Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 108 bài ] 

Thịnh thế đế sủng: Đích nữ hoàng hậu - Thiên Mai

 
Có bài mới 15.08.2017, 23:51
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Lân Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Lân Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.10.2014, 13:59
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 1345
Được thanks: 8351 lần
Điểm: 23.04
Có bài mới Re: [Cổ đại] Thịnh thế đế sủng: Đích nữ hoàng hậu - Thiên Mai - Điểm: 33
Chương 21: Tiệc rượu trăm ngày vô tình gặp được Bắc Đường Ngọc

Edit: Thu Lệ

Trở về phủ hai ngày chính là trăm ngày của Thất thiếu gia Mộ Thiếu Hoa, theo lý thuyết thì con thứ không có tư cách bày tiệc trăm ngày, nhưng đích phu nhân của Mộ Trình không có nhi tử, đối với đưa con thứ nàycực kỳ yêu thích, cho nên này tiệc trăm ngày đương nhiên phải bày.

Đại phu nhân đương nhiên làm chủ bữa tiệc lần này, bởi vì mặc kệ có phải là con thứ hay không, chỉ cần thân phận của Mộ Trình vẫn còn tại đó, tất cả quan viên trong Đế Đô đều sẽ đến.

Trong bữa tiệc ngày hôm đó, tất cả mọi người đều tham dự với trang phục lộng lẫy, Mộ Tâm Vi càng thêm ăn mặc như một con Hoa Hồ Điệp xuyên qua đám người, hấp dẫn vô số ánh mắt của quý công tử.

Mộ Hoàng Tịch nhìn thấy cười nhẹ nhàng tiếp đãi đại phu nhân, nói đến ẩn nhẫn, thật ra thì nàng rất bội phục đại phu nhân, mình không sinh được nhi tử, là người đứng ra tổ chức tiệc trăm ngày cho thứ tử, rõ ràng hận đến muốn chết, cố tình còn phải làm bộ như là nhi tử do mình sinh ra, chỉ sợ người khác nói bà ta không hiền huệ, cũng không biết cả ngày bà ta mang mặt nạ giả có khổ cực hay không!

Đây cũng là lần đầu tiên Hoàng Tịch nhìn thấy Thất thiếu gia Mộ Thiếu Hoa – nhân vật chính của bữa tiệc ngày hôm nay, dáng dấp như hoa như ngọc, khi cười lên sẽ có má lúm đồng tiền, trái lại rất đáng yêu, Hoàng Tịch cũng không đi tới, bởi vì nàng biết điều này sẽ chỉ làm nàng lúng túng.

Bởi vì yến hội đặc biệt, nên tất cả thiếp thất của Mộ Trình đều đi ra, Nhị Di Nương tính tình cao ngạo, cậy vào bản thân mình đã sinh trưởng tử nên đối với ai cũng đều khinh thường, nhưng đối với đại phu nhân lại cực kỳ cung kính, là một người nịnh nọt, Tứ di nương tính tình kín kẽ, giống như cái gì cũng không lọt nổi vào mắt xanh của bà, chỉ ngồi ở chỗ đó không có vẻ mặt gì cả, Bát di nương tính tình nóng nảy, thích nhất là gây chuyện, nhưng hôm nay lại khác thường là không mở miệng đả thương người, mà chỉ cười yếu ớt đón khách cùng đại phu nhân, dáng vẻ hào phóng thỏa đáng, rất có phong phạm của bà chủ nhà.

Dáng dấp của phu nhân và thiếp thất của Mộ Trình vô cùng tiêu chuẩn, nhưng Cửu di nương này lại là một ngoài ý muốn, dung mạo của nàng không tính là tiểu thư khuê cát, nhiều lắm cũng chỉ là một nữ tử được cưng chiều, sau khi sinh đứa bé xong nàng có vẻ hơi đẫy đà, thoạt nhìn ngay cả mỹ cảm cuối cùng cũng mất đi, nghe nói Cửu di nương là nữ tử nghèo khổ được Mộ Trình mua ở ven đường, Mộ Trình thấy nàng đáng thương nên chứa chấp nàng, mà nàng trời sanh tính tình nhát gan, yếu ớt sợ phiền phức, nhưng một người như vậy lại có thể bò lên giường Mộ Trình, chẳng những mang thai hài tử của Mộ Trình mà còn sinh ra nhi tử này dưới mắt đại phu nhân, tổng hợp lại những điều này, nàng chỉ sợ nàng ta cũng hề không đơn giản như bề ngoài vậy đâu!

Trong lúc Mộ Hoàng Tịch đang quan sát mọi người trong phòng, bên ngoài đột nhiên truyền đến một tiếng quát to: "Hiên vương đến!"

"Hiên vương! Không thể ngờ Hiên vương lại đến!" Mọi người lập tức đứng dậy, đi lên phía trước nghênh đón, người chịu khó chạy ra nhất chính là Mộ Tâm Vi rồi.

"Hắn đến rồi!" Mộ Hoàng Tịch khẽ biến sắc, trực tiếp xoay người đi về hướng ngược lại, nàng thật sự không muốn nhìn thấy người này, tuy rằng hắn đối với nàng không có ác ý, nhưng nàng không hy vọng bị vướng víu.

"Vương Gia Thiên tuế!" Kèm theo tiếng quỳ lạy của những người liên can, Mộ Hoàng Tịch đi về hướng hậu hoa viên, bởi vì tất cả mọi người đều ở phía trước, nên hoa viên này ngược lại có vẻ có chút vắng vẻ, đột nhiên Hoàng Tịch cảm thấy một luồng gió mạnh mẽ đánh tới, không đợi nàng đánh úp lại, thân thể đã làm ra phản ứng cong về phía sau, thế nhưng khi nàng mới vừa cúi xuống, trên eo đột nhiên thêm một bàn tay, vững vàng ôm lấy thân thể nàng, ngay sau đó một ngón trỏ nâng cằm của nàng lên.

"Chà chà! Không ngờ ở trong hoa viên này cũng có thể gặp được một mỹ nhân như thế!"

Hoàng Tịch khẽ quay đầu, đập vào mắt là một gương mặt tuấn mỹ mang theo chút tà mị, vóc dáng cao lớn nhưng lại cố ý cúi xuống, thoạt nhìn tùy ý phong lưu, da thịt trắng nõn như ngọc, mày kiếm nhập tấn, mắt phượng hẹp dài, mũi như treo đảm mà cao thẳng, môi như lạnh như băng mà vô tình, vẻ đẹp của nam tử này cũng như Quân Hạo Hiên, nhưng cùng Quân Hạo Hiên là hai loại tuấn mỹ khác biệt, nếu nói Quân Hạo Hiên là tuấn mỹ như ngọc, vậy người này là thuộc về loại công tử phong lưu.

Nghe được lời nói hơi nhạo báng của hắn, Mộ Hoàng Tịch khẽ kéo kéo đôi môi, sau đó lạnh nhạt đẩy hắn ra đứng dậy, không tiếng động xoay người rời đi.

Bắc Đường Ngọc nhất thời hóa đá, kinh ngạc nhìn bóng lưng lạnh tanh đó, hắn được người đời  ca tụng là công tử phong lưu đệ nhất thiên hạ, chưa từng có một nữ nhân nào có thể chống lại được sức quyến rũ của hắn, mà người ở trước mắt này lại có thể cứ như vậy nhìn hắn một cái, sau đó không thèm nói câu nào mà đi luôn, quá đả kích người!

Rón mũi chân, một thân hình anh tuấn rơi xuống trước mặt Mộ Hoàng Tịch ngăn cản đường đi của nàng, “Soạt’ thu hồi quạt giấy trong tay, lộ ra một nụ cười mê chết người không cần đền mạng: "Tại hạ Bắc Đường Ngọc, thỉnh giáo cao tính đại danh của cô nương!"

"Bắc Đường Ngọc?" Mộ Hoàng Tịch không khỏi quan sát người trước mắt lần nữa, dáng người của hắn thon dài cân xứng, cẩm phục toàn thân màu vàng kim và màu đen xen nhau mặc trên người hắn không lộ vẻ nặng nề chút nào, ngược lại càng lộ vẻ phong lưu, hợp với dung nhan tuấn mỹ và nụ cười tà tứ ấy, quả nhiên xứng với danh tiếng công tử đệ nhất thiên hạ! Chỉ là. . . . . . Điều này thì có liên quan gì đến nàng hả?

"Nếu như ngươi muốn “đi săn”, thì nên ra phòng trước chứ không phải ở trong hậu viện vắng vẻ lạnh tanh này!"

Mộ Hoàng Tịch lạnh lùng nói, còn có vẻ mặt không chút biểu tình, khiến Bắc Đường Ngọc có cảm giác như bị hắt nước lạnh, khi nào thì công tử đệ nhất phong lưu là hắn đây không được hoan nghênh như vậy hả? Mới vừa tiếp xúc thân mật như vậy, mặc kệ là loại nữ tử nào, không nói đến ái mộ, xấu hổ chắc chắn sẽ có một chút chứ? Nhưng nữ tử trước mặt này có phải quá bình tĩnh rồi không?

"Bản công tử xác định coi trọng ngươi rồi, mau nói cho ta biết tên của ngươi!" Dấy lên hứng thú, Bắc Đường Ngọc cũng không giả bộ công tử tốt nữa, trực tiếp giở trò lưu manh, ngăn cản trước mặt Mộ Hoàng Tịch không để cho nàng đi.

Hoàng Tịch giận, đã từng gặp qua vô sỉ nhưng chưa từng thấy ai vô sỉ như vậy, bên ngoài nàng đã tỏ ra không có hứng thú với hắn, hắn còn mặt dày mày dạn.

Hoàng Tịch đi một bước, hắn ngăn một bước, lùi một bước, hắn tiến một bước, lúc lồng ngực của hắn sắp chạm vào lỗ mùi Hoàng Tịch, mang theo mùi hoa sơn chi nhàn nhạt truyền vào lỗ mũi Hoàng Tịch, khiến cho nàng im lặng, một người nam nhân thế mà lại mang mùi thơm cơ thể như vậy. . . . . .

"Ngươi rốt cuộc muốn như thế nào?" Đánh lại không thể đánh, mắng nàng cũng sẽ không mắng, Hoàng Tịch gặp phải một người còn khó dây hơn Quân Hạo Hiên.

Thấy Hoàng Tịch không nhịn được, Bắc Đường Ngọc rốt cuộc có chút cảm giác thành tựu, lưu manh muốn khều cằm Mộ Hoàng Tịch, lại bị nàng né tránh, sau đó kèm theo một ánh mắt lạnh lùng, Bắc Đường Ngọc ngượng ngùng thu tay lại, nói: "Chỉ cần ngươi nói cho ta biết tên của ngươi, ta liền để ngươi đi!"

Mộ Hoàng Tịch vất vả đè bực mình trong lòng mình xuống, lạnh lùng khạc ra ba chữ: "Mộ Hoàng Tịch!" Dứt lời, cũng không cho Bắc Đường Ngọc phản ứng, trực tiếp đi qua, tốc độ nhanh đến nỗi khiến trong chớp mắt, Bắc Đường Ngọc đã không thấy tăm hơi Hoàng Tịch đâu.

Bắc Đường Ngọc hơi sững sờ, ngay sau đó nhếch môi tà mị cười một tiếng: "Hoàng Tịch, Hoàng Tịch, thật là một cái tên rất hay!"

Một đơn bữa tiệc trăm ngày đơn giản, nhưng bởi vì hai khách nhân tôn quý đến mà càng thêm náo nhiệt, một là hiên Vương Quân Hạo Hiên, mà một người còn lại chính là Bắc Đường Ngọc, Quân Hạo Hiên tất nhiên không cần phải nói, là Vương Gia duy nhất Tây Việt, cũng là Vương Gia tôn quý nhất, mà Bắc Đường Ngọc, tuy rằng trên người không có quan tước, nhưng hắn lại là Thiếu gia chủ Đại thế gia đệ nhất Tây Việt, tiền trong tay nhiều đến nỗi không đếm xuể, hắn ngồi ở chỗ đó quả thật chính là một tòa Kim Sơn.

Hai người đều là thí sinh hiền tế cao nhất trong lòng mọi người, có thầm hận mình vì sao không đưa nhi nữ đến, nếu có thể được một trong hai coi trọng làm thiếp cũng tốt nha!



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 16.08.2017, 19:57
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Nhân Ngư Bang Cầm Thú
Đại Thần Nhân Ngư Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 24.02.2015, 16:39
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 1088
Được thanks: 9487 lần
Điểm: 21.23
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại] Thịnh thế đế sủng: Đích nữ hoàng hậu - Thiên Mai - Điểm: 34
Chương 22: trên bữa tiệc

Edit:Đào Sindy

Dạ tiệc bắt đầu, Hoàng Tịch ngồi bàn trên gian giữa, ngồi chung cùng một đám phu nhân, miệng không ngừng thưởng thức ly rượu, đang mong đợi lúc kết thúc, hiện tại ngồi như vậy, thật khiến cả người không được tự nhiên.

Đột nhiên có người kéo tay áo mình, Hoàng Tịch quay đầu lại, mới phát hiện ra bên người mình không biết từ lúc nào có thêm một cô nương mười bảy mười tám tuổi, nói chính xác, là một phu nhân, bởi vì mặc dù nàng thoạt nhìn rất trẻ tuổi, nhưng có tóc mai của phụ nhân, hơn nữa nàng mặc y phục màu đỏ tía, rất dễ nhận thấy phu quân nàng có chức quan không nhỏ.

Nhìn thấy Hoàng Tịch quay đầu, cô nương cười hữu nghị một tiếng: "Ta tên là Lục Hiểu Hiểu, ngươi tên gì vậy?"

Mặt Lục Hiểu Hiểu chỉ lớn bằng bàn tay, nổi bật lên ánh mắt của nàng vừa lớn vừa tròn, xem ra hoàn toàn không phải phụ nhân, quả thật là một tiểu cô nương nghịch ngợm; mà ánh mắt của nàng vô cùng trong suốt, giống như không dính bụi trần gian, ánh mắt cười nhẹ nhàng làm không người nào có thể từ chối: "Mộ Hoàng Tịch!"

"Mộ Hoàng Tịch!" Lục Hiểu Hiểu đọc lại, ngay sau đó vui mừng: "Thì ra ngươi chính là đại tiểu thư Mộ gia Mộ Hoàng Tịch!"

Mộ Hoàng Tịch không nói gì, cũng may lực chú ý của người bàn này đều đặt ở bàn chủ bên kia, không để ý bên này; mà Lục Hiểu Hiểu càng thêm lôi kéo Mộ Hoàng Tịch hỏi lung tung này kia, một lát cau mày, một lát cười vô cùng rực rỡ, quả thật giống như một đứa bé  ngây thơ; mà cũng  bởi vì sự ngây thơ của nàng khiến Mộ Hoàng Tịch càng gay gắt,  trong đáy lòng, nàng không hy vọng mình ô nhiễm người thuần khiết như vậy.

Bữa tiệc tiến hành được một nửa, Mộ Tâm Vi dẫn theo một đám người đi ra, Mộ Tâm Vi mặc y phục màu trắng, áo khoác phấn hồng sa y, dưới ánh đèn khiến người ta cảm thấy đẹp mông lung;  trang dung tinh sảo, vừa cười, cử chỉ chân thành lễ độ, cũng làm cho người khác kinh ngạc; Mộ Tâm Vi đi ra gian giữa, khẽ cúi người, dịu dàng nói: "Tâm Vi bái kiến Vương Gia, bái kiến Bắc Đường công tử! Tâm Vi đặc biệt vì hai vị làm mấy món ăn, muốn mời hai vị thưởng thức; tài nấu nướng của Tâm Vi không giỏi, kính xin Vương Gia đừng trách!"

"Đâu có đâu có! Có thể nếm món ăn Mộ tiểu thư tự làm, là vinh hạnh của tại hạ, Mộ tiểu thư không cần khiêm tốn  !" Bắc Đường Ngọc cười phong độ mở ra quạt xếp của hắn, mà ánh mắt lại liếc về hướng Quân Hạo Hiên, ý kia hình như muốn nói: xông tới chỗ huynh đó?

Quân Hạo Hiên bất đắc dĩ trừng bạn tốt một cái, mặt không biểu tình nhìn về phía dưới: "Mộ tiểu thư có lòng, miễn lễ đi!"

"Tạ vương gia!" Trên mặt Mộ Tâm Vi ngượng ngùng đứng dậy, sau đó phất tay cho người mang đồ ăn lên.

Đột nhiên, ánh mắt Mộ Tâm Vi bay đến chỗ Mộ Hoàng Tịch ngồi đó không xa, mắt hạnh nhíu lại, thoáng qua một nụ cười lạnh lùng, nhìn thấy hạ nhân bưng món ăn cuối cùng lên, Mộ Tâm Vi đưa tay ngăn cản: "Từ từ!"

Nha đầu dừng tay, Mộ Tâm Vi vươn tay ra, tự mình bưng đĩa, chỗ người khác không nhìn thấy, trong mắt nàng ta thoáng qua chút ác độc: Mộ Hoàng tịch, ta muốn để ngươi bị bêu xấu trước mặt Hiên vương, để chàng thấy bộ dạng xấu xí của ngươi!

Mộ Tâm Vi thướt tha bưng đĩa đi lên,  đột nhiên, nàng ta đang đứng trên hai bậc thang, hình như chân bị vướng bậc thang,  thân thể không khống chế ngã xuống, mà cái đĩa trong bị nàng ta chọi ra sau!

"Á. . . . . . ." Một đám phụ nhân thét chói tai, một đĩa đồ ăn bay tới chỗ Mộ Hoàng Tịch, trong lúc mọi người nghĩ cái đĩa sẽ nện vào người Mộ Hoàng Tịch trong lúc không phòng bị, vạt áo màu vàng kim và màu đen chen nhau chợt lóe, Mộ Hoàng Tịch đã bị người ta ôm lấy, ngay sau đó tránh được cái đĩa, rơi vào chính giữa.

"Thật xin lỗi! Tỷ tỷ, thật xin lỗi, ta không phải cố ý!" Mộ Tâm Vi nhìn thấy Mộ Hoàng Tịch được cứu, hận ý trong mắt chợt lóe, ngay sau đó nghĩ đến lời mẫu thân dạy,  lập tức biến thành gương mặt uất ức, giùng giằng đứng lên, nước mắt chưa khô, trang bị giọng nói mềm mại uất ức, nhất thời khiến vô số công tử bị đau lòng, ngay sau đó căm tức nhìn Mộ Hoàng Tịch, giống như nàng mới là đầu sỏ gây nên .

Mộ Hoàng Tịch cười lạnh, ngay sau đó liếc mắt người bên cạnh, hơi trêu nói: " Không phải ngươi là công tử phong lưu nhất sao? Tại sao không cứu mỹ nhân thiên kiều bá mị kia?"

Bắc Đường Ngọc châm chọc nhếch môi, giọng nói không biến hóa: "Bản công tử mặc dù thích mỹ nhân, nhưng bản công tử không phải người mù!" Mộ Tâm Vi tự nhận nàng ta ngụy trang  rất tốt, nhưng nàng ta chỉ là lính mới trước mặt hồ ly chuyên trà trộn vào cửa hàng như Bắc Đường Ngọc, quả thật không chịu nổi một kích.

Mộ Hoàng Tịch không trả lời, bởi vì Mộ Trình đã đứng dậy khẩn trương đỡ nữ nhi bảo bối của ông ta dậy, ngay sau đó căm tức nhìn nàng.

Trong lòng Mộ Hoàng Tịch không khỏi phiền, không nhìn ánh mắt Mộ Trình, trực tiếp xuyên qua rời đi bữa tiệc; mặt nàng không chút thay đổi, chỉ rũ xuống hai bên tay, lạnh lẽo, lạnh lẽo. . . . . .

Ánh mắt Bắc Đường Ngọc vẫn đuổi theo bóng lưng Mộ Hoàng Tịch, ngay sau đó nâng lên nụ cười không rõ ý vị, đến Mạc phủ hôm nay, ngược lại không uổng phí .

Mộ Tâm Vi bởi vì bị kinh sợ, yếu đuối nói xin lỗi cùng Quân Hạo Hiên thì bị người  khác đỡ đi xuống,  con ngươi vô hạn uất ức nhìn Quân Hạo Hiên, là một nam nhân đều biết tâm ý của nàng ta, nhưng Quân Hạo Hiên sửng sốt không chút cử động, cho đến khi Mộ Tâm Vi rời đi, Quân Hạo Hiên mới nhìn Bắc Đường Ngọc bên người: "Huynh biết Mộ đại tiểu thư khi nào?"

Bắc Đường Ngọc cười thần bí: "Bí mật!"

"Tức chết ta rồi, tức chết ta rồi!" Mộ Tâm Vi vừa dậm chân vừa trở về Tây viên, tức giận đằng đằng khiến nàng ta không để ý đến một bóng đen luôn theo sau, một đôi mắt đục ngầu mang theo nồng nặc sắc dục.

" Tiện nhân đáng chết!" Mộ Tâm Vi cắn răng, rõ ràng Mộ Hoàng Tịch sắp bị bêu xấu, nhưng làm sao Bắc Đường Ngọc đột nhiên ra tay cứu giúp? Hơn nữa Hiên vương nhìn thấy nàng ta ngã  thế mà không ra tay cứu giúp? Nhất định là con tiện nhân kia quyến rũ Bắc Đường Ngọc, nhất định là vậy!

Mộ Tâm Vi  phiền não đột nhiên nghĩ đến phòng bếp, nhất thời cảm giác toàn thân không được tự nhiên, cả giận nói: "Xảo Nhi, nhanh đi chuẩn bị nước nóng cho ta, bản tiểu thư muốn tắm, phải giải quyết nhiệt khí cho tốt!"

Xảo Nhi nghe vậy rời đi, người trong bóng đêm nghe nàng ta định tắm, hô hấp nhất thời cũng trở nên dồn dập, hai mắt càng thêm vẩn đục, sau đó từng bước một đến gần Mộ Tâm Vi không chút phòng bị nào,  rốt cuộc đột nhiên nhào tới. . . . . .

"Á!" Mộ Tâm Vi đột nhiên bị người khác ôm lấy, lập tức thét chói tai, tay của người kia bắt đầu không ngừng vuốt ve trên người của nàng ta, khiến nàng ta vừa thẹn vừa tức, hơn nữa là khuất nhục, khiến nàng ta kêu to: "Cứu mạng với! Buông ta ra! Cứu mạng với!"

"Khà khà! Tiểu mỹ nhân đừng gọi, đại gia ta sẽ khiến ngươi thoải mái!" Người nọ đẩy ngã Mộ Tâm Vi, đột nhiên một bóng trắng thoáng qua, một chưởng đánh vào lồng ngực của hắn, thân thể hắn bay ra ngoài, chợt đụng vào cây cột trên hành lang uốn khúc, một ngụm máu tươi phun ra ngoài: "Tên khốn kia. . . . . ."

Hắn ta đang rống, thế nhưng khi nhìn thấy người đến, nhất thời chột dạ: "Hiên. . . . . . Hiên vương. . . . . ."

"Vương Gia!" Vô hạn khuất nhục và uất ức tới giờ phút này đều bộc phát ra, Mộ Tâm Vi không để ý hình tượng nhào vào trong ngực Quân Hạo Hiên, bắt đầu nức nở, một thiên chi kiều nữ như nàng ta mà lại gặp chuyện như vậy?
     
"Hiên vương, ta. . . . . . Chuyện này. . . . . ." Người nọ lập tức không biết nên giải thích làm sao, sắc dục biến thành sợ hãi: "Cũng. . . . . . Đều do nàng quyến rũ ta đấy!"

Sắc mặt Quân Hạo Hiên lạnh hơn: "Quốc Cựu gia, nếu như ngươi không muốn ngày mai mình bị rơi đầu, thì cút cho bổn vương!"

"Phải . . . . . Dạ dạ, ta cút!" Trịnh Quốc Cữu liền lăn một vòng rời khỏi, mặc dù ông ta là thân đệ Trịnh Thái phi, nhưng Hiên vương muốn giết ông ta, còn dễ như trở bàn tay , sắc dục và mạng nhỏ, đương nhiên là mạng nhỏ quan trọng hơn.

"Hu hu hu hu!" Lần này Mộ Tâm Vi khóc dữ tợn hơn: "Vương Gia, chàng phải làm chủ thay ta!"

Quân Hạo Hiên giơ tay muốn trấn an, nhưng cuối cùng vẫn rũ xuống: "Hắn là Quốc Cựu gia, coi như Bổn vương là Vương Gia cũng không thể loạn khai sát giới!" Lời nói này của Quân Hạo Hiên này có chút qua loa, nhưng nếu hắn không có năng lực, thì Mộ Tâm Vi không có gì để hắn làm vậy.

"Vương Gia! Ta. . . . . . Việc này làm ta phải sống thế nào đây. . . . . ." Mộ Tâm Vi thực sự đau lòng, bị người thầm yêu thấy mình bị vô lễ, nhất định hắn sẽ chán ghét mình.

Chân mày Quân Hạo Hiên hơi nhíu lại, không nói gì, muốn đẩy Mộ Tâm Vi ra, nhưng nghĩ đến chuyện mới vừa rồi, trong lúc nhất thời cũng không tiện hành động, hai người cứ như vậy cứng ngắc cùng nhau, người ngoài nhìn vào là Hiên vương ôm Mộ Tâm Vi.

Mộ Tương Vũ nhìn thấy màn này, sắc mặt hơi trầm xuống, suy nghĩ gì đó, chỉ có mình nàng ta biết!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn Đào Sindy về bài viết trên: HNRTV, LittleMissLe, R.Quinn, antunhi, châulan, dichetdi, girl051, meo lucky, qh2qa06, san san
     
Có bài mới 19.08.2017, 23:18
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 24.12.2016, 22:51
Bài viết: 107
Được thanks: 641 lần
Điểm: 42.51
Có bài mới Re: [Cổ đại] Thịnh thế đế sủng: Đích nữ hoàng hậu - Thiên Mai - Điểm: 36
Chương 23: Quyết định của Mộ Diệc Thần

Edit: Loveyoumore3112

Mộ Hoàng Tịch cũng không đi thẳng về Tây viên, mà chậm rãi đi dạo băng qua Tây viên, trong đầu không ngừng nhớ lại toàn bộ những điều Mộ Trình đối xử với nàng, Mộ Hoàng Tịch không khỏi cười lạnh, phụ thân như vậy, vẫn còn có thể được coi là phụ thân sao?

Lúc ngẩng đầu lên, xúc cảm lạnh lẽo kia khiến người ta kinh hãi, mười năm như một ngày, bàn tay nàng chưa từng được sưởi ấm; mỗi giờ mỗi phút đều nhắc nhở nàng nhanh chóng mở to mắt ra nhìn, nụ cười tàn nhẫn của nữ nhân bề ngoài ôn hòa kia, nhìn nha hoàn rót độc dược vào miệng nàng lúc đó chỉ mới năm tuổi.

Tuyệt hàn độc, đến cả người trưởng thành cũng không chịu đựng nổi, huống hồ một hài tử năm tuổi như nàng, e rằng Đại phu nhân có tưởng tượng thế nào cũng không ngờ được bản thân nàng lại có thể sống lại; bởi vì bà ta không cách nào tưởng tượng ra một đứa bé lại có suy nghĩ của người trưởng thành; bởi vì bà ta không cách nào nghĩ được, một hài tử năm tuổi lại trốn vào một nơi tăm tối bí mật để bức độc! Bởi vì bà ta không cách nào hiểu được, một người sau gần một tháng hôn mê, vì sao vẫn còn có thể tỉnh lại!

Lúc nàng xuất hiện, nàng tinh tường nhận thấy sự kinh ngạc của Đại phu nhân, sau cùng, Đại phu nhân rốt cuộc vẫn trù tính để đẩy nàng đi, lại phái người ám sát nàng lúc mời đi được nửa đường! Đáng tiếc Đại phu nhân làm sao cũng không thể ngờ được, thời điểm kia Mộ Hoàng Tịch lại có thể gặp được nam linh đẹp nhất lúc đó - Ngọc Phi Tình!

Bảy năm thống khổ, vô số lần bị ám hại, mười năm nhẫn nhịn, 17 năm đau khổ, Mộ Hoàng Tịch nàng lại vẫn trở về toàn vẹn - dùng đến đôi bàn tay đã mất đi độ ấm!

Mộ Hoàng Tịch chưa bao giờ giết người, cho nên tay của nàng đến bây giờ hoàn toàn có thể nói là sạch sẽ, nhưng nàng biết, bàn tay của nàng đến một ngày nào đó rồi cũng sẽ nhiễm máu tươi, tẩy rửa thế nào cũng không sạch!

Đôi mắt thu thủy hiện lên tia băng lạnh, lạnh đến thấu xương, nỗi hận tận xương tủy kia, dùng ngôn từ nào cũng không thể biểu đạt được! Nàng muốn trả thù Đại phu nhân, nhưng nàng sẽ không giết bà ta, bởi vì như vậy bà ta sẽ không nếm được chút đau khổ nào, nàng sẽ khiến cho bà ta mất dần đi những thứ bà ta đang có được, cho đến cuối cùng - hai bàn tay trắng!

Cố nén xuống hận ý trong lòng, sau đó chôn thật sâu dưới đáy lòng, đôi mắt khôi phục dáng vẻ trong suốt ban đầu, sắc mặt dịu dàng khác lạ; trở về đã lâu như vậy, nàng chưa bao giờ thể hiện nỗi hận trong lòng, nhưng không có nghĩa rằng nàng không hận, hết thảy những việc này, nàng đều nhớ rõ hơn bất cứ ai!

"Ư! A!" Tiếng kêu khó chịu kéo suy nghĩ của Mộ Hoàng Tịch trở lại, lúc này mới phát hiện bản thân mình bất giác đã đi tới nơi Mộ Diệc Thần bị bắt nạt lần trước, mà nghe tiếng bước chân lẫn những âm thanh kỳ lạ, không khó đoán ra nơi này đang xảy ra chuyện gì!

Đi lên phía trước hai bước, quả nhiên thấy một đám gia đinh đang vây đánh một đứa nhỏ, người đó chắc chắn là Mộ Diệc Thần, mà Mộ Anh Kiệt toàn thân mặc cẩm phục đứng một bên đắc ý cười lạnh.

Mộ Hoàng Tịch không ra tay, chỉ đứng nhìn mọi việc xảy ra, nhìn Mộ Diệc Thần bị bọn gia đinh đánh mà không phản kháng chút nào; Mộ Diệc Thần cố nén đau nhức khóe mắt thoáng nhìn thấy bóng dáng Mộ Hoàng Tịch, thân thể đột nhiên trở nên cứng ngắc, hắn có cảm giác khuất nhục hơn cả khi bị đánh, trong lòng cực kỳ khó chịu; nhất là khi hắn thấy Mộ Hoàng Tịch rõ ràng nhìn thấy hắn, vẻ mặt lại lạnh lùng không quan tâm, lửa giận trong lòng hắn càng thêm mãnh liệt.

"A!" Mộ Diệc Thần đột nhiên đứng lên, lần đầu tiên bắt đầu phản kháng, coi nhẹ vết thương nặng trên cơ thể, vung cánh tay nhỏ bé về phía những người đang tiến đến gần mình; có lẽ là do lòng tự trọng kích thích khả năng tiềm tàng của hắn, lập tức đánh ngã một người, nhưng thực lực của hắn, so với mấy tên gia đinh thân thể khỏe mạnh, kém quá xa rồi. Vùng vẫy một phen, lập tức lại bị đám người đó kéo lại đánh tới tấp.

Lúc này, Mộ Diệc Thần bị thương nặng vô cùng, mà thời điểm Mộ Anh Kiệt kéo người rời đi, ngay cả sức lực để đứng lên hắn cũng không có! Chờ tới khi hắn cố gắng ngẩng đầu dậy, liền nhìn thấy bóng lưng đi xa của Mộ Hoàng Tịch!

Gắng gượng đứng dậy, nhưng vết thương trên người quá nặng, mỗi một vết đều đau đến tê tâm liệt phế; nhưng hắn vẫn cứ muốn đứng lên, cố gắng vô số lần, rốt cục cũng nửa quỳ trên mặt đất, nhặt được một nhánh cây chống đỡ, rất lâu mới chậm rãi đứng lên; đôi mắt quật cường nhìn theo hướng Mộ Hoàng Tịch rời đi, vất vả bước bước đầu tiên, chưa từng có giây phút nào trong đời hắn việc bước một bước chân lại khó khăn giống như hiện tại, nhưng mỗi bước đi của hắn lại vô cùng kiên định!

"Tiểu thư! Mộ Diệc Thần kia đứng bên ngoài Tây viên, nhưng vẫn luôn nhìn về phía chúng ta đó!" Ngọc Nô vừa ngắm nghía Tiểu Hoa của nàng vừa nói.

"Cứ để cho hắn đứng đi!" Ánh mắt Mộ Hoàng Tịch cũng không rời khỏi quyển sách, trả lời vô cùng tùy tiện.

"A...!" Ngọc Nô biết tiểu thư là đang nhắc nàng không cần có lòng để ý, vì thế cũng không mở miệng nữa.

Vân Nương giương ô trở về, bước vào cửa thu ô lại để ở một bên, sau đó lại cầm khăn tay lau đi những giọt mưa vương trên người, vừa lau vừa nói: "Thời tiết hôm nay thật là thất thường, vừa nãy vẫn còn tốt lắm, bỗng nhiên lại đổ mưa, thật là!"

Tay Mộ Hoàng Tịch ngừng một chút, nhưng vẫn như cũ không nói gì thêm!

Vân Nương nhìn Mộ Hoàng Tịch, lại nhìn Ngọc Nô, Ngọc Nô chỉ chỉ bên ngoài, lại chỉ chỉ Mộ Hoàng Tịch, sau cùng nhún vai tỏ vẻ không biết làm sao; Vân Nương thoáng chốc hiểu ra Mộ Hoàng Tịch có suy nghĩ của riêng mình, cũng không nói nhiều, chuẩn bị quay về phòng thay bộ y phục khác.

Cũng không biết qua bao lâu, lâu đến nỗi Mộ Hoàng Tịch cũng đã đọc xong một quyển sách, nàng mới chậm rãi đứng dậy đi ra cửa; mở cửa lớn ra, cơn gió mạnh mẽ thổi vào, khiến cho Ngọc Nô đang nằm úp sấp trên bàn phải rùng mình một cái.

Cửa Tây viên, một bóng dáng nhỏ bé đang bình tĩnh đứng đó, mặc cho mưa tạt trên người hắn, hắn cũng không hề nhúc nhích, ánh mắt vô cùng kiên định nhìn cửa phòng Mộ Hoàng Tịch, mãi đến khi thấy Mộ Hoàng Tịch mở cửa, hắn rốt cuộc cũng không kiên trì nổi nữa mà ngã xuống!

Mộ Hoàng Tịch ôm hắn bước vào, để Vân Nương thay y phục cho hắn; vết thương trên người Mộ Diệc Thần quá nặng, chịu một phen mưa gió liền bị phong hàn, miệng vết thương lại bị nhiễm nước mưa, cả người bị sốt đến nỗi gần như đều đã bị đốt thành than rồi!

"Đứa nhỏ này thật đáng thương, rõ ràng là một thiếu gia, lại có thể bị ức hiếp thảm như vậy, cả người đều không tìm thấy nổi một mảng da thịt lành lặn nào!" Vân Nương đau lòng nói, nàng cũng đã từng có hài tử của chính mình, đáng tiếc không bảo vệ được nó, nếu có thể sinh ra, có lẽ giờ cũng đã lớn như Mộ Diệc Thần, thấy Mộ Diệc Thần như vậy, nàng không nhịn được có phần thương cảm.

"Tiểu thư! Hắn thật sự rất đáng thương!" Ngay cả Ngọc Nô nhìn đến những miệng vết thương kia, cũng đau lòng một phen, một đứa trẻ nhỏ như vậy, lại bị thương nặng như thế, những người đó thật sự xuống tay được sao.

Mộ Hoàng Tịch không nói gì, chỉ là chuyên chú xử lý miệng vết thương cho Mộ Diệc Thần, sau khi lấy ra hết nước mủ thì cẩn thận bôi thuốc băng bó, sau đó bôi Kim Sang Dược lên những nơi bầm tím. Vân Nương vốn muốn nói Mộ Hoàng Tịch nghỉ ngơi để nàng làm thay, nhưng nhìn toàn thân xanh tím của Mộ Diệc Thần, vì không muốn đứa trẻ này khổ cực thêm nữa, cuối cùng nàng cũng không mở miệng!

Ba ngày liên tục, Mộ Diệc Thân sốt cao không ngừng, rốt cục đến đêm ngày thứ ba, cơn sốt của hắn mới hạ xuống, sau đó tỉnh lại!

"Nơi này..." Mộ Diệc Thần vốn đang muốn hỏi mình ở nơi nào, nhưng khi hắn nhìn thấy Mộ Hoàng Tịch ngồi bên cạnh, liền biết được đáp án.

"Tỉnh rồi?" Mộ Hoàng Tịch nhận ra hắn tỉnh lại đầu tiên, đặt sách xuống đi tới, từ trên cao nhìn xuống hắn.

"Ừm!" Gật gật đầu, trong lúc này không biết nói gì.

"Ngươi hôn mê đã ba ngày, ba ngày này Nhị di nương cũng không đến tìm ngươi, toàn bộ Mộ phủ này dường như cũng không có người nào phát hiện ra ngươi biến mất!" Mộ Hoàng Tịch nhìn Mộ Diệc Thần chậm rãi nói, đáng tiếc trên mặt Mộ Diệc Thần cũng không có chút kinh ngạc hay mất mát nào, vô cùng dễ dàng nhận ra, hắn đã sớm quen với việc bị coi nhẹ như vậy rồi!

Lúc này Mộ Hoàng Tịch như cảm nhận được cảm xúc hỗn độn trong lòng mình, trước đây không lâu, bản thân nàng chẳng phải cũng đã trải qua tâm tình như vậy sao, bản thân mình giống như một người không hề tồn tại!

Thu hồi cảm xúc trong lòng, Mộ Hoàng Tịch nhàn nhạt hỏi: "Nói đi! Lí do của ngươi!"

"Ta muốn trở nên lớn mạnh, đến mức có thể trừ bỏ tất cả những kẻ đã từng xúc phạm ta! Ta muốn tìm lại tự tôn của ta, ta không muốn sống hèn nhát như vậy nữa!"

Mộ Hoàng Tịch nhìn ánh mắt kiên định vô cùng của hắn, bỗng nhiên cảm thấy bản thân mình hỏi thêm điều gì nữa cũng đều là dư thừa, nhưng vẫn hỏi một câu cuối cùng: "Nếu việc này phải đánh đổi bằng toàn bộ sinh mệnh của ngươi thì sao?"

Ánh mắt Mộ Diệc Thần cũng không có chút né tránh nào, nói ra bốn từ vang vọng: "Ta không hối hận!"


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
11 thành viên đã gởi lời cảm ơn Loveyoumore3112 về bài viết trên: HNRTV, LittleMissLe, R.Quinn, antunhi, girl051, hanayuki001, meo lucky, qh2qa06, ranchiyeuconan, san san, Đào Sindy
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 108 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: didipham, Hổ con - Sophie, Minh Viên, Ngantrinh, Phụng, Thiên Di, violet7704 và 413 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 34, 35, 36

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 148, 149, 150

3 • [Xuyên không] Khi vật hi sinh trở thành nữ chính - Tư Mã Duệ Nhi

1 ... 28, 29, 30

4 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

5 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

6 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

7 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

8 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C885

1 ... 128, 129, 130

9 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 181, 182, 183

10 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ nhà nghèo Bán phở heo

1 ... 9, 10, 11

12 • [Xuyên không] Trôi nổi trong lãnh cung Khuynh quốc khí hậu - Hoa Vô Tâm

1 ... 75, 76, 77

13 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C65]

1 ... 23, 24, 25

14 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

16 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 27, 28, 29

17 • [Hiện đại] Người cha nhặt được - Cát Tường Dạ

1 ... 26, 27, 28

18 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

19 • [Cổ đại] Nô gia không hoàn lương - Cật Thanh Mai Tương Nha

1 ... 20, 21, 22

20 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42


Thành viên nổi bật 
Eun
Eun
Aka
Aka
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
An Tĩnh Lạc
An Tĩnh Lạc
Puck
Puck
Fang_chaowalit
Fang_chaowalit

Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 378 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 2202 điểm để mua Đá Peridot
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> xuanthoathoaxuan
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 2096 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 444 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 359 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 736 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 766 điểm để mua Hộp quà Hamster
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là ai trong truyện Đam mỹ ?
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 700 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 665 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 quả cam
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1995 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Eun vừa đặt giá 1899 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 728 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 421 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 400 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 692 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 789 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: Phong_Nguyệt vừa đặt giá 751 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: tieu_hao vừa đặt giá 649 điểm để mua Điện thoại HTC U11
Shop - Đấu giá: tieu_hao vừa đặt giá 550 điểm để mua Điện thoại Xiaomi Mi Mix 2
Shop - Đấu giá: tieu_hao vừa đặt giá 950 điểm để mua Điện thoại Samsung Galaxy Note 8
Shop - Đấu giá: tieu_hao vừa đặt giá 750 điểm để mua Điện thoại Samsung Galaxy S8
Shop - Đấu giá: tieu_hao vừa đặt giá 999 điểm để mua Điện thoại Iphone X
Shop - Đấu giá: tieu_hao vừa đặt giá 750 điểm để mua Điện thoại Sony Xperia Z5 Premium
Shop - Đấu giá: tieu_hao vừa đặt giá 450 điểm để mua Điện thoại Oppo F3 Plus
Shop - Đấu giá: tieu_hao vừa đặt giá 850 điểm để mua Điện thoại Samsung Galaxy S9
Shop - Đấu giá: tieu_hao vừa đặt giá 699 điểm để mua Điện thoại Iphone 8
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 1807 điểm để mua Đá Peridot

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.