Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 177 bài ] 

Con gái nhà nông - Lý Hảo

 
Có bài mới 25.07.2017, 22:57
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Thanh Lân Bang Cầm Thú
Chiến Thần Thanh Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 04.07.2014, 17:49
Tuổi: 38 Nữ
Bài viết: 1069
Được thanks: 12161 lần
Điểm: 48.3
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Điền văn] Con gái nhà nông - Lý Hảo - Điểm: 43
Chương 24: Chủ ý của Triệu thị.
Editor: ChieuNinh

Cũng không phải trong lòng Triệu thị chỉ không thoải mái thôi, nếu nói nhà lão Tam là thành thực nhất, nhưng mà vì sao còn có tiền làm ra bếp nhỏ, điều đó nói rõ bình thường cũng lừa gạt mình, là giả bộ thành thật! Triệu thị cảm thấy mình bị lừa gạt, vốn một nhà lão Tam dễ dàng gây khó dễ, hiện tại dần dần thoát ly tầm khống chế của bà, làm cho bà rất không thoải mái.

Sau khi bên Vương Phúc Nhi đã chuẩn bị xong bếp lò, ba tỷ muội liền đi lên núi hái nấm, tự mình làm một nồi canh nấm, rất là tươi mới. Lần trước Vương Đồng Tỏa xây bậc thềm cho nhà Chu viên ngoại kiếm được một trăm văn tiền, cho Triệu thị một nửa, còn thừa năm mươi văn tiền, hắn đi Tạ gia bán đậu hủ trong thôn mua một miếng đậu hủ. Vương Phúc Nhi nghĩ dùng đậu hủ làm một nồi canh rau xanh đậu hủ, cũng là thực bổ. Trong lòng Vương Đồng Tỏa vẫn có cha mẹ, để cho Vương Phúc Nhi và Vương Cúc Nhi bưng hai chén đi cho ông nội và bà nội. Vương lão đầu thật vui vẻ, Triệu thị tức giận đến không chịu uống, Vương lão đầu nói: "Không uống thì ta uống, dù sao cũng là một mảnh hiếu tâm của đám con cháu!"

Triệu thị vẫn cảm thấy nhà lão Tam lừa mình, làm cho trong lòng bà thực không thoải mái: "Một chén canh đã thu mua được ngươi, hiện tại con thứ ba cùng con dâu của ngươi tự cất tiền riêng, lão Tam cũng bị Thích thị dạy hư!"

"Con trai và cháu gái của ta hiếu kính ta, nói cái gì mà thu mua, ngươi còn nói con dâu cất tiền riêng, còn không phải tại ngươi bức sao. Ta hỏi ngươi, trước kia lão trong tay Tam có một văn tiền nào không? Nhà lão đại lão Nhị đã sớm mà bắt đầu cất riêng, cũng chỉ có lão Tam thành thật, bao nhiêu tiền đều cho ngươi. Nhưng mà ngươi thì sao, ngươi mở miệng chính là năm trăm văn tiền, còn nói dù sao các ngươi đều có, lời này của ngươi là ý tứ gì? Không phải nói nhà lão Tam có bí mật cất tiền riêng sao? Chính ngươi làm rét lạnh tâm của nhà lão Tam, vậy nhà lão Tam liền thuận theo ý của ngươi, cũng khỏi phải uổng phí cái thanh danh này. Ta nói, mà ngươi cũng không thể mở mang tầm mắt một chút, cho dù là cất tiền riêng, lão Tam bọn họ còn không phải hiếu thuận chúng ta?"

Triệu thị hoàn toàn không có nghe vào, nghĩ phải làm như thế nào để nhà lão Tam giao hết tiền ra đây.

Qua không bao lâu, Triệu thị tức giận đến sinh bệnh, chỉ nói miệng không có khẩu vị, nhưng mà xem thầy thuốc thì quá đắt tiền, bà cũng không muốn đi. Mấy con trai con dâu luân phiên thay nhau hầu hạ bà. Thời điểm tới phiên Vương Đồng Tỏa, Triệu thị nói: "Lão Tam à, nương muốn ăn cá, ngươi mua cho ta một con đi."

Vương Đồng Tỏa tự nhiên là đáp ứng rồi, thời điểm cơm trưa, Vương Phúc Nhi chỉ thấy cha nhà mình xách một con cá lớn từ bên ngoài trở về thì hỏi: "Cha, người bắt sao?"

Vương Đồng Tỏa cười nói: "Cha nào có cái bản lĩnh kia? Bà nội con muốn ăn cá, cha chạy đến trấn trên đi mua, Cúc nhi, con đi làm con cá này cho bà nội đi." Vương Cúc Nhi đáp ứng sẽ làm con cá này.

Vương Phúc Nhi cảm thấy bà nội mình có chút kỳ quái, sao lại sinh bệnh, lại còn có sức muốn ăn ngon. Mấy ngày hôm trước thời điểm đến phiên cha, bà muốn ăn thịt, cha phải đi mua, lần này lại muốn ăn cá, vì sao một vòng đến thời điểm cha hầu hạ, bà nội liền đầy trò gian trá đây?

"Cha, bà nội bị bệnh để lâu không tốt, chúng ta nên đưa bà nội đến trấn trên cho thầy thuốc nhìn mới đúng, bằng không càng kéo dài thì thành bệnh nặng." Vương Phúc Nhi nói.

"Cha cũng muốn đưa bà nội con đi, nhưng mà bà nội con nói đi thì tốn tiền, bà không muốn đi."

Nếu bà nội thật sự sinh bệnh, làm sao có thể không tới cho thầy thuốc xem bệnh? Cũng chỉ có cha mình là người thành thật, cho rằng bà nội bị bệnh. Vương Phúc Nhi cảm thấy rất tức giận, sao lại như vậy chứ, cứ bắt nạt cha là người thành thật. Nếu tiếp tục dày vò nữa, tiền thật vất vả để dành được cũng sẽ tiêu hết đi ra ngoài, sao bà nội cứ không muốn nhà mình sống tốt đây?

Thần sắc Vương Phúc Nhi có vẻ bất mãn đi tìm tú tài công học viết chữ, tú tài công thấy bộ dáng ỉu xìu của Vương Phúc Nhi thì lại hỏi: "Phúc nhi, có phải trong nhà có chuyện hay không?"

Vương Phúc Nhi nói: "Bà nội con bị bệnh, nhưng mà chĩ muốn ăn gì đó ngon, hơn nữa là thời điểm đến phiên cha con hầu hạ mới ăn ngon."

Tú tài công cũng biết cái đức hạnh kia của Triệu thị, nghe Vương Phúc Nhi nói đã biết được bảy tám phần, hắn cười nói: "Đây là có bệnh thì phải chữa bệnh, vừa vặn, ngày mai cháu ngoại trai của ta muốn đưa người tới đây, nó biết chút y thuật. Đến lúc đó, để cho hắn đi qua xem bệnh cho bà nội con đi, cam đoan là thuốc đến bệnh trừ."

Nếu vậy thì thật sự là quá tốt, Vương Phúc Nhi cảm thấy nhất định vẫn là mình có vận khí: "Đa tạ tú tài công!" Đều nói trong cuộc sống của con người sẽ hội ngộ được vài quý nhân, tú tài công khẳng định là một người, ông chủ Tế An Đường cũng là một người như vậy rồi.

Vương Phúc Nhi về nhà liền nói tin tức này cho Vương Hoa Nhi và Vương Cúc Nhi, hơn nữa kêu bọn họ giữ bí mật, ngay cả cha cũng không thể nói cho biết, bằng không lấy cái tính tình kia của cha, khẳng định sẽ đi nói cho bà nội, như vậy chính là trở tay không kịp.

Ngày hôm sau, quả nhiên Vương Phúc Nhi gặp được vị ông chủ Tống kia, hắn là đưa con trai mình đến Vương gia thôn này. Nhưng mà Vương Phúc Nhi không có nhìn thấy con trai ông chủ Tống. Thời điểm đến đây, ông chủ Tống đã biết tình huống bên này của Vương Phúc Nhi từ chỗ tú tài công. Vì thế khi Vương Phúc Nhi học chữ xong thì ông chủ Tống liền xuất hiện, cười nói với Vương Phúc Nhi: "Là Phúc nhi đi, chúng ta đi xem bệnh cho bà nội cháu!"

"Vậy, cái này, ông chủ Tống, cháu ấy à, cháu nghĩ để cho bà nội không lại tiếp tục bị bệnh nữa, ngài hiểu được ý tứ của cháu đi." Vương Phúc Nhi cân nhắc trong chốc lát rồi nói.

"Ha ha, hiểu được, nhưng mà bản thân tiểu nha đầu có biện pháp gì hay không?" Tống Viễn Chí hỏi.

"À…, thật ra thì cháu có mấy cái phương pháp."

"Còn có mấy cái phương pháp cơ đấy? Vậy đều nói ra xem, ta xem có thể làm được hay không."

"Dạ, một cái là ngài dùng kim dài đâm bà nội cháu (giống như châm cứu), nhưng mà ngài không có mang châm này, cho nên biện pháp này không được. Hai là đến lúc đó ngài hãy nói bà nội cháu có bệnh, nói một ít bệnh trạng, sau đó để cho bà một ngày ba bữa chỉ có thể uống nước, cháu cam đoan không tới một ngày, bệnh của bà sẽ tự động tốt lên. Còn có cái thứ ba, đó chính là người nói bà nội cháu bệnh thực nghiêm trọng, phải dùng dược liệu đặc biệt đắt tiền mới có thể chữa khỏi cho bà, để cho bà lập tức lấy tiền đi mua, cháu nghĩ với cái bộ dáng yêu tiền của bà, nhất định sẽ không bị bệnh nữa."

"Ha ha, quả nhiên đứa nhỏ nhà ngươi thật có ý tứ, được rồi, ta vẫn dùng loại phương pháp thứ hai đi, đi thôi." Tống Viễn Chí dắt tay Vương Phúc Nhi đi đến sân nhỏ Vương gia, Vương Phúc Nhi lớn tiếng hô: "Bà nội, bà nội, con tìm đại phu đến đây cho bà nè! Đại phu, thỉnh nhìn xem cho bà nội cháu!"

Tròng mắt Triệu thị loạn chuyển, suy nghĩ, nha đầu kia từ nơi nào tìm được thầy thuốc? Hay là một kẻ lừa đảo đi.

"Bà nội, đây là Tống đại phu, là ông chủ Tế An Đường ở trấn trên, là con có vận khí tốt, gặp được tú tài công, tú tài công thấy con khổ sở, liền hỏi con làm sao. Bà nội, bà nói xem tú tài công mỗi ngày bận rộn nhiều như vậy, còn có thể hỏi chuyện một tiểu nha đầu như con, quả nhiên là tú tài công. Con đã nói bà nội con sinh bệnh, rất nghiêm trọng rất nặng, kết quả thật đúng lúc, tú tài công có quan hệ với vị ông chủ Tống này. Mà ông chủ Tống đang ở trong nhà của tú tài công, nên để cho ông chủ Tống đi theo con vội tới xem bệnh cho bà nội, bệnh của bà nội để cho ông chủ Tống nhìn nhất định sẽ nhanh hết!" Vương Phúc Nhi đã có chuẩn bị mà nói xong, đáy lòng Tống Viễn Chí cười thầm, nghiêm mặt nói: "Vị này chính là bà nội Phúc nhi đi, Tống mỗ làm nghề y đã mười năm, không nói là bệnh gì cũng có thể xem, nhưng mà phần lớn bệnh tình đều có thể xem được, ngài yên tâm, đây là tú tài mời ta tới xem, ta sẽ không lấy tiền chẩn bệnh. Coi như kết cái thiện duyên đi."

Triệu thị vốn đang muốn lấy cớ nhà nghèo không có tiền xem bệnh để từ chối không xem. Nhưng mà hiện tại người ta đã nói như vậy, ngươi vẫn không xem, vậy thì đã nói lên ngươi có vấn đề, cho nên chỉ có thể ngoan ngoãn để cho Tống Viễn Chí xem bệnh. Mấy đứa con trai bên cạnh Triệu thị đều đồng thanh nói cảm tạ Tống đại phu, bà lại không thể chối từ, Vương lão đầu cũng nói: "Đa tạ Tống đại phu, nương đứa nhỏ, ngươi để cho Tống đại phu nhìn kỹ xem, chúng ta có bệnh thì phải trị cho tốt." Lần này ông cũng cho rằng Triệu thị bị tức giận mà sinh bệnh, căn bản là không có hoài nghi bà đang giả bệnh. Dù sao mấy ngày nay bị con dâu út làm cho quá mức bực bội, hơn nữa lại xem không vừa mắt bếp nhỏ nhà lão Tam.

Tống Viễn Chí nghiêm cẩn xem mạch, gật gù một phen, nói: "Bệnh của vị đại nương này nói nghiêm trọng cũng không nghiêm trọng, nói nhẹ cũng không nhẹ."

Vương Đồng Tỏa vội vàng hỏi: "Thầy thuốc, bệnh của nương ta trị được không? Chỉ cần có hy vọng, chúng ta đều phải trị."

"Ai, vị đại ca này, không cần quá lo lắng như vậy, kỳ thật bệnh của đại nương, vốn là không có nghiêm trọng như vậy, chỉ là mấy ngày gần đây có phải thường xuyên ăn chút thức ăn mặn hay không?"

"Đúng vậy, thầy thuốc, mấy ngày nay lão bà tử ăn thức ăn mặn." Vương lão đầu đáp.

"Thân thể của đại nương, trường kỳ không có ăn qua thức ăn mặn, lần này lại thường ăn liên tục, nên tràng vị liền không thích hợp, một khi tràng vị không thích hợp, vậy thì miệng liền không có vị, sau đó ảnh hưởng đến cái khác là tỳ thận. Cái gọi là rút dây động rừng, thời gian hội tụ, nên toàn thân đều đã bị ảnh hưởng, nếu nghiêm trọng hơn là sẽ tổn hại đến tuổi thọ!"

A, nghiêm trọng như vậy? Triệu thị cũng bị dọa, vội hỏi thầy thuốc nên làm cái gì bây giờ? Bà cũng không muốn chết sớm đâu, chẳng qua là bà muốn giáo huấn lão Tam một chút, để cho hắn đều tiêu hết tiền lên trên người bà. Nếu vì vậy mà chết sớm, vậy thì không đáng.

"Vậy cũng không có gì, phương pháp thích hợp cũng đơn giản, đều nói cũng từ miệng mà ra. Cho nên đại nương chỉ cần liên tục ba ngày chỉ nước uống không được ăn cái gì, ba ngày sau, Tống mỗ cam đoan là thuốc đến bệnh trừ, độc tố trong thân thể đều bị nước bài xuất ra ngoài, tự nhiên thì cái gì cũng tốt." Tống Viễn Chí nghiêm trang nói, Vương Phúc Nhi thì cười thầm, vị đại thúc này còn ác hơn so với mình nữa, còn ba ngày, xem ra bà nội chịu tội rồi!

Mọi người vừa nghe biện pháp đơn giản như vậy, thật tốt à, Tống đại phu xem bệnh xong thì cáo từ mà đi, người ta cái gì cũng không lấy, có thể thấy được là một mảnh thật tình. Vương lão đầu cũng lên tiếng, vì để cho Triệu thị có thể khỏe lại, mọi người liền giám sát Triệu thị trong ba ngày này chỉ được uống nước, chỉ vì sợ Triệu thị không nhịn được mà ăn vụng này nọ.

Hắc hắc, cái này, bà nội, tốt nhất người cứ uống nước đi. Trong lòng Vương Phúc Nhi cười thầm.

Hết chương 24.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 26.07.2017, 21:35
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Thanh Lân Bang Cầm Thú
Chiến Thần Thanh Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 04.07.2014, 17:49
Tuổi: 38 Nữ
Bài viết: 1069
Được thanks: 12161 lần
Điểm: 48.3
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Điền văn] Con gái nhà nông - Lý Hảo - Điểm: 37
Chương 25: Thu hoạch vụ mùa.
Editor: ChieuNinh

Ba ngày chỉ uống nước không ăn cơm, Triệu thị đã suy yếu đến nói cũng không nói ra được, trong lòng bà thực hối hận, vì sao phải giả bộ bệnh chứ, thật đúng là làm ra bệnh rồi! Hiện tại bản thân bà bị đói bụng đúng ba ngày, còn có người trông coi, một khi nhịn không được muốn lén vào phòng bếp trộm chút đồ ăn, đã bị người ngăn cản, thời điểm đến ngày thứ ba, bà cũng đã đói không dậy nổi rồi.

Đến ngày thứ tư, Triệu thị nhìn cháo loãng, hung hăng uống hết bốn chén lớn, không quan tâm là cháo loãng, ít nhất vẫn tốt hơn so với nước lạnh, ít nhất bên trong còn có đồ.

Vương Hoa Nhi vụng trộm hỏi Vương Phúc Nhi: "Phúc nhi, muội nói thật ra đi, để cho bà nội uống nước ba ngày, có phải muội ra chủ ý hay không?"

Vương Phúc Nhi vô cùng thành thật nói: "Nhị tỷ, tỷ nói gì đó, rõ ràng là Tống đại phu nói bà nội có bệnh, phải như vậy mà, muội cũng không có nói cái gì nha."

"Ha ha, tỷ cũng không hỏi nữa, dù sao hiện tại ở trong lòng tỷ rất thoải mái." Làm cho bà nội cam chịu, là chuyện thật tốt, về sau bà cũng sẽ không lại làm khổ cha nữa, bếp nhỏ trong nhà cũng được bảo vệ, ô ha ha, quả thực là rất tốt.

Thoáng một cái cũng sắp tới mùa gặt lúa, tiết Trung thu cũng gần đến. Vương gia có tổng cộng năm mẫu đất, một mẫu trong đó có ba phần làm vườn rau, bảy phần còn lại thì trồng chút khoai tây, khoai lang linh tinh. Vương gia thôn, chính xác mà nói là ở khu vực trung gian, cũng không thuộc phương nam, cũng không nghiêng về phía bắc, cũng không phải đồng bằng. Mà thật ra ruộng đất giống khu vực Khâu Lăng hơn, có núi, cũng có sông. Một năm có một quý trồng lúa nước, lại có một quý tiểu mạch (lúa mì), tiểu mạch được bắt đầu trồng sau khi thu hoạch lúa. Trải qua một mùa đông, sau đó mãi cho đến tháng tư tháng năm thì mới gặt, thời kì sinh trưởng rất dài, lúa nước so sánh với lúa mạch thì thời gian ngắn rất nhiều, khoảng ba bốn tháng thì thu hoạch rồi.

Vương gia có bốn mẫu lúa nước, thoạt nhìn không ít, nhưng mà chia đều xuống, một người cũng không được bao nhiêu, vả lại còn phải nộp thuế, căn bản là còn lại không có bao nhiêu.

Mà Vương lão đầu và Triệu thị trực tiếp thực hiện phương pháp, là bán toàn bộ đi, đổi về càng nhiều lương thực phụ mà ăn, bằng không thật sự có thể đói chết người.

Từ khi hạt thóc bắt đầu ngã sang màu vàng, người Vương gia thôn bắt đầu mùa vụ thu gặt lúa. Lúc này mặt trời cũng độc, nhưng mà nông dân thì làm sao quản cái này, không nhanh chóng thu gặt lương thực về, ông trời nói hạ mưa to thì sẽ có mưa to xuống, đến lúc đó hạt thóc nẩy mầm chín rữa ở dưới ruộng cũng không tốt.

Vương gia hễ là người có thể lực đều xuống ruộng làm việc. Tuy rằng Thích thị đang có bầu, nhưng mà dân quê làm sao có quý trọng như như vậy, chỉ cần ngươi còn chưa có sinh, thì vẫn phải làm việc. Có rất nhiều người mang thai cũng đi cắt lúa!

Vương Phúc Nhi nhìn thấy mà run sợ trong lòng, nghe nói còn có người sinh hài tử ở đầu bờ ruộng, đây cũng không phải là truyền thuyết. Vương Phúc Nhi bỏ nước đun sôi để nguội vào trong rổ, chuẩn bị mang đi đưa cho mọi người đang cắt lúa. Giờ phút này Triệu thị cũng bắt đầu nấu cơm, bốn con dâu đều đã ra đồng, bà và Vương Hà Hoa ở nhà làm cơm cho cả đại gia đình. Lúc này, bà cũng không tiếc cho cả nhà ăn trứng gà, bằng không mọi người không có khí lực làm việc.

"Phúc nhi, khẩn trương đưa đi qua cho ông nội ngươi, còn lề mề cái gì!" Triệu thị rống lớn nói.

Vương Phúc Nhi mang theo cái rổ nặng trĩu, chân ngắn bước nhỏ đi xuống ruộng, rổ này có trọng lượng ít nhất cũng năm cân, thật không đủ sức mà.

Bởi vì là thời điểm ngày mùa, bên tú tài công cũng cho học trò tạm nghỉ học, bọn nhỏ đều là nông dân, trong nhà đều có công việc phải làm.

Nơi nơi đều là ruộng lúa vàng óng ánh, mọi người khom thắt lưng cắt từng mảnh lúa nước vàng óng xuống. Ruộng nhà Vương Phúc Nhi cách thôn có chút xa, hộc hộc hộc hộc, rốt cuộc nàng cũng nhìn thấy bóng người quen thuộc: "Ông nội, con đưa nước đến đây!" Vương Phúc Nhi hắng giọng hô.

Mấy tiểu tử Vương Đại Bảo và Vương Nhị Bảo lập tức buông lưỡi liềm chạy tới, rót một chén nước một hơi uống sạch: "Thật sự là thoải mái ha, Phúc nhi, sao không mang một ít thức ăn tới?" Vương Đại Bảo hỏi.

"Bà nội không để cho ta mang. Đại ca, chúng ta sắp làm xong rồi sao?" Vương Phúc Nhi hỏi.

"Còn sớm, Phúc nhi, lần sau lúc tới thì đưa chút đồ ăn lại đây, đã đói bụng rồi." Vương Đại Bảo nói.

Vương Nhị Bảo trừng mắt xem thường: "Ca, ca nói đưa đồ ăn thì sẽ đưa ăn hả, bà nội không lên tiếng, Phúc nhi cũng không biết, có đúng hay không, Phúc nhi?"

"Nhị ca nói đúng lắm, nếu không một lát nữa muội đi hái quả mâm xôi đưa lại đây?" Vương Phúc Nhi nói.

"Không được, thứ kia đều có rắn bò qua, ăn vào sẽ bị ngộ độc." Tam Bảo cùng đi qua nói.

"Người nào nói? Rắn chỉ có miệng là có độc, trên người cũng không có độc." Vương Nhị Bảo phản bác.

"Nhị ca, Tam ca, đừng ầm ỹ, muội đi hái rồi dùng nước lạnh rửa thật sạch, không phải được rồi sao? Người ta cũng có nhiều người như vậy ăn rồi cũng không có chuyện gì." Vương Phúc Nhi chống nạnh nói, thật là, chút chuyện vậy mà còn muốn ầm ỹ.

Xa xa Vương lão đầu đi lại đây, ba cái bảo lập tức chạy xuống ruộng, Vương lão đầu uống vào một chén nước lạnh, hút thuốc lá rời một lát rồi nói với Vương Phúc Nhi: "Phúc nhi đi về trước đi, mấy thứ này lúc buổi tối chúng ta sẽ mang về. Kêu bà nội con thêm chút dầu mỡ vào trong thức ăn, mọi người không ăn được thức ăn có dầu, cả người cũng không có nhiệt tình."

Lại hô xuống ruộng: "Nhà lão Tam, ngươi cũng đi theo trở về đi!" Dù sao con dâu cũng lớn bụng, nếu để cho nàng làm cùng mọi người một hơi đến trời tối, nếu thật sự xảy ra chuyện, hối hận cũng không kịp.

Vương Cúc Nhi và Vương Hoa Nhi vội để cho Thích thị trở về, các nàng cũng rất lo lắng.

Cuối cùng Thích thị đi theo Vương Phúc Nhi cùng nhau đi về, trong lòng Đinh thị và Mã thị lại không thăng bằng, mà thật ra Sở thị lại không nói gì thêm, nghe ai người chị dâu nói nhỏ, lại hỏi: "Trước kia thời điểm đại tẩu và nhị tẩu mang thai cũng ra đồng sao?"

Đinh thị không nói nữa rồi, bởi vì lúc nàng mang thai lần đầu tiên, là tôn tử bảo bối thứ nhất của Vương gia, cũng được cung phụng giống như trở thành bảo bối, làm sao còn để cho nàng làm việc? Hai cái thai còn lại là mùa đông, không phải ngày mùa, tự nhiên không có chuyện mang thai còn phải xuống ruộng cắt lúa.

Ngược lại lúc Mã thị mang thai Vương Chi Nhi là mùa hạ, nhưng mà không làm được bao lâu thì nàng ta liền la hét đau bụng, sau đó vốn cũng không có xuống làm việc lần nữa. Nhưng Thích thị thì trái ngược, thật đúng là thành thật làm việc, chính bọn họ cũng hay bắt nạt Thích thị là một người thành thật như vậy, hiện tại bị Tứ đệ muội hỏi, vẻ mặt đều có chút xấu hổ. Tứ đệ muội cũng không phải là người yếu đuối, vả lại trong tay còn có tiền, các nàng cũng không dám nói cái gì ngay trước mặt nàng ta.

Vương Phúc Nhi hái được một ít quả mâm xôi ở bên đường, đều là nằm sát trên mặt đất, từng trái từng trái đỏ au, nhất là bên cạnh con rạch có nước thì có rất nhiều, chỉ chốc lát sau liền được một vốc thật lớn.

"Nương, ngày mai người đừng đi nữa, đệ đệ cũng sẽ mệt đó." Để cho phụ nữ có thai làm việc, thật sự là rất không nên.

"Cũng không có mệt lắm, nông dân chúng ta nào có quý giá như vậy? Thân thể nương rất khỏe, công việc trong ruộng thì khẩn trương, thiếu một người sẽ bị kéo thời gian, vạn nhất trời mưa làm lúa bị ngâm nước, vậy một năm tới chúng ta đều xong rồi." Thích thị không đồng ý.

"Vậy nương có thể ở nhà nấu cơm, để cho bà nội đi làm việc." Vương Phúc Nhi cảm thấy nên là như vậy, bà nội nhà mình cũng mới hơn năm mươi tuổi, trung khí mười phần, mắng chửi người cũng đặc biệt hăng hái, so với một phụ nữ có thai thì cũng khỏe hơn nhiều đi.

Thích thị nói: "Hài tử ngốc, bà nội con là trưởng bối, trở về cũng đừng nói lung tung." Con của mình đau lòng mình, Thích thị không muốn bởi vì nguyên nhân là mình mà con bị trưởng bối mắng.

"Không nói thì không nói thôi." Vương Phúc Nhi nhỏ giọng nói thầm.

Sau khi trở về Triệu thị thấy Thích thị trở lại, lại nói một trận, cuối cùng phải nói ra là Vương lão đầu kêu trở về, mà bà vẫn chửi nửa ngày mới ngậm miệng. Vương Hà Hoa vụng trộm nói với Thích thị: "Tam tẩu, nương chính là như thế này, tẩu đừng để ở trong lòng, ngày mai ta xuống ruộng, tẩu ở nhà giúp đỡ nấu cơm là được."

"Vậy sao được, cũng đừng để phơi nắng đen! Chúng ta nhân khẩu nhiều, làm hai ngày thì việc xong rồi, bản thân ta sẽ tự chú ý." Thích thị biết ý tứ của Triệu thị, Hà Hoa đã sắp đến tuổi làm mai, muốn ở nhà bồi dưỡng, miễn cho phơi nắng đen, đến lúc đó khó mà nói chuyện làm mai.

Cuối cùng hai người chị dâu em chồng nói cả buổi, Hà Hoa cũng không lay chuyển được Thích thị.

Vội vàng hai ba ngày, rốt cuộc hạt thóc đã thu hoạch xong, trên sân phơi thóc mọi người đều tranh nhau chiếm chỗ. Vương gia trừ bỏ đập lúa ở trong nhà mình, còn muốn phân ra một phần tới sân phơi, chỉ là mấy ngày cũng không có chiếm được vị trí, trong lòng không khỏi sốt ruột. Cuối cùng vẫn là Trương thẩm tặng chỗ cho Vương gia mới xem như là giải quyết vấn đề. Lúc này làm cho lúa từ cọng rơm rớt xuống, cũng hoàn toàn là công việc tốn sức, gia đình có gia súc, thì gia súc lôi kéo cái trục (cán) được đặt trên hai phiến đá lăn, nghiền qua vài lần, vậy thì tự nhiên lúa sẽ rớt xuống từ rơm rạ. Gia đình không có gia súc, có khi là trực tiếp dùng chày gỗ đánh xuống, mà cũng có dùng sức người thay thế gia súc, lôi kéo trục đá, cực kỳ vất vả.

Hết chương 25.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 28.07.2017, 20:57
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Thanh Lân Bang Cầm Thú
Chiến Thần Thanh Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 04.07.2014, 17:49
Tuổi: 38 Nữ
Bài viết: 1069
Được thanks: 12161 lần
Điểm: 48.3
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Điền văn] Con gái nhà nông - Lý Hảo - Điểm: 39
Chương 26: Thích thị thay đổi.
Editor: ChieuNinh

Bận việc mấy ngày, rốt cuộc hạt lúa vàng óng ánh cũng hiện ra ở trước mặt mọi người, Vương gia có bốn mẫu, sản lượng mỗi mẫu đại khái khoảng ba thạch, cũng chính là ba trăm cân (Lời tg: cổ đại một thạch thật đúng là không xác định, có khi là một thạch = 100 cân, có khi là một thạch = 120 cân, còn có khi là một thạch = 94. 4 kg, rất rối loạn, ở đây dùng 100 cân đi, dễ tính một chút), thật sự là ít. Nếu như là lúa nước lai giống ở hiện tại, thế nào sản lượng một mẫu cũng phải một ngàn cân đi, không có cách nào khác so sánh được, không có cách nào khác so sánh được.

Cho nên bốn mẫu này cũng chỉ mới thu hoạch được một ngàn cân, đây cũng là được mùa thu hoạch, Vương Phúc Nhi không biết nếu mất mùa thì sẽ là tình cảnh gì, khó trách mọi người cũng không được ăn no bụng.

Cứ như vậy, còn phải nộp thuế nữa, lúc này, Huyện lệnh cũng đã phái quan sai xuống nông thôn thu lúa, lý chính cũng sẽ phối hợp những việc này với quan sai.

May mắn là hiện tại ấn theo số lượng ruộng đất mà thu thuế, nếu ấn theo đầu người để thu thuế, khẳng định Vương gia cũng không còn một hạt thóc nào. Đợi cho đến khi quan sai xuống tới Vương gia thôn, hạt thóc trong nhà Vương Phúc Nhi chỉ còn thừa lại có một nửa. Bởi vì đăng ký trong danh sách có năm mẫu, một mẫu kia người ta cũng mặc kệ ngươi trồng cái gì.

Vương Phúc Nhi nghĩ, cơm trắng thơm ngào ngạt là không có khả năng được ăn, mà giờ phút này, đại cô của Vương Phúc Nhi là Vương Mai Hoa lại về đây. Trong lòng Đinh thị và Mã thị đều không thoải mái, bởi vì cô em chồng về đây, đơn giản chính là kêu nam nhân nhà mình đi làm việc cho nhà bọn hắn. Vương Mai Hoa gả đến nhà Trần Ao, con rể tên là Trần Phú, làm việc chậm chạp, trong nhà cũng có ba mẫu ruộng. Hàng năm công việc bên này đều làm xong rồi, bên kia còn chưa có thu gặt được một nửa, mà ca ca đệ đệ Vương Mai Hoa có vẻ nhiều, vì thế cứ tới đây gọi người.

Trong lòng Đinh thị và Mã thị nghĩ đến: thời điểm chúng ta làm việc mệt chết mệt sống, sao cả nhà của ngươi lại không đến? Hiện tại thì khen ngược rồi, trực tiếp tới cửa đòi người, chuyện tiện nghi trên đời này đều cho ngươi chiếm.

Chỉ là Vương Mai Hoa này trực tiếp nói cùng Triệu thị, Triệu thị đau lòng khuê nữ, vung bàn tay tay lên, được thôi, mấy huynh đệ đều phải đi hỗ trợ, ngay cả Đại Bảo và Nhị Bảo cũng phải đi.

Đinh thị và Mã thị, Sở thị cũng không cần phải nói, nếu không phải Thích thị đang mang thai, phỏng chừng cũng sẽ kêu Thích thị đi.

Triệu thị ở nhà chỉ huy đã quen, trừ bỏ Vương lão đầu thì không còn sợ ai, mấy con trai con dâu ai không nghe lời, vậy thì phải chịu được sự mắng chửi của bà, sau đó ăn cơm cũng ăn không ngon.

"Nương, nhà mẹ đẻ của ta bên kia còn muốn ta đi qua." Đinh thị nói với Triệu thị.

"Ngươi nhà mẹ đẻ cần người, Hoa Mai bên kia thì không cần người? Chẳng lẽ Hoa Mai không phải là em gái chồng của ngươi? Đừng nói những thứ vô dụng này cho với ta, ngày mai phải đi cho ta, không đi ngươi cũng đừng vào cửa nữa!" Triệu thị không chút khách khí nói.

Mã thị giả bộ đau bụng, Triệu thị nói: "Bụng đau cũng không phải tay đau, ngươi cũng không phải sắp sinh con, đừng làm mấy thứ này cho ta, nếu ngươi không đi, vậy cút về nhà mẹ đẻ của ngươi cho ta!"

Đinh thị và Mã thị biết trốn không được, chỉ có thể tâm không cam lòng không nguyện phải đi hỗ trợ, làm việc tốn hết thời gian một ngày nhưng mà mọi người đều có oán khí. Đinh thị nói với Vương Kim Tỏa: "Muội tử của ngươi cũng quá keo kiệt, chúng ta bao nhiêu người đi qua thế này, giữa trưa chỉ làm được món ăn như vậy, vẫn là canh suông nhạt nhẽo, so với nương ta còn kém cỏi hơn! Ta nói với ngươi, nếu nàng còn như vậy, ta cũng mặc kệ, mấy đứa nhỏ của ta làm việc cho cô tụi nó, ngay cả miếng thịt cũng không có thấy."

Vương Kim Tỏa cũng có lòng bất mãn đối với muội tử keo kiệt của mình, nói với Đinh thị: "Được rồi được rồi, ta sẽ nói lại với Hoa Mai, cũng quá kỳ cục rồi."

Đinh thị nói: "Thời điểm đánh hạt thóc, ngươi cũng đừng đi, Chu viên ngoại kia không phải muốn mời người làm việc đồng áng sao? Ngươi cũng thừa cơ hội lần này đi làm vài ngày, Đại Bảo của chúng ta cũng lớn, dù sao cũng phải để dành tiền cho nó cưới vợ. Sáng mai ngươi cứ đi trước đi, cho dù nương hỏi đến, cũng không có gì."

Mã thị bên này lại không cần phải nói, ngày hôm sau cả nhà đều đi ra ngoài về nhà mẹ đẻ còn sớm hơn, Triệu thị thấy tình huống này, tức giận đến vỗ đùi, một đứa hai đứa đều trộm gian dùng mánh lới, nhà Hoa Mai còn có việc phải làm. Lúc này, cả nhà Vương Đồng Tỏa cũng muốn ra cửa, vừa vặn bà đang có lửa mà không có chỗ phát, trực tiếp liền vọt tới trên người Vương Đồng Tỏa: "Sao hả? Ngươi cũng không đi làm việc cho Mai Tử, cũng muốn chuồn hả?"

Vương Đồng Tỏa kinh ngạc hỏi: "Nương, không phải con đã nói rõ rồi sao? Ngày hôm qua trích ra một ngày làm cho Hoa Mai, hôm nay con muốn đi nhà nhạc phụ, nhà bọn họ cũng có việc phải làm."

Triệu thị nghĩ tới, thời điểm Hoa Mai trở về đây chuyển lời, lão Tam có nói nhạc phụ của hắn bên kia đã báo cho biết trước, muốn đi hỗ trợ làm việc. Nhưng mà bà nói hắn một trận, vì thế hôm qua lão Tam phải đi nhà Hoa Mai.

Mặc dù là như vậy, nhưng mà Triệu thị vẫn mắng: "Ta đây là cưới con dâu, hay là đưa con trai đi ở rể hả, sao phải vội vàng đi đâu? Lão Tam, chẳng lẽ Hoa Mai không phải là muội muội ruột của ngươi sao?"

Vương Đồng Tỏa bị nói á khẩu không trả lời được, Vương Hoa Nhi mở miệng nói: "Bà nội, sao người chỉ nói cha con vậy? Cả nhà Nhị bá đều đi rồi, người cũng không có nói gì, cha con đã thông báo trước với người rồi, người chính là kiếm quả hồng mềm mà bóp."

"Hoa nhi, nói lung tung gì đó!" Thích thị vội vàng giáo huấn.

"Ôi, ngươi xem, ngươi xem, lão Tam, ngươi dạy con ngoan ha, trước mặt của ta cũng có thể trách móc, ta sinh ngươi có ích lợi gì hả, còn không bằng ta chết đi cho rồi."

Vương Đồng Tỏa vừa vội vừa tức, miệng hắn lại vụng về, không biết nói gì mới tốt. Đánh khuê nữ của mình thì hắn cũng không xuống tay được. Còn Vương Phúc Nhi vụng trộm chạy đi tìm Vương lão đầu. Sáng tinh mơ Vương lão đầu ngủ không được ngon, nghe cháu gái nhỏ nói, là lão bà tử lại đang bão nổi, liền vội vàng chạy tới: "Lão bà tử chết tiệt, ngươi để cho người ta sống không yên ổn ngươi mới yên hả? Ngày hôm qua lão Tam cũng đã nói, ngươi làm gì không cho người đi? Lại dong dài, về sau cũng không đi làm việc cho nhà Hoa Mai nữa! Con của ngươi là người, cha mẹ người ta sẽ không phải là người sao? Khuê nữ của ngươi còn biết chạy đến nhà mẹ đẻ tìm người hỗ trợ, vì sao sui gia không thể tìm chính con rể của mình hỗ trợ? Trở về cho ta, điểm tâm cũng không lo làm!"

Vẫn là uy lực của ông nội lớn nhất, cả nhà Vương Phúc Nhi mới có thể thoát thân. Sắc mặt Thích thị thật không dễ nhìn, thật đúng là chỉ biết lấy bóp quả hồng mềm, trước kia có phải đều làm sai hay không hả. Hiếu kính cha mẹ vốn là ý tốt, nhưng nếu vậy mà trở thành thủ đoạn của mẹ chồng tùy ý gây khó dễ cho nhà mình, cảm thấy cả nhà của mình là tùy tiện bắt nạt, vậy thì còn như vậy để làm gì chứ.

Trong lòng Vương Đồng Tỏa cũng không thoải mái, nói với Vương Hoa Nhi: "Hoa nhi, về sau không cần nói chuyện như vậy, bằng không chịu thiệt lại là con."

Vương Hoa Nhi còn tưởng rằng cha muốn mắng mình, nhưng mà cha lại sợ bản thân mình chịu thiệt, vì thế nói: "Cha, con đã biết, chỉ là con không nhịn được." Nàng tính tình thẳng thắn, nói chuyện thì cứ như vậy, vì thế cũng ăn rất nhiều thiệt thòi, nhưng mà vừa rồi bà nội thật sự là rất kỳ cục.

Thích thị đột nhiên nói: "Hoa nhi chúng ta nói đúng, nương là kiếm quả hồng mềm mà bóp."

Ách, Vương Đồng Tỏa ngây ngẩn cả người, không phải nương tử vẫn luôn là dịu ngoan hiếu thuận sao? Làm sao có thể nói ra lời nói như vậy?

Trong lòng Vương Phúc Nhi vui vẻ, nương nên cứng rắn hơn, đều nói làm người phải hiếu thuận, nhưng mà làm trưởng bối cũng không thể dùng hiếu thuận bắt nạt người khác. Căn bản bà nội chính là mắng chửi rồi tới mắng chửi, đem tất cả cơn tức đều trút lên người của cha và nương, đơn giản cũng bởi vì cha và nương hiếu thuận.

Sau đó suốt cả quãng đường đi Thích thị cũng không nói gì, Vương Đồng Tỏa vài lần muốn nói chuyện với nàng, cũng không nói được. Đến Thanh Sơn thôn, Vương Đồng Tỏa bởi vì phải đi làm việc giúp nhạc phụ, cũng không nói thêm gì với Thích thị. Mà bà ngoại Vương Cúc Nhi Hồ thị thấy thần sắc khuê nữ không giống mọi ngày, vào lúc không ai lại hỏi: "Gia Huệ à, có phải con cãi nhau với Đồng Tỏa hay không hả?"

Thích thị ở trước mặt nương mình còn có lời gì mà không thể nói: "Nương, có phải chúng con hiếu thuận cha mẹ chồng là sai lầm rồi hay không? Nương, từ nhỏ người và cha dạy con phải làm điều tốt giúp mọi người, cho nên con gả đến Vương gia, không dám nói chịu mệt nhọc, nhưng mà đối với mẹ chồng tuyệt đối chưa từng có một câu chống đối. Nhưng mà hôm nay con chân chính phát hiện bản thân mình sai lầm rồi." Lại nói chuyện phát sinh buổi sáng cho Hồ thị: "Nương, ý tứ của mẹ chồng muốn cha bọn nhỏ đánh tụi nó. Tuy rằng Hoa nhi là con gái, nhưng mà con và cha nàng ngay cả một cái ngón tay cũng chưa từng động qua. Ngay cả bà nội nàng phát cáu lên, đánh Hoa nhi vài cái, trong lòng con cũng rất đau, nhưng mà trong lòng con chưa từng có không thoải mái giống như buổi sáng nay như vậy. Bởi vì mẹ chồng không phải là người con chú ý nhất, bà không thích khuê nữ của con, con cũng biết được, nhưng mà nếu bà xúi giục Đồng Tỏa cũng đánh chính khuê nữ của mình như vậy, con thật sự sống không nổi nữa."

Hồ thị vội vàng khuyên nhủ: "Ngốc khuê nữ, Đồng Tỏa là dạng người gì, con còn không biết sao? Hắn nhất định sẽ không đánh mấy đứa nhỏ, không phải buổi sáng hắn không hề động thủ sao? Về sau cũng không nên nói cái gì sống không nổi nữa. Nếu con thật sự có này ý tưởng, còn không bằng trực tiếp ở riêng, bà mẹ chồng kia cũng quá kỳ cục."

Hết chương 26.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 177 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: chalychanh, ChiTran, Irie Hayumi, Linhtrang14, maisaosao, Milion, nammoi, sansan_hg, thaothanhvu, Thảo Alice, xichgo và 1203 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 28, 29, 30

2 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

3 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

4 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

5 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 140, 141, 142

7 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

8 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C59]

1 ... 21, 22, 23

9 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

10 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C810

1 ... 117, 118, 119

12 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 11, 12, 13

13 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

14 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

17 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

18 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

19 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

20 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54



Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 329 điểm để mua Bò nhảy múa
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 805 điểm để mua Ngồi chờ bạn trai
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 317 điểm để mua Yoyo đầu hàng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 786 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 747 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 710 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 1051 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 675 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 641 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 528 điểm để mua Kem ly 2
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 294 điểm để mua Mây Alway Happy
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là cô nàng nào trong "Tam sinh tam thế: Thập lý đào hoa"
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 387 điểm để mua Chim cánh cụt
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 1000 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 279 điểm để mua Mây Alway Happy
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 264 điểm để mua Mây Alway Happy
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 400 điểm để mua Trung thu Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ 2
Shop - Đấu giá: windchime vừa đặt giá 839 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 609 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 579 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 798 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 736 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 700 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 303 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: windchime vừa đặt giá 759 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 550 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 522 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Lãnh Nguyệt Dạ vừa đặt giá 287 điểm để mua Thư tình

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.