Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 82 bài ] 

Cuộc hôn nhân mù quáng - Phong Tử Tam Tam

 
Có bài mới 21.07.2017, 11:22
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 16.10.2016, 08:08
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 83
Được thanks: 475 lần
Điểm: 45.95
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cuộc hôn nhân mù quáng - Phong Tử Tam Tam - Điểm: 50
Chương 18
Editor: Mỹ Mạnh Mẽ


Âm lượng của anh quá lớn, trong buồng xe chật chội vang lên không nhỏ, Vãn Hảo hoài nghi nhìn anh một cái: "Tôi bán phòng ở, anh kích động cái gì?”

Đường Khải Sâm cũng ý thức được bản thân phản ứng quá khích, nhưng dù thế nào cũng không nghĩ được mình dùng nhiều công sức như vậy mới thuận lợi đem phòng ở sang tên cho cô, kết quả vừa đến tay người phụ nữ này lại tính toán đem bán! Không nói đến những cái khác, thế này giống như… Ngay cả phần tâm ý của anh cũng mang bán đi. d.d.l.q.d.

Thì ra cảm giác tỉ mỉ chuẩn bị gì đó, người ta lại không nhìn đến là như thế sao?

Đáy lòng anh giống như sông cuộn biển gầm, chỉ đành cố gắng tức giận xông thẳng lên não, tận lực bình tĩnh hỏi: “Là ý kiến của Chu Tử Nghiêu sao?”

Chuyện này có thể giấu được kẻ đơn bào như Khương Vãn Hảo, nhưng không gạt được Chu Tử Nghiêu lòng dạ sâu kín, cho nên người nắm chính xác tâm tư rồi khuyến khích cô làm như vậy cũng chỉ có một người đó thôi. d.d.l.q..d

Khương Vãn Hảo cũng thẳng thắn, gật đầu thừa nhận: "Anh ấy phân tích kinh tế của tôi, gợi ý này có thể cải thiện cuộc sống của tôi rất tốt.”

Đường Khải Sâm một chút cũng không hoài nghi phổi chính mình một giây sau sẽ vỡ tung thành từng mảnh vụn, anh đưa cô phòng ở, kết quả tất cả công lao đều bị Chu Tử Nghiêu ẵm mất. Hiểu rõ cô? Anh thừa nhận mình làm chưa thấu đáo, nhưng Chu Tử Nghiêu nói vài câu là coi như làm xong?

Anh quay đầu nhìn ngoài cửa sổ, hít một hơi thật dài, lúc này mới quay đầu nhìn về phía người phụ nữ kia: "Nếu như là vì tiết kiệm tiền, bán càng không có lãi."

Ngồi chờ chết tuyệt đối không phải phong cách Đường Khải Sâm anh, cho nên rất nhanh anh đã có cách đánh trả, ra vẻ vô cùng chuyên nghiệp: “Em tiếp tục ở kí túc nhân viên, phòng kia thì cho thuê, mỗi tháng sẽ có số tiến không nhỏ chạy vào thẻ, còn có thể tăng giá trị tài sản. Tính thế nào cũng tốt hơn sang tay bây giờ.”  

Hiếm khi anh kiên nhẫn giải thích, Vãn Hảo nghe thấy tất cả đều lọt tai, không thể không thừa nhận những việc tính kế kiểu này quả thật người đàn ông này thông thạo hơn cô. d.d.l.q.d.

Đường Khải Sâm biết lấy trình độ toán học của Khương Vãn Hảo dám chắc không nắm rõ vấn đề này, thấy đáy mắt cô chợt lóe lên tia sùng bái như trước đây thì cảm thấy rất dễ chịu. Nhưng rất nhanh người kia lại lên tiếng: “Anh nói không sai, quả thật là một cách kiếm tiền tốt, chỉ có điều tôi đã đang liên lạc với người mua—— "

Khóe môi Đường Khải Sâm vừa mới nhếch lên hoàn toàn đờ đẫn, bây giờ người phụ nữ này cứ như thế nghe lời Chu Tử Nghiêu?

Vãn Hảo cũng không giải thích, nay tình huống đã không giống trước, năm đó ông chủ mua nhà cũ lén gọi cho cô, nói nhà này sẽ phá đi xây lại ngay lập tức, nếu cô còn muốn mua về, tháng này là hạn chót. Đây là di nguyện cuối cùng của cha trước khi đi, dù thế nào cô cũng muốn hoàn thành.

Chỉ là việc này cô không cần thiết nói với Đường Khải Sâm, Dù sao hai người cũng không còn quan hệ gì, phòng là của cô, muốn xử ký thế nào là do cô.

Nhưng trên mặt người đàn ông này giống như đang phủ một tầng sương lạnh, một đôi mắt giận dữ nhìn cô, kiểu như cô vừa làm ra chuyện xấu tội ác tày trời vậy. Vãn Hảo hồ đồ mất rồi, cô bán phòng mình anh ta tức giận đến mức này ư?  

Khoang xe lại rơi vào yên tĩnh, nhất thời không ai nói chuyện gì nữa, song hình như giữa hai người luôn là không khí như thế này, Vãn Hảo cũng không nghĩ nhiều, ngồi thêm một lúc lại chủ động nói: “Tôi đi lên đây.”

Thấy anh tự dưng lạnh mặt, cô cũng không biết rốt cuộc là đắc tội gì với anh, chắc là di chứng thất tình đi? Tóm lại nhanh chóng rời đi là tốt nhất.

Cô vừa xuống xe, phía sau lại truyền tới thanh âm có vẻ trầm thấp của anh: "Khương Vãn Hảo."

Vãn Hảo quay đầu thì thấy một đôi mắt nặng nề nhìn mình chằm chằm. Đáy mắt sáng tối lập lòe như là cố ý mang theo tức giận, cô lại bắt đầu có cảm giác bất an lo lắng, dùng sức nhéo nhéo ngón tay: "Có việc?"

Đường Khải Sâm lại chỉ nhìn cô không nói lời nào, Vãn Hảo nghi ngờ phải chăng anh nghe được lời nói của người phụ nữ ở khác sạn, bây giờ chuẩn bị thu lưới tính sổ. Nhưng cuối cùng anh lại chỉ từ cửa kính ném ra một thứ, lạnh như băng phun ra một câu: "Trí nhớ kém như vậy, thế nào chưa đánh mất chính mình.”

Vãn Hảo cúi đầu nhìn, thì ra là túi xách của mình.

Cô đứng tại chỗ nhìn xe anh lao đi, thở thật sâu để xả giận, nhất định là anh không nghe thấy, nếu nghe thấy sao có thể không làm gì cả? Ban đầu anh kịch liệt phản đối có đứa bé như vậy, nếu biết, sẽ không bình tĩnh như thế được.

***

"Khương Viễn Sơn lúc ấy bệnh rất nghiêm trọng, tiền thuốc men lại không phải con số nhỏ, sau này Khương tiểu thư cùng đường đành phải bán nhà đi. Nghe nói vài năm nay lén liên hệ với chủ nhà kia vài lần, có vẻ là muốn chuộc lại."

Trợ lý nói xong, dừng lại chăm chú nhìn người đàn ông sau bàn, đưa ra kết luận: "Quyết định bán phòng ở khu Đông Mộc Thủy, hẳn là tính toán mua lại nhà cũ. "

Trong phòng có một cái đèn tường chiếu sáng, hơi mờ, anh ta không thể nhận ra được biểu tình của Đường Khải Sâm, nhưng dựa vào việc người này hấp tấp trở về liền gấp gáp gọi mình đến báo cáo tình hình, nhất định giờ phút này tâm tình ông chủ rất không ổn.

Quả nhiên Đường Khải Sâm hơi hơi ngước mắt, ánh mắt phảng phất lưỡi đao lạnh lùng văng lại đây: “Nếu tôi không hỏi, cậu tính ém những chuyện này đi?”

Trợ lý bị giọng điệu sắc bén của anh dọa sợ đến mức trán đầy mồ hôi, há miệng run rẩy giải thích: "Tôi thấy ngài đã đưa phòng cho cô ấy, cho nên mới…”

Đường Khải Sâm âm tình bất định nhìn anh ta, cũng không biết đang suy nghĩ cái gì, chỉ là độ ấm đáy mắt càng ngày càng giảm, chờ đến khi mở miệng, lại khiến cho trợ lý thở cũng không dám thở mạnh.

“Có phải cậu quên mất, bản thân mình là trợ lí của ai không?”

Trong phòng cực kì im lặng, trợ lý có thể cảm giác được hô hấp của mình ngưng bặt. Người đàn ông cao lớn sau bàn chậm rãi dứng lên, chậm rãi từng bước đi đến chỗ anh ta, nhưng càng là tư thái nhàn nhã, càng mang đến cảm giác áp bách báo trước mưa gió sắp đến.  

Anh đứng lại trước mặt anh ta, thậm chí còn đưa tay đỡ bả vai anh ta: “Tôi không nói, không có nghĩa là không biết chuyện gì cả. Những việc nhỏ Lộ Lâm làm kia đều không quan trọng, nhưng nếu liên quan đến Khương Vãn Hảo, chỉ có thể do tôi làm chủ.”

Chỉ số cảm xúc của Lộ Lâm rất cao, quan hệ với những người bên cạnh anh đều không tệ, trước kia anh không cảm thấy gì, những chuyện nhỏ nhặt này cũng ít để trong lòng. Nhưng bây giờ ——

Nội tâm trợ lý sớm đã chấn động, đầu rũ đến ngực, nơm nớp lo sợ nghe được thì liên tiếp gật đầu bày tỏ: “Vâng vâng, tôi nhớ kĩ rồi.”

Mặt Đường Khải Sâm vẫn trầm xuống: "Đúng lúc công ty con bên Hình Châu cần người, cậu đi sang đi.”

Đây là muốn anh ta đi đày sao! Trước đây anh chưa từng phạm sai lầm, nhưng mà lúc này đây thế nhưng lại——

Trợ lý chợt ngẩng đầu, môi khẽ nhúc nhích muốn giải thích, nhưng bị đuôi mắt Đường Khải Sâm đảo qua lại sợ tới mức câm miệng. Trước kia cảm thấy ông chủ rất nuông chiều Lộ tiểu thư, nay xem ra hình như… Cũng không hoàn toàn là như vậy? Vẫn là nói bởi vì việc có liên quan tới Khương Vãn Hảo, anh mới phá lệ tức giận?

Sau khi trợ lý rời đi, tâm tình Đường Khải Sâm vẫn không thấy tốt hơn, ngược lại càng thêm buồn bực. Thì ra anh không hiểu Khương Vãn Hảo một chút nào, bất kể là trước hay sau khi ly hôn. Trách không được cô nghe Chu Tử Nghiêu, hóa ra lúc trước cô gian nan như vậy, dưới tình huống này nảy sinh tình cảm với Chu tử Nghiêu tựa hồ cũng không đáng trách. Mà nếu cô thật sự thích Chu Tử Nghiêu... Anh nhìn bóng đêm trầm lặng ngoài cửa sổ, đáy lòng có thật nhiều cảm xúc phức tạp.

Cho đến khi cửa phòng bị người vội vàng gõ vang, bà nội với vẻ mặt nghiêm túc đứng ở ngoài cửa.

***

"Không cần hoài nghi, khẳng định chính là đứa nhỏ Đường gia chúng ta.” Lão phu nhân ngồi ngay ngắn một bên tràng kỉ gỗ lim, nói như đinh đóng cột: "Ta nhìn mấy người các con lớn lên, liếc một cái có thể nhận ra. Mắt mũi kia, không phải theo khuôn mẫu ông nội Đường sờ sờ ra đó sao? Sao có thể là cháu nội Chung gia.”

Đường Khải Sâm không lập tức nói gì, lão phu nhân thì giống như hoàn toàn không có cách nào khống chế được vui sướng trong lòng: “"Còn tưởng rằng đời này, không được nhìn thấy con của con… Nếu như không phải A Hảo, ta chết vẫn còn tiếc nuối.”  

Lúc này Đường Khải Sâm mới nhìn bà một cái: "Loại lời này ít nói thôi, điềm xấu.”
"Bây giờ còn có tâm tư lo lắng ta?" Lão phu nhân dùng sức gõ xuống mặt bàn, tức giận trừng anh: "Nói thật xem, có phải con đã sớm biết? Nếu không vì sao vừa rồi ngăn cản ta mang đứa nhỏ đi bệnh viện.”

"Không có." Đường Khải Sâm cũng ăn ngay nói thật: "Lúc trước là hoài nghi, song hôm nay thấy Chung Gia Minh như vậy, cơ hồ có thể khẳng định."

Lần trước ở nhà Khương Vãn Hảo cơm nước xong đi về, gia cơm nước xong đi ra, anh có ý nên giữ lại tóc của đứa bé. Nhưng hôm nay bản báo cáo kết quả xét nghiệm DNA còn chưa lấy đã không còn quan trọng nữa, bệnh tình Chung Gia Minh, làm cho anh ta chuyện nam nữ cũng không hiểu, sao lại có thể cùng Thạch Hiểu Tĩnh sinh ra Bắc Bắc được?

Lão phu nhân giơ ngón tay chỉ anh, lại bất đắc dĩ từ bỏ: "Con trai năm tuổi, thế mà mi không biết, rốt cục lúc trước mi đã làm cái gì khiến cho con bé phải gạt mi? Một nhười làm mẹ, có biết bao nhiêu khổ tâm mới phải đưa con cho người khác nuôi?”
Những lời này, từng chữ đều giống như dao hung hăng đâm vào ngực Đường Khải Sâm, đoạn đường này anh cũng hỏi lại chính mình, đến cùng đã làm cái gì ép Khương Vãn Hảo như vậy? Anh biết bản thân làm không ít việc khốn kiếp, nhưng rốt cuộc cô sợ gì anh, sợ đến mức trốn tránh anh?

Bà nội chống lưng chậm rãi đứng lên, đi ra ngoài vừa đi vừa thở dài: “Tự mình tạo nghiệt, ta nhìn xem kết cục con như thế nào.”

Đúng a, muốn kết cục như thế nào?

Khóe miệng Đường Khải Sâm hiện lên một nụ cười khổ, đoạn đường này anh đều tự hỏi lặp đi lặp lại, có thể nhìn ra Khương Vãn Hảo túng túng lại giả vờ trấn định, thế nhưng không ngờ lại không biết hỏi thể nào.

***
Sáng sớm hôm sau Vãn Hảo liền nhận được điện thoại của Thạch Hiểu, cô đoán nhất định đã xảy ra chuyện gấp gì đó, lúc ấy trời mới lờ mờ sáng, cô nhìn chằm chằm màn hình di động, trái tim đột ngột co rút một trận không theo qui luật.

Cảm giác này cực kỳ giống cảnh tượng đêm hôm cha gặp chuyện không may, lúc nghe máy tay cũng run rẩy: “Hiểu Tĩnh?"

"A Hảo, chị ——" Thạch Hiểu Tĩnh hiếm khi hơi chần chờ: "Chị có việc quan trọng bàn bạc với em.”

"Chị nói đi." Vãn Hảo nuốt nước miếng một cái, cảm giác bất an càng thêm rõ ràng.

Thạch Hiểu Tĩnh thở ra một hơi, thanh âm từ trong điện thoại truyền lại đây, mang theo vài phần khàn khàn cố nén: "Tối qua ba mẹ Chung Gia Minh đi suốt đêm trở về, bọn họ rất tức giận, em cũng biết bọn họ coi Chung Gia Minh như bảo bối. Sau đó lại biết được chuyện có liên quan tới Lâm Lãng, càng bị chọc tức."

"Bọn họ không làm khó dễ chị chứ?"

"Không có."

Vãn Hảo thoáng nhẹ nhàng thở ra, nhưng trực giác cảm thấy Thạch Hiểu Tĩnh gọi tới nhất định không phải là để tố khổ với mình. Sau Thạch Hiểu Tĩnh lại lâm vào im lặng ngắn ngủi, đợi vài giây mới nói: "Bọn họ chuẩn bị đưa Gia Minh xuất ngoại, trước đó đã có quyết định này, bệnh của anh ấy trong nước chữa trị không tốt.”

Vãn Hảo đã đoán được lời nói tiếp theo của cô ấy, tim dường như ngừng lại.

"Bắc Bắc... Cũng muốn đưa đi cùng."

Cảm giác trời sụp như thế nào, giờ phút này Vãn Hảo đã được cảm nhận, giống như một chậu nước đá rót thẳng từ đỉnh đầu xuống, từ đầu đến chân đều băng buốt lại, không còn cảm giác. Không biết qua bao lâu mới tìm thấy giọng của mình, nói năng lộn xộn: “Không được, không được Hiểu Tĩnh, nó là mạng sống
của em a —— "

Nếu như không có Bắc Bắc, cũng không được thấy nó nữa, cô thật sự sẽ chết.
Thạch Hiểu Tĩnh nghe rõ rệt sự lạc giọng của cô, lập tức luống cuống: “Chị biết, A Hảo em đừng vội. Không phải chị đang báo tin cho em sao? Chúng ta lại tìm cách khác, nhất định có cách.”

Điều này bảo cô đừng nóng lòng làm sao được, đời này cô để ý quá ít người, họ lại đều lần lượt bỏ cô mà đi. Đầu tiên là bị Đường Khải Sâm vứt bỏ, tiếp theo là cha rời đi... Thời điểm Khương Viễn Sơn qua đời, nếu không có đứa nhỏ này, cô chỉ sợ sớm đã không chống đỡ nổi.

Chẳng sợ bé không thể gọi cô là mẹ, chẳng sợ bé không thể lúc nào cũng chơi đùa vui vẻ trước mắt cô, cô chỉ cần có thể xa xa nhìn bé cũng cảm thấy an ủi.

Nhưng trước mắt, ngay cả nguyện vọng nhỏ ấy cũng sắp bị tước đoạt.


Lời ed: hai bà cháu nhà Đường cậy mình thông minh mà định ngồi không ẵm đứa nhỏ, tức không chịu được, mong những chương sau ngược, ngược họ thê thảm vào, tốt nhất là để mẹ con Vãn Hảo gặp nguy hiểm, họ nhìn được mà không cứu được, xong để Chu ca lập công, khiến họ hổ thẹn mà từ bỏ. Hừ, bù đắp à!!!



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
11 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mỹ Mạnh Mẽ về bài viết trên: Alice C, An Du, Hoàng Nhất Linh, Huogmi, Phụng, Tiểu Linh Đang, nghê giãn, paru, qh2qa06, shirleybk, ꧁A Trạch꧂
     

Có bài mới 23.07.2017, 23:32
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Linh Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Linh Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 23.06.2015, 21:39
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 509
Được thanks: 6467 lần
Điểm: 31
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cuộc hôn nhân mù quáng - Phong Tử Tam Tam - Điểm: 42
Edit xong chương này thật khó chịu mà

☆, chương 19
Editor: Linh Đang

Tiểu Tào phát hiện cả một ngày Vãn Hảo đều không yên lòng, bình thường luôn là người cười tủm tỉm, hôm nay thậm chí ngay cả tươi cười cũng rất ít. Vài lần còn rõ ràng thất thần, khi Lưu Phân đi qua đều nhìn cô vài lần.

"Tâm tình không tốt?" Tiểu Tào lo lắng cô, lại vẫn nhỏ giọng nhắc nhở, "Cẩn thận lão yêu bà tìm chị phiền toái. Chị nhìn mặt chị ta đen thành dạng gì, cũng không biết là có phải bị tức ở chỗ Đường tổng không."

Nghe được hai chữ "Đường tổng", Vãn Hảo thoáng thất thần, lại rất nhanh chóng lóe lên ý niệm ở trong đầu. Chuyện đứa nhỏ không thể tìm nhất chính là Đường Khải Sâm, nếu để cho đối phương biết, kết quả nhất định sẽ thảm hơn so với trước mắt...

Tiểu Tào thấy sắc mặt cô trở nên kém hơn, như vậy giống như một giây sau sẽ té xỉu trên đất, cũng bắt đầu khẩn trương theo: "Có phải chỗ nào không thoải mái hay không, muốn xin phép sao?"

Vãn Hảo nhìn nhìn thời gian, thật sự ngồi không yên được, đứng dậy lấy thẻ nhân viên trước ngực xuống: "Chị có chút việc quan trọng phải đi ra ngoài một chuyến, em trông giúp chị một lát."

"À, tốt." Tiểu Tào còn chưa từng thấy cô khác thường như vậy, suy đoán nhất định xảy ra điều gì quan trọng, nhưng chị ấy không nói, cô cũng không hỏi tới nữa.

Thế nhưng khi Vãn Hảo ra cửa lại gặp được Đường Khải Sâm, người này rõ ràng đã lâu chưa tới bộ phận tiêu thụ, hôm nay cũng không biết có chỗ nào không đúng. Từ đầu đến cuối người đàn ông này mặt mày sắc bén, môi mỏng mím rất chặt, như là khi thấy cô mi tâm liền nhíu sâu hơn vậy: "Đi đâu?"

Vãn Hảo thu lại tâm tình, cô còn không quên bây giờ là giờ đi làm, vì thế nói: "Dạ dày không thoải mái, đi mua thuốc."

Đường Khải Sâm không nói một lời nhìn cô, ý tứ hàm xúc nhìn kỹ thật rõ rệt. Vãn Hảo cảm thấy hôm nay người này thật khác biệt, đến ánh mắt cũng lộ ra một cỗ hương vị muốn nói lại thôi, nhưng cô không có tâm trạng suy nghĩ đối phương lại đang đánh chủ ý gì, chuẩn bị vòng qua anh rời đi.

Đường Khải Sâm lại hơi hơi đưa tay ngăn cô lại: "Văn phòng có thuốc, theo tôi lên lấy."

Giờ phút này Vãn Hảo đã sớm nóng lòng như lửa đốt, vô cùng không muốn cùng người này lên lầu, nhưng bị anh ánh mắt chim ưng của anh thẳng tắp nhìn chằm chằm đánh giá, đáy lòng từng đợt chột dạ, đành phải nhắm mắt nói: "Không cần, bỗng nhiên lại không đau."

Không biết có là ảo giác của cô hay không, người trước mặt nghe xong lời này đáy mắt lại có vài phần ánh sáng ảm đạm? D@Đ#L$Q%Đ^^

Đường Khải Sâm đứng trước mặt cô, trầm mặc lúc lâu, nhưng cho dù Vãn Hảo cúi đầu cũng biết người nọ vẫn nhìn cô, ánh mắt sáng quắc giống như que hàn. Anh vốn là chói mắt, thân phận hai người xấu hổ, đứng ở đó liền càng thêm làm cho người lườm nguýt, đã có tiếng nghị luận sột soạt gián tiếp truyền lại đây.


"Có việc tìm tôi, hôm nay luôn ở bên này." Giọng anh khàn khàn, nói xong một câu này mới bước nhanh lên lầu.

Cô có thể có chuyện gì tìm anh? Vãn Hảo ngạc nhiên ngẩng đầu, chỉ thấy bóng dáng anh cao ngất cao to dần dần biến mất tại chỗ rẽ, sớm đã không thể nào phân biệt hàm ý chân thực sau những câu nói kia.

"Anh ta lại tìm chị gây phiền toái?" Vãn Hảo vừa trở lại vị trí liền bị tiểu Tào lôi kéo truy vấn.

Chính là không tìm phiền toái mới kỳ quái đấy, Vãn Hảo lắc lắc đầu, cũng lười đi cân nhắc người nọ âm tình bất định. Cô cầm di động xem đi xem lại nhiều lần, trượt đến tên Chu Tử Nghiêu, rồi lại ngừng lại. Cứ như vậy liên tục, tiểu Tào đứng một bên cũng không nhịn được: "Chị làm sao thế?  Sao hôm nay lại kì quái như vậy, muốn gọi điện thoại thì gọi đi."

Vãn Hảo lại không nói gì, chỉ một lần nữa cất điện thoại di động.

Thật ra trong lòng cô đã sớm có quyết định, chỉ là cảm thấy cần phải nói với Chu Tử Nghiêu một tiếng...

Bộ dáng khác thường của cô tất cả đều dừng ở đáy mắt Đường Khải Sâm, anh đứng tại lầu hai trước cửa sổ sát đất quan sát phòng triển lãm vị trí lầu một.

Khương Vãn Hảo cầm di động chăm chú nhìn tới tới lui lui, thỉnh thoảng ngón tay nhẹ nhàng gẩy, không biết là đang gửi tin nhắn hay là cái gì, anh chỉ biết di động mình rất im lặng, mặc kệ gặp phải vấn đề gì, hình như Khương Vãn Hảo đã không còn nhớ nổi còn có thể xin anh giúp đỡ.D@Đ#L$Q%Đ^^

Trên mặt thủy tinh phản xạ lại khuôn mặt tự giễu của người đàn ông, tròng mắt anh dần tối, hai tay nhét vào túi xa xa nhìn cô.

Biết thân thế của Bắc Bắc, anh liền phái người theo dõi phản ứng của nhà họ Chung khi Nhà họ Chung Minh gặp chuyện không may, quả nhiên rất nhanh biết được tin tức nhị lão nhà họ Chung định xuất ngoại. Nhà họ Chung vừa đi, thế tất yếu mang đứa nhỏ đi.

Lấy cá tính của Khương Vãn Hảo hiện tại khẳng định đã sớm luống cuống, sáng sớm anh chạy tới, quả thật nhìn thấy bộ dáng cô thất hồn lạc phách. Nhưng hết lần này đến lần khác anh không thể chủ động mở miệng, một lòng hi vọng người phụ nữ kia có thể tin anh một lần, nhưng mà cô không có.

Khương Vãn Hảo đã không giống như quá khứ nữa, khi gặp chuyện không may liền trước tiên tìm tới anh ——

Từng là người anh cảm thấy phiền toái, đã không bao giờ cho anh thêm phiền toái nữa rồi, chẳng sợ chuyện này vốn là cùng anh có liên quan.

***

Nhanh đến giờ tan việc, rốt cuộc Thạch Hiểu Tĩnh cũng có cơ hội chạy ra ngoài. Hai người hẹn gặp ở một quán cà phê gần đó, Vãn Hảo nhìn xung quanh khu vực cửa, cà phê truớc mặt nguội cũng không nhớ tới uống một hớp.

Lúc Thạch Hiểu Tĩnh đẩy cửa đi vào bước chân rất gấp, đến khi ngồi xuống đối diện cô, lọn tóc mỏng ở thái dương đều dính vài phần ẩm ướt, bên má ửng đỏ, nhìn bộ dáng này là vội vã chạy tới.

Cô cũng không ghét bỏ, trực tiếp bưng cà phê truớc mặt Vãn Hảo lên uống một hơi cạn sạch, lúc này mới hơi thở hổn hển nói: "Mẹ chồng đi Tĩnh Sơn tự, Gia Minh có Lưu bác sĩ ở cùng, lúc này chị mới vụng trộm chạy ra."

"Hiện tại bọn họ đến cửa cũng không cho chị ra?" Mặc dù biết địa vị của Hiểu Tĩnh tại nhà họ Chung xấu hổ, cũng không nghĩ tới sẽ hỏng bét như vậy, đây có khác gì xã hội phong kiến đâu?

Khóe môi Thạch Hiểu Tĩnh kéo ra một nụ cười nhạt, không thèm để ý phất phất tay: "Không sao cả, lần này Gia Minh gặp chuyện không may cũng có nguyên nhân của chị, anh ấy là chồng chị, chị hẳn là phải chiếu cố anh ấy tốt trước mới đúng."

Nghĩ đến tối qua nhất định Thạch Hiểu Tĩnh lại bị hung hăng răn dạy một lần, Vãn Hảo càng thêm cảm thấy chính mình quá mức ích kỷ. Chính Hiểu Tĩnh còn ốc còn không mang nổi mình ốc, còn phải để ý đến cảm thụ của cô...

Vãn Hảo suy nghĩ cẩn thận những thứ này, chủ động vươn tay qua cầm tay Thạch Hiểu Tĩnh , sau đó mới nói: "Hiểu Tĩnh, chuyện của Bắc Bắc, em đã nghĩ xong."

Nghe cô trịnh trọng mở miệng như thế, vẻ mặt Thạch Hiểu Tĩnh cũng nghiêm túc ngồi im: "A Hảo, chuyện này chị sẽ thương lượng lại với ông bà (bố mẹ CGM ấy ), cũng có lẽ sẽ có cơ hội thay đổi không chừng."

Vãn Hảo lắc đầu cười: "Hôm nay em suy nghĩ cả một ngày, những biện pháp có thể áp dụng cũng nghĩ qua hết. Ba mẹ Chung Gia Minh thương Bắc Bắc như vậy, muốn để bé lưu lại, trừ phi vạch trần thân thế của đứa nhỏ."

Sắc mặt Thạch Hiểu Tĩnh hơi đổi, lại không nói gì.

Vãn Hảo không nhịn được thở dài, nắm tay cô càng dùng thêm chút sức lực: "Nhưng như vậy, Hiểu Tĩnh chị lại càng khó khăn hơn. Em không thể làm như vậy, là chị một đường giúp em chống đến hiện tại, muốn làm như vậy, chính em cũng khinh thường bản thân mình."

"Ai, chị không sao." Thạch Hiểu Tĩnh ngược lại cười an ủi cô, "Dù sao ba mẹ Chung Gia Minh cũng chướng mắt chị, họ đối xử có lạnh nhạt hơn chút cũng không có gì." D@Đ#L$Q%Đ^^

Vãn Hảo lại không cho cô tại nói tiếp: " Ba mẹ Chung Gia Minh cũng rất thất vọng, mấy năm nay em thấy bọn họ thương Bắc Bắc như vậy. Em không thể không có lương tâm như thế."

Thạch Hiểu Tĩnh cắn cắn môi không nói, cô biết lòng Vãn Hảo tốt, cũng biết cô ấy sống rất rõ ràng, mấy năm nay cô ở bên Bắc Bắc, chưa từng làm ra hành động gì vượt quá. Ngay cả trước mặt cha mẹ Chung Gia Minh đều không lộ ra sơ hở, khuôn mặt lúc nào cũng mỉm cười, thật ra có bao nhiêu chua xót lại có mấy người đọc hiểu được đâu.

"Cho nên..." Thạch Hiểu Tĩnh khó khăn nhìn về phía Vãn Hảo, "Em nghĩ rõ?"

Vãn Hảo gật gật đầu, cố gắng nở nụ cười: "Nhớ rõ, lúc rảnh rỗi liền mang Bắc Bắc... Trở về thăm em."

***
Hôm nay Vãn Hảo không lái xe, lúc trở về một mình dọc theo lối đi bộ đi về phía trước. Vào thu, hoàng hôn thành phố khắp nơi đều có không khí tiêu điều, cô đi tới đi lui đã cảm thấy thấy không rõ đường phía trước, rõ ràng đèn xanh đèn đỏ ở phía trước, đèn chỉ thị rõ ràng như vậy, nhưng cô lại cảm thấy tầm nhìn là một mảnh mơ hồ.

Đưa tay sờ sờ mắt, thì ra trên mặt tất cả đều là nước mắt.

Làm ra quyết định như vậy hiển nhiên là đều tốt cho mọi người, Bắc Bắc theo cô không hẳn sẽ vui vẻ, lúc trước đã ích kỷ sinh hạ bé, nay không thể lại tự chủ trương thay bé quyết định cái gì. Mà ý tưởng chân thực của đứa nhỏ tự nhiên không cần đoán, nhất định sẽ lựa chọn "Ông nội bà nội, ba mẹ" từ nhỏ đã làm bạn với mình.

Cô đối xử với đứa nhỏ tốt, cũng thay đổi được sự thật mình là một "người ngoài".

Vãn Hảo chợt nhớ tới năm ấy mình sinh Bắc Bắc, chính là mùa đông, ngày sinh dự tính cũng đến sớm hơn một tháng. Nửa đêm đứa nhỏ liền bắt đầu không an phận, vỡ nước ối, cô một mình không có thân nhân, lúc đó cả người đều bị dọa sợ, nhìn chất lỏng màu hồng, lần đó cô cho rằng đứa nhỏ đã không còn.

Lúc sau cô gọi điện thoại cho Thạch Hiểu Tĩnh, khóc suốt, chính mình cũng hoài nghi có nói rõ ràng hay không.

Thạch Hiểu Tĩnh vội vàng đi tới, vội vàng đưa cô đưa đi bệnh viện, là cô ấy cùng cô, vẫn nói chút lời nói an ủi cổ vũ.

Khi đó bên người Vãn Hảo không ai có, cô chỉ có thể gắt gao cầm tay Thạch Hiểu Tĩnh, từ nhỏ cô đã không có mẹ, càng không có bạn bè lâu năm gì. Ai đối xử với cô đều chứa vài phần tâm tư lợi dụng, dường như chỉ có Thạch Hiểu Tĩnh đối xử với cô là toàn tâm toàn ý.

Lúc ấy Vãn Hảo đau đầy đầu mồ hôi, lần đầu tiên biết thì ra trên thế giới còn có đau đớn khó chịu đựng như vậy, nhưng cô cắn răng kiên trì chống đỡ, chẳng sợ ở phòng sinh chịu hai mươi mấy giờ, cô cũng lần lượt tự nói với mình, vì đứa nhỏ, cái gì cũng đáng giá.

Nay nhớ tới những thứ đó, vẫn là đau tê tâm liệt phế, không có người mẹ nào lại không yêu con của mình...

Vãn Hảo dùng sức lau khô nước mắt ở khóe mắt không ngừng rơi xuống, nhưng dường như nước mắt lau như thế nào cũng không hết được, rốt cuộc cô không chịu nổi, ngồi xổm xuống chỗ bồn hoa ven đường. Đều nói đứa nhỏ là cục thịt rơi từ trên người mẹ xuống, nay bị hung hăng khoét đi, thế nhưng cả người đều trống rỗng, thì ra đứa nhỏ rõ ràng là tâm của mẹ, tâm mà không có, thì chẳng còn cái gì nữa.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
11 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tiểu Linh Đang về bài viết trên: Alice C, An Du, Hoàng Nhất Linh, Huogmi, Phụng, Tiêu Dao Tự Tại, hoa hong som mai, paru, qh2qa06, shirleybk, ꧁A Trạch꧂
     
Có bài mới 25.07.2017, 23:33
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 16.10.2016, 08:08
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 83
Được thanks: 475 lần
Điểm: 45.95
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cuộc hôn nhân mù quáng - Phong Tử Tam Tam - Điểm: 43
Chương 20
Editor: Mỹ Mạnh Mẽ


Xa xa, một chiếc SUV màu đen cũng ngừng ở ven đường, Đường Khải Sâm nhìn bóng dáng nhỏ nhắn trong đám người kia, tay đang đặt ở vô lăng ngày càng nắm chặt.

Chưa bao giờ anh biết cho dù chỉ nhìn từ xa như thế này, cũng có thể cảm nhận rõ rệt loại cảm xúc tuyệt vọng này, người phụ này luôn am hiểu dùng nụ cười để che giấu bản thân, nhưng giờ phút này lại không để ý tới cái gì. Cứ như vậy mà làm càn chật vật gào khóc, nếu là trước đây nhất định anh sẽ chán ghét đến cực điểm, nhưng hôm nay, anh tinh tường cảm thấy được lồng ngực mình co quắp từng đợt, cực kỳ khó chịu.

Đoạn đường này anh đi theo Khương Vãn Hảo, vốn tưởng rằng cô sẽ ra sức thuyết phục Thạch Hiểu Tĩnh để lại đứa nhỏ, lại không nghĩ rằng ra khỏi quán cà phê cô liền bắt đầu khóc. Trước cảnh tượng này, anh cũng không biết cô sẽ lựa chọn như thế nào.

Rõ ràng bản thân khổ sở thành như vậy, lại còn miễn cưỡng mình làm ra lựa chọn như thế... Không thể không nói, Khương Vãn Hảo như vậy, hoặc là nói người như vậy, chưa bao giờ xuất hiện trong thế giới của Đường Khải Sâm .

Anh có chút không hiểu được, nhưng lại không hề cười nhạo cách làm của cô, thậm chí anh cảm thấy như đứng đống lửa, như ngồi đống than, nhìn dáng vẻ  cô độc bất lực của cô, có loại xúc động muốn chia sẻ với cô tất cả mọi chuyện.

Đường Khải Sâm mở cửa xe, chân dài đã bước một bước lớn, nhưng một giây sau, lại có một bóng người lướt qua trước anh——


Chu Tử Nghiêu mặc áo gió thuần một màu đen, một phen chộp lấy Khương Vãn Hảo còn đang ngồi xổm, nhìn thấy phấn trang điểm trên mặt cô đã sớm lem luốc, cũng chỉ hơi hơi nhíu nhíu mày: "Mặc ít như thế, không sợ cảm mạo?"

Trên mặt Vãn Hảo chưa khô nước mắt, rõ ràng hơi kinh ngạc, sau nhấp làn môi khô khốc cố gắng nặn ra nét cười: “Trùng hợp quá, vừa rồi có hạt cát.”

Chu Tử Nghiêu như phảng phất không nghe thấy cũng không nhìn thấy, chỉ cởi áo gió bao lấy cô, sau đó dùng sức kéo người vào trong lòng.

Khương Vãn Hảo khóc hai má đỏ ửng, còn không ngừng thút thít, như là muốn nói cái gì, lời nói đến miệng cũng nuốt trở vào hết. Từ đầu đến cuối cô im lặng để Chu Tử Nghiêu ôm, nước mắt khộng kìm được rơi xuống.

Một màn này lại làm tổn thương Đường Khải Sâm lần nữa, bàn tay nắm chặt đến nát bấy, trước sau lại không bước được nửa bước, trong lòng quá rõ ràng, lúc này xuất hiện chỉ càng làm cho cô chán ghét mà thôi. Hết thảy trước mắt, nói đến cùng đều là do anh tự làm tự chịu, Khương Vãn Hảo đưa đứa nhỏ cho nhà họ Chung, tuy rằng anh vẫn chưa rõ ràng nguyên nhân thực sự như cũ, nhưng trực giác mách bảo nhất định có liên quan đến bản thân mình…

Đường Khải Sâm nhìn bóng dáng hai người kia dần dần mơ hồ trong ánh chiều tà, lồng ngực bức bối từng đợt. Trong ấn tượng của anh vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy Khương Vãn Hảo khóc lớn như vậy, hình như ở trước mặt anh người phụ nữ này thật sự rất ít khi khóc, cẩn thận nhớ lại, đúng là không có lần nào.

Cô luôn hồ đồ ngốc nghếch, anh luôn cảm thấy cô không có cá tính, nhưng giờ phút này ở trước mặt Chu Tử Nghiêu lại chân thật sống động đến vậy. Những cảm xúc bi thương kia, dường như không cần che giấu Chu Tử Nghiêu.

Bên kia Chu Tử Nghiêu đã đưa Vãn Hảo lên xe, sắp xếp thỏa đáng xong, lại đưa cho cô hộp khăn giấy, chờ cô thoáng bình tĩnh lại mới nói: “Anh đến đón em, tiểu Tào nói em có cái gì đó không ổn, vừa rồi tìm không thấy điện thoại cũng không nhận, nên gọi cho Thạch Hiểu Tĩnh —— "

Nghĩ đến Chu Tử Nghiêu chắc hẳn là cũng biết, Vãn Hảo cũng không có ý định gạt anh, gật gật đầu khàn giọng nói: "Em không sao, chỉ là nhất thời không khống chế được cảm xúc."

Chu Tử Nghiêu thở dài, xoay người nhìn thẳng vào cô: "Muốn khóc thì khóc đi, khóc một trận cho đã."

Cuối cùng Vãn Hảo cũng không muốn khóc, có chút bi thương nhưng là nước mắt cũng không cách nào bày tỏ hết được, cô nghiêng nghiêng đầu nhìn về phía ngoài cửa sổ: "Hôm nay em suy nghĩ cả một ngày, đối với Bắc Bắc đây là lựa chọn tốt nhất, bé sẽ vui vẻ tiếp tục lớn lên bên cạnh ông bà nội bố mẹ của bé, còn có thể có cuộc sống, hoàn cảnh học tập tốt hơn, em nên vui mừng.”

Chu Tử Nghiêu im lặng một lát: "Những lời này, là an ủi anh hay an ủi chính em?”

Vãn Hảo thở dài, quay đầu nhìn về phía anh: “Cái người này, nhất định phải vạch trần em mới vui vẻ sao.”

Hốc mắt cô còn rất đỏ, rõ ràng chỉ đang gượng cười, Chu Tử Nghiêu im lặng không nói lại, khởi động xe chở cô về. Cũng tốt, chuyện này không phải bọn họ muốn khuyên là có thể khuyên được, trừ cô ra, không ai giúp cô được.

***

Nhà họ Chung đã đang chuẩn bị xuất ngoại, vài lần Vãn Hảo muốn gặp Bắc Bắc, đều bị nhị lão nhà họ Chung cho cản lại. Thạch Hiểu Tĩnh bởi vì lần Chung Gia Minh gặp chuyện không may đó, tự do cá nhân đều bị hạn chế, càng đừng vọng tưởng đưa được Bắc Bắc ra ngoài cùng.  

Vãn Hảo nhìn bản thân mua đến một đồng đồ lớn, chỉ có thể yên lặng thở dài, không nghĩ tới lần trước chia tay thế nhưng có thể là lần cuối cùng gặp mặt, sớm biết thế thì đã mua thêm vài món đồ cho bé.

Tuy rằng như thế, mỗi ngày Vãn Hảo vẫn đúng giờ đi làm, biểu hiện tuy không tính là tốt nhưng ít ra cũng không gây ra rắc rối gì. Bây giờ bất kể vì sao cô cũng không thể mất việc được, nếu quả thật Bắc Bắc định cư ở nước ngoài, cô cũng có thể tích cóp tiền đi thăm bé, chỉ cần có tiền, khoảng cách không còn là vấn đề.

Chưa bao giờ Vãn Hảo lại biết tiền có thể dùng tốt như vậy, trước kia có tiền xa xỉ quen thói, nay mới biết được, không có tiền thật là vạn vạn không thể.

Làm cho người ta ngoài ý muốn chính là Đường Khải Sâm không có việc gì cũng đi đến tầng tiêu thụ dạo, Vãn Hảo thấy anh cũng lễ phép chào hỏi, không có phản ứng dư thừa.

Có lần Đường Khải Sâm thấy cô trốn trong phòng trà nước ngẩn người với di động, đến gần mới phát hiện là nhìn chằm chằm ảnh Bắc Bắc, anh đưa tay muốn nhẹ nhàng chạm vào bả vai cô, người phụ nữ kia liếc thấy, thế nhưng cả kinh thiếu chút nữa ném di động xuống đất.


Cô quay đầu nhìn anh phảng phất như nhìn một kẻ xâm lăng, di động bảo bối nắm trong tay, Đường Khải Sâm cực kì khó hiểu đối với phản ứng của cô, đến cùng anh như thế nào trong lòng cô, phòng bị anh đến mức đó sao?

Đường Khải Sâm thường thường xuất hiện, dường như đối với Khương Vãn Hảo cũng không có chuyện gì, ngược lại lại khiến cho tim của một đám thiếu nữ nổi nhạc nở hoa, không có việc liền tụ lại bàn tán người này.

"Chị nói có phải Đường tổng coi trọng người nào hay không nào nha? Bằng không tại sao gần như đều đến chỗ chúng ta?”

"Không thể nào, không phải Đường tổng có vị hôn thê rồi sao?"

"Tan vỡ lâu rồi, tin tức của cậu cũng quá không lanh lẹ rồi.”

Tiểu Tào cũng ngồi quanh ở đó nghe bát quái, nghe câu này lập tức xen mồm: "Vì sao tan vậy? Chị tin tức lanh lẹ ngược lại nói một chút coi."

Cô bé nói chuyện kia là bà tám nổi danh trong công ty, nghe nói chị họ cô là Thịnh Phong ở tầng trên, một tay nắm tất cả tin tức. Cô ấy thần thần bí bí chăm chú nhìn chung quanh, lúc này mới che miệng thấp giọng nói: "Nghe nói, vị hôn thê của Đường tổng chính là nữ cường nhân chúng ta hay xem trên TV, vì sự nghiệp quả thực không từ thủ đoạn. Lần này hôn lễ hủy bỏ, cũng vì đã làm ra chuyện Đường tổng không dễ dàng tha thứ."

Cô ấy nói xong còn mập mờ trừng mắt nhìn, chọc Tiểu Tào kinh ngạc nửa ngày không khép được miệng: “Chuyện gì mà không dễ dàng tha thứ?"

"Đàn ông nha, còn có chuyện gì chứ!”

Lời này thành công gợi ra một tràng âm thanh “xuỵt xuỵt”, tiểu Tào nuốt nước miếng một cái, nói cho Vãn Hảo nghe tin đồn này đầu tiên. Hai người đang ăn cơm trưa, Vãn Hảo nghe cũng chỉ xem như chuyện hài, không nói gì, ngược lại gắp miếng thịt kho tàu trong đĩa: “Anh ta không thích người khác bàn tán chuyện riêng của mình, huống chi cũng không liên quan tới chị.”

Tiểu Tào trừng mắt, không sao đoán được thật giả trong lời này, cuối cùng cũng chỉ có thể từ bỏ: "Quả thật không quan hệ, anh ta kết hôn hay không kết hôn thì chị cũng không phải trạm thu rác thải.”

Vãn Hảo mỉm cười gật gật đầu. d..dl.q.d.

Tiểu Tào lại lay khay đồ ăn của cô: “Chị ăn nhiều một chút mới đúng, dạo này làm sao? Thiếu tiền sao? Cũng biến thành Tam Nương liều mạng rồi.”  (không biết có phải Hổ Tam Nương trong “Thủy hử” không)

Vãn Hảo không thể nói chuyện Bắc Bắc, chỉ nói cho có lệ: "Liều mạng kiếm tiền đương nhiên là vì thiếu tiền, đồ ngốc."

Tiểu Tào biết trong lòng cô có chuyện chỉ là không có biết nói với mình thế nào, cũng không bắt buộc, dùng phương thức của mình quan tâm cô nói: "Vậy chị ăn nhiều một chút, mấy ngày nay tần suất đau dạ dày quá cao, cẩn thận trở nên nghiêm trọng."

"Cám ơn em tiểu Tào." So với lúc đi học trước đây, Vãn Hảo cảm thấy bây giờ rõ ràng mình may mắn hơn, bên cạnh có nhiều người quan tâm như vậy, có lẽ trước kia Khương Vãn Hảo xác thực không làm cho người ta thích.

Lúc hai người nhìn nhau cười, người nào đó vừa mới bị các cô ghét bỏ liền bưng khay đồ ăn ngồi ở chỗ đối diện, biểu tình đạm nhạt: "Nơi này không có ai chứ?”

Vãn Hảo nhìn anh một cái, trực tiếp không trả lời, yên lặng cúi đầu tiếp tục ăn cơm. d.d.l.q.d.

Tiểu Tào hơi hơi cau mày, thấy Đường Khải Sâm ngẩng đầu nhìn lại đây, lúc này mới buồn buồn nói: "Không có, ngài ngồi tùy ý."

Rõ ràng Đường Khải Sâm không ăn quen cơm nhà ăn, từ đầu tới đuôi chưa được vài miếng, Tiểu Tào thấy anh ý vị thâm trường nhìn mình chằm chằm vài lần, cuối cùng rốt cuộc không trụ được, liền lẩn trước: “Ừm, tôi ăn xong rồi, hai người từ từ ăn.”

Cũng không thể trách cô không nghĩa khí, thật sự là khí thế Đường tổng quá mạnh mẽ, tiểu Tào chỉ có thể lặng lẽ cổ vũ cho Vãn Hảo ở trong lòng.

***

Cuối cùng trên bàn chỉ còn lại hai người, Khương Vãn Hảo sẽ không tự dưng bắt chuyện với Đường Khải Sâm, ngược lại người đàn ông kia do dự một chút, chủ động mở miệng: "Dạ dày khá hơn chút nào không?"

Vãn Hảo cũng không biết người nọ là thật sự hay giả bộ, vẫn là biết nghe lẽ phải gật gật đầu: "Cám ơn quan tâm, tốt hơn nhiều."

Đường Khải Sâm buông đũa, nhìn chằm chằm dáng vẻ ăn cơm của cô, anh luôn nghĩ nên hỏi chuyện đứa nhỏ như thế nào, đã tưởng tượng vô số cái mở đầu đều cảm thấy kết quả không lạc quan, nếu là thẳng thừng dọa sợ cô lại càng không được, nhưng rốt cuộc năm đó đã xảy ra việc gì, khiến cho cô đề phòng anh như vậy?  d.d.l.q.d.

Vào lúc anh còn chưa suy nghĩ cẩn thận sẽ nói cái gì, bỗng nhiên Khương Vãn Hảo đã thu thập xong đồ đứng lên: "Tôi đã ăn xong, Đường tổng dùng chậm."

Đường Khải Sâm cau mày, bởi vì cô chuẩn bị đang đứng lên, chỉ có thể khẽ ngẩng đầu nhìn về phía cô: "Chúng ta có thể bàn bạc một chút, về —— "

Anh mới nói được một nửa, di động Vãn Hảo nắm trong tay lại vang lên, cô liếc thấy là Thạch Hiểu Tĩnh thì vội vàng đứng lên bắt máy, đã qua bốn năm ngày, không biết có thể gặp Bắc Bắc lần cuối không.

Nhưng Thạch Hiểu Tĩnh lại mang đến, một cái tin khiến cho cô không kịp chuẩn bị.


Đã sửa bởi Mỹ Mạnh Mẽ lúc 10.09.2017, 16:19.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mỹ Mạnh Mẽ về bài viết trên: Alice C, An Du, Hoàng Nhất Linh, Huogmi, Phụng, Tiểu Linh Đang, paru, qh2qa06, shirleybk, ꧁A Trạch꧂
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 82 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (HOÀN)

1 ... 183, 184, 185

[Cổ đại] Yêu nghiệt khuynh thành Minh vương độc sủng - Thụy Tiếu Trụ

1 ... 47, 48, 49

3 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 157, 158, 159

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

6 • [Cổ đại - Huyền huyễn] Sư phụ Ma Quân đồ đệ Thượng Thần - Tô Nhị Khuyết

1 ... 26, 27, 28

7 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C966

1 ... 137, 138, 139

[Hiện đại] Hoa hồng nhỏ của anh - Song Du

1 ... 17, 18, 19

9 • [Xuyên không - Huyễn huyễn] Ma phi khuynh thế độc sủng nàng - Dạ Ngữ Phàm

1 ... 37, 38, 39

10 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 1)

1 ... 176, 177, 178

[Xuyên không] Chuyên tâm độc sủng mùa xuân của hạ đường thê - Vũ Sơ Tình

1 ... 35, 36, 37

12 • [Hiện đại - Võng du] Cô dâu Hoa Yêu - Mặc Thanh Thành

1 ... 24, 25, 26

13 • [Hiện đại] Anh nghĩ anh sẽ không thích em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 40, 41, 42

14 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C72]

1 ... 27, 28, 29

15 • [Hiện đại] Nhốt yêu - Sắc

1 ... 13, 14, 15

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

17 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 20, 21, 22

18 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 2)

1 ... 186, 187, 188

19 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 52, 53, 54

20 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110



Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 310 điểm để mua Thỏ mi gió
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 264 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: Gwendolynn vừa đặt giá 250 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: Gwendolynn vừa đặt giá 689 điểm để mua Dây chuyền đá Peridot
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 995 điểm để mua Mề đay đá Garnet 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 248 điểm để mua Hạnh phúc 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 376 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 655 điểm để mua Dây chuyền đá Peridot
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 946 điểm để mua Mề đay đá Garnet 2
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 340 điểm để mua Hòm thư tình
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 900 điểm để mua Mề đay đá Garnet 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 622 điểm để mua Dây chuyền đá Peridot
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 759 điểm để mua Mề đay đá Garnet 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 721 điểm để mua Mề đay đá Garnet 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 357 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
Sam Sam: hú cả hồn :v
Độc Bá Thiên: Bà bà tặng thỏ mi cho con ạ
Con iu bà bà nhìu nhìu nhìuuuu lém lém :kiss5:
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 294 điểm để mua Thỏ mi gió
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 481 điểm để mua Mề đay đá Garnet 2
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 388 điểm để mua Bướm Trắng
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 474 điểm để mua Mashimaro Thanks
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 249 điểm để mua Thiệp giáng sinh
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 339 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
Shop - Đấu giá: Xiu Ying vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem sinh nhật
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 279 điểm để mua Thỏ mi gió
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 264 điểm để mua Thỏ mi gió
Shop - Đấu giá: Phượng Ẩn vừa đặt giá 236 điểm để mua Thiệp giáng sinh
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 321 điểm để mua Phù thủy mặt trăng

DiendanLeQuyDon | ddLQD | Phong thu am | studio | YeuCaHat
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.