Diễn đàn Lê Quý Đôn
Xin chú ý!! Các bạn đang đọc truyện trong mục ĐÃ NGỪNG ĐĂNG hoặc TẠM NGỪNG ĐĂNG. Truyện có thể sẽ không có chương tiếp trong thời gian dài hoặc không được làm tiếp nữa.


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 98 bài ] 

Độc nữ lệ phi - Thu Yên Nhiễm Nhiễm

 
Có bài mới 21.07.2017, 09:13
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Huyết Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Huyết Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.11.2015, 05:38
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 5164
Được thanks: 15021 lần
Điểm: 6.2
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Độc nữ lệ phi - Thu Yên Nhiễm Nhiễm (Chương mới mỗi ngày) - Điểm: 31
Chương 30: Đây là luyến sủng* của bổn vương.

Editor: Sam Sam - DD LQĐ

Vân Hi bảo Lục Châu đến Tiền viện tìm xe ngựa, kết quả Lục Châu lại như đưa đám mà quay về.

“Tiểu thư, quản sự ở Tiền viện nói là tiểu thư không có thẻ bài do đại phu nhân đưa nên không thể dùng xe ngựa trong phủ.”

Khó trách nguyên chủ đã lớn như vậy nhưng ký ức ở bên ngoài phủ lại rất ít, ngoài những việc ở trong phủ, những khoảng ký ức khác đều không có. Thì ra là do An thị ngáng chân.

“Tiểu thư, nhưng người xuất phủ làm gì? Nếu để đại phân nhân biết được thì sẽ gây khó dễ cho tiểu thư với nhị phu nhân đó.” Lục Châu lo lắng nói.

Vân Hi không lên tiếng, ra hiệu cho hai nha đầu lui ra ngoài, sau đó nhíu mày ngồi tựa vào đầu giường suy nghĩ biện pháp, ngón tay tùy ý đập trên mép giường. Lúc này, bỗng nhiên có một chuyện kỳ quái xảy ra, bên trong giường lại sụp xuống nửa thước.

Nàng nhấc chăn lên, phát hiện dưới giường lại có một cơ quan, nàng tò mò thử gõ mấy cái giống như lúc nãy thì toàn bộ giường sụp xuống, dưới sàng lộ ra một cửa động, cửa động này còn có bậc thang để đi xuống, dường như thông với một nơi nào đó.

Tại sao có thể có địa đạo?*

*đường đi dưới lòng đất.

Vân Hi lại gõ lên mép giường, chiếc giường về lại nguyên dạng.

Trong trí nhớ của nguyên chủ cũng không biết bí mật này, nghe nói chỗ nàng ở là viện được xây dựng sớm nhất ở Tạ phủ, là chỗ ở trước kia của một vị tiểu thư. Vị tiểu thư kia thường hay nói những câu nói kỳ lạ mà không ai hiểu được, giống như, “xã hội hiện đại”, “thế kỷ 21”, “nam nữ ngang hàng”. Nhưng rồi sau đó vị tiểu thư đó cãi nhau một trận với trưởng tộc rồi bỏ đi không biết tung tích.

Chẳng lẽ ra ngoài từ chỗ này sao?

Nhưng từ đó về sau, Tạ gia cho rằng viện này chứa nhiều điều không may nên không ai muốn ở, An thị liền phân phó nàng về đây.

Ai ngờ nơi này lại có mật đạo! Thật là trời không phụ nàng.

Lúc này hai nha đầu kia đang đứng bên ngoài, Vân Hi gọi hai người vào, “Mấy ngày nay ta thấy đầu hơi choáng nên muốn nghỉ ngơi một lát, các ngươi đứng bên ngoài đừng cho ai vào quấy rối ta, nếu như nhị phu nhân tới cũng phải ngăn lại, hiểu chưa?”

Lục Châu cùng Hồng Châu không nghi ngờ gi, đồng loạt gật đầu, “Vâng, tiểu thư. Nô tỳ biết rồi.”

Vân Hi đóng cửa phòng, nhanh chóng tìm chút đồ trang sức mang theo bên ngoài, chỗ nàng cũng như chỗ Nguyệt di nương không được cấp tiền nhiều hàng tháng, bởi vậy bây giờ ra ngoài không thể làm gì khác hơn là cầm những thứ này đi đổi lấy tiền.

Lúc này nàng vội vàng chạy đến giường, che màn xuống rồi bỏ gối vào trong chăn giả vờ như có người đang ngủ, sau đó mới gõ nhẹ tay xuống giường để mật đạo mở ra rồi từ từ tiến vào.

Trong địa đạo vô cùng yên tĩnh, Vân Hi móc ra một hộp quẹt nhỏ đốt rồi chiếu sáng, chỉ thấy dưới chân là các tảng đá được xếp ngay ngắn. Ở chỗ gần cửa ngang với ngực nàng có một nơi hõm vào, nàng cẩn thận nhìn thì thấy một chiếc hộp nhỏ được đặt trong đó.

Vân Hi tò mò mở hộp nhỏ, lập tức có ánh sáng bắn ra ngoài, thì ra là một viên dạ minh châu.

Xem thiết kế mới biết người săp xếp vô cùng tỉ mỉ khéo léo.

Nàng đóng hộp quẹt lại, cầm viên dạ minh châu đi về phía trước. Đi khoảng một canh giờ cũng đã đến cuối địa đạo, thế mà vẫn là hàng đá như cũ.

Nàng leo lên dọc theo thềm đá, có một cửa đá ngăn cửa động ở trên đỉnh đầu. Trên cửa đá đó có khắc một hình vẽ cổ quái, cũng không xác định được thể loại chữ được viết lên đó.

Vân Hi nhìn chằm chằm những chữ kia, trong đầu lại có ký ức kỳ lạ, dường như những ký tự đó rất quen thuộc với nàng, nàng không cần suy nghĩ nhiều đưa tay gõ lên mấy chữ đó vài cái, cửa đá trên đỉnh đầu nhẹ nhàng mở ra.

Trên đỉnh đầu có ánh sáng chiếu vào, Vân Hi cất viên dạ minh châu vào người rồi bò ra ngoài, phát hiện nơi này chính là vách của tiễn trang, là hậu viện của một tửu lâu đã bị bỏ hoang.

Hậu viện không có ai, Vân Hi không gặp khó khăn nào từ khi ra khỏi viện rồi hòa vào phố xá đông đúc, nàng dùng mấy món trang sức mang theo rồi đổi quần áo nam tử, lúc này mới nghênh ngang bước tới chỗ tiễn trang.

Chẳng qua lúc này, đột nhiên trên phố vô cùng ồn ào.

“Bắt thích khách! Có thích khách vào trộm ở tiễn trang!”

Thật xui xẻo, nàng thật vất vả mới được ra ngoài một chuyến, vậy mà tiễn trang còn bị thích khách vào cướp.

Thoáng chốc, trên phố như sôi trào, những giọng nói “bắt kẻ cướp” vô cùng huyên náo, bỗng có một kẻ mặc đồ đen bay ra từ phòng trên.

Vân Hi do dự đi đến nơi đó, lại thấy cách đó không xa có người nhìn nàng hét lên, “Đứng lại! Làm sao ngươi lại chạy đến đây?”

Không được rồi, tiểu nhi tử của An thị ư? Sao hắn lại tới đây?

Vân Hi xoay người bỏ chạy, sau lưng là một tửu lâu, nàng hoảng hốt chạy vào trong.

Cánh tay lại bị người ta bắt được, “Sao ngươi lại ở đây? Còn mặc quần áo nam tử?”

Cơ thể Vân Hi cứng đờ, nàng cũng không ngẩng đầu lên, lạnh lẽo nói, “Ngươi nhận nhầm người rồi.”

Nam Cung Thần lại nhìn chằm chằm vào mặt nàng, vẻ mặt này khiến hắn dâng lên một cảm giác khác thường không nói thành lời.

Hắn dịu dàng cười một tiếng, “Ngươi rất giống một người, làm sao ta nhận nhầm được đây?”

“Tạ Vân Hi! Gan của ngươi không nhỏ, dám tự mình chạy ra khỏi phủ! Ngươi ra đây cho ta!” Tiểu nhi tử của An thị - tam thiếu gia Tạ Tuân hô to, “Chú ý kẻ mặt áo đen, ta thấy có một kẻ mặc đồ đen vào quá n rượu này, các người mau tới lục soát đi!”

“Vậy sao?” Giọng nói trầm thấp uy nghiêm của một nam tử vang lên, sau đó là tiếng chân cùng tiếng binh khí va chạm của một đội quan binh từ xa đến gần.

Bọn họ cách nơi này chưa được 50 trượng, mặc dù nàng không bị người ta nghi là kẻ cướp, nhưng nếu bị Tạ Tuân bắt được, khi trở về phủ Tạ lão gia và An thị không đánh chết nàng mới là lạ.

“Ngươi buông ra!” Vân Hi thật hận trong tay mình không có con dao, nếu không nàng sẽ chặt đứt mấy ngón tay của Nam Cung Thần mới được.

Nam Cung Thần không nghe được những gì xảy ra trên phố, vẫn kéo tay Vân Hi như cũ, mỉm cười nói: “Ngươi hoạt bát hơn nhiều so với trước kia đó.” Nói xong còn lấy từ trong tay áo ra một chiếc hộp nhỏ nhét vào tay áo nàng, “Xem kìa, lớn như vậy cũng không mang trâm cài tóc, đây là cho ngươi, cầm đi.”

“Nam Cung Thế tử, xin buông tay!” Vân Hi tức giận muốn tránh cánh tay của hắn, bước chân của Tạ Tuân càng ngày càng gần, nếu như bị hắn thấy Nam Cung Thần lôi kéo nàng, An thị không cắt đứt chân nàng cũng sẽ lột da nàng.

Lúc này nàng chưa có năng lực, nếu bị như vậy cũng chỉ chờ chết mà thôi.

“Hi nhi…”

“Buông tay!”

“Hi…”

“Có phải Nam Cung Thế tử chưa già mà mắt đã kém rồi không? Ngay tới “luyến sủng” của ta cũng không nhận ra sao? Có muốn ta truyền ngự y tới chữa mắt cho ngươi hay không?” Giọng nói lười biếng mà ấm áp truyền đến sau lưng hai người, đồng thời có một trận gió lớn truyền tới từ phía sau, tách Nam Cung Thần ra xa nàng, trận gió mạnh đến mức khiến hắn ngã lên cả bàn rượu cùng thức ăn, đồ vật trên bàn đồng loạt rơi xuống, canh cũng như thịt dính lên toàn bộ người Nam Cung Thần.

“Lớn mật, ngươi…” Nam Cung Thần đang giận giữ muốn quát lớn, nhưng lúc nhìn thấy rõ người trước mặt thì lập tức nuốt xuống, sao lại là hắn?

Vân Hi bị chưởng nên cũng mất đà ngã ra, cơ thể nghiêng về một phía, lúc nàng đang kinh sợ la lên, phía dưới toàn là ghế với bàn, cơ thể nhỏ nhắn của nàng mà ngã xuống, không chết cũng tàn phế mà thôi, cái tên đáng chết! Lúc nào gặp cũng xui xẻo.

Lúc nàng đang bực tức thì một cánh tay lại kéo nàng lại, tránh cho nàng ngã vào chiếc bàn gỗ, tiếp đó ôm chặt nàng vào trong ngực.

*luyến sủng: dạng như nói đến vật để cưng chìu, anh nhà thường hay đóng giả bị đoạn tụ, nên bảo chị nhà đang cải trang thành nam là luyến sủng của mình.

Editor: Cũng đã đi được 1/10 chặng đường rồi *cười*. Những cmt, những nút tks mà mọi người ủng hộ cho truyện cũng như cho Sam, chính là động lực giúp Sam siêng năng cần cù ngày đêm miệt mài edit truyện để mn đọc đó *cười lớn*. Vậy nên nếu thấy truyện hay, hợp với bạn thì tiếc gì một câu cmt, một nút tks để làm động lực cho Sam, đúng không? ^^ Cảm ơn mn.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 22.07.2017, 13:47
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Huyết Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Huyết Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.11.2015, 05:38
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 5164
Được thanks: 15021 lần
Điểm: 6.2
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Độc nữ lệ phi - Thu Yên Nhiễm Nhiễm (Chương mới mỗi ngày) - Điểm: 28
Chương 31: Chúng ta giống nhau.

Editor: Sam Sam - DD LQĐ

“Hi Hi, sao lại không nghe lời như vậy? Bổn vương chỉ đi đóng cửa sổ một lát thôi, vậy mà ngươi lại chạy xuống lầu. Chẳng lẽ trong phòng, bổn vương không sưởi ấm đủ cho ngươi sao? Hay là ta dịu dàng chưa đủ?” Một giọng nói dịu dàng phát ra từ trên đầu nàng, còn vô cùng cưng chiều nữa.

Nam Cung Thần liếc mắt nhìn Vân Hi rồi nhìn người đứng phía sau nàng, sắc mặt trở nên phức tạp, hắn mím chặt môi.

Vân Hi ngẩng đầu đối diện với ánh mắt sâu thăm thẳm của Đoạn Dịch, người nọ đang không hề chớp mắt mà nhìn nàng, vẻ mặt cũng vô cùng mập mờ, giống như muốn nói, nàng là nam tử nhưng ăn mặc như nữ tử, đúng là một luyến sủng của hắn.

Làm sao hắn cũng ở đây?

Chỉ thấy Đoạn Dịch mặc cẩm bào màu đen,tay áo rất rộng còn có hoa văn thêu ở trên, áo khoác bên ngoài cũng một màu đen tuyền, tóc được buộc gọn trên đỉnh đầu, hắn cài một chiếc trâm bằng ngọc đen, toàn thân tỏa ra khí thế ngạo nghễ đến bức người.

Bình thường hắn đều mặc quần áo đơn giản đến mức đơn điệu, tóc buộc hờ hững, nhìn lúc nào cũng giống như lười biếng, bộ dáng y hệt những công tử hào hoa thích ăn chơi, nhưng bỗng dưng bây giờ nhìn nghiêm trang như thế, tựa như hắn đã trở thành một người khác.

Đuôi lông mày của hắn nâng nhẹ lên, khóe môi cong lên hoàn hảo, ánh mắt vô cùng sắc bén, một tay dịu dàng ôm lấy eo của Vân Hi, một tay đặt trên tường, gương mặt không lười biếng ngạo mạn như bình thường mà có mấy phần uể oải.

Vân Hi đang giẫm lên chân hắn, nghe được lời kia nàng tức giận tăng thêm lực, giẫm chết ngươi cái tên háo sắc, nói bậy bạ gì đó? Gì mà đóng cửa sổ? Gì mà không đủ dịu dàng? Còn từ phòng hắn chạy xuống đây nữa? Nói ra mấy lời này, người ngoài sẽ nghĩ như thế nào chứ.

Quả nhiên, mấy người đang xem náo nhiệt trong tửu lâu lập tức dùng ánh mắt khác thường nhìn Vân Hi, nhìn thấy hai tai Vân Hi đỏ bừng, gương mặt xinh đẹp đã biến sắc như bông hoa Sơn Trà đỏ thắm, lông mày nhíu lại, dường như ngại ngùng, lại dường như tức giận, càng như vậy lại khiến nàng thêm động lòng người.

Nãy giờ Đoạn Dịch vẫn nhìn chằm chằm vào nàng, không nhịn được nói: “Chỗ ồn ào như vậy thì có gì hay? Hi Hi, chúng ta lên lầu đi.”

Lúc này Nam Cung Thần đi tới ngăn Đoạn Dịch lại: “Dịch Thân vương, Thế tử ta cho rằng người nhận lầm người rồi. Rõ ràng nàng ta là…”

“Tạ Vân Hi, nha đầu chết tiệt kia, ngươi dám ở chung một chỗ với thích khách sao? Có gan lớn muốn tìm cái chết à?” Ngoài tửu lâu, Tạ Tuân đang kêu la không ngừng, không cần phải nín thở để cảm giác như trước nữa, chỉ dùng tai bình thường cũng có thế nghe rất rõ ràng. Đi theo hắn còn có tiếng bước chân cùng tiếng binh khí va chạm của vô số binh lính. Gương mặt Vân Hi vẫn lạnh lùng, khá lắm Tạ Tuân! Nói nàng ở cùng thích khách, muốn hại chết nàng sao?

“Hi Hi, còn không đi sao? Ồn ào như thế thì đùa thế nào được? Những lời nói ngớ ngẩn ở đây chỉ làm tai thêm bẩn.” Đoạn Dịch không nhịn được hất tay Nam Cung Thần ra, kéo Vân Hi bước nhanh lên lầu.

“Hi nhi? Thật sự ngươi nhìn thấy thích khách sao?” Nam Cung Thần đuổi theo hỏi, lại bị Đoạn Dịch rút dao ra chặn lại, hai mắt sắc như kiếm: “Xem ra Nam Cung Thế tử phải điều trị tốt cho mắt của ngươi đi, ai dám dòm ngó luyến sủng của ta thì sẽ nhanh chóng thành đống xương trắng thôi. Có phải Nam Cung Thế tử không muốn làm người nữa?” Nói xong không khách khí đưa Vân Hi rời đi.

“Đoạn Dịch.” Bàn tay trong tay áo của Nam cung Thần gắt gao nắm lại, âm thầm cắn răng,”Sớm muộn gì ta cũng sẽ khiến ngươi quỳ dưới chân Thế tử ta đây!”

Hai người vừa rời đi thì Tạ Tuân đã mang theo một đội quân đến.

“Lục soát cho bản tướng! Trên người thích khách đã bị trọng thương, chạy không được bao xa đâu, tìm từng phòng cho ta, không được bỏ qua bất cứ ai!” Một thiếu tướng mặc áo giáp màu bạc, áo choàng bên ngoài màu đỏ thẫm giương kiếm hét lớn, “Dám ám sát Hoàng Thượng cùng Quý phi nương nương, giết không tha!”

Đoạn Dịch lôi kéo Vân Hi tới trước một gian phòng rồi gõ cửa, lập tức có một vị thiếu niên dáng dấp nhỏ bé thanh tú từ bên trong chạy đến đỡ Đoạn Dịch.

Hắn lo lắng nói, “Chủ tử, làm sao lại đi xuống dưới? Không phải là chuẩn bị rời đi sao? Tại sao lại còn…”

Hắn liếc mắt nhìn Vân Hi, trong mắt mang theo oán hận.

“Thanh Nhất, bổn vương muốn làm gì cũng phải nhờ ngươi sắp xếp sao?” Đoạn Dịch lạnh giọng mở miệng, “Đứng giữ ở cửa, đuổi cái tên đang “sủa” dưới kia đi!”

“Chủ tử…” Thanh Nhất lo lắng đến muốn khóc.

“Nhanh đi!” Đoạn Dịch vung tay áo lên, cửa phòng đóng sập lại.

Thanh Nhất dậm chân trước cửa, cắn răng cắn lợi nói: “Vâng…”

Bên trong phòng, tim Vân Hi không ngừng đập mạnh, rốt cuộc cái tên Diêm La này muốn làm gì? Mặc dù nàng ghét bị cái tên Nam Cung Thần quấn lấy, cũng sợ bị Tạ Tuân phát hiện, nhưng càng không muốn bị cái tên Diêm La tính khí quái dị này bắt được đâu.

Vân Hi nhíu mày: “Mặc dù ngươi giúp ta trốn thoát, nhưng hôm đó là ngươi tự tiện vào phòng của ta, hôm nay vừa đúng một công một tội, cho nên, ta sẽ không cảm ơn ngươi đâu!”

“Ồn ào!” Đoạn Dịch nhìn nàng một cái, hai mắt nhắm lại, lông mày nhíu chặt lại, hai tay che bụng dựa vào tường, sắc mặt cũng càng ngày càng tái đi, đôi môi vốn trắng nhợt, lúc này cũng đã mất đi màu đỏ.

Vân Hi đang muốn mắng hắn mấy câu, lại thấy bộ dáng hắn như vậy… Bị thương sao?

“Ngươi… bị thương?” Vân Hi đi tới nhỏ giọng hỏi.

Đoạn Dịch chậm rãi mở hai mắt ra, nhìn chằm chằm vào nàng, sau đó cười như không cười: “Ngươi có thể giao ta cho Cô Phi Mặc, khi đó sẽ lập công lớn. Hắn là bạn tốt của Tạ Tuân. Như thế, phụ thân ngươi được Hoàng thượng khen ngợi, cũng sẽ yêu quý ngươi hơn, Quý phi nương nương cũng sẽ xem trọng ngươi, có khi còn giúp ngươi nhiều việc.”

“Vì sao ta phải làm vậy?” Vân Hi cười lạnh một tiếng, “Hai mươi năm trước, nếu như không phải mẫu thân ta là một nữ tử nổi tiếng hiếu nữ, là bà con xa của nhà họ Tạ, thì chưa chắc lúc ấy Tạ Thượng thư đã đồng ý lấy nữ nhi của một tú tài nghèo khổ. Hắn cưới mẹ ta cũng chỉ muốn làm tròn bổn phận đối với Tạ lão phu nahan cùng Tạ lão thái gia, khiến hai người ấy thương yêu, cho hắn là người hiếu đạo.

Từ khi ta thấy những đãi ngộ mà mẹ con ta nhận được, ta đã nhìn ra được phụ thân không bao giờ coi trọng chúng ta. Đại ca mất tích nhiều năm như vậy cũng không quan tâm mà phái người đi tìm, nếu có cũng chỉ làm cho có lệ. Như vậy, Tạ phủ giàu sang hay suy bại thì có quan hệ gì với ta đâu?” Bọn họ bất nhân, đừng trách nàng bất nghĩa, kiếp trước và kiếp này còn chưa thanh toán xong đâu!

Đoạn Dịch nhìn ánh mắt nàng nhíu lại, hắn chỉ cong môi cười một tiếng, giọng nói tà mị truyền tới: “Xem ra, chúng ta đều đều giống nhau, vô tình, máu lạnh, ích kỷ.”

Vân Hi giật mình, nhìn hắn bây giờ chẳng giống lời đồn chút nào.

“Ngươi bị thương, vì sao còn cứu ta?” Nghe lời tùy tùng của hắn nói, vốn dĩ bọn hắn đã rời đi, nhưng sau đó lại xuống lầu cố ý cứu nàng sao?

“Không vì gì cả, chẳng qua tìm được người giống mình nên có hứng thú mà thôi.” Đôi mắt nhìn nàng như cười nhẹ, hờ hững nói.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 23.07.2017, 14:21
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Huyết Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Huyết Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.11.2015, 05:38
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 5164
Được thanks: 15021 lần
Điểm: 6.2
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Độc nữ lệ phi - Thu Yên Nhiễm Nhiễm (Chương mới mỗi ngày) - Điểm: 33
Chương 32: Liếc nhìn nàng một cái, một vạn lượng!

Editor: Sam Sam - DD LQĐ

“Cố Phi Mặc, bổn thiếu gia nhìn thấy một người mặc áo đen bị thương chạy đến trước phòng này.” Bên ngoài hành lang, tam thiếu gia của Tạ phủ, Tạ Tuân đang nói với người nào đó, hai mắt lóe lên sự giảo hoạt cùng đắc ý, Tạ Vân Hi, nhất định ngươi phải chết!

Bị Cố Phi Mặc bắt gặp ở cùng thích khách, ngươi sẽ chết! Bị ta bắt được ngươi chạy ra khỏi phủ, trở về cũng bị đánh chết!

“Vậy sao?” Cố Phi Mặc giương kiếm lên, môi mỏng hơi cong cười lạnh một tiếng, trường kiếm chỉ vào phòng của Đoạn Dịch, “Phá cửa cho ta!”

“Lá gan các ngươi cũng thật lớn! Thích khách áo đen gì chứ? Bên trong là Dịch Thân Vương, các người không thể làm loạn!” Thanh Nhất đưa tay ra ngăn cản.

“Dịch Thân Vương sao?” Cố Phi Mặc liếc nhìn Thanh Nhất, lấy thánh chỉ từ trong người ra, đôi mắt tuấn mỹ vô song lóe lên, cười lạnh: “Trên đường truy tìm thích khách, kẻ nào dám ngăn cản, giết không tha!”

“Dám xông vào lãnh địa của Dịch Thân Vương, giết không cần hỏi!” Thanh Nhất rút một thanh kiếm bên hông ra chống lại Cố Phi Mặc.

“Có phải ngươi không muốn sống hay không? Thanh Nhất, tháng trước lúc tỷ võ ngươi đã thua trong tay ta, bây giờ tiến bộ hơn chưa đó? Vừa đúng lúc để ta lãnh giáo một chút!” Cố Phi Mặc cười lạnh nâng kiếm lên nghênh đón.

Rất nhanh sau đó, ở trước cửa phòng diễn ra trận quyết đấu giữa hai người, chỉ thấy hai thanh kiếm chợt ẩn chợt hiện, vậy mà quả thật Thanh Nhất dần dần xuống thế hạ phong, tóc cũng bị cắt vài phần, quần áo trên người bị rách từng mảnh, máu còn chảy ra ngoài, vô cùng chật vật.

“Nếu còn đánh nữa, chỉ sợ quần áo trên người ngươi sẽ không còn mảnh nào nữa đâu, hay là ngươi muốn người khác thấy ‘hàng’ của ngươi là ‘hàng cong’?” Cố Phi Mặc cười ha ha một tiếng.

“Họ Cố kia, ngươi đừng đắc ý sớm! Quân tử có thể bị giết, nhưng không thể chịu nhục!” Thanh Nhất tối mặt cắn răng kiên trì nghênh chiến.

Cố Phi Mặc giương kiếm tiếp tục: “Ngươi là quân tử sao? Sao ta lại thấy ngươi lại bị ‘luyến’ nhỉ? Ha ha ha…”

Thanh Nhất giận dữ, hai tay cầm kiếm muốn sống chết đánh một trận nữa, ai ngờ giọng nói lười biếng của Đoạn Dịch lại vang lên trong phòng: “Để bọn họ vào đi! Bổn vương luôn coi trọng công bằng, kẻ không có tội thì sợ gì chứ? Thanh Nhất, ngươi cũng đừng cản trở con đường thăng quan tiến chức của Cố tướng quân, người ta đang chờ thăng quan xong còn phải cưới lão bà thứ mười bảy đó.”

“Ngươi muốn làm gì?” Bên trong gian phòng, Vân Hi nhíu mày nhìn Đoạn Dịch, người này điên rồi sao? Để bọn họ đi vào ư? Hắn bị thương, điều này sẽ khiến bản thân trở thành kẻ đáng nghi nhất, nàng cũng sẽ bị Tạ Tuân bắt tại trận.

Nhưng gương mặt Đoạn Dịch không hề thay đổi, ôm lấy lưng của nàng, nhanh chóng cởi bỏ áo khoác của nàng ta, đang lúc nàng giận tím mặt thì Đoạn Dịch đã ném nàng lên giường.

Sức lực hai tay của Đoạn Dịch rất lớn, Vân Hi nghi ngờ không biết có phải xương cốt của mình đã bị gãy rồi hay không. Cái tên Diêm La này, bị thần kinh rồi à?

Sau đó, Đoạn Dịch cũng cởi bỏ áo khoác bên ngoài, nhảy lên giường nằm cạnh nàng, thuận tay kéo áo ngủ đắp lên trên hai cơ thể, lại nhanh chóng lấy một vật trong suốt từ trong ngực ra che trên mặt Vân Hi.

Vật kia lạnh như đá, nàng đưa tay vuốt lại thấy trơn nhẵn như da người.

Một tay Đoạn Dịch gối lên đầu, một tay nâng cằm nàng lên, khóe môi cong cong: “Muốn sống thì hôn ta.”

Vân Hi: “…”

Không đợi nàng phản ứng, đôi môi ấm áp của Đoạn Dịch đã hạ xuống, hôn lên môi của nàng.

Vân Hi hoàn toàn ngây dại, đây chính là nụ hôn đầu trong hai kiếp sống của nàng đó!

“Đoạn…” Nàng hận không thể cắn chết hắn.

“Đây là cách duy nhất để sống.” Lập tức Đoạn Dịch dùng môi ngăn câu nói của nàng, Vân Hi tức giận muốn giãy giụa, đột nhiên cửa phòng bị ai đó đá văng ra, tiếng bước chân xáo trộn đi vào, người tới cũng không ít.

Vân Hi cho rằng người ta sẽ tới tra xét trên giường, nàng xấu hổ muốn trốn vào trong chăn, nhưng Đoạn Dịch đáng chết kia lại ấn đầu nàng xuống. Người xông vào lại không tiến thêm nữa, bước chân cũng ngừng lại.

Cố Phi Mặc nhìn hai người đang quấn chặt nhau trên giường, kinh ngạc không nói ra lời, gương mặt ngại ngùng đỏ bừng.

“Thế nào, Cố tương quân thấy hứng thú với chuyện giường chiếu của Vương gia ta sao?” Đoạn Dịch lại mở miệng, nhưng trong giọng nói lại lộ ra sát khí, ánh mắt vô cùng bén nhọn.

Cố Phi Mặc liếc nhìn Vân Hi, thấy Đoạn Dịch vội cúi người hành lễ, “Dịch Thân Vương, là hạ thần thất lễ, không biết Vương gia ở chỗ này… Nhưng cũng vì hạ thần phụng chỉ làm việc. Vương gia, xin đắc tội, cho hạ thần kiểm tra gương mặt luyến sủng của người.”

Tạ Tuân chen lấn đi vào, liếc thấy hai người trên giường thì mở to hay mắt, trái tim lập tức cứng lại, Dịch Thân Vương có trong phòng thật sao? Là người tính tình cổ quái, là Diêm La giết người không chớp mắt?

Nhưng thấy nam tử nhỏ nhắn nằm trong ngực Dịch Thân Vương thì hắn lại bắt đầu thản nhiên, người đang được Đoạn Dịch che chở kia có hóa thành tro hắn cũng nhận ra được! Nha đầu chết tiệt kia, khá lắm, cư nhiên lại dẫn xác tới!

“Tạ Vân Hi, nữ nhân đồi phong bại tục, lại dám ở cùng nam tử, giữa ban ngày ban mặt mà thông dâm! Ta là huynh trưởng nên nhất định phải giáo huấn ngươi!” Tạ Tuân nói xong lập tức bước tới kéo Vân Hi.

Ánh mắt Đoạn Dịch lạnh như băng, quát lên: “Càn rỡ!” Đồng thời vươn tay ném chiếc gối sứ vào đầu Tạ Tuân.

Lập tức Tạ Tuân ngã xuống đất, máu đỏ chảy dài trên trán, hắn đau đến mức hét lên thê thảm.

Vân Hi cười lạnh trong lòng, huynh trưởng sao? Hắn lớn giọng la mắng như vậy, chẳng phải muốn nói “chuyện tốt” của nàng cho mọi người biết hay sao? Huống chi nàng cũng không xảy ra chuyện gì với Đoạn Dịch.

“Dịch Thân Vương, bản công tử tới tìm muội muội của mình, sao Dịch Thân Vương lại đánh ta?” Tạ Tuân vẫn lớn giọng la hét.

Đoạn Dịch cười lạnh: “Dám nhìn người của bổn vương, đều là kẻ thù của bổn vương! Người này là nam tử, không phải muội muội ngươi!”

“Nhưng mà…”

“Nếu không phải thì sao? Hay chúng ta đánh cuộc đi! Lấy một vạn lượng bạc để cược, như thế nào?”

Tạ Tuân liếc mắt nhìn vào cánh tay để lộ ra ngoài của Vân Hi, mấy ngày trước nha đầu kia bị ngã nên trên tay có một vết thương, hắn tuyệt đối không nhìn nhầm. Hừ, dám mặc y phục nam tử tới mê hoặc Dịch Thân Vương, lá gan tiện tì kia không nhỏ! Nhất định một vạn lượng bạc này hắn sẽ lấy được, vừa hay hắn cũng đang túng quẫn, “Được, đánh cược thì đánh cược!”

Đoạn Dịch nhìn về phía Cố Phi Mặc, ánh mắt tà mị khẽ chuyển động, “Cố tướng quân cũng nghi ngờ lam sủng* của bổn vương đúng không? Muốn thấy diện mạo thật của nàng thì cũng phải đánh cược một lần mới được.”

*lam sủng: lam ở đây có nghĩa là không biết đủ, không chán. Ý nói là người khiến hắn yêu thương không chán.

Cố Phi Mặc vẫn nhìn chăm chú vào nửa bên gò má của Vân Hi, không sai, chính là tên thích khách đã chạy trốn, trên cằm phía bên trái còn có vết sẹo màu hồng, mặc dù người nọ nghiêng nửa người nhưng vẫn có thể thấy được.

Hắn vừa liếc nhìn Tạ Tuân, cái kẻ nổi tiếng bất tài trong kinh thành này cho rằng đó là muội muội của hắn sao? Ngươi chờ thua đi. Trên đời lại có tên huynh trưởng xui xẻo mong đợi thích khách là muội của mình sao? Ngay cả mặt còn không thấy rõ mà còn kêu la? Cố Phi Mặc cười khinh bỉ một tiếng.

Vân Hi quét mắt nhìn Đoạn Dịch một cái, vừa rồi hắn đeo mặt nạ da người cho nàng, nàng mặc quần áo nam nhân, nhìn bề ngoài có thể thấy được, bên ngoài mặt cũng là của nam nhân. Hai tên ngu xuẩn kia sập bẫy của Đoạn Dịch, chắc chắn sẽ trắng tay mà cống nạp hai vạn bạc, quả nhiên số phận đen đủi mà!

“Chỉ nói miệng thì không chắc chắn, phải lập khế ước.” Đoạn Dịch lại nói.

Vân Hi co rút khóe miệng. Tàn nhẫn!

Tạ Tuân thấy mưa bạc rơi vào tay mình thì vui mừng như điên lên, nhưng hắn vẫn cố gắng che đi: “Đương nhiên phải viết chứ.” NHỡ Diêm La Đoạn Dịch đổi ý thì sao.

Cố Phi Mặc cong môi: “Vương gia, hạ thần chờ người đưa bạc tới.” Hắn cũng thấy người thích khách áo đen kia chạy vào đây, Đoạn Dịch che chở cho hắn ta, chỉ sợ là trò quỷ, chẳng qua làm như thế là cố ý hùa dọa, cho rằng hắn sẽ sợ sao? Nghĩ rằng hắn không nhìn ra sao?

Đoạn Dịch cười nhẹ, kêu Thanh Nhất đứng ở ngoài: “Đưa giấy bút tới!”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 98 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Windy18 và 116 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 202, 203, 204

12 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

13 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

15 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

16 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

17 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

20 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16



Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 230 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 220 điểm để mua Doggi bú bình
Mika_san: alo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 304 điểm để mua Khủng long Dino
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 365 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 293 điểm để mua Giường nữ hoàng
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 212 điểm để mua Bé Mascot hồng
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 251 điểm để mua Lily Flowers
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 687 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 332 điểm để mua Khỉ xanh
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Vivianna
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 216 điểm để mua Người tuyết 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 234 điểm để mua Trâm hoa cài tóc
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 750 điểm để mua Ngọc đỏ
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 291 điểm để mua Nhảy hip-hop
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> tuyết sa mạc
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 354 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 297 điểm để mua Người Nhật Bản
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 285 điểm để mua Ác quỷ

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.