Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 486 bài ] 

Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

 
Có bài mới 05.07.2017, 08:15
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 16.01.2016, 20:00
Bài viết: 1838
Được thanks: 4805 lần
Điểm: 10.53
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 12
Chương 318: Chết

Hắn định quay người đi.

Bạch Thược gấp gáp gọi lại: “Thế tử gia —— ”

La Thiên Trình quay đầu lại nhìn lướt qua, định không muốn nhiều lời, lại sợ vạn nhất sau khi mình rời khỏi đây thì Chân Diệu lại trở về rồi, vội vàng nhắn nhủ một câu: “Nếu Đại nãi nãi trở về thì bảo nàng ở nhà chờ ta.”

Bạch Thược thấy La Thiên Trình đã đi xa thì thở dài.

Các nàng là nha đầu của hồi môn, không có ý định làm thông phòng, nhưng lại không dám ở trước mặt Thế tử gia nhiều lời đấy, nhìn thấy Thế tử gia có vẻ không ổn , hay Đại nãi nãi bị thương?

Nàng vội vàng tìm Thanh Đại: “Thế tử gia vừa trở về đã đi tìm Đại nãi nãi rồi, ta thấy Thế tử gia bị thương, chỉ sợ Đại nãi nãi cũng đã xảy ra chuyện gì, ngươi cũng nhanh chóng đi xem đi.”

Kỳ thật ngày thường, bởi vì Thanh Đại là nha hoàn La Thiên Trình đưa tới nên Bạch Thược ít sai sử nàng, nhưng lúc này cũng chỉ có Thanh Đại biết võ mới có thể xuất lực rồi.

Thanh Đại nhẹ gật đầu, liền đuổi theo.

La Thiên Trình lòng nóng như lửa đốt, do Thanh Phong đường một đường đi thông hai cửa, lúc quẹo vào có làn gió thơm đánh tới, hắn nhanh chóng tránh đi, sau đó mắng: “ Nha đầu nào thế, đi đường không có mắt sao?”

Hai thiếu nữ một trước một sau, người trước suýt nữa đụng phải La Thiên Trình mặc quần áo hồng phấn đúng là Điền Oánh, còn váy áo trắng là Điền Tuyết.

Thấy La Thiên Trình không phân tốt xấu trách cứ, hai người đỏ mặt lên.

Điền Oánh không nhịn được mà phản bác: “Chúng ta cũng không phải cố ý, Đại biểu ca làm gì hùng hổ dọa người như thế?”

Với vị Đại biểu ca quyền cao chức trọng lại tuấn mỹ còn trẻ này,  bởi vì là thân thích phủ Quốc Công nên Điền Oánh cũng thấy mấy lần đấy, nếu như đối mặt nam tử như vậy  mà tâm hồn thiếu nữ không có nổi lên một điểm rung động thì đó là gạt người.

Nhưng Điền Oánh là người mẫn cảm, từ lúc gia tộc bị tội, cho dù thấy bọn nha hoàn tụ tập nói thầm vài tiếng thì cũng nghi ngờ là đang chê cười nàng, huống chi bị một người trong lòng có hảo cảm trách cứ, điểm rung động này sớm bị oán hận thay thế, ánh mắt nhìn La Thiên Trình lại có thêm vài phần cừu thị rồi.

La Thiên Trình lo lắng an nguy Chân Diệu, làm sao có thời giờ trì hoãn, nghe xong Điền Oánh chất vấn, cũng chỉ Xùy~~ lạnh một tiếng rồi bước qua.

Hoàn toàn bị bỏ qua  khiến Điền Oánh run rẩy cả người, không để ý Điền Tuyết an ủi liền đi tìm Điền thị khóc lóc kể lể.

“Cô, đều nói lúc nguy nan phủ Quốc Công giúp đỡ Điền gia, là người trọng tình nghĩa đấy, lại không nghĩ rằng Đại biểu ca lại khinh mạn ta và muội muội, sớm biết như thế, chất nữ tình nguyện ở cùng với tổ mẫu và mẫu thân, cho dù là ăn khổ cũng được.”

Nàng nói xong thì yên lặng rơi lệ, chỉ chờ Điền thị vì nàng đòi lại công đạo.

Điền thị nghe xong, lại thở dài: “Đại biểu ca của cháu còn trẻ đã cư địa vị cao, khó tránh khỏi cao ngạo chút ít.”

Điền Oánh cười lạnh: “Đại biểu ca thuở nhỏ không có cha mẹ, cô nuôi lớn huynh ấy khác gì mẹ ruột đâu? Huynh ấy khinh mạn chúng ta, chẳng phải là khinh mạn cô? Có thể thấy được là người lang tâm cẩu phế!”

Lời nói  này khiến Điền thị ngơ ngẩn.

Ân sinh không lớn bằng ân dưỡng, nếu lúc Đại tẩu mất bà không có ý định gì khác với Đại Lang không cố nuôi dưỡng đến bây giờ thì có phải hắn sẽ coi mình như mẹ ruột?

Nếu thật như thế, cho dù nhà mẹ đẻ suy bại , mặc kệ Yên Nương lại quyến rũ, lão gia có thể không cho mình thể diện như vậy sao?

Chớ nói chi hiện tại các loại yến hội, bà cũng không nhận được thiếp mời nào

Điền thị nghĩ như vậy, trong lòng thực sự có hơi hối hận, nhưng cũng biết khó có thể quay đầu lại được nữa.

Mặc dù Điền Tuyết điềm đạm nho nhã nội liễm, nhưng lại là người hiểu biết, nàng không muốn Điền Oánh sinh thêm sự cố, lúc này thấy Điền Oánh cứ kích Điền thị, ngược lại Điền thị trầm mặc không nói, cũng đoán được cô cùng với vị Đại biểu ca kia chỉ sợ không phải như trong mắt người bên ngoài “Mẫu từ tử hiếu”, một là không muốn đắc tội với chủ nhân phủ Quốc Công chân chính, hai là không đành lòng cô khó xử, nên âm thầm giật tay Điền Oánh, nói: “Cháu thấy Đại biểu ca có việc gấp, mà bộ dạng có phần vội vàng, cái có như  tỷ tỷ nói đâu.”

Nàng cố lôi kéo Điền Oánh đi ra ngoài.

Điền thị thấy Điền Tuyết nhu thuận hiểu chuyện, nhưng đáng tiếc nhà mẹ đẻ thất bại, bằng không thì hứa cho Tam Lang cũng xứng.

Trở về sân nhỏ của hai tỷ muội, Điền Oánh hất tay Điền Tuyết: “Có phải muội vừa ý tên hung thần ác sát kia rồi, nên mới ở trước mặt cô không nể tỷ?”

Điền Tuyết thiếu chút nữa hôn mê: “Tỷ tỷ, hôm nay chúng ta phải ăn nhờ ở đậu, chẳng lẽ người khác còn không có giẫm muội muội một cước, ngược lại tỷ hất nước bẩn trên đầu ta sao?”

Điền Oánh cũng biết nói hơi quá, nhưng trong lòng nàng vẫn còn bực bội, không chịu thua được.

Điền Tuyết cười lạnh: “Tỷ tỷ cũng không nhìn thấy rõ tình cảnh của cô sao? Nếu thật như cô có thể đương gia làm chủ ở phủ Quốc Công thì sao dượng lại ở trước mặt chúng ta lại không  cho cô mặt mũi? Hơn nữa mấy hôm nay cũng không thấy dượng tới sân của cô. Chúng ta đã được cô giúp đỡ, mặc dù không thể giúp gì thì ít nhất đừng làm phiền cô.”

Điền Oánh cảm thấy Điền Tuyết nói có vài phần đạo lý, lại oán hận nàng dùng thân phận muội muội lại giáo huấn mình như trưởng bối, cuối cùng là sượng mặt nên vặn lại vài câu.

Nên hai đường tỷ muội tan rã trong không vui, từ nay về sau mặc dù ở cùng một sân nhưng ít nói chuyện với nhau

La Thiên Trình gặp phải tỷ muội Điền thị, đi thẳng mà lại gặp chuyện xui thế, chẳng lẽ ông trời báo động trước, Kiểu Kiểu thật sự xảy ra điều gì ngoài ý muốn?

Nghĩ tới đây càng vội vàng, dắt ngựa muốn đi lên thì bị Bán Hạ gắt gao giữ chặt: “Thế tử gia, vết thương của ngài sắp nứt ra, cũng không thể cưỡi ngựa ah!”

“Tránh ra!” La Thiên Trình cũng nóng nảy, một cước đá văng Bán Hạ ra.

Bán Hạ lăn mấy cái vòng trên mặt đất, lại gắt gao ôm đùi La Thiên Trình không buông tay.

La Thiên Trình đang định đá bay tên huênh hoang khoác lác này th chợt nghe một giọng nói truyền đến: “Các ngươi đang làm gì thế?”

Hắn kinh hỉ quay đầu lại, quả nhiên chỉ thấy Chân Diệu đứng tại cách đó không xa, hơi cổ quái nhìn qua.

Nhưng rất nhanh, sắc mặt Chân Diệu thay đổi, chạy như bay tới nói: “Chàng làm sao thế?”

Nhìn xem trên mặt quần áo vết máu dần dần loang ra, nàng sợ đến mức hồn phi phách tán: “Sao lại bị thương?”

Nhìn Chân Diệu lo lắng, mặt tái nhợt La Thiên Trình nghiêm túc lại không nhịn cười được, thò tay lôi kéo nàng: “Trở về phòng nói sau.”

“Nên mời thái y xem qua rồi nói sau!”

“Không cần, chỉ là miệng vết thương vỡ ra, lát nữa băng bó lại một chút là được.”

Đợi lúc hai người vào phòng, Chân Diệu mệnh bọn nha hoàn bưng chậu nước với khăn mền tới, tự mình rửa vết thương bôi thuốc cho hắn rồi băng bó xong đánh cái nơ con bướm xinh đẹp, lúc này mới nhẹ nhàng thở ra.

Thấy sắc mặt hắn tái nhợt, lại phân phó Thanh Cáp đi hầm cháo táo đỏ long nhãn cách thủy

Khi trong phòng không có người bên ngoài, La Thiên Trình mới buông lỏng lại có vài phần nghĩ mà sợ mà nói: “Trở về phủ không thấy nàng, ta còn tưởng rằng nàng đã xảy ra chuyện. Sao giời mới về?”

Hắn tính đáng lẽ Chân Diệu phải về sớm hơn hắn.

“Ta tiễn đưa huyện chủ Trọng Hỷ trở về phủ Công Chúa trước.”

La Thiên Trình nghe xong thì mím môi: “Không phải dặn dò nàng xong việc thì lập tức trở về sao, như thế nào còn đưa huyện chủ Trọng Hỷ về trước?”

Chân Diệu giải thích: “Định mời huyện chủ Trọng Hỷ tới quý phủ, lúc ấy nàng an vị tại trên xe ngựa của ta, không nghĩ tới phía trước xảy ra chuyện, người hộ tống chúng ta do chàng an bài bị quấn ở trong đó, huyện chủ Trọng Hỷ sợ Trưởng công chúa nhớ nên đi về trước rồi, ta cũng không thể lại để cho nàng về một mình nên mới về muộn.”

Sắc mặt La Thiên Trình vẫn còn hơi thâm trầm.

Chân Diệu nhẹ khẽ đẩy đẩy tay hắn: “Làm sao vậy, còn giận ta à?”

“Tóm lại, nàng không để ý tới lời ta nói, sớm biết như thế, cho dù nàng có tức giận thì ta cũng không cho nàng xuất phủ. Nàng biết rõ lúc ta trở về không thấy nàng thì trong lòng có tư vị gì không? Khi đó hối hận, ngay cả ý định lấy đao róc xương lóc thịt mình cũng có!”

Biết rõ không yên ổn, lại bởi vì sợ không cho nàng đi thì nàng sẽ oán hận mình, trơ mắt phóng nàng đi, hắn thật sự ngu xuẩn hết chỗ nói

Chuyện trên đời này luôn luôn có cái vạn nhất, vạn nhất Kiểu Kiểu đã xảy ra chuyện gì thì hắn thật sự hối tiếc không kịp.

“Sơ Hà lấy chồng ở xa, sao ta có thể không đi đưa.”

La Thiên Trình thở dài trong lòng.

Chính bởi vậy nên hắn mới không có nói cho nàng biết chuyện gì xảy ra, một con gái yếu ớt không biết rõ hay biết rõ chuyện thì cũng không có gì khác nhau, còn không bằng tập chung nói lời tạm biệt với bạn thân, cũng ít lo lắng hơn.

“Chàng cũng  nên nói cho ta biết một tiếng đấy.” Chân Diệu vịn La Thiên Trình nằm xong, cầm khăn lau trán cho hắn, “Nếu Trọng Hỷ không có ngồi trên xe ngựa của ta, xảy ra chuyện thì làm sao bây giờ? Còn có Nhị bá ta cũng ở đó nữa.”

Nếu thật sự xảy ra chuyện gì hối tiếc, nàng không biết nên dùng tâm tình gì để đối mặt với hắn.

Hai người đi cho tới một bước này thật không dễ dàng gì, vô luận là vì an nguy của người thân hay bạn bè, hay cảm tình của hai người, nàng đều không muốn làm người mơ mơ màng màng.

La Thiên Trình giải thích: ” Mục tiêu của mấy tặc tử kia là mấy vị hoàng tử, những người khác và một ít tôi tớ đi theo có thể sẽ trúng tên lạc, huyện chủ Trọng Hỷ trong xe ngựa sẽ không có việc gì đấy, Nhị bá cũng đại khái như thế.”

Chân Diệu thở dài: “Ta đã biết mặc dù không tạo nên cái tác dụng gì nhưng còn biết đường mà chuẩn bị, nếu gặp phải tình huống đột phát thì có thể bình tĩnh hơn. Ví dụ như Trọng Hỷ, ta có thể sớm mời nàng lên xe ngựa, mà không phải bởi vì tâm huyết dâng trào mang nàng về phủ Quốc Công ăn bánh bao canh thì mới mời nàng ngồi chung.”

La Thiên Trình trầm mặc cả buổi rồi nói: “Là ta sai rồi, về sau liên quan tới nàng thì ta sẽ nói với nàng trước tiên

“Vậy sao chàng bị thương? Có đau lắm không?” Chân Diệu nhìn miệng vết thuơng kia, hơi đau lòng.

Kim đâm vào tay mà còn đau thấu, huống chi vết thương lớn như thế, nàng nghĩ đến thì rất cảm phục, cũng không biết hắn lấy đâu ra năng lực, có thể không rên một tiếng.

Vừa hứa xong nên La Thiên Trình cũng không có giấu diếm nàng: “Thái Tử bức vua thoái vị, bị ta ép xuống, lúc ấy mới bị thụ chút ít tổn thương. Hoàng Thượng tạm thời còn không muốn cho thế nhân biết, sợ Thái tử vừa loạn thì sẽ dao động quốc chi căn bản, cho nên nàng coi như không biết là được.”

“Thế người ám sát bên ngoài thành cũng do Thái Tử phái đi à?”

“Uh, chỉ sợ vẫn còn liên quan tới người khác nữa.”

Lúc này Thanh Cáp mang cháo táo đỏ tới thì  hai người đã ngừng lại cái đề tài này.

Đến ngày thứ hai, chuyện bên ngoài thành khiếp sợ cả triều.

Dư nghiệt Nguyệt Di cấu kết với tiền phế Thái Tử, ý định phá hư hòa thân, ám sát hoàng tử.

Tam hoàng tử bị thương, Lục hoàng tử bởi vì thay Ngũ hoàng tử ngăn cản loạn tiễn nên cũng bị thương, thương vong tôi tớ thị vệ không tính, có mấy đại thần mất mạng trong lần rối loạn này, một người có thân phận cao nhất, đúng là cha Thái Tử Phi, Lại Bộ Tả Thị Lang Thư Hàn.




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn Dung Dung.. về bài viết trên: Hàn Lam, MacSongThien, Thu Heo, caothetai, chalychanh, minh2809, ngoung1412, sweetthanks, yuriashakira
     

Có bài mới 18.07.2017, 12:15
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 16.01.2016, 20:00
Bài viết: 1838
Được thanks: 4805 lần
Điểm: 10.53
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 12
Chương 319: Độc kế

Edit + Beta: Sakura

Thư Hàn là quan viên có thực quyền, lại đang là Lại Bộ Tả Thị Lang hơn mười năm, không nói môn sinh khắp nơi nhưng tuyệt đối không phải là số lượng ít, mấy đại thần chết đồng thời xử lý tang sự, nhưng đám tang của lão được nhiều người phúng viếng nhất.

Nhưng trong lòng mấy người này thầm nghĩ thế mà Thái tử điện hạ không có tới.

Chẳng lẽ, trước kia Thái Tử luôn luôn cáo ốm không ra, không phải chọc Hoàng Thượng chán ghét bị vứt bỏ, mà thật sự bị bệnh?

Nếu thật thế thì Thái Tử vẫn có hi vọng đấy, dù sao hắn chiếm đích trưởng, đã trở thành Thái Tử hơn mười năm.

Thái Tử Phi Thư Nhã khóc gần như muốn hôn mê, Hoàng Thái tôn không đến mười tuổi luôn bên nàng, thần sắc đờ đẫn.

Mấy phu nhân khích lệ lấy: “Thái Tử Phi nén bi thương, nếu ngài bi thương quá tổn hại thân thể thì ai tới chiếu cố Thái tôn chứ?”

Thái Tử Phi nhìn Thái tôn thì tiếng khóc nhỏ hơn, nhìn xem Chân Diệu ngồi ở bên trong đám phu nhân, nhắm hờ mắt để che khuất hận ý.

Nàng nghĩ tới ngày đó trong lúc vô tình nghe được…, Thái Tử và phụ thân mưu đồ bí mật bức vua thoái vị!

Nàng biết rõ, phụ thân bọn họ muốn gạt nàng đấy, cho nên tuy nhiên kinh hãi nhưng cũng giả bộ như không biết.

Thế nhưng mà, trận ám sát bên ngoài thành kia do phụ thân an bài nhân thủ, tại sao phụ thân lại bị chết?

Còn có Thái Tử, từ lúc ngày ấy về sau, nàng chưa từng gặp hắn!

Không cần hỏi nhiều, nhất định bức vua thoái vị đã thất bại.

Ngày ấy nàng luôn luôn bất an, phái tâm phúc lặng lẽ nhìn chằm chằm vào cửa cung, về sau nhìn thấy đỉnh đầu nhuyễn kiệu lặng lẽ theo trong nội cung đi ra, một đường đi tới phủ Quốc Công, người trong kiệu lại là La Thế tử bị Hoàng Thượng bế môn tự kiểm!

Đến lúc này, nàng còn có cái gì không rõ đấy, nhất định hắn khiến Thái Tử sắp thành lại bại!

Thái Tử Phi không nghĩ ra, Thái Tử bức vua thoái vị thất bại, vì sao đến bây giờ Hoàng Thượng còn chưa ra ý chỉ xử trí nàng. Thậm chí cho phép nàng đến phúng viếng phụ thân.

Đến phủ Thị Lang, nhớ lại phụ thân nói với nàng một số việc…, men theo manh mối đã tìm được trong mật tín ở trong phòng tối, mới bừng tỉnh đại ngộ.

Phụ thân nói, chỉ có bức vua thoái vị thất bại thì nàng mới có cơ hội đọc phong thư này.

Hoàng Thượng không muốn khởi chiến loạn, muốn giữ gìn ổn định nên chuyện Thái Tử bức vua thoái vị sẽ áp xuống tới. Nàng và Thái tôn trong thời gian ngắn hạn sẽ không phải lo lắng tính mạng, nhưng lần phúng viếng này chính là cơ hội duy nhất nàng được xuất cung. Đợi đến khi hồi cung về sẽ bị giam lỏng.

Về phần Thái tôn ——

Nghĩ tới đây, Thái Tử Phi run rẩy, có một phụ thân mưu nghịch. Sao Hoàng Thượng tương lai sẽ tha cho hắn!

Thụy ca nhi của nàng!

Hai mắt Thái Tử Phi đẫm lệ mông lung, nàng nhớ tới phụ thân thì chợt cảm thấy đau thấu tim.

Trên đời này, chỉ có phụ thân một lòng che chở nàng thôi, đã sớm tìm thế thân Thụy ca nhi dưỡng trong phủ, nói cho nàng biết một khi bọn hắn thất bại thì thừa cơ hội lần này trao đổi hài tử.

Thái Tử Phi liếc nhìn thần sắc đờ đẫn của đứa bé kia.

Thật khó cho phụ thân làm sao tìm được đến đấy, lại gần giống Thụy ca nhi, chỉ cần mặc trang phục của Hoàng Thái tôn vào thì với một đứa bé nếu không có người nhìn kỹ, đúng là không thể phân biệt được.

Phụ thân dặn đi dặn lại, đứa nhỏ này quyết không thể còn sống hồi cung với nàng.

Chỉ có Thái tôn ngoài ý muốn bỏ mình thì mới không phát hiện được trộm long tráo phụng, nàng một con gái yếu ớt không chồng không con mới có thể sống sót.

Làm thế nào khiến đứa nhỏ này ngoài ý muốn bỏ mình thì nàng sớm có chủ ý, thế nhưng mà La Thế tử phá tan mộng đẹp làm hoàng hậu của nàng thì cũng thôi đi, lại khiến nàng chia cách với con ruột từ nay về sau, kiếp này sợ khó tương kiến, hận ý ngập trời này lại thì không có cách nào trừ khử đấy.

Đều nói Thế tử Trấn Quốc Công rất yêu thương phu nhân, Thế tử phu nhân Chân thị gả đi đã hơn một năm, bụng luôn luôn không có có tin tức, chẳng những không trách cứ mà còn vì nàng giải tán thông phòng.

Nghe nói có một thông phòng tình thâm ý trọng vớiThế tử, không chịu xứng người nên Thế tử cho nàng kia làm ni cô.

Tuy nói các nàng cùng là chính thất, đúng là có mối thù chung với tiểu thiếp thông phòng, nhưng nghĩ đến một người nam nhân có thể vì thê tử làm được đến mức này thì vẫn khó tránh khỏi bị ghen ghét.

Ngươi hủy của ta hết thảy, ta đây sẽ phá hủy bảo bối trong lòng của ngươi!

Ánh mắt Thái Tử Phi nhìn tới khuôn mặt Chân Diệu thì hiện lên tia vui vẻ lạnh như băng.


Nàng cầm khăn lau mắt, dừng tiếng khóc lại, phân phó thị nữ: “Nhanh đổi trà nóng cho các phu nhân.”

Sau đó dịu dàng nhìn qua Thái tôn: “Chắc con khát rồi nhỉ, uống nước hạnh đào nhé?”

Thái tôn không có lên tiếng, nhẹ gật đầu.

Mấy phu nhân kia nhìn thấy thì âm thầm thở dài.

Đều nói Thiên gia thân tình mỏng, chỉ sợ Thái tôn mới có tình cảm với ông ngoại nhất, cũng khó trách còn nhỏ tuổi mà đau lòng đến mức nói không ra lời.

Mấy thị nữ đã đổi xong trà, lại bưng tới cho Thái tôn một ly nước hạnh đào màu cam.

Mấy phu nhân này phúng viếng xong thì bị dẫn tới phòng khách riêng, tụ tập nhiều người như thế khó tránh khỏi oi bức, lại nói chuyện cùng với Thái Tử Phi nên sớm đã khát khô cổ họng rồi, thấy bưng trà mới tới thì đều nhấp mấy ngụm.

Chân Diệu nghĩ đến La Thiên Trình dặn dò nên không có uống.

Thái Tử Phi lặng lẽ nhìn chén trà nhỏ bị Chân Diệu tiện tay đặt ở kỷ trà, âm thầm cong khóe miệng.

Đây cũng thông minh quá sẽ bị thông minh hại a, ở bên trong phòng khách riêng này nàng đốt một mùi hương, mùi thơm cực thanh nhã tựa như hương hoa, ở trong sảnh lâu sẽ bị đau bụng, nhưng uống trà nóng mới bưng tới thì sẽ giải dược tính kia, hết lần này tới lần khác nàng không uống, cái kia chính là tự tìm đường chết rồi.

“Thái tôn cũng mệt mỏi rồi, trong sảnh oi bức mang Thái tôn đi trong vườn hít thở không khí.”

Một đám cung nga ma ma mang theo Thái tôn đi xuống.

Lại sau một lúc lâu, Chân Diệu cảm thấy bụng không thoải mái, vốn định nhẫn nại một hai, hết lần này tới lần khác người có ba gấp nên không nhịn được, đành phải đứng lên, nói: “Thái Tử Phi, ta muốn đi đổi kiện xiêm y.”

Cái gọi thay y phục thường là cách nói uyển chuyển đi Tịnh phòng, mọi người lòng dạ biết rõ.

Thái Tử Phi nhanh chóng nhẹ gật đầu, phân phó thị nữ đứng hầu: “Mang Huyện chủ đi.”

Lại có một người đứng lên: “Ta cũng đi đổi kiện xiêm y.”

Chân Diệu xem xét, là cháu gái Lại bộ tả thị lang Trương Triêu Hoa.

Nàng là người hay nói, nói khó nghe chút ít là hơi lắm mồm, đương nhiên không phải quá phận, còn ưa thích nói giỡn, coi như là không ảnh hưởng toàn cục. Năm trước đến Vĩnh Gia Hầu phủ, cùng nàng khuê trung mật hữu Dương Thanh thành cô tẩu.

Dương Liên là muội tử Dương Thanh, là thư đồng của công chúa Phương Nhu, nên cũng không thích Chân Diệu, đương nhiên Chân Diệu cũng không có ấn tượng tốt gì với Dương Thanh cùng với Trương Triêu Hoa.

Nhưng chuyện đi nhà nhỏ, lại không cần tay nắm làm bạn, nhưng cũng phải cùng đường nên nàng cũng không ngại.

Hai người mang theo nha hoàn của mình, do nha hoàn phủ Thị Lang dẫn một trước một sau đi ra ngoài.

Linh đường bố trí ở phía trước, chúng phụ nhân tạm thời nghỉ chân ở phòng khách riêng cũng ở phía trước đấy nên Tịnh phòng chuyên môn cung cấp phu nhân sử dụng cách khá xa.

“Huyện chủ, đã qua cầu là đến.”

Chân Diệu đau bụng nên chẳng muốn trả lời, bước chân nhanh hơn.

Trương Triêu Hoa đi chậm rãi, kéo ra một chút khoảng cách.


Còn chưa đi đến nửa cầu thì thấy trong tay Thái tôn cầm lấy một đám Diên Vĩ đang chạy tới, đằng sau một đám hạ nhân đang đuổi sát lấy. Kinh sợ hô: “Thái tôn, ngài chậm một chút.”

Chân Diệu thấy thế, nhanh chóng né tránh nhưng cũng không biết sao Thái tôn đến gần chỗ nàng thì ngã xuống.

Nàng vô ý thức vươn tay ra bắt, thì lại bị vồ ếch chụp hụt. Thái tôn đã bịch một tiếng lao xuống sông.

“Không tốt rồi, Thái tôn bị huyện chủ Giai Minh đẩy vào trong sông rồi!”

Sau lưng bọn hạ nhân đuổi theo bị hù dọa kêu to lên.

Lần biến cố này, ngược lại khiến Chân Diệu nín nhịn lại, nàng thu tay rồi phân phó Tước Nhi sau lưng: “Mau cứu Thái tôn lên.”

Tước Nhi bơi rất giỏi, lập tức lên tiếng rồi nhảy xuống, như đầu cá con linh hoạt du động. Không bao lâu kéo Thái tôn lên bờ.

Nhưng thật không ngờ Thái tôn đã không còn thở rồi!

Khiến cho tất cả mọi người sợ hãi.

Nơi này cách phòng khách riêng không xa, những người kia kêu to đã sớm truyền ra ngoài, khi Thái Tử Phi mang theo một đám phu nhân vội vàng chạy đến, nhìn Thái tôn nằm trên mặt đất, cả người ngất ngư đổ nhào về phía Chân Diệu.

Một ma ma quỳ trên mặt đất vẫn còn khóc lóc kể lể: “Thái tôn hái Diên Vĩ, nói muốn tặng cho Thái Tử Phi ngài khiến ngài vui vẻ, lúc này mới vội vã chạy về, ai ngờ huyện chủ Giai Minh đi tới, đi cũng nhanh nên đụng phải gấ Thái tôn nên Thái tôn bị té xuống sông.”

Bà ta nói xong còn tát mình: “Đều tại nô tài không trông kỹ Thái tôn, nô tài đáng chết, nô tài đáng chết!”

Cái tát vang dội như là đánh vào trong lòng mỗi người, những phu nhân kia nhìn về phía Chân Diệu.

Coi như là vô tình va chạm, nhưng nếu Thái tôn mất mạng thì coi như là huyện chủ thì như thế nào, đồng dạng không chịu nổi, phủ Trấn Quốc Công cũng không có khả năng bảo vệ nàng!

Thái Tử Phi bổ nhào vào Thái tôn, thấy bé nhắm nghiền hai mắt, đã không còn hơi thở thì bí mật nhẹ nhàng thở ra.

Nàng thật không nghĩ tới, vậy mà đứa nhỏ này được cứu nhanh thế.

Đáng hận nha hoàn huyện chủ Giai Minh biết bơi, bằng không thì một trong những người chiếu khán Thái tôn nhảy xuống, hơi kéo dài trong chốc lát, vậy thì sẽ chết hẳn rồi.

May mà nàng cho thuốc kích thích mạch máu vào trong nước hạnh đào, một khi kinh hãi quá độ hoặc là bị nóng hoặc lạnh vô cùng thì trái tim đột nhiên ngừng mà vong.

” Huyện chủ Giai Minh, các nàng nói đúng?” Thái Tử Phi oán độc nhìn về phía Chân Diệu.

Nàng oán độc không phải ngụy trang, rơi vào trong mắt mọi người thì lại cảm thấy theo lý thường, mặc kệ ai hại chết con mình, bất kể nàng hữu ý vô ý, làm mẹ cũng hận không thể ăn sống người này.

Chân Diệu đã hơi hiểu rõ mình rơi vào bẫy rồi.

Lời khai của những hạ nhân kia không nói đến rồi, nếu là bẫy thì sẽ theo chủ tử phân phó mà nói, đi tại đằng sau nàng chính là Trương Triêu Hoa, bởi vì cách một khoảng, nàng lại chặn Thái tôn chạy tới, Thái tôn té ngã rơi xuống nước xảy ra ngay sau đó, rơi vào trong mắt Trương Triêu Hoa thì vốn là việc không thể nói rõ.

Cộng thêm từ trước tới nay Trương Triêu Hoa không hề có thiện cảm với nàng, trong tiềm thức người ta sẽ nói ra lí do thoái thác có lợi chính mình, hơn nữa bọn hạ nhân đều nói như vậy, Trương Triêu Hoa bị vật che chắn ánh mắt, chỉ nhìn thấy ở bề ngoài, lúc này thì ánh mắt có thể lừa người đấy.

Chân Diệu cũng không tin trong thời gian ngắn ngủn mà Thái tôn đã chết rồi, chỉ sợ là trái tim đột nhiên ngừng tạo thành giả chết, vô luận vì mình hay vì đứa trẻ đáng thương thì nàng đều muốn hết sức thi cứu, nhanh chóng lôi Thái Tử Phi ra rồi làm hô hấp nhân tạo cho Thái tôn.

“Người tới, huyện chủ Giai Minh điên rồi, nhanh lên kéo nàng ra!” Thái Tử Phi nghiêm nghị quát


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Dung Dung.. về bài viết trên: Hàn Lam, MacSongThien, caothetai, ngoung1412, yuriashakira
     
Có bài mới 18.07.2017, 12:22
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 16.01.2016, 20:00
Bài viết: 1838
Được thanks: 4805 lần
Điểm: 10.53
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 12
Chương 320: Cứu sống

Kiếp trước Chân Diệu dân phượt gà mờ, nhưng tri thức cấp cứu đều đã tham gia một ít huấn luyện ngắn hạn, tuy nói đây là lần đầu tiên, nhưng áp dụng vẫn gần đúng.

Nhưng trong ánh mắt người khác, giống như Thái Tử Phi nói, Huyện chủ Giai Minh chắc bị điên?

Trước mặt mọi người, miệng đối miệng hôn Thái tôn, bàn tay kia còn xoa xoa trước ngực Thái tôn, chẳng lẽ bị Thái tôn chết kích thích hay sao?

Thái Tử Phi thấy mọi người đều bị hành động của Chân Diệu giật mình, vẫn không nhúc nhích, nàng dứt khoát trực tiếp đi qua đẩy Chân Diệu, vừa đẩy vừa nói: “Các ngươi đều là người chết ấy ư, nhanh lên kéo huyện chủ Giai Minh ra!”

Cứu người vốn chính là chuyện giành giật từng giây, Chân Diệu cũng không thuần phục, vừa cho Thái tôn độ hơi lại muốn xoa bóp trái tim nên luống cuống tay chân, thần kinh căng thẳng vô cùng nhưng hết lần này tới lần khác Thái Tử Phi còn tới lôi kéo, nàng căn bản chưa kịp nghĩ, thân thể nhanh hơn đầu óc làm ra phản ứng trước một bước.

Nàng duỗi ra chân, trực tiếp đá bay Thái Tử Phi đang om sòm đi luôn.

Vì vậy bọn hạ nhân đang định kéo nàng ra thì lại sửng sốt lần nữa.

Thái Tử Phi ngã trên mặt đất, trâm trên đầu rơi hết, lập tức tóc tai bù xù.

Ở địa vị cao đã lâu, thời khắc dùng phu nhân làm gương mẫu yêu cầu mình, Thái Tử Phi sớm thành thói quen trước mặt người khác bảo trì hình tượng ưu nhã, bộ dáng chật vật như vậy còn chưa bao giờ thấy qua, nàng cũng miệng nhanh hơn đầu óc: “Hàn má má, nhanh chải tóc cho ta!”

Mọi người nghe xong lời này, đều cảm thấy hơi là lạ đấy, nhưng nhìn xem Thái Tử Phi tóc tai bù xù, đến tột cùng ở đâu kỳ quái lại cũng không nói ra được.

Thái Tử Phi tự biết nói lỡ, chìm sắc mặt nói: “Đi kéo huyện chủ Giai Minh ra!”

Chân Diệu sớm đã mệt mỏi đầu đầy mồ hôi, thấy bọn hạ nhân vây quanh, cũng không nhịn được nữa, nổi giận nói: “Đều cút xa một chút. Các ngươi vây quanh khiến không khí bí bách, còn muốn Thái tôn sống hay không hả?”

Nàng nói xong nhìn hằm hằm Thái Tử Phi, cười lạnh nói: “Thái Tử Phi cũng thật kỳ quái, Thái tôn như vậy, không tranh thủ thời gian phân phó người truyền ngự y, lại không nên cản ta thi cứu, không biết còn tưởng rằng Thái tôn không phải con trai của ngài đấy!”

“Ngươi không nên nói bậy!” sắc mặt Thái Tử Phi đột biến. Lạnh lùng nói.

Nàng cưỡng chế chột dạ, nhanh chóng phân phó người đi truyền thái y, sau đó lạnh lùng nói: ” Huyện chủ Giai Minh đang thi cứu à. Bổn cung thấy đang mưu hại Hoàng tự a? Ngươi lập tức cách xa Thái tôn cho Bổn cung!”

Những hạ nhân kia đều bị Chân Diệu bão nổi cho chấn trụ, Thái Tử Phi bối rối lại đã quên thúc giục các nàng, ngược lại trực tiếp đi qua kéo Chân Diệu.

Chân Diệu vừa nhấc chân, lại đạp bay Thái Tử Phi rồi.

Lúc này đây đầu Thái Tử Phi đúng lúc đụng phải cục đá. Mắt khẽ đảo đã bất tỉnh rồi.

“Trời ạ, huyện chủ Giai Minh đạp Thái Tử Phi chết rồi!” Những hạ nhân kia rốt cục kịp phản ứng. Một nhóm người đi cứu trị Thái Tử Phi, một nhóm người đến chế trụ Chân Diệu.

Những phu nhân kia đều lặng lẽ lui về sau, sợ bị thụ liên quan đến, nhìn xem Chân Diệu ở bên trong tràng làm ra hành động kỳ quái. Trong mắt đều sợ hãi và thương cảm.

Chắc huyện chủ Giai Minh thật sự điên rồi, ngay cả Thái Tử Phi cũng dám đạp, cho dù không có chuyện Thái tôn thì nàng cũng muốn không chịu nổi, vẫn cách điên phụ xa xa a.

Chân Diệu lại không nghĩ nhiều như vậy.

Nàng sớm biết chuyện Thái Tử bức vua thoái vị. Thái Tử Phi đã là thu hậu đích mã trách*(thời điểm ngày xấu sắp đến rồi, ngày lành cũng nên chấm dứt), ai sợ ai ah!

Lần này đi ra mang A Loan vàTước Nhi, hai người các nàng dốc sức liều mạng chống đỡ, lại không làm nên chuyện gì, chính xô đẩy lấy, chợt nghe có người quát: “Dừng tay, các ngươi làm cái gì vậy?”

Bên này động tĩnh kinh động đến nam khách phía trước, Thư Hàn chỉ có Thái Tử Phi con gái một, không có thế hệ con cháu, mấy vị hoàng tử đến phúng viếng bởi vì là chú em Thái Tử Phi (*em trai của chồng), thân phận lại cao nên cứ tới đây rồi.

Đến chính là Tứ hoàng tử, Ngũ hoàng tử cùng Lục hoàng tử, nói chuyện chính là Lục hoàng tử.

Hắn nguyên bản ở trong trận ám sát kia vì thay Ngũ hoàng tử ngăn đỡ mũi tên bị thương, cũng may chỉ là tổn thương trên đầu vai nên cũng không sao, không để ý người bên ngoài khuyên can vẫn tự mình đến phúng viếng, tại Chiêu Phong Đế có ấn tượng tốt.

Tất cả mọi người nhanh chóng chào ba vị hoàng tử nhưng chỉ có Chân Diệu bất chấp những thứ này, vẫn còn toàn lực thi cứu Thái tôn.

Kỳ thật tại Chân Diệu đạp bay Thái Tử Phi lần thứ hai thì ba vị hoàng tử đã chạy đến, nhưng đều bị hành động này của nàng kinh hãi nhất thời đã quên lên tiếng.

“Đến tột cùng chuyện gì?”

Một ma ma mồm miệng lanh lợi mà nói: “Hồi bẩm Thần Vương, là huyện chủ Giai Minh đẩy Thái tôn vào sông, sau đó nàng còn làm mấy hành động kỳ quái, ngăn đón không cho phép Thái Tử Phi tới gần, còn, còn đạp Thái Tử Phi khiến ngài ấy bất tỉnh.”

Ma ma là tâm phúc Thái Tử Phi, nói đến đây tương đương tức giận, bổ sung nói: ” Huyện chủ Giai Minh đạp bay Thái Tử Phi hai lần, cầu ba vị Vương gia vì Thái Tử Phi nhà nô tỳ làm chủ!”

Bà ta nói xong khóc ồ lên: “Đáng thương Thái Tử Phi nhà nô tỳ vừa mới tang phụ, Thái tôn lại xảy ra chuyện này thì sao ngài ấy sống được!”

Thái Tử bức vua thoái vị, Chiêu Phong Đế muốn dấu giếm mấy vị hoàng tử đấy, cho nên Tứ hoàng tử và Ngũ hoàng tử cũng không biết Thái Tử Phi đã trở thành nỏ mạnh hết đà, Ngũ hoàng tử nhíu mày nói: “Nếu thật sự là như thế, nhất định sẽ vì chị dâu làm chủ đấy.”

Thái Tử hiện tại mất phụ hoàng sủng ái, nhưng đối với Thái Tử Phi và Thái tôn, phụ hoàng cũng không có biểu hiện ra hỉ ác, còn nữa nói, nếu lúc này lại bỏ mặc Thái Tử Phi, chỉ sợ phụ hoàng sẽ cảm thấy bọn hắn không hề có tình huynh đệ, chỉ hiểu được bỏ đá xuống giếng đây này.

Lục hoàng tử nghe vậy, lặng lẽ vểnh khóe miệng lên.

Thái Tử bức vua thoái vị, đương nhiên hắn có tham gia, không chỉ như thế, mà ngay cả Thư Hàn chết, đều là bọn hắn tương kế tựu kế đã thương định tốt.

Đã Thái Tử và Thư Hàn an bài trận kia ám sát, hiểu rõ lý bọn hắn những hoàng tử này, hết lần này tới lần khác vì dấu diếm sơ hở, thân là Lại Bộ Tả Thị Lang Thư Hàn đồng dạng đi tống hành, như vậy bọn hắn vừa vặn mượn lần cơ hội này, bắn lén đã muốn tánh mạng Thư Hàn.

Hắn nhìn Chân Diệu trong sân, sờ lên cái cằm.

Thái tôn thực chết ở chỗ này, chỉ sợ nàng khó thoát thân rồi.

Đúng lúc này, chợt nghe Thái tôn yếu ớt ưm một tiếng, mí mắt giật giật.

Chân Diệu như trút được gánh nặng, đặt mông ngồi dưới đất, mệt mỏi không thở nổi.

A Loan vội vàng lau mồ hôi cho nàng.

Chân Diệu chỉa chỉa Thái tôn nằm trên mặt đất: “Thái tôn đã tỉnh, trên mặt đất mát, trước tiên ôm bé ôm vào phòng đi, giao cho thái y khám và chữa bệnh.”

“Thái tôn tỉnh?” Được hai người thị nữ vịn, Thái Tử Phi đã tỉnh lại chấn động, “Trước kia thái đã không còn thở rồi!”

Chân Diệu kinh ngạc liếc nhìn nàng một cái: “Trước kia Thái tôn chỉ giả chết mà thôi, cho nên ta mới trợ hắn hô hấp, làm cho hắn tỉnh lại từ trạng thái chết giả.”

Nàng giải thích xong. Nhíu nhíu mày, cao thấp dò xét Thái Tử Phi, nói ra cảm giác kỳ lại trong lòng: “Thái tôn tỉnh, sao Thái Tử Phi chỉ thấy kinh mà không thấy hỉ đâu này?”

“Ngươi nói bậy bạ gì đó?” Thái Tử Phi hổn hển, “Thái tôn là con ruột ta, nó tỉnh sao ta lại không vui?”

Chân Diệu mấp máy môi. không chút hoang mang mà nói: “Thái Tử Phi gấp cái gì. Giống như ta hoài nghi Thái tôn không phải là con ruột ngài vậy, hơn nữa, Thái tôn đã tỉnh chẳng lẽ ngài không tranh thủ thời gian nhìn xem?”

Sắc mặt Thái Tử Phi biến hóa, nhanh chóng đi qua.

Chân Diệu có cảm giác rất kỳ quái.

Nàng đi theo thì bị Thái Tử Phi ngăn lại: “Vẫn không dám làm phiền huyện chủ rồi, miễn cho Thái tôn lại xảy ra chuyện gì.”

“Cũng bởi vì đều nói Thái tôn rơi xuống nước có quan hệ với ta nên ta mới càng phải đi theo, bằng không thì càng nói không rõ rồi.” Chân Diệu như không nghe thấy Thái Tử Phi nói nhấc chân đi.

Có hạ nhân ngăn đón, Lục hoàng tử thản nhiên nói: ” Huyện chủ Giai Minh nói có đạo lý, chúng ta cũng vào xem một chút đi.”

Người liên can đều đi vào theo, đợi thái y khám và chữa bệnh xong. Chỉ thấy Thái tôn trợn tròn mắt vẻ mặt mờ mịt.

“Thụy ca nhi?” Thái Tử Phi hô một tiếng.

Thái tôn giật giật mí mắt, không nói gì.

“Thái y, Thái tôn đây là làm sao vậy?”


“Hồi bẩm Thái Tử Phi. Có thể là Thái tôn rơi xuống nước, kinh hãi quá độ. Thần trí còn có chút không thanh tỉnh, đợi thêm mấy ngày thì tốt rồi.”

Thái Tử Phi nhẹ nhàng thở ra.

“Nếu như thế, tiểu đệ liền tiễn đưa chị dâu và Thái tôn hồi cung.” Ngũ hoàng tử nói.

Thái Tử Phi chần chờ, trong lòng vô cùng oán hận.

Một khi trở về cung, lại muốn làm cái tay chân gì thì không dễ như ở phủ Thị Lang.

Đứa nhỏ này còn sống, luôn cái mầm tai vạ!

Cái này đều muốn trách huyện chủ Giai Minh nữ nhân này!

“Chị dâu, Thái tôn thân phận quý trọng, nếu đã xảy ra chuyện gì thì phụ hoàng cũng sẽ trách tội đấy.” Ngũ hoàng tử gặp Thái Tử Phi chậm chạp không nói, mở miệng nhắc nhở.

Hắn đương nhiên không quan tâm Thái tôn chết sống, nhưng nếu mặc kệ thì phụ hoàng sẽ trách cứ bọn họ.

Thái Tử Phi vô cùng chán nản, chỉ đành nhẹ gật đầu: “Tốt.”

Nàng lườm Chân Diệu, lạnh lùng nói: “Ta thấy huyện chủ Giai Minh cũng cùng tiến cung đi, chuyện Thái tôn rơi xuống nước, đến lúc đó phụ hoàng hỏi, tránh khỏi còn muốn đi phủ Quốc Công xin.”

Chân Diệu nhìn thật kỹ Thái Tử Phi.

Nàng thật sự cảm thấy có gì lạ lạ, sao Thái Tử Phi cứ cố tình muốn đẩy chuyện Thái tôn rơi xuống nước đến trên đầu nàng đâu này?

Chẳng lẽ cố ý xếp đặt thiết kế nàng hay sao?

Thế nhưng mà có mẫu thân nào sẽ lấy an toàn của con mình đến tính toán người khác.

Nghĩ tới đây, nàng càng cảm thấy cổ quái, lúc ấy Thái tôn đều không thở rồi, Thái Tử Phi lại chỉ lo chất vấn nàng, ngay cả chuyện đi thỉnh thái y đều không nhớ ra được.

Có lẽ, cái này là Thiên gia vô tình.

Chân Diệu miễn cưỡng tìm cái giải thích, mấp máy môi nói: “Ta đã nói rồi, chính Thái tôn rơi vào sông không có liên quan gì đến ta, huống chi Thái tôn đã tỉnh, chẳng lẽ Thái Tử Phi muốn trị tội ta hay sao?”

Thái Tử Phi cười lạnh: “Bổn cung cũng không dám, hết thảy vẫn do phụ hoàng định đoạt. Muốn biết lúc ấy nhiều hạ nhân đều nhìn thấy, ah, đúng rồi, còn có Thiếu nãi nãi phủ Vĩnh Gia Hầu lúc ấy cũng nhìn rõ.”

Nàng biết rõ, phụ hoàng đã chán ghét mà vứt bỏ nàng và Thái tôn, có thể thì tính sao, chuyện Thái Tử bức vua thoái vị đã che giấu, chuyện hôm nay thì phụ hoàng không thể không cho nàng một cái công đạo!

Huyện chủ Giai Minh thì như thế nào, lần này không chết thì cũng muốn cho nàng cởi một lớp da!

” Thiếu nãi nãi phủ Vĩnh Gia Hầu đi sau ta, bị chặn ánh mắt, nói thế nào? Về phần những hạ nhân kia, chẳng lẽ lời nói của ta còn không tin bằng họ? Còn nữa nói, cho dù muốn tại trước mặt Hoàng thượng phân biệt rõ, ta nghĩ nên đợi Thái tôn hoàn toàn khỏe mạnh rồi rồi nói sau.”

Chân Diệu nói đến đây, đâm một câu: “Thái tôn đã luôn luôn không khỏe lại rơi xuống nước chỉ sợ muốn dưỡng mấy ngày ”

“Nói bậy, Thái tôn rất khỏe mạnh, thực sự có cái gì thì cũng là nguyên nhân do rơi xuống nước, Huyện chủ Giai Minh sẽ từ chối sao!”

Chân Diệu nghe xong thì ánh mắt híp mắt lại.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Dung Dung.. về bài viết trên: Hàn Lam, MacSongThien, Thu Heo, caothetai, ngoung1412, yuriashakira
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 486 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: hadam, Hamyphan, milimi, natalicao, Sôcôla Đắng, tinh thanh, Tiểu Rea và 360 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

3 • [Hiện đại] Tổng tài đừng tới đây! - Ăn quái thú

1 ... 40, 41, 42

4 • [Cổ đại] Sư phụ quá mê người đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn

1 ... 66, 67, 68

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 15, 16, 17

7 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 94, 95, 96

9 • [Hiện đại] Người tình của tổng giám đốc đài truyền hình - Cơ Thủy Linh

1 ... 19, 20, 21

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

11 • [Hiện đại] Vợ cũ quay lại Tổng tài biết sai - Vô Danh

1 ... 182, 183, 184

12 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

13 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

14 • [Hiện đại] Người tình hợp đồng của tổng giám đốc bạc tình - Hải Diệp

1 ... 113, 114, 115

15 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

16 • [Hiện đại] Cục cưng càn rỡ Tổng giám đốc dám cướp mẹ của tôi - Tả Nhi Thiển

1 ... 99, 100, 101

17 • [Hiện đại] Tổng tài yêu Thủy Tinh - Thiên Nhan

1 ... 9, 10, 11

18 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

19 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 178, 179, 180

20 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 169, 170, 171



thuonglu: lâu ngày không đăng bài, phải mò cả buổi T.T
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Giày teen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 295 điểm để mua Princess 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 287 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 257 điểm để mua Nữ hoàng phù thủy
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Bánh sinh nhật 5 đèn
Viễn Giả Lai Ni: viewtopic.php?t=412603&p=3450071#p3450071
Tuyền Uri: Cầm thú trả bà 10 điểm mau :slap: ai thiếu nợ em mau trả 1 năm dồi  :hixhix:
mymy0191: Hi
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 774 điểm để mua Mèo con ngủ trên trăng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 450 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 712 điểm để mua Cặp nhẫn kim cương
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 431 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 427 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 405 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 312 điểm để mua Thiên thần 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 384 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Couple 7
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 3424 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 364 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 345 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 327 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 310 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 294 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 279 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 264 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 250 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 1285 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 1222 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 1162 điểm để mua Anh bộ đội

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.