Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 96 bài ] 

Sửu tiểu xà - Lililicat

 
Có bài mới 15.08.2017, 13:29
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 18.05.2016, 19:02
Tuổi: 24 Nam
Bài viết: 4744
Được thanks: 1575 lần
Điểm: 10.14
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Huyền huyễn] Sửu tiểu xà - Lililicat - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



48
  

Lãnh Tịnh lưu lại một phong thư xong liền bỏ nhà ra đi. Hắn vô hạn mong nhớ giang hồ và võ lâm.

Nhưng Lãnh Tịnh đã phạm một sai lầm rất nghiêm trọng. Đó chính là vấn đề khác biệt khoảng cách.

Lúc đầu, khi Lãnh Tịnh tới thiên giới, là trải qua chỗ trống của lốc xoáy uốn khúc, bay đủ mấy canh giờ mới tới thiên giới, nhưng mà, sau khi quái vật bị tiêu diệt, không gian uốn khúc đó không còn tồn tại nữa. Cũng chính là nói, khoảng cách giữa thiên giới và nhân giới đã rút ngắn, mà sửu tiểu xà vẫn dùng tốc độ cao độ bay qua Nam Thiên Môn, sau đó nhanh chóng hạ xuống.

Kết quả chính là Lãnh Tịnh đụng đầu xuống đất, rạch ra một khe sâu hoắm trên đất, mà hắn thì ôm đầu lăn lộn, thực sự quá đau.

May mà chỗ hắn rơi xuống là rừng già núi sâu, nếu không đối với nhân gian mà nói lại là một trận kiếp nạn.

Lãnh Tịnh trán xưng đỏ bừng từ hố sâu trèo lên, nhìn đầm lầy núi rừng quen thuộc, không phải là mây mù lờn vờn của thiên giới, nhất thời cảm thấy vô cùng thân thiết.

Hắn lại lần nữa nhảy lên thiên không, bắt đầu chậm rãi bay, nhàn nhã thưởng thức cảnh sắc biến hóa của nhân giới sau năm ngàn năm.

Theo địa hình trong ký ức, hắn bay thẳng về phía nam, vì hắn biết Giang Nam là nơi diễn ra nhiều sự kiện võ lâm, đi tới đó nhất định không sai. Tuy trán sưng tím, nhưng bạch long vẫn mang nụ cười kỳ quái nhẹ bay suốt đường.

Chẳng qua, rồng mang nụ cười chính là bộ dáng rất kỳ quái.

“Tiểu bạch long, ngươi cao hứng cái quỷ gì?” Một thanh niên cười híp mắt ngồi trên đám mây bên cạnh, bảo trì tốc độ như hắn, xem ra là vị tiên nhân. Người thanh niên này một thân thanh y, tuấn mỹ phi phàm, nhưng đôi mắt lại lóe lên giảo hoạt.

Lãnh Tịnh không để ý hắn.

“Tiểu bạch long, sao ngươi không để ý tới người khác chứ?” Thanh niên rất không cam tâm nói, hắn mỉm cười tiến sát lại, “Ai da, trán bị xưng tím rồi nè! Tiểu bạch long ngươi bị thương không nhẹ nha, có cần ta xem cho ngươi không? Y thuật của ta là rất cao minh đó!”

Lãnh Tịnh vẫn không để ý tới hắn.

Thanh niên cố ra vẻ thở dài nói: “Ai, thật lạnh nhạt.” Thế là từ trong lòng lấy ra bánh bao hương khí bốn phía, cắn ăn từng miếng.

Lãnh Tịnh quay đầu lại nhìn hắn một cái, thanh niên giảo hoạt cười lên: “Tiểu bạch long, ngươi muốn ăn sao? Bánh bao này rất thơm a! Ta mời ngươi ăn được không?”

Lãnh Tịnh vẫn không đế ý tới hắn, thanh niên thở dài nói: “Ai, hiện tại long tộc sao đều ngạo mạn như thế a, đáng tiếc nga đáng tiếc nga, ta vốn còn muốn cùng ngươi kết giao bằng hữu! Tiểu bạch long ngươi vội vội vàng vàng là muốn đi làm gì vậy?”

“Cút đi.” Lãnh Tịnh không hảo khí nói.

__________

[Không cần nghi ngờ có phải BL không, để ta tự do kể câu chuyện cho mọi người nha! Các bạn đều bị những đam mỹ kia thôi miên thành chứng cưỡng bách rồi! Muốn xem H, tùy tiện lật một bộ, đâu đâu cũng là H, tại sao nhất định muốn tiểu xà cũng cưỡng bách thêm vào loại vận động pittong này a!! Không có H thì không thành văn sao! Vận động pittong có cái gì đáng xem a! Lẽ nào thấy phụ tử tiểu xà phá hoại quan hệ vốn có, cả ngày khanh khanh ta ta tâm can bảo bối cùng ôm ôm ấp ấp tê liệt sau đó cả ngày *** mười bảy mười tám lần thì tốt sao? Tình tiết H cưỡng ép là độc dược phá hoại câu chuyện! Hơn nữa, về H long xà, đã có kế hoạch rồi, không cần gấp. Ly Miêu không thích tiểu thụ, nhưng để thỏa mãn yêu cầu của mọi người, chương sau, cũng chính là chương ngoại truyện viết riêng cho Thanh Thanh.]

__________

Thanh niên lấy lòng nửa ngày, đều chỉ thấy Lãnh Tịnh dáng vẻ cứng nhắc, vốn muốn thiêu lên đấu chí, chinh phục tiểu long này sát đất, đột nhiên bên cạnh lại có một con tiểu phượng hoàng xinh đẹp bay qua.

Thế là thanh niên liền lấy lòng con tiểu phượng hoàng đó__ “Này này, tiểu phượng hoàng, ngươi bay nhanh như thế làm gì?”


Lãnh Tịnh cuối cùng đứng trên đường phố xa cách đã lâu, hắn ngây ngốc đứng nửa ngày, sau đó quyết định bắt đầu dạo phố từ sáng tới tối đen!

Trước tiên lao tới trước sạp nướng cá, gọi một con cá nướng ngũ vị hương lớn. Sau đó thơm phức bưng tới trước bàn dài.

“Ngươi xem, ta nói này, thiếu đông gia chính là mạng nghèo a! Tới Giang Nam khẳng định sẽ đi ăn cái này trước!” Bạch Điêu ngồi ở bàn đối diện thấp giọng nói.

“Quả nhiên!” Lãnh Thanh Thanh kéo thấp mũ trùm, cố gắng không để Lãnh Tịnh phát hiện ra mình. Thật ra hành tung của Lãnh Tịnh rất dễ đoán, nếu không y làm sao làm cha được?

____

Sau khi Lãnh Tịnh ăn cá xong, bắt đầu đi dạo bốn phía. Lúc này, theo dõi hắn không chỉ có Lãnh Thanh Thanh, còn có tả hữu tướng quân thanh long bạch hổ phóng truy hương lên người Lãnh Thanh Thanh, rồi lập tức đuổi tới, và cả bốn năm tiểu tiên bạch thỏ, mọi người đều đang ở trạng thái tiếp sức theo dõi Lãnh Tịnh.

Trạm thứ hai Lãnh Tịnh tới là tiệm binh khí, hắn nhìn trúng một thanh bảo kiếm, tốn chút tiền mua nó, sau đó giắt trên người.

Tiếp tục đi dạo.

Nhưng là giang hồ hiện tại ẩn náu cũng quá sâu đi! Hắn đã đi dạo lâu như thế rồi, ngay cả chuyện đánh nhau gây sự cũng không có! Hắn đi tới đâu tìm giang hồ a?

Vô vị… thật sự quá vô vị… Lãnh Tịnh cô đơn đứng trên đường phố trị an tốt đẹp.

“Thiếu chủ rốt cuộc muốn làm gì? Hắn chỉ là đơn thuần tới phàm giới chơi sao?” Bạch thỏ hỏi thanh long bạch hổ.

Bích Huyên lắc đầu, hắn cũng không rõ, thiếu chủ rốt cuộc muốn làm cái gì? Thôi cứ nhìn trước nói sau, thực sự không được thì tha hắn về thiên giới.

Thế là, tiếp theo, Lãnh Tịnh chạy tới nơi khói hoa gần đó, Lãnh Thanh Thanh và Bạch Điêu đều rất kinh ngạc. Kẻ theo dõi sau lưng họ càng thêm kinh ngạc.

“Không được rồi nha! Thiếu chủ lẽ nào động phàm tâm sao!! Đó là vi phạm thiên điều a!” Các bạch thỏ hoang mang.

“Trước không cần gấp, thiếu chủ nếu thật sự có ý niệm tằng tịu, chúng ta cũng không thể mạnh bạo, phải biết thân thể thiếu chủ không tốt, bạch hổ! Ngươi đi nghĩ biện pháp trà trộn vào đó!” Bích Huyên hạ lệnh.

Bạch hổ tướng quân không thỏa mãn nói: “Tại sao là ta? Ta vào đó làm gì!”

Thế là hai người đùn đùn đẩy đẩy, từ cửa sau bước vào kỹ viện mà Lãnh Tịnh sắp vào.

Mục đích Lãnh Tịnh tới đây rất đơn giản, nơi này cũng là một trong những nơi xảy ra nhiều sự kiện võ lâm.

Khi Lãnh Tịnh ngồi ở đại đường, tú bà liền sáp tới, khi chuẩn bị đón khách, đột nhiên nàng bị một đám nha hoàn thân mặc bạch y kéo ra, sau đó một cô nương nũng nịu hóa trang đậm lè ôm tì bà bước ra, hắng giọng nói: “Thiếu… ách… công tử, nô gia gảy đàn cho ngài nghe.”

Lãnh Tịnh gác chân lên, tay gác lên lưng ghế chống cằm, nghe bạch hổ phẫn nữ tử boong boong gảy đàn, giống y như đánh hoa bông.

Nghe rồi nghe, Lãnh Tịnh nhịn không được ngẩng đầu lên, nhìn tầng cách trên đầu.




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 15.08.2017, 13:31
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 18.05.2016, 19:02
Tuổi: 24 Nam
Bài viết: 4744
Được thanks: 1575 lần
Điểm: 10.14
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Huyền huyễn] Sửu tiểu xà - Lililicat - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



49
  

“Thiếu… công tử, ngươi đang nhìn cái gì?” Bạch hổ cũng ngẩng đầu lên nhìn theo hắn.

Thế là hai con duy trì tư thế ngước nhìn.

Đang nhìn cái gì vậy? Lãnh Thanh Thanh và Bạch Điêu cũng rất kỳ quái.

“Rất kỳ quái…” Lãnh Tịnh lầm bầm, thì ra trên sàn gỗ ở trên có một khe hở, tựa hồ có dịch thể gì đó đang nhỏ xuống.

Tách, một giọt máu tươi từ khe hở đó rơi cạnh chân Lãnh Tịnh. Lãnh Tịnh khom người xuống, tỉ mỉ nhìn giọt máu tươi đó một lát, sau đó đột nhiên giật người chạy lên lầu, căn cứ theo kinh nghiệm giang hồ nhiều năm của hắn, trên lầu nhất định là giết người rồi!

Bạch hổ ngây ra một lúc, cũng chạy lên theo, Bích Huyên và Lãnh Thanh Thanh tự nhiên không chịu rớt lại, thanh lâu to lớn bị một đám người làm cho gà bay chó sủa.

Lãnh Tịnh chạy tới khách phòng ở trên, một cước đạp mở cửa phòng, bị tình cảnh trong phòng dọa ngốc.

Thì ra, nguyên lai không phải là hiện trường án mạng gì cả.

Chỉ thấy trên mặt thảm, một nam tử tà mị cao to cưỡi trên thân một thiếu niên nhu nhược, hai người đều là toàn thân xích lõa, thân thể bọn họ quấn vào nhau, nam tử điên cuồng trước sau động đậy trên thân thiếu niên, những giọt máu tươi thấm qua ván gỗ chính là từ hạ thân thiếu niên chảy ra, lúc này trên sàn sớm đã máu tươi một mảng. Thiếu niên thống khổ kêu khóc, ngắt ngứ cầu tha: “Cha… cầu ngươi… đừng…”

“Ngươi câm miệng!!!! Tại sao ngươi lại là thân sinh nhi tử của ta!! Tại sao!! Đồ nghiệt chủng! Tiện nhân!” Nam tử gầm rú, “Cút đi!! Muốn đại gia móc mắt ngươi hay sao!!” Câu sau là nói với Lãnh Tịnh.

Lãnh Tịnh = =

Khi hắn đang không biết nên nói cái gì cho tốt, thiếu niên đó sắc mặt dần tím tái, tựa hồ sắp không được.

“Không cho phép ngươi ngủ!!” Nam tử duỗi tay muốn đánh thiếu niên mấy bạt tai, nhưng không ăn thua gì, thiếu niên vẫn dần cứng lại.

“A a a a a a!” Nam tử trở nên điên cuồng, thét muốn điếc tai.

Khi bạch hổ chạy tới nhìn rõ sự tình trong phòng xong, vội kéo Lãnh Tịnh ra ngoài: “Thiếu chủ!!! Đừng nhìn!!! Sẽ học xấu!!!”

Hắn tha Lãnh Tịnh xuống lầu, liền nghe thấy trong căn phòng đó truyền ra tiếng kêu khóc kinh thiên của nam tử: “Khải Nhi!!!!! Đừng chết!! Ta không cho phép ngươi chết!!! A a a a!”

Qua một lúc lâu sau, nam tử đó mới sơ sài khoác một kiện y phục, từ trong phòng ôm di thể thiếu niên đi ra, vừa đi vừa cười si dại nói: “Khải Nhi, cha sẽ không chọc con tức giận nữa, chúng ta cùng đi tới nơi không còn ưu phiền được không, chúng ta ở bên nhau, không bao giờ phân ly nữa… không bao giờ…”

Thế là chậm rãi đi tới cầu thang.

Các cô nương và tiểu quan thanh lâu bị dọa trốn đi lúc này mới dám thò đầu ra từ các cửa sổ phòng riêng xem náo nhiệt, đây chính là nguyên nhân tại sao hôm nay thanh lâu đặc biệt vắng vẻ___

Trang chủ của Sương Tuyết sơn trang tới tìm kiếm nhi tử lưu lạc bên ngoài tới mức phải làm tiểu quan, không ngờ tạo thành thảm kịch nhân gian. Tất cả mọi người đều không dám ra mặt, sợ trở thành vong hồn dưới tay trang chủ hỉ nộ vô thường.

Lãnh Tịnh và bạch hổ đứng trước lối cầu thang, nhìn nam tử ôm di thể đi xuống lầu, hắn vẫn còn không ngừng lặp lại câu đó: “Chúng ta đi tới nơi không có người không có ưu phiền… khoái khoái lạc lạc… không có áp lực thế tục…”

“Cho dù tới được nơi đó, chuyện duy nhất ngươi sẽ làm vẫn là không ngừng cưỡng bức hắn, hắn chết ngược lại là sự giải thoát. Hừ, đồ khỉ đực cấp thấp như ngươi, vẫn là đi tìm địa động nào đó phát tiết cái %¥#T&^% đó của ngươi đi.” Lãnh Tịnh bất thình lình chen vào một câu chế nhạo.

Câu này hắn nói ra, làm bạch hổ không kìm được rùng mình một cái, thiếu chủ đang nói thô tục sao? Bản thân không nghe lầm chứ?

Nam tử tang thương đột nhiên quay đầu, đôi mắt tựa hồ sắp phóng ra lửa, hắn đột nhiên xuất ra một chưởng, chính là muốn đánh về phía Lãnh Tịnh.

“Bảo hộ thiếu chủ!” Bích Huyên hét lớn, thanh long và bạch hổ đồng thời nhảy ra cản lại chưởng đó.

Thế là, loại tranh đấu giang hồ tầm thường cuối cùng cũng xuất hiện, trang chủ mang di thể cùng hai thanh niên chiến đấu rực lửa, mà Lãnh Tịnh thì ngồi xuống, nhàn nhã uống trà.

Lãnh Thanh Thanh cũng tiến tới, cởi mũ trùm giả thần bí, từng bước lặng lẽ tiếp cận sửu tiểu xà đã hống hách hết mức kia.

Nhưng mà, giữa đường có người lạ chen vào. Chỉ thấy đám xem náo nhiệt lúc này rầm rộ bước ra, trong đó có một hoa phục công tử phất quạt bước tới, chắp tay thi lễ với Lãnh Tịnh nói: “Các hạ hảo khí độ a, ngay cả Sương Tuyết trang chủ cũng dám đụng chạm, lại thấy các hạ có hai vị hộ vệ tuyệt thế thủ hộ, chẳng lẽ các hạ chính là ‘thánh công tử’ mà giang hồ tương truyền?”

Đó là cái gì? Sửu tiểu xà tâm niệm động động, liền gật đầu nói: “Chê cười rồi.” Coi như ngầm thừa nhận thân phận này.

“Thiếu chủ, đừng nói chuyện với phàm nhân a! Sẽ bị khí bẩn lây nhiễm tới…” Bạch thỏ Tiểu Liễu ném bỏ giả trang, chặn chính giữa hoa phục công tử và Lãnh Tịnh.

Hoa phục công tử lại ra vẻ bừng tỉnh nói: “Chẳng lẽ vị tiểu thư này chính là thị nữ thần y Liễu Tiểu Ngọc bên người thánh công tử, được xưng là tâm như ngọc linh lung! Quả thật thủ hạ của công tử là ngọa hổ tàng long, vị cô nương này còn trầm ngư lạc ngạc, dáng vẻ hiên ngang a!”

Sửu tiểu xà gật đầu: “Đúng, nàng chính là Liễu Tiểu Ngọc tiểu bạch thỏ.”

Mặt tiểu bạch thỏ thì đỏ bừng. Dù sao chưa từng có nam nhân nào điềm ngôn mật ngữ với nàng như vậy nha!

Bạch Điêu và Lãnh Thanh Thanh lau mồ hôi, hiện trường thật hỗn loạn, sao mọi người lập tức đều gia nhập võ lâm rồi! Ta cũng muốn! Lãnh Thanh Thanh không cam lạc hậu.

Nhưng không ai để ý tới y, một người cũng không có.

Cuối cùng, vì trong ba trăm chiêu không thể giành thắng, Sương Tuyết trang chủ hiếu cường ôm di thể, phi thân bỏ chạy. Trò kịch náo này mới coi như kết thúc, nhờ vào vị công tử hoa phục miệng rộng, thân phận mạo danh của Lãnh Tịnh nhanh chóng truyền ra khắp giang hồ, đều nói thánh công tử thần long thấy đầu không thấy đuôi đã xuất giang hồ rồi. Lãnh Tịnh tâm thỏa mãn tìm khách *** trọ lại, để vạch ra chuyện làm võ lâm minh chủ.

Chẳng qua, bạch hổ và Bích Huyên, Tiểu Liễu đều đi theo, bắt đầu luân phiên oanh tạc, khuyên Lãnh Tịnh về thiên giới.


Thật ra Lãnh Tịnh không phải không có biện pháp. Hắn đầu tiên gọi ba con tới, sau đó đóng cửa sổ lại, bắt đầu tuyên giảng lý luận.

Nội dung cụ thể tác giả mèo không thuật lại, chỉ là mọi người vẫn nhớ Đức Thích Ca Mâu Ni và chúa Jesu chứ? Lý luận truyền đạo cứu thế đó mọi người ít nhiều cũng biết mà, Lãnh Tịnh chẳng qua là tinh chế những lý luận này lại mà thôi, sau đó nói bản thân thà gánh chịu thiên kiếp cũng muốn trọng chấn võ lâm, cứu giúp thế nhân vân vân, tóm lại, cuối cùng bạch hổ và Tiểu Liễu ẩn nhẫn đều bị hắn nói tới khóc, chỉ có Bích Huyên thở dài, nói: “Thiếu chủ, ngài lưu lại phàm gian nhất thời cũng không phải không được, chỉ là thân phận ngài đặc thù, thân thể tôn quý, xin để Bạch Huyên và mọi người tùy thân bảo hộ.”

Nhiều thêm vài người thì nhiều thêm chút phô trương, Lãnh Tịnh nghĩ nghĩ rồi đồng ý. Nhân lúc trời còn chưa tối, hắn mời mọi người ăn lẩu ở khách ***.

Mọi người đều ra ngoài mua rau, Lãnh Tịnh chắp tay đứng trước cửa sổ ngắm tịch dương. Một con đại bạch xà xuất hiện sau lưng hắn, vô cùng ủy khuất thè thè lưỡi.

“Tiểu Tịnh, ngươi đối với cha thật lạnh nhạt! Ngay cả nhìn cha một cái cũng không nguyện ý!” Lãnh Thanh Thanh bất mãn nói.

“Ta không nhìn, ngươi khẳng định đang thắt nút.”

“Ta nào có, căn bản không có thắt, ngươi quay đầu lại nhìn ta a!”

“Ta không nhìn!

“Phải nhìn!”

Thế là đuôi xà quấn lên người hắn, hai người bắt đầu triền đấu, cuối cùng Lãnh Thanh Thanh tha Lãnh Tịnh lên giường, quấn thành nút kết.

“Xuỵt… ngươi nghe, cách vách có động tĩnh.” Lãnh Tịnh lên giường, dán lỗ tai vào vách.

“Động tĩnh gì?” Đại bạch xà thè thè lưỡi, cũng dán đầu qua.

Chỉ nghe vách vách ẩn ẩn truyền tới tiếng khóc thảm thiết của một nam nhân, còn không ngừng gọi “Khải Nhi! Khải Nhi!!”

Lẽ nào là Sương Tuyết trang chủ đó? Lãnh Tịnh hóa ra vuốt rồng, dùng móng sắc nhọn vạch một khe hở nhỏ trên vách.

Quả nhiên, là Sương Tuyết trang chủ đó đang ôm di thể mà khóc. Không chỉ như thế, mà còn đang đối với di thể %……&¥#@#. Nơi này là khách *** hào hoa a, Lãnh Tịnh dùng rèm giường che khe hở lại.

Vào đêm, các hạ nhân mang thức ăn về, mọi người cùng ăn lẩu. Nhưng mà, khi tới giờ dậu, không khí nóng ban ngày biến thành cơn mưa như trút. Tập đoàn Lãnh thị không bị ảnh hưởng, tiếp tục ăn uống. Lần này còn mua rượu trái cây và mì mà Lãnh Thanh Thanh vô cùng thích, không khí phi thường náo nhiệt.

Nhiều người ăn cơm cũng náo nhiệt hơn lúc ít người, cùng thuộc hạ ăn cơm thoải mái hơn cùng thượng cấp.

Lúc này Lãnh Tịnh mới có chút cảm giác rằng mình có thế lực, nhờ mấy phần say rượu, hắn rất hào hùng đứng lên kính rượu nói: “Các vị, thỉnh đi theo bỉ nhân, san bằng tam giới hắc ám này, kiến lập thế giới nhân đức lý tưởng đi!”

Lập tức tẻ ngắt

Lúc này, bọn họ bắt đầu nốc rượu, Lãnh Tịnh bị Lãnh Thanh Thanh tha về phòng ngủ, sau đó Lãnh Thanh Thanh tự mình lắc mông đi ẩm tiếp.

Liễu bạch thỏ ôm y phục mới chạy vào phòng ngủ, phục vụ Lãnh Tịnh tắm rửa, ngay cả giày và chăn mềm cũng chuẩn bị hết, Lãnh Tịnh tắm xong, bạch thỏ bưng trà dâng lên, đấm lưng cho Lãnh Tịnh ngồi trên giường.

Bạch thỏ chính là hiểu chuyện hơn Bạch Điêu a! Lãnh Tịnh như chủ lão tài mãn ý gật đầu.

“Kỳ thật a, thiếu chủ, Bích Huyên đại nhân lưu lại bồi ngài cũng là có nguyên do, ngài đừng nói là ta nói ra nga!” Bạch thỏ rầm rì nhỏ tiếng.

“Nguyên nhân gì a?” Lãnh Tịnh dựa lên nệm mềm, thoải mái hưởng thụ xoa bóp.

“Thật ra, gần đây ma giới đối với thiên giới làm nhiều động tác, thậm chí phái mật thám tới Thiên Nhai hải, Bích Huyên đại nhân sợ bất lợi cho thiếu chủ, cho nên mới mượn cơ hội này để thiếu chủ hạ phàm tránh đi. Nhất thiết đừng nói là ta nói nga!” Đặc điểm của bạch thỏ chính là miệng rất lớn.

“Biết rồi biết rồi.” Lãnh Tịnh phất tay, bảo bạch thỏ lui xuống.

“Vậy nô tì cũng có thể đi nốc rượu chứ?” Bạch thỏ chớp chớp mắt khẩn cầu Lãnh Tịnh.

“Đi đi.” Lãnh Tịnh nói.

Bạch thỏ liền cao hứng chạy đi, bên ngoài truyền tới tiếng thi đố phạt rượu của bọn họ.

Hứng thú cấp thấp. Lãnh Tịnh nghĩ như thế, sau dó vén rèm che trên tường, bắt đầu nhìn trộm cách vách.

Chỉ là hiếu kỳ mà thôi!

Lúc này, trang chủ cách vách đó đã không còn khinh nhờn di thể nữa, mà cùng một khách nhân lớn tuổi bắt đầu hội đàm.

Lãnh Tịnh dán lỗ tai vào nghe, nghe được trang chủ đó khẩn cầu: “Cầu xin ngài! Ô thần y! Xin ngài cứu giùm Khải Nhi!”

Lão đầu than dài: “Lão phu còn chưa có bản lĩnh gọi người chết sống dậy… chẳng qua… có lẽ có chỗ có thể…”

“Thật sao? Chỗ nào?” Trang chủ kinh hỉ nói.

“Là… Vạn Tượng lâu, ân, đúng, Vạn Tượng lâu, nghe nói từng có trường hợp người đã đoạn khí bảy ngày được cứu sống. Vạn Tượng lâu là một y sở, tương truyền y thuật trong lâu diệu tuyệt thiên hạ, trình độ của lão phu xách dép cho người ta còn chưa đủ, đáng tiếc tuổi tác của ta đã lớn rồi, nếu không nhất định phải đi bái phỏng cầu học.” Lão đầu nói.

Vạn Tượng lâu có thể khiến người chết sống lại? Lãnh Tịnh nghe liền cảm thấy rất mơ hồ.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 15.08.2017, 13:33
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 18.05.2016, 19:02
Tuổi: 24 Nam
Bài viết: 4744
Được thanks: 1575 lần
Điểm: 10.14
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Huyền huyễn] Sửu tiểu xà - Lililicat - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



50
  

Trong tiếng mưa rơi, Lãnh Tịnh chìm vào giấc mộng.

Trong mộng cảnh của Lãnh Tịnh, luôn sẽ xuất hiện cố hương Bích Hải Thương Đào cốc thời ấu niên, phong cảnh vẫn vậy, một đám nhà quê sống tại sơn cốc phiếm vị, thật ra là một nơi rất nhỏ, nhưng đối với tiểu tiểu sửu tiểu xà năm đó mà nói, lại cảm thấy đặc biệt to lớn, mỗi một chi tiết trong cốc đều được phóng đại vô hạn, giống như đó chính là cả thế giới của hắn.

Những người những chuyện thấy vào ban ngày, khi vào trong mộng đều xuất hiện với một dáng dấp khác, diễn ra một câu chuyện ly kỳ hoang đường, đây là từng mộng cảnh, giống như là Lãnh Tịnh tự mình đạo diễn, tuy hắn không biết kết quả, nhưng vẫn cảm thấy quen thuộc vô cùng. Nếu hơi dụng tâm, nội dung trong mộng cảnh kỳ thật có thể thao túng.

Nhưng mà, thỉnh thoảng, cũng sẽ xuất hiện một chút chuyện không chịu khống chế, “dị mộng” xa lạ. Cảm giác đó giống như là đi vào thế giới của người khác để nhìn lén, nguy hiểm mà còn kèm theo chút kích thích khẩn trương nho nhỏ. Những dị mộng này, có lúc chỉ thoát vụt qua một đoạn nhỏ, nhưng lại để lại ấn tượng rất sâu.

Giống như hiện tại, Lãnh Tịnh đột nhiên bị ác mộng làm giật mình tỉnh, nhưng lại quên mất nội dung của ác mộng vừa rồi. Hắn mù mờ quay nhìn xung quanh, phát hiện vẫn là đêm khuya, tiếng mưa còn đó, thế là hắn mang hờ giày, khoác y phục ngồi dậy.

Ra khỏi phòng ngủ, mấy con kia không ngờ vẫn còn uống rượu, lúc này đều đã uống say, Lãnh Thanh Thanh múa máy tay chân, Bích Huyên một lời không phát chỉ nốc rượu, bạch hổ thì đã ngã gục, mà bạch thỏ và Bạch Điêu đều biến về nguyên hình, so xem da lông của ai trắng hơn.

Thật biết uống. Lãnh Tịnh xì một tiếng, xem ra bọn họ định uống suốt đêm.

“Tiểu Tịnh, ngươi đi đâu đó?” Lãnh Thanh Thanh uống say rồi, ngược lại trở nên đặc biệt nghiêm khắc.

“Ta đi nhà xí.” Lãnh Tịnh nói như thật.

“Ngươi qua đây, cha có chuyện nói với ngươi.” Sắc mặt Lãnh Thanh Thanh càng trở nên nghiêm trọng.

“Có chuyện gì?” Lãnh Tịnh hỏi.

“Trong mắt ngươi có còn tôn trưởng không a! Thành thành thật thật qua đây cho ta!” Lãnh Thanh Thanh nổi bão.

“…” Lãnh Tịnh yên lặng một chút, sau đó dùng tốc độ cực nhanh lao ra, không bao lâu lại thần tốc lao vào phòng ngủ, đóng cửa phòng lại.

Chỉ thấy trên cửa sổ giấy của vách phòng ngủ, ngọn đèn phản chiếu bóng của một con đại xà, con đại xà này vừa xoay tròn uốn éo thân thể, vừa dùng giọng nói khủng bố nói: “Tiểu__ Tịnh__ ra__ ra đây cho ta____!!!”

Lãnh Tịnh chèn cửa lại thật chắc, lúc này con đại xà lại nói: “Xem bí thuật xà thần của ta! Xà ảnh vạn đạo!!!”

Thế là chỉ thấy chớp mắt, vô số bóng tiểu xà ánh lên cửa sổ, Lãnh Tịnh rùng mình, nghe thấy tiếng kêu thảm của bạch thỏ bạch điêu bạch hổ bên ngoài____

“Xà!! Xà!!! Nhiều xà quá a!!!! Mẹ ơi! Cứu mạng a!!!”

Lãnh Tịnh thở phào một hơi, sau đó trèo lên giường tiếp tục ngủ.

_________________________

Sáng sớm hôm sau, mọi người đều ngả đông ngả tây. Lãnh Thanh Thanh vô cùng sa sút, ngay cả nhân hình cũng không duy trì nổi, một con đại bạch xà nằm cứng dưới đất.

Lãnh Tịnh thức dậy, xách lỗ tai bạch thỏ và đuôi của bạch điêu lắc lắc, bọn chúng vẫn say túy lúy không tỉnh. Nhìn sang bên cạnh, một con bạch hổ nằm gục dưới đất ngủ thật ngon, chỉ có Bích Huyên coi như đỡ hơn chút, duy trì được nhân hình, nằm gục trên bàn.

Mọi người đều say mèm. Lãnh Tịnh nhíu mày suy nghĩ một lúc. Sau đó hắn đặt bạch điêu và bạch thỏ lên bàn, để chúng nằm theo dạng sắp bị giải phẫu, sau đó cạy miệng, tai bạch điêu và bạch thỏ ra kiểm tra, đồng thời quan sát da của chúng, thật rất vui a! Long mềm mềm, so sánh một chút, thì long bạch điêu thích hợp làm khăn choàng cổ hơn.

Đuôi thỏ thật sự ngắn hệt như trong truyền thuyết a! Nhưng tai thỏ khi sờ vào tựa hồ hơi ấm, thì ra tiểu bạch thỏ cũng có móng vuốt, chẳng qua không bén chút nào mà thôi. Cái miệng ba chúm của thỏ cũng rất thú vị.

Chơi đùa bạch điêu và bạch thỏ xong, Lãnh Tịnh đi tới ghẹo lão hổ, cuối cùng là đại bạch xà nằm uốn éo dưới đất.

“Thật thô thiển.” Lãnh Tịnh khom xuống, tỉ mỉ quan sát đại bạch xà, còn dùng đũa chọc chọc, đại bạch xà không chút động đậy, trong cái miệng mở to toàn là tửu khí.

Lãnh Tịnh thò ngón tay ra, gom đầy dũng khí sờ sờ lên thân bạch xà, mát lạnh, phiến vảy sếp đều kín mít, sờ lên có cảm thụ khác lạ.

__________

Sinh hoạt trong khách *** vẫn còn tiếp tục.

Trời mưa liên tục ngăn cản chuyến lữ hành của họ, Lãnh thị tập đoàn lưu lại trong thành trấn Giang Nam. Từ ban công lầu hai nhìn xuống, sẽ thấy được người đi đường tới lui mang đủ loại dù vội vàng bước đi. Lãnh Tịnh xem loại thưởng cảnh này như một chuyện rất có nghệ thuật để làm, hắn dứt khoát bê ghế ra, lặng lẽ ngồi quan sát con đường.

Lãnh Thanh Thanh cũng kéo ghế qua, ngồi nhìn cùng hắn.

“Nhi tử, ngươi từng nghĩ qua sau này chúng ta nên làm sao không?” Lãnh Thanh Thanh suy tư hỏi.

“Ta nghĩ, sau này có lẽ có thể bồi dưỡng thế lực của mình, làm một lãnh chủ có uy vọng.” Lãnh Tịnh nói, “Ta muốn hỏi dự định của cha, sau này còn muốn về xà thần tộc không? Hay tiếp tục lưu lại bên cạnh ta?”

“Sống cùng ngươi luôn rất vui, không biết tại sao luôn rất vui.” Lãnh Thanh Thanh nói.

“…” Lãnh Tịnh trầm mặc một lúc sau, mới nói: “Ta không thích biểu hiện tình cảm ra ngoài quá lộ liễu.”

“Ngươi từ nhỏ đã vậy.” Lãnh Thanh Thanh nói.

“Có vài chuyện ta cho rằng ta có thể không nói, ngươi cũng hiểu.” Lãnh Tịnh cúi đầu nhìn y phục của mình.

“Tựa hồ là như vậy.” Lãnh Thanh Thanh gật đầu.

“Ta cảm thấy người cuối cùng vẫn ở bên cạnh ta, vĩnh viễn là cha. Cách nghĩ này khiến ta không còn mê mang nữa.”

“Ta cũng nghĩ thế. Như vậy sẽ không còn cô đơn.”

“Cho dù tới tận cùng thế giới, cha cũng sẽ ở cạnh ta chứ?”

“Còn cần phải nói sao, ngươi là do ta ấp ra mà.” Lãnh Thanh Thanh dùng sức gật đầu.


Lãnh Tịnh di chuyển đường nhìn xuống phố, nói: “‘Tình ái’ mà phàm nhân luôn thích nói, sự mài mòn của năm tháng sẽ khiến hồng nhan phai lão, thanh xuân qua đi, đến cuối cùng, ‘tình ái’ thoát khỏi vẻ ngoài mới mẻ, trải qua trùng trùng khảo nghiệm, còn lại chẳng qua chỉ là người già khô gầy ‘nương tựa’ nhau. Tiên gia có lúc thà vi phạm thiên điều, cũng muốn học theo phàm nhân, thích oanh oanh liệt liệt, nhưng mà, cái gọi là tình ái, cụ thể hóa mỗi ngày mỗi khắc, lại là ân ái bình phàm tự nhiên nhất. Nếu không chống được thời gian, yêu đến oanh liệt, tan cũng nhanh chóng, vậy thì không gọi là ân ái chân chính. So với ái kịch liệt đó, ta ngược lại hy vọng có tình bình lặng như nước.”

Lãnh Thanh Thanh đầu đầy sương mù gật gù nói: “Ta sớm đã phát giác nhi tử ngươi rất khốc. Nhưng mà, đối với xà nữ tiên nữ ma nữ xà nam tiên nam ma nam phàm nữ phàm nam khác, cha đều không nghĩ tới việc muốn lấy hay gả, cha chỉ muốn thành thành thật thật cùng nhi tử sống là được, tình ái gì đó đều là chuyện vớ vẩn a! Cha không muốn phí công sức để phân tích, nếu Tiểu Tịnh thích cha, vậy cha sẽ nói cha cũng thích Tiểu Tịnh, có gì lớn lao chứ, không phải chính là cùng nhau vui vui vẻ vẻ sống hay sao!”

“Ta chỉ là muốn cùng ngươi giao lưu sâu sắc hơn chút mà thôi.” Lãnh Tịnh = =

“Người đã có tuổi đối với dạng sâu sắc hơn của người trẻ tuổi ngươi chẳng xem ra gì.” Lãnh Thanh Thanh bắt đầu ỷ già ra mặt.

“Tinh thần của ngươi quá thiếu hụt = =.” Lãnh Tịnh nói.

“Cái thiếu hụt đó đợi ngươi tới tuổi của ta rồi sẽ biết đó chẳng qua vẫn là trò chơi tán gẫu yêu thích của người trẻ tuổi.” Lãnh Thanh Thanh tiếp tục ỷ già ra mặt.

“Ngươi ra vẻ cụ non như thế, lẽ nào trước kia ngươi có kinh nghiệm rồi?” Lãnh Tịnh đào gốc già của Lãnh Thanh Thanh lên.

“Đương nhiên, nhớ năm đó, cha đây cũng là mỹ nam tử đứng đầu Bích Hải Thương Đào cốc, cùng bao nhiêu yêu quái diễn qua luyến tình sinh tử a!” Lãnh Thanh Thanh nói được một nửa, trước hết là bưng ly trà tới uống, sau đó lại ra vẻ ông cụ non tiếp.

“Ngươi là nói sự hiểu lầm giữa thằn lằn tinh đó và vị hôn thê của thằn lằn tinh?” Lãnh Tịnh co giật khóe môi, đó là vụ tai tiếng lưu truyền bao nhiêu năm trong Bích Hải cốc a!

Lãnh Thanh Thanh gật đầu, sau đó bắt đầu hồi ức quá khứ.

Nghe nói, đó là một đoạn tình cảm vướng mắc khó quên của Lãnh Thanh Thanh, trình độ rất rối rắm phức tạp, cho nên chúng ta chỉ nói một chút về lưu trình.

Nghe nói, một nhà thằn lằn sinh ra hai kẻ tuổi trẻ tài năng, thằn lằn huynh và thằn lằn đệ, hai người đồng thời yêu thằn lằn tiểu thư. Thằn lằn đệ nén đau từ bỏ tình yêu, viễn khứ tha phương, từ đầu đông Bích Hải cốc dọn tới đầu tây, làm hàng xóm của Lãnh Thanh Thanh. Thế là thằn lằn đệ ngày ngày buồn phiền a, sầu muộn a, tố khổ lý giải sâu sắc về tình cảm của mình cho Lãnh Thanh Thanh nghe.

Lâu dần, thằn lằn đệ nảy sinh hảo cảm bình lặng như nước cùng Lãnh Thanh Thanh đạm nhạt.

[Lãnh Thanh Thanh chen vào: “Tiểu Tịnh, ngươi xem, bình lặng như nước kỳ thật cũng là một dạng nghi hoặc của người trẻ tuổi khi trưởng thành.]

Trùng hợp lúc đó, hắc hùng thường xuyên tới tìm Lãnh Thanh Thanh uống rượu, thằn lằn đệ liền thống khổ a lạc lõng a cho rằng bản thân đã bại trận trong chuyện chọn một trong hai với hắc hùng, thế là lại lần nữa bỏ nhà ra đi, hễ thấy trời mưa liền chạy ra dầm mưa, uống rượu ủ, oán hận vận mệnh bất công. Chính vào lúc hắn tâm nguội lạnh, chuẩn bị trải qua đời yêu trong vò rượu, thằn lằn tiểu thư đào hôn vào ngày thành thân, tới bên cạnh thằn lằn đệ, cùng hắn oanh oanh liệt liệt ¥#¥%%¥%, sau đó nói với hắn, nàng chân chính yêu là thằn lằn đệ.

Mà lúc này, thằn lằn đệ mới phát hiện, người bản thân chung quy không thể quên được thật ra là Lãnh Thanh Thanh! Mà thằn lằn tiểu thư nói với hắn, nàng mang thai rồi!

Thằn lằn đệ tiếp tục thống khổ, lúc này thằn lằn huynh truy tới, không phân trắng đen xanh đỏ đã muốn cùng thằn lằn đệ quyết đấu. Thằn lằn đệ ôm tâm tình tự tận tới tìm Lãnh Thanh Thanh, nói hết một đống lời cao thâm, đại ý là bản thân thích Lãnh Thanh Thanh nhưng mà kiếp này không thể có duyên vân vân tới kiếp sau hy vọng hai người có thể là tình lữ bạch đầu giai lão vân vân.

Kết quả ngày hôm sau, thằn lằn huynh đệ bắt đầu tử đấu, Lãnh Thanh Thanh nghe một đống lời cảm động tối qua của thằn lằn đệ liền làm ra một chuyện kiến thằn lằn đệ đau đớn không thôi____________________________ Y gọi tất cả yêu quái ra xem náo nhiệt.

Từ đó cho tới khi Lãnh Tịnh trưởng thành, quan hệ của một nhà thằn lằn và Lãnh gia đều rất ác liệt.

“Ngươi xem, tình cảm gì đó là không qua nổi khảo nghiệm mà.” Lãnh Thanh Thanh uống trà tổng kết.

“… Vậy đấm chân đi.” Lãnh Tịnh cuối cùng nằm trên giường gác hai chân lên, tình cảm, chính là phải biết nắm lấy cơ hội mà hưởng thụ.

Trời vẫn tiếp tục đổ mưa.

Thanh long bạch hổ cùng bạch thỏ đi mua đồ ăn không biết đã đi tới tận đâu rồi, đi đã mấy canh giờ cũng không trở lại, mắt thấy trời sắp tối, Lãnh Thanh Thanh và Bạch Điêu ngồi trong khách phòng sang trọng đánh mạt chược đều ôm chặt cái bụng kêu ọt ọt. Cho tới khi Lãnh Tịnh ngủ đủ xem sách xong hiếm khi cần cù một chuyến, chủ động yêu cầu đi mua đồ ăn, phải biết bình thường hắn là chủ nhân ngay cả bình dầu đổ cũng không biết tự dựng dậy.

“Nhi tử, mang theo dù đi, cẩn thận đừng để ướt vạt áo!” Lãnh Thanh Thanh quan tâm dặn dò.

“Biết rồi.” Lãnh Tịnh mang theo dù giấy dầu đi xuống lầu.

Hai bên hành lang khách *** đều là khách phòng, người ở trọ tại đây không giàu cũng quý, Lãnh Tịnh mang dù từ phòng chữ thiên bước ra, đi qua gian phòng của Sương Tuyết trang chủ cách vách, hắn nhịn không được nhìn thêm vài cái, nghe nói ngày thứ hai sau khi trang chủ vào ở thì đột nhiên mất tích, không biết đi đâu, gian phòng này cũng để trống từ đó. Lãnh Tịnh nghĩ có lẽ bọn họ đã tới Vạn Tượng lâu trong truyền thuyết rồi.

Khi hắn đi xuống dưới lầu, đã có thể thấy được tình hình ở đại thính dưới lầu. Chỉ thấy bên quầy trước cửa đứng hai khách nhân, tựa hồ đang bàn chuyện làm ăn với chưởng quỹ. Lãnh Tịnh vốn không mấy để ý, chỉ định lặng lẽ đi qua, hắn cúi đầu, vội vàng xuống tới lầu một, đi ngang qua quầy gỗ.

“Thật khéo, thánh công tử, lại gặp mặt rồi.” Một giọng nói âm trầm từ bên cạnh truyền tới, Lãnh Tịnh cảm thấy có chút quen tai, thế là quay đầu sang nhìn.

Vừa nhìn, Lãnh Tịnh liền kinh ngạc giật lùi một bước, làm bàn ghế cạnh đó bị ngã.

Vì người nói chuyện với hắn chính là Sương Tuyết trang chủ, hắn ta đã trở lại. Càng khiến long thần vạn năng kinh ngạc là, thiếu niên bên cạnh hắn___ một thiếu niên sống sờ sờ, đội mũ trùm màu xám, chính là Khải Nhi nhi tử của trang chủ đã chết hôm đó!

Hắn thật sự sống lại sao?! Lãnh Tịnh kinh nghi nhìn hắn. Trang chủ hừ hừ cười lạnh, nói: “Thánh công tử, hà tất kinh ngạc như thế chứ? Mối thù lần trước, ta vẫn chưa kịp báo đâu! Hai thị vệ của ngươi đâu? Sao không thấy bóng dáng chúng?”

Mà Lãnh Tịnh chỉ đem toàn bộ lực chú ý đặt trên người Khải Nhi đã chết lại phục sinh, Khải Nhi này đích thật là người sống, còn gật gật đầu cười cười với hắn, nhưng nụ cười này khiến Lãnh Tịnh cảm thấy không đúng và không thoải mái.

Rốt cuộc là chỗ nào không đúng chứ? Lãnh Tịnh cố ý run giọng nói: “Ngươi ngươi… nhi tử của ngươi không phải chết rồi sao?”

“Nhi tử của ngươi mới chết! Khải Nhi của ta còn sống rất khỏe mạnh! Là Vạn Tượng lâu y thuật cao minh, cứu sống Khải Nhi của ta, ha ha, thật sự là ý trời!” Trang chủ cười lạnh nói: “Lần này ta trở về, chính là vì báo đáp mối sỉ nhục hôm đó công tử đã ban!”

“Cha, bỏ đi, thánh công tử không phải là văn nhược thư sinh không biết võ công, ngươi đừng oan oan tương báo.” Khải Nhi lại lên tiếng ngăn cản.

Trang chủ hừ một tiếng, nói: “Được thôi, nếu Khải Nhi đã nói thế, ta tạm thời tha cho hắn một lần. Này, ta nói thư sinh thúi này, sau này tốt nhất đừng để ta gặp lại ngươi! Mau cút!”

Lãnh Tịnh “biết điều” nhanh chóng bỏ đi, hắn nhanh chóng chạy ngang qua phụ tử hai người, trông thật sự cứ như đang chạy trốn.

Hắn một hơi chạy đi ba dặm, ngay cả dù cũng không cầm, cho tới một con hẻm mới dừng lại, sau đó tỉ mỉ hồi tưởng lại tình cảnh thấy vừa rồi.

Lãnh Tịnh có tốc độ nhanh nhất thế gian, vì vậy thị lực của hắn cũng có thể nắm được những biến hóa nhỏ bé trong thoáng chốc, vừa rồi khi hắn và Khải Nhi đó sượt qua vai nhau, khóe mắt của hắn rõ ràng thấy được một màn kinh người__ Khải Nhi đó đảo mắt trắng một cái, tuyệt đối là một cái đảo mắt cực ngắn trong thoáng chốc, nhưng trong một con mắt của thiếu niên, thoáng chốc đó lại xuất hiện hai con ngươi, mà Khải Nhi chính là dùng ánh mắt kỳ quái đó phối hợp với ngũ quan trên mặt tạo ra một nụ cười khủng bố mà chỉ với tốc độ gần như khiến mọi thứ đứng yên đó mới có thể thấy được.

Mà nụ cười âm trầm không thể tin nổi đó, đã bị ánh mắt Lãnh Tịnh thoáng chốc tóm được. Khi thiếu niên cười, đồng thời sắc mặt của hắn cũng hiện lên một loại tử bụi nhàn nhạt khác với người thường, giống như người chết. Thật ra, trang chủ đã dẫn về, vẫn là một khối thi thể đi? Lãnh Tịnh nhất thời cảm thấy tim bị treo lên.

Vạn Tượng lâu, một tổ chức kỳ diệu có thể khiến người chết bước đi.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 96 bài ] 
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

3 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

4 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

5 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

10 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

11 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

12 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

13 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

14 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

15 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

16 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

18 • [Hiện đại] Cố chấp cuồng - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 28, 29, 30

19 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

20 • [Hiện đại] Bói nhân duyên trên Taobao - Nghiên Nghiên Hạ Nhật

1 ... 39, 40, 41



Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 238 điểm để mua Tivi Angel
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 481 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 238 điểm để mua Coffee Love
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 387 điểm để mua Mặt trời
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 457 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.