Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 63 bài ] 

Anh sẽ mãi yêu em như vậy! - Thịnh Thế Ái

 
Có bài mới 13.08.2017, 15:06
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Nhân Ngư Bang Cầm Thú
Đại Thần Nhân Ngư Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 24.02.2015, 16:39
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 1137
Được thanks: 10439 lần
Điểm: 21.48
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Anh sẽ mãi yêu em như vậy! - Thịnh Thế Ái (Tuyển editor) - Điểm: 36
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 29: Bàn giải phẫu

Edit: Đào Sindy

Dì Tiết bạn cũ của mẹ từng đến thăm nhà một năm trước.

     Ngày đó bọn họ vẫn còn đang đánh bài, Thẩm Mộc Tinh ở phòng khách xem tivi, chỉ nghe thấy dì Tiết vừa đánh vừa oán trách con gái ngu xuẩn thế nào, không học tập cho giỏi suốt ngày cùng bạn trai đi trượt patin, thành tích vững vàng từ dưới đếm lên, làm hại bà mỗi tháng đều đi gặp giáo viên.

     Có một người mẹ EQ cao như vậy, vậy mà vào lúc đó lại nhịn không được khen Thẩm Mộc Tinh, bảo cô từ bé đã là phát thanh viên chào cờ, cấp hai cô luôn được Nhâm giáo sư chọn làm lớp trưởng nhiều năm liền, cấp ba cô được bạn nam viết thư tình, về nhà giao thư tình vào tay mẹ.

     Lúc sau dì Tiết đã không nói gì, mẹ mặt mày hớn hở mà nói.

     Thẩm Mộc Tinh quay đầu không ngừng ho khan nhìn mẹ, thì nhìn thấy dì Tiết lặng lẽ trừng mắt nhìn mẹ rồi.

     Trên đường đến bệnh viện có chút thanh tịnh, cô nhịn không được nghĩ, nhất định dì Tiết đang trả thù mẹ.

     Thật ra dì Tiết nói rất có lý, thai ngoài tử cung sao có thể liếc mắt là đã nhìn ra, chẳng qua bà nói đến tình trạng nguy hiểm nhất có thể bảo Xà Kim Phượng đưa con vào bệnh viện, tóm lại không được sai.

     Nhưng cô không thể không sợ hãi, cô càng ngày càng ý thức được mức độ nghiêm trọng của sự việc.

     Cô trong đau đớn nghiêng trời lệch đất, loại đau đớn kia làm cả đời cô khó quên.

      Máu trong ổ bụng như dung nham bùng nổ, chảy qua lục phủ ngũ tạng, khiến mỗi bộ phận như thiêu đốt, đồng thời cô muốn nôn mửa và đau đớn như xé rách, bị chơi đến choáng.

     Sau đó cô mất đi ý thức, thời gian thanh tỉnh lần nữa là đã nằm trên bàn giải phẫu, đó là lần đầu tiên cô nằm trên bàn giải phẫu, TV, đèn to lớn giải phẫu hình tròn rất chướng mắt, trắng bệch, máy móc lạnh băng bày bên người, tiếng của các loại dụng cụ, rất nhiều bác sĩ giải phẫu và y tá mặc đồ xanh vây quanh cô, Thẩm Mộc Tinh luống cuống, không biết mình làm sao vậy, yếu ớt hỏi một câu: "Tôi thế nào. . ."

     Không người nào để ý cô.

     Một cặp mắt trên chiếc khẩu trang của cô gái trẻ nhìn cô, bên cạnh là người phụ nữ mắt đầy nếp nhăn, cô gái nghiêm chỉnh nhìn bà ấy, giống như bình thường Thẩm Mộc Tinh nghiêm túc đọc sách.

     Có một bao tay bỗng nhiên cầm tay cô, trong tầm mắt xuất hiện một ống tiêm, Thẩm Mộc Tinh theo bản năng né một chút, cô bé kia liền nhẹ nhàng trấn an cô nói: "Gần giải phẫu rồi, để gây tê, đừng sợ."

     "Tôi thế nào?" Cô lại hỏi.

     Nhưng mà không có người trả lời cô.

     Bốn phía cô như được bao phủ bởi chân không, tất cả mọi người không nghe thấy cô nói gì.

     Một ống tiêm đâm vào người cô, Thẩm Mộc Tinh siết chặt nắm đấm, rất nhanh đã mất đi tri giác.

     Thân thể giống như khinh khí cầu được thả đi, không còn cảm giác rồi, thính giác lại vẫn còn đó.

     Mông lung, cô nghe thấy vị bác sĩ nữ cách lớp khẩu trang buồn bực nói:

     "Cô bé này lần đầu mang thai lại ngoài tử cung, đủ xui xẻo."

     "Trong ổ bụng xuất huyết. . . Bộ phận bên trái bình thường. . . Ống dẫn trứng bên trái sung to. . . Cần cầm máu. . ."

     Đèn phòng giải phẫu tắt, lúc Thẩm Mộc Tinh bị đẩy ra, cảm thấy như mình đã ngây người ở phòng giải phẫu mấy chục năm, nếu không phải mẹ nhào lên, khuôn mặt đã già nua như thế.

     Một tay cô truyền nước, một bị cột bởi gì đó, niệu đạo căng đau cực kỳ, bị cắm ống tiểu, động một cái cứ như đứng hình.

     Toàn bộ đầu óc đều tê liệt, biểu lộ vô tội như thế.

     Như đứa trẻ con vừa được sinh ra đời.

     Một nhân viên y tế hỏi ba một câu: "Đệm, chăn và bình nước tiểu đã chuẩn bị xong chưa?"

     Mẹ quay đầu rống một câu khiến ba hoảng lạn: "Hỏi ông đấy! Giặc à!"

     Ba mới hồi phục tinh thần lại: "Hả? Tôi. . . Tôi để Tiểu Minh đi mua rồi. . . Thằng nhóc này không biết đi đâu, còn chưa về."

     Mẹ cắn răng nghiến lợi mắng một câu: "Chuyện này đáng chém ngàn dao đấy!"

     Thẩm Mộc Tinh mệt mỏi nhắm mắt lại, buồn ngủ.

     ----

     Tỉnh lại sau phẫu thuật, Thẩm Mộc Tinh không còn nhìn thấy mẹ, ba vẫn luôn canh bên giường cô, vì cô bận bịu đến bận bịu đi.

     Trời đã sáng, Nghiêm Hi Quang cũng không đến.

     Thẩm Mộc Tinh nằm trên giường, tê nửa người, lại không dám xoay người, cô nghĩ, nếu như Nghiêm Hi Quang đến, cô nhất định sẽ khóc cho anh xem, nói ống tiểu này khiến cô khó chịu cỡ nào.

     Sau khi tháo ống tiểu ra, Nghiêm Hi Quang cũng không đến.

     Giường sát vách cũng là một cô gái vừa làm xong phẫu thuật, nhưng cô ấy sớm phát hiện thai ngoài tử cung, không nghiêm trọng như cô, cô bé kia không có ba mẹ đến bảo hộ, chỉ có một người bà, cô gái có mấy phần vô lại, lúc bác sĩ nam đến kiểm tra phòng còn cười đùa tí tửng hỏi:

     "Bác sĩ, anh có thể nói cho em biết nguyên nhân gì dẫn đến thai ngoài tử cung không? Lần sau em sẽ dự phòng cho tốt."

     Thẩm Mộc Tinh nhìn cô ấy, cô ấy đang ngửa đầu cười với bác sĩ nam trẻ tuổi.

     Mặt bác sĩ nam không thay đổi nhìn cô ấy, đánh dấu vài cái vào sổ ghi chép, lạnh lùng nói:

     "Chú ý vệ sinh."

     Cô gái nghẹn họng nhìn trân trối.

     Không biết tại sao, rõ ràng không phải nói cô, mặt Thẩm Mộc Tinh lại "Xoát" một chút đỏ lên.

     Hình như ba phát hiện Thẩm Mộc Tinh bối rối, sợ cô có áp lực tâm lý, tranh thủ thời gian an ủi nói: "Con gái, bác sĩ nói thể chất con khác người, ống dẫn trứng phát dục không tốt, mới có thể có thai ngoài tử cung đấy, nhưng không sao, không là chuyện mất mặt gì, chớ nổi giận!"

     Thẩm Mộc Tinh nhìn ba, trừng trừng: "Ba, có phải con không thể sinh con được không?"

     "Con bé ngốc, đương nhiên có thể! Bị bệnh, không có gì là mất mặt, đừng có đoán mò."

     Thẩm Mộc Tinh nhu thuận gật đầu: "Con không mất mặt, con không cảm thấy mất mặt chút nào."

     Ngày thứ hai bà ngoại tới, vào cửa đã khóc, khóc đến trong lòng Thẩm Mộc Tinh phiền muộn.

     "Niếp, sao con ngốc như vậy?"

     "Không phải bà nói con là nhân tinh sao?" Thẩm Mộc Tinh tái nhợt cười.

     "Mấy đứa đó! Không làm tôi bớt lo được!"

     Nước mắt bà ngoại chảy ra, hình như có rất nhiều lời muốn nói, nhưng cuối cùng không nói gì, hung hăng khóc, sau đó Thẩm Mộc Tinh không chịu nổi, nói: "Bà ngoại, bà đi đi, con uống mấy ngày thuốc tiêu viêm sẽ xuất viện."

     Bà ngoại vừa đi, điện thoại Thẩm Mộc Tinh liền vang lên, cô tranh thủ thời gian cầm lên xem, tên hiển thị trên màn hình khiến mắt cô sáng lên.

     Cô ngẩng đầu nhìn ba, nói: "Ba, ba ra ngoài trước, con nhận điện thoại."

     Ba là một người khó hiểu, tính tính tốt lại không như mẹ, nhìn cô một cái liền chắp tay sau lưng ra khỏi phòng bệnh.

     Thẩm Mộc Tinh không kịp chờ đợi nhận điện thoại, giọng nói Nghiêm Hi Quang xuất hiện bên tai.

     "Mộc Tinh."

     Giọng của anh không thể hình dung, đặc biệt mỏi mệt, khàn khàn, vừa trầm tĩnh.

     Giống như là bị sóng lớn đánh ra sau bãi cát.

     "Sao anh không đến thăm em?" Thẩm Mộc Tinh khẽ cắn môi, đôi mắt trở nên đục không chịu nổi.

     "Mộc Tinh, em còn đau không?" Anh hỏi.

     "Không đau." Thẩm Mộc Tinh giận dỗi nói.

     "Anh. . . đến thăm em."

     "Anh đừng đến. " Thẩm Mộc Tinh hít mũi nói: "Em không muốn anh nhìn thấy dáng vẻ em bị họ buộc ống tiểu."

     "Mộc Tinh. . ." Anh gọi một tiếng, đột nhiên khóc lên.

     Tiếng khóc của anh làm sinh khí trên mặt cô xụ xuống, ngay sau đó, cô cũng khóc sụt sùi theo.

     Bọn họ cứ như vậy, cách điện thoại, khóc nức nở cực kỳ lâu.

     Sau mười phút.

     Thẩm Mộc Tinh dùng khăn giấy lau nước mũi, cười toe toét nói chuyện phiếm với anh, tiêu sái tự mình lau nước mắt.

     "Nghiêm Hi Quang, anh biết gì là thai ngoài tử cung không?"

     "Anh không biết. . ."

     "Anh cái gì cũng không biết."

     Thẩm Mộc Tinh không khỏi nghĩ đến lúc bối rối vụng về lần đầu tiên họ mua “áo mưa”.

     Cô nói lại lời cô gái giường sát vách cho anh nghe, nói: "Đó là một phôi thai nhỏ không chạy đến đúng chỗ bị kẹt nửa đường, sau đó nó càng ngày càng lớn, càng ngày càng lớn, cuối cùng chỉ cần em vận động một cái, nó sẽ làm vỡ ống dẫn, thiếu chút nữa em đã bị mất máu quá nhiều mà chết."

     Cô nói xong, nhịn không được cười một chút, mang nồng đậm giọng mũi do vừa khóc.

     Hơn nửa ngày, Nghiêm Hi Quang bên đầu kia điện thoại mới lấy lại giọng, không nói chuyện, nhưng cô có thể cảm giác anh đang không thoải mái.

     Thẩm Mộc Tinh nhíu mày, nói: "Được rồi, em không dọa anh nữa. "

     Anh nói: "Mộc Tinh, cái gì anh cũng không làm được, anh quá vô dụng. . ."

     Thẩm Mộc Tinh nhìn những người khác trong phòng bệnh, bịt điện thoại nhỏ giọng nói: "Anh đừng giận, không sao mà, em không đau chút nào, em cũng không thấy mất mặt."

     Lúc cô nói xong câu đó, bận bịu ngẩng đầu nhìn những người khác một chút, sợ bị người nghe được, cười cô là một cô bé không cần mặt mũi.

     Nghiêm Hi Quang đột nhiên nói: "Mộc Tinh, anh không thể làm như em nói, ngày mai gọi cho em, có được không?"

     "Anh thật sự không đến thăm em?"

     Nghiêm Hi Quang không trả lời.

     Thẩm Mộc Tinh suy nghĩ, nói: "Được rồi, mẹ em lập tức tới ngay, anh tới sẽ gây phiền toái đấy, đồng ý với em là đừng đến thăm em, em không sao, hai ngày nữa có thể nhảy nhót tưng bừng rồi."

     "Ừm." Từ đầu đến cuối anh không nói đến thăm cô, điều này khiến lòng cô đột nhiên cảm thấy đau đớn mơ hồ.

     Thẩm Mộc Tinh lại vội vàng bồi thêm một câu: "Nghiêm Hi Quang bác sĩ nói, đã cắt mất một bên ống dẫn trứng của em, em còn lại một cái, sau này vẫn có thể sinh con, nhưng tỷ lệ không còn lớn."

     Nghiêm Hi Quang ở đầu kia trầm mặc, cuối cùng nhẹ nhàng nói câu "Không sao" dỗ dành cô.

     "Em nói cho anh biết, anh không thể bỏ mặc em."Cô uy hiếp.

     "Sẽ không, anh sẽ không bỏ em." Anh dịu dàng nói.

     "Đúng vậy, anh đã nói dù em thiếu tay thiếu chân vẫn cần em, huống chi chỉ thiếu một ống dẫn trứng nho nhỏ, đúng hay không?" Cô cười.

     Đầu bên kia điện thoại cũng truyền tới tiếng cười khàn khàn.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn Đào Sindy về bài viết trên: HNRTV, My heaven, Quạ Trắng, TranMaiTrucLinh, Tthuy_2203, bingo2534, paru, zinna
     

Có bài mới 14.08.2017, 17:17
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Mặc Lân Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Mặc Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 11.06.2015, 15:32
Tuổi: 16 Nữ
Bài viết: 1502
Được thanks: 4996 lần
Điểm: 12.27
Có bài mới Re: [Hiện đại] Anh sẽ mãi yêu em như vậy! - Thịnh Thế Ái (Tuyển editor) - Điểm: 36
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 30: Vẫn còn

Edit: Tiểu Lăng

Khi Thẩm Mộc Tinh xuất viện, chỉ còn cách kỳ thi đại học bốn ngày.

Lúc cô nằm viện, mẹ chỉ đến thăm cô một lần, để đưa sách luyện cho cô.

Cô là một đứa bé hiểu chuyện, lòng áy náy lại chột dạ, biết mẹ nhất định bị cô chọc tức chết.

Ngược lại, Nghiêm Hi Quang thì mỗi ngày đều chủ động gọi điện cho cô, thời gian rất cố định: Tám giờ sáng, mười hai giờ trưa, năm giờ chiều.

Trừ ngày chuyện phát sinh, anh không khống chế được cảm xúc, khóc một lần ra, Thẩm Mộc Tinh cũng không nghe được nhiều dao động gì hơn của anh từ trong điện thoại, anh vẫn trầm ổn, yên lặng như thường, song cũng dịu dàng hơn.

Ngày thứ ba nằm viện, cô đang nói chuyện với Nghiêm Hi Quang thì bị mẹ đến bệnh viện bắt quả tang. Khi đó cô đã có thể xuống đất, đang đứng gọi điện ở cửa phòng bệnh, mẹ về lấy mấy quyển sách luyện cho cô, thấy cô trốn ở cửa vào gọi điện, đạp cửa mở ra.

Người trong phòng giật mình, tất cả nhìn mẹ.

Chắc mẹ hiểu lầm, cho rằng cô muốn đi.

“Đưa cho mẹ.” Gương mặt dường như già đi mười tuổi kia của bà phẫn nộ lạ thường, như thể vừa bị kích thích ở đâu đó, vươn tay ra muốn lấy điện thoại của Thẩm Mộc Tinh.

Thẩm Mộc Tinh càng hoảng sợ, vội vàng khập khiễng đi về giường, đưa di động vào chăn.

“Đưa di động cho mẹ!” Mẹ đến trước giường bệnh, nhìn cô lạnh như băng.

Thẩm Mộc Tinh sợ hãi nhìn thoáng qua những người khác bên ngoài, uất ức nhìn mẹ, nhỏ giọng: “Mẹ… mẹ nói nhỏ thôi… đây là bệnh viện.”

“Con còn có mặt mũi? Con còn biết phải có mặt mũi à?”

Tai Thẩm Mộc Tinh nháy mắt đỏ lên.

Từ nhỏ đến giờ, cô chưa từng bị nói nặng như vậy.

Cô không thể tin nổi nhìn mẹ, nước dâng lên trong hốc mắt cũng không khiến mặt mẹ dịu đi chút nào. Cô cắn môi quay mặt đi, môi cắt chẳng còn giọt máu.

Mẹ quăng phịch sách luyện lên chăn cô, lạnh lùng nói: “Đọc sách cho tôi!”

Thẩm Mộc Tinh không nhúc nhích, cắn răng.

“Cô đùa với tôi sao?” Mẹ vô cùng giận dữ với sự phản kháng trong im lặng của cô.

“Con không đọc! Con muốn ngủ!” Cô kéo chăn mình lên, che đầu lại.

Có thể nghe được cả tiếng thở dốc kịch liệt của mẹ, dường như cảm xúc đè nén bao lâu đã bị một cây kim đâm nổ, bộc phát trong nháy mắt. Bà nhắm mặt lại, nghiến răng nghiến lợi nói: “Cô là đến đòi nợ! Cô là đến đòi nợ!”

“Bây giờ cô như thế này, cô đặt cái mặt mo của mẹ già cô đây ở đâu!”

Mẹ nói, mặt mũi mình bị quất nát!

Thẩm Mộc Tinh bị bà dọa sợ, từ trong chăn truyền ra tiếng khóc đè nén.

“Dì Kim Hoa của cô thất vọng với cô bao nhiêu cô biết không?”

“Dì ấy có tư cách gì mà thất vọng với con!”

Thẩm Mộc Tinh bỗng vén chăn lên khóc, nói: “Con chưa từng lấy của nhà dì ấy một cái kim một sợi chỉ nào, con có phải con gái của dì ấy đâu! Dì ấy có tư cách gì mà thất vọng với con!”

Mẹ đi tới, giật chăn ra, nhìn thẳng sát vào mắt cô!

“Cô có biết không? Nhà họ Hạ đã đưa cả sính lễ cho tôi! Cho tôi rồi đấy! Nhưng giờ thì sao! Tôi không chỉ không lùi số tiền này về được! Còn phải lấy số tiền này để… để…”

Mẹ nói, lại nhắm mắt lại, ngẩng đầu lên, hai dòng lệ nóng chảy xuống.

Bà cực kỳ tuyệt vọng.

+++

Nửa đêm.

Thẩm Mộc Tinh thừa lúc mẹ đang ngủ trên giường người nhà, lấy điện thoại rón rén ra ngoài phòng bệnh.

“Alo?”

Cô đứng cạnh thang máy bệnh viện, kề điện thoại vào tai.

“Sao muộn vậy mới gọi.” Đầu kia rất yên tĩnh, Thẩm Mộc Tinh chỉ loáng thoáng nghe thấy một tiếng ‘ding’ trong điện thoại.

Cô nhíu mày, ngẩng đầu nhìn bảng số tầng của thang máy.

Thang máy vẫn đang ở tầng năm, mà chỗ cô là tầng sáu.

Nhất định là cô nghe nhầm.

“Hôm nay mẹ em ngủ ở chỗ em, em lén gọi cho anh, muốn nói mấy câu với anh, anh đang ở nhà à?” Thẩm Mộc Tinh dịu dàng hỏi.

“Ừ.” Tiếng anh như đá rơi xuống hồ sâu.

“Có phải mẹ em đi tìm anh không? Mẹ có nói gì với anh không, kiểu… ép anh rời khỏi em như trên TV ấy?”

“Không.”

“Vậy nếu mẹ tìm anh, ép anh rời khỏi em, anh có…”

“Sẽ không.”

“Vậy anh có đột nhiên biến mất trong cuộc sống của em không? Ví dụ như dọn nhà…”

“Cũng sẽ không.”

“Vậy em yên tâm rồi.”

Cô cúi đầu xuống, dùng mũi chân cọ cọ vách tường.

“Bị mắng à?” Anh hỏi.

“Ừ… Nhưng cũng tốt hơn hai ngày trước chẳng đến thăm gì em… Mẹ mắng em, phát tiết một chút, em còn vui hơn ấy.”

“Nhưng mà… Nghiêm Hi Quang, chúng ta không làm gì sai, chúng ta chỉ chưa đủ trưởng thành thôi. Đến lúc chúng ta trưởng thành hơn, nhất định sẽ không phạm phải sai lầm như vậy lần nữa, đúng không?”

Nghiêm Hi Quang cười khàn, hít một hơi khói, nói:

“Đúng vậy, Mộc Tinh thật thông minh.”

Thẩm Mộc Tinh hít một hơi thật sâu, nhắm mắt lại.

“Em đáp ứng mẹ em, trước khi thi đại học không gặp anh, em không thể chọc mẹ em nữa, em không nỡ nhìn mẹ nhọc lòng.”

“Anh cũng đang định nói với em vậy.” Anh nói.

Thẩm Mộc Tinh lại động viên mình, nói: “Ừ! Hai chúng ta chẳng có gì mất mặt cả! Em nhất định sẽ thi thật tốt, đỗ Thanh Hoa, đỗ Bắc Đại, thăng quan tiến chức về Thủy Đầu đón anh!”

Ken két --- cửa phòng bệnh cách đó không xa bị mở ra.

Người Thẩm Mộc Tinh run lên, quay đầu lại nhìn, thấy mẹ thò đầu ra, mặt đông lạnh nhìn cô.

Cô vội vàng bụm lấy điện thoại nhỏ giọng: “Hi Quang! Em không nói với anh nữa! Em phải về!”

“Ừ.” Anh ho khan.

“Anh giữ sức khỏe đó! Em cúp đây! Bye bye!”

“Mộc Tinh.” Anh bỗng ho khan, gọi cô lại.

“… Anh yêu em.”

Mỉm cười, cúp máy.

Cô bỗng không hoảng hốt nữa, chậm rì rì về phòng.

Vô số ngày đêm về sau, khi cô phải đối mặt với ánh mắt của họ hàng, đối mặt với mẹ lạnh lùng, đối mặt với nỗi cô độc khủng khiếp lúc đứng trước biển người như sóng triều, nhớ tới lời này của anh, cô lại không thấy cô đơn nữa.

Dù trước mắt là biển sao vô tận, cô vẫn còn lời thề tình yêu.

+++

Hôm báo điểm, Thẩm Mộc Tinh đã bị mẹ tống tới nhà cô họ ở Nghiễm Châu được nửa tháng rồi.

Thẩm Mộc Tinh nhìn điểm mình trên máy tính, lập tức gọi điện cho mje, như một học sinh vừa giao bài thi xong, câu hỏi mẹ đầu tiên là, con có thể về nhà chưa ạ?

Tuy điểm cô không đỗ được Thanh Hoa Bắc Đại, nhưng cũng không khiến người ta thất vọng, ít nhất cũng thừa sức vào một đại học trọng điểm.

Nhưng mẹ cô trả lời: “Bây giờ cô dám về, tôi uống thuốc ngủ cho cô xem!”

Thẩm Mộc Tinh lại nhớ tới hôm thi đại học xong, mẹ muốn đưa cô đi Nghiễm Châu, cô không theo, bà muốn tự sát ở nhà. Cô lại thấy bực dọc.

Cô cắn răng, yếu ớt nói: “Mẹ, mẹ đừng ầm ĩ nữa.”

Đã hơn nửa tháng rồi, đến lúc nào mới kết thúc đây.

“Cô họ của cô nói, đại học Trung Sơn rất tốt, lúc báo nguyện vọng tôi đã báo cho cô trường này rồi…”

Thẩm Mộc Tinh không thể nhịn được nữa, cắt lời bà: “Con nói một lần nữa, mẹ không có quyền báo nguyện vọng cho con!”

“Tôi là mẹ cô!”

Thẩm Mộc Tinh thốt lên: “Bà không phải mẹ tôi!”

Mẹ bỗng phát điên: “Cô lặp lại lần nữa! Tôi không phải là mẹ cô thì tôi là mẹ ai! Cô giống cái thằng em trai không bớt lo kia của cô! Đều là quỷ đòi nợ!”

“Bà mắng tôi cũng đừng có mắng cả em tôi! Tôi và em tôi không phải con ruột bà! Bà lạnh lùng với em trai tôi, bà cũng tra tấn cả tôi! Hai chúng tôi đến trả nợ thì có!”

Cô họ thấy hai mẹ con ầm ĩ, lười biếng đi dép lê qua, giật lấy điện thoại quăng xuống đất!

“Nhao nhao nhao nhao lên! Hai mẹ con cháu hôm nào cũng cứ nhao nhao lên! Nhao nhao nữa thì về nhà cho cô nhờ!”

Thẩm Mộc Tinh đứng bật dậy, lửa giận tận trời nói: “Về thì về!”

“Ê ê! Chọc cháu thôi mà! Ngồi xuống!” Cô họ không cười nữa, giữ chặt tay cô.

“Cô thả cháu ra! Cháu phải về!”

Thẩm Mộc Tinh nói xong, về phòng mình, bắt đầu thu dọn hành lý.

Cô họ đi tới, đứng ở cửa vào, ôm vai, hỏi: “Sao? Về tìm bạn trai nhỏ của cháu à?”

“Mẹ cháu nói không giữ lời! Bà ấy bảo trước khi thi đại học không được gặp anh ấy, giờ đã thi xong lâu rồi! Vẫn chưa cho cháu gặp!”

Cô họ vuốt nhẹ nhẫn kim cương trên tay, nói: “Vậy sao nó không đi tìm cháu?”

Thẩm Mộc Tinh ngừng động tác.

“Anh ấy… anh ấy bận! Cô có biết tiệm anh ấy nhiều việc thế nào đâu! Đây là Nghiễm Châu! Không phải Ôn Châu! Nói đến là đến sao được?”

Cô họ nói: “Ô, cô gái nào còn xấu hổ kể chuyện ai lái xe xa xôi ngàn dặm đến đưa sách luyện cho cô cơ mà, nếu đã bận thế, sao lúc trước còn có thời gian chạy từ Thủy Đầu đến Ôn Châu thuê phòng với cháu hả?”

Thẩm Mộc Tinh ném quần áo vào vali, quay đầu trừng cô họ: “Cháu lặp lại lần nữa! Tất cả đều do cháu chủ động! Không liên quan đến anh ấy!”

“A, thế cái hạt giống nổ tung trong ống dẫn trứng của cháu kia cũng không liên quan đến nó hả? Có muốn trả lại không? Lúc cháu cắt chỉ trong bệnh viện thì nó ở đâu? Ở tiệm may quần áo hả? Não cháu phẳng sao?”

Thẩm Mộc Tinh vẫn thu quần áo, động tác càng lúc càng nhanh, nước mắt yên lặng chảy xuống.

“Mấy người không hiểu.”

“Cô không hiểu? Lúc bà đây nâng bụng đuổi theo xe Jeep của đàn ông cháu vẫn còn đang ở trong bụng mẹ kia! Cô nói cho cháu biết, đừng có chống đối mẹ cháu, người thật sự yêu cháu trên thế giới này chỉ có cha mẹ cháu thôi.”

“Yêu cháu? Đây là bạo lực kiểu yêu thì có! Từ nhỏ đã khống chế cháu, ép bức cháu, bắt cháu học! Bắt cháu học lại! Bắt cháu phải thi được hạng nhất! Chẳng lẽ bà ấy còn muốn quyết định cả việc cháu yêu ai nữa à? Sao bà ấy không dùng hỏa lực này với em cháu đi! Nếu bà ấy dùng một tý với em cháu thôi, em cháu cũng đâu phải đi mò xác dưới sông! Cháu cũng nghi em cháu không phải con ruột đấy…”

“Thì nó cũng có phải con ruột đâu.”

Giờ phút này, Thẩm Mộc Tinh dường như thấy lớp bụi phủ chiếc gương đã lâu bỗng bị lau bớt đi.

Cô đứng đó, sững sờ nhìn cô họ.

Cô họ châm một điếu thuốc, nói: “Mấy thứ chuyện xấu này của nhà cháu, cô không thèm nhắc. Cháu ấy, ngốc được thì ngốc, không ngốc được thì đi ăn lẩu với cô. Xem xem bao giờ thợ may nhỏ của cháu mới tới tìm cháu.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tiểu Lăng về bài viết trên: My heaven, Quạ Trắng, TranMaiTrucLinh, Tthuy_2203, bingo2534, boinhi92, paru, zinna, Đào Sindy
     
Có bài mới 16.08.2017, 12:27
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Nhân Ngư Bang Cầm Thú
Đại Thần Nhân Ngư Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 24.02.2015, 16:39
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 1137
Được thanks: 10439 lần
Điểm: 21.48
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Anh sẽ mãi yêu em như vậy! - Thịnh Thế Ái (Tuyển editor) - Điểm: 40
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 31: Cây kéo

Edit:Đào Sindy

Anh sẽ đến không?

     Ròng rã một tháng, Thẩm Mộc tinh bực bội ở Nghiễm Châu đóng cửa không ra, cô họ tịch thu thẻ căn cước cô, chính xác đặt cô ở nơi cô họ quen người yêu.

     Cô họ có rất nhiều người yêu, cô không phân biệt được ai với ai.

     Cô tức giận, nũng nịu, cuồng loạn, cô họ mềm không được cứng không xong, còn muốn cô nhìn thấy bộ mặt thật của đàn ông cặn bã, ngay từ đầu cô còn làm loạn với cô họ, về sau lại yên lặng, bởi vì đột nhiên một ngày Nghiêm Hi Quang không gửi tin nhắn nào cho cô.

     Thẩm Mộc Tinh bắt đầu hoảng hốt, cô tin chắc, nhất định mẹ đã tạo áp lực với Nghiêm Hi Quang, để anh rời xa cô, anh bất đắc dĩ mới trở nên lạnh lùng như vậy, nhưng sự thật sau đó chứng minh cô đã nghĩ nhiều, vẻn vẹn chỉ có ngày đó mà thôi, ngày đó Nghiêm Hi Quang bề bộn nhiều việc, chứ không cho đến rất khuya mới gọi điện thoại cho cô.

     "Em gửi cho anh hơn ba mươi tin nhắn sao anh không trả lời!" Thẩm Mộc Tinh tức giận, vừa nhận điện thoại vừa lạnh lùng phàn nàn với anh.

     Nghiêm Hi Quang chỉ nói: "Hôm nay anh. . . Bề bộn nhiều việc."

     "Bận mãi. . . Anh luôn bề bộn nhiều việc! Nghiêm Hi Quang! Đến cùng là anh bận gì?"

     Nghiêm Hi Quang bên đầu kia lẳng lặng, chờ cô phát tác xong, anh mới cười: "Vội vàng kiếm tiền."

     "Em biết mà!" Thẩm Mộc Tinh trực tiếp dập máy điện thoại của anh.

     Đợi rất lâu, thế mà anh không gọi lại.

     Trước kia mỗi lần cô tức giận cúp máy điện thoại của anh, Nghiêm Hi Quang đều sẽ gọi lại, gọi đến khi cô nhận mới thôi, nhưng lúc này đây, đầu bên kia điện thoại thật lâu không có tiếng vang.

     Tâm lý Thẩm Mộc Tinh giống như bị kim đâm đau, cô nôn nóng dạo bước trong phòng, gãi rối tóc lung tung, từ phòng ngủ đi đến phòng bếp, từ phòng bếp đi đến phòng khách, không ngừng đi.

     Bên cạnh hồ cá phòng khách đặt một lồng chuột Hamster, chuột Hamster trong lồng nằm sấp, dùng đôi mắt đen sì nhỏ như hạt châu nhìn cô chằm chằm.

     Thẩm Mộc Tinh lại trở về phòng ngủ, nhặt điện thoại trên giường, đè nén nhìn chằm chằm màn hình.

     Đúng lúc này, Nghiêm Hi Quang gửi tin nhắn qua, mắt Thẩm Mộc Tinh sáng lên, khác hẳn khi nãy mở ra xem.

     "Mộc Tinh, anh cũng rất nhớ em. Anh nhất định sẽ đi Nghiễm Châu thăm em."

     Thẩm Mộc Tinh nhìn tin nhắn cười, trả lời anh: "Ừ ừ ừ! Khi nào anh đi?"

     "Hiện tại không được."

     Thời khắc Thẩm Mộc Tinh trố mắt, Nghiêm hi Quang lại gửi tin nhắn đến: "Anh phải làm mấy bộ quần áo khách đã đặt, sắp xếp mới đi được."

     Thẩm Mộc Tinh có chút phiền muộn, nhưng cũng nuốt xuống một bụng, miễn cưỡng đáp ứng: "Được, vậy em không làm khó anh."

     Lại một tháng trôi qua, Thẩm Mộc Tinh không lộn xộn.

     Cô cũng hay nhắn tin với em trai, đột nhiên em trai trưởng thành không ít, vẫn luôn khuyên cô ở nhà cô họ, giúp cô họ làm chút việc nhà.

     Nghiêm Hi Quanh ít nhắn tin cho cô, từ lúc mới bắt đầu không chủ động, đến sau cùng cũng ít.

     Ngày tháng trở lại hồi trước khi gặp anh, vô vị như nước.

     Đến tháng thứ ba, cô họ đột nhiên trả giấy chứng nhận lại cho cô, nói với cô: "Bây giờ cô cho hai đứa một phúc lợi, một là con cầm thẻ căn cước của con về nhà tìm người yêu, hai là cầm thẻ căn cước của con đi làm hộ chiếu, báo danh đoàn Nhật Hàn, ra thấy chút việc đời. Con được tự do."

     Thẩm Mộc Tinh không trả lời, cả đêm thu dọn hành lí, ngày thứ hai vẫn từ bỏ, nói với cô họ: "Cô họ, con muốn đi du lịch một chuyến giải sầu."

     Cô họ hơi kinh ngạc, động tác bà chần chờ đưa thẻ căn cước cho cô, rất nhanh liền cười, giơ ngón tay cái với cô: "Đây mới là con gái có chí khí!"

     Thẩm Mộc Tinh không nói chuyện, quay đầu đóng cửa phòng lại.

     ----

     Cho đến khi khai giảng đại học, Thẩm Mộc Tinh đều đi du lịch, xác thực mà nói, là dạo chơi.

     Nỗi vui duy nhất trong mấy ngày qua của cô, là cô rốt cục có thể không cần học lại, Thẩm Mộc Tinh dùng thành tích 657đ đỗ vào ngành quản lý tiêu thụ thị trường của học viện quản lý thuộc đại học số 1 Hoa Nam - đại học Trung Sơn.

     Mặc dù trong điện thoại mẹ vẫn lạnh như băng, nhưng trong giọng nói khó nén kiêu ngạo: "Mặc dù con không thi đậu Thanh Hoa, nhưng con phải biết rằng, Trung Sơn chính là Thanh Hoa của tỉnh Quảng Đông, sau này con muốn tìm việc ở Thâm Quyến là quá dễ dàng!"

     Ồ, quá dễ dàng.

     Ngày tân sinh đến báo danh,  cô tự mình kéo theo rương hành lí, mặt trời ở Nghiễm Châu như thiêu người, thật sự “quá dễ dàng” mà.

     Tân sinh nhiều đến mức khiến người ta choáng váng, Thẩm Mộc Tinh được hai học trưởng tiếp đãi, đám học trưởng bọn họ đều đeo kính, rất nhiệt tình, không ngừng giới thiệu chuyện trong trường cho cô, Thẩm Mộc Tinh cũng không có hứng thú gì, ngẫu nhiên lễ phép trả lời hai câu.

     Giáo khu học viện quản lý Trung Sơn, một học trưởng mĩm cườinói: Bên trong trường học Đại Đông, tên gọi tắt "Trung Đông" .

     Chuyện cười này không buồn cười.

     Thẩm Mộc Tinh đi trong sân trường, đi ngang qua bốn quán cơm, đi ngang qua thư viện, đi ngang qua tượng Tôn Trung Sơn tiên sinh, nơi này hết thảy không giống trong tưởng tưởng của cô, hình như thiếu gì đó.

     Trên ngã quẹo nhìn thấy hai học trưởng lầm bầm: "Học muội có chút ngốc. . . Không nhiệt tình với đại học."

     Một con chim bay qua đỉnh đầu, lẻ loi trơ trọi đậu trên ngọn cây, nhìn cô, lại bay mất.

     Thẩm Mộc Tinh đứng ở cửa túc xá, nhận hành lý trong tay học trưởng, yên lặng nói một tiếng cảm ơn, liền tiến vào lầu.

     Hai học trưởng cũng hậm hực rời đi.

     Thẩm Mộc Tinh là người đầu tiên đến túc xá, hoàn cảnh ký túc xá rất tốt, phòng bốn người, điều hoà không khí, ban công, phòng tắm độc lập, nhà vệ sinh, sạch sẽ lại thuận tiện, ba người khác còn chưa đến, cô chọn giường bên phải gần ban công rồi sắp xếp.

     Trong phòng nóng như lò nướng, Thẩm Mộc Tinh muốn bật điều hòa, mân mê nửa ngày cũng không hiểu rõ, lúc này đột nhiên ngoài cửa có người đến, cô gái thứ hai trong phòng bước vào.

     Cô gái có khẩu âm Đông Bắc, vừa vào cửa đã nhìn Thẩm Mộc Tinh, Thẩm Mộc Tinh đang cùng điều hoà không khí đấu tranh cũng ngẩng đầu nhìn cô ấy, cô gái muốn cười chào hỏi, lại bị mặt Thẩm Mộc Tinh lạnh như băng mà bỏ đi suy nghĩ, tự mình chuyển hành lý vào.

     Ba mẹ cô gái, cả anh trai cũng đến, đi theo hỗ trợ dọn dẹp giường chiếu, mẹ cô gái bò lên giường, một bên lải nhải một bên làm việc, ba cô gái giúp múc nước lau bàn, anh trai cô gái không biết làm gì, ở một bên nhàn thoại, lớn tiếng nói: "Ai ức hiếp em em hãy nói với anh", Thẩm Mộc Tinh yên lặng dọn dẹp tủ quần áo của mình, trong căn  phòng nhỏ hẹp thành người dư thừa nhất.

     Mẹ cô gái ngắm Thẩm Mộc Tinh một chút, hỏi cô: "Cô bé à, ba mẹ cháu sao không đưa cháu đến?"

     Thẩm Mộc Tinh dừng một chút, mặt vẫn như cũ không thay đổi trả lời: "Bận."

     ---

     Chờ mong cuộc sống đại học đã lâu bây giờ lại bắt đầu sầu não uất ức.

     Hơn mười ngày tập quân sự, Thẩm Mộc Tinh được cô gái Giang Chiết bảo dưỡng, đã bị mặt trời Nghiễm Châu không chút lưu tình nào phơi thành trứng muối.

     Đội ngũ đang đứng trên bãi tập huấn luyện không khuất phục trước mặt trời bị huấn luyện viên đá từng bước mà đi, Thẩm Mộc Tinh và mấy cô gái ngồi dưới bóng cây, uể oải dùng tảng đá trên đất vẽ mấy cái. Vì các cô đang bị hành kinh nên xin phép nghỉ ngơi, bị các nam sinh gọi đùa là "Liên tục ba tám" .

     Một cô gái hỏi Thẩm Mộc Tinh: "Ba tám này, cậu vẽ gì trên đất thế?"

     Một cô bé khác thấy Thẩm Mộc Tinh không để ý cô ấy, tiếp lời tới nói: "Cậu không nhìn thấy à? Cậu ấy vẽ một cây kéo."

     Thẩm Mộc Tinh không nói lời nào, tiếp tục vẽ.

     Cô gái giơ thẳng lên trời thở dài: "À! Hiện tại tớ có cây kéo tớ sẽ tự sát, quá khổ mà! Quả là trại tập trung!"

     Một cô bé khác nói: "Nếu tớ có cây kéo, tớ sẽ đâm huấn luyện viên!"

     Thẩm Mộc Tinh ném tảng đá trong tay, ngồi sau gốc cây.

     Phía sau là hai cô gái truyền đến giọng khiêu khích: "Giả bộ cái gì chứ!"

     "Không phải sao! Tớ cũng mới biết được, thì ra câm điếc cũng có thể lên đại học!"

     Thẩm Mộc Tinh hít sâu một hơi, đứng lên, vỗ bụi trên quần.

     Cô mới vừa đi ra mấy bước, thì có nữ sinh hô to: "Huấn luyện viên, có người tự ý rời đại đội!"

     Một tiếng này rất lớn, hấp dẫn huấn chú ý luyện viên.

     "Em bên kia! Em đi đâu vậy?" Huấn luyện viên hỏi từ rất xa.

     Thẩm Mộc Tinh dừng lại, quay người lại, yếu ớt nói: "Báo cáo huấn luyện viên. . . Em khó chịu, trở về phòng ngủ."

     "Ai bảo  em trở về!" Huấn luyện viên rất tức giận: "Đứng ở đó cho tôi! Phạt đứng một giờ!"

     Thẩm Mộc Tinh đứng ở nơi đó không dám động, tất cả mọi người đang nhìn cô, những ánh mắt từng cái từng cái đưa tới, giống như mặt trời đã biến thành từng tia băng.

     Cô cắn răng, quay đầu bước đi.

     "Nói em đó! Không cần thể diện sao!"

     Thầy hô sau lưng, cô cũng không quay đầu lại.

     Huấn luyện viên tức giận mắng: "Rời đi thì đừng về đội 27! Dạy tân sinh nhiều năm như vậy tôi chưa gặp ai hư hỏng như em!"

     Ngày thứ hai là Trung thu, trường học cho nghĩ nửa ngày, nhà gần đều trở về đoàn viên, hai cô bạn cùng phòng khác cũng đi dạo phố, một mình Thẩm Mộc Tinh nằm trong chăn bật điều hòa.

     Điện thoại vang lên, là số của Thẩm Minh, bốn chữ: "Trung thu vui vẻ."

     Thẩm Mộc Tinh cũng trả cậu bốn chữ, đưa di động bỏ vào rổ treo trên tường.

     Điện thoại lại vang lên, cô tưởng rằng Thẩm Minh gửi tin tới, không nhìn, không nghĩ tới điện thoại vẫn reo lên, reo khiến cô phát phiền, Thẩm Mộc tinh mới cầm lên, hiển thị tên anh trên màn hình.

     Nghiêm Hi Quang.

     Cô hít một hơi thật sâu, nhắm mắt lại, không tiếp.

     Bọn họ lại cãi nhau, mấy ngày không liên hệ.

     Điện thoại di động vang lên mấy thì yên lặng, một tin nhắn được gửi đến.

     Cuối cùng Thẩm Mộc Tinh vẫn không nhịn được, mở tin nhắn ra.

     "Mộc Tinh, anh ở trường của em, nghe máy đi."

     Thẩm Mộc Tinh xoay người ngồi dậy, cầm điện thoại không dám tin nhìn tin nhắn ngắn kia.

     Cô lập tức bò xuống giường, ngồi trên ghế nhanh chóng gọi lại cho anh!

     "Này? Anh  ở đâu?"

     "Cửa trường học của em, không biết cửa nào. . ."

     Thẩm Mộc Tinh lập tức nói: "Có bảng hiệu không?"

     "Có, quốc lập đại học Trung Sơn. . ."

     "Cửa Đông! Là cửa Đông! Anh ở nơi đó chờ em!"

     Cô dập máy điện thoại tìm chìa khoá, lúc mở cửa tủ trông thấy mình trước gương, tóc rối tung thần sắc uể oải, Thẩm Mộc Tinh không khỏi nhíu mày.

     Cô chọn một bộ váy tươi tắn, lại cảm thấy không tốt, liền tìm quần short jean và T-shirt trắng thay đổi, trong miệng cắn dây buộc tóc, hai tay lưu loát chải đầu tóc thành đuôi ngựa, sau đó dây buộc tóc trong miệng quấn vài vòng, sửa sang quần áo trước gương.

     Tóc cô rất dài, đã đến thắt lưng.

     Nhưng quá đen, như một cô gái quê.

     Cô ảo não vuốt mặt mình, quay người ra cửa, lúc xuống lầu đi ngang qua bình cứu hỏa.

     Anh đến.

     Rốt cuộc anh đã đến.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn Đào Sindy về bài viết trên: My heaven, Quạ Trắng, TranMaiTrucLinh, Tthuy_2203, bingo2534, boinhi92, khanhthi, paru, zinna
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 63 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Luucamtu100, Trinhbear85 và 179 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

3 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

4 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 206, 207, 208

6 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

8 • [Xuyên không] Dưỡng thú thành phi - Cửu Trọng Điện

1 ... 80, 81, 82

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

10 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

11 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

12 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

13 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

14 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

15 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

16 • [Hiện đại] Nguyện ước trọn đời - Lục Xu

1 ... 42, 43, 44

17 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

18 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 27, 28, 29

19 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

20 • [Xuyên không] Việt cổ di tình - Nguyệt Hạ Kim Hồ

1 ... 17, 18, 19



Lục Bình: ACC êm bị lỗi sếp ơi :hixhix: nó không chuyển trang được
cò lười: Box sưu dạo này vắng vẻ quá
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 385 điểm để mua Bướm Trắng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 597 điểm để mua Nhân Mã Nữ
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 217 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Máy giặt
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Lâu đài
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 310 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 265 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 226 điểm để mua Love Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 228 điểm để mua Heo nhào lộn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 337 điểm để mua Nhẫn đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 280 điểm để mua Chim xanh líu lo trước tổ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Rubik 3x3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Korean Girl 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 261 điểm để mua Cọp vàng lắc lư
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 373 điểm để mua Couple 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 201 điểm để mua Giường tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 291 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 204 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 380 điểm để mua Bướm Ngọc
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 326 điểm để mua Thỏ tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Gấu ôm kẹo
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giày quà
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giường đôi
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 236 điểm để mua Giấy viết thư tình
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Broken Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Quạt cún vàng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.