Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 513 bài ] 

Hôn nhân bất ngờ: Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

 
Có bài mới 16.07.2017, 18:14
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 17.12.2014, 12:36
Tuổi: 32 Nữ
Bài viết: 1736
Được thanks: 9259 lần
Điểm: 17.59
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ: Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi - 64.4R - Điểm: 37
Chương 64.4: Kiều Trác Phàm, em sợ!
Editor: Táo đỏ phố núi

Nhìn quần áo của Kiều Trác Phàm đang cởi từng cái từng cái ra, cho đến cái cuối cùng cũng không chừa lại, Tiếu Bảo Bối cũng ý thức được sẽ phát sinh chuyện gì.

“Kiều Trác Phàm, đừng như vậy em sợ . . .” Gần đây bọn họ không ngừng lén lút thân mật, ‘thẳng thắn đối mặt’ giống như lúc này cũng là lần đầu tiên.

“Sợ sao? Chỉ như vậy đã sợ? Vậy lúc em phản bội tôi, tại sao lại không cảm thấy sợ hãi?” Anh vẫn còn đang thét lên. Lửa giận, khiến cho lí trí của anh mất hết. Lúc này người ở bên cạnh anh, cũng không còn là người phụ nữ mà Kiều Trác Phàm anh cưng chiều nhất nữa, mà giống như là kẻ thù giết cha vậy.

Tiếu Bảo Bối chỉ nhớ là, đêm đó Kiều Trác Phàm thay đổi giống như là một người khác vậy.

Một đêm này, Tiếu Bảo Bối bị giam cầm nguyên cả một đêm.

Kiều Trác Phàm liên tục chèn ép cô.

Nhưng như vậy, hai người bọn họ không có người nào cảm thấy vui vẻ.

Cho tới khi mặt trời mọc, Kiều Trác Phàm mới rời khỏi người của cô, mặc quần áo tử tế rồi đi ra ngoài.

Nhìn thấy dưới chiếc chăn đơn kia có một đóa hoa hồng vẫn chưa khô hoàn toàn, Kiều Trác Phàm sững sờ. Nhưng cuối cùng, bước chân của anh cũng không hề dừng lại. . .

- - Đường phân cách - -

“Tiếu Bảo Bối, cậu đúng là người bận rộn.”

Trong cửa hàng bánh ngọt, Nhạc Dương nhìn thấy Tiếu Bảo Bối chạy tới thì lẩm bẩm. Dien_dan l3_quy1don^.

“Cậu mới là người bận rộn, không phải mình chỉ tới hơi trễ một tí thôi sao?” Tiếu Bảo Bối thả túi xách xuống, liền gọi nhân viên phục vụ tới, gọi cho mình một ly ca cao nóng.

“Không phải là mình nói cậu, cậu chỉ là một chủ nhiệm nho nhỏ được bao nhiêu tiền lương đâu mà bán mạng khắp nơi như vậy?”

Thời gian Nhạc Dương hẹn Tiếu Bảo Bối đã qua hai ba tiếng rồi, lúc này Tiếu Bảo Bối mới xuất hiện, bây giờ cô không phát hỏa mới là lạ.

“Mới vừa rồi thật sự là mình có chút chuyện!” Tiếu Bảo Bối nói.

Nhưng mà, Tiếu Bảo Bối cùng biết mình để cho Nhạc Dương chờ lâu như vậy, thì không đúng! Cho nên, lúc nói những lời này cô liên tục cúi gằm đầu xuống.

“Có chuyện? Có chuyện gì chứ . . .” Nhạc Dương đã giải quyết xong cái bánh ngọt thư ba trong ngày hôm nay, mở miệng hỏi.

Lúc nói câu này, Nhạc Dương chú ý tới vẻ mặt của Tiếu Bảo Bối có chút tái nhợt. Hơn nữa, đầu tóc của Tiếu Bảo Bối, hình như hơi rối.

“Tiếu Bảo Bối, sao đầu tóc của cậu giống như cái chuồng gà vậy? Không phải cậu đi làm cũng là cái bộ dạng này đấy chứ?”

Nhạc Dương nói những lời này, khiến cho Tiếu Bảo Bối đang nhấp ngụm ca cao mà nhân viên phục vụ vừa đưa tới thì đột nhiên bị sặc.

"Khụ khụ khụ..."

“Nhìn cậu kìa, uống một chút ca cao nóng thôi mà cũng như vậy? Từ từ thôi, mình cũng không thèm tranh với cậu mà!” Nhìn cô bị sặc tới mức không kịp tở, Nhạc Dương chỉ có thể để nĩa xuống đĩa, đi lại bên cạnh vỗ lên lưng cho cô nhuận khí.

Bên cạnh đó, cô còn có thể xử lý lại mái tóc rối tung của Tiếu Bảo Bối.

Mẹ của Tiếu Bảo Bối đã mất lúc cô còn rất nhỏ. Cho nên sau đó cha của cô vừa làm cha lại kiêm làm mẹ. Di3n~đ@n.l3,quý.d0n.

Nhưng có một số việc, lúc nào người cha cũng không thay thế được mẹ.

Giống như Tiếu Bảo Bối thích tóc dài, cha của cô dù có cố gắng như thế nào cũng không thể xử lý thật tốt giúp cô được.

Khi đó, Tiếu Bảo Bối thường xuyên đều là bộ dạng đầu bù tóc rối đi học. Tiếu Đằng nhiều lần khuyên Tiếu Bảo Bối, cắt ngắn mái tóc này đi. Nhưng mà Tiếu Bảo Bối không chịu nghe, cô thà rằng để mái tóc dài bị rối cũng không chịu để một mái tóc ngắn chỉnh tề.

Cũng khi đó Nhạc Dương quen Tiếu Bảo Bối. Thấy mái tóc dài của cô liên tục bị rối, cô liền đảm đương chức vụ ‘Nhà tạo mẫu tóc’ cho Tiếu Bảo Bối! Nhưng mà một cô nhóc thì có thể biết được bao nhiêu, cùng lắm thì chỉ chải mái tóc của Tiếu Bảo Bối cho gọn gàng hơn thôi.

Nhưng mà đã nhiều năm như vậy, Nhạc Dương cũng đã luyện thành ‘tính nô’!

Chỉ cần nhìn thấy mái tóc của Tiếu Bảo Bối hơi rối một chút là tay của Nhạc Dương lại ngứa ngáy muốn giúp cô chỉnh sửa lại ngay.

Lúc này đây, Nhạc Dương lại giống như trước đây móc cái lược từ trong túi xách của mình ra, sau đó bắt đầu chải lại mái tóc rối cho Tiếu Bảo Bối.

Nhưng mà, lúc gạt mấy sợi tóc ở trong áo khoác trên bờ vai của Tiếu bảo Bối, thì Nhạc Dương ngạc nhiên phát hiện ra.

“Tiếu Bảo Bối, cà ri gà!” Nhạc Dương hét to, khiến cho mọi người trong cửa hàng đồ ngọt chú ý tới.

“Cái gì mà cà ri gà?”

Nhất thời Tiếu Bảo Bối cũng không hiểu là Nhạc Dương đang nói đến cái gì.

“Chỗ này nè!” Theo như hiểu biết của Nhạc Dương, cô căn bản chưa từng đụng phải chuyện như thế này nên cô sẽ không hiểu.

Cho nên Nhạc Dương rất hào phóng móc chiếc gương nhỏ của mình ra, đưa cho Tiếu Bảo Bối. Di3n~đ@n.l3,quý.d0n.

Sau đó cô lại vô cùng ‘săn sóc’ giúp đỡ Tiếu Bảo Bối chỉ về phía cái cổ của cô ấy.

Đương nhiên, nếu như bỏ qua vẻ mặt bỉ ổi cùng mấy lời bà tám kia của Nhạc Dương, thì lúc này quả thực cô đang rất quan tâm Tiếu Bảo Bối.

Lúc này vẻ mặt Tiếu Bảo Bối cũng không thay đổi nhiều.

Mãi cho đến khi cô nhìn thấy vết đổ không nên xuất hiện trên cổ của mình, thì trong mắt của cô ngoài trừ sự khiếp sợ ra thì còn có nước mắt.

Dấu vết kia, giống như đang nhắc nhở cô những thứ không chịu nổi và đáng sợ đêm qua. Khiến cho bàn tay nắm cái gương nhỏ của cô run lên. . .

“Bốp . . .” Trong khoảnh khắc, chiếc gương nguyên vẹn đã biến thành một đống thủy tinh vỡ vụn.

Một màn này khiến cho ấn đường của Nhạc Dương nhíu lại một cái.

Mà Tiếu Bảo Bối thì sững sờ một lát, rồi vội vàng cúi đầu nhặt cái gương nhỏ rơi dưới mặt đất: “Nhạc Dương, xin lỗi . . .”

Động tác nhặt của cô, hơi chậm chạp.

Cả quá trình cô liên tục cúi đầu.

Mái tóc vừa vặn che hết nửa khuôn mặt của cô.

Khiến cho người khác không nhìn thấy vẻ mặt của cô lúc này.

Mà điều này, đúng là hiệu quả mà Tiếu Bảo Bối mong muốn.

Bởi vì lúc này, khóe mắt của cô đã chứa đầy một màu trong suốt.

“Bảo Bối, không sao hết. Đây cùng lắm chỉ là một cái gương nhỏ thôi, đã bị vỡ rồi thì còn nhặt làm gì?” Nhạc Dương thấy Tiếu Bảo Bối cúi xuống nhặt từng mảnh vụn của chiếc gương, còn tưởng rằng Tiếu Bảo Bổi cho rằng mình tức giận, vội vàng cũng ngồi xổm xuống, nhặt giúp.

Vừa nhặt vừa lên tiếng an ủi Tiếu Bảo Bối.

“. . .” Nhưng mà  hình như Tiếu Bảo Bối không nghe được lời khuyên của cô, vẫn cố chấp ngồi nhặt.

“Bảo Bối, cậu nghe thấy mình nói cái gì không?”

“Bảo Bối, nhanh lên một chút!”

Nhạc Dương nói hai câu mà Tiếu Bảo Bối vẫn không nói gì.

Trực giác nói cho Nhạc Dương biết, hình như Tiếu Bảo Bối có chuyện gì không vui. Suy đoán này, khiến cho Nhạc Dương đột nhiên đưa tay ra, kéo Tiếu Bảo Bối đang ngồi xổm dưới đất đứng lên.

“Bảo Bối, nói cho mình biết cậu bị làm sao vậy?” Nhạc Dương biết rõ, hàng ngày Tiếu Bảo Bối vẫn luôn ngốc nghếch như vậy. Gặp chuyện thì Tiếu Bảo Bối đều xấu che tốt khoe.

Đơn giản là vì, từ nhỏ Tiếu Bảo Bối đã không có mẹ ở bên cạnh, có nhiều chuyện cô chỉ có thể nói với cha mình.

Mà tuổi còn nhỏ nhưng cô cũng biết, cha cô có nhiều việc phải làm, cho nên cô cũng không dám nói những chuyện không vui cho cha nghe,

Tiếu Bảo Bối như vậy, khiến cho Nhạc Dương đau lòng.

Cho nên, Nhạc Dương cô mới có thể đối xử với Tiếu Bảo Bối giống như chị em ruột của mình.

“Nhạc Dương, mình không sao!” Bị Nhạc Dương hỏi, Tiếu bảo Bối chỉ buồn bã nói.

“Nếu không có việc gì thì tại sao cậu lại khóc?” Lúc Nhạc Dương nói những lời này, đột nhiên liền nâng cằm của Tiếu Bảo Bối lên, khiến cho cô ấy không thể không nhìn thẳng vào mình.

Thì thấy lúc này đôi mắt của Tiếu Bảo Bối hơi đỏ, nhưng không có bất kỳ giọt nước mắt nào.

“Nhìn đi, mình đã nói là mình không có khóc! Vừa rồi mình bị sặc . . .”

Tiếu Bảo Bối vừa nói vừa cười cười trêu đùa Nhạc Dương.

Thật ra thì cô nói dối.

Vừa rồi quả thật là cô đã khóc.

Nhưng nước mắt, lúc cô ngồi nhặt mấy miếng gương nhỏ, đã bị mu bàn tay của cô lau đi.

Tốc độ bốc hơi của giọt nước mắt kia cực nhanh, chỉ một lát thôi đã vô ảnh vô tung.

Hiệu quả này chính là điều cô muốn.

“Không có việc gì là tốt rồi. Nhưng mà cái cổ cà ri gà này là thế nào? Sẽ không phải là cùng với người đàn ông của cậu . . .” Nhạc Dương rất thích nhiều chuyện về đề tài này.Dienx  dandf Kê quyu dong.

Mấy ngày hôm trước, cô nhìn thấy trên cổ của một nam luật sư trong phòng luật sư cũng có dấu vết như vậy, liền tám chuyện với Tiếu Bảo Bối rất lâu.

Không ngờ được, hôm nay dấu vết này lại có trên người của Tiếu Bảo Bối. Xem ra, cô cũng phải tám về chuyện này một chút!

Nhưng đối với điều này, Tiếu Bảo Bối không hề có chút tâm tình nào.

“Nhạc Dương, mình tới giờ làm việc rồi! Nếu như mình không đi, sợ là sẽ đến muộn.” Cô vừa nói ra khỏi miệng thì bắt đầu nói lảng sang chuyện khác.

‘Tại sao còn chưa ngồi ấm chỗ đã phải đi rồi? Hơn nữa, hôm nay là cuối tuần mà! Ở Tiếu Thị các cậu không phải cuối tuần đều được nghỉ hay sao?” Nhạc Dương nói ra thắc mắc của mình.

“Cuối tuần đúng là được nghỉ, nhưng mà hôm nay phải làm thêm giờ. Cậu cũng biết rồi, hai ngày nữa công ty mình sẽ mở một buổi tiệc, mấy ngày nay cha mình kêu mình chịu trách nhiệm chuyện hội trường!” Cô lại nói dối.

Cha cô thương cô như vậy, làm sao có thể để cho cô làm việc mệt nhọc như vậy được chứ?

Nhưng trước mắt, cô sợ mình không rời đi, chỉ sợ sẽ rơi nước mắt trước mặt của Nhạc Dương. Dienx  dandf Kê quyu dong.

“Vậy cũng được! Vậy cậu đi đi, nhưng mà lần sau, phải đi cùng mình cả ngày đấy!” Mặc dù Nhạc Dương rất muốn tán gẫu với Tiếu Bảo Bối nguyên cả buổi chiều, nhưng mà thấy cô bận rộn như vậy, còn tưởng cô thật sự có chuyện gì gấp gáp, chỉ có thể để cho cô rời đi.

Tiếu Bảo Bối cười với Nhạc Dương nói: “Được!”

Nhưng chớp mắt xoay người một cái, nước mắt của Tiếu Bảo Bối liền rơi.


--- ----!--- -----
Sorry!  Giờ mới có mạng nè!



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 17.07.2017, 09:00
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 17.12.2014, 12:36
Tuổi: 32 Nữ
Bài viết: 1736
Được thanks: 9259 lần
Điểm: 17.59
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ: Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi - 64.5R - Điểm: 29
@all: yên tâm là ko có ngược đâu nhé.
Đau tim lắm!
Chương 64.5: Kiều Trác Phàm, em sợ!
Editor: Táo đỏ phố núi

Duật Tiểu Gia sau khi dừng xe Audi của mình lại, thì nhìn ngó xung quanh cổng lớn của nhà họ Đàm.

Một lúc lâu, sau khi xác nhận hình như ba của anh ta không có ở nhà thì mới bắt đầu rón rén bước vào.

Nhưng vừa mới vào cửa, Duật Tiểu Gia liền bị kéo lỗ tai đi vào trong nhà.

“Được lắm, cục cưng thối nhà anh, lại dám đi qua đêm hai hôm không về nhà ngủ?”

Một giọng nữ nhẹ nhàng, cùng với động tác kéo tai này cực kỳ không phù hợp.

Nhưng mà nói thật, mặc dù động tác của người phụ nữ này hung hãn nhưng mà không hề khiến anh bị thương chút nào.

Trong thiên hạ, có thể kết hợp giữa sự dịu dàng và hung dữ hoàn mỹ như thế, trừ mẹ của Duật Tiểu Gia anh ra còn có thể là ai?   dienndnle,qu.y don

Không quay đầu nhìn, Duật Tiểu Gia liền bắt đầu xin tha.

“Mẹ, ngài nhỏ giọng một chút. Ba con có ở nhà không?” Vừa rồi Duật Tiểu Gia nhìn sơ qua Land Rover của ba anh hình như không có ở nhà!

Nếu không, anh mới không dám bước vào cửa đâu.

“Ba con đang ăn điểm tâm, hai em trai của con cũng đều ở đây, đang chờ con kìa!”

Lời này khiến cho tim của Duật Tiểu Gia đập loạn lên.

Không hay rồi, ba đang ở nhà!

Sớm biết như vậy, mình không nên tự chui đầu vào lưới mới đúng!

“Hề Hề, nhanh lên đi ăn cơm thôi. Đừng phí sức với thằng nhóc lêu lổng đó, cứ giao cho anh là được!” Duật Tiểu Gia đang định nhân lúc ba của anh ta chưa phát hiện ra anh ta về nhà thì định chuồn đi sớm, nhưng mà một giọng nam trầm thấp đã vang lên.

Giọng nói này, khiến cho Duật Tiểu Gia đang định lén lút chạy thục mạng bỗng cứng đờ người lại.

Mà nghe thấy lời nói này, thì người phụ nữ mặc bộ váy liền thân ở nhà liền thu tay lại. Rất nhanh, bà liền bị người đàn ông kia ôm vào trong lòng.

“Ông xã, anh phải giúp em dạy dỗ thật tốt tên nhóc thúi này!” Người phụ nữ chu cái miệng nhỏ lên.

Nói thật ra, ở cái tuổi này mà còn có thể làm ra cái hành động có chút dễ thương của những cô gái mới lớn như vậy, ngay cả Duật Tiểu Gia cũng không thể không cúi đầu bái phục bà mẹ nhà mình.

“Biết rồi. Em hãy ăn cơm nhanh đi, nếu không sẽ bị nguội mất!” Nói đến đây người đàn ông buông lỏng người phụ nữ trong lòng ra. Nhân tiện, đôi mắt đen sắc như chim ưng hướng về phía Duật Tiểu Gia. Rõ ràng đã một đống tuổi rồi, nhưng mà năm tháng chưa từng lưu lại bất kỳ dấu vết nào trên người của người đàn ông này. Ông ấy, nhìn còn có chút đẹp trai hơn Duật Tiểu Gia. Đây là Duật Tiểu Gia tự cho là như thế! d,0dylq.d

Người này chính là Đàm Dật Trạch. Là người đứng đầu khu S, là nhân vật mà cả thế giới đều phải kiêng kỵ.

Nhưng đồng thời người kiêng kỵ Đàm Dật Trạch cũng hiểu rõ ràng, ngàn vạn lần đừng đắc tội vợ của người này. Bởi vì so với đắc tội bản thân Đàm Dật Trạch còn đáng sợ hơn. Bởi vì người đàn ông này, đã sủng vợ mình vào tận xương.

“Con đi theo ta!” Giọng điệu này, hoàn toàn không dịu dàng giống như trước mặt mẹ của anh ta. Duật Tiểu Gia bĩu môi, lại xúi quẩy!

“Nói đi, tiếng súng ở khách sạn X tối qua, là các con làm?” Đàm Dật Trạch mặc một bộ quần áo màu ô liu nhìn lướt qua Cố Niệm Hề đã trở lại bàn ăn một cái, sau đó trừng mắt nhìn Duật Tiểu Gia!

“Ba, đó chính là tiếng pháo nổ!” Không phải trên báo chí cũng nói như vậy sao? Mặc dù tin tức này chính là ‘khẩu dụ’ của Duật Tiểu Gia.

“Còn bướng bỉnh? Con muốn mẹ con biết hay sao?” Người đàn ông lên tiếng lần nữa.

Quả nhiên lời này khiến cho Duật Tiểu Gia lại bĩu môi một lần nữa.

Được rồi, nhìn thấy thằng nhóc này có động tác y chang như người phụ nữ mà ông cưng chiều hết mực, giọng nói của Đàm Dật Trạch mới đỡ cứng nhắc hơn một chút.

“Thẳng thắn được khoan hồng!”

Lời này khiến cho Duật Tiểu Gia sững sờ.

Quả nhiên, chuyện bọn họ làm một chút cũng không thể lừa gạt được ba của Duật Tiểu Gia!

Ôi, gừng càng già càng cay!

“Ba, thật ra thì ông ta ngủ với vợ của Kiều! Kiều . . .” Lần này, Duật Tiểu Gia đem đầu đuôi câu chuyện kể lại.

Kể cả chuyện Kiều Trác Phàm ở khách sạn bắn hai phát súng, còn có cả lời nói của Kiều Trác Phàm là giữ lại nửa tính mạng của chủ tịch Dương, để chờ Kiều Trác Phàm ăn tươi nuốt sống.

Cũng đúng, dựa theo tính cách của Kiều Trác Phàm, nếu như giết vị chủ tịch Dương này thì đúng là quá tiện nghi cho ông ta.

Chuyện này nếu theo như bình thường, thì bọn họ cũng sẽ không nói cho người trong nhà biết. d,0dylq.d

Nhưng mà không còn cách nào khác, Duật Tiểu Gia biết mình cũng không thể gạt được ông ba già nhà mình.

Chi bằng bây giờ anh ta thẳng thắn để được khoan hồng.

Nếu không để mẹ của anh ta biết, thì cũng không còn là cách thức xử phạt của đàn ông trong nhà nữa.

Đến lúc đó, lại là nước mắt nước mũi của mẹ già nhà anh ta, thì ba của anh ta không phải sẽ giết chết Duật Tiểu Gia hay sao?

“Thật ra họ Dương này, cũng không phải là cái loại tốt lành gì. Mấy năm trước, buôn lậu thuốc phiện với người khác nên mới phất lên . . . Còn nữa, gần đây những lời đồn về ông ta không được tốt lắm. Nghe nói mỗi lần hợp tác với người ta, thì nhất định sẽ chuốc rượu cho người ta say, rồi tận dụng làm chuyện bẩn thỉu!”

Mấy năm trước?

Duật Tiểu Gia nghe giọng điệu của ba già nhà mình, lập tức vui lên. Ý tứ trong lời nói này của Đàm đại gia chính là đã sớm để ý họ Dương kia rồi?

Chẳng qua là vẫn luôn không tìm được cơ hội để xử lý?

Vậy thì chuyện mà Duật Tiểu Gia làm lần này, có phải có thể khiến cho Đàm đại gia khen ngợi một câu hay không? DiễễnđàànLêêQuýýĐôôn

“Ba, vậy thái độ này của ba là gì?” Duật Tiểu Gia cọ cọ vào người của ông, bên trong đôi mắt lộ ra sự vui vẻ giống y như đúc Đàm Dật Trạch.

Mới trước đây Duật Tiểu Gia và Đàm thiếu có quan hệ thân thiết nhất. Trưởng thành, vẫn luôn như vậy. Trong ba anh em nhà bọn họ, cũng chỉ có anh ta là thân thiết với Đàm Dật Trạch nhất.

Trên cơ bản, anh ta có chuyện gì cũng đều nói với ông. Ngay cả Cố Niệm Hề cũng đố kỵ với quan hệ của hai người bọn họ.

Nhưng mà Cố Niệm Hề không hề biết, sở dĩ quan hệ của bọn họ thân thiết như vậy, ngoại trừ bởi vì Duật Tiểu Gia thích đi theo sau lưng ông ra, còn không phải vì anh ta biết Đàm Dật Trạch lo lắng Cố Niệm Hề biết nhiều chuyện thì sẽ quan tâm một cách mù quáng. Vì để cho người phụ nữ mà bọn họ yêu thương nhất không phải quan tâm một cách mù quáng, bọn họ liền có chung một nhận thức như vậy.

“Xử lý sạch sẽ một tí đi!” Đàm Duật Trạch vuốt vuốt cái đầu của quả dưa của người kia, cười cười.

“Hắc hắc, cám ơn ba!” Người này lại giống như trước đây, khiến cho Đàm Dật Trạch vui vẻ.

“Hai người đang nói nhỏ chuyện gì?” Cố Niệm Hề cơm nước xong, cũng lại tham gia náo nhiệt.

Nhìn thấy người phụ nữ này vừa đi tới Đàm Dật Trạch liền nháy nháy con mắt với Duật Tiểu Gia, hai người liền không tiếp tục nói về đề tài trước đó nữa.

“Được rồi, đi ăn cơm đi. Mẹ con lo lắng hai ngày nay con đi sớm về trễ không ăn uống tử tế, nên mới sáng sớm liền làm rất nhiều đồ ăn. Nếu như con không ăn hết những đồ ăn kia . . .” DiễễnđàànLêêQuýýĐôôn

Đàm Dật Trạch mới chỉ nói tới chỗ này, Duật Tiểu Gia đã thức thời làm nghi lễ: “Bảo đảm hoàn thành nhiệm vụ!”

“Hừ! Hai người các anh đều là người xấu, có chuyện gì vui đều không nói với em một tiếng . . .”

Cố Niệm Hề lên tiếng oán thán, cả căn phòng đều vang lên tiếng cười hạnh phúc bao quanh người phụ nữ này. . .


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 18.07.2017, 09:57
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 17.12.2014, 12:36
Tuổi: 32 Nữ
Bài viết: 1736
Được thanks: 9259 lần
Điểm: 17.59
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ: Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi - 65.1R - Điểm: 32
Chương 65.1: Kiều Trác Phàm đến!
Editor: Táo đỏ phố núi

“Tổng giám đốc Kiều, đây là lịch trình ngày hôm nay, mời ngài . . .” Trên tầng trên cùng của Tập đoàn Đế Phàm, trợ lý Trần Khải ôm một đồng tài liệu đi tới.

Anh ta vốn còn muốn báo cáo gì đó với Kiều Trác Phàm.

Nhưng khi nhìn tình hình trong phòng làm việc, anh ta liền ngậm miệng lại theo bản năng.

Bởi vì Kiều Trác Phàm lúc này, giống như một vũng bùn nằm ở trên ghế salon. Ở trên người của anh còn ngổn ngang mấy vỏ chai rượu tây.

Cả phòng làm việc tràn ngập mùi rượu, mà người đàn ông nằm trên ghế salon lại hồn nhiên không biết gì, tiếp tục uống rượu của anh.

Một màn này khiến cho Trần Khải không biết nên tiến hay nên lùi.

Đi theo bên cạnh Kiều Trác Phàm cũng khá lâu rồi, dường như anh ta chưa từng nhìn thấy người đàn ông này chán nản như lúc này.

dii@een*dyan(lee^qu.donnn).

Nhưng ngày hôm nay, người đàn ông này định để cho bản thân uống say chết ở đây luôn thì phải.

Trừ những vỏ rượu ngoại rỗng ra, bên này còn đặt một số chai rượu chưa khui.

“Nhìn cái gì vậy?” Vào lúc Trần Khải còn đang do dự, thì người đàn ông chìm đắm trong bình rượu, cuối cùng cũng mở miệng.

“Ông đây chỉ uống một lần! Một lần là được rồi!” Kiều Trác Phàm lại tiếp tục đổ rượu vào miệng của mình.

Những lời này, không biết là anh đang tự nói với mình, hay là nói với Trần Khải, hoặc là nói với một người khác nữa.

Ban ngày ban mặt lại đi uống rượu, điều này cũng không tốt, đặc biệt đây lại là phòng làm việc của mình.

Nhưng bây giờ, chỉ có ở chỗ này, thì anh mới có cảm giác sẽ không khiến cho người khác phát hiện ra sự thảm hại của anh.

Mà lúc này đầu lưỡi và giác quan của anh, đã bị chai rượu kia kích thích, có chút tê dại. Nhưng vì sao rượu chỉ có thể khiến cho đầu lưỡi của anh tê dại mà không thể làm tê dại sự đau đớn trong lòng của anh?

Kiều Trác Phàm lúc này, cả người nằm trên ghế sofa. Chiếc áo sơ mi mặc trên người chính là cái áo hôm qua anh mặc rời khỏi phòng làm việc.  Không biết có phải đêm qua anh mặc áo sơ mi này đi ngủ hay không, mà giờ này chiếc áo này nhăn nhúm còn hơn lá dưa muối.

Nút áo còn bị rơi mấy cái.

Vị trí trên cổ áo, không có bất cứ thứ gì giữ lại.

Ánh mặt trời ngoài cửa sổ vừa vặn chiếu vào khuôn mặt tuấn tú của anh, khiến cho khuôn mặt người đàn ông nhìn đầy râu ria, nhìn vào ngoại trừ rất mệt mỏi ra, thì còn có mấy phần chán chường. dii@een*dyan(lee^qu.donnn).

Trần Khải cũng không biết, rốt cuộc người đàn ông này đã xảy ra chuyện gì.

Nhưng anh ta biết rõ, bây giờ người đàn ông này đang vô cùng đau khổ, nên mới như thế này.

Anh ta đi theo bên cạnh Kiều Trác Phàm nhiều năm như vậy, vẫn chưa từng thấy anh say rượu giữa ban ngày như thế này bao giờ.

Cùng là đàn ông với nhau, nhưng anh ta cũng không biết nên an ủi anh như thế nào, chỉ có thể yên lặng một lát, sau đó mở miệng nói: “Tổng giám đốc Kiều, uống ít một chút.”

“Tôi không sao, cậu đi ra ngoài đi!” Kiều Trác Phàm không quay đầu lại, mà tiếp tục đưa chai rượu lên miệng uống tiếp.

Trần Khải nhìn anh một lát, cuối cùng cũng vẫn thả đống tài liệu ở trên tay lên bàn làm việc, rồi xoay người đi ra ngoài.

Trong chớp mắt cánh cửa đóng kín lại, trong phòng làm việc chỉ còn lại một mình Kiều Trác Phàm.

Nhìn mặt trời rực rỡ chiếu sáng cả bầu trời, đáy mắt anh chỉ có bi ai.

Bên ngoài mặt trời chói chang như vậy, vì sao anh lại có cảm giác trong lòng đang mưa?

- - Đường phân cách - -

"Bảo Bối, sao con lại trở về?" Tiếu Đằng vừa về tới nhà, thì nhìn thấy thân thể nhỏ bé của con gái đang ở trên ghế sofa, nên có chút ngây ngẩn cả người.

Kể từ sau khi Tiếu Bảo Bối xuất giá, ông cũng không giống như bình thường nữa, hết giờ làm thì tan tầm đi về. Die enda anl eequ uyd onn .

Bởi vì, trước kia còn có cô nhóc lúc nào cũng cần ông phải quan tâm, thì bây giờ không có cô ở nhà nữa. Trong nhà cũng không có gì phải bận lòng.

Cho nên  bây giờ phần lớn thời gian sau khi tan tầm xong, Tiếu Đằng sẽ ở trong phòng làm việc ngây ngốc một lúc để xem tài liệu hay gì gì đó.

Cho nên mới dẫn tới hôm nay ông tan làm về muộn như vậy.

Nhưng lúc vừa bước chân vào nhà, lại nhìn thấy trên ghế sofa có người, Tiếu Đằng cứ tưởng bản thân mình bị hoa mắt.

“Cha à, sao bây giờ cha mới về nhà!” Không biết có phải vì vừa mới tỉnh ngủ hay không, mà hốc mắt của Tiếu Bảo Bối hơi đỏ.

Nhìn thấy Tiếu Đằng đi vào, cô hừ hừ.

“Tại sao con đến mà cũng không thèm nói với cha một tiếng!” Sớm biết được con gái Bảo Bối về nhà, thì ông đã không lãng phí thời gian ở bên ngoài nhiều như vậy rồi.

Ông chậm rãi bước lên, định giang tay ôm chầm lấy Tiếu Bảo Bối.

Ông cũng chỉ có duy nhất một đứa con gái này, quả thực coi là hòn ngọc quý trên tay. Đột nhiên lại gả cô ra ngoài, ông thực sự cảm thấy không quen.

Thật khó khăn lắm mới thấy cô về nhà, Tiếu Đằng vô cùng kích động.

Nhưng Tiếu Đằng không ngờ tới, ông còn chưa giang tay ra thì đã bị con nhóc kia nhào tới ôm rồi.

Lần này Tiếu Bảo Bối nhào tới như một con trâu rừng, suýt chút nữa thì khiến cho Tiếu Đằng bị ngã. May mà Tiếu Đằng đủ cao lớn, có thể vững vàng đón được cô.

Nhìn con gái chôn trọn khuôn mặt ở trong lòng mình, trong lòng Tiếu Đằng chua xót không nói được thành lời.

“Sao thế Bảo Bối? Có phải ở bên ngoài chịu uất ức hay không? Có phải tên tiểu tử Kiều Trác Phàm kia bắt nạt con hay không?” Ôm cô vào lòng chặt hơn một chút, Tiếu Đằng hỏi.

Giọng điệu rất thận trọng giống như chỉ sợ mình không cẩn thận sẽ làm tổn thương cô. Die enda anl eequ uyd onn .

“Cha à, cha nghĩ cái gì đâu không vậy! Nếu như anh ấy dám bắt nạt con, để xem con có đánh anh ấy không!”

Ở trước mặt của Tiếu Đằng, Tiếu Bảo Bối vẫn luôn tốt khoe xấu che.

Dường như sợ cha của mình không tin tưởng, cô còn quơ quơ nắm đấm nhỏ ở trước mặt của Tiếu Đằng.

Nhìn cô lúc này, trên khuôn mặt đều hiện lên sự nhẹ nhàng vui vẻ. giống như chuyện không vui với Kiều Trác Phàm đêm qua, tất cả đã quên rồi.

“Vậy thì tốt rồi. Con muốn ăn món gì không, để cha làm cho con!” Con gái đã lâu không về nhà, Tiếu Đằng rất nhớ. Lúc này ông vô cùng nhớ cảm giác con gái ngồi trước bàn ăn ăn món ăn mà ông làm cho.

“Thật sao? Con muốn ăn cái gì cha đều làm cho?”

“Thật! Nói đi. . .”

Nhìn đôi mắt xinh đẹp kia của cô, Tiếu Đằng nhìn xuyên qua cô hình như nhìn thấy được thứ gì đó, đáy mắt lại càng trở nên dịu dàng hơn.

“Hay quá, con muốn ăn gà xé cay, thịt sườn kho tàu . . .” Cái miệng nhỏ của Tiếu Bảo Bối không ngừng lẩm bẩm. Die nd da nl e q uuydo n.

“Đều tùy con . . . May là trong nhà đều có những nguyên liệu này, trước tiên con hay ăn mấy món ăn vặt lót dạ đi đã, cha làm nhanh thôi!” Nói xong, Tiếu Đằng xoa xoa mái tóc của Tiếu Bảo Bối, sau đó cầm lấy tạp dề đi thẳng vào phòng bếp.

Bởi vì ông vội vàng muốn nấu cho con gái một bàn thức ăn mà cô thích cho nên Tiếu Đằng không phát hiện ra, vào lúc ông xoay người đi kia, thì hai hàng nước mắt của Tiếu Bảo Bối lặng lẽ rơi xuống. . .

“Bảo Bối, ăn nhiều một chút! Nhìn con mà xem thời gian này đã gầy thành dạng gì rồi!” Sau khi Tiếu Đằng làm cơm tối xong, liền không ngừng gắp vào chén của Tiếu Bảo Bối.

Kỳ thật, Tiếu Bảo Bối rất rõ ràng, trong khoảng thời gian này mình không hề gầy đi. Mỗi ngày Kiều Trác Phàm đều thích mua đồ ăn cho cô, không vui liền đưa cô ra ngoài đi dạo, trên cơ bản mỗi ngày đều nuôi cô béo lên, làm sao mà gầy đi được? Có lẽ ở trong mắt của cha, cho dù cô như thế nào cũng đều gầy đi đúng không?

Mà cũng bởi vì như vậy, nên ông mới có thể thuận lý thành chương nhét đầy đồ ăn lên bát của cô.

Nhìn bát của mình được chất cao một đống đồ ăn như núi, Tiếu Bảo Bối mím môi cười một tiếng. Die nd da nl e q uuydo n.

Cha của cô vẫn giống như trước đây, thích nhất là làm nhiều đồ ăn ngon cho cô.

“Cha à, cha cũng ăn đi, thức ăn cũng sắp nguội cả rồi!” Nhìn ông bận rộn xoay quanh, chỉ lo gắp thức ăn vào chén của cô, Tiếu Bảo Bối cười cười.

“Được rồi . . .” Nghe thấy con gái cũng biết quan tâm mình, Tiếu Đằng cũng vui vẻ.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Táo đỏ phố núi về bài viết trên: Hoai Thuong 0703, Hồng alone, Min Hồng Hạnh, S.Rossie, blank005, gái già 0515, hatrang221
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 513 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: conluanho, THO THO và 61 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

3 • [Cổ đại] Sư phụ quá mê người đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn

1 ... 66, 67, 68

4 • [Hiện đại] Tổng tài đừng tới đây! - Ăn quái thú

1 ... 40, 41, 42

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 15, 16, 17

7 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 94, 95, 96

9 • [Hiện đại] Người tình của tổng giám đốc đài truyền hình - Cơ Thủy Linh

1 ... 19, 20, 21

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Hiện đại] Vợ cũ quay lại Tổng tài biết sai - Vô Danh

1 ... 182, 183, 184

13 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

14 • [Hiện đại] Cục cưng càn rỡ Tổng giám đốc dám cướp mẹ của tôi - Tả Nhi Thiển

1 ... 99, 100, 101

15 • [Hiện đại] Người tình hợp đồng của tổng giám đốc bạc tình - Hải Diệp

1 ... 113, 114, 115

16 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

17 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 169, 170, 171

18 • [Hiện đại] Tổng tài yêu Thủy Tinh - Thiên Nhan

1 ... 9, 10, 11

19 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

20 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 178, 179, 180



Tuyền Uri: Cầm thú trả bà 10 điểm mau :slap: ai thiếu nợ em mau trả 1 năm dồi  :hixhix:
mymy0191: Hi
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 774 điểm để mua Mèo con ngủ trên trăng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 450 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 712 điểm để mua Cặp nhẫn kim cương
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 431 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 427 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 405 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 312 điểm để mua Thiên thần 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 384 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Couple 7
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 3424 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 364 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 345 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 327 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 310 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 294 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 279 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 264 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 250 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 1285 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 1222 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 1162 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 333 điểm để mua Mashimaro ăn cà rốt
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Vịt Daisy
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Giày đen 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 1105 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 591 điểm để mua Song Ngư Nam
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 561 điểm để mua Song Ngư Nam
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 1051 điểm để mua Anh bộ đội

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.