Diễn đàn Lê Quý Đôn
Xin chú ý!! Các bạn đang đọc truyện trong mục ĐÃ NGỪNG ĐĂNG hoặc TẠM NGỪNG ĐĂNG. Truyện có thể sẽ không có chương tiếp trong thời gian dài hoặc không được làm tiếp nữa.


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 98 bài ] 

Độc nữ lệ phi - Thu Yên Nhiễm Nhiễm

 
Có bài mới 24.07.2017, 10:46
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Huyết Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Huyết Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.11.2015, 05:38
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 5164
Được thanks: 15030 lần
Điểm: 6.2
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Độc nữ lệ phi - Thu Yên Nhiễm Nhiễm (Chương mới mỗi ngày) - Điểm: 31
Chương 33: Tin tưởng

Editor: Sam Sam - DĐ LQĐ

Hai tờ giấy được dâng lên, Đoạn Dịch nhìn kỹ một lượt rồi sau đó nhét vào tay Vân Hi.

Vân Hi chớp mắt mấy cái, đây là cho nàng sao? Nàng là người nắm giữ hai vạn lượng bạc đánh cược lần này sao?

Đoạn Dịch đưa tay bỏ áo khoác đang đắp trên người  Vân Hi ra rồi đỡ nàng dậy, sau đó đảo mắt nhìn những người ở bên trong phòng, “Xem đi, người này không phải là người mà các ngươi muốn tìm.”

Tạ Tuân chạy đến bên giường, vén tóc của Vân Hi lên để nhìn cho kỹ, càng nhìn càng kinh hãi, chuyện gì xảy ra đây? Không phải nha đầu chết tiệt Tạ Vân Hi kia sao?

“Đây là muội muội của ngươi sao?” Đoạn Dịch lạnh giọng mở miệng.

“Dịch… Dịch Vương gia.” Tạ Tuân không chỉ đau lòng về tiền bạc hay lo về việc đã phá hỏng chuyện tốt của Đoạn Dịch, mà sợ hãi không biết tên Diêm La này có nhân lúc nóng giận mà lấy đi tính mạng của hắn hay không, “Sai… Sai rồi, đã quấy rầy Vương gia, xin cáo từ!” Gương mặt Tạ Tuân trắng bệch, hắn lập tức nhấc chân chạy ra khỏi phòng.

Cố Phi Mặc liếc mắt nhìn bóng lưng của Tạ Tuân, hắn cong môi khinh bỉ rồi cũng bước về phía trước, lúc hắn muốn tự tay nâng cằm Vân Hi lên lại bị Đoạn Dịch hất ra, “Lam sủng của bổn vương thì chỉ có bổn vương mới được động vào, Cố tướng quân muốn làm gì? Chẳng lẽ ngươi không sợ 18 lão bà của ngươi đánh ghen sao?”

Cố Phi Mặc tức đến đỏ mặc nói: “Bản tưởng không có 18 vợ!” Tay của hắn dừng lại ở giữa không trung, ánh mắt nhìn chằm gương mặt của Vân Hi, tại sao lại không giống chứ? Vết sẹo trên cằm có vị trí giống như tên kia, nhưng mà…

Đột nhiên hắn đưa tay ra, dùng lực nhẹ chưởng trước ngực Vân Hi.

Vân Hi giận dữ không thôi, nhưng thân thủ không nhanh bằng Cố Phi Mặc nên không thể tránh khỏi, lúc này, Đoạn Dịch nhanh chóng kéo tay nàng rồi ôm nàng vào trong ngực, đồng thời một tay dùng lực khá mạnh bắt lấy cánh tay của Cố Phi Mặc.

Mặc dù như thế, Vân Hi vẫn bị lực chưởng làm ngã xuống giường, tim ở trong lồng ngực cũng nhói lên đau xót, mồ hôi trên trán nhỏ xuống từng giọt.

Đoạn Dịch giận dữ: “Cố Phi Mặc, ngươi muốn làm gì? Hoàng thượng chỉ nói ngươi truy tìm thích khách, không nói ngươi giết người vô tội!”

Cố Phi Mặc nhíu chặt mày, vóc dáng người này nhỏ nhắn mảnh mai, thấp hơn một cái đầu so với thích khách áo đen kia, lại không có một chút võ công, chẳng lẽ thật sự nhầm rồi sao?

Đoạn Dịch cười lạnh một tiếng: “Cố Phi Mặc, đây là người ngươi muốn tìm sao? Phải nhìn cho cẩn thận.”

Cố Phi Mặc lùi về sau hai bước, chắp tay hành lễ: “Quấy rầy nhã hứng của Vương gia rồi, là hạ thần nhận nhầm, mong Vương gia tha tội.”

“Bổn Vương gia tha thứ cho ngươi được hay sao? Thích khách kia làm Hoàng thượng cùng Quý phi nương nương kinh hãi, ngươi thân là Tổng binh Tướng Quân của trại Tây Sơn, phụ trách an nguy của Kinh đô và vùng lân cận gần đây, sao lại chịu nghe lời của một kẻ chỉ là con nhà quyền quý? Khiến thích khách thật sự nhân cơ hội chạy trốn.” Đoạn Dịch từ tốn nói nhưng trong lời lẽ lại vô cùng gay gắt, Cố Phi Mặc nghe xong cũng chỉ biết đưa người ra khỏi phòng.

Thanh Nhất vội đóng cửa phòng, lúc này Đoạn Dịch mới nhắm mắt lại mệt mỏi ngã xuống giường.

“Chủ tử…” Thanh Nhất thấp giọng tiến lên phía trước, thấy Vân Hi ở một bên thì trợn mắt tức giận, lập tức hét nhỏ: “Còn đứng ngây ra đó làm gì? Còn không qua đây giúp một tay?”

“Thanh Nhất, dám vô lễ sao?” Đoạn Dịch mở hai mắt ra, sắc mặt tái hơn so với lúc Vân Hi vừa mới bước vào phòng, hắn mệt mỏi nói: “Nàng cũng không biết chuyện xảy ra, huống chi, nếu không có nàng ở đây thì không gạt được Cố Phi Mặc đâu.”

“Nhưng mà, chủ tử, nếu không phải người về lại đây tìm nàng thì làm sao lại bị người ta vây bắt? Vừa rồi còn chống lại một chưởng của Cố Phi Mặc, tên họ Cố kia võ công không tệ đâu.” Thanh Nhất lo lắng đến mức muốn khóc.

“Ngươi cho rằng tên họ Cố đó sẽ ngu ngốc đến nỗi chỉ đem theo mấy người sao? Chỉ sợ trên đường phố của cả Kinh thành này cũng đều có người của hắn, cho nên Hoàng thượng mới phái hắn…” Đoạn Dịch cười lạnh một tiếng, thấy Vân Hi vẫn còn kinh ngạc nhìn mình, hắn nói tiếp: “Ca ca này của ngươi, chỉ sợ lúc này đã bị Cố Phi Mặc đuổi đánh rồi, bây giờ ngươi có thể đi, Nam Cung Thần cũng đã bị Thanh Nhất mời đi, sẽ không quấn lấy ngươi nữa.”

Vân Hi nói với hắn: “Còn di chuyển được không? Ta có cách giúp ngươi ra khỏi đây.”

Đoạn Dịch cười một tiếng, ngay cả đường phố như thế nào thì tam tiểu thư của Tạ phủ cũng không biết, số lần xuất phủ có thể đếm trên đầu ngón tay, có thể cứu hắn sao? “Ngươi có thể có cách nào chứ? Đừng ngây thơ như vậy, hiện tại người bị thương đều thuộc dạng tình nghi, huống chi bổn vương có thân phận Vương tộc?”

Vân Hi không để ý tới hắn mà nhìn về phía Thanh Nhất, “Ngươi nghĩ cách dẫn quan binh ở tửu lâu này rời đi, chỉ cần không để cho ai đến hậu viện chứa củi là được, ta đưa Vương gia của ngươi rời đi.”

Thanh Nhất cũng bày ra bộ mặt nghi ngờ, “Đừng không cứu được người lại làm hại chủ tử của ta!”

Đoạn Dịch nhìn gương mặt của Vân Hi, không thấy nàng có chút lo lắng nào, trái lại gương mặt thật sự bình tĩnh, dường như việc nào cũng rất dễ giải quyết với nàng, “Bổn vương tin ngươi, có lẽ thật sự ngươi có biện pháp.”

Trước mắt cũng chỉ có thể như thế, Thanh Nhất mấp máy môi ra khỏi phòng, sau đó Vân Hi cũng đỡ Đoạn Dịch đi xuống dưới lầu.

Từ khe hở của lan can lầu hai, Vân Hi thấy ở lầu một của tửu lâu có một chỗ vắng người, Cố Phi Mặc khoanh tay trước ngực ngồi dựa vào tường, hai chân đặt trên mặt bàn, giận giữ la mắng tên Tạ Tuân, sau khi mắng còn dùng chân đạp một cái, quăng thêm một cái ly.

Tin đồn rằng tính tình Cố Phi Mặc rất nóng, chỉ sợ có mỗi tiểu Hoàng thúc Đoạn Dịch, còn lại thiên hạ đều bị hắn coi thường. Năm hắn 13 tuổi đã mặc áo giáp ra chiến trường, 15 tuổi đã lấy được thủ cấp của tướng địch, chinh chiến mấy năm chưa từng bị bại.

Hắn luôn cao ngạo tự cho mình là siêu phàm, thân tỷ tỷ lại là đương kim Quý phi, tuy còn trẻ tuổi đã được phong là Võ Uy Tướng quân, lần này bắt thích khách lại để kẻ đó chạy mất, đúng là mất hết thể diện.

Hắn không tức giận với Tạ Tuân mới là lạ. Đoạn Dịch thuận miệng nói một câu, Cố Phi Mặc sẽ khiến Tạ Tuân không chịu nổi. Mặc dù khoảng cách xa nhưng nàng vẫn nghe được những gì hai người kia nói với nhau.

“Một vạn lượng bạc của bản tướng, ngươi phải trả thay cho bản tướng!” Cố Phi Mặc vừa nói vừa gõ ngón tay lên mặt bàn.

Tạ Tuân đang rầu rĩ vì mất tiền, nghe vậy liền ngẩng đầu lên. “Tại sao? Cố đại tướng quân, đó là do người thua mà, không phải do tiểu dân!”

“Tại sao không phải do ngươi? Hừ, nếu không phải ngươi dẫn bản tướng đến phòng đó để tìm thì làm sao thích khách kia có thể chạy trốn? Làm sao thua bạc với Đoạn Dịch?” Cố Phi Mặc tức giận đập bàn, “Hay là bản tướng mời Tạ Thượng thư tới để phân xử công bằng?”

“Sao? Đừng…” Tạ Tuân sợ đến mức quỳ xuống, nếu để phụ thân biết hắn thua cược một vạn lượng thì sẽ lột da hắn mất! Hắn cắn răng khóc không ra nước mắt, “Được!” Chỉ cần lấy được bạc ở tiễn trang của Tạ Uyển, một vạn cũng chỉ là sợi lông nhỏ mà thôi.

Từ lầu hai đến phòng chứa củi của hậu viện không xa lắm, nhưng người Đoạn Dịch lại ra đầy mồ hôi. Vân Hi còn phát hiện, mặc dù nàng đỡ hắn, nhưng cơ thể cao lớn kia lại rất nhẹ, nàng hỏi hắn nhưng hắn cũng không nói tiếng nào.

Đến cửa của mật đạo, Vân Hi đỡ Đoạn Dịch ngồi xuống, nàng ôm một bó củi bỏ qua một bên, phía sau lập tức xuất hiện một khối đá lớn. Sau đó nàng dùng tay gõ mấy cái lên những ký tự được khắc trên mặt đá, tảng đá liền từ từ di chuyển.

Đôi mắt Đoạn Dịch lóe lên, lúc này mới lên tiếng: “Thì ra chỗ này có cơ quan.” Rốt cuộc nữ tử này có bao nhiêu chuyện không muốn người khác biết.

Lúc hai người đang muốn đi vào, đột nhiên…

Editor: Đừng trách editor, hãy trách tác giả ngắt đúng đoạn quá :))



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 25.07.2017, 18:52
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Huyết Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Huyết Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.11.2015, 05:38
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 5164
Được thanks: 15030 lần
Điểm: 6.2
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Độc nữ lệ phi - Thu Yên Nhiễm Nhiễm (Chương mới mỗi ngày) - Điểm: 29
Chương 34: Tay chân* như thế.

Editor: Sam Sam - DĐ LQĐ

Ở bên ngoài tường rào của phòng này, Vân Hi nghe được tiếng hít thở vô cùng rõ ràng, tiếng hít thở đó lúc bên kia, lúc bên này, đương nhiên người kia đang đi dạo ở phía bên ngoài tường, rõ ràng khoảng cách gần như thế, vậy mà nàng không nghe được tiếng bước chân.

Kiếp trước khi còn bé, nàng có nghe mẫu thân Đoan Mộc Nhã nói qua đặc thù của người tập võ, rõ ràng người bên ngoài kia đã đạt đến khinh công xuất thần nhập hóa như mẫu thân nàng kể. Bước chân tiếp đất không hề phát ra tiếng động, bước đi trên tuyế t cũng không để lại dấu vết.

Bỗng nhiên Đoạn Dịch nhíu mày, kéo Vân Hi nhảy vào trong địa đạo, sau đó khẽ quát một tiếng nhỏ: “Mau đóng cửa đá lại.”

Vân Hi vươn tay lên đẩy ngã một đám củi để giấu cửa động, sau đó nhanh chóng gõ mấy cái lên phiến đá, cửa động từ từ đóng lại. Hai người chìm vào trong bóng tối, chỉ nghe được tiếng hít thở nặng nề của nhau. Nguy hiểm thật!

Trên đỉnh đầu, đột nhiên truyền đến tiếng huýt gió sắc nhọn, hai người đều nín thở không dám cử động. Một lát sau mới không nghe bất kỳ tiếng động nào nữa.

Đoạn Dịch lấy một viên dạ minh châu nhét vào tay Vân Hi, “Bây giờ ngươi trở về Tạ phủ ngay đi, vừa rồi ca ca ngươi không tìm được ngươi, nhất định sẽ truy tìm trong phủ, hắn muốn bắt ngươi thì sợ sẽ không bỏ qua đâu! Nếu phát hiện ngươi không có ở phủ thì đương nhiên sẽ làm to chuyện, nhất định muốn ngươi khổ sở mới hả dạ.”

Dưới ánh sáng của dạ minh châu, chỉ thấy sắc mặt Đoạn Dịch trắng bệch, hắn tựa vào tường, một tay che bụng, một tay đặt trên vách.

“Nhưng mà ngài…” Vân Hi chạy đi thì không có vấn đề, nhưng nếu để người này ở lại thì nàng không đành lòng, nàng thừa nhận sau khi sống lại thì trở nên lạnh lùng vô tình, dù người trong Tạ phủ cũng như Nam Cung Thần có gặp chuyện nước sôi lửa bỏng đến đâu, cũng không có quan hệ gì với nàng.

Nhưng mà, người trước mặt đã từng cứu nàng, nàng không thể vô tình với hắn được.

“Ngươi bị thương rất nặng, không thể tự mình ra khỏi tửu lâu này được đâu, nếu ta đi, ngươi…”

Đoạn Dịch nhíu mày nhìn nàng, khóe môi như cong lên: “Bổn vương không dễ chết như vậy đâu, ngươi yên tâm đi. Ngược lại phải chú ý người bên cạnh mình.”

Người bên cạnh sao? Ánh mắt Vân Hi hơi híp lại.

“Thật là một nữ nhân rắc tối, đi mau…”

Vân Hi không nhận viên dạ minh châu của hắn, “Ở đây ta có một viên rồi, ngươi giữ lại soi đường đi.” Nói xong nhanh chóng xoay người chạy đi trước.

Đoạn Dịch nhìn viên dạ minh châu cỡ lớn trong tay nàng, khóe miệng co rút không ngừng, hắn nghèo lắm sao? Trên người cũng chỉ có một viên dạ minh châu cỡ này?

Vừa rồi cũng là lần đầu tiên Vân Hi đi tới tửu khách lâu, đường đi còn xa lạ, chưa biết con đường phía trước như thế nào, hơn nữa lại hiếu kỳ nên đi rất chậm, gần một canh giờ mới ra khỏi động.

Nhưng lúc này trở về, nàng đã sớm biết rõ con đường này nên chạy một mạch về lại phòng.

Vân Hi giấu cửa động xong mới bước xuống giường, lúc này, một bóng người đang đứng ngoài cửa thò đầu vào dò xét bên trong  phòng nàng.

Cửa phòng nàng? không phải là nàng đã đóng lại rồi hay sao? Làm sao lại mở ra? “Người nào ở đó?”

Người nọ không trả lời, nhanh chóng chạy ra ngoài cửa. Vân Hi hơi nhíu mày, nhớ tới vừa rồi Đoạn Dịch nhắc nàng, “Chú ý người bên cạnh.”

Người bên cạnh sao? Là ai chứ? Hồng Châu? Lục Châu? Hay là hai bà tử coi viện?

Lúc này nang nghe trong viện truyền đến tiếng bước chân lộn xộn.

“Lão phu nhân, Tam muội cũng rất kỳ lạ, lại giấu nam tử ở trong phòng. Mấy ngày trước lúc đi tắm, muội ấy còn một mình tắm chung với người ta gần một canh giờ. Nếu chuyện này bị truyền ra ngoài, người ta sẽ nói hành động của muội ấy không ngay thẳng, chỉ biết nói các tiểu thư trong phủ ta đều như nhau, lão phu nhân, còn mười ngày nữa cháu phải gả đi rồi, Tam muội muội còn chưa đính ước, huống chi còn Nhị muội và Tứ muội, các muội ấy cũng chưa có đính hôn, tam muội không để ý đến danh tiếng các tỷ muội của mình sao?”

Bàn tay cởi áo của Vân Hi ngưng lại, Tạ Vân Lam sao? Nàng ta được thả ra lúc nào vậy?

“Hừ.” Tạ lão phu nhân không nói lời nào, chỉ hừ lạnh một tiếng, nghe được cũng biết bà đang tức giận đến mức nào.

Mọi người đi tới trước phòng, Tạ lão phu nhân nổi giận gầm lên: “Mở cửa ra!”

Cửa phòng mở mạnh, quả thật Tạ lão phu nhân thấy trong màn lụa mỏng có một nam tử xa lạ đứng trước giường của tam tiểu thư, hắn còn đang sửa sang lại quần áo, bà lập tức tức giận đến hung hăng trợn mắt nhìn Hạ Ngọc đang đứng bên cạnh.

Tạ Vân Lam nhân cơ hội chỉ vào người bên trong: “Lão phu nhân, cháu nói không sai chứ, quả nhiên trong phòng của Tam muội có nam tử…”

“Hạ Ngọc Ngôn, còn không mau kéo người kia ra!” Tạ lão phu nhân giận đến mức gõ mạnh quải trượng trên mặt đất.

Bên ngoài sa mỏng, loáng thoáng có thể thấy được Tạ Vân Lam một thân mặc áo quần đỏ thắm, nàng ta đứng bên cạnh Tạ lão phu nhân, khuôn mặt vô cùng đắc ý, gương mặt của nàng ta không mang khăn che mặt, hồi phục nhanh vậy sao?

Vân Hi nhanh chóng tháo mặt nạ trên mặt ra rồi xoay người lại, nàng cong môi đi ra bên ngoài, cố ý làm mọi người kinh ngạc, “Lão phu nhân, đại tỷ, nương, mọi người đây là…”

Tạ Vân Lam lập tức ngây người, sao lại là nha đầu Tạ Vân Hi chết tiệt kia? Không phải là có một nam tử bên trong sao? Nhưng nàng ta vẫn không từ bỏ ý định, chạy vào bên trong màn kiểm tra trước sau, thế nhưng chẳng thấy điều gì lạ thường, “Sao ngươi lại mặt quần áo của nam tử? Còn ra thể thống của tiểu thư con nhà quyền quý hay không?”

Không tìm thấy nam tử nên muốn tìm đại một lý do nào sao? Vân Hi cong môi cười lạnh.

Quả nhiên, sắc mặt Tạ lão phu nhân trầm xuống, “Tam nha đầu, đây là đồ gì vậy? Nam không ra nam nữ không ra nữ? Thành bộ dáng gì chứ?”

Vân Hi liếc mắt nhìn Hạ Ngọc Ngôn, đôi mắt hơi lóe lên một cái rồi quỳ xuống trước mặt Tạ lão phu nhân, “Tổ mẫu, người có điều không biết, hôm nay là sinh nhật của đại ca, nương của cháu thường ngồi trong phòng lặng lẽ rơi lệ. Cháu gái đoán nhất định là nhớ tới đại ca đã mất tích nhiều năm. Nhưng cháu không biết phải khuyên nương ra sao, chỉ biết tìm quần áo nam tử, giả thành bộ dạng của đại ca, muốn nương được an ủi phần nào, muốn nói cho nương biết thân là nữ nhi cũng sẽ hiếu thuận với người.”

“Hi nhi…” Hạ Ngọc ngồi xuống ôm Vân Hi khóc to, “Nữ nhi ngoan của nương…”

Ánh mắt Tạ lão phu nhân sáng lên, hốc mắt cũng dần ươn ướt, bà như thấy được bóng dáng nhỏ nhắn của ai đó nhiều năm trước cũng mặc quần áo nam tử quỳ gối trước mặt bà, “Nương, cuộc đời này, nữ nhi nguyện không lấy chồng, thay ca ca hiếu kính cả đời…”

“Nương, nữ nhi sẽ chăm sóc người cả đời, người đừng buồn nữa…” Vân Hi ôm Hạ Ngọc vừa khóc vừa nói.

“Nương hãy xem con là ca ca đi.”

Hai mắt Tạ lão phu nhân khép lại, bà thở dài: “Tất cả đứng lên đi, chớ buồn phiền nữa.” Sau đó nhìn Tạ Vân Lam, lập tức giận dữ: “Có người làm đại tỷ như ngươi sao? Có phải ngươi muốn muội muội của mình mang tiếng xấu đúng không?”

Tạ Vân Lam kinh sợ quỳ xuống, “Không phải, không… Lão phu nhân, cháu cũng chỉ là lo lắng cho muội muội, sợ có người xấu đi vào chỗ của muội ấy…”

Vân Hi cúi đầu cười lạnh, nàng ta sẽ có lòng tốt như vậy sao?

Tạ lão phu nhân hừ một tiếng, “Ngươi ở tại Lam Viên, làm sao biết trong nhà có người xấu đi vào? Nói!”

*Tay chân: ở đây chỉ thuộc hạ.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
11 thành viên đã gởi lời cảm ơn Sam Sam về bài viết trên: Anhthymach, HaVy, LittleMissLe, ThanhGiảTựThanh, Tô Ngọc Tử Yên, Una, bate791993, lethiminhkhuyen, vân anh kute, xuanhien77, y229917
     
Có bài mới 26.07.2017, 10:03
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Huyết Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Huyết Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.11.2015, 05:38
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 5164
Được thanks: 15030 lần
Điểm: 6.2
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Độc nữ lệ phi - Thu Yên Nhiễm Nhiễm (Chương mới mỗi ngày) - Điểm: 30
Chương 35: Trò đùa độc ác của Đoạn Dịch.

Editor: Sam Sam - DD LQĐ

Tạ Vân Lam cảm thấy trước mắt choáng váng. Đúng vậy, làm sao mà nàng ta biết được? Chẳng lẽ nói là nàng sai người làm chú ý đến Hi Viên?

“Rõ ràng trong phòng chỉ có tam muội của ngươi, ngươi lại nói trong phòng nó có nam tử xa lạ, ngươi cố ý hãm hại nó đúng không?” Giọng nói nghiêm nghị của Tạ lão phu nhân quát lên, “Bây đâu, mời đại phu nhân đến đây, để nó giáo huấn lại con gái cho tốt vào!”

Tạ Vân Lam lập tức khóc ròng, “Lão phu nhân, cháu không hãm hại tam muội đâu. Là nha đầu Hương Ngọc bên cạnh cháu nói, cháu cũng chỉ là lo lắng cho Tam muội nên mới nghe lời nói xằng bậy của nha đầu đó. Lão phu nhân, làm sao cháu dám hại tam muội được.”

Hương Ngọc đứng sau Tạ Vân Lam sợ đến mức quỳ xuống, “Lão phu nhân, đại tiểu thư, nô tỳ không biết gì, căn bản không tới chỗ của tam tiểu thư.”

“Ngươi còn nói hay sao? Không phải vừa rồi ngươi hét lên là trong phòng tam tiểu thư có nam tử xa lạ nào đó sao?” Tạ Vân lam đưa tay tát Hương Ngọc một cái.

Lão phu nhân quát lạnh: “Đưa nó xuống, đánh 20 hèo rồi ném vào phòng để ăn năn hối cải, nếu còn dám nói huyên thuyên nữa thì cứ đánh chết không tha!”

“Đại tiểu thư, nô tỳ không biết gì cả, đại tiểu thư, nô tỳ bị oan…” Hương Ngọc khóc thê thảm, nhưng miệng đã nhanh chóng bị bịt lại.

Vân Hi không hề lơ là, chẳng qua Hương Ngọc cũng là kẻ chết thế mà thôi, có thể ở trong phòng nàng thì chỉ có Hồng Châu và Lục Châu, ai là người phản bội nàng, kể chuyện nàng cho Tạ Vân Lam biết?

Lão phu nhân quay đầu thấy Tạ Vân Lam che khăn nức nở, nhịn không được nên nói với nha đầu Kim Châu bên cạnh: “Gọi đại phu nhân tới đây!”

Kim Châu vừa chạy được vài bước thì lại có tiếng bước chân dồn dập chạy tới Hi Viên, người nọ thấy lão phu nhân đang ngồi trên ghế, gương mặt lạnh lùng thì cao giọng nói: “Lão phu nhân, không ngờ tam muội lại tự mình xuất phủ, còn mặc quần áo nam tử đi trên đường, không mang theo thị nữ nào…”

“Ngươi nói nhăng nói cuội gì đó? Rõ ràng tam muội của ngươi luôn ở trong phòng!” Tạ lão phu nhân quát hắn.

Người tới chính là Tạ Tuân, hắn nghi ngờ đi đến trước mặt Tạ lão phu nhân: “Lão phu nhân, không thể nào, muội ấy còn đang ở Duyệt Lai tửu lâu đó!”

“Tam ca, muội ấy luôn ngây ngô ở trong phòng mình, làm sao lại đến Duyệt Lai tửu lâu được?” Vân Lam đi ra từ trong phòng, gương mặt đầy oan ức.

Tạ Tuân nhìn thấy nàng ta thì giống như nhìn thấy quỷ: “Muội… Sao muội lại ở đây?” Lại thấy một người mặc quần áo nam nhân, lập tức hắn ta cười lạnh nói: “Tốt rồi, ngươi chạy trên đường chen lấn người ta, giờ đã trở về rồi hay sao? Xem ra bộ đồ này giống với quần áo ngươi vừa mặc.”

“Lão phu nhân.” Vân Hi liếc mắt khóc ròng, “Cháu gái có rời phủ hay không thì người hỏi nô tỳ canh cửa sẽ biết, Tam ca chỉ trích cháu như vậy, không phải là cố ý chửi mắng cháu sao?”

Tạ Tuân nói to: “Lão phu nhân, cháu không nói quàng, Nam Cung Thế tử cũng thấy muội ấy, còn lôi kéo nói chuyện với muội ấy nữa.”

Cái gì? Tạ Vân Lam lập tức nhìn Vân Hi: “Tam muội, ngươi quyến rũ tỷ phu ngươi sao?”

Tạ lão phu nhân tức giận la to: “Tất cả im lặng cho ta! Ba xe ngựa ở tiền viện đều còn đó, đi xe ngựa từ phố Vĩnh Ninh đến tửu lâu thì cũng phải nửa canh giờ là nhanh nhất rồi, đi bộ cũng phải hai canh giờ, A Tuân, ngươi nói xem, ngươi thấy Hi nha đầu ở tửu lâu, ngươi cũng chỉ vừa trở về thôi, làm sao nó về sớm hơn ngươi được? Chẳng lẽ phân thân sao? Rõ ràng ngươi nói bậy!”

Tạ Tuân trợn tròn mắt, “Lão phu nhân…”

“Quỳ xuống cho ta!”

An thị vừa tới Hi Viên, nhìn thấy con trai cùng con gái của mình đang quỳ trong viện, mà mẹ con Hạ Ngọc lại ngồi thư thả, trong lòng lập tức giận dữ không ngừng.

“Lão phu nhân…”

“Các người không thể buông tha cho Hi nha đầu sao?” Tạ lão phu nhân cắt lời An thị, “Một nữ tử tốt như thế, làm sao cứ phải hãm hại nó, phá hư thanh danh của nó?”

An thị không dám lên tiếng, tự biết nhất định là Tạ Vân Lam và Tạ Tuân chọc giận lão phu nhân rồi, “Có lẽ là bọn nhỏ chỉ đùa giỡn thôi.” Bà ngượng ngùng cười một tiếng.

Lão phu nhân hừ lạnh một tiếng, “Uyển nương, ngươi gọi mẹ mìn tới mua mấy người này đi, đổi toàn bộ người ở Hi Viên cho ta!”

An thị vội vàng ngẩng đầu, “Lão phu nhân, không phải những người kia đều làm rất tốt sao?” Chẳng phải làm như vậy thì bỏ hết tai mắt của bà ở Hi Viên sao?

“Tốt sao?” Lão phu nhân cười lạnh, “Rõ ràng chủ tử ở trong phòng, lại truyền ra bảo là không có, rõ ràng trong phòng chủ tử có một người mà lại nói có nam tử khác, những kẻ nói xằng bậy thì phải đổi!”

An thị không có cách nào khác, trong lòng tức giận cũng chỉ biết làm theo.

Tạ Vân Lam cùng Tạ Tuân bị lão phu nhân mắng một trận rồi đuổi đi, chờ sau khi Hạ Ngọc cũng rời đi, lúc này Vân Hi mới vội vã trở lại phòng, xuống địa đạo đi tìm Đoạn Dịch.

Ở một nơi khác, hai mắt Đoạn Dịch nhắm chặt lại ngồi dưới đất, ánh sáng của viên dạ minh châu tỏa ra nhàn nhạt, mặc dù gương mặt của nam tử hiện lên vẻ mệt mỏi, thế nhưng không thể nào mờ đi sự tuấn nhã trên toàn cơ thể.

Nghe có tiếng bước chân đi tới, hắn chậm rãi mở mắt ra, nhớ lúc rời đi nàng nói “Chờ ta”, hắn sống hơn hai mươi năm, lần đầu nghe được một nữ tử nói với mình hãy chờ nàng, hơn nữa đúng là bây giờ quay lại thật.

Trong mắt Đoạn Dịch hiện lên tia sáng, mệt mỏi nói: “Ca ca ngươi có làm khó dễ ngươi không?”

Hắn đang lo lắng cho nàng sao? Vân Hi ngồi xổm xuống, “Không, Tạ Tuân bị tổ mẫu quở trách, rồi còn bị phạt quỳ nữa.”

“Ngươi không sao là tốt rồi.” Đoạn Dịch nhìn nàng khẽ mỉm cười.

Vân Hi ngẩn ra, né tránh ánh mắt của hắn, người nàng càng ngày càng không giống như trong truyền thuyết, “Tạm thời bọn họ sẽ không tới gây sự với ta, ta dẫn ngài đi tìm đại phu.”

Đoạn Dịch cự tuyệt, “Không được, nếu ta đến chỗ của ngươi thì chỉ khiến ngươi gặp nhiều phiền phức. Ta sẽ nghỉ ngơi một lát ở đây, khỏe nhanh thôi.”

Vân Hi đưa tay đỡ lấy tay hắn, “Ta sẽ không để cho bọn họ gây phiền toái dễ dàng như vậy. Chẳng qua ngươi bị thương thế này…” Trong địa đạo tối tăm như vậy, lại không có nước, không có lương thực, làm sao hắn chịu nổi?

“Đi thôi, ra ngoài rồi nói.”

Đoạn Dịch nhìn ánh mắt của nàng, gật đầu một cái, “Được.”

Vân Hi đỡ Đoạn Dịch đi lên từ trong địa đạo, sau đó đặt hắn lên giường, lúc này gương mặt Đoạn Dịch đã trở nên tím tái. Tuyệt đối không phải bị thương đơn giản, đây là trúng độc. Thế mà Đoạn Dịch vẫn rất ung dung, quay lại nói với nàng, “Ngươi bảo người làm mang nước nóng tới phòng tắm cho ta là được.”

Vân Hi gật đầu một cái, đi ra bên ngoài phân phó Lục Châu cùng Hồng Châu chuẩn bị nước nóng, sau đó đỡ Đoạn Dịch vào phòng tắm. Trong lòng nàng mang theo nghi ngờ, hắn là một Vương gia, ai làm dám làm hại hắn?

Sau nửa canh giờ, sắc mặt Đoạn Dịch đã trở về bình thường, hắn vừa mặc xong quần áo, lúc này, bên ngoài phòng tắm có một bóng người thoáng qua, Vân Hi vội vã ra dấu tay với hắn, “Có người bên ngoài nghe lén.”

Nghe lén sao? Đoạn Dịch giảo hoạt cười một tiếng, chỉ vào thùng nước tắm rồi thấp giọng nói: “Thùng nước này có độc, tạm thời không nên bỏ đi.” Nói xong Đoạn Dịch phi thân nhảy lên xà nhà, lật mấy viên ngói ra, sau đó biến mất không thấy gì nữa.

Vân Hi đang suy nghĩ lời nói của hắn, lập tức nghe thấy giọng nói của An thị truyền đến từ bên ngoài phòng: “Mở cửa ra cho ta, đường đường là tam tiểu thư của Tạ phủ, nhưng lại không để ý tới danh tiếng, dám cất giấu nam tử trong phòng. Cây trâm này chính là chứng cứ!”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 98 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Google [Bot], Hương Hyhy và 232 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

5 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

13 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

14 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

17 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

18 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

19 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

20 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168



Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 230 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 220 điểm để mua Doggi bú bình
Mika_san: alo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 304 điểm để mua Khủng long Dino
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 365 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 293 điểm để mua Giường nữ hoàng
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 212 điểm để mua Bé Mascot hồng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.