Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 146 bài ] 

Du long tùy nguyệt - Nhĩ Nhã

 
Có bài mới 07.08.2017, 03:42
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Kim Lân Bang Cầm Thú
Đại Thần Kim Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 10.06.2014, 13:02
Bài viết: 8209
Được thanks: 5998 lần
Điểm: 10.5
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Đồng nhân] Du long tùy nguyệt - Nhĩ Nhã - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Quyển 1 - Chương 27: Lão Bàng, tiếc tiền thì không cứu con được đâu!

Công Tôn nắm bàn tay nhỏ bé của Tiểu Tứ tử, chậm rãi đi về hướng Khai Phong phủ, trên đường nhiều người đi ngang qua, đều cùng y chào hỏi, hai tay ôm quyền cung kính vái chào, “Tiên sinh hảo.”

Công Tôn cũng lễ phép cùng họ đáp lễ.

Triệu Phổ vẻ mặt phiền muộn lẽo đẽo theo sau, hỏi, “Thư ngốc, ngươi mới đến Khai Phong phủ có vài ngày, sao nhiều người nhận biết ngươi như vậy?”

Công Tôn nhìn hắn một chút, cười nói, “Cái này gọi là gần son thì đỏ.”

“Là sao?” Triệu Phổ khó hiểu.

“Thần y trị bệnh cứu người cùng Khai Phong phủ sáng như gương trong như nước, hợp lại thì càng tăng thêm sức mạnh.” Công Tôn cười cười với hắn, nói, “Ta đây nếu là ở trong Bàng phủ, sẽ bị mắng là có y thuật mà không có y đức, tham tài háo sắc.”

.

Triệu Phổ bật cười, Tiểu Tứ tử đột nhiên vươn tay chỉ về phía trước, nói, “Phụ thân, cửa lại có cỗ kiệu.”

Triệu Phổ cùng Công Tôn đều theo ngón tay của Tiểu Tứ tử nhìn qua.

Chỉ thấy trước cửa Khai Phong phủ, có một cỗ kiệu đậu phía trước, cỗ kiệu đó ở trên đỉnh có màu vàng tươi, màu sắc vừa nhìn là biết —— hoàng thân quốc thích. Không có lọng thêu hình rồng bay, nhưng có nhiều tùy tùng uy vũ.

Công Tôn vô thức liếc nhìn Triệu Phổ bên cạnh một cái.

Chỉ thấy Triệu Phổ đầu tiên là ngẩn người, sau đó trên mặt hiện ra dáng cười thoải mái mà Công Tôn khó gặp, bước nhanh dần rồi chạy ào vào Khai Phong phủ.

.

“Phụ thân, Cửu Cửu làm sao vậy?” Tiểu Tứ tử hiếu kỳ hỏi.

Công Tôn cười cười, nói, “Tiểu Tứ tử, nếu ngươi đã lâu không gặp phụ thân, biết phụ thân ở trong phủ Khai Phong, ngươi có thể chạy thật nhanh vào gặp phụ thân hay không?”

“Đó là đương nhiên rồi!” Tiểu Tứ tử cười tít mắt, “Thì ra bên trong là phụ thân của Cửu Cửu nha… Di? Không phải phụ thân của Cửu Cửu đã qua đời rồi sao?”

Công Tôn dẫn bé đi vào trong phủ, cười nói, “Sinh phụ không bằng dưỡng phụ sao…”

“Ân.” Tiểu Tứ tử gật đầu, cười cười, “Thì ra Cửu Cửu giống như Tiểu Tứ tử a.”

Công Tôn sửng sốt, sau đó mới nhớ đến mình cũng là dưỡng phụ, liền nở nụ cười, mang theo Tiểu Tứ tử, đi đến biệt viện của Bao Chửng.

.

Triệu Phổ hấp tấp chạy ào vào trong viện, đi vào thư phòng của Bao Chửng, quả nhiên, chỉ thấy trên ghế có một trung niên nam tử nho nhã đang ngồi cùng Bao Chửng uống trà chơi cờ, giương mắt thấy Triệu Phổ, sửng sốt.

.

“Bát ca!” Triệu Phổ kêu một tiếng.

Trung niên nam tử nọ sửng sốt.

Bao Chửng cười nâng chung trà nhấp một ngụm, nói, “Bát Vương, ngươi không phải vừa nhắc tới sao, giờ sao lại không dám nhận thức.”

“Trạch Lam?” Trung niên nam tử nọ có chút không dám khẳng định, gọi một tiếng, đứng lên lắc đầu kinh ngạc tán thán, “Đã trưởng thành như vậy rồi sao?”

Triệu Phổ tiến lên một bước, vén vạt áo chân sau quỳ xuống cấp trung niên nam tử hành lễ, Công Tôn vừa lúc lôi kéo Tiểu Tứ tử tới cửa, thấy trung niên nam tử nọ vội vàng nâng Triệu Phổ dậy, quan sát trên dưới, nói, “Ba năm không gặp ngươi đã cao đến như vậy a? Còn ta thì gầy a!”

“Không gầy.” Triệu Phổ cười nói, “Bát ca một chút cũng không thay đổi, vẫn khí phái như vậy.”

Công Tôn trong lòng hiểu rõ, y đến Khai Phong lâu như vậy, Triệu Phổ chỉ quỳ trước hai người, một người là mẫu thân hắn, một người chính là người này… Xem khí độ dáng vẻ, người này chính là Bát Hiền Vương.

.

Công Tôn hơi giật mình, Bát Hiền Vương này hẳn đã hơn bốn mươi, nhưng thoạt nhìn còn rất trẻ tuổi, hình dạng chỉ hơn ba mươi, nhã nhặn văn tĩnh, tướng mạo anh tuấn khí độ tôn quý, có cảm giác rất ung dung, so với Triệu Phổ thiếu một phần khí phách, hơn vài phần nho nhã, quả nhiên giống hệt như lời đồn, Hiền Vương tuấn mỹ

Thân phận của Bát Vương Gia đương nhiên bất đồng, hoàng đế hiện này cùng Triệu Phổ đều từ trong phủ của hắn theo hắn lớn khôn, hắn vốn không có con nối dòng, nên xem hai người bọn họ như nhi tử.

.

Bát Vương Gia trên dưới trái phải nhìn thật kỹ, vươn tay vỗ vai Triệu Phổ một cái, nói, “Hảo tiểu tử, vụ án của Hình Hoài Châu may mà nhờ có ngươi… Nếu không thì thực phiền phức!”

Triệu Phổ cười cười, nói, “Làm phiền Bát ca rồi.”

Bát Vương Gia đang nói, thấy được Công Tôn cùng Tiểu Tứ tử ngoài cửa, hỏi, “Vị này, có phải là thần y?”

“Đúng.” Triệu Phổ ngoắc Công Tôn, nói, “Thư ngốc, đến đây gặp Bát ca của ta.”

.

Công Tôn dắt Tiểu Tứ tử vào cửa, hành lễ với Bát Hiền Vương.

“Miễn lễ miễn lễ.” Bát Vương vội vàng đỡ dậy, nói, “Tiên sinh hảo bản lĩnh! Chấn động cả triều đình lẫn dân gian a, đám lão bất tử trong Ngự Y viện kia đều mượn bạch lăng (vải trắng) tự sát đi.”

Công Tôn nhẫn cười… Quả nhiên cùng Triệu Phổ là người một nhà, tính tình cũng rất giống.

Tiểu Tứ tử hiếu kỳ ngưỡng mặt xem thúc thúc dễ nhìn trước mắt, chớp đôi mắt to, Bát Vương cũng thấy bé, nhìn kỹ, khen không dứt, “Oa nhi này thật là đáng yêu!”

Triệu Phổ vươn tay bế Tiểu Tứ tử lên, nói, “Tiểu Tứ tử, đây là Bát Vương Gia.”

Tiểu Tứ tử nhìn Bát Vương Gia một chút, nhỏ giọng nói, “Bát Bát.”

.

“Ách…” Công Tôn có chút sốt ruột, chỉ sợ Bát Vương Gia tức giận, Triệu Phổ lại nói với Bát Vương, “Bát ca, hài tử này còn nhỏ, nó chỉ nhớ được tên hai chữ.”

Bát Vương Gia khoát khoát tay, ý bảo không sao, cười hỏi Tiểu Tứ tử, “Ngươi tên gì?”

“Tiểu Tứ tử.”

Bát Vương cười gật đầu, nói, “Tiểu Tứ tử, thật trùng hợp, khi ta còn bé có một nhũ danh, mọi người đều gọi ta là Tiểu Bát tử.”

Tiểu Tứ tử vừa nghe liền lanh lợi gọi, “Tiểu Bát tử.”

“Ha ha.” Bát Vương bị nhóc chọc cho cười không ngừng, Tiểu Tứ tử lại xoay mặt nhìn Bao Chửng, đột nhiên nói, “Tiểu Bao tử.”

……

“Ha ha.” Bát Vương Gia cười đến đau bụng, Bao Chửng thì lại dở khóc dở cười, tâm nói giỏi nha, vốn cái tên Bao Bao đã cực thú vị, bây giờ còn biến thành Tiểu Bao tử.

Tiểu Tứ tử lại nhìn Triệu Phổ, Triệu Phổ nhướng nhướng mi nhìn bé, Tiểu Tứ tử ôm Triệu Phổ nói, “Cửu Cửu so với Tiểu Cửu tử êm tai, vẫn gọi Cửu Cửu.”

Triệu Phổ thỏa mãn, nháy mắt mấy cái với Công Tôn.

Công Tôn khẽ nhíu mày —— Tiểu Tứ tử… hình như thực sự rất thích Triệu Phổ, so với người khác thì nhiều hơn chút.

.

Mọi người ngồi xuống hàn huyên vài câu, Bát Vương Gia hỏi Bao Chửng, “Đúng rồi Bao Tướng, ngươi vừa nói chờ Trạch Lam tới có thứ gì muốn đưa ta xem?”

“Ân.” Bao Chửng lấy ra tờ giấy mà Bạch Ngọc Đường đã sao lại gửi cho Triển Chiêu mang về, đưa cho Bát Vương, Bát Vương khẽ nhíu mày, mở ra… đọc bài thơ nọ.

Hắn cầm thư nhìn một hồi, giữa đôi mày nhíu lại thật sâu, nói, “Đây là…”

“Bát Vương, có phải nghĩ tới một người hay không?” Bao Chửng thấp giọng nói.

“Không thể nào.” Bát Vương lắc đầu lẩm bẩm nói, “Sao lại có thể…”

.

“Chuyện gì vậy?” Triệu Phổ khó hiểu hỏi.

“Đại nhân.” Lúc này, Triển Chiêu từ bên ngoài đã trở về, lần lượt thi lễ với từng người, lấy ra một quyển gì đó đưa cho Bao Chửng, nói, “Ta từ huyện Tốc Thủy đã đi lấy gia phả của Đường gia về.”

.

Bao Chửng tiếp nhận nhìn một lát, đưa cho Bát Hiền Vương.

Bát Vương cầm qua vừa lật, đem thứ đó vứt lên trên bàn, nói, “Hoang đường!”

Bao Chửng trên mặt thì không có biểu tình gì, mà là nhìn Bát Vương Gia, “Bát Vương, việc này có tra hay không?”

Bát Vương bất đắc dĩ thở dài, nói, “Bao Tướng, ngươi muốn tra thì cứ tra, cần gì hỏi ta, đây không phải là kéo ta xuống nước sao?”

Bao Chửng cười nói, “Có Bát Vương tham dự, làm việc thuận lợi hơn nhiều.”

“Ngươi…” Bát Vương lắc đầu, bất đắc dĩ nói, “Đây là khoai lang phỏng tay… Chuyện đắc tội với kẻ khác ngươi chỉ biết đưa cho ta!”

Triệu Phổ ở một bên nhìn hai người bí bí hiểm hiểm, hỏi, “Các ngươi nói cái gì vậy?”

Bát Vương nhìn hắn một chút, nói, “Trạch Lam a… Chuyện này liên lụy rất lớn, các ngươi trước tiên đừng thăm hỏi gì, khi nào ta cùng Bao Tướng tra được tám chín phần mười, sẽ nói cho các ngươi.”

Triệu Phổ khẽ nhíu mày, nhìn Triển Chiêu một chút, Triển Chiêu nhướng nhướng mi —— ý bảo hắn cũng không biết chuyện gì xảy ra, Triệu Phổ quay sang, chỉ thấy Công Tôn cúi đầu sửa sang y phục cho Tiểu Tứ tử, tựa hồ một chút đều không có hứng thú đối với việc này, cũng không cảm thấy bất ngờ.

Triệu Phổ trong lòng hơi khẽ động —— Thư ngốc này thật giống như đã biết cái gì!

.

Đúng lúc này, Vương Triều từ ngoài chạy vào, nói, “Bao đại nhân, Bàng Thái sư cầu kiến.”

“Khụ khụ.” Bát Vương Gia bị sặc nước trà, đấm ngực đấm ngực, nhìn Bao Chửng.
Bao Chửng có chút khó hiểu, hỏi, “Hai ngày trước không phải hắn đã mang Bàng Dục về rồi sao? Bây giờ lại đến nữa?”

Vương Triều nhìn Công Tôn gần đó một chút, nói, “Có người nói… An Lạc Hầu bị người đánh te tua, Bàng Thái sư tìm Thái y trị không hết, muốn nhờ Công Tôn tiên sinh ra tay.”

.

“Đánh te tua?” Bát Vương Gia sửng sốt, hỏi, “Ai lớn gan như vậy, dám đánh An Lạc Hầu?”

Vương Triều lắc đầu, nói, “Chuyện này còn không rõ lắm.”

“Tiên sinh?” Bao Chửng nhìn Công Tôn.

Công Tôn cười cười, nói, “Trước tiên phải xem thương thế, có thể cứu đương nhiên sẽ cứu.”

Bao Chửng gật đầu, bảo cho thỉnh Bàng Thái sư tiến đến.

.

“Lão Bao a!”

Không bao lâu, Bàng Thái sư khóc sướt mướt tiến đến, “Ngươi phải giúp lão phu phân xử a!”

“Khụ khụ.” Lúc này đến phiên Triệu Phổ bị sặc nước trà, Triển Chiêu cũng nén cười, bọn họ nằm mơ cũng không nghĩ tới, vậy mà cũng có một ngày Bàng Thái sư sẽ chạy đến Khai Phong phủ kêu oan.

.

Chỉ thấy Bàng Thái sư bưng bụng chạy vào, phía sau gia tướng đang nâng cáng cứu thương, nằm bên trên là Bàng Dục đang thoi thóp.

“U, Bát Vương đã ở a… Vương Gia a, lão phu mệnh khổ a!” Bàng Thái sư lại bắt đầu khóc.

Triển Chiêu ở một bên, cúi đầu nhìn sắc mặt của Bàng Dục một chút, hỏi, “Hắn bị ai đánh?”

“Ai nha.” Bàng Cát kéo tay áo Triển Chiêu nói, “Triển hộ vệ, đám võ sĩ Cao Ly đó thật đáng hận a!”

“Cao Ly?” Triệu Phổ ngẩng đầu.

“Cửu Vương Gia!” Bàng Cát thở dài với Triệu Phổ, “Ngươi khi nào rảnh thì mang binh bình định Cao Ly đi, giúp lão phu tiêu tán mối hận này a!”

.

Công Tôn tiện tay đem Tiểu Tứ tử giao cho Triệu Phổ, đứng dậy đi tới.

“Thần y! Công Tôn thần y, Bàng gia ta chỉ có một hậu duệ, ngài nhất định phải giúp lão phu cứu sống nó a!” Bàng Cát thật là vô cùng sốt ruột, Bao Chửng cùng Bát Vương Gia liếc mắt nhìn nhau, Triệu Phổ cũng nhíu mày… Có liên quan gì tới người Cao Ly sao?

.

Công Tôn ngồi xuống, kéo chăn trên người Bàng Dục ra, chỉ thấy trên người hắn có nhiều vết xanh tím nhàn nhạt, nhíu mày, nói, “Sao lại hung ác như vậy, đều nhằm ngay chỗ nguy hiểm mà đánh?”

“Đúng đó đúng đó!” Bàng Cát gật đầu, nói, “Vừa rồi Thái y của Thái y viện cũng nói vậy, nói Dục nhi bị tổn thương tới nội tạng rồi.”

Công Tôn đưa tay bắt mạch cho Bàng Dục, Triệu Phổ thì hỏi Bàng Cát, “Thái sư, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?”

.

Bàng Cát vẫy vẫy một gia tướng đi theo, nói, “Ngươi tới kể!”

“Dạ lão gia.” Gia tướng nọ thút thít nói, “Tiểu Hầu gia của chúng ta không phải là bị Bao đại nhân phạt làm đầy tớ cho các cửa hàng sao?”

Bao Chửng gật đầu.

“Tiểu Hầu gia… Tiểu Hầu gia làm sao có thể chịu khổ như vậy a, hắn mỗi ngày tìm một quán trà nhỏ ngồi chơi đá dế, bảo chúng ta thay hắn làm việc.” Gia tướng nhỏ giọng nói.

Bao Chửng sắc mặt cứng nhắc.

“Vừa rồi, tiểu Hầu gia đang hảo hảo mà uống trà trong tiệm, thấy trên đường có một bạch y nam tử cưỡi ngựa đi qua.” Gia tướng nhỏ giọng nói thầm, “Bạch y nam tử đó bộ dạng thật là đẹp… Giống như tiên giáng trần, tiểu Hầu gia nhìn đến mức mắt cũng muốn lồi ra, bảo chúng ta đi thăm dò.”

Triển Chiêu khẽ nhíu mày, hỏi, “Nam tử đó có phải cầm trên tay một thanh ngân sắc trường đao?”

“Đúng vậy.” Gia tướng nói, “Ngày ấy khi bắt mãnh thú, tiểu Hầu gia thì không phát hiện nhưng chúng ta đã kịp thấy hắn, có người nói đó là một đại hiệp, này… Triển gia, họ nói hắn cũng lợi hại không thua ngài, chúng ta mới nói lại cho tiểu Hầu gia, tiểu Hầu gia cũng may mắn vừa nãy không lỗ mãng… Bạch y nhân kia cũng không biết, ở dưới lầu đi ngang qua.

.

Triển Chiêu cùng Triệu Phổ liếc mắt nhìn nhau, tâm nói người giang hồ đều biết Bạch Ngọc Đường tối kỵ, ai dám trước mặt hắn nói hắn một tiếng ‘đẹp’ thì phỏng chừng bị đánh cho mất nửa cái mạng cũng là nhẹ, biết đâu Bàng Thái sư đã phải nhặt xác cho Bàng Dục rồi… An Lạc Hầu này cũng là một kẻ thích gây sự, sớm muộn sẽ có ngày hắn được ‘an lạc’ (yên vui =]]) mãi mãi…

“Nhưng mà… Tiểu Hầu gia bất quá chỉ nghĩ trong đầu mà thôi, cũng không có làm bậy, lúc này, bên cạnh có mấy người Cao Ly, bắt đầu nói xấu, chê cười tiểu Hầu gia của chúng ta, nói câu nào cũng rất khó nghe, hơn nữa…” Gia tướng nọ có chút do dự.

“Hơn nữa cái gì?” Bao Chửng hỏi hắn.

“Bọn họ có vẻ như biết tiểu Hầu gia là ai, cố ý nói một ít chuyện tiểu Hầu gia rất không thích nghe, sau đó, các ngươi cũng biết tiểu Hầu gia tính tình không tốt, thoáng cái liền đánh nhau, đám Cao Ly người đông thế mạnh…”

.

“Đừng nói càn.” Lúc này, chợt nghe Công Tôn lành lạnh nói, “Hắn là bị một người đả thương.”

Gia tướng nọ há mồm, nói, “Là… Đánh hắn, là một người Cao Ly.”

“Ai?” Bát Vương hỏi.

“Thái tử Cao Ly… Phác Minh Cát.” Gia tướng nhỏ giọng nói, “Công phu của hắn tốt hơn tiểu Hầu gia nhiều lắm, Hầu gia thân cô thế cô, đã bị hắn đánh mấy chiêu, khi đánh xong, cũng không bị gì, tiểu Hầu gia còn hảo hảo mà đi về phủ. Chúng ta bảo tìm một đại phu, tiểu Hầu gia nói không được, nếu để Thái sư biết hắn gây sự, sẽ lải nhải ồn ào, cho nên không cho nói, mới vừa rồi, bắt đầu thổ huyết.”

.

“Là Thất Thương quyền.” Triển Chiêu bên cạnh Công Tôn nhìn một chút, nói, “Loại công phu này là ngầm đả thương người, chuyên dùng đả thương nội tạng, lúc vừa đánh trúng hoàn toàn không cảm giác, qua một thời gian thì sẽ hiện rõ ra, hiện rõ rồi, thì không cứu được nữa.”

“A?” Bàng Thái sư lại bắt đầu khóc, “Lão phu… Lão phu cũng theo nó thôi… Lão Bao a, cái này là đánh chết người giữa ban ngày ban mặt, ngươi nói nên làm gì bây giờ hả?”

.

“Ai, trước đừng khóc.” Bát Vương an ủi Bàng Cát, “Nó còn chưa có chết mà.”

Triệu Phổ đi tới hỏi Công Tôn, “Có thể trị được không?”

Công Tôn khẽ nhíu mày, suy nghĩ một chút, hỏi Triệu Phổ, “Ngày đó ở trong miếu hoang, dùng chiêu Cách Không diệt chúc (cách không dập nến)… Có phải Bạch Ngọc Đường không?”

“Đúng vậy.” Triệu Phổ gật đầu.

“Ngươi biết không?” Công Tôn hỏi Triệu Phổ.

Triệu Phổ thành thật lắc đầu, xoay mặt nhìn Triển Chiêu.

“Cách Không chưởng thì ta miễn cưỡng học một ít.” Triển Chiêu cũng lắc đầu nói, “Ba chiêu Cách Không chưởng là nội gia tuyệt học, Bạch Ngọc Đường là đồ đệ của danh sư nội gia, hơn nữa, nếu luận về Thất Thương quyền, hắn hẳn là lợi hại hơn, Thất Thương quyền là cách thời gian càng lâu thì càng lợi hại, lúc Cao Ly thái tử đánh người, chỉ mấy canh giờ thì đã phát tác, nếu là lợi hại, bị Thất Thương quyền đánh trúng, thì phải bảy ngày mới phát hiện được, khi đó, thực sự thần tiên cũng khó cứu.”

“Sao vậy?” Triệu Phổ hỏi Công Tôn.

“Ân, muốn trị Thất Thương quyền, thì cũng phải dùng Thất Thương quyền.” Công Tôn nói, “Muốn cứu Bàng Dục, đại khái là phải nhờ Bạch Ngọc Đường hỗ trợ.”

.

Triển Chiêu cùng Triệu Phổ liếc mắt nhìn nhau, đều nín cười.

Bàng Cát thì lại vừa mừng vừa sợ, hỏi Công Tôn, “Thần y, ý của ngươi là… Có thể cứu được? Con ta có thể cứu được? Chỉ cần gọi Bạch Ngọc Đường kia đến hỗ trợ là được? Ngươi nói đi, hắn ở đâu? Ta lập tức phái người thỉnh đến, bao nhiêu bạc đều được a!”

Công Tôn nhíu nhíu khóe miệng, nhìn Triển Chiêu cùng Triệu Phổ một chút.

Triển Chiêu lắc đầu thở dài —— với tính tình của Bạch Ngọc Đường, nếu là nói Bàng Dục sắp chết, chỉ sợ hắn sẽ uống hai chén chúc mừng.

Triệu Phổ cũng nhìn nơi khác, Bàng Cát nhìn trái nhìn phải, thì cảm thấy vai bị vỗ một cái, quay đầu lại, chỉ thấy Bao Chửng vẻ mặt bi thương nhìn lão, “Quên đi lão Bàng, lại sinh một đứa nữa đi.”

.

“A…” Bàng Cát hớp một ngụm khí vào miệng, hai mắt trợn ngược suýt nữa thì ngất xỉu.

Bát Vương vội vàng đỡ lấy lão, vỗ lưng giúp lão thuận khí, nói với Bao Chửng, “Ai, lão Bao, ngươi đừng kích động hắn mà, còn cách nào khác không?”

“Có thể thương lượng một chút mà.” Công Tôn suy nghĩ, đột nhiên xoay mặt hỏi Bàng Cát, “Thái sư, nếu có thể cứu con của ngươi, dù có tán gia bại sản ngươi cũng không tiếc sao?”

“Ân.” Bàng Thái sư tuy rằng đau lòng, nhưng cũng gật đầu lia lịa, nói, “Tiền tài là vật ngoài thân a!”

Công Tôn đứng lên, lấy bút viết vài chữ, Triệu Phổ hiếu kỳ tiến đến nhìn, che miệng nén cười, Triển Chiêu cũng có chút không nhịn nổi, tâm nói… Chủ ý này quá tổn hại.

.

Công Tôn đưa giấy cho Bàng Cát, hỏi, “Thái sư, có thể đáp ứng việc này sao?”

Bàng Cát rướn cổ nhìn… Thở hổn hển nửa ngày, cuối cùng mới cắn răng nói ra một chử, “Hảo!” Sau đó… Triệt để bất tỉnh nhân sự.

.

Bao Chửng cùng Bát Vương cũng dở khóc dở cười, Triển Chiêu tìm người mang phong thư này đến Thúy Trúc viên ở tây ngoại ô giao cho Bạch Ngọc Đường.

.

Lại nói đến Bạch Ngọc Đường đang đứng trong viện, chỉ thấy hạ nhân đưa thư đến, vừa mở ra nhìn, ngẩn người, sau đó lắc đầu cười, xách theo hai vò Trúc Diệp Thanh, cưỡi ngựa chạy tới Khai Phong phủ.

.

Buổi chiều hôm đó, Bàng Thái sư tuyên bố, bán toàn bộ gia tài, chịu tán gia bại sản cứu tế dân bị nạn ở khắp nơi, quyên góp học đường, cứu trợ người già yếu… Trong một lúc, Khai Phong đồn rằng —— Bàng Thái sư bị hồ tiên bám vào người, vắt cổ chày ra nước đã dám nhổ sợi lông thì không tính, lúc này còn cạo sạch!



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Snow cầm thú HD về bài viết trên: Tiểu Tất Tất
Có bài mới 07.08.2017, 03:43
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Kim Lân Bang Cầm Thú
Đại Thần Kim Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 10.06.2014, 13:02
Bài viết: 8209
Được thanks: 5998 lần
Điểm: 10.5
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Đồng nhân] Du long tùy nguyệt - Nhĩ Nhã - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Quyển 1 - Chương 28: Loài mèo đúng là thù dai

Bàng Thái sư bán hết gia sản, mí mắt vẫn không ngừng nhảy, răng cũng đau đến va lập cập, toàn thân trên dưới đều khó chịu, tựa trên băng ghế ở tiểu viện bên ngoài thư phòng Bao Chửng, rên rỉ rên rỉ.

Bát Vương tiến đến nhìn một chút, thấy Bàng Thái sư che ngực thở dốc, liền hỏi Bao Chửng, “Lão Bao, có sao không?”

Bao Chửng nhướng mi, xua tay nói, “Không sao đâu, quen rồi thì sẽ ổn.”

Bát Vương muốn cười, nhưng phải cố nhịn xuống, ngồi một bên ghế uống nước.

.

Triệu Phổ dùng khuỷu tay cọ cọ Công Tôn, cười nói, “Con mọt sách, chiêu này diệu a!”

Công Tôn cũng cười, ngắm dáng vẻ của lão Bàng nằm dài ở trên ghế… Đúng là quá thảm.

.

Tiểu Tứ tử chạy tới, thấy Bàng Thái sư đang rên rỉ, liền đạp lên băng ghế tiến đến trước mặt lão hỏi, “Bàn Bàn (Béo Béo), ngươi làm sao vậy?”

“Bàn… bàn…” Bàng Thái sư há to miệng nhìn Tiểu Tứ tử, Tiểu Tứ tử cười tít mắt nói, “Ân, Bàn Bàn họ của ngươi là Bàn* hả? Thực là xứng lắm.”

(“Bàng” [páng] gần giống “bàn” [pán] = mập, em í lại nghe nhầm nữa.)

.

Triển Chiêu ở một bên, nhịn cười nhoẻn khóe miệng quay sang liếc nhìn cái bụng tròn vo của Bàng Thái sư, Bàng Thái sư đỏ bừng mặt, nói, “Kia… Tiểu tử, cái này gọi là phúc hậu (tốt bụng)! Đây là bụng Tướng quân a.”

Tiểu Tứ tử chớp chớp mắt, hỏi, “Bụng Tướng quân? Cửu Cửu không phải Tướng quân sao? Vì sao Cửu Cửu không có bụng bụng?”

“Ách…” Bàng Thái sư sửng sốt quay mặt nhìn Triệu Phổ, Công Tôn cũng vô thức nhìn thoáng qua cái bụng của Triệu Phổ, Triệu Phổ nhíu nhíu khóe miệng, Giả Ảnh ở một bên sáp lại nói, “Vương Gia chỉ có kiếp sau đầu thai làm con gái thì mới có thể ôm cái bụng bự như vậy thôi.”

Triệu Phổ một cước đạp Giả Ảnh ra ngoài, liếc trắng Công Tôn, “Nhìn cái rắm, người bình thường làm sao có cái bụng như vậy được?”

Bàng Thái sư nhếch miệng cười gượng, lão bị nói không phải người bình thường…

.

Tiểu Tứ tử tựa hồ cảm thấy rất hứng thú với cái bụng của Bàng Thái sư, giơ tay sờ sờ, ghé tai nghe nghe, hỏi, “Bàn Bàn, cái này chí ít cũng được tám tháng rồi sao? Là bé trai hay bé gái, để phụ thân bắt mạch cho ngươi.”

“Phốc…” Tất cả mọi người nhịn không được cười, Bàng Thái sư vẻ mặt như đưa đám, “Thằng nhỏ này là con ai a?”

Công Tôn đi qua kéo Tiểu Tứ tử, nhịn cười nói, “Tiểu Tứ tử, ngươi đừng nói bậy, nam nhân làm sao có thể mang thai!”

Tiểu Tứ tử chớp chớp mắt, liếc nhìn cái bụng của Bàng Thái sư, Bàng Thái sư dùng sức hóp bụng lại, nhưng đây không phải muốn hóp là hóp được.

.

“Này vì sao lại lớn như vậy?” Tiểu Tứ tử khó hiểu nhìn Công Tôn, nhỏ giọng hỏi, “Trong bụng không phải bảo bảo thì là cái gì?”

“Khụ khụ.” Bao Chửng ho khan một tiếng, nói, “Mỡ nước các loại.”

Bàng Thái sư tiếp tục nằm lại trên ghế, tâm nói, Bao Chửng a Bao Chửng, ngươi xem lão Bàng ta dễ chọc a, năm nay ta cực nhọc lắm, trước tiên liên lụy đến vụ án của Hình Hoài Châu suýt nữa đắc tội với Triệu Phổ, hôm nay nhi tử bị trọng thương, gia tài tan nát, còn bị ngươi nói bụng đều là mỡ!

Tiểu Tứ tử vươn tay vỗ vỗ bụng của Bàng Thái sư, cười tủm tỉm nói, “Bàn Bàn, sau này gọi ngươi là Tiểu Đỗ tử (cái bụng nhỏ) nha, cũng giống như Tiểu Bao tử.”

Bàng Thái sư mở mắt ra, rất muốn hung dữ mắng Tiểu Tứ tử hai ba câu cho hết giận, nhưng mà vừa thấy Tiểu Tứ tử, một gương mặt nhỏ nhắn trắng nõn tròn vo giống như một quả trứng luộc đã bóc vỏ, nhẵn mịn sáng ngời, hai mắt to to, cái miệng nhỏ đỏ chót. Bàng Thái sư thấy bé cười tủm tỉm gọi mình “Tiểu Đỗ tử” liền vô thức đáp lại, vươn tay nựng khuôn mặt Tiểu Tứ tử, tâm nói… Ai u nương a, khuê nữ nhà ta nếu có thể sinh cho hoàng thượng một bảo bối như vậy, ta đây chắc chắn làm ngoại công của thái tử rồi a!

.

Công Tôn vươn tay ôm Tiểu Tứ tử đi, không cho Bàng Thái sư nhéo bé nữa, Bàng Thái sư lại muốn lẽo đẽo theo, Bao Chửng vỗ vỗ lão, “Ta nói, ‘Đỗ’ (bụng) đại nhân, chuẩn bị đi, chữa bệnh cho An Lạc Hầu đi.”

Bàng Thái sư chớp chớp mắt… Đỗ đại nhân…

.

Không lâu sau, thủ vệ canh cửa chạy vào bẩm báo, nói là Bạch Ngọc Đường tới.

Bao Chửng gật đầu, nói, “Mau mời.”

Bát Vương Gia ở một bên hỏi Triệu Phổ, “Nghe nói người cứu Hình Hoài Châu lần này, là Bạch Ngọc Đường, phải không?”

“Ân.” Triệu Phổ gật đầu, nói, “Đích xác.”

Không bao lâu, thì thấy một bạch y nam tử tiêu tiêu sái sái từ bên ngoài đi đến, một tay cầm đao.

“Bạch Bạch.” Tiểu Tứ tử ở một bên nhìn thấy Bạch Ngọc Đường, liền vươn tay vẫy vẫy hắn, như đang chào hỏi, Bạch Ngọc Đường nhìn Tiểu Tứ tử một chút, hơi nhoẻn miệng cười, tựa hồ cũng rất thích bé.

Triển Chiêu ở một bên nhìn, tâm nói Tiểu Tứ tử thật có thể diện, ai chẳng biết Bạch Ngọc Đường không tùy tiện nói cười, vậy mà khi gặp lại cười với bé, có thể thấy được hắn rất thích bé.

.

Bạch Ngọc Đườ

ng đi tới gần, hành lễ với Bao Chửng, Bao Chửng cũng là lần đầu tiên gặp Bạch Ngọc Đường, quan sát trên dưới một phen, trong lòng không khỏi tấm tắc khen ngợi —— Bạch Ngọc Đường này hảo tướng mạo, mỹ nam như vậy trên thế gian này thật sự rất hiếm có.

Triệu Phổ đứng bên cạnh Công Tôn, có chút khó hiểu hỏi y, “Dùng Thất Thương quyền làm sao trị được Thất Thương quyền?”

Công Tôn suy nghĩ một chút, nói, “Chủ yếu là đánh tan khí còn lưu lại trong cơ thể hắn, sau đó lại trị liệu nộ thương.”

.

“Ách… Bạch thiếu hiệp a.” Lúc này, Bàng Thái sư run rẩy đi tới muốn nắm tay Bạch Ngọc Đường cảm tạ hắn vài câu, Bạch Ngọc Đường hơi nghiêng người tránh ra, tựa hồ không quá thích tiếp xúc với người khác, trên dưới đưa mắt quan sát Bàng Thái sư.

Bàng Cát xấu hổ, nhưng hiện tại cứu nhi tử quan trọng hơn, không thể tính toán, chỉ là trong lòng cũng không phải không xúc động… Trên đời này từ khi nào xuất hiện những thanh niên có tiền đồ như vậy a, nhìn Triển Chiêu, Bạch Ngọc Đường, Triệu Phổ, Công Tôn, văn võ đều có, đều là nhân trung long phượng, nhìn lại con mình, ngoại trừ giỏi gặp rắc rối thì còn được gì chứ.

“Ai…” Bàng Thái sư bất đắc dĩ thở dài một tiếng, lắc đầu không nói.

Bao Chửng một bên thấy lão vẻ mặt suy sụp, liền thấp giọng nói, “Đã sớm nói ngươi sinh thêm một đứa nữa rồi mà.”

Bàng Thái sư giật giật khóe miệng, liếc xéo Bao Chửng.

.

“Cứu người trước đã.” Bát Vương nói.

Công Tôn dẫn bọn họ vào phòng, Bàng Dục đang nằm trên giường, sắc mặt vàng như nến, đang hấp hối.

Bạch Ngọc Đường nhìn thoáng qua, nhíu mày nói, “Bị Thất Thương quyền đánh, chết chắc rồi.”

.

“Hả?” Bàng Cát nóng nảy, nói, “Kia, Công Tôn tiên sinh a, ngài nói có thể cứu sống a… Con của ta a…”

Bao Chửng vỗ lão một cái, nói, “Ngươi gào rú cái gì, Công Tôn tiên sinh nói có thể cứu là có thể cứu.”

“Có thật không a?” Bàng Thái sư lau mồ hôi, vẻ mặt kinh kỉ.

Bao Chửng có chút chán ngán nhìn lão, nói, “Ta nói tâm tình ngươi dao động mạnh như vậy a?”

Bàng Thái sư hừ một tiếng, tạm thời không tính toán với Bao Chửng, nhìn Công Tôn, “Tiên sinh, thật có thể cứu sao?”

.

Bạch Ngọc Đường cũng hơi giật mình, hỏi Công Tôn, “Bị Thất Thương quyền đánh trúng, nếu sắc mặt vàng như nến thì chứng minh nội tạng đã bị hoại tử, vậy mà còn có thể cứu?” Đang nói, Bạch Ngọc Đường chỉ thấy Triển Chiêu đứng một bên nhìn mình, xoay mặt, chỉ thấy trong mắt Triển Chiêu hiện rõ nét cười, như vậy giống như một con mèo vừa nghĩ ra trò thú vị, ngực có chút hoang mang, khó hiểu liền đối mặt với hắn —— nhìn cái gì?

Triển Chiêu cười cười, nói, “Bạch huynh nói câu này dài thật a.”

Bạch Ngọc Đường nghe được Triển Chiêu nói, có chút mờ mịt nhìn hắn, không biết Triển Chiêu muốn biểu đạt cái gì, Triển Chiêu chỉ để lại cho Bạch Ngọc Đường một dáng cười bí ẩn, khiến cho hắn mù mờ.

Tiểu Tứ tử bên cạnh Bạch Ngọc Đường vươn tay túm túm góc áo của hắn, nói, “Bạch Bạch, ngươi vẫn chỉ nói câu ngắn.”

Bạch Ngọc Đường sửng sốt.

.

Triệu Phổ ở một bên nhìn, nheo mắt lại, đưa tay sờ cằm, tâm nói… Trước kia nghĩ rằng Triển Chiêu là một người dịu dàng, nhưng mà bây giờ xem ra, tính cách của hắn khá lý thú a.

Công Tôn cũng có chút ngoài ý muốn, Triển Chiêu tựa hồ rất thích chọc người, bất quá nếu là chọc Tiểu Tứ tử, Bàng Cát, đây cũng coi như vui đùa, nhưng người bình thường gặp phải Bạch Ngọc Đường thì tính tình hẳn sẽ thu liễm một ít, nhưng Triển Chiêu lại làm ngược, đã không thu liễm, mà càng thêm táo tợn… Điểm này không quá hợp lý a, chẳng lẽ có nguyên nhân gì khác sao?

.
Bạch Ngọc Đường cũng bối rối, mình chưa có làm gì quá đáng đối với con mèo này mà? Nhưng mà trong lòng hắn cũng không yên, chính mình đắc tội không ít người, nói không chừng đã tình cờ đắc tội với con mèo này, rồi lại quên mất?

“Ách…” Bàng Thái sư ở một bên sốt ruột, cắt ngang, nói, “Cứu con ta trước đã?”

Mọi người lúc này mới sực nhớ, cúi đầu nhìn Bàng Dục.

.

“Thất Thương quyền kỳ thực là dùng quyền đem khí đẩy vào trong cơ thể người, một phần khí làm tắc gân mạch cùng huyết quản, còn một phần khác tụ thành khối khí đè nặng nội tạng, do đó tạo thành hoại tử hoặc là nghiền nát.

Bị nghiền nát nội tạng nhất định phải chết, biểu hiện là dưới da lấm tấm xuất hiện nhiều đốm đỏ, đó là triệu chứng nội tạng bị xuất huyết. Mà sắc mặt vàng như nến thì là bị tắc gân mạch, nội tạng khí huyết không thông cho nên dần dần hoại tử. Bàng Dục vẫn chưa xuất huyết dưới da, tức là khối khí còn chưa tổn thương nội tạng, chỉ cần dùng Thất Thương quyền đánh tan khối khí này, sau đó lại dùng châm cứu đẩy ra khí tích tụ trong gân mạch, gân mạch được đả thông, có thể chậm rãi hồi phục.”

.

Mọi người nghe xong đều bừng tỉnh hiểu ra, Triệu Phổ gật đầu, “Này rất có đạo lý.”

Bạch Ngọc Đường vẫn có chút khó xử, hỏi, “Ta đây làm sao biết khí tụ ở nơi nào? Còn phải không nhẹ không nặng nắm giữ lực đạo đánh tan khối khí, mà lại không làm hắn bị thương?

Công Tôn nói, “Ta vừa rồi đã kiểm tra, vết thương trí mạng của Bàng Dục là ở ngực… Có một luồng khí đè nặng tâm phế của hắn, chỉ cần đánh tan khối khí này, thì ta có thể dùng châm cứu giúp hắn được sống.”

“Này… Cần bao nhiêu nội lực?” Triệu Phổ hỏi.

Công Tôn lắc đầu, “Không biết.”

.

Tật cả mọi người mở to mắt nhìn Công Tôn, Bàng Cát nóng nảy, “Tiên sinh a, thời khắc quan trọng, ngươi không nên đùa kiểu này a, lão phu chịu không nổi a.”

Công Tôn rất nghiêm túc lắc đầu, nói, “Có thể cứu sống hắn hay không phải thử một lần, nhưng có thể nắm giữ lực đạo chuẩn xác, thì phải nhờ vào kinh nghiệm mà đánh cuộc một lần.”

“A?” Bàng Cát mặt như đưa đám, “Ta tan hết gia tài, chỉ để cược một ván này sao?”

Triệu Phổ nhìn Bàng Cát một chút, nói, “Thái sư, cược một ván… ít nhất… còn nắm chắc được năm phần, nếu không cược, thì cả một phần cũng không có.”

Bàng Cát khóc không ra nước mắt, không thể làm gì khác hơn là xoay mặt nhìn Bạch Ngọc Đường, “Này… Bạch thiếu hiệp! Mạng của con ta phải nhờ vào ngươi a!”

Bạch Ngọc Đường khẽ nhíu mày, nhìn Công Tôn, tâm nói đây không phải làm khó ta sao? Nếu là đánh tan được thì tốt, còn không được, chẳng phải là chính tay ta giết Bàng Dục?

Tuy nói giết một Bàng Dục cũng không có vấn đề gì, nhưng… buộc phải lỡ tay giết người như vậy, thật có chút bực bội.

.

“Bạch huynh.” Triển Chiêu đứng ở một bên mỉm cười, “Thử xem sao.”

Bàng Cát than thở, “Đừng thử a, phải nắm chắc mới được a, chuyện này liên hệ tính mệnh của con ta nha…”

.

Triệu Phổ cọ cọ Công Tôn, thấp giọng hỏi, có nắm chắc không?”

Công Tôn suy nghĩ một chút, nghiêm túc nói, “Ta hành nghề y cũng lĩnh hội nhiều điều, lực đạo có nắm giữ chuẩn xác hay không, không thể dựa vào kỹ xảo mà chỉ dựa vào cảm giác… Trong nhiều người như vậy, người tốt nhất để chọn đó là Bạch Ngọc Đường.”

.

Thấy không còn cách nào khác, Bạch Ngọc Đường khe khẽ thở dài, nói, “Ta làm hết sức, nhưng nếu đánh chết, ta cũng không có oán thù gì với hắn.”

Bao Chửng gật đầu, nói, “Vô phương, Bạch thiếu hiệp, đánh thoải mái.”

Bàng Cát ở một bên liền cảm thấy đầu váng mắt hoa, tâm nói xong rồi xong rồi… Con ta rốt cuộc bàn giao.

.

Bạch Ngọc Đường đi tới trước mặt Bàng Dục, nhìn vào ngực hắn một chút, quả nhiên thấy, trước ngực có chỗ hơi phồng lên, như là có một bọc khí bên trong.

Suy tính một chút, Bạch Ngọc Đường nâng tay, hướng đến nơi bị phồng lên đó, vỗ xuống một chưởng, sau đó rút tay lại, chỉ thấy Bàng Dục đột nhiên thoáng cái ngồi dậy, thân thể nghiêng một cái, phun ra một búng máu.

.

Bàng Thái sư thấy Bàng Dục thổ ra một ngụm máu đen trên mặt đất, liền thấy trước mắt nổ đom đóm, tâm nói xong rồi, chết chắc rồi.

Công Tôn đi lên, đè lại cổ tay Bàng Dục bắt mạch, gật đầu, nói, “Không sao rồi, Bạch thiếu hiệp tính toán vừa đúng.”

“Khụ khụ…” Bàng Dục thổ huyết xong, cảm thấy cả người dễ chịu hẳn, ngực cũng nhẹ đi, không còn khó thở nữa.

.

“Dục nhi, sao rồi?” Bàng Cát bổ nhào đến tỉ mỉ kiểm tra Bàng Dục, Bàng Dục lắc đầu, nói, “Phụ thân…”

“Ai nha.” Bàng Thái sư suýt chút nữa mừng phát khóc, “Con ta an toàn rồi, ông trời phù hộ a!”

Bát Vương cùng Bao Chửng đều không cầm lòng được mà vỗ lão, nói, “Lão Bàng a, tạ ơn ông trời làm cái gì, phải tạ ơn Công Tôn tiên sinh cùng Bạch thiếu hiệp.”

Bàng Cát vội vàng hành lễ hai người nói tiếng cảm tạ, Bạch Ngọc Đường không lên tiếng, Công Tôn thì lại cau mày… Không chỉ có hai người, Triển Chiêu cùng Triệu Phổ một bên, đều cúi đầu, vẻ mặt nghiêm trọng nhìn búng máu mà Bàng Dục phun ra.

.

“Sao vậy?” Bao Chửng nhìn ra có vấn đề, hỏi bốn người.

“Phụ thân, máu vì sao là màu đen?” Tiểu Tứ tử hỏi Công Tôn, “Là có độc sao?”

Công Tôn cũng nhíu mày, nói, “Người này… Có ý xấu a.”

.

“Người nào?” Bàng Cát khó hiểu hỏi Công Tôn.

Triệu Phổ trầm ngâm một lát, nói, “Thất Thương quyền này theo lý mà nói thì không có độc. Vì sao lại mang theo độc tính?”

“Đây là Thất Thương quyền bất chính.” Bạch Ngọc Đường đột nhiên nói, “Chỉ là nương theo nội lực của Thất Thương quyền, đẩy độc vào trong cơ thể của Bàng Dục mà thôi.”

“Mượn chưởng lực đẩy độc vào cơ thể người…” Triển Chiêu khẽ nhíu mày, nói, “Tựa hồ có chút giống thương thế của Hình Tướng quân… Tất cả chỉ là trùng hợp thôi sao?”

Bao Chửng cùng Bát Vương Gia đều nhíu mày, Bàng Cát nhìn trái nhìn phải một chút, hỏi, “Án kiện của Hình Hoài Châu không phải đã phá rồi sao?”

.

“Thái tử Cao Ly kia… Xem ra rất đáng để điều tra.” Triệu Phổ nhìn Bao Chửng, Bao Chửng gật đầu, “Đúng là rất khả nghi.”

Lúc này, Triệu Phổ phái ảnh vệ đi điều tra tình hình bên trong của thái tử Cao Ly, về mặt khác, Công Tôn dùng ngân châm khứ độc chữa thương, Bàng Dục lúc này thực là hiền lành, đau bệnh nằm trên giường, vẻ mặt phiền muộn.

Triệu Phổ cùng Bàng Cát đứng ở bên cạnh, Bao Chửng thì cùng Bátvương nghiên cứu về thái tử Cao Ly.

.

Bạch Ngọc Đường thấy đã xong chuyện, liền cáo từ rời đi, chỉ là…

.

“Bạch Bạch đừng đi.” Tiểu Tứ tử túm chặt góc áo Bạch Ngọc Đường, không cho Bạch Ngọc Đường đi. (em nó còn nhỏ mà háo sắc dữ = =)

Bạch Ngọc Đường có chút bất đắc dĩ, tất cả mọi người đều cảm thấy thú vị, lá gan của Tiểu Tứ tử cực nhỏ, nhưng không ngờ lại không chút nào sợ một Bạch Ngọc Đường lạnh giá như băng.

“Đúng vậy Bạch huynh.” Triệu Phổ cũng nói, “Dù sao ngươi cũng không có việc gấp, lát nữa cùng nhau uống một chén.”

Bạch Ngọc Đường thấy Tiểu Tứ tử ôm chân ngưỡng cổ nghiêm mặt nhìn mình, chỉ phải gật đầu, Triển Chiêu bên cạnh thấp giọng cười cười, nói, “Bạch huynh, Tiểu Tứ tử ăn ý với ngươi, không bằng ở lại Khai Phong phủ vài ngày.”

Bạch Ngọc Đường xoay mặt nhìn Triển Chiêu một chút, đột nhiên hỏi, “Triển Chiêu, trước đây ta đã gặp qua ngươi chưa?”

.

Triển Chiêu nghe xong khẽ cười cười, nói, “Bạch huynh đúng là quý nhân hay quên.”

Lời vừa nói ra, Bạch Ngọc Đường sửng sốt, tâm nói không những đã gặp qua lại còn từng gây sự?

Triển Chiêu nói xong cũng không nói thêm gì, ôm lấy Tiểu Tứ tử chạy vào trong xem Công Tôn khử độc.

Triệu Phổ đi tới bên cạnh Bạch Ngọc Đường, hỏi, “Bạch huynh trước đây từng đắc tội Triển huynh?”

Bạch Ngọc Đường vẻ mặt mờ mịt, tâm nói hắn đắc tội với ta mới đúng… Ta chọc hắn hồi nào?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Snow cầm thú HD về bài viết trên: Tiểu Tất Tất
Có bài mới 07.08.2017, 03:44
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Kim Lân Bang Cầm Thú
Đại Thần Kim Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 10.06.2014, 13:02
Bài viết: 8209
Được thanks: 5998 lần
Điểm: 10.5
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Đồng nhân] Du long tùy nguyệt - Nhĩ Nhã - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Quyển 1 - Chương 29: Anh hùng, cẩu hùng, đại cẩu hùng, giờ phút này xác hồn hợp nhất

Công Tôn châm cứu khử độc cho Bàng Dục, rất nhanh, độc tố trong cơ thể Bàng Dục đã bị thanh trừ, ý thức của hắn cũng hoàn toàn tỉnh lại, ngoại trừ trên người có chút vô lực và gân cốt còn đau ê ẩm, thì cơ bản đã hết nguy hiểm.

Bàng Dục giương mắt thấy người cứu mình chính là Công Tôn, có chút xấu hổ, một hồi mới lên tiếng, “Đa tạ tiên sinh cứu giúp.”

Công Tôn hơi giật mình, xoay mặt nhìn Bàng Dục, nói, “Đại nạn không chết, là bởi vì có người nguyện ý cứu ngươi, sau ngay ngươi nên thu liễm chút, đừng hại người. Cần biết làm chuyện tốt giúp đỡ mọi người cũng tức là chính mình hướng thiện.”

Bàng Dục ngẩn người, nhẹ nhàng gật đầu.

Lúc này, Tiểu Tứ tử chạy vào, nấp phía sau Công Tôn nhìn xung quanh, hỏi, “Phụ thân, Tiểu Bàn tử (bé mập) ổn rồi sao? Tiểu Đỗ tử cứ khóc mãi ở bên ngoài.”

Bàng Dục khó hiểu, đang suy nghĩ cái gì mà Tiểu Bàn tử Tiểu Đỗ tử, chỉ thấy Thái sư Bàng Cát khóc từ ngoài cửa chạy vào, nói, “Dục nhi a, ngươi hù chết ta rồi.”

Bàng Dục trên mặt ửng đỏ, nói, “Phụ thân, con không sao rồi.”

Những người còn lại cũng vào, thấy Bàng Dục thực sự được cứu sống, cũng đều âm thầm bội phục Công Tôn —— chẳng lẽ gống như Tiểu Tứ tử từng nói, không có ai mà y không thể cứu?

“An Lạc Hầu, có thể kể một chút tình huống khi đó không?” Bao Chửng hỏi Bàng Dục.

Bàng Dục gật đầu, nói, “Lúc đó… Ta vốn cũng không muốn gây sự, chỉ là người Cao Ly đó nói rất khó nghe, ta lúc đó không nhịn được!”

Bàng Cát lắc đầu, nói, “Sao ngươi lại không chịu nhẫn nại, ngươi nghĩ a, ai dám chọc giận ngươi? Đã biết ngươi là ai mà còn dám chọc ngươi, thì đó là kẻ ngươi không thể trêu chọc, hắn chính là cố ý chọc tức ngươi, sao ngươi còn tự lấy dao đâm mình hả?”

Mọi người bên cạnh rất bình tĩnh, Bàng Cát nói như vậy rất có đạo lý, lão đầu còn hơn Bàng Dục, thực đúng là khôn ngoan hơn nhiều lắm!

.

“Không phải a phụ thân!” Bàng Dục có chút tức giận nói, “Ta cũng muốn nhịn lắm chứ, nhưng hắn mắng tỷ tỷ ta!”

“A?” Bàng Cát sửng sốt, hỏi, “Hắn mắng tỷ tỷ ngươi cái gì?”

“Hắn nói, tỷ tỷ ta đã định trước là không sinh được nhi tử, làm không được hoàng hậu, hiện tại hoa tàn ít bướm, hoàng thượng sẽ lập tức tìm người khác vui vẻ.” Bàng Dục nổi giận đùng đùng nói, “Còn nói lần này hắn dẫn theo mỹ nữ Cao Ly tới tiến cống.”

“Đồ khốn!” Bàng Cát giận dữ nói, “Nữ nhi của ta là được hoàng thượng cưới hỏi đàng hoàng, Cao Ly của hắn dâng lên gọi là cống phẩm, làm sao có thể đánh đồng, thực sự là buồn cười!”

Bao Chửng vươn tay vỗ vỗ vai Bàng Thái sư, nói, “Lão Bàng a, sao ngươi không chịu nhẫn nhịn đi, ngươi nghĩ xem, ai dám chọc giận ngươi? Nếu đã biết ngươi là ai mà còn chọc ngươi, đó không phải là kẻ ngươi có thể trêu chọc, hắn chính là cố ý chọc tức ngươi, sao ngươi còn tự lấy dao đâm mình hả?”

.

Bàng Cát giật giật khóe miệng, quay đầu lại bất đắc dĩ liếc nhìn Bao Chửng, tâm nói lão Bao, sao ngươi lấy giày tát vào mồm ta hả? Ngươi thất đức lắm nha!

Bất quá nghĩ lại, Bàng Cát hơi nhíu mày… Người hiền không tới tới toàn thứ dữ, thái tử Cao Ly này không chỉ nhằm vào Bàng Dục, mà còn nhằm vào lão, thậm chí là Bàng phi, cuối cùng hắn muốn làm gì đây?

.

“Lão Bao a.” Bàng Cát nghĩ tới đây, xoay mặt nhìn Bao Chửng, nói, “Chuyện trừng phạt con ta, có thể lùi xuống một thời gian nữa không? Bây giờ nó bị trọng thương, ta sợ nó vất vả.”

Bao Chửng cũng không phải không biết đạo lý, đương nhiên gật đầu đáp ứng, hơn nữa ông mơ hồ nghe được Công Tôn khuyên Bàng Dục hướng thiện, thấy sắc mặt Bàng Dục tựa hồ cũng biết ăn năn. Người này cũng là bị Bàng Cát cưng chìu nên hư hỏng, cộng thêm tính tình có chút ương ngạnh, thói xấu một đống, nhưng cũng may là không làm gì quá nghiêm trọng, có thể sửa là tốt rồi, con hư biết nghĩ lại quý hơn vàng mà.

Nghĩ vậy, Bao Chửng gật đầu, nói với Bàng Dục, “An Lạc Hầu, trước cứ về phủ tĩnh dưỡng đi, chuyện nghiêm phạt, nếu ngươi ngày sau có thể thu liễm tính xấu, hối cải làm lại cuộc đời, không ỷ thế hiếp người, có thể miễn đi.”

.

Cái gọi là rèn sắt khi còn nóng, Bàng Dục vừa nghe Công Tôn nói mấy câu thì trong lòng tràn đầy hối hận, đột nhiên lại được Bao Chửng lửa cháy đổ thêm dầu, Bàng Dục thật sự ngây ngẩn cả người, trong lòng có trăm mối cảm xúc ngổn ngang. Người ta khi đã chết một lần mới biết được khi còn sống lúc tr

ước có bao nhiêu ngu xuẩn, hồi tưởng lại, Bàng Dục cũng hiểu được chính mình đã sai, nghe được Bao Chửng nói, hắn thành tâm gật đầu, nói, “Tạ ơn Bao đại nhân khoan dung, ta nhất định sửa chữa.”

Lúc Bàng Thái sư nghe được, vui mừng mà mân mê râu mép, nhanh chóng nói, “Hảo hảo! Có thể sửa được là tốt rồi a!”

Bao Chửng thấy lão vẻ mặt hớn hở, tạt một gáo nước lạnh, “Thái sư, An Lạc Hầu đã sửa được rồi, ngươi thì chừng nào mới chịu sửa a?”

“Ách…” Bàng Thái sư giật mình nhổ xuống cọng râu mép, đau đến mỗi co quắp khóe miệng, hỏi Bao Chửng, “Lão Bao a, ngươi có ý gì a…?

Bao Chửng nhìn lão, nói, “Là ý trên mặt chữ đó, nhưng mà Bàng Thái sư, tình thế hiện nay… Ngươi cần phải thận trọng a, cẩn thận phía sau có quỷ.”

“Tê…” Bàng Thái sư bất giác giật mình, quay đầu lại nhíu mày, lắc đầu, chắp tay nói với Bao Chửng, “Tạ ơn ngươi hao tâm tổn trí, Bàng Cát ta không phải chỉ biết ngồi, đám đạp lên đầu ta, quản hắn là Cao Ly hay là hải ly, sớm muộn gì ta cũng đem chúng trở thành hạt dẻ, đem cả đám đi rang.” Nói xong, nói với thủ hạ, “Dìu Hầu gia hồi phủ.”

.

Sau đó gia tướng của Bàng phủ nâng Bàng Dục trở về, Bàng Thái sư cũng cáo từ rời đi.

Bát Vương thấy thời gian không còn sớm, dặn dò Triệu Phổ nhớ đến Vương phủ gặp chị dâu của hắn, rồi cũng tạm biệt Bao Chửng, tạm thời trở về Vương phủ.

.

Triệu Phổ thấy mọi người đều tản đi, liền hỏi Công Tôn, “Thư ngốc, có đói bụng không, đi ăn?”

Công Tôn nhìn sắc trời một chút, cũng đã tới giờ cơm, liền gật đầu.

Triển Chiêu ôm Tiểu Tứ tử đi tới, nói, “Chúng ta đi Thái Bạch Cư đi?”

“Ân.” Công Tôn gật đầu, liếc Bạch Ngọc Đường, “Bạch huynh cũng đi đi, Trúc Diệp Thanh thượng hạng như vậy, cũng nên uống thử một chén.”

Bạch Ngọc Đường hơi sửng sốt, sau đó gật đầu.

Ra cửa, Triệu Phổ thấy Bạch Ngọc Đường từ trên lưng ngựa gỡ xuống hai vò Trúc Diệp Thanh, mới hiểu vì sao lúc nãy Công Tôn lại nhắc tới, tiến đến bên tai Công Tôn thấp giọng nói, “Thư ngốc, mũi thính ha!”

.

Công Tôn nhìn Triệu Phổ một chút, nói, “Lúc trước Bạch Ngọc Đường nói, Thúy Trúc viên của hắn có Trúc Diệp Thanh thượng hạng, lần này hắn đến Khai Phong, một người sĩ diện như vậy, sao lại có thể tay không tới, nếu là tặng lễ vật, với tính cách của Bạch Ngọc Đường chắc chắn là tặng rượu… Cùng cái mũi có quan hệ gì? Ai lại có thể từ bên trong phủ nha ngửi được mùi rượu ở ngoài cửa?! Vương Gia thật thông minh.”

Triệu Phổ nhìn hai phiến môi mỏng của Công Tôn, môi trên chậm môi dưới, nói ra từng câu giống như từng mũi tên bắn ra bên ngoài, cái mỏ nhọn kia lợi hại a, khiến hắn nghe được cũng phải nghiến răng, thư ngốc này… Sớm muộn gì cũng phải thuần hóa ngươi, nếu không Triệu Phổ ta dù có xuống mồ cũng không yên!

.

Tử Ảnh cùng Giả Ảnh đi theo phía sau, Giả Ảnh chọt chọt Tử Ảnh, thấp giọng nói, “Ai, ngươi đã nghe nói qua chưa, có một người đang muốn chinh phục một người khác, chứng tỏ rằng hắn yêu người kia.”

Tử Ảnh chớp chớp mắt, hỏi, “Vậy Nguyên soái chinh phục nhiều người Liêu và người Tây Hạ như vậy, hắn nên yêu bao nhiêu mới đủ a?”

Giả Ảnh nhìn trời, Tử Ảnh ở một mặt nào đó… Rất giống Tiểu Tứ tử a.

.

Mọi người ra khỏi Khai Phong phủ, thì thấy trên đường đông hơn bình thường gấp đôi, người người chen chúc, đều dồn hết ra đường, hình như đang xem náo nhiệt.

Tiểu Tứ tử vừa nãy nắm tay Công Tôn mà đi, sau đó lại được Triệu Phổ bế lên, nhiều người, đừng để bị lạc mất.

“Thật nhiều người.” Tiểu Tứ tử tựa trên vai Triệu Phổ mơ mơ màng màng, hình như có chút buồn ngủ.

Triệu Phổ nhẹ nhàng vỗ vỗ bé, chậm rãi đi, Tiểu Tứ tử lập tức chìm vào giấc ngủ.

Công Tôn lấy ra áo choàng của Tiểu Tứ tử mà y luôn mang theo, giúp Tiểu Tứ tử đắp trên người, để giúp bé không bị cảm lạnh, Triệu Phổ thói quen phối hợp động tác của Công Tôn. Mấy ngày nay, bọn họ hầu như đều như vậy, vết thương trên chân Công Tôn vừa khỏi, cho nên Tiểu Tứ tử đều để Triệu Phổ ôm, vai của Triệu Phổ so với Công Tôn dày rộng nhiều lắm, tay cũng có lực, Tiểu Tứ tử thích Triệu Phổ bế nó, bình thường cũng đều dựa vào vai Triệu Phổ mà ngủ.

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường ở phía sau nhìn cảnh đó, Bạch Ngọc Đường không hiểu tại sao lại nhớ tới hình ảnh ngày nọ thấy Triệu Phổ hôn Công Tôn trước cửa tửu lâu, nhịn không được ho khan một tiếng, xoay mặt, chỉ thấy Triển Chiêu nhìn mình mà cười tươi rói.

Bạch Ngọc Đường bị hắn cười đến lông tóc dựng ngược, nhưng Triển Chiêu cũng không nói gì, chỉ là bí bí hiểm hiểm, giống như một con mèo đang giảo hoạt tính toán gì đó.

Tới cửa Thái Bạch Cư, nhìn vào bên trong, bọn họ lại càng kinh ngạc, chỉ thấy ở tầng dưới cùng chật cứng khách đến ăn cơm và những người ngồi chờ… Buôn bán tốt đến mức khiến người ta kinh ngạc.“Hôm nay ngày mấy a?” Giả Ảnh có chút không hiểu “Sao lại nhiều người như vậy?”

Chưởng quỹ của Thái Bạch Cư đã sớm nhận ra Triệu Phổ bọn họ, thấy người tới, nhanh chóng tiến đến, nói, “Quý khách a quý khách, ta biết ngay mọi người nhất định sẽ đến, cho nên đã để dành chỗ tốt nhất trên lầu hai rồi!”

Mọi người theo chưởng quỹ lên lầu, Công Tôn nhịn không được hỏi, “Chưởng quỹ, vì sao trên đường đột nhiên có nhiều người như vậy?”

“U… Tiên sinh ngài không biết a?” Chưởng quỹ hơi bất ngờ.

“Chúng ta có biết gì đâu?” Triển Chiêu mờ mịt, đúng ra thì có tình huống gì hắn đều biết rõ mới phải, Khai Phong phủ còn chưa biết gì thì những người khác làm sao mà biết?

.

“Này, Triển gia, chuyện là như vầy.”Chưởng quỹ lau bàn cho mọi người, dẫn mọi người đến vị trí tốt nhất bên cửa sổ có góc nhìn tốt nhất, nói, “Trước đây không phải có một thái tử Cao Ly tới sao? Hắn mang mãnh thú đến làm cống phẩm, không ngờ mãnh thú này lại ăn thịt người, đều bị Vương Gia giết sạch… Sau đó, hắn liền từ Cao Ly chọn ra mười mỹ nữ Cao Ly đến!”

“Mỹ nữ?!” Tất cả mọi người khó hiểu nhìn chưởng quỹ, Tiểu Tứ tử cũng đã tỉnh lại, mơ mơ màng màng hỏi Triệu Phổ, “Phụ thân cái gì mỹ nữ?”

“Tiểu Tứ tử.” Công Tôn vươn tay nhéo má của bé, “Ngươi gọi ai?!”

Tiểu Tứ tử đã quen bị Công Tôn bế, mỗi khi tỉnh lại đều nghĩ khẳng định là phụ thân bế mình, cho nên sẽ quen miệng gọi, giương mắt nhìn, phát hiện là Triệu Phổ, thì cọ cọ, ngáp một cái nói, “Ân, Cửu Cửu.”

Triệu Phổ vừa nghe được Tiểu Tứ tử gọi tiếng phụ thân kia liền cảm thấy trong lòng “Thùng thùng” một tiếng, trong đầu “Xèn xẹt” một tiếng, xương quai hàm “Răng rắc” một tiếng, lỗ tai “Peng peng” một tiếng, khoái chí đến mức muốn “U a” một tiếng.

“Tiểu Tứ tử, muốn gọi phụ thân thì cũng được mà.” Triệu Phổ cười ha hả chọc Tiểu Tứ tử, Công Tôn giơ tay đoạt lại Tiểu Tứ tử, trừng mắt liếc Triệu Phổ, “Ngươi mơ tưởng! Muốn cướp con ta hả?!”

Triệu Phổ sờ sờ mũi, nhỏ giọng nói thầm, “Ai thèm giành với ngươi, nhiều cha thì tốt chứ sao?”

.

Thấy tình cảnh này, Bạch Ngọc Đường cúi đầu uống trà, Triển Chiêu xoay mặt nhìn ra bên ngoài cửa sổ, Tử Ảnh đột nhiên kéo Giả Ảnh một chút, nhỏ giọng hỏi, “Ngươi nói, Vương Gia có phải rất coi trọng Công Tôn không…”

Giả Ảnh giật giật khóe miệng, nói, “Vậy mà cũng bị ngươi phát hiện được? Nhạy cảm thật đó!”

Tử Ảnh đắc ý cười cười, Giả Ảnh nhìn trời.

.

“Mỹ nữ Cao Ly thì sao chứ?” Triển Chiêu lại hỏi chưởng quỹ, “Sao lại có nhiều người như vậy?”

“Nga, đều là đến xem mỹ nữ.” Chưởng quỹ cười ha hả nói, “Hôm nay a, mỹ nữ Cao Ly này sẽ ngồi trên xe hoa dạo một vòng quanh thành, còn có thể biểu diễn ca múa, nói là muốn nhận lỗi với dân chúng Khai Phong về việc lần trước đã để mãnh thú ra dọa người.”

Mọi người liếc mắt nhìn nhau, Triệu Phổ bật cười, “Này rất thú vị, không biết hôm nay rối loạn lại đạp chết bao nhiêu người nữa.”

Công Tôn cho Tiểu Tứ tử uống trà súc miệng, nói, “Thái tử Cao Ly này cũng không biết bị cái gì, cứ thích làm náo động như vậy!”

.

“Nhưng mà vậy cũng tốt.” Triệu Phổ cười cười, nói, “Để xem mỹ nữ Cao Ly đến tột cùng có dáng vẻ thế nào.”

Công Tôn liếc trắng mắt, nhỏ giọng mắng thầm, “Quả nhiên là đồ háo sắc.”

Triệu Phổ nghe xong mí mắt run run, Tiểu Tứ tử ngồi ở trên đùi Công Tôn hỏi y, “Phụ thân háo sắc là cái gì?”

Công Tôn vươn tay bóp cái miệng của nó, nói, “Không được nói bậy.”

.

Chỉ chốc lát sau rượu và thức ăn được mang lên, mọi người bắt đầu ăn uống, Trúc Diệp Thanh mà Bạch Ngọc Đường mang đến thật ngọt ngào vừa miệng, tất cả mọi người uống đến thống khoái, Tiểu Tứ tử thấy Công Tôn uống thực vui vẻ, thì cũng ôm cái chén, vươn đầu lưỡi hồng nhạt liếm liếm.

Tiểu Tứ tử lè lưỡi… Cay quá…

Đang muốn tìm chút thức ăn, bên cạnh liền có một cái thìa canh ngọt nhét vào miệng. Tiểu Tứ tử nhai viên gạo nếp ngọt ngọt, cảm thấy hết cay, giương mắt… Thì thấy chính là Bạch Ngọc Đường đút thức ăn cho mình.

Tiểu Tứ tử ngẩng mặt nhìn Bạch Ngọc Đường cười tủm tỉm, Bạch Ngọc Đường cũng nhàn nhạt đối lại bằng một nụ cười.

Tử Ảnh cùng Giả Ảnh ở đối diện trao đổi ánh mắt —— quá mạnh mẽ! Tiểu Tứ tử là vô địch!

Qua ba tuần rượu, mọi người cảm thấy người trên đường tựa hồ bắt đầu xung động.

Nhìn xuống, chỉ thấy từ trong kim đình dịch quán ở phía nam, có một chiếc xe hoa trang trí sặc sỡ đi ra, trên xe là mười nữ tử vóc dáng thướt tha, đang tung tăng nhảy múa.

.

Người trên đường lập tức hăng hái, có người trầm trồ khen ngợi cũng có người đùa bỡn giễu cợt, trong nhất thời vô cùng náo nhiệt.

Triệu Phổ quan sát cả buổi, hỏi, “Lớn lên cũng không xấu, múa cũng rất tốt.”

Công Tôn lại liếc nhìn Triệu Phổ, trong miệng tuy rằng không nói chuyện, nhưng thần sắc như đang mắng —— sắc quỷ!

Triệu Phổ tức tối, tâm nói, ngươi đồ mọt sách, ta ngày nào đó không hảo hảo ‘sắc’ ngươi một trận, thì mối hận trong lòng ta không tiêu tan.

.

Tính tình Triệu Phổ là thế này, có đôi khi có suy nghĩ gì lóe lên trong óc, còn chưa ra quyết định, thì tay đã hành động trước… Lần này cũng vậy, trong đầu vừa nghĩ, ‘sắc’ Công Tôn một lần, thì tay cũng quơ qua, sờ soạng cái mông của Công Tôn một cái.

“A!” Công Tôn cả kinh nhảy dựng, Tiểu Tứ tử ngồi bên cạnh y, vội vàng vươn tay ôm cổ Công Tôn, hỏi, “Phụ thân làm gì?”

Lỗ tai Công Tôn có chút đỏ, lại không thể nói bị Triệu Phổ sờ mông, Bạch Ngọc Đường cùng Triển Chiêu đều ở đây, thực không có ý tứ, liền quay đầu lại, hung dữ liếc Triệu Phổ một cái.

.

Triệu Phổ cũng ngây ngẩn cả người, cảm thấy rất xấu hổ nhưng lại cảm thấy rất tiện nghi… Thư ngốc này tuy rằng trên người có vài chỗ rất gầy, nhưng trên mông cũng có chút thịt, vừa non vừa mềm!

Đang miên man suy nghĩ, chợt nghe dưới lầu đột nhiên truyền đến một tiếng rống to, “Mỹ nhân, cùng gia gia trở về sơn trại, làm áp trại phu nhân đi!”

Mọi người nghe thanh âm này đều sửng sốt, trong nháy mắt, trên con đường huyên náo trở nên lặng ngắt như tờ.

Công Tôn giương mắt nhìn ra bên ngoài, chỉ thấy có một kẻ vạm vỡ đột nhiên nhảy lên xe hoa, tiếng rống vừa rồi, hình như là của hắn, người này cả thân mình và tứ chi đều ngắn ngủn, vừa thấp vừa béo, cầm đao trên tay, mặc một thân hắc y, xa xa nhìn lại, giống như một quả trứng luộc trong nước trà, đã béo lại lùn.

.

Ngay cả mấy mỹ nữ Cao Ly cùng thị vệ Cao Ly cũng ngẩn người đờ ra.

Một lát, trong đó có một người hỏi, “Ngươi, muốn gì?”

Người nọ ngửa mặt cười cười, vươn tay vỗ ngực, “Ta đây là binh mã Đại Nguyên soái, Cửu Vương Gia Triệu Phổ! Lão tử muốn cường thưởng dân dữ! Các ngươi ai muốn theo ta về làm Vương phi?!”

“Phốc…” Triệu Phổ vốn đang thờ ơ uống rượu, không hề đề phòng, phun ra toàn bộ rượu trong miệng.

Tiểu Tứ tử một bên vươn bàn tay nhỏ bé vỗ lưng hắn, nói, “Cửu Cửu, uống từ từ nha.”

Công Tôn yên lặng đem Tiểu Tứ tử bế trở lại, nhỏ giọng nói thầm một câu, “Tướng mạo không đẹp cho lắm, bất quá khí chất rất giống.”

Triệu Phổ nháy mắt liên hồi.

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường thì lại âm thầm may mắn —— May mà Công Tôn ở đây, một lát nữa nếu lỡ tay đánh chết thì cũng có thể cứu sống lại.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Snow cầm thú HD về bài viết trên: Tiểu Tất Tất
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 146 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Sưu tầm và 34 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

3 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

9 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

11 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

12 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

13 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

14 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

15 • [Hiện đại] Bói nhân duyên trên Taobao - Nghiên Nghiên Hạ Nhật

1 ... 39, 40, 41

16 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

17 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

18 • [Hiện đại] Cố chấp cuồng - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 28, 29, 30

19 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

20 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16



Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 244 điểm để mua Bạch Tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 271 điểm để mua Ác quỷ nam
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 515 điểm để mua Hamster thiên thần
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 246 điểm để mua Lovely Bear 1
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 238 điểm để mua Tivi Angel
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 481 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 238 điểm để mua Coffee Love
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 387 điểm để mua Mặt trời
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 457 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.