Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 175 bài ] 

Nàng phi chuyên sủng của vương gia ngốc - Huyền Nhai Nhất Hồ Trà

 
Có bài mới 10.08.2017, 19:40
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 3814
Được thanks: 31946 lần
Điểm: 32.76
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Nàng phi chuyên sủng của vương gia ngốc - Huyền Nhai Nhất Hồ (67.1)Trà - Điểm: 37
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 67.1: Trực tiếp nói toạc ra

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Bên này, Quý Du Nhiên lại vừa hoàn thành một bước kế hoạch, cũng sớm liếc thấy nha đầu của tiểu Trương thị ở bên kia, nhưng chỉ coi như không nhìn thấy, tâm tình thoải mái lôi kéo Phượng Dục Minh đi vào hoa viên phía sau phủ Thị lang.

Bây giờ đã là cuối thu, chính là thời điểm trăm hoa khô héo cành lá điêu linh. Gió thu vừa thổi, đã nghe được âm thanh rào rào vang dội, vô số chiếc lá thu từ đầu cành bị thổi xuống, trượt trên không trung một đường cong xinh đẹp sau đó từ từ rơi xuống đất. Trên đường nhỏ bằng đá xanh rải đầy các loại lá rơi, một cước đạp lên, lập tức nghe thấy tiếng lá cây vỡ vụn, ánh mặt trời ấm áp chiếu trên đầu, có một cảm giác tinh thần sảng khoái khác.

“Ái phi, nhìn kìa, hoa!” Phượng Dục Minh sớm buông nàng ra, một mình tinh lực dồi dào hựu bính hựu khiêu * trên đường nhỏ. Nhảy đến cuối con đường nhỏ, hắn đột nhiên chỉ về phía trước kêu lên.

(*) hựu bính hựu khiêu: nhảy nhót loi choi như khỉ, vui vẻ nhảy nhót.

Quý Du Nhiên ngẩng đầu nhìn lại, quả nhiên phát hiện phía trước xuất hiện một vườn có mảng cúc lớn. Diện tích vườn này ước chừng một hai mẫu, bên trong trồng đầy các loại hoa cúc. Bây giờ vừa đúng là thời gian hoa cúc nở rộ, vì vậy đưa mắt nhìn lại, trước mắt trải dài liên tục tất cả đều là đóa hoa đón gió nở rộ. Dưới ánh mắt trời mùa thu ở đây, die~nd a4nle^q u21ydo^n càng lộ vẻ tươi đẹp chói mắt, đẹp không sao tả xiết. Trong vườn cúc có một cái đình nhỏ đứng thẳng, chắc là chỗ người ta dùng để thưởng thức cúc mùa thu. Mà bây giờ, trong đình có một người ngồi.

Từ xa nhìn lại, theo cách ăn mặc của hắn chắc là một nam nhân, hơn nữa tuổi không thấp. Quý Du Nhiên vội vàng dừng bước lại, lại thấy người trong đình đứng lên, nhìn quanh về phía bọn họ.

“Ái phi, là nhạc phụ đại nhân!” Phượng Dục Minh vội vàng nói.

Thật sao? Khóe miệng Quý Du Nhiên nhếch lên: Vận khí hôm nay của nàng thật sự rất tốt, người muốn gặp đều để cho nàng gặp được.

Đang suy nghĩ, đã thấy gã sai vặt bên cạnh Quý Thúc tới đây nói: “Đại tiểu thư, Tướng gia cho mời.”

“Hắn mời ta qua đó sao?” Quý Du Nhiên cười lạnh.

Gã sai vặt ngẩn ra, “Tướng gia nói, ngài có chuyện rất quan trọng muốn nói với đại tiểu thư.”

“A.” Quý Du Nhiên gật đầu, “Vậy cũng được, ta đi sang là được.” Rồi cùng Phượng Dục Minh đi tới.

Đến gần, Quý Thúc vội vàng cung kính hành lễ cho bọn họ: “Tham kiến Dật Vương gia, Dật Vương phi.”

“Nhạc phụ đại nhân miễn lễ!” Phượng Dục Minh hào phóng khoát tay, bản thân đã nhảy vào trong đình, quan sát từ trên cao xuống, “Ái phi nàng mau nhìn! Bên kia có một đám màu đỏ chót, thật xinh đẹp!”

“Ừm, ta thấy được, đúng là rất đẹp.” Quý Du Nhiên mỉm cười gật đầu.

Phượng Dục Minh lập tức lộn xuống từ bên cạnh, “Ái phi nàng chờ!”

Quý Du Nhiên giật mình, “Vương gia, chàng làm gì đấy?”

Ngoài miệng kêu, mắt đã thấy người này nhảy vào trong vườn hoa, nhanh chóng gọn gàng đi đến bên cạnh một bụi cúc màu đỏ, lựa tới lựa lui, rồi hái một bông nở rộ nhất cầm về đưa cho nàng, “Ái phi, đóa hoa này xinh đẹp nhất, cho nàng!”

Ặc...

Khóe miệng Quý Du Nhiên rụt rụt, “Vương gia, chàng cho ta để làm gì?”

“Mang đó! Vừa rồi bổn Vương thấy, trên đầu các nàng kia đều mang!”

Phượng Dục Minh nói như chuyện đương nhiên, thấy nàng không nhận, dứt khoát tự chạy tới cắm lên đầu nàng, sau đó lui về sau mấy bước nhìn trái một chút lại nhìn phải một chút, hài lòng cười đến híp cả mắt, “Đẹp mắt! Ái phi của bổn Vương dễ nhìn nhất!”

Tim Quý Du Nhiên không tự chủ đập thình thịch mấy cái, trên gương mặt hơi phát sốt, “Chàng đồ...” die nda nle equ ydo nn Đang định quát lớn một tiếng chàng ngốc, nhưng không muốn để cho Quý Thúc nghe, nên đành phải thôi.

Bên cạnh, mắt thấy phu thê bọn họ chung đụng hòa hợp, trên mặt Quý Thúc lướt qua vẻ phiền muộn.

“Còn nhớ rõ, ban đầu mẫu thân ngươi thích nhất chính là hoa cúc rồi, hơn nữa cực kỳ thiên vị chính là cúc đỏ.”

“Mẫu thân? Là mẫu thân nào? Chắc không phải vị hiện giờ đúng không?” Tim chợt co rút lại, Quý Du Nhiên ngước mắt cười, “Ta nhớ rõ ràng bà ta thích mẫu đơn nhất, hơn nữa không phải Diêu Hoàng Ngụy Tử * không cần.”

(*) Diêu Hoàng Ngụy Tử: là hai loại hoa đẹp nhất đặc sắc nhất. Diêu Hoàng chỉ hoa mẫu đơn ngàn cánh màu vàng, từ nhà họ Diêu; Ngụy Tử chỉ hoa mẫu đơn ngàn cánh màu đỏ thịt, từ nhà họ Ngụy. Vốn là hai giống mẫu đơn danh quý ở Lạc Dương thời nhà Tống. Sau dùng để chi hoa cỏ danh quý. Nếu như nói mẫu đơn là hoa trung chi vương (Vua của hoa), như vậy, Diêu Hoàng và Ngụy Tử được xưng là mẫu đơn chi quan (Quan của mẫu đơn). (Theo baike)

Sắc mặt Quý Thúc khó xử: “Ta nói là mẫu thân ruột của ngươi!”

“A, thì ra phụ thân đại nhân còn nhớ rõ sở thích của mẫu thân ta à?” Quý Du Nhiên cười nói, “Ta còn tưởng rằng đã nhiều năm như vậy, ngài một lòng một dạ nghĩ tới như thế nào để lấy lòng người hiện tại, tiện theo đó lấy ra chút bạc từ trong tay keo kiệt của bà ta ra dùng, đã sớm quên mất tao khang chi thê * có dáng dấp như thế nào rồi!”

(*) tao khang chi thê: người vợ cám bã, chỉ người vợ cùng qua hoạn nạn. Bã chỉ bã rượu người nghèo dùng để lót dạ, cám là thức ăn thô. (Theo baike)

Nghe lời nàng nói ra có gai, vẻ mặt hiền lành khó có thể nặn ra của Quý Thúc biến mất. Lại nghiêm mặt: “Ngươi không thể nói chuyện tử tế với ta sao? Ta là phụ thân của ngươi!”

Ông ta sa sầm mặt, Quý Du Nhiên cũng lập tức thu lại vẻ mặt tươi cười, “Phụ thân ta thì như thế nào? Không phải cho tới bây giờ trong mắt ngài cũng chỉ nhìn thấy nữ nhi là Thái tử phi kia sao? Ở trong lòng của ngài, ngài nào có coi ta là nữ nhi? A, đúng rồi, chỉ sợ địa vị của hai tiểu nha đầu ở trong ngõ hẻm Liễu Diệp ở trong lòng ngài cũng vượt quá ta? Lão nhân gia ngài không phải vẫn cảm thấy ta làm mất mặt ngài sao, hận không thể trục xuất ta ra khỏi cửa, chết bên ngoài với huynh trưởng của ta sao? Hôm nay việc gì còn phải nói lời dọa người? Tiêu chuẩn đồng thời của ngài ngược lại dùng được thuần thục!”

“Ngươi!” Một câu đổi lấy nhiều câu như vậy của nàng, Quý Thúc cũng bị sặc đến mặt đỏ bừng.

Nhưng mà, nghe nàng nhắc đến cả nhà bên ngõ nhỏ Liễu Diệp kia, ông lại kinh hồn bạt vía, vội vàng nhìn quanh một vòng, phát hiện không có người khác, mới miễn cưỡng thở phào nhẹ nhõm.

Quý Du Nhiên còn tiếp tục cười lạnh nói: “Chỉ có điều cũng thế. Tuy hai nha đầu này còn nhỏ, nhưng tính khí dịu ngoan nghe lời, cả ngày lẫn đêm cung phụng nhi tử bảo bối của ngài như thần. Dáng vẻ này của ta, từ nhỏ đã không tốt, không cung kính với người làm phụ thân là ngài, hai bên đối lập, cũng khó trách lão nhân gia ngài không nhìn trúng ta, không nhắc tới ta một câu ở trước mặt đệ đệ muội muội.”

“Ngươi có thể nói chuyện nhỏ giọng một chút không?” Bí mật nhất nơi đáy lòng bị nàng đường hoàng lớn tiếng nói ra, hơn nữa còn ở trong sân nhà người khác, cho dù xung quanh không nhìn thấy một bóng người, nhưng Quý Thúc cũng căng thẳng đến không xong.

Quý Du Nhiên liền cười, “Như thế nào? d1en d4nl 3q21y d0n Phụ thân đại nhân ngài đường đường là Tể tướng, chẳng lẽ còn dám làm không dám chịu sao?”

Quý Thúc không nói, Quý Du Nhiên lại gật đầu: “Cũng đúng. Vị trí Tể tướng này của ngài cũng coi như do ngài ôm bắp đùi của người hiện đảm nhiệm nhạc phụ của ngài mà bò lên. Chỉ cần bây giờ nhạc phụ của ngài không chết, ngài nào dám mang nhi tử bảo bối của ngài ra đúng không? Phụ thân đại nhân, nếu như ta đoán không sai, bây giờ mỗi ngày ngài hy vọng nhất chính là nhạc phụ của ngài sớm tìm chết một chút, ngài dễ dàng đón nam nữ phòng ngoài về một nhà đoàn viên. Chỉ có điều, bây giờ dĩ nhiên ngài không dám, bởi vì nếu như chuyện này vỡ lở ra rồi, ngài mất mặt không nói, chỉ sợ mẫu thân bây giờ cũng sẽ không trơ mắt nhìn nha đầu cận thân của bà mang theo chứng cứ phản bội chủ nhân xuất hiện ở trước mặt mình, còn lộ liễu trắng trợn cướp đi tài sản bà bảo vệ nhiều năm. Ngài nó, có phải thế không?”

“Ngươi nói đủ chưa!?”

Ông không ngăn cản nàng, nàng còn càng nói càng hăng say, thậm chí đào tất cả chuyện ngấm ngầm xấu xa ở trong đáy lòng ông lên! Mặc dù ánh nắng mặt trời rực rỡ, nhưng Quý Thúc chỉ cảm thấy lạnh cả người, không chút nghĩ ngợi định nhào lên lấy tay che miệng nàng lại.

“Không cho chạm vào ái phi!” Nhưng ngay lúc đó, một cánh tay chặn phía trước, một tay đẩy hắn ra, cũng vững vàng bảo vệ Quý Du Nhiên ở sau lưng.

Tuổi Quý Thúc không thấp, vốn vừa rồi rất kích động, dưới chân đứng cũng không vững. Bị hắn đẩy như vậy, ông lập tức liên tục lui lại phía sau mấy bước, cho đến khi hai chân đụng vào ghế đá phía sau mới dừng lại. Vội vàng vịn lấy cây cột bên cạnh, cảm giác đau đớn trên bắp chân mờ mờ ảo ảo. Lại ngước đầu lên, thấy vẻ mặt tươi cười hả hê của Quý Du Nhiên, nhất thời trong lòng trầm xuống, “Liệt nữ *, ngươi rốt cuộc muốn làm gì?”

(*) Liệt nữ 劣女: liệt 劣 – xấu xa, kém cỏi. Liệt nữ chỉ người phụ nữ xấu. Cách đọc giống như Liệt nữ (烈女) – cô gái ngay thẳng, cương trực, không chịu khuất phục.

“Lời này phải để ta hỏi lại phụ thân đại nhân ngài chứ?” Quý Du Nhiên cười nói, kéo Phượng Dục Minh ngồi xuống bên cạnh hàng rào chắn, “Mới vừa rồi là ngài cho gọi chúng ta tới.”

Ông gọi nàng tới đây, nhưng mà... Lời muốn nói một câu cũng còn chưa nói ra, đã bị nàng bắn chất vấn liên hồi làm cho thẹn quá hóa giận á khẩu không nói ra được. Đến bây giờ, ông thậm chí đã quên ý định ban đầu khi gọi nàng tới rồi!



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Bích Trâm, Phụng, Ran Miyu, anvils2_99, hienheo2406, vân anh kute, xichgo, y229917
     

Có bài mới 12.08.2017, 19:43
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 3814
Được thanks: 31946 lần
Điểm: 32.76
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Nàng phi chuyên sủng của vương gia ngốc - Huyền Nhai Nhất Hồ Trà 67.2 - Điểm: 38
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 67.2: Trực tiếp nói toạc ra

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Vội vàng chỉnh sửa lại quần áo, ông cũng đoan chính ngồi xuống: “Cũng đúng, là phụ thân gọi ngươi tới đây, chính là muốn nói rõ ràng với ngươi, ngươi làm thế nào biết được chỗ ở của mấy người Thái thị?”

“Ha ha ha, phụ thân ngài coi ta là kẻ ngu sao? Dáng dấp Du Sâm đệ đệ giống ca ca ta như vậy, lại còn dính lấy ngài gọi ngài một tiếng phụ thân, ngài cho rằng ngài thuận miệng soạn bậy một lời nói dối ta sẽ ngây ngốc tin? Ta không phải mấy mẹ con Trương thị!”

“Ngươi đừng quá càn rỡ! Các nàng là mẫu thân và muội muội của ngươi!” Tai nghe thê tử nữ nhi bị người trào phúng, Quý Thúc sưng mặt lên định khiển trách, bỗng nhiên cảm giác có một cơn gió lạnh đánh tới mặt. Ngẩng đầu lên nhìn, chỉ thấy ánh mắt lạnh lùng của Phượng Dục Minh đang nhìn ông, đùi phải thẳng tắp đưa lên, đang định dồn sức chờ phát động.

Chỗ bị hắn đạp qua ngày đó dường như lại bắt đầu cảm thấy đau đớn mờ mờ ảo ảo. Ông vội vã tỏ vẻ khiêm tốn một chút, nhìn Quý Du Nhiên nói: “Ngươi nói chuyện cứ từ từ nói, việc gì phải nhất định liên lụy đến bọn họ vào?”

“Được rồi!” Quý Du Nhiên nhún vai, “Tình huống thực tế chính là, ngài còn nhớ rõ người đệ đệ ta thu kia không? Vô cùng đúng dịp, trước kia gánh hát nhỏ của đệ ấy cùng ở bên ngõ nhỏ Liễu Diệp kia, vì vậy biết sự tồn tại của mấy mẹ con Thái thị, cũng đã gặp ngài vài lần. Sau đó khi chúng ta đang ở ngõ Liễu Diệp vô tình gặp gỡ, vừa lúc chúng ta cũng cùng đệ ấy trở về thăm người thân, đệ ấy còn thuận tiện điều tra giúp ta chút tin tức của mẹ con Thái thị. Cho nên –” Cười nhạt, “Lại nói, tin tức tốt vô cùng này còn do phụ thân đại nhân ngài chủ động đưa lên chỗ nữ nhi đó, ngài nói ta có thể không coi trọng sao?”

Thì ra là như vậy? Quý Thúc sửng sốt, dinendian.lơqid]on một hồi lâu không nói ra lời, đồng thời trong lòng hối hận không thôi – sớm biết như thế, ông cũng không dám chạy đi vào thời điểm đó!

Vậy mà, giờ đã trễ. Hôm nay đã sớm nắm chân tướng trong tay, mắt thấy dáng vẻ kinh hoàng của ông ta, trong lòng Quý Du Nhiên cực kỳ vui mừng, thản nhiên chắp tay hành lễ với ông ta: “Bây giờ, nữ nhi cần phải chúc mừng phụ thân đại nhân có người kế nghiệp. Du Sâm đệ đệ rất được chân truyền của ngài, đọc sách tốt, chữ cũng viết rất được. Chắc hẳn mấy năm tiếp theo nhất định đạt được thành tựu lớn, cũng sẽ là trụ cột đời kế tiếp của Quý gia chúng ta!”

Nghe nàng nói nhẹ nhàng linh hoạt như vậy, lòng Quý Thúc lại treo thật cao, “Ngươi rốt cuộc muốn làm cái gì? Đúng, bọn họ do ta nuôi dưỡng bên ngoài, nhưng bọn họ chưa từng bắt nạt ngươi, hơn nữa, Du Sâm lại là đệ đệ ruột của ngươi!”

“Ta hiểu biết rõ!” Quý Du Nhiên tự nhiên gật đầu, “Cho nên ta mới tự mình tới cửa đi nhận thân, còn tặng cho bọn họ rất nhiều quà tặng. Điều này chắc Thái di nương đã nói với ngài rồi đúng không? Phụ thân đại nhân, ngài rất cao hứng đúng không, rất kích động, cũng rất vui mừng?”

Hắn vui mừng mới là lạ! Hắn sắp bị hù chết! Quý Thúc âm thầm siết chặt quả đấm, “Về sau không cho phép ngươi lại đi gặp bọn họ! Cũng không được nhắc tới người khác về chuyện của bọn họ!”

“Chỉ sợ không được ấy chứ!” Quý Du Nhiên thong dong nói, sau khi nhìn thấy sắc mặt trắng xanh trắng bệch của Quý Thúc, mới lại nói, “Phụ thân đại nhân, ngài biết rồi đó, bây giờ ta đã chơi cứng với ngài còn có phu nhân của ngài và Du Dung muội muội rồi, các người hận ta, ước gì diệt trừ ta luôn cho thoải mí. Nhưng mà, ta tất nhiên sẽ không ngây ngốc để cho các người diệt trừ, cho nên ta đương nhiên phải tìm cho mình một cái núi dựa. Bây giờ Vương gia là núi dựa của ta, nhưng mà về sau ấy mà...” Ngửa mặt lên, nở một nụ cười tươi xán lạn có thể so sánh với từng đóa hoa tranh nhau nở rực rỡ trong nắng ấm ngày thu, “Ta quyết định! Ta muốn kéo Du Sâm đệ đệ lên thuyền của ta trước! Cho dù các người bây giờ như thế nào, nhưng gia nghiệp về sau của ngài khẳng định sẽ rơi hết lên người của hắn. Chỉ cần có hắn, chờ sau khi ngài chết rồi, ta cũng không sợ không có chỗ dựa vào. Còn Du Dung muội muội, nàng ta coi như ngày sau làm Hoàng hậu, cũng không thể dốc hết sức cắt bỏ thế lực nhà mẹ đẻ phía sau. Cho nên, sau khi ngài chết, Du Sâm đệ đệ xét thấy ta đã từng chăm sóc hắn, nhất định sẽ hết sức cảm kích ta. Mặc dù Du Dung muội muội không thích ta, hắn cũng nhất định sẽ chăm sóc ta nhiều hơn. Ngài nói, kế hoạch tốt như vậy, ta khờ mới không thực hiện!”

Hắn còn chưa có chết đâu, vậy mà nha đầu này cứ mở miệng lại một tiếng chờ sau khi hắn chết sẽ như thế này như thế kia, Quý Thúc tức đến gần như hộc máu, “Ngươi cứ xác định, về sau gia nghiệp của ta chỉ có thể để cho nó kế thừa?”

“Nếu không thì sao? Chẳng lẽ phụ thân đại nhân còn nuôi một người phòng ngoài khác nữa?” Quý Du Nhiên chớp mắt mấy cái, “Cũng không có phần! Bây giờ mẫu thân quản ngài chặt như vậy, ngài có thể miễn cưỡng moi ra một chút đưa cho mấy mẫu tử bọn họ mua lương thực sống qua ngày cũng đã không đủ tệ, nếu lại thêm mấy, không phải ngài phải đi bán mình sao!”

“Ngươi im miệng cho ta!” Quý Thúc thật sự muốn phun máu rồi. Mới mấy ngày ngắn ngủi không gặp, nha đầu này càng ngày càng tỏ vẻ ương ngạnh, vốn không hề có điểm tôn trọng nào với ông.

Rất dễ nhận thấy, kể từ sau khi biết ông ta có nữ nhân bên ngoài, điểm tôn trọng cuối cùng với ông ta cũng không còn sót lại chút gì. Bây giờ nhìn ông ta phô trương thanh thế la to trước mặt nàng, nàng trừ buồn cười ra thì không có cảm giác khác.

“Phụ thân đại nhân.” Rảnh rang vuốt ve móng tay vừa mới bôi nước ép hoa bóng nước lên sáng nay, tròng mắt nàng lạnh nhạt nói, “Thật ra thì hôm nay ngài tìm ta vốn là làm điều thừa. Ngài đã chán ghét ta, vậy sau này cũng không cần đến tìm gặp ta thì tốt hơn, dù sao ta cũng chán ghét ngài như vậy. Chỉ có điều ngài yên tâm, bên Du Sâm đệ đệ kia ta nhất định sẽ lại đi, mỗi tháng ta cũng sẽ tiếp tế chút ngân lượng cho bọn họ. diee ndda fnleeq uysd doon Còn về phần mẫu thân bây giờ, ngài yên tâm, chuyện này ta có ngốc mới có thể nói ra ngoài. Ta vẫn còn trông chờ vào Du Sâm đệ đệ sau này phong hầu bái tướng để ta mượn uy phong của đệ ấy tiếp tục diễu võ dương oai đấy!”

“Ngươi đừng quá càn rỡ! Bây giờ thanh danh của ta cũng đã bị ngươi phá hủy một nửa, về sau ngươi lại cứ như thế mà hủy đệ đệ của ngươi, ngươi cố tình không muốn cho hắn có một chỗ đặt chân trong quan trường sao?”

“Ha ha, phụ thân, nhi tử của ngài bây giờ ngay cả tú tài cũng còn chưa thi đậu, ngài đã bắt đầu lo lắng cho danh dự của nó trong quan trường ngày sau? Theo như lời này, ngài đây đầy lòng tin đối với nhi tử này rồi!” Lông mi khẽ nhấc, tròng mắt lạnh lẽo của Quý Du Nhiên bắn ra, lời nói trong miệng lại vẫn nhẹ nhàng mềm mỏng như cũ.

Trong lòng Quý Thúc chợt lạnh, nhất thời càng thêm hối tiếc – ông đây là phát điên khùng cái gì mà cần phải nói chuyện với nàng ta? Bây giờ, mỗi lần ông xuất hiện trước mặt nàng ta, thì bị nàng ta chê cười một lần. Mỗi lần tránh thoát khỏi trước mặt nàng ta, ông cũng cần tới nửa ngày hồi phục tâm tình, nhưng chờ sau khi hồi phục xong, vì sao ông lại còn định nghĩ đến? Ông không có lòng tự trọng sao?

Cắn răng một cái, phất tay áo nghiêng đầu: “Thôi! Ta không nói với ngươi nữa, ta đi, tự ngươi giải quyết cho tốt đi!” Nếu từ trong lời của nàng ta cho biết bây giờ nàng ta không có uy hiếp đến nhi tử của mình, ông cũng yên lòng.

“Phụ thân đại nhân chậm đã!” Quý Du Nhiên vội vàng theo tới.

Quý Thúc quay đầu lại: “Chuyện gì?”

Quý Du Nhiên lấy hoa trên đầu xuống đưa tới: “Đóa hoa này, đưa cho phụ thân đại nhân ngài được chứ.”

Quý Thúc nhận cũng không nhận, thậm chí còn tỏ vẻ ghét bỏ: “Ta một đấng mày râu, cài cái này làm gì?”

“Ha ha ha, mới vừa rồi không phải phụ thân đại nhân ngài tỏ vẻ hoài niệm nói với ta, nói rằng đây là hoa mà mẫu thân đã mất của ta thích nhất sao? Thế nào chỉ trong chớp mắt, ngài đã không nhận ra nó, còn tỏ vẻ ghét bỏ như vậy?”

Quý Thúc bất thình lình run lên, lập tức biết ngay quỷ kế mới ban đầu của mình bị nàng ta nhìn thấu. Nên lạnh mặt xuống: “Ta không thèm nói nhiều với ngươi!” Rồi vội đi nhanh rời đi.

Sau lưng, Quý Du Nhiên lại vui sướng cười to một trận: “Phụ thân đại nhân không cần thẹn quá thành giận, bây giờ ngài vẫn tranh thủ thơi gian đến trước mặt con rể Thái tử của ngài tạo mối quan hệ đi! Bọn họ là một nửa chỗ dựa vào sau này của ngài!”

Mỗi một câu đều mang thương mang gậy, di ien n#dang# yuklle e#q quiq on nghe được mà tim ông đập thình thịch. Quý Thúc siết chặt tay, vội vàng tăng nhanh bước chân rời khỏi nơi này, trong lòng âm thầm thề - từ nay về sau ông không bao giờ chủ động xuất hiện trước mặt nàng nữa, cũng sẽ không bao giờ ở cùng một chỗ với nàng! Nếu không, sớm muộn gì ông cũng sẽ bị liệt nữ này làm cho giận chết!

Đưa mắt nhìn bóng lưng của ông ta biến mất phía trước, Quý Du Nhiên bĩu môi, nụ cười trên mặt lập tức biến mất tăm mất tích.

Quay đầu lại đặt bông hoa cúc vào trong tay Phượng Dục Minh: “Vương gia, chàng cài lên lại cho ta được không?”

“Được!” Phượng Dục Minh nhẹ nhàng cài lên cho nàng, rồi giang tay ôm lấy nàng, một tay còn vỗ nhè nhẹ sau lưng nàng, “Ái phi không đau lòng nữa, không khóc nha!”

Lo buồn nơi đáy lòng lập tức biến mất theo mấy cái vỗ vỗ của hắn, nước mắt của Quý Du Nhiên còn chưa kịp thành hình đã bị thu về, “Chàng đây học từ chỗ nào?”

“Mỗi lần bổn Vương mất hứng, nàng đều làm như vậy với bổn Vương mà!” Phượng Dục Minh nói.

Ặc, thì ra là học theo, suy một ra ba. Lòng đau buồn của Quý Du Nhiên được an ủi, không nhịn được bóp mặt hắn một cái: “Chàng kẻ ngốc này, rốt cuộc là ngốc thật hay giả ngốc?”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Bích Trâm, Phụng, Ran Miyu, anvils2_99, hienheo2406, vân anh kute, xichgo, y229917
     
Có bài mới 14.08.2017, 10:30
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 3814
Được thanks: 31946 lần
Điểm: 32.76
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Nàng phi chuyên sủng của vương gia ngốc - Huyền Nhai Nhất Hồ Trà 67.3 - Điểm: 37
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Rất tiếc khi phải thông báo với Bích Trâm và các bạn rằng nam chính của chúng ta ngốc thật, hẻm phải giả vờ nha, và không thể bình thường trở lại được hix hix hix

Chương 67.3: Trực tiếp nói toạc ra

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

“Ái phi, đau!” Phượng Dục Minh lập tức cau mặt lại thành cái bánh bao la to.

Mà thấy hắn như thế, tâm tình của Quý Du Nhiên lập tức thật tốt, khoan khoái nở nụ cười.

“Dật Vương gia, Dật Vương phi.” Khi hai người đang huyên náo đến sung sướng, một người ăn mặc kiểu nha hoàn đi tới, “Ngay lập tức khai tiệc rồi, phu nhân mời hai người đến chỗ ngồi.”

“Thật sự phải đi ăn cơm sao?” Nghe vậy, Phượng Dục Minh không cần nàng bóp mặt đã cau chặt mặt lại.

“Không muốn đi thì không đi!” Quý Du Nhiên cười nói, “Chúng ta ra ngoài thời gian đủ dài rồi, bây giờ cần phải trở về.”

“Được!” Phượng Dục Minh vội vàng vỗ tay tán thành, “Ái phi, bây giờ chúng ta đi luôn!”

Nha hoàn vừa nghe, người cũng ngây ngốc: “Dật Vương phi, cái này...”

“Ngươi quay lại nói cho phu nhân nhà ngươi, nói chúng ta đã tới rồi, chuyện nên làm cũng đã làm, cũng không cần lưu lại ăn cơm. Đợi sang năm khi Xảo nhi biểu muội xuất giá, ta sẽ tự mình đưa một phần hậu lễ tới.” Quay đầu lại cười với nàng ta một tiếng, Quý Du Nhiên theo bước chân Phượng Dục Minh bước như bay chạy đi thật xa.

Nha hoàn nhìn, cũng chỉ có thể ngoan ngoãn trở về đáp lời.

Trương thị nghe, vội vàng thở dài một hơi, tảng đá trong lòng rơi xuống đất, tiểu Trương thị lại tỏ vẻ suy nghĩ sâu xa, ánh mắt phức tạp liếc nhìn tỷ tỷ ruột thịt bên cạnh, lần đầu tiên trong lòng sinh ra ngăn cách với tỷ ấy.

--- ------Ta là đường ranh giới trong lòng Thái tử phi cực kỳ khó chịu---- -----

Lại nói Quý Du Nhiên và Phượng Dục Minh, sau khi trở về, thời gian vẫn bình tĩnh không sóng gió như cũ. Thỉnh thoảng phái người đưa chút đồ bên chỗ Thái thị, hỏi thăm một chút xem bọn họ thiếu cái gì, di1enda4nle3qu21ydo0n rồi cho người mua đưa qua luôn, bản thân nàng ngược lại không hề qua gặp – thật ra thì cũng lười phải qua. Một nhà bốn miệng này, mỗi lần nhìn thấy bọn họ nàng sẽ nhớ tới những năm gần đây Quý Thúc làm bộ làm tịch, trong lòng chán ghét không thôi. Mà nhìn Quý Du Sâm bây giờ được cả nhà bọn họ nâng niu trong lòng bàn tay gửi gắm kỳ vọng, trong lòng luôn sóng lớn mãnh liệt, khó mà bình tĩnh. Đã như vậy, nàng quyết định vẫn nên ít đi gặp mặt bọn họ thì tốt hơn.

“Vương phi.” Hôm nay, Thải Bình vừa qua đưa đồ xong quay trở lại.

Quý Du Nhiên gật đầu, “Cái gì cũng đưa đến?”

“Đã đưa đến. Thái di nương và hai vị tiểu thư đều hỏi, lúc nào ngài sẽ đi qua. Du Sâm thiếu gia nói giấy hắn sắp dùng xong rồi, kính xin Vương phi ngài mua giấy tốt hơn, cũng tiện cho hắn luyện tập nhiều hơn.”

“Vậy đi trong khố phòng cầm một chút đưa tới cho hắn!” Quý Du Nhiên nói, “Về phần lý do ta không đi qua...”

“Nô tỳ nói rồi, là Quý Tướng sợ ngài và bọn họ đi lại quá thường xuyên, lại lo lắng bị phu nhân trong Tướng phủ phát hiện, cho nên kêu ngài ít xuất hiện hơn. Hơn nữa, nô tỳ cũng nói, mặc dù Vương phi ngài không đi qua, nhưng bọn họ thiếu cái gì cứ việc nói, Vương phi ngài nhất định sẽ mua thêm cho bọn họ, sẽ không uất ức bọn họ.”

“Rất tốt!” Quý Du Nhiên hài lòng gật đầu. Chắc hẳn nghe nói như thế, trong lòng Thái thị và Du Sâm của bà sẽ có chút bất mãn đi!

“Còn có.” Lập tức, Thải Bình lại nói, Quý Du Nhiên ngước mắt, “Chuyện gì?”

“Hôm nay lúc nô tỳ ra ngoài, bị Tử Tô lôi kéo nói chuyện. Ở bên ngoài cũng phát hiện có người theo dõi, nô tỳ đã bỏ rơi người đó.”

Hả? Quý Du Nhiên nhíu mày, “Ta biết rồi, ngươi đi xuống đi!”

“Vâng.”

Lời nói xong toàn bộ, Thải Bình không chút do dự xoay người đi ra ngoài, hơn một lời dư thừa hơn một động tác dư thừa cũng không có, đơn giản chính là một nhà đầu hoàn mỹ điển hình. Quý Du Nhiên phát hiện, nàng cũng đã bắt đầu hơi lệ thuộc vào nàng ta, đây không phải là hiện tượng tốt gì?

“Tỷ tỷ!”

Đang suy nghĩ, tiểu Sơn từ bên ngoài tiến vào.

Nuôi ở trong Vương phủ một tháng có dư, Dieễn ddàn lee quiy đôn cảm giác gò bó trên người hắn rõ ràng biến mất. Người cũng sáng sủa rất nhiều, gọi tỷ tỷ có tinh thần lớn hơn, trên người cũng nhiều thêm một chút phong độ của người trí thức, kết hợp với khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn, còn có nụ cười thản nhiên trên mặt, người không biết quá khứ của hắn sẽ nhất định cho rằng đây là một công tử thế gia sống sung sướng an nhàn từ nhỏ.

Vội vàng ngoắc gọi hắn tới, Quý Du Nhiên móc khăn ra lau vết mực dính trên chóp mũi cho hắn: “Thật là, đã lâu như vậy, sao trên mặt vẫn dính mực?”

Tròng mắt tiểu Sơn ngượng ngùng: “Chỉ một chút xíu, ít hơn ngày trước nhiều!”

“Vậy còn được.” Quý Du Nhiên vểnh môi, rồi lấy một bộ quần áo bên tay tới, “Trời giá rét, bây giờ phải đổi bộ dày hơn rồi, bộ này ta làm cho đệ, đệ thử xem có vừa người không.”

“Có thật không? Tỷ tỷ làm cho đệ?” Tiểu Sơn vừa nghe, trên mặt thoáng chốc cũng sáng lên rồi, trong mắt tràn đầy vui mừng.

Quý Du Nhiên vỗ vỗ đầu hắn: “Nói đệ bây giờ là đệ đệ của ta mà! Ta là tỷ tỷ làm cho đệ đệ bộ quần áo không phải sao? Huống chi, bộ quần áo này cũng coi như bồi lễ đột nhiên đổi tên cho đệ đệ đi!”

“Tỷ tỷ suy nghĩ nhiều rồi, đệ vốn vô danh không có họ, tỷ kêu đệ tên gì thì là tên đó. Hơn nữa, Quý Tướng vốn không tốt với tỷ, chuyện này mọi người đều biết. Đã như vậy, đệ cũng không muốn theo họ của ông ta, đệ theo họ của mẫu thân, vậy tốt hơn! Nói vậy mẫu thân ở dưới đất biết được, cũng sẽ rất vui vẻ.” Tiểu Sơn vội vàng lắc đầu nói.

Từ lần trước sau khi trở lại từ phủ Trương thị, Quý Du Nhiên đã kiên trì sửa họ cho tiểu Sơn, để hắn cùng họ Vân với mẫu thân nàng. Nguyên nhân rất đơn giản: Nếu phụ thân đại nhân của nàng hận không thể che giấu sự tồn tại của nàng với mọi người, nàng cần gì phải khóc kêu để người khác biết quan hệ giữa nàng và ông ta? Lại nhớ tới, mẫu thân từng nói, ông ngoại và bà ngoại chỉ sinh một mình bà là nữ nhi, nói vậy bên kia, bên Vân gia mới thật sự không người nối nghiệp. Bây giờ đã có tiểu Sơn, vậy để cho hắn kéo dài tiếp nhất mạch của ông ngoại là được, vậy cũng coi như nàng cho mẫu thân đáng thương của nàng một điểm bồi thường nho nhỏ đi!

Tự tay mặc quần áo lên người cho hắn, Quý Du Nhiên xem trước xem sau một chút, vui vẻ gật gật đầu: “Rất tốt.” Quay đầu lại hỏi, “Vương gia, chàng cảm thấy như thế nào?”

“Ừ, không tệ.” Phượng Dục Minh lười biếng nói. Trên người đã sớm mặc bộ đồ mới Quý Du Nhiên đã sớm làm xong.

Mặt tiểu Sơn ửng đỏ, nhỏ giọng nói: “Đa tạ tỷ tỷ.”

Quý Du Nhiên vỗ vỗ mặt hắn, “Không cần cám ơn. Ta xem, ngày mai đệ mặc bộ quần áo này đi Ninh Vương phủ cùng chúng ta đi!”

“Lại phải đi bên kia à?” Nghe vậy, Phượng Dục Minh gào lên trước.

Quý Du Nhiên vô lực nhìn hắn, “Vương gia, bệnh tình của đại Hoàng huynh vẫn không có khởi sắc, bụng đại Hoàng tẩu lại càng lúc càng lớn, nghe nói phản ứng có thai hết sức kịch liệt, đang cần có người ở bên cạnh với tẩu ấy. Bây giờ ở đây cũng chỉ có ta và tẩu ấy tốt nhất, huống chi người ta cũng chủ động phái người tới mời, chúng ta có thể không đi sao?”

“Được rồi được rồi!” Phượng Dục Minh bĩu môi, “Chỉ có điều chỉ trong một canh giờ! Lâu hơn bổn Vương không ở lại! Trong phủ bọn họ âm khí dày đặc, không dễ chơi một chút nào!”

“Biết rồi!” Quý Du Nhiên vô lực nói. die nd da nl e q uu ydo n Cũng không biết người nào nhìn ra được từ nơi nào, kể từ sau khi phủ Ninh Vương bị hỏa hoạn, đã luôn miệng nói không khí bên đó không đúng, nhiều lần làm hại nàng khi đi qua cũng kinh hồn bạt vía, may mà sự thật chứng minh sau đó thật sự không có gì xảy ra, nàng mới dần dần gan lớn lên.

Đảo mắt thời gian hai ngày đã qua. Bọn họ ngồi vào xe ngựa đi tới cửa phủ Ninh Vương, không ngờ gặp phải một cỗ xe ngựa khác cao quý hơn ở sảnh trước.

“Muội muội!” Nhìn thấy người đi ra từ trong xe ngựa, khóe miệng Quý Du Nhiên nhếch lên, vội vàng lớn tiếng kêu gọi.

Thái tử phi Quý Du Dung nghe thấy quay đầu lại, vẻ không vui trong mắt lóe lên rồi biến mất. Hơn nữa, khi nhìn thấy Phượng Dục Minh tự tay đỡ nàng ta từ trong xe ngựa xuống, hơn nữa ngay sau đó nhìn thấy hắn nắm tay nàng ta không buông ra, ánh mắt của nàng lập tức trở nên âm trầm rất nhiều.

Lại nhìn thấy tiểu Sơn nhảy xuống khỏi xe ngựa cuối cùng, mắt nàng hất qua: “Đây là ai? Vì sao thấy bổn cung lại không quỳ lạy?”

Tiểu Sơn sững sờ, nhưng không ngây ngốc quỳ xuống.

Quý Du Nhiên lập tức kéo hắn qua nói: “Chẳng lẽ muội muội không biết sao? Tháng trước ta có thu nhận một đệ đệ, tính toán để kéo dài hương khói cho ông ngoại và bà ngoại đã qua đời của ta. A, đúng rồi, chúng ta là tỷ muội, đệ đệ của ta chính là đệ đệ của muội. Nào, tiểu Sơn, nhanh lên qua ra mắt Thái tử phi tỷ tỷ!”

“Ra mắt Thái tử phi tỷ tỷ.” Tiểu Sơn vội vàng tiến lên hành lễ.

Thái tử phi căm hận cắn răng: “Ai muốn nhận một con hát làm đệ đệ? Ngươi muốn kéo dài hương khói cho Vân gia là việc của ngươi, cũng đừng kéo ta vào!” Rồi không thèm nhìn đến tiểu Sơn một cái, một đầu chui thẳng vào trong kiệu kêu kiệu phu đi nhanh một chút.

A, sớm biết thế, nàng ta cần gì phải tỏ vẻ đùa bỡn trước mặt bọn họ? Quý Du Nhiên nhún vai, quay đầu vỗ vỗ tiểu Sơn: “Đừng đau lòng.”

“Tỷ tỷ yên tâm, đệ không đau lòng.” Tiểu Sơn vội vàng nặn ra một khuôn mặt tươi cười về phía nàng, “Ngược lại vẫn nghe người ta nói Thái tử phi không muốn gặp tỷ, hôm nay coi như đệ tận mắt nhìn thấy rồi. Tỷ tỷ yên tâm, về sau đệ cũng không muốn gặp nàng ta, giúp tỷ không chào đón lại!”

Phụt!

Lời nói ngay thơ khiến cho trong lòng nàng sáng tỏ thông suốt. Quý Du Nhiên cười thầm: “Thật sự là một hài tử ngoan.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Bích Trâm, Phụng, Ran Miyu, anvils2_99, hienheo2406, vân anh kute, xichgo, y229917
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 175 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Bobi Sky, Hothao, kattun tun, kimi1211, minh97, Mưa Hà Nội, penhu1704, quyencanaximuoi, Tam Tam Huynh, Thêu Lê, Thỏ lưu manh và 177 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

5 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

6 • [Hiện đại] Hứa với em mười năm tình thâm - Tây Tây Tiểu Lâu

1 ... 19, 20, 21

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ không làm phi - Đường Quả

1 ... 37, 38, 39

8 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 193, 194, 195

9 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 160, 161, 162

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

11 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 125, 126, 127

12 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

13 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 12, 13, 14

14 • [Cổ đại - Trùng sinh] Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu

1 ... 79, 80, 81

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Quân sủng - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 21, 22, 23

16 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

17 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

18 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 106, 107, 108

19 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 195, 196, 197

20 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 126, 127, 128



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 318 điểm để mua Thiên nga xanh
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 264 điểm để mua Doraemon
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 244 điểm để mua Cầu vồng 2
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 801 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 761 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 1
Shop - Đấu giá: ciel99 vừa đặt giá 461 điểm để mua Hộp quà gấu bông
Shop - Đấu giá: ciel99 vừa đặt giá 299 điểm để mua Ác quỷ 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 801 điểm để mua Mề đay đá Garnet 1
Snow cầm thú HD: ~~~
Nminhngoc1012: :(
Nminhngoc1012: Mấy cái nhẫn của chị đâu ròy
TranGemy: hoặc có thể là vì hem có điểm để đấu đó chế
Tuyền Uri: =.= diễn đàn vắng tới mức, có 1 mình êm đấu giá :lol:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 342 điểm để mua Kawaii Doggie
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Kẹo mút 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 366 điểm để mua Chuột mắc kẹt
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 291 điểm để mua Cậu bé vs đàn guitar
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Heo vũ công
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Chìa khóa tình yêu
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Headphone đen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 224 điểm để mua Ghế bố
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 688 điểm để mua Nhẫn ngọc trai
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Cặp đôi người tuyết
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 384 điểm để mua Chuồn chuồn Citrine
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 356 điểm để mua Nữ hoàng 3
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 822 điểm để mua Ngọc xanh 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 240 điểm để mua Chuông vàng
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 781 điểm để mua Ngọc xanh 3
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Ly Ly
Shop - Đấu giá: Hạ Tịch Nguyệt vừa đặt giá 554 điểm để mua Hamster tham ăn

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.