Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 63 bài ] 

Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

 
Có bài mới 15.07.2017, 15:14
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Nhân Ngư Bang Cầm Thú
Đại Thần Nhân Ngư Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 24.02.2015, 16:39
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 1130
Được thanks: 10153 lần
Điểm: 21.38
Tài sản riêng:
Có bài mới [Hiện đại - Trùng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua - Điểm: 9
Nỗi Lòng Hoa Tầm Gửi


images



Tác giả: Thập Lục Nguyệt Tây Qua (Dưa hấu tháng mười sáu )

Editor: Đào Sindy

Thể loại: Hiện đại, 3S, trùng sinh, showbiz. HE, 1vs1.

Số chương: 73

Tốc độ: 1c/ tuần vào thứ hai hoặc ba.

***Truyện được làm tặng gia đình nhỏ thân yêu: Độc Bá Thiên, Mẫu Tử Song Linh, Lăng Tình***

images


Tô Đường sống lại.

Còn có một khuôn mặt đẹp thời thượng bốn nghìn năm khó gặp.

Kiếp trước cô sống lang thang, không ‘cành’ nương tựa.

Nhưng đời này cô gặp được một người đàn ông có thể loại bỏ đi sợ hãi, đau khổ cho mình, khiến cô có ‘cành’ mà nương nhờ.

"Em muốn gì?"

Em muốn... Anh vĩnh viễn tốt với em. Tô Đường cắn môi, cặp mắt mông lung sương mù, thận trọng nói.

Người đàn ông cười khẽ, nâng chiếc cằm trắng nõn của cô lên: " Sao lại không thể? "

Rồi anh dùng nụ hôn giam cô lại.

Tô Đường là hoa tầm gửi, dây dưa quấn chặt lấy người đàn ông kia. Người đàn ông đó là ánh nắng, là mưa sa, là đất để cô sinh trưởng. Rắc rối dây dưa mà leo lên anh, dựa vào anh và yêu anh.

=)) Câu nói chốt lại cả truyện:

# Cả đời này, chỉ mong cùng anh sống hết quãng đời còn lại #


MỤC LỤC TRUYỆN




Đã sửa bởi Đào Sindy lúc 22.08.2018, 18:33, lần sửa thứ 8.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 17.07.2017, 20:58
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Nhân Ngư Bang Cầm Thú
Đại Thần Nhân Ngư Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 24.02.2015, 16:39
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 1130
Được thanks: 10153 lần
Điểm: 21.38
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện Đại - Trùng Sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua - Điểm: 32
Chương 1:

Edit: Đào Sindy

Tô Đường vừa có ý thức, bên tai đã truyền đến một tiếng "chát"  thanh thúy, vang dội, mạnh mẽ, cả người cô bị đánh cho ngã lăn ra đất, gương mặt truyền đến sự đau đớn, bên lỗ tai bị đánh vang lên tiếng ông ông. Lực tay của đối phương rất lớn, bên trong sức mạnh đó lộ ra sự tàn nhẫn, như là ước gì tát một phát cho cô chết luôn, không cần nhìn đến miệng cô bị rách chảy máu.

Tô Đường không nhịn được nghĩ, không phải hiện tại cô đã chết rồi sao, bị bạn trai Quý Tử Khiêm hại chết. Nhưng tại sao bây giờ cô còn cảm nhận được sự đau đớn.

Lúc này ý thức của Tô Đường còn không rõ ràng, cô lại bị người ta đánh, vô ý thức thì thào nói: "Đừng đánh tôi."

Đối phương hung tợn nói: "Đánh mày đó!"

Mặt Tô Đường đau rát, nhưng trừ cái đó ra, đầu cô càng đau hơn.

Giờ phút này, trong đầu cô hỗn loạn vô cùng, có một đoạn trí nhớ không thuộc về cô điên cuồng ập đến.

Đó là thuộc về ký ức nguyên thân Tô Đường.

"Sao mày không đi chết đi? Sao không đi chết chung với người mẹ vợ bé của mày đi? Mày còn sông làm gì?"

Đánh cô một cái tát, đối phương vẫn chưa cảm thấy thỏa mãn, lại bước lên nắm lấy tóc cô, sức lực mạnh mẽ cứ như một lát sau sẽ kéo rách da đầu cô.

Tô Đường vô lực vật lộn một phen, nhưng cô lại trùng sinh vào thân thể này mới chỉ vừa mười sáu tuổi, cánh tay nhỏ bắp chân nhỏ, căn bản không có khí lực gì, vả lại nguyên thể không được nghĩ ngơi tốt đã vài ngày, cho nên cô sao có thể chống cự lại một bác gái người cao sức lớn đã quen khổ cực cơ chứ?

Trước mắt người trung niên này là một bác gái tướng mạo hung ác, ánh mắt ngoan lệ, nhìn qua không giống như lần đầu làm loại chuyện này.

Bà ta cười lạnh một tiếng, tiếp tục dùng giọng nói chói tai quát mắng: "Mày càng lớn càng giống khuôn mặt hồ ly vợ bé của mẹ mày. Nhìn qua đã biết không phải thứ gì tốt. Bà đây đến để thay trời hành đạo!"

Nói xong bàn tay linh hoạt lại chát chát chát thêm vài tiếng.

Bàn tay nhanh như gió, lộ ra cảm giác hung ác khiến người ta sợ hãi.

Tô Đường bị bà ta đánh đến cả người choáng váng, nước mắt đã sớm đảo quanh trong hốc mắt.

Cô buồn bã cầu xin tha thứ, nhưng cơ bản là không có chút tác dụng nào, bác gái trung niên này ngược lại đánh càng mạnh, càng nặng hơn.

Ánh mắt Tô Đường xuyên qua sương mù mông lung, nhìn thấy cuối hẻm nhỏ có những chiếc xe cao cấp đang đậu. Cửa sổ ghế sau xe không đóng lại, mặc dù khoảng cách có chút xa, cô không nhìn rõ hoàn cảnh bên trong, nhưng cô vẫn có thể tưởng tượng được, ngồi trong đó ắt hẳn là một phu nhân ăn mặc cao quý ưu nhã , giờ phút này đang giương mắt bình thản nhìn chăm chú tình huống bên này.

Trong trí nhớ đã tiếp thu ban nãy, cô biết, người phụ nữ kia là Trầm Oánh, vợ của cha ruột thân thể này.

Cũng là người phụ nữ hận mẹ con thân thể này đến thấu xương.

Trầm Oánh... Cái tên này vô cùng quen tai. Nhưng Tô Đường không có thời gian suy nghĩ Trầm Oánh là ai. Bởi vì cô đang đau đến không còn tâm trạng gì.

Bác gái trước mặt, không thù không oán với cô, trước đó hai người chưa bao giờ gặp nhau, lại chặn thân thể này trong hẻm nhỏ, chẳng qua nghe theo mệnh lệnh của người phụ nữ trong xe mà thôi.

Người phụ nữ kia, đến cùng cho bác gái trung niên bao nhiêu chỗ tốt, để bà ta làm như thế với một cô bé mười sáu tuổi. Coi như đã cầu xin, cũng không có tác dụng gì?

Tô Đường muốn ôm chặt mình, để giảm nhẹ thương tổn, nhưng đối phương không chờ cô kịp phản kháng, bàn tay trước mắt không lưu tình chút nào.

Cô cắn môi mình, khiến nó chảy máy, mới miễn cưỡng không để mình phát ra tiếng kêu khổ sở.

Nước mắt thuận theo khuôn mặt rơi xuống từng giọt.

Không biết qua bao lâu, rốt cục bác gái mới dừng động tác lại.

Tô Đường theo bản năng  thở nhẹ ra, nhưng một giây sau, khi cô thấy rõ động tác tiếp theo của bác gái, cô nhịn không được hoảng sợ trợn mắt.

Bởi vì đối phương không biết lấy ra từ đâu một cây chùy sáng bóng!

Cây chùy phát sáng lên trong hẻm nhỏ u tối khiến trong lòng cô cuồng loạn, chỉ có sợ hãi và sợ hãi bao trùm.

"Bà muốn làm gì?" Sắc mặt Tô Đường trắng bệch, theo bản năng muốn lui lại, nhưng cả người cô đau nhức, sớm đã không còn sức lực, giờ phút này chỉ có thể run rẩy hỏi.

"Làm gì à? Đợi lát nữa mày sẽ biết thôi?" Bác gái cười lạnh trả lời. Bà ta nhe răng ra cười, nhìn ánh mắt Tô Đường, gống như một con dê sắp bị làm thịt.

Tô Đường hoàn toàn không dự liệu được đối phương phát rồ đến vậy!

Nhưng đối phương không cho cô cơ hội chạy trốn, bà ta vừa nói xong, nhanh chóng đập lên mặt Tô Đường, sức lực rất lớn, trên gương mặt sưng vù của Tô Đường in thêm mấy dấu tay thật sâu.

Bác gái cười gằn cầm lấy cây chùy, động tác nhanh chóng quệt trên mặt Tô Đường hai vạch, tạo ra một hình dáng xấu xí đáng sợ. Đối phương ra tay rất nặng, miệng dao rất sâu, không đầy một lát, mặt Tô Đường thấm đầy máu.

Mặt rất đau, toàn thân cũng đau nhức, cả người Tô Đường đau đến không ngừng run rẩy.

Máu tươi trên mặt nhỏ xuống từng giọt, không đầy một lát, trên mặt đất hình thành một vũng máu.

Lúc này bác gái mới cảm thấy đủ, thu tay lại. Lúc bà ta rời đi, từ trên cao nhìn xuống nhìn xuống Tô Đường đang nằm trên mặt đất, trên mặt tỏ vẻ xem thường và khinh bỉ, miệng lạnh lùng nói: "Ai bảo mày sinh ra là con riêng? Lúc trước mẹ mày không nên sinh ra mày!"

Nói xong, bà ta hung ác đạp Tô Đường một cước, đứng bên cạnh không ngừng chửi mắng, vừa nhanh chân đi khỏi hẻm nhỏ này.

Chiếc xa đậu cách đó không xa, lúc này cũng dần dần lái đi. Người ngồi bên trong, giống như đã xem xong trò hề này.

Cửa sổ xe khép lại, khiến người ta không cách nào nhìn thấy vẻ mặt người ngồi bên trong hiện tại thế nào.

Trong hẻm nhỏ chỉ còn sót lại mình Tô Đường.

Cô chịu đựng đau đớn kịch lệt, đứng dậy cẩn thận từng li từng tí ôm lấy đầu gối của mình, co người lại thành một đoàn nhỏ, chôn mặt giữa hai đầu gối, khẽ khóc thút thít.

Lúc này cô đã hiểu rõ hoàn cảnh của mình bây giờ.

Cô đã chết nhưng cô lại được trùng sinh. Trùng sinh lên người của một cô bé mười sáu tuổi cùng tên với mình. Mà cô bé này, bị bác gái ban nãy đánh cho chết yểu.

Tô Đường không biết tại sao mình lại trùng sinh, nhưng nếu cô còn sống, cô sẽ không đủ can đảm chết thêm một lần nữa. Bởi vì chết, thật sự quá đau đớn.

Khóc trong giây lát, Tô Đường ráng chống đỡ thân thể đứng lên, cô thấy vết thương trên mặt cần được xử lí sớm, nếu không cô sẽ vì bị mất máu quá nhiều mà choáng váng.

Trên người đã đau đến chết lặng, cô rẻ trái rẻ phải ra khỏi hẻm nhỏ vắng người, hoàn toàn không dám lấy tay sờ mặt mình bây giờ.

Không cần nhìn, cô cũng biết nó đáng sợ và chật vật đến cỡ nào. Máu hòa với nước mắt, ở trên mặt trộn lẫn vào nhau. Tô Đường lấy điện thoại cầm tay ra, cô muốn báo cảnh sát.

Nhưng khi cô nói đến địa điểm xảy ra sự việc và những chuyện đã xảy ra, người đối diện lập tức cúp điện thoại.

Tim Tô Đường như chìm vào nước đá. Lạnh đến toàn thân cô phát run.

Cô cố gắng đè xuống sợ hãi trong lòng, đi đến bệnh viện. Dựa theo kí ức của thân thể Tô Đường, cô biết trấn nhỏ Giang Nam này không lớn, trên trấn chỉ có một bệnh viện, đi đến cũng mất mười mấy phút.

Trên trấn nhỏ này, cô đã không còn thân nhân nào, bởi vì chỉ còn lại một mình cô mà thôi.

Bây giờ chỉ có thể dựa vào chính bản thân mình..

Bởi vì mẹ của thân thể Tô Đường này đã qua đời vài ngày trước.

Thân thể của mẹ nguyên thể Tô Đường không tốt, nhưng đáng lẽ có thể sống thêm được mấy năm. Nhưng mấy ngày trước đó, nhà họ đột nhiên xuất hiện một đám người, vừa đánh vừa mắng mẹ con họ, còn đập hết đồ đạc trong nhà, đêm đó mẹ nguyên thể phát bệnh qua đời.

Mẹ Tô Đường vừa chết, trong nhà không còn nguồn knh tế nào.

Tô Đường làm cho mẹ một buổi tang lễ đơn giản, nhưng coi như đơn giản nhất cũng đã dùng hết tài sản trong nhà.

Mà Tô Đường bây giờ đã là Tô Đường kia, trong người cô hiện tại chỉ có mười tám đồng tiền.

Nhất thời Tô Đường có chút bận tâm, cũng không biết số tiền kia hiện tại đi bệnh viện có đủ dùng hay không.

Nói chung, là không đủ rồi.

Nhưng Tô Đường hiện tại không thể không đi bệnh viện. Bởi vì, mặt cô không thể để lâu, cô đã có thể cảm nhận được choáng váng vì mất máu quá nhiều.

Vết thương trên mặt càng kéo dài, khả năng bị  hủy dung càng cao.

Trên đường thỉnh thoảng có người dùng ánh mắt kỳ lạ dò xét cô, Tô Đường cắn chặt môi, tròng mắt cố gắng để mình đi nhanh hơn, nhanh hơn chút nữa.

Trên mặt cô có một loại cảm giác nóng bỏng. Cảm xúc xấu hổ, thẹn thùng xen lẫn. Khiến cô có cảm giác muốn khóc.

Cũng may rất nhanh đã đến bệnh viện.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 24.07.2017, 21:21
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Nhân Ngư Bang Cầm Thú
Đại Thần Nhân Ngư Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 24.02.2015, 16:39
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 1130
Được thanks: 10153 lần
Điểm: 21.38
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện Đại - Trùng Sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua - Điểm: 34
Chương 2

Edit: Đào Sindy

Lúc bác sĩ nhìn thấy khuôn mặt Tô Đường, trên mặt cũng không khỏi lộ ra vẻ kinh ngạc.

Bởi vì nhìn qua cảm thấy Tô Đường bị người ta đánh cho quá thảm rồi. Cả khuôn mặt sưng lên không còn hình dạng, mà càng đáng sợ chính là vết dao trên mặt cô, sâu rõ ràng, cả khuôn mặt đều bị máu tươi thấm ướt, không chỉ trên mặt, mà toàn thân đều là máu.

Đầu tiên bác sĩ hỗ trợ báo cảnh sát. Nhưng người đối diện không biết nói thứ gì, lông mày bác sĩ nhíu thật chặt. Lúc đầu anh ta muốn nói có phải cô đã chọc vào người không nên chọc rồi không, nhưng nhìn cô bé trước mắt, hiện tại anh ta cũng không đành lòng hỏi thêm thứ gì.

Bác sĩ nhìn tinh huống vết thương trên mặt cô, châm chước mấy phần ăn ngay nói thật: "Mặt của cô có nguy cơ bị hủy dung. Bởi vì vết thương quá sâu. Gần nhất cô nên tránh để vết thương chạm nước, còn có ăn kiêng rất nhiều, cô đều phải nhớ rõ. Tôi kê cho cô một số loại thuốc, thoa ngoài da cộng thêm uống thuốc, độ khôi phục vết thương thì… Không thể nói trước, trước tiên cô hãy dùng thuốc một tuần, đến lúc đó nhìn kết quả."

Tô Đường mím môi, nhẹ gật đầu, nỗ lực đè xuống kinh hoảng và khổ sở trong lòng.

Làm một cô gái, đương nhiên Tô Đường cũng thích chưng diện. Nhưng cô biết khuôn mặt của mình hiện tại trong tương lai không lâu sẽ đẹp đến mức vượt qua tưởng tượng của mọi người.

Trên đường đi đến bệnh viện ban nãy, cô mới rốt cục nhớ tới tên và giọng nói của cô gái này là ai.

Không giống với loại vô danh nhu cô, nguyên thân Tô Đường, tên tuổi kiếp trước vang vọng quốc tế, các loại giải thưởng quốc tế nhẹ nhàng tới tay.

Tô Đường, con gái riêng của Đường Thế Thành.

Từ khi còn nhỏ đến khi lớn được mệnh danh " Nữ thần Quốc dân ", năm hai mươi lăm tuổi vinh hạnh ngồi lên chiếc ghế ảnh hậu, bị tất cả truyền thông đặt danh hiệu "Nữ thần" trong tất cả các cô gái.

Trừ những tên tuổi này của cô ra,  cô còn được mọi người ca tụng là có sắc đẹp độc nhất vô nhị.

Dùng lời truyền thông thuật lại đó là "Sắc đẹp của Tô Đường như một khối minh châu sáng chói, chiếu sáng rạng rỡ, những người khác nhìn thấy khuôn mặt thời thượng của cô đều phải làm nền cho cô, như ánh sao ảnh đạm, u ám không ánh sáng."

Tô Đường là minh châu, mà những người còn lại chỉ làm nền cho sắc đẹp của cô, ảm đạm phai mờ như ánh sao sáng.

Cho dù là đương thời, cũng không tìm ra người thứ hai có sắc đẹp sánh kịp Tô Đường. Tức thì cô được truyền thông tán thưởng: "Người đẹp bốn nghìn năm khó gặp."

Nhưng kết cục của Tô Đường, cũng rất là thê thảm.

Cuối cùng cô ấy bị kẻ ác tâm hủy dung, khắp trên mạng đều đăng ‘ảnh nóng’ của cô, mỗi một tấm đều rất khó nhìn, không bao lâu, lại lộ ra tin bê bối về vụ cô hút thuốc phiện, trên mạng chửi cô khắp nơi, nhất thời, cô bị ngàn người chỉ trỏ. Mà sự nghiệp của cô cũng bởi vậy rớt xuống ngàn trượng, bị công ty mình từ bỏ, sự nghiệp đã đến đáy cốc, không còn khả năng khôi phục.

Những chuyện này bị lộ ra ánh sáng không lâu, Tô Đường liền tự sát.

Nuốt cả lọ thuốc ngủ để tự sát.

Hưởng dương chưa qua hai mươi lăm tuổi.

Tô Đường chết muộn hơn Tô Đường ấy một năm, cho nên cô biết, những chuyện xảy ra sau khi Tô Đường kia chết.

Rất nhiều người cũng nhịn không được suy đoán vì sao Tô Đường lại đưa mình tới tay một tay bài tốt đánh cho thành dạng đó. Hút thuốc phiện, **, quy tắc ngầm. Các chuyện liên quan đến cô ùn ùn kéo đến, cô liền thành người đại biểu cho nhân vật phản diện.

Khi đó, Tô Đường đã từng đoán vì sao Tô Đường lại có kết cục như vậy. Trực giác của Tô Đường cô cho thấy không phải cô ấy cố ý lộ ra.

Không có khả năng, cô cảm thấy, Tô Đường không phải người như thế.

Làm một người qua đường, cô suy đoán ác ý, có thể Tô Đường bị kẻ khác hãm hại.

Nói thí dụ như, chị gái cùng cha khác mẹ của Tô Đường.

Nhưng cô không có bất kỳ chứng cứ nào. Cô chỉ dựa vào phim thần tượng ngốc nghếch ngọt ngào mà suy đoán.

Đã từng có truyền thông giống suy đoán của cô, nhưng tin tức công bố không bao lâu đã bị người ta xóa bỏ, sau đó tìm kiếm ra sao cũng không được.

Sau việc về tin tức này, Tô Đường càng xác định suy đoán trong lòng mình.

Nhưng Tô Đường tuyệt đối không ngờ rằng, cô vậy mà trùng sinh thành Tô Đường kia!

Cô không biết tại sao mình lại trùng sinh đến mười năm trước, còn trùng sinh đến trên người Tô Đường.

Nghĩ đến thành tựu của Tô Đường ở kiếp trước, Tô Đường thật sự không rõ, tại sao không phải Tô Đường kia trùng sinh, mà biến thành cô?

Chỉ là một diễn viên quần chúng vô danh, khiến vạn người theo dõi, con đường này, Tô Đường rời đi chỉ mấy năm. Nhưng cô ấy lại rất thành công, tự tin loá mắt, không người có thể so. Đổi thành Tô Đường cô đây tuyệt đối làm không được đâu.

Nhưng hiện tại cô biến thành Tô Đường.

Về sau, cô chính là Tô Đường rồi.

Vừa nghĩ tới đủ chuyện trong tương lại,  Tô Đường liền hoảng muốn khóc. Đến cùng cô nên làm gì đây.

Nghĩ đến quý phu nhân Trầm Oánh ban nãy ngồi trong xe âm thầm nhìn cô bị đánh, chuyện này càng xác định suy đoán của Tô Đường trước đó hơn nữa.

Tô Đường tại kiếp trước, thật sự có thể Tô Đường bị hai mẹ con Trầm Oánh và Đường Vãn Thu hại chết đó.

Sau khi Tô Đường trùng sinh mới biết được, thì ra trước khi nguyên thân thành danh, còn từng trải qua một khoảng thời gian bị người ta rạch mặt như thế.

Cô nhịn không được cắn môi dưới.

Tô Đường nhớ, gương mặt này ở kiếp trước năm hai mươi lăm tuổi mới bị phá đi triệt để, nói cách khác, lần này trên mặt sẽ không lưu lại vết sẹo.

Nhưng Tô Đường bây giờ, đã biến thành cô rồi.

Như vậy lịch sử có thể cũng thay đổi theo không?

Tô Đường nhất thời cũng không thể xác định.

Khi Tô Đường ra khỏi bệnh việnh,  cả khuôn mặt cô đều bị băng gạc bọc lại, chỉ lộ ra cái trán,  cặp mắt và cằm.

Cô có thể khôi phục sắc đẹp ban đầu hay không, còn cần nhìn và tình trạng khôi phục vết thương. Bác sĩ khuyên cô đến bệnh viện lớn trị liệu, nói vẫn còn khả năng khôi phục, trình độ điều trị hiện tại ở chỗ họ không đủ, nếu như không đi bệnh viện lớn, trên mặt cô rất có khả năng để lại sẹo.

Nhưng Tô Đường đã sớm dùng hết tiền để dành, đồng thời còn thiếu không ít tiền thuốc men. Mà thân phận của cô bây giờ, chỉ là một học sinh cấp 3, không có bất kỳ thu nhập nào, số tiền kia, cũng không biết khi nào mới có thể trả lại. Cô làm sao còn tiền đến bệnh viện lớn điều trị mặt?

Nhưng vấn đề càng lớn hơn là, hiện tại trong người cô không còn đồng nào, một đồng  tiền cũng không có, cuộc sống tiếp theo đang trở thành vấn đề lớn.

Cô nên sống làm sao?

Đồ trong nhà đã bị người Trầm Oánh phái tới đập nát, đồ tốt không còn trong nhà, ngay cả giường ngủ của cô cũng bị đập cho vỡ vụn, ban đêm cũng bị mất chỗ ngủ.

Tô Đường đứng tại chỗ, ánh mắt lộ ra mờ mịt, nhất thời không biết nên đi nơi nào.

Cả người cô mệt mỏi lết về nhà, trong nhà vẫn giữ bộ dạng trước kia, một đống hỗn loạn, các đồ dùng bị đập nát ngã lăn ra đất, ngay cả chỗ đặt chân cũng không có, nhìn qua không giống chỗ người có thể ở.

Sau khi mẹ nguyên thân chết, nguyên thân vội vàng xử lý tang sự cho người, vội vàng vay tiền bốn phía cuối cùng tay trắng trở về, không có thời gian để dọn dẹp nhà.

Mà cô bây giờ, cô đã không còn hơi sức đi dọn dẹp.

Tô Đường nhịn không được chui vào một góc trống ngồi xuống, hai tay vòng lấy đầu gối, bụng đói đến kêu ục ục, nhưng ngay cả tiền mua bánh bao cô cũng không có.

Nhà chỉ có bốn bức tường, người không có đồng nào, đúng ra là tình trạng hiện tại của cô.

Vết thương trên mặt Tô Đường vẫn đau âm ỉ như trước, nhưng không chảy máu nữa.

Nghĩ đến bác sĩ nói rất có khả năng sẽ để lại sẹo, trong lòng Tô Đường chịu không được đau khổ.

Không có có một cô gái không thích chưng diện. Đương nhiên Tô Đường cũng không ngoại lệ.

Mặc dù chín mươi chín phần trăm khả năng cô sẽ không bị để lại sẹo, nhưng ai biết lần này có thể chỉ có một phần trăm kia thì sao?

Nhưng bây giờ cô phải làm sao?

Mặt của cô đã bị vẽ hoa lên, nhưng cô không có tiền đi bệnh viện lớn gặp bác sĩ. Ngay cả sinh sống cũng trở thành vấn đề.

Tô Đường sợ hãi ôm mình thật chặt.

Nước mắt trên mặt cô lăn xuống.

Hiện tại trừ mặt mình, Tô Đường càng lo lắng hành động tiếp theo của Trầm Oánh.

Đối phương nhìn qua là biết sẽ không dễ dàng buông tha cho cô. Lần này, bà ta tự mình từ Thủ Đô đuổi tới tiểu trấn Giang Nam, muốn đạt được mục đích gì?

Vừa mới bắt đầu đã phái người đến gây chuyện, làm tức chết mẹ nguyên thân Tô Tố, còn ban nãy, phái một bác gái trung niên chặn cô trong hẻm nhỏ, rạch mặt cô.

Nếu như đối phương thấy cô đã thê thảm như thế, nhưng vẫn chưa đủ...

Như vậy, Tô Đường hoàn toàn không dám tưởng tượng bước kế tiếp đối phương sẽ có hành động gì.

Nghĩ đến những kinh nghiệm kia, Tô Đường liền không chịu được mà run rẩy.

Nguyên thân trong kiếp trước, rút cuộc là làm sao mà trải qua vậy?

Khiến cuối cùng cô ấy mới lựa con đường vào ngành giải trí này sao? Khiến mình hấp dẫn ánh hào quang của mọi người,  làm đối phương kiêng kỵ?

Như vậy hiện tại đổi thành cô, có phải hay không cũng phải đi con đường này?

Nhưng làm ra, cô cảm thấy mình không biết được.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn Đào Sindy về bài viết trên: Diệp Y Ca, Hạt Tiêu, My heaven, Thu Tham 501, Yenpig98, binhyen123, lan trần, monkeylinh, san san, Độc Bá Thiên
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 63 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Khuynh Tuyết, Mẫu Tử Song Linh, Quyendn, Xuxu2109 và 67 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 95, 96, 97

3 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

6 • [Hiện đại] Tổng tài đừng tới đây! - Ăn quái thú

1 ... 40, 41, 42

7 • [Cổ đại] Sư phụ quá mê người đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn

1 ... 66, 67, 68

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 15, 16, 17

10 • [Xuyên không - Xuyên sách] Vật hi sinh nữ phụ nuôi con hằng ngày - Danh Đường Đa Tiểu Tỷ

1 ... 9, 10, 11

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

13 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

14 • [Hiện đại] Người tình của tổng giám đốc đài truyền hình - Cơ Thủy Linh

1 ... 20, 21, 22

15 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

16 • [Hiện đại] Cục cưng càn rỡ Tổng giám đốc dám cướp mẹ của tôi - Tả Nhi Thiển

1 ... 99, 100, 101

17 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

18 • [Hiện đại] Người tình hợp đồng của tổng giám đốc bạc tình - Hải Diệp

1 ... 113, 114, 115

19 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 84, 85, 86

20 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 179, 180, 181


Thành viên nổi bật 
Renni
Renni
THO THO
THO THO
Windyphan
Windyphan
ChieuNinh
ChieuNinh
Hàm Nguyệt
Hàm Nguyệt
heocon13
heocon13

Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 1058 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 415 điểm để mua Nhẫn đá Amethyst 3
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 1006 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: nangdong18_nary vừa đặt giá 292 điểm để mua Bé trà
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 957 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 696 điểm để mua Giọt nước
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 910 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Mèo: Give me love
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 865 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Comay nguyen: chào
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 822 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 398 điểm để mua Hoa hồng xám
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 299 điểm để mua Nước hoa
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 781 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 742 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 242 điểm để mua Hoa cúc trắng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 246 điểm để mua Xe hơi
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 242 điểm để mua Cây bí halloween
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 705 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 250 điểm để mua Mề đay đá Citrine 4
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 670 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 352 điểm để mua Happy day
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 465 điểm để mua Ngôi sao đen
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 334 điểm để mua Hổ trắng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 300 điểm để mua Giấy chứng nhận kết hôn
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 637 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 605 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 344 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 575 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 546 điểm để mua Mèo đen lau nhà

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.