Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 36 bài ] 

Nguyên vị ngọt ba phần - Thất Bảo Tô

 
Có bài mới 04.07.2017, 21:21
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Mặc Lân Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Mặc Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 11.06.2015, 15:32
Tuổi: 16 Nữ
Bài viết: 1502
Được thanks: 4996 lần
Điểm: 12.27
Có bài mới Re: [Hiện đại] Nguyên vị ngọt ba phần - Thất Bảo Tô - Điểm: 33
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 6: Vị thứ sáu

Edit: Tiểu Lăng

Vẫn, vẫn, vẫn, vẫn, vẫn muốn gặp cô?

Tim Tiên Bối bỗng đập nhanh hơn, thình thịch thình thịch, rung động cả màng nhĩ.

Ngẩn cả người ra, Tiên Bối vội nháy mắt, nhìn đi nhìn lại ba tin nhắn ngắn này nhiều lần.

Sau khi tốt nghiệp, cô rụt cổ lại trong phòng lâu như thế, chưa từng có ai chủ động nói muốn gặp cô, muốn nhìn thấy cô.

Bởi trò chuyện với cô rất vất vả, gõ mãi không ra được một chữ, mở miệng nói cũng cứ như muỗi kêu.

Nói như Viên Viên thì là, mỗi lần công việc cần gấp, đến ký hợp đồng một lần, chẳng khác gì độ kiếp*cả.

(*) độ kiếp: vượt qua kiếp nạn để thành tiên (thường là kiếp nạn thiên lôi đánh xuống)

Vì thế nên…

Thật khó khăn…

Cô phải nhắn lại cho anh như thế nào đây?

Anh nói thật xin lỗi, cô phải nói không sao nhỉ?

Anh nói muốn gặp cô, cô phải nói tôi cũng vậy đúng không?

Có phải đồng ý cũng tương đương với việc, sau này anh sẽ đến mỗi ngày?

Nếu, nếu anh không bài xích cách trò chuyện bằng viết chữ, cô cũng có thể…

Nói chuyện với anh…

Nhưng cuối tháng phải trả phòng thuê rồi…

Cũng không biết sẽ chuyển đi đâu ở, có uống được trà sữa của Vừa Ý không…

Bỗng có một ngày, cô không đặt hàng nữa, biến mất không tăm tích.

Hay là chuyển nhà thật…

Lần đầu tiên người ta tới tìm mình, cũng là vì nửa tháng rồi mình không đặt hàng…

Nếu anh lại tới đây, chẳng phải sẽ thất vọng vì bị cho leo cây, hoặc sẽ cảm thấy… mình bị… lừa?

Vả lại nếu mình không uống trà sữa nhà họ nữa…

Cũng sẽ không quan trọng lắm với họ đi…

Đối với anh, sự tồn tại của cô có tất yếu ư?

Hình như không có.



Tiên Bối nghĩ ngàn suy vạn, lòng luống cuống, loạn thành một nùi.

Chẳng biết nên nhắn lại như thế nào.

Tại sao lại có nhiều tình huống không thể nào đoán trước như vậy chứ?

Lo quá…

Nếu không… cắt đứt luôn khả năng phát triển tiếp đi.

Nghĩ vậy, Tiên Bối nắm chặt điện thoại, thoát khung nhắn tin với Trần Chước ra, tìm khung chat với Viên Viên.

Gõ: Ngày mai đừng…

Xóa sạch.

“Mai tớ không uống trà sữa, cậu đừng đặt giúp tớ…”

Tiên Bối cụp đầu xuống, không tài nào gửi đi được.

Như thế cứ như đang trốn tránh vấn đề, lấy người khác làm bia đỡ đạn.

Mệt quá.

Tiên Bối tắt khung chat với biên tập đi, về khung nhắn tin.

Cô cảm thấy mình nhất định phải nói tình huống thật cho người ta.

“Chắc là, tôi”

Ngón tay trắng đến độ gần như trong suốt ngừng một chút:

“sẽ không đặt trà sữa khá lâu, vì một vài nguyên nhân.”

Nhắm vội mắt, lấy tay che đi nửa mặt, không dám nhìn, nhấn nút gửi.

Gửi rồi!

Gửi đi rồi, trời ạ!!

Tiên Bối nhanh chóng đạp góc bàn, để ghế xoay tải mình tháo chạy nhanh như chớp, ra xa khỏi bàn học tám mét*.

(*) chỗ này trong bản tiếng Trung là tám trượng, nhưng 8 trượng = 27.6m (không hợp lý với diện tích phòng), cho nên mạn phép thay là 8m.

Vì để rời xa điện thoại trên bàn…

Nhưng, chớp mắt một cái, Tiên Bối đã thấy màn hình lóe lên lên.

Cô hơi kinh ngạc, anh nhắn lại rất nhanh.

Chần chừ, chân sau lại đạp nhẹ một cái.

Tiên Bối ngồi trên ghế, di từng chút từng chút một về vị trí cũ.

Nâng điện thoại lên, khi cô cho rằng người đàn ông sẽ hỏi nguyên nhân cụ thể thì ---

Anh chỉ gửi tới một câu:

“Ngày mai vẫn đặt chứ?”

Tiên Bối ngẩn người, đáp: “Đặt.”

Viên Viên nói đã đặt một tuần cho cô.

“Vậy mai gặp, đi nghỉ sớm đi.”

Tiên Bối đỡ đầu, vẫn hơi choáng với phản ứng ngoài ý muốn của anh, chậm chạp gõ một chữ “Được…” đáp lại.

Vừa đánh chữ, cô vừa cẩn thận lên tiếng thật nhỏ trong lòng.

+++

Trần Chước hỏi như thế không phải không có nguyên do.

So với chất vấn “Vì sao không đặt” một cách đơn giản, trực tiếp, hùng hổ dọa người, cách thăm dò quanh co này càng dễ moi ra đáp án mà anh muốn hơn.

Sau khi tỏ rõ ý muốn gặp vào ngày mai, cô gái nhỏ vẫn cho phép anh đi đưa trà sữa.

Như vậy, hẳn trong những nỗi niềm khó nói vì sao không thể đặt hàng trường kỳ nữa, không có anh.

Thế nên, Trần Chước yên tâm.

Người đàn ông sấy khô tóc, lót gối, dựa vào đầu giường.

Cầm quyển sách bên cạnh lên, đọc mấy trang, không tập trung lắm.

Trần Chước lại cầm di động lên, tìm “Tiên nữ sĩ” trong danh bạ, ấn mở thông tin kỹ càng.

Nghĩ một lúc, anh xóa ghi chú cũ đi.

Con trỏ chớp chớp vài giây, một cái tên ba chữ lạ lùng đã chiếm cứ lãnh địa này:

Bé sò nhỏ. (Tiểu phiến bối)

Bé sò nhỏ thích đóng cửa.

+++

Hôm sau.

Bối – ma cuồng thức đêm, không biết vì sao lại rất ngoan ngoãn ngủ trước 11h, nên dậy rất sớm.

Có hẳn một buổi sáng, nghĩa là có thêm rất nhiều thời giờ để làm rất nhiều chuyện.

Cô dứt khoát dọn dẹp lại nhà, soạn ra hẳn ba túi đầy những đồ cần vứt đi…

Thật nhiều…

Đây là kho thóc mùa đông của chuột sao…

Lặng lẽ phát ói với mình trong lòng, Tiên Bối chuyển từng túi ra cửa.

Chậm rì rì đi ra sau rèm, Tiên Bối vạch một nếp nhỏ lên, ghé mắt dò ra ngoài.

Trời không đẹp, như bị phủ lên một bức màn màu xám mờ vậy.

Ồ, là một bầu trời đầy mây.

Cảm ơn bầu trời đầy mây, cảm ơn mùa mưa, đã làm thơ cho đêm tối.

Tiên Bối vui sướng quay ra cửa, thay giày, lại thấy điện thoại rung.

Mở ra xem, là tin nhắn của Viên Viên: Công ty tổ chức đi chơi xuân, có gì gọi điện cho tớ.

Hẳn là để… phụ trách đăng bản thảo?

Trả lời được, cất di động vào túi quần, Tiên Bối kéo sụp mũ áo ở nhà xuống, che đầu đi.

Điều tra trong mắt mèo trước, mở cửa ra một khe nhỏ, nghiêng tai nghe, để rõ xem lúc này hành lang có ai đi qua không.

Xác nhận xong, Tiên Bối mới hé cửa rộng hơn, đi ra ngoài.

Sau đó xoay người, khom lưng chuyển từng mục tiêu nhiệm vụ hôm nay – túi rác, ra ngoài.

Trong khúc giữa phần đầu của << Tòa thành thất lạc >> - tác phẩm làm nên tên tuổi của cô, có mấy phân đoạn không khác mấy so với cô bây giờ.

Nam chính bị zombie bao vây trong thành, thỉnh thoảng ra ngoài để thu mua đồ dùng sinh hoạt, mặc y như thế này, cảnh giác cao độ suốt hành trình.

Nên chỉ có thể nói, nghệ thuật bắt nguồn từ chính đời sống thường ngày.

Chuyển túi rác cuối cùng ra ngoài, Tiên Bối thở dài một hơi, vỗ vỗ tay, đứng dậy tìm chìa.

Cắm chìa vào, chuông móc treo khóa vang lanh lảnh.

Đang định khóa cửa, Tiên Bối bỗng nghe thấy có người gọi mình.

Hai chữ rất rõ.

“Tiên Bối.”

Ai?

Như bị một bàn tay lạnh như băng sờ vào gáy, người Tiên Bối lập tức đờ ra.

Có thể ngửi thấy hương vị của người đó ngay gần.

Trên thân người đó có hương vị ngọt ngào quen thuộc, là trà sữa?

Phải đắm chìm trong một hoàn cảnh nào đó rất lâu, mới có thể lưu lại hương vị như thế trên người…

Quả nhiên, ngay sau đó, người đàn ông lên tiếng lần nữa, “Em muốn ra ngoài à?”

Giọng anh, đương nhiên là Tiên Bối nhớ, ô, tại sao lại là anh?

Sao hôm nay anh lại tới sớm vậy?

Tiên Bối đứng nguyên tại chỗ, vỗ trán trong lòng.

Là vì Viên Viên muốn đi chơi xuân, nên cậu ấy mới đặt trước sao… ?

Tiên Bối nhanh chóng cụp đầu xuống, cúi người, bày tư thế phòng vệ.

Mất rất nhiều công sức, Tiên Bối mới ép được mình xoay người lại, nhưng cô thực sự không dám dùng ánh mắt tiếp xúc với người tới.

Chôn mặt xuống, Tiên Bối gật gật đầu.

Được phép để ý đến đồ trên đất, người đàn ông hỏi: “Muốn xuống tầng đổ rác sao?”

Tiên Bối tiếp tục gật đầu. Tay không biết để ở đâu, đành giấu vào túi áo.

Người đàn ông cười tươi, trêu chọc: “Hôm nay đặt sớm như thế, tôi còn tưởng là em muốn gặp tôi sớm, còn đặc biệt ra đón tôi cơ.”

Tai nóng lên, nhất định mặt cũng đỏ rực rồi, đầu Tiên Bối càng cúi sâu hơn, thấp hơn.

Trần Chước cúi đầu, thấy cô bé hận không thể chôn hẳn cái đầu nhỏ vào lòng.

Vai cô rụt lại, đúc nên một tấm chắn vô hình quanh mình.

Trần Chước nhìn cô hồi lâu, chẳng biết sao nụ cười ấy lại không dỡ xuống được.

Anh không khỏi hỏi nên lời: “Không phải là gặp mặt sao, chỉ cho tôi xem mỗi cái ót thôi à?”

Anh đứng rất gần, tông giọng trầm thấp, xen lẫn chút vui vẻ tự nhiên.

Tiên Bối nghe vậy, da đầu run lên, ngón chân cuộn lại. Cả người cũng vì thế mà bối rối, rụt lại chặt hơn.

Tim đập mạnh trong lồng ngực, hai tròng mắt trốn dưới cái mũ áo nho nhỏ cũng nhảy đi khắp nơi, không biết nên hướng về đâu.

Sau một giây, ánh mắt Tiên Bối cứng đờ.

Bởi vì, người đàn ông đột nhiên ngồi xổm xuống!

Sau đó giương mắt nhìn cô, nhíu mày, nghiêm túc quan sát.

Ánh mắt hai người đụng nhau được vài giây, anh lại cong môi, đuôi mắt cũng nhếch lên thành một nụ cười.

Aaaaaaaaaaa!

Tiên Bối ngơ xong mới phản ứng được!

Bị nhìn thấy rồi!!

Mặt đỏ lựng, như lăn trên chảo dầu.

Song anh đã đứng dậy, như gió nhẹ mây bay, trở về tư thế cũ.

Mắt nhìn…

Cái ót của cái đầu đã gục vào lòng, và đang không biết nên chuyển động như thế nào của cô gái nhỏ, vẫn thấy buồn cười.

Ngay sau đó, Tiên Bối nghe thấy anh, đang nhìn xuống từ trên cao, lại chính thức tự giới thiệu: “Lần đầu gặp mặt, tôi là Trần Chước, nhĩ đông Trần, chước thiêu Chước.”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 05.07.2017, 18:15
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Mặc Lân Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Mặc Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 11.06.2015, 15:32
Tuổi: 16 Nữ
Bài viết: 1502
Được thanks: 4996 lần
Điểm: 12.27
Có bài mới Re: [Hiện đại] Nguyên vị ngọt ba phần - Thất Bảo Tô - Điểm: 37
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Làm chú ong mật chăm chỉ mỗi ngày  :">

+++

Chương 7: Vị thứ bảy

Edit: Tiểu Lăng

Máu huyết trào dâng, đại não Tiên Bối rung ầm ầm, gần như không nghe rõ lời anh nói.

Nhưng cô lờ mờ nhận ra trọng điểm, tên của anh, Trần Chước.

Tiên Bối không lên tiếng, nhiệt độ nóng bỏng trên mặt cũng chưa hạ xuống được.

Cô bé im không nói cũng ở trong dự liệu, Trần Chước dằn độ cong trên khóe môi xuống, nhưng ý cười trong lời vẫn chưa bớt đi: “Trông em đáng yêu như vậy, sao cứ thích giấu mình đi làm gì?”

Đáng, đáng yêu?!

Hình như đây là lần đầu tiên có người hình dung cô như thế? Đây là khen sao?

Có lẽ chỉ là khách khí thôi…

Quan trọng nhất là, cô… không hề đáng yêu chút nào, Viên Viên luôn nói cô là quái thai.

Tiên Bối bất giác nhấc tay lên, định che kín mặt lại.

Sau hai giây, tay ngừng lại giữa chừng. Có vẻ không cần… dù sao bây giờ anh cũng không nhìn thấy.

Vì thế, cánh tay lại rũ xuống bên người, đầu nhỏ cụp lại, không biết nên làm gì tiếp theo.

Trần Chước thấy những động tác nho nhỏ của cô, đưa túi giấy qua: “Trà sữa của em đây.”

Tiên Bối chầm chậm gật đầu, thò hai tay ra.

Ống tay áo của cô rất dài, lúc với tay ra, ống tay áo che đi hơn nửa bàn tay, chỉ để lộ ra những đốt đầu ngón tay trắng nõn, và những cái móng tay tròn tròn nho nhỏ, không vẽ chút màu mè gì.

Trần Chước tiến lên trước mấy cm, cô bé đã dùng hai tay kẹp lấy túi giấy…

Cẩn thận ôm nó về trước người mình…

Như thể kéo một bé sủng vật yêu quý vào trong lòng…

Rồi đưa vào trong phòng, từ từ khép cửa lại…

Suốt quá trình đó, cô không nhấc mắt lên lần nào.

Ánh mắt dưới mũ áo, hẳn vẫn luôn giữ nguyên một góc nghiêng 80 độ, nhìn chằm chằm vào mũi giày.

Trần Chước cười cực nhẹ: “Em vào đi, tôi mang rác xuống tầng hộ cho.”

Tiên Bối sững sờ, hốt hoảng phản ứng, không, không cần đâu.

Làm phiền người khác, cô sẽ thấy cả người khó chịu. Việc mình có thể làm, cô chỉ muốn mình tự làm thôi.

Nhưng người đàn ông đã khom người xách ba túi rác lớn lên, đứng dậy cái đã chào tạm biệt: “Tôi đi.”

Ánh mắt anh vẫn lưu luyến ở phần đuôi tóc mái cắt ngang trán của cô lộ ra ngoài vành mũ.

A!

Không cần, tôi thật sự không cần anh giúp đâu…

Tôi có thể tự làm…

Thật sự không muốn nợ ai cái gì…

Dù trong lòng đang có đủ lời muốn phá ra khỏi cổ họng, Tiên Bối vẫn không tài nào thốt được lên.

Như có một thứ gì vô hình đã ngăn lại, mở miệng bao nhiêu lần cũng chỉ mất công mà thôi.

Cụp mắt xuống, thấy mũi giày của người đàn ông sắp quay thành gót, Tiên Bối quýnh lên, thò tay níu vạt áo anh lại!

Nói níu, không bằng nói túm nhẹ càng đúng hơn.

Vì Trần Chước mặc áo sơ mi trắng cổ dựng, vạt áo sơ vin lại, nên…

Chỉ có thể túm lấy một phần vạt áo anh.

Trần Chước đương nhiên đã nhận thấy lực cản nhỏ xíu này, dừng bước quay lại.

Tiên Bối vội thu tay, giấu vào trong tay áo. Vành tai như nhỏ máu.

Cố hết sức vẫn không nói được nên lời, sợ chậm trễ thời gian của người ta, Tiên Bối càng lo lắng căng thẳng hơn.

Chỉ đành thò tay vào trong túi, tìm tìm kiếm kiếm một hồi mới lấy được điện thoại ra, lật đật vùi đầu bấm.

“Không cần giúp tôi, tôi có thể tự làm.”

Tiên Bối dựng thẳng điện thoại lên cho người đàn ông nhìn.

Trần Chước nhìn chăm chú, nói: “Không sao, tôi tiện đường mà.”

Cô bé thu tay lại, tiếp tục lích kích lích kích: “Cảm ơn… Tôi vẫn muốn tự làm.”

Người be bé xinh xinh, vậy mà cũng cứng đầu lắm.

Trần Chước mỉm cười, cũng không nài ép, trả lại một túi.

Tiên Bối thả lỏng, nhận lấy, vô cùng ngoan ngoãn đứng nguyên đợi túi thứ hai, thứ ba.

Ai ngờ người đàn ông tránh chỗ một chút, nói với cô: “Đi thôi, cùng xuống tầng đi.”

Tiên Bối: “…” Ế? Không trả hết lại cho cô sao?

“Đi nào.” Trần Chước giục.

Tiên Bối sợ nhất là giọng như thế, đành bị động đi đóng cửa lại.

Đôi giày nhỏ đi được hai bước, Tiên Bối càng nghĩ càng thấy không hợp, ngừng chân trước cầu thang.

Trần Chước cũng ngừng lại theo: “Sao vậy?”

Tiên Bối không nói một lời, chỉ vội vàng nhấc tay trái lên, hẳn là tỏ ý để anh đi trước.

Thật sự đúng là vậy.

Tiên Bối không thích lúc đi đường có người nhìn mình từ sau lưng.

Thế cứ như có một thanh dao sắc mài vào cột sống của cô, vô cùng khó chịu…

Trần Chước nhíu mày, nén đi nỗi khó hiểu, xuống cầu thang trước.

Lúc này Tiên Bối mới tìm lại được hơi thở của mình, lặng lẽ hít hai hơi, đi theo.

Một trước một sau, một trên một dưới.

Một người cao lớn, một người nhỏ xinh.

Một người dáng đi thẳng tắp, một người hơi cụp vai lại.

Lẳng lặng đi từ từ trên một mặt phẳng nghiêng xếp bậc.

Ánh nắng trắng xóa xuyên qua cửa sổ đáp xuống hành lang, lộ ra sự yên ắng.

Tiên Bối thích bầu không khí như vậy, lòng dạ rối bời cũng dần lắng lại.

Cô cắn môi, không nhịn được nhấc mi mắt lên, im lặng nhìn người đàn ông trước mặt…

Anh có một tấm lưng rộng, một bờ eo hẹp rắn rỏi, một đôi chân dài thong thả đi, vô cùng nhẹ nhàng.

Hoàn toàn ngược lại với cô. Bất kể ra sao, cô vẫn luôn bó tay bó chân, như thể cò một kết giới đang giam cô lại, cử động mạnh một cái, sẽ phong ấn đâm ngược về.

Hai tay anh…

Đều cầm túi rác của cô…

Gương mặt nhỏ nhắn của Tiên Bối hơi nóng lên, lại phiếm hồng.

Đúng lúc này, người đàn ông phía trước bỗng quay đầu lại, hơi nâng cằm lên.

Anh ở dưới, cô ở trên, vội vàng không kịp chuẩn bị, trực tiếp đụng phải ánh mắt của anh.

Không, hẳn là anh…

Vô tình bắt quả tang cô đang rình coi mình, và nhìn thấu cái bối rối của cô rồi?!

Xong xong xong xong…

Tiên Bối lập tức thu ánh mắt lại, tim đập điên cuồng, lưng đổ mồ hôi ròng ròng.

Trần Chước quay đầu lại, không để lộ quá nhiều nét mặt, vẻ không để bụng.

Còn Tiên Bối, mắt nhìn mũi, lo sợ đi theo.

Sắp xuống đến hành lang tầng một, người đàn ông chợt quay đầu hỏi: “Vừa rồi có coi là lần thứ hai chúng ta gặp mặt không?”

Anh đang cười, song giọng lại rất chân thành, trong tùy tiện có nghiêm túc, trong ngả ngớn không hề mất tôn trọng.

Tim Tiên Bối bị gõ “keng” một cái thật mạnh, mờ mịt hai giây, chỉ nghe thấy anh ung dung thêm một câu.

Một câu khiến cô đỏ từ đầu đến chân trong một giây:

“Sau này xuống tầng phải nhìn đường, đừng nhìn tôi.”

+++

Ba ngày kế đó, Trần Chước vẫn luôn đưa trà sữa tới đây.

Anh sẽ nói với cô vài câu, dù luôn không nhận được câu trả lời chân chính bằng miệng.

Nhưng người đàn ông kiên nhẫn lạ thường, thỉnh thoảng tối đến hai người cũng sẽ nhắn cho nhau vài câu, dường như đã thành hai người bạn tốt thật sự.

Lần đầu tiên Tiên Bối gặp phải người như thế, một người chưa từng tỏ thái độ uể oải, bài xích việc tiếp xúc với cô.

+++

Tối thứ Năm.

Tiên Bối ngồi trước bàn máy tính, nắm bút cảm áp, thành thạo vẽ lên màn hình.

Trên màn hình màu trắng trước mặt, một bức vẽ dáng người đang tung mình lên không trung đang dần được phác họa ra cụ thể.

Càng vẽ càng khó chịu, tay trái chống má, Tiên Bối đặt bút xuống, cầm điện thoại bên cạnh lên, điểm một tin trong đó.

Chủ cho thuê nhà nhắn tin, bảo ngày mai có khách định thuê phòng muốn tới xem phòng, dặn cô dọn phòng một chút.

Chuyện dời ổ đang đến lúc lửa sém lông mày, nhưng Tiên Bối cũng đành chịu, chưa tìm được phòng mới.

Trước đó, có thể thuận lợi thuê được căn phòng một người ở giữa trung tâm thành phố này là nhờ Viên Viên móc nối giúp cô, nên cô rất cảm kích.

Nhưng tình trạng kinh tế trước mắt của cô, thật sự không thể trả được món tiền thuê nhà kếch sù mỗi tháng.

Tiên Bối tra số tiền còn lại trong thẻ ngân hàng của mình, ngửa đầu thở dài:

Chắc phải đến ngoại thành xa xôi mất…

Chỗ đó nhất định cách thiên đường trà sữa rất xa _(:з" ∠)_...

E cũng rất khó nhìn thấy… ừm, Trần Chước…?

Mặt bỗng nóng lên, chỉ lẳng lặng gọi thẳng tên người ta trong lòng thôi, sao cô cũng có thể xấu hổ như vậy đây?

Chẳng lẽ tên anh ấy cũng có lửa?

Nghĩ nghĩ, đúng là có lửa thật… (xem giải tên nam chính bên trên)

Ôi ôi ôi ôi.

Lộn xộn trong lòng một hồi, Tiên Bối mới cầm bút cảm áp lại lần nữa.

Lúc này, điện thoại bên cạnh rung lên hai cái.

Tiên Bối cầm lên nhìn, thấy người gửi tin nhắn là Trần Chước, cô lập tức ngồi ngay ngắn, mở tin nhắn của anh như sắp sửa đọc kinh văn.

“Ngày mai tôi có việc bận, không thể đi đưa trà sữa cho em, sẽ có người khác đi đưa.”

Đuôi lông mày của Tiên Bối rũ xuống, không che giấu được nỗi thất vọng…

Nhưng vẫn ngoan ngoãn gõ một chữ “vâng” đáp lại.

Có việc bận thôi mà, ai cũng đều có công việc, có cuộc sống, có chuyện riêng của mình.

Phải hiểu, phải hiểu, Tiên Bối không ngừng tự an ủi, rộng lòng hơn.

Chợt, cô nhớ tới mai là ngày cuối cùng biên tập đặt trà sữa cho cô.

Ngày kia Vừa Ý sẽ không nhận được đơn đặt hàng của cô nữa, vả lại tuần sau cô lại chuyển đi, chẳng phải sẽ giống lần trước, đột nhiên biến mất bặt vô âm tín?

Cho nên, hẳn phải sớm tạm biệt với Trần Chước đi?

Tiên Bối nhíu mày trầm ngâm, gõ chữ:

“Có hai chuyện phải nói cho anh biết, tôi sắp dọn đi rồi, có lẽ cũng không đặt được trà sữa nữa.”

Gửi đi thôi?

Ôi… gửi rồi.

Người đó đáp lại rất nhanh: “Tạm biệt?”

Tiên Bối bĩu môi: “Ừm… phải nói hẹn gặp lại rồi.”

Trần Chước: “Em định về thiên đình hả?”

Tiên Bối nhất thời không rõ ý của lời này: “Gì cơ?”

Trần Chước: “Em nói như kiểu em phải đi đến vùng không phủ sóng vậy.”

Tiên Bối: “… Không phải.”

“Thật sự không phủ sóng à?”

“Không phải.”

Trần Chước: “Vậy thì không có vấn đề gì.”

Tiên Bối vẫn không rõ lắm: “Hả?”

Trần Chước không trả lời thẳng, chỉ nói: “Tôi phải nói gặp sau với em không?”

Tiên Bối xoắn xuýt: “Anh không cần nói đâu… Chỉ là tự tôi muốn nói thôi, tôi nói xong là được rồi…”

Trần Chước: “Ừ.”

Mũi Tiên Bối cay cay, không nhịn được mà xoa mắt trái: “Vậy… ngủ ngon, hẹn gặp lại.”

Người đàn ông đầu đó vẫn không hề thay đổi tốc độ nhắn lại:

“Gặp   sau.”

Mày Tiên Bối lại xoắn lại với nhau.

A? Vì sao giữa hai chữ “gặp sau” còn phải cách ra một khoảng dài, để tỏ độ trịnh trọng ư?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
11 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tiểu Lăng về bài viết trên: Già Trẻ Đều Mê, HNRTV, Hermione12, Lyx, ThanhGiảTựThanh, blank005, lan trần, monkeylinh, rinnina, san san, Độc Bá Thiên
     
Có bài mới 07.07.2017, 16:01
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Mặc Lân Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Mặc Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 11.06.2015, 15:32
Tuổi: 16 Nữ
Bài viết: 1502
Được thanks: 4996 lần
Điểm: 12.27
Có bài mới Re: [Hiện đại] Nguyên vị ngọt ba phần - Thất Bảo Tô - Điểm: 35
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Sorry mn :) hôm qua đi học 4 ca nên không làm kịp chương 8.

Hôm nay hai chương nhé =))) Một chương tối đăng nha.

+++

Chương 8: Vị thứ tám

Edit: Tiểu Lăng

Một tuần sau, Tiên Bối thu dọn hành lý, chuyển đến nhà Viên Viên.

Vì khó tìm ngay được phòng ở, biên tập lo cô sẽ phơi thây đường cái, nên tạm thời thu lưu cô vào căn phòng hai người của mình.

Mấy ngày trước có trà sữa “tăng lực”, Tiên Bối đã thuận lợi sửa xong tình tiết của Chu Viễn Sơn, cải tử hoàn sinh, cứu thoát anh ta từ trong cảnh tướng lĩnh thoi thóp, mở thêm một tuyến tình tiết nữa cho anh ta.

Viên Viên rất hài lòng, hôm đón Tiên Bối đã nói hùng hồn: “Cậu mà không đổi là tớ không cho cậu ở chỗ tớ đâu đấy!”

Cô gái kéo chiếc vali, lưng đeo balo, đầu đội mũ lưỡi trai, đi bên cô không nói tiếng nào.

Trong lòng lặng lẽ cảm ơn và nói thầm, sau này cậu càng dễ giục bản thảo hơn…

Đến lúc xách túi lớn túi nhỏ đến nhà Viên Viên, Tiên Bối giật nảy người.

Không phải vì mới đến, ngược lại, đây là lần thứ hai cô ở nhờ.

Hơn một năm trước đó, khi cô vừa tới thành phố Ninh, Viên Viên – biên tập của cô – đã từng chứa chấp Tiên Bối cô một lần.

Viên Viên là điển hình của loại người nói năng chua ngoa nhưng lòng như đậu hũ.

Từ lần đó, cô ấy đã hiểu sâu về tính cách khác hẳn với người thường của Tiên Bối, nên trong công việc và sinh hoạt cũng chăm sóc cô nhiều hơn.

Lần này, nguyên nhân khiến Tiên Bối kinh ngạc là vì thấy một cậu trai trẻ đứng ở cửa vào.

Vóc dáng cao gầy, gương mặt thanh tú.

Cô chưa từng thấy người này bao giờ.

Người thanh niên hết sức khách khí với cô, nhiệt tình cầm dép lê cho họ:

“Mời vào, mời vào.”

Ánh mắt vừa đụng nhau một cái, Tiên Bối đã lập tức cúi đầu, giấu hai mắt về trong bóng vành mũ.

Bỗng nhiên có thêm một người lạ…

Khiến cô không dám thở mạnh luôn.

“Bạn trai tớ.” Viên Viên vừa giới thiệu, vừa đẩy cô vào cửa: “Hiện tại đang ở cùng với tớ.”

Tiên Bối dưới vành mũ: “… … … …” Cô cũng không biết.

“Đây là Tiên Bối.” Viên Viên vỗ nhẹ lên vai cô.

“Phu nhân Tiên Bối, chào cô, tôi là fan của cô đó!” Cậu trai trẻ cố ý cúi đầu cười hì hì: “Tôi đang đọc Kỳ Tà.”

Tiên Bối đang cọ gót chân lên mặt thảm, định cởi giày thì dừng lại: Xong đời rồi, phải đáp như thế nào đây?

Cảm, cảm ơn?

Môi của cô gái mấp máy, cô nói, nhưng không ai nghe thấy.

Bạn trai của Viên Viên cũng không để ý, nhưng càng không có ý định im ngay: “Thì ra phu nhân Tiên Bối là một cô gái đáng yêu nha…”

Cậu gãi gãi mặt, thật sự không tài nào liên tưởng cô với phong cách vẽ thô bạo đầy điên cuồng ấy: “Trước kia tôi vẫn luôn cho cô là một họa sĩ nam, ha ha ha ha ha.”

Tiên Bối nhíu chặt mày, chẳng lẽ bề ngoài của cô… khiến độc giả thất vọng ư?

“Anh nói đủ chưa vậy?” Trong tầm mắt, Viên Viên đang đi đôi dép lê của cô ấy.

Hình như cô đấm bạn trai một phát: “Đừng có lởn vởn ở đây nữa, đi gọt hoa quả cho phu nhân của anh đi.”

Bạn trai vội nhảy tránh: “Em muốn ăn hoa quả à?”

Viên Viên: “Em nói là cho phu nhân Tiên Bối của anh.”

Bạn trai: “Đừng nói bừa chứ, phu nhân của anh chỉ có một vị Viên nữ sĩ thôi.”

Viên Viên cười ra tiếng: “Xì, còn chưa đi đi!”



Thấy đề tài trò chuyện đã rời xa mình, Tiên Bối nhẹ cả người. Trộm nghe hai người họ đùa nhau, cô cũng không nhịn được mà cong cong khóe miệng.

Bỗng buồn buồn lại hâm mộ, đến khi nào cô mới có thể vượt qua chướng ngại, giao tiếp bình thường với người khác đây…

+++

Ở lại đó vài ngày, mong muốn tìm phòng ở của Tiên Bối càng thêm bức thiết hơn.

Ba người, một đôi tình nhân nói lắm, một con cẩu độc thân im hơi lặng tiếng, hơn nữa còn là nữ, dù sao cũng bất tiện.

Thực tế, người bạn trai này của Viên Viên…

Kém hơn Viên Viên bốn tuổi, vẫn còn đang đi học.

Tính cách rất cởi mở, còn có phần xấu xa vô lại.

Bình thường làm gì cũng không câu nệ tiểu tiết.

Tiên Bối vẫn giữ nguyên tác phong ngày trước, luôn nhốt mình trong phòng, đóng cửa lại, hoàn toàn khép kín, vẽ vẽ tô tô.

Thỉnh thoảng đi ra, cũng chỉ để đi phòng vệ sinh hoặc vào bếp rót nước.

Mấy lần, đều vừa vặn gặp phải bạn trai Viên Viên đi từ trong phòng tắm ra, cậu cởi trần, còn cười chào cô…

Hoặc là thấy hai người ngồi trên sofa, trắng trợn mà hôn môi một cách nồng nhiệt…

Mặt Tiên Bối nóng rực lên, lập quay đầu đi.

Về phòng, dưới ngọn đèn nhỏ màu quýt.

Tiên Bối càng lúc càng muốn mau chuyển đi hơn.

Cô mở phần mềm tìm phòng ở, tiếp tục xem những mẩu tin cho thuê.

Không phải không cố gắng, chỉ do khá là khó để giao tiếp qua điện thoại với người khác.

Có khi cô ấp úng hồi lâu mà vẫn chưa nói lên được trọng điểm, đầu kia đã mắng một câu “bị thần kinh à” rồi cúp máy.

Tiên Bối rất rầu.

Hoàn toàn không biết nên đối phó với các tình huống đột phát sẽ xuất hiện trong đời sống quần cư (?*) như thế nào…

(*) chấm hỏi của tác giả

Nhưng cô không thể không bước ra khỏi phòng một bước mãi được…

Nghĩ một lát, Tiên Bối nâng hai tay lên, vỗ vỗ hai bên mặt.

Lên tinh thần nào Tiên Bối!

Nhỏ giọng thở dài dưới đáy lòng, lưu số của mấy chủ thuê nhà.

Tiên Bối về danh bạ điện thoại, thấy tên của Trần Chước.

Ly trà sữa cuối cùng ấy của cô, quả nhiên không phải là anh đưa tới, chút xíu chờ mong ấy cũng tan vỡ trong nháy mắt.

Từ hồi chuyển đi đến giờ, Tiên Bối cũng ngại liên lạc với anh.

Trần Chước nhắn tin cho cô, cô cũng chỉ nhắn lại hai câu, không nhắn thêm.

Tiên Bối mở app chuyển phát nhanh, Vừa Ý vẫn xếp hạng đầu tiên, 4.4km, 40 phút*.

(*) tức là có thể giao hàng tối đa trong vòng 4.4km cách tiệm, mất 40 phút

Có lẽ mấy ngày nữa, khoảng cách này sẽ tăng lên, hoặc là cô nhấn vào, phần mềm sẽ chỉ nhắc nhở cô một câu lạnh như băng, đã vượt quá phạm vi giao chuyển phát nhanh…

Thứ dễ thay đổi quan hệ của con người nhất, trừ thời gian ra, đó là khoảng cách. Huống chi, thế giới của hai người vẫn quá khác nhau.

Xuất hiện cùng nhau lần nữa là chuyện rất khó…

Sau này còn có thể gặp lại anh ư…

Tiên Bối ấn tắt di động, nhìn ra ngoài cửa sổ, chỉ có đêm dài mênh mang thăm thẳm.

+++

Tình trạng không khỏe như đang bị gỡ mìn này, kéo dài đến ngày thứ mười.

Viên Viên bỗng phá cửa, xông vào phòng, dựng Tiên Bối trên giường dậy, dùng sức lay tỉnh cô:

“Bạn trai tớ tìm được chỗ ở tốt cho cậu rồi!”

Tiên Bối dụi dụi mắt: “Hả…?”

Viên Viên dừng động tác lại: “Chỗ ở tốt, cậu tuyệt đối sẽ thỏa mãn.”

Tiên Bối nháy mắt mấy cái: “Gì cơ?”

Viên Viên vỗ tay ra tiếng: “Anh ấy nói là phòng của bạn anh ấy, vốn không ôm mấy hy vọng, bởi vì người bạn này vốn không cho thuê, nên chỉ hỏi thử, nói rõ tình huống của cậu, anh ta tự dưng lại đồng ý.”

Tiên Bối: “??”

Viên Viên nắm vai cô, như đang vui vẻ vì cô: “Ngay gần nhà trọ trước kia của cậu! Ở trung tâm thành phố! Nơi tập trung của trà sữa! Tiền thuê nhà tiêu chuẩn ngoại thành! Có phải bánh từ trên trời rớt xuống không, cậu nói xem!”

Tiên Bối vẫn còn mơ màng.

Chưa đợi cô từ từ tiêu hóa, Viên Viên đã buông tay ra: “Cậu thu dọn đi, mai chuyển luôn.”

+++

Chưa xem phòng, chưa liên lạc, cứ thế là chuyển đi luôn??

Tiên Bối đóng gói mọi thứ xong, ôm đầu gối ngồi trong phòng, kiên nhẫn chờ.

Song… vẫn cứ như lọt vào trong sương mù, choáng đầu váng óc.

… Được rồi, cũng không phải lần đầu tiên được sắp xếp cho, đẩy ra trước như vậy.

Đang giờ làm việc, Viên Viên đi phòng manga.

Tới gần trưa, bạn trai Viên Viên về, vừa mở cửa đã trực tiếp đến phòng Tiên Bối, xách hành lý giúp cô.

Tiên Bối vội mò lấy mũ lưỡi trai trên tủ đầu giường, đội lên.

A, tóc mái cắt ngang trán hình như dài hơn rồi.

Bị áp sụp xuống, hơi đâm vào mắt.

Tiên Bối gạt mũ lên một chút, vẫn rũ đầu xuống như bình thường, đút tay vào túi áo, theo bạn trai Viên Viên xuống tầng.

Chàng trai đi trước lải nhải: “Cô yên tâm, bạn tôi rất tốt tính, nói nếu cô nhiều hành lý, anh ấy sẽ tới đón. Viên Viên giao chuyện của cô cho tôi, tôi tuyệt đối sẽ hết lòng làm tròn phận sự…”

Một trước một sau, đi ra hành lang, một con Land Rover đỗ ở đó.

Nắng chói, Tiên Bối rụt cằm lại, cố gắng để hơn nửa mặt mình trốn vào trong vành mũ.

Kịch, là tiếng mở khóa xe.

Bạn trai Viên Viên để vali xuống dưới chân Tiên Bối, đang định nắm tay mở cửa xe ---

Một bàn tay đã nhanh hơn, để ở đó.

Bàn tay ấy có khớp xương rõ ràng, gân xanh vắt qua mu bàn tay, toát lên hương vị đàn ông.

Chủ nhà nam?!

Một cái chớp mắt kinh ngạc thôi, cô đã nghe được anh gọi tên cô:

“Tiên Bối.”

Quen thuộc như đã từ lâu lắm rồi.

Ế?

Ế ế?!

Tiên Bối ngơ luôn, bất giác nhấc mắt lên.

!

Một cái liếc cực nhanh thôi, đã đủ để xác nhận hết thảy.

Gương mặt này khắc trong lòng cô như in. Cô đã buồn bã nghĩ, sau này cũng sẽ không thể gặp lại anh được nữa.

“Hai người biết nhau à?! Ôi?” Lúc này đến phiên bạn trai Viên Viên ở một bên kinh ngạc không thôi: “Anh vốn đã biết là cô ấy ư?!”

Trên đầu, là tiếng cười vô cùng nhẹ của người đàn ông, không hề phủ định.

Mỗi ngày, mỗi ngày, trời ạ…

Gai ốc của Tiên Bối nổi lên tập thể.

Làm sao bây giờ?

Đây là mơ ư?

Không đúng, sao lại nói là mơ chứ, cô đang nghĩ vớ vẩn gì vậy?

Ai có thể nói cho cô biết, tại sao lại là anh không?

Ngón tay Tiên Bối cuộn tròn hết làm, khó xử bấm chặt vào lòng bàn tay.

Tim đập quá nhanh, đinh tai nhức óc.

Dù thế, cô vẫn nghe thấy tiếng người đàn ông.

Anh dùng chất giọng trầm nhẹ, như cố gắng chỉ để hai người nghe thấy, lại mang theo chút ý cười, hỏi cô:

“Chưa quên tôi chứ? Hửm?”


Đã sửa bởi Tiểu Lăng lúc 07.07.2017, 20:59.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 36 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Bora, garan301, ha.27497, Hn230495, meomip, MSN [Bot], Nhungtran303, rouse_nguyen, sau, suesue2612, Tảo Vĩ Bối và 305 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

2 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

3 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

5 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 205, 206, 207

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

9 • [Xuyên không] Dưỡng thú thành phi - Cửu Trọng Điện

1 ... 80, 81, 82

10 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 27, 28, 29

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

12 • [Hiện đại] Nguyện ước trọn đời - Lục Xu

1 ... 42, 43, 44

13 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

14 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

15 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

16 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

17 • [Xuyên không] Việt cổ di tình - Nguyệt Hạ Kim Hồ

1 ... 17, 18, 19

18 • [Hiện đại] Quãng thời gian tươi đẹp của chúng ta - Tùy Hầu Châu

1 ... 26, 27, 28

19 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

20 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128



Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 597 điểm để mua Nhân Mã Nữ
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 217 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Máy giặt
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Lâu đài
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 310 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 265 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 226 điểm để mua Love Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 228 điểm để mua Heo nhào lộn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 337 điểm để mua Nhẫn đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 280 điểm để mua Chim xanh líu lo trước tổ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Rubik 3x3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Korean Girl 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 261 điểm để mua Cọp vàng lắc lư
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 373 điểm để mua Couple 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 201 điểm để mua Giường tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 291 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 204 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 380 điểm để mua Bướm Ngọc
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 326 điểm để mua Thỏ tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Gấu ôm kẹo
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giày quà
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giường đôi
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 236 điểm để mua Giấy viết thư tình
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Broken Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Quạt cún vàng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 256 điểm để mua Tô mì
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 332 điểm để mua Heo tập thể dục
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 333 điểm để mua Tiên hoa 1

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.