳ kêu nàng cũng không đáp, cửa lại khóa trái, chúng tôi cũng không dám phá cửa. Chỉ sợ thiếu nãi nãi hôn mê cũng không ai biết.”

Tề Vân Đình trên mặt hiện lên một tia lo lắng, nhanh chân chạy tới Noãn Ngọc đinh.

Đến khi hắn nhìn thấy một cánh cửa sổ đang khép hờ: “Duyệt Duyệt, nàng dậy chưa? Mau đứng lên mở cửa.”

Trong phòng hết thảy như thường, chỉ là trên bàn một khối điểm tâm cũng không thấy. Màn giường buông xuống, thấy không rõ bên trong có gì động tĩnh.

Hắn nhảy cửa sổ mà vào, ngồi vào bên giường. “Duyệt Duyệt, kỳ thật ta cũng đau lòng lắm, chỉ là...... Nàng cũng quá không hiểu chuyện. Mau đứng lên đi, ta cùng nàng ăn cơm trưa.”

Phía sau màn giường lặng ngắt như tờ, ngay cả tiếng hít thở cũng nghe không thấy.

Nhẹ nhàng xốc lên màn đỏ uyên ương hí thủy, nghĩ tới sẽ nhìn thấy gương mắt nhỏ nhắn sưng đỏ, Tề Vân Đình trong lòng lại rối rắm.

Trong giây lát, hắn nhảy dựng lên.

Trên giường trống rỗng, trừ bỏ một cái áo gối ướt nước mắt, cũng chỉ thấy một mảnh giấy.

Hắn vội vàng cầm lấy, thật là bút tích của Hân Duyệt.
“Vốn dĩ ta ngóng trông chàng trở về, là muốn nói cho chàng, chúng ta có một đứa nhỏ, nó ở trong bụng ta đã hơn hai tháng. Nhưng mà, bây giờ ta muốn nói cho chàng, nó không còn, đã cùng nhau bị vứt bỏ như trái tim của ta.”

Mỏng manh một trang giấy, lại như nặng tựa ngàn quân, đè nặng hai tay Tề Vân Đình không kiềm được run run. Cuối cùng, phiến giấy kia từ ngón tay chảy xuống, bay tới góc tường.

Những người ngoài cửa sổ nhìn thấy đại thiếu gia hai mắt thất thần, run run hai tay, đã thấy việc lớn không tốt.

Trố mắt một lát, Tề Vân Đình phục hồi tinh thần lại, nhặt thư lên, ôm vào trong lòng.

Sau nửa canh giờ, hắn dường như đã lật nghiên toàn bộ Tề phủ, nhưng không có tìm được tung tích của nàng, thậm chí không có một chút manh mối.

Cẩn thận kiểm tra trong phòng có thiếu gì không, phát hiện nàng chỉ mang đi vài bộ quần áo, một mâm điểm tâm, năm mươi lượng bạc.

Tề Vân Đình tức giận một chưởng đánh lên bàn bàn, ngân phiếu nhiều như vậy nàng không lấy, chỉ lấy chút bạc này đủ xài được mấy ngày? Nàng từng cười nói với hắn ‘Năm mươi lượng này là của ta’, đứa ngốc  này, không phải nàng đã nói tất cả của ta đều là của nàng hay sao?

Nghĩ lại, như vậy cũng tốt, chỉ vài ngày là tiêu xài hết tiền, nàng sẽ trở lại.

Tự ý rời khỏi nhà chồng là tội thất đức nghiêm trọng, sẽ bị hưu*. (*ly hôn)

Mọi người chỉ biết đại thiếu gia tức giận, cũng không dám nói cái gì.

Con hát, con hát hôm đó! Khó trách bóng dáng nhìn quen mắt như vậy.

Dắt Lam Thố ra, chạy vội mà đi.

Noãn Ngọc đinh thần kỳ im lặng một tháng, Tiểu Nghiên cả ngày thất thần nhìn cửa, chờ đợi đại thiếu gia mang theo thiếu nãi nãi trở về. Đều do chính mình không tim không phổi, để cho thiếu nãi nãi đi một mình. Nói như thế nào cũng phải mang theo ta chứ, bằng không ai hầu hạ người? Huống chi còn đang có thai, sao có thể chịu khổ chứ? Có ăn ngon thì chia cho ta một nữa, cũng không lập quy củ gì, cho phép ta không lớn không nhỏ, ăn nói lung tung. Chủ tử như vậy đốt đèn lồng cũng tìm không ra.

Nay cũng không biết thiếu nãi nãi ở bên ngoài có tốt không?

Cũng đang buồn bực còn có Tề Hưng, mấy năm nay luôn luôn ở bên cạnh đại thiếu gia, chưa bao giờ rời khỏi người. Nhưng mà, từ ngày đó đại thiếu gia vội vàng rời đi, chính mình phải ở đây ngây ngốc một tháng.

Tuy rằng trong lúc này, Tề Vân Đình từng phái người trở về hỏi có tin tức gì của đại thiếu nãi nãi không. Nhưng mà, một tháng không gặp trong lòng trước sau cũng không dễ chịu gì.

Ông trời phù hộ! Để cho đại thiếu gia mau mau tìm được thiếu nãi nãi trở về đi.

Chạng vạng hôm nay, một người một ngựa thong thả đến trước cửa nhà, lão quản gia dùng sức dụi dụi mắt, trời ạ, đây thật là đại thiếu gia sao?

Hai mắt rã rời, người đã gầy đến cằm cũng nhọn, quần áo trắng bị nhuốm đầy bụi đất, chỗ vạt áo còn có chút rách rưới.

Đại thiếu gia thần thái luôn sáng láng sao lại nghèo túng như vậy, hay là ra cửa không mang đủ bạc? Không đúng nha, chỗ nào cũng có chi nhánh Tề gia, đi đâu mà không thể lấy được bạc chứ.

Quản gia tiến lên tiếp nhận cương ngựa, do dự hỏi: “Đại thiếu gia, thiếu nãi nãi nàng......”

Tề Vân Đình ngẩng đầu mạnh, trong mắt hiện lên vẻ khác thường, túm vạt áo quản gia, kinh hỉ nói: “Nàng đã trở lại?”

Quản gia hoảng sợ, vội vàng lắc đầu: “Không có, tôi hỏi đại thiếu gia có tìm được nàng không.”

Hai tay vô lực buông xuống, trong mắt hiện lên một chút thương tâm, kéo hai chân mỏi mệt bước vào cửa.

Một tháng này, hắn đi qua mấy chục tòa thành, đến trăm cái thôn trang, tới hơn mười ngọn núi, cũng đến rất nhiều con sông, nhưng không có một chút tin tức của nàng.

Đầu tiên là đến gánh hát tuần tra, có người từng gặp qua một con hát tự mình vẽ mi họa mắt, lại không ai biết nàng đi từ bao giờ, đi nơi nào.

Hỏi một vòng trong thành Uyển chây, mới biết được nàng đi ra từ cửa Nam. Quả nhiên, ở đó hắn nhặt được một chiếc trâm ngọc bích, là của nàng.

Hướng nam, vậy rất có khả năng là nàng đến Hàng Châu. Vốn lần này nàng bị đánh cũng là bởi vì Thải Vân, nói không chừng nàng chính là đi Hàng Châu tìm Thải Vân. Một đường nam hạ, cuối cùng cũng không tìm được tung tích của nàng.

Không thể không biết xấu hổ kinh động Vương gia, hắn tinh tế điều tra, người không tới Hàng Châu.

Tuy rằng cảm thấy khả năng nàng về nhà mẹ đẻ không lớn, nhưng hắn vẫn phái người đi U châu, cũng dặn bọn họ dọc đường đi cẩn thận điều tra. Phạm vi ba trăm dặm đã tìm khắp một lần, nhưng không có một chút tin tức.

Thật giận Duyệt Duyệt sao lại thông minh như vậy, không lưu lại chút dấu vết nào.

Tề phu nhân nhìn thấy con cũng hoảng sợ, tiện đà đau lòng mắng: “Xú nha đầu này, đầu tiên là hại con gái của ta, bây giờ lại hại con ta thành như vậy, chờ bắt được nó, xem ta có đánh chết nó hay không. Đình nhi, con cũng đừng tức giận, bắt được nó là chuyện sớm muộn thôi, mẹ sẽ trút giận thay con.”

Vân Hải lẳng lặng nhìn bộ dạng tiều tụy của đại ca, hắn cũng không cho rằng là vì tức giận.

Tề Vân Đình yên lặng thở dài, loạng choạng đứng dậy: “Mẹ, chuyện này người cũng đừng lo, đợi khi tìm được nàng, ta định sẽ không buông tha nàng.” Về sau nếu động một chút liền rời nhà trốn đi thì sẽ rất khó tìm.

“Ở chỗ mẹ ăn cơm chiều rồi hẵn về.”

“Không được, ăn không vô, ta trở về phòng.”

Ai cũng không nghĩ tới chuyện đại thiếu gia trở về đầu tiên chính là giận dữ, đơn giản là cái áo gối thiếu nãi nãi khóc ước sũng bị bà tử giặt sạch.

Chuyện thứ hai chính là sai người đem phòng hồi phục thành nguyên dạng, kỳ thật má Ngô và đám người Tiểu Nghiên làm sao dám không nghĩ tới đại thiếu nãi nãi, không khỏi nhìn vật nhớ người, mới đem một ít đồ vật thu dọn lại.

Tiểu Nghiên âm thầm run bắn cả người, nhìn vẻ mặt băng tuyết ngàn năm của đại thiếu gia kia, nếu không phải nể tình má Ngô là nhũ mẫu của hắn, chỉ sợ bọn họ không chịu nổi.

Má Ngô đau lòng đại thiếu gia những ngày đó bị đói tới gầy, làm một bàn toàn món hắn thích ăn. Nhưng mà, hắn cau mày nhìn trong chốc lát, khoát tay phân phó dọn xuống. Chỉ hỏi: “Hôm Duyệt Duyệt đi đã mang theo điểm tâm gì?”

Điểm tâm trên bàn, hắn lại nhăn mi, luôn luôn không thích ăn đồ ngọt, nhưng mà Duyệt Duyệt thích ăn.

Cầm lấy một khối bỏ vào trong miệng, nhạt như nước ốc.

Nửa đêm, ở đình giữa hồ có một bóng dáng quen thuộc đứng dưới ánh trăng.

Tề Vân Đình mừng như điên.

“Duyệt Duyệt, nàng đã trở lại, thật sự đã trở lại!” Khẩn cấp đem nàng ôm vào lòng, kinh ngạc thấy cơ thể kia lạnh lẽo.

“Duyệt Duyệt, bắt đầu mùa đông rồi, sao nàng lại còn mặc quần áo mùa thu, lạnh không?”

Muốn ôm chặt nàng, không ngờ bị nàng đẩy ra.

“Tránh ra, đừng chạm vào ta.” Nàng trợn mắt nhìn, giọng nói lạnh lùng làm cho hắn tan nát cõi lòng.

“Duyệt Duyệt, đừng như vậy...... Được không?” Trong giọng nói gần như cầu xin.

“Ta nói cho ngươi Tề Vân Đình, về sau chúng ta nhất đao lưỡng đoạn*, ta chết hay sống không liên quan tới ngươi.” Nàng xoay người liền đi. (*một đao chém làm hai, ý nói đã chia cắt)

“Duyệt Duyệt, nàng từng hứa với ta sẽ không nói như vậy. Duyệt Duyệt......”

Nàng thả người nhảy vào trong hồ nước lạnh lẽo.

“Duyệt Duyệt......”

Tề Vân Đình ngồi bật dậy, kinh ngạc một thân mồ hôi lạnh. Thì ra là mộng, hắn đứng dậy rót hai chén trà, lại âm thầm lắc đầu. Duyệt Duyệt không ở bên cạnh, rót hai chén cho ai uống đây?

Biết rõ cảnh trong mơ sẽ không trở thành sự thật, hắn vẫn mặc quần áo rời giường, một mình đi vào sau hoa viên.

Tại bên cạnh cây lê này, nàng từng làm nũng không chịu đi đường, để hắn ôm.

Tại chỗ vườn bí đỏ này, nàng nhẹ nhàng xoa bóp cho hắn, kể chuyện cười.

Ở đường mòn sâu thăm này, nàng ngọt ngào hôn lên hai má hắn, ra vẻ nghiêm khắc giáo huấn hắn: Cố gắng kiếm tiền nuôi vợ chàng, có biết hay không?

Hết thảy hết thảy đều giống mới xảy ra ngày hôm qua, còn rõ ràng, rành mạch trong đầu hắn.

Đình giữa hồ, không có Duyệt Duyệt, không còn tiếng cười vui vẻ nữa.

Bình minh trong trẻo nhưng lạnh lùng, hắn yên lặng dạo bước trong hoa viên.

Trời lạnh, Duyệt Duyệt nàng ở nơi nào? Có hay không ăn không đủ no, mặc không đủ ấm? Sao nàng lại trốn kỹ như vậy, để một chút manh mối lại cho ta,để ta đón nàng trở về được không?

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Ngược tiểu Tề, ngươi đau lòng không?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn baonganpham về bài viết trên: MicaeBeNin, yuriashakira
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 114 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 52, 53, 54

2 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

4 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 26, 27, 28

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 131, 132, 133

6 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1488

1 ... 186, 187, 188

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cưng chiều vợ yêu phúc hắc dễ thương - Tiên Nhược An Nhiên

1 ... 78, 79, 80

8 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 218, 219, 220

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 213, 214, 215

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

12 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

13 • [Xuyên không - Dị giới] Thần y cuồng thê Quốc sư đại nhân phu nhân lại chạy - Tiêu Thất Gia

1 ... 56, 57, 58

14 • [Hiện đại] Ngọt ngào - Nghê Đa Hỉ

1 ... 22, 23, 24

15 • [Xuyên không cung đấu] Tư thái cung phi - Thanh Triệt Thấu Minh

1 ... 61, 62, 63

16 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236

17 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 132, 133, 134

18 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

19 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 45, 46, 47

[Cổ đại - Trọng sinh] Dụ quân hoan - Tự Thị Cố Nhân Lai

1 ... 36, 37, 38



Shop - Đấu giá: MarisMiu vừa đặt giá 525 điểm để mua Mề đay đá Peridot 1
đêmcôđơn: ok! cám ơn Công tử nha!
Công Tử Tuyết: @đêmcôđơn Liên hệ bạn có nick diễn đàn là Đào Sindy nha
đêmcôđơn: cho mình hỏi muốn đăng ký làm poster truyện ở đâu?
Shop - Đấu giá: Phượng Ẩn vừa đặt giá 240 điểm để mua Nàng tiên cá
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 680 điểm để mua Ngọc xanh 7
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 334 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 3
Shop - Đấu giá: loi_nha_tinh vừa đặt giá 385 điểm để mua Chó trắng
Shop - Đấu giá: loi_nha_tinh vừa đặt giá 333 điểm để mua Gấu Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: MarisMiu vừa đặt giá 515 điểm để mua Hamster thiên thần
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 396 điểm để mua Mèo hồng
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 454 điểm để mua Mashimaro xoay vòng
Shop - Đấu giá: Cô Quân vừa đặt giá 200 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 327 điểm để mua Hổ xì-teen
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 734 điểm để mua Ngọc đỏ
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 232 điểm để mua Love Green
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Ông trăng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Đàn Guitar
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 267 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 281 điểm để mua Búp bê cầu mưa
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Ốc sên
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 375 điểm để mua Bướm Diệp Lục
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 351 điểm để mua Tiên bướm 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 220 điểm để mua Sao đổi màu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 395 điểm để mua Bé may mắn
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 240 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 336 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 244 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 280 điểm để mua Anh bộ đội

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.