Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 115 bài ] 

Rất yêu cô vợ ép hôn - A Tục

 
Có bài mới 31.07.2017, 18:42
Hình đại diện của thành viên
Free ED/WT Developer
Free ED/WT Developer
 
Ngày tham gia: 25.12.2016, 20:45
Tuổi: 1 Nữ
Bài viết: 155
Được thanks: 99 lần
Điểm: 11.47
Có bài mới Re: [Hiện đại] Rất yêu cô vợ ép hôn - A Tục - Điểm: 28
Chương 38: Tuyết Thuần, anh đã trở về.

Theo mẹ nuôi đi từ trong nhà ra ngoài, Tuyết Thuần suy nghĩ lộn xộn.

Mẹ nuôi đã đánh sâu vào tâm cô, bối cảnh là người trong tổ chức xã hội đen của Lại Tư vô cùng phi phàm, lúc đó bọn họ khó có thể hóa giải hiểu lầm...

Từ xưa đến nay, cô đều cho rằng, bất quá nhiều lắm Lại Tư so với mẹ nuôi cũng chỉ là một người giàu có, mạnh mẽ gấp N lần mà thôi, hơn nữa toàn thân anh là khí chất nho nhã cao quý. căn bản không hề tin anh có quan hệ với tổ chức xã hội đen đẫm máu.

Nếu như Lại Tư là người trong tổ chức xã hội đen, vậy hẳn là cả người anh đều hung ác, hoặc là trên người luôn luôn có sự máu lạnh gì đó. Nhưng theo như cô thấy, Lại Tư chỉ giống như một thiếu gia cao quý lớn lên trong một gia đình giàu có mà thôi.

Xã hội đen à, là tổ chức vừa quỷ bí lại khiến cho người ta sợ hãi, đó là một thứ trên thế giới xa đến nỗi không thể chạm tới nha! Nếu như lời nói của mẹ nuôi đều là thật, tình cảm kia của cô đối với Lại Tư, nên tiếp tục như thế nào đây?

Tuyết Thuần hoảng hốt bước đi, sau đó ngơ ngác đứng ở ven đường, nghĩ tới nghĩ lui, nghĩ đi nghĩ lại, cân não vẫn không nghĩ ra nguyên nhân.

''Tiểu thư, rốt cuộc cô có muốn lên xe không?'' Tài xế không biết làm sao, vào lúc này lại đờ người ra, không phải là người không được bình thường chứ?

Tuyết Thuần giật mình lấy lại tinh thần, phát hiện mình đứng ở trước trạm xe cản đường của người khác, lập tức liền có chút xấu hổ, ''Thật xin lỗi, tôi không đi.''

''Tuyết Thuần.

Tuyết Thuần sững sờ, người nào vừa gọi tên mình? Quay người lại rồi nhìn lên, không hề báo trước, khuôn mặt anh tuấn khỏe mạnh cất giấu trong đáy lòng năm năm chưa bao giờ quên, đột ngột tấn công con người trong suốt như chưa từng nhiễm bụi trần.

Khuôn mặt trong sáng tươi cười, nước da màu lúa mạch, lộ ra hai hàm răng trắng muốt, giống như năm năm trước, anh tuấn dưới ánh mặt trời dưới đôi mắt của cô làm cho cô bừng tỉnh.

''Trình Lãng?'' Tuyết Thuần kinh ngạc, khẽ mấp máy môi đỏ mọng.

''Là anh, Tuyết Thuần, anh đã trở về.''

Mặt trắng như ngọc, tóc đen nhánh thẳng đến eo, xinh đẹp càng thêm động lòng người.

Trình Lãng kiềm chế xúc động muốn gắt gao ôm cô vào trong lòng, miễn cười đè nội tâm mừng như điên xuống. Nhấc hai chân, bước nhanh tới gần nữ thần của anh.

Cho dù rời đi năm năm, anh vẫn chưa từng quên bề ngoài trong suốt dịu dàng như U Lan bên dòng suối, là một cô gái có nội tâm cứng cỏi giống như cây bông gạo.

Mấy năm nay, bất kể gặp qua bao nhiêu mĩ nữ, đều không thể so sánh được với cô. Tâm ý của anh đối với cô, năm năm qua vẫn chưa hề thay đổi.

Tuyết Thuần không hề chớp mắt, kinh ngạc nhìn người đàn ông càng lúc càng đến gần. Cảm giác rất không chân thật, dường như mắt giống như đã có vấn đề.

Ánh mắt sáng trong của cô lóe ra tia phức tạp khó tả, trong lòng là cảm xúc không nói nên lời. Trước khi kết hôn, mỗi ngày mỗi đêm từ khi anh rời đi, cô đều thường xuyên nhớ tới anh, nhớ tới thành tích nổi bật kia, người đàn ông anh tuấn cởi mở.

Năm đó khi cô bị chứng tự bế, không nói một lời nào, không có thầy cô giáo trong trường nào để ý tới người hết thuốc chữa như cô.

Chỉ có Trình Lãng! Là nhân vật làm mưa làm gió trong trường học, mặc dù nhiều lần lúc thắng lúc thua, nhưng lại không sợ bị cô coi thường, ngược lại còn xuống mặt thường xuyên trêu đùa cô, thậm chí ép buộc cô lên núi, tự tiện mang cô cùng đi du lịch.

Là nhớ anh, sau khi cô đã trải qua đau khổ không thể chịu nổi, đã kéo cô ra khỏi bóng tối, cho cô bước vào một thế giới đầy ánh mặt trời, kiểm soát cuộc sống của cô, không để cho cô trầm luân bi thương, có được một nhân cách khỏe mạnh.

Cho dù anh rời đi rất lâu sau đó, thế nhưng loại tình cảm vừa ngây ngô vừa biết ơn này, đã đủ để cô trở về nơi cũ cả đời.

''Anh là Trình Lãng...''

Vành mắt hơi ươn ướt, im lặng giống như cổ họng bị ngưng nghẹn.

Một màn của năm năm trước kia lại, vô số ngày lẫn đêm lại quay về, khiến cho đứa trẻ mồ côi như cô cảm thấy ấm áp.

''Chờ anh.'' Trước cửa trường học, một người đàn ông dựa tay vào cánh cửa xe BMW, mắt nhìn thẳng, giật giật cô gái bên cạnh nói.

''Cái gì?'' Tuyết Thuần mười tám tuổi, con ngươi như ngọc Lưu Ly trong suốt xinh đẹp ngây ngô nhìn say đắm.

''Ba mẹ anh sắp xếp cho anh đi du học, bốn năm sau, anh sẽ trở về cùng em.'' Nói xong, Trình Lãng nhẹ nhàng hôn lên hàng lông mi xanh đen của cô.

Khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo càng lúc càng đỏ bừng, xấu hổ đến độ không dám mở miệng.

Trình Lãng cũng không khá hơn chút nào, nhịp tim thất thường, nhưng vẫn cố gắng bình tĩnh, nói không được tự nhiên, ''Anh đi, nhớ chờ anh.''

Chiếc BMW nghênh ngang rời đi, để lại Tuyết Thuần mặt đỏ mắc cỡ đứng tại chỗ, không biết làm sao.

''Tuyết Thuần? Hồi hồn!'' Trình Lãng cố ý nói lớn, chỉ sợ hù dọa người mình tâm tâm niệm niệm nhiều năm. Trời mới biết, anh là một đấng mày râu cao lớn, lại có thể có mặt dịu dàng như vậy, hơn nữa thích một cô gái những năm năm chưa hề phản bội. Cái này ở trong xã hội coi trọng vật chất, có thể nói không phải kỳ tích sao?

Tuyết Thuần đút tay vào túi, có buông lỏng cơ thể mà nhún vai, ''Ừ, rời đi nhiều năm như vậy, anh cuối cùng cũng về nước, Sở Sở cũng thường nhắc đi nhắc lại anh rất nhiều lần.''

''Thiến Sở Sở? Cái người phụ nữ hung hăng đó đột nhiên lại bảo anh không nên tìm em! Bị người ngoài phán xét, họ sẽ nói có thể làm bạn với người như vậy sao?'' Trình Lãng cũng đút tay vào quần jean cười sáng sủa.

Áo Tshirt màu trắng nhàn nhã, quần jean sạch sẽ chỉnh tề, vẫn là một người trong sáng như vậy. Chỉ là không còn là một thiếu niên xanh miết, đường nét trên mặt rõ ràng hơn, dáng người cao to cao gần 1m9, rất đàn ông. Nhưng sự thật năm đó anh không hề tốt chút nào!

''Em nói như vậy, cũng là có nguyên nhân.'' Tuyết Thuần híp mắt, cười vẻ khổ sở. Đã từng là hai người thân thiết, nhiều nă sau trở lại, trừ nói đôi lời với nhau, Tuyết Thuần cũng không biết muốn nói gì.

Cô đã là vợ của người khác, còn anh, đã về muộn hơn một năm.

Không biết là loại cảm giác gì? Không thể phủ nhận, trước khi kết hôn, thứ cô khó dứt bỏ nhất, là tình cảm thanh xuân khi ở bên anh.

Cô thích Trình Lãng, nếu không, tại sao khi anh rời đi vẫn luôn nhớ anh? Đồng thời cũng kéo dài sinh hoạt quen thuộc của anh. Thích leo núi, thích đi du lịch, những thứ đều là việc làm anh thích nhất khi mang cô đi cùng nha!

Trình Lãng đắm chìm trong vui sướng khi gặp lại cô, không để ý trong con người của Tuyết Thuần có chút mất mát. Nghe được giọng nói ngọt ngào mềm mại đặc trưng của Tuyết Thuần, cô gái nhiều năm qua đều gặp trong giấc đứng ở trước mặt, anh không kiềm chế được nữa, bước một bước dài tiến tới, ôm thật chặt lấy cô.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Wind ÂnÂn về bài viết trên: Badgirl068, Candy Kid, Candy2110, kate#, meo lucky, winter snow
     

Có bài mới 22.11.2017, 19:43
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Lôi Ngư Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Lôi Ngư Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 06.06.2015, 18:42
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 193
Được thanks: 734 lần
Điểm: 17.15
Có bài mới Re: [Hiện đại] Rất yêu cô vợ ép hôn - A Tục - Điểm: 27
CHƯƠNG 39: ĐÃ KẾT HÔN

Edit: Thích Cháo Trắng

Mặc dù Trình Lãng đã kìm nén giọng nói của mình, nhưng vẫn nghe ra sự run rẩy kích động bên trong, "Tuyết Thuần, anh đặc biệt trở về tìm em."
        
Anh đã trở về, công chúa Bạch Tuyết của anh. Em có giống như anh, vẫn một mực chờ mong anh không?

Tuyết Thuần kinh hoảng, muốn thoát ra, nhưng thân thể Trình Lãng thật sự rất cao lớn khỏe mạnh, co người ở trong ngực của anh, Tuyết Thuần chẳng khác nào chú gà con đáng thương, hoàn toàn không thể nào thoát ra được.

Tuyết Thuần chỉ có thể nhỏ giọng khuyên: "Ở đây đông người qua lại, anh đừng như vậy."

Lúc cô và Lại Tư kết hôn, đã được truyền hình trực tiếp. Nếu để cho ai đó nhìn thấy cô và người đàn ông khác thân thiết như vậy, Lại Tư mà biết thì chắc chắn sẽ tức giận.

"Anh xin lỗi, anh có chút không kiềm chế được, làm em sợ rồi."

Trình Lãng biết mình lỗ mãng, vốn là một người rất chững chạc, thế nhưng vào lúc nhìn thấy cô thì luôn luôn không kiềm chế được.

Trong lòng lại nghĩ, Tuyết Thuần trong sáng như thế, hơn nữa xa nhau nhiều năm như vậy, đột nhiên đến ôm lấy cô, Tuyết Thuần không quen cũng là bình thường. Nhưng cũng không sao cả, sớm muộn cũng có một ngày cô sẽ hoàn toàn thuộc về anh.

Tuyết Thuần hơi lúng túng lắc đầu một cái, "Không sao. Đúng rồi, anh trở về lúc nào vậy?"

"Ba ngày trước. Nghĩ là thu xếp mọi chuyện xong phải đi tìm em. Sau này lại phát hiện, anh không biết em ở chỗ nào. Hơn nữa, năm đó, em cũng chưa nói với anh địa chỉ nhà em."

Năm tháng hình như không lưu lại hơi thở phàm trần lên người cô, vẫn là phong thái tươi mát dịu dàng như thế. Chỉ có một mái tóc dài nhẹ nhàng bay bay trong gió kia, nói cho anh biết, cô đã không còn là cô thiếu nữ tóc ngắn nhút nhát dễ xấu hổ nữa, mà là cô gái đã trưởng thành dịu dàng thu hút sự chú ý của đàn ông.

Bởi vì lúc trước cô được nhận nuôi, lại có rất nhiều chuyện khó xử trong quá khứ, nên Tuyết Thuần không bao giờ mời bạn bè hay bạn học nào đến nhà chơi, hiển nhiên Trình Lãng sẽ không biết phải đi đâu tìm kiếm cô. Bây giờ gả cho Lại Tư, ở trong biệt thự sang trọng, lại càng không nói đến.

"Nhà em ở chỗ vắng vẻ… hơi khó tìm một chút." Khu biệt thự sang trọng, đúng là có rất ít xe buýt qua lại các khu dân cư cao cấp, cô cũng chỉ có thể nói như vậy.

"Lâu rồi không gặp, chúng ta tìm chỗ nào đó ngồi một chút chứ?" Trình Lãng mỉm cười nhướn mày, đường nét khuôn mặt tuấn tú hiện ra sự cương quyết không cho phép từ chối.

Tuyết Thuần im lặng nhìn anh một lát, mới gật đầu, "Được, chỗ kia có một quán cà phê CD."
                                          
Nhân viên phục vụ nhìn thấy hai người sóng vai vui vẻ bước vào, cười cười đi tới, "Xin hỏi anh và chị muốn dùng gì ạ?"

"Cho tôi một ly Mocha đá, Tuyết Thuần muốn uống gì?"

"Giống nhau đi, em không vấn đề."

"Không thể được, anh nhớ là em uống cà phê sẽ đau dạ dày, uống một ly nước cam thôi."

Trong con ngươi đen nhánh của Tuyết Thuần chợt lóe lên một số chuyện, lại giống như bị kim châm, đau nhói. Anh vẫn còn nhớ!

"Vâng, anh chị chờ một chút ạ."
                                                                            
"Sao mà sau năm năm, em vẫn không biết cách tự chăm sóc mình vậy? Trông chẳng khác gì đứa trẻ không lớn lên." Nói xong, Trình Lãng vươn tay, muốn xoa đầu của Tuyết Thuần.

Tuyết Thuần cúi thấp đầu, hiển nhiên bàn tay to lớn kia đưa ra nhưng lại chụp hụt.

Cũng vì cô cúi đầu trước nên bàn tay của Trình Lãng lại đột nhiên cứng đờ ở đó. Anh thiếu chút nữa đã quên, Tuyết Thuần đã thoát khỏi hình tượng thiếu niên tóc ngắn, giờ đã trở thành một cô gái xinh đẹp thùy mị thật sự rồi.
                                                                            
Anh ảo não vỗ đầu một cái, sau đó cảm thán một câu: "Suýt nữa thì anh quên mất, hiện tại Tuyết Thuần đã là một cô gái vô cùng xinh đẹp rồi. Bây giờ cũng không dễ bắt nạt được nữa." Bỗng nhiên anh có chút hy vọng nhìn chằm chằm vào cô, "Nếu không, hay là em lại cắt tóc đi?"

Tuyết Thuần lạnh nhạt liếc nhìn anh một cái, người này vẫn không quên cách bắt nạt cô trước đây. Không chỉ nhéo nhéo gương mặt mũm mĩm của cô, còn rất thành thạo vò loạn mái tóc ngắn của cô. Nhưng mà cũng chính từ đó đã có một số chuyện bắt đầu, khiến cho hai người họ dần trở thành bạn tốt.

Nghĩ lại, trước đây Tuyết Thuần cũng đã là người hờ hững đến kịch điểm, chỉ nhàn nhạt thoáng nhìn một cái, đối với Trình Lãng thì xem ra chuyện này cũng không có gì đáng để nói.

"Anh đùa đó, tóc dài của Tuyết Thuần bây giờ rất đẹp, rất tốt, rất tốt." Đẹp đến độ kinh tâm, trong lòng Trình Lãng âm thầm tặng thêm một câu.

Trước khi Lại Tư xuất hiện, cô rất hi vọng anh có thể trở về, dù là liếc mắt nhìn cũng được, ít nhất cũng có thể biết anh đã sống như thế nào. Nhưng đến bây giờ, cô cũng chỉ nhớ rằng anh đã bỏ quên cô ở lại trí nhớ trong quá khứ.

Tuyết Thuần vuốt ly nước cam, che giấu tâm trạng phức tạp, ngập ngừng hỏi: "Những năm qua, anh có khỏe không?"

"Cũng được. Chỉ có điều là không có một cô nàng luôn bám theo nữa, đi đến đâu cũng không hoàn toàn vui vẻ. Hơn nữa, cũng không có khuôn mặt mũm mĩm của em, để cho anh nhéo." Trình Lãng ngưng mắt nhìn thật sâu khuôn mặt nhỏ nhắn chỉ lớn chừng bàn tay của cô, nổi bật lên là đôi con ngươi trong suốt có hồn của Tuyết Thuần. Tay có chút ngứa ngáy, thế nhưng ở trường học, không phải chỗ nào Tuyết Thuần cũng cho anh động tay động chân, nhỡ đâu lại khiến cho cô tức giận bỏ đi, làm sao anh có thể theo đuổi cô làm vợ được.

Tuyết Thuần kinh ngạc nhìn anh, trừ ngoại hình bên ngoài ngày càng trở nên cao lớn cường tráng, dường như Trình Lãng không có thay đổi gì. Trong đầu vẫn tràn đầy suy nghĩ làm như thế nào trêu chọc cô.

Đột nhiên, Tuyết Thuần nói một câu, "Em đã trèo lên núi K2 rồi."

Trình Lãng sững sờ, đầu óc giống như đình trệ. Bỗng nhiên nhớ tới điều gì, núi K2! Anh ngồi bật dậy, cơ thể như bị bóng ma nặng nề bao trùm lên, nghiêm túc nhìn Tuyết Thuần, "Một cô gái như em một thân một mình trèo lên ngọn núi nguy hiểm như vậy để làm gì? Lại đây để anh xem thử em có bị thương không?"

"Không có. Cho dù có, cũng đã rất lâu rồi, thân thể đã hoàn toàn khỏe lại rồi." Giọng nói của Tuyết Thuần chợt buồn bực nặng nề nói, "Ngoại trừ bảy người bạn cùng leo núi đã qua đời, em và Sở Sở đều lành lặn trở về."

Trình Lãng nghiêm mặt mắng, "Về sau không cho phép em tiếp tục làm chuyện nguy hiểm như thế nữa."

"Anh có biết tại sao em nhất định muốn trèo lên núi K2 hay không?"

"Tại sao?" Mặt của Trình Lãng cũng đã trở nên u ám. Cô gái này, ngoại trừ vẻ bề ngoài, kỳ thật cũng không thay đổi một chút nào, vẫn là người liều lĩnh bất chấp tất cả như thế.

"Vì muốn từ biệt quá khứ của chúng ta. Trình Lãng, em đã kết hôn."

[Cả nhà đọc truyện vui vẻ! Truyện hay lại tiếp tục được edit rồi!]


Đã sửa bởi Thích Cháo Trắng lúc 11.12.2017, 22:19.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Thích Cháo Trắng về bài viết trên: Candy Kid, Candy2110, Tử Liên Hoa 1612, meo lucky, misspesua
     
Có bài mới 24.11.2017, 09:57
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Lôi Ngư Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Lôi Ngư Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 06.06.2015, 18:42
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 193
Được thanks: 734 lần
Điểm: 17.15
Có bài mới Re: [Hiện đại] Rất yêu cô vợ ép hôn - A Tục - Điểm: 28
CHƯƠNG 40: CHÍNH LÀ GHEN

Edit: Thích Cháo Trắng

Bàn tay đang bưng tách cà phê của Trình Lãng run lên một cái, cà phê màu nâu bắn vào chiếc áo T shirt màu trắng, cà phê bắn tung tóe trên áo vô tình tạo thành "bông hoa đen", trông hơi khó coi. Trình Lãng lại không để ý, hai tay đột nhiên chống lên bàn cà phê, phát ra một tiếng "Bang" khiếp sợ. Dưới sự thô bạo của anh, cả một chiếc bàn cà phê suýt chút nữa nghiêng về một bên, khiến cho những người xung quanh không một ai là không nhìn chăm chú sang bên này.
                                        
Từ xưa đến nay Trình Lãng có biệt danh là "Bá Vương", nên hiển nhiên không quan tâm đến những chuyện này, gương mặt cứng rắn còn đen hơn cả “bông hoa đen” trên áo T shirt. "Tuyết Thuần, nếu như anh không nghe nhầm, em vừa nói, em đã kết hôn rồi?"

Đôi môi mềm mại của Tuyết Thuần giật giật, nhìn bộ dạng thất thường của anh, lời nói nghẹn ở trong cổ, lại không đành lòng mở miệng nữa.

"Đừng im lặng như vậy, em nói em đã kết hôn, có phải sự thật không?"

Hai tay lại vỗ lên bàn cà phê, thêm một tiếng "Bang" nữa, những tiếng xì xào bất mãn liên tiếp vang lên xung quanh. Lúc này có nhân viên phục vụ nhanh chóng đi tới, đang muốn lên tiếng khuyên bảo, "Hai người yêu nhau xảy ra cãi vã là chuyện bình thường, xin anh cố gắng giữ tỉnh táo." Đại loại như vậy.

Nhưng Trình Lãng làm sao lại đi giữ thể diện cho những người không liên quan này được, trước khi người nọ lên tiếng anh đã nghiêng đầu khó chịu, cảnh cáo: "Không sợ chết thì cứ tới đây!"

Bởi vì thân thể Trình Lãng quá mức cường tráng, còn trưng ra bộ mặt xám xịt đầy lửa giận như muốn ăn thịt người đến nơi, không có một ai dám ăn gan hùm mật báo tiến lên.

Bàn tay Trình Lãng đã nắm lấy gương xinh đẹp vốn không còn mũm mĩm như trước đây của Tuyết Thuần, hai ngón tay như cái kìm kẹp lấy chiếc cằm nhỏ xinh xắn của cô, khiến cho Tuyết Thuần nhìn thẳng vào anh. Anh muốn nhìn cho rõ sự lạnh lùng vô tình của cô, tức giận không kiềm chế được mà hét lên: "Không lên tiếng đồng nghĩa với ngầm thừa nhận. Tuyết Thuần, em làm như vậy không thấy phụ tấm lòng của anh sao!"

Quanh mình đều là người tò mò hóng chuyện, nhưng Tuyết Thuần hoàn toàn hiểu được, bá vương Trình Lãng này vốn không để ý đến cách nhìn của người xung quanh. Nếu lúc này mà có người nhúng tay vào, nhất định chỉ chết không thể sống. Hiển nhiên, một tiếng gầm này của Trình Lãng, rất có tác dụng cảnh cáo.

Tuyết Thuần cau mày, cũng đã là người lớn cả rồi, sao Trình Lãng còn dễ dàng động tay động chân như vậy nữa. Thấy anh quát mình, Tuyết Thuần cũng không nhịn được quát lại: "Em vẫn luôn luôn chờ anh, chính là anh đã trở về chậm mất một năm đấy!"

Sau khi mắng xong, đôi mắt Tuyết Thuần không kiềm chế được đã ươn ướt. Cô cũng không thèm nhìn Trình Lãng nữa, một tay vơ lấy túi xách, không quay đầu lại mà chạy thẳng ra khỏi quán cà phê.

Cô ra ngoài rồi, một giọt nước mắt trong suốt lặng lẽ nằm trong lòng bàn tay Trình Lãng đưa ra lúc nãy.

Một người luôn cư xử thành thục như Trình Lãng, bỗng nhiên lại thấy có một loại cảm giác vô lực lan khắp toàn thân.

Thiến Sở Sở đáng chết! Thảo nào hôm đó lại không sợ chết ngắt máy điện thoại của anh, còn không khác gì con chuột ngày ngày đều lẩn tránh anh, thì ra chính là vì giấu giếm chuyện Tuyết Thuần kết hôn! Thiến Sở Sở, sao tôi lại đi bảo cô giúp tôi trông chừng Tuyết Thuần chứ? Tôi muốn giết cô!

Tuyết Thuần dùng một hơi, hoảng hốt chạy lung tung, dường như đang thi chạy ma ra tông, chạy rất xa. Cho đến khi không chạy nổi nữa, phía trước là con đường cuối cùng, cô mới dám dừng lại.

Trước mặt là biển rộng mênh mông, Tuyết Thuần kiệt sức quỳ gối trên bờ cát, nặng nề thở hổn hển, hô hấp không khí.

Bởi vì là Chủ nhật, xung quanh có rất nhiều người đến đến đi đi. Chỉ có điều người khác đều đi thành từng nhóm, vui vẻ cười đùa, nhàn nhã hưởng thụ ánh mặt trời trên bãi cát tắm.

Vì là ban ngày, nên Tuyết Thuần không dám khóc to, hai tay che kín gương mặt. Mặc dù như thế, nước mắt vẫn rơi xuống theo khe hở giữa kẽ tay, dưới ánh mặt trời, từng giọt nước mắt giống như ngôi sao lóe lên rồi rơi vào trong làn nước thủy triều, hòa cùng với biển.

Hức hức hức, Tuyết Thuần im lặng khóc.  Cô rất sợ Trình Lãng đuổi theo, vì  cô phát hiện ra căn bản mình không có cách nào đối mặt với anh. Người đàn ông này vẫn một mực rất yêu rất thích cô, thậm chí còn hơn cả em gái ruột của anh. Trình Lãng tức giận như vậy, là minh chứng cho suy nghĩ của cô, cho đến bây giờ, Trình Lãng cũng chưa từng quên cô.


Tầng cao nhất của tập đoàn thương mại YD.

"Anh cả, anh không biết sao? Phụ nữ ấy, thỉnh thoảng sẽ huyên náo cáu kỉnh một chút, làm càn một chút đó là **. Mua hoa, ăn bữa tối dưới ánh nến, xem phim, nói chút lời ngon tiếng ngọt, chính là phương pháp dỗ dành. Anh cứ nghe theo em, phụ nữ đều thích như vậy."

Phù Khải nói chắc như đinh đóng cột, anh cả cũng được coi là lăn lộn thuận buồm xuôi gió giữa hai giới hắc bạch, vậy mà trước mặt chị dâu lại không có một chút oai phong nào. Anh và Tề Luận đều cảm thấy như vậy thật sự là không thể tin được.

Tề Luận thở một hơi thật dài thêm vào một câu, "Ghen tị cũng không phải là kiểu như thế."

Ghen tị! Hai chữ này như sấm sét giáng xuống đất, đánh trúng vào đầu óc trống rỗng của Lại Tư.

Thì ra, cái loại cảm xúc xa lạ, chua xót, không thể khống chế được đó, chính là ghen!

Đáng chết! Vậy mà anh lại không sớm hiểu được điều này. Nhớ lại thái độ thỏa hiệp của Tuyết Thuần sau khi trở về, nếu không phải là anh bực bội nói chuyện với cô, cô cũng không đến mức tức giận. Nói không chừng, lúc này anh và Tuyết Thuần đã có thể thật sự cùng giường chung gối rồi.

Vừa nghĩ như thế, lại nhận ra thái độ của mình đối với Tuyết Thuần, thật sự là đủ tồi tệ, rồi lại hận chính bản thân mình. Hơn nữa, hóa ra là, Lại Tư anh cũng rất thích để ý đến mấy chuyện vụn vặt của người khác.

Lại Tư quyết định tối nay trở về phải cẩn thận giải thích cho người phụ nữ của mình hiểu. Cái quá khứ chết tiệt kia, người cũng không có ở đây, lại còn có gan ảnh hưởng đến cuộc sống vợ chồng bọn họ, anh cũng không nên trúng kế mới phải.

Lại Tư tháo mắt kính xuống, đôi con ngươi tinh tế lóe lên, cũng không còn phong cách lịch sự vô hại nữa. Anh nghĩ, có phải mình ngụy trang quá lâu rồi, nên thậm chí sự đen tối của bản thân cũng đã quên không còn một chút nào hay không. Tuyết Thuần trở thành người của anh, không phải cũng là do anh dùng thủ đoạn mới có được sao?

Đột nhiên, Phù Khải nhận một cuộc điện thoại, mặt mày biến sắc. Lập tức đứng lên, cả người nghiêm trang, mặt mũi nghiêm túc. Hai tay anh đưa điện thoại di động lên, lúc nhìn về phía Lại Tư đột nhiên trở nên cẩn thận cung kính, ngay cả xưng hô cũng thay đổi, "Ông chủ lớn, điện thoại từ đường dây nóng bên buôn bán vũ khí!"


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Thích Cháo Trắng về bài viết trên: Candy Kid, Candy2110, Hoacamtu, Kate¥, Tử Liên Hoa 1612, meo lucky
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 115 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: hoa123, juliet89, NGUYEN BICH NGA, Nguyễn Thu Thủy, ú nu ú nù và 296 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

3 • [Cổ đại] Sư phụ quá mê người đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn

1 ... 66, 67, 68

4 • [Hiện đại] Tổng tài đừng tới đây! - Ăn quái thú

1 ... 40, 41, 42

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 15, 16, 17

7 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 94, 95, 96

9 • [Hiện đại] Người tình của tổng giám đốc đài truyền hình - Cơ Thủy Linh

1 ... 19, 20, 21

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Hiện đại] Vợ cũ quay lại Tổng tài biết sai - Vô Danh

1 ... 182, 183, 184

13 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

14 • [Hiện đại] Cục cưng càn rỡ Tổng giám đốc dám cướp mẹ của tôi - Tả Nhi Thiển

1 ... 99, 100, 101

15 • [Hiện đại] Người tình hợp đồng của tổng giám đốc bạc tình - Hải Diệp

1 ... 113, 114, 115

16 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

17 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 169, 170, 171

18 • [Hiện đại] Tổng tài yêu Thủy Tinh - Thiên Nhan

1 ... 9, 10, 11

19 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

20 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 178, 179, 180



Viễn Giả Lai Ni: viewtopic.php?t=412603&p=3450071#p3450071
Tuyền Uri: Cầm thú trả bà 10 điểm mau :slap: ai thiếu nợ em mau trả 1 năm dồi  :hixhix:
mymy0191: Hi
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 774 điểm để mua Mèo con ngủ trên trăng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 450 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 712 điểm để mua Cặp nhẫn kim cương
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 431 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 427 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 405 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 312 điểm để mua Thiên thần 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 384 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Couple 7
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 3424 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 364 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 345 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 327 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 310 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 294 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 279 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 264 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 250 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 1285 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 1222 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 1162 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 333 điểm để mua Mashimaro ăn cà rốt
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Vịt Daisy
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Giày đen 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 1105 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 591 điểm để mua Song Ngư Nam
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 561 điểm để mua Song Ngư Nam

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.