Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 116 bài ] 

Thê tử của bạo quân - Mạt Trà Khúc Kỳ

 
Có bài mới 12.08.2017, 20:27
Hình đại diện của thành viên
Đại Thánh Thần Hỏa Hồng Kỳ Lân Bang Cầm Thú
Đại Thánh Thần Hỏa Hồng Kỳ Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 08.07.2013, 14:31
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 1402
Được thanks: 10376 lần
Điểm: 29.22
Có bài mới Re: [Cổ đại] Thê tử của bạo quân - Mạt Trà Khúc Kỳ - Điểm: 45
Chương 39: Nhân tình

Cơm nước no nê, Tiết Chiến lao tới ôm lấy Tiêu Ngư, ép đến trên giường hôn liên tục. Tiêu Ngư biết được y háo sắc xưa nay rồi, thân hình cao như núi bổ xuống, làm nàng thở không nổi. Thái dương bị y hôn khẽ, váy cũng bị y nâng lên, bàn tay thô ráp chạm lên da thịt trần trụi, có loại cảm giác tê dại.die»n。dٿan。l«e。qu»y。d«on

Tiêu Ngư đưa tay, khẽ đẩy đẩy đầu vai cứng rắn của y.

Hả? Tiết Chiến cúi đầu nhìn nàng, tóc mây xiên vẹo, con mắt trong suốt di chuyển. Lập tức nhíu mày: "Lại có chuyện gì?"

Tiêu Ngư không biết có phải tất cả nam tử đều không đứng đắn như y không, vừa lót dạ một bụng là nghĩ đến “lên” giường. Dù tướng mạo y khôi ngô, nhưng thói quen lại quá thô bỉ, liền nhắc nhở: "Thần thiếp còn chưa tắm rửa."

Người y cũng đầy mùi rượu, ngày ngày cùng ngủ chung giường với y, tuy đã thành thói quen, nhưng đại đa số thời điểm, y không cần nàng nhắc nhở là đã đi tịnh thất tắm rửa một phen. Thô bạo đổ nước lên người rồi lập tức đi ra, đều không dùng xà bông thơm, nhưng luôn nói là đã tắm sạch. Hôm nay lại không câu nệ tiểu tiết như vậy.

Tiết Chiến lại tiếp tục cúi người chôn ở cần cổ của nàng, hít hà giống con chó con.

Những cú hít hà kia tỏa ra cơn nóng làm nàng có chút ngứa, Tiêu Ngư rụt cổ một cái, thấy y đã ngẩng đầu, thấp giọng nói với nàng: "Trẫm cảm thấy không cần."

Tiêu Ngư lại không chịu. Tiết Chiến thấy nàng khăng khăng muốn tắm rửa, đành phải bất mãn ngồi dậy, y sửa lại áo bào, thấy mặt nàng đỏ bừng, liền nói ngay: "Trẫm cũng chưa tắm, không bằng..." Muốn nói tiếp, nhưng thấy sắc mặt nàng đỏ bừng, là biết nàng thẹn thùng, cũng coi như thôi, ngón tay gõ nhẹ lên mép giường từng cái một, mới nói: "Thôi, nàng đi tắm rửa đi."

Lúc này Tiêu Ngư mới đứng dậy đi tịnh thất.

Tiết Chiến ngồi ngay ngắn ở bên giường, lưng rộng lớn, nhìn bóng dáng bước đi thướt tha của nàng, rất là thư thái.

Tiêu Ngư tắm rửa rửa mặt ở tịnh thất, sau đó lấy một bộ xiêm y trắng rồi ngồi trước gương, nàng vừa thu thập xong, Tiết Chiến đi tịnh thất đã tắm rửa xong đi ra, áo ngủ nới lỏng, lộ ra lồng ngực tráng kiện. Tiết Chiến mỉm cười đi qua, từ phía sau lưng khoác lên đầu vai của nàng, tiến tới gần bên tai nàng nói: "Nàng ngửi xem, trẫm có sạch sẽ không?"

Hoàn toàn khác với giọng nói của nam tử tao nhã lịch sử, giọng nói của y cũng trầm thấp hùng hậu bình thường như con người của y.

Ngửi y? Tiêu Ngư không chịu ngửi, y liền mở rộng vạt áo không để ý mặt mũi để nàng dán lên. Chỉ là khi mặt Tiêu Ngư đụng vào bộ ngực của y, sắc mặt y đen lại, toàn thân đều căng cứng, cúi người cắn lỗ tai của nàng thấp giọng nói: "Hiện tại có thể ngủ rồi?"

Hôm nay mỏi mệt, nếu có thể đi ngủ sớm, tất nhiên Tiêu Ngư vui vẻ, nhưng có y ở đây, nàng có thể đi ngủ sớm ư? Cho dù mệt mỏi luôn phải xem phu quân làm đầu, huống gì là Đế Vương như y?

Đợi Tiêu Ngư bị ôm đến trên giường, nhìn màn hai bên bị hạ xuống, Tiêu Ngư chỉ mong y có thể sớm kết thúc, đừng có mỗi lần đều làm cho hai chân nàng như nhũn ra, rồi đau lưng nữa mới tốt.

Tiết Chiến ôm eo nhỏ nhắn của nàng rồi dán chặt vào nàng. Có lẽ là lần trước sinh hoạt vợ chồng hơi thông suốt, hiện tại ngược lại chưa vội vã đi vào. Thấy má nàng thoáng ửng hồng, dần dần có ẩm ướt, mới trầm thấp nói với nàng: "Niên Niên..."

Hả? Tiêu Ngư nhìn y.

Y lại cúi người đến, hôn gương mặt của nàng nói ra: "Trẫm muốn mỗi ngày đều “ngủ” với nàng."

... Tên vô lại này.

Đang muốn làm việc bên ngoài lại truyền đến động tĩnh, dường như có chuyện quan trọng gì đó. Tiêu Ngư lập tức phản ứng lại, đã thấy Tiết Chiến ngoảnh mặt làm ngơ, mới lên tiếng nói: "Hoàng Thượng?"

Lông mày kiếm của Tiết Chiến nhíu lại, nhưng từ trước đến nay luôn tự gò bó, đương nhiên sẽ không bởi vì sắc đẹp mà chậm trễ chính sự. Lúc này báo lại, tất nhiên là có việc quan trọng. Mặc dù cảm thấy không vui, nhưng cũng chỉ có thể đứng dậy.

Tiêu Ngư bận bịu hầu hạ y mặc y phục.

Tiết Chiến nắm cổ tay của nàng đưa tới bên môi hôn lên đó một cái, nói với nàng: "Chờ trẫm trở về."

Lúc này mới vội vàng ra ngoài.

Tiêu Ngư nhìn bóng lưng y rời đi, để Xuân Hiểu Xuân Minh thay nàng mặc y phục, suy nghĩ, đi đến ngoài điện. Mơ hồ có thể nghe giọng nói của Tiết Chiến ở phía bên ngoài.

Nàng đứng ở sau tấm bình phong.

Lờ mờ nghe người bẩm báo đó nói gì mà "... Tìm được rồi", "Ngoài cung".

Sau đó thấy Tiết Chiến đứng dậy, đi ra khỏi Phượng Tảo Cung.

Tiêu Ngư trở lại tẩm điện. Bởi vì lúc Tiết Chiến rời đi muốn nàng đợi, Tiêu Ngư không thể lên giường nghỉ ngơi, liền ngồi bên trên ghế bành làm từ gỗ cây Lê vàng, lẳng lặng chờ y trở về.

Đợi giờ Hợi qua, cũng chưa thấy Tiết Chiến kia trở về. Nguyên ma ma lại cắt hoa nến trong đèn lồng Dương Giác lần nữa, rồi phủ lại cho tốt, bỏ kéo xuống, mới nhíu mày nói: "Cũng không biết khi nào hoàng thượng trở về? Nếu hôm nay không trở về, nương nương muốn chờ ngài ấy cả đêm?"

Nam tử rất dễ sơ ý, chỉ để xuống một câu nói rồi đi, thời gian còn chưa tính, hôm nay là sinh nhật của nương nương, khó tránh khỏi có chút quá phận.

Mí mắt Tiêu Ngư đang đánh nhau, mới đầu còn cầm kim thêu giết thời gian, chỉ là Nguyên ma ma lo lắng nàng làm tổn hại đến con mắt không cho nàng làm. Không có chuyện gì có thể làm, ngồi chờ, càng có vẻ thời gian trôi qua chậm. Lúc này mặc dù cảm thấy hơi buồn bực, nhưng cũng không làm gì được y, người ta là Đế Vương, chờ y là thiên kinh địa nghĩa.

Trong đêm Tiết Chiến đi ngoài cung, tuy cưỡi ngựa vừa đi vừa về, nhưng cũng đã đến sau nửa đêm mới trở về cung. Trên đường vội vàng, y thật sự quên mất câu nói kia, đợi y giải quyết chuyện, trở về Phượng Tảo Cung, thì lại thấy bên trong tẩm điện đèn đuốc sáng trưng.die»n。dٿan。l«e。qu»y。d«on

... Nàng lại thật sự chờ y đến canh giờ này.

Tiết Chiến dừng lại, nhìn hai mắt nàng nhắm chặt, thân thể mềm mại nghiêng nghiêng ngược lại dựa vào tay ghế bành, trên người phủ một tấm thảm thật mỏng, có lẽ ngủ không thoải mái, mày liễu nhíu chặt lại.

Nhìn người trong điện muốn hành lễ, Tiết Chiến đưa tay ngăn lại. Nguyên ma ma thấy y trở về, mặc dù trong lòng có bất mãn, lại cũng không dám biểu lộ, nhẹ giọng nói một câu: "Nương nương luôn chờ đợi ngài, vừa rồi không cẩn thận ngủ mất. Ban ngày mệt mỏi cả một ngày, lão nô cũng thực sự không đành lòng đánh thức nương nương..."

Tiết Chiến xoay người, khẽ vuốt gương mặt của nàng, sau đó bế nàng lên. Thân hình y cao lớn, nàng tựa ở trong ngực của y, càng có vẻ nhỏ nhắn xinh xắn.

Ngửi được mùi quen thuộc, Tiêu Ngư mơ mơ màng màng mở to mắt, đập vào mắt chính là gương mặt khôi ngô của Tiết Chiến, chạm vào mặt của nàng, còn có loại cảm giác lành lạnh. Dường như mái tóc kia cũng mang theo sương mai, hơi có vẻ ẩm ướt. Tiêu Ngư giống như còn đang ngủ, chỉ cảm thấy y đã trở về, giọng nói mềm mại nhẹ nhàng hỏi: "Ngài đã trở về?"

"... Ừ." Tiết Chiến lên tiếng. Đưa nàng tới trên chăn, cởi y phục rồi ôm nàng nằm vào trong.

Y là nam nhi cường tráng, một đêm bôn ba ngược lại không tính là gì, lại thấy nàng chờ y một đêm lại càng không mệt mỏi. Cúi đầu thấy nàng đã ngủ, thân thể có chút lạnh buốt, thì ôm nàng tới trong ngực của mình, ôm chặt lấy tay chân của nàng.

...

Lúc Tiêu Ngư tỉnh là đã ở trên giường, trời cũng sáng rồi. Nàng mở to hai mắt, Nguyên ma ma tiến lên hầu hạ giúp nàng thay y phục, nói chuyện đêm qua Tiết Chiến trở về cho nàng nghe.

Cuối cùng đau lòng nói ra: "Trễ như thế mới trở về, uổng công nương nương đợi một đêm, thật là không biết đau lòng người." Tiêu Ngư được từ nhỏ nuông chiều, ngày xưa lúc mẹ đẻ Cố thị còn, xem nàng như trân bảo. Sau đó kế mẫu La thị, cũng luôn cẩn thận chu đáo quan tâm đến sinh hoạt thường ngày của nàng. Hiện nay vừa vào cửa cung, tuy là hoàng hậu nhưng lại gặp phải Đế Vương cẩu thả này.

Tuy Tiêu Ngư có chút oán trách Tiết Chiến, lại cũng không dám nói y, nàng luôn không dám đắc tội y, nhiều lắm là ở trong lòng nhắc tới vài câu. Đợi đến lúc nâng chăn phủ gấm lên đứng dậy thì thấy trong chăn rơi xuống cái gì đó, lăn đến bên cạnh giày của nàng.

Tiêu Ngư cúi đầu nhìn lại, Nguyên ma ma cũng xoay người, nhặt vật rơi bên cạnh giày lên.

Là một hầu bao cực cũ.

Tuy cũ, nhưng Tiêu Ngư nhìn một cái là nhận ra vải vóc này còn tốt, hoa văn đám mấy phía trên tường được thêu đến sinh động như thật, đường may tinh tế, không ngờ là song mặt thêu hiếm gặp (thêu hai mặt). Bên trong là dòng chữ Phúc Thọ Bình An.

Đồ vật này cũng không phải của nàng... Tiêu Ngư tự xưng có nữ công không tệ, nhưng so với cái này thì thua kém vài phần.

Nàng hơi nhíu đầu lông mày, tay nghề của Xuân Hiểu Xuân Minh nàng cũng biết, cũng không phải đồ đạc của các nàng. Lại nói giường phượng của hoàng hậu, ai dám qua loa như thế, tùy ý làm rơi đồ vật. Tiêu Ngư liền nghĩ đến vật này của người nào đó, nên cũng không dám lộn xộn, gọi Nguyên ma ma cất hầu bao kia lại.

Nguyên ma ma nắm hầu bao, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve, đánh giá sắc mặt Tiêu Ngư, nhỏ giọng hỏi: "Nương nương, hầu bao này..."

"Hẳn là của hoàng thượng." Tiêu Ngư lại liếc mắt nhìn, đánh giá nói: "Có lẽ lại là nữ tử thôn quê nào tặng y, tay nghề cũng không tệ."

Nguyên ma ma nói: "Đã là như thế, nương nương cũng không có ý định làm gì sao?" Nhìn tình thế, vẫn nên thu nhận người bên cạnh mình chứ.

Nàng có thể làm những gì? Đế Vương muốn tam cung lục viện, nàng là hoàng hậu chẳng lẽ lại còn có thể ngăn cản y? Có lẽ đó là nguyên nhân làm nàng đợi một đêm phí công, lúc này Tiêu Ngư thoáng có chút tức giận, nhìn hầu bao này, cũng có chút không thuận mắt. Nàng cũng không nhiều lời, rửa mặt như thường ngày, đánh chút phấn, che đi lớp đen dưới hai mắt.

Ngày hôm đó, đến buổi trưa Tiết Chiến đã tới Phượng Tảo Cung.

Tiêu Ngư đứng dậy chào đón, y lại lôi kéo tay của nàng cùng nhau ngồi xuống, nhìn sắc mặt Tiêu Ngư hồng nhuận phơn phớt, ngược lại yên tâm một ít, suy nghĩ, mở miệng nói: "Đêm qua là trẫm không đúng, không ngờ kéo dài lâu như vậy. Nếu sau này lại như thế, Niên Niên đừng có chờ trẫm, sớm đi nghỉ ngơi là được."

Hiện tại y đau lòng cho mình, nhưng Tiêu Ngư biết được trong cung có quy củ trong cung, lời của Đế Vương, chính là tùy tiện một câu, đó cũng là thánh chỉ. Hơn nữa, là có đau lòng hay không, còn chưa nhất định.

Tiêu Ngư không nói chuyện, để Nguyên ma ma mang hầu bao kia tới, nàng tiếp nhận, đưa cho Tiết Chiến.

Tiết Chiến nhìn vật này, ánh mắt dừng lại, sau đó đưa tay nhận lấy, để vào trong ngực, cũng không giải thích với Tiêu Ngư thêm cái gì, nói một câu: "Là của trẫm."

Tiêu Ngư ừ một tiếng, cũng không để ý tới việc này, cùng y ngồi vào vị trí dùng bữa. Ngày thường, tuy Tiêu Ngư có chút câu nệ, nhưng thời gian chung đụng lâu rồi, có khi vẫn sẽ lộ ra một số nét đáng yêu của tiểu nữ nhi, hôm nay lại đoan trang lạnh nhạt, Tiết Chiến nhìn dáng dấp của nàng, cũng không thấy có gì không ổn, nhưng lại có chút không thích hợp, mới phát giác được có chút không ổn... Lông mày nhíu lại theo bản năng.

Thấy nàng nâng cổ tay tinh tế gắp đồ ăn cho y, Tiết Chiến cũng thuận thế gắp mấy miếng mỡ dày để vào bên trong chén của nàng, ôn nhu nói: "Hoàng hậu cũng ăn nhiều chút."

Nàng còn trẻ như vậy, vóc dáng lại nhỏ, còn đang ở thời điểm trưởng thành.

Tay đang cầm đôi đũa bạc của Tiêu Ngư dừng lại. Nếu không có chút hiểu rõ tính tình của Tiết Chiến, nàng còn tưởng rằng là Tiết Chiến cố ý. Thịt mỡ trắng bóng kia, cô nương nào thích chứ? Chỉ là ngẩng đầu thấy ánh mắt y dịu dàng, ngũ quan cứng rắn, phối hợp với nụ cười ôn hòa, rất có cảm giác nhu tình.die»n。dٿan。l«e。qu»y。d«on

Chỉ tiếc Tiêu Ngư càng xem càng cảm thấy không thoải mái, cúi đầu nhìn thịt trong chén, cực kỳ chướng mắt.

Dù nàng e ngại Tiết Chiến, nhưng luôn nói ở chung được mấy ngày, nếu bình thường, nàng chắc chắn uyển chuyển nói y mình không thích thịt mỡ, nhưng hôm nay dường như trong lòng kìm nén một đám lửa, không nói một lời, yên lặng ăn thịt mỡ kia vào bụng.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 14.08.2017, 22:52
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Ngọc Bạch Long Bang Cầm Thú
Chiến Thần Ngọc Bạch Long Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.09.2015, 22:14
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 425
Được thanks: 2984 lần
Điểm: 26.75
Có bài mới Re: [Cổ đại] Thê tử của bạo quân - Mạt Trà Khúc Kỳ - Điểm: 57
Chương 40: Danh phận (2)

Editor: Maria Nyoko

     Tiết Chiến thấy nàng thích ăn, lại ân cần gắp nhiều mấy khối. Ngày thường cùng nàng dùng bữa, chỉ thấy nàng ăn rất ít, mặc dù nhìn có chút cảnh đẹp ý vui, mỗi lần lại chỉ ăn một chén cơm.

     Tiêu Ngư lại phát ngấy trong dạ dày, chính là không vui mừng, thật ăn không vô mấy miếng thịt đầy mỡ này. Lúc này nghe Tiết Chiến nói: "Mấy ngày nay trẫm sẽ bận bịu một số chuyện, ban đêm nàng đi ngủ sớm, chớ có đợi trẫm."

     Hoàng gia có quy củ, mặc dù y đối xử tốt với nàng, nhưng cũng chú ý quy củ đấy, đêm qua nhìn thấy nàng mệt mỏi dựa vào ghế ngủ, cảm thấy những quy củ này tự mình thực hiện cũng không có gì... mọi chuyện trong tẩm cung này, ai cũng không biết.

     Tiêu Ngư gật đầu đáp ứng.

     Đợi Tiết Chiến dùng xong bữa trưa rời đi, Tiêu Ngư mới ngán đến tận cổ, gắt gao cau mày. Mới vừa rồi man hán kia còn lựa chọn, chọn mấy miếng thịt đầy mỡ cho nàng.

     Nguyên ma ma bước lên phía trước, bưng một đĩa mứt hoa quả chua giúp nàng giải  ngấy.

     Tất nhiện bà hiểu rõ thói quen của Tiêu Ngư đấy, vừa rồi thấy nàng bất động thanh sắc nuốt vào mấy miếng thịt mỡ kia, cũng là giật mình. Lúc này nhìn bộ dáng Tiêu Ngư, mới tận tâm nói: "Nương nương không thích, nói cùng Hoàng Thượng cũng được, y cũng không ép ngài ăn. Ngài làm sao... sao tự mình chuốc khổ vô thân?"

     Nàng tự mình chuốc khổ vào thân khi nào? Đế Vương gắp cho nàng đấy, đừng nói là thịt mỡ, chính là cái khác, nàng cũng phải khấu tạ Thánh ân ăn hết.

     Mứt hoa quả chua ngọt cũng giải được cảm giác đầy mỡ trong miệng, tâm Tiêu Ngư cũng bình tĩnh một chút.

     Nguyên ma ma lại nhớ tới vừa rồi sắc mặt Hoàng Thượng bình tĩnh thu hầu bao kia vào... Rõ ràng là vật từ trong tay nữ tử,  cũng không có nửa câu giải thích đối với nương nương, cũng cảm thấy bất bình thay Tiêu Ngư...

     Cũng khó trách tiểu nữ nhi sinh ra mấy phần không vui.

     Trước kia bà còn ôm hoài nghi, cảm thấy cái hầu bao này chưa hẳn là của Hoàng thượng, bây giờ lại là không thể không nghĩ giống như nương nương. Đêm qua là sinh nhật nương nương, Hoàng Thượng vứt nương nương một mình xuất cung còn chưa tính, nói không chừng còn cùng một chỗ với nữ tử khác đấy. Nàng nói: "Nương nương, chuyện hầu bao, chúng ta điều tra thêm hay không?"

     Nếu thật là nữ tử, dựa vào thái độ hoàng thượng, chính là trân ái bên ngoài đấy. Như thế, đối với nương nương không phải là một chuyện tốt.

     Tiêu Ngư nghĩ nghĩ, lắc đầu nói: "Không cần." Bây giờ nàng ở cung đình, nhất cử nhất động của nàng, Đế Vương làm sao không biết? Nếu bởi vì việc nhỏ nàng liền đi tra y, sợ rằng y không vui. Mà lại... Coi như tra ra cái gì, nàng lại có thể thế nào?

     Nàng đứng dậy, nói với Nguyên ma ma, "Việc này coi như chưa từng xảy ra, nếu ngày sau còn có những thứ khác... Vậy rồi nói sau."

     Nếu như y có tình nhân cũ bên ngoài, lại kìm nén không được sắc tâm, trong đêm muốn đi ra ngoài gặp gỡ, chỉ sợ cũng giấu không lâu đấy.

     "Còn có..." Tiêu Ngư lại nói một câu.

     Nguyên ma ma rất nghiêm túc nghe.

     Tiêu Ngư trầm mặt mà bất đắc dĩ nói ra: "Gọi ngự thiện phòng ngày sau chớ có bưng thịt mỡ như thế đi lên..." nàng ăn một miệng đầy dầu, cũng man hán kia mới thích ăn.

     Nhìn thấy Tiêu Ngư biểu lộ, Nguyên ma ma nhịn không được bật cười. Kỳ thật ngẫu nhiên ăn mấy miếng thịt mỡ cũng rất tốt, bất quá lời này bà cũng không dám nói rồi, vội vàng gật đầu nói: "Lão nô liền đi qua nói."

     ...

     Ngày hôm đó cảnh xuân tươi đẹp, Tiêu Ngọc Chi hẹn mấy tiểu thư khuê cát hảo hữu đi mua đồ trang sức. Từ hương xa lộng lẫy phủ Hộ Quốc Công xuống, mấy nữ tử trẻ tuổi cùng nhau vào cửa hàng trang sức, hoàn phì yến gầy đều có, lại mỹ mạo cao quý, duyên dáng lượn lờ, rất là đáng chú ý.

     Hôm nay Tiêu Ngọc Chi áo màu hồng đào, váy xanh lá điểm vài bông thủy tiên hồng, trên đầu mang theo châu trâm sáng loáng, cả người dưới ánh mặt trời chiếu lấp lánh. Nàng xưa nay ưa thích đồ trang sức xinh đẹp đều mang trên đầu, không thích nhất chính là cách ăn mặc ra vẻ thanh nhã thanh cao.

     Châu trâm tinh xảo, mặc dù có cảm giác quá mức diễm tục, nhưng bởi vì dung mạo nữ nhi Tiêu gia không tầm thường, ngược lại nổi bật lên còn có mấy phần quý khí.

     Trước đó vài ngày chuyện cung yến, thanh danh Tiêu Ngọc Chi thật có chút bị hao tổn, bất quá nhóm quý nữ phụ nhân ở đây cũng không phải mù lòa, đúng là Quách lão phu nhân Trương Thị khinh người quá đáng... Tiêu gia là nhà mẹ đẻ Hoàng Hậu, dám tại bữa tiệc sinh nhật Hoàng Hậu đánh đường tỷ Hoàng Hậu, cũng quá khoa trương!

     Quan trường kiêng kỵ nhất quá lộ sắc sảo, mặc dù  Quách An Thái có công lớn, bây giờ là Thượng Thư cao quý lại đối xử mọi người hiền lành, nhưng gặp một mẫu thân như vậy, nữ quyến có ý đồ lôi kéo làm quen cùng Quách gia, tiếp xúc Quách mẫu Trương Thị, cơ hồ là không người có thể chịu được tính tình của bà đấy. Cũng muốn gả nữ nhi vào Quách gia trèo cao, nhưng bởi vì kiêng kị Quách mẫu, những phụ mẫu thật yêu thương nữ nhi, cũng là sớm gãy mất ý niệm này.

     Lại việc này, Trương thị này còn tự mình nói xin lỗi cùng Tiêu Ngọc Chi đấy, Hoàng Đế đều ở đây. Sợ là chỉ có Đế Vương mới có thể kềm chế được dã bà tử rồi.

     Dù sao Tiêu Ngọc Chi bị ủy khuất, trong bụng nàng phiền muộn, ưa thích mua chút đồ trang sức đẹp mắt cùng quần áo. Chỉ là gần đây nàng xem qua rất nhiều bộ đồ mới, nhưng không có một bộ, mà vượt cung trang lúc trước Đế Vương ban thưởng. Trong bụng nàng không phục, luôn luôn muốn tìm tới thứ càng đẹp mắt đấy, mới có thể thoải mái.

     Lúc này cùng nhóm quý nữ giao hảo vào cửa hàng trang sức, Tiêu Ngọc Chi chọn chọn lựa lựa, không thấy được thứ đặc biệt ưa thích, cảm thấy tốt đều bọc lại. Dù sao cũng không thể tay không mà về.

     Đang lúc Tiêu Ngọc Chi buồn bực ngán ngẩm lấy châu trâm trước mặt đi ra, liền nhìn thấy có cô nương mang mũ mạng đi đến. Tiêu Ngọc Chi nhận ra nha hoàn bên cạnh nàng. Thấy cô nương kia vào, lấy mũ xuống, người này... Đây là Quách Tố Nghi nha.

     Tiêu Ngọc Chi chợt sáng lên.

     Lần trước Quách Tố Nghi ở chỗ này nhìn trúng một cây trâm, nàng hỏi giá tiền sau liền không có nhìn nhiều, cuối cùng lại bị Tiêu Ngư tùy tiện mua trở về.

     Thường ngày Quách Tố Nghi đương nhiên sẽ không nghĩ cái gì, dù sao cây trâm thật sự là quá mắc. Nhưng bây giờ, nàng là thân muội muội Thượng Thư đại nhân, hôm nay Quách Tố Nghi thừa dịp Trương Thị thả nàng đi ra, nàng liền tới nơi đây, chuẩn bị dùng tiền riêng huynh trưởng cho nàng mua cây trâm kia. Lại không nghĩ rằng, cây trâm kia là độc nhất vô nhị.

     Ánh mắt Quách Tố Nghi ảm đạm.

     ... Do dự hồi lâu, thật vất vả nàng quyết định, đã có đầy đủ bạc, cây trâm lại sớm không có.

     Chuẩn bị đi, trước mặt bỗng nhiên bị người chặn đường đi. Quách Tố Nghi xem xét, nhìn lên trước mặt Tiêu Ngọc Chi, vội vàng lấy lại tinh thần mới nói: "Tiêu Ngũ cô nương."

     Quách Tố Nghi thấp hơn so với Tiêu Ngọc Chi, lúc này đứng ở trước mặt Tiêu Ngọc Chi, cũng giống như thấp hơn một khúc. Tiêu Ngọc Chi đánh giá cách ăn mặc của Quách Tố Nghi, nhẹ nhàng cười cười, nói: "Làm sao? Quách cô nương không mua sao? Nhìn xem liền đi?"

     Thấy Quách Tố Nghi sững sờ, không nói chuyện, nàng mới xích lại gần chút nói nói, " Chẳng lẽ mẫu thân keo kiệt ngay cả chút tiền lẻ cũng không cho ngươi? Bộ dạng ngươi như vậy, còn muốn vào cung làm phi? Sẽ không sợ mất mặt của hoàng gia sao?"

     ... Nữ tử keo kiệt lại khúm núm, cũng muốn đoạt nam nhân cùng Tiêu Ngư?

     Quách Tố Nghi biết, bởi vì hôm đó lòng Tiêu Ngọc Chi mang oán hận, cũng không có ý định nhiều lời cùng nàng. Nhưng nghe được nàng nói đến đây, sắc mặt mới biến đổi, ngẩng đầu nhìn Tiêu Ngọc Chi, nghiêm túc nói: "Tiêu Ngũ cô nương, xin ngài chớ có hồ ngôn loạn ngữ."

     Nàng bỗng nhiên ngẩng đầu, ánh mắt bình tĩnh, ngược lại Tiêu Ngọc Chi có chút bị ánh mắt của nàng hù đến.

     Bất quá trong nháy mắt, liền lại khôi phục ngang ngược. Tiêu Ngọc Chi nói: "Ta hồ ngôn loạn ngữ? Dù sao cũng tốt hơn so với lão mẫu đánh người lung tung của ngươi? Mặc dù mẫu thân để cho ta chớ có so đo, nhưng trong lòng ta vẫn là không thoải mái, Quách cô nương đúng không? Ngươi hãy nghe cho kỹ, ta Tiêu Ngọc Chi cũng không phải dễ trêu, ngày sau ta thấy ngươi một lần liền nói ngươi một lần."

Tiêu Ngọc Chi cùng tới với một số quý nữ, có chút tiếp xúc cùng Quách Tố Nghi. Các nàng đều là thế gia tiền triều tại Tấn Thành, bây giờ thay đổi triều đại, thế mà để bọn họ đi lấy lòng một thôn cô, trong lòng đã sớm không muốn. Nhưng bởi vì phụ mẫu dạy bảo, không thể biểu hiện ra ngoài, đối với Quách Tố Nghi cũng là mặt ngoài kính.

     Lúc này nhìn thấy Tiêu Ngọc Chi nói Quách Tố Nghi như vậy, các nàng cũng cảm thấy hả dạ.

     Trương thị lớn lối như thế, lần trước có thể tùy tiện đánh Tiêu Ngọc Chi, lần sau nếu gặp bọn họ, chỉ sợ cũng sẽ không có chỗ cố kỵ.

     Quách Tố Nghi nhìn thấy những nữ hài nhi bên người nhìn nàng, chỉ trỏ nàng, khắp khuôn mặt là cười nhạo, đổi lại cô nương khác, sợ là liền rơi lệ tại chỗ rồi. Ngược lại tính tình Quách Tố Nghi quật cường, cắn cắn môi, lệ kia đảo quanh trong hốc mắt.

     Tiêu Ngọc Chi nói ra: "Ta nói ngươi vài câu, ngươi đã cảm thấy ủy khuất, quá mức đúng không? Ngươi cũng không nghĩ một chút, lần trước mẫu thân ngươi khi dễ ta như thế nào đấy, muốn trách thì trách mẫu thân ngươi khi dễ người, chẳng trách người bên ngoài, ai bảo ngươi là con gái nàng... Dù sao ta Tiêu Ngọc Chi không giảng đạo lý."

     Lúc này Quách Tố Nghi mới che mặt chạy ra ngoài.

     Nhìn bóng lưng nàng rời đi, Tiêu Ngọc Chi nhìn thoáng qua bên ngoài, nhíu lông mày khẽ hừ một tiếng, nói: "Đáng thương cho ai nhìn đây."

     ...

     Tiêu Ngư nhận tin phụ thân Tiêu Hoài chiến thắng, Tây Bắc bên kia, có phụ thân xuất mã, hết thảy cũng rất thuận lợi, mà Hoắc Đình Tướng Quân cùng Tiêu Hoài cũng hận gặp nhau muộn, cực kỳ hợp ý. Tiêu Ngư biết phụ thân đối với tân đế không phục, dưới mắt bất quá là kế hoãn binh, lúc này trên tay tuy có năm vạn binh mã, nếu muốn làm việc, nhưng cũng còn thiếu rất nhiều đấy.

     Nàng còn sợ phụ thân xúc động, có thể nghĩ ngợi, phụ thân nàng mưu tính sâu xa nhiều so với nàng, tất nhiên là nghĩ chu đáo hơn so với nàng.

     Cho nên lúc này, phụ thân cũng sẽ không có động tác.

     Nguyên ma ma bưng trà cho nàng, nhỏ giọng nói: "Nương nương, lão nô nghe nói, hôm nay Hoàng Thượng lại xuất cung rồi."

     Lại đi ra ngoài rồi... Thường ngày Tiết Chiến bận rộn xử lý công việc, mặc dù ngày ngày ngủ lại Phượng Tảo Cung, phần lớn là đêm khuya mới đến đấy. Là một người bận rộn chính vụ, bây giờ ngược lại có thời gian rảnh ngày ngày xuất cung rồi.

     Một bên Xuân Trà cũng nói: "Nô tỳ cũng nghe nói, nói là... Nói là Hoàng Thượng ở biệt viện bên ngoài nuôi nữ nhân, cho nên mới..."

     "Chớ có nói bậy." Nguyên ma ma lập tức đã cắt đứt nàng.

     Lúc này Xuân Trà mới che miệng, không còn nói bậy.

     Khuôn mặt Tiêu Ngư nhàn nhạt, dường như cũng không để ở trong lòng. Xem hết tin về phụ thân, liền đi ngự hoa viên.

     Đi qua Diên Hòa môn, đi tới Ngự Cảnh đình chỗ cao nhất ngự hoa viên. Tiêu Ngư nhìn thấy có bóng dáng cao lớn đi tới, liền chậm rãi xuống dưới.

     Chính là Hà Triêu Ân.

     Hà Triêu Ân chính là người hầu cận Đế Vương, lúc này y xuất cung, mà ngay cả hắn đều không mang theo. Thấy hắn thi lễ với mình, Tiêu Ngư mới nói: "Hà công công không cần đa lễ."

     Hà Triêu Ân vóc người cao gầy, bởi vì là hoạn thần, nhìn Bạch Tịnh Tư Văn so với nam tử bình thường (Bạch tịnh tư văn: người trắng trẻo văn nhã). Tiêu Ngư nhớ tới, hôm đó sinh nhật nàng, Hà Triêu Ân cũng tặng nàng một nghiên mực Đoan Khê (một loại nghiên mực nổi tiếng sản xuất ở vùng Đoan Khê, huyện Cao Yếu, tỉnh Quảng Đông, Trung Quốc). Cũng không phải là vật hiếm lạ gì, nhưng cũng là hợp ý đấy.

     Tiêu Ngư có ấn tượng rất tốt đối với hắn, lại cùng hắn nói về thơ văn.

     Hoàng Hậu trẻ tuổi kiều diễm vô song, ngọc cốt chi tư. Hà Triêu Ân buông thõng mắt, mi mắt nhẹ rũ, ánh mặt trời chiếu trên mặt của hắn, làn da trắng giống như ngọc. Hắn trả lời: "Lúc trước còn chưa cám ơn nương nương tặng sách, sau khi tiểu nhân xem, ích lợi không nhỏ."

     Dù sao tuổi tác còn nhỏ, luôn luôn hi vọng nghe được một số câu thuận tâm ý mình. Nàng chọn sách hắn cảm thấy rất tốt, Tiêu Ngư nghe trong lòng tự nhiên thoải mái, liền giãn mặt ra nói: "Nếu Hà công công ưa thích, lần sau bản cung lại tặng ngươi một số sách cũng được." Dù sao nàng cũng đều đọc xong rồi, ghi tạc trong đầu rồi, không bằng thuận nước giong thuyền, đưa cho Hà Triêu Ân.

     Cùng Hà Triêu Ân nói chuyện một hồi, Tiêu Ngư chợt dừng một chút, mặt lộ vẻ vẻ do dự. Hà Triêu Ân nhìn lấy sắc mặt của nàng, mới mỉm cười nói: "Nương nương có chuyện, cứ hỏi đừng ngại."

     Như thế, Tiêu Ngư liền không khách khí. Nàng chậm rãi nói: "Mấy ngày nay Hoàng Thượng xuất cung liên tiếp, bản cung rất là lo lắng, liền muốn phân ưu. Hà công công là người bên người Hoàng Thượng, biết được sự tình càng nhiều hơn so với bản cung, muốn hỏi một câu... Hoàng Thượng xuất cung để gặp người, phải chăng là nữ tử?"

     Nói xong một chữ cuối cùng, Tiêu Ngư lẳng lặng nhìn Hà Triêu Ân trước mặt.

     Thấy vị hoàng hậu này ngôn từ hiền thục dịu dàng, Hà Triêu Ân lại là cảm thấy hiểu rõ, mặt mày hắn thanh tú ôn hòa, hồi lâu, mới lên tiếng: "Đích thật là nữ tử."

     ...

     Mặc dù Tiêu Ngư kinh ngạc, nhưng cũng nằm trong dự liệu. Ước chừng là đã thấy nhiều bộ dáng y chuyên cần chính sự, cảm thấy người giống như y sẽ không vì sắc đẹp xao nhãng chính vụ, huống hồ tân triều vừa lập, vẫn chưa hoàn toàn buông lỏng để hưởng thụ. Chỉ là nàng ở chung cùng man hán này có hạn, còn không biết y nhiều, bây giờ xem ra, cũng không phải người sắc dục huân tâm! Từ ngự hoa viên trở về, trong lòng Tiêu Ngư đã có dự định.

     Y đã tâm tâm niệm niệm đối với người ngoài cung kia như thế, bây giờ trong cung cũng không phải bí mật gì, đã nói gần đây rất có thể sẽ tiếp người tiến đến.

     Có lẽ vừa cùng nàng thành thân, mà phụ thân nàng còn ở Tây Bắc bán mạng vì y, cái này là mấu chốt, không thích hợp nạp phi. Cho nên mới không đề ra cùng nàng.

     Nhưng nếu là... Nàng vị hoàng hậu này chính miệng đề nghị thì sao?

     Tóm lại là muốn vào cung đấy, không bằng nàng mở miệng đề nghị, thuận tiện bán một món nợ ân tình của hắn.

     Ngày hôm đó Tiết Chiến về muộn, thấy Tiêu Ngư cũng không lên giường nghỉ ngơi như y nói, vẫn ngồi ở bên giường chờ y. Y vừa tiến đến, liền quan tâm cởi áo nới dây lưng cho y, rất là quan tâm, cho là trong lòng nàng nhớ hắn. Nhìn qua khuôn mặt nàng kiều diễm, Tiết Chiến rộng mở hai tay, để tùy thiếp hầu hạ, thỉnh thoảng cúi đầu hôn một cái trên mặt nàng.

     Chờ đổi xong y phục, mới ôm nàng thân cận: "Mấy ngày nay là trẫm bận quá, qua hai ngày sẽ bồi nàng thật tốt."

     Tiêu Ngư thấy y rất là nhu tình, cũng bất vi sở động, nhớ kỹ việc ban ngày, ngẩng đầu nhìn y nói: "Thần thiếp có một chuyện muốn thương lượng cùng Hoàng Thượng."

     "Ừm..." Tiết Chiến lên tiếng, ôm bờ eo của nàng nói, " nàng nói đi, trẫm nghe."

     Tiêu Ngư liền ngẩng đầu nhìn hắn, má phấn hồng nhuận phơn phớt, đôi mắt đẹp lấp lánh, ánh nến chiếu lên mặt của nàng hiện ra ánh sáng ấm áp nhu hòa, nữ tử trẻ tuổi mà thanh âm cũng trong veo êm tai đấy.

     Nàng từ từ nói: "Trước kia thần thiếp không muốn ra đề trước đấy. Chỉ là gần đây Hoàng Thượng luôn luôn xuất cung, liền muốn thay Hoàng Thượng phân ưu... vị muội muội bên ngoài kia, ngày sau cũng phải vào cung đấy, thần thiếp cảm thấy, không bằng sớm cho nàng danh phận đi, cũng tiết kiệm Hoàng Thượng bôn ba qua lại."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 18.08.2017, 13:58
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 15.06.2016, 21:31
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 417
Được thanks: 2810 lần
Điểm: 31.27
Có bài mới Re: [Cổ đại] Thê tử của bạo quân - Mạt Trà Khúc Kỳ - Điểm: 51
Chương 41: Đức hạnh (phần 1)
Editor: Lovenoo1510

Trong nhất thời nội thất tẩm điện không có động tĩnh gì. Tiêu Ngư thấy nhu tình trên mặt nam nhân dần dần tản ra, bình tĩnh nhìn chính mình. Hồi lâu, mới mở miệng thản nhiên nói: “Hoàng hậu thật đức hạnh.”

Người làm thê vốn nên hiền lành rộng lượng. Đó là lúc khi nàng gả cho biểu ca thanh mai trúc mã Triệu Dục, trước khi thành thân, mẫu thân La thị cũng từng cùng nàng nói qua những thứ này. Bên người Đế vương luôn phải có tần phi.

… Huống chi là tên man hán nông thôn hóa sắc trước mắt này.

Nàng thân là hoàng hậu cũng là thê tử, biết rõ hắn mỗi ngày đều chạy ra bên ngoài, tự nhiên là không có cách nào coi như là không thấy, loại thời điểm này, nàng chủ động nói ra, cho hắn một bậc thang đi xuống, cớ sao lại không làm? Tiêu Ngư vẫn muốn nói gì đó, nhưng thấy sắc mặt Tiết Chiến không được tốt lắm, cũng không tiện mở miệng nói lại… Chẳng qua nam nhân tư thế oai hùng, bộ dáng trầm mặt xuống không nói lời nào, quả thật lại vẫn có chút làm cho người ta sợ hãi.

Bàn tay trong tay áo Tiêu Ngư không ý thức nắm chặt lại. Tiết Chiến lại buông nàng ra, cứ như vậy lên giường.

Tiêu Ngư sững sờ nhìn nam tử mặc áo ngủ bằng gấm nhung, nàng đứng một hồi ở trước giường không biết làm thế nào, rồi mới cởi giày lên giường. Trước đây luôn là nàng lên trước, nghĩ hôm nay hắn lại lên giường trước, vẫn là lần đầu tiên. Tiêu Ngư không thể vượt qua người hắn, nên đi vòng qua giường ngủ. Cái giường phượng rộng lớn, nhưng dáng người Tiết Chiến lại cao to, vừa nằm xuống, thì giường ngủ cũng lưu lại không bao nhiêu chỗ trống. Tiêu Ngư nhấc ống quần lên chuẩn bị vượt qua, cúi đầu thấy hai chân của hắn, lớn như chiếc thuyền nhỏ, mà vết chai trên đôi chân kia lại rất dày, ngược lại làm Tiêu Ngư có chút hiếu kỳ.

Chẳng lẽ tên man hán nông thân này, lúc làm việc trên ruộng đều không mang giày sao? Sao vết chai lại dày như vậy?

Tiêu Ngư chăm chú nhìn.

Đôi chân của hắn cơ bắp căng đầy, có hai đạo vết thương rất sâu, phảng phất như từ rất lâu trước đây, lông trên đùi mọc khá nhiều. Tiêu Ngư nhớ lại mỗi lần thiếp thân ngủ cùng hắn ở một chỗ, lông tơ trên người hắn đều cọ vào da nàng có chút ngưa ngứa.

Tiêu Ngư nằm xuống, nhấc một bên góc chăn khác trùm lên người. Gối là gối uyên ương màu đỏ chót, so với gối bình thường thì dài hơn một chút, là phu thê chung gối. Tiêu Ngư nằm xuống không nói lời nào, nhìn Xuân Hiểu và Xuân Trà tiến đến buông màn, lại càng lộ ra an tĩnh.

Bên tai là tiếng hít thở của nam nhân, ước chừng vì hôm nay hắn chưa tắm rửa đã lên giường, nên Tiêu Ngư có thể ngửi được hơi thở nam tính trên người hắn, còn có một cỗ mùi mồ hôi, thật sự là cảm thấy không được tốt lắm.

Không biết chuyện gì xảy ra, ngày thường đều không cần nàng nhắc nhở đã đi tắm rồi, hôm nay lại không tắm đã nằm ổ trong chăn như vậy, ngay cả chân cũng không rửa.

Tiêu Ngư càng nghĩ càng không ngủ được.

Qua thật lâu, mới nghe được hắn nói: “…Hoàng hậu đã đức hạnh như vậy, ngày mai trẫm liền đón nàng vào trong cung, làm phiền hoàng hậu an bài chỗ ở một chút.”

Tiêu Ngư đang chuẩn bị chìm vào giấc ngủ, nghe Tiết Chiến nói lời này, lập tức lên tinh thần. Nàng mở mắt ra nói: “Ừm, thần thiếp nhất định sẽ an bài thật tốt.”

Tiết Chiến nói: “Nàng thích yên tĩnh.”

…Cái tên man hán thô ráp như thế, lúc này trái lại quan tâm săn sóc. Tiêu Ngư gật gật đầu. Cũng may nàng đối với Hoàng cung tương đối quen thuôc, rất nhanh đã chọn được một chỗ ở tốt: “Vậy Hoàng thượng cảm thấy… Hàm An Cung như thế nào?”

Hàm An Cung nằm ở đường tây phía bắc Cung, trong nội viện vốn xây một toà ba tầng lớn có đài diễn tuồng, hai năm trước đã dỡ bỏ sửa chữa sau thành Quyển điện, sườn đông là Vũ Hoa các, chính là một toà phật đường, hoàn cảnh thật là rất thanh tĩnh, quan trọng nhất là cách xa Phượng Tảo cung của nàng.

Liền nghe thấy Tiết Chiến không mặn không nhạt ừ một tiếng.

Tiêu Ngư nói: “Vậy sáng mai thần thiếp sẽ an bài.” Mặc dù nàng đề nghị đem người tiếp vào, nhưng lại không nghĩ cái tên man hán này lại háo sắc như vậy, ngày mai đã muốn mang người tiến cung.

Giải quyết xong việc này, Tiêu Ngư rất nhanh đã ngủ thiếp đi.

Lúc này Tiết Chiến mới xoay người lại, nhìn nàng nằm thẳng nhắm mắt, tư thế ngủ nhu thuận.

Hắn nhíu mày tiến tới, bởi vì hắn dựa vào gần, nên ngược lại làm nàng nhíu mày lại, còn vô ý đưa tay ra đẩy hắn… Sợ là lại chế hắn xấu. Tiết Chiến thuận tay nắm chặt lấy tay nàng, bàn tay nhỏ nhắn trơn nhẵn mềm mại, giống như không xương. Hắn nhìn trong chốc lát, lồng ngực phập phồng lên xuống, hô hấp dồn dập, nắm cổ tay của nàng nhẹ nhàng ấn đến một bên, muốn đem nàng thành khóc sướt không xuống được giường mới tốt.

Nhưng đến cuối cùng, chỉ lẳng lặng nhìn nàng thản nhiên ngủ trong chốc lát, Tiết Chiến liền nhấc chăn gấm trên người lên, đi đến tịnh thất ngủ.



Hôm sau trời vừa sáng, Nguyên ma ma hầu hạ Tiêu Ngư rửa mặt thay quần áo, nghe xong Tiêu Ngư nói, thì kinh ngạc: “Hoàng thượng thật sự nói như vậy?”

Cái kia còn là giả? Tiêu Ngư nói: “Dù sao hắn vẫn luôn muốn nạp phi, cả ngày lén lén lút lút, ta thấy cũng không thoải mái, đã thích, thì liền đem người đón đến là được.”

Nhớ tới lời Tiết Chiến nói tối hôm qua, tiếp tục nói: “Cô nương kia thích yên tĩnh, ngươi sai người thu thập Hàm An cung sạch sẽ chút, không cần quá mức lôi cuốn hoa lệ, nhưng cũng không thể quá keo kiệt.”

Nghĩ đến nữ tử hắn thích, chắc phải giống Quách Tố Nghi hiền lương thục đức, mộc mạc thanh đạm như vậy. Trong hậu cung càng ngày càng thêm mấy vị, ngồi ở cùng một chỗ, cố gắng còn có thể tâm sự chuyện cây dâu nuôi tằm, may quần áo nấu cơm. Vậy cũng thật là náo nhiệt.

Sắc mặt Nguyên ma ma trầm xuống, vẫn cảm thấy Hoàng thượng như vậy có chút không ổn. Bà chậm rãi chải mái tóc đen bóng của Tiêu Ngư, thấp giọng nói: “Trong lòng nương nương chẳng lẽ không có nửa điểm không vui sao? Nếu người kia thật tiến vào trong cung, được sủng, chưa hẳn nương nương có thể trôi qua những ngày an nhàn như bây giờ.”

Đều đã tiến cung, gả cho Đế vương, thì nên một mực nghĩ tới việc phải nắm được tâm Đế vương mới phải. Nương nương nhà bà trẻ đẹp, Đế vương đối với nàng cũng rất thích.

Tiêu Ngư nhìn mình trong gương, nói: “Nguyên ma ma, ngươi cũng biết, ta không làm được những điều đó…” Mặc dù cùng hắn ở chung một quãng thời gian, nhưng có một số việc nàng không có cách nào quên được. Ví như Đại Nguỵ, ví như cô mẫu của nàng, với cả phụ thân nàng, cũng bất mãn với tân đế. Mặc dù nàng gả cho hắn, nhưng rốt cuộc vẫn là nữ nhi Tiêu gia.

Huống chi…

Tiêu Ngư nói một câu rất nhỏ: “Ta lại không thích hắn.”

Bỏ ra thời gian nửa ngày, người Tiêu Ngư phái đi dọn dẹp Hàm An cung đã thu thập hoàn tất. Tiền triều xa xỉ, cái Hàm An cung này mặc dù không có ai ở, nhưng đồ dùng trang trí bên trong vẫn đầy đủ mọi thứ. Tiêu Ngư gọi tám cung nữ và tám thái giám đi Hàm An cung.

Bởi vì không mấy hiểu biết về nữ tử kia, nên Tiêu Ngư có chút nghi vấn muốn đến hỏi Tiết Chiến, nhưng suy nghĩ một chút, lại có phần không muốn gặp hắn, liền an bài theo tâm ý của bản thân.

Dù sao nàng bây giờ vẫn là hoàng hậu, dù người kia là người trong lòng Tiết Chiến, thấy nàng là chính thê, cũng vẫn phải hành lễ vấn an.

Bất quá cũng may Tiêu Ngư chưa có đi gặp Tiết Chiến. Hôm nay Tiết Chiến hạ triều liền xuất cung, nếu nàng đến, cũng không gặp được hắn.

Xuân Trà cảm thấy có chút bất bình thay cho Tiêu Ngư, thầm nói: “Cái này Hoàng thượng cũng quá đáng rồi…” Nương nương đều rộng lượng an bài người kia vào cung, hắn lại gióng trống khua chiêng tự mình đi nghênh đón, chẳng phải là đánh vào mặt nương nương nhà nàng sao? Mới thành thân bao lâu? Quốc công nhà nàng còn đang ở Tây bắc bình định chiến loạn, hắn ngược lại rất tốt, lúc này đã đem nữ tử tiến vào.

Tiêu Ngư bị Xuân Trà nói đến có chút tâm phiền, nói: “Chớ có nói nữa. Hắn chính là muốn mười tám người tiến vào, ta cũng đều theo ý của hắn.”

Xuân Trà rụt cổ một cái, thận trọng nhìn Tiêu Ngư một chút, nhẹ nhàng nói: “Nô tỳ chính là… Chính là thay nương nương cảm thấy uỷ khuất.” Đoạn thời gian trước vẫn luôn ân ái như thế cùng nương nương, khi rời đi sớm, lại rón rén, sợ ầm ĩ nương nương nghỉ ngơi. Cái này chỉ là một sự vô ý của nam tử, nhưng có thể làm được trình độ như vậy, chẳng lẽ còn không tính là trân ái sao? Ai giống như cái người nào thay lòng đổi dạ nhanh như vậy.

Đến hoàng hôn, một chiếc xe đỏ thẫm che bát bảo bằng châu anh màu xanh chậm rãi chạy vào hoàng cung.

Tiêu Ngư đang ở phía tây điện Phượng Tảo cung vẽ tranh, mới vẽ được một nửa gấm vóc sơn thuỷ thì Xuân Trà tiến vào bẩm báo nói: “Nương nương, Hoàng thượng đã đem người tiến vào cung.”

Tay Tiêu Ngư hơi dừng lại, một giọt mực đậm đã rơi trên giấy Tuyên Thành, từ từ nhuộm một mảng lớn. Nàng nhíu mày lại, trầm mặc một hồi, mới nói một câu: “Ta đã biết.”

Đã đi đón rồi, hiện nay người đã đưa vào cung, đây không phải là chuyện rất tự nhiên sao? Tiêu Ngư vừa buông bút lông xuống, Triều Ân người bên cạnh Đế vương như thế nào lại đến đây.

Tiêu Ngư ra ngoài gặp hắn, nghe ý tứ của Triều Ân, là mời nàng đến Hàm An cung một chuyến, lúc này, trên mặt Tiêu Ngư có chút không nhịn được.

Mặc dù đã tiến cung, nhưng hiện nay không danh không phận, nàng ta đến bái kiến mình, nàng có gặp hay không đều phải nhìn tâm tình đã. Mà lúc này, lại muốn nàng đường đường là hoàng hậu đi gặp nàng ta? Cái tên man hán này từ trước đến nay không biết quy củ, nhưng đạo lý kia người bên ngoài không dạy hắn, hắn cũng nên biết chứ.

Tiêu Ngư cũng không nguyện ý đi.

Ánh nến bên cạnh, tiểu phụ trẻ đẹp má ngọc hơi hờn, hàng mi cong cong khẽ nhíu lại, sợ là nam nhi nhìn, sẽ nhất thời sinh ra nhu tình ngập tràn. Khuôn mặt Triều Ân hiền lành, thấp giọng nói: “Đây là ý tứ của hoàng thượng, nương nương, chớ làm khó tiểu nhân.”

Nói chung chỉ có hắn, mới có thể làm ra cái chuyện không đứng đắn đến bực này. Dĩ nhiên Tiêu Ngư không muốn, nhưng cũng không dám ngỗ ngược ý tứ của hắn.

Nguyên ma ma thay cho nàng một kiện áo choàng vân phượng, bởi vì cách Hàm An cung có chút xa, nên liền ngồi phượng liễn qua. Tiêu Ngư bước đến một bên liễn, chuẩn bị đi lên, liền thấy Triều Ân ở bên cạnh đưa tay ra. Tay của hắn thon dài trắng nõn, trên cổ tay còn mang theo một chuỗi phật châu bằng gỗ tử đàn.

Tiêu Ngư thường thấy hoạn quan trong cung, nên dĩ nhiên chưa bao giờ xem bọn hắn như nam tử mà nhìn, tiện để lên tay Triệu Ân, tuỳ ý vịn người bước lên liễn.



Đèn đuốc Hàm An cung sáng trưng, trong điện đèn cung đình nhuộm màu men đồng.

Tiêu Ngư từ liễn bước xuống, chỉ thấy cung nữ và thái giám trông coi cung làm lễ, ngược lại không thấy người bên trong kia đi ra. Nếu như hắn không nhìn cung quy, thì Tiêu Ngư cũng không hy vọng xa vời hắn có thể tôn trọng mình, nghĩ tốt rồi tự mình đi vào. Một bước đi vào, liền nhìn thấy bóng dáng cao lớn đang đứng thẳng của Tiết Chiến.

Đứng bên cạnh còn có một người mặc váy vân hoa màu xanh nhạt, nữ tử mảnh mai chải búi tóc phụ nhân.

Tiêu Ngư cố gắng trấn định, sắc mặt như thường khẽ kêu một tiếng: “Hoàng Thượng.”

Tiết Chiến nhìn về phía nàng nhìn, mà nữ tử đứng bên cạnh hắn, cũng chậm rãi xoay người lại. Lúc trước Tiêu Ngư suy nghĩ, nữ tử đại khái là dịu dàng ngoan ngoãn như Quách Tố Như, Tiết Chiến coi trọng như vậy, thì dung mạo tất nhiên sẽ không tầm thường. Nhưng lúc này nhìn thấy hình dạng người trước mặt, ngược lại làm Tiêu Ngư sửng sốt mất nửa ngày.

Cũng không phải là nữ tử trẻ tuổi xinh đẹp gì… Mà là một người đẹp hết thời, nhìn nàng nhã nhặn hờ hững, nghĩ đến lúc trẻ cũng là một mỹ nhân đoan trang.

Tiêu Ngư vội vàng nhìn Tiết Chiến.

Tiết Chiến nhìn thất đôi mắt to tràn đầy nghi hoặc của nàng, trên mặt vẫn nhàn nhạt như cũ, đối với phụ nhân bên cạnh nói: “Di mẫu, đây chính là thê tử của Trẫm.”

Lúc này phụ nhân kia mới nhìn nàng một cái.

Từ trong điện chậm rãi đi ra, mãi cho đến Phượng Tảo Cung, trong đầu Tiêu Ngư vẫn đều là một mảnh choáng váng đến mơ hồ. Nàng vốn tưởng rằng, mấy ngày nay Tiết Chiến bôn ba như vậy, là ở ngoài cung nuôi một mỹ nhân nũng nịu. Nhưng không ngờ đón vào cung, lại là Di mẫu của hắn.

Tiết Chiến cái người này thế nhưng… Không phải là không có thân nhân sao? Lúc trước nàng có hỏi thăm qua một chút, chỉ biết được Tiết Chiến đến từ vùng nông thôn, từ nhỏ đã không cha không mẹ.

Trở lại Phượng Tảo cung, Nguyên ma ma vừa nghe xong việc này, mặt mới giãn ra nói: “Không phải là mỹ nhân, xác định là nương nương nên cảm thấy cao hứng mới phải.” Buổi sáng nghe Tiêu Ngư nói lời kia, Nguyên ma ma còn cảm thấy có chút khó tin, luôn cảm thấy Hoàng thượng không phải là nam tử như thế. Lúc này ngược lại càng xác nhận suy đoán của bà, quả thật, mấy ngày nay Hoàng thượng xuất cung đi gặp, chỉ là thân nhân.

Tiêu Ngư nhìn bộ dáng vui vẻ của Nguyên ma ma, trong lòng lại không vui vẻ nổi, có chút buồn bực, đã biết rõ là nàng hiểu lầm, vì sao cái đêm kia không nói rõ cùng nàng, giống như trêu đùa nàng rất vui vậy.

Tiêu Ngư ngồi ở trên ghế bành uống trà, nghĩ đến chuyện đêm qua nàng rộng lượng cùng Tiết Chiến thương lượng, hắn trả lời từng câu, gương mặt nàng hậu tri hậu giác bắt đầu nóng lên. Người này… Thật sự là quá đáng ghét.

Lúc này, bên ngoài truyền đến một chút động tĩnh, là Tiết Chiến trở về.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 116 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: meo lucky, Miapham và 186 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

2 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 27, 28, 29

3 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

4 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

5 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

6 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 138, 139, 140

8 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

9 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 10, 11, 12

10 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

12 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C802

1 ... 115, 116, 117

13 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

16 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

17 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

19 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 98, 99, 100

20 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54



Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 534 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 308 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 292 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 507 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 637 điểm để mua Bé và cỏ bốn lá
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 605 điểm để mua Bé và cỏ bốn lá
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 277 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 473 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 262 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 481 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 248 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 457 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 388 điểm để mua Tình yêu trong sáng
Công Tử Tuyết: Re: [Game] Phép cộng may mắn - Tầng 4
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 449 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 426 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 434 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: meoancamam vừa đặt giá 433 điểm để mua Gấu xanh, gấu hồng
Tuyền Uri: Thông báo lần 2: Do có nhiều bạn (chị) chưa cập nhật mục lục. Vui lòng cập nhật mục lục giùm, thời gian chậm nhất là 21/9/2018
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 412 điểm để mua Ác quỷ  3
Tuyền Uri: Kao điên =))
Kaori Hương: hahahha
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 250 điểm để mua Chim cánh cụt xanh
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 404 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 383 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 342 điểm để mua Chó vàng
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: lesliecomnamnho vừa đặt giá 246 điểm để mua Couple 4
Kaori Hương: T_T ahahahha
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 456 điểm để mua Vòng tay đá quý

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.