Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 45 bài ] 

Hết khổ chuyển sướng - Tân Tiểu Y

 
Có bài mới 28.07.2017, 10:50
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 13.04.2017, 20:31
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 274
Được thanks: 4018 lần
Điểm: 25.12
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Hết khổ chuyển sướng - Tân Tiểu Y - Điểm: 32
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 25: Xử lí nam cặn bã

Edit: kimphuong172839

Triệu Thanh Hề mơ hồ làm mấy món ăn, sau đó trở về bệnh viện. Nhìn dáng vẻ ăn như hổ đói của Tống Cẩn Thành, cô một hơi kìm nén lại bực bội ở trong lòng.

Tống Cẩn Thành cúi đầu nhai xương thì cảm giác mí mắt phải nhảy nhảy: "Vợ, làm sao vậy? Em có muốn ăn không? Anh chia cho em một miếng."

Triệu Thanh Hề cho anh một ánh mắt ‘Anh thật ngây thơ’: "Anh mau ăn, ăn xong rồi mới có sức khoẻ tốt để về nhà."

"Ôi, vợ quản chặt, thật là không có biện pháp mà." Khóe miệng Tống Cẩn Thành chứa đựng nụ cười, nghĩ thầm ăn món ăn vợ nấu thật khiến cho người ta vô cùng vui vẻ.



Triệu Thanh Hề từ phòng bệnh ra ngoài, xoay người đến thang máy, vừa đúng lúc nhìn thấy cửa thang máy sắp đóng lại, cô bước một bước dài xông tới: "Đợi chút."

Đinh Duệ đúng lúc ấn lại nút khóa cửa: "Thật là trùng hợp, ở nơi này lại gặp được em, Thanh Hề, em tới nơi này làm gì?"

"Em tới đây thăm bạn." Triệu Thanh Hề trả lời hơi mất tự nhiên.

"Có thời gian rảnh không? Anh mời em ăn bữa cơm, thuận tiện cám ơn em đã đưa Đinh Đinh trở lại." Tầm mắt Đinh Duệ dừng ở trên người Triệu Thanh Hề, lúc ra nước ngoài công tác, Đinh Duệ tranh thủ thời gian đi dạo phố, từ trong tiệm chọn mua một sợi dây chuyền hình trái tim, khi trở lại khách sạn anh mới cảm thấy rất là khó hiểu, tại sao anh lại muốn đưa sợi dây này cho Triệu Thanh Hề.

"Không cần cám ơn, em và mẹ Đinh Đinh là chị em, em chăm sóc Đinh Đinh là việc nên làm." Triệu Thanh Hề cảm giác có chút lúng túng.

Thang máy vang lên một tiếng ‘đinh’, cửa vừa mở ra, bên ngoài mọi người chen vào như ong vỡ tổ, cứ thế nhét Triệu Thanh Hề và Đinh Duệ vào chung một chỗ, Đinh Duệ cười đưa tay khẽ tách ra khoảng cách giữa Triệu Thanh Hề và người bên cạnh.

Không biết thế nào mà khi Triệu Thanh Hề ngẩng đầu lên liền đối mặt với đôi mắt đưa tình của Đinh Duệ.

Ra khỏi thang máy, cuối cùng Triệu Thanh Hề cũng có thể thở phào, Đinh Duệ ở sau lưng nói: "Đi, anh mời em ăn cơm, sau đó lại đưa em trở về."

Triệu Thanh Hề đang muốn cự tuyệt, điện thoại lại reo lên, Tống Cẩn Thành ở bên đầu kia điện thoại hắng giọng kêu: "Vợ, anh đây không có quần lót, em đi tiệm mua cho anh hai cái, phải là cỡ lớn nha."

Anh đi chết đi! Triệu Thanh Hề buồn bực nói vào điện thoại di động: "Em mới không mua cho anh đâu, anh muốn mặc thì bảo người khác mua đi."

Đinh Duệ cười cười, không để bụng việc Triệu Thanh Hề đột nhiên thay đổi sắc mặt: "Đây là số điện thoại của anh, xem ra bây giờ em không có thời gian, vậy hôm khác anh lại hẹn em ăn cơm. A, đúng rồi, tặng cho em thứ này." Nói xong, Đinh Duệ móc ra cái hộp nhét vào tay cô.

Triệu Thanh Hề “O__O". . .



Trở lại nhà trọ mướn chung với chị họ, Triệu Thanh Hề đang chuẩn bị mở cửa đi vào thì sau lưng truyền đến một giọng nói tràn đầy chính trực: "Xin chào, em chính là hàng xóm đối diện phòng anh đi, anh là người mới chuyển tới."

Triệu Thanh Hề nghe vậy quay đầu lại, thấy trong tay anh ta đang giơ lên hai cái túi ny lon.

Trình Đông Tranh lộ ra tám cái răng tiêu chuẩn: "Bộ dáng em rất xinh đẹp, em tên là gì vậy?"

"Triệu Thanh Hề." Triệu Thanh Hề lạnh nhạt nói.

"Người cũng như tên a! Anh tên là Trình Đông Tranh, là một kĩ sư phần mềm. Về sau em có vấn đề gì với máy vi tính, bất cứ lúc nào cũng có thể tới tìm anh." Trình Đông Tranh cười: "Về sau chúng ta chính là hàng xóm rồi, xin chiếu cố nhiều hơn."

Triệu Thanh Hề gật đầu, trong lòng cảm thấy ánh mắt đối phương nhìn mình rất không bình thường.

Kết quả đoán không lầm. Triệu Thanh Hề đang ăn cơm tối cùng chị họ Đường Lệ Na liền nghe Trình Đông Tranh gõ cửa: "Thanh Hề, em ở đâu?"

"Thanh Hề, giá thị trường tiêu thụ tốt thật nha! Người ta mới dọn vào một ngày liền nhìn trúng em." Đường Lệ Na cười trêu ghẹo.

"Chị họ chính là thích nói giỡn, không chừng Thôi Trí Minh ở nước ngoài được nhiều cô em xinh đẹp thích mất rồi, chị còn không mau tới nhìn một chút." Triệu Thanh Hề nói xong, để đũa xuống đi mở cửa.

Trình Đông Tranh đã tắm rửa thay một thân đồ ngủ áo ngắn quần ngắn, mang đôi dép lê, trên tóc còn ướt nước: "Hai người đang dùng cơm sao, đúng lúc anh mới chuyển đến đây, còn chưa có mua dụng cụ nấu cơm, anh da mặt dày, có thể vào trong này ăn ké chút cơm hay không?"

"Tới đây, hoan nghênh!" Đường Lệ Na đứng lên nói.

Trình Đông Tranh vừa ăn như hổ đói vừa hỏi: "Thanh Hề là em gái cô à? Thoạt nhìn cũng có điểm giống, ừ, thức ăn này không tệ, khai vị ăn với cơm, là Thanh Hề làm phải không? Phụ nữ biết nấu ăn là thích hợp nhất để lấy về nhà làm vợ. . . . . . Ừ, món gà hầm nấm này vừa vào miệng đã tan, món rau càng thêm tuyệt vời, thanh thúy ngon miệng."

Đường Lệ Na liếc liếc về phía Triệu Thanh Hề, nhóc con, người ta biểu hiện thật rõ ràng.

Triệu Thanh Hề đưa chân đạp đạp Đường Lệ Na, ý bảo chị không nên suy nghĩ nhiều. Tống Cẩn Thành vẫn còn lấp kín ở trong tim cô đấy.

Cơm ăn xong rồi, Trình Đông Tranh vẫn như cũ không rời đi: "Thanh Hề, chúng ta thương lượng được không, về sau anh tới đây ăn cơm tối. Mỗi tháng anh trả tiền ăn cho hai người, em yên tâm anh trả tiền theo ba bữa cơm, hơn nữa chỉ buổi tối anh mới tới đây ăn, em xem được không? Dù sao một mình anh ở một gian phòng cũng rất lạnh lẽo, số lượng rau xào còn chưa đủ dính vào trong nồi."

"Không phải mỗi ngày em đều về nhà nấu cơm." Triệu Thanh Hề nhàn nhạt nói, xem cô như bà nấu cơm à! Hôm nay Tống Cẩn Thành bảo cô nấu cơm, trong lòng cô rất không vui, trở lại còn gặp gỡ Tôn Bội Quỳnh, nhớ tới thôi cũng làm người ta nổi da gà.

"Em không về nhà ăn cơm tối, em đi đâu ăn vậy?" Trình Đông Tranh hỏi tới.

"Em ấy làm bà chủ trong tiệm của bạn trai mình, không cần quan tâm một ngày ba bữa, nói một tiếng là có thịt cá, sơn hào hải vị, đâu có ngu đến mức trở lại uống bát cháo loãng, ăn chút thức ăn tầm thường!" Đường Lệ Na uống một hớp canh trứng với cà chua: "Tay nghề của em gái tôi không có nơi phát huy, cho nên nói phụ nữ vẫn nên tìm bạn trai giống như em gái tôi vậy, đàn ông có năng lực kiếm tiền, ăn mặc không lo, còn ngày ngày vui vẻ đếm tiền mặt."

Trình Đông Tranh sững sờ, cười cười.

Ngày hôm sau, trên đường Triệu Thanh Hề đi bệnh viện lại nhận được điện thoại gọi hồn của Tống Cẩn Thành: "Vợ, em đang ở đâu? Anh đói bụng, em nhớ mang thức ăn ngon cho anh."

Ha ha, ăn chết anh đi! Triệu Thanh Hề nghẹn một bụng hoả, tức giận nói: "Em sẽ không tới đó sớm, không muốn đói bụng thì tự mình tìm đồ ăn đi."

"Anh không muốn, vợ, anh chỉ muốn ăn đồ em làm, em làm, anh đều ăn được rất vui vẻ. Vợ à, trưa nay em làm cho anh thịt hấp khoai môn, bạch trảm kê (một món ăn được chế biến từ gà), cá Lư chưng. . . . . ." Tống Cẩn Thành tựa như đại gia nằm ở trên giường kêu một chuỗi tên đồ ăn, không nghĩ tới lửa sắp sửa thiêu tới mông mình rồi.

"Tống Cẩn Thành, anh cho em là bảo mẫu hay là dì làm cơm nhà anh à? Em không có nghĩa vụ phải phục vụ anh. Muốn ăn thì gọi đầu bếp của khách sạn Tống Thành làm cho anh." Triệu Thanh Hề nói xong, cúp điện thoại: "Bác (chỉ ông đầu bếp), xách hai phần hoành thánh tôm tươi, một phần nhỏ bánh bao hấp." Thật ra thì chính cô cũng chưa có ăn.

Tống Cẩn Thành đã quen với tính tình kì quái của Triệu Thanh Hề rồi. Khi Triệu Thanh Hề đá tung cửa, khí thế rào rạt mà đi vào, anh nhếch miệng cười một tiếng: "Vợ, anh biết ngay em không nỡ để anh đói bụng, trong lòng luôn nghĩ tới anh." Tống Cẩn Thành nhận lấy hộp thức ăn từ trong tay Triệu Thanh Hề, vừa mở ra thấy hoành thánh ôm tươi, anh mím môi một cái: "Thơm quá! Anh thích." Nói xong, cầm cái muỗng ăn hổn hển.

Triệu Thanh Hề không có chú ý tới sắc mặt Tống Cẩn Thành thay đổi, ngồi một bên ăn điểm tâm.

"Cẩn Thành à, cái thằng nhóc này thật không để người ta yên tâm mà, đầu bị thương còn gạt mẹ à?" Mẹ Tống đẩy cửa vào, thấy hai người đang ăn hoành thánh: "Sáng nay nếu không phải mẹ chặn Lý Ba hỏi con đi đâu vậy, có lẽ vẫn còn bị lừa mà chẳng hay biết gì. Con xem một chút con bị băng thành cái dạng gì rồi hả? Đầu  bị người nào đập? Có nặng hay không? Có chảy máu hay không? Người đập con đã bị bắt đến đồn công an chưa? Bị phán ở tù bao lâu?"

"Mẹ, con đang ăn bữa ăn sáng đó, mẹ yên lặng chút đi." Sắc mặt Tống Cẩn Thành bắt đầu khẽ biến đỏ, cũng không ngẩng đầu lên vẫn tiếp tục ăn.

Phan Hiểu Yến đi theo phía sau mẹ Tống, nhìn thức ăn trong chén Tống Cẩn Thành: "A! Bác gái, anh Thành ăn hoành thánh tôm tươi, không phải anh ấy dị ứng với hải sản sao? Bác xem trên cổ anh ấy cũng nổi lên mẩn đỏ rồi."



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 30.07.2017, 19:20
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 13.04.2017, 20:31
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 274
Được thanks: 4018 lần
Điểm: 25.12
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Hết khổ chuyển sướng - Tân Tiểu Y - Điểm: 42
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 26:

Edit: kimphuong172839

Thật ra thì Tống Cẩn Thành cảm thấy thân thể khác thường, miệng nuốt vào hoành thánh tôm tươi, cổ bắt đầu nóng lên, dần dần thậm chí còn có chút ngứa.

Nhưng bởi vì là bữa ăn sáng do Triệu Thanh Hề mua, dù cho anh ăn thạch tín (*) cũng cảm thấy ngọt: "Không có việc gì. Dị ứng không nghiêm trọng như vậy."

(*): ma tuý.

Triệu Thanh Hề nhìn kỹ, trên cánh tay Tống Cẩn Thành cũng bắt đầu nổi da gà lên. Cô đoạt lấy hộp thức ăn: "Đừng ăn! Biết rõ mình dị ứng anh còn ăn!"

Tống Cẩn Thành hậm hực quệt quệt mồm: "Vợ mua, anh đương nhiên phải ăn!"

Mẹ Tống không nhìn nổi hai người tình chàng ý thiếp, xem bà là người đầu gỗ sao — kỳ cục: "Mau gọi bác sĩ khoa da liễu tới xem một chút, bệnh sởi này mà làm không tốt thì xảy ra vấn đề lớn! Khi còn bé con ăn trộm tôm hùm nhỏ nên toàn thân nổi bóng nước, bài học kinh nghiệm đó đã quên rồi sao? Con quên bộ dáng con khóc thét lên lúc ấy..."

Nói xong lại trợn mắt nhìn Triệu Thanh Hề: "Cô gái, cô đưa thức ăn cho người khác thì nên hỏi trước một chút đối phương có dị ứng hay không, nếu là ăn ra mạng người cô phụ trách à?"

Triệu Thanh Hề nói: "Bác gái, con không biết anh ấy có dị ứng hay không, hơn nữa trước đó con trai của bác cũng không có nói."

"Theo lời này của cô thì cô còn trách tội ở trên đầu con tôi à? Cô nói chuyện với trưởng bối như vậy sao?" Mẹ Tống khí thế hung hăng chống eo mập.

"Mẹ, giọng nói chuyện của mẹ quá dữ tợn, Thanh Hề là vợ con, mẹ đối với cô ấy tốt một chút." Tống Cẩn Thành cố hết sức chịu đựng ngứa ngáy.

Triệu Thanh Hề quay đầu đi.

Chỉ chốc lát sau, bác sĩ khoa da liễu vội tới kê đơn thuốc cho Tống Cẩn Thành, dặn dò anh sắp tới nên chú ý ăn uống.

Tống Cẩn Thành để Triệu Thanh Hề đi xuống lầu lấy thuốc, Phan Hiểu Yến cũng lập tức đi theo.

"Thành thật mà nói, cô và anh Thành không thích hợp cũng sẽ không có kết cục tốt, cô cũng thấy đấy, bác gái không thích cô, nếu anh Thành muốn cưới cô, hai vị trưởng bối nhà họ Tống nhất định sẽ không đồng ý." Phan Hiểu Yến lảm nhảm ở phía sau Triệu Thanh Hề.

"Loại người như cô không ăn được quả nho thì nói quả nho còn xanh, không cần thiết nói với tôi, cô có bản lãnh thì đi nói với Tống Cẩn Thành đi." Triệu Thanh Hề nói xong, bước xuống một bậc thang cuối cùng, đúng lúc này, phía sau truyền tới một tiếng thét lên! Cô quay đầu nhìn lại, Phan Hiểu Yến từ trên cầu thang tuột xuống, té chỏng cả vó.

NO ZUO NO DIE why don\’t you try?

Ngay cả các thím trên hành lang đều bật cười.

Triệu Thanh Hề trở lại phòng bệnh thì thấy Tống Cẩn Thành đã đổi đồng phục bệnh nhân: "Thanh Hề, em đến ngân hàng lấy chút tiền ra ngoài cho anh hai và chị dâu em đi, mới vừa rồi chị dâu em gọi điện thoại tới đây nói muốn dọn nhà."

Thật là một chị dâu cực phẩm, Triệu Thanh Hề cau mày: "Mặc kệ chị ta, chị ta muốn dọn nhà thì tự mình nghĩ biện pháp, động một chút là mở miệng xin tiền, anh cũng không phải là máy in tiền trong ngân hàng." Còn nữa, anh và em còn không phải là người một nhà, đừng quá lôi kéo làm quen!

"Vợ, mọi người là thân thích, có chuyện nên giúp đỡ lẫn nhau nha, hơn nữa đỉnh đầu anh dư dả, không thiếu chút tiền này." Tống Cẩn Thành cười.

Triệu Thanh Hề dừng lại, nói úp úp mở mở: "Trong tay anh có nhiều tiền không chỗ tiêu đúng không? Tống Cẩn Thành, ba mẹ và anh hai em không đồng ý dọn nhà, nếu như anh lấy tiền cho chị dâu em là làm trở ngại chứ không giúp được gì! Hiểu chưa?"

"Đã hiểu!" Tống Cẩn Thành nói: "Vợ, em có đồng ý lấy anh hay không?"

Triệu Thanh Hề bị hỏi ngẩn ra, anh và Tôn Bội Quỳnh đến cùng là có chuyện gì xảy ra cô còn chưa có hiểu rõ đấy.

Tống Cẩn Thành thấy Triệu Thanh Hề chần chờ không nói, phiền não xé tóc: "Chuyện lập gia đình như vậy em cũng cần suy nghĩ thật kỹ à?"

"Cả đời người con gái chỉ có một lần đương nhiên là phải nghĩ thật kỹ." Triệu Thanh Hề nói.

"Được, vậy thì anh cho em thời gian nhất định để suy nghĩ!"

——

Đảo mắt đã là một tháng sau, trước kia Tống Cẩn Thành có mua một vài cửa hàng mặt tiền, nay con đường trước cửa hàng mới được tu sửa lại, lượng người đi lại chợt tăng cao, nhà cửa hai bên trong một đêm trở thành hàng bán chạy, giá tiền nhanh chóng tăng lên.

Tống Cẩn Thành mua các cửa hàng lân cận tổng cộng có diện tích ước chừng bốn năm trăm thước vuông, trong vòng một ngày toàn bộ đều được cho thuê sạch.

"Vợ, về sau chúng ta chỉ thu tiền cho thuê hàng tháng thì đã có hơn vạn khối (*)." Tống Cẩn Thành nói.

(*): đơn vị tiền tệ.

Triệu Thanh Hề đang vì chuyện thuê thêm nhân viên cho cái khách sạn Tống Thành thứ hai mà rầu rĩ, chi nhánh thứ hai có diện tích lớn hơn khách sạn gốc gấp bội lần, từ hai tầng gia tăng đến năm tầng, cần thuê thêm nhiều nhân viên sắp xếp các công việc.

"Ừ." Triệu Thanh Hề trả lời ngắn gọn.

"Vợ, tối nay đi chỗ của em ăn cơm đi, anh muốn ăn thức ăn em nấu." Tống Cẩn Thành nuốt xuống nỗi khổ tâm,khoảng cách từ lần trước nhấm nháp tay nghề của cô đến nay giống như đã là chuyện của mấy trăm năm trước.

"Không có thời gian làm cho anh." Triệu Thanh Hề tức giận nói: "Em cũng không phải là bảo mẫu nhà anh."

Người này kể từ khi ăn thức ăn cô làm, luôn luôn bảo cô nấu cơm, gà vịt cá thịt gì cũng muốn ăn.

"Không có việc gì, đến nhà em xin cơm là được."

"Anh đã là ông chủ lớn, tùy tiện đi tới một chỗ cũng có cơm ăn." Triệu Thanh Hề thu hồi sổ sách, thấy Tống Cẩn Thành cợt nhã muốn đưa tay sờ eo mình: "Tống Cẩn Thành, ngày mai chúng ta nhờ công ty quảng cáo vì khách sạn Tống Thành làm quảng cáo đi, để danh tiếng lan rộng, khiến các thành thị phụ cận cũng biết ở Thanh Nịnh có khách sạn Tống Thành. Như thế nào?" Thế kỷ hai mươi mốt, muốn tuyên truyền sản phẩm của mình thì việc làm quảng cáo là một cái biện pháp đầu tiên, nếu chỉ dựa vào người tiêu thụ truyền miệng thì phải đợi đến khi nào, cho nên phải nắm lấy tiên cơ (*).

(*): cơ hội đầu tiên/ thời cơ tốt.

"Được rồi. Nghe vợ. Vợ là thủ trưởng (sếp), cấp dưới tuyệt đối phục tùng mệnh lệnh. Hơn nữa kiên quyết ủng hộ và thi hành!"

"Ba hoa!"

Hơn năm giờ chiều, Tống Cẩn Thành lái xe chở Triệu Thanh Hề đi chợ mua thức ăn rồi mới về nhà trọ Đường Lệ Na.

Bận rộn hơn một tiếng mới làm xong thức ăn, Đường Lệ Na cũng hết giờ làm từ trường học trở về.

"Ôi chao, nhờ phúc của ông chủ lớn mới có thể ăn được thức ăn thơm phức này! Xanh xanh đỏ đỏ thật phong phú." Đường Lệ Na gắp khối thịt nướng: "Ông chủ Tống, về sau anh cưới được Thanh Hề nhà chúng tôi là có phúc đó! Thanh Hề sẽ nấu ăn nhiều hơn, ngày ngày mỗi món đều không giống nhau."

Tống Cẩn Thành một mặt cười, một mặt hổn hển nói: "Chị họ, hôm nay em làm trợ thủ cho Thanh Hề, cho nên bữa cơm tối nay là hai người chúng em hợp lực làm thành."

"Không tệ. Vợ chồng đồng tâm thật lợi hại!"

Trình Đông Tranh quen cửa quen nẻo đi vào nhà Triệu Thanh Hề: "Ơ, tất cả mọi người ăn rồi!" Anh ta đi tới, thấy Triệu Thanh Hề ngồi bên cạnh một người đàn ông cao to cường tráng.

Tống Cẩn Thành hỏi: "Vợ, anh ta là ai vậy?"

"Hàng xóm ở đối diện nhà chúng ta, Trình Đông Tranh." Triệu Thanh Hề giải thích: "Anh ấy ở nhà chúng em ăn cơm nước, buổi tối mới tới ăn cơm."

Trực giác của Tống Cẩn Thành cho thấy Trình Đông Tranh có chút bỉ ổi, liền đưa cái ghế tới gần Triệu Thanh Hề, gắp một đống rau dưa vào chén Triệu Thanh Hề: "Vợ, tới ăn rau cải."

Trình Đông Tranh cười ha ha, nói một cách đầy ý vị sâu xa: "Anh em, chính anh ăn thịt, lại để cho Thanh Hề ăn rau cải. Không biết thương người sao."

Trong nháy mắt Đường Lệ Na ngửi thấy được mùi khói thuốc súng: "Trình Đông Tranh, anh nhanh ngồi xuống ăn đi."

Tống Cẩn Thành cau mày, thấy Triệu Thanh Hề dùng ánh mắt vô cùng dịu dàng nhìn mình: "Vợ, em dùng bữa, anh không chấp nhặt với người khác."

Cơm nước xong, Triệu Thanh Hề dọn dẹp bát đũa đi rửa chén, Trình Đông Tranh đứng lên ân cần muốn nhận lấy chén trong tay cô.

Tống Cẩn Thành từ trong lỗ mũi hừ hừ: "Vợ, anh và em nhanh đi rửa chén."

Trình Đông Tranh sờ sờ chóp mũi: "Tôi chỉ là thuận tay giúp một chút thôi, vừa đúng lúc tôi muốn đi phòng bếp rửa tay đấy."

Tống Cẩn Thành kề bên thân thể Triệu Thanh Hề, buồn buồn nói: "Vợ, lúc nào thì anh ta ở đối diện nhà em vậy? Tại sao anh không rõ ràng lắm!"

"Chuyện anh không rõ ràng còn nhiều nữa." Triệu Thanh Hề đoán chắc anh lại ghen tuông.

"Tất nhiên, ví dụ như anh không biết phía dưới vợ anh có mấy cọng lông, ngực muốn mấy bàn tay mới có thể cầm hết!" Tống Cẩn Thành mặt không biến sắc tim không đập, cúi đầu lấy một khí thế sét đánh không kịp bưng tai hôn một hớp ở trên sườn mặt Triệu Thanh Hề, vừa vặn bị Trình Đông Tranh thấy được.

Tống Cẩn Thành cười, anh chính là muốn đối phương nhìn thấy!

Mặt Triệu Thanh Hề đỏ như quả hồng: "Rốt cuộc anh có rửa chén hay không? Như vậy đi, toàn bộ những thứ này để lại cho anh rửa!" Nói xong, nhét khăn lau vào tay Tống Cẩn Thành: "Rửa sạch sẽ chút, em đi ăn trái cây."

Tống Cẩn Thành: %>_<%

Trình Đông Tranh lẳng lặng nắm tay, liếc Tống Cẩn Thành một cái, sau đó đi ra ngoài.

"Thanh Hề, cuối tuần này, công ty anh tổ chức cho nhân viên đi du lịch ở Châu Hải, có thể đưa thêm một người thân hoặc bạn bè đi cùng, em có thời gian rãnh không? Anh muốn mời em cùng đi." Trình Đông Tranh hỏi.

Đường Lệ Na đang xem phim võ hiệp: "Mời tôi đi!"

Triệu Thanh Hề đoạt lấy hộp điều khiển ti vi từ trong tay Đường Lệ Na, xem tin tức tài chính và kinh tế Ương Thị, chủ yếu là xem ngành bất động sản và ăn uống: "Ngại quá, gần đây tôi không có thời gian. Bằng không gọi Lệ Na đi, chị ấy biết bơi, leo núi cũng rất giỏi."

Trình Đông Tranh nói: "Cơ hội lần này khó có được, bao ăn bao ở, em đi đi, chúng ta là bạn bè, có phúc cùng hưởng chứ sao."

Triệu Thanh Hề nghiêng đầu thấy Tống Cẩn Thành từ trong phòng bếp đi ra: "Mấy ngày gần đây tôi thật sự không có thời gian. Một tháng kế tiếp tôi đều phải bận rộn chuyện khai trương khách sạn mới."

Sau khi Trình Đông Tranh đi, Tống Cẩn Thành chen đến ngồi bên cạnh Triệu Thanh Hề: "Vợ, anh đều nghe được, em làm tốt lắm, đối với loại theo đuôi này chính là phải từ chối thẳng thắn, không thể để một chút kẽ hở cho hắn chui!"

Triệu Thanh Hề và Tống Cẩn Thành bốn mắt nhìn nhau: "Khuya lắm rồi. Anh cần phải trở về."

Tống Cẩn Thành còn lâu mới đi, tối nay một chút ngon ngọt cũng không ăn đến: "Để cho anh ăn một miếng."

"Cái gì?"

"Miếng xoài trong tay em kìa."

. . . . . .

Không tới tám giờ rưỡi, Tống Cẩn Thành liền bị Triệu Thanh Hề đuổi ra ngoài, hai người xuống lầu dưới, Tống Cẩn Thành nhân cơ hội Triệu Thanh Hề không có chú ý, ôm Triệu Thanh: "Vợ, để cho anh ôm hôn một cái."

Triệu Thanh Hề cũng không phải là loại người bụng đang đói có người mời ăn thì kêu no rồi mà từ chối, trong khoảng thời gian này hai người thật bận rộn, vì làm ra tiền, vì thay đổi vận mệnh, liền ngoan ngoãn tựa vào trong ngực Tống Cẩn Thành: "Ừ."

"Chiều mai em đi theo anh tham gia tiệc rượu." Miệng Tống Cẩn Thành bắt đầu cà xát lung tung, đầu lưỡi nóng bỏng bắt đầu kề sát da Triệu Thanh Hề.

Gần mười phút đều không tận hứng, Triệu Thanh Hề hết cách rồi, đẩy hắn ra: "Buổi tối đã khuya rồi, anh động tình à! Mau trở về đi thôi, chiều mai anh tới tiệm đón em... em chuẩn bị qua loa được chứ?"

"Vợ anh thiên sinh lệ chất (*), không đánh son phấn cũng là đại mỹ nữ hạng nhất." Tối nay Tống Cẩn Thành nói lời ngon tiếng ngọt giống như không cần trả tiền vậy.

(*): trời sinh đã đẹp


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 09.08.2017, 13:54
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 13.04.2017, 20:31
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 274
Được thanks: 4018 lần
Điểm: 25.12
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Hết khổ chuyển sướng - Tân Tiểu Y - Điểm: 31
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 27: Bạt tai vang dội

Edit: kimphuong172839

Bữa tiệc mà Tống Cẩn Thành muốn tham gia là một cuộc gặp mặt của toàn bộ thương nhân, người đứng ra tổ chức là cục Công Thương, có thể mang nữ quyến (*) tham gia cũng có thể không mang theo nữ quyến tham gia.

(*): Là vợ hoặc người yêu.

Ông già Hoàng đó, dĩ nhiên là mang theo cô thư kí kiêm tiểu tình nhân, tuyệt đối bọn họ sẽ không đưa bà vợ có tuổi trong nhà ra khỏi cửa.

Da ố vàng, bắp thịt rủ xuống, nổi bật lên cái bụng phệ. . . . . . Muốn làm cho người ta có bao nhiêu ghét bỏ là có bấy nhiêu ghét bỏ.

Ông chủ Hoàng và Tống Cẩn Thành đang có phương diện hợp tác trong xây dựng, cái gì xi măng, cát đá, cốt thép… Tống Cẩn Thành đều lấy từ chỗ ông chủ Hoàng.

"Ơ, ông chủ Tống diễm phúc không cạn nha, mang tình nhân xinh đẹp như thế tới tham gia dạ tiệc." Ông chủ Hoàng nheo mắt, ngồi ở trên ghế gỗ Lê Hoa, đang kẹp một điếu thuốc trong tay.

Tống Cẩn Thành lắc đầu: "Ông chủ Hoàng, ông nhìn lầm rồi, cô ấy là bà xã tôi, là vợ!"

"Oh? Ngại ngùng quá, tôi còn tưởng là người tình nhỏ của cậu."

Tống Cẩn Thành cười cười, xoay người nói: "Thanh Hề, tới đây ngồi."

Sau khi Triệu Thanh Hề tới mới phát hiện bữa tiệc rất hoành tráng, tổng cộng có 20 bàn, hoặc là nhân viên Phủ Thị Chính, hoặc là thương nhân có cái bụng béo phệ nệ, dĩ nhiên bên cạnh thương nhân còn có các cô gái.

"Tống Cẩn Thành, anh ngồi xuống, em nói với anh chút chuyện."

"Vợ, em nói đi." Tống Cẩn Thành xoay tròn cái bàn, bắt lấy đậu phộng hạt dưa: "Vợ, ăn đậu phộng hạt dưa."

Triệu Thanh Hề nhìn nhân viên phục vụ đi qua đi lại, thương nhân thoải mái xã giao: "Đợi người khác tới mời rượu, anh uống ít thôi. Đừng ai đến cũng không cự tuyệt, uống say là em trực tiếp ném anh ra con đường lớn."

Tống Cẩn Thành nhét hạt đậu phộng đầy miệng: "Được, nghe vợ."

Trước khi bữa tiệc chính thức mở màn, Tống Cẩn Thành đi lang thang giao thiệp với tất cả các nhân vật trong thương trường, còn Triệu Thanh Hề thì vào nhà vệ sinh.

Triệu Thanh Hề đang rửa tay ở bồn nước thì nghe một cô gái trẻ bên cạnh nói: "Phương Phương, cô biết không? Tối nay ông chủ Hoàng vốn định đưa tôi tặng cho ông chủ Tống đó, không ngờ anh ta lại mang bà vợ của mình tới, cô nói có tức cười không."

Phương Phương nói: "Chuyện này thì có gì kỳ lạ, không chừng ông chủ Tống là sợ vợ, anh ta bị vợ ép chặt đấy."

"Tôi thấy không giống, ông chủ Tống rất quyết đoán, cô không thấy anh ta đầu tư xây nhà chung cư, vừa đẹp vừa thời thượng, trước đây không lâu mới vừa bắt đầu phiên giao dịch, chỉ ba bốn ngày liền tiêu thụ không còn 1 cái đấy. Tôi nghe ông chủ Hoàng nói, ông chủ Tống chuẩn bị xây khu thương mại, đến lúc cần quảng cáo, không thể thiếu sự giúp đỡ của cục Công Thương. Anh ta mang vợ đi theo, không phải đánh mặt của chính mình sao, cô xem một chút tại bữa tiệc này có mấy người đưa vợ tới, ai mà không lấy danh nghĩa thư kí, trợ lí để đưa tình nhân nhỏ bên ngoài của mình theo."

Phương Phương: "Cô đó, chớ ăn không được quả nho rồi nói nho còn xanh."

"Thôi đi, tôi là hâm mộ ghen tị đó, tuổi của ông chủ Tống không lớn lắm, hình như tuổi vợ của anh ta cũng không lớn."

"Thôi, chớ thảo luận, sắp mở màn rồi."

Triệu Thanh Hề vội vàng đi ra ngoài, để lại cái bóng lưng cho hai người.

Triệu Thanh Hề trở lại đại sảnh, còn tận lực lộ ra khuôn mặt tươi cười, không có chút tức giận nào, nếu cô bởi vì mấy câu nói linh tinh lúc nãy mà gây khó dễ thì cũng quá hẹp hòi rồi.

Chỉ là không ngờ sẽ gặp phải Trương Huệ Đình, chủ quản khách sạn Tống Thành.

Bình thường Triệu Thanh Hề tiếp xúc với Trương Huệ Đình không hề ít, nhưng làm thế nào cũng không thể nghĩ đến một cô gái thoạt nhìn an phận như thế sẽ đi cùng một người đàn ông hói đầu.

"Tống Cẩn Thành, anh xem, Trương Huệ Đình, chủ quản nhân sự trong tiệm cơm." Triệu Thanh Hề ăn cá trích kho tàu, nói với người bên cạnh.

Tống Cẩn Thành đang chuẩn bị đi kính cục trưởng cục Công Thương, nghe vậy: "Mặc kệ cô ta, em ăn đi, cô ta thích đi cùng người đàn ông nào là chuyện của cô ta."

Triệu Thanh Hề liếc anh một cái, tức giận nói: "Em chỉ nói một câu anh lại phản ứng lớn như vậy! Tốt lắm, anh đi đi."

Triệu Thanh Hề cười cười với Trương Huệ Đình, mấy tháng trước cô mắt thấy Trương Huệ Đình bảo nhân viên im miệng không nói huyên thuyên sau lưng người khác, đã cảm thấy người này hiểu được cách ứng xử, không có đơn giản như biểu hiện bên ngoài. Hơn nữa hình như Trương Huệ Đình có tình ý với Tống Cẩn Thành, nhưng Triệu Thanh Hề không có ghi chuyện này ở trong lòng.

Tiếp xúc với nhau thì thấy Trương Huệ Đình làm việc có chừng mực, cô ấy đào tạo ra nhân viên làm việc có trách nhiệm, thái độ nghiêm túc, khách sạn Tống Thành đều nhờ vào họ.

Cho nên thực sự cảm tạ Trương Huệ Đình.

Trước mắt, vẻ mặt Trương Huệ Đình nhàn nhạt, Triệu Thanh Hề không thể làm gì khác hơn là ăn cơm của mình.

Ông chủ Hoàng mang tiểu tình nhân Như Mộng tới ngồi cách Triệu Thanh Hề hai vị trí: "Tống phu nhân, cứ dùng bữa hoài không được đâu, tới kính cô một ly, ông chủ Tống không ngừng phát triển buôn bán, cũng chúc cô và ông chủ Tống vĩnh viễn cử án tề mi (*)."

(*): Nâng khay ngang mày ( vợ chồng tôn trọng nhau - do tích vợ của Lương Hồng thời Hậu Hán khi dâng cơm cho chồng ăn luôn nâng khay ngang mày)

Triệu Thanh Hề biết uống rượu, nhưng không muốn tiếp chuyện với đối phương, cô chỉ dương dương cái ly.

Vẻ mặt Như Mộng thoáng chốc biến sắc, cô nâng ly rượu nghĩ thầm, chẳng lẽ còn muốn tôi tự mình tới đây? Nếu tôi qua đó cô cũng không có quả ngon để ăn: "Tống phu nhân, tôi tự mình tới, ly rượu này cô nhất định phải uống đó."

Triệu Thanh Hề đứng lên, thật là khi dễ đến trên đầu mình rồi, cô ta chỉ là tiểu tình nhân của người ta lại đi khắp nơi ra oai, còn đánh chủ ý đến trước mặt của cô: "Triệu Thanh Hề giơ lên ly rượu trên bàn, làm bộ lơ đãng không cẩn thận làm đổ lên người đối phương: "A? Không – thật ngại quá - tôi không có cầm chắc."

Như Mộng vốn muốn nhìn Triệu Thanh Hề mất mặt, kết quả ngược lại là chính mình mất thể diện, tức giận run người: "Cô... Là cô cố ý."

Tất cả mọi người đang ăn uống, niềm vui tràn trề, thấy vẻ mặt Như Mộng hết trắng lại đỏ, rối rít ngẩng đầu nhìn về bên này, Triệu Thanh Hề nói: "Người đẹp, tôi đã nói rồi, là tôi không cẩn thận, rượu muốn đổ đến trên người cô cũng không phải là chuyện tôi có thể khống chế."

"Cô! Cô rõ ràng chính là cố ý." Như Mộng đưa móng tay bén nhọn chỉ vào cô.

"Nói chuyện phải nói chứng cớ, nói miệng không bằng chứng chính là vu khống, mới vừa rồi cô cũng nhìn thấy tôi nâng ly rượu đứng dậy, nhất thời không có bưng ổn, mới có thể đổ đến trên người cô. Thật sự là ngượng ngùng."

Tống Cẩn Thành trở lại bàn này: "Vợ, đã xảy ra chuyện gì?"

"Không có việc gì." Triệu Thanh Hề nói xong, ngồi xuống tiếp tục ăn cơm của mình.

Như Mộng cũng không tính bỏ qua như vậy: "Ông chủ Tống, phu nhân của ông mới vừa rồi nâng ly đổ trên người tôi. Cô ấy còn chưa có chịu nhận lỗi với tôi đấy."

"Mới vừa rồi tôi đã cùng cô nói là không cẩn thận, thật xin lỗi, cô còn muốn trách tội tôi, nói là tôi cố ý." Triệu Thanh Hề nghiêng đầu nói.

Đuôi mắt Tống Cẩn Thành hiện ra nụ cười: "Ông chủ Hoàng, ông mang tới người tình không hiểu chuyện xúc phạm bà xã của tôi, ông xem giải quyết như thế nào đây?"

Ông chủ Hoàng đã uống đến mặt đỏ lừ lừ, say muốn té xỉu, nơi nào còn biết đến cùng là có chuyện gì xảy ra, nhưng mà tránh voi chẳng xấu mặt nào, Tống Cẩn Thành là con cá lớn, có tiền, còn phụ nữ tùy thời có thể đổi người khác: "Như Mộng cô qua đây nhận lỗi với Tống phu nhân, có phải tuổi còn nhỏ không hiểu chuyện hay không, còn dám nói người ta hắt rượu cô, nhanh một chút nói xin lỗi. Ha ha, Tống phu nhân, cô nể mặt cô ấy là người của tôi, đừng chấp nhặt với cô ấy có được hay không?"

Như Mộng cúi đầu, sau đó lại ngẩng đầu lên, tuổi trẻ khí thịnh: "Tôi không sai, tại sao tôi phải nói xin lỗi, tôi không làm."

Cô ta mới vừa nói xong, đột nhiên trên khuôn mặt nhỏ nhắn quét tới một ngọn gió, ‘bốp’ một tiếng, bạt tai vang dội.

PS: Mọi người đoán xem là ai đánh Như Mộng? Đoán đúng có thưởng!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 45 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: butimitu, Cocacola2310, Google [Bot], holy1091, Hà Phi, lili_nguyen, mythhuynh, nguyenmylinh, nguyennhatlinhsan@, Quỳnh Hương**, Sam151, Thanhngan25@@, Thiên Á, Thu An do, Vananh95195, Việt Đan, xiaolie và 591 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

3 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 202, 203, 204

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

13 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

14 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

17 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

18 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

19 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

20 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246



Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 230 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 220 điểm để mua Doggi bú bình
Mika_san: alo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 304 điểm để mua Khủng long Dino
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 365 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 293 điểm để mua Giường nữ hoàng
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 212 điểm để mua Bé Mascot hồng
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 251 điểm để mua Lily Flowers
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 687 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 332 điểm để mua Khỉ xanh
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Vivianna
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 216 điểm để mua Người tuyết 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 234 điểm để mua Trâm hoa cài tóc
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 750 điểm để mua Ngọc đỏ
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 291 điểm để mua Nhảy hip-hop
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> tuyết sa mạc
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 354 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 297 điểm để mua Người Nhật Bản
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 285 điểm để mua Ác quỷ
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 370 điểm để mua Ác quỷ dễ thương
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 295 điểm để mua Mèo con khóc nhè
nmngaaa: huhu ai có bản raw của rượu yêu - gà trống đẻ trứng cho em xin được không ạaaa

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.