Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 146 bài ] 

Du long tùy nguyệt - Nhĩ Nhã

 
Có bài mới 07.08.2017, 03:44
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Kim Lân Bang Cầm Thú
Đại Thần Kim Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 10.06.2014, 13:02
Bài viết: 8208
Được thanks: 5996 lần
Điểm: 10.5
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Đồng nhân] Du long tùy nguyệt - Nhĩ Nhã - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Quyển 1 - Chương 30: Yêu tinh huyên náo!

Cái tên thiếu tâm nhãn giả mạo Triệu Phổ ở dưới lầu kia là ai? Nói chút ngoài lề, tên lỗ mãng này gọi là Lưu Nhị Hổ, là người của thôn Đại Truân huyện Sơn Âm thuộc Hà Gian phủ, trong ba huynh đệ, hắn đứng hàng thứ hai, cho nên gọi Nhị Hổ. Người này năm nay ba mươi tuổi, một chữ bẻ đôi cũng không biết, nhưng lực cánh tay rất mạnh, vốn là một thợ săn, sau này vì sinh kế khó khăn, hắn trở thành thảo khấu trên quan đạo độc nhất của phủ Hà Gian thông với phủ Trấn Định nằm ngay phía nam của thôn Đại Truân bên cạnh núi Hắc Hổ. Hắn cùng một đám mãng hán, lập một sơn trại, gọi là Hắc Hổ trại, hắn có chức vụ quan trọng nhất, nói trắng ra là trại chủ. Người này mặc dù thô lỗ nhưng không hề ngốc, lần này hắn đến Khai Phong, lại giả trang thành Triệu Phổ, là có chút nguyên do.

.

Triệu Phổ cũng không hiểu gì cả, thấy tên lỗ mãng kia hùng hổ hung hãn, thấp lùn béo ục ịch, nhảy lên mã xa đòi cường thưởng dân nữ, thì nhịn không được mí mắt nháy như máy, tâm nói tiểu tử này là ai a?! Rõ như ban ngày dám làm bại hoại danh tiếng của hắn.

“Vương Gia.” Tử Ảnh đứng lên, nói, “Ta đi giáo huấn hắn!”

Triệu Phổ vừa định thêm một câu —— Ừ, đánh tơi tả hắn cho ta!

Lại nghe bên cạnh Tiểu Tứ tử ôm cổ Công Tôn, nho nhỏ tiếng hỏi, “Phụ thân lại sắp đánh nhau sao?”

Công Tôn vươn tay nhéo nhéo cái mặt Tiểu Tứ tử, mấy ngày nay ngay cả một bữa cơm cũng ăn không yên, nếu không phải đánh nhau thì là đả thương người, Tiểu Tứ tử lá gan từ trước đến nay đã nhỏ, phỏng chừng là bị tình cảnh này khiến cho sợ hãi, bây giờ lại nghe đến có đánh nhau liền chui vào lòng y.

Triệu Phổ thấy Tiểu Tứ tử như vậy, trong lòng đột nhiên dâng lên một tinh thần trọng nghĩa, trừng mắt với Tử Ảnh, nói, “Giáo huấn cái gì? Nơi này là Khai Phong phủ, phải nói lý lẽ… Ách, bắt người tới đây, ta hỏi hắn một chút.”

Tử Ảnh sửng sốt một lát, liếc Bạch Ngọc Đường, “Ngũ gia, ngài có bỏ cái gì vào trong rượu không vậy?”

Còn chưa kịp dứt lời, bị Giả Ảnh đạp xuống phía dưới, “Đi nhanh về nhanh a!”

.

Tử Ảnh bị một cước đá xuống lầu, rơi cái rầm xuống xe hoa, những người xung quanh bị dọa nhảy dựng.

Tử Ảnh trong lòng nóng giận, tâm nói tên lỗ mãng này cũng quá thiếu tâm nhãn, lớn lên xấu như vậy thì giả mạo người khác không sao, còn dám giả mạo Vương Gia?!

.

Đám ảnh vệ này đều là bạn đồng cam cộng khổ với Triệu Phổ, đều cùng hắn trải qua nguy hiểm, thậm chí tính mệnh của bọn họ đều nhờ Triệu Phổ cứu về, tuy rằng bình thường thích pha trò trêu chọc, đó là bởi vì Triệu Phổ không quản thúc bọn họ, nhưng gặp phải chuyện nghiêm túc, đó chắc chắn là thị vệ trung thành liều chết vì Triệu Phổ.

Nhất là Tử Ảnh, khi mới mười tuổi thì hắn đã được Triệu Phổ mang về nuôi, suýt chút nữa đã chết đói, trong cảm nhận của hắn Triệu Phổ cũng giống như là thần tiên hay bồ tát, đương nhiên… Đó chỉ là trên chiến trường, bình thường, với tính tình và thói quen của Triệu Phổ đúng là khiến người ta có chút vỡ mộng.

.

Tử Ảnh rống Lưu Nhị Hổ kia một tiếng, nói, “Ai, tên béo kia, tại sao dám giả mạo Vương Gia, ngươi cũng không biết lấy nước tiểu làm gương soi hử?”

Trên lầu, Tiểu Tứ tử chớp chớp mắt hỏi Công Tôn, “Phụ thân cái gì gọi là lấy nước tiểu làm gương soi? Là khi đi tiểu thì soi gương sao?”

“Sách…” Công Tôn vội vàng che miệng bé, nói, “Tiểu hài tử không được nói những lời thô tục như vậy!”

Triệu Phổ nghe xong, lập tức xoay người trừng Tử Ảnh dưới lầu, nói, “Không được nói chuyện thô tục!”

Tử Ảnh nhíu nhíu khóe miệng, tâm nói… Không nói thô tục thì mắng cái gì a? Hắn cũng không phải thư sinh, làm sao có thể dùng văn chương mà mắng?!

Lưu Nhị Hổ nọ nhìn Tử Ảnh một chút, hỏi, “Tiểu bạch kiểm* nhà ngươi là ai? Chớ chọc lão tử, nếu không lão tử đánh cho ngươi quay về bụng mẹ!”

*(Tiểu bạch kiểm = thằng nhãi mặt trắng)

Tròng mắt Tử Ảnh trợn tròn, tâm nói, ai nha, đồ lỗ mãng, ngày hôm nay không đập cho ngươi răng rơi đầy đất thì gia gia không gọi là Tử Ảnh! Nghĩ vậy, vén tay áo chuẩn bị đánh người.

Lưu Nhị hổ thấy Tử Ảnh tựa hồ muốn động tay động chân, lập tức lùi lại, bày ra tư thế, thi triển bộ Hắc Hổ quyền của hắn, vừa hít đều thở ra, múa bài quyền trông rất uy vũ sống động, khi thì vung tay khi thì giơ chân, múa may loạn xạ, tất cả mọi người nhìn đến choáng váng. Tâm nói tên này, khoa tay múa chân làm cái gì?

Tử Ảnh nhìn trái rồi lại nhìn phải, rốt cuộc minh bạch, thì ra là một tên ngốc, giơ chân, đạp hắn ngã lăn.

“Ai nha.” Lưu Nhị Hổ còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, đã bị ngã chổng vó, sau đó, lại cảm thấy y phục trước ngực bị người nắm lên, Tử Ảnh thả người nhảy lên lầu hai, vứt người như vứt rác xuống chân Triệu Phổ.

.

Lưu Nhị Hổ cảm thấy chóng mặt, trời đất chao đảo, giương mắt nhìn lên, thấy một hắc y nhân đang ngồi trước mắt, chỉ thấy hắn đứng lên, nói với bách tính còn đang ngốc lăng ở dưới lầu, “Tiếp tục đi, đừng để mất hứng.”

Đoàn người lúc này mới minh bạch, đều châu đầu ghé tai…

“Đó là Cửu Vương Gia sao?”

“Ai nha, hảo anh tuấn a!”

“Đúng vậy, anh hùng khí khái a!”

…..

Triệu Phổ nghe được có chút đắc ý, xoay mặt nhìn thoáng qua Công Tôn, Công Tôn vờ vuốt tóc, tâm nói… Thích khoe khoang, tiểu nhân đắc chí!

“Tiểu tử.” Giả Ảnh hỏi Lưu Nhị Hổ nọ, “Ngươi là ai a?”

Lưu Nhị Hổ phủi quần đứng lên, vỗ ngực một cái, nói, “Lão tử là…”

“Lão cái gì a?” Tử Ảnh liếc trắng mắt, quát, “Trước mắt ngươi chính là Cửu Vương Gia, còn dám giả mạo, không muốn sống nữa sao?”

“A?” Lưu Nhị Hổ sửng sốt, quan sát Triệu Phổ từ trên xuống dưới, thốt lên, “Tuổi còn nhỏ như vậy thân mình cũng gầy như vậy a?”

Triệu Phổ nhịn xuống xúc động muốn đánh người, đi tới ghế ngồi xuống.

Triển Chiêu một bên hỏi Lưu Nhị Hổ, “Rõ như ban ngày ngươi còn cường thưởng dân nữ, là bị điên hay là muốn chơi trội a?”

Lưu Nhị Hổ nhìn Triển Chiêu một chút, giương mắt nhìn Tử Ảnh, như đang hỏi —— Đây là ai a?

Tử Ảnh tiếp tục trợn mắt, nói, “Đây là Triển Chiêu Triển đại nhân của Khai Phong phủ, ngươi giở thói lưu manh ngay tại Khai Phong phủ, không sợ cẩu đầu đao của Bao đại nhân a?!”

Lưu Nhị Hổ há to miệng, một lát sau mới nói, “Ai nha… Cuối cùng hôm nay đã gặp được cứu tinh rồi!” Vừa nói, vừa chỉ vào Triệu Phổ, “Người ta tìm chính là ngươi a!”

Tử Ảnh cốc đầu hắn, “Ngươi nói chuyện kiểu gì vậy hả?”

Lưu Nhị Hổ xoa đầu, nói, “Không phải a… Ta tìm chính là Cửu Vương Gia cùng Bao đại nhân a!”

Công Tôn thấy hắn mặc dù có chút lỗ mãng, nhưng ánh mắt rất trung thực không giống người nham hiểm, liền hỏi hắn, “Ngươi tìm họ làm gì?”

“Ách…” Lưu Nhị Hổ nhìn chằm chằm Công Tôn một lúc, cười tủm tỉm nói, “U, mỹ nhân…” Còn chưa dứt lời, không đợi Triệu Phổ ra tay, đã bị Tử Ảnh cùng Giả Ảnh đánh cho ngã lăn trên mặt đất.

Cuối cùng, trên đầu Lưu Nhị Hổ nổi lên mấy cục u, thành thành thật thật nói, “Ta nghe người ta nói, nếu bị ngoại tộc khi dễ, tìm tới Cửu Vương Gia, có oan án, tìm Bao đại nhân… Cho nên mới từ Hà Gian phủ rất xa đến đây. Nhưng ta không biết chữ, không thể viết đơn kiện cũng không tìm được nha môn càng không có bạc, thấy có xe hoa, đã nghĩ, dứt khoát cứ cường thưởng dân nữ, như vậy không phải sẽ được bắt tới Khai Phong phủ sao? Hơn nữa giả mạo Cửu Vương Gia, không phải cũng sẽ liên hệ được với ngươi sao?”

Mọi người nghe xong đều sửng sốt, Triệu Phổ bưng ly rượu cười, nói, “Ngươi cũng có chút nhanh trí a.”

Lưu Nhị Hổ hắc hắc cười, Triển Chiêu để hắn ngồi xuống, hỏi hắn, “Ngươi bị ai khi dễ? Có oan tình gì?”

“Ta không có bị khi dễ.” Lưu Nhị Hổ nói, “Ta đây là sơn trại đại vương.”

Tất cả mọi người mở to hai mắt nhìn hắn, Lưu Nhị Hổ sờ sờ đầu, nói, “Sơn trại thành lập chưa bao lâu, còn chưa có làm ăn lớn gì đâu.”
Công Tôn có chút không rõ, liền hỏi, “Tại sao ngươi lại từ Hà Gian phủ chạy đến Khai Phong phủ? Có tình huống gì không thể kiện cáo ở Hà Gian phủ sao?”

“Ách, không được.” Lưu Nhị Hổ lắc đầu, nói, “Chuyện này không bình thường, đám huyện quan bất lực ở Hà Gian phủ không quản được, ta nghe người ta nói Bao đại nhân là Văn Khúc tinh hạ phàm, Cửu Vương Gia là Tu La chuyển thế, đại khái có thể thu thập yêu tinh đó.”

“Yêu tinh?” Tiểu Tứ tử vừa nghe liền ôm lấy Công Tôn, hỏi, “Phụ thân thực sự có yêu tinh sao?”

Giả Ảnh trừng mắt liếc Lưu Nhị Hổ, nói, “Ai, trước mắt tiểu hài tử thì chú ý ăn nói, không được nói chuyện thô tục!”

“Nga, hảo!” Lưu Nhị Hổ vội vàng gật đầu, ngồi xuống, nói với mọi người, “Ta đây gọi là Lưu Nhị Hổ, các ngươi gọi Nhị Hổ là được.”

Mọi người không khỏi cảm thán, cái tên này đặt rất là hay, người này không phải vừa nhị vừa hổ sao. (nhị trong ‘nhị hóa’, chỉ người tính tình bộc trực lại hơi ngốc, hổ thì chắc là tính tình hùng hổ nhỉ ^^ – Tiểu Lạc sửa thay lời giải thích ‘bừa’ lúc trước ^^)

.

“Nhà của chúng ta ở thôn Đại Truân huyện Sơn Âm phủ Hà Gian… Mặt sau thôn giáp với một dãy núi, đại đa số người trong thôn đều là săn thú lấy da để sinh sống, ngày ngày vẫn sống tốt.” Lưu Nhị Hổ nói, “Nhưng sau này, mẹ nó, trên núi có yêu tinh quấy phá!”

Mọi người nghe được đưa mắt nhìn nhau, rồi đều nhìn Lưu Nhị Hổ, Bạch Ngọc Đường khẽ nhíu mày, hỏi, “Yêu tinh?”

“Cũng không chắc!” Lưu Nhị Hổ vừa rồi đã được nhận một ‘bài học’ sau khi khen Công Tôn, hai chữ mỹ nhân đã đến bên mép cũng không dám phun ra ngoài, chỉ là nhủ thầm trong bụng —— Những người ngồi ở cái bàn này là ai a, tại sao mỗi một người đều dễ nhìn như vậy chứ?! Kiềm chế suy nghĩ, Lưu Nhị Hổ tiếp tục nói, “Làng của chúng ta a, là ở bên trong khe núi, dãy núi kia gọi là Hắc Phong Thập Tam Lĩnh. Tổng cộng có mười ba ngọn núi, từng ngọn được đặt là Hắc Hổ sơn, Hắc Ngư sơn, Hắc Hùng sơn giống như vậy…”

“Tên thật thú vị.” Tiểu Tứ tử hỏi, “Vì sao phải có một chữ ‘Hắc’?”

Lưu Nhị Hổ đã sớm nhìn thấy Tiểu Tứ tử, tâm nói oa nhi này, lớn lên trông như một quả đào mật, nhìn cực ngọt, cho nên bất giác thanh âm cũng thả nhẹ một chút, nói, “Bởi vì vùng núi của chúng ta, đều là đất đen, ngay cả thân cây cũng gần như màu đen, buổi tối đến cả ngọn núi cùng nổi gió, gió to cuốn theo bụi đen mù mịt, thoạt nhìn cứ như gió đen bay đầy trời, lại có mười ba ngọn núi trùng điệp, cho nên gọi là Hắc Phong Thập Tam lĩnh.”

Tất cả mọi người gật đầu, Triệu Phổ hỏi, “Yêu tinh gì quấy phá a?”

“Ân… Cụ thể nó là cái quái gì ta cũng không biết, nghe nói là giao ngư tinh, cũng nghe nói là long vương.” Lưu Nhị Hổ trả lời.

“Phụ thân, giao ngư tinh là cái gì?” Tiểu Tứ tử hỏi Công Tôn.

Công Tôn suy nghĩ một chút, nói, “Mỗi nơi nói một kiểu, có chỗ nói là trư bà long, cũng có chỗ nói là cá mập ở biển… Bất quá, thứ này là ở trong nước cả?”

“Đúng!” Lưu Nhị Hổ nhanh chóng gật đầu, nói, “Hắc Phong Thập Tam Lĩnh phân thành hai phía, nam bắc là đường đi, phía đông bảy ngọn núi, phía tây sáu ngọn, chính giữa là một khe núi rất dài, cái khe này tên là Hắc Phong câu*, bất quá toàn bộ Hà Gian phủ đều đặt cho chỗ này một biệt danh, gọi Mỹ nhân câu.”

(câu = khe, mương, rãnh)

“Mỹ nhân câu?” Mọi người đều cảm thấy mới lạ, không kềm được hỏi, “Vì sao lại đặt tên như thế?”

“Hắc hắc.” Lưu Nhị Hổ nói có chút đắc ý, “Chỗ của chúng ta, ngoại trừ rất nhiều da chồn, thì còn có rất nhiều mỹ nữ!”

“Nga?” Tử Ảnh cảm thấy rất hứng thú hỏi, “Thật sao?”

“Đúng vậy.” Lưu Nhị Hổ gật đầu, “Có một Liễu đại tiên trong thôn nói, là bởi vì địa thế của Hắc Phong quyến rũ tiên khí, tiên khí tụ tập nhiều lắm, cho nên mỹ nhân được sinh ra cũng rất nhiều, bọn họ da trắng như tuyết rất đẹp, nhiều đại quan đều đến chỗ chúng ta chọn vợ.”

“Nói bậy.” Công Tôn bật cười, nói, “Sở dĩ gọi là nhất bạch che tam sửu (một phần trắng che bớt ba phần xấu =]]), những cô nương da trắng lại có chút thon thả cơ bản đều rất dễ nhìn, cái này không có quan hệ gì tới tiên khí, chủ yếu phải xem khí hậu ở nơi đó. Trong khe núi chỗ các ngươi có phải có rất nhiều nguồn suối và rau dại?”

“Ách, đúng vậy!” Lưu Nhị Hổ gật đầu.

“Chính là như vậy.” Công Tôn nói, nguồn suối có phải hơi ngọt không?

“Đúng đúng!” Lưu Nhị Hổ gật đầu, “Tiên sinh làm sao biết được?”

Công Tôn cười cười, nói, “Nơi đó không gọi là có tiên khí, mà gọi là địa linh nhân kiệt (đất lành chim đậu).”

“Nga…” Lưu Nhị Hổ mơ mơ màng màng gật đầu, Công Tôn cũng không mong đợi hắn minh bạch, hỏi, “Sau đó thì sao? Mỹ nhân câu có quan hệ gì với yêu tinh gì đó?”

“Là như thế này, đại khái từ ba năm trước a, có một buổi tối mưa to!” Lưu Nhị Hổ nói, “Một cô gái nhỏ tên Ngọc Châu của một nhà nọ ở thôn chúng ta đi ra ngoài giặt quần áo, trở về không kịp nên gặp mưa to phải ở lại trên núi.”

“Nha.” Tiểu Tứ tử nhẹ nhàng kêu một tiếng.

Công Tôn vỗ vỗ bé, bảo Lưu Nhị Hổ nói tiếp.

“Toàn bộ nam nhân trong thôn chúng ta đều mặc áo tơi đi tìm nàng, tới trên núi, chợt nghe được một tiếng nổ, “Oanh”.” Lưu Nhị Hổ nói, “Ai nha, thực dọa người, toàn bộ ngọn núi đều rung chuyển!”

Triệu Phổ khẽ nhíu mày, nhìn Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường một chút… Hai người cũng đều có chút nghi hoặc… Cả ngọn núi đều chấn động… Chẳng lẽ có địa chấn hay gì đó?

“Chúng ta theo âm thanh kia đi tới, thì phát hiện ven Hắc Thủy đàm (đầm Hắc Thủy) ở sâu bên trong Mỹ Nhân câu, trên mặt đất có một chiếc giày của Ngọc Châu.” Lưu Nhị Hổ nói.

“Chẳng lẽ là… cô nương nọ rơi vào trong thủy đàm (đầm nước)?” Công Tôn hỏi.

“Ai, rơi vào thì cũng không thể có chuyện được a!” Lưu Nhị Hổ nói, “Chỗ chúng ta đi mười bước là có thể thấy một cái thủy đàm, người trong thôn, dù là một hài tử ba tuổi nhỏ xíu, cũng có thể lặn vài lần trong nước, kỹ năng bơi lội cũng mỗi người đều rất tốt, đừng nói rơi vào trong thủy đàm, dù có rơi vào biển, cũng có thể bơi trở về!”

“Vậy thì có chuyện gì xảy ra?” Triển Chiêu hỏi.

“Lúc đó chúng ta cũng thấy lạ, đi đến chỗ đó tìm, ngay lúc đó a, đột nhiên nghe được tiếng nước “Bành” một cái, mặt nước nổ tung, có một thứ bay vọt lên a!” Lưu Nhị Hổ nói, sắc mặt cũng trở nên khẩn trương.

“Thứ gì vậy?” Triệu Phổ hỏi.

“Chúng ta là tận mắt chứng kiến a!” Lưu Nhị Hổ nói, “Là rồng đó! Một con rồng rất dài, trực tiếp bay vọt ra, sau đó lại nhảy vào trong nước, đuôi nó cũng lớn như một mã xa, toàn bộ thủy đàm đều nổi lên mấy cái xoáy nước!”

“Thật sao?” Công Tôn nhíu mày, hỏi, “Có chuyện này sao?”

“Sao lại không thể!” Lưu Nhị Hổ gật đầu, “Toàn bộ mọi người trong thôn chúng ta đều thấy được, vô cùng rõ ràng a!”

“Này có vẻ thú vị.” Bạch Ngọc Đường cũng bắt đầu hứng thú.

Triệu Phổ nhìn Công Tôn, hỏi, “Thư ngốc, rồng có thật sao?”

Công Tôn nhíu mày, nói, “Ta cũng chưa thấy qua.” Đang khi nói, nhìn Triệu Phổ một chút, cười hỏi, “Vương Gia, cái này không phải nên hỏi ngươi sao, ngươi là giống rồng mà.”

Triệu Phổ thở dài, tâm nói… Thư ngốc, ngươi không tranh cãi với ta sẽ chết a?!

“Sau đó thì sao?” Triển Chiêu hỏi Lưu Nhị Hổ, “Ngọc Châu kia là bị long vương ăn?”

“Đúng vậy.” Lưu Nhị Hổ thở dài, nói, “Sau đó không hiểu tại sao, một đám nữ oa của thôn chúng ta đột nhiên mất tích.”

“Mất tích?” Triệu Phổ nghi hoặc.

“Ân! Đều là vừa ra khỏi cửa đã không thấy tăm hơi, sau đó giày lại nằm ở ven thủy đàm.” Lưu Nhị Hổ nói, “Sau đó mọi người trong thôn đều sợ hãi, đem các cô nương giam ở nhà không cho đi ra ngoài, thế nhưng cứ như vậy, những cô nương đó, buổi tối vẫn còn hảo hảo mà nằm ngủ trên giường, sáng ngày hôm sau, người thì không thấy, giày thì xuất hiện ở ven thủy đàm!”

Công Tôn bọn họ nhíu mày, cảm thấy kỳ quặc.

“Sau đó?” Triển Chiêu truy vấn.

“Sau đó nha, chúng ta báo quan, Tri phủ đại nhân của Hà Gian phủ cũng không có cách… Ngay lúc này a, có một Liễu đại tiên tới, là một pháp sư Cao Ly.” Lưu Nhị Hổ nói.

Nghe được hai chữ Cao Ly,tất cả những người còn lại bất giác dựng hai cái lỗ tai lên.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Snow cầm thú HD về bài viết trên: Tiểu Tất Tất
Có bài mới 07.08.2017, 03:45
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Kim Lân Bang Cầm Thú
Đại Thần Kim Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 10.06.2014, 13:02
Bài viết: 8208
Được thanks: 5996 lần
Điểm: 10.5
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Đồng nhân] Du long tùy nguyệt - Nhĩ Nhã - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Quyển 1 - Chương 31: Cửu Cửu, đi, đi bắt yêu tinh!

“Liễu đại tiên đó tới làm gì?” Triệu Phổ hỏi Lưu Nhị Hổ.

“Hắn thấy bảng cáo thị của quan phủ ghi là có yêu tinh, cho nên tới.” Lưu Nhị Hổ nói, “Hắn nói, hắn có thể bắt yêu!”

“Nga?” Công Tôn gật đầu, hỏi, “Hắn làm sao để bắt yêu?”

“Hắn một mình đi tới Hắc Thủy đàm kia làm phép, ba ngày ba đêm, lại nói là đã cùng long vương đàm phán xong, chúng ta mỗi tháng phải tặng một mỹ nữ cho long vương, sau đó lại đưa một nghìn lượng bạc, sẽ không tiếp tục làm hại chúng ta.”

“Mỗi tháng đều phải tặng?” Công Tôn nhíu mày.

“Đúng vậy, cái này chung quy so với mỗi ngày mất đi một mỹ nữ thì có hơn a!” Lưu Nhị Hổ lắc đầu, nói, “Cứ như vậy, chúng ta tiến cống cho long vương, long vương cũng hết náo loạn, chừng hai năm.”

“Hoang đường!” Triển Chiêu nói, “Sao lại ngu xuẩn như vậy? Các ngươi không thể rời khỏi ngọn núi sao? Tại sao lại để những nữ tử vô tội đi làm tế phẩm.”

“Chúng ta cũng không còn cách nào khác a.” Lưu Nhị Hổ lắc đầu, nói, “Các lão nhân gia đều không nỡ rời quê cha đất tổ, hơn nữa, Hắc Phong Thập Tam Lĩnh đó là nguồn sống của chúng ta, chúng ta bán con mồi cùng da chồn đều bắt từ trên núi, nếu rời đi, sau này chúng ta sẽ ăn cái gì bây giờ?”

“Vậy tại sao ngươi vào kinh?” Triệu Phổ hỏi, “Còn nữa, ngươi vừa nói, bị ngoại tộc khi dễ, có oan tình, có chuyện gì xảy ra?”

“Là như vầy… Vài năm trước, các nữ oa trong thôn chúng ta đa số đều bỏ trốn, nếu không thì gả đi xa, còn lại đều bị bắt làm tế phẩm, nói chung là hầu như không có nữ nhân… Mà chúng ta phụ trách tìm bạc trở về, chín phần thì đều đưa cho long vương, ngày hôm đó thực sự là không chịu nổi nữa, chúng ta cũng không muốn đi săn nữa, liền kéo nhau lên núi, chiếm núi xưng vương!” Lưu Nhị Hổ nói, “Bất quá a, chúng ta không cam lòng nha! Ta nghĩ, trong thủy đàm của long vương, có tiền mồ hôi nước mắt mà chúng ta đã vất vả cả đời, lá gan của ta cũng rất lớn, đã rủ theo mấy huynh đệ, chuẩn bị đi đến thủy đàm đó, vớt lên!”

Triệu Phổ cười, nói, “Các ngươi chuẩn bị đi ăn cắp của long vương lão gia a?”

“Thì đó! Cùng lắm thì làm khai vị cho hắn.” Lưu Nhị Hổ nói, “Chúng ta rất tự tin vào khả năng bơi của mình, cầm đao tiến tới… Chỉ là a, chúng la lặn tới đáy thủy đàm, các ngươi nghĩ xem ta thấy những gì?”

Mọi người đưa mắt nhìn nhau, đều lắc đầu, hỏi, “Ngươi thấy cái gì?”

“Dưới đáy thủy đàm, cái gì cũng không có… Chúng ta lặn xuống, bơi một hồi lâu… Đột nhiên có một dòng nước chảy hơi xiết, chúng ta đã quen với việc bơi lội trong nước, biết rõ, có dòng nước này, chứng tỏ là có lối ra khác! Cứ xuôi theo dòng là được.” Lưu Nhị Hổ nói, “Ta xuôi theo dòng bơi một lúc thì ra khỏi mặt nước, phát hiện đang ở trong một thạch động.”

“Thạch động?” Triệu Phổ sờ sờ cằm, cười hỏi, “Ngươi không nhìn thấy long vương gia? Hay là ngươi tới được sào huyệt của long vương rồi?”

“Ngược lại thì có!” Lưu Nhị Hổ căm giận nói, “Ta tới được cái động đó, nhìn trái phải một chút, cái gì cũng không tìm được, chỉ là trên mặt đất, phát hiện có mấy vết bánh xe.”

“Vết bánh xe?” Công Tôn giật mình, hỏi, “Có người đi vào?”

“Ta theo vết bánh xe đi ra ngoài, cũng là đi tới cửa động, ra khỏi sơn động kia, mới phát hiện bên ngoài là sườn núi ở Hắc Hùng sơn, có thể trực tiếp thông ra ngoài!” Lưu Nhị Hổ nổi giận đùng đùng nói, “Các ngươi nghĩ xem, điều này nói rõ cái gì?”

“Vàng bạc tài bảo mỹ nữ mà trước đây các ngươi đưa tặng, có thể không phải để long vương gia hưởng thụ phải không?” Triệu Phổ cười.

“Đúng a!” Lưu Nhị Hổ vỗ đùi, hung hăng nói, “Tiền mồ hôi nước mắt của chúng ta, còn có các cô nương trong thôn chúng ta đã đi đâu? Chúng ta tức quá nên bèn đi tìm Liễu đại tiên, không ngờ Liễu đại tiên công phu rất cao a, suýt chút nữa chúng ta đều bị hắn làm thịt. Sau đó trốn thoát, ta muốn đến Hà Gian phủ báo quan, nhưng Liễu đại tiên nọ đã cáo trạng trước, Hà Gian phủ đã bắt đầu phát lệnh truy nã chúng ta trên toàn thành, cả thành đều là cáo thị bắt chúng ta, nói chúng ta là sơn tặc! Ta tức điên người, liền đến Kinh thành, nghĩ muốn giải oan thì tìm Cửu Vương Gia… Sau đó đúng lúc thấy xe hoa của mỹ nữ Cao Ly, ta liền đi tới cường thưởng dân nữ!”

Mọi người nghe xong, đều nhịn không được gật đầu —— té ra là có chuyện như vậy a.

.

“Tri phủ của Hà Gian phủ này cũng thực hoang đường mà, năm đó khi Liễu đại tiên nói phải tế người sống, lẽ ra không được đáp ứng, sao lai có thể coi mạng người như cỏ rác?!” Triển Chiêu bất mãn.

“Ân.” Triệu Phổ cũng gật đầu, hỏi Lưu Nhị Hổ, “Ngươi nói là, vàng bạc tài bảo bị Liễu đại tiên nọ lấy đi?”

“Khô

ng chắc.” Lưu Nhị Hổ lắc đầu, nói, “Ta nghĩ hắn cũng là làm việc cho kẻ khác, cụ thể như thế nào ta cũng không biết, ta chỉ biết là, cô nương trong thôn chúng ta đã chết vô nghĩa, sau đó tiền mồ hôi nước mắt của chúng ta cũng bị cướp, lại có mấy huynh đệ mất mạng… Đây có tính là oan tình không?”

Triệu Phổ gật đầu nhìn Công Tôn, hỏi, “Thư ngốc, có nhận xét gì?”

Công Tôn nghe đến đó, hỏi Lưu Nhị Hổ, “Đêm mưa của ba năm trước đây, thứ các ngươi thấy đến tột cùng là gì?”

“Là rồng a.” Lưu Nhị Hổ vẻ mặt đau khổ nói, “Thiên chân vạn xác là một con rồng, tuy rằng chỉ nhìn lướt qua trong giây lát, nhưng rất nhiêu người đều thấy, cho nên mới xác định!”

“Chẳng lẽ là có kẻ giở trò?” Bạch Ngọc Đường hỏi.

“Cái này khả nghi nhất.” Triển Chiêu nói, “Con rồng như vậy, muốn làm giả cũng không dễ dàng.”

“Hơn nữa thực vô nghĩa a.” Triệu Phổ nói, “Thôn của hắn nhỏ như vậy, nói khó nghe chút là nơi thâm sơn cùng cốc, vì sao lại hao phí tâm kế mà vào đó lừa đảo?”

“Hay là, con rồng kia chỉ là trùng hợp, mà pháp sư nọ… Là mượn cơ hội để gạt người?” Bạch Ngọc Đường hỏi.

“Lưu Nhị Hổ.” Triển Chiêu nhìn hắn một chút, hỏi, “Ăn chưa?”

“Chưa.” Lưu Nhị Hổ lắc đầu, “Ta dùng hết lộ phí rồi.”

“Ngồi xuống ăn cơm đi, ăn xong rồi tới Khai Phong phủ.” Triển Chiêu phân phó tiểu nhị mang chén đũa ra, nói, “Lát nữa cùng Bao đại nhân hảo hảo kể lại chuyện này một chút.”

“Được rồi.” Lưu Nhị Hổ tiếp nhận chén đũa, hắn đã có thể ăn một bữa no, ăn ngấu nghiến như hổ đói.

Tiểu Tứ tử ở một bên nhìn hắn, vươn tay gắp thức ăn cho hắn.

.

Ăn xong bữa cơm, mọi người quay về Khai Phong phủ, Bạch Ngọc Đường vốn tính quay về Thúy Trúc viên, nhưng nghe được vụ án của Lưu Nhị Hổ, cũng nhịn không được có chút hiếu kỳ, hơn nữa Tiểu Tứ tử khẩn thiết nhìn chòng chọc không cho hắn rời đi, cho nên liền theo về nha môn Khai Phong phủ.

.

Lúc Bao Chửng nghe được Lưu Nhị Hổ kể lại, cũng vô cùng kinh hãi, nói, “Đây đúng là chuyện lạ, bất quá, hết thảy cái gì mà tế bái long vương, hiến cống phẩm lót đường cho thần tiên gì đó, đều là gạt người.”

“Bao Tướng, ngươi muốn nói gì?” Triệu Phổ hỏi Bao Chửng.

“Vương Gia, ngươi nghĩ a.” Bao Chửng cười nói, “Thần tiên sẽ tham lam ngân lượng cùng mỹ nữ của nhân gian a? Thần tiên lại không cần dùng tiền, cần bạc làm cái gì? Hơn nữa, nữ tử nhân loạiị dễ nhìn, không phải đều gọi là tiên hạ phàm sao? Các thần tiên mỗi ngày nhìn nhau, còn thèm muốn mỹ nữ nhân gian làm cái gì?”

Tất cả mọi người bị Bao Chửng chọc cười.

“Như vậy đi, Triển hộ vệ ngươi đến Hà Gian phủ một chuyến.” Bao Chửng nói, “Đi xem rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra, theo ta suy xét, hẳn là còn có ẩn tình khác.”

Triển Chiêu gật đầu, chợt nghe Công Tôn nói, “Ta cũng đi.”

Triển Chiêu nở nụ cười, nói, “Hảo, tiên sinh có kiến thức rộng rãi, cùng đi nhất đi sẽ có giúp đỡ.” Vừa nói, vừa đùa với Tiểu Tứ tử, “Tiểu Tứ tử cũng đi sao? Chúng ta đi bắt hải long vương.”

Tiểu Tứ tử cười khanh khách, hỏi Triệu Phổ cùng Bạch Ngọc Đường, “Cửu Cửu với Bạch Bạch cũng đi sao? Cùng đi đi!”

Triệu Phổ không hề suy nghĩ liền gật đầu, “Đi, ta cũng cảm thấy rất hứng thú!”

Bạch Ngọc Đường rảnh rỗi, cũng gật đầu, mọi người thương lượng, phân công nhau hành sự, quyết định ngày mai khởi hành.

.

Màn đêm buông xuống, Triệu Phổ chạy về phủ chào từ biệt hoàng nương, thuận tiện ghé thăm Bát Vương phủ gặp chị dâu, Sài Vương phi cũng xem như một nửa mẫu thân của hắn.

Công Tôn sắp xếp những thứ cần thiết để ngày mai xuất hành, Triển Chiêu ngồi bên cạnh bàn đá ở giữa sân, chơi đùa với con thỏ của Tiểu Tứ tử.

Tiểu Tứ tử chạy tới, bò lên ghế đá, gọi, “Triển Triển.”

Triển Chiêu vươn tay đem Tiểu Tứ tử bế đến, hỏi, “Tiểu Tứ tử, phụ thân ngươi đâu?”

“Thu thập vật dụng.” Tiểu Tứ tử cười hì hì vươn tay bế con thỏ, xoa xoa lớp lông mượt mà của nó, hỏi Triển Chiêu, “Triển Triển, Bạch Bạch đâu?”

“Ân, quay về Trúy Trúc viên thu thập đồ vật rồi.” Triển Chiêu nói, vừa hỏi Tiểu Tứ tử, “Đúng rồi Tiểu Tứ tử, ngươi có thích Khai Phong phủ hay không a?”

“Thích.” Tiểu Tứ tử gật đầu, “Ta thích Cửu Cửu, Triển Triển, Bạch Bạch, còn có Tiểu Bao tử, Tiểu Bát tử cùng Tiểu Đỗ tử…”

Triển Chiêu bật cười, lắc đầu hỏi, “Tiểu Tứ tử, còn phụ thân ngươi thì sao? Có thích Khai Phong phủ hay không?”

“Ân, phụ thân cũng thích đó.” Tiểu Tứ tử gật đầu.

Triển Chiêu nhỏ giọng kề sát vào tai bé hỏi, “Vậy để các ngươi ở lại trong Khai Phong phủ, các ngươi có nguyện ý không a?”

Tiểu Tứ tử chớp chớp mắt, giương mắt nhìn Triển Chiêu một chút, cười tủm tỉm hỏi, “Triển Triển ngươi có phải muốn phụ thân ở lại đây giúp đỡ Tiểu Bao tử tra án?”

“Ân.” Triển Chiêu vui vẻ gật đầu, tâm nói, vật nhỏ này không ngốc a!

“Ân… Phụ thân vốn là rất rất rất chán ghét những người có chức vị.” Tiểu Tứ tử nói, “Bất quá y không ghét Cửu Cửu cũng không ghét ngươi cùng Tiểu Bao tử… Cho nên y hẳn là sẽ vui vẻ lưu lại.” Vừa nói, vừa vỗ vỗ tiểu bộ ngực, nói, “Yên tâm đi Triển Triển, ta sẽ nói với phụ thân!”

Triể
n Chiêu nở nụ cười, vươn tay nhéo quai hàm của Tiểu Tứ tử, “Ngoan!”

……

Màn đêm yên tĩnh trôi qua, sáng sớm hôm sau, Triệu Phổ đi tới cửa Khai Phong phủ, Công Tôn cùng Tiểu Tứ tử còn có Triển Chiêu xuất môn, xa xa, Bạch Ngọc Đường cũng cưỡi bạch mã tới.

Mọi người tập trung trước cửa, Giả Ảnh cùng Tử Ảnh cũng tới, nói với Triệu Phổ, “Vương Gia, Phi Ảnh các nàng tới.”

“A?” Triệu Phổ sửng sốt, lúc này, chỉ thấy mười ảnh vệ rơi xuống trước mặt Triệu Phổ, quỳ xuống hành lễ với hắn, “Vương Gia.”

“Đứng lên, sao các ngươi lại tới?” Triệu Phổ có chút khó hiểu.

“Hạ Tướng quân bảo chúng ta tới, nghe nói ngài muốn trụ lại Khai Phong phủ lâu dài.” Một nữ tử mặc hồng y trả lời.

Triệu Phổ gật đầu.

“Phụ thân, thật nhiều Ảnh Ảnh!” Tiểu Tứ tử chớp mắt nhìn đám ảnh vệ này, đám ảnh vệ cũng đều thấy Tiểu Tứ tử, đặc biệt là các nữ ảnh vệ, đều nheo mắt lại —— Nha! Thật đáng yêu!

Triệu Phổ nói vọng lên trên đỉnh, “Đều xuống đây!”

.

Lúc này, Thanh Ảnh Xích Ảnh bọn họ từ trên đỉnh nhảy xuống.

Triệu Phổ nói với mọi người, “Đây là mười sáu ảnh vệ của ta.”

Mười sáu ảnh vệ đó xếp thành một hàng ngang, hành lễ với mọi người, đều là thanh niên xấp xỉ hai mươi tuổi, ăn mặc trên dưới một màu nhìn thấy thì biết đều là võ nghệ cao cường, khôn khéo giỏi giang.

Giả Ảnh giới thiệu vớí mọi người, “Chúng ta đều dựa theo màu áo mà phân biệt, nam thì có Giả Ảnh, Tử Ảnh, Thanh Ảnh, Xích Ảnh, Hắc Ảnh, Bạch Ảnh, Huyền Ảnh, Thương Ảnh, nữ thì có Phi Ảnh, Bích Ảnh, Đại Ảnh, Đan Ảnh, Liên Ảnh, Ngẫu Ảnh, Chu Ảnh, Sương Ảnh.”

(Các màu theo thứ tự. Nam: nâu, tím, xanh, đỏ, đen, trắng, đen láy, xanh biển. Nữ: đỏ tươi, xanh biếc, xanh đen, đỏ nhạt, màu hoa sen, màu ngó sen, đỏ son, màu phấn.)

.

Tiểu Tứ tử nghe được có chút choáng váng, chăm chú phân biệt, cũng phân không rõ được hình dạng cùng tên của những người này, liền cảm thấy có chút hồ đồ.

Công Tôn thì lại cảm thấy hứng thú hỏi, “Những cái tên này đều do Vương Gia đặt phải không?”

Đám ảnh vệ đều cúi đầu nén cười, Triệu Phổ nhíu nhíu khéo miệng, tới bây giờ hắn còn bị màu sắc khiến cho rối loạn đây này, Phi Ảnh thay hắn trả lời, “Là Thái phi đặt cho.”

Công Tôn bọn họ đều nhướng mi một cái —— quả nhiên.

“Giả Ảnh, Tử Ảnh, Phi Ảnh cùng Đại Ảnh theo ta, Thanh Ảnh Xích Ảnh đến Hà Gian phủ trước, những người khác thì phân công, hai người lưu lại trông coi Vương phủ, những người khác thì giúp đỡ Bao đại nhân làm việc!”

“Dạ!” Đám ảnh vệ tuân lệnh, rồi chợt lóe biến mất vô ảnh.

Công Tôn lên xe ngựa, Triển Chiêu đột nhiên hỏi, “Vương Gia tổng cộng có bao nhiêu ảnh vệ?”

Triệu Phổ hơi sửng sốt, sau đó cười nói, “Vốn có hai mươi mốt, sau lại một người cũng không có.”

Triển Chiêu gật đầu, không hỏi thêm gì nữa, nhìn Triệu Phổ một chút, Triệu Phổ nhếch miệng cười, nói, “Khởi hành.”

.

Sau đó, mọi người đi xa, Tiểu Tứ tử cùng Công Tôn ngồi trong mã xa, Giả Ảnh đánh xe, Triệu Phổ, Bạch Ngọc Đường, Triển Chiêu cùng Lưu Nhị Hổ cưỡi ngựa, Tử Ảnh cưỡi ngựa đi tuốt ở đằng trước, Phi Ảnh cùng Đại Ảnh thoắt ẩn thoắt hiện, mọi người ra khỏi cửa thành, đi về phía bắc, chạy tới Hà Gian phủ.

.

Hà Gian phủ này cách Khai Phong một đoạn, mọi người cũng không vội, một đường vừa đi vừa dạo, thưởng thức phong cảnh ven đường, rất là thanh nhàn.

Tiểu Tứ tử cực kỳ hài lòng, bé vốn sợ ngựa cao, nhưng từ lần trước được Triệu Phổ dạy dỗ, đã không sợ nữa, lúc này càng có hứng thú, đòi cùng Triệu Phổ ngồi trên ngựa, lát sau lại đòi ngồi ngựa với Triển Chiêu, sau đó lại đòi qua với Bạch Ngọc Đường, mỗi một con ngựa đều đòi cưỡi một lần.

Công Tôn ngồi ở trong xe, trong tay bày ra một đống sách, đều là tối hôm lục ra từ kho sách trong Khai Phong phủ… Bao đại nhân không có sở thích khác, chỉ là lưu trữ rất nhiều sách, thật không hổ là trạng nguyên, Long Đồ Các đại học sĩ, các loại sách cổ xưa đều có. Công Tôn tìm đều là những ghi chép về địa lý của Hà Gian phủ, lịch sử cùng những truyền thuyết dân gian, đương nhiên, còn có một chút tài liệu xưa ghi chép liên quan đến giao long cùng với pháp sư Cao Ly.

.

Ngày hôm đó, bọn họ từ trên quan đạo đi vòng đến một ngọn núi, Lưu Nhị Hổ chỉ vào một ngọn núi phía trước cách đó không xa, nói, “Nơi đó chính là Hắc Hổ sơn, vòng qua đỉnh núi, phía sau là đến Mỹ Nhân câu trong Hắc Phong Thập Tam Lĩnh.”

“Đi vòng qua núi sao?” Công Tôn hỏi.

“Đúng.” Lưu Nhị Hổ nói, “Đường đi khá hung hiểm, nhưng mà nhanh, hơn nữa nếu ta đi trên quan đạo, qua cửa thành, sẽ bị bắt, Hà Gian phủ có bức họa của ta.”

Mọi người gật đầu, theo hắn hướng Hắc Hổ sơn đi đến.

.

Ba con ngựa của Triệu Phổ, Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường có bất đồng, Hắc Kiêu của Triệu Phổ là chiến mã, tính tình nóng nảy lại đặc biệt đặc biệt ngang tàng, vì vậy chạy cũng nhanh, lúc nào cũng muốn Triệu Phổ kéo nó, phát ra tiếng phì phì trong mũi, cuối cùng mới chịu chạy. Con ngựa này cực kỳ không hiền lành, lúc có chiến tranh sẽ cắn con ngựa khác, lũ ngựa bị nhốt chung một chuồng với nó phần lớn cụt đuôi, đều là là bị nó cắn.

Bạch Vân Phàm của Bạch

Ngọc Đường, cũng là bảo mã, tính tình hơi chút ngạo mạn, có phần tương tự với tính tình của Bạch Ngọc Đường, không thèm để ý tới kẻ khác, chỉ thích thân cận với Bạch Ngọc Đường, bất quá gần đây rất thích Tiểu Tứ tử, cũng sẽ cọ cọ Tiểu Tứ tử.

Con ngựa của Triển Chiêu là một tuấn mã màu đỏ thẫm, con ngựa này rất thú vị, lúc vừa mới nhìn thấy, tất cả mọi người cảm thấy kỳ quái, nhân vật như Triển Chiêu, sao lại cưỡi con ngựa bình thường như vậy, con ngựa này thoạt nhìn cũng quá điềm tĩnh.

Chỉ là, mấy ngày trước mọi người đi qua một trấn điếm, ba con ngựa bị nhốt lại trong chuồng ở hậu viện, đêm đó, đột nhiên nghe có một trận gà bay chó sủa.

Triển Chiêu bọn họ chạy đến vừa nhìn, chỉ thấy bọn tiểu nhị đang bận rộn ở chuồng, cửa chuồng của con ngựa của Triển Chiêu bị phá tung, khắp sân đều là gà, vài con gà bị đụng lăn quay.

Mấy tên tiểu nhị nói với Triển Chiêu, “Gia, ngựa của ngài bỗng nhiên phát cuồng?”

Triển Chiêu đi đến nhìn một chút, vỗ vỗ lưng ngựa, hỏi, “Đa Đa, vậy là sao?”

“Đó là gì?” Công Tôn chỉ vào cái gì đó bên chân con ngựa của Triển Chiêu, tất cả mọi người nhìn qua, chỉ thấy có hai con chồn bị đạp chết.

“Ai u!” Đám tiểu nhị đều trợn tròn mắt, nói, “Mấy con chồn này ngày nào cũng tới ăn trộm gà, chúng ta canh chừng mấy tháng vẫn không bắt được! Gia, ngựa của ngài thực thông minh!”

Triển Chiêu cười cười, vỗ vỗ lưng ngựa nói, “Lại xen vào chuyện của người khác a?”

Con ngựa nọ phát ra tiếng phì phì trong mũi, xõa tung bờm… Lúc này mọi người mới chú ý tới, con ngựa này tuy rằng màu đỏ thẫm, thoạt nhìn rất bình thường, nhưng khi nó vừa xõa tung bờm, thì thấy bên trong có một tầng lông ngắn dày đặc, đỏ như lửa.

Công Tôn cũng sửng sốt, nói, “Đây là hỏa kỳ lân.”

Triệu Phổ cùng Bạch Ngọc Đường đều nhướng mi một cái, tâm nói, thì ra ‘chân mã bất lộ tướng’ a, khó trách, vì sao Hắc Kiêu cùng Bạch Vân Phàm lại không khi dễ Tảo Đa Đa của Triển Chiêu, thì ra cũng là bảo mã lương câu, nó cùng Triển Chiêu tính tình như một, bất hiển sơn bất lộ thủy (không lộ chân tướng), nhìn thì tưởng mèo nhà, kỳ thực là cọp giả làm mèo.

Công Tôn có chút khó hiểu hỏi, “Hỏa kỳ lân là bảo mã, vì sao lại đặt tên là Tảo Đa Đa?”

Triển Chiêu túm cái lỗ tai ngựa, nghiêm mặt nói, “Màu táo mà còn thích ăn táo, cho nên đặt họ Tảo*, mặt khác, nó thích xen vào chuyện người khác! Ngươi xem, chuyện của đàn gà mái cùng chồn nó cũng phải quản giùm.”

*(Tảo Đa Đa của Triển Chiêu có màu “tảo hồng”, ta dịch là đỏ thẫm. Màu táo = “tảo sắc”, quả táo = “tảo tử”, nên họ của nó là “Tảo” = táo. Ba trấm quá = =)

Mọi người nín lặng, tâm nói… Thực là, người nào cưỡi ngựa đó!

.

Rất nhanh. Mọi người tới chân núi Hắc Hổ sơn, còn chưa kịp lên núi, thì có một đám tiểu lâu la mặc quần áo rách nát vọt xuống, “Núi này do ta mở…”

“Rú cái gì!” Lưu Nhị Hổ rống lên một tiếng, “Nhìn gia gia là ai!”

“A! Đại đương gia!” Tiểu lâu la ném binh khí đều mang vẻ mặt cầu xin nói với Lưu Nhị Hổ, “Đại đương gia a, ngươi đã trở về, chúng ta sắp chết đói a!”

“Sao các ngươi vô dụng thế này a?” Lưu Nhị Hổ nhíu mày, nói, “Được rồi… Trước đừng nói nữa, đến đến, mấy người này là đại…”

Lưu Nhị Hổ vốn định giới thiệu, mấy người này là đại nhân vật.

Chỉ là đám tiểu đệ phỏng chừng bị đói quá nên hồ đồ, vừa nghe được một chữ đại, liền bổ nhào đến quỳ gối trước ngựa của Triệu Phổ, nói, “Đại vương! Ngài chính là tân đương gia sao? Xin phân xử cho chúng tiểu nhân a!”

Triệu Phổ ngồi trên ngựa, nắm tay nâng cằm nhìn trái nhìn phải một chút, Bạch Ngọc Đường cùng Triển Chiêu cũng ở bên cạnh, dựa vào cái gì mà lại nhận thức mình là sơn đại vương chứ? Mình lớn tên giống sơn tặc lắm sao?

Công Tôn ngay bên người hắn, thấy Triệu Phổ vẻ mặt mù mịt, thấp giọng cười, nói, “Đích thật là giống lắm.”

Triệu Phổ nhíu nhíu khóe miệng, liếc mắt nhìn Công Tôn, tâm nói, thối thư ngốc, ta nếu là sơn trại đại vương, nhất định bắt ngươi về làm áp trại phu nhân!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Snow cầm thú HD về bài viết trên: Tiểu Tất Tất
Có bài mới 07.08.2017, 03:45
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Kim Lân Bang Cầm Thú
Đại Thần Kim Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 10.06.2014, 13:02
Bài viết: 8208
Được thanks: 5996 lần
Điểm: 10.5
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Đồng nhân] Du long tùy nguyệt - Nhĩ Nhã - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Quyển 1 - Chương 32: Tình mê Hắc Thủy Đàm

Lưu Nhị Hổ quát đám lâu la kia, giới thiệu cho bọn hắn từng người một, đang nghe nói Triệu Phổ là Cửu Vương Gia thì, đám tiểu lâu la đều ồn ào, “Vương Gia, ngài thu chúng ta vào Triệu gia quân đi? Chúng ta nấu cơm nấu nước làm việc cực nhọc cũng được, không muốn làm sơn tặc.”

Triệu Phổ gật đầu, nói, “Đi, muốn làm lính cũng không dễ dàng, trước cứ lên núi rồi nói tiếp!”

Đám lâu la kia vừa nghe, vội vàng dẫn mọi người lên núi.

.

Vừa vào sơn trại, Triệu Phổ bọn họ đều há hốc mồm, sơn trại của Lưu Nhị Hổ cũng quá mộc mạc, ngay cả cửa trại cũng không có, chỉ là một gian miếu đổ nát.

Tất cả mọi người xoay mặt nhìn Lưu Nhị Hổ.

“Ha hả… Chúng ta cũng nhờ phát hiện nơi này có một ngôi miếu hoang, tạm thời sống yên ổn, sau đó khi đang xuống núi bị người ta nhìn lầm là sơn tặc, liền đơn giản làm sơn tặc luôn!” Lưu Nhị Hổ xấu hổ nói.

“Di?” Lúc này, Công Tôn chú ý tới tòa miếu này có chút lạ, y chậm rãi đi tới gần bức tượng Bồ Tát cổ quái trong miếu. Màu sơn của tượng phật này đã bong ra từng mảng, chỉ là nhìn hình dạng của tượng, có chút cổ quái, không giống như những tượng phật khác mặt mũi hiền lành, nó làm cho người khác cảm thấy hung ác dị thường.

“Phụ thân Bồ Tát này hảo dọa người.” Tiểu Tứ tử ngưỡng mặt nhìn tượng phật nọ, nhõng nhẽo với Công Tôn.

Tử Ảnh bên cạnh đã nhịn một đường, vươn tay kéo kéo Tiểu Tứ tử, hỏi, “Tiểu Tứ tử, ôm một cái?”

“Ân.” Tiểu Tứ tử tiến tới, Tử Ảnh ôm lấy bé, Tiểu Tứ tử còn vươn hai tay ôm cổ hắn… Tử Ảnh vẻ mặt say sưa —— Hạnh phúc a! Giả Ảnh bất đắc dĩ lắc đầu.

“Đây có lẽ không phải Bồ Tát vùng Trung Nguyên a.” Triệu Phổ nói.

“Ân, đây là Táng Bồ Tát.” Công Tôn gật đầu.

“Tang Bồ Tát*?” Triệu Phổ gật đầu, “Cũng đúng, nhìn cũng không sạch sẽ a.”

*(Táng [zàng] đọc gần giống tang [zāng] = bẩn)

“Là ‘táng’ trong ‘mai táng’!” Công Tôn trừng mắt liếc hắn, nói, “Ngay cả Bồ Tát mà còn dám hồ ngôn loạn ngữ, ngươi coi chừng bị trời phạt!”

Triệu Phổ bĩu môi, hỏi, “Đây là Bồ Tát gì, thì có vấn đề gì chứ?”

“Táng Bồ Tát chỉ có ở đạo Tát Mãn ở vùng Liêu Đông phải không?” Bạch Ngọc Đường hỏi.

“Ân.” Công Tôn gật đầu, liếc trắng Triệu Phổ, ý nói —— Nhìn người ta kìa so với ngươi có học vấn hơn nhiều!

Triệu Phổ nhìn trời, Triển Chiêu hỏi Bạch Ngọc Đường, “Bạch huynh có nghiên cứu về đạo Tát Mãn?”

Bạch Ngọc Đường lắc đầu, nói, “Không. Ta từng thấy qua một lần ở vùng Liêu Đông, ký ức rất sâu, những địa phương nào có oán linh quấy phá, mới cần đúc một pho tượng Táng Bồ Tát như thế, có thể trấn tà.”

“Ân.” Công Tôn gật đầu, nói với Lưu Nhị Hổ, “Phía sau có thể thấy Mỹ Nhân câu không?”

“Có thể a!” Lưu Nhị Hổ nhanh chóng dẫn đường, Công Tôn bọn họ đi ra ngoài, từ mặt sau lên sườn núi, nhìn Mỹ Nhân câu ở xa xa.

.

Công Tôn nhìn vài lần, bất đắc dĩ cười cười.

“Làm sao vậy?” Triệu Phổ hỏi Công Tôn.

“Đây không thể gọi là Mỹ Nhân câu a.” Công Tôn trả lời, “Các ngươi nhìn bốn phía của hang núi này xem, có cao có thấp, là hình dạng của quan tài, loại địa hình này là Quan Tài câu kiêng kị nhất!”

“Quan Tài câu?” Triệu Phổ mở to hai mắt, “Thư ngốc ngươi biết xem phong thủy?”

Công Tôn liếc trắng hắn một cái, nói, “Phong thủy là học vấn, không phải tà môn ma đạo nói về yêu ma quỷ quái, chu dịch bát quái tinh tượng phong thủy, đó đều là thiên cơ, chỉ bất quá là có vài kẻ kiến thức nửa vời mà lại đi ra gạt người, mới khiến cho mọi người nghĩ thầy địa lý cùng thầy bói đều là gạt người.”

Mọi người đưa mắt nhìn nhau, đó cũng là một đạo lý.

.

“Ta trước đây từng xem qua tài liệu lịch sử của Hà Gian phủ.” Về tới trong đại điện, Công Tôn nói tiếp, “Thời kì xuân thu Chiến quốc, ở đây hẳn là thuộc về đại giới của Yến quốc.” Nói, vươn tay chỉ chỉ cái vạc đồng dùng để làm lư hươ

ng đặt phía trước pho tượng phật, nói, “Nhìn những đường vân ở mặt trên, là vật của Yến quốc.”

“Yến… nga, có phải quốc gia có Thái Tử Đan tìm một Kinh Kha hành thích Tần vương, cuối cùng bị Đại Tướng quân Vương Tiễn diệt quốc?” Triệu Phổ hỏi.

Công Tôn gật đầu, nhìn hắn một chút —— nhắc đến chiến tranh thì may ra ngươi còn có chút hiểu biết.

“Nói như vậy, còn có tòa cổ miếu này a.” Lưu Nhị Hổ cười nói, “Xem ra là đất quý.”

Công Tôn lắc đầu, nói, “Yến quốc khi đó, không có khả năng kiến tạo một pho tượng phật như vậy, cũng không có khả năng tin theo đạo Tát Mãn, hẳn là… người đời sau kiến tạo.”

Mọi người đưa mắt nhìn nhau, Triệu Phổ hỏi, “Thư ngốc, nói như vậy, là do hậu nhân ở chỗ này dựng nên để trấn tà?”

“Ân.” Công Tôn gật đầu.

“Đến Hắc Thủy đàm nhìn thử xem.” Bạch Ngọc Đường đề nghị.

“Nhưng mà… Trời cũng sắp tối a.” Lưu Nhị Hổ có chút sợ, nói, “Núi này buổi tối có dã thú, hơn nữa… Nói không chừng có thể gặp phải cái gì đó không sạch sẽ.”

“Cái gì đó không sạch sẽ?” Triển Chiêu khó hiểu mà nhìn hắn.

“Là… quỷ a.” Lưu Nhị Hổ vừa nói xong, Tiểu Tứ tử liền ôm Tử Ảnh rất sợ hãi hỏi, “Quỷ?”

“Ngươi đừng nói càn!” Tử Ảnh nhấc chân đá Lưu Nhị Hổ, bên an ủi Tiểu Tứ tử nói, “Tiểu Tứ tử, hắn nói là ‘quy’ (rùa), tiểu quy.”

Tiểu Tứ tử chớp chớp mắt, “Thực sự nha?”

“Ân.” Tử Ảnh gật đầu, Công Tôn bất đắc dĩ thở dài, trước đây chỉ có một mình y cưng chìu, bây giờ có cả đám người cưng chìu.

“Đi xem đi.” Triệu Phổ nói, “Gặp phải một quy cũng tốt, bắt về hai ba con chơi đùa.”

Lưu Nhị Hổ mặt như đưa đám, quay đầu lại nhìn mọi người một chút, chỉ thấy đều là vẻ mặt bất cần đời, thở dài, những người này lá gan lớn thật, chỉ phải gật đầu nói, “Vậy… Đi, chúng ta thừa dịp trời còn chưa đen hẳn thì vào núi thôi.”

.

Sau đó, mọi người khởi hành, chạy tới phía sau núi, dọc theo mặt sau* Hắc Hổ sơn, tiến vào Mỹ Nhân câu.

(mặt sau = âm diện là mặt không đón nắng, mặt trước = dương diện là mặt đón nắng và ánh sáng mặt trời)

Mọi người đi vòng mặt sau núi, Triệu Phổ càng đi càng cảm thấy khó hiểu, hỏi Lưu Nhị Hổ, “Trong núi này, sao lại sạch sẽ như vậy?”

“Đúng vậy.” Triển Chiêu cũng không hiểu nổi, “Đi cả nửa ngày, sao không có một con kiến hay rắn rết sâu bọ gì bò qua?”

“Là vầy.” Lưu Nhị Hổ nói, “Vùng này, tất cả rắn rết sâu bọ đều ở mặt trước, mặt sau không có.”

“Này thật tà môn.” Bạch Ngọc Đường nói, “Ngũ độc* vật không phải đều thích mặt sau sao?”

*(ngũ độc gồm bò cạp, rắn, rết, thạch sùng và cóc, vào tiết Đoan Ngọ, người ta hay vẩy nước hùng hoàng vào gầm giường, góc tường để trừ độc)

“Ở đây đều như vậy.” Lưu Nhị Hổ nói, “Còn có rất nhiều chuyện kỳ lạ, tỷ như nói đâm vào trên cây một cái, sẽ có nước chảy ra, bắt một con rắn trên một gốc cây ở mặt trước, mang đến một gốc cây mặt sau, không bao lâu sẽ chết.”

“Có chuyện này sao?” Công Tôn giật mình.

Lưu Nhị Hổ gật đầu.

.

Lại đi một hồi, sắc trời dần tối, mặt trời chiều từ xa xa chậm rãi lặn xuống, cây cối trong núi cực cao, vốn có những tia sáng u ám, lúc này đã triệt để tối sầm, phảng phất như bầu trời âm u.
Tiểu Tứ tử ngẩng đầu nhìn bầu trời qua khe hở của những chạc cây dày đặc, nói, “Phụ thân, ở đây hảo dọa người nha.”

Tử Ảnh vẫn ôm Tiểu Tứ tử vươn tay vỗ vỗ lưng bé, nói, “Tiểu Tứ tử đừng sợ, ngủ một chút ha, sẽ ổn ngay thôi.”

“Ân.” Tiểu Tứ tử ngoan ngoãn ghé vào đầu vai của Tử Ảnh, đột nhiên…

“Nha!” Tiểu Tứ tử kêu một tiếng.

Tất cả mọi người sửng sốt, Công Tôn quay đầu nhìn bé, “Làm sao vậy?”

Tiểu Tứ tử vươn tay chỉ vào một thân cây phía sau mọi người, nói, “Các ngươi nhìn trên thân cây có chữ viết.”

Mọi người quay đầu lại, chỉ thấy dòng chữ đó nằm ở vị trí cao hơn bọn họ một chút, Tiểu Tứ tử vì được Tử Ảnh ôm, lại ngưỡng mặt, cho nên nhìn thấy, những người khác cũng không chú ý tới.

“Đây giống như ký hiệu.” Bạch Ngọc Đường đến gần nhìn một chút, “Không giống chữ chúng ta thường viết.”

“Đó là chữ viết của Yến quốc.” Công Tôn nói, “Yến là một trong bảy cường quốc thời Chiến quốc năm đó, bảy cường quốc đều có chữ viết riêng của họ.”

Triệu Phổ hơi nhướng mi, nói, “Thư ngốc, ngươi hiểu biết không ít a!”

Tiểu Tứ tử ở bên cạnh nói, “Phụ thân cái gì cũng biết hết.”

Triển Chiêu hỏi, “Tiên sinh, phía trên đó viết cái gì?”

“Ân.” Công Tôn mở thật to hai mắt, tựa hồ tràn đầy hiếu kỳ, nói, “Trên đó viết, thất công chúa Cơ Mẫn.”

“Thất công chúa Cơ Mẫn?” Triệu Phổ có chút không rõ, hỏi, “Đây là nói thất công chúa Cơ Mẫn đến đây du ngoạn, hay là nói cái cây này gọi là thất công chúa Cơ Mẫn a?”

Tất cả mọi người có chút bất lực mà nhìn hắn, Công Tôn nói, “Đúng là Yến quốc không sai, Yến quốc năm đó quốc tính chín

h là họ Cơ.”

“Loại ký hiệu này hầu như cách vài cây sẽ có một dòng.” Lưu Nhị Hổ trả lời, “Nhớ trước đây ta đã nghe lão nhân trong thôn kể lại, nói mảng rừng này đã tồn tại mấy nghìn năm, nhiều cây đều có khắc những chữ này, phần lớn đều đã theo cây trưởng thành mà lên tới đỉnh rồi.”

“Vương Gia, trên cây thực sự có rất nhiều.” Phi Ảnh không biết từ đâu xuất hiện trên ngọn cây nói với bọn họ.

“Này có vẻ thú vị.” Triệu Phổ cười cười, “Đại khái là do trước đây có ai đó đã khắc xuống.”

“Chúng ta lại đến phía trước một chút, đến Hắc Thủy đàm đi.” Lưu Nhị Hổ tiếp tục dẫn đường phía trước, mọi người tiếp tục đi, Triệu Phổ đột nhiên nghĩ tới một vấn đề, hỏi Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường, “Triển huynh Bạch huynh biết bơi không?”

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường đều sửng sốt, liếc mắt nhìn nhau, lắc đầu.

Triệu Phổ cười gượng vài tiếng, nói, “Ta cũng không…”

Mọi người xoay mặt nhìn Công Tôn, Công Tôn chớp chớp mắt, cũng lắc đầu.

Tử Ảnh cùng Giả Ảnh xoay mặt nhìn nơi khác. Hai người bọn họ từ nhỏ đã theo Triệu Phổ lớn lên ở đại mạc, dù muốn học cũng không thể học, Phi Ảnh cùng Đại Ảnh là hai cô nương… Không nên hỏi, biết thì cũng không thể để các nàng bơi.

“Ngươi nói, cái hang kia là thông đến phía sau Hắc Hùng sơn phải không?” Triệu Phổ hỏi Lưu Nhị Hổ.

“Đúng!”

“Chúng ta trước tiên cứ đến Hắc Thủy đàm nhìn xem, nếu thực sự không thể, lại đi Hắc Hùng sơn thôi.”

“Ân.” Công Tôn gật đầu, nói, “Cái hang kia, rất có thể có chút bí mật.”

“Sao lại nói như vậy?” Triệu Phổ khó hiểu nhìn Công Tôn, “thư ngốc, ngươi có vẻ rất hứng thú với cái hang kia?”

“Ngươi nghĩ xem, táng Bồ Tát sẽ không tùy tiện xuất hiện, hơn nữa con cự long mà bọn họ nhìn thấy kia… Rất giống hình dạng long đồ đằng mà Yến quốc dùng để làm trang sức.”

.

Đang khi nói, mọi người đã nghe được tiếng nước ào ào, lại đi qua một bụi cây, thì đã ra được cánh rừng. Phía trước, xuất hiện một mảnh đất trống, có một thủy đàm rất lớn, thủy đàm vừa đen vừa sâu, thảo nào gọi là Hắc Thủy đàm. Phía trên thủy đàm là một vách núi dựng đứng cao chót vót, thác nước chảy xiết, ba mặt bị cánh rừng bao quanh, chạc cây dày đặc, một mặt là vách đá, trên vách đá mọc đầy dây leo chằng chịt, trải dài ra đến ngoài sườn núi, đâm tua tủa.

Triển Chiêu ngẩng mặt nhìn bốn phía, cười nói, “Đúng là kỳ cảnh.”

“Hắc Thủy đàm này trước đây cũng gọi là Mỹ Nhân đàm.” Lưu Nhị Hổ có chút hoài niệm, “Bời vì thủy đàm rất sạch sẽ, bên trong ngay cả con cá cũng không có, cho nên khi đó bọn nha đầu trong thôn chúng ta đều thích đến nơi này tắm rửa.” Nói đến đây, hắn đỏ mặt, “Lúc đó chúng ta cũng thích ra phía sau núi nhìn lén… Bất quá sau lại xuất hiện yêu tinh, thì cũng không ai tới, nước trong đàm này, cũng nhanh biến thành nước đọng.”

“Ngươi nói trong thủy đàm không có cá?” Công Tôn có chút giật mình.

“Đúng.” Lưu Nhị Hổ gật đầu, “Ta ở bên bờ dạo chơi đã vài chục năm, đừng nói không thấy một con cá, ngay cả con tôm cũng chưa thấy được.”

“Này thú vị đó.” Triệu Phổ ngẩng đầu nhìn sắc trời, nói, “Hôm nay chúng ta qua đêm ở đây đi, sáng mai, đi ra mặt sau, đến Hắc Hùng sơn, vào động xem xét?”

Tất cả mọi người không có ý kiến, gật đầu tỏ vẻ đồng ý.

Rất nhanh, sắc trời tối sầm xuống, nhóm ảnh vệ chuẩn bị củi và cỏ khô nhóm lửa, mọi người vây quanh đống lửa sưởi ấm và ăn lương khô.

Tiểu Tứ tử khoác áo choàng lông dê thật dày, tựa ở trong lòng Công Tôn, nghe Công Tôn giảng cho mọi người nghe những sự tích của Yến quốc năm xưa, không bao lâu, thì bắt đầu buồn ngủ.

…….

Đêm khuya, mọi người đều nghỉ ngơi, nhóm ảnh vệ phụ trách gác đêm.

Công Tôn ôm Tiểu Tứ tử ngủ, khi đang nửa mơ nửa tỉnh, đột nhiên gặp một giấc mộng kì lạ, cũng không biết mơ tới cái gì, chỉ là cảm thấy sợ.

Đang trong lúc luống cuống, bị người lay tỉnh, Công Tôn bật dậy, vừa nhìn, chỉ thấy Triệu Phổ ở bên cạnh nhìn y, mỉm cười hỏi, “Sao vậy thư ngốc? Nằm mơ bị chó rượt hả? Khoa chân múa tay.”

“Không…” Công Tôn giờ mới phát hiện chính mình tuôn ra một thân mồ hôi lạnh, nhẹ nhàng thở dốc, nhìn nữa, chỉ thấy Tiểu Tứ tử dựa vào một bên, bọc áo choàng lông dê ngủ đến khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng.

“Này.” Triệu Phổ cọ cọ y, “Ngươi nằm mộng thấy cái gì? Tuôn cả một thân mồ hôi lạnh a?”

Công Tôn sờ sờ cái trán cùng thái dương của mình, quả nhiên có chút mồ hôi, bất đắc dĩ lắc đầu, nói, “Không biết, không nhớ rõ.” Nói xong, đứng lên đi tới ven đàm, vươn tay vốc một vốc nước rửa mặt.

Triệu Phổ đi theo, nói, “Ai, đừng dùng nước lạnh rửa a, đừng bị cảm đó.”

Công Tôn lắc đầu, “Không có gì.”

Vừa vốc nước lạnh vẩy lên mặt, Công Tôn cảm thấy thư thái một ít, nhìn chằm chằm mặt nước mà đờ ra, giữa lúc ngẩn ngơ, tựa hồ thấy trong thủy đàm… có cái gì màu trắng trắng.

Công Tôn khẽ nhíu mày, muốn tiến đến nhìn.

.

Mặt nước đen kịt một mảnh, chỉ là trong mảnh đen kịt này, tựa hồ có chút màu trắng… Đang chậm rãi nổi lên.

Công Tôn mở to mắt nhìn chằm chằm điểm trắng nọ, có chút choáng váng.

Lúc này Triển Chiêu cũng tỉnh lại, hỏi Triệu Phổ, “Chuyện gì vậy?”

Triệu Phổ quay đầu lại, nhún nhún vai, “Không có gì, con mọt sách gặp ác mộng…” Còn chưa dứt lời, đột nhiên cảm thấy bên cạnh trống không.

Triệu Phổ vừa quay đầu lại, chỉ thấy Công Tôn bỗng nhiên tiến vào trong đầm nước.

“Thư ngốc!” Triệu Phổ kinh hãi, vươn tay nắm, thế nhưng chỉ bắt được góc áo, hắn cũng bất chấp tất cả, nhảy theo.

Vào thủy đàm, Triệu Phổ vốn tưởng rằng nước này cũng không có vấn đề, chính mình nội lực thâm hậu, cùng lắm thì túm Công Tôn dùng khinh công bay lên… Chỉ tiếc…

Vừa vào trong nước, hắn mới cảm thấy được dòng nước trong thủy đàm tựa hồ rất xiết, còn có xoáy nước, thoáng cái đã bị cuốn vào trong, cái đáng mừng duy nhất chính là, hắn cảm giác được, hắn đã chụp được cánh tay của Công Tôn…

Triệu Phổ nín thở bảo vệ tâm mạch, tay cố sức kéo lại, đem Công Tôn kéo đến bên mình, theo dòng nước, hai người bị cuốn vào đáy thủy đàm đen kịt.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Snow cầm thú HD về bài viết trên: Tiểu Tất Tất
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 146 bài ] 
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 202, 203, 204

12 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

13 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

15 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

16 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

17 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

20 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16



Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 230 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 220 điểm để mua Doggi bú bình
Mika_san: alo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 304 điểm để mua Khủng long Dino
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 365 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 293 điểm để mua Giường nữ hoàng
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 212 điểm để mua Bé Mascot hồng
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 251 điểm để mua Lily Flowers
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 687 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 332 điểm để mua Khỉ xanh
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Vivianna
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 216 điểm để mua Người tuyết 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 234 điểm để mua Trâm hoa cài tóc
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 750 điểm để mua Ngọc đỏ
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 291 điểm để mua Nhảy hip-hop
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> tuyết sa mạc
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 354 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 297 điểm để mua Người Nhật Bản
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 285 điểm để mua Ác quỷ

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.