Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 486 bài ] 

Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

 
Có bài mới 05.07.2017, 08:11
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 16.01.2016, 20:00
Bài viết: 1838
Được thanks: 4805 lần
Điểm: 10.53
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 12
Chương 315 : Biệt Thoại (Nói lời từ biệt)

Edit: Huệ Mẫn

Beta: Sakura

Quận chúa Sơ Hà cắn môi, giọng nghẹn ngào: “Biểu tỷ, Chân Tứ, trong lòng ta thật khó chịu!”

Chân Diệu và Huyện chủ Trọng Hỷ nhìn nhau một cái, hốc mắt cũng ướt.

Liền nghe Quận chúa Sơ Hà thở dài một tiếng: “Sau này cũng không được nếm điểm tâm của tiệm Ngũ Vị Trai── ”

Huyện chủ Trọng Hỷ nhàn nhạt nói: “Yên tâm, trong đội ngũ bồi gả đi theo, có một sư phó phụ trách điểm tâm, chính là đầu bếp của tiệm Ngũ Vị Trai.”

Ông chủ đứng sau tiệm Ngũ Vị Trai là Trưởng Công chúa Chiêu Vân, tặng cho Quận chúa Sơ Hà một đầu bếp điểm tâm, thật không dễ dàng rồi.

“Móng heo kho của Trương thị cũng không được ăn.”

“Ta tặng muội trong hành trang, có một tờ giấy ghi phương thức làm móng heo kho, là ta sau khi ăn vài lần móng heo kho của Trương thị, mà tự nghĩ ra được cách làm, tuy mùi vị không phải hoàn toàn giống nhau, nhưng cũng không tệ, muội hãy dùng tạm đi.” Chân Diệu nói.

“Còn có bánh bao canh của Trần đại tẩu …”

Chân Diệu và Huyện chủ Trọng Hỷ cũng không nhịn được nữa, đồng loạt liếc mắt.

Thật là đủ rồi, còn muốn để người khác thương cảm hay không!

Ba người nói lời từ biệt, tuy rằng những người khác đã cố ý cách xa một khoảng cách, nhưng hôm nay Quận chúa Sơ Hà là tiêu điểm chú ý tuyệt đối nên lúc nào cũng có người để ý.

Đoạn đối thoại này lọt vào tai vài vị hoàng tử công chúa ở gần đó, trên mặt tràn đầy hắc tuyến.

Nhị công chúa rất lo lắng nói: “Sơ Hà như vậy gả đến Man Vĩ, thì người tộc Man Vĩ sẽ cho là Công chúa Đại Chu đều như vậy?”

Tứ công chúa mắt ngậm lệ nóng: “Nếu ta sinh trễ mấy năm, nghe những lời này của nàng cũng muốn thay nàng gả đi ah!”

Hai vị công chúa thâm tình đối mặt nhau, không hẹn mà cùng đang suy nghĩ, Sơ Hà cái sở thích ăn hàng này, làm mất hết danh tiếng của Công chúa Đại Chu đây!

Quận chúa Sơ Hà mới không có thời gian để ý đến những oán niệm của công chúa khác, nàng trước kéo Huyện chủ Trọng Hỷ đi xa chút, không biết thì thầm nói to nhỏ gì, sau đó vẫy tay về phía Chân Diệu: “Chân Tứ. Mau đến đây.”

Chân Diệu đi tới, Quận chúa Sơ Hà không nói gì, ngược lại đi về phía bờ hồ.

Tam hoàng tử thấy vậy đi qua ngăn cản: “Sơ Hà, bên bờ hồ trơn trợt, không nên đi.”

Quận chúa Sơ Hà mặc lễ phục công chúa long trọng, váy thật dài xòe trên mặt đất, cỏ nước bèo tươi nổi trên bờ hồ. Rất dễ làm váy ướt bẩn.

Nói vậy còn đỡ, vạn nhất lỡ như xảy ra điều gì bất ngờ, đường đường là một Công chúa đi kết thân dưới con mắt của nhiều người rơi vào trong hồ, sao vậy hắn có thể giao phó với phụ hoàng!

“Không sao đâu. Muội với Giai Minh có lời muốn tâm sự với nhau, nếu không đi ra xa chút, bị nhiều người nghe được thì làm thế nào, nói không chừng lại sẽ chê cười muội.”

Tam hoàng tử nghĩ những lời Quận chúa Sơ Hà nói đến vừa nãy thì nhếch mép một cái.

Sơ Hà Quận Chúa kéo Chân Diệu đi một đường lướt qua Tam hoàng tử.

Tam hoàng tử quỷ thần xui khiến hỏi một câu: “Hôm nay La Nghi Tân không đến sao?”

Chân Diệu dừng bước, hướng Tam hoàng tử lễ phép cười cười: “Thế tử vẫn đang phải bế quan đóng cửa sám hối. Tất nhiên không tới được.”

Nói xong lướt qua vai mà đi, Tam hoàng tử nhìn bóng lưng nàng yểu điệu thì nhíu mi.

Nếu nữ nhân này sớm muộn gì cũng là nữ nhân của mình, nghĩ đến nàng cùng nam nhân khác ở chung một chỗ, cũng có chút không thể nhẫn nại rồi.

Nếu không phải là vì Cảnh Ca nhi thì sao hắn sẽ muốn một phụ nhân đã từng có nam nhân!

Tam hoàng tử tận lực không để ý tới cảm giác hưng phấn vi diệu ẩn ẩn trong đáy lòng kia, suy nghĩ không cam lòng.

Quận chúa Sơ Hà kéo Chân Diệu đi thẳng xa mấy chục trượng, đến một nơi bằng phẳng đứng yên trên tảng đá lớn.

“Chân Tứ, từ lúc nào tỷ với Tam hoàng huynh lại thân quen như vậy?”

Chân Diệu có chút kinh ngạc: “Không có đâu.”

“Nghe huynh ấy hỏi như vậy, ta còn tưởng rằng hai người rất quen thuộc đây.”

Chân Diệu cười một tiếng: “Có lẽ là bởi vì Cảnh ca nhi ở lại chỗ ta vài hôm.”

Quận chúa Sơ Hà sáng tỏ đất gật đầu một cái, hạ thấp giọng: “Chân Tứ, ta cảm thấy tâm tư Tam hoàng huynh thật sâu, dù ta lớn như vậy, nhìn qua cũng không hiểu. Tỷ lại không cơ trí, vẫn nên cách xa huynh ấy một chút.”

“Cái gì gọi là không cơ trí?” Chân Diệu cắn răng, “Sơ Hà, cám ơn muội quan tâm ta!”

Quận chúa Sơ Hà đưa tay ra, dùng sức xoa xoa khuôn mặt Chân Diệu: “Ta cũng sắp phải đi, tỷ còn dám tức giận?”

Chân Diệu lập tức trầm mặc.

Quả thật khi đến lúc phải chia tay, nàng mới phát giác thật sự không nỡ xa một người bạn tốt.

Gả đi xa như vậy, có thể cả đời này sẽ không còn cơ hội gặp lại.

Quận chúa Sơ Hà thở dài: “Chân Tứ, tỷ nói đi tại sao tỷ không phải là một nam nhân, bằng vào việc tỷ có ơn hai lần cứu mạng ta, ta sớm đã lấy thân báo đáp, về tình về lý phụ vương ta cũng sẽ không phản đối, cũng không cần bây giờ đi kết thân rồi.”

Nàng không để ý biểu tình cổ quái của Chân Tứ, lặng lẽ lui về phía sau quét mắt một vòng.

Hôm nay tiễn biệt ngoại trừ người trong hoàng thất, còn có một vài vị đại thần.

Người kia cũng tới, vóc người hắn rất cao, dáng người thẳng tắp thon dài, mi mắt dịu dàng tinh xảo mơ hồ tuổi tác, đứng trong đám lão đầu tử năm mươi, vô cùng nổi bật.

Phảng phất như có con ong mật nho nhỏ, nhẹ nhàng ẩn tàng ở trong lòng nàng.

Quận chúa Sơ Hà bỗng nhiên lệ rơi đầy mặt.

Nàng vội vã quay đầu lại.

Chân Diệu ngơ ngẩn, sau đó hiểu rõ chuyện gì, tính an ủi vỗ bả vai nàng một cái.

Có cung nữ từ xa đến gần: “Công chúa, đến giờ rồi, mời người lên đường.”

Quận chúa Sơ Hà khôi phục biểu tình lạnh nhạt, nhàn nhạt “Ừ” một tiếng.

Hai người chậm rãi đi trở về.

Quận chúa Sơ Hà kéo theo đuôi váy dài màu vàng trên bãi cỏ đã dính có chút vết bẩn, nàng một chút cũng không để ý, hướng về phía phu thê Vĩnh Vương gia quỳ xuống bái lạy, giọng nói trong trẻo: “Phụ vương, mẫu phi, các ngài yên tâm, cuộc sống con gái rất tốt, các ngài cũng phải bảo trọng.”

Vĩnh Vương gia kéo tay áo Vĩnh Vương phi từ sớm bà đã khóc đến không thở được, lúc này Vĩnh Vương phi vốn cũng muốn khóc, lại bị Vĩnh Vương gia kéo như vậy, chỉ đành phải gắt gao chịu đựng, rưng rưng dặn dò con gái: “Sơ Hà, đến Man Vĩ, không phải cái gì cũng chiều theo tính khí của mình, khi con sống chung cùng Đại Vương Tử, nhớ những lời mẫu phi đã dạy con. Dĩ nhiên, nếu có ai không có mắt chọc tới con, cũng không cần im hơi lặng tiếng, con là Công chúa Đại Chu, cũng không ai có thể khinh thường con!”

Quận chúa Sơ Hà ngưỡng mặt lên: “Mẫu phi yên tâm, chỉ có con gái khi dễ người khác, làm sao sẽ để người khác khi dễ con gái đâu!”

Lời nói này của nàng tuy có mấy phần ngang ngược, Vĩnh Vương phi nghe thấy tâm tình thật dễ chịu hơn một chút.

Thật may con gái bà không phải là một đứa bé nhu nhược, nếu không trái tim bà thật muốn vỡ tan vì lo lắng.

Quận chúa Sơ Hà lên xe ngựa, nàng quay đầu lại ánh mắt ngưng đọng nhìn những khuôn mặt quen thuộc kia, cảm giác như có trăm loại tư vị xông vào tâm trí nàng.

Nơi phương hướng kia, cuối cùng nàng cũng không có liếc mắt nhìn thêm, khom người đi vào, vén rèm cửa sổ xe lên. Vẫy vẫy tay: “Nhớ phải viết thư cho ta!”

Chân Diệu và Huyện chủ Trọng Hỷ biết lời nói này là nói với các nàng, đồng loạt vẫy tay đáp lại.

La Tri Nhã xanh mặt lên một chiếc xe ngựa khác.

Nàng cũng phải cần phải gả xa đến Man Vĩ, cách xa mảnh đất cố hương, suốt đời khó có thể nhìn thấy cha mẹ, nhưng bởi vì có công chúa ở đây, nàng liền như không khí vậy, không có ai nghĩ tới khổ sở và hy sinh của nàng. Ngay cả cha nàng, đã từng thương yêu nàng như châu ngọc, bây giờ thì sắc mặt chỉ có chút nặng nề, ngay đến hốc mắt cũng không đỏ, có điểm nào có thể so với Vĩnh Vương gia!

Đúng, Vĩnh Vương gia làm vậy có chút mất mặt, nhưng nàng thật hy vọng có thể vì con gái mà bị mất mặt là cha của nàng!

Mà không phải là giống cha nàng như vậy, tối hôm qua còn nghỉ ở chỗ Yên Nương!

Trái tim La Tri Nhã như ngâm trong hầm băn, không hề ấm áp chút nào, nàng quay đầu nhìn về phía Quận chúa Sơ Hà đứng trước đám người đang cố sức vẫy tay với Chân Diệu. Đáy mắt xẹt qua một tia hận ý sâu đậm.

Chân Diệu đành là chị dâu của nàng, ngoại trừ đưa cho nàng thêm chút hồng trang, lời thừa thãi một câu đều không nói cùng nàng, nhưng lại cố gắng đi tới Công Chúa nơi đó. Nói thẳng ra nàng cũng là loại nhìn cao khinh thấp, chẳng lẽ Đại ca mắt mù, vừa ý loại nữ nhân này!

La Tri Nhã hận ý vén rèm,  vào xe ngựa ngồi yên, lại không lại vén màn cửa lên. Nhắm mắt mặc cho xe ngựa chậm chậm di động.

Điền thị đang gắt gao mong chờ nhìn chằm chằm vào đoạn rèm vải, đáng tiếc tấm rèm kia chỉ đung đưa theo sự chuyển động của xe ngựa, cũng không lại vén lên.

Bà khó chịu vô cùng, toàn thân lắc lư quờ quạng thiếu chút nữa té ngã trên người La Nhị lão gia.

La Nhị lão gia lập tức phản xạ đỡ lấy bà, thấy ánh mắt người chung quanh đều nhìn tới, chỉ cảm thấy bị mất hết mặt mũi, cắn răng thấp giọng nói: “Đồ đàn bà ngu ngốc, làm ra loại dáng vẻ muốn tìm chết làm gì? Nếu như bị người khác cố ý nói chúng ta bất mãn Hoàng Gia, ta sẽ hưu bà, để bà đi theo làm bạn cùng cả một nhà lụn bại kia!”

Lời này không hề có tình nghĩa vợ chồng, Điền thị cổ họng xông lên từng trận mùi vị máu tanh, cố nén không có phun ra, trái tim dần dần lạnh đi.

Đã từng có thời điểm hai người cũng cử án tề mi, cùng nhau lòng tràn đầy vui mừng ước mơ tương lai, nhưng tình cảm đàn ông còn mỏng hơn mảnh giấy, một khi bị xé rách, cuối cùng ngay cả bà cũng không bằng một con mèo, con chó.

Bây giờ ông ta chỉ là một tiểu quan nhỏ nhàn tản như hạt đậu mà còn như vậy, nếu thật thành công đoạt được vị trí kia, có phải hay không lập tức sẽ có ý tưởng để cho bà bệnh qua đời?

Lần đầu, Điền thị mơ hồ có chút hối hận, bà chống đỡ thấy thân thể lảo đảo muốn ngã đi lên xe ngựa.

Bà không thể ngã xuống, vô luận Nhị Lang, Tam Lang, hay là nhà mẹ đẻ, đều đang cần bà.

Chân Diệu đi cùng vợ chồng Vĩnh Vương nói lời từ biệt: “Phụ vương, mẫu phi, đầu tháng ba con hái hoa đào chưng cất rượu hoa đào, hiện tại đã có thể uống, ngày mai con mang theo mấy vò đi Vương phủ thăm sức khỏe các ngài?”

Trừ bỏ tâm tư thầm mến đã chết non kia, Quận chúa Sơ Hà không bỏ được nhất chính là song thân, nàng và Sơ Hà là bạn thân, lại nhận làm người thân, thay nàng làm tận trách nhiệm hiếu đạo là phải.

Vĩnh Vương nức nở khóc một tiếng, vừa khóc một bên cầm ống tay áo Vĩnh Vương phi gạt lệ: “Sơ Hà cũng thích nhất dùng rượu trái cây, các loại hoa chưng cất rượu, mặc dù có mùi vị tương đối kỳ quái, nhưng ta lần nào cũng uống hết. Giai Minh, con cất rượu chắc ngon hơn Sơ Hà?”

Vĩnh Vương phi âm thầm ngắt ông một cái, đối với Chân Diệu lộ ra một nụ cười miễn cưỡng: “Ngày mai con đến sớm một chút.”

Vốn là nhận nghĩa nữ này, là ý tứ của vị kia trong cung, Vĩnh Vương phi chỉ là tình cảm trên mặt, bây giờ nàng nhưng thật sinh ra mấy phần yêu thích Chân Diệu.

Chân Diệu biết, đối với vợ chồng Vĩnh Vương mà nói, hôm nay là thuộc về Sơ Hà gả xa, vẫn nên để cho bọn họ an tĩnh một ngày lắng đọng tâm tình mới phải, nói vài câu liền tách ra.

“Chân Diệu, ngươi lên xe ngựa của ta đi.” Huyện chủ Trọng Hỷ đi tới nói.

Chân Diệu nhớ tới lời dặn dò của La Thiên Trình, lắc đầu một cái: “Không được, ta phải đi về trước.”

Trước khi ra cửa, La Thiên Trình nói với nàng, đưa tiễn Quận chúa Sơ Hà liền lập tức trở về phủ, vô luận có chuyện gì cũng không được lưu lại. Nàng đáp ứng, cần giữ lời.

Thấy sắc mặt Huyện chủ Trọng Hỷ tuy bình thản nhưng đáy mắt có chút thất vọng, Chân Diệu hiểu tâm tình nàng.

Sơ Hà đi càng lúc càng xa, nàng thật ra thì cũng có nhiều chuyện muốn nói cùng Huyện chủ Trọng Hỷ.

Nàng động tâm một cái, mời: “Trọng Hỷ, không bằng ngươi và ta cùng nhau trở về phủ Quốc Công đi.”

Huyện chủ Trọng Hỷ do dự một chút.

Thật ra thì, trước khi ra cửa mậu thân nói muốn gặp Chân Diệu.

“Ta làm bánh bao canh dưa leo cho ngươi ăn.”

Huyện chủ Trọng Hỷ quả quyết gật đầu: ” Được.”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Dung Dung.. về bài viết trên: Hàn Lam, MacSongThien, Thu Heo, caothetai, ngoung1412, yuriashakira
     

Có bài mới 05.07.2017, 08:12
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 16.01.2016, 20:00
Bài viết: 1838
Được thanks: 4805 lần
Điểm: 10.53
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 12
Chương 316 : Bức Cung

Hai người cùng đi chung xe ngựa về phủ Quốc công.

Thảm lót trong xe ngựa mùa đông màu trắng như tuyết đã đổi thành lông dài thảm nhung màu cỏ xanh, nhìn mát mẽ thư thái, tựa như bỏ cảnh xuân bên ngoài vào xe.

Dựa vào trong có giường thấp, có mấy cái tráp là cố định ở phía trên, Chân Diệu từ trong hộp để ở trong góc xe lấy ra bánh hạnh nhân, bồ đào, mật ong .v.v.. các loại điểm tâm đặt ở trên bàn nhỏ chiêu đãi Huyện chủ Trọng Hỷ.

Huyện chủ Trọng Hỷ tay bóc một viên bồ đào bỏ vào trong miệng, chờ nhai kỹ nuốt chậm ăn xong rồi, hỏi: “Có cờ sao?”

Chân Diệu nhất thời nảy sinh xung động muốn đạp Huyện chủ Trọng Hỷ xuống xe ngựa.

Nàng nhức đầu nhất chính là không có một tý năng khiếu gì trong việc đánh cờ, ai bảo nàng không bằng ai đây!

Huyện chủ Trọng Hỷ dùng một loại thần tình ánh mắt “Ngươi rất tục rất không biết thưởng thức ” mà nhíu mi nhìn Chân Diệu một cái, xoa cổ tay nói: “Sớm biết như vậy, lên xe ngựa của ta vẫn tốt hơn.”

Cám ơn trời đất!

Chân Diệu xuất mồ hôi lạnh cả người.

Nàng suy nghĩ một chút, từ bên dưới giường thấp trong ngăn kéo lấy ra một bộ bài giấy, quan tâm nói: “Nếu ngươi cảm thấy nhàm chán thì chúng ta tới đánh bài đi.”

Khóe miệng Huyện chủ Trọng Hỷ cứng đờ, nói: “Vậy còn nhàm chán hơn.”

Chân Diệu tiếc nuối nhét bài giấy trở về.

Xe ngựa bỗng nhiên một trận đung đưa, mấy cái tráp nhỏ bày trên bàn nào là hạnh nhân, bồ đào đều lăn xuống, tiếng ngựa hí dài xen lẫn với âm thanh đánh chém truyền tới từ xa, còn có tiếng người thét chói tai cùng lúc truyền tới.

“Chuyện gì?” Chân Diệu một bước dài đi qua, đẩy màn xe ra.

Nhiều người như vậy trở về thành, những xe ngựa Hoàng thất cũng đang đi ở trước mặt, Chân Diệu ngồi là xe ngựa phủ Quốc công, theo lý cũng phải đi ở giữa đoàn xe, không biết sao lại rơi vào phía sau cùng.

Nàng vén lên màn xe nhìn lại, chỉ thấy phía trước xa nhất là khói thuốc cuồn cuộn, cuối cùng không biết ở đâu ra rất nhiều âm thanh pháo nổ, khiến cho ngựa kéo xe hoảng sợ chạy loạn. Có người đã từ trong xe ngựa đi ra.

Nàng chỉ kịp nhìn một cái, phu xe kia liền nói một câu: “Đại nãi nãi, ngồi vững vàng!”

Chân Diệu mới vừa vịn chắc thành xe, xe ngựa liền đổi đầu, từ trong khoảng trống xông ra ngoài, tùy tùng đi theo mặt mũi tầm thường lưu loát nhảy lên xe ngựa.

Có một ít xe cộ thấy chiếc xe này chạy thoát được, có phu xe kia cơ trí. Vội vàng chạy theo lên.

Ban đầu quả thật có hai chiếc xe thuận lợi thoát thân. Nhưng sau đó phía trước càng lúc càng loạn, xe phía sau cũng đi theo hướng kia mà chạy, liền đem lỗ hổng lấp kín. Có xe ngựa lao ra khỏi lối đi, sơ ý một chút liền ngã xuống ven đường.

Thanh âm vó ngựa giẫm đạp, tiếng mọi người kêu sợ hãi, đem âm thanh đánh nhau phía trước lấn áp đi.

Lục hoàng tử ngồi trên lưng ngựa. Bên người là một đoàn thị vệ che chở, nhìn chằm chằm những thứ kia đột nhiên nhảy ra sát thủ. Chẳng những không có sợ hãi khủng hoảng, ngược lại cười một tiếng.

Thái tử điện hạ, rốt cuộc vẫn không nhịn được xuất thủ, ngược lại hắn và La thế tử suy đoán thời cơ là giống nhau.

Thái tử vốn là một người tài năng bình thường, bởi vì Chiêu Phong đế và Tiên Hoàng đều không phải là con Trưởng, đến nay, Chiêu Phong đế liền muốn đánh vỡ cái lời nguyền này. Đối với Thái tử là rất bao dung, chọn cha vợ cho Thái tử là Lại Bộ Thượng Thư Tả Thị Lang Thư Hàn.

Cũng có thể thấy được.

Chỉ tiếc kẻ bất tài có nâng đỡ thế nào thì cũng không có tài năng, nếu như ngay cả hiếu đạo cơ bản nhất cũng không có, Chiêu Phong đế lại không phải là không có con trai khác, hơn nữa tuổi cũng đã lớn,  Thái tử dẫn hổ hướng về Chiêu Phong đế đã hoàn toàn chặt đứt đi thân tình vốn đã mỏng manh của thiên gia.

Nếu như nói lần này Quận chúa Sơ Hà gả xa, Chiêu Phong đế có thể để cho Thái tử tiễn biệt, có lẽ Thái tử còn có thể nhẫn nại một hai, nhưng phần vinh dự này để cho Tam hoàng tử, Thái tử cùng cha vợ của hắn rốt cuộc ngồi không yên.

Chắc hẳn trong cung, lúc này cũng là một phen gió tanh mưa máu đây.

Lục hoàng tử nhìn hướng Hoàng Thành nơi xa một cái.

Bên trong Dưỡng Tâm điện, nhìn thấy Thái tử xông vào theo sau lưng là một đám hộ vệ, Chiêu Phong đế híp mắt, nhìn về phía thống lĩnh Hổ vệ Bàng Lập Hải.

Hình như Bàng Lập Hải không dám nhìn ánh mắt của Chiêu Phong Đế, dời tầm mắt đi, có chút không được tự nhiên.

Chiêu Phong Đế không tiếng động thở dài.

Thái tử ở tại Đông cung, cho dù binh doanh ngoài thành có thế lực hắn, muốn điều binh vào hoàng thành cũng là chuyện không thể nào, nếu là phát động cung biến, chỉ có thể bắt tay thông đồng cùng với Long Hổ  nhị vệ.

Trong này, Hổ vệ là cửa khẩu đột phá tốt nhất.

Giống như La Thiên Trình đã phân tích, Hổ vệ là hộ vệ từ các nơi khắp cả nước mà chọn đi lên, phần lớn xuất thân nghèo khổ, thị vệ như vậy, dễ dàng đối với lãnh đạo trực tiếp dâng ra lòng trung thành.

Hơn nữa Hổ vệ luôn khổ cực hơn so với Long vệ, lại lâu dài bị Long vệ lấn áp, sinh lòng phản kháng cũng là khó tránh khỏi.

Dĩ nhiên, những thứ này đều không phải là chủ yếu.

Lại Bộ Tả Thị Lang Thư Hàn, có ân dìu dắt nâng đỡ thủ lãnh Hổ vệ Bàng Lập Hải là!

Phần tình báo này, là do ám vệ của Cẩm Lân Vệ mới trình lên gần đây.

Chiêu Phong Đế vốn luôn không tin Thái tử có gan này, nhưng lúc này, lại không thể không tin.

Đứa con trai ngu ngốc này của ông, dũng khí thật đáng khen!

“Thái tử, ngươi muốn giết cha soán vị sao?” Chiêu Phong Đế mở miệng, giọng nói nghe không ra vui giận.

Thái tử theo bản năng có chút sợ, nhưng sau đó hung hăng véo mình một cái lấy thêm can đảm, việc đã đến nước này, hắn đã cũng không có đường lui, lui một bước chính là tan xương nát thịt, vạn kiếp bất phục!

Nếu như thành công ──

Nhìn Chiêu Phong Đế gần trong gang tấc, ánh mắt Thái tử nóng rực.

“Nhi thần không dám, chẳng qua là phụ hoàng không khỏe, cũng nên di dưỡng thoái vị.”

Danh tiếng giết cha, đương nhiên hắn không dám mang và cũng không thể mang! Hắn vốn chính là con trai do Nguyên Hậu sinh ra, là người thừa kế ngôi vị hoàng đế chính thống nhất.

Chỉ cần bức bách Phụ hoàng nhường ngôi, hắn phái đi ra ngoài ám vệ cùng tử sĩ Thị lang phủ nuôi dưỡng một lưới bắt hết mấy vị hoàng đệ, như vậy, hắn còn có gì phải lo lắng!

Nghĩ đến tử sĩ của Thị Lang phủ, trong lòng Thái tử có vướng mắc.

Hắn không nghĩ tới, một cái Lại Bộ Tả Thị Lang, lại cũng nuôi dưỡng những tử sĩ như vậy, lão đầu tử kia ẩn giấu cũng quá sâu, xem ra đợi sau khi hắn lên ngôi, có chút món nợ phải tính toán một lần.

Nếu Thư Hàn biết con rể lão có loại ý nghĩ này, sợ rằng phải tức chết, lão chỉ có một người con gái độc nhất, ngay cả con trai cũng không có, nuôi tử sĩ làm gì?

Còn không phải do lão không tin được chỉ số thông minh của thái tử, giữ lại lá bài tẩy sau cùng để dùng cho ngày hôm nay!

Nhưng lúc này Thư Hàn cũng đang trong đội ngũ những đại thần đưa tiễn Quận chúa Sơ Hà, cũng không có biện pháp lĩnh hội tư tâm của Thái Tử.

“Tốt, đúng là rất tốt.” Chiêu Phong đế nói từng chữ một, nổi lên bầu không khí giương cung bạt kiếm.

Cẩm Lân Vệ là thiết thân hộ vệ của Chiêu Phong Đế, trong tay nắm lấy tú xuân đao chống cự cùng Hổ vệ.

Thống lĩnh Hổ Vệ Bàng Lập Hải khinh thường nhìn những thứ Cẩm Lân vệ này.

Hôm nay Quận chúa Sơ Hà đi hòa thân. Vốn là có hai đội ngũ Long vệ danh dự đi theo bảo vệ hoàng gia tiễn biệt, cần phải luôn bảo vệ Quận chúa Sơ Hà đưa đến Man Vĩ.

Còn lưu lại trừ đi các đội luân phiên nghỉ ngơi ra, thì số còn lại ở lại trong cung cũng không nhiều, sớm đã bị Hổ vệ khống chế, Cẩm Lân vệ cũng có nhiều người, nhưng ở lại trong cung hộ vệ Hoàng thượng an toàn chỉ có một phần nhỏ, coi như sức chiến đấu có chút mạnh mẽ nhưng không thể đối phó được nhiều Hổ vệ như vậy.

Hắn xuất thân nghèo khổ. Nếu không phải Thư đại nhân có ân tặng tiền, hắn đã sớm bệnh chết, sau đó vào được vào Hổ vệ cũng bởi vì Thư đại nhân âm thầm tương trợ, mới từng bước một đi tới vị trí hôm nay.

Báo ân là một mặt, mặt khác, công lao phù chính Long tử có ai không muốn. Lấy xuất thân của hắn, nếu không phải liều mạng thì cũng chỉ dừng bước tại nơi này.

Nghĩ tới đây, nét thấp thỏm trên mặt Bàng Lập Hải tan biến hết, thay vào đó là sự điên cuồng và kiên định.

“Thái tử, ngươi bây giờ đi về. Trẫm có thể coi như là ngươi chưa từng tới.”

Chiêu Phong Đế nhìn đứa con trai trưởng đích tử vóc người đã cao hơn ông thì tâm tình vô cùng phức tạp.

Trong lòng Thái tử khó hiểu có chút bất an, để che giấu nỗi bất an không rõ này hắn cười lạnh: “Phụ hoàng, sau khi nhi thần trở về thì suốt đời không được rời tẩm cung nửa bước hay không, vị trí này của nhi thần, ngài tính để lại cho ai? Ngài luôn sẽ có ngày trăm năm đó, thà lưu cho người khác, tại sao không thể là ta?”

Nói tới chỗ này ánh mắt hắn có chút đỏ thẫm: “Cũng bởi vì trong lúc vô tình ta dẫn mãnh hổ đi tới? Nhưng là ta cố ý sao? Đổi lại là những đứa con trai ngoan khác của ngài, chẳng lẽ bọn họ mạnh hơn ta?”

Chiêu Phong Đế bi ai không nói ra được: “Bọn họ có biểu hiện tốt hơn hay không thì trẫm không biết, nhưng biểu hiện của ngươi là trẫm chính mắt nhìn thấy.”

“Cho nên, nhi thần vô luận như thế nào cũng không qua được có phải hay không? Nếu như thế, Phụ hoàng, nhi thần không còn gì rồi, mời ngài ở nơi này ấn vào chiếu thư truyền ngôi đi, chớ ép nhi thần dùng sức mạnh!”

“Thái tử điện hạ, ngài không khỏi quá mức tự tin chứ?” Một giọng nói lạnh lùng truyền tới.

Đại điện bốn góc bỗng nhiên xông ra rất nhiều thị vệ. Những thị vệ này kiểu quần áo giống Cẩm Lân vệ nhưng màu sắc lại là đen. Ánh mắt bọn họ bén nhọn, khí thế khiếp người, nhìn một cái thì không phải là dễ đối phó.

Sắc mặt Thái tử đại biến: “La thế tử? Ngươi, ngươi không phải bị cách chức điều tra rồi sao?”

Thấy La Thiên Trình cười tủm tỉm, Chiêu Phong Đế vẫn như núi ngồi bất động, rốt cuộc Thái tử đã hiểu rõ cái gì, hắn lui về phía sau mấy bước được Hổ Vệ bảo vệ, lớn tiếng nói: “Phụ hoàng, ngài còn không biết sao, nhi thần đã sớm phái người đi Từ An Cung, sợ rằng lúc này đang thỉnh an Hoàng Tổ Mẫu đây.”

Chiêu Phong Đế rốt cuộc giận dữ: “Súc sinh!”

“Thái tử điện hạ yên tâm, những thứ thỉnh an kia, vi thần đã mời bọn họ đi uống trà.” La Thiên Trình không kín không che đậy nói.

Sắc mặt Thái tử tái xanh, ra dấu tay.

Những Hổ vệ kia xông lên, cùng Cẩm Lân vệ, ám vệ hai bên đánh nhau.

Tuy Hổ vệ nhiều, nhưng ai trúng tuyển Cẩm Lân vệ đều là những tinh anh ngàn chọn vạn chọn, chỉ nửa giờ sau, những thứ Hổ Vệ kia từng người một ngã xuống.

Thái tử thấy tình thế không ổn, biết đại thế đã qua, cùng mấy cái hộ vệ thiết thân vừa đánh vừa lui, đến đại điện dựa vào cửa ngoắc tay, lôi một người đi ra, bắt lại nhét khăn tay vào trong miệng.

“Phụ hoàng, cứu ta ──” Công chúa Phương Nhu bị Thái tử bắt ở trước người đã sớm lệ rơi đầy mặt, đa phần bởi vì giãy giụa, tóc tai tán loạn rũ xuống nước mắt chảy ra và mồ hôi ướt đẫm, từng đợt dính trên má, nhìn vô cùng chật vật.

“Phương Nhu!” Chiêu Phong Đế lúc này lộ vẻ xúc động, không tự chủ được đứng lên.

Phương Nhu là công chúa nhỏ nhất, thuở nhỏ được sủng ái, gần hai năm ân sủng tuy đã phai nhạt, nhưng dù sao cũng là đứa con ông thật lòng thương yêu qua, mắt thấy nàng gặp nạn, sao Chiêu Phong Đế có thể không lo lắng.

“Nghịch tử, ngươi mau buông ra Phương Nhu ra, nó là em gái của ngươi!”

Thái tử cười nhạt: “Cái gì em gái, nàng có từng xem ta như người đại ca chân chính mà tôn kính sao? Phụ hoàng, chớ coi nhi thần là trẻ con mà dụ dỗ, để nhi thần đi, đến nơi nhi thần cảm thấy an toàn, sẽ tự để Phương Nhu trở lại!”

“Đừng hòng!” Chiêu Phong Đế tức giận.

Thái tử cũng không nói chuyện, vững vàng bắt công chúa Phương Nhu ở trước người, chủy thủ trong tay nhẹ nhàng rạch một cái trên cần cổ nàng, giọt máu nhất thời lăn xuống: “Kêu bọn họ tất cả dừng tay, bằng không chúng ta liền lấy mạng đổi mạng!”

Trong điện tất cả đều dừng lại, nhìn Chiêu Phong Đế.

“Ngươi rốt cuộc muốn thế nào?”

“Nhi thần không muốn thế nào, ngài ra lệnh bọn họ, chiểu theo lời nhi thần mà làm là được.”

“Phụ hoàng, mau cứu nhi thần, nhi thần không muốn chết, ô ô ô ô ──” Công chúa Phương Nhu vừa đau lại sợ, đã sớm không còn lý trí, giùng giằng khóc lớn lên.

Đây nếu là người trưởng thành, bị người cầm chủy thủ để trên cổ, nhất định là bị sợ không dám làm một cử động nhỏ nào, công chúa Phương Nhu chỉ là một đứa trẻ vừa lớn, nàng quá sợ, liền quên mất.

Chủy thủ kia sắc nhọn lập tức đâm sâu chút, chảy máu phải càng mãnh liệt hơn.

Thái tử bận bịu cây chủy thủ dời ra ngoài, mặt cũng trắng xanh.

Thầm nghĩ biết vị hoàng muội này không thông minh nhưng không nghĩ tới lại ngu xuẩn như vậy, nếu nàng thật chết như vậy, vậy hắn tính làm sao!

Nghĩ như vậy, vừa tức vừa giận, không dám để cho nàng bị thương nặng hơn, trên tay nhưng dùng sức hung hăng nhéo một cái.

Nam tử trưởng thành lực đạo lớn không nói, công chúa Phương Nhu bị bóp đau kêu thảm một tiếng, nhìn hết sức thê thảm, vừa nhớ đến thanh chủy thủ nhọn dài mới vừa rồi đụng vào, lần này ngược lại là không dám làm một cử động nhỏ nào, chỉ lệ rơi đầy mặt nhìn Chiêu Phong Đế.

Chiêu Phong Đế cũng vừa hận vừa tức vừa đau lòng.

Hận là Thái tử lại thật không để ý chút nào để ý tình nghĩa anh em, tức giận là Phương Nhu thân là công chúa, gặp phải chuyện nhưng lại sợ hãi thành ra cái bộ dáng này, thật sự mất thể diện, đau lòng tự nhiên cũng là thương thế của công chúa Phương Nhu.

Ông lướt mắt qua La Thiên Trình một cái, thấy hắn gật đầu, mở miệng nói: ” Được, trẫm đáp ứng ngươi.”

Thái tử đầu tiên là vui mừng, sau đó nghe được Bàng Lập Hải thấp giọng ho khan một tiếng.

Lúc này trong đại điện đánh nhau đều đã ngừng, tiếng này tiếng ho khan dĩ nhiên là vô cùng rõ ràng.

Thái tử liền nhớ lại thư báo mật lúc cha vợ nói tới.

“Nếu nói nhân vật bên cạnh Hoàng Thượng, cần nên chú ý nhất chính là Thế tử Trấn Quốc Công La Thiên Trình, hắn võ công cao cường, lại thống quản Cẩm Lân vệ, nếu có hắn ở đó, đó chính là một trận ác chiến, may rằng lúc quan trọng này bởi vì chuyện Điền gia hắn bị tạm ngưng chức đóng cửa tư quá, cũng coi là được lão Thiên tương trợ.”

Thái tử tài năng bình thường, không có nghĩa là thiếu tâm nhãn, bây giờ hắn đã là một bại đồ, nếu bị bắt thì chờ đợi hắn chỉ e là một vải lụa trắng hoặc một ly rượu độc, chỉ có bia đỡ đạn Phương Nhu hắn mới có hy vọng sống sót.

Thái tử tiền triều có thể trước lúc bị phế chạy ra khỏi hoàng cung, từ đó im hơi lặng tiếng biệt vô tung tích, nhưng vẫn còn mưu đồ đông sơn tái khởi, vậy hắn tại sao không thể!

Chỉ muốn bảo đảm không có sai sót, đầu tiên cần trừ người trước mắt này!

“Phụ hoàng, nhi thần còn có một cái điều kiện.”

“Ngươi nói!” Chiêu Phong đế biết La Thiên Trình sợ là đã sớm an bài trên đường lui của Thái tử, nên thoáng an tâm, ông sợ trễ nãi càng lâu thì công chúa Phương Nhu càng nguy hiểm, liền lập tức hỏi.

Thái tử dắt công chúa Phương Nhu lại lui về phía sau mấy bước, thẳng tắp nhìn chằm chằm La Thiên Trình cười có chút kỳ dị, sau đó khạc ra một câu kinh người tới: “Chỉ cần La chỉ huy Đồng Tri lập tức tự vẫn ở trước mặt nhi thần, nhi thần lập tức đi ngay!”

Tất cả mọi người đều ngây ngẩn, bao gồm Chiêu Phong Đế, chỉ có La Thiên Trình híp mắt một cái, trên mặt vẫn nhàn nhạt nụ cười.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Dung Dung.. về bài viết trên: Hàn Lam, MacSongThien, Thu Heo, caothetai, ngoung1412, yuriashakira
     
Có bài mới 05.07.2017, 08:14
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 16.01.2016, 20:00
Bài viết: 1838
Được thanks: 4805 lần
Điểm: 10.53
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 12
Chương 317: Hóa giải

Edit+Beta: Sakura

La Thiên Trình cười cười nhưng ánh mắt lại vô cùng lạnh như băng nhìn chằm chằm vào Thái Tử.

Hắn rất muốn nói, ngu xuẩn, cuối cùng ngươi cũng thông minh ra được một tí.

Hắn có lòng tin, thật sự đến lúc phải lựa chọn thì Chiêu Phong Đế thà rằng buông tha cho công chúa Phương Nhu cũng sẽ bảo vệ hắn.

Nói trắng ra là, Thiên gia cái gì cũng định giá được, đơn giản là thẻ đánh bạc có đủ hay không mà thôi, hiển nhiên, một chút yêu thương của Chiêu Phong Đế với công chúa Phương Nhu e rằng không sánh nổi giang sơn xã tắc này, sao ông ta có thể làm cho thần tử đau khổ thất vọng được.

Thế nhưng mà, mọi người ưa thích giận chó đánh mèo, sẽ tìm lý do cho việc làm sai trái của mình, nếu công chúa Phương Nhu có chuyện gì thì sẽ trở thành một cây gai trong lòng Chiêu Phong Đế, sau này nhớ lại ông ta sẽ không cho rằng do mình trải qua lợi ích cân nhắc mà buông tha con gái ruột, sẽ vô ý thức trách tội lên người La Thiên Trình.

Lúc Quân thần tương đắc thì sẽ không lộ ra nhưng trong tương lai một khi có cơ hội thì cái căn gai kia sẽ lớn dần đến lúc đó chỉ sợ hắn không chịu nổi.

Vì một Thái Tử ngu xuẩn làm sao La Thiên Trình có thể để cho chuyện này xảy ra được.

Trước khi Chiêu Phong Đế có phản ứng thì hắn nhàn nhạt cười nói một chữ: “Được.”

Sau đó trường đao trong tay quay lại phương hướng, đâm vào bụng hắn.

“Đừng ——” Chiêu Phong Đế kinh hãi trực tiếp đứng lên.

Công chúa Phương Nhu bị dọa hét lên một tiếng.

Mặc dù Thái Tử buộc La Thiên Trình tự sát, lại không nghĩ rằng hắn lại không hề do dự làm theo.

Tất cả cảm xúc khiếp sợ, vui sướng, không thể tin cùng dâng lên, khiến cho hắn hơi sửng sốt, dao găm trong tay để ở cổ công chúa Phương Nhu bất tri bất giác hơi nới lỏng chút ít.

La Thiên Trình đau đến nỗi còng lưng xuống.

Tất cả mọi người còn đang khiếp sợ.

Dù sao nếu đổi là một vị thị vệ bình thường tự sát trước mắt bao người thì chấn động không lớn lắm, nhưng người trước mắt này lại là Thế tử Trấn Quốc Công, chỉ huy đồng tri Cẩm Lân vệ danh trấn thiên hạ!

Như khi nhìn thấy một tên ăn mày đoạt ăn với chó điên, cùng với một Thái Tử đoạt ăn với chó điên, thì lực chấn động là khác nhau đấy.

Người phía trước, mọi người sẽ có cảm giác đương nhiên, người thứ hai, chỉ có thể nói Thái Tử bị chó điên cắn nên cũng bị điên rồi.

Thời gian phảng phất như ngừng lại, không phải vì yên lặng, mà vì chấn động đến cực hạn nên khiến suy nghĩ của tất cả mọi người cũng đông cứng lại.

Chỉ có nam tử máu nhuộm đỏ cả người đang gập lưng lại. Tại đây ranh giới chỉ còn như ngàn cân treo sợi tóc, tay trái rút ra một thanh dao găm, trực tiếp phi ra.

Cái dao găm kia trên không trung xẹt qua một đường vòng cung, hàn quang sáng lóe làm cho người có ảo giác.

Sau đó Thái Tử chợt thấy cánh tay tê rần, tay nắm dao găm vô ý thức thả lỏng rồi rơi xuống đất, vừa vặn đâm vào mu bàn chân của công chúa Phương Nhu.

Công chúa Phương Nhu kêu thảm một tiếng rồi té xuống, khiến Thái Tử ở phía sau bị bại lộ.

La Thiên Trình nhanh chóng di chuyển tới, một tay cầm công chúa Phương Nhu vung tới chỗ khác, sau đó cũng không dừng lại , dùng trường đao vẫn còn dính máu tươi của hắn đè vào cổ họng Thái Tử.

Những người đi theo Thái Tử cũng không dám động.

Bởi vì động tác quá mức kịch liệt nên máu tươi từ phần bụng La Thiên Trình không ngừng tuôn ra. Hắn lại bất chấp, ép Thái Tử đi qua, bảo hai thị vệ áp tải Thái Tử. Sau đó quỳ một chân xuống đất: “Thần khiến Thái Tử bị thương, thỉnh Hoàng Thượng trách phạt.”

Trong thời gian ngắn ngủi vừa qua thì Chiêu Phong Đế đã bị chấn động rất mạnh, ông giận  dữ nói: “Ở đâu ra Thái Tử!”

Nói xong tự mình đi qua vịn: “La ái khanh có tội gì? Nhanh mau đứng lên! Người tới, nhanh truyền thái y!”

Thái Tử nghe xong câu nói kia, cũng quên cánh tay còn đang đau đớn, ngơ ngốc tại chỗ đó, thì thào tự nói, sau đó điên cuồng cười ha hả: “Ở đâu ra Thái Tử? Ha ha ha, con biết ngay mà , phụ hoàng, ngài rất muốn phế Thái Tử rồi, chỉ hận ta không động thủ sớm một bước!”

“Ngu xuẩn!”Chiêu Phong Đế đi qua, đạp một cước khiếnThái Tử nằm rạp trên mặt đất, “Đè hắn xuống!”

“Phụ hoàng, phụ hoàng, ngài sẽ phải hối hận, con mới là nhi tử ngoan nhất của ngài, là Thái Tử hoàn toàn xứng đáng!”

Thái Tử giãy dụa tiếng kêu thảm dần dần không thấy rồi, mấy vị thái y vội vàng đi tới.

“Vi thần tham kiến Hoàng Thượng!”

Chiêu Phong Đế vung tay áo lên: “Dong dài cái gì, nhanh khám cho La đại nhân và công chúa!”

Công chúa Phương Nhu khóc vì đau, một vị ngự y đi qua xem xét, thậm chí còn có một cái dao găm đâm vào mu bàn chân công chúa.

Lúc ấy sắc mặt ngự y kia tái mét lại, cả người run rẩy.

Vết thương đó không đáng sợ, nhưng ở hoàng cung đại nội lại xuất hiện vết thương như thế thật là đáng sợ, chẳng lẽ có thích khách?

La Thiên Trình bên kia, hai vị ngự y đã kiểm tra hoàn tất.

“Như thế nào?”

“Bẩm Hoàng thượng, La đại nhân không có thương tổn đến chỗ hiểm, nhưng do hành động mạnh nên làm cho miệng vết thương vỡ ra, mất máu quá nhiều —— ”

“Mau mau trị liệu, nếu La đại nhân có chuyện thìcác ngươi cũng đừng sống.”

Mấy vị ngự y sợ run cả người, nói đồng ý.

“Phụ hoàng ——” công chúa Phương Nhu nhìn dao găm sáng loáng trên mu bàn chân mà khiếp sợ.

Chiêu Phong Đế mới dịu lại, an ủi: “Phương Nhu chớ sợ, lại để cho thái y băng bó cho con là sẽ khỏi, con nhìn La đại nhân xem, chảy máu nhiều như vậycòn không rên một tiếng đây này.”

Giờ khắc này, Chiêu Phong Đế cảm thấy may mắn.

Nếu ông nói ra miệng thì lúc này thật không biết như thế nào đối mặt với nữ nhi.

Còn La Thiên Trình hành động chớp chóng khiến ông rất thỏa mãn.

“Người tới, lấy hai cân huyết yến thượng phẩm do Thiên La quốc tiến cống, hầm cách thủy cho La đại nhân phục dụng.”


Huyết yến vô cùng trân quý, mà huyết yến thượng phẩm càng hiếm, do Thiên La quốc sản xuất càng hiếm hơn, hàng năm chỉ có tiến cống mười cân, Thái Hậu có ba cân, hoàng hậu vậy có hai cân, còn lại đều tại Chiêu Phong Đế, đơn giản là phi tử nào được sủng ái thì ban thưởng cho mấy lượng mà thôi.

Hiện tại Chiêu Phong Đế mở miệng đã cho La Thiên Trình hai cân, có thể thấy hắn được coi trọng.

Đang lúc mấy vị ngự y đang khiếp sợ thì Chiêu Phong Đế lại nói tiếp: “La đại nhân hãy ở trong cung dưỡng thương, các ngươi nhất định phải cực kỳ chiếu cố.”

Cái này, mọi người không chỉ chấn kinh rồi mà hoài nghi mình nghe lầm.

Muốn biết ngoại thần có thể ở lại hoàng cung dưỡng thương, đây chính là thiên đại quang vinh sủng!

Lúc này chân công chúa Phương Nhu đã băng bó kỹ rồi, vừa lúc bị nội thị ôm từ trong gian phòng tạm thời dùng để trị thương phòng đi ra, nghe nói La Thiên Trình có thể ở lại trong cung dưỡng thương thì con mắt sáng ngời. Thốt ra: “Thật tốt quá, phụ hoàng, nhi thần có bạn rồi.”

Chiêu Phong Đế và La Thiên Trình đồng thời nhíu mày.

“Phương Nhu, con đã mười hai tuổi rồi sao ăn nói vẫn còn như trẻ con thế!”

Công chúa Phương Nhu hơi không phục.

Nàng vốn định nói trước kia La đại nhân còn ở cùng với nàng, hiện tại hai người đều bị thương, làm bạn thì sao chứ?

Nàng ủy khuất nhìn La Thiên Trình.

La Thiên Trình lại nhíu mày, cũng không có nhìn về phía công chúa Phương Nhu. Nàng chỉ có thể nhìn thấy bên sườn mặt tuấn mỹ y như đao gọt.

Tại vì hắn mất máu quá nhiều nên trên mặt không có chút huyết sắc nào, như ngọc mát càng là lộ ra tài trí bất phàm.

Không biết sao, công chúa Phương Nhu đỏ mặt, rốt cuộc nói không nên lời.

Trái tim nàng đập liên hồi có cảm giác đau đớn mơ hồ nhưng cũng có ngọt ngào mà ngay cả vết thương trên chân hình như cũng không có đau đớn như vậy.

Công chúa Phương Nhu mười hai tuổi ngơ ngác nhìn bên mặt La Thiên Trình, loáng thoáng hơi hiểu tâm tư của mình.

La Thiên Trình chảy nhiều máu nhưng kỳ thật miệng vết thương cũng không sâu, lại không chỗ hiểm gì nên băng bó nhanh chóng, hắn vội hỏi: “Đa tạ Hoàng Thượng ưu ái, thần ở lại trong cung có nhiều bất tiện, vẫn nên hồi phủ dưỡng thương. Hơn nữa hôm nay nội tử cũng đi đưa Sơ Hà công chúa, chờ nàng trở về lại không thấy thần hồi phủ. Chỉ sợ sẽ lo lắng.”

Sau khi tống biệt quận chúa Sơ Hà sẽ xảy ra chuyện gì thì quân thần hai người lòng dạ biết rõ, nghe La Thiên Trình nói như vậy thì Chiêu Phong Đế không hề cường lưu, hơi bận tâm tình huống bên kia.

La Thiên Trình đồng dạng không an lòng.

Tuy nói vì bảo hộ Kiểu Kiểu nên hắn đã an bài thỏa đáng rồi, nhưng trên đời này còn có một câu, gọi không sợ nhất vạn chỉ sợ vạn nhất, vạn nhất có cái gì ngoài ý muốn thì sao?

Giờ khắc này, La Thiên Trình mới phát giác, trên người hắn thụ mấy thứ tổn thương gì đó là râu ria mà thôi, chỉ có người nọ an nguy thì mới khiến hắn hiểu được cái gì gọi là lòng nóng như lửa đốt, lo được lo mất.

Hắn rất muốn nhìn thấy Kiểu Kiểu an toàn thì lòng hắn mới thả lỏng.

Chiêu Phong Đế đặc biệt ban nhuyễn kiệu tiễn đưa La Thiên Trình trở về. Tiến vào cửa cung, mà ngay cả hoàng tử cũng phải đi bộ, có thể ngồi nhuyễn kiệu, phần vinh hạnh đặc biệt này cũng không cần phải nói.

Chuyện Thái Tử bức vua thoái vị bị ép xuống nên không ai có thể nghĩ ra trong kiệu là người phương nào.

Một xe ngựa đơn giản nhưng không mất tinh xảo đang chạy vội trên đường, Chân Diệu và huyện chủ Trọng Hỷ hai mặt nhìn nhau.

Hồi lâu, Chân Diệu mở miệng trước: “Trọng Hỷ, ngươi đừng sợ, sắp đến phủ Quốc Công rồi.”

Xem ra La Thiên Trình sớm đoán được hôm nay sẽ xảy ra chuyện rồi, nghĩ như vậy, khó tránh khỏi có vài phần oán trách. Nhưng nghĩ lại ở thời đại này, nam tử cũng sẽ không nói chuyện bên ngoài trước mặt nữ quyến, nên cũng đành chịu.

Nàng chỉ lo lắng Chân Nhị bá an toàn, nhưng nghĩ đến ông cũng ở cùng với những đại thần kia lại cách hỗn loạn khá xa nên cũng cảm thấy yên tâm.

Có lẽ điều này hắn đã đoán đến.

Lúc này Chân Diệu thầm nghĩ rất muốn nhìn thấy La Thiên Trình đẻ hỏi rõ chuyện nên không có tâm tư làm gì hết.

Huyện chủ Trọng Hỷ thấy nàng mất hồn mất vía, khẽ cười nói: “Ta may mắn, hôm nay mẫu thân ta không có đi tiễn đưa.”

Trưởng công chúa Chiêu Vân là trưởng bối, hôm nay không có đi là hợp tình lý.

Nhưng lúc này nghe huyện chủ Trọng Hỷ vừa nói như vậy, trong lòng Chân Diệu khẽ động.

Dĩ vãng nàng nghĩ đến Trưởng công chúa tổng có vài phần không đúng, lại nói không nên lời, nhưng bây giờ lại nghĩ tới chỗ quái dị.

Trưởng công chúa Chiêu Vân, Chiêu Phong Đế cùng Vĩnh Vương cùng một mẹ sinh, là Thái Hậu sinh ra một vị công chúa duy nhất, nhưng ngoại trừ mấy chỗ không thể vắng mặt thì hình như chưa từng vào cung.

Nếu ở xa còn dễ nói, nhưng phủ trưởng công chúa rất gần Hoàng thành, bởi vậy có thể thấy được tôn vinh, trong nội cung lại là mẹ ruột, anh em ruột, coi như là thân phận ở goá thì cũng hơi kỳ quái rồi.

Chân Diệu nghĩ, nếu là nàng…, đừng nói ngày lễ ngày tết, cho dù bình thường, cũng hận không thể gặp mẹ nhiều hơn.

“Xảy ra  chuyện lớn như vậy, ta không đến phủ Quốc Công nữa, miễn cho mẫu thân đã nhận được tin tức, lại không thấy ta trở về thì lại lo lắng.”

Chân Diệu nghĩ nghĩ, gật đầu: “Vậy được, ta tiễn đưa ngươi về phủ Công Chúa trước, quay đầu lại đưa thiếp mời cho ngươi đi quý phủ chơi.”

Hai người nói xong rồi, xe ngựa đưa huyện chủ Trọng Hỷ về phủ Công Chúa, về sau mới trở về phủ Quốc Công.

La Thiên Trình hồi phủ trước một bước, phát hiện Chân Diệu còn chưa có trở lại, thoáng cái lòng chìm xuống.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Dung Dung.. về bài viết trên: Hàn Lam, MacSongThien, Thu Heo, caothetai, ngoung1412, yuriashakira
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 486 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Nguyêtle và 152 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 94, 95, 96

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

4 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

5 • [Hiện đại] Tổng tài đừng tới đây! - Ăn quái thú

1 ... 40, 41, 42

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

7 • [Cổ đại] Sư phụ quá mê người đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn

1 ... 66, 67, 68

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 15, 16, 17

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

11 • [Xuyên không - Xuyên sách] Vật hi sinh nữ phụ nuôi con hằng ngày - Danh Đường Đa Tiểu Tỷ

1 ... 8, 9, 10

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 31, 32, 33

13 • [Hiện đại] Vợ cũ quay lại Tổng tài biết sai - Vô Danh

1 ... 181, 182, 183

14 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

15 • [Hiện đại] Người tình của tổng giám đốc đài truyền hình - Cơ Thủy Linh

1 ... 20, 21, 22

16 • [Hiện đại] Cục cưng càn rỡ Tổng giám đốc dám cướp mẹ của tôi - Tả Nhi Thiển

1 ... 99, 100, 101

17 • [Hiện đại] Người tình hợp đồng của tổng giám đốc bạc tình - Hải Diệp

1 ... 113, 114, 115

18 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

19 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 179, 180, 181

20 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 84, 85, 86



Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 822 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 398 điểm để mua Hoa hồng xám
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 299 điểm để mua Nước hoa
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 781 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 742 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 242 điểm để mua Hoa cúc trắng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 246 điểm để mua Xe hơi
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 242 điểm để mua Cây bí halloween
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 705 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 250 điểm để mua Mề đay đá Citrine 4
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 670 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 352 điểm để mua Happy day
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 465 điểm để mua Ngôi sao đen
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 334 điểm để mua Hổ trắng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 300 điểm để mua Giấy chứng nhận kết hôn
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 637 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 605 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 344 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 575 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 546 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 582 điểm để mua Tiên nữ
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 658 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 349 điểm để mua Thiên thần
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 519 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 493 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: White Silk-Hazye vừa đặt giá 250 điểm để mua Ice Cream
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé mua sắm
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 468 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 444 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh trung thu xanh

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.