Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 57 bài ] 

Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

 
Có bài mới 12.08.2017, 13:53
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Lân Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Lân Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.10.2014, 13:59
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 1362
Được thanks: 8952 lần
Điểm: 23.21
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp - Điểm: 37
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 7: Dưới rào (05)

Editor: Thu Lệ

Từ đó về sau, Đàm Như Ý và Thẩm Tự Chước dần dần trao đổi nhiều hơn, tuy rằng vẫn chỉ giới hạn ở những câu đối thoại thông thường, nhưng so với lúc trước, rốt cuộc đã có điều tiến bộ.

Thẩm Tự Chước cũng dần dần bắt đầu về nhà ăn cơm tối, mỗi lần đều sẽ gửi tin nhắc báo trước cho Đàm Như Ý biết. Đàm Như Ý vốn cảm thấy Thẩm Tự Chước là người khó đến gần, có lẽ là do ánh mắt lạnh lùng hôm gặp mặt lần đầu tiên đã khiến cho cô có chút đề phòng, sau lần chung đụng đó, làm gì cũng thận trọng từ lời nói đến việc làm để tránh bị người ta ghét. Nhưng bây giờ, cô lại có chút bắt đầu tin tưởng vào lời nói của ông cụ Thẩm, anh chỉ là nhìn có chút dọa người thôi.

Lúc trước, bức bình phong chắn ngang giữa hai người đã bị rách một cái lỗ, dần dần có khuynh hướng băng tiêu tuyết tan. Mà thời tiết ở Sùng Thành, cũng kéo dài theo những ngày tốt đẹp này, nhiệt độ ngày một cao lên.

Lại đến chủ nhật, như thường lệ, Đàm Như Ý cùng Thẩm Tự Chước trở về thăm Ông cụ Thẩm, đi xuống dưới lầu mới phát hiện cây đào trước tiểu khu đã nở hoa, sáng rực cả một góc trời, tổ điểm lên những chiếc lá xanh biếc, thật giống như thiếu nữ đang đỏ mặt.

Hai người lái xe đi. Xe của Thẩm Tự Chước là một chiếc Land Rover màu trắng bạc, đối với xe, Đàm Như Ý không có nghiên cứu gì, chỉ nhớ rõ người bạn cùng phòng khuyên cô "Thiếu nữ nào không có tuổi xuân" thường nói, đàn ông không lái BMW, phụ nữ không lái Farad, nói hai loại d/đ;l;q'd xe này quá bình thường cho tới quá tục khí, hơi có chút cố làm ra vẻ tiểu thuyết ngôn tình, đều khinh thường với viết hai loại xe này. Đại khái là mưa dầm thấm đất, hiện tại mỗi lần Đàm Như Ý ngồi trong xe Thẩm Tự Chước, luôn luôn phản xạ có điều kiện muốn bạn khen bạn cùng phòng "Kiến giả độc đáo."

Lộ trình ba mươi phút, không biết người nào mở đầu trước, hai người trò chuyện câu được câu không. Đàm Như Ý biết Thẩm Tự Chước học đại học kiến trúc, khi còn bé thường hay đi chung với chú ba của anh, còn học được chút tay nghề thợ mộc.

Về tình huống nhà mình, Đàm Như Ý chỉ nói vài chuyện linh tinh. Thực ra cô không quá vui lòng nhắc tới chuyện của mình, mỗi lần nói đến cảm thấy đầy khổ sở. Vừa sợ nhận lấy đồng cảm của người khác, vừa sợ những... tháng năm chịu tội đó sẽ dâng lên ám ảnh cặn bãn trong lòng.

"Học sư phạm là bởi vì không cần đóng học phí, nếu không ba tôi sẽ không cho phép tôi đi. Ông ấy không đóng nổi tiền, cũng không cho phép bất kỳ kẻ nào động đến tiền của ông ấy." Đàm Như Ý nắm ngón tay, ánh mắt nhìn về phía ngoài cửa sổ xe, giọng nói  bình thản, như đang nói đến chuyện của người khác.

Thẩm Tự Chước trầm mặc một hồi, "Vẫn không thấy cô nhắc đến mẹ cô."

"À…" Đàm Như Ý nở nụ cười, "Đã rời khỏi cha tôi, chắc bây giờ bà ấy đang sống rất tốt."

"Ly hôn?"

"Không phải. . . . . ." Đàm Như Ý cân nhắc dùng từ một chút, "Chỉ là ra đi, hiện giờ tôi cũng không biết bà ấy đang ở đâu." Khi còn bé thường nghe người ta nghị luận là, mẹ mày đã "Chạy theo người đàn ông khác". Lúc tuổi nhỏ còn có chút oán hận, cảm thấy bà bỏ nhà bỏ con, không hề có trách nhiệm. Nhưng hơn mười năm qua, Đàm Như Ý dần dần hiểu bà ấy hơn. Cuộc sống như nước đọng, vừa uất ức lại gặp phải người đàn ông hở động là đánh, bà là người phụ nữ xinh đẹp, vừa cần cù vừa thông minh, tại sao không nên theo đuổi cuộc sống tốt hơn chứ?

"Chuyện khi nào?"

"Lúc tôi mười tuổi."

Thẩm Tự Chước không nói chuyện nữa, đề tài này cũng liền không bệnh mà mất. Có lúc tùy tiện an ủi lại càng thêm xúc phạm, Đàm Như Ý có chút cảm kích Thẩm Tự Chước im lặng đúng lúc.

Xe rất nhanh đã tới lầu dưới nhà ông cụ Thẩm, Thẩm Tự Chước đậu xe xong, Đàm Như Ý đi theo phía sau anh lên lầu. Đi tới lầu ba, chạm mặt một ông lão đang chống gậy đi xuống, Thẩm Tự Chước lập tức chào hỏi: "Ông nội Trần."

"Tiểu Thẩm à, vợ chồng son cùng về nhà hả?" Ông lão cười híp quan sát hai người một cái, "Lão Trầm còn nói, cả ngày ngồi ở nhà nhàm chán chết đi được, các con nhanh đi trò chuyện với ông ấy."

Thẩm Tự Chước đáp lời "Dạ!", lại dặn dò: "Ông xuống lầu chậm một chút."

Đàm Như Ý không khỏi nhìn Thẩm Tự Chước một cái, trên mặt anh vẫn không có nét vui vẻ, nhưng lại có thể nói ra lời quan tâm thỏa đáng và thành khẩn.

Thẩm Tự Chước có một chìa khóa, trực tiếp mở cửa đi vào gọi một tiếng bên trong, bên trong tiếng ti vi bỗng nhiên nhỏ lại, ông cụ Thẩm lớn tiếng kêu: "Mau vào!" Ông chống gậy đứng dậy khỏi ghế sa-lon, run lẩy bẩy đi về phía trước hai bước, trên mặt nở nụ cười, chào hỏi Đàm Như Ý, "Như Ý, con đã đến rồi."

Đàm Như Ý vội vàng đổi dép tiến lên đỡ lấy ông cụ Thẩm, "Ông nội, ông cứ ngồi là được rồi, kẻo ngã xuống."

Thẩm Tự Chước đi tới, nhìn bốn phía một cái, "Bà nội đâu?"

"Đi khiêu vũ."

Đàm Như Ý đi giúp ông cụ Thẩm rửa quả táo, cắt thành miếng nhỏ, đựng trên cái khay đã rửa sạch rồi bưng tới, ông cụ Thẩm nói: "Đừng. . . . . . không cần phiền phức, ngồi xem. . . . . . TV đi."

Đàm Như Ý ngồi xuống bên cạnh ông cụ Thẩm, như thường lệ, cùng ông nói một số chuyện về công việc gần đây, mặc kệ lông gà vỏ tỏi cỡ nào, ông cụ Thẩm đều nghe hết sức vui mừng. Trong lúc vô tình, một khay táo đã ăn hết rồi, bà cụ Thẩm khiêu vũ ở bên ngoài cũng trở về.

Chào hỏi xong, Bà cụ Thẩm đi tới nhà bếp, vừa đi vừa nói: "Như Ý, con cứ ngồi nói chuyện phiếm với ông nội, hôm nay giúp việc xin nghỉ, bà phải đi làm cơm trưa."

Đàm Như Ý vội vàng đứng dậy nói: "Để con làm cho bà nội."

"Này, con là khách, sao có thể để cho con làm."

Đàm Như Ý đi theo vào phòng bếp, nhận lấy chén gạo trong tay bà cụ Thẩm, "Để con làm cho bà nội, con nấu cơm nhanh lắm, chỉ cần bà đừng ghét bỏ ăn không ngon là được."

Bà cụ Thẩm cười nói: "Làm sao lại chê chứ, bà ước gì có thể trộm chút rảnh rỗi nữa là."

Bà cụ Thẩm ở lại phòng bếp giữ đỡ Đàm Như Ý một tay, cùng cô nói chuyện phiếm giải buồn, "Như Ý, sống chung với Tự Chước chúng ta tốt chứ?"

Đàm Như Ý cười cười, "Tốt lắm ạ."

"Thằng nhóc này chính là đứa không thích nói chuyện, rất khó hiểu, nhưng thật ra nếu con nói gì thì lại nghe rất nghiêm túc, cũng sẽ để ở trong lòng. Năm ngoái, có lần bà chỉ nói một câu hay đau lưng, qua mấy ngày thì nó tặng cho bà cái ghế mát-xa." Bà cụ Thẩm vừa lựa d/đ;l;q'd đậu cô-ve, "Lúc nó học tiểu học thì ba mẹ nó ầm ĩ sống riêng, suốt ngày nhốt trong nhà gây gổ. Chuyện như vậy ông bà cũng không biết, sau đó chuyện ầm ĩ lớn, ngược lại nó còn làm công tác tư tưởng cho ông bà nữa."

Đàm Như Ý sửng sốt một chút.

"Thằng nhóc này thông minh, cũng có chút trưởng thành sớm, không giống với những đứa trẻ nghịch ngợm gây sự nhà người khác." Bà cụ Thẩm thở dài, "Lúc nó học cấp hai, ba mẹ nó chính thức ở riêng, mẹ nó đi Nam Phương, cha của nó lại bận rộn công việc, hơn nửa thời gian nó đều ở cùng ông bà."

Đàm Như Ý chợt nghĩ đến lúc ấy cô đã chỉ trích Thẩm Tự Chước "Ngu hiếu", nhất thời có chút hối hận miệng mình không lựa lời. Nếu lập trường đảo ngược, ông nội mình xảy ra chuyện, chẳng lẽ cô sẽ không lựa chọn giống như Thẩm Tự Chước sao?

"Thành tích lại tốt, chưa bao giờ gây họa. Lúc ấy học đại học, cha của nó để cho nó ra nước ngoài học, anh chỉ nói một câu, ‘Ông nội bà nội ai chăm sóc?’" Bà cụ Thẩm cảm khái, "Đứa nhỏ này, chính là quá tỉnh tâm, ngược lại làm cho người ta lo lắng. Ông nội luôn nói tính tình nó có chút lạnh nhạt, nhưng thật ra nó là người chỉ biết cố chấp đối với chuyện mình đã nhận định, nếu con được nó thừa nhận, nó sẽ thật lòng đối xử tốt với con. Bà sinh ba đứa con trai, cháu nội của con trai lớn cũng đã học lớp 5 tiểu học rồi, nhưng mỗi tuần đều kiên trì trở về thăm bà và ông nội, cũng chỉ có một mình Tự Chước."

Đàm Như Ý yên lặng lột lá cây cải trắng trong tay, không lên tiếng. Rau quả Như Ngọc, lột ra từng miếng, lộ ra phần đọt non trong suốt bên trong.

Bà cụ Thẩm cười một cái nói, "Dĩ nhiên, bây giờ lại thêm một người là con. Bà vẫn luôn nói với ông nội, đều là là người nửa thân thể đã xuống mồ, cũng không có gì phải quan tâm. Nhưng trong những đứa cháu nội, ông bà nhớ nhất cũng chỉ có Tự Chước. Bây giờ cũng đã kết hôn, nỗi băng khoăn cũng coi như đã xong hơn phân nửa, nếu như lúc sống còn có thể nhìn thấy con của các con ra đời, vậy đời này ông bà đã thật sự là hạnh phúc không tiếc, trên đường đi xuống hoàng tuyền cũng phải mời Mạnh bà uống một ly rượu mừng." Nói xong, chợt nhỏ giọng, cười hỏi, "Như thế nào, con và Tự Chước. . . . . . Đã có tin tức gì chưa?"

Đàm Như Ý nhất thời quẫn bách không dứt, hai bên tai cũng thiêu cháy theo, "Bà nội. . . . . . Chuyện này, không thể nóng nảy được."

Bà cụ Thẩm cười ha hả, "Không nóng nảy không nóng nảy, bà chỉ hỏi một chút thôi!" Lấy đậu co-ve bà đã chọn xong đi rửa sạch, "Tuổi trẻ các con bây giờ, cũng không muốn sinh con sớm như vậy, bà hiểu được."

Dưới sự chuẩn bị của Đàm Như Ý, một bàn lớn đầy món ăn rất nhanh đã được lên bàn, bà cụ Thẩm nếm thử một đũa, khen không dứt miệng, "Ăn ngon, so với giúp việc bà mời tới thì ngon hơn nhiều, ông nội tụi nhỏ nếm thử một chút, xem có mùi vị của quê hương không?"

Ông cụ Thẩm chậm rãi gắp một đũa cọng hoa tỏi xào thịt, đưa vào miệng nhai một hớp, lúc này mới giơ ngón tay cái, "Ăn ngon!"

Đàm Như Ý vội nói, "Nếu ông nội thích ăn, sau này mỗi khi con tới cứ để con làm ạ!" Cô cười một cái nói, "Con không có sở trường gì, chỉ có nấu ăn là có được chút bản lĩnh."

"Haiz, đừng nói như vậy!" Bà cụ Thẩm múc nửa chén canh cá cho ông cụ Thẩm, "Con còn trẻ như vậy, tính tình ôn hòa lại kiên định, là một người dễ sống chung." Bà quay đầu nhìn Thẩm Tự Chước một cái, "Đúng không, Tự Chước?"

Đàm Như Ý cũng nhìn sang theo, không dám nhìn lâu, vội cúi đầu dùng bữa, lại nghe yên lặng một cái chớp mắt, Thẩm Tự Chước nhẹ nhàng "Dạ" một tiếng.

Đàm Như Ý nhất thời bị sợ đến chiếc đũa run lên



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 18.08.2017, 14:41
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Lân Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Lân Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.10.2014, 13:59
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 1362
Được thanks: 8952 lần
Điểm: 23.21
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp - Điểm: 36
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 8: Dưới rào (06)

Edit: Thu Lệ

Bà cụ Thẩm nào có phát hiện, cười ha hả nói tiếp, "Khuyết điểm của ông nội con thì đầy một sọt, chỉ được cái nhìn người lúc nào cũng rất chính xác, còn không phải sao, lúc này cũng bị ông ấy nói trúng. . . . . ."

Ông cụ Thẩm không biết là muốn phủ nhận nửa câu đầu, hay là đối với nửa câu sau  khích lệ có mấy phần hưởng thụ mất tự nhiên, nhẹ nhàng "Hừ" một tiếng.

Đàm Như Ý chỉ cúi đầu ăn cơm, nhưng vành tai lại dần dần nóng bỏng.

Một lát sau, Bà cụ Thẩm chợt nghĩ đến một chuyện, "Tự Chước, gia đình anh cả con sắp về Sùng Thành."

"Tử Hiên thì sao?"

Năm nay ông cụ Thẩm đã 82 tuổi, tứ đại đồng đường(*), một gia đình có mười mấy nhân khẩu, đối với quan hệ của gia đình nhà họ Thẩm, Đàm Như Ý vẫn chưa hoàn toàn quen thuộc, nhất thời  không nhớ nổi "Tử Hiên" này là ai.

(*): Tứ đại đồng đường để chỉ ra các gia đình có tới 4 thế hệ cùng ở trong một gia đình.

"Tử Hiên cũng phải chuyển trường tới đây, chuẩn bị lên lớp 6(*) tiểu học rồi, vừa đúng lưu lại nơi này tiểu Thăng sơ."

(*): Bậc tiểu học ở Trung Quốc là 6 năm

Đàm Như Ý ngẫm nghĩ một chút, mới nhớ ra "Tử Hiên" chính là chắt trai đã học lớp năm tiểu học theo lời Bà cụ Thẩm.

"Đã tìm được trường học chưa?"

"Vẫn chưa tìm kỹ, cho nên tối hôm qua gọi điện thoại cho bà, nhờ con hỏi thăm giúp một tay, trường học nào có thể lên Trung học cơ sở trong điểm dễ dàng mà tiết kiệm một chút, tiện thể xem luôn giá phòng ở gần trường học khoảng bao nhiêu."

Vẻ mặt Thẩm Tự Chước vẫn bình thản, yên lặng mấy giây rồi đáp một tiếng, "Dạ."

Cuối cùng, Bà cụ Thẩm nhíu nhíu mày, vẻ mặt có chút lo lắng, dừng đũa nhìn về phía Đàm Như Ý, cười một cái nói, "Như Ý à, tháng sau chị dâu con dọn về đây, con đừng nên qua lại thân thiết với nó, bình thường cứ hết sức lễ độ là được."

Đàm Như Ý lên tiếng: "Con biết rồi, bà nội."



Hai người ở lại nhà ông cụ Thẩm ăn cơm tối rồi mới về, trên đường về, Thẩm Tự Chước làm như có tâm sự, vẻ mặt trầm trầm, Đàm Như Ý không dám tùy tiện mở miệng. Cô chống khuỷu tay lên cửa sổ nhìn ra bên ngoài, ánh sáng đèn đường bay vút qua gần như chỉ lưu lại trong mắt cô chút ảo ảnh chợt lóe rồi biến mất. Im lặng suốt dọc đường.

Thẩm Tự Chước đậu xe vào nhà để xe, Đàm Như Ý theo sát phía sau, đang muốn đi vào cao ốc, chợt nghe thấy bên trong truyền đến tiếng cải vả kịch liệt. Đàm Như Ý tò mò nhìn quanh, phát hiện d/đ;l;q'd rõ ràng là Hạ Lam, trước mặt cô còn có một người đàn ông đang đứng, nhìn bộ dáng loáng thoáng giống như người trong ảnh cưới mà Đàm Như Ý nhìn thấy hôm ở nhà Hạ Lam.

Bên chân Hạ Lam để một thùng giấy cao cỡ nửa người, cô một tay chống nạnh, một tay nâng ngón trỏ chỉ vào lỗ mũi của người đàn ông đó, "Tốn vốn là muốn hai ta đã gặp nhau thì cũng có lúc chia tay, anh ngược lại bóp méo sự thật, đến trước mặt mẹ tôi nói xấu tôi!" Cô tức giận đến toàn thân phát run, mò đồ trong thùng giấy ra ném lên người đàn ông đó, ai ngờ trong thùng giấy tất cả đều là quần áo, ném qua không có lực sát thương chút nào. Hạ Lam tức không nhịn nổi, khom lưng cởi hai chiếc giày cao gót dưới chân ra, ném lên người anh ta.

Lúc này, người đàn ông mới né qua bên cạnh, "Hạ Lam, tôi nói cô không biết săn sóc, không dịu dàng cô còn không chịu phục, bản thân cô hãy xem một chút, hiện giờ cô khác gì một người đàn bà chanh chua!"

"Xí!" Đột nhiên Hạ Lam nâng cao giọng nói, "Con mẹ nó giúp việc vừa ngủ vừa quỳ gối bên chân lau sàn nhà cho anh không phải là tôi! Tại sao yêu cầu bà cô đây lời ngon tiếng ngọt với anh!"

Bình thường, quan hệ hàng xóm lạnh lùng xa cách, gặp phải loại chuyện có thể đăng báo tin tức xã hội này, tất cả đều thay đổi thành một kiểu, vây xem vây xem, nghị luận nghị luận, phân xử phân xử.

"Cô cường ngạnh như vậy, đổi thành người đàn ông nào cũng đều sẽ không thích."

"Con mẹ nó! Anh cho rằng đàn ông trong thiên hạ này đều mặt người dạ thú, gà gáy chó trộm như anh sao? Cóc ba chân thì hiếm thấy chứ đàn ông hai chân thì có ở khắp nơi, tùy tiện tìm một người tới đây cũng mạnh mẽ hơn kiểu người súc sinh dạng chó hình người như anh nhiều."

"Vậy bây giờ cô liền tìm tới cho tôi xem?"

Đã nói đến nước này, nếu khí thế của ai bị hạ xuống thì đã coi như thua một bậc. Hạ Lam liếc mắt nhìn một vòng xung quanh hàng xóm, hoặc là phụ nữ xem náo nhiệt, hoặc là trạch nam xỏ dép lê, nhưng lại không tìm được người đàn ông nào có hình mẫu nổi bậc hơn người đàn ông trước mắt này.

Đàm Như Ý vẫn luôn đứng xem giờ phút này lập tức lên tiếng: "Cô Hạ!"

Hạ Lam nghe tiếng quay đầu lại, nhìn thấy Thẩm Tự Chước bên cạnh Đàm Như Ý, hai mắt tỏa sáng, đưa ngón trỏ ra chỉ chỉ, "Xa xôi như Ngô Ngạn Tổ, Kim Thành Vũ(*), Cổ Thiên Lạc thì tôi không nói, chỉ vào mình anh ấy, chính anh hãy nhìn xem!"

(*): Kaneshiro Takeshi thường được biết đến với nghệ danh Kim Thành Vũ, là nam diễn viên, ca sĩ mang hai dòng máu Nhật Bản và Đài Loan.

Ngô Ngạn Tổ và Cổ Thiên Lạc chắc mọi người đều quen thuộc rồi.

Có lúc, lòng tự ái của người đàn ông cực kỳ yếu ớt, hơn nữa lại còn trong lúc đối mặt cạnh tranh cùng giới tính. Người đàn ông liếc mắt nhìn, từ trong lỗ mũi hừ một tiếng, "Cô để ý người ta nhưng người ta lại không thèm để ý đến cô."

Hạ Lam xả được cơn giận, cũng không có ý định tiếp tục ở lại cho người ta xem truyền hình trực tiếp nữa, cô đẩy thùng giấy bên cạnh tới trước mặt người đàn ông, "Tất cả quần áo của anh đều d.đ'l;q'd ở trong này, mau mang cút cho tôi. Chuyện còn lại, luật sư của tôi sẽ nói với anh." Dứt lời chân trần đạp lên áo sơ mi quần tây trên mặt đất, thật giống như nữ vương tuần sát binh lính của mình vậy, ngửa đầu đi vào thang máy.

Lúc cửa thang máy sắp đóng lại thì đột nhiên mở ra, bên trong truyền đến giọng nói của Hạ Lam, "Như Ý! Mau đi vào, cửa thang máy sắp đóng rồi!"

Đàm Như Ý sửng sốt một chút, nghiêng đầu liếc mắt nhìn Thẩm Tự Chước, "Anh Thẩm. . . . . ."

Thẩm Tự Chước đưa tay nắm chặt cánh tay của cô, trầm giọng nói: "Đi thôi."

Lúc đi ngang qua bên cạnh người đàn ông kia thì Đàm Như Ý còn nghe thấy anh ta vẫn không phục "Cười giễu cợt" một tiếng. Chẳng biết tại sao, đột nhiên cô lại thấy rất vui vẻ như Hạ Lam.

Thang máy từ từ đi lên, Hạ Lam vuốt vuốt tóc, nhìn về phía Thẩm Tự Chước, "Đây là. . . . . ."

Đàm Như Ý vội nói, "Đây là. . . . . . À đây là. . . . . . Đây là. . . . . . Thẩm. . . . . ."

"Thẩm Tự Chước." Thẩm Tự Chước đáp.

"Hạ Lam." Hạ Lam vươn tay, Thẩm Tự Chước buông Đàm Như Ý ra, nhẹ nhàng nắm lấy tay cô.

Sau khi buông ra, Hạ Lam liền không còn quan tâm đến Thẩm Tự Chước nữa, nhìn về phía Đàm Như Ý, cười nói: "Lúc nãy thật sự cám ơn cô."

*&%*&^Trần^Thu*d/đ'l;q'd*Lệ^&*%&*

Đàm Như Ý cười cười, "Lần trước Cô Hạ cũng giúp tôi giải vây, coi như huề nhau thôi." Những chuyện khác, Đàm Như Ý cũng không tiện hỏi nhiều. Huống chi mới vừa vây xem cả buổi, cũng đã sáng tỏ bảy tám phần. Hiện tại, chuyện duy nhất mà Đàm Như Ý tò mò đó là, có phải Hạ Lam thật sự cầm dao đuổi theo chồng chồng mình và người giúp việc vài trăm mét hay không. Chỉ có điều dựa vào tính tình của Hạ Lam, thật sự làm ra chuyện như vậy cũng không có gì lạ.

Rất nhanh đã tới tầng mà Đàm Như Ý và Thẩm Tự Chước ở, lúc muốn đi ra ngoài thì Hạ Lam gọi: "Như Ý, nếu như cô không ghét bỏ, chiều nay lên lầu tìm tôi, tôi mời cô uống ly cà phê."

Đàm Như Ý vội vàng cười đồng ý, xoay người đuổi theo bước chân của Thẩm Tự Chước. Đến cửa, Thẩm Tự Chước móc chìa khóa ra thì chợt hỏi: "Cô và cô Hạ quen biết từ khi nào?"

"Hả… " Đàm Như Ý không ngờ Thẩm Tự Chước sẽ nhắc tới việc này, "Lúc anh đi công tác, ba tôi tới tìm tôi. . . . . ." Giống như cô ý thức được chuyện gì đó, đột nhiên dừng một chút, rồi sau đó đưa tay kéo ống tay áo của Thẩm Tự Chước, nói, "Anh Thẩm, nếu như ba tôi tới tìm anh... Anh nhất định không được gặp ông ta, nếu như ông ta tới công ty tìm anh thì anh hãy gọi bảo vệ đuổi ra ngoài, nếu như ông ta làm phiền anh... Anh cứ trực tiếp báo cảnh sát là được."

Thẩm Tự Chước cúi đầu nhìn ngón tay cô đang níu lấy ống tay áo của anh, lại thoáng nâng ánh mắt lên nhìn về phía mặt của cô, nàng hơi nhíu mày, vẻ mặt nặng nề nghiêm túc, giống như đang dặn dò một chuyện lớn sống còn nào đó.

Anh yên lặng mấy giây, "Biết rồi."

Lúc này, Đàm Như Ý mới thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng phát hiện mình lại nắm lấy cánh tay đang lấy chìa khóa của Thẩm Tự Chước, lập tức buông lỏng ra như chạm vào điện. Thẩm Tự Chước mở cửa, cúi đầu đổi dép, chợt nghĩ đến cái gì đó, quay đầu nhìn Đàm Như Ý, lại hỏi: "Ta chỉ mạnh mẽ hơn súc sinh dạng chó hình người?"

Đàm Như Ý nghe thấy vấn đề điên khùng này, sửng sốt một chút, lại nhất thời không kịp phản ứng. Qua một hồi lâu, mới nhớ tới lời Hạ Lam vừa nói, lập tức cảm phục suy tư logic kỳ lạ này của Thẩm Tự Chước. Nụ cười trên mặt cô đã không che giấu được, nhưng vẫn bắt buộc bản thân mình nghiêm túc trả lời, "Không phải vậy."

"Hả?" Thẩm Tự Chước nâng giọng điệu lên.

"Không không không. . . . . . Ý của tôi nói là, Anh Thẩm rất tốt, tốt vô cùng, so với súc sinh dạnh chó hình người. . . . . . Không không không, so với rất nhiều người đàn ông ưu tú thì anh càng ưu tú hơn!"

Lúc này, Thẩm Tự Chước giống như mới hài lòng, đặt chìa khóa trên tủ, đổi dép đi vào. Đàm Như Ý dở khóc dở cười, sau khi thay dép xong, cúi người đặt giày của mình và Thẩm Tự Chước xoay mủi ra ngoài.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
14 thành viên đã gởi lời cảm ơn Trần Thu Lệ về bài viết trên: Elsavouter, Furong, Huogmi, MicaeBeNin, Trà Hoa Nữ 88, dtml05, hinpeo, monkeylinh, san san, sanangoc, shirleybk, syrachen, thanh.truc.thai, zinna
     
Có bài mới 26.08.2017, 11:50
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Lân Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Lân Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.10.2014, 13:59
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 1362
Được thanks: 8952 lần
Điểm: 23.21
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp - Điểm: 45
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 9: Dưới rào (07)

Edit: Thu Lệ

Ngày hôm sau, Đàm Như Ý làm theo ước hẹn, đi lên lầu tìm Hạ Lam. Vừa đi vào, căn phòng đã được dọn dẹp sạch sẽ, trong bình hoa trên bàn trong suốt còn cắm ba nhánh Bách Hợp tươi mới. Hạ Lam mặc quần áo ở nhà, tóc vẫn được búi thành một búi tóc, có vẻ tươi cười rạng rỡ.

Đàm Như Ý đoán không ra số tuổi của Hạ Lam, cô ấy giống như đã kết hôn hơn mấy năm, nhưng thoạt nhìn cũng chỉ bằng tuổi cô, thậm chí có lúc còn trẻ tuổi hơn cô một chút.

Đàm Như Ý ngồi xuống ghế sôfa, Hạ Lam thong thả ung dung loay hoay máy cà phê, sau giữa trưa trong không khí dâng lên mùi thơm. Sau một lúc lâu, Hạ Lam bưng cà phê nóng hổi lên, Đàm Như Ý nhấp một hớp, cảm thấy đắng, hỏi cô ấy chút đường cục. Hạ Lam kiểm tra cả buổi mới tìm ra được hai cục, có lẽ là do uống cà phê hòa tan còn dư lại.

Đàm Như Ý cũng bỏ vào, nếm thử một miếng, vẫn cảm thấy rất đắng.

Hạ Lam cười nói, "Sớm biết đã không uổng phí chuyện này rồi."

Đàm Như Ý cười cười, để cái ly xuống, không hề miễn cưỡng mình nữa. Cô là một người không thể uống đắng, cùng đồng nghiệp ra ngoài ăn cơm, từ trước đến nay vẫn luôn chọn thức uống ngọt nhất, tự mình làm cơm hơn mười năm, chưa từng chủ động mua khổ qua qua một lần, người khác thích ăn sô – cô – la màu đen, còn cô lại thích ăn màu trắng.

Cô quên mất mình đã từng xem qua một luận điệu trong cuốn sách nào đó, ăn ngọt là bản năng nhượng bộ thấp nhất chờ yêu thích.

Hai người tán gẫu một lát, dần dần hơi cảm thấy hợp ý. Hạ Lam nhanh mồm nhanh miệng, Đàm Như Ý tâm tư uyển chuyển, hai người nhìn như hoàn toàn khác biệt, nhưng có lúc ở một số vấn đề lại giải thích hoàn toàn giống nhau.

Hạ Lam cười nói: "Thì ra cô là giáo viên, tôi còn tưởng rằng. . . . . ."

"Làm giúp việc."

Hạ Lam cười cười, "Do thói quen công việc, nên càng ngày càng sẽ trông mặt mà bắt hình dong, cô đừng trách móc."

Đàm Như Ý lắc đầu cười nói, "Không có việc gì, tôi không ngại. Giáo viên hay giúp việc gì cũng đều ăn cơm bằng bản lĩnh của mình, chẳng phân biệt được giá cả cao thấp thế nào. Lại nói, nếu là năm đó tôi không chống lại ba tôi, nói không chừng hôm nay tôi thật sự đang làm giúp việc đấy."

"Người cha như vậy thật khiến tôi mở rộng tầm mắt."

Đàm Như Ý cười khẽ một tiếng, cúi đầu nhìn ngón tay mình, "Tôi đã quen rồi."

"Nếu sau này ông ta còn tới quấy rầy nữa, cô cứ trực tiếp báo cảnh sát."

"Cảnh sát đâu dễ dàng can thiệp, vừa nghe nói là nhà chuyện thì khuyên giải đôi câu rồi giải tán, sau đó ông ta còn đánh hung ác hơn. . . . . ."

Hạ Lam vội nói xin lỗi: "Thật xin lỗi, tôi không phải cố ý khiến cho cô. . . . . . Cái đó, ăn điểm tâm đi."

Đàm Như Ý cười cười, từ trong đĩa lấy ra một miếng bánh quy, "Không có việc gì. Số lần cũng không nhiều, có ông nội ngăn cản nên ông ta cũng không dám quá càn rỡ. Chỉ tội cho em trai của tôi, da dày thịt béo nên bị đánh nhiều hơn một chút. Chỉ có điều, mấy năm nay vóc dáng của em trai tôi đã cường tráng hơn ông ta, nên ông ta cũng không dám tùy tiện ra tay."

Hạ Lam kinh ngạc, "Cô còn có một em trai? Chẳng lẽ gọi là Cát Tường hả?"

Đàm Như Ý buồn cười, "Gọi là Đàm Cát. Nó không thích cái tên này, khi còn bé lúc nào cũng lẩm bẩm muốn đổi tên."

"Cũng tốt mà, tên này vừa nhìn là biết rất dễ nuôi. Bao lớn?"

"Mười chín tuổi, đang học đại học năm thứ hai ở Sùng Thành."

"Vậy Thẩm Tự Chước là gì của cô?"

Vấn đề này khiến Đàm Như Ý do dự một chút, cô thả bánh quy lên mép bàn, đắn đo chốc lát, đáp: "Tôi và anh ấy từng tổ chức tiệc cưới."

"Đó chính là chồng cô?" Hạ Lam càng thêm kinh ngạc, "Tôi thật sự không nghĩ tới."

"Chúng tôi không lãnh giấy chứng nhận, người lớn làm chủ, đều là bị buộc không có cách nào."

Hạ Lam đứng dậy tiếp tục rót đầy cà phê, xoay người dựa vào hộc tủ, uống một hớp, thở dài nói: "Đầu năm nay, vẫn còn chuyện ép hôn."

Đàm Như Ý cười cười, nhưng trong ánh mắt lại có chút khổ sở, "Cũng không phí mấy năm, đến lúc đó ông nội anh ấy qua đời, kiều quy kiều lộ quy lộ(*). Dù sao tôi và anh ấy cũng không cùng một con đường."

(*): Ẩn dụ vấn đề không liên quan nên được phân biệt nghiêm ngặt.

Hạ Lam để mắt nhìn cô, yên lặng chốc lát, hỏi "Những lời này cô đã từng thảo luận với anh ấy chưa?"

Đàm Như Ý lắc đầu.

"Xã hội nam quyền, trời sinh đàn ông chiếm lấy nhiều ưu thế hơn. Liền lấy chuyện của hai người đi, mặc dù không lĩnh chứng, nhưng dù sao vẫn làm tiệc rượu mời thiên hạ. Người khác đâu quan tâm cô có lĩnh chứng hay không, chỉ biết là cô đã kết hôn. Đến lúc đó hai người chia tay, với điều kiện của anh ấy, tự nhiên có bó lớn trẻ tuổi tiểu cô nương chờ cô tiếp tục chọn lựa, ngươi lại nếu bị song hôn cái danh này liên lụy. Hôm nay kết hôn lần đầu cũng khó khăn, huống chi là cưới lần hai."

Đàm Như Ý thật sự vẫn không nghĩ tới chuyện này, hôm nay Hạ Lam nhắc tới, bỗng nhiên có chút hoảng hốt.

Hạ Lam nói tiếp, "Cho nên phải thật sự đăng ký kết hôn —— cách nói này cũng rất trêu chọc, đến khi ly hôn, cô nhất định không được bạc đãi mình, tìm kiếm yếu điểm của anh ấy nhiều một chút, để lấy phí tổn thất tinh thần."

Đàm Như Ý vội nói, "Tôi không cần tiền của anh ấy, tôi còn thiếu anh ấy hai mươi vạn đấy."

Hạ Lam gác ly lên kệ tủ, kinh ngạc trợn to hai mắt, "Chỉ vì hai mươi vạn?"

Đàm Như Ý hơi quẫn bách, ngón tay xoắn chặt, nhỏ giọng hỏi, "Cô Hạ, cô đã từng nghe qua câu ‘Tại sao không ăn thịt nhừ’(*) chưa?"

(*)  Mang ý nghĩa chế nhạo. Trong thời gian Tấn Huệ Đế nắm quyền, có một năm phát sinh nạn đói, dân chúng không có lương thực để ăn, chỉ có đào rễ cỏ, ăn đất sét trắng, rất nhiều dân chúng vì vậy mà đói chết. Tin tức được nhanh chóng truyền đến hoàng cung, Tấn Huệ Đế ngồi ở trên cao sau khi nghe đại thần dâng tấu, rất là không hiểu. Tấn Huệ Đế "Thiện lương" rất muốn vì con dân của ông mà làm chút chuyện, sau khi trải qua minh tư khổ tưởng rốt cục ngộ ra được một "Phương án giải quyết" nói: "Dân chúng không có ngô lót dạ, sao không ăn thịt thối?" (Dân chúng đói bụng không có cơm ăn, tại sao không đi ăn thịt cháo đây? )

Hạ Lam nhất thời trầm mặc, cuối cùng nhẹ giọng nói xin lỗi, "Xin lỗi, tôi không có bất kỳ suy nghĩ nào coi thường cô. Cô giúp tôi hai lần, nếu như cô đồng ý, tôi có thể cho cô mượn tiền để xoay vòng trước —— Tôi tin cô."

Đàm Như Ý cảm kích liếc nhìn cô một cái, nhưng vẫn là lắc đầu, "Bây giờ cũng không phải đơn giản chỉ là hai mươi vạn. Ông nội anh ấy đối với tôi rất tốt, nếu bây giờ thật sự ly hôn, tôi cảm thấy không đành lòng. Ông lão cũng đã 82 tuổi rồi, dù thế nào cũng phải ở mấy năm đã."

"Nếu chuyện này mà đưa lên mạng, tất cả mọi người đều sẽ mắng cô là thánh mẫu bánh bao cô có tin không? Hai mươi vạn này là do cha cô thiếu đúng không, cô đừng để ý đến công sinh dưỡng, nếu đổi lại là tôi, đã sớm đoạn tuyệt quan hệ với ông ta."

Đàm Như Ý cúi đầu đùa bỡn ngón tay của mình, "Không phải tôi để ý đến công sinh dưỡng, tôi chỉ lo lắng cho ông nội tôi. Nếu ông ta bị bắt giam, trong lòng ông nội tôi sẽ nghĩ như thế nào. Ông nội chỉ có một đứa con trai là ông ta, vốn dĩ trái tim cũng không khỏe, lại mới vừa làm giải phẫu xong. . . . . ."

Hạ Lam thở dài, "Cô có sự lựa chọn của cô, tôi không thể nào can thiệp được. Chẳng qua là trong sự lựa chọn này, không có chút tính toán nào cho cô cả. Người sống cả đời, dù sao cũng không phải vì người khác mà sống."

Đàm Như Ý cười cười, "Hạ Lam, cám ơn cô. Nếu như có một ngày cần cô giúp một tay, tôi sẽ tìm cô mở miệng."

Hạ Lam trầm mặc chốc lát, "Tôi còn muốn khuyên cô một câu, nếu tình huống đã phức tạp như vậy rồi, tốt nhất cô đừng nên thích Thẩm Tự Chước nữa. Nếu anh ấy cũng thích cô, đùa mà thành thật, tất cả đều vui vẻ, nhưng nếu anh ấy không thích cô, đến lúc đó cô sẽ mất cả người lẫn của."

Đàm Như Ý theo bản năng siết chặt ngón tay, sau một lúc lâu mới cười nói: "Tôi hiểu biết rõ. Tôi nói rồi, tôi và anh ấy dù thế nào cũng không chung một con đường."

Hạ Lam bưng ly cà phê uống một hơi cạn sạch, "Cô cũng rất kiên cường, nếu đổi lại là tôi, đối mặt với tình huống như thế của cô, chưa chắc đã kiên nhẫn được như cô. Mẹ tôi thường dạy dỗ tôi, phụ nữ cũng giống như nước vậy, bao nhiêu bãi bùn ao đầm khó khăn, rừng rậm hay bụi gai, cũng đều phải trôi qua."

Đàm Như Ý cười một cái nói, "Tôi ngược lại rất hâm mộ mô, giống như một ngọn lửa vậy."

Hạ Lam cười khổ, "Có cái gì tốt. Tôi vừa mới tốt nghiệp đại học xong đã kết hôn, lúc này mới bốn năm, sự nghiệp ngược lại phát triển không ngừng, nhưng cuộc sống lại ầm ĩ."

"Vậy là cô dự định sẽ ly hôn sao?"

"Phải ly hôn. Tôi là người trong mắt không chứa được hạt cát, nghĩ đến anh ta đã từng ngủ với người phụ nữ khác, ghê tởm lập tức trào lên. Cũng đã đến nông nỗi chỉ cần nhìn thấy mặt nhau là chán ghét không chịu được, thì cuộc sống phải trôi qua thế nào?" Cô xoay người trở lại ngồi xuống ghế sa-lon, cho một miếng bánh quy vào miệng, "Hơn nữa, anh ta có d/đ'l;q'd lòng tự ái rất mạnh, lại không có bản lĩnh thích hợp. Mấy năm qua, tiền tôi kiếm được còn nhiều hơn anh ta, mỗi ngày anh đều ở nhà làm việc. Có lúc tôi còn cảm thấy, tôi và anh ta tương phản với nhau. Anh ta muốn được phụ nữ sùng bái, không chịu được phụ nữ mạnh mẽ hơn anh ta. Nếu anh ta không thể tán thưởng thành công của tôi, tôi cũng không thèm phải nhân nhượng thất bại của anh ta."

Đàm Như Ý cười một cái nói, "Độc thân cũng tốt lắm, đi trên đường có thể tùy tiện ngắm trai đẹp."

Hạ Lam liếc cô một cái, cười trêu nói: "So ra còn kém hơn cô nha, mỗi ngày đều nhìn thấy trai đẹp."

Lỗ tai Đàm Như Ý nhất thời nóng lên, rất là vô lực phản bác: "Bình thường hai người chúng tôi trao đổi cũng không nhiều."

"Muốn trao đổi cái gì, đặt ở trong nhà vui tai vui mắt là được, cô xem tạp chí còn hy vọng trao đổi với người mẫu trên tạp chí?"

Đàm Như Ý không muốn để ý cô, đổi đề tài khác, "Vậy bây giờ cô vẫn đang học nấu cơm sao?"

"Làm cơm gì chứ . . . . . Ngón tay của tôi là dùng để chỉ bảo thị trường chứng khoán biến động bất ngờ, không phải dùng để cầm cái xẻng, " Hạ Lam bĩu môi, "Tôi mới mời một cô giúp việc một hơn 40 tuổi, không thể không nói lớn tuổi đúng là ổn thỏa chững chạc, nhìn xem sàn nhà sáng loáng này. . . . . . Không có gian phu dao động ngay trước mắt, về nhà cũng là một sự hưởng thụ."

Đàm Như Ý cười cười, chợt thấy điện thoại di động trong túi áo rung lên, móc ra nhìn là Thẩm Tự Chước gọi tới, cô vội nghiêng đầu nghe, nhỏ giọng nói: "Anh Thẩm."

"Tối nhớ về ăn cơm, có được không?"

Đàm Như Ý vội nói: "Được ạ. Anh Thẩm muốn ăn món gì?"

"Tùy ý là được rồi."

Cúp điện thoại, chợt thấy Hạ Lam dạt dào hứng thú nhìn cô, Đàm Như Ý vội hỏi: "Thế nào?"

Hạ Lam trêu chọc, "Cô nói chuyện với Thẩm Tự Chước, hoàn toàn là dáng vẻ của cô dâu nhỏ. Tôi suy nghĩ một chút, cảm thấy cô nên nghĩ cách để cho anh ấy thích cô, như vậy tất cả đều được giải quyết dễ dàng. Theo lời cô nói, Thẩm Tự Chước có gia thế và công việc tốt, bản thân anh ấy lại đẹp trai, thấy thế nào cũng coi như là hai người xứng đôi. . . . . ."

"Cô đừng nói lung tung, " Đàm Như Ý lên tiếng cắt đứt cô, "Thật ra thì. . . . . ." Cô do dự một lát, "Tôi cảm thấy anh ấy có bạn gái." Dứt lời, kể lại cô tóc ngắn hôm đó đã tới lấy đồ giúp Thẩm Tự Chước.

Hạ Lam trầm ngâm, "Ta cảm thấy rất không có khả năng, nếu như thực có bạn gái, có thể cho phép người đàn ông của mình cùng người phụ nữ khác đãi tiệc cưới sao, còn ở chung dưới một mái nhà? Cái này cần bao nhiêu trái tim mới làm được?"

Đàm Như Ý suy nghĩ một chút, cảm thấy có lý, lại buồn bực đạo lý đơn giản như vậy sao cô lại không nghĩ ra.

Vừa rảnh rỗi hàn huyên một lát, nhìn ra ngoài cửa sổ thấy ánh mặt trời đã lặn xuống, sắp đến giờ cơm tối, Đàm Như Ý tạm biệt Hạ Lam, đi xuống lầu mua thức ăn nấu cơm.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 57 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Cô nàng Ma kết, hjnna, icecream0704, Luongbaotram, Ngọc Hạnh, Phuongly, Phương Nghi, samachoa_vb, Thu huongcb, Việt Hoài Nguyễn, xiukonkon và 301 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

2 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

3 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

4 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

5 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 20, 21, 22

9 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

10 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

12 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

13 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

14 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

15 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

16 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1153

1 ... 141, 142, 143

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 200, 201, 202

18 • [Hiện đại] Bảy năm vẫn ngoảnh về phương Bắc - Ân Tầm (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

19 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Anh hai Boss đừng nghịch lửa - Cửu Trọng Điện

1 ... 48, 49, 50



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 278 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 316 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 300 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 433 điểm để mua Lá may mắn
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 468 điểm để mua Tách trà xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 234 điểm để mua Giỏ đôi gấu trắng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 242 điểm để mua Cung Bảo Bình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 333 điểm để mua Tiên xanh
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 450 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 417 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 396 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 364 điểm để mua Mề đay đá Citrine 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 444 điểm để mua Dây chuyền đá ruby
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 501 điểm để mua Mèo trắng gãi đầu
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuột đu dây
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 386 điểm để mua Thần lửa
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 250 điểm để mua Sao đổi màu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 328 điểm để mua Cỏ ba lá
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 358 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 244 điểm để mua Ma bí
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 246 điểm để mua Gấu vàng có cánh
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 200 điểm để mua Giày nơ xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 969 điểm để mua Hồng ngọc 2
TranGemy: How are you today? Hôm nay tôi buồn, còn bạn thì sao?
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 245 điểm để mua Bé hồng 5
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 236 điểm để mua Kem biến hoá
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 385 điểm để mua Tình yêu trong sáng
LogOut Bomb: White Silk-Hazye -> Trần Thu Lệ
Lý do: Hi ss cọ cọ
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 389 điểm để mua Heo vàng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.