Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 129 bài ] 

Đế hỏa - Tô Du Bính

 
Có bài mới 28.07.2017, 12:24
Hình đại diện của thành viên
Thành viên xuất sắc
Thành viên xuất sắc
 
Ngày tham gia: 08.03.2016, 09:44
Bài viết: 7860
Được thanks: 3444 lần
Điểm: 10.19
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Đế hỏa - Tô Du Bính - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


85. Bão táp đế đô (năm)

Trưởng hội nghị Lutherking ngồi trong lều hồi tưởng lại chuyện ngày hôm nay, trong lòng âm thầm đắc ý, nếu như không có ông ta, cục hiện hôm nay có khả năng sẽ trở nên không thể vãn hồi, đế quốc sẽ bại lộ khủng hoảng nội loạn. Ông ta hiển nhiên không thể tưởng được trong một căn lều gần đó, hoàng thái tử ông ta cho rằng vừa được mình cứu vớt lại đang cùng Vincent chế nhạo mình.

Lát sau, Gallon đến lều mời ông ta.

Vào lều của Ciro, Vincent đã rời đi, chỉ còn Ciro đang ở đó.

"Điện hạ." Lutherking hành lễ, xúc động nói, "Có thể nhìn thấy ngài khôi phục sức khỏe, thật sự là quá tốt."

Ciro đích thân nâng cánh tay ông ta lên: "Đi đường vất vả rồi."

"Tôi thấy thực đáng giá."

"Nhưng ông đã nghĩ đến hậu quả chưa?"

"Đương nhiên. Tôi cảm thấy vui vẻ tự đáy lòng vì đã ngăn được một hồi phân tranh."

Ciro lắc đầu: "Nhưng ông đắc tội với phu nhân Rachel rồi đó."

Lutherking vô thức nhíu mày: "Không, tôi không cho là vậy."

"Ta nghĩ chắc ông có biết về Hussel. Ở đế đô gã có mỹ danh kỵ sĩ hoa hồng. Mỹ danh này đến từ mỹ nhân từng là hoa hồng đỏ, nay là trân châu của đế đô."

"Không không không. Tôi hiểu ý ngài, nhưng tôi nghĩ ngài hiểu lầm tôi. Sở dĩ hôm nay tôi xuất hiện ở nơi này bởi vì có cùng quan điểm với viện trưởng Olivia, chỉ có một hoàng thất ổn định mới có thể thống trị một đế quốc ổn định. Cho nên tôi xuất hiện ở đây hoàn toàn vì suy nghĩ cho đế quốc, không quan hệ gì đến lập trường chính trị cá nhân cả."

"Đương nhiên ta hiểu." Ciro thở dài, "Chẳng có ai hiểu được suy nghĩ của ông hơn ta. Ông không tưởng được có bao lần ta muốn thoái nhượng ngôi hoàng thái tử để đổi lấy ổn định phồn vinh đoàn kết cho đế quốc đâu. Nhưng ta không thể làm vậy. Trên lưng ta gánh vác kỳ vọng của quá nhiều người. Là một phần tử trong hoàng thất, là nhi tử của Kastalon II bệ hạ, ta không thể trốn tránh chức trách cao quý mà huyết thống giao cho, không muốn trở thành một người nhu nhược. Ông hiểu được không?"

Lutherking cảm động: "Tôi hoàn toàn hiểu được."

"Từ nhỏ đến lớn, ta đều lấy anh trai làm gương. Cho  nên khi anh ấy rời khỏi nhân thế, chỉ để lại sứ mạng nặng nề mà quang vinh nhất trần đời, ta đã quyết phải gánh vác nó."

"Tôi tin rằng nếu bệ hạ nghe thấy lời này của điện hạ nhất định sẽ rất vui sướng."

Ciro chậm rãi lắc đầu, "Ông ấy đã không còn muốn nghe ta nói."

Đối với quan hệ tồi tệ giữa hoàng đế và hoàng thái tử, là trưởng nghị viện, sao Lutherking có thể không biết. Nhưng dù ông ta có biết cũng chỉ có thể giả bộ như không: "Bệ hạ và điện hạ là phụ tử. Trên thế giới này không có quan hệ nào gần gũi thân thiết hơn phụ tử cả."

"Vợ chồng thì sao?" Ciro thình lình hỏi một câu.

Lutherking đang giả ngu chợt sững sờ: "Hoàng hậu bệ hạ đương nhiên sẽ trở thành cầu nối cho hai vị, điểm ấy không thể nghi ngờ."

"Không ngờ ông vẫn còn nhớ rõ mẫu thân."

Lutherking hoảng sợ, "Đương nhiên. Tôi thời thời khắc khắc đều lo lắng cho sức khỏe của hoàng hậu bệ hạ."

Ciro tự giễu cười cười: "Ta tưởng rằng từ khi phu nhân Rachel đảm nhận vị trí nữ chủ nhân của điệu nhảy đầu tiên trong vũ hội, hình bóng mẫu thân đã phai nhạt trong tâm trí của mọi người rồi cơ."

"Tuyệt đối không hề." Lutherking vội nói, "Trong mắt tôi, hoàng hậu Samantha vĩnh viễn là hoàng hậu duy nhất của đế quốc." Ciro vươn tay  vỗ nhẹ vai ông ta, "Cám ơn ông, Lutherking."

Tuy tuổi tác của Lutherking đủ để làm phụ thân của Ciro, nhưng nghe thấy hắn xưng hô thân thiết với mình như vậy, trong lòng vẫn nổi lên xúc động khôn tả. Bất kể thế nào, có được tín nhiệm và cảm kích của người thừa kế ngôi vị hoàng đế đều không phải chuyện dễ dàng.

Ông ta ngẩng đầu: "Tôi và đa số người trong nghị viện đều tin tưởng điện hạ nhất định sẽ đưa đế quốc lên con đường quang minh thịnh vượng an bình giàu mạnh."

Ciro mỉm cười: "Đó là mục tiêu của ta."

Lutherking vừa lòng nở nụ cười.

"Nghe nói gần đây phụ thân có ý muốn thúc đẩy nghị viện thông qua dự luật về việc Quang Minh thần hội tổ chức lễ đăng cơ cho hoàng đế đế quốc?" Ciro chuyển đề tài.

Sắc mặt Lutherking nháy mắt như ngậm khổ qua, "Bệ hạ đang cẩn thận suy nghĩ chuyện này."

"Ta cảm thấy phụ thân nên thận trọng một chút."

Lutherking hàm súc nói: "Đề nghị này còn tồn tại một số chỗ dễ khiến cho người khác hiểu lầm, cho nên hiện tại nghị viện đang cấp bách thảo luận."

"Thật muốn mau chóng quay về."

Nói tới đây, Lutherking rốt cục tìm được cơ hội xen vào lời mình muốn hỏi: "Nghe nói điện hạ đã từng từ chối mệnh lệnh triệu ngài về đế đô của bệ hạ, vì chuyện gì vậy?" Nếu không phải Ciro từ chối mệnh lệnh kia, ông ta cũng không cần kéo bộ xương già đi theo Vincent lướt tới lướt lui trong ma pháp truyền tống trận. Trời biết ông ta có bao nhiêu chán ghét những thứ thay đổi trong nháy mắt.

Ciro đáp: "Vì lý do cá nhân."

Lutherking hùng hồn: "Chuyện gì của hoàng thái tử điện hạ cũng liên quan đến lợi ích đế quốc!"

Ciro ra vẻ khó xử trầm ngâm, rồi dường như vừa ra quyết định gì trọng đại lắm, mở miệng: "Đúng vậy. Ông nói rất đúng. Chuyện này đích xác có liên quan đến đế quốc."

Lutherking khẩn trương hỏi: "Là chuyện gì?"

"Về," Ciro ngừng giây lát, "Hoàng thái tử phi của ta."

Biểu tình giật mình của Lutherking ước chừng đứng hình trên mặt ba giây.

Ciro khẽ gọi: "Lutherking?"

Lutherking hoàn hồn: "Không biết là thiên kim nhà ai?" Ông ta nhớ tới lời đồn từng nghe thấy, thăm dò hỏi: "Là nhà Charlie sao?"

Ciro đáp: "Không. Là Vingtras."

"Vingtras?" Lutherking liều mạng tìm kiếm trong đầu những tin tức trong nước có liên quan đến Vingtras, nhưng nào có mảy may, ngược lại ở nước ngoài lại có một gia tộc vô cùng nổi danh. "Xin hỏi có phải ở trong nước không?"

"Không phải." Lutherking trợn mắt: "Là công chúa Julan?"

"Là người Julan, nhưng không phải công chúa." Ciro chậm rãi, "Là vương tử."

Lutherking đã không biết phải dùng thứ gì để che giấu hoảng sợ của mình. Tuy tập tục của Mộng đại lục cởi mở, nam giới kết hôn với nam giới không đến mức kinh hãi thế tục. Nhưng trong hoàng thất Kanding đế quốc gần trăm năm nay chưa từng xuất hiện hôn nhân đồng tính, càng không cần phải nói đến người kế thừa ngôi vị hoàng đế. Phải biết, hoàng thái tử phi sẽ thành hoàng hậu, là quốc mẫu tương lai của đế quốc a!

"Vậy con nối dòng của điện hạ..." Lutherking hàm súc mà khéo léo bày tỏ kháng nghị.

"Ta sẽ chọn con thừa tự từ trong dòng họ Kastalon."

Lutherking do dự: "Không biết là vị vương tử nào?"

"Soso." Khi Ciro nói ra cái tên này, trên mặt thoáng lộ vẻ dịu dàng.

Lutherking thấy thế, nội tâm lần thứ hai bị trùng kích.

"Nếu ông muốn, có thể gặp em ấy." Nói xong, hắn không đợi Lutherking trả lời có muốn hay không, đã vén rèm đi ra ngoài.

Lutherking đứng một mình trong lều, lòng giống như bị mấy trăm con ngựa giày xéo qua. Tình huống này, phải xử lý thế nào bây giờ? Ông ta có thể đoán ra, một khi hoàng thái tử đem tin tức này về Fariel, sẽ gây ra chấn động lớn cỡ nào. Hiện giờ ông ta lo lắng nhất chính là quan hệ của đôi phụ tử đứng đầu đế quốc vừa mới cứu chữa được có khả năng sẽ lại bị thử thách.

Mành được vén lên

Một thiếu niên nhỏ bé tóc vàng được Ciro ôm lấy đưa vào.

Mặt cậu bé hơi tròn, gò má phúng phính, đôi mắt vừa to vừa sáng, phi thường xinh đẹp. Tổng thể mà nói, là một bé trai tóc vàng xinh đẹp ánh mắt trong suốt. "Vương tử điện hạ." Đánh giá xong, ông ta không quên hành lễ.

"Chào ngài." Soso có chút ngượng ngùng nhìn ông ta.

Lutherking mỉm cười với cậu, sau đó khó xử nhìn về phía Ciro. Hiển nhiên ông ta còn chưa chuẩn bị tốt việc ở cạnh một vị nam hoàng thái tử phi đến từ nước khác.

Ciro nói với Soso: "Vị này là trưởng nghị viện của đế quốc. Tất cả quyết định quan trọng của đế quốc đều cần nghị viện phê chuẩn, mà ông ta chính là người chủ trì nghị viện." Thấy Lutherking nhìn mình, hắn lại cười: "Ta hy vọng em ấy có thể mau chóng thích ứng với mọi việc trong đế quốc."

"A, đúng, đó là việc nên làm." Lutherking cảm thấy mặt mình hình như đang từ từ nóng lên.

Soso nói: "Ngài là một người thực vĩ đại."

...

Vĩ đại?

Được rồi. Đây là lần đầu tiên ông ta nghe thấy lời khen... cao cả như vậy, dù ông ta hy vọng hai chữ này được khắc trên bia mộ của mình hơn, nhưng không thể không nói, khi đang còn sống đã được khen ngợi như thế cũng có cảm giác không tồi.

"Ngài quá khen." Nói xong, nếp nhăn khi cười trên khóe mắt ông ta lại nhiều thêm hai cái.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 28.07.2017, 12:25
Hình đại diện của thành viên
Thành viên xuất sắc
Thành viên xuất sắc
 
Ngày tham gia: 08.03.2016, 09:44
Bài viết: 7860
Được thanks: 3444 lần
Điểm: 10.19
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Đế hỏa - Tô Du Bính - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


86. Bão táp đế đô (sáu)

Đoàn kỵ mã sau phút nghỉ ngơi ngắn ngủi, rất nhanh lại lên đường.

Nếu Kastalon II đã hủy bỏ mệnh lệnh tróc nã Ciro, tức là Ciro có thể dùng ma pháp truyền tống trận trong thành về thẳng Fariel. Vì vậy, bọn họ thay đổi tuyến đường, đi vòng về thành thị lân cận.

Nghĩ đến ma pháp truyền tống trận, không khỏi nhớ tới chuyện trước đó Soso tiến vào ma pháp trận cảm giác thấy có biến đổi. Ciro kể chuyện này cho Vincent.

Vincent đáp: "Ồ, cởi bỏ phong ấn không bao lâu đã có thể cảm ứng được ma pháp trận biến đổi, thật không đơn giản."

"Ta muốn nghe nhận định của ông về chuyện ma pháp trận biến đổi hơn."

"Ma pháp trận biến đổi tổng cộng có hai hậu quả. Một là không thể sử dụng."

"Trước đó đã có người trong đội cận vệ rời đi bằng ma pháp trận."

"Thế thì chỉ còn khả năng còn lại, bọn họ thay đổi đích đến."

Mày Ciro nhíu lại. Quan điểm này nhất trí với hắn. Không thể nghi ngờ, thay đổi đích đến của ma pháp trận là biện pháp tốt nhất để hắn chui đầu vào rọ.

Vincent thấy hắn cau mày, khuyên bảo: "Yên tâm. Có ta ở đây, bất cứ ma pháp trận nào cũng không thành vấn đề."

"Ta chỉ lo lắng cho đội viên đội cận vệ."

"Ngươi đánh bại hoàng đế rồi thì có thể cứu bọn họ ra. Như chuyện phiêu lưu anh hùng ba xu ấy, không phải sao?"

"Hy vọng thế."

Hai người thì thầm trò chuyện, Lutherking không chịu nổi buồn chán giục ngựa tiến lên phía trước: "Trông hai ngài nói chuyện vui vẻ quá."

Vincent cười: "Đúng vậy. Chúng ta đang chia sẻ niềm thích thú khi sử dụng ma pháp truyền tống trận."

Lutherking xị mặt xuống. Ông ta chẳng thấy sử dụng ma pháp truyền tống trận có cái quái gì thích thú, chỉ thấy mỗi hít thở không thông, lồng ngực bị đè ép đến ngạt thở.

"Trưởng nghị viện?" Soso ló đầu ra khỏi ngực Ciro, lo lắng nhìn ông ta, "Sắc mặt ngài trông không tốt lắm."

Lutherking cố cười: "Không có gì. Có lẽ do lớn tuổi nên cưỡi ngựa có chút không quen."

Soso ngẫm nghĩ: "Chúng ta đổi chỗ nhé? Như vậy ngài có thể tiết kiệm không ít khí lực."

...

Lutherking liếc nhìn Ciro.

Mặc dù Ciro đang cười, nhưng ý cười tuyệt đối không truyền được đến người khác.

Lutherking thở sâu, cười khan nói: "Cảm tạ sự hào hiệp của ngài, thưa điện hạ. Nhưng tôi có thói quen cưỡi ngựa một mình." "Nếu ngài có gì không thoải mái, ngàn vạn lần xin đừng chịu đựng, nhất định phải nói ra."

"Được."

Soso lúc này mới vừa lòng mà thu hồi ánh mắt.

Lutherking lập tức chỉ huy ngựa đi nơi khác.

Ciro cúi đầu, nhẹ giọng hỏi bên tai Soso: "Đổi chỗ à?"

Hơi thở của hắn khiến Soso cảm thấy lỗ tai ấm áp đến phát ngứa, không khỏi nghiêng đầu nói: "Trưởng nghị viện là người quan trọng của đế quốc, hơn nữa ông ấy lớn tuổi rồi. Chúng ta phải chăm sóc ông ấy."

Tay Ciro ôm thắt lưng cậu siết chặt: "Nhưng trong lòng ta chỉ chứa được một người."

Soso hiểu lầm ý hắn, vội bảo: "Em có thể cưỡi ngựa một mình."

Ciro thầm hận, há mồm cắn nhẹ vào tai cậu.

Sắc mặt Soso nháy mắt đỏ ửng, khẩn trương nhìn xung quanh.

Vincent nhướng mày mờ ám với cậu.

"Có người... nhìn, nhìn thấy." Soso lắp bắp.

"Ta không ngại."

Soso che mặt.

"Ta càng để ý đến chuyện em muốn nhường vị trí trong lòng ta cho người khác hơn."

Soso sửng sốt, lần thứ hai giải thích: "Bởi vì trưởng nghị viện cảm thấy khó chịu. Hơn nữa chỉ trong chốc lát thôi mà, đến thành thị là xong."

Ciro lại cắn thêm một cái, lần này dùng sức mạnh hơn, khiến cho Soso phải hít vào một ngụm khí lạnh.

"Em không có ý chiếm hữu ta sao?" Hắn bất mãn hỏi.

Soso ngơ ngác nhìn hắn, "Chiếm hữu?"

"Nhìn thấy Dilin ở bên Hydeine, em có cảm giác gì?"

Soso nghĩ nghĩ: "Rất vui vẻ."

"Vui vẻ?" Ciro có chút vừa lòng với đáp án này, "Tại sao?"

"Bởi vì em biết họ yêu mến nhau, hơn nữa về sau bọn họ nhất định sẽ chăm sóc lẫn nhau."

"Vậy em nghĩ, nhỡ Dilin nhìn thấy Hydeine thân mật cùng người khác thì sẽ thế nào?"

Soso cau mày: "Hydeine đạo sư sẽ không thân mật với người khác."

"Ta đang giả thiết."

"Nhưng giả thiết này không thể thành lập." Về điểm này, cậu tin tưởng Hydeine mười phần.

Tâm tình của Ciro trở nên tệ hơn, "Tại sao em tin tưởng người khác như vậy mà lại chẳng có chút thành ý với ta?"

Soso bị chất vấn đến ù ù cạc cạc, "Thành ý gì?"

"Từ nay về sau, vị trí trong ngực ta chỉ có một mình em, không được giao cho người khác." Hắn phát hiện quanh co chẳng có tác dụng gì với Soso, cách tốt nhất là nói thẳng ra.

Soso chớp mắt, ngơ ngác nhìn hắn.

Ciro nhịn không nổi muốn cắn một hơi vào môi bé con, nhưng nghĩ đến xung quanh nhiều người, ngay cả kỵ sĩ hoa hồng Hussel kia cũng đang theo phía sau, hắn đành từ bỏ ý định, đổi thành khẽ nhéo nhéo mũi cậu.

Soso ngẩng đầu, nhìn hắn trong chốc lát, rồi cúi đầu xuống tìm vị trí thoải mái trong lòng Ciro, bắt đầu ngủ gà ngủ gật. Đây là lạc thú cậu mới tìm được sau khi bắt đầu ngồi chung ngựa với Ciro.

Hoàng thái tử và trưởng nghị viện vào thành, thành chủ nhận được tin tức liền cuống quýt ra đón.

Có điều chờ y đuổi tới nơi, đám Ciro đã vào ma pháp trận.

Có Vincent ở đây, sử dụng ma pháp truyền tống trận đương nhiên không phải ai khác. Ông ta đứng trên ma pháp trận, nhịn không được cười cười: "Con đường từ Mise đến Fariel bị chặn. Có điều chỉ cần đơn giản khai thông là được."

Lutherking nghe thấy thế, quay đầu nhìn Hussel.

Chỉ thấy Hussel đứng đó, nhắm mắt làm ngơ.

"Hoàng thái tử điện hạ!" Tiếng thành chủ truyền tới từ xa.

Ma pháp trận được công khai, cho nên sửa chữa ma pháp trận chỉ cần có một ma pháp sư là xong, còn chủ mưu phía sau là ai thì không cần nói cũng biết. Cho nên Ciro hoàn toàn không có hứng thú hỏi chuyện thành chủ.

Vincent nhìn hắn, thấy hắn không có ý thay đổi quyết định, liền nhắm trúng thời gian trước khi thành chủ xông tới, cười tủm tỉm: "Xuất phát!"

Ciro và đám người Soso chỉ cảm thấy mắt hoa lên, đã xuất hiện trong ma pháp trận Fariel.

Lutherking đứng bên cạnh sắc mặt tái nhợt, hai tay ôm ngực, bộ dạng như thể bất cứ lúc nào cũng có thể ngất xỉu

Vincent nhẹ nhàng vỗ vai ông ta: "Vẫn chưa thích ứng hả? Có muốn ta mang ông đi vài lần cho quen không?"

Lutherking nghe thấy vậy, xông thẳng ra ngoài không quay đầu lại.

Soso lo lắng: "Trưởng nghị viện không sao chứ?"

Ciro vẫn canh cánh trong lòng chuyện cậu muốn đổi chỗ, bất động thanh sắc hỏi: "Em không thấy mình quá mức quan tâm ông ta sao?"

"Ông ấy là rường cột của đế quốc a."

Tâm trạng của Ciro bỗng nhiên tốt hơn, "Em quan tâm ông ta bởi vì ông ta là rường cột của đế quốc?"

"Vâng." Soso ngừng giây lát, "Có điều bản thân ông ấy cũng rất vĩ đại."

Nói đến vĩ đại, Ciro nhớ ra lần đầu tiên cậu gặp Lutherking cũng dùng từ này ca ngợi, không khỏi hiếu kỳ: "Tại sao em lại cho rằng ông ta vĩ đại?"

"Bởi vì ông ấy là trưởng nghị viện a."

"Trưởng nghị viện thì liên quan gì đến vĩ đại?"

"Julan không có nghị viện. Phụ vương từng bảo, nghị viện chia sẻ một phần quyền lợi với quốc vương, cho nên chắc là vĩ đại rồi."

Ciro bật cười, nhẹ xoa đầu cậu: "Trưởng nghị viện ở đế quốc tuy có địa vị rất cao, nhưng đa số thời điểm, ông ta chỉ sắm vai chủ trì hội nghị thôi." Nếu như nói quyền lực của nghị viện đến từ chính quốc vương, thế thì gần đây Kastalon II đang muốn cố gắng thu hồi quyền lợi này. Có thể tưởng tượng, nếu không phải hiến pháp quy định nhất thiết phải có nghị viện, Kastalon II chắc chắn sẽ xóa bỏ nó.

Soso cái hiểu cái không.

Ciro bảo: "Không nhớ cũng không sao. Soso vội nói: "Em sẽ cố nhớ kỹ."

Ciro cười cười đầy yêu chiều.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 28.07.2017, 12:26
Hình đại diện của thành viên
Thành viên xuất sắc
Thành viên xuất sắc
 
Ngày tham gia: 08.03.2016, 09:44
Bài viết: 7860
Được thanks: 3444 lần
Điểm: 10.19
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Đế hỏa - Tô Du Bính - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


87. Bão táp đế đô (bảy)

Tin tức hoàng thái tử trở lại Fariel rất nhanh đã truyền tới tai những kẻ có ý đồ chốn đế đô.

Vincent và trưởng nghị viện Lutherking ai về nhà nấy.

Ciro mang theo Soso trở lại học viện ma pháp hoàng gia. Tuy hắn có nơi ở khác trong thành, nhưng thời gian này, không có nơi nào an toàn hơn học viện ma pháp hoàng gia của Olivia. Một hoàng đế mà lại ngang nhiên xui khiến pháp sư vong linh tiến hành hành động ám sát giữa đế đô, tuyệt đối không thể ôm hy vọng không thực tế nào với chỉ số thông minh và nhân phẩm của lão.

Lần nữa đi trên con đường vào học viện ma pháp, tâm trạng của Soso vô cùng phức tạp, có chút hoài niệm, có chút chờ mong, có chút hưng phấn, có chút buồn bã, còn có chút lo lắng.

Soso đột nhiên kéo tay Ciro.

Ciro dừng lại nhìn cậu.

Soso hỏi: "Em có thể đến ký túc xá trước không?"

Ciro cau mày: "Về sau em sẽ ở với ta."

"Em muốn đến chào hỏi đám người Patrick trước đã. Lần trước rời đi không hẹn gặp lại bọn họ, em vẫn luôn cảm thấy nuối tiếc."

Patrick.

 Cái tên Ciro gần như đã quên đi rất nhanh lại bị hắn moi ra từ trong trí nhớ. Đến cùng cái tên này còn có hình ảnh một thằng nhóc thường xuyên quấn quýt bên người Soso. Ciro giơ tay, nhìn bàn tay trắng nõn trong lòng bàn tay mình, "Còn nhớ những lời ta đã nói với em trong rừng cây không?"

Soso mở to mắt.

Bọn họ từng ở trong rất nhiều rừng cây. Kanding đế quốc là một quốc gia nhiều cây cối, gần như dọc theo con đường từ Sangtu đến Kanding đế quốc, bọn họ luôn ở trong rừng. Nhưng khi nghe hắn nói câu này, trong đầu lập tức hiện ra cảnh tượng Ciro quỳ một gối trước mặt cậu.

Nhìn hai má Soso chậm rãi ửng hồng, Ciro vừa lòng cười cười.

"Đi đi." Hắn buông tay cậu, nháy mắt ra hiệu cho thị vệ bên cạnh, sau đó xoay người về nơi muốn đến. Dù hắn rất muốn cùng Soso đi gặp bạn bè cậu, nhưng hiện giờ hắn có việc quan trọng hơn cần làm.

Sắc trời ngả tối.

Ký túc xá dưới bầu trời xám xịt lập lòe những ngọn đèn màu cam.

Soso ngửa đầu nhìn ký túc xá, phân biệt xem ngọn đèn nào thuộc căn phòng cậu từng ở, qua một lúc, cuối cùng cậu cũng nhận ra đó là ngọn đèn trong cửa sổ tận cùng bên phải, từ nơi này còn có thể nhìn thấy trần nhà trên đầu giường Kenneth, nơi đó lỗ chỗ những lỗ nhỏ.

Tâm trạng của cậu có chút kích động, đang muốn đi lên, chợt nhìn thấy một bóng người xuất hiện trong gian phòng kia.

Audis?

Soso dừng bước.

Bóng dáng Audis chỉ thoáng lướt qua, rất nhanh phòng đã tối đen.

Chẳng lẽ Audis dọn đến phòng của cậu? Soso có chút khó hiểu. Nếu cậu nhớ không lầm, hình như Audis cũng giống Ciro, có thể ở một mình trong một phòng lớn.

Hay là đi tìm Frank và Patrick trước nhỉ.

Frank ở tại biệt thự, Patrick thì ở trên lầu.

Soso cất bước hướng vào trong.

Một bóng đen rất nhanh đi từ trong ra.

Bởi vì tốc độ của hắn quá nhanh, hai thị vệ phía sau Soso không kịp tiến lên ngăn cản Soso tránh cho cậu bị đụng vào.

Nhưng bóng đen kia rất nhanh đã dừng chân.

Soso xuyên qua khe hở giữa hai bả vai của thị vệ nhìn thấy mặt người đó.

Audis? Soso phát hiện tối nay mình kinh ngạc hai lần vì cùng một người.

Audis tựa hồ nhìn thấy cậu, tựa hồ không nhìn thấy, lại tựa hồ có nhìn thấy hay không cũng không quan trọng. Hắn quẹo về một hướng, rất nhanh đã biến mất dưới phương đông đang bị bóng tối cắn nuốt.

Soso cất tiếng cảm tạ chân thành với thị vệ vừa lui về sau, sau đó đi lên lầu dưới ánh sáng yếu ớt của hàng lang.

Phòng Patrick không gần phòng cậu lắm, cậu mới đến đó vài lần, cho nên chỉ có thể dựa vào hành lang trong trí nhớ mà tìm đường.

Cánh cửa phía trước bỗng mở ra, một người ôm chậu tắm bước ra ngoài, nhìn thấy cậu thì thuận miệng chào: "Hi, Mike."

Soso sửng sốt. Đã lâu lắm rồi cậu chưa bị kêu là Mike.

Người kia lướt qua cậu độ năm sáu bước, đột nhiên ngoặt trở về, trợn mắt hỏi: "Mike? Cậu trở lại rồi à?"

Soso mỉm cười gật đầu. Tuy cậu không nhớ đối phương là ai, nhưng dưới tình huống này, mỉm cười thân mật luôn là cách tốt nhất.

"A! Anh họ ở quê của cậu có khỏe không?" Người nọ thân thiết hỏi thăm.

Tuy Soso không biết tại sao Dilin lại bị dời đến vùng quê, nhưng vẫn mỉm cười tiếp tục gật đầu: "Anh ấy khỏe lắm, cám ơn cậu quan tâm."

"Tớ nghe Patrick nói cậu gặp anh họ ở quê xong thì không trở lại nữa. Ha ha, còn tưởng anh họ cậu xảy ra chuyện gì?"

Nhắc tới Patrick, Soso rốt cục có thể hỏi ra miệng lời muốn nói. "Xin hỏi, cậu có biết Patrick ở phòng nào không?"

Nụ cười của người nọ đột nhiên biến mất.

Soso chớp mắt, âm thầm lo lắng có phải mình đã nói sai điều gì khiến đối phương mất hứng.

Người nọ nghiêm túc hỏi: "Cậu biết tớ là ai không?"

Soso: "..."

"Quả nhiên." Người nọ thở dài, "Tớ là Lewis."

"Chào cậu." Soso vươn tay.

Người nọ vươn tay nắm tay Soso thật mạnh, sau đó cắn răng cười: "Tiện giới thiệu, tớ là bạn cùng phòng của Patrick."

"A. Thật sao? Tốt quá rồi." Soso rút tay ra khỏi tay người đó, "Chúc cậu đi tắm vui vẻ." Nói xong, cậu không quay đầu lại bước thẳng vào phòng Lewis vừa đi ra.

Lewis: "..."

Sau khi Soso vào phòng thì nhìn thấy Patrick đang nằm úp sấp ngủ say, chăn đắp kín lưng, lộ ra cái mông tròn vo.

Tiếng Lewis vang lên phía sau cậu, "Từ khi cậu rời đi, cậu ta càng ngày càng thích ngủ."

Soso nghi hoặc: "Tại sao?"

"Ai biết được. Mang thai chăng?" Lewis vô cùng thiếu đạo đức bịa đặt.

"Con trai chắc là không biết mang thai."

Lewis thấy cậu trịnh trọng phản bác mình, cười cười: "Ai biết được. Nói không chừng cậu ta là nữ cải trang nam." Nói xong, y chợt thấy Soso quỷ dị nhìn mình chằm chằm. "Cậu làm sao thế? Đang nhìn cái gì vậy?"

"Nếu Patrick là nữ cải trang nam, hơn nữa còn mang thai, thế thì cậu chính là người bị tình nghi nhiều nhất." Vẻ mặt của Soso rất nghiêm túc.

Khóe miệng Lewis co giật, "Truyện hài này rất không buồn cười."

"Không phải truyện hài đâu, tớ chỉ căn cứ vào lẽ thường mà suy đoán thôi."

Lewis ôm chậu tắm vào ngực, "Hiện giờ tớ thấy thật may mắn vì bạn cùng phòng của mình là con trai. Tớ chưa chuẩn bị tốt tâm lý để cưới một bà vợ như cậu ta."

Soso nở nụ cười.

Lewis đột nhiên tới gần, thấp giọng hỏi: "Hai người phía sau cậu hình như là kỵ sĩ?"

"Bọn họ là kỵ sĩ."

"Lính đánh thuê?"

"Không, là đội viên đội cận vệ."

"Đội cận vệ? Nhà cậu?"

"Không. Của Ciro."

Lewis nhìn cậu, chớp chớp mắt, lại chớp chớp mắt.

Soso nháy mắt theo y.

"Ciro?" Lewis liếm môi, "Không biết có phải Ciro tớ nghĩ không?"

Soso nhăn mặt, rầu rĩ nói: "Tớ không biết suy nghĩ của cậu."

Lewis thậm thà thậm thụt nói nhanh: "Hoàng thái tử?"

"Đúng vậy."

Trả lời không phải Soso, mà là hai cận vệ sau lưng.

Lewis đột nhiên thẳng người, dậm chân một cái, đứng đắn bước ra ngoài.

"Cậu..." Soso quay đầu nhìn bóng lưng y, còn muốn nói điều gì, chợt nghe thấy tiếng Patrick vang lên bên phải, "Mike?" Soso quay đầu lại.

Patrick đang ôm chăn ngơ ngác nhìn cậu, khóe mắt còn sót lại chút mơ màng buồn ngủ.

Soso tiến lên một bước, tươi cười nói: "Tớ về rồi này."

Patrick đột nhiên hét to một tiếng, lấy tốc độ hai thị vệ không kịp phản ứng hung hăng ôm chầm lấy cậu, rống lên: "Chết tiệt! Ai cho cậu không nói tiếng nào đã đi."

Soso bị ghì chặt ơi là chặt, chỉ có thể cố gắng ngẩng đầu hít thở.

"Cậu có biết không," Patrick ôm cậu, thân thể còn lung lay hai cái, "Tớ rất nhớ cậu a."

Soso giơ tay lên, nhẹ nhàng vỗ về lưng hắn ta, dịu dàng nói: "Tớ cũng rất nhớ cậu."

Tình huống này tình huống này...

Hai thị vệ đưa mắt nhìn nhau. Tưởng tượng đến phản ứng của hoàng thái tử nếu thấy cảnh tượng trước mắt này, bọn họ chợt cảm thấy hình như...có chút khó giải quyết a.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 129 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: mjschjckkut3 và 55 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 202, 203, 204

12 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

13 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

15 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

16 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

17 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

20 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16



Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 230 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 220 điểm để mua Doggi bú bình
Mika_san: alo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 304 điểm để mua Khủng long Dino
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 365 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 293 điểm để mua Giường nữ hoàng
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 212 điểm để mua Bé Mascot hồng
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 251 điểm để mua Lily Flowers
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 687 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 332 điểm để mua Khỉ xanh
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Vivianna
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 216 điểm để mua Người tuyết 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 234 điểm để mua Trâm hoa cài tóc
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 750 điểm để mua Ngọc đỏ
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 291 điểm để mua Nhảy hip-hop
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> tuyết sa mạc
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 354 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 297 điểm để mua Người Nhật Bản
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 285 điểm để mua Ác quỷ

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.