Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 57 bài ] 

Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

 
Có bài mới 23.07.2017, 21:28
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Lân Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Lân Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.10.2014, 13:59
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 1362
Được thanks: 8953 lần
Điểm: 23.21
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp - Điểm: 45
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 4: Dưới rào (02)

Edit: Thu Lệ

Quê quán lúc trước mà Đàm Như Ý ở đều là những toà nhà nhỏ khoảng ba bốn tầng, sau khi cải cách có rất nhiều người từ nông thôn chuyển thới, vẫn giữ thói quen cùng nhau tụ họp, quan hệ láng giềng thân thiết, bình thường một nhà nào đó có chuyện, chỉ cần nói một tiếng là có người nhiệt tình giúp một tay. Tuy nói bình thường tam cô lục bà hay tụ chung một chỗ lắm mồm một chút, nhưng loại không khí này thì ở thành phố, một nhà ở nguyên một tầng không thể nghiệm được.

Đàm Như Ý ở trong thành phố hớn nửa tháng, người phụ nữ ra mặt giúp cô này là người hàng xóm duy nhất mà cô biết. Cô ấy tên là Hạ Lam, trùng hợp ở cùng một toà cao ốc với Đàm Như Ys. Đàm Như Ý đến tiệm thuốc gần đó mua thuốc giúp cô ấy trở lại, mắt thấy cô ấy đi bộ cũng lảo đảo, tựa như lúc nào cũng muốn ngã nhào một cái, cảm thấy không yên lòng, liền xung phong nhận việc đưa cô ấy trở về.

Mở cửa, trong phòng nhất thời bay ra một mùi khó ngửi, Đàm Như Ý ngó vào trong một cái, chỉ thấy bên trong nhà ngổn ngang, giống như một cơn bão vừa mới càn quét qua vậy. Vào cửa, bên tường có một thùng giấy cao cỡ nửa người đang đứng thẳng, bên trong nhét lung tung mấy bộ quần áo, dưới đất tràn đầy đồ vật rơi lần lộn và trang giấy, cả phòng khách hoàn toàn tìm không ra một lỗi đi sạch sẽ.

Hạ Lam lại không thèm để ý, trực tiếp đạp lên đống bừa bãi trên đất đi đến máy đun nước rót nước. Mở chốt máy đun nước ra, thùng nước cũng trống không, cô phiền táng một cái, đặt cái ly qua một bên.

Đàm Như Ý vốn định đưa đến rồi đi liền, thấy thấy bộ dạng cô như vậy, thật sự không yên lòng, "Cái đó, cô Hạ. . . . ."

Hạ Lam liếc cô một cái, "Vào đi, không cần thay đổi giày. Giúp việc vừa mới nghỉ, phòng ốc không ai thu dọn."

Đàm Như Ý đi vào, cẩn thận tránh đồ vật trên mặt đất ra, "Cô ngồi một lát đi, tôi giúp cô nấu chút nước nóng."

Cũng may phòng bếp thoát nạn, Đàm Như Ý thuận lợi tìm ra bình nấu nước sôi, lại hỏi Hạ Lam ăn cơm tối chưa. Hạ Lam nằm trên giường cả ngày, nếu không phải vừa đói lả vừa nóng sốt đến khó chịu, vốn dĩ cũng không có ý định ra khỏi cửa. Đàm Như Ý lại giúp cô nấu bát mì, trên bếp hầm một nồi cháo.

Sau khi Hạ Lam ăn xong, đang nằm ở trên ghế sa – lon nghỉ ngơi. Đàm Như Ý vắt một chiếc khăn lông lạnh, đắp lên trên trán cho cô. Hạ Lam nhắm mắt đè khăn lông, nói tiếng cám ơn, lại hỏi cô: "Cô là giúp việc của nhà nào, không làm trễ nãi công việc của cô chứ?"

"Không, không phải, " Đàm Như Ý co quắp giải thích, "Tôi chỉ ở đây. . . . . . Tạm thời ở đây."

Hạ Lam "À" một tiếng, không nói thêm gì nữa.

Đàm Như Ý liếc nhìn quanh bốn phía một vòng, đang đến gần phòng ngủ, phát hiện trên sàn nhà có một khung hình thuỷ tinh vỡ tan, bên trong tấm hình lớn bị xé thành hai nửa, liếc mắt nhìn qua, d.đ/l;q'd hình như là một bức ảnh cưới. Đàm Như Ý lập tức hiểu được, liếc Hạ Lam một cái, trong lòng sinh ra mấy phần đồng tình —— cô ấy và ông xã cãi nhau, ngã bệnh cũng không có ai ở bên cạnh chăm sóc.

Hình như thành phần an thần trong thuốc hạ sốt đã có tác dụng, Hạ Lam dần dần ngủ mất. Đàm Như Ý đứng dậy đi vào phòng bếp nhìn chằm chằm nồi cháo trên bếp, nấu xong rồi sau đó đóng lửa. Đàm Như Ý lại giúp Hạ Lam đổi chiếc khăn lông khác, sau đó từ trong phòng ngủ cũng hỗn loạn không kém, lấy một tấm chăn nhung sọc ra đắp lên giúp cô.

Ngồi một lát, thấy tạm thời Hạ Lam không có dấu hiệu tỉnh lại, liền đứng dậy định trở về. Trước khi đi, lại nhìn thấy miểng thuỷ tinh ở trước cửa phòng ngủ, cô sợ Hạ Lam không để ý mà đạp lên, nên đi tìm công cụ tới quét dọn.

Cô ngồi xổm xuống, nhặt tấm hình đã xé thành hai mảnh lên. Trong hình Hạ Lam tươi cười rạng rỡ, người đàn ông bên cạnh cô cũng có phong thái không tầm thường. Hình chụp rất tốt, không giống như những bức được trang điểm quá mức mà Đàm Như Ý đã thấy. Đàm Như Ý thở dài, bỏ hình qua một bên, bắt đầu quét dọn thuỷ tinh trên mặt đất.

Làm xong những thứ này, Đàm Như Ý để lại cho Hạ Lam một tờ giấy, lại viết số điện thoại và số tầng của mình lên, dặn dò cô ấy có gì cần có thể tìm cô bất cứ lúc nào.



Hạ Lam cũng không liên lạc với cô. Đàm Như Ý vẫn có chút bận tâm, lên trên lầu gõ cửa một lần, không ai trả lời. Cảm cúm cũng không phải bệnh nặng gì, nghĩ là Hạ Lam cũng đã hạ sốt. Hôm nay người với người qua lại với nhau, đều phải có mấy phần phòng bị, nếu Hạ Lam không chủ động bày tỏ mình cần, cô cũng không tiện bày tỏ ý tốt lan tràn. Thứ sáu có một tiết học công khai(*), trong lòng Đàm Như Ý hoang mang, mỗi ngày đều phải kiểm tra tài liệu, dần dần cũng không còn tinh lực quan tâm chuyện của người khác.

(*): Chắc mọi người cũng biết, chỗ này là tiết học có dự giờ đó, thầy(cô) dạy ở phía trên, phía dưới sẽ có thầy(cô) khác ngồi dự.

Tiết ngữ văn của THCS, bình thường đều sắp xếp vào buổi trưa, nên sau khi kết thúc tiết học, Đàm Như Ý trở về phòng làm việc chấm bài tập. Số lượng bài tập Ngữ văn ít, ngoại trừ mỗi tuần phải ghi chép chu đáo, mỗi tháng phải tôn vinh những tác phẩm lớn ra, thì còn có một d/đ;l;q'd số bài tập, học sinh làm theo tiến độ của trường học, cách ba bốn ngày thu lên kiểm tra một lần là được. Cho nên đa số thời gian Đàm Như Ý đều rảnh rỗi, ngoại trừ đụng phải tình huống đặc biệt như tiết học công khai như thế này thôi.

Cô ăn cơm tối ở căn tin trường học xong, mang tài liệu chưa xem về nhà tiếp tục, liên tiếp chuẩn bị như vậy mấy ngày, trong lòng vẫn cứ thấp thỏm, nhưng chỉ có thể làm hết khả năng, nghe theo ý trời.

Cũng may ngày đó hiệu quả vô cùng tốt, yêu cầu phải giảng một thể loại văn cổ, cô chuẩn bị hình ảnh, âm thanh, tài liệu phong phú, lại lấy kinh nghiệm làm PPT lúc còn đi học, nói có sách mách có chứng, kết hợp phương tiện đa truyền thông, khiến chủ nhiệm giáo vụ và tổ trưởng tổ ngữ văn hớn hở khen ngợi. Sau khi tan lớp, tổ trưởng tổ ngữ văn khen ngợi cô viết bảng rất khéo, hơn nữa chữ cũng rất đẹp. Sau khi đến thành phố, đây là lần đầu tiên Đàm Như Ý cảm thấy cả người tràn đầy hăng hái, liên tiếp mấy ngày tích tụ khí nhất thời quét hơn phân nửa.

(*): PPT là định dạng mặc định để lưu các file thuyết trình từ Microsoft Power Point 2003 trở về trước.

Lúc nghỉ ngơi trong giờ học, văn phòng tổ chức đoàn mua vé xem phim. Dưới cơn phấn chấn, Đàm Như Ý cũng đăng ký tham gia. Người tổ chức là Lương Kính Xuyên, giáo viên dạy toán lớp 7. Anh ta vào trường sớm hơn Đàm Như Ý ba năm, lớn hơn Đàm Như Ý bốn tuổi, nhưng vẫn có chút tính bướng bỉnh của trẻ con, vì vậy có thể dễ dàng hoà đồng với các bạn học sinh lớp 7. Thành tích tổng thể môn toán học của lớp 7 là đứng nhất toàn khối.

Lương Kính Xuyên thấy Đàm Như Ý giơ tay đăng ký, cười nói: "Cô giáo Đàm, mới vừa rồi cô giáo Mã còn lo lắng cô không đi, đang tính toán động viên cô đấy."

Cô giáo Mã là giáo viên chủ nhiệm lớp 7, dạy môn Tiếng Anh. Cô ấy đang uống nước quả đười ươi(*), nghe vậy ngẩng đầu lên, cười nói: "Tôi không lo lắng, tôi đâu có tâm tư gì chứ."

Lương Kính Xuyên nhìn Đàm Như Ý một cái, cười cười, nhẹ nhàng sờ sờ chóp mũi, lại cầm áp-phích điện ảnh đi giựt giây các giáo viên khác.

Phim không được đặc sắc lắm, so với xem phim thì sau khi tan việc, nửa phòng giáo viên cùng nhau ăn cơm nói chuyện trời đất náo nhiệt còn hấp dẫn Đàm Như Ý hơn. Đàm Như Ý cảm thấy hôm nay thật là một ngày may mắn, ở trong hơi nóng lượn lờ, vừa nhúng thịt dê vừa nghe các giáo viên khác nói chút chuyện lý thú, trong lòng hết sức bình tĩnh, lần đầu tiên sinh ra cảm giác an nhàn, giống như trong đô thị sầm uất to lớn này, cuối cùng cũng có mảnh đất cắm dùi của mình.

%^&^Trần Thu Lệ*d/đ;l'q.d^%^&

Cô giáo Mã và Đàm Như Ý ngồi bên cạnh nhau, đối diện là Lương Kính Xuyên. Ba người hàn huyên chút tình huống trong lớp, Cô giáo Mã đột nhiên hỏi Đàm Như Ý, "Tiểu Đàm, cô có bạn trai không?"

"Không có." Đàm Như Ý trả lời theo bản năng. Nói xong mới chợt cảm thấy đáp án này hình như không đúng, nhưng suy xét kỹ càng, hình như cũng không tính là không đúng. Hơi đắn đo một lát, vẫn không nói ra chuyện của mình và Thẩm Tự Chước.

Cô giáo Mã liếc Lương Kính Xuyên một cái, cười nói: "Trường học chúng ta không nói những thứ khác, nhưng có một điều rất tốt, chính là tỷ lệ nam nữ rất điều nhau. Cô vào đây là đúng rồi, sau này không cần lo lắng không tìm được bạn trai."

Đàm Như Ý cười cười, chỉ nói tạm thời mình chỉ lo dạy cho tốt, không có dự định khác. Lời này ngược lại phát ra từ đáy lòng không có nửa phần giả dối, vừa không nói ra quan hệ hợp đồng lúng túng của mình và Thẩm Tự Chước, tình huống khó khăn trước mắt là, phải giải quyết vấn đề ấm no cái đã rồi hãy nói đến những cái khác.

Sau khi về đến nhà, Đàm Như Ý vẫn còn dư vị của không khí hoà hớp lúc ăn lẩu, bởi vì ngày hôm sau là thứ bảy, không cần lên lớp, cô ở trong thư phòng của Thẩm Tự Chước chọn một quyển tiểu thuyết, tạm thời buông lỏng. Tiểu thuyết bất ngờ vô cùng đặc sắc, chuyện xưa thoải mái tình tiết quanh co, sau khi tắm xong mà Đàm Như Ý vẫn còn suy nghĩ đến kết cục, nên quyết định đọc hết một hơi cho xong. Cô cầm sách đi vào phòng ngủ, tắt đèn lớn, chui vào trong chăn, mượn ánh đèn bàn để xem.

Nửa đêm yên tĩnh, chờ nhìn tới một câu cuối cùng, đêm đã khuya. Trên bóng đèn bàn, chẳng biết con thiêu thân đã nằm sấp từ lúc nào, Đàm Như Ý khép sách lại, đưa tay phủi đi, tắt đèn ngủ.

Không biết ngủ bao lâu, Đàm Như Ý chợt giật mình tỉnh giấc, ngay sau đó liền nghe những tiếng ‘sột soạt’ trong bóng tối. Trái tim của cô lập tức thót lên tới cổ họng, đang muốn mở miệng, chợt nghe mùi rượu xông vào mũi, ngay sau đó một người nặng nề nằm xuống, khiến hơn nửa người đều đè lên người cô. Đàm Như Ý hoảng sợ đến quên hô hấp, cẩn thận đưa tay ra, đụng phải bả vai xương cốt thân thể cường tráng, lúc này mới phản ứng được, là Thẩm Tự Chước. Cô đưa tay mở đèn bàn lên, đẩy Thẩm Tự Chước một phen, "Anh Thẩm."

Thẩm Tự Chước dùng giọng mũi "Ừ" một tiếng, cũng không động đậy. Thân thể của anh rất nặng, Đàm Như Ý mất thêm chút sức mới có thể thoát ra được. Đang muốn ngồi dậy, thế nhưng bỗng nhiên anh lại vươn cánh tay ra mạnh mẽ ôm chặt lấy cô. Anh chỉ mặc một bộ áo sơ mi, trên người rất lạnh, có lẽ như thế nên anh mới ôm lấy nguồn nhiệt duy nhất trước mặt theo bản năng.

Đàm Như Ý giãy giụa, Thẩm Tự Chước lại càng dùng sức, hai cái cánh tay siết cô thật chặt vào trong ngực, cằm dưới tựa vào hõm vai cô, hơi bất mãn nói một câu: "Đừng động." giọng nói giống như được phát ra từ trong nước sâu, mang theo nặng nề đặc thù sau khi say rượu.

Cho dù Đàm Như Ý suy nghĩ muốn động cũng không nhúc nhích được, chỉ có thể tạm thời mặc cho anh ôm. Cô nghiêng đầu qua nhìn, không biết có phải do ánh đèn hay không, cảm giác sắc mặt của Thẩm Tự Chước có phần tái nhợt hơn lúc chưa lên đường, hốc mắt bị hãm vào, có chút tiều tụy. Hô hấp ấm áp mang theo mùi rượu của Thẩm Tự Chước nhẹ nhàng phất lên mặt, Đàm Như Ý không thích hơi thở này, liền quay đầu đi chỗ khác.

Không biết nhịn bao lâu, cuối cùng Thẩm Tự Chước cũng lật người, buông lỏng cô ra. Đàm Như Ý nhanh chóng đứng dậy thật nhanh, đi ra ngoài, lúc đi tới cửa, lại ngừng bước chân lại, quay đầu liếc mắt nhìn về phía người đang nằm trên giường, do dự trong nháy mắt, vẫn là quay lại đắp kín chăn mền cho anh, sau đó tắt đèn bàn.

Cô lấy chăn nệm trong thư phòng trải lên đất, sau khi tắt đèn xong nằm lên đó. Trải qua một phen hoảng sợ, cơn buồn ngủ đã sớm biến mất không thấy tăm hơi. Cô lật người, yên lặng nhìn ánh sáng xuyên qua cửa sổ, vô cùng yếu ớt nhưng vẫn có thể phá tan vẻ nặng nề của bóng tối, soi sáng ra hình dáng mơ hồ của vật dụng bên trong phòng.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 31.07.2017, 20:04
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Lân Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Lân Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.10.2014, 13:59
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 1362
Được thanks: 8953 lần
Điểm: 23.21
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp - Điểm: 44
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 5: Dưới rào (03)

Edit: Thu Lệ

Thẩm Tự Chước vội vàng vượt qua một vòng. Đồng ý với yêu cầu của bạn bè làm người phát ngôn, tạm thời đến Bắc Kinh tham gia một cuộc giao lưu. Sau khi kết thúc dự định trở về Sùng Thành, đúng lúc gặp bạn học thời đại học kết hôn, phù rể ngã bệnh xin nghỉ, lại bị kéo đi làm lao động tay chân. Thật vất vả mới trở lại từ khói mù nặng nề của thủ đô, mới vừa xuống máy bay liền được đưa đến công ty đón người mới đến thực nghiệm.

Nói là công ty, thật ra thì chỉ hai mươi người cùng làm việc. Lúc Thẩm Tự Chước còn học nghiên cứu sinh đã bắt đầu tự chủ gây dựng sự nghiệp, cùng Đường Thư Nhan, ngay lúc đó là bạn học thời đại học cũng là phó tổng quản lý bây giờ vay vốn thành lập phòng làm việc. Lúc đầu, nghiệp vụ chỉ là trợ giúp người quen lắp đặt thiết bị thiết kế, theo truyền miệng, kích thước mở rộng, thành lập phòng công tác đã được năm năm, hôm nay đã có chút danh tiếng ở Sùng Thành.

Thẩm Tự Chước làm chủ quản công ty, dĩ nhiên đứng mũi chịu sào. Ba công nhân viên mới vào có chút hăng hái nghé con không sợ cọp, bộ dạng nhất định phải chuốc anh uống say. Tửu lượng của Thẩm Tự Chước không tệ, nhưng vẫn không nhịn được ba người thay nhau oanh tạc. Hơn nữa Đường Thư Nhan là phụ nữ, anh còn phải phát huy tinh thần kỵ sĩ giúp cô ta ngăn cản một phần.

Chờ đến khi chào đón người mới kết thúc, Thẩm Tự Chước đã có chút đã đứng không vững. Anh không nhớ rõ là ai giúp anh gọi xe taxi, chờ đến khi tỉnh hồn lại, phát hiện mình đang ngồi bên cạnh d/đ;l;q;d bồn hoa bên ngoài tiểu khu, chỉ mặc một bộ áo sơ mi. Anh bị lạnh đến hắt hơi một cái, nện những bước đi trống rỗng bước lên lầu, sau khi vào cửa sờ soạng vào phòng ngủ nằm xuống.

Mơ hồ có mấy phần cảm giác, hình như mình đã đè lên cái gì đó, nhưng mí mắt của anh rất nặng, suy nghĩ hỗn độn, đã sớm mất mất năng lực suy nghĩ. Lại cảm thấy lạnh, theo bản năng liền ôm nguồn nhiệt duy nhất trước mặt.

"Đây là Đàm Như Ý…"  Ý  niệm ở trong đầu thoáng qua một cái chớp mắt, đã bị cơn nhức đầu và mệt mỏi hôn mê che mất. Người đang ở tình huống không biết rõ, bản năng đều sẽ đuổi theo cái gì đó khiến cho mình cảm thấy thoải mái, ví dụ như nói ấm áp, mềm mại, cùng với yên tĩnh và mùi hương ngọt ngào.

Thẩm Tự Chước mở mắt tỉnh lại, nghĩ đến chuyện tối ngày hôm qua, ít nhiều cảm thấy có chút xấu hổ. Anh đứng lên, mở cửa phòng nhìn ra ngoài. Đàm Như Ý ngồi chồm hổm trước khay trà, mặc chiếc áo len màu tím mà lần đầu tiên bọn họ gặp mặt, đang vùi đầu viết cái gì đó. Lần đầu tiên thấy, anh đã cảm thấy màu tím kia quả thật khiến cho người ta từng lướt qua khó quên, giống như là trực tiếp lấy màu sắc từ trên quả cà. Mà giờ khắc này, Đàm Như Ý cuộn tròn lại, thì càng giống như một quả cà rơi trên đất.

Đàm Như Ý nghe tiếng bước chân của anh, chấn động một chút, lập tức xoay người sang chỗ khác chào hỏi anh, "Anh Thẩm."

"Chào buổi sáng." Giọng nói của Thẩm Tự Chước khàn khàn, ánh mắt thoáng dừng lại trên mặt cô, bước chân đi vào phòng tắm.

Đàm Như Ý nhất thời thở phào nhẹ nhõm, vậy mà khẩu khí này mới nới lỏng một nửa, Thẩm Tự Chước chợt dừng bước, xoay người lại nhìn cô. Đàm Như Ý theo bản năng đứng thẳng lưng lên, cố gắng dùng khuôn mặt không chút thay đổi để che giấu lúng túng đang từ từ mở rộng trên mặt mình. Mà tiếng nói khàn khàn của Thẩm Tự Chước lại vang lên lần nữa, "Tối hôm qua có chút thất lễ, xin lỗi."

Nói xin lỗi tương đối thản nhiên, không thể nói chân thành hay không chân thành, bởi vì giọng nói này hết sức bình tĩnh, giống như chỉ là đang trần thuật một sự thật đã từng xảy ra.

"Không. . . . . . Không có việc gì, không sao." Đàm Như Ý vội nói.

Tình trạng đột phát khiến cho cô trằn trọc trở mình nửa, chỉ với một phương thức bình thản của người này tuyên bố kết thúc, Đàm Như Ý ngược lại có chút không biết mình rốt cuộc là cảm thấy may mắn, hay cảm thấy buồn bã nữa.

Thẩm Tự Chước tắm xong ra ngoài, Đàm Như Ý đã không có ở phòng khách, trên khay trà để một ly sữa tươi và một đĩa bánh mì nướng. Thẩm Tự Chước ngồi xuống ghế sôfa, cầm khăn lông khô lau tóc. Ánh mắt của anh thỉnh thoảng lại chạm vào ly sữa và đĩa bánh mì, sau mấy lần, cuối cùng anh dừng động tác trong tay lại, vươn tay bưng ly lên, một hơi khí nóng theo động tác của anh bay tản ra.

Lúc này anh mới chú ý tới, bên cạnh cái mâm còn có một cục gam màu trắng do Đàm Như Ý để quên, là hình dáng một con thỏ.

Thẩm Tự Chước ăn điểm tâm xong, rửa sạch ly và đĩa. Chờ ra khỏi phòng bếp, vừa ngẩng đầu đã nhìn thấy Đàm Như Ý đứng trước cửa thư phòng. Anh ngừng bước chân lại, "Có chuyện gì sao?"

Đàm Như Ý giương mắt nhìn anh, "Anh Thẩm. . . . . ."

Mỗi lần nói chuyện với anh, dường như Đàm Như Ý đều phải chuẩn bị nửa ngày, giống như cô nói từng câu từng chữ đều là một mệnh lệnh sống còn, phải trải qua chỉ thị phê chuẩn, mới có thể đạt d/đ;l;q'd được kết quả. Nhưng không biết là bởi vì tối qua thất lễ, hay là bữa ăn sáng khi nãy, khiến Thẩm Tự Chước vào giờ phút này, nguyện ý lẳng lặng chờ cô mở miệng nói ra trọng điểm.

Đàm Như Ý ngẩng đầu lên hơn tấc, siết chặt ngón tay, cắn cắn môi, rốt cuộc mở miệng: ". . . . . . Sau này tôi ngủ thư phòng đi."

Thẩm Tự Chước nhất thời không lên tiếng, không khỏi nghĩ tới ngày bàn bạc với Thẩm Tri Hành về hôn sự của anh và cô, cô đứng ở trong cầu thang, cứng cổ, bộ dạng quật cường giống như chó cùng rứt giậu.

Việc nhỏ như vậy, nhưng cũng khiến cho cô lộ ra vẻ mặt khổ sở. Tâm tình của Thẩm Tự Chước chợt có chút phức tạp, lẳng lặng nhìn cô chốc lát, gật đầu nói: "Được."

Đàm Như Ý thở phào một cái như trút được gánh nặng, cảm kích gật đầu nói tiếng "Cám ơn" với anh, bước chân nhẹ nhàng trở về thư phòng.

Thẩm Tự Chước nhìn bóng lưng của Đàm Như Ý, đứng đó một lúc lâu, lấy điện thoại di động ra gọi điện thoại cho trợ thủ, để cho cô ấy đưa đến đây một cái giường giúp một tay.



Lúc ở nhà, bình thường Đàm Như Ý chỉ hoạt động ở thư phòng và phòng khách. Hôm nay được sự "Phê chuẩn" của Thẩm Tự Chước, thư phòng sau này sẽ trở thành phòng ngủ của cô, đối với lần này cô còn có mấy phần lòng trung thành.

Ngoài công việc giảng dạy, Đàm Như Ý còn viết một số tản văn, gửi đến một số tờ báo phụ bản, đưa lên báo kiếm ít tiền lẻ. Lần này cô đồng ý với lời mời của một biên tập, viết một bài văn viết giới thiệu khí hậu mùa xuân ở nông thôn, đang vùi đầu viết, chợt thấy trước mắt thoáng qua một cái, ngước mắt lên nhìn, Thẩm Tự Chước đi vào.

Đàm Như Ý lập tức đứng lên, "Anh Thẩm, có phải anh muốn dùng. . . . . ."

"Cô ngồi đi." Thẩm Tự Chước đi về phía giá sách sau lưng cô.

Tuy Đàm Như Ý nghe lời ngồi xuống, nhưng vẫn không thể buông lỏng chút nào. Cô đã sớm cảm thấy được lúc ở chung một phòng, Thẩm Tự Chước tương đối có cảm giác tồn tại mãnh liệt, khiến cho cô không tự chủ được mà để ý đến động tĩnh của anh, giống như một khả năng chịu áp lực khó có thể vượt qua.

Giờ phút này, Thẩm Tự Chước ở sau lưng cô tìm sách, cô có thể nghe tiếng bước chân anh chuyển động, từ tiếng va chạm nhỏ lúc rút sách ra, đến tiếng nhẹ giọng ho khan của anh. . . . . . Tất cả những thứ này, giống như mạng nhện phủ trên đầu người, tuy rằng nhẹ nhàng như không có gì, nhưng cảm giác khó chịu đó cũng đủ làm cho tinh thần người ta khẩn trương.

Đàm Như Ý ngừng suy nghĩ, cố gắng tập trung lực chú ý vào công việc của mình. Nỗ lực một hồi lâu, cũng coi như có chút hiệu quả, trong lúc cô vừa định tiếp tục viết với linh cảm vừa rồi, Thẩm Tự Chước chợt bưng cái ghế đến ngồi xuống trước mặt cô.

Đàm Như Ý nheo mắt, bị giật mình thiếu chút nữa bắn lên khỏi ghế, bút chì nhọn hung hăng đâm một cái trên giấy, đứt một đoạn.

Bàn đọc sách hết sức rộng rãi, hai người ngồi đối mặt nhau, cũng sẽ không cảm thấy chật chội. Thẩm Tự Chước không nhìn cô, mở một quyển sổ tay hướng dẫn bằng tranh ảnh thật lớn ra, từ trong ống bút màu đen rút ra một chiếc bút máy, "Soạt soạt soạt"  vẽ lên tờ giấy trắng. Đàm Như Ý bắt buộc mình không nhìn anh, vẫn là cúi đầu nhìn bản thảo của mình, vậy mà khóe mắt lại không tự chủ được bay về phía anh.

Thẩm Tự Chước cúi thấp đầu, ống tay áo áo sơ mi vén lên, lộ ra đường cong ngón tay tới cổ tay lưu loát đẹp mắt. Mái tóc đen như mực rơi xuống vài sợi, bởi vì mới vừa tắm nên có vẻ hết sức mềm mại. Ánh mắt của anh rơi trên trang giấy viết phát thảo trên bàn, lúc suy nghĩ hai đầu d/đ;l;q'd lông mày khẽ nhíu lên. Từ tầm mắt của cô nhìn sang, trùng hợp chống lại sống mũi cao lớn của anh. Đàm Như Ý vẫn không loại trừ suy nghĩ, giờ phút này mới rốt cuộc hoàn toàn ý thức được vấn đề đó, Thẩm Tự Chước thật sự đảm đương nổi bốn chữ "Mặt mày như vẽ" này.

Thẩm Tự Chước vẽ một lát, chợt dừng động tác lại, vươn tay vào túi quần, móc cái thứ gì đó ra ngoài, Đàm Như Ý khẽ giương mắt thoáng nhìn qua, lại sợ hết hồn —— Thứ Thẩm Tự Chước đang cầm trong tay, hẳn là cục gôm mà cô đã làm rơi.

Hình dáng con thỏ ngây thơ, đặt giữa những ngón tay thon dài của anh, có vẻ hết sức không tương xứng. Dường như bản thân Thẩm Tự Chước không ý thức được vấn đề đó chút nào, Đàm Như Ý có chút buồn cười. Khóe miệng cô mới vừa nâng lên, ánh mắt của Thẩm Tự Chước chợt ngước, nhìn qua cô.

Đàm Như Ý nhất thời giật mình đến trái tim lỡ một nhịp, nhanh chóng cúi đầu, giả bộ như đang làm việc. Vậy mà cô quên mất bút máy đã bị gãy, vừa cố gắng dùng lực, tờ giấy lập tức bị kéo lê một vết lõm thật sâu. Cô cắn răng, nhấn lên nắp bút hai cái thật nhanh, mà gương mặt viền tai đã không khắc chế nổi mà thiêu cháy.

Một lát sau, tiếng “sàn sạt” bên Thẩm Tự Chước lại vang lên. Sau khi đã ổn định lại tâm tình, Đàm Như Ý lại mơ hồ có mấy phần cảm xúc sinh ra tự chán ghét.

Lúc học đại học, Đàm Như Ý đã cảm thấy mình chọn sai chuyên ngành. Cuộc sống khó khăn giống như lửa cháy, chỗ học thường ngày cũng là Dương Xuân Bạch Tuyết(*) ít người hiểu gì đó. Suốt ngày đối mặt với lựa chọn bánh bao hay là hoa hồng cải cọ, nói cho dễ nghe thì là thân ở Bào tứ mà lòng mang Vân Chi, nói khó nghe chính là lòng cao hơn trời mệnh so giấy bạc.

(*): Dương xuân bạch tuyết, ca khúc nổi tiếng của nước Sở thời Xuân thu Chiến quốc

Điều cô vẫn không dám thừa nhận chính là, từ đầu đến cuối, bản thân mình vẫn còn ôm ảo tưởng mệnh đề tình yêu cao quý vào trong ngực. Cho dù là nguyên nhân thực tế, khiến cho cô không thể nào dễ dàng chào hỏi những nam sinh theo đuổi, mến mộ như những nữ sinh khác, nhưng cũng thỏa hiệp vì mình không chịu nói “Tình yêu” với những thứ nông cạn kia.

Cô có một người bạn cùng phòng, vẫn hay thường xuyên xúi giục cô nói chuyện yêu đương sớm một chút, câu nói vẫn luôn treo ở khoé miệng là, "Thiếu nữ nào không có. Tuổi trẻ, tên thiếu niên nào không đa tình." 《 Nỗi đau của chàng Witt(*) 》, dĩ nhiên cô cũng đã từng đọc qua, nhưng cô chỉ đọc đến yêu mà không phải khổ sở, thật sự e ngại có một ngày bản thân mình cũng lâm vào tình cảnh giãy giụa như vậy.

(*): Nỗi đau của chàng Werther là tiểu thuyết thể thư tín của văn hào Johann Wolfgang von Goethe, nảy sinh trong phong trào "Bão táp và xung kích" ở Thời kỳ Khai sáng trong lịch sử Đức nửa cuối thế kỷ thứ 18.

Dầu gì hiện thực cũng là một hồi chuông báo động, để cho cô vẫn luôn nhớ mình không có quyền nói chuyện tình cảm nam nữ, càng không có năng lực đi "Chờ mong tình yêu" .

Vừa nghĩ như thế, mà hoảng hốt ngắn ngủi do Thẩm Tự Chước đưa tới cũng đã bị cô phủi sạch sẽ. Khoảng cách giữa anh và cô là trở ngại và nhục nhã nặng nề, khoảng cách giữa hai người, chỉ dừng lại như Witt và Charlotte.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
14 thành viên đã gởi lời cảm ơn Trần Thu Lệ về bài viết trên: Furong, Huogmi, MicaeBeNin, Soshi10, Trà Hoa Nữ 88, Tuyetphamanh, khanhthi, linhkhin, monkeylinh, ngọc ỉn, san san, syrachen, thanh.truc.thai, zinna
     
Có bài mới 06.08.2017, 13:59
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Lân Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Lân Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.10.2014, 13:59
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 1362
Được thanks: 8953 lần
Điểm: 23.21
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp - Điểm: 39
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 6: Dưới rào (04)

Edit: Thu Lệ

Gần tới trưa, Thẩm Tự Chước cũng không có ý định ra khỏi cửa. Một khi anh tập trung tinh thần vào công việc liền cực kỳ nghiêm túc, cho tới trưa vẫn ở trong thư phòng vẽ tranh, trong lúc đó chỉ đứng dậy uống một ngụm nước.

Những lúc ở nhà một mình, Đàm Như Ý chỉ giải quyết tùy tiện, nhưng giờ phút này Thẩm Tự Chước cũng ở đây, dù sao cũng không thể xem nhẹ mà bỏ qua anh. Đàm Như Ý để bút chì máy xuống, nhẹ nhàng vuốt vuốt bả vai, nắn nắn ngón tay, ngẩng đầu nhìn Thẩm Tự Chước, nhẹ giọng mở miệng, "Anh Thẩm."

"Hả?" Thẩm Tự Chước đáp một tiếng, vẫn không ngẩng đầu mà tiếp tục vẽ tranh.

"Buổi trưa anh có ăn ở nhà không?"

Đàm Như Ý có chút hy vọng anh nói "Có" , bởi vì dựa vào đó cô có thể thuận nước đẩy thuyền sử dụng nhà bếp làm đồ ăn rồi.

Lúc này, Thẩm Tự Chước mới ngừng động tác, giơ cổ tay nhìn đồng hồ, hình như mới nhận thấy đã gần đến giờ cơm, dừng một chút, hỏi: "Mua đồ ăn bên ngoài sao?"

"Không, không phải. . . . . ." Đàm Như Ý không ngờ anh lại hiểu lầm lời cô nói về hướng này, rồi lại không thể không cảm thấy với suy tính Logic của anh, nghĩ như vậy hình như cũng rất có đạo lý, "Để tôi làm đi."

Thẩm Tự Chước nhìn cô một cái, "Được, làm phiền cô."

Đàm Như Ý lại có chút cảm kích anh "Không chút khách khí", lúc này đóng tập lại đứng dậy, "Vậy tôi đi ra ngoài mua thức ăn." Trong vòng một ngày, hai chuyện quấy nhiễu nhiều ngày đều được giải quyết thuận lợi như vậy, bước chân ra cửa của cô cũng nhanh nhẹ.

Mở của phòng một cái, đã nhìn thấy cửa thang máy đầu bên kia hành lang đang muốn khép lại, Đàm Như Ý vội hô: "Xin chờ một chút!" Nhanh chóng chạy qua, chờ đến lúc vào trong thang máy nói cám ơn thì mới phát hiện Hạ Lam đang đứng bên trong, hẳn là đã nhiều ngày không gặp.

Đàm Như Ý vội hỏi, "Cô Hạ, thân thể đã khỏe rồi chứ?"

Hạ Lam ăn mặc thoải mái, tóc bới bới thành một búi, trang điểm nhẹ, khí sắc thoạt nhìn tốt hơn ngày hôm đó rất nhiều. "Không sao, ngày đó cám ơn cô. Đừng gọi gọi tôi là cô nọ cô kia, trực tiếp gọi tôi là Hạ Lam được rồi."

Đàm Như Ý cười cười, "Vậy thì tốt."

Hạ Lam quan sát cô một cái, "Đi ra ngoài mua thức ăn?"

Đàm Như Ý gật đầu, "Cô. . . . . . Còn cô thì sao?"

"Vậy thì tốt quá, tôi cũng ra ngoài mua thức ăn, cô có biết chỗ nào có chợ rau không?"

Đàm Như Ý gật đầu, "Đi ra khỏi nơi này rồi rẽ trái, đi khoảng 300m nữa quẹo trái. . . . . ."

"Dừng lại, " Hạ Lam cười cười, "Từ nhỏ tôi đã là dân mù đường, cô đừng quẹo trái quẹo phải gì nữa, tôi cứ đi theo cô là được rồi."

Đàm Như Ý cười lên, "Vậy được."

Hai người đi ra thang máy, Đàm Như Ý dẫn Hạ Lam đi đến chợ rau. Hạ Lam lại hỏi, "Cô đang làm công việc gì?"

"Giáo viên Ngữ Văn THCS ."

Hạ Lam "À" một tiếng, lại nhìn Đàm Như Ý một cái, hình như có lời muốn nói, nhưng cũng không mở miệng.

Trong lòng Đàm Như Ý hiểu rõ, chỉ cười cười, hỏi "Cô Hạ, cô có biết mướn nhà trọ ở đây, một tháng phải mất khoảng bao nhiêu tiền không?"

"Vậy còn phải xem là mấy phòng nữa."

"Hai phòng."

"Ở khu vực này, một tháng khoảng 4000 là giá khởi điểm."

Đàm Như Ý không khỏi âm thầm chắc lưỡi hít hà. Dường như Hạ Lam nhận thấy được hành động trong lòng của cô, "Nhà cửa ở đây có hơi đắt một chút, nếu như không có lý do gì đặc biệt, thì hãy đến nơi khác mướn thôi."

Đàm Như Ý cười nói, "Cám ơn cô, tôi biết rồi."

Hạ Lam hiển nhiên là một người ít khi nấu cơm, đối với việc mua thức ăn không hề có kinh nghiệm, toàn bộ quá trình Đàm Như Ý đều chỉ bảo cẩn thận, cô vẫn cứ nghe mà không hiểu ra sao, "Mua một món ăn còn phiền phức hơn làm cổ phiếu chứng khoán."

Đàm Như Ý đưa cần tây đã chọn kỹ cho ông chủ, nhìn cô một cái, "Cô Hạ có thể mời giúp việc khác."

Hạ Lam cười cười, không lên tiếng.

Sau khi trở về, Đàm Như Ý chui vào phòng bếp, bắt đầu lấy gạo lặt rau. Từ lúc mười tuổi cô đã bắt đầu nấu cơm, vài chục năm  kinh nghiệm, động tác vô cùng lưu loát. Khi đó mẹ chạy theo người khác, Đàm Vệ Quốc suốt ngày say xỉn, ông nội lại ốm không dậy được, trong nhà còn có một đứa em trai năm tuổi chờ ăn cơm, bất đắc dĩ chỉ có thể dựa vào chính mình. Vóc người cô nhỏ nhắn, sống trong ngôi nhà ngói ở quê, dáng người chỉ cao hơn bếp lò một cái đầu, mỗi lần xào thức ăn còn phải giầm trên ghế ngồi. Lúc đầu lửa không chịu cháy, làm cho khói bay dầy đặc khắp phòng, hun đến nước mắt chảy ròng; dầu muối tương dấm cũng chia không rõ, gạo nấu ra còn chưa chín kỹ. . . . . . Càng về sau, mới có thể thu xếp được một bàn cơm tất niên.

Dưới tình cảnh khó khăn, khả năng tiềm ẩn của con người là vô tận, không làm được, là bởi vì còn chưa tới mức độ khiến bạn phải phải quyết chiến đến cùng.

Đàm Như Ý mới vừa xào hai món ăn, bỗng cảm thấy điện thoại di động trong túi rung lên. Cô vội xoa xoa tay, lấy điện thoại di động ra, là một số xa lạ.

Trong tiếng nổ ầm ầm, vang lên một giọng nói quen thuộc, "Đàm Như Ý phải không, tôi là Hạ Lam."

Đàm Như Ý kinh ngạc, không ngờ Hạ Lam lại có số của mình, "Cô Hạ, có chuyện gì không?"

"Tôi vừa mới ráng cà chua và trứng gà, nhưng mùi dầu rất kỳ lạ, không biết có phải đã hư không. . . . . ."

Đàm Như Ý suy nghĩ một chút, "Trước khi bỏ thức ăn vào, dầu đã sôi lên chưa?"

Hạ Lam kinh ngạc nói: "Thì ra còn phải đun dầu sôi lên hả?"

Đàm Như Ý gần như có thể tưởng tượng ra dáng vẻ luống cuống tay chân của cô ấy ở trong phòng bếp, không khỏi cười lên, "Đúng vậy, đun dầu sôi lên rồi mới cho thức ăn vào. Phải để ráo nước, rồi đảo xuống dọc theo mép nồi, như thế dầu sẽ không dễ bắn ra ngoài."

Bên kia trầm mặc một hồi, "Vậy cho trứng vào trước hay cà chua trước?"

"Bình thường thì cho trứng vào trước."

Bên kia lại im lặng một chút, ngay sau đó Đàm Như Ý nghe tiếng nổ ầm ầm biến mất, cô đoán chắc Hạ Lam đã tắt máy hút khói.

"Thôi, nấu cơm thật không phải là chuyện của người làm, dù sao cũng cám ơn cô."

"Không có việc gì. Cô Hạ có chuyện gì cứ gọi cho tôi nhé!"

Hạ Lam lại nói tiếng cám ơn, cúp máy.



Đàm Như Ý bưng ba món ăn lên bàn, hướng về phía thư phòng gọi một tiếng, sau đó trở lại phòng bếp tắt lửa, múc súp trứng ra. Thẩm Tự Chước rửa tay xong ngồi vào trước bàn, Đàm Như Ý bới thêm một chén cơm nữa, đưa cho anh, ngay sau đó bản thân mình cũng ngồi xuống phía đối diện.

Đầu tiên, Thẩm Tự Chước gắp một đũa tôm chiên tỏi, Đàm Như Ý không khỏi nhìn anh, chỉ thấy Thẩm Tự Chước nhai một cái, động tác dừng một chút. Đàm Như Ý lập tức khẩn trương, vội hỏi, "Thế nào? Có bị nhạt không?"

Thẩm Tự Chước nhìn cô một cái, "Không phải, rất vừa ăn. " Lại gắp thêm một đũa nữa, "Ăn rất ngon."

Đàm Như Ý thở phào nhẹ nhõm, không khỏi nở nụ cười, nhưng vẫn không yên tâm, bản thân mình cũng gắp một đũa, nếm thử một miếng, rốt cuộc xác định Thẩm Tự Chước cũng không phải khích lệ theo lễ độ.

Hai người yên lặng ăn cơm mà không nói chuyện với nhau. Nhưng Đàm Như Ý cảm thấy, so với hai tuần lễ trước, không khí như bây giờ đã là tiến bộ hiếm thấy.

Sau khi ăn xong, Đàm Như Ý dọn dẹp bàn ăn, mở khóa vòi nước đang muốn rửa chén, Thẩm Tự Chước chợt đi vào. Đàm Như Ý sợ hết hồn, xoay người nhìn anh, "Anh muốn lấy gì sao?"

Thẩm Tự Chước xoắn tay áo lên, "Để tôi rửa."

"Không cần, để tôi rửa là được rồi, anh Thẩm hãy đi làm chuyện của mình đi." Đàm Như Ý có chút nóng nảy, cảm giác ăn nhờ ở đậu đã làm phiền lắm rồi, nếu để cho người ta làm việc nhà, thì ra vẻ mình quá không biết lễ độ.

Nhưng Thẩm Tự Chước lại hết sức kiên trì, bàn tay nắm bả vai cô, khẽ đẩy đẩy cô qua bên cạnh, "Cô nấu cơm, tôi rửa chén."

Đàm Như Ý không còn cách nào, không thể làm gì khác hơn là nhường chỗ, lui ra đến cửa phòng bếp, vẫn cảm thấy tay chân luống cuống. Bên tai là tiếng nước chảy rào rào, thoạt nhìn động tác của Thẩm Tự Chước vô cùng thuần thục, nghĩ đến có lẽ anh đã rửa chén giúp bà cụ Thẩm. Vừa nghĩ như thế, Đàm Như Ý không còn cảm thấy không được tự nhiên nữa, lẳng lặng rời khỏi phòng bếp.

Mười phút sau, Thẩm Tự Chước ra khỏi phòng bếp, đi vào phòng tắm rửa tay rồi vào phòng ngủ. Đàm Như Ý lập tức đứng dậy khỏi ghế sa – lon, trở về phòng bếp liếc mắt nhìn, chén đã đã xếp chồng chất chỉnh tề vào trong tủ chén, trên bàn cũng được dọn dẹp sạch sẽ.

Đang muốn cảm thán một câu có thể Thẩm Tự Chước là người có chút thích sạch sẽ, chợt nghe thấy tiếng gõ cửa. Đàm Như Ý vội vàng chạy ra mở cửa, lại thấy hai người đứng trước cửa, trên vai đâng khiêng một cái giường nệm lớn.

Đàm Như Ý cảnh tượng này làm cho hết hồn, đang muốn mở miệng, Thẩm Tự Chước đã đi ra từ trong phòng ngủ, nói với hai người đó: "Xin mời mang lên thư phòng giúp tôi."

Hai công nhân gật đầu một cái, khiêng nệm đi vào theo Thẩm Tự Chước. Ngay sau đó, công nhân lại đi xuống hai chuyến, mang những thứ đồ khác lên lầu.

Đàm Như Ý đứng ở cửa thư phòng, nhìn Thẩm Tự Chước và một công nhân dời giường đến bên cạnh sửa sổ thư phòng, sau đó xoắn tay áo lên, thuần thục bắt đầu lắp ráp. Chỉ hơn mười phút sau, giường đã được lắp xong, bên cạnh còn được bày một ngăn tủ gỗ.

Thẩm Tự Chước nói tiếng cám ơn, công nhân một tờ danh thiếp sau khi bán, liền nhanh chóng biến mất như lúc mới tới. Thẩm Tự Chước cầm lấy ổ điện từ căn phòng bên cạnh, dắt từ ổ cắm ở cửa đến mép giường.

"Lấy đèn bàn tới giúp tôi."

Đàm Như Ý lập tức lấy đèn bàn còn mới từ trong hộp cho Thẩm Tự Chước, Thẩm Tự Chước cắm đèn bàn vào, thử chốt mở và điều chỉnh độ sáng một chút, tất cả bình thường. Anh ngồi dậy, phủi bụi trên người một cái, xoay người nói với Đàm Như Ý: "Không có ổ điện gắn sẵn, tạm chấp nhận nhé!" Bởi vì một loạt động tác động tác mới vừa rồi nên trên người anh khẽ toát ra chút mồ hôi.

Giờ phút này Đàm Như Ý đang cách anh rất gần, thậm chí có thể cảm thấy trên người anh còn phát ra khí nóng rất nhỏ, cô ngửa đầu nhìn Thẩm Tự Chước, há miệng nhưng không thể phát ra tiếng nào.

"Ga giường. . . . . ."

Lúc này Đàm Như Ý mới hoàn toàn phục hồi tinh thần lại, vội nói, "Để tôi tự trải, làm phiền anh Thẩm rồi!"

Thẩm Tự Chước rời khỏi thư phòng một hồi lâu rồi mà cô vẫn đứng nguyên tại chỗ, nhìn chiếc giường 1m5 dành cho một người nằm trước mặt, trong lòng có chút nặng nề, rồi lại có chút vui vẻ không nói rõ được, giống như chồi non phá vỡ vùng đất lạnh, cố chấp vươn mình mọc ra ngoài.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 57 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: bannmaii62, GiaMy, Hn230495, Jinmi2301, Le Thanh, meonu\, mythhuynh, PA79 và 194 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

2 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

5 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 201, 202, 203

10 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

13 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

14 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

18 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

19 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

20 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 128, 129, 130



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 374 điểm để mua Bướm Xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 500 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 474 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mặc đầm
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Hộp thư tình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 594 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 450 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> ú nu ú nù
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 340 điểm để mua Garu và Pucca che dù
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé trăng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> HauLeHuyenCa
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 342 điểm để mua Harris Spin
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 796 điểm để mua Ngọc đỏ 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 312 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 339 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 248 điểm để mua Couple Bear
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 244 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 236 điểm để mua Giỏ gấu tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 259 điểm để mua Kẹo trái tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 226 điểm để mua Kem dâu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 364 điểm để mua Xe buýt tình yêu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 328 điểm để mua Mashimaro học yêu
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 278 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 316 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 300 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 433 điểm để mua Lá may mắn
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 468 điểm để mua Tách trà xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 234 điểm để mua Giỏ đôi gấu trắng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 242 điểm để mua Cung Bảo Bình

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.