Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 129 bài ] 

Đế hỏa - Tô Du Bính

 
Có bài mới 19.07.2017, 23:30
Hình đại diện của thành viên
Thành viên xuất sắc
Thành viên xuất sắc
 
Ngày tham gia: 08.03.2016, 09:44
Bài viết: 7860
Được thanks: 3444 lần
Điểm: 10.19
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Đế hỏa - Tô Du Bính - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


4. Con đường lưu vong (bốn)

Soso mờ mịt mở to mắt.

“Soso.” Tiếng nói càng gần.

Cậu dụi mắt, mở miệng hỏi: “Ai đấy?”

“Suỵt.” Ngoài lều trại có bóng dáng chớp lên.
Soso xốc thảm, chui đầu ra khỏi lều.

Ngón tay Fiona đặt trên môi, ra sức nháy mắt với cậu.

“Làm sao vậy ạ?” Soso theo bản năng hạ giọng.

“Thu dọn đồ đạc, đi theo chị.” Mắt nàng không ngừng quét tới quét lui bốn phía.

Tim Soso đập loạn nhịp: “Đi đâu cơ?”

“Không phải em muốn đi Shamanlier sao?” Fiona nói.

Hai mắt Soso sáng lên, “Chị đưa em đi?”

“Mau thu dọn đồ đạc.” Nàng chỉ chỉ vào lều.

Soso nhanh chóng rụt đầu về, ném gối đầu và thảm vào túi không gian, vừa mới chuẩn bị ra khỏi lều, liền nhìn thấy Fiona cũng chui vào. Nàng thấy nhóc nghi hoặc nhìn mình, làm điệu bộ so vai, sau đó chỉ chỉ bên ngoài.

Một bóng đen chiếu lên trên lều, im lặng đứng yên thật lâu mới rời đi.

Fiona lắng nghe thanh âm bốn phía rồi ló đầu đi ra ngoài. Có điều nàng vừa cử động, cổ tay đã bị Soso nắm lấy.

“Có phải chị gạt mọi người tới đây một mình không?” Soso hỏi.

Fiona chọn mi: “Em không tin chị hở?”

“Mọi người sẽ giận lắm.”

Fiona nhếch khóe miệng cười lạnh, giọng nói lại vô cùng dịu dàng, “Không cần để ý đến bọn hắn.”

“Em không muốn các anh chị không thoải mái vì em.” Soso nghiêng đầu, “Em là người ngoài, các anh chị mới là đoàn đội. Như vậy không tốt.”

Ánh mắt Fiona mềm đi, “Em có biết ngày mai bọn họ muốn dẫn em đi đâu không?”

Soso gật đầu: “Biết ạ, vào thành hủy bỏ thỏa thuận.”

“Sau đó quân đội Julan sẽ bắt em lại.”

Soso giật mình: “Tại sao?”

“Wood nhận được nhiệm vụ truy nã quốc vương ngầm giao cho dong binh đoàn năm sao. Tuy rằng đại đa số người trong đoàn không đồng ý giao nộp em, nhưng nếu sau khi em hủy bỏ nhiệm vụ mà bị quân đội của quốc vương phát hiện thì sẽ không còn liên quan gì đến bọn họ nữa.”

Soso cúi mặt, “Chị sẽ gặp nguy hiểm.”

Fiona xoa đầu nhóc, khẽ cười: “Nghe nói em và thiếu gia gia tộc Bassekou có quan hệ tốt lắm, chị tin cậu ấy sẽ không chút keo kiệt mà thưởng cho chị gấp đôi số tiền thuê ấy chứ.”

Soso gật mạnh đầu. Nếu Dilin biết tình cảnh hiện tại của cậu, nhất định sẽ nghĩ mọi biện pháp tới cứu cậu. Cậu không hề nghi ngờ điều đó.

Hai người không dám tiếp tục chậm trễ, chui ra khỏi lều, rón ra rón rén băng qua hết cái lều này đến cái lều khác.

Nơi đóng quân ở giữa sườn núi, đường đi có chút gập ghềnh. May mắn Fiona đi quen kiểu đường này, lôi kéo Soso đi rất nhanh.

Đến chân núi, Fiona đột nhiên dừng lại, quỳ rạp trên mặt đất nghe ngóng, lát sau lập tức biến sắc, nắm lấy Soso kêu lên: “Đi mau! Bọn họ đuổi theo !”

Khuôn mặt tròn trịa của Soso nhăn lại, nhưng vẫn không nói lời nào kéo hai cẳng chân cứng ngắc gần như không còn cảm giác bước tiếp.

Lúc này, tuyệt đối tuyệt đối không thể liên lụy Fiona.

Đó là ý nghĩ cậu tâm tâm niệm niệm trong lòng.

Tuy rằng bọn họ đã chạy nhanh hết sức, nhưng đến chân núi, Wood, Settons và Olof vẫn là nhóm đầu tiên đuổi kịp.

“Fiona, đừng có tùy hứng nữa.” Trên mặt Setttons hơi lộ ra nét mỏi mệt.

Ánh trăng sáng tỏ, chiếu rõ vẻ mặt giằng co kỳ dị của năm người.

Tay Fiona đang nắm Soso siết lại một cái, thả ra bắt lấy thanh kiếm trên lưng, óc nhanh chóng phân tích tình thế, “Em đang suy nghĩ cho lợi ích của dong binh đoàn.”

Wood thản nhiên: “Chọc giận quốc vương và vương hậu là lợi ích hở?”

“Quan hệ giữa vương tử Soso và Dilin cả đại lục đều rõ. Nếu để Dilin biết dong binh đoàn chúng ta bảo vệ không tận lực, khiến cho vương tử Soso rơi vào tay quốc vương và vương hậu, anh nghĩ hậu quả sẽ ra sao?”

Wood nói: “Em yên tâm, dong binh đoàn chúng ta tuyệt đối sẽ không nhúng tay vào chuyện này. Chúng ta chỉ vào thành hủy bỏ thỏa thuận thôi.”

Fiona hừ lạnh: “Thuận tiện thông báo cho quân đội đã sớm mai phục trong thành có thể ra tay ?”

Wood đáp: “Dù sao chúng ta cũng là dong binh đoàn của Julan!”

“Nhưng phía sau vương tử Soso có gia tộc Bassekou của Shamanlier và ma pháp sư hàng đầu đại lục!”

Những lời này làm cho vẻ mặt của Settons thả lỏng trong phút chốc.

“Đi!” Fiona nắm lấy thời cơ, tiến về phía Settons. Dù trong ba người ở đây, Settons là  người mạnh nhất, nhưng hắn là anh trai của Fiona, nàng biết hắn thật ra cũng không phải một người  đặc biệt kiên định. Nhất là ở thời điểm này.

Có điều nàng sai lầm rồi.

Settons ra tay ngay tại khoảnh khắc nàng đến gần.

Kiếm quang xẹt qua, kiếm của Fiona gần như rời khỏi tay.

Cùng tích tắc đó, Wood và Olof đều di chuyển .

“Ngươi làm gì vậy?”

Wood và Settons cùng giật mình nhìn Olof dùng kết giới phong tỏa mình cùng Fiona, Soso.

Olof lạnh lùng: “Nguyên nhân lớn nhất ta gia nhập dong binh đoàn Charlotte là vì các ngươi từng có rất nhiều quyết định sáng suốt, nhưng  xem ra không bao gồm lúc này rồi.”

Wood nói với Settons: “Ra tay chứ?” Bọn họ một người là kỵ sĩ cấp bảy, một người là kỵ sĩ cấp tám, đối phó với Olof cấp sáu  thật sự không phải việc khó.

“Nhân cơ hội chạy đi.” Olof quay đầu, cực nhanh nói với Fiona.

Fiona cắn răng: “Không, anh đi!”

Ma pháp sư xưng vương khi đánh cự ly xa, còn khi đánh cận chiến sẽ không thể phát huy thực lực.

Olof vừa muốn phản bác, chợt nghe thấy tiếng bước chân phía sau càng lúc càng gần.

Wood và Settons đã rút kiếm.

“Keng!”

Hai thanh kiếm chém vào kết giới.

Olof nhướng mày, kết giới xuất hiện vết rách.

“Bibalafier din-yaloo.” Soso liên tiếp niệm chú ngữ.

Một tường đất nhỏ bé xuất hiện giữa Olof và Wood, Settons.

Tường đất chỉ cao đến đầu gối.

Wood và Settons đều sửng sốt.

Fiona đột nhiên đẩy Olof và Soso ra, sau đó dùng kiếm ngăn trở kiếm của Settons cùng Wood, “Đi mau!” Nàng chỉ là kỵ sĩ cấp năm, hoàn toàn không thể dẫn một người trốn thoát khỏi liên thủ giữa kỵ sĩ cấp bảy và kỵ sĩ cấp tám. Còn Olof là ma pháp sư, khả năng hắn dẫn người thoát được lớn hơn.

“Fio. . . . . .” Chữ “na” còn chưa có nói ra, Soso đã bị Olof dùng ma pháp phong hệ cuốn lấy bỏ chạy về phía đông.

Xoảng

Kiếm của Fiona gãy rời.

Keng.

Kiếm của Settons ngăn trở thế kiếm của Wood .

Settons che trước mặt Fiona, nhìn chằm chằm Wood: “Ngươi muốn làm gì?”

Wood oán hận trừng mắt liếc nhìn Fiona một cái, quay đầu chạy về hướng thành Mayhew.

Olof mang theo Soso chạy vài dặm mới dừng lại.

Soso vỗ vỗ khuôn mặt bị gió lạnh thổi đến cứng đờ, run run nói: “Chúng ta, đi tìm, chị Fiona.”

Olof nhìn cậu một cái, phớt lờ ngồi xuống nghỉ ngơi.

Hắn không quen dùng ma pháp phong hệ, vừa rồi dùng lâu như vậy, tinh thần lực tiêu hao rất lớn.

“Olof?” Soso rụt rè gọi. Cậu có thể cảm giác được sự lạnh nhạt của đối phương với mình.

“Câm miệng, nghỉ ngơi.” Olof tìm đại một cái cây dựa vào.

Soso nhịn không được nói: “Nhưng chị Fiona. . . . . .”

“Cô ấy không có việc gì.”

“Thật không?” Soso trừng to mắt.

Olof nhắm mắt, hiển nhiên không muốn tiếp tục trả lời.

Soso thở dài, ngồi xuống bên một thân cây khác.

Phương đông hé lộ mặt trời, tiếng chim dần dần rót vào tai.

Soso lại cảm thấy được mí mắt càng ngày càng nặng. Cậu thay đổi vài tư thế đều không ngăn được sự mời gọi của cơn buồn ngủ, cuối cùng không thể nhịn được nữa kéo thảm và gối đầu ra, tìm chỗ đất trống nhìn qua coi như sạch sẽ khô ráo, cẩn thận đặt chăn đệm xuống đất rồi nằm lên.

Ngủ liền một giấc, qua cả nửa ngày.

Khi Soso tỉnh lại, thái dương đã rơi xuống nửa kia của bầu trời.

“A. Thật có lỗi, tôi dậy muộn.” Cậu thấy Olof chậm rề rề ăn thứ gì đó, lập tức ba chân bốn cẳng đứng lên gấp thảm gọn ghẽ bỏ vào túi không gian.

“Ăn.” Olof đưa cho cậu một khối bánh.

Soso không chút nghĩ ngợi ăn liền.

“Quốc vương và vương hậu Julan nhất định sẽ phái lực lượng hùng hậu canh gác trên những tuyến đường trọng yếu đến Shamanlier .” Olof nói, “Bọn họ sẽ không cho ngươi cơ hội tố cáo với hoàng đế Shamanlier. “

Soso kinh ngạc: “Tôi đâu có muốn đi tố cáo gì đâu. Tôi chỉ muốn gặp Dilin.”

“Dilin đã quay về St. Paders.”

Soso mở to hai mắt, “Nhanh vậy sao?”

“Canh phòng của St Paders còn nghiêm ngặt hơn Shamanlier. Ta không đủ khả năng đưa ngươi qua.” Hắn dù gì cũng chỉ là một ma pháp sư cấp sáu.

Soso ngẫm nghĩ, kiên định nói: “Nhưng tôi vẫn muốn đi St. Paders. Trên thế giới này tôi chỉ còn lại một người thân duy nhất là Dilin. Cám ơn  anh đã cứu tôi, tạm thời tôi không có cách nào báo đáp anh, nhưng nếu có một ngày có cơ hội, tôi nhất định sẽ dốc hết sức báo đáp.”

“Ngươi định một mình đi St. Paders?”Olof nhìn cậu nhạo báng.

Soso đỏ mặt, nhưng vẫn vô cùng nghiêm túc gật đầu.

Olof nói: “Ta nghe bảo công tước Bassekou hiện đang giằng co với quân đội Kanding đế quốc trong lãnh thổ Sangtu.”

Soso sửng sốt, “Dượng?”

“Hẳn Julan chưa ngờ đến điều đó đâu.” Olof nói tiếp.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 19.07.2017, 23:31
Hình đại diện của thành viên
Thành viên xuất sắc
Thành viên xuất sắc
 
Ngày tham gia: 08.03.2016, 09:44
Bài viết: 7860
Được thanks: 3444 lần
Điểm: 10.19
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Đế hỏa - Tô Du Bính - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


5. Con đường lưu vong ( năm )

Soso thấy Olof  vỗ vỗ mông rồi đi về trước, vội vàng chạy theo sau, “Anh đi đâu đấy?”

“Ngươi đoán thử xem?”

“Có phải anh trở về cứu chị Fiona không?” Soso chờ đợi nhìn hắn.

Olof dừng bước trong giây lát, rồi lại điềm nhiên đi tiếp, “Ta nói rồi, cô ấy không có việc gì.”

“Nhưng mà. . . . . .”

“Ngươi cứ lo cho xong cái thân mình đi đã.” Olof bực bội ngắt lời.

Soso sửng sốt, đột nhiên nói: “A, đúng, anh hướng dẫn tôi làm thế nào để tìm được dượng đi.”

Olof đáp: “Đi theo ta.”

Soso lại sửng sốt, “Anh, anh muốn dẫn tôi đi à?”

Olof trả lời: “Đây là biện pháp duy nhất có thể giải cứu ta và Fiona.”

“Giải cứu?” Soso khẩn trương: “Không phải anh bảo chị Fiona không có việc gì sao?”

“Để lọt mất ngươi, quốc vương và vương hậu Julan sẽ không dễ dàng buông tha cho dong binh đoàn Charlotte. Tuy Settons sẽ không ngồi chờ chết, nhưng tránh không được phải lưu vong.”

Soso nhăn mặt: “Đều tại tôi.”

“Cho nên mới cần ngươi liên lạc với công tước Bassekou.” Olof nói, “Trước mắt chỉ có ông ta hoặc Hydeine mới có thể làm cho quốc vương và vương hậu Julan ném chuột sợ vỡ đồ.”

“Hydeine cũng có thể?” Soso chớp mắt.

“Kỵ sĩ hùng mạnh có thể đe dọa một người, nhưng ma pháp sư hùng mạnh có thể đe dọa cả một quốc gia.” Kỵ sĩ có mạnh đến đâu, phạm vi công kích của hắn vẫn bị hạn chế. Nhưng ma pháp sư thì khác, một câu cấm chú là có thể gây nguy hiểm cho toàn thành, thậm chí phạm vi ảnh hưởng còn có thể lớn hơn nữa. Quốc vương và vương hậu Julan nếu đầy đủ trí khôn, tuyệt đối không dám đắc tội tới ma pháp sư mang danh mạnh nhất đại lục – Hydeine.

Soso lặng lẽ nắm tay: “Một ngày nào đó, tôi sẽ trở thành một ma pháp sư có thể tự bảo vệ mình.”

“Tự bảo vệ mình?” Olof tỏ vẻ kinh ngạc với “mục tiêu vĩ đại, ý chí bất khuất” của cậu .

Soso gật mạnh đầu, hiển nhiên là thật sự xem điều này thành mục tiêu cố gắng cả đời của mình, “Tôi không muốn trở thành gánh nặng của người khác .”

Olof quay đầu, nhìn thiếu niên đang thở hổn hển bám theo mình, lộ ra tươi cười hiếm thấy, “Ngươi cũng không phiền phức như trong tưởng tượng.”

Soso kinh ngạc: “Anh cười với tôi. . . . . .”

Tươi cười như hoa quỳnh sớm nở tối tàn. Mặt Olof không đổi sắc tiếp tục đi về trước.

Thế cục của Julan quả nhiên như Olof đoán định, đường đến học viện St. Paders và Shamanlier bị bố trí dày đặc quân đội Julan, còn Sangtu cùng biên cảnh Julan tương đối thưa thớt.

Các dong binh đoàn lớn ở lãnh thổ Julan còn đang hoạt động, nhưng Olof vô cùng quen thuộc với cách thức hành động và liên lạc của dong binh đoàn, vài lần đều vượt qua trót lọt. Rất nhanh hai người đã đến  biên cảnh.

Cảm xúc của Soso liên tục tăng vọt. Cho dù không thể nhìn thấy Dilin, nhưng dượng Andre cũng là người thân của cậu. Sau khi gặp nhiều bất hạnh như vậy, có thể gặp được người thân là chuyện hạnh phúc biết bao.

Olof nhịn không được tạt cho cậu gáo nước lạnh, “Chúng ta còn đang ở trong lãnh thổ Julan.”

Soso cúi mặt: “Làm thế nào đi qua đây?”

“Có hai biện pháp. Một là chạy qua. Chỉ cần đối phương không có ma pháp sư trên cấp sáu, ta chắc chắn đưa được ngươi sang.”

Soso hỏi: “Biện pháp còn lại thì sao?”

“Trà trộn qua.” Ao lefu nói, “Có điều gần đây tình hình Sangtu căng thẳng, mà Julan lại là đồng minh của Shamanlier, cho nên muốn trà trộn cũng không phải chuyện dễ.”

Soso vò đầu: “Tôi cảm thấy trà trộn ổn hơn.”

“Vậy được rồi.” Olof nói, “Ngươi chuẩn bị đi, lát nữa chúng ta sẽ chạy qua.”

“. . ..”

Trải qua hai ngày quan sát, Olof kết luận rạng sáng ba giờ hàng ngày là thời điểm quân thủ vệ mỏng yếu nhất. Vốn ba người một tốp chỉ còn lại một người đóng giữ.

Olof và Soso liền chọn lúc này hành động.

Quay đầu lại nhìn thấy mí mắt trên dưới của Soso đã sắp dính vào nhau, Olof bất đắc dĩ nhắc: “Nhớ rõ, đừng buông tay.”

Soso nắm chặt lưng hắn, đầu vô thức gật gật.

Olof hít một hơi thật sâu, mắt lộ vẻ nghiêm túc, kiên định nhìn phương xa, trong miệng lẩm bẩm.

Phút chốc.

Một trận gió mạnh  thổi qua, bóng dáng tại chỗ biến mất.

Gió lạnh biên cảnh rít từng trận.

Lính thủ vệ dụi mạnh mắt. Thần ngủ đã đến, ngay cả gió lạnh cũng khó ngăn cản. Bọn họ đang định tìm vị trí thoải mái nhắm mắt nghỉ ngơi một chút rồi tiếp tục thủ vững cương vị, bỗng cảm thấy một trận kình phong đánh tới. Cửa vừa khóa trái lập tức bị thổi bay ra ngoài! Một đám binh lính vốn mơ mơ màng màng đều trừng to mắt, sau một lúc lâu mới giựt mình kêu lên.

Nhưng đồng thời muốn kêu sợ hãi còn có Olof.

Bởi vì ở khoảnh khắc phá cửa, hắn cảm thấy một cỗ tinh thần lực quấn lấy mình, đành phải liều mạng gia tốc.

Một đuổi một chạy kéo dài tới khi sắc trời ngả tối.

Olof cảm giác được hắn bị theo đuôi hơn mười dặm, hơn nữa có xu thế càng ngày càng gần.

Thời gian cấp bách.

Olof nhéo mạnh đùi Soso.

Soso giật mình, mở to mắt, mờ mịt hỏi: “A?”

“Có ma pháp sư trên cấp sáu đi theo chúng ta.” Olof trầm giọng, “Mang theo ngươi, ta không thoát nổi hắn.”

Soso đáp: “Vậy mau buông tôi xuống đi”

“Nơi này đã là lãnh thổ Sangtu, ta thả ngươi ở ven đường, ngươi trốn cho tốt, một giờ sau hãy trở ra.” Olof nói, “Sau đó tự đi tìm công tước Bassekou. Ta chỉ có thể đưa ngươi đến đây.”

Tay Soso ôm cổ hắn hơi hơi siết lại, nói vaò lổ tai hắn :”Anh phải cẩn thận. Còn có, cám ơn.”

“Ta không phải vì  ngươi.” Olof vội vàng nói xong câu đó, rồi dùng một trận gió đưa nhóc đến bên đường.

Soso ngã ngồi trên mặt đất, còn chưa kịp hô đau, liền trốn đến sau một thân cây.

Ước chừng không quá hai phút, lại có một cơn gió mạnh cấp tốc thổi qua.

Soso tránh ở sau cây, yên lặng cầu nguyện cho Olof, rồi dựa vào cây ngủ mất.

Tỉnh lại, đã là giữa trưa ngày hôm sau.

Soso đi nửa dặm mới giải quyết xong vấn đề rửa mặt, chờ một lần nữa trở lại ven đường, trời đã gần về chiều. Cậu chậm rãi men theo con đường tiến bước.

Ước chừng đi gần một giờ, cậu đang lo lắng có nên tìm một chỗ ngồi xuống, chợt nghe thấy từ trên đường truyền đến tiếng quát to. Một người đàn ông trung niên nhìn có vẻ trung thực đang vội vàng điều khiển xe ngựa chạy về trước.

“Chú, ” Soso vươn tay muốn đi nhờ xe, nhưng nháy mắt lại nghĩ tới Fiona và Olof. Bọn họ đều vì trợ giúp cậu, lại đều bị cậu gây phiền hà. Nghĩ đến đây, cậu buông tay xuống.

“Nhóc muốn đi đâu?” Ai ngờ xe ngựa chủ động dừng lại .

“Quân doanh ạ, cháu muốn đi tìm. . . . . .”

“Nhóc muốn tòng quân?”Mặt người đàn ông trung niên lộ vẻ khinh thường, nhưng vẫn phất phất tay, “Được rồi, nhóc ngươi đi lên đi.”

Soso leo lên xe ngựa, “Thật ra cháu đi tìm người.”

“Đều giống nhau. Cho dù là tòng quân cũng không có gì ghê gớm, dù sao nếu được lựa chọn, rất nhiều người Sangtu sẽ không chọn Sangtu làm tổ quốc.” Giọng điệu của ông ta mang theo nồng đậm vẻ chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.

Soso cũng không biết nên tiếp tục đáp lại như thế nào, đành phải giữ im lặng.

Xe ngựa đi rất nhanh, nhưng không hơn được tốc độ sập tối của bầu trời.

Người đàn ông trung niên nhìn sắc trời nói: “Ai, xem ra ngày mai chúng ta mới có thể đến quân doanh của Kanding đế quốc.”

Soso cả kinh: “Chú muốn đi quân doanh Kanding đế quốc?”

“Đúng vậy, chỉ có Kanding đế quốc mới đang tuyển quân.”

“Cháu không phải đi nhập ngũ, cháu thật sự muốn tìm người.” Soso nói xong, đột nhiên nhảy xuống khỏi xe ngựa đang chạy.

Người đàn ông trung niên giật mình, vội vàng dừng lại.

Soso chậm rãi đứng lên, cười sáng lạn với ông ta: “Cháu không sao, cám ơn chú đã đưa cháu đi.”

“Đưa nhóc ngươi đi?” Người đàn ông trung niên ảo não, “Nhưng quân doanh Shamanlier và quân doanh Kanding đế quốc hoàn toàn ở hai vị trí đối ngược.”

Soso lắc đầu cười: “Không sao cả, chú nói cho cháu biết phương hướng, cháu có thể tự trở về.”

Người đàn ông trung niên bất đắc dĩ, hắn thật sự không muốn quay lại, đành phải chỉ phương hướng.

Soso nói lời cảm tạ lần nữa, mới tiếp tục cất bước trên hành trình.

Màn đêm buông xuống, sau khi miễn cưỡng đi được mấy trăm thước, rốt cục tìm được một rừng cây nhỏ bí mật, lôi thảm và gối đầu ra chuẩn bị ngủ. Đúng lúc đó, lại có tiếng xe ngựa truyền đến, cũng đi vào rừng cây.

Soso thả đồ đạc trở lại túi không gian, đang chuẩn bị đi xa chút, chợt nghe một giọng nam nói nhỏ: “Tới rồi, Hyde. . . . . .”

Hyde?

Hydeine?

Soso đột nhiên đứng lên


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 19.07.2017, 23:33
Hình đại diện của thành viên
Thành viên xuất sắc
Thành viên xuất sắc
 
Ngày tham gia: 08.03.2016, 09:44
Bài viết: 7860
Được thanks: 3444 lần
Điểm: 10.19
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Đế hỏa - Tô Du Bính - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


6. Con đường lưu vong ( sáu )

Xe ngựa dừng lại, truyền đến tiếng xầm xầm xì xì rất nhỏ.

Soso đứng tại chỗ, vươn đầu, mở to hai mắt ra sức đánh giá xe ngựa.

Là Hydeine sao? Nếu là Hydeine, vậy Dilin nhất định ở gần đúng không?

Cậu nghe thấy trái tim mình nhịn không được đập điên cuồng.
Đủ loại sự tình gặp phải ở Julan nhất tề hiện ra trong lòng. Khuôn mặt xinh đẹp mà dữ tợn của vương hậu Marina giống như cơn ác mộng không ngừng xoay quanh trong đầu, khiến cho cậu nóng lòng tìm một cái ôm ấm áp để thổ lộ tâm tình.

Nhưng mặc cho cậu nhìn xung quanh thế nào, cánh rừng bên kia vẫn giăng giăng một màu đen tối, đến cả tiếng vang cũng không có , bốn phía tĩnh mịch dọa người.

Hai tay Soso ôm thân cây, lòng bàn tay đổ đầy mồ hôi.

Có nên qua nhìn thử không? Nội tâm cậu kịch liệt giãy dụa. Không muốn chỉ gặp thoáng qua Dilin, nhưng sợ hãi gặp rồi sẽ mang đến chuyện không vui.

Do dự mãi, cậu rốt cục ra quyết định. Cậu muốn đích thân nghiệm chứng, nếu để cơ hội này mất đi, nhất định sẽ hối hận. Nghĩ đến đây, cậu kiên định cất bước chân đầu tiên, sau đó. . . . . .

Dừng lại.

Trên cổ, mũi kiếm lạnh như băng khiến cho cậu cứng ngắc toàn thân, da đầu tê dại gần như không còn cảm giác.

Chủ nhân của cây kiếm giấu mình nơi bóng đêm ánh trăng không chiếu đến

“Muộn như vậy còn lang thang trong rừng rậm…” Giọng nói trong bóng đêm không ngờ nghe lại rất hay, mang theo một chút nhẹ nhàng cùng dí dỏm, Soso gần như có thể tưởng tượng được hai bên khóe miệng nhếch lên của đối phương.”Lạc đường hở?”

Soso cảm thấy mũi kiếm chậm rãi di chuyển, thân thể lập tức nhảy dựng về sau, đề phòng hỏi: “Anh là ai?”

“Đó cũng là vấn đề ta muốn hỏi. Cậu là ai? Tại sao xuất hiện ở đây?”

“Tôi hỏi trước.” Dù sợ hãi, Soso vẫn kiên trì .

“Có lý. Được rồi, trước xin tự giới thiệu, ta tên là Hayden.”

Soso thất vọng. Nguyên lai là Hayden… Không phải Hydeine.

Một ngọn lửa sáng lên.

Một thanh niên tóc vàng anh tuấn trong tay cầm cây đuốc nhỏ, cười tủm tỉm nhìn cậu, “Đến phiên cậu trả lời vấn đề của ta .”

“Tôi tên là Mike.” Soso nhỏ giọng.

Hayden nở nụ cười. Hắn cười rộ lên nom cực kì hấp dẫn, giống như trên thế giới này không có việc gì không giải quyết được, làm cho người ta cảm thấy vô cùng ấm áp cùng hy vọng.”Một cái tên rất được hoan nghênh. Vậy, vì sao cậu ở đây?”

Soso đáp: “Tôi muốn đi quân doanh Shamanlier.”

“Quân doanh Shamanlier?” Hayden nhướng mày, “Đến quân doanh Shamanlier từ phía quân doanh Kanding đế quốc á?”

Soso giải thích: “Đó là một chuyện ngoài ý muốn, tôi ngồi xe qua … .”

“Được rồi, nếu không ngại, có thể cho ta biết cậu đến quân doanh Shamanlier làm gì không?”

Soso bắt đầu cảnh giác.

Hayden nói: “Nếu không phải yêu cầu nào quá trớn, ta có thể giúp cậu.”

“Giúp tôi?” Soso nhìn về phía sau hắn.

Hayden tựa hồ biết cậu đang nghĩ gì, gật đầu: “Đúng vậy, ta có một chiếc xe ngựa, hơn nữa ngựa còn rất khỏe mạnh.”

Soso do dự: “Tôi muốn gặp công tước Andre.”

“Lý do?”

“Đây là việc riêng của tôi.” Soso hoảng sợ phát hiện ra mình nói quá nhiều. Nhưng đứng trước tươi cười thân mật của Hayden, miệng cậu luôn không tự chủ được mà nói ra điều đối phương muốn biết.

“Nhưng hiện tại nó đã thành việc chung của chúng ta.”

Soso khó hiểu nhìn hắn.

“Ngươi chưa từng nghe đến tên ta sao?” Vẻ mặt hắn nhìn qua có chút tổn thương.

“Rất nổi danh ư?”

“Hơi kém hơn công tước Bassekou một chút, bởi vì ta sinh ra muộn hơn.” Hayden cười rất tự tin.

Soso lại không thấy phản cảm, “Anh cũng là quân nhân Shamanlier à ?”

“Ta là quân nhân, nhưng không phải người của Shamanlier, mà là của Kanding đế quốc.” Hayden mỉm cười nhìn vẻ hồng hào trên mặt Soso biến mất, “Tên đầy đủ của ta là, Hayden Navister, đương nhiệm nguyên soái của Kanding đế quốc!”

“Tôi, tôi không phải người xấu.” Soso cũng không biết tại sao mình lại nói ra câu này.

Hayden cười: “Thực trùng hợp, ta cũng không phải. Vậy đi thôi.”

Soso rụt lui hai bước, “Đi đâu?”

“Uống một chén. Vì chúng ta đều không phải người xấu.” Hayden cắm kiếm vào vỏ kiếm trên lưng, làm tư thế mời, “Đây là lời mời thịnh tình.”

Soso lắc đầu: “Tôi không thể đi. Tôi muốn đi tìm công tước Andre.”

“Dù ta rất muốn giúp cậu, nhưng yêu cầu này đối với nguyên soái của Kanding đế quốc thì có hơi quá mức.” Hayden nói, “Nếu chuyện này để cho hoàng đế bệ hạ biết, có thể rất nhanh ta sẽ đeo tội phản quốc trên lưng.”

Hai tròng mắt của Soso tràn đầy ưu thương,”Tội phản quốc thực đáng sợ “

Hayden vuốt cằm: “Đúng vậy. Vingtras vương tử điện hạ.”

Soso trừng lớn mắt, “Anh, làm sao anh biết tôi là…Tôi là…”

“Đoán, cám ơn cậu đã chứng thực cho ta.” Hayden nhìn sắc trời, “Vùng này có giặc cướp qua lại, dù là Kanding đế quốc hay là Shamanlier đều đã chết không ít lính gác, ta nghĩ chúng ta hẳn nên rời khỏi đây trước đã.”

Hai chân Soso giống như cắm rễ dính chặt trên mặt đất, “Có phải anh muốn bắt tôi làm con tin không?”

“Tạm thời không cần.” Hayden đáp, “Trên thực tế, quan hệ giữa ta và công tước Bassekou không xấu như tưởng tượng của cậu.”

Soso nói: “Tạm thời không cần không có nghĩa là về sau cũng không cần.”

Hayden nghiêm túc trả lời: “Ta chưa bao giờ hứa hẹn lời nào có khả năng sẽ mất đi hiệu lực.”

“Bibalafier din-yaloo. . . . . .” Soso vừa đọc chú ngữ, vừa xoay người chạy.

Nhưng kiếm phong của Hayden nhanh hơn động tác của cậu ít nhất một trăm lần, gò đất còn chưa cao đến đầu gối đã bị hắn dẫm dưới chân.

Soso vừa mới xoay người một nửa, kiếm đã đặt trên cổ cậu lần nữa.

Hayden cười: “Ta rất thành khẩn mời ngài, vương tử điện hạ.” Cây đuốc trong tay hắn chiếu sáng trên mặt Soso, trong con ngươi đen trắng rõ ràng hơi lóe lên ánh nước.

Hai tay Soso nắm lại, như thể đang dùng sức lực toàn thân để nói chuyện, “Nếu anh dùng tôi làm con tin, nhất định sẽ thất bại. Tôi tuyệt đối sẽ không liên lụy Dilin.”

“Dilin?” Hayden đột nhiên thốt lên, nhướng mày với cái tên xa lạ mà quen thuộc vừa chen vào, “Là một quân nhân, nếu không phải bất đắc dĩ, ta tuyệt đối sẽ không dùng bất kỳ thủ đoạn đê hèn nào đe dọa bất cứ ai, dù cho là Dilin Bassekou hay Andre Bassekou.”

Soso thoáng an tâm, “Vậy anh bắt tôi làm gì?”

“Là mời.” Hayden cười rộ lên, lộ ra hai lúm đồng tiền sâu hoắm trên mặt, “Ta nói rồi, ta muốn mời cậu uống một chén.”

Đội thị vệ đi theo Hayden có chút ngạc nhiên đối với việc nguyên soái nhà mình ra ngoài tản bộ một vòng rồi dẫn về một thiếu niên trắng trắng mềm mềm, nhưng bọn họ nhanh chóng giấu kín cảm xúc, cho đến khi Hayden và Soso cùng lên một cỗ xe ngựa.

Đôi phó đội thị vệ lén lút đi tới bên đội trưởng đội thị vệ, dùng thanh âm chỉ có hai người có thể nghe thấy hỏi: “Nguyên soái muốn thay đổi khẩu vị sao?”

Đội trưởng đội thị vệ nói: “Ở trong rừng sâu tìm được… món hoang dã chăng?”

“Tớ cứ tưởng nguyên soái chỉ thích con gái”

“Có lẽ vì ở trong rừng sâu rất khó tìm được món hoang dã giống cái”

“À! Nếu nguyên soái chịu nói sớm, biết đâu tớ có thể nghĩ cách cho ngài”

Hayden đột nhiên từ trong xe ló đầu ra, hướng về phía bóng lưng bọn họ cười: “Ta đột nhiên cảm thấy thịt gia cầm cũng không tệ”

Đội trưởng và đội phó đội thị vệ quay đầu, vẻ mặt mờ mịt.

Hayden nói: “Tỷ như mấy con chim thích hót luyên thuyên”

“…”

Đội trưởng đội thị vệ chuyển chủ đề: “Đúng rồi, cậu tra ra lai lịch bọn cướp kia chưa?”

Đội phó đội thị vệ tiếp lời: “A, đúng, bọn… bọn cướp. Nhưng hôm nay chúng còn chưa xuất hiện”

Đội trưởng đội thị vệ nói: “Có lẽ nghe được uy danh của nguyên soái nên trốn mất rồi”

Hayden cười híp mắt: “Khẳng định không phải bởi vì các cậu tiết lộ tin tức ta ra ngoài kiếm món hoang dã đấy chứ?”

Đội trưởng và đội phó đội thị vệ liếc nhau, rồi cùng cúi đầu trước hắn: “Chúng tôi biết sai rồi”

“Tốt lắm. Ta mặc kệ hai người các cậu dùng phương pháp nào, ta chỉ mong muốn ngày mai khi ta rời giường có thể thấy trên mặt các cậu hai vòng mắt đen sì”. Hayden cuối cùng cũng lui đầu trở vào.

Đội trưởng, đội phó đội thị vệ: “…”

“Chạy đường dài?”

“Hay là cử tạ?”

“… Tớ có cách nhanh hơn.”

“Cách gì?”

“Chúng ta mỗi người cho nhau một đấm, thế nào?”

“Tớ có hai mắt, sao lại chỉ cần một đấm?”

“Cậu đánh giá quá cao khoảng cách giữa hai mắt mình rồi”

“…”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 129 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Hạ Lan Kỳ Vũ, nguyễn hằng123, thuytinhden750 và 77 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

5 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

13 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

14 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

17 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

18 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

19 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

20 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168



Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 230 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 220 điểm để mua Doggi bú bình
Mika_san: alo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 304 điểm để mua Khủng long Dino
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 365 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 293 điểm để mua Giường nữ hoàng
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 212 điểm để mua Bé Mascot hồng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.