Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 157 bài ] 

Cung khuyết - Trịnh Lương Tiêu

 
Có bài mới 24.07.2017, 21:44
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 28.02.2017, 02:52
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 95
Được thanks: 241 lần
Điểm: 18.85
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Cung khuyết - Trịnh Lương Tiêu - Điểm: 45
Chương 63

Editor: Nguyễn2

H nha, H nha

Ta chưa bao giờ thấy A Nam làm càn như vậy ở trước mặt ta. Có chút khó tin. Ta nâng hông của nàng cao một chút, để mắt nàng ngang mắt ta, ta nhìn đôi mắt của nàng, nơi đó sâu thẳm như vực sâu, đã có hoa lan nở rộ,

"Nàng phải xử trí trẫm?" Ta hỏi nàng.

A Nam cười, lộ ra hàm răng trắng.

Ta đột nhiên nghĩ, A Nam đã buông xuống, người rối rắm nghĩ không ra là ta.

"Được rồi, " ta ôm A Nam trong ngực, đi tới tẩm cung,“Trẫm muốn xem A Nam xử trí trẫm như thế nào."

A Nam co người lại, hai cánh tay ôm chặt cổ của ta, "Hoàng thượng cẩn thận đường trơn! Trên đường đã đóng băng hết rồi."

Nghe nàng nói như vậy, ta cố ý một chút, ở trên con đường đóng băng trải đá xanh, chạy ra xa mấy thước. A Nam bị sợ, nhắm chặt mắt oa oa kêu to.

Chờ thấy ta đi lại vững vàng, nàng mới mở mắt ngạc nhiên nhìn ta.

"Lần sau ta sẽ dạy nàng trượt băng." Ta nói.

Như Ý đi trước đến tẩm cung của ta, thắp đèn khắp nơi, làm cả căn phòng sáng rực. Sau đó Như Ý đuổi mọi người ra khỏi tẩm cung của ta, Như Ý là người cuối cùng đi ra ngoài, còn đóng kỹ cửa lại.

"Thắp nhiều đèn như vậy, đứa nhỏ Như Ý này thật không hiểu chuyện," ta cười, để A Nam dưới đất, nhưng hai cánh tay vẫn vòng quanh hông của nàng, "A Nam cảm thấy thế nào? Có phải nàng thích xử trí trẫm, nàng đến đây nhìn cho rõ ràng nhé?"

A Nam không tránh, hai cánh tay nàng vẫn ôm cổ của ta, dùng thêm chút sức, muốn kéo đầu của ta xuống,

"Cái này có quan hệ gì, hoàng thượng nhắm mắt lại là được rồi."

Ta cúi đầu, theo lời A Nam, nhắm hai mắt lại, mí mắt mới đóng lại, trên môi nhẹ nhàng bị chạm một cái. Ta giả ngu, dùng đầu lưỡi liếm liếm môi,

"A Nam mang đường tới sao? Rất ngọt!"

Ta nghe thấy âm thanh nàng cười khúc khích.

Ở trong ấn tượng của ta, A Nam rất ít khi đỏ mặt, phần lớn thời gian, nàng sẽ lấy chuyện tình khốn quẫn của người ta làm trò chơi. Ta không cần mở mắt cũng biết bây giờ nàng chính là như vậy, nàng cảm thấy bộ dáng như vậy rất mới mẻ. Nói đến đây, ta sẽ dạy nàng hôn.

Ta hé môi, "A Nam lại mang thêm một khối đường đến đây đi."

Quả nhiên đôi môi mềm mại của nàng lại dính sát vào ta, bướng bỉnh mút chặt môi của ta, mùi hương lan thơm ngào ngạt tiến thẳng vào trong miệng của ta.

Ta nhắm hai mắt, để mặc nàng nhẹ nhàng dây dưa, nghịch ngợm nếm thử. Ta không cự tuyệt. Chỉ thỉnh thoảng nói: "Đường!"

Một cái lưỡi thơm bướng bỉnh đột nhiên tiến vào giữa môi của ta, ngăn chặn □ của ta, ta không chút suy nghĩ, lập tức bắt lấy cơ hội này, không để cho tiểu tử bướng bỉnh này chạy trốn ra ngoài, ta giữ cằm nàng, trằn trọc liếm, tinh tế thưởng thức.

Trong ngực ta, A Nam “ưmh ưmh”, thân thể gầy teo ý thức được nàng bị lừa, nàng bắt đầu nhăn nhó muốn chạy trốn. Ta công thành chiếm đất thật nhanh, cướp đi tất cả dịu dàng cùng ngọt ngào của nàng. Người trong ngực dần dần mềm đi, dán chặt vào thân thể của ta, mặc cho ta lấy thứ ta cần.

Ta len lén mở mắt nhìn nàng, chỉ thấy lúc này đôi mắt thanh tú khép chặt, lông mi cánh bướm khẽ run, không dám nhìn ta.

Ta sớm biết nàng bên ngoài mạnh bên trong yếu.

Cái này không đúng! Không phải nói A Nam muốn xử trí ta sao? Ta đột nhiên muốn đùa dai. Sau khi nhấm nháp mỹ vị của A Nam, ta lưu luyến rời đi một chút,

"Trẫm chờ A Nam xử trí." Ta nói, môi nhẹ nhàng đụng vào lỗ tai của A Nam, "Nàng xử trí cho tốt, trẫm là người của nàng."

Nói xong ta nhẹ đẩy A Nam ra, lúc nàng còn chưa có phục hồi tinh thần, ta leo lên long sàng, nửa tựa vào đầu giường, nằm hình chữ đại - hình người nằm dang tay chân nằm xuống.

"Mặc nàng xử trí." Ta nói.

A Nam ngây ngốc đứng ở đó, nhất thời không biết phải làm sao. Nhưng ngay sau đó, cái lưỡi của nàng không tự chủ liếm đôi môi đỏ mọng của nàng, ánh mắt đã giống như sói con không có ý tốt

"Hôm nay thiếp nhất định phải ăn hoàng thượng." Nàng nói

Nàng nhào tới trên người ta, nàng ôm lấy vai của ta, tính trẻ con, cắn môi, cắn  mũi, cắn cằm ta, nơi nào nàng có thể cắn, đều dùng hàm răng cắn hết, làm cho ta lại đau vừa nhột.

"Hiện tại trên mặt hoàng thượng đều là dấu răng của thiếp rồi, " nàng tựa vào lòng ta, mặt nàng dán mặt ta, hả hê tuyên bố, "Sẽ không sợ người khác cướp đi, cũng không cần tiếp tục đa nghi nữa."

Ta cảm thấy được lời này có chỗ nào không đúng. Suy nghĩ một chút, rốt cuộc hiểu rõ được nàng đang nói ta,nàng nói ta đa nghi, nói ta lo được lo mất. Quả nhiên tiểu yêu này nữ rất biết ngấm ngầm hại người.

Chỉ là, nàng giống như đã khơi dậy lòng háo thắng của ta, làm ta quẳng sự do dự này ra sau đầu. Ta bắt đầu nghĩ, có lẽ ta thật đúng là đã quá rắc rối.

"Hôm nay A Nam muốn thu hoàng thượng."

A Nam lấy tay cởi vạt áo của ta. So với ta, nàng không thuần thục lắm. Ta âm thầm cười, không giúp nàng, nhìn xem nàng có thể làm gì. Sau khi nàng đẩy một chút áo của ta, có lẽ là nóng lòng, bàn tay nhỏ bé cũng không chút nào khách khí chạm vào, sờ loạn ngực ta. Sờ tới mức điểm nhỏ trên ngực ta nổi lên, còn dùng tay xoa bóp.

Ta lại hít một ngụm khí lạnh, lập tức đè bàn tay không đứng đắn của A Nam xuống.

A Nam trừng mắt nhìn ta.

Trong lòng ta thật ra cũng hiểu nguyên nhân hôm nay A Nam tới tìm ta, nam nhân kia có lẽ rất quan trọng với A Nam. Quan trọng đến mức A Nam cần phải làm ta yên tâm. Vì hắn, hôm nay A Nam mới quyết định tới nơi này, xóa đi nghi ngờ trong lòng ta.

Là một nam nhân, nói không khó chịu là giả.

Nhưng, ta biết rõ ta muốn A Nam, ta muốn lòng của nàng cũng muốn người của nàng. Ta sợ ta cùng với nàng chỉ có cơ hội một đời này, nếu bỏ qua, chính là xa cách vĩnh viễn . Huống chi, hôm nay nàng thật sự vì ta mà đến, dù ta mò không ra lòng của nàng, ta cũng nên nắm chặt. Ta không thể quá tham lam.

"Hoàng thượng là nam nhân!"

A Nam cắn răng nói, rõ ràng nàng đang nhắc nhở ta cái gì. Nhìn ta vẫn là không có hành động gì, mặt mày nàng khẽ cong lại,

"Thiếp biết rõ trong lòng hoàng thượng thích A Nam, hôm nay nếu Hoàng thượng không muốn, về sau A Nam cũng không thích hoàng thượng." Nàng cười lên luôn đẹp như vậy, đẹp đến mức làm cho người đàn ông như ta nhớ nhung.

Ta lập tức ôm lấy nàng, nghiêng người, lần này đè nàng ở dưới thân thể ta

."Về sau A Nam sẽ thích ta sao?" Ta lặng lẽ tự xưng "Ta", hi vọng lúc này có thể càng thêm thân mật với A Nam.

A Nam ở dưới người của ta, ngẩng mặt cười nhìn ta, "Hoàng thượng nghĩ quá nhiều rồi, " tay của nàng câu qua cổ của ta, "Không thử một chút làm sao biết người khác có thích mình hay không? Thích tại sao không cầm lấy? Muốn tặng thiếp cho người khác sao?"

"Trẫm chưa bao giờ nghĩ tới để nàng cho nam nhân khác." Ta nảy sinh ác độc, động tác thật nhanh, từ cổ áo bắt đầu cởi y phục của A Nam.

A Nam nói đúng, nếu ta không thể buông tay, cần gì phải rối rắm quá nhiều, đời này A Nam nhất định phải là của ta, ta không nên lãng phí thời gian.

Thân thể A Nam óng ánh như ngọc hiện ra, ở dưới thân thể của ta hiện ra ánh sáng trơn bóng. Tay của ta đói khát xoa xoa, từ đầu vai tròn trịa dọc theo đường cong thân thể,  trượt đến vòng eo mảnh khảnh. Theo dao động của tay ta, cả thân thể A Nam phơi bày dưới thân thể của ta.

Ta không tự chủ phát ra một tiếng than, A Nam thật đẹp, xinh đẹp nõn nà như ngọc, mỗi một tấc da thịt đều sáng bóng dễ chịu, ta nhẫn nhịn không ngừng cúi đầu, từng tấc hôn lên thân thể hơi lạnh của nàng.

A Nam lẳng lặng để ta hôn nàng, tay của nàng vẫn ôm ở phía sau đầu ta.

Chờ ta khẽ thở hổn hển rời đi một chút, nhìn ta thưởng thức trên da thịt nàng.

Nàng mới nhẹ nhàng mở miệng, "Không có bánh bao thịt." A Nam xin lỗi, nhưng nàng cũng không che giấu mình. Ngược lại có chút mong đợi nhìn ta, "Thiếp biết hoàng thượng chê của thiếp bé."

"Giống như trứng gà mới lột vậy." Ta nói, tay nhẹ nhàng đi lên, tỉ mỉ vuốt vuốt, "Để cho ta sờ nhiều thì sẽ lớn."

Gò má của A Nam đỏ rực lên.

Lòng bàn tay của ta lặng lẽ dùng chút lực trên hai viên ngọc kia, kiên nhẫn vuốt ve hai cái mềm dẻo này. A Nam cắn môi, trong đôi mắt đang mở to của A Nam, dần dần nổi lên một tầng hơi nước. Ta cảm thấy hai hạt Tiểu Anh Đào nhỏ bé cũng đứng lên trong lòng bàn tay của ta rồi. Hô hấp của nàng trở nên dồn dập, liều mạng chịu đựng không phát raâm thanh, da thịt cũng hiện lên màu hồng.

Ta biết rõ không sai biệt lắm. Phải tăng nhanh tiến trình.

"A Nam, ta rất thích nàng, " ta buông lỏng tay, rời đi một chút, bắt đầu cởi y phục của mình, thật ra thì lúc thừa nhận điều này, ta cũng thật không biết xấu hổ, cũng may lúc này hai mắt A Nam mê ly, không thấy rõ ta đang bối rối,

"Ta vô cùng thích nàng." Ta nói cho nàng biết, đồng thời thật nhanh cởi dây áo của ta, "Cũng bởi vì thích, mới luôn lo lắng cảm thụ của nàng, luôn không dám tin tưởng." Ta thở một hơi, "Mà ta biết đời này, ta nhất định sẽ nắm chặt nàng không buông tay, chuyện như vậy, chỉ là sớm muộn mà thôi." Ta lại thuần thục cởi váy dưới của A Nam, kể cả quần lót của nàng cũng trực tiếp cởi xuống. A Nam phối hợp với ta, chỉ là chân ngọc thon dài của nàng khép lại thật chặt, để cho ta chỉ có thể nhìn thấy một mảng nhỏ sân cỏ không tươi tốt, vài cọng hơi xoăn nhu thuận hướng tới u cốc thần bí.

Ở dưới người của ta, A Nam run một cái.

Ta vội cúi người ôm lấy nàng, "Từ hôm nay trở đi nàng thực sự trở thành nữ nhân của ta, ta và nàng kết thành một thể, trở thành phu thê, vĩnh viễn không chia cách."

Ta hôm nay nhất định phải có được A Nam, sẽ không trì hoãn nữa.

Toàn thân A Nam run rẩy, làm ta giống như ngồi trên một chiếc thuyền lá nhỏ.

Ta hôn nàng, để cho nàng buông lỏng, nàng đã không thể nói, chỉ biết ngây ngốc nhìn mặt ta. Mới vừa rồi còn khí phách ngất ngưởng muốn xử trí ta, đến lúc này, lại không còn nữa.

Ta sờ toàn thân của nàng, dỗ dành thân thể của nàng, để lo lắng cùng run rẩy của nàng hòa tan trong lòng bàn tay ta.

"A Nam, A Nam, " ta hôn từng ngón tay của nàng, "Từ nay về sau, nàng không thể hối hận." Ta lẩm bẩm nói lời tâm tình, điều chỉnh tư thế hai chúng ta, để u cốc tiêu điều lạnh lẽo của A Nam từ từ mở ra.

Ta lấy tay thăm dò u cốc, đầu ngón tay nhẹ nhàng chạm qua đáy cốc, mới chỉ có một chút ướt át mà thôi. Mà của ta, lúc này đã nhanh chóng bành trướng, khô khốc nóng bỏng không thể kiềm chế.

A Nam lấy tay bưng kín hai mắt của mình. Vật nhỏ yếu đuối! Ta còn cho là nàng rất anh dũng đấy.

Ta lấy tay dò ngọn nguồn nước suối, A Nam càng run lợi hại hơn.

Ta nhìn ngực nàng phập phồng càng lúc càng mạnh. Tay ngọc khẽ run, môi đỏ mềm mại, suối nước rốt cuộc theo đầu ngón tay của ta đột nhiên xuất hiện.

Ta không tiếng động bật cười, đổi vũ khí, dùng đại vật chống đỡ Khê Cốc của nàng, trong cốc, nước đã làm ướt sân cỏ. Ta nhẹ nhàng vuốt ve, để cho mình cũng bị nước trong cốc thấm ướt, sau đó thân mật chống đỡ nàng, như là đang nịnh nọt nhẹ nhàng gõ cửa.

Ta đã không kềm chế được, lại không có biện pháp báo động cho A Nam, tiếng thở dốc nồng đậm của ta đã nói lên tất cả, A Nam như hiểu được, nàng cũng nỗ lực mở mình ra, chuẩn bị chịu đựng bị ta khai thác.

Ta cố gắng khắc chế, tận lực thả chậm mình, một chút xíu một chút xíu dọc theo ngược dòng nước mà lên. Ta rơi vào, lại vùi lấp càng sâu, khiến A Nam bao bọc ta thật chặt, từng tấc từng bọc lại ta. Ta càn rỡ lớn tiếng kêu, hưởng thụ bao dung của nàng. Cùng A Nam yên lặng thừa nhận tạo thành đối lập. Cho đến khi A Nam cũng phát ra một tiếng kêu, ta cảm thấy ngăn trở. Ta ngừng lại, chờ A Nam giơ cao thân thể của mình, tay nhỏ bé của nàng nắm chặt dưới đệm giường, hít một hơi sâu.

Ta yêu thương vuốt ve nàng, biết thân thể nàng gầy teo chuẩn bị cho ta tốt lắm, lúc này mới hai tay nắm eo nhỏ của nàng, nâng cao nàng, một tiếng trống làm tinh thần hăng hái thêm.

A Nam than nhẹ một tiếng, mở cánh cửa, xuân triều bắt đầu khởi động, ta cùng A Nam kết hợp thành một thể.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
11 thành viên đã gởi lời cảm ơn Nguyễn2 về bài viết trên: Bacom, Ida, R.Quinn, TTripleNguyen, antunhi, chumnhoxanh, datmoi, heisall, linhkhin, lp.miao, xichgo
     

Có bài mới 30.07.2017, 21:41
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 28.02.2017, 02:52
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 95
Được thanks: 241 lần
Điểm: 18.85
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Cung khuyết - Trịnh Lương Tiêu - Điểm: 46
Chương 64

Editor: Nguyễn2

Sương khói mời ảo, ánh trăng sáng trong, ta nhìn màn lụa thêu rồng vàng trên long sàng hiện rõ dáng người. Lúc này, trong phòng ánh đèn đã cháy hết, chỉ còn màn lụa rồng vàng này phát ra ánh sáng nhàn nhạt. Ở trong khuỷu tay của ta, A Nam lặng yên không tiếng động ngủ thiếp đi, lúc nàng ngủ, khuôn mặt nàng không tràn đầy dũng khí như biểu hiện lúc ban đầu. Lúc này nàng uất ức khép miệng, khẽ nhíu mày, đang ngủ, thỉnh thoảng còn nhẹ nhàng run.

Ta cảm thán, vỗ vỗ phía sau lưng như trấn an nàng, nàng hết run, lại nỗ lực nép vào trong ngực ta.

Ta không ngủ được, lẳng lặng nhìn nữ nhân trong ngực. Bây giờ nàng đã chân chính là nữ nhân, là nữ nhân của ta. Từ lúc biết nàng tới bây giờ, trên thực tế ta đã mất hơn mười năm. Cái loại vui vẻ vì mất mà được lại này, lúc này không lời nào có thể diễn tả được.

Nhưng A Nam không biết, lúc này nàng nắm thật chặt áo của ta, vùi đầu ở trong lòng ta, co lại như con tôm. Mái tóc dài đen nhánh, sáng bóng, hơi lạnh nằm trên cánh tay ta, làm hương lan nhàn nhạt nhiễm cả màn của ta. Hiện tại nàng nhu thuận như một con mèo trong lòng ta. Nhưng lúc nãy, nàng không nhu thuận như vậy. Vết thương trên vai ta hơi đau, trong lòng âm thầm bật cười, người thật sự uất ức phải là ta mới đúng. Lúc này mặc dù vết thương trên vai ta đã bôi thuốc, nhưng tuyệt đối không ít hơn lượng máu chảy lúc nãy của A Nam.

Vừa bắt đầu, ta cho là A Nam rất kiên cường. Khi ta đột phá tầng ngăn cách cuối cùng kia, hoàn toàn có được nàng, A Nam phát ra một tiếng ngâm nga rất nhỏ. Cho nên ta hơi dừng lại một chút, rồi bắt đầu dịu dàng tiếp tục, động tác của ta rất chậm, lại được bản năng thân thể của A Nam hưởng ứng, mỗi một lần thật sâu đoạt lấy, trên da thịt A Nam chảy ra từng tầng mồ hôi mịn, làm cho cả người trở nên trơn bóng trong suốt, lông mày nàng khẽ run, cái cổ nhỏ bé ngửa ra sau, đôi môi đỏ mọng hé mở  . . . . . . Tất cả đều như muốn mời gọi ta.

A Nam như đang ngâm nga ca hát, chân của nàng cũng không tự giác bắt đầu nhảy múa, lúc cao trào, nàng gọi ta một tiếng hoàng thượng.

"Gọi ta là Diệu." Lắc lư cùng thở dốc , ta ra lệnh cho nàng.

"Diệu." Nàng kêu.

"Nàng muốn gì?"

Ta ranh mãnh trêu chọc nàng, đồng thời càng thêm dùng sức.

Theo tiết tấu, A Nam run rẩy không thể nói. Ánh mắt nàng thất thần nhìn trần nhà, hô hấp cũng đã trở nên nóng rực.

Ta vuốt ve thân thể óng ánh như ngọc, mồ hôi ướt át của A Nam, động tác càng lúc càng nhanh, mỗi một lần đều chạm tới đáy cốc, suối nước trong đáy cốc mãnh liệt trào ra, kiều mỵ kịch liệt quấn chặt ta, kèm theo một đường nóng bỏng xông thẳng đến não của ta. Tên đã lắp vào cung, ta không kịp nghĩ kĩ, bất chấp tất cả cúi người ôm chặt lấy thân thể mềm mại của A Nam, lần lượt điên cuồng xông vào nơi lửa nóng sâu thẳm. Mồ hôi của ta rơi xuống ngực của A Nam, cùng mồ hôi của nàng hòa vào nhau.

"Muốn, liền cho nàng hết." Cao trào tự nhiên mà đến, sóng lớn mãnh liệt, tuôn ra ngàn dặm. Linh hồn của ta bay lên tế trời.

Ta phủ phục trên người của A Nam, ôm chặt nàng, thở dốc.

Vào lúc này, đột nhiên A Nam mở miệng, cắn một miếng trên vai ta.

Cắn này là cắn thật, hơn nữa nàng còn cắn không nhả ra. Ta bị đau, lập tức phát ra một tiếng kêu to thê thảm.

Ta kêu long trời lở đất, người không biết còn tưởng ta bị chém làm đôi.

Cửa lớn tẩm cung bị đạp ra, đám người Như Ý bọn họ tất cả đều xông vào. Tình cảnh trước mắt làm bọn họ trợn mắt hốc mồm.

Lúc này A Nam đột nhiên khóc, nàng ôm lấy ta, nức nở nghẹn ngào ra tiếng, "Đau!" Nàng nói cho ta biết. Nàng khóc lóc kể lể giống như tới chậm không chỉ một nhịp.

Ta ôm A Nam, trừ than thở ra, cũng không làm được gì khác. Cũng may A Nam khóc mấy tiếng, nàng cố nén nước mắt, núp ở trong chăn xem bọn hắn xử lý vết thương cho ta thì trong mắt tràn đầy đau lòng.

"Không biết tại sao, thiếp lại không nhịn được." Sau đó, nàng lặng lẽ nói cho ta biết.

Ta ôm lấy nàng cười khổ, "Nếu nàng sớm kêu đau, ta sẽ nhẹ một chút."

A Nam không kêu đau, nàng quá bền bỉ quật cường. Quyết không dễ dàng chịu yếu thế trước người không liên quan. Nàng có thể rơi lệ trước mặt của ta, phải chăng nàng không hề xem ta là người ngoài nữa?

Trong lòng của ta có một tia cảm động, cảm thấy bị nàng cắn cũng hạnh phúc.

Chỉ là nếu chuyện ta đang thị tẩm bị nàng cắn bị thương truyền đi, nhất định sẽ làm người trong thiên hạ cười rụng răng. Trên thực tế trừ nàng ra, ta từng có mấy nữ nhân khác, nhưng chỉ có nàng vì đau mà cắn ta.

Nhất định A Nam là một con hổ, lúc này nhất định nàng đang ngụy trang thành con mèo nhu thuận.

Ta vốn nên xử phạt nàng, nhưng nhìn A Nam nước mắt ròng ròng, trong lòng lại không đành lòng. Nếu A Nam sớm kêu đau, ta sẽ dịu dàng hơn, tính tình của nàng là có thể nhịn được thì nhịn, lúc này, mặc dù nàng không khóc, nhưng nàng run rẩy ở trong lòng ta  cho ta biết nàng đang đau đớn. Trước đây thân thể của nàng không được chăm sóc tốt, ta không nên đụng vào nàng. Đây thật là một đêm có ý nghĩa, về sau nhớ tới, A Nam sẽ nhớ lại như thế nào đây?

Ta than thở, suốt đêm không ngủ được, tay A Nam nắm thật chặt vạt áo của ta. Ta không thể xoay người, cũng không thể làm gì khác hơn ôm nàng vào ngực. Trăm mối cảm xúc ngổn ngang cả đêm, đến trời sáng ta mới miễn ngủ thiếp đi.

Ta cảm thấy có một con tay nhỏ bé chạm vào mí mắt ta, hết chạm bên nọ lại chạm bên kia.

"A Nam đừng nghịch!" Tay của ta kéo cái đầu nhỏ trở về ngực, lại dùng cằm chống đỡ, "Vẫn sớm mà."

"Không còn sớm nữa, " A Nam kêu lên trong lòng ta, "Hôm nay Hoàng thượng không cần lên triều, Như Ý sẽ không vào gọi. Thật ra thì lúc này trời đã sáng rồi, đã qua thời gian ăn điểm tâm rồi." Âm thanh nàng nhỏ lại, "Cũng phải đi đón đệ đệ thiếp."

"Ừ, đệ đệ của nàng qua giờ Ngọ mới đến."

Ngực ta cảm thấy hơi nhột, giống như có bàn chải nhỏ cọ vào cơ ngực của ta, "Chúng ta có thể nghênh đón từ xa."

Chúng ta khẳng định không ngủ được nữa rồi. Ở trong lòng ta, A Nam nháy mắt, nàng đang dùng lông mi dày của nàng cù lét ta.

Ta bất đắc dĩ buông giai nhân trong ngực ra. A Nam lập tức từ trong ngực ta chạy ra ngoài."Hoàng thượng rời giường." Nàng bóp lỗ mũi của ta.

Long cho phép nàng cũng dám bóp, mới trong một đêm mà nàng đã trở nên vô pháp vô thiên(*) như thế rồi!

(*)Vô pháp vô thiên: ngang ngược, coi trời bằng vung

Nhóm cung nữ thái giám tiến vào, hầu hạ hai chúng ta rửa mặt thay quần áo, công công cục cung hạnh (giống như kính sự phòng chuyên ghi chép việc thị tẩm của hoàng đế trong cung) sốt ruột lật long sàn của ta lên xem, nhìn thấy vết máu đóng thành mảng, liền cầm bút ghi lại soàn soạtTa lại không ngủ được rồi.

Bọn họ tách ta cùng A Nam ra, chờ ta gặp lại được nàng, đã sắp đến giữa trưa.

"Hoàng thượng thấy thiếp đẹp không?" A Nam rực rỡ hẳn lên đứng trước mặt của ta. Tranh phục màu xanh tìm than cùng áo khoác lông chồn màu tía, làm nàng thoạt nhìn trang trọng hơn, nhưng ta không thấy có gì khác biệt.

"Tới đây." Ta bảo nàng, kéo nàng đến trước mắt, dùng đầu ngón tay lấy ra vài sợi tóc mái, che khuất chỗ bị thương hơi phấn hồng trên trán nàng.

"Thật ra thì. . . . . . Đã rất nhạt." A Nam nhẹ nói.

Ta nghiêm túc suy nghĩ có lẽ thật sự đã phai nhạt, nhưng nếu hoàn toàn không có, chẳng phải tốt hơn sao?

Như Ý nói cho ta biết, Đặng Vân đã sớm chờ ở ngoài cửa Lưỡng Nghi, chúng ta phải đi ra ngoài rồi.

Chúng ta ngồi xe đến ngoài cửa Lưỡng Nghi, Đặng Vân thật xa liền kêu, "A Nam đoán xem, ta chuẩn bị gì quà tặng cho Huyền Tử?"

"Đồng cung (Cung tên đỏ)." A Nam lớn tiếng đáp lại, lập tức nhảy xuống xe.

Ta cũng không kịp tóm nàng.

Chân vừa rơi xuống đất, cả người nàng run lên, kêu đau “A” một tiếng.

Ta cười trộm, xuống xe, từ phía sau chặn ngang ôm nàng lên, đưa nàng lên xe ngựa. A Nam giận trừng ta, ta chỉ coi không nhìn thấy. Ta dùng vải dai bao lấy A Nam thật chặt, lại nhét một cái lô ấm vào trong người nàng, "Thân thể nàng sợ lạnh, lạnh thì kêu bọn họ đổi lô khác."

A Nam ở trong một đống lớn da lông, vội vội vàng vàng gật đầu.

Ta thấy Đặng Vân ở một bên như đang suy nghĩ nhìn chúng ta. Cũng may hắn cũng không hỏi gì. Sau khi đứa nhỏ này tới Lạc Kinh, giống như từng trải hơn vậy.

"Tại sao tặng cung tên đỏ?" Ta ngồi trên lưng ngựa lớn tiếng hỏi Đặng Vân bên cạnh.

Trong xe A Nam trả lời ta, "Tên lót của đệ đệ thiếp là Huyền, thật ra thì không phải dây đàn, lúc cha thiếp đặt tên đã nói, đó là dây cung, cung như sét đánh, Huyền Kinh là dây cung. Cho nên tên của đệ đệ thiếp chính là giương (giương này là giương trong giương cung hoặc kéo cung). Tập bắn bằng Đồng Cung là lấy đức làm trọng, nên Vân ca sớm nghĩ tặng đệ đệ đồng cung rồi."

Đặng Vân ở một bên khúc khích cười, "Chắc là Hoàng thượng cho rằng chúng ta là nam nhân yếu đuối, đặt tên sẽ không có ý kiên cường như thế."

Ta kinh ngạc, đột nhiên tò mò không biết A Nam có một đệ đệ như thế nào.

Nhưng rất nhanh ta sẽ gặp được đệ đệ của nàng.

Chúng ta đạp tuyết ra khỏi thành, ra khỏi thành năm mươi dặm về phía đông, thỉnh thoảng A Nam từ trong xe nhô đầu ra nhìn, thôn xa cây gần tất cả đều màu bạc, trắng như tuyết, dưới ánh mặt trời ánh lên ánh sáng khác thường. Gió lớn rét căm căm, ngay cả một vật sống cũng không có. Lúc trước A Nam còn có chút mới lạ, sau lại cảm thấy buồn tẻ. Nhưng nàng không chịu buồn bực ở trong xe, cuối cùng ánh mắt của nàng rơi vào trên người của ta.

Ta mặc áo choàng da gấu, để đề phòng gió lạnh phương bắc, ta chỉ lộ ra đôi mắt, nhưng ánh mắt A Nam nhìn ta vẫn hết sức mới lạ.

"Hoàng thượng, sao người luôn mặc đồ đen?" Nàng nằm ở bên cửa xe hỏi ta.

"Bởi vì như thế có thể làm người khác nổi bật. Ví dụ như. . . . . . A Nam đẹp như vậy. . . . . ."

A Nam không tin, "Nhất định là người muốn khác mọi người." Nàng nói.

Sau đó ánh mắt của nàng rơi vào bao tay da hươu trên tay ta, lại nhìn xem, mắt lộ ra nét mặt thất vọng.

Ta hiểu rõ vật nhỏ này đang suy nghĩ gì, đưa tay vào trong ngực tìm kiếm, lấy ra cái bao tay nàng thêu cho ta, giơ trước mặt nàng, rồi nhanh chóng cất vào trong ngực.

Lúc này A Nam mới cười một tiếng, đỏ mặt, nhanh chóng lùi vào trong xe đi.

"Nhìn kìa!" Đặng Vân chỉ vào chỗ xa xa phía trước, mừng rỡ kêu to, "Bọn họ đến rồi!"

Tay ta giơ lên, che ánh nắng phản xạ, thật vất vả mới nhìn rõ, quả nhiên, ở phía xa xa, một điểm đen đang chậm rãi chuyển động đến phương hướng chúng ta.

"Là Huyền Tử!" Ở trong xe A Nam hô.

"Mau lên!" Ta thúc giục xe ngựa.

Người bên kia hiển nhiên cũng thấy được chúng ta, bọn họ tốc độ cũng nhanh hơn, chạy nhanh đến. Dần dần, một con ngựa trắng đập vào mắt của chúng ta.

Đến khi đến gần, ta mới nhìn rõ có hai người ngồi trên ngựa.

Ta giục ngựa nghênh đón.

Bạch mã đi tới trước xe ngựa của ta mới ngừng lại.

Một lớn một nhỏ cưỡi ngựa, một thân tuyết trắng nhỏ, áo choàng trắng che phủ cả người, chỉ lộ ra một đôi mắt. Ta vừa nhìn thấy đôi mắt này liền có cảm giác hết sức quen thuộc, có chín phần tương tự ánh mắt của A Nam. Lông mi dày đọng tuyết trắng, làm ta nghĩ đến tình cảnh quen thuộc trong gió tuyết.

Đứa bé một thân trắng như tuyết từ trên ngựa chạy xuống, đứa bé vui mừng, cũng không thi lễ, chỉ bình tĩnh đứng, dùng cặp mắt quen thuộc cẩn thận nhìn ta. Đôi mắt như có nước, so sánh với A Nam  quật cường kiên nghị, thì nhiều hơn mấy phần trẻ con.

"Huyền Tử!" Từ trong xe ngựa nhảy ra, A Nam lảo đảo chạy về phía đứa nhỏ này. Lúc này đứa bé này mới dời đi tầm mắt, lộ ra sắc mặt vui mừng, "Tỷ tỷ!" Cũng không để ý sự tồn tại của ta nữa, nhào vào trong ngực A Nam.

Ta yên lặng xuống ngựa, lui xuống, không quấy rầy tỷ đệ bọn họ gặp lại nhau.

Lúc này một người khác trên ngựa nhẹ nhàng nhảy xuống. Ta cố ý không nhìn hắn, nhưng hắn lại lớn gan quan sát ta. Người này dáng người thon dài, áo dài màu xanh nhẹ nhàng tung bay, nhan sắc như nước phía chân trời, giống như mây bay trong khói sương mịt mù. Chỉ nhìn dáng người của hắn, có thể cảm thấy người này cực kỳ phong nhã. Đối lập với người này, ta có chút hâm mộ.

Cuối cùng, hắn từ từ cởi cái khăn dài che mặt, lộ ra toàn bộ gương mặt .


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn Nguyễn2 về bài viết trên: Bacom, Hoàng Nhất Linh, Ida, R.Quinn, TTripleNguyen, antunhi, chumnhoxanh, linhkhin, lp.miao, xichgo
     
Có bài mới 05.08.2017, 19:36
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 28.02.2017, 02:52
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 95
Được thanks: 241 lần
Điểm: 18.85
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Cung khuyết - Trịnh Lương Tiêu - Điểm: 51
Chương 65

Editor: Nguyễn

Trước mắt của ta xuất hiện một khuôn mặt trắng nõn, đôi mắt sáng trong suốt, trên má còn nhuộm vẻ thư sinh rạng rỡ. Ánh mắt của hắn xa xăm, nhìn ta như có như không. Ta có cảm giác, người này rõ ràng đang đứng trước mặt ta, nhưung trên người của hắn lại có một tầng tiên khí, giống như xoay người là sẽ đằng vân bay đi.

Trước kia ta thường nghe người ta nói, người ở Nam Sở đều là những nhân vật phong lưu tuấn nhã. Ta mạn phép không tin, nếu thật như thế, sao Nam Sở có thể nằm trong  bản đồ của nước ta cơ chứ? Nhưng hôm nay thấy người này, ta mới tin tưởng, rắn chết vẫn còn nọc. Nam Sở quả nhiên có người tài!

Có lẽ hắn thấy ta nhìn hắn lâu không có phản ứng gì. Giữa mặt nam nhân này lộ ra sự xa lánh thản nhiên, cúi người hướng về phía ta,

"Đặng Hương."

Hình như là hắn tự giới thiệu đơn giản về hắn.

Ta lập tức ngây ngẩn cả người.

Ta nghe thấy Đặng Vân ở sau lưng ta chậm rãi kêu một tiếng:

"Nhị ca."

Hắn nhảy xuống ngựa, huynh đệ hai người ôm nhau thật chặt trước mặt ta. Sau đó vỗ vai nhau, nhìn nhau cười một tiếng. Hẳn không nói một lời.

Hương! Ta rốt cuộc cũng nhớ ra. Nam nhân trước mắt khẳng định chính là chủ nhân khối ngọc bài. Bởi vì khí độ tao nhã của hắn, xứng với một chữ "Hương", bừng sáng rạng rỡ, phong thái cởi mở.

"Hoàng thượng, đây là nhị ca của thần." Đặng Vân cười giải thích cho ta, "Hôm đó thần dùng lưỡi câu sắt do Nhị ca thần phát minh."

Quả nhiên chính là người này.

"Nhị ca, Hoàng thượng tới đón Huyền Tử." Hắn nói với Đặng Hương.

Đặng Hương chỉ cười, gật đầu với ta.

Ta thấy hắn rõ ràng không hề thần phục ta, hắn căn bản không để ta vào mắt. Theo lý thuyết, người bình thường thấy Hoàng đế ta đây, không nói ba quỳ chín lạy, thấy ta ít nhất cũng phải quy củ chào hỏi. Nhưng Đặng Hương thì không. Ngoại trừ hắn xưng tên họ với ta ra thì đối với vị hoàng đế này cũng không có gì khác biệt với người bình thường.

"Ta phải đi, " Đặng Hương cười nói, "Ta đã đưa Huyền Tử an toàn trở về. Ta cũng cần phải trở về."

Hắn chỉ vào người ngồi trên đoàn ngựa thồ hộ tống Huyền Tử trờ về

"Vị kia là Tào Định, tướng quân Kiến Chương, chắc Hoàng thượng cũng biết. Lúc chúng ta trở về, may mắn nhờ có Tào Định chỉ điểm, nếu Hoàng thượng muốn biết chuyện chúng ta trở về như thế nào, có thể hỏi Tào Định."

Nói xong hắn nhảy tót lên ngựa, xoay ngựa muốn rời khỏi.

"Mính Hương tiên sinh, xin dừng bước."

A Nam đột nhiên kêu một tiếng, nàng chạy tới kéo ngựa của Đặng Hương lại, ngẩng đầu hướng về phía Đặng Hương, trên mặt lộ ra vẻ cầu xin,

"Xin Mính hương tiên sinh ở lại Lạc Kinh, vừa rồi Huyền Tử còn nói, lúc nào cũng muốn nhìn thấy tiên sinh. Hoàng thượng cũng đồng ý, về sau tiên sinh có thể ở phủ công chúa lúc xưa của ta. Tiên sinh không cần đến nhà lá trong núi ở ngoại thành nữa."

Trước mặt ta, A Nam gọi hắn là tiên sinh, rõ ràng là muốn che giấu tai mắt người khác, ta thấy tuổi của Đặng Hương chưa chắc đã lớn hơn ta.

Nét mặt Đặng Hương cười như không cười,

"Đã lâu không gặp Nam Hương công chúa rồi."

Hắn nói, ánh mắt quét thật nhanh qua trán A Nam, ánh mắt hơi chậm lại, lại thật nhanh rời đi. Trong mắt đau khổ khó có thể che giấu. Hắn vốn định làm bộ như không có chuyện gì xảy ra, nhưng lại che giấu không kịp.

Hiển nhiên hắn đã nghe nói qua A Nam bị thương, nhưng đây là lần đầu tiên thấy vết sẹo.

Ta nhìn hắn hơi ổn định lại tinh thần một chút, lúc này mới chậm rãi lại mở miệng

"Phủ công chúa trống không không có người ở, công chúa có thể để Vân ca đi hỗ trợ xử lý. Ta còn phải về núi, nơi đó còn có mấy con Bạch Hạc bị gãy cánh được ta chăm sóc, hơn một tháng ta không có ở đây, chỉ sợ mấy Tiểu Đồng không chú tâm, không chăm sóc tốt cho bọn họ."

A Nam nắm cương ngựa không buông ra,

"Núi Lộ Viễn khó đi, Huyền Tử có chuyện muốn tiên sinh chỉ giáo thì không dễ, Nam Hương cũng cần tiên sinh chỉ điểm. Vân ca càng cần huynh trưởng coi chừng. Phủ công chúa của ta nước chảy tí tách, gió thổi vi vu, là nơi nuôi hạc rất tốt."

A Nam không che giấu ý muốn giữ hắn lại.

Mắt phượng người cưỡi ngựa mênh mang, nhìn ánh mắt A Nam càng tĩnh mịch.

"Nhị ca, ở lại đi. Nếu ngại phủ công chúa bất tiện, cũng có thể ở lại phủ Tướng quân.”

Đứa bé Huyền Tử kia cũng đứng lên nói: "Hương ca ca ở lại đi, huynh đã đồng ý dạy đệ cởi ngựa bắn cung mà."

Người cưỡi ngựa vẫn còn đang chần chờ. Hắn không nhìn A Nam, ánh mắt chỉ cố định ở một nơi nào đó, như có điều suy nghĩ.

"Mính Hương tiên sinh ở lại đi."

Ta mở miệng, thoải mái cười với hắn một chút, "Nếu như tiên sinh có thể ở lại trong thành, có chuyện trẫm muốn thỉnh giáo cũng dễ dàng hơn. Sở Hiền phi cùng Vân ca đều trông mong tiên sinh đã lâu. Hôm nay thật vất vả tiên sinh mới đến đây, không bằng ở lại đây mấy ngày đi."

Hắn là người hay là tiên, ta không thèm quan tâm, chỉ nhìn một cách đơn thuần nhân phẩm của hắn như vậy, ta sẽ không thả hắn về Nam Sở. Thay vì để một người tài ba ở bên ngoài làm cho người ta suy nghĩ lung tung, còn không bằng để ta thu vào tầm mắt, xem chừng một chút cũng tốt.

Đặng Hương lại muốn từ chối, đột nhiên cười, hắn cười sâu, trên má hiện lên má lúm đồng tiền, nam nhân lớn lên như vậy thật ra thì cũng làm người ta ghen ghét đố kỵ, ít nhất lúc này trong lòng ta có chút không yên.

Đặng Hương dường như đã nghĩ thông suốt, hắn cười một tiếng với ta. “Vậy thì tốt, nếu Hoàng thượng không chê ta, trước tiên ta ở trong thành mấy ngày. Vừa đúng gần đây ta đang suy nghĩ phương thuốc dưỡng khí. Nhưng phụ tá của thần vẫn chưa làm xong, cũng muốn thảo luận học hỏi với các vị danh y (thầy thuốc nổi tiếng) trong thành vài điều." Hắn thâm sâu liếc mắt nhìn A Nam, "Nam Hương lấy phương thuốc gần đây muội dùng cho ta xem."

Cái hắn gọi là phương thuốc dưỡng khí, hiển nhiên là chuẩn bị cho A Nam.

Chúng ta trở về rất chậm, tỷ đệ A Nam vùi ở trong xe nói chuyện. Ba người nam nhân chúng ta cưỡi ngựa đi theo phía sau.

"Hay Nhị ca ở phủ công chúa, " Đặng Vân nói, "Không phải phủ Tướng quân của đệ không chứa chấp nhị ca, mà là vì Quy Mệnh Hầu ganh tỵ. Hắn nói Hầu phủ không đủ rộng rãi, đã mấy lần muốn xin Hoàng thượng ban cho phủ công chúa rồi."

"Trẫm sẽ không ban cho hắn." Ta nói.

"Hắn có rất nhiều tiểu thiếp." Đặng Vân cau mày, "Lớn tuổi như vậy còn muốn sinh thêm con, cho nên không đủ chỗ ở."

Việc này ta biết, hiện tại Mệnh Hầu đang nuôi mấy chục nữ nhân ở trong phủ. Từ sau khi nhi tử của hắn bị ta giết, hắn liền thề phải sinh lại được một nhi tử nữa.. Hơn nữa ta còn biết, những nữ nhân bên cạnh hắn, phần lớn là Phùng gia đưa cho hắn. Hiện tại, ta thậm chí nghi ngờ, việc nhi tử của Quy Mệnh Hầu tạo phản lúc trước, có phải là do Phùng Gia xúi bẩy rồi đẩy bọn họ ra làm vật hi sinh hay không. Nhi tử của Quy Mệnh Hầu tạo phản, lại đến người dân phía nam tạo phản đều được hỗ trợ từ một nguồn giống nhau. Vài lần dẹp yên quân phản loạn, vừa vặn giúp cho Phùng Ký từ một quan chức bình thường có thể một bước lên mây, hơn nữa lúc trước ta lại rất sủng ái Phùng Yên Nhi, nên đã để cho Phùng Ký vươn thẳng đến chức Đại Tư Mã tướng quân, thống lĩnh binh mã toàn thiên hạ.
"Phủ công chúa trẫm sẽ để lại cho Huyền Tử, " ta cười, chỗ kia là đất tốt, ban đầu phụ hoàng cố ý ban cho A Nam, ta sẽ không đem nó cho bất kì kẻ nào."Nếu Mính Hương tiên sinh làm quan, trẫm có thể cho tiên sinh một đại trạch độc lập." Ta dụ dỗ hắn, "Mính hương tiên sinh có gia thất chưa? Nếu chưa, về sau cũng sẽ có, trạch này đặt tên theo quan chức, để con cháu được tổ tiên che chở."

Đặng Hương nhấp miệng, "Nếu có con cháu sẽ không phải lo không có phòng ở."

Một câu nói liền làm ta im lặng.

"Đúng rồi, Mính Hương tiên sinh là con cháu Đặng gia." Ta nghĩ , Đặng gia là danh môn vọng tộc Giang Nam, nhưng huynh đệ hai người lại ngàn dặm xa xôi đi tới Lạc Kinh. Bọn họ không muốn dựa vào danh tiếng của gia tộc.

Ta lúng túng, "Sở trường của Mính Hương tiên sinh, là văn hay võ?" Ta hỏi rõ, suy tính cho chức quan gì. Đặng gia xuất thân là võ tướng. Cha chú cùng đại ca của bọn họ từng giao thủ với ta. Ngay cả Đặng Vân cũng có thân thủ mạnh mẽ. Ta hiểu rõ gia đình hắn rất giỏi võ công.

Đặng Hương lắc đầu, "Đa tạ ý tốt của Hoàng thượng, Đặng Hương không muốn làm quan." Ánh mắt của hắn lạnh nhạt, không phải khách khí."Đặng Hương ở lại Kinh Sư là có chuyện, làm xong sẽ trở về Nam Sở." Hắn nói nhẹ nhàng, nhưng trong ánh mắt lại có kiên nghị, hình như có chuyện lớn gì muốn làm. Mà ta biết, trong kinh thành này, người quan trọng nhất, chính là Nam Hương công chúa A Nam. Nếu không cũng chỉ có giang sơn thiên hạ đáng giá thôi.

"Mính Hương tiên sinh muốn nghỉ ngơi sao?" Ta hỏi. Ta thấy A Nam ngồi xe ngựa, trong lòng hiểu rõ. Nam nhân này, nhiều năm qua ở phía bắc không có tiếng tăm gì, có nhà không trở về, thật ra chỉ vì nữ nhân trong xe thôi.

Mà nữ nhân đó cũng là người ta coi trọng.

Ánh mắt huynh đệ Đặng Hương cũng theo ta rơi vào chiếc xe ngựa kia. khi một cơn gió tây phần phật thổi qua thì hình ảnh chiếc xe ngựa chạy băng băng thật sự giống như một bức tranh khắc họa thiên nhiên của đất nước phương Bắc.
~~~~~~~~~~~~~~~

Đặng Hương lặng yên không một tiếng động ở Lạc Kinh. Sẽ ở trong phủ công chúa của A Nam. Không làm quá nhiều người chú ý.

Huyền Tử thì bị ta dẫn vào trong cung.

Mẫu hậu rất vui mừng khi thấy đứa bé, nhìn ngắm khuôn mặt nhỏ nhắn của Huyền tử một lúc, mới cười nói, "Đứa nhỏ này lớn lên giống như được chạm khắc từ tuyết, không giống tỷ tỷ của nó, so với tỷ tỷ, nó còn thanh tú hơn."

Dáng dấp Huyền Tử trắng trẻo, lại ngượng ngùng, xác thực thanh tú hơn A Nam.

Đứa nhỏ này vừa mới mười một tuổi, có lẽ là trải qua tang thương, nên hết sức hiểu chuyện. Thấy mẫu hậu thích hắn, thân thể hắn cũng dựa vào mẫu hậu, cùng mẫu hậu trêu chọc con chim, cho con mèo ăn. Lão nhân gia đều thích thân cận cùng mình người thích, hắn như vậy làm cho mẫu hậu càng thêm thích hắn.

"Thường tới trong cung chơi, không có việc gì sẽ ở trong cung, đứa bé nhỏ như vậy, không có ý tứ gì. Cả năm được cũng không ngại chuyện." Đây coi như là mẫu hậu lưu Huyền tử lại trong cung.

Trong cung có nhiều người có ánh mắt, nhìn mẫu hậu như vậy, cũng đều rối rít khen, trong cung rất nhiều người, Huyền tử thu được rất nhiều quà tặng.

Lần này, chỉ có Phùng Yên Nhi cùng Lý Uyển Ninh không tới. Phùng Yên Nhi nói là vì muốn chuẩn bị mở đại yến đón năm mới trong cung, nàng rất bận, chỉ phái người tặng quà tới đây.

Lý Uyển Ninh là người giả chết.

Nàng ta như này, ta cũng không muốn coi nàng ta là người sống. Chỉ nói cho Phùng Yên Nhi cùng A Nam, bữa tiệc năm mới, ta không muốn nhìn thấy Lý Uyển Ninh.

Ta đợi đến trời tối mới đi tới chỗ A Nam. Tiểu viện A Nam đến buổi chiều đã yên tĩnh lại, trong cung, mấy con Bạch Hạc đã sớm ngủ vùi dưới mấy luống hoa. Đèn trong phòng của A Nam vẫn sáng. A Nam thấy ta tới, cười cho ta xem cái cung nhỏ Đặng Vân tặng cho Huyền Tử

"Hoàng thượng đoán xem có mấy nỏ cung?" A Nam hỏi ta.

Ta ngồi xuống, liếc cung nhỏ này này, so sánh với vóc người đứa bé Huyền Tử mười một tuổi này.

"Hai thôi."

Ta nói, trong lòng tính toán, đứa bé nhỏ như vậy cũng có chút hơi sức, huống chi dáng vẻ Huyền Tử nhã nhặn, gầy gầy giống vóc người A Nam, chắc cũng không thích hợp lắm. Tặng Huyền Tử đồng cung, ý tứ của Đặng Vân cũng sâu đậm.

A Nam lắc đầu, "Hoàng thượng kéo thử xem." A Nam cười híp mắt, bộ dáng hả hê.

Ta tò mò, kéo đồng cung, giật mình, đây là năm nỏ cung! Dáng dấp ta người cao ngựa lớn như thế, cũng chỉ kéo tám cái, khi ta mười một tuổi nhiều lắm là có thể kéo ba Thạch Cung.

Ta có chút không tin, hỏi Huyền Tử, "Huyền Tử, đệ có thể kéo cung này sao? Kéo cho trẫm xem một chút!"

Sở Huyền có lông mi dày giống tỷ tỷ, vốn Huyền Tử vẫn cụp mắt đứng hầu ở bên người tỷ tỷ. Lúc này nghe ta hỏi, lập tức tiến lên, tiện tay cầm cung, nhẹ nhàng kéo, liền kéo căng."Đệ có thể bắn trúng mục tiêu trước mắt." Huyền Tử nhẹ nhàng nói.

A Nam xoa đầu Huyền Tử, "Hai năm không gặp, đệ giỏi hơn rồi." A Nam hài lòng nói.

Ta luôn miệng khen Huyền Tử, nhìn Huyền Tử với cặp mắt khác xưa.

"Hương ca ca dạy đệ luyện tập. Trong hai năm bãn lĩnh cũng không tệ." Sở Huyền nói.

Trong lòng ta vừa động, "Hương ca ca có thể kéo mấy nỏ cung?" Nói xong nhìn A Nam.

A Nam chỉ cười không nói, ý bảo Huyền Tử nói cho ta biết.

"Đệ không biết." Sở Huyền nói, "Đệ chưa bao giờ thấy Hương ca ca dùng cung."

"Vậy đệ thấy Hương ca ca dùng cái gì?"

Huyền Tử nhìn tỷ tỷ. Thấy A Nam gật đầu, mới vừa nhỏ tiếng nói, "Hương ca ca yêu sách, yêu kiếm, yêu lò thuốc, thích thổi sáo."

Ta ngẩn ngơ, cảm thấy những thứ này không khác sở thích của A Nam là mấy.

"Lúc trẻ Mính Hương tiên sinh đi du ngoạn, nên hiểu biết rất nhiều." A Nam nói cho ta biết, "Tiên sinh vốn có tên Thanh Phượng. Sau khi Nam Sở mất, tiên sinh lại yêu uống rượu, tự cho là Mính Hương tiên sinh. Vốn là thiếu niên tính tình hào sảng, uống rượu thành thần rồi." Giọng của A Nam lúc giới thiệu Đặng hương, nghe bình thản, nhưng ta lại có thể cảm thấy nàng có vẻ tiếc nuối, "Tiên sinh đại tài, có chí lớn thống nhất thiên hạ, những năm này chỉ vì. . . . . . Thật đáng tiếc."

"Hắn nói với ta hắn không muốn làm quan." Ta đơn giản nói. “Không phải ta không muốn dùng hắn, là bản thân hắn không chịu.”

A Nam cúi đầu, hình như có lời nói muốn nói, lại không dám nói. Nàng giả bộ không sao cả ở trước mặt ta, nhưng thật ra thì là không làm được. Ta thấy, nàng rất để ý người này.

Đối với lần này, ta thừa nhận ta ghen tỵ, có lẽ, này chỉ bởi vì hắn quen A Nam trước ta.

"Ta sẽ không hại hắn." Ta mở miệng nói trước, "Ta hiểu tâm ý A Nam đêm qua, hãy tin tưởng cách làm người của ta."

A Nam nghe, chỉ cúi đầu thật thấp, ôm đệ đệ, trên mặt gạt đi một vệt sầu lo.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn Nguyễn2 về bài viết trên: HNRTV, Hoàng Nhất Linh, Ida, R.Quinn, TTripleNguyen, antunhi, châulan, linhkhin, nary87, xichgo
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 157 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: 7love98, banhbaoxinxin, Hao hao, Mayyaries, Nguyễn Nguyễn, nunawin và 434 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

3 • [Hiện đại] Tổng tài đừng tới đây! - Ăn quái thú

1 ... 40, 41, 42

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 94, 95, 96

6 • [Cổ đại] Sư phụ quá mê người đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn

1 ... 66, 67, 68

7 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 15, 16, 17

9 • [Hiện đại] Người tình của tổng giám đốc đài truyền hình - Cơ Thủy Linh

1 ... 20, 21, 22

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

11 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

12 • [Hiện đại] Cục cưng càn rỡ Tổng giám đốc dám cướp mẹ của tôi - Tả Nhi Thiển

1 ... 99, 100, 101

13 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

14 • [Hiện đại] Vợ cũ quay lại Tổng tài biết sai - Vô Danh

1 ... 182, 183, 184

15 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

16 • [Hiện đại] Người tình hợp đồng của tổng giám đốc bạc tình - Hải Diệp

1 ... 113, 114, 115

17 • [Hiện đại] Tổng tài yêu Thủy Tinh - Thiên Nhan

1 ... 10, 11, 12

18 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

19 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 179, 180, 181

20 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 169, 170, 171



Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 493 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: White Silk-Hazye vừa đặt giá 250 điểm để mua Ice Cream
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé mua sắm
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 468 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 444 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh trung thu xanh
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 346 điểm để mua Nữ hoàng 2
LogOut Bomb: White Silk-Hazye -> Thiên Hạ Đại Nhân
Lý do: Tên hay
thuonglu: lâu ngày không đăng bài, phải mò cả buổi T.T
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Giày teen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 295 điểm để mua Princess 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 287 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 257 điểm để mua Nữ hoàng phù thủy
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Bánh sinh nhật 5 đèn
Viễn Giả Lai Ni: viewtopic.php?t=412603&p=3450071#p3450071
Tuyền Uri: Cầm thú trả bà 10 điểm mau :slap: ai thiếu nợ em mau trả 1 năm dồi  :hixhix:
mymy0191: Hi
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 774 điểm để mua Mèo con ngủ trên trăng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 450 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 712 điểm để mua Cặp nhẫn kim cương
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 431 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 427 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 405 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 312 điểm để mua Thiên thần 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 384 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Couple 7
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 3424 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 364 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 345 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 327 điểm để mua Hổ ném bom

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.