Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 36 bài ] 

Nguyên vị ngọt ba phần - Thất Bảo Tô

 
Có bài mới 17.07.2017, 10:31
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Mặc Lân Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Mặc Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 11.06.2015, 15:32
Tuổi: 16 Nữ
Bài viết: 1502
Được thanks: 4996 lần
Điểm: 12.27
Có bài mới Re: [Hiện đại] Nguyên vị ngọt ba phần - Thất Bảo Tô - Điểm: 43
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Đã tỏ tình ~

+++

Chương 18: Vị thứ mười tám

Edit: Tiểu Lăng

Từ đầu đến cuối, Tiên Bối vẫn luôn cúi đầu, hơi thở suy sụp bất lực trên người càng lúc càng đậm hơn.

Trần Chước thấy không đúng lắm, mày cau lại, giọng cũng nghiêm túc hơn: “Tiên Bối.”

Cô gái nhỏ bị gọi tên, lập tức lắc đầu phủ nhận, sau đó quay đầu muốn về phòng.

Nhưng tay lại bị kéo lại, người Tiên Bối đờ ra, tay còn lại đã bất giác quệt lên nước đọng trên khóe mi.

Trần Chước nhận ra gì đó, trực tiếp kéo người cô lại, hỏi: “Sao vậy?”

Sợ nhất là được người khác quan tâm, bởi uất ức, khổ sở, bất lực sẽ càng tăng lên gấp bội.

Cổ họng Tiên Bối chan chát, như có một miếng chanh chua lè mắc nghẹn ở đó, mũi cũng xót vô cùng.

Tiên Bối chỉ muốn trở về phòng, không để cho người đàn ông thấy mình bối rối. Cô vô cùng hâm mộ những người có thể không nghĩ ngợi gì, xoay người đóng sập cửa lại; hoặc là thét điên lên để phát tiết cảm xúc tiêu cực.

Cô hoàn toàn không biết phát giận như thế nào, từ bé đến lớn, cô chưa từng phát hỏa với ai bao giờ.

Lần đầu tiên vẽ chân dung phẫn nộ của nhân vật, Tiên Bối lên mạng tra rất nhiều ảnh người thật, nghiên cứu thật lâu… Oa, thì ra đây là phẫn nộ.

Phẫn nộ một cách dũng cảm và thẳng thắn, đáng yêu mê người, tỏa sáng muôn trượng hệt như ôm bụng cười to và nói năng từ tốn.

Thế giới của cô, dường như vĩnh viễn bao trùm bởi sợ hãi, lo lắng, bất an, và nhút nhát.

Tiên Bối vẫn cúi đầu, hơn nữa còn vô cùng bài xích, liều mạng rụt đầu lại, như thể trên mặt có một vết sẹo cực kỳ xấu xí, không dám để cho ai nhìn.

Trần Chước cũng không nghĩ nhiều, trực tiếp vươn tay nâng cằm cô lên, để cô ngẩng đầu.

Giây phút ánh mắt họ chạm vào nhau, Trần Chước ngẩn ra.

Anh thật sự không ngờ, cô gái nhỏ lại đang khóc.

Đáy mắt đầy ngập sợ hãi, những giọt nước ứa ra ào ạt từ trong hốc mắt, cũng khiến những cảm xúc ấy càng thêm rõ ràng, càng thêm mãnh liệt.

Tròng mắt đỏ bừng, con ngươi đen không dám nhìn anh, bắt đầu trốn sang bên.

Tim Trần Chước nghẹn lại, ngừng đập vài giây, nhanh chóng thả lỏng tay.

Cô bé khóc thút thít, lại khiến anh rất muốn… ôm lấy cô, đi đến một nơi nào đó, để cô nghiêng người ngồi lên chân mình, lau nước mắt cho cô, mềm giọng dỗ dành cô.

Ý nghĩ kỳ lạ đáng xấu hổ bỗng hiện lên trong đầu này, giống hệt như lúc gặp phải cô lần thứ hai ở siêu thị, đầu anh quay lại nhìn cô bé, cảm thấy cô đáng yêu đến mức “muốn ôm cô nhẹ nhàng đặt vào xe siêu thị”.

Nên anh không dám đụng vào cô nữa.

Trần Chước hỏi thử: “Sao em lại khóc?”

Tiên Bối lắc đầu thật mạnh.

Đứng nguyên đó, Trần Chước cảm thấy khó giải quyết, ngừng vài giây, anh lại dùng giọng cực độ dịu dàng hỏi: “Động tác vừa rồi của tôi dọa em à?”

Tiên Bối vẫn lấy ngôn ngữ cơ thể phủ nhận.

“Hay là tôi nói chuyện quá hung dữ?”

Lắc đầu.

Thở dài một hơi, Trần Chước nhìn qua một nơi, sau đó nghĩ đến cái gì, quay đầu: “Em chờ tôi ở đây.”

Nói xong xoay người rời đi.

Tiên Bối sụt sịt mũi, đến khi bóng dáng cao lớn của người đàn ông hoàn toàn rời khỏi trước mình, cô mới xoa xoa khóe mắt, lặng lẽ nhấc mắt lên, thấy anh muốn đi chỗ nào đó. Đến lúc Trần Chước quẹo hẳn vào một gian phòng, cô lấy hai tay che mặt.

Quá mất mặt, quá vô dụng…

Khóc trước mặt anh ấy…

Rõ ràng anh ấy tốt như vậy, nhưng mình lại chỉ đáp trả lại tất cả của anh bằng những cảm xúc tiêu cực, im lặng, sợ hãi, rơi lệ…

Đứng nguyên đó thầm hối hận một phút, bóng dáng cao lớn ấy lại về che trước người mình.

Chủ nhân của bóng dáng còn kêu tên cô: “Tiên Bối.”

Hai lỗ tai nhỏ của Tiên Bối lập tức đợi lệnh.

“Bây giờ, ngẩng đầu lên.”

Tiên Bối: …?

“Được không?” Anh rất kiên nhẫn, dẫn dắt từng bước.

Chớp mắt hai cái, Tiên Bối hít sâu một hơi, từ từ… ngẩng mặt lên…

Á!

Tim Tiên Bối nhảy dựng lên, gì, gì đây…

Vẫn là bộ quần áo đó, vẫn là người đó.

Song chẳng biết từ lúc nào, người đàn ông đã đeo cái mặt nạ bảo hộ đen như mực vào, đầu anh… hoàn toàn giấu dưới lưới kim loại, gần như không thấy rõ mặt…

Tiên Bối kinh ngạc ngây người, hồi lâu vẫn không dời nổi mắt ra, tò mò rốt cuộc trên mặt anh là thứ gì.

… Có phần giống… Trang phục đấu kiếm…

Giờ phút này, vì đang ở trong hoàn cảnh tắc nghẽn, giọng người đàn ông có phần hơi khó chịu, nhưng tiếng anh vẫn rất dịu dàng truyền ra từ trong mặt nạ bảo hộ: “Không phải vì nói chuyện quá đáng, cũng không phải bởi động tác quá hung dữ, vậy nhất định là mặt của tôi làm em sợ rồi. Tôi che nó đi, chúng ta không nhìn nó nữa, đừng khóc, được không?”

Trong lòng Tiên Bối nhỏ giọng ói mửa, che như vậy mới càng dọa người…

Nhưng…

Anh như thế, thật sự rất khôi hài.

Tiên Bối bỗng cúi đầu, nín khóc, mỉm cười, đáp nhỏ một tiếng.

Nhưng cô vẫn sợ tới mức vội vàng che miệng lại, định giấu nụ cười tận đáy lòng đi.

Người đàn ông đeo mặt nạ bảo hộ kỳ quái cũng không để bụng, nâng một tay lên, đặt lên trên đầu cô rồi lại bỏ xuống, cười: “Hôm nay thật quá may mắn, có thể thấy em khóc, còn thấy được cả em cười.”

Aiz… Anh thở dài, lặp lại: “Thật quá may mắn.”

Không biết vì sao, chỉ một câu mấy chữ này, đã đâm trúng dây thần kinh chua xót của Tiên Bối.

Nước mắt lại lã chã, tại sao lại có thể có người tốt như vậy, cô thay đổi cảm xúc như một kẻ thần kinh, mà anh vẫn có thể an ủi cô nói mình may mắn.

Cô thì sao, ngay cả dũng khí chính miệng nói thích một người tốt như vậy cũng không có.

“Không sao chứ?” Thấy cô gái nhỏ lại tiu nghỉu rũ đầu xuống, Trần Chước cởi mặt nạ bảo hộ ra, giọng hỏi thăm càng thêm cẩn thận.

A, Tiên Bối lắc mạnh đầu.

“Đi nghỉ sớm đi.” Anh nói: “Ngủ ngon.”

Ngủ ngon, Tiên Bối nhẹ giọng đáp trong lòng, chậm chạp quay người đi.

Bước chân uể oải, nặng nề như đang đi trong bùn lầy.

Tiên Bối cũng không rõ, trước kia nhìn thấy người cô đã muốn trốn, trốn thục mạng, càng xa càng tốt; vậy mà bây giờ, cô lại không nỡ đi, như có một cái hộp to chứa đầy thứ cô muốn đền trả, muốn bày ra cho anh xem. Có thể nó không quý trọng, cũng chẳng đẹp đẽ, nhưng cô muốn cho anh thấy.

Chúng đã gom góp lại rất lâu, rất nhiều ở trong lòng cô đến trĩu nặng. Cô sắp không tải nổi nữa.

Trở lại trong cửa phòng, Tiên Bối cẩn thận từng li từng tý, nâng mắt lên.

Không ngờ Trần Chước vẫn đứng nguyên đấy, như định xem cô vào phòng, đóng cửa rồi mới đi.

Tiên Bối nhanh chóng thu mắt lại, một bàn tay nhỏ vin vào nắm đấm cửa, một bàn tay nhỏ khác nâng lên, lắc lắc hai cái, ra dấu bye bye.

Trần Chước không lưu lại nữa, giọng mang ý cười, nói lại một câu “Ngủ ngon”, xoay người đi.

Lúc này Tiên Bối mới dám hoàn toàn nhìn bóng lưng người đàn ông.

Nỗi đau quặn quen thuộc lại xuất hiện, nó đang lên án sự nhu nhược của cô, và muốn dùng hết sức trút những cảm xúc như những hình phạt tra tấn ấy ra ngoài.

Đốt ngón tay vin trên nắm đấm cửa bị siết đến trắng bệch, Tiên Bối vẫn không đóng cửa lại.

Cau mày, hai mắt nhìn chăm chú vào hướng đi của người đàn ông, cô hít một hơi thật sâu, đôi môi hé ra, hơi thở lọt ra ngoài, nhưng cổ họng vẫn như nghẹn lại.

Thật khó.

Tiên Bối lại hít vào một hơi nữa, như đang tham gia thử thách nín thở dưới nước, có lẽ lúc gần chết, loài người mới có thể đột phá cực hạn, vượt qua chính mình và làm được?

Nghẹn đến đỏ bừng mặt, Tiên Bối cảm thấy không khỏe lắm, choáng đầu hoa mắt.

Phù --- thư giãn trong tích tắc, cô nhắm chặt mắt lại, mở miệng hô: “Trần Chước ---!”

Kêu được lên rồi!

Trời ạ!

Kêu được lên rồi!

Trong trẻo động lòng người, là giọng một cô gái trẻ, cũng là chất giọng độc nhất vô nhị của cô.

Cô làm được??

Cô thật sự làm được???!!!!!!

Cô thật sự làm được rồi sao?! Phải không????

Vẻ kinh ngạc trên mặt người đàn ông lúc quay đầu lại, là câu trả lời hay nhất.

Như một kẻ suýt chết đuối dùng hết sức đưa mình lên bờ cát, Tiên Bối thở hổn hển từng hơi.

Trần Chước vẫn đứng ở chỗ cũ, có phần không phản ứng kịp, rất lâu sau, anh mới hỏi: “Có chuyện gì không?”

Vừa nhìn anh, tất cả dũng khí mới nổi lên đều bị dập tắt.

Tay chân Tiên Bối không biết để đâu, không biết nên làm gì.

Rốt cuộc muốn nói gì với anh, rốt cuộc vì sao lại có dũng khí không sợ chết hô anh lại như vậy, lòng Tiên Bối rất rõ.

Nhưng mà, phải làm gì tiếp theo?

Lúc anh nhìn cô không dời mắt, tim cô đã đập thình thịch, đập đến mức cô không tài nào nói chuyện được.

Vài giây ngắn ngủi, mặt Tiên Bối bị ánh mắt của người đàn ông đốt đỏ ửng.

Cô bỗng nhiên gọi anh lại như kẻ điên, rồi lại vò đầu bứt tai không biết làm thế nào, chắc chắn trông rất ngu xuẩn.

Hay về phòng?

Không được!

Cô muốn nói.

Cô sợ sau này mình sẽ không thể nào dũng cảm không chùn bước như vậy nữa.

Cô lo sau này mình sẽ không còn chí muốn thổ lộ tiếng lòng như tối nay.

Ngày mai, khi mặt trời mọc, cô nhất định sẽ biến trở lại thành kẻ nhát gan, thất bại luôn núp trong cái vỏ của mình.

Sau một giây, Tiên Bối xoay người, thở dốc, nuốt nước bọt.

Em thích anh, em thích anh, em thích anh…

Diễn luyện nhiều lần trong lòng, Tiên Bối cố đè nhịp tim đập loạn xuống, mở miệng lần nữa, cau mũi lại, xốc hai vai lên, tỏ vẻ mình rất lợi hại, rất dũng cảm.

Sau đó…

“Em…”

Giọng thì thào.

Sao lại biến trở về rồi? Tiên Bối khóc không ra nước mắt.

Cố cao giọng lên xem nào?

“Em…”

Hình như lớn hơn một chút rồi? Anh có nghe thấy không? Anh đứng hơi xa.





Trần Chước đứng ở chỗ cũ, nhìn chăm chú vào cô gái vẫn đang cố cao giọng.

Nói ấp a ấp úng mãi, nhưng vẫn chỉ được một chữ “Em”. Anh nghe tận tai, nhìn tận mắt.

Mỗi lần, thật vất vả mới nhả ra được một chữ, vai cô lập tức thả lỏng xuống, như thể hao hết toàn bộ sức lực.

Đến chữ “thích”, mặt Tiên Bối đã đỏ bừng, trán đổ đầy mồ hôi.

Nhưng cô vẫn cố gắng, cố gắng nói liền mạch mấy chữ đơn giản nhưng lại tốn cả sinh mạng của cô:

“Em, em… thích…”

“Em… thích, thích, thích…”

“Thích.”

“Em, em, em… thích… a…”

“Em thích…”

Một câu không lắp bắp ra khỏi miệng, hai mắt Tiên Bối sáng ngời, đang định nói chữ “anh” thì ---

Vai phải cô bỗng bị người nắm chặt, kéo ra sau!

Chưa hoàn hồn, cô đã ngã vào trong lòng ai đó, có một cánh tay vòng qua hông cô.

Là anh sao?

Tiên Bối mở to mắt, trong lòng hiện lên ý nghĩ này.

Ngoài anh ra còn ai đây?

Sức nặng nửa người trên của người đàn ông nháy mắt trút xuống.

Nặng vậy, có lẽ còn nặng hơn cả cái hộp lớn trong lòng cô, chẳng lẽ trong lòng anh cũng có một cái rương lớn sao?

Gần gũi như vậy, chân thật như vậy, a… hình như sắp ép cả nước mắt cô ra ngoài rồi.

Có gì đó đặt lên đỉnh đầu cô, phát ra hơi thở vô cùng nhẹ, ngay sau đó, giọng nói ấy không chút chậm trễ nào nói ba chữ:

“Anh cũng vậy.”

Người Tiên Bối cứng lại, nước mắt tuôn ra.

Anh cũng vậy.

Anh thích em, bé sò nhỏ ạ, anh cũng thích em.

Người đời lưỡi sáng hoa sen*, người đời xem nhẹ suy nghĩ trong lòng.

Nhưng em thì khác, cô bé anh yêu thương ạ, cảm ơn em, đã nguyện ý nâng viên ngọc trong lòng mình ra, để anh thấy nó tỏa sáng.

+++

(*) lưỡi sáng hoa sen: nguyên gốc “thiệt xán liên hoa”, là điển cố xuất phát từ sự tích về cao tăng Đồ Trừng thời Nam Bắc. Cao tăng truyện và Tấn thư – Nghệ thuật truyện: Phật Đồ Trừng có ghi: Triệu vương Thạch Lặc đến Tương quốc (nay là Đài Châu, Chiết Giang) triệu kiến Đồ Trừng, muốn thử đạo hạnh. Đồ Trừng bèn đem ra một bát nước, thắp hương niệm chú, không bao lâu, từ trong bát nước mọc lên một đóa sen xanh chói lọi, người ngoài nhìn vào trong lòng khoan khoái. Người đời sau mới dùng thành ngữ “thiệt xán liên hoa” để chỉ tài ăn nói.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
14 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tiểu Lăng về bài viết trên: Bora, Dhtt, Già Trẻ Đều Mê, HNRTV, Hermione12, Lyx, ThanhGiảTựThanh, ThiểnThiển, blank005, ciuviho, lan trần, rinnina, san san, shirleybk
     

Có bài mới 18.07.2017, 23:01
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Mặc Lân Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Mặc Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 11.06.2015, 15:32
Tuổi: 16 Nữ
Bài viết: 1502
Được thanks: 4996 lần
Điểm: 12.27
Có bài mới Re: [Hiện đại] Nguyên vị ngọt ba phần - Thất Bảo Tô - Điểm: 36
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Nay xong chương giờ đẹp ~

Nam chính thâm lắm =.= Mấy bồ cứ nghĩ ảnh dịu dàng kiên nhẫn vầy thôi, phúc hắc lên thì không biết thế nào đâu (Hừ, muốn cướp bé sò nhỏ với ảnh dữ dội)

+++

Chương 19: Vị thứ mười chín

Edit: Tiểu Lăng

Lớn như vậy rồi, nhưng Tiên Bối vẫn rất sợ có tiếp xúc trên cơ thể với người khác. Song, khi được người đàn ông ôm vào lòng, lồng ngực ấm áp dán trên lưng, lòng cô lại vô cùng yên ổn, nước mắt vốn đang chảy dài cũng dần dần ngừng lại, như thể nơi đây là chốn về.

Phòng khách cực yên tĩnh, có thể nghe thấy cả tiếng quả lắc đồng hồ đu đưa trên tường.

Trên đỉnh đầu tựa cằm của anh, tiếng thở của anh cũng gần gũi lạ thường, gương mặt Tiên Bối cũng hậu tri hậu giác bắt đầu ửng hồng.

Đây là tiếp nhận lời thổ lộ của cô sao?

Xấu hổ quá…

Hai cánh tay áp bên người cũng bắt đầu căng ra một cách không tự nhiên.

Trần Chước phát hiện thay đổi của cô, biết cô gái nhỏ đang khẩn trương, nhưng anh cũng không vì thế mà buông cô ra, ngược lại còn tăng thêm sức ở khuỷu tay, ôm cô chặt hơn.

Động tác đầy sức lực của người đàn ông đến nhanh chóng như thế, Tiên Bối không kịp đề phòng, không khỏi “a” một tiếng.

Trần Chước cho mình ôm đau cô, lập tức thả tay ra.

Vừa thả ra một cái, cô gái nhỏ xinh yếu ớt trong lòng đã bật dậy, chạy về phòng, đóng cạch cửa lại.

Từ đầu đến cuối, không quay đầu lại, mắt lại càng không liếc qua một tấc.

Trong phòng khách, chỉ còn mình chiếc bóng cao lớn của Trần Chước.

Trần Chước đứng nguyên đó, nhìn cánh cửa phòng đóng chặt kia, không nhịn được mà cong môi.

+++

Tiên Bối dựa vào cửa, khom người thở dốc.

Một hồi lâu sau, cô mới trượt ngồi xuống sàn nhà, nâng hai tay lên, chôn sâu mặt vào lòng bàn tay.

Mặt vốn đã rất nóng, đã thế lòng bàn tay lại còn nóng hơn, như thêm dầu vào lửa.

Không phải cô cố ý chạy trốn…

Được rồi, đúng là cô chạy trốn, thật sự không tài nào… ở lại bên người ấy thêm một giây nào nữa…

Tim đập nhanh sắp chết, bởi vì lời đáp lại và những hành động liên tiếp của anh, cho dù trong mơ cô cũng không dám nghĩ tới những điều này.

Mười năm qua, Tiên Bối luôn cho chuyện đối xử tốt với người khác, sẽ được đền đáp xứng đáng là ảo tưởng hão huyền, còn khó hơn cả lên trời.

Người mình thích cũng thích mình, còn gì có thể sung sướng hơn chuyện này nữa?

Nhất là loại người… từ trên xuống dưới, không đào nổi ra tý ưu điểm nào như cô…

Cô thật sự sợ mình bỗng lên cơn nghẽn tim ngất trước mặt anh.

Nhưng mà, thật sự rất vui… Vui ê ẩm, vui phát khóc…

Hốc mắt nong nóng lộ ra từ giữa kẽ tay, cánh cửa gỗ sau lưng bỗng nhiên bị gõ nhẹ một cái.

Tiên Bối kinh ngạc quay đầu lại, bên kia đã vang lên tiếng người, mấy chữ dịu dàng, là tên của cô. Song lần này lại khác đi chút ít, có thêm một tiền tố thân mật, đáng yêu hơn:

“Tiểu Tiên Bối.”

Trần Chước nói, anh cũng không cố che giấu vui vẻ trong giọng mình, “Ngủ ngon.”

Anh thân mật thật tự nhiên, lại khiến những đóa hoa bé xinh trong lòng cô bừng nở.

Tiên Bối cũng muốn cố gắng đáp lại một câu ngủ ngon, nhưng vừa rồi cô đã tốn quá nhiều năng lượng, mở miệng vài lần, cô phát hiện mình lại trở về trạng thái thì thào sợ sệt.

Mở miệng trò chuyện, đã trở thành nan đề thế kỷ.

Tiên Bối lúng túng, nhưng rất nhanh, cô đã nhìn thấy điện thoại trên bàn học.

Chạy vội tới, chộp lấy nó, chạy về cạnh cửa, lích tích lích tích, Tiên Bối dùng tốc độ tay cực nhanh để gõ: “Ngủ ngon” ---

Chỉ có mỗi “Ngủ ngon” thôi sao?

Có quá tẻ ngắt không nhỉ?

Cắn cắn ngón tay, Tiên Bối thêm một biểu cảm: “Ngủ ngon >▽<”

Em cũng đang cười giống anh, hy vọng anh biết.

Ngoài cửa có tiếng nhắc tin nhắn.

Tiên Bối nghĩ thầm, ra anh vẫn còn ở đó!

Cô lặng lẽ dán lỗ tai vào cánh cửa nghe bên kia, song có lẽ là hiệu quả cách âm quá tốt, dù nín lặng thế nào cô cũng không nghe thấy tý động tĩnh gì.

Được một lúc, điện thoại cô lại reo.

Tiên Bối vội vàng mở ra xem: “Đi ngủ sớm đi.”

Cô làm sao ngủ được, Tiên Bối gãi gãi đầu, chột dạ lai nghe lời đáp ứng anh, “Vâng.”

Tiếng chuông điện thoại đó vẫn ở bên ngoài, anh vẫn còn chưa đi.

Ngay cả Tiên Bối cũng cảm thấy mình quá đáng, thổ lộ xong lại để người ta một mình bên ngoài là thế nào, nhưng… chí ít là đêm nay, cô thật sự không cách nào đối mặt với anh được.

Vừa nghĩ tới chuyện thổ lộ, Tiên Bối bỗng nhiên ý thức được, hình như… cô vẫn chưa nói hết câu “Em thích anh” kia…

Mà anh lại làm nhiều như vậy, rất không công bằng.

Tiên Bối lại mở khung nhắn tin ra, từng chữ thổi qua đầu cô, dù không thể dùng miệng nói, nhưng những thật lòng chảy xuôi trong từng con chữ lại nóng hổi như dòng nham thạch, có thể đốt cháy cô.

Sợ người đàn ông đứng ngoài cửa đợi quá lâu, Tiên Bối gõ chữ xong, cũng không kiểm tra lại mà nhấn gửi luôn.

+++

Thật ra Trần Chước đã bắt đầu đi về phòng mình, nhưng ngay khi điện thoại rung, anh đã dừng bước lại, mở ra xem.

“Em thích anh… vừa rồi chưa nói xong, thật xin lỗi thật xin lỗi [dập đầu].”

Đọc xong tin nhắn, trong mũi người đàn ông lập tức bật ra tiếng cười nhẹ, rồi lại thở dài một hơi, ngón tay hơi nhúc nhích như đang hồi tưởng lại dư vị nào đó.

Vừa rồi anh buông tay quá sớm, đáng lẽ phải ôm lâu hơn nữa, mới không phụ chỉ số đáng yêu của cô bé này.

+++

Sáng sớm hôm sau, Trần Chước ra ngoài mua bữa sáng. Không phải hôm nào anh cũng nấu cơm, thỉnh thoảng anh cũng lên cơn lười, ví dụ như sau một đêm không ngủ.

Vừa bày café đen, rồi bánh mì, v.v… lên bàn ăn xong, liếc qua đã thấy cô bé ăn mặc chỉnh tề, rụt rè chui ra khỏi phòng.

Bé lười ba trăm năm chưa từng rời giường lúc này, hôm nay lại dậy sớm vậy.

Trần Chước hơi kinh ngạc: “Chào buổi sáng.”

Tiên Bối gật đầu, tỏ vẻ nghe thấy và chào lại.

Cả đêm cô không ngủ được, đứng ngồi không yên suốt trong phòng. Gần bảy giờ, Tiên Bối dán tai vào cửa nghe lén, cô biết rõ Trần Chước vẫn luôn dậy đúng bảy giờ, lúc đó bên ngoài sẽ có tiếng anh đi rửa mặt, rồi vào phòng bếp… Ồ, hôm nay không có, hình như anh ra khỏi nhà.

Nửa tiếng tiếp đó, như cún con đang chờ chủ về, Tiên Bối vốn đang ngồi xếp bằng dựa cửa gà gật, vừa nghe thấy tiếng mở cửa đã bừng tỉnh.

Vươn tay, lại rụt về, tập Thái Cực với nắm đấm cửa cố định không dưới mười lần, cuối cùng Tiên Bối cắn răng, mở cửa.

Cô muốn gặp anh.

Cô nghĩ đến anh – người đàn ông cũng thích cô một cách không tưởng nổi – cả một đêm. Nhưng cô không dám thể hiện phần vui vẻ này quá rõ ràng, sợ người ta sinh ghét.

Đến lúc thực sự ra rồi, lại cảm nhận rõ được cái kinh ngạc không thể bỏ qua trong giọng người đàn ông, Tiên Bối hối hận không thôi. Xong đời rồi, nhất định anh sẽ khó xử, vì sao cô gái mỗi ngày đều ngủ đến trưa này hôm nay lại dậy sớm như thế, thật kỳ quái, thật khó hiểu, tuyệt đối quấy rầy đến tiết tấu sinh hoạt thường ngày của anh… Ngày đầu tiên được người ta thích, mình đã mắc lỗi rồi, cảm thấy buồn lòng quá…

_(:з" ∠)_

Cô vẫn còn đang nghĩ đủ thứ trong lòng thì Trần Chước đã nói: “Còn đứng đó làm gì, mau qua đây ăn sáng.”

Tiên Bối sửng sốt, những cảm xúc xoắn xuýt tự trách biến mất không sót lại chút nào, nhanh chân hơn, ngồi xuống đối diện anh.

Nhưng vẫn… không dám ngẩng đầu đối mặt với anh.

Trong tầm mắt, một bàn tay khớp xương rõ ràng, đẩy một ly trà sữa nóng hôi hổi, một đĩa bày một cái sandwich kẹp pho mát và jăm-bông qua.

“Anh vừa xuống tầng pha.” Anh không nhanh không chậm thêm vào: “Nguyên vị ngọt ba phần.”

Danh từ này từ lâu đã thành điểm mẫn cảm của Tiên Bối, gương mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, tai cũng hơi hơi nóng lên.

Tiên Bối ngoan ngoãn vươn tay, định cầm cái ly trước mặt lên.

Người đối diện lại kêu cô: “Em chờ chút.”

Tay Tiên Bối dừng lại, nghe thấy anh nói: “Đưa tay cho anh.”

Giọng rất nghiêm trang.

Dù khó hiểu, nhưng Tiên Bối vẫn nghe lời đưa tay phải qua, song đầu vẫn cứ cúi gục xuống, như thể đối diện là bác sĩ khoa kiểm nghiệm, đang định đâm kim rút máu cô ra.

Cô chỉ dám thấp thỏm liếc trộm.

Người đàn ông đối diện cũng không có hành động gì quá đáng, không kéo cũng không túm, chỉ mặt không thay đổi cúi đầu, xắn hai đoạn ống tay áo dài ngoằng của cô lên.

Ống tay áo trở lại cổ tay – chiều dài thích hợp nhất, anh vừa vuốt lại vừa nhàn nhạt nói: “Tay áo dài như thế, lát em cầm bánh mì thế nào.”

Câu nói vừa như chất vấn lại như quan tâm này, khiến cả gương mặt Tiên Bối đều đỏ hết lên.

“Tay kia nào.” Anh nói.

Tiên Bối ngoan ngoãn đưa tay trái qua.

Anh tiếp tục xắn tay áo cho cô, như một… anh trai lớn chu đáo.

Thấy anh làm xong rồi, Tiên Bối định rút tay về, ai ngờ Trần Chước không cho tay cô đi, giữ nó ở nguyên chỗ.

Một bàn tay nhỏ bé trắng trẻo như thế, dễ dàng bị anh nằm vào lòng bàn tay, chỉ hơi dùng sức một tý thôi, đã không thể trốn thoát được.

Tiên Bối sợ bạt cả hồn, không dám nhúc nhích.

Có lẽ đã nhận ra cô bé cứng đờ lại, ngón tay người đàn ông bỗng thay đổi vị trí, từ vây bọc không tiếng động, thành mạnh mẽ xen vào giữa các ngón tay của cô.

Mười ngón đan nhau.

Kiểu đụng chạm không kẽ hở này, kích thích đến mức xương sống của Tiên Bối run lên từng cơn, tê tê dại dại như bị điện giật.

“Em đã từng nắm tay đàn ông chưa?” Người đối diện bỗng cười hỏi.

Hỏi trắng trợn như thế… Mặt Tiên Bối cháy phừng phừng, cô cắn chặt răng hàm sau, dùng sức lắc đầu.

“Vậy phải nắm nhiều hơn cho biết.” Tiếng cười kia càng đậm hơn, có lẽ đây mới là mục đích thực sự của anh khi xắn tay áo cho cô, ai biết được.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
14 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tiểu Lăng về bài viết trên: Bora, Dhtt, Già Trẻ Đều Mê, HNRTV, Hermione12, Lyx, ThanhGiảTựThanh, Tịnh Hảo, blank005, ciuviho, heoconchuayeu, lan trần, rinnina, san san
     
Có bài mới 19.07.2017, 13:45
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Mặc Lân Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Mặc Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 11.06.2015, 15:32
Tuổi: 16 Nữ
Bài viết: 1502
Được thanks: 4996 lần
Điểm: 12.27
Có bài mới Re: [Hiện đại] Nguyên vị ngọt ba phần - Thất Bảo Tô - Điểm: 36
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 20: Vị thứ hai mươi

Edit: Tiểu Lăng

Một bữa sáng, ăn những gần một giờ.

Trần Chước xuống tầng tuần tra tiệm, Tiên Bối cũng về phòng vẽ bản thảo… Thật sự thì hoàn toàn không cách nào tập trung sáng tác, bàn tay bị người đàn ông nắm kia cứ run rẩy, may không phải là tay phải cần cầm bút cảm áp…

Tùy tay tô mấy cái màu, Tiên Bối không nhịn được mà chống má.

Nhớ lại lúc vừa ăn sáng xong, Trần Chước không vội vàng thu dọn bát đĩa trên bàn, song cũng đứng dậy trước.

Tiên Bối cũng ngoan ngoãn đứng lên.

Trần Chước hỏi: “Hôm nay có phải vẽ bản thảo không?”

Tiên Bối gật đầu.

Trần Chước đáp: “Về phòng đi.”

Tiên Bối gật đầu tiếp, chớp mắt, chần chừ hai giây, vẫn nghe lời xoay người đi về phòng ngủ của mình.

Trần Chước lập tức đi đến bên cạnh cô.

Tiên Bối khó hiểu, sắp đến cửa phòng, cô dừng chân lại, hỏi nhỏ: “Anh còn chuyện gì ạ?”

Người đàn ông cũng ngừng bước, cười khẽ, đáp rất đương nhiên: “Không, chỉ đưa bạn gái đi làm thôi.”

Bạn gái? Xưng hô này khiến Tiên Bối ngu ngơ một lúc, mãi lâu sau mới hiểu được ý anh…

Từ bàn ăn đến cửa phòng, có vài mét đường…

Có quá…

Cô rất muốn toát ra ý “chuyện bé xé ra to” trong đầu, nhưng không tài nào làm nổi, trong lòng cứ như được rót đầy mật ong, đang nổi bong bóng xì xì đầy ngọt ngào.

Làm thế nào để yêu đương?

Trần Chước đưa cô “đi làm” như thật, có phải cô cũng nên đáp lại gì đó không?

Đỡ gương mặt ửng đỏ đầy ngây ngô, Tiên Bối cầm điện thoại trên bàn lên, mở khung nhắn tin cho Trần Chước, nghiêm túc suy nghĩ một hồi, mới gõ mấy chữ: “Dưới đó bận không ạ?”

Năm chữ cực đơn giản, nhưng lúc gửi đi, nguyên quả tim cô đều nóng hết cả lên.

Người đàn ông nhắn lại rất nhanh: “Cũng bình thường, phải đến chiều mới bận.”

Tiên Bối gục đầu xuống bàn, aiz, thật thất bại quá, ngay cả tình huống công tác của… bạn trai mình (chưa đủ sức nói) cũng chẳng biết gì cả, chỉ biết ngày ngày uống trà sữa thôi.

“Đừng vất vả quá…”

Tiên Bối cẩn thận gõ từng chữ bằng một ngón, chưa chắc chắn lắm, có lẽ thế này là biểu đạt ý quan tâm phải không.

Còn chưa gửi đi, điện thoại đã rung lên, như thường lệ, cô hoảng sợ. Song khi nhìn rõ tên người gọi đến, Tiên Bối lập tức an tâm hơn.

Là Trần Chước.

Anh gọi cho cô từ dưới tầng.

Tiên Bối gập ngón tay, hít sâu, nhận máy.

Chào yếu ớt: “Anh.”

Người đầu kia nói rất nghiêm túc: “Xin chào, quý cô có muốn đặt trà sữa không? Đưa hàng tận nơi.”

Dán mu bàn tay lạnh buốt lên mặt để hạ nhiệt, Tiên Bối vẫn đáp rất yếu ớt: “Không cần ạ…”

Người đàn ông đầu kia cười khẽ: “Ừ, trưa nay ăn gì nào?”

Tiên Bối: “…” A, khó trả lời quá, nói tùy tiện sẽ khiến người ta ghét: “Gì cũng được ạ…”

Cô không kén ăn.

Trần Chước: “Được rồi.”

Hai người, lại im lặng.

Tiên Bối lập tức căng thẳng đến bật lưng dậy, trong lòng thét gào: Á, quá tẻ ngắt, làm sao đây? Phải nói tiếp gì! Anh sẽ không cảm thấy mình nhàm chán chứ? QAQ

Không bao lâu, đầu kia đã mở miệng: “Trưa gặp.”

Tiên Bối thở một hơi dài nhẹ nhõm: “Vâng…”

Cúp máy, Tiên Bối nắm chặt điện thoại, vẫn hơi sững sờ.

Cô vừa mới kết thúc một cuộc gọi mà gần như không có chút tâm lý mâu thuẫn nào sao? Trời ạ, thật thần kỳ, không biết bao nhiêu dũng khí như thế đến từ đâu, để cô không còn sợ hãi mà nghe điện.

+++

Thứ Bảy tuần này, manga “Kỳ Tà” update chương mới, không ngờ nhận được hơn ba nghìn comment.

Manga vốn được tất cả cho là nhiệt huyết không CP, lại có thêm một tuyến tình cảm. Mấy cái bong bóng màu hồng khiến người ta nhộn nhạo, các độc giả hủ nữ vốn chỉ có thể chắp vá gian tình của mấy nhân vật chính trong đầu, giờ vỗ tay ăn mừng, cảm thấy mùa xuân tuyệt vời đã đến.

Đương nhiên, cũng có nam thẳng nghiêm túc kháng nghị, này này này, dù có thêm tình yêu thì chúng tôi cũng muốn xem BG* nha?

(*) BG: boy x girl, tình yêu trai gái

Viên Viên cũng cảm thấy bất ngờ, truy hỏi nguyên nhân trên QQ.

Vốn chỉ định dùng lý do “tình tiết trước giờ quá khô cằn” để lấy lệ cho xong, nhưng Viên Viên khôn khéo làm sao chịu tin, cuối cùng cô ấy vẫn ép Tiên Bối nhăn nhó nói thật.

“Ôi f***, cái nụ cười mẹ già này của tớ là thế nào, cái cảm giác vui mừng đầy chua xót khi gả con gái này của tớ là thế nào?” Viên Viên vô cùng tò mò và bà tám: “Các cậu đi đến bước nào rồi? Hôn? Nắm tay? Tớ không tưởng tượng nổi!”

“…” Tiên Bối nghe, mặt đỏ bừng, đáp: “Chưa đến…”

Sau đó vội vàng dập máy, ngả về ghế, mấy ngày nay đều ăn cơm với anh chủ Trần, nghe anh nói, uống trà sữa anh pha.

Dường như có thêm một… người nhà quan tâm đến mình vậy, thật ấm áp, cũng thật dễ chịu.

Đây là lần đầu tiên Tiên Bối cảm thấy như vậy, ai, thật tuyệt.

+++

Hơn mười giờ tối, Trần Chước tìm Tiên Bối.

Bởi kế hoạch mở rộng cung ứng đồ uống theo chủ đề “Rainbow” sắp đăng lên nhật báo, anh cần tìm bậc thầy đánh giá bé bỏng của anh nếm thử và chỉ bảo hộ.

Tiên Bối vẫn chưa ngủ, lập tức gật đầu đáp ứng, đi cùng người đàn ông, một trước một sau xuống tầng.

Đây là lần đầu tiên cô xuống tiệm trà sữa tầng một từ khi chuyển tới đây.

Qua năm này tháng khác, cái hương vị trà sữa ngọt ngào thuần túy ấy dường như đã thấm vào trong từng thớ gỗ của vật dụng, hoàn toàn không biến mất chỉ vì giờ phút đóng cửa.

Từ xưa đến nay, ai cũng thích để huân hương trong phòng ngủ, bởi nó có thể khiến người ta được nghỉ ngơi và bình tĩnh lại.

Nếu có một loại hương có thể khiến Tiên Bối cảm thấy mình có chốn về và được an lòng, vậy đó nhất định là hương trà sữa.

Ngoài quảng trường, lung linh đủ loại màu sắc, thỉnh thoảng còn có ánh sáng xuyên vào trong tiệm.

Nên Tiên Bối nhìn thấy rất rõ, Trần Chước chỉ cô đi một nơi trước, còn mình ra sau quầy.

Tiên Bối không chút do dự qua đó, người đàn ông nhìn cô một cái, lập tức cúi người tìm nguyên liệu và thiết bị cần thiết.

Vừa lấy máy đánh trứng ra, đằng sau đã vang lên một tiếng kêu nhỏ bé yếu ớt, tim Trần Chước thót lên, bật dậy quay đầu lại.

+++

Người đàn ông vừa bảo cô vào gian làm việc, nên Tiên Bối cũng ngoan ngoãn vào.

Cửa khép hờ, bên trong không có ánh sáng.

Nên vào không?

Hẳn là anh bảo cô vào chờ?

Tiên Bối kéo cửa ra, bước một chân vào…

Rào rào.

Sao lại có tiếng nước?

Chưa kịp nghĩ nguyên nhân, cảm giác mát lạnh ướt sũng đã chạy vào lòng bàn chân, Tiên Bối cả kinh, suýt ngã nhào.

Trần Chước chạy tới, bật đèn.

Đèn sáng, hai người đều sững sờ.

Gian làm việc trước mặt đã biến thành phòng tắm, sàn gạch lụt lội, sóng nước trào lên.

Trần Chước kịp phản ứng, ngay lập tức ôm lấy Tiên Bối, đặt cô lên bàn làm.

Sau đó xắn tay áo lên, nhanh chóng đến chỗ “đầu sỏ” – vòi nước vẫn còn đang chảy ồ ồ trên bồn kia, quay đầu nó lại ngay chỗ thoát nước rửa đồ, để nước chảy xuống cống.

Làm xong, Trần Chước đỡ lưng, đạp nước, nhìn “nạn lũ” xung quanh, lòng lặng lẽ bốc hỏa, muốn tìm Chu Thanh Thụ tính sổ.

Tạm thời dừng máy đánh trứng, Trần Chước nghiêng đầu muốn tìm tua vít trong hộp công cụ, xem có thể khóa vòi nước được không.

Mắt dừng lại trên người thiếu nữ.

Ánh nhìn của hai người chạm nhau.

Thấy sắc mặt người đàn ông nghiêm túc ít có, hình như còn hơi giận, Tiên Bối vốn đang ngây ngốc nhìn anh, không khỏi sợ hãi rụt lại.

Dừng trên mặt cô vài giây, lại dừng trên đôi dép lê lỏng lẻo trên chân cô.

Loại đi sàn nhà bình thường, đế rất mỏng, hẳn đã ướt sạch rồi.

Không vội đi lấy đồ sửa chữa, Trần Chước đến bên người cô, trực tiếp khom người nâng chân cô lên, cởi dép cô ra.

Quả nhiên, bị ngấm nước.

Anh bỗng nhiên đụng vào, khiến Tiên Bối hoảng sợ, vô thức muốn lùi lại.

Trần Chước chỉ nghĩ sao chân cô lại lạnh vậy, muốn ủ nóng giúp cô.

Nhưng cái kháng cự này của cô, lại khiến suy nghĩ anh dời đi, bắt đầu chú ý đến bàn chân nhỏ mình đang nắm.

Trắng nõn, mềm mịn, năm ngón chân xinh xắn đã cảnh giác, hoảng hốt cuộn lại.

“Đừng đụng…” Mặt Tiên Bối đỏ bừng.

Trần Chước nhìn cô, bởi cúi đầu, cái đưa mắt này khiến lông mi của anh rũ xuống, hoàn toàn che mắt đi, trán cũng vì thế nhăn lại vài nếp, gợi cảm, lại vô lại một cách khó hiểu.

Quả nhiên, một giây sau, dù anh đã thả tay ra, nhưng khóe miệng anh lại cong lên hỏi: “Đụng phải thì sẽ phạm vào luật trời sao?”

Gì, gì cơ? Tiên Bối nhất thời không hiểu nổi, giờ phút này cô hoàn toàn không có năng lực suy nghĩ độc lập, những hành động gần gũi đến nỗi… có phần mạo phạm kia của người đàn ông quấy đầu cô loạn như hồ nhão.

Có khi xấu hổ và bài xích, lại là một kiểu dụ dỗ ngược, sẽ khiến người ta sinh ra càng nhiều, càng nhiều ham muốn xâm phạm hơn.

Nhất là đối mặt với một cô bé trắng trẻo đỏ bừng mặt như thế.

Mắt Trần Chước chăm chú nhìn cô một lát, yết hầu hơi nhúc nhích, gọi cô: “Tiên Bối.”

Tiên Bối ngẩng đầu, một bóng đen khom mình áp vào, chớp mắt, môi đã đụng phải gì đó lành lạnh mà mềm mại.

Xúc cảm này tới cực nhanh, đi cũng cực nhanh, nhưng Tiên Bối cũng đoán được đó là gì.

Hạt nhân trong người bùng nổ.

Tận thế đến.

Tiên Bối đơ ở đó, sững sờ nhìn người đàn ông trước mặt mình.

Hai tay anh chống bên cạnh cô, rõ ràng vừa mới đánh lén một cách hư hỏng, nhưng gương mặt đó cũng không thèm trốn đi, mà vẫn ở lại một nơi vô cùng gần. Hơi thở ấm nóng của anh phả lên mặt cô.

“Giờ dám nhìn anh rồi?” Anh hỏi, đáy mắt long lanh ý cười: “Hôn là phải nhắm mắt lại.”

Vừa dứt lời, trước mắt Tiên Bối tối sầm lại, một bàn tay khô ráo ấm áp che lên mắt cô.

Hơi thở ấm nóng ấy lại áp vào lần nữa, Tiên Bối có thể cảm nhận rõ ràng, môi cô đang run, tựa như trái tim đang đập thình thịch như có động đất, tưởng chừng lát nữa sẽ ngừng lại của cô.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 36 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: gatopassero, Linh Anh, Papaci, Q.anh, Que Ngan, quynhle2207, tears of rain, Thuhuong0612 và 237 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

3 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

4 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 206, 207, 208

6 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

8 • [Xuyên không] Dưỡng thú thành phi - Cửu Trọng Điện

1 ... 80, 81, 82

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

10 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

11 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

12 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

13 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

14 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

15 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

16 • [Hiện đại] Nguyện ước trọn đời - Lục Xu

1 ... 42, 43, 44

17 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

18 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 27, 28, 29

19 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

20 • [Xuyên không] Việt cổ di tình - Nguyệt Hạ Kim Hồ

1 ... 17, 18, 19



Từ Tâm: Chúc mọi người năm mới vui vẻ.
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 244 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 295 điểm để mua Cún mắt nâu
Lục Bình: ACC êm bị lỗi sếp ơi :hixhix: nó không chuyển trang được
cò lười: Box sưu dạo này vắng vẻ quá
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 385 điểm để mua Bướm Trắng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 597 điểm để mua Nhân Mã Nữ
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 217 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Máy giặt
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Lâu đài
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 310 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 265 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 226 điểm để mua Love Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 228 điểm để mua Heo nhào lộn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 337 điểm để mua Nhẫn đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 280 điểm để mua Chim xanh líu lo trước tổ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Rubik 3x3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Korean Girl 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 261 điểm để mua Cọp vàng lắc lư
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 373 điểm để mua Couple 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 201 điểm để mua Giường tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 291 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 204 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 380 điểm để mua Bướm Ngọc
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 326 điểm để mua Thỏ tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Gấu ôm kẹo
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giày quà
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giường đôi

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.