Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 109 bài ] 

Hướng dẫn trêu chọc đàn ông - Nhất Tự Mi

 
Có bài mới 14.07.2017, 18:47
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Linh Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Linh Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 23.06.2015, 21:39
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 506
Được thanks: 6341 lần
Điểm: 31.04
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hướng dẫn trêu chọc đàn ông - Nhất Tự Mi - Điểm: 38
Chương 72  
Editor: Linh Đang

     Hà Lập Hâm đã lâu không có xuất hiện, làm cho khi Lương Kiều ở phòng làm việc tiếp khách gặp được La Nhã Bạch, nhất thời không kịp phản ứng.

     La Nhã Bạch là đặc biệt đến tìm cô, từ xa liền vẫy tay với cô. Không hiểu sao Lương Kiều cảm thấy nụ cười trên mặt cô ta cực kì đáng sợ, nhất là móng tay dài như cái móc kia, nhìn đến đã làm người ta thấy không thoải mái.

     Cô kiên trì đi tới, lười phải ngồi xuống tán gẫu với cô ta, liền ôm hai tay đứng ở đối diện cô ta: “Có phải cô đi sai chỗ hay không?”

     Trong tay La Nhã Bạch bưng một ly nước lọc, nhẹ nhàng quơ quơ, cười nói: “Ngồi đi, đứng làm sao nói.”

     “Thôi đi.” Lương Kiều không kiên nhẫn: “Chúng ta có thể có lời gì để nói.”

     “Lương Kiều, dù sao tôi cũng là học tỷ của cô, quen biết một thời gian, ngồi xuống tâm sự cũng không được sao?”

     Lương Kiều giễu cợt một tiếng: “Lúc cô đoạt bạn trai tôi tại sao không nói đã quen biết một thời gian đi? Đừng giả bộ đi theo tôi, cô muốn làm chuyện gì thì nói thẳng đi.”

     La Nhã Bạch còn cười: “Chao ôi, cô nhìn cô đi, một người đàn ông mà thôi, sao đến bây giờ còn hận tôi thế.”

     “Tôi không rảnh rỗi để cãi cọ với cô, không nói thì tôi đi.”

     “Vậy cũng tốt.” La Nhã Bạch bưng ly nước ưu nhã đứng lên: “Tôi cứ việc nói thẳng.”

     Một giây sau, giơ tay lên, cả ly nước giội về phía Lương Kiều.

     Cô ta ra tay quá đột ngột, Lương Kiều đã mạnh mẽ lui về phía sau một bước, nhưng khuôn mặt không thể tránh khỏi bị giội.

     “Mẹ!” Có nước tung tóe bắn vào trong ánh mắt, cô lau mắt một cái, đôi mắt còn chưa mở to được thì đuôi mắt đã thấy một bóng dáng lướt qua, cô vô thức nghiêng người trốn một cái, một cái tát kia của La Nhã Bạch không thực sự đánh vào trên mặt cô, nhưng móng tay như cái móc lại lướt qua mặt cô một cái, trong nháy mắt lưu lại hai vết đỏ.

     Ánh mắt bởi vì bọt nước che cũng không rõ ràng, Lương Kiều dựa vào cảm giác mạnh mẽ nắm lấy cổ tay cô ta, giơ tay lên sẽ trả lại cô ta một cái tát.

     Tay vung đến một nửa thì bị người ngăn trở.

     Không biết Hà Lập Hâm xông ra từ lúc nào, cầm lấy cổ tay cô cầu khẩn nói: “Đừng như vậy...”

     Động tác bắt của hắn ta quá dùng sức, nhất thời Lương Kiều không tránh ra được, giận quát một tiếng: “Cút!”

     Hà Lập Hâm vẫn không buông tay, đứng ở trước người của cô, bày ra bộ dáng bảo vệ, nói với La Nhã Bạch: “Có chuyện gì em nhằm vào anh, đừng gây sự với cô ấy.”

     La Nhã Bạch đã không còn ưu nhã thong dong như lúc trước, hoàn toàn là tư thái bị chồng ruồng bỏ, bỏ qua tay Lương Kiều, đỏ hồng mắt cực kỳ bi ai trừng mắt với Hà Lập Hâm, chỉ Lương Kiều nói: “Vậy mà anh che chở cô ta? Hà Lập Hâm anh không phụ lòng tôi sao? Anh để tôi ở chỗ nào?”

     “Có lời gì chúng ta trở về rồi hãy nói, đừng ở chỗ này mất mặt.” Hà Lập Hâm ăn nói khép nép.

     La Nhã Bạch không thuận theo, không thèm quan tâm ánh mắt bốn phía đang ngó lại đây bát quái, lớn tiếng khóc quát lên: “Lúc anh phản bội tôi sao không biết mất mặt? Cô ta trẻ tuổi hơn xinh đẹp hơn tôi đúng không, có thể tôi cũng đã từng trẻ tuổi, tôi cùng anh bao nhiêu năm, tôi giúp anh từng bước một đi đến hôm nay, tôi chịu đựng vì anh giờ đã hoa tàn ít bướm, anh phát đạt đảo mắt tìm gái trẻ vui đùa, anh có lương tâm sao?”

     Lương Kiều mới không có sức xem trò khôi hài vừa ra của bọn họ, thừa dịp Hà Lập Hâm nói chuyện với cô ta, dùng sức rút tay mình về. Cô lui qua một bên lau khô mắt, thuận tay lau bị đầu tóc ướt nhẹp một cái.

     Tiểu Mỹ trốn ở một bên xem cuộc chiến vội vàng lần lượt đưa khăn giấy cho cô, Lương Kiều nhận lấy xoa xoa mặt: “Cảm ơn.”

     “Chị không có sao chứ?” Tiểu Mỹ lo lắng nhìn má trái của cô.

     “Không có việc gì.” Lương Kiều cuộn khăn giấy đã dùng xong lại: “Gọi bảo vệ đi lên.”

     Tiểu Mỹ lại kéo cô trốn ra phía sau: “Đã gọi điện thoại, sẽ lập tức tới ngay.”

     Bảo vệ lên rất nhanh, La Nhã Bạch đang cầm khăn giấy xoa xoa nước mắt, một bộ giọng điệu nản lòng thoái chí nói: “Quên đi, tôi nhận thua, anh yêu cô ta, vậy ở cùng với cô ta đi, tôi rút lui, chúc các người hạnh phúc.”

     Cô ta nói xong, trong ánh mắt đồng tình của quần chúng che mặt khóc chạy ra ngoài.

     Hà Lập Hâm xoay người lại, nhìn Lương Kiều, sa sút tinh thần xin lỗi: “Thật xin lỗi, anh không biết cô ấy sẽ tìm đến em. Cô ấy chỉ là muốn mượn cớ chia tay, chuyện không liên quan đến em...”

     Lương Kiều cười lạnh một tiếng: “Anh cũng biết nói chuyện không liên quan đến tôi.”

     Hà Lập Hâm cúi đầu trầm mặc không nói.

     Lương Kiều đưa tát về phía hắn ta, dùng toàn bộ sức lực. “Một cái này vốn là muốn trả lại cô ta, anh nhất định ngăn đón, vậy thì thay cô ta nhận đi.” Cô lắc lắc tay tê dại, cắn răng nói: “Thật sự là đời trước tôi tạo nghiệt mới quen biết anh, chia tay nhiều năm như thế cũng không thể sống yên ổn, thật mẹ nó đủ rồi!”

     Một cái tát kia Hà Lập Hâm đều không trốn, miễn cưỡng nhận lấy. Trên mặt đau rát, hắn ta lại chẳng quan tâm, thấp giọng kêu cô: “Kiều Kiều, anh...”

     Ngẩng đầu lên lại phát hiện trước mắt đã không có bóng người.

Trò khôi hài này đã nhanh chóng truyền đến tầng 28, thời điểm Trương Vĩ đi ngang qua phòng giải khát nghe được mọi người tán gẫu ở bên trong, vừa nghe nói Lương Kiều bị người đánh, vội vội vàng vàng chạy gọi điện thoại cho Quan Hành.

     Quan Hành đang ở tổng bộ họp nên không nhận điện, nửa giờ sau mới gọi lại cho anh ta.

     Trương Vĩ vội vàng hồi báo chi tiết tin tức mình nghe được một lần, Quan Hành nghe xong, trầm mặc một hồi mới hỏi: “Cô ấy bị thương?”

     “Trên mặt bị móng tay của người phụ nữ kia cào hai đường, không có gì đáng ngại.” Lão đại không ở đây, Trương Vĩ đặc biệt xuồng dưới thăm Lương Kiều, còn đi tiệm thuốc mua thuốc mỡ cho cô.

     Quan Hành vừa trầm lặng một lát, nói một tiếng “Biết rồi”, liền cúp điện thoại.

     Vô duyên vô cớ bị người đánh một bạt tai, còn làm mặt bị thương do cào, Lương Kiều rất buồn bực. Hôm nay là ngày mấy thế, người dùng tay vào việc gì thì liên quan ** đến cô (chửi tục nhé), dựa vào cái gì muốn cô bị đánh, thật sự là giận điên người.

     Trừ hai người Hàn Tử Hân cùng Thích Thái, những đồng nghiệp khác đều bày tỏ thăm hỏi với cô, mặc kệ thật lòng hay là giả ý, ít nhất không có người tán gẫu gì đó ở trước mặt cô.

     Tại thành phố B xa xôi không biết Phỉ Phỉ đang chờ sinh nghe được tin tức từ đâu, gọi điện thoại lại đây tức giận mắng đôi cẩu nam nữ kia một trận. Ngược lại là Lương Kiều không ngừng trấn an cô làm cho cô tỉnh táo, nổi giận đối với cục cưng cũng không hay.

     Thật vất vả mới trấn an được Phỉ Phỉ, buồn bực trong lòng Lương Kiều cũng tiêu tan gần hết, cô nằm sấp trên bệ cửa sổ ở giữa cầu thang, nhìn người đi đường cùng xe cộ nhỏ bé dưới lầu, nhẹ nhàng nói: “Phỉ Phỉ, mình đang yêu.”

     “Cậu đang khoe khoang với mình sao? Nói yêu đương có gì đặc biệt hơn người, mình cũng đã có bảo bảo rồi đấy!” Phỉ Phỉ hừ một tiếng: “Quan Hành đúng không, mình đã sớm biết, đang chờ lúc nào thì cậu nói cho mình biết đấy!”

     Lương Kiều cười: “Mình đây không phải là chưa định ra rõ ràng được nên chưa nói với cậu sao.”

     “Mình hiểu, người phong lưu như anh ta không dễ dàng để bắt lại, cậu hiếu thắng như vậy, không thu phục được người kia sẽ không biết xấu hổ nói cho mình biết.” Phỉ Phỉ cười hắc hắc hai tiếng: “Cho nên hiện tại ý cậu là đã bắt lại được sao?”

     “Xem như thế đi.” Lương Kiều muốn biểu hiện hời hợt, nhưng vẫn toát ra vài phần đắc ý nhỏ không che giấu được: “Hình như anh ấy muốn cầu hôn với mình.”

     “Ai muốn cầu hôn với cậu? Kẻ nào đui mù muốn cướp người với mình?”

     Sau lưng đột nhiên vang lên âm thanh quen thuộc đã sâu tận xương tủy, cùng lúc đó bên hông có hai cánh tay vòng qua, Quan Hành ôm lấy cô từ phía sau lưng.

     Lương Kiều quay đầu lại nhìn anh, con mắt cong cong: “Em đang nói chuyện điện thoại với Phỉ Phỉ, anh chờ một chút.”

     Quan Hành không có lên tiếng, chỉ cúi đầu hôn một cái ở bên tai cô.

     Lương Kiều lại cùng Phỉ Phỉ tán gẫu vài câu mới ngừng, xoay người lại ôm lấy Quan Hành, thuận thế vùi mặt vào trong ngực anh: “Làm sao anh biết em ở chỗ này? Đi văn phòng tìm em sao?”

     “Ừ, mập mạp nhỏ nói cho anh biết.” Quan Hành để đầu của cô lui ra khỏi ngực mình: “Để anh xem mặt em.”

     Vốn còn muốn tránh một cái, không muốn để anh nhìn thấy, nhưng anh đều biết rõ, cũng không có gì hay mà giấu. Lương Kiều chần chờ một chút, ngẩng đầu thuận theo: “Anh đều biết rõ?”

     Hỏi xong lại cảm thấy quá ngốc, Trương Vĩ cũng biết rõ, anh có thể không biết sao.

     Thấy trên má trái cô có hai đường đỏ thẫm, ánh mắt Quan Hành càng trầm, ngón tay cẩn thận mơn trớn, nhẹ giọng hỏi cô: “Đau sao?”

     “Không đau.” Lương Kiều nhìn chằm chằm mặt anh, chậm rãi nhăn mày lại: “Anh đánh nhau?”

     Quan Hành không có lên tiếng. Khóe miệng của anh có một phần máu ứ đọng nhỏ, nhưng không phải là rất rõ ràng, Lương Kiều đưa thay sờ sờ, mơ hồ đoán được hẳn là anh đã đi tìm Hà Lập Hâm. Cô lặng lẽ thở dài, đi cà nhắc hôn một cái vào vết máu ứ đọng của anh.

     “Thật xin lỗi.” Quan Hành đột nhiên nói xin lỗi cô - - có người bắt nạt em, thế nhưng anh không ở bên cạnh bảo vệ em.

     Lương Kiều vui vẻ: “Anh nói cái gì mà thật xin lỗi thế.” Cô vỗ vỗ mặt anh: “Không phải là anh đã đánh anh ta sao, chúng ta đã đòi lại rồi.”

     Anh chỉ đánh một trận làm sao mà đủ!

     Sắc mặt Quan Hành vẫn còn có chút âm trầm.

     Hà Lập Hâm toàn dựa vào nhà họ La mới lăn lộn được đến hôm nay, hắn ta cùng La Nhã Bạch đã nháo tan vỡ, qua không được bao lâu sẽ chia tay, đến lúc đó không có nhà họ La che chở, thu thập hắn ta dễ như trở bàn tay.

     Còn như La Nhã Bạch, có nhà họ La bao bọc, lấy năng lực của anh tạm thời vẫn không thể làm gì cô ta, lại không thể nói động tới cha vì chuyện nhi nữ tình trường của anh mà để Quan thị ra mặt. Nhưng nghe nói gần đây cô ta hôn một nam minh tinh, cho cô ta chút giáo huấn nho nhỏ cũng không phải là việc gì khó.

     Nhưng mà mấy lời này Quan Hành không nói với Lương Kiều, loại chuyện như thế này, anh làm đàn ông xử lý là được.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 16.07.2017, 20:51
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Linh Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Linh Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 23.06.2015, 21:39
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 506
Được thanks: 6341 lần
Điểm: 31.04
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hướng dẫn trêu chọc đàn ông - Nhất Tự Mi - Điểm: 41
Chương 73
Editor: Linh Đang

     Vì nịnh nọt mẹ vợ, Quan Hành bắt đầu vơ vét thuốc bổ trân quý bốn phía, còn đặc biệt kính nhờ dì nhỏ của Cao Hàn gửi từ Hàn Quốc về vài hộp sâm Cao Ly.

     Ngày mồng một tháng năm Trâu Từ Cầm đến, hơn nữa ở bên Lương Kiều là mùa hè nên cũng dẫn bà nội theo. Nhà ga người đông nghìn nghịt, Quan Hành cùng Lương Kiều đến đón mẹ vợ đại nhân, lo lắng vụn vặt liên tục cầm chặt lấy tay cô, căng thẳng ra mồ hôi cả bàn tay.

     “Không cần khẩn trương, anh lớn lên đẹp trai như thế, nhất định mẹ em sẽ hài lòng với anh.” Lương Kiều cười hì hì an ủi anh: “Thật ra bà nội em đã sớm nhìn thấy ảnh chụp của anh.”

     Mặt Quan Hành đều có chút cứng ngắc, mạnh miệng nói: “Anh không có căng thẳng, em nhìn thấy anh căng thẳng chỗ nào.” Hai người nắm chặt tay mồ hôi chảy ròng ròng, anh cầm lấy tay Lương Kiều lau vào quần áo mình một cái, sau đó tiếp tục sít sao siết chặt cô.”Bà nội... Nói như thế nào?”

     “Nói cái gì?”

     Quan Hành chậc một tiếng: “Chính là nhìn thấy ảnh chụp của anh, bà nói như thế nào? Có khen anh đẹp trai hay không?”

     “Có.” Lương Kiều nghiêm túc nói: “Bà nội còn nói, anh lớn lên tuấn tú như thế, vừa nhìn đã đoán được chính kiểu trêu hoa ghẹo nguyệt, lấy về nhà quá không an toàn, tám đôi mắt đều không ngừng nhìn anh.”

     “Thật sao?” Quan Hành lập tức có chút khẩn trương: “Vậy em cũng không thay anh giải thích một chút sao? Anh cũng không có trêu hoa ghẹo nguyệt, anh tuân thủ nghiêm ngặt đạo làm chồng như thế, còn kém khắc tên của em trên người.”

     Lương Kiều cười đánh anh một quyền: “Cút đi! Ai muốn tên được khắc trên người anh.”

     Trâu Từ Cầm không mang bao nhiêu hành lý, chỉ mang theo một túi xách cũ trước đây của Trâu Dung Dung, trong tay còn cầm một cái túi vải, đỡ lão phu nhân chậm rãi đi ra từ trạm xe lửa, nhìn chung quanh.

     “Mẹ - -” Lương Kiều hô một tiếng chạy về hướng mọi người.

     Lão phu nhân thấy cô trước, lập tức cười không nhìn thấy mắt, bà đứng từ xa đã vươn tay ra, Lương Kiều ôm lấy bà quơ quơ: “Ai da bảo bối lớn của con, nhớ người muốn chết!”

     “Bà nội cũng nhớ con!” Lúc lão phu nhân nói câu này như sắp khóc, nhưng một giây sau lại đổi thành giọng nói khoan khoái: “Có phải khuê nữ nhà ta béo lên hay không? Ngang hông cũng nhiều hơn ít thịt rồi này.”

     Nói xong tay bóp hai cái ngay tại ngang hông Lương Kiều.

     “Này! Ngứa!” Lương Kiều cười né tránh.

     “Hôm nay ngồi xe có say xe hay không? Khó chịu không?” Bà nội có tật xấu say xe, có đôi khi xe lửa quá xóc, lòng bà sẽ buồn bực muốn ói.

     Lương Kiều lo lắng nhất chính là cái này, vốn là gặp phụ huynh nên cô mang theo Quan Hành đi về, nhưng cô cũng muốn nhân dịp ngày nghỉ này đưa mẹ và bà nội chơi xung quanh một chút, cho nên vẫn để hai người ngồi xe lửa lại đây.

     “Hôm nay không có choáng.” Bà nội nói: “Hôm nay gặp khuê nữ, cao hứng, một chút cũng không choáng.”

     Lương Kiều liền cười sờ sờ đầu bà: “Giỏi quá!”

     “Sao bà lại mặc dày như thế này, có nóng không?”

     Lương Kiều lấy túi của Trâu Từ Cầm xuống, Quan Hành đứng ở sau lưng cô lập tức tự giác duỗi tay nhận lấy túi.

     Đã tháng năm, Trâu Từ Cầm còn mặc một chiếc áo khoác rất dầy, màu sắc kiểu dáng đều rất cũ kỹ. Bà nội mặc đẹp hơn bà, áo khoác cũng rất dày, nhưng hình thức còn rất thời thượng, là áo khoác hoa năm ngoái Lương Kiều mua cho bà.

     Bà nội lắc lắc đầu nói: “Không nóng không nóng, trên xe lửa điều hòa mở quá lạnh.”

     Lương Kiều không nói gì, âm thầm nghĩ phải tìm thời gian đưa mẹ và bà nội đi mua chút quần áo.

     Toàn thân Quan Hành cứng ngắc đứng ở đằng sau Lương Kiều, muốn mở miệng chào hỏi hai vị trưởng bối, miệng lưỡi cứ thế ngẩn ngơ không mở.

     Anh căng thẳng kéo quần áo, nhìn chằm chằm bả vai Lương Kiều, hít sâu một cái. Lại vừa ngẩng đầu, liền phát hiện lão phu nhân đang cười híp mắt nhìn qua anh, hết sức hiền lành.

     “Chào bà nội.” Anh gọi một tiếng, âm cuối đều có chút run.

     Bà nội cười vẻ mặt có nếp nhăn: “Chào tiểu tử!”

     Trước khi đến Lương Kiều đã nói chuyện bạn trai với mẹ, Trâu Từ Cầm đã sớm thấy người đàn ông đi theo phía sau mông Lương Kiều, vẻ mặt nghiêm túc, lớn lên hết sức đẹp trai, nhìn đến gia thế ắt hẳn cũng rất tốt...

     Nhưng sắc mặt anh lạnh lùng đứng chỗ đó, không chủ động nói chuyện, Trâu Từ Cầm cũng không biết làm như thế nào để mở miệng.

     Lương Kiều kéo anh đến phía trước, giới thiệu với mẹ và bà nội: “Đây chính là bạn trai của con.” Sau đó giơ cùi chỏ chọc Quan Hành: “Mau gọi đi.”

     Hô lên tiếng thứ nhất, đằng sau như dễ dàng hơn không ít, miệng lưỡi Quan Hành động động, bắn ra một câu với Trâu Từ Cầm: “Mẹ!”

     Lương Kiều: “...”

     Trâu Từ Cầm kinh ngạc nhìn anh, lại ngó ngó Lương Kiều, hơi có vẻ lúng túng gật đầu.

     “Anh ấy thấy mọi người nên quá khẩn trương.” Lương Kiều khoác Trâu Từ Cầm cùng bà nội: “Đi thôi, bên ngoài quá nóng, chúng ta trở về rồi hãy nói.”

     Vì làm hết sức để gia tăng sự hảo cảm của hai người lớn với mình, Quan Hành đặc biệt mượn một chiếc Bingley màu đen của anh trai, nhìn đứng đắn lại cao quý, nói không chừng có thể thêm mấy phần đấy.

     Anh lái xe chở hai vị khách quý quan trọng về nhà, mặc dù căng thẳng được sẽ không nói chuyện, nhưng không chịu nổi bà nội thân thiết lại hay nói, dọc theo đường đi hỏi lung tung này kia, Quan Hành nói tình huống trong nhà ra một lần, mọi người vừa nói vừa cười tán gẫu, bầu không khí rất hòa thuận.

     Vì không cho mẹ vợ đại nhân cảm thấy mình quá dở hơi chưa có kết hôn đã ngủ với con gái bà, cả đêm Quan Hành đã thu đồ của mình giấu vào bên trong ngăn tủ, ngụy trang ra bộ dáng Lương Kiều sống một mình.

     Lương Kiều cũng cảm thấy không có gì, cô đều đã lớn như thế, mẹ không đến mức đến cả sinh hoạt tình dục của cô cũng muốn quản, nhưng khuyên Quan Hành như thế nào cũng không khuyên được, cô cũng mặc kệ anh.

     Vài ngày nay thời tiết còn rất tốt, ánh mặt trời chiếu khắp nơi, đến mức buổi trưa cũng có thể tắm nắng.

     Kế hoạch của Lương Kiều là đưa mẹ và bà nội về nhà trước, ở nhà ăn một bữa cơm, để cho hai người nghỉ trưa một chút, buổi chiều sẽ đưa hai người dạo nội thành một vòng, sau đó buổi tối ở bên ngoài ăn bữa ngon. Hai ngày sau có thể ngắm cảnh trong thành phố hoặc là đi đến thành cổ ở vùng lân cận.

     Với tư cách là đối tượng Quan Hành cần khảo sát trọng điểm, tự nhiên phải gánh chịu công việc lái xe cùng culi, mượn cơ hội biểu hiện thật tốt một chút, nhưng tâm cơ như anh, đã sớm từ muốn đòi ban thưởng từ chỗ Lương Kiều.

     Vì biểu hiện chính mình cũng là lần đầu tiên đến nhà trọ của Lương Kiều, Quan Hành mãnh liệt yêu cầu Lương Kiều lúc mua dép cho mẹ và bà nội cũng mua cho anh một đôi mới, hơn nữa lúc Lương Kiều mang hai vị tham quan phòng cũng đi theo phía sau, giả vờ giả vịt xem.

     Đơn giản là xem phòng ở, Lương Kiều để mẹ và bà nội ngồi đến trên ghế sofa nghỉ ngơi, chính mình đi phòng bếp gọt trái cây cho hai người.

     Quan Hành rót hai chén nước ấm cho hai người, đoan chính ngồi tại một mình trên ghế sa lông bên cạnh, nói chuyện phiếm với hai vị trưởng bối.

     Không đầy một lát chuông cửa vang lên, Trâu Dung Dung đến.

     Quan Hành đi mở cửa, Trâu Dung Dung vang hô anh một tiếng “Chào anh rể”, sau đó sôi nổi chạy vào: “Mẹ! Bà nội!”

     Quan Hành nhân cơ hội chạy tới phòng bếp, đóng cửa lại, ôm lấy Lương Kiều từ phía sau lưng, vùi đầu ở trên vai cô: “Hù chết anh...”

     “Không phải là anh không khẩn trương sao.” Lương Kiều không kìm được vui vẻ, nghiêng đầu hôn một cái trên mặt anh: “Hôm nay biểu hiện không tệ, ban thưởng anh một cái.”

     “Không đủ đâu, lại đến một cái nữa.” Quan Hành cũng áp mặt bên kia lại.

     Lương Kiều cũng phối hợp hôn một cái, đưa đĩa trái cây đầy cho anh: “Được rồi, bưng cái này ngoài đi.”

     Quan Hành hít sâu một hơi, bưng trái cây đi ra ngoài.

     Người một nhà ngồi nói chuyện, Lương Kiều đi phòng bếp chuẩn bị cơm trưa. Trâu Từ Cầm hiểu rất rõ tài nấu nướng của cô, theo vào muốn đích thân động thủ, bị Lương Kiều cường ngạnh bắt ra phòng khách nghỉ ngơi.

     Quan Hành vào, vén tay áo lên hỗ trợ Lương Kiều, mặc dù tài nấu nướng của anh cũng không tốt, nhưng dù sao làm gì đó thì có thể ra tay hơn Lương Kiều. Về sau anh liền dứt khoát biến thành đầu bếp, Lương Kiều làm trợ thủ cho anh.

     Vì để tránh cho mùi vị khói dầu bay ra, cửa phòng bếp bị đóng vào, bên trong không gian nho nhỏ cũng chỉ còn dư lại hai người bọn họ.

     Dưới sự chỉ huy của Quan Hành Lương Kiều cắt thức ăn và ớt ném vào bên trong nồi, tay chống thớt đứng ở bên cạnh, xem anh thuần thục thêm nguyên liệu, lật xào. Phòng bếp rất nóng, anh chỉ mặc một chiếc áo sơ mi, trên chóp mũi còn chảy một tầng mồ hôi.

     “Vất vả cho anh rồi.” Lương Kiều cầm khăn giấy lau mồ hôi cho anh.

     Quan Hành tắt bếp, đặt đĩa xào vào trong mâm: “Không khổ cực, dù sao anh cũng đã đòi lại được.”

     “Đàn ông các anh thật dễ lừa gạt: “ Lương Kiều đặt tay trên bờ vai anh, cảm khái nói: “Cho chút ngon ngọt có thể bắt các anh làm trâu làm ngựa, buôn bán với các anh thật đúng là có lời.”

     “Mua bán như này không phải với ai cũng làm.” Quan Hành mở vòi rửa tay một cái, lau khô vào khăn tay màu vàng, sau đó ôm chầm lấy Lương Kiều: “Nếu không phải là nhìn em rất xinh đẹp làm người ta thương, anh sẽ buôn bán với em sao.”

     Lương Kiều cười ôm lấy eo anh: “Ơ, hôm nay ăn gì thế, miệng ngọt như vậy?”

     “Em nếm thử?” Quan Hành cúi đầu dâng miệng lên.

     Lương Kiều mở miệng cắn môi anh.

     “Lương Kiều, có cà chua...?” Trâu Dung Dung đẩy cửa ra, nhìn thấy tình huống hừng hực bên trong, sửng sốt.

     Lương Kiều kịp phản ứng, nhanh chóng sờ soạng quả cà chua trên thớt ném qua.

     Trâu Dung Dung luống cuống tay chân bắt lấy, sau đó mắt nhìn thẳng đóng cửa tránh ra.

     “Sao rồi?” Mẹ cùng bà nội nhìn sang.

     “Không có gì ạ.” Trâu Dung Dung bình tĩnh nói, ngồi về trên ghế sofa, giơ cà chua lên bên miệng đang chuẩn bị gặm, đột nhiên nghĩ đến cái gì, vẻ mặt lại ghét bỏ đặt lên trên bàn.

     Hai cái người phóng đãng này! Ai biết Lương Kiều có vừa mới sờ qua thứ khó nói gì đó hay không...

     Quan Hành làm vài món ăn gia đình, bề ngoài cũng được. Lương Kiều bưng hết đồ ăn lên bàn, mời mọi người tới dùng cơm.

     Trâu Dung Dung đỡ bà nội lại đây ngồi xuống, giúp mẹ cùng bà nội thắp đũa. Lương Kiều đưa bát cơm đến trước mặt mọi người, thời điểm Trâu Dung Dung ngồi xuống chuẩn bị bắt đầu ăn, do do dự dự, có chút ghét bỏ: “Chị rửa tay chưa?”

     Lương Kiều cầm đũa gõ đầu cô: “Rửa rồi! Còn dám ghét bỏ chị!”

     Trâu Dung Dung xoa xoa đầu, lầm bầm hai tiếng. Trâu Từ Cầm nhìn thấy, nhíu lại mi khiển trách cô: “Con sạch sẽ cái vớ vẩn gì? Không làm cái gì ngồi ăn sẵn cũng ngại đông ngại tây.”

     Trâu Dung Dung bĩu môi, trong lòng tự nhủ: Mẹ không biết hai người phóng đãng này đã làm gì trong bếp đâu.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 17.07.2017, 23:04
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Linh Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Linh Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 23.06.2015, 21:39
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 506
Được thanks: 6341 lần
Điểm: 31.04
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hướng dẫn trêu chọc đàn ông - Nhất Tự Mi - Điểm: 39
Chương 74
Editor: Linh Đang

     Lương Kiều đã sớm thu dọn xong hai gian phòng, thay đệm chăn cùng ga giường mới, phòng ngủ của mình thì để mẹ cùng Trâu Dung Dung ở, cô cùng bà nội cùng nhau ngủ ở gian phòng của Quan Hành.

     Ăn cơm trưa xong mẹ cùng bà nội trở đi vào ngủ trưa, Lương Kiều nói vài lời với bà nội, chờ bà nội ngủ mới đi ra.

     Quan Hành cùng Trâu Dung Dung còn ở trong phòng khách, một người ôm máy tính một người cầm di động, tán gẫu câu được câu không.

     Lương Kiều vừa ra tới, Trâu Dung Dung lập tức đứng lên đặt máy tính qua một bên: “Trời ơi cuối cùng chị cũng đi ra!” Giọng nói của cô như thể cuối cùng cũng được giải thoát, vừa đi vừa chỉ Quan Hành oán hận nói với Lương Kiều: “Anh ấy cứ hỏi em học tập như thế nào, thật phiền mà!”

     Vẻ mặt Quan Hành vô tội khoanh tay, nói chuyện phiếm cùng cô em vợ, anh còn có thể hỏi cái gì, hỏi cô có yêu đương không? Chắc cô cũng không muốn nói đi.

     “Được rồi được rồi.” Lương Kiều vỗ vỗ đầu cô: “Đi nghỉ ngơi một chút đi.”

     Trâu Dung Dung hầm hừ trở về phòng.

     Trong phòng khách chỉ còn hai người bọn họ, Quan Hành nhìn cô, chậm rãi vươn tay, muốn ôm ôm. Lương Kiều đạp dép đi tới, ngồi xuống bên cạnh anh, tựa ở trên người anh.

     “Dung Dung học tập rất tốt, tự con bé có chừng mực, anh đừng để tâm đến nó. Thời kì phản nghịch của nó còn chưa qua, tật xấu nhiều, không thích người khác hỏi việc học tập của nó.”

     Quan Hành ừ một tiếng: “Anh đây không phải là không có chuyện để nói nên mới nói nhảm sao.”

     “Có mệt hay không?” Lương Kiều sờ sờ mặt anh: “Bận việc từ sớm tinh mơ, mệt không, có muốn ngủ một lát hay không?”

     Quan Hành ôm eo cô, lắc đầu: “Không phiền, cũng không mệt. Anh chỉ muốn đợi với em.”

     “Ừ...”

     “Em có mệt hay không?” Anh buông Lương Kiều ra, vỗ vỗ bắp đùi mình: “Nằm ở đây đi.”

     Lương Kiều cong cong mắt cười rộ lên với anh, sau đó cởi giày ra gác chân lên, gối lên chân anh nằm xuống. Cô nhắm mắt lại, móng vuốt vươn ra gãi gãi. Quan Hành duỗi tay cầm, cô ôm tay anh, kéo xuống hôn một cái trước, sau đó dán ở trên trán, nhẹ nhàng chà xát.

     Quan Hành mỉm cười: “Giống như con mèo.”

     Lương Kiều đột nhiên trở mình, đối mặt với anh: “Bên nhà anh thì sao đây? Chờ mẹ em cùng bà nội trở về, có phải em cũng phải đến nhà anh thăm hỏi một chút hay không?”

     Quan Hành trầm mặc một lát, hỏi ngược lại cô: “Em muốn qua không?”

     “Xem anh.” Lương Kiều nói: “Người nhà anh, đương nhiên là xem ý tứ của anh.”

     Quan Hành vuốt vuốt một lọn tóc của cô, thật lâu mới nói: “Chờ một chút đi...”

     Lương Kiều rũ mắt xuống: “À.”

     “Tức giận?” Quan Hành chọc chọc khuôn mặt cô, hỏi.

     “Không có.”

     Quan Hành thở dài rất nhẹ, thấp giọng nói: “Bên chỗ mẹ anh... Có chút khó trị, anh sợ bà sẽ làm khó em. Chờ anh câu thông với bà trước, sẽ dẫn em đi gặp bọn họ, được không? Anh không muốn làm cho em ở nhà của anh chịu một chút ủy khuất nào...”

     “Vâng.” Lương Kiều nhẹ nhàng gật đầu: “Em hiểu rõ.”

     “Vậy không được phép tức giận nha. Tin tưởng anh, anh sẽ thu phục được.”

Quan Hành cúi người xuống, cố gắng đụng vào gò má trắng nõn của cô hôn một cái, sau đó ở bên tai cô nhẹ giọng nói: “Anh yêu em...”

     Lỗ tai Lương Kiều mơ hồ có chút đỏ lên, còn ngứa, cô đưa tay xoa bóp một cái, hai tay ôm lấy eo anh: “Em cũng yêu anh.”

     Khóe miệng Quan Hành liền cong lên, lòng ngón tay ấm áp nhẹ nhàng mơn trớn ở trên gò má cô: “Ngoan ngoãn, ngủ đi.”
     -
     Ngầm trộm nghe đến bên tai có tiếng nói chuyện nhỏ vụn, Lương Kiều chậm rãi mở mắt ra, chỉ cảm thấy mí mắt vô cùng chua xót. Cô thoáng động, phát giác cái cổ cũng có chút đau.

     Tiếng nói chuyện kia là của mẹ và bà nội, thấy cô động, nhẹ giọng hỏi: “Tỉnh rồi?”

     “Vâng...” Lương Kiều đáp một tiếng, ngáp dài hơi duỗi thắt lưng. Chẳng biết lúc nào trên người đã có thêm một chiếc chăn lông ngắn, hẳn là hai người đắp lên cho cô.

     Dưới mặt còn giống như có thứ gì cứng rắn, cô buồn bực ngẩng đầu, sau khi thấy rõ trong nháy mắt cả người cũng không tốt.

     Lại giương mắt nhìn lên, Quan Hành ngửa ra sau dựa vào trên ghế sofa, đang ngủ đến trời đất đen kịt.

     Một cái tay còn bị anh nắm trong lòng bàn tay, ra mồ hôi, Lương Kiều chậm rãi lấy tay ra, sau đó túm lấy chăn lông ngắn, nhanh chóng đứng dậy đắp lên trên người Quan Hành.

     Cô cố ý làm ra một chút nếp uốn, đỡ phải cái hình dáng 凸 kia hiện ra.

     “Mấy giờ rồi ạ?” Cô ngồi dậy dụi mắt.

     “Sắp ba giờ.” Mẹ nói.

     Lương Kiều kinh ngạc: “Con ngủ lâu như thế?”

     “Đi rửa cái mặt đi.” Mẹ đưa cốc nước nóng lại: “Rửa xong uống cốc nước.”

     Lương Kiều ngoan ngoãn đi rửa mặt, lúc trở lại phát hiện bà nội cùng mẹ vừa nói chuyện một bên tò mò quan sát Quan Hành vài lần, nhất là bà nội, ánh mắt kia hiền lành giống như là nhìn cháu trai vậy.

     Lương Kiều bưng cốc lên uống nước, không biến sắc nhìn thoáng qua người anh, thấy không có hiện ra mới thoáng yên tâm. Sau đó cợt nhả hỏi hai người: “Nhìn bạn trai con có đẹp trai hay không?”

     Vẻ mặt mẹ buồn cười lại bất đắc dĩ, ngược lại bà nội cười đến vui vẻ hơn: “Đẹp trai! Chàng rể của cháu gái bà thật đẹp trai! Kêu nó tỉnh đi, buổi chiều không thể ngủ quá lâu.”

     Lương Kiều đi tới, một bên uống nước một bên duỗi ngón tay ra chọc chọc đầu anh. Đầu Quan Hành quơ quơ, trong lỗ mũi phát ra một tiếng hừ nhẹ, nhưng vẫn không tỉnh.

     Bà nội sẵng giọng: “Ai nha có người gọi người khác như cháu sao.”

     “Vậy làm sao gọi?” Vẻ mặt Lương Kiều vô tội hỏi.

     “Bình thường cháu gọi kiểu gì?” Bà nội nói: “Cháu phải gọi cho tốt, người ta bận từ sáng sớm vì chúng ta, đều ngủ thành tư thế này, khẳng định mệt chết rồi.”

     “Bình thường a...” Lương Kiều uống xong một ngụm nước cuối cùng, trả cái cốc lại bàn trà, sau đó một chân quỳ lên ghế sa lông, nâng Quan Hành lên hôn.

     “Ai nha ai nha mắc cỡ chết đi được!” Bà nội vội vàng xoay mặt đi che mắt, cười mắng: “Con gái nhà ai thế, thật sự là không biết xấu hổ!”

     Mẹ bất đắc dĩ khẽ quát một tiếng: “Lương Kiều! Làm trò trước mặt bà nội con làm gì!”

     Quan Hành bị Lương Kiều hôn tỉnh, ý thức vẫn chưa hoàn toàn hồi phục, theo thói quen duỗi tay ôm cô, một cái tay vén quần áo cô lên định mò vào bên trong. Lương Kiều vội vàng kéo lấy cổ tay anh, buông môi anh ra.

     Bà nội ở bên kia cười trộm, Quan Hành sững sờ mấy giây, mới hậu tri hậu giác kịp phản ứng, lập tức vô cùng xấu hổ và giận dữ được. Anh nhanh chóng ngẩng thẳng đầu, cổ truyền đến một cơn đau: “A - - “

     “Bị sái cổ?” Mẹ hỏi.

     Bà nội ở một bên nói: “Kéo đi, ngủ xong cổ bị vặn quá rồi.” Sau đó nói với Lương Kiều: “Cháu xoa bóp cho nó đi, rửa cái khăn nóng mà xoa.”

     “Không có chuyện gì, lập tức tốt lắm.” Quan Hành tự mình bẻ bẻ cổ, đưa tay mắt nhìn đồng hồ đeo tay: “Đều đã ba giờ rồi, không phải chúng ta nên xuất phát sao?”

     Lương Kiều đẩy tay anh ra, giúp anh mát xa. “Mẹ, Dung Dung đã tỉnh chưa?”

     “Em nó không ngủ, ở trên giường chơi di động.” Mẹ thở dài, đi về phía phòng ngủ gọi Trâu Dung Dung, một bên quở trách: “Những người trẻ tuổi như các con hiện tại không có di động liền không sống được, ngủ một giấc cũng phải ôm, không gẩy hai cái đều ngủ không yên ổn...”

     Bà nội đứng lên đi nhà vệ sinh, phòng khách tạm thời chỉ có hai người bọn họ, Lương Kiều nhân cơ hội tiến đến bên tai Quan Hành nói: “Làm sao anh chỉ nghỉ trưa thôi cũng có phản ứng thế?”

     Vừa tỉnh dậy Quan Hành liền phát hiện thân thể của mình có phản ứng, nhất là ở trước mặt hai vị trưởng bối, còn phát hiện trên người không biết có ở đâu một chiếc chăn, lại lúng túng muốn chết.

     Nhưng một lát này chỉ có Lương Kiều ở đây, anh cũng không cần kiêng kỵ, cầm đè lên trên, nhỏ giọng nói: “Còn không phải là bởi vì em, mặt vừa vặn đè nặng nó, còn cọ tới cọ lui ...”

     “Tiểu lưu manh!” Lương Kiều bóp một cái nhanh chóng buông ra.

     Mấy người đều đã chuẩn bị sẵn sàng, Quan Hành lại lái xe năm chỗ đưa mấy vị khách nữ đi dạo trong nội thành. Lúc mọi người ra cửa đã là hơn ba rưỡi, Lương Kiều chỉ mang theo mẹ cùng bà nội dạo quanh trung tâm mua sắm một vòng, mua cho hai người chút quần áo mùa xuân mỏng, đã đến thời gian cơm tối.

     Quan Hành xách theo túi lớn túi nhỏ đi theo sau mấy người nữ khách quý, làm tròn hết chức trách của người hầu.

     Cơm tối đã đặt vị trí Quan Hành ở một nhà hàng kiểu Trung Quốc, mua xong đồ đoàn người đi ra từ trung tâm mua sắm, Lương Kiều tụt xuống đằng sau đang muốn giúp Quan Hành cầm đồ, chợt nghe một tiếng giọng nữ thanh thúy - - “Quan Hành?”

     Cô cùng Quan Hành đồng thời quay đầu lại, Khúc San San một thân màu vàng nhạt váy liền áo chạy tới, hết sức là kinh ngạc nhìn hai người họ, lại nhìn ba người phía trước một chút: “Mấy người này là?”

     Lương Kiều chu chu mỏ đang muốn giải thích, Quan Hành mở miệng trước nói: “Đưa nhà cô ấy đi shopping, đang muốn đi ăn cơm.”

     Khúc San San cười: “Thế sao, vậy mấy người đi ăn đi, tôi hẹn bạn ở chỗ này, lần sau có cơ hội chúng ta cùng nhau ăn cơm nhé.”

     Lương Kiều mỉm cười: “Được.”

     Chờ Khúc San San rời đi, Quan Hành ngó ngó Lương Kiều, bộ dáng có chút hơi sợ: “Nụ cười của em thật làm cho người ta khiếp sợ...”

     “Có sao?” Lương Kiều tiếp tục mỉm cười: “Rõ ràng em cười đến thân thiết như thế, nơi nào làm người khiếp sợ? Chính anh có tật giật mình đi?”

     “Ai lại trộm cái gì à?” Vẻ mặt Quan Hành bất đắc dĩ: “Không nên oan uổng anh nha bà xã đại nhân!”

     Lương Kiều dừng lại, cười tủm tỉm nhìn qua anh: “Khúc San San thích anh đó, anh không nhìn ra được sao?”

     “Nhìn ra được.”

     “Vậy anh còn không phải là chột dạ?”

     Quan Hành đều muốn quỳ xuống: “Anh lại không thích cô ta, tại sao phải chột dạ?” Trên cánh tay anh đeo vài cái túi, duỗi tay ôm lấy Lương Kiều: “Em không cần ăn loạn dấm chua, anh quen cô ta nhiều năm như thế cũng không tiến triển cái gì, hiện tại có em, liền càng không thể.”

     Lương Kiều hừ hừ: “Hồng nhan tri kỷ đó, ai biết các người có hồng lên rồi một ngày nào đó đột nhiên thất bại hay không.”

     “Anh thật sự là muốn thua ở em.” Quan Hành liên tục thở dài: “Nếu không em thiến anh đi, anh như thế này muốn dâm cũng không dâm được, em có thể yên tâm rồi?”

     “Hừ!” Lương Kiều phun anh: “Thiến vậy em chơi cái gì?”

     Quan Hành vui vẻ không thôi, cúi đầu hôn cô một ngụm: “Anh thích bộ dáng lưu manh của em, người kia có thể so với em sao?”

     Lương Kiều: “...”

     Không nghĩ tới có một ngày lưu manh lại trở thành ưu điểm của cô, thật sự là thẩm mỹ mê người...


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 109 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Ngantrinh, Thanhnguyennd, trunghongnam và 607 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 28, 29, 30

2 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

3 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

4 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

5 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

6 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 139, 140, 141

8 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 10, 11, 12

9 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

10 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C804

1 ... 116, 117, 118

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

13 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

15 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

16 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

17 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 98, 99, 100

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

19 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54

20 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C59]

1 ... 21, 22, 23



Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 562 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 308 điểm để mua Nữ thần nước
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 326 điểm để mua Khỉ ăn chuối
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 292 điểm để mua Nữ thần nước
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 342 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Công Tử Tuyết: Re: [Game] Phép cộng may mắn - Tầng 4
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 651 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 242 điểm để mua Kẹo mút
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 619 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 588 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 559 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 324 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 531 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 325 điểm để mua Bé trứng gà
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 534 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 308 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 292 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 507 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 637 điểm để mua Bé và cỏ bốn lá
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 605 điểm để mua Bé và cỏ bốn lá
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 277 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 473 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 262 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 481 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 248 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 457 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 388 điểm để mua Tình yêu trong sáng
Công Tử Tuyết: Re: [Game] Phép cộng may mắn - Tầng 4
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 449 điểm để mua Trái dâu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.