Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 554 bài ] 

Phế sài muốn nghịch thiên: Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1467

 
Có bài mới 17.08.2017, 21:01
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Thượng Cổ Phượng Hoàng Bang Cầm Thú
Thượng Thần Thượng Cổ Phượng Hoàng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.11.2015, 22:45
Tuổi: 4 Nữ
Bài viết: 3644
Được thanks: 19018 lần
Điểm: 13.9
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên: Ma đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C41+42 - Điểm: 31
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 43: Thiên Bắc Dạ ghen (hai)

Edit: kaylee

"Đây là thứ nhất, thứ hai đó là, nha đầu ngươi quả thật thật có bản lĩnh," Nam nhân cười vuốt vuốt đầu của Cố Nhược Vân, trong mắt hàm chứa sủng nịch nói, "Thật không biết ngươi ở Cố gia sống thế nào, một tiểu nha đầu mười lăm tuổi tốt đẹp, lại có thể thành thục như vậy, nhưng lại rất lạnh nhạt, thật sự là làm cho người làm cữu cữu ta đây thương tâm, tốt xấu gì ta cũng là bằng hữu của phụ mẫu ngươi."

Đông Phương Thiếu Trạch bất đắc dĩ thở dài, bên môi lại tràn đầy ý cười.

Dư lão ở bên cạnh xem tất cả những thứ này, trong lòng có chút xót xa, ông biết rõ thiếu chủ sớm đã muốn gặp Cố Nhược Vân, nhưng lại không muốn liên lụy nàng vào trong nước sôi lửa bỏng của Đông Phương gia tộc, mới luôn luôn không thể gặp nhau.

Cho dù thấy cũng không cách nào nhận nhau……….....

"À? Vị này là?"

Bỗng nhiên, Đông Phương Thiếu Trạch cảm giác được phía sau Cố Nhược Vân truyền đến khí thô bạo, quay đầu nhìn về phía nam nhân tóc bạc đứng ở phía sau nàng, ở trong phút chốc chống lại đôi mắt đỏ của nam nhân, trong lòng hắn run lên, đến cùng là từng giết bao nhiêu người, mới có một đôi mắt vô tình thị sát như vậy? Nhất là trên người hắn tản mát ra lửa giận, rõ ràng làm thân thể của Đông Phương Thiếu Trạch căng thẳng.

"À, ngươi nói hắn?" Cố Nhược Vân nhìn nhìn Thiên Bắc Dạ, "Là ta ở bên ngoài nhặt được."

Nhặt được?

Đông Phương Thiếu Trạch co rút khóe miệng, nàng cho rằng nam nhân này là a miêu a cẩu (chó mèo) gì đó, tùy tiện ở trên đường có thể nhặt được sao? Hơn nữa, ngay tại vừa rồi, Đông Phương Thiếu Trạch mới cảm nhận được cái gì gọi là biến sắc mặt cực nhanh.

Nam nhân vốn đang bất mãn nhìn mình, ở nháy mắt Cố Nhược Vân quay đầu, lập tức thay đổi thành biểu cảm ủy ủy khuất khuất, thần sắc kia, nếu không biết còn tưởng rằng có người khi dễ hắn…………..

"Đông Phương thiếu chủ, ngươi hẳn là không để ý an bày cho chúng ta hai cái phòng đi?"

Lời nói của Cố Nhược Vân làm cho Đông Phương Thiếu Trạch phục hồi tinh thần lại, hắn lắc lắc đầu, cười nói: "Về sau ngươi chính là chủ tử của Bách Thảo Đường, nơi này là địa bàn của ngươi, muốn an bài phòng, chính ngươi có thể đi, lần này trở lại Thanh Long Quốc là nghe nói hôm nay ngươi rời đi Thiên Linh trận, qua hai ngày nữa lại phải đi, chỉ là ta sẽ để Dư lão lại giúp ngươi."

"Được," Cố Nhược Vân gật gật đầu, "Tiểu Dạ, chúng ta đi thôi."

Trước khi Thiên Bắc Dạ xoay người lại nhìn nhìn Đông Phương Thiếu Trạch, rồi sau đó đi theo Cố Nhược Vân rời khỏi nội đường.

Ở khoảnh khắc bọn họ biến mất, sắc mặt của Đông Phương Thiếu Trạch trầm xuống một chút.

"Dư lão, ngươi đi thăm dò thân phận của nam nhân kia cho ta!"

"Thiếu chủ?" Dư lão đáy mắt xẹt qua một chút kinh ngạc, "Nam nhân kia có vấn đề gì sao? Ta ở trên người hắn không cảm giác được linh lực dao động."

Đông Phương Thiếu Trạch cười lạnh một tiếng: "Ta có một loại dự cảm, nam nhân kia thực lực rất mạnh, thậm chí ngay cả phụ thân cũng chưa hẳn là đối thủ của hắn!"

"Cái gì?"

Dư lão kinh ngạc trừng lớn mắt, ngay cả gia chủ đều không phải là đối thủ của hắn? Phải biết rằng, gia chủ đã là cấp bậc Võ Vương, nếu ngay cả gia chủ đều đánh không lại hắn, vậy hắn là cỡ nào cường đại?

"Ta muốn biết, nam nhân này xuất hiện ở trước mặt Vân Nhi đến cùng là vì cái gì! Ta tuyệt đối không cho phép có người thương hại cốt nhục của tỷ tỷ, bất kể là nam nhân này, hay là Cố gia!"

Cố Nhược Vân bị Cố lão gia tử tươi sống đánh chết, chuyện này hắn không phải không biết, đáng tiếc hắn đã tới chậm, nếu không hắn cũng sẽ không thể để cho cốt nhục của tỷ tỷ suýt chút nữa rời đi.

"Ta cũng không muốn trợ giúp Vân Nhi trưởng thành, dù sao ta muốn xem là thực lực chân chính của nàng, nhưng không có nghĩa là ta có thể khoan nhượng hành vi của một số người! Nhất là tất cả phát sinh ở trong hoàng cung hôm nay! Cố gia………... Tạm thời không thể trừ, nhưng có thể tìm phiền toái nho nhỏ, Dư lão, ngươi giúp ta chuẩn bị một chút, ta muốn đi xem Cố gia!"

Truyện được edit tại diendanlequydon.com!

Chương 44: Thiên Bắc Dạ ghen (ba)

Edit: kaylee

Trong sân, không khí giảm sút khác thường, trên dung mạo tuyệt thế của Thiên Bắc Dạ tràn đầy ủy khuất, bộ dáng kia, giống một tiểu thụ vừa mới bị tàn phá qua.

"Tiểu Vân, vừa rồi, hắn sờ soạng đầu ngươi, ta có thể hay không cũng sờ sờ."

Cố Nhược Vân ngẩn người: "Ngươi có phải phát sốt hay không?"

Thiên Bắc Dạ rất là ủy khuất: "Vì sao hắn có thể sờ, ta thì không thể?"

"Tiểu Dạ, nếu ngươi lại nháo, ta sẽ tức giận." Cố Nhược Vân cố ý trầm mặt, có chút hung dữ nói, "Ngươi đã lựa chọn đi theo ta, vậy ngươi phải nghe ta, đã biết sao?"

Nghe nói như thế, Thiên Bắc Dạ rõ ràng xuất hiện một chút khẩn trương, dè dặt cẩn trọng nói: "Ta không náo loạn, ta sẽ thật biết điều thật nghe lời, Tiểu Vân ngươi không cần giận ta, không cần đuổi ta đi có được hay không?"

Nhìn đến bộ dáng dè dặt cẩn trọng của nam nhân này, Cố Nhược Vân mềm lòng xuống: "Được, ta không tức giận, chúng ta đi thôi."

"Tiểu Vân ngươi thật tốt."

Thiên Bắc Dạ nở nụ cười, nụ cười này, đó là khuynh quốc khuynh thành đều khó có thể hình dung, giống như hỏa diễm hoa (L: vết bớt hình ngọn lửa trên trán đó) của hắn phủ kín bốn phía, tuyệt đại tao nhã.

Hai mắt của Cố Nhược Vân hoảng hốt một chút, nàng chưa từng nghĩ tới, một người nam nhân cười rộ lên có thể đẹp như thế, đẹp đến mức làm cho người ta hít thở không thông, giống như hắn chính là sắc thái đẹp nhất trong thiên địa, bất luận kẻ nào ở bên người hắn đều chỉ có thể trở thành nền.

Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là, hắn không mở miệng nói chuyện……….

Chỉ cần hắn mở miệng, lập tức sẽ dập tắt ảo tưởng của mọi người.

"Tiểu Vân, ta không muốn một người ngủ, ta sợ bóng tối, ta và ngươi cùng nhau ngủ có được hay không?"

"..."

"Tiểu Vân, vì sao thân thể của ngươi không giống ta? Phía trước ngực ngươi phồng ra là cái gì? Ta có thể sờ sờ sao?"

"..."

Nếu không phải Cố Nhược Vân biết rõ trí nhớ của nam nhân này bị phong ấn, nàng khẳng định sẽ hoài nghi người kia là giả ngu chiếm tiện nghi của nàng!

Kia là vấn đề gì? Rõ ràng là đùa giỡn nàng!

Cố Nhược Vân hít một hơi thật sâu, mới ngăn chặn xúc động muốn ném hắn ra ngoài.

"Lại không câm miệng, ngươi liền cút ra ngoài cho ta!"

………...

Lúc này, trong đại đường Cố gia, Cố lão gia tử đem tất cả những thứ có thể đập ở trên bàn tất cả đều ném xuống đất, sắc mặt âm trầm có thể nhỏ ra nước, loại thời điểm này cho dù là Cố Phán Phán được vô tận sủng ái cũng chỉ có thể đứng ở một bên, không dám nói thêm một câu.

"Cố Nhược Vân! Tốt! Thật ngoan (tàn nhẫn)!"

Cố lão gia tử cười lạnh: "Lại có thể đại nghịch bất đạo như thế! Quả nhiên là phụ mẫu chết quá sớm, không ai dạy, nếu không làm sao Cố gia chúng ta có thể ra một nghiệt chủng không tốt như vậy? Sớm biết rằng như vậy, lúc trước ta liền không nên để Thiên nhi cưới nữ nhân không biết lai lịch kia! Nếu không cũng sẽ không sinh ra một tạp chủng như vậy!"

Năm đó, Cố Thiên con lão là đệ nhất thiên tài đại lục, kinh thải tuyệt diễm, khiếp sợ thế nhân, còn tuổi nhỏ đã trở thành Võ Vương, là toàn bộ hi vọng của lão, nếu không phải hắn đã chết, làm sao Cố gia có thể lưu lạc đến nước này? Nếu không phải hắn đã chết, có lẽ Cố gia sớm đã đi ra Thanh Long Quốc, xứng tên cùng thế lực Luyện Khí Tông này.

"Quả nhiên là sau lưng mỗi nam nhân kiệt xuất nhất định có một nữ nhân tốt, mà không phải người chỉ biết liên lụy hắn! Nếu không phải Thiên nhi cưới nữ nhân lai lịch không rõ kia, hắn cuối cùng cũng sẽ không thể lưu lạc đến kết cục như thế, càng là chết không toàn thây!"

Thật hiển nhiên, khi nói lời này, Cố lão gia tử không có bi thương vì nhi tử chết, chính là đáng tiếc Cố gia thiếu một thiên tài như vậy.

Nhưng mà, từ đầu tới cuối, lão gia tử đều không biết thân phận chân chính của mẫu thân Cố Nhược Vân, năm đó mẫu thân nàng giấu diếm thân phận gả cho Cố Thiên, là vì Đông Phương thế gia đã sớm tra rõ ràng chi tiết tình huống của Cố gia và phẩm tính của lão gia tử, nếu Đông Phương Ngọc cố ý như thế, tất nhiên đoạn tuyệt quan hệ!

Truyện được edit tại Diễn đàn Lê Quý Đôn!

p/s: mấy nay lee bị đau nhức mắt và bị sốt ~ chắc không edit đều được ~ lee mà không đăng chương thì mọi người thông cảm nha ~



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 22.08.2017, 21:28
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Thượng Cổ Phượng Hoàng Bang Cầm Thú
Thượng Thần Thượng Cổ Phượng Hoàng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.11.2015, 22:45
Tuổi: 4 Nữ
Bài viết: 3644
Được thanks: 19018 lần
Điểm: 13.9
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên: Ma đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C43+44 - Điểm: 31
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


chương mới đến đây ~ chương mới đến đây ~ à, lee bị sốt xuất huyết các bạn ạ ~ tình hình chương tùy theo sức khỏe ~ sang tuần lee cố định lại sau ~

Chương 45: Đông Phương Thiếu Trạch trả thù (một)

Edit: kaylee

Vì vậy sau khi Đông Phương Ngọc gả vào Cố gia chưa từng có nói qua về lai lịch của nàng, chính là khi đó Cố Thiên là tuyệt thế thiên tài, có hắn che chở, Cố lão gia tử cũng không dám khi nhục Đông Phương Ngọc……….

Nghe nói lời này, Cố lão nhị ở bên cạnh bất giác cúi đầu, phải biết rằng, ca ca Cố Thiên của hắn chết, cùng hắn thoát không ra quan hệ……..

"Tướng Quân đại nhân."

Đúng lúc này, một âm thanh vội vã truyền vào, rồi sau đó liền thấy gia nô Cố gia từ ngoài cửa chạy vào, thở hổn hển nói: "Gia chủ đại nhân, thiếu chủ Đông Phương gia tộc tiến đến bái phỏng."

Đông Phương gia tộc?

Cố lão gia tử sửng sốt một chút, ‘xoát’ một tiếng ngồi dậy, kích động nói: "Ngươi nói cái gì? Thiếu chủ Đông Phương gia tộc tiến đến bái phỏng?"

Cho dù thế lực Đông Phương gia tộc không bằng Luyện Khí Tông, nhưng mà cũng kém không nhiều lắm, hiện thời Cố gia vừa mới đắc tội Luyện Khí Tông, nếu có thể đạt được hậu trường Đông Phương thế gia này, cho dù là Luyện Khí Tông cũng cần suy nghĩ vài phần.

Huống chi móc nối quan hệ với Đông Phương thế gia, ưu việt của lão sẽ nhiều đếm không xuể.

"Mau, mời vào."

Nghĩ đến đây, Cố lão gia tử vội vàng thu liễm tâm thần, kinh hỉ nói.

Giọng nói vừa mới rơi xuống, một tiếng cười khẽ từ ngoài cửa truyền đến, lúc mọi người ngẩng đầu nhìn lại, liền thấy một bộ cẩm y nhanh nhẹn mà vào, nam nhân tay cầm quạt xếp, trên khuôn mặt tuấn mỹ như ngọc lộ tươi cười ôn nhuận.

"Cố Tướng Quân, tại hạ vội vàng tới chơi, kính xin Tướng Quân đại nhân đừng khách khí."

Cố lão gia tử nhanh chóng đứng lên, trên khuôn mặt già nua giống như cúc hoa tràn đầy tươi cười nịnh nọt, thần thái kia, thật giống như hận không thể để Đông Phương Thiếu Trạch làm tôn tử của mình.

"Đông Phương công tử, không biết ngươi đại giá quang lâm (hạ cố đến chơi) vì chuyện gì?"

"À," Đông Phương Thiếu Trạch mày khẽ nhướng, âm điệu cố ý kéo dài, có chút kinh ngạc nói, "Tướng Quân không biết ý đồ đến của ta sao?"

"Này……...."

Cố lão gia tử có chút không rõ chân tướng, nghi hoặc nhìn Đông Phương Thiếu Trạch: "Lão phu quả thật không rõ Đông Phương Thiếu Trạch là vì sao mà đến."

"Là như vậy," Đông Phương Thiếu Trạch nhếch khóe môi, vung ra quạt xếp, nói, "Bản thiểu chủ và phu thê Cố Thiên là hảo hữu (bạn tốt) nhiều năm, chỉ là nhiều năm bế quan, cho nên thật lâu không nhìn thấy phu thê bọn họ, lần này sau khi xuất quan, vậy mà nghe nói bọn họ đã chết."

Nói tới đây, Đông Phương Thiếu Trạch tiếc hận lắc lắc đầu.

Tiếc hận của hắn đều không phải là giả bộ, mà là xuất phát từ nội tâm, bất kể là đối với Cố Thiên hay là tỷ tỷ của chính mình, trong lòng hắn chỉ có khâm phục, đáng tiếc, hai tuyệt thế thiên tài như thế, cứ như vậy ngã xuống…………...

"Năm đó Ngọc tỷ còn cùng ta kết bái làm tỷ đệ, nhưng chính là người làm đệ đệ ta đây lại không thể nhìn thấy bọn họ lần cuối, không biết Cố Tướng Quân có thể mang ta đi tế điện (nơi thờ cúng) của tỷ tỷ ta hay không?"

Nếu không phải ngại vì những kẻ như hổ rình mồi nhìn chằm chằm Đông Phương thế gia kia, có lẽ hôm nay Đông Phương Thiếu Trạch nhất định sẽ đại náo Cố gia, cũng sẽ không chỉ dùng thân phận tỷ đệ kết bái xuất hiện………....

Nhưng mà, hiện tại rốt cục hắn có thể ở trước mặt người Cố gia gọi nàng một tiếng tỷ tỷ, coi như là vì tỷ tỷ chứng minh thân phận rồi……….

Cố lão gia tử ngẩn ra, có chút chần chờ nói: "Tuy rằng bọn họ đã chết, nhưng mà cũng không có tìm được thi thể, cho nên…………."

"Không có thi thể, nhưng cũng sẽ có mộ chôn quần áo và di vật đi, không biết ta có thể đi bái tế một lần hay không?"

Sắc mặt của Cố Tướng Quân có chút khó coi, nhưng không cách nào trả lời câu hỏi của Đông Phương Thiếu Trạch.

Tiện nhân kia thế mà lại kết bái với công tử Đông Phương thế gia, còn lén gạt đi không nói, nếu sớm biết rằng có hậu thuẫn Đông Phương thế gia này, như thế nào Cố gia sẽ lưu lạc tới tình cảnh hiện tại?

Truyện được edit tại diendanlequydon.com!

Chương 46: Đông Phương Thiếu Trạch trả thù (hai)

Edit: kaylee

"Này, chỉ sợ không tốt lắm đâu." Cố lão gia tử hiểu rõ ý đồ đến của Đông Phương Thiếu Trạch, càng thêm bị làm khó, phải biết rằng, năm đó lão còn đang tức giận, căn bản không vì hai người kia lập mộ chôn quần áo và di vật gì, thậm chí ngay cả tổ từ (từ đường tổ tiên) cũng không từng cho bọn họ vào.

Cố Phán Phán thật sự nhìn không được, mặt lạnh lùng nói: "Gian phu **** (L: dâm phụ?) có tư cách gì lập mộ chôn quần áo và di vật? Cố gia chúng ta không có loại này! Loại người nam trộm nữ xướng (gái điếm =”=) như bọn họ không xứng họ Cố, nhất là nữ nhân kia! Cố Thiên bực nào thiên tài bị nàng mê xoay quanh, còn sinh ra một đôi nhi nữ (trai gái) không ra gì! Hiện tại ngươi còn dám nói mộ chôn quần áo và di vật gì đó?"

Phải biết rằng, Cố Phán Phán luôn luôn bất mãn với huynh muội Cố Nhược Vân, Cố Sanh Tiêu chẳng những đoạt đi vị trí thiên tài của huynh trưởng nàng, Cố Nhược Vân càng là quăng mặt mũi của Cố gia, người giống bọn họ sớm đáng chết! Lão thiên gia (ông trời) thật sự là không có mắt.

"Phán Phán, im miệng!"

Cố lão gia tử sắc mặt đại biến, vội vàng ngẩng đầu nhìn về phía Đông Phương Thiếu Trạch.

Đông Phương Thiếu Trạch bên môi hàm chứa tươi cười, nhìn không ra bộ dáng tức giận, nhưng mà, đôi mắt ôn nhuận ban đầu kia, giờ khắc này lại tràn ngập hàn ý, lạnh lùng nhìn Cố Phán Phán.

"Cố gia các ngươi quả nhiên là gia giáo tốt, dạy dỗ nữ tử như vậy, tốt xấu gì phu thê Cố Thiên vẫn là trưởng bối của nàng, lại có thể nói ra lời như vậy, thật đúng là làm tại hạ mở mang tầm mắt."

Kỳ thực, ngay từ đầu Đông Phương Thiếu Trạch đã biết Cố gia không có lập mộ chôn quần áo và di vật cho bọn họ.

Cho nên ý đồ đến của hắn rất đơn giản, chính là quấy rối! Đông Phương gia tộc không để hắn nhúng tay chuyện này, mặt trên cũng có Tam Đại Chế Tài quản, nhưng mà hắn chỉ là đến cúng tế tỷ tỷ và tỷ phu cũng không có gì sai đi?

Cố gia không có vì hắn tỷ lập mộ chôn quần áo và di vật, hắn tức giận không phải là đương nhiên sao? Cho dù là Tam Đại Chế Tài cũng không có cách nào nói cái gì.

"Đông Phương công tử, ngươi đừng nóng giận, Phán Phán tuổi nhỏ, không hiểu chuyện." Cố lão gia tử lau lau mồ hôi lạnh trên trán, ngượng ngùng giải thích nói.

Đông Phương Thiếu Trạch cười lạnh một tiếng: "Tuổi nhỏ? Đông Phương gia tộc ta cho dù là tiểu cô nương mười tuổi đều biết tôn kính trưởng bối, ta xem tôn nữ của ngươi cũng khoảng mười lăm, mười sáu tuổi rồi, chính là không biết đạo lý tôn lão yêu ấu (kính già yêu trẻ) này? Ở trên đường tới ta liền nghe nói các ngươi là thế nào khi dễ nữ nhi phu thê Cố Thiên lưu lại, vốn còn chưa tin, cho dù thế nào nàng cũng là huyết mạch Cố gia các ngươi, giờ nhìn đến tiểu thư Cố gia nhục mạ đại bá của mình, ta mới hiểu được ở trên người các ngươi không có gì là không có khả năng!"

"Đông Phương công tử, chuyện không phải như thế, ngươi trước hết nghe ta giải thích………..."

"Không cần giải thích! Cố Sanh Tiêu đi nơi khác bái sư học nghệ, nhưng còn để lại Cố Nhược Vân, trong vòng ba ngày, ta muốn nhìn thấy nàng một người hoàn hảo không tổn hao gì, nếu nàng thiếu một sợi tóc, hoặc là các ngươi không giao nàng cho ta, vậy cũng đừng trách ta làm cho Cố gia các ngươi gà chó không yên!"

Sau khi bỏ lại lời nói này, Đông Phương Thiếu Trạch lắc lắc tay áo, nhìn cũng không nhìn Cố lão gia tử một mặt mồ hôi sau lưng, xoay người đi đến phía ngoài cửa.

Vân Nhi, cữu cữu có thể làm vì ngươi, cũng chỉ có những điều này……....

"Xong rồi, lần này xong rồi."

Phù phù.

Cố lão gia tử chân cẳng mềm nhũn, té ngã trên đất, trong miệng không ngừng nỉ non.

Cố Phán Phán không cho là đúng bĩu môi: "Không phải là một người của Đông Phương thế gia sao? Có gì đặc biệt hơn người, dùng chuyện như vậy nhục nhã chúng ta à? Hơn nữa hắn rõ ràng là người Cố Nhược Vân bên kia, giúp đỡ Cố Nhược Vân cũng không phải thứ tốt gì, sớm muộn gì sẽ bị sét đánh chết!"

Truyện được edit tại Diễn đàn Lê Quý Đôn!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 23.08.2017, 20:55
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Thượng Cổ Phượng Hoàng Bang Cầm Thú
Thượng Thần Thượng Cổ Phượng Hoàng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.11.2015, 22:45
Tuổi: 4 Nữ
Bài viết: 3644
Được thanks: 19018 lần
Điểm: 13.9
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên: Ma đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C45+46 - Điểm: 31
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 47: Đông Phương Thiếu Trạch trả thù (ba)

Edit: kaylee

"Câm miệng!"

Cố Nhị gia ‘ba’ một cái tát vung ở trên mặt Cố Phán Phán, tức giận quát: "Ngươi ngại bản thân chọc họa còn chưa đủ nhiều sao? Đông Phương thế gia là loại người nào? Cũng là chúng ta trêu chọc nổi? Ngươi khen ngược, ý đồ đến của đối phương vốn là không tốt, ngươi còn nói lời nói như vậy, càng là liên lụy Cố gia ta."

Từ nhỏ đến lớn, khi nào thì Cố Phán Phán bị người đánh qua? Huống chi đánh bản thân còn là phụ thân luôn yêu thương nàng.

"Tướng công, Phán Phán là nữ nhi của ngươi, làm sao ngươi có thể đối nàng như vậy?" Nhị phu nhân đau lòng ôm Cố Phán Phán vào trong ngực, "Nếu hắn muốn tìm Cố Nhược Vân, chúng ta đưa nàng cho hắn không phải là được rồi? Dù sao loại phế vật này Cố gia chúng ta không muốn nuôi, ai muốn thì người đó lấy đi."

Cố Nhị gia cười khổ một tiếng, chuyện này nào có dễ dàng như vậy? Cố Nhược Vân tính cách trở nên quật cường như vậy, làm sao có thể sẽ ngoan ngoãn theo bọn họ đi gặp Đông Phương Thiếu Trạch?

Hơn nữa, Đông Phương Thiếu Trạch là muốn nàng một sợi lông cũng không thiếu, bọn họ thế nào cũng không thể động thủ, nếu không nếu nàng tố cáo, chẳng phải là Cố gia liền chịu không nổi?

Rốt cục, Cố lão gia tử bình tĩnh trở lại, phân phó nói: "Người đâu, đi tìm hiểu tin tức của Cố Nhược Vân cho ta!"

"Vâng, Tướng Quân đại nhân."

Dù sao Cố gia ở Thanh Long Quốc cũng thế lực lớn, cơ sở ngầm cũng rất nhiều, vì vậy không đến một lát, thám tử được phái đi tìm hiểu tung tích của Cố Nhược Vân liền trở lại, càng mang đến một tin tức…………….

"Ngươi nói Cố Nhược Vân vào Bách Thảo Đường liền không có ra ngoài qua?"

Cố lão gia tử ánh mắt chuyển vòng vo, nói: "Tuy rằng thế lực sau lưng Bách Thảo Đường rất mạnh, nhưng không biết chủ tử chân chính là ai, nhưng mà Đông Phương gia tộc quả thật là chân thực tồn tại, vì không đắc tội Đông Phương gia tộc, ta chỉ có thể làm cho người ta đi Bách Thảo Đường mời Cố Nhược Vân về."

"Phụ thân, chuyện này để cho ta đi đi."

"Được."

Lão gia tử nhìn nhìn nhi tử của mình, khẽ gật đầu: "Vậy ngươi đi một chuyến, mặc kệ như thế nào, đều phải mang Cố Nhược Vân về!"

"Cha, gia gia, ta cũng muốn đi."

Cố Phán Phán vội vàng đứng dậy, ánh mắt có chút tức giận bất bình.

Đều do phế vật Cố Nhược Vân đáng chết kia, nếu không phải ả, làm sao bản thân có thể bị phụ thân đánh? Đến loại thời điểm này rồi ả thế mà lại vẫn còn muốn về nhà, quả thực là mơ tưởng, nàng tuyệt đối sẽ không để cho nữ nhân kia trở về!

Thật hiển nhiên, từ đầu đến giờ Cố Phán Phán vẫn cho rằng Đông Phương Thiếu Trạch là người Cố Nhược Vân tìm đến, chính là vì để phụ thân của mình tự mình đi xin nàng trở về………..

"Không cho ngươi đi!" Cố lão gia tử nhướng mày, "Ngươi còn ngại bản thân thêm loạn không đủ nhiều sao? Lần này không cho phép ngươi đi theo cha ngươi hành động, ngoan ngoãn ở nhà ngốc cho ta, nơi nào cũng không cho đi!"

"Gia gia!" Cố Phán Phán oán hận dậm chân, không cam lòng cắn chặt môi.

Nhưng mà, Cố lão gia tử không để ý đến cảm xúc của nàng, phất tay với Cố Nhị gia, nói: "Thời gian không còn sớm, ngươi mau đi đi, miễn cho đến lúc đó Đông Phương gia tộc đến tìm phiền toái."

Phụ tử Cố gia đều nghĩ rất đơn giản, dù thế nào, Cố Nhị gia cũng là nhị thúc của Cố Nhược Vân, hắn tự mình đi đón nàng trở về, phỏng chừng nha đầu kia sẽ vui vui vẻ vẻ chạy trở về, càng là ở trong lòng mang ơn.

Nhưng mà thật hiển nhiên, mọi chuyện sẽ không phát triển theo hướng bọn họ dự tính………...

Lúc này, trong Bách Thảo Đường, Cố Nhị gia cười nói: "Triệu chưởng quỹ, ngươi liền dàn xếp một chút, để chúng ta gặp Cố Nhược Vân đi."

"Ta đã nói qua bao nhiêu lần, Cố Nhược Vân không ở Bách Thảo Đường chúng ta, mời các ngươi trở về đi."

Truyện được edit tại diendanlequydon.com!

Chương 48: Đông Phương Thiếu Trạch trả thù (bốn)

Edit: kaylee

Triệu chưởng quỹ mí mắt cũng không nâng một cái, chỉ vội vàng sửa sang lại sổ sách trong tay.

"Triệu chưởng quỹ, ta là nhị thúc của Cố Nhược Vân, ta muốn gặp nàng vì sao không cho phép? Cho dù thế lực Bách Thảo Đường các ngươi lớn mạnh hơn nữa, cũng không thể bắt cóc lương dân (người dân hiền lành an phận)!" Cố Nhị gia sắc mặt khó coi, chính là ngay cả giọng điệu đều nặng thêm vài phần.

Nghe vậy, Triệu chưởng quỹ buông sổ sách trong tay, cười lạnh nhìn về phía Cố Nhị gia: "Ngươi là nhị thúc của nàng? Thế nào mà ta lại nghe nói khi ở hoàng cung các ngươi đã đuổi nàng ra khỏi Cố gia? Còn làm cho nàng đừng hối hận! Dựa theo tình hình hiện tại xem ra, là Cố gia ngươi hối hận mất đi nàng sao? Nhưng lại nói xấu Bách Thảo Đường chúng ta! Bất luận như thế nào Bách Thảo Đường chúng ta cũng sẽ không bắt cóc người! Cho nên các ngươi có thể trở về, nơi này không có người ngươi muốn."

Bởi vì Bách Thảo Đường sinh ý thịnh vượng, hiện giờ trong nội đường có không ít người tiến đến mua dược liệu.

Sau khi nghe hai người đối thoại, đều là không tự chủ được nhìn về phía Cố Nhị gia.

Lúc trước là Cố Tướng Quân nói ra, để Cố Nhược Vân rời đi Cố gia không cần hối hận! Hiện tại lại là chuyện gì xảy ra? Chẳng lẽ đúng như Triệu chưởng quỹ nói, Cố gia hối hận?

Cố Nhị gia sắc mặt một một hồi xanh một hồi đỏ: "Triệu chưởng quỹ, ngươi thật không thả người? Tên của Cố Nhược Vân còn ở trên từ bài (L: kiểu như còn trong gia phả đó) Cố gia ta, nàng còn không có chính thức rời đi Cố gia, coi như là người Cố gia chúng ta, ngươi làm như vậy rất không có đạo lý!"

Nghe nói như thế, khách nhân trong Bách Thảo Đường đều thổn thức không thôi.

Bọn họ gặp qua vô sỉ, chưa thấy qua vô sỉ đến loại trình độ này.

Đã từng nói ra là trục xuất Cố Nhược Vân khỏi Cố gia là bọn hắn, hiện tại nói Cố Nhược Vân vẫn chưa rời đi Cố gia cũng là bọn hắn, những người này còn biết xấu hổ hay không?

"Cố Nhị gia đã không muốn đi, vậy xin cứ tự nhiên, ta không có bắt cóc Cố Nhược Vân, cũng không có người có thể giao cho ngươi."

Nói xong lời này, Triệu chưởng quỹ cúi đầu tiếp tục sửa sang lại sổ sách, không bao giờ liếc mắt nhìn Cố Nhị gia khuôn mặt xanh mét một cái nào nữa.

Chê cười, thiếu chủ đã nói, không cho phép bất luận kẻ nào của Cố gia gặp Cố Nhược Vân! Bọn họ dám không vâng theo sao? Nhưng người này quá vô sỉ, vậy mà nói bọn họ bắt cóc đại tiểu thư………..

Bách Thảo Đường là thiếu chủ cho đại tiểu thư, cho hắn một trăm lá gan hắn cũng không dám làm như thế.

Đây rõ ràng là vu hãm hắn bất nghĩa.

Nghĩ đến đây, trong lòng Triệu chưởng quỹ đối Cố Nhị gia hận ý càng tăng thêm vài phần.

Nhưng lần này cũng là Cố Nhị gia tai bay vạ gió, hắn thế nào cũng không biết bởi vì một câu nói làm cho Triệu chưởng quỹ hận hắn…….....

Mắt thấy cầu Triệu chưởng quỹ không có kết quả, Cố Nhị gia nghĩ ra cách khác, hô to về phía bên trong Bách Thảo Đường: "Cố Nhược Vân, ta biết ngươi ở đây, ngươi đi ra cho ta! Đừng tưởng rằng nịnh bợ được Bách Thảo Đường có thể muốn làm gì thì làm, ngay cả lời nói của thúc thúc ngươi cũng không nghe, đừng quên, trong thân thể của ngươi chảy là máu của Cố gia, ngươi sinh là người Cố gia, chết là quỷ Cố gia! Cho dù gia gia của ngươi có sai, nhưng ông một bó tuổi rồi ngươi không thể nhường cho ông sao? Nếu ngươi không ra, Cố gia sẽ gặp tai họa bất ngờ, mà ngươi chính là tội nhân thiên cổ, để tiếng xấu muôn đời! Đến lúc đó cho dù ngươi lại hối hận thế nào đi nữa cũng không thể bổ cứu chuyện đã xảy ra rồi!"

Triệu chưởng quỹ trong lúc nhất thời không phản ứng lại, hắn chẳng thể nghĩ tới Cố Nhị gia sẽ như vậy làm, sau khi lấy lại tinh thần sợ tới mức cả người sắc mặt tái nhợt, lớn tiếng nói: "Người đâu, mau bắt hắn đuổi ra ngoài cho ta!"

Xong rồi, hi vọng không quấy nhiễu đến đại tiểu thư, nếu không thiếu chủ tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho bọn họ!

Trong nháy mắt, từ trong Bách Thảo Đường đi ra hai người vạm vỡ, tay nhấc nổi Cố Nhị gia, liền ở trước mắt bao người quăng hắn từ trong cửa ra ngoài đường cái, làm cho người đi đường rối rít nhìn chăm chú……….

Truyện được edit tại Diễn đàn Lê Quý Đôn!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 554 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Catstreet21, Hoa và tuyết, lamdaimoc, linhsongtu, nhimxu1701, rouse_nguyen, trangle1402, TSky, ttatuyet và 149 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 52, 53, 54

2 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

3 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 25, 26, 27

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cưng chiều vợ yêu phúc hắc dễ thương - Tiên Nhược An Nhiên

1 ... 78, 79, 80

5 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 218, 219, 220

6 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

7 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1467

1 ... 183, 184, 185

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 130, 131, 132

11 • [Hiện đại] Hạnh phúc ngọt ngào - Scotland Chiết Nhĩ Miêu

1 ... 30, 31, 32

12 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 45, 46, 47

13 • [Hiện đại] Thực hoan giả yêu - Tịch Hề

1 ... 97, 98, 99

14 • [Hiện đại] Âm hôn lúc nửa đêm - Mộ Hi Ngôn

1 ... 43, 44, 45

[Cổ đại - Trọng sinh] Dụ quân hoan - Tự Thị Cố Nhân Lai

1 ... 36, 37, 38

16 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 132, 133, 134

17 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

18 • [Xuyên không - Dị giới] Thần y cuồng thê Quốc sư đại nhân phu nhân lại chạy - Tiêu Thất Gia

1 ... 53, 54, 55

19 • [Hiện đại] Không thịt không vui - Tát Không Không (Hoàn quyển thượng)

1 ... 59, 60, 61

20 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 210, 211, 212



Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 244 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 280 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 342 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: ÓcCá vừa đặt giá 242 điểm để mua Bé xanh
Shop - Đấu giá: ÓcCá vừa đặt giá 318 điểm để mua Hươu hồng
Shop - Đấu giá: ÓcCá vừa đặt giá 200 điểm để mua Headphone vàng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 236 điểm để mua Chuột đu dây
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 288 điểm để mua Nữ thần nước
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 242 điểm để mua Thầy tu
Hạ Yến Tuyệt: Chả thấy ai chat luôn QAQ
Hạ Yến Tuyệt: Chán quá, giờ box chat chả sôi nổi như xưa nữa QAQ
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 206 điểm để mua Doggi bú bình
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 265 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 254 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 330 điểm để mua Bé sao vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 281 điểm để mua Doraemon ngồi
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 474 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 475 điểm để mua Dây chuyền đá Peridot
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 394 điểm để mua Thần tình yêu
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 242 điểm để mua Cung tên vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 366 điểm để mua Cún đen
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 271 điểm để mua Ác quỷ nam
Vịt Rang Muối: tks Xám nhiều nhiều ạ.
Xám: @Vịt Rang Muối: mình mở lại rồi nha bạn
Vịt Rang Muối: viewtopic.php?t=414339&tn=thien-co-han-vit-rang-muoi
Vịt Rang Muối: help  me!!!! khi mình tích nhầm vào ô khóa đề tài trong mục đăng truyện thì có cách nào khắc phục được k ạ
Đào Sindy: bạn lên nhóm tìm xem thử nhé.
VSD: Xin chào mn. Em muốn tìm truyện ạ. E không nhớ nội dung nhưng có câu Trích dẫn trong truyện " Nếu hôm nay ta để nàng đi.. Ta sẽ ân hận tiếc nuối cả đời... Đó là dự đoán tương lai của ta "
Có ai biết truyện gì cho e xin tên ạ. E cảm ơn
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 540 điểm để mua Hồng ngọc 3
Công Tử Tuyết: #Mèo Lang Thang Có chỗ đăng truyện nhé bạn, Vào box truyện đúng thể loại => Tạo đề tài

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.