Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 110 bài ] 

Sống lại làm ái thê nhà Tướng - Mặc Ngư Tử 1123

 
Có bài mới 02.07.2017, 15:22
Hình đại diện của thành viên
Đại Thánh Thần Hỏa Hồng Kỳ Lân Bang Cầm Thú
Đại Thánh Thần Hỏa Hồng Kỳ Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 08.07.2013, 14:31
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 1446
Được thanks: 11488 lần
Điểm: 29.77
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Sống lại làm ái thê nhà Tướng - Mặc Ngư Tử 1123 - Điểm: 49
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 33: Nhà cậu tặng quà chúc mừng

Sau khi Tiếu Húc, Tiếu Dương bắt tay nhau đánh thắng trận, cả nhà bọn họ hoàn toàn không nghĩ đến vấn đề này ở trong lòng, sau khi ăn mừng đơn giản thì nên làm gì thì tiếp tục làm nấy, cố tình là những nhà khác vội đến kết thân làm quen.

Lúc tứ lang về nhà không chỉ mình đại ca Thôi Văn Khang đưa tiễn cậu, còn có quản sự mang theo rương quà tặng do Thôi Thừa Vọng phái đi, thậm chí ngay cả Tạ Tuấn Dật cũng rất không biết xấu hổ một đường đi theo tới đây, muốn lôi kéo làm quen muội phu.

Đến người tính tình cũng không xấu như Tiếu Dương cũng không nhịn được muốn phỉ nhổ gã hai cái, hoàng hôn ngày hôm đó, lúc đứng ở cửa nghênh đón đệ đệ, tam lang trực tiếp cho Tạ Tuấn Dật gương mặt lạnh, qua loa chắp tay hành lễ đến hàn huyên cũng không nói một câu.

Vốn hắn đã có chút bất mãn với sóng ngầm mãnh liệt giữa thê tử và vị biểu ca này rồi, người này còn không biết thức thời, đáng đời bị khinh thường!

“Đại ca, lần này tới đây là muốn ở mấy ngày?” Tiếu Dương xoay mặt rất nhiệt tình nắm cả cánh tay Thôi Văn Khang dẫn đi vào nội viện, thuận tiện hỏi: “Có tính toán gì không?”

“Aizz, trong nhà quá chật cũng không có địa phương hoạt động gân cốt, ta lại là người không chịu ngồi yên.” Thôi Văn Khang cười gãi gãi đầu, hơi không có ý tốt trả lời: “Muốn đi sàn đấu võ của thông gia còn có cung mã gì đó nữa, a ha ha, không biết tam lang có hoan nghênh hay không?”

Bởi vì tin tức võ cử còn chưa truyền ra, Thôi Văn Khang lại nghe muội muội dặn dò không dám tùy ý để lộ ra, ở nhà muốn luyện võ, đọc sách cũng không tìm thấy nơi thích hợp.

Trước đó hắn đi biệt viện Tiếu gia giả bộ mượn danh nghĩa bồi tứ lang, đợi đối phương phải về quân trấn thì Thôi Văn Khang liền tìm một cái cớ rời nhà, giờ khắc này ở trước mặt Tạ Tuấn Dật tự nhiên cũng phải nói như vậy.

“Đại ca nể mặt đệ như thế, sao có thể cự tuyệt được?” Tiếu Dương biết rõ cũng không nói thẳng, chỉ có chút cau mày nói: “Chỉ là, gần đây ban ngày đệ đều bận rộn ở trong doanh, tứ lang trở lại cũng phải tiếp tục bế quan khổ học, cũng không có thời gian tiếp đại ca!”

“Không có gì đáng ngại, không có gì đáng ngại, tự ta đi qua đi lại là được.” Thôi Văn Khang cười đến rực rỡ lại nghiêng đầu nhìn Tạ Tuấn Dật mặt dày mày dạn đi theo nhóm người mình, hiếu kỳ nói: “Tạ biểu ca cũng tính toán cùng quấy rầy tam lang với ta? Mùa thu này ngươi không trở về quê hương đi tham gia giải thí sao?”

“Này, không phải mới mùa xuân thôi sao?” Tạ Tuấn Dật rơi vào phía sau hai người hơi lúng túng cười một tiếng, Tiếu gia chưa đưa ra lời mời, gã cũng không tiện quá mặt dày trực tiếp bày tỏ muốn ngủ lại, càng không nói đến ngủ lại nhiều ngày.

“Thời gian cũng không thể tính như vậy, ngươi trở về cần ít nhất phải một tháng nhỉ? Tu dưỡng mất một tháng nữa, lại còn những nguyên nhân khác, đọc sách hai tháng, không phải vừa vặn tham gia cuộc thi châu huyện ư?” Thôi Văn Khang nâng đầu ngón tay tính giúp đối phương, “Sang năm chính là kỳ thi mùa xuân, năm nay phải có danh ngạch Hương Cống, bỏ qua thì lại phải đợi ba năm nữa.”

Cho nên, ngươi đừng đợi ở chỗ này chướng mắt, lo nhanh chóng về nhà đi.

Tạ Tuấn Dật hỏi một đằng đáp một nẻo: “Huynh không đi tham gia giải thí? Năm tới hẳn là lần cuối cùng của Thôi Văn Viễn.”

“Ta là loại người bình tĩnh đọc sách?” Thôi Văn Khang cười ha hả, buông tay tự giễu nói: “Thay vì lo cả đêm phí công toi, còn không bằng đợi ở chỗ này bồi muội tử ta. Aizz, chỉ là, ta có muội tử bồi bên cạnh, ngươi tìm ai đây?”

Dứt lời, Thôi Văn Khang cười tủm tỉm nhìn về phía Tạ Tuấn Dật, chờ xem gã trả lời thế nào đây.

Tạ biểu ca giấu cục tức ở trong ngực, phun không ra được nuốt xuống lại cảm thấy rất không cam tâm – Thôi đại ngốc này cũng học được cách dấu đao trong lời nói rồi ư? Ta muốn tìm ai bồi bên cạnh?

Hai vị trẻ tuổi của Tiếu gia đều nói không rãnh, Tiếu đại lang cũng không thèm ra ngoài đón khách, tìm ai? Khẳng định không thể là biểu muội, không thấy ánh mắt chứa đao của Tiếu tam lang đã chiếu qua đến bên này rồi sao.

“Lần trước, lúc đưa biểu muội xuất giá từng ở chỗ này uống mấy chung rượu ngon.” Tạ Tuấn Dật không thể không miễn cưỡng cười một tiếng: “Rất khó quên, nên mới, mới mặt dày tới quấy rầy.”

“Không chỉ để ý rượu ngon nhà ta thôi, đúng không?” Rốt cuộc Tiếu tam lang cho gã một nụ cười, cũng nháy mắt ra hiệu, rồi sau đó hắn vỗ tay gọi đồng bộc phân phó nói: “Đưa Tạ biểu ca đi phòng khách nghỉ ngơi, gọi hai Hồ Cơ Ba Tư tới hầu hạ, ngày mai mang theo mười vò rượu ngon tặng cho biểu ca trở về.”

Rất tốt, chỉ một câu nói đã đuổi Tạ Tuấn Dật đi, không chỉ có định thời hạn tiễn khách là ngày mai, còn kín đáo đưa cho hắn hai gánh nặng. Hồ Cơ Hoạt Sắc Sinh Hương, hơn nữa còn là con trai trưởng nhà Uy Vũ hầu tặng cho, cũng không thể tùy ý bán đi, vả lại xem lúc về nhà gã sẽ nói như thế nào với cậu và quả mẫu.

“Ra cửa giao du lại mang về hai nữ nhân dị tộc mông to ngực lớn, còn từ dưới mắt cậu lĩnh về nhà, ha ha.” Sau khi Tạ biểu ca được người dẫn đi, Thôi Văn Khang chống lên bả vai Tiếu Dương bắt đầu cười to. “Quá cay độc, đệ thật quá độc ác! Ta thích, ha ha ha!”

“Rốt cuộc gã tới làm gì?” Tiếu Dương hoàn toàn không xem chuyện này có liên quan đến chuyện đánh thắng trận, cho nên đến lúc này cũng còn có chút không giải thích được, đoán được Tạ Tuấn Dật đang muốn bấu víu quan hệ, lại không hiểu nổi sao gã lại gấp gáp tới đây.

“Muốn nịnh bợ tiểu tướng quân tay chạm vào là có thể bỏng đấy.” Thôi Văn Khang bĩu môi khinh bỉ cười một tiếng, hôm đó tin tức Tiếu gia đại thắng vừa truyền ra tới phụ thân hắn và Tạ Tuấn Dật liên tiếp cảm khái, khen ngợi Tiếu Dương “rất có phong phạm của Tiếu lão tướng quân”, Tiếu Húc cũng có bản lãnh, nói không chừng tự mình có thể làm nên đại thành tựu, sau này thừa kế tước vị còn chưa biết là ai.

Kể từ đó, sao bọn họ có thể không vội vàng tới đây thêm gấm thêm hoa? Thật ra Thôi Văn Khang thì cũng quen mắt, nhưng hắn nghĩ đến càng nhiều hơn là mình có thể đánh trận kiếm công trạng như muội tế (em rể) hay không.

Khi theo Tiếu Dương đi tới nội viện, hắn lại không nhịn được nghi ngờ nói: “Trước đó đệ nói thân thể muội muội ta hơi có khó chịu không tiện ra cửa là xảy ra chuyện gì?”

“Không có gì, chỉ là nghe được tin tức Tạ Tuấn Dật cũng tới, nàng không muốn chạy đến cửa gặp người ngoài mà thôi.” Bên ngoài miệng thì Tiếu tam lang nói thản nhiên như thế, nhưng mà trong lòng lại có chút hài lòng.

Đây chính là tự Uyển Như không muốn gặp biểu ca kia, bởi vậy có thể thấy được, nàng nhớ lời nói trong lúc giả say của mình trước đó, ừ, trẻ con dễ dạy!

“Không gặp cũng tốt, kẻ háo sắc kia --” Thôi Văn Khang vừa mới nói được nửa câu thì trực tiếp nuốt vào trong cổ họng, bởi vì hắn đã nhìn thấy muội muội Uyển Như đang đứng ở cửa tiểu viện cười tủm tỉm đang nhìn mình, bộ dáng kia thật sự là còn kiều diễm hơn hoa tươi, làm cho hắn trực tiếp trợn mắt sửng sốt.

Bộ đồ Thục gồm áo ngắn gấm Hoa Vân thêu thải điệp, váy dài xòe Thạch Lưu đỏ, rồi búi tóc cài trâm Kim Phượng chạm rỗng khắc sợi chồng lên nhau, còn sắc mặt đỏ thắm nở nụ cười ngọt ngào . . . . . . Tất cả đều không tiếng động nói cho Thôi Văn Khang biết, khoảng thời gian gần đây tiểu muội Uyển Như sống rất tốt, rất thoải mái.

Nghĩ đến đây, hắn nghiêng đầu thật hài lòng nhìn Tiếu tam lang, không biết rằng, ngoài trừ người muội phu làm cho muội muội mình thoải mái ra thì công lao lớn nhất cũng là túi tiền của muội phu.

Tuần trước sau khi hung hăng kiểm lại một phen, Uyển Như chuyển ra khỏi khố phòng của Tiếu Dương không ít tác phẩm thư họa rất có giá trị và bản cổ tịch tốt nhất, tương đương có thể lấy về đây vài nghìn lượng vàng.

Nhất thời, tam lang cảm thấy thê tử rất có tài lại có tuệ nhãn biết bảo, Uyển Như cảm giác mình không gả lỗ vốn thì rất tốt, hai phu thê đều có cảm giác giàu có, trong thời gian dài tâm trang đều ở trong trạng thái cảnh xuân tươi đẹp, cuộc sống phu thê tất nhiên cũng vô cùng mỹ mãn hài hòa, khí sắc dĩ nhiên cũng rất tốt.

Ở trong không khí vui mừng này Thôi Văn Khang cũng thảnh thơi làm khách vài ngày, cho đến ngày nào đó Tiếu gia đột nhiên lại có khách tới, lúc này mới phá vỡ yên ổn của thường ngày.

Người tới là nghe lệnh của Bình Nhạc Quận Vương vì điệt nữ nhi (cháu gái) đưa thêm trang lễ, cái gì gấm lụa, trân châu trâm cài bích ngọc, cài đầu vàng ròng, trâm cài toàn ngọc, các loại trâm hoa Bạch Ngọc Lan, chồng chất từng hộp từng hộp, phong phú khác thường. Đi theo quà tặng còn có một bức thư cảm động lòng người.

Đại ý trong thư như sau: Một ngày dông tố nào đó, người hiện đang giữ chức Bình Nhạc Quận Vương bị ác mộng làm cho hoảng sợ, phụ thân trách cứ hắn bất hiếu không hiền, mẹ cả lâm chung dâng tấu chương nhận hắn làm con ruột nên mới được tước vị, sau đó hắn trầm mê tửu sắc quên trông nom chái trai cháu gái mất mẫu thân khi còn bé, cho nên quan hệ huyết thống như người xa lạ.

Sau khi tỉnh mộng, Bình Nhạc Quận Vương cảm giác sợ hãi đau lòng sâu sắc, vội vàng phái người dò thăm các loại tin tức của cháu trai cháu gái, muốn bồi thường cũng như duy trì quan hệ ruột thịt, vậy mà cháu gái lại đã xuất giá!

Làm cậu lại không thể phái người tới kịp tặng quà chúc mừng, thật sự là thẹn với tổ tông, thẹn với cháu gái, hắn kính xin Uyển Như nhận lấy quà tặng bổ sung thêm này, từ đó hai nhà giao hảo lui tới, chớ để sau này người cậu này sau trăm tuổi không mặt mũi đoàn tụ với phụ thân mẫu thân.

“Ông ta có ý gì?” Đại cữu ca tương đối chân chất này sau khi xem xong bức thư thật dày thì choáng váng, không hiểu ra sao cũng không rõ chân tướng, nằm mơ ư, nhiều chuyện đã xảy ra, còn có mặt mũi nói thẳng mình không quan tâm cháu trai cháu gái trong thời gian qua.

“Ông ta muốn khôi phục quan hệ.” Uyển Như trực tiếp nói ra nội dung chính của bức thư này.

“Ban thưởng của Thiên gia sắp tới rồi, chắc hẳn, nội dung cũng không tệ lắm nhỉ?” Tiếu Dương thì gần như không cần nghĩ ngợi cũng có thể nói ra được nguyên nhân đằng sau tại sao cậu làm như thế, gần hai mươi năm không liên lạc vào lúc này đột nhiên xuất hiện, muốn nói “Trưởng bối báo mộng, lương tâm trỗi dậy”, quỷ cũng sẽ không tin.

“Đây chính là -- nghèo khó nhưng sống ở phố xá sầm uất thì không ai tới, giàu có dù ở rừng núi thì cũng có bà con tới tìm, ha ha.” Uyển Như nhẹ nhàng cười một tiếng, rốt cuộc sâu sắc cảm nhận được ý nghĩa thực sự của những lời này. Nhớ ngày đó, kiếp trước mãi cho đến chết nàng cũng không lấy được vài câu của đối phương nữa là!

“Như vậy, nhận quà tặng không?” Thôi Văn Khang khẽ cau mày, hắn thật sự không thích loại cách làm này của Bình Nhạc Quận Vương, thật sự muốn đuổi người đi, nhưng chuyện này còn phải để muội muội tự mình làm chủ.

Uyển Như lại giao quyền quyết định cho Tiếu Dương, hỏi dò: “Bình Nhạc Quận Vương có quan hệ gì với trong nhà không?” Trong trận tranh đoạt, Bình Nhạc Quận Vương cũng không bị thiệt thòi lớn nàng nhớ rõ, cũng còn chưa rõ ràng mạng lưới quan hệ của Tiếu gia, sau lưng những huân quý này sâu cạn càng thêm không biết, hi vọng, không phải kẻ thù?

“Không liên quan, ông ta là Quận Vương không có thực quyền, có thể lui tới nhưng không thể dính dáng quá sâu.” Tiếu Dương đưa ngón trỏ chỉ lên bầu trời, ám hiệu nói: “Đang đánh nhau, cần tránh xa một chút tránh cho ngộ thương.”

Sau khi Uyển Như nghe xong mím môi cười một tiếng, cho ca ca một ánh mắt, nói: “Vậy thì nhận! Vì sao không nhận? Chắc hẳn mẫu thân cũng vui vẻ khi chúng ta thân thiết với cậu.”

Ngụ ý chính là: vốn chúng ta tính toán bấu víu quan hệ với nhà cậu sau đó muốn trải đường, ông ta tới bấu víu trước, vậy chúng ta nhận lời thôi chứ sao.

“Cũng được!” Thôi Văn Khang nhìn Uyển Như lại nghiêng đầu tập trung vào Tiếu Dương, đột nhiên rất nghiêm túc mà nói ra: “Tam lang, muốn cầu đệ một chuyện, chẳng biết có được không?”

“Hả?” Tiếu Dương nhìn hắn nghi hoặc cười khẽ, không nói chuyện gì thì làm sao ta biết là có thể làm được?

Tác giả có lời muốn nói: đoán một chút Văn Khang đang muốn làm gì?

Rất nhiều Tể Tướng Đường triều phần lớn là xuất thân Tiến Sĩ. Thường thí sinh bắt nguồn từ, một là sinh đồ, một là hương cống. Xuất thân bởi học quán ở Kinh Sư và châu huyện, mà thí sinh được đưa đến Thượng Thư Tỉnh gọi là sinh đồ; không bởi Học Quán mà trải qua cuộc thi châu huyện, sau khi thi đậu lại đưa dự thi Thượng Thư Tỉnh gọi là hương cống. Người đậu hương cống vào kinh thành dự thi thường gọi là Cử nhân. Cuộc thi ở châu huyện gọi là là giải thí, cuộc thi Thượng Thư Tỉnh thường gọi Tỉnh thí, hoặc Lễ bộ thí.



Đã sửa bởi hoa hồng lúc 30.12.2018, 16:56.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
12 thành viên đã gởi lời cảm ơn hoa hồng về bài viết trên: Bora, Hồng Gai, LittleMissLe, TTripleNguyen, Thongminh123, Tsubaki Hana, antunhi, girl051, ngoung1412, qh2qa06, xichgo, zinna
     

Có bài mới 04.07.2017, 07:20
Hình đại diện của thành viên
Đại Thánh Thần Hỏa Hồng Kỳ Lân Bang Cầm Thú
Đại Thánh Thần Hỏa Hồng Kỳ Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 08.07.2013, 14:31
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 1446
Được thanks: 11488 lần
Điểm: 29.77
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Sống lại làm ái thê nhà Tướng - Mặc Ngư Tử 1123 - Điểm: 55
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 34: Thao luyện sa trường

Nghe ca ca nói muốn cầu xin tam lang một chuyện, trong lời nói dường như cảm thấy chuyện này cũng không đơn giản, nhất thời Như Nương cho rằng hắn định để Tiếu gia ra mặt đi đòi đồ cưới, trên mặt lập tức lộ ra chút vẻ không hài lòng.

Sao có thể để cho nhà chồng nhúng tay vào chuyện này được? Nếu không thành công hai nhà Tiếu Thôi vạch mặt nhau, nếu thành công Thôi Uyển Như thì nàng cũng chẳng được gì còn không có mặt mũi, nhưng lại không tiện trực tiếp cắt đứt lời ca ca nói, cũng chỉ có thể trước tiên nghe huynh ấy nói gì rồi sau đó tìm cách trở về chỗ cũ.

Thậm chí ngay cả Tiếu Dương cũng suy đoán theo hướng này, nhìn trang lễ thêm nói đến đồ cưới rất thuận nước đẩy thuyền. Trên mặt hắn giả bộ ngu trong lòng cũng rất do dự, đại cữu huynh nhờ làm hộ không tiện cự tuyệt, giúp một tay làm lại có chút không hợp tình.

Nếu đồ cưới của thê tử bị kế mẫu để ở viện là thật, Trương thị kia chính là phạm vào điều “trộm cắp” trong thất xuất, không chỉ giữ nhà còn tham tài sản vợ cả để lại, làm ầm ĩ ngược lại không dễ kết thúc, phương pháp xử lí thỏa đáng nhất phải làm là hai huynh muội và kế mẫu, phụ thân lén lút thương nghị, aizz.

Hai người này đều đang bàn tính trong lòng một đống kế hoạch, Thôi Văn Khang lại hoàn toàn không chú ý tới, chỉ ôm lấy tay Tiếu Dương khẩn thiết nói: “Ta muốn vào trong quân lịch lãm, không biết tam lang có thể giúp đỡ hay không?”

Hả? Vợ chồng son rối rít sững sờ, hoàn toàn không ngờ tới ca ca đánh chủ ý này.

“Đại ca hy vọng trực tiếp giữ chức vụ gì?” Tiếu Dương có chút kỳ quái, đã nghiêm chỉnh thi võ cử cần gì phải “tham gia” con đường này? Đúng là có thể lấy một chức vụ Cửu Phẩm bên ngoài sau đó chậm rãi thăng lên, nhưng dù sao tiền đồ kia cũng có hạn, còn không bằng đi cửa sau có đại thụ che chở!

Sau khi tam lang tính toán cũng không cự tuyệt, chỉ cười nói: “Binh sĩ bình thường cũng không có ý nghĩa, nhưng mang binh sợ rằng không được, nếu phụ trách thống kê nhân số, tuần tra kết quả chiến đấu sự vụ cũng có thể suy nghĩ chút biện pháp.”

“Ta không có ý đó.” Thôi Văn Khang khoát tay áo, rất thẹn thùng mà nói: “Mấy ngày nay ta tự mò mẫm luyện không có hiệu quả gì, muốn hỏi một chút có thể đi chỗ đó trong doanh hay không, chỗ đó ấy, được không?”

“Đi trong doanh được tam lang huấn luyện? Sợ là không được đâu?” Uyển Như không nhịn được bưng miệng cười.

Quả thật Tiếu Dương có nói gần đây hắn đang bận thao luyện binh sĩ, nhưng kia đều là hắc giáp kị binh tinh nhuệ! Trong ổ Phượng Hoàng lọt vào một con gà đen chẳng phải là khôi hài sao?

Hơn nữa, cũng không phải là người trong quân làm sao có thể tùy ý ra vào doanh trại?

Về phần vấn đề sau, Tiếu Dương bày tỏ có thể lén lút làm việc, dù sao dáng dấp đại cữu huynh cũng coi như cường tráng xâm nhập vào trong quân cũng không có gì lạ, chỉ là yêu cầu thao luyện này tương đối khó, sau khi hắn hơi chút do dự thì thử dò xét nói: “Đại ca thật sự muốn đến trong quân ma luyện? Nếu làm binh sĩ mới vào -- có thể chịu được gian khổ hay không?”

Thôi Văn Khang có thể nói lên suy nghĩ muốn đi lịch lãm, thì Tiếu Dương phải nhìn hắn trong thời gian dài, tất nhiên cũng nguyện ý giúp, nhưng nếu muốn chân chính học được đồ mà không phải trượt một vòng chơi đùa, vậy khẳng định phải chịu khổ.

“Muội nghe A Dương nói qua, ban đầu hắn và huynh trưởng cũng từ tầng dưới chót nhất một đường đánh liều đi lên.” Uyển Như không đợi ca ca đáp lời đã vượt lên trước mở miệng: “Mặc dù bởi vì quan hệ trong nhà đi lên khá nhanh, nhưng lúc ban đầu cũng không có đặc quyền gì.”

Nói đến thế thôi, nàng không nói thêm lời nào nữa, an vị ở trước bàn chống tay đỡ cằm yên lặng nhìn Thôi Văn Khang, trong ánh mắt ẩn chứa tràn đầy mong đợi.

Võ cử khó khăn bao nhiêu Uyển Như hoàn toàn không hiểu, nhưng nàng biết kỳ thi mùa xuân do Lễ bộ tổ chức ba năm một lần cũng chỉ có mấy chục người có thể trổ hết tài năng, võ cử mới mở không thể nào chỉ văn chương sáo rỗng. Tham gia quân ngũ khẳng định rất khổ, nhưng mà, nếu không nếm trải trong khổ đau sao có thể làm người hơn người khác?

Cuối cùng, Thôi Văn Khang không hề để cho nàng thất vọng, trực tiếp vỗ ngực nói với phu thê tam lang: “Muội muội cũng có thể hát vang một khúc《tinh trung từ》trước chiến tranh, sao ta lại có thể bị muội hạ thấp được! Cuộc sống khó có được một lần vật lộn đọ sức, còn có hơn nửa năm thời gian có thể đền bù thời gian hoang phế trước kia, đúng không?”

Nghe nói như thế, Uyển Như nhẹ nhàng thở phào nhẹ nhõm, trong lòng chợt cảm thấy ê ẩm, ca ca không chỉ vì mình phấn đấu, nhiều hơn nữa, có lẽ là lo lắng nàng ở nhà chồng thật sự không thẳng lưng được, mới vội vàng muốn trở nên nổi bật?

Có người ca ca như thế, thật là may mắn ba đời. Uyển Như khẽ rũ mắt xuống, biến mất làn nước trong đó, chỉ âm thầm thề đời này mình nhất định phải sống tốt, đừng ngớ ngẩn liên luỵ ca ca nữa.

“Được, vậy đệ sẽ đi nhờ đại ca an bài, như thế nên uống cạn một chén lớn!” Sau khi Tiếu Dương nghe xong cũng vỗ bàn cười một tiếng, sai người lấy chung rượu tới cùng đối ẩm với đại cữu huynh một phen.

Vừa uống rượu hắn còn vừa nói: “Tham gia quân vùng biên cương khổ thì khổ chút nhưng không bị dính phiền toái lớn, thật ra thì đệ không quá tán thành chuyện chỉ hai năm mà vào con đường làm võ quan, tam vệ mới nhìn thì đối xử quả thật không tệ khởi điểm cũng cao, không thể đi tới chức vị trên cùng còn có thể chuyển tới địa phương khác nhận chức võ quan, nhưng mà, quân đội bên cạnh Thiên gia, bên trong Túc Vệ cũng không dễ làm thế kia, người phàm trong một chục thần tiên kia sẽ phải gặp nạn, vận khí tốt có thể một bước lên cao, vận số kém là đá kê chân cho người khác.”

Uyển Như tự mình làm chút thức ăn cho hai người bọn họ, khi bưng đĩa lên bàn thì nghe được câu cuối cùng, nàng lập tức hỏi: “Nhưng nếu trúng võ cử cũng có khả năng bị ở lại kinh thành chứ?”

“Sau khi trúng cũng phải thông qua Lại bộ hoặc Binh bộ thuyên tuyển mới có thể nhận chức, đến lúc đó suy nghĩ chút biện pháp thuyên chuyển là được, không cần lo lắng.” Bộ dạng Tiếu Dương rất bình tĩnh, nhất thời cho hai huynh muội này ăn Định Tâm Hoàn.

Ba người đang tán gẫu, lại đột nhiên có người vào trong viện thông truyền thái giám trong cung giá lâm, mời tam lang và tam nương tử đi đón chỉ. Đúng như Tiếu Dương đoán, đúng là tin tức tốt.

Phu quân bay lên tới chức Ngũ Phẩm Du Kỵ Tướng quân, không chỉ có kiêm lĩnh chức Quả Nghị Đô Úy, Thiên gia còn ban thưởng năm trăm lượng vàng! Hơn nữa, ngay cả thê tử cũng có ban thưởng.

Khi Như Nương biết được mình đã trở thành Ngũ Phẩm Huyền Quân được triều đình sắc phong thì thật là cảm xúc ngổn ngang trăm mối, như muốn rơi lệ.

Từ khi nàng sống lại cho đến nay trong lòng luôn có chút hoảng sợ, sợ lại trở về như đời trước, sợ vị trí vợ cả của chính mình ngồi không vững, hôm nay sắc lệnh này vào tay gần giống như một khỏa Định Tâm Hoàn, nhất thời làm cho lòng người an tâm vô cùng.

Sau này, trừ phi là phạm vào thất xuất, ai còn có thể rung chuyển địa vị của nàng? Về phần khác, Uyển Như tin tưởng mình không thể nào dễ dàng phạm sai lầm bị người nắm lấy.

Sau khi được sắc phong mệnh phụ, thậm chí Uyển Như cảm thấy Tiếu Dương không chuyển đi nơi khác cũng không sao, cuộc sống này, thật sự tốt đẹp giống như mơ. . . . . . Nàng không khỏi âm thầm cầu nguyện, hi vọng giấc mơ ngọt ngào này kéo dài hơn chút, vĩnh viễn đừng tỉnh lại.

“Năm trăm lượng, ha ha, Như Nương, mau mau ký sổ, nhập kho.” Tiếu Dương đánh một cái vào đầu vai Uyển Như, nhất thời kéo nàng ra khỏi tình trạng hoảng hốt, xác thật mình thật sự không nằm mơ, thật sự được lợi ích lớn.

Nàng không khỏi giơ tay áo che miệng vui mừng mà nói: “Aizz, còn cười thiếp tham tiền, không phải chàng thấy tiền mắt cũng phát sáng ư?”

“Đây rất bình thường mà, 【chiến tranh thỏa mãn bản năng người hiếu chiến, đồng thời còn thỏa mãn dục vọng của người cướp bóc】.” Tiếu Dương rất thản nhiên buông tay cười một tiếng, thậm chí trực tiếp nói với Thôi Văn Khang, “Huynh xem, làm vũ phu vẫn có chỗ tốt, tối thiểu -- thăng chức nhanh.”

“Không sai, cho nên huynh cũng vậy, rất chờ mong theo sát bước tiến của đệ đi tới. Nhanh sắp xếp đi, huynh không sợ chịu khổ.” Đại cữu huynh gật đầu liên tục, vẻ mặt hâm mộ.

Vì vậy, hôm sau trời vừa sáng, sau khi Quả Nghị Đô Úy Tiếu Dương mới nhậm chức chào hỏi phụ thân và đại ca, thì sắp xếp thủ hạ thân vệ mang Thôi Văn Khang xiêm áo vải thô đi chỗ chiêu mộ binh ghi danh.

Đến đây, Thôi Văn Khang đưa cho phụ thân hắn một bức thư rồi dùng tên giả Khang Đại Lang vào quân doanh, cho đi cửa sau nhét vào là bởi vì chiến tranh bị thiệt hại cần chiêu mộ thêm hai trăm tân binh ở bên trong cánh quân, tiếp nhận trui luyện nửa năm mong đợi.

Lúc ra cửa, Tiếu tam lang nói với đại cữu huynh câu nói sau cùng: “Ít nhất phải sống qua ba tháng đầu, trước đó đệ sẽ không chú ý đến huynh, huynh cũng không được tìm người liên lạc với đệ, cẩn thận, ngàn vạn lần đừng phạm sai lầm lớn bị quân pháp xử trí, trong quân Tiếu gia không có cách nói ‘cầu tình’.”

“Ta sẽ cẩn thận.” Thôi Văn Khang khẽ mỉm cười, giơ tay lên chào muội tế (em rể), mặc dù trong miệng không nói cám ơn, nhưng trong lòng cảm khái rất sâu.

Trong《binh pháp Tôn Tử》nói rõ, người có trí, tín, nhân, dũng, nghiêm. Ở trong mắt đại cữu huynh, thấy trên người Tiếu tam lang có biểu hiện của năm điều kia, hắn tin tưởng đối phương sẽ đối xử tử tế với muội muội mình tạm thời không cần quan tâm, cũng tin tưởng trong nửa năm này mình có thể từ trong quân đội nghiêm binh nghiêm tướng của Tiếu gia thu hoạch được rất nhiều.

Cái gọi là “phương pháp dụng binh, giáo giới (quy định) làm đầu”, khi Thôi Văn Khang chân chính được sắp xếp trong đội ngũ bắt đầu tiếp nhận huấn luyện, hắn mới sâu sắc cảm nhận được rốt cuộc sự nghiêm khắc của Tiếu gia trong quản lý là như thế nào.

Mới chính thức cảm nhận được cái gì gọi là “Mệnh lệnh ra như Nhật Nguyệt, như dãy núi, run sợ như sấm sét, nhanh chóng như gió lướt”.

Ví dụ như, tên họ mỗi binh lính cũng được ghi vào “Sách võ nghệ”, thành tích huấn luyện chia làm chín cấp, tức Thượng Trung Hạ mỗi cái đều tam đẳng, phàm thành tích thuộc thượng đẳng binh lính đều có thưởng, ví dụ như thêm món ăn, nghỉ ngơi …, sau trung đẳng miễn, hạ đẳng chịu phạt.

Không chỉ có phạt binh lính còn phải phạt các cấp sĩ quan cấp cao dẫn đầu!

Sau khi trải qua huấn luyện đơn giản tháng thứ nhất, tháng thứ hai đã bắt đầu chính thức khảo hạch, trong khảo hạch vào bảy ngảy, mười lăm ngày mà xuất hiện thành tích hạ đẳng, vậy cấp trên của người đó liền thảm, hạ thượng đẳng phải trói đánh, hạ trung đẳng trói đánh thêm xuống chức, hạ hạ đẳng trói đánh hạ chức!

Vào giờ học tập xạ kích thì Thôi Văn Khang bởi vì trong ngày thường vốn yêu săn bắn, vì vậy tài bắn cung thắng vượt xa những kẻ bên cạnh, giáo đầu huấn luyện bọn họ giật nảy mình, trong kỳ khảo hạch vào bảy ngày xếp hạng hắn vị trí thứ nhất.

Tiếu Dương nói đúng sẽ không quan tâm tới đại cữu huynh trong ba tháng đầu, nhưng vẫn không nhịn được bớt thời gian dạo bước đi Tiểu Giáo trường Tây Môn quan sát tân binh khảo hạch, Thôi Văn Khang mặc trang phục vải thô ăn mặc gọn gàng hoàn toàn đẹp mắt chạy bộ ra, đứng ở phía trước nhất, tầm mắt của hai người giao nhau dù cách một thao trương to như vậy.

Lần đầu nhìn thấy vị con cháu nhà quan ăn mặc như vậy còn vẻ mặt thành thật chạy chậm, tam lang nín cười, cố nén điều chỉnh vẻ mặt thành bộ dáng vô cùng nghiêm túc.

Kết quả, vị Khang Đại Lang đang bắn tên bị vị trưởng quan được trên dưới trong quân gọi là “Tam lang liều mạng” trừng, nhất thời luống cuống, tay run một mũi tên này “Vèo”  khỏi tấm bia.

“【oh!】. . . . . .” Tiếu Dương nói nhỏ một tiếng, nhất thời dẫn tới Tiểu Hiệu úy bên cạnh tìm tòi nghiên cứu, sử dụng ánh mắt hỏi hắn đang nói cái gì.

Tam lang vội vàng giả bộ ho khan cho qua, trời mới biết mới vừa mình nói những thứ gì, ngươi hỏi ta, ta còn không biết hỏi ai đây này!

Qua đầu lại nhìn, lúc này rốt cuộc Thôi Văn Khang phát huy bình thường, toàn bộ chín mũi tên còn sót lại đều là thượng đẳng. Tiểu Hiệu úy trực tiếp cười nói: “Khang Đại Lang này cũng không tệ lắm, đi đội nhóm, phân biệt đánh trống cũng không có vấn đề gì, kỹ thuật tấn công học nhanh cũng có sức lực, trước mắt xem ra cũng không thiếu can đảm, cũng có thể thử lấy đi làm binh lính tuần tra.”

“Xem kỹ hơn một chút, lúc này mới tuần đầu tiên thôi.” Tiếu Dương không tốt dội cho đối phương chậu nước lạnh nói thẳng vị Khang Đại Lang này học thành xong là phải đi, chỉ nói quan sát cho kỹ, “Kỹ thuật tấn công là ai dạy? Động tác võ thuật đẹp! Gần đây ta suy nghĩ một bộ Quân Thể Quyền, thời gian trễ chút ngươi tìm mấy quân sĩ am hiểu đọ sức cận thân tới tìm ta, trước luyện một chút, xem có thể mở rộng toàn quân hay không.”

Thật ra thì, từ xưa tới nay chỉ có nhân tài trí dũng song toàn có thể làm tướng lĩnh, nếu dũng mà vô tri chỉ xứng làm quân sĩ anh dũng đấu tranh.

Trong hai tháng còn lại, Thôi Văn Khang cố gắng thích ứng hoàn cảnh quân đội, học nội dung binh thư bằng cách nhớ chút nội dung binh thư rồi dung nhập vào trong thực tế, Tiếu Dương thì đang vắt óc tìm mưu kế huấn luyện binh, cho hắc giáp khinh kỵ thí nghiệm chiến lược tán binh cùng với thực chiến kỹ thuật tấn công mới lặp lại trong suy nghĩ của mình.

Từng ngày cứ trải qua như vậy, cho đến một ngày nào, Tiếu lão tướng quân nhận được một phần “công báo” mới nhất từ kinh thành truyền tới, nhất thời nhíu mày lại, rồi sau đó, ông lập tức sai người gọi hai đứa con trai.

“Xem tin tức này, các con có suy nghĩ gì.” Tiếu lão tướng quân chỉ vào dòng chữ trên công báo.

Tác giả có lời muốn nói:
“Phương pháp dụng binh, giáo giới làm đầu” xuất từ 《Trị Binh trong binh pháp Ngô Tử》,

Công báo: giấy báo sớm nhất Trung Quốc bắt nguồn từ giai đoạn đầu Tây Hán vào 2000 năm trước. Lúc ấy tất cả quận ở kinh thành Trường An Tây Hán cũng sắp đặt nơi đóng quân, cái này  gọi là “dinh”, có đại biểu thường trú, nhiệm vụ của bọn họ chính là làm liên lạc giữa các thủ trưởng ở các quận và Hoàng đế, định kỳ viết chỉ dụ chiếu thư của hoàng đế, dâng sớ của quan lại chờ văn thư phía chính phủ cùng với tình báo đại sự có liên quan chính trị cung đình, ở trên thẻ tre hoặc tơ lụa, sau đó do người mang tin tức cưỡi ngựa thông qua đường núi truyền tống đến tất cả trong tay trưởng quan các quận.


Đã sửa bởi hoa hồng lúc 30.12.2018, 16:57.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
11 thành viên đã gởi lời cảm ơn hoa hồng về bài viết trên: Bora, LittleMissLe, QueenRebel, TTripleNguyen, Thongminh123, antunhi, girl051, ngoung1412, qh2qa06, xichgo, zinna
     
Có bài mới 06.07.2017, 06:59
Hình đại diện của thành viên
Đại Thánh Thần Hỏa Hồng Kỳ Lân Bang Cầm Thú
Đại Thánh Thần Hỏa Hồng Kỳ Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 08.07.2013, 14:31
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 1446
Được thanks: 11488 lần
Điểm: 29.77
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Sống lại làm ái thê nhà Tướng - Mặc Ngư Tử 1123 - Điểm: 57
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 35: Hồng Tụ Thêm Hương

Tiếu Húc, Tiếu Dương vừa cúi đầu xem, nhất thời thay đổi sắc mặt, trên công báo truyền đến một tin tức vô cùng trọng yếu: thứ sử Mông Châu khu Kiếm Nam chính gốc tiêu xài hoang phí, cai quản dân chúng khắc nghiệt, thủ lĩnh Ô Man ở địa phương dẫn dắt bộ tộc khởi binh phản kháng, chỉ mấy ngày lửa cháy lan ra đồng cỏ đưa đến cục diện xuất hiện các cuộc phản loạn quy mô nhỏ ở Tây Nam Di, triều đình đã mệnh cho võ tướng dưới trướng của An Nam Đô Hộ Phủ dẫn binh Thục đi chinh phạt.

Đoạn văn ngắn ngủi này có lẽ không đáng lưu tâm, những ai biết được điều biết có thể nếm ra từ trong đó mùi máu tươi nồng nặc.

“Phụ thân, phụ thân muốn chúng con phát biểu cảm nghĩ gì?” Trong lòng Tiếu Dương bắt đầu xuất hiện các ý tưởng, lại không biết cha ruột mình thích nghe người nào nói?

Tiếu lão tướng quân bình tĩnh ngồi ở trên ghế dựa lưng cao, rất mong đợi nhìn về hai đứa con trai, phân phó nói: “Cứ tùy tiện nói một chút, chuyện đầu tiên các con nghĩ đến khi biết chuyện này là gì?”

“Làm phản với quy mô nhỏ?” Tiếu Húc trực tiếp cười lạnh một tiếng, lắc đầu nói: “Chỗ Tây Nam Mông Châu giáp vùng biên giới, nhiều tộc người địa thế phức tạp, đúng lúc trong đất Thục thiếu tướng tài -- an ổn thì cũng không có gì, một khi dân loạn tất thành họa lớn.”

“Có một bộ lạc bên ngoài Tây Nhung cũng giáp với bên kia, chúng ta cũng phải đề phòng.” Tiếu Dương thoáng chút đăm chiêu suy nghĩ nói: “Đám người kia dễ thấy lợi mà toan tính vùng lên, không thể xem thường.”

Lại nói, thời gian Đại Tề xây dựng nước cũng không lâu chỉ năm sáu chục thôi, thời gian đầu biên cương vẫn rung chuyển không ngừng, nay trên dưới nhẫn tâm dọn dẹp một phen sau đó mới hơi an ổn ba đến năm năm, chưa từng nghĩ, mới vừa đánh lui Tây Nhung địa khu Tây Nam lại ồn ào.

Nếu loạn dân vẫn thẳng tiến về hướng đông, vùng Trung Nguyên cũng sẽ bị tổn thương, nghiêm trọng hơn chút nữa, sau khi hoàng quyền rung chuyển, Tây Nhung, Bắc Địch, Liêu Tát thừa thế xông lên, vậy sẽ là thiên hạ đại loạn.

Mặc dù có câu nói “cầu phú quý trong nguy hiểm”, tuy Tiếu gia cũng không còn trông cậy vào long bào nâng cao một bước, có thể hơi đục nước béo cò, nhưng nếu thế cục vô cùng hỗn loạn cũng không thế nào tốt đẹp được.

“Còn gì nữa không?” Tiếu lão tướng quân cũng không bất mãn với đôi câu nói của các con, khích lệ bọn họ suy tư nhiều hơn.

Tiếu Húc dưới cái nhìn soi mói của phụ thân lại mở miệng: “Bản triều trọng nội quan khinh ngoại quan, không ít Thứ Sử địa khu man di đều là cách chức dời qua, vô vọng trở về kinh trong lòng có oán tất nhiên tham lam mà bạo ngược, vơ vét của cải ức hiếp hương dân thì rất bình thương, bóc lột quá nặng kết cục bết bát nhất chính là quan bức dân phản, con đoán, quan chức Thứ Sử Mông Châu Cập Kỳ Chúc hiện nay hơn phân nửa đã ‘hi sinh vì nhiệm vụ’ rồi, quan nha còn ở đó hay không đều khó nói.”

“Thật ra thì, đất đai địa khu Tây Nam Di phì nhiêu mà rừng cây đông đảo, sản vật phong phú, so với chỗ chúng ta tốt hơn nhiều, Mông Châu lại thông Tây Nhung, Đại Tần, Nam Thông, nơi đây năm trước cũng có cống tiến san hô, hổ phách, kỳ trân dị bảo Minh Nguyệt châu.” Tiếu Húc ngồi xếp bằng vừa nói, vừa dùng ngón trỏ phải khẽ đánh lên bàn, trầm ngâm nói: “Cũng chỉ là con đường có mây mù ngăn cản mưu kế sâu xa mà thôi, nếu Thứ Sử địa phương có thể nghiêm túc cai quản cũng không biến thành như vậy. Hôm nay, trừ trấn áp, còn phải trấn an, gánh nặng đường xa lắm đây.”

Sau đó, Tiếu Húc lại nói chút ý kiến của mình về việc vì sao trấn áp, rồi trấn an như thế nào cùng với cai quản địa khu Tây Nam Di như thế nào, lúc này mới cười tủm tỉm nhìn về tam lang, dương dương cằm để cho hắn tiếp tục bổ sung nói rõ.

“Aizz, làm đại ca đúng là tốt, mở miệng nói trước một đống rồi sau đó lại không để cho đệ có cơ hội biểu hiện nào!” Tiếu Dương cười như oán trách một câu rồi sau đó mới nói suy nghĩ của mình, nội dung cũng không nhiều nhưng rất tinh túy, “Con nghĩ, không phải Thiên gia đè ép con không cho chuyển đi sao? Đây có lẽ chính là một cơ hội. Gần đây, con luôn nghiên cứu chiến thuật tán binh, rất thích hợp vận dụng ở địa khu rừng rậm Tây Nam, nếu binh Thục trấn áp thất bại con có thể tiến hành, cho dù thành công thì địa khu Mông Châu cũng có trăm việc đợi làm, thiếu hụt không ít cũng không nhất định có người dám đi, đúng không?”

Hắn vừa dứt lời không đợi Tiếu lão tướng quân mở miệng, Tiếu Húc đã trừng hai mắt phản đối nói: “Có phải lúc nãy huynh đã hình dung địa khu Tây Nam Di kia quá tốt đẹp rồi phải không nhỉ? Thật ra thì Mông Châu không tính là chỗ tốt, man di hung hãn và người Tây Nhung cũng không khác biệt nhau lắm, nhưng cố tình Nhung Khấu gặp chỉ có thể giết, bên kia cũng quản lý dân chúng -- chạy tới nơi đó làm quan giày vò không chết được đệ ư!”

“. . . . . .” Nhất thời Tiếu Dương im lặng, mới vừa rồi cũng không biết là ai nói phong cảnh Tây Nam Di đẹp, đất đai phì nhiêu, tiền nhiều người dốt, không đúng, huynh ấy nói là “Sản vật phong phú, tính tình Man Tộc thẳng thắn” .

“Binh sĩ Tiếu gia còn e ngại hiểm trở?” Tiếu lão tướng quân cười vuốt chùm râu đen dưới cằm, rất hài lòng với biểu hiện của hai đứa con trai.

Trưởng tử Tiếu Húc rất có cái nhìn đại cục, thấy mong chờ phải xa; con trai thứ ba lại duy trì hình thức thực tế, suy nghĩ nhạy cảm giỏi về bắt cơ hội; lão tứ Tiếu Minh thích hợp đi đường quan văn, ba người có thể hỗ trợ cũng như dìu dắt lẫn nhau, như thế, lại vì Tiếu gia kéo dài ba bốn mươi năm huy hoàng cũng không thành vấn đề! Aizz, nếu nhị lang một mãnh tướng kiêu dũng thiện chiến còn tại thế vậy thì càng hoàn mỹ. . . . . .

“Phụ thân đồng ý suy nghĩ của con?” Tiếu Dương cười rực rỡ như biết rõ còn hỏi, ngay câu nói đầu tiên của Tiếu đại tướng quân đã làm cho hắn hiểu, phụ thân để cho bọn họ đến thư phòng rõ ràng chính là vì nói chuyện đổi đi nơi khác.

“Viết phương pháp tác chiến tán binh trong suy nghĩ của con lên tấu chương, không đề cập tới chuyện Mông Châu, chỉ nói con suy nghĩ tới nguyên nhân của nó, hoàn cảnh áp dụng cùng với điểm chính huấn luyện, bên này ta thay con dâng lên Thiên gia.” Tiếu lão tướng quân sau khi phân phó Tiếu Dương lại nhìn Tiếu Húc, “Đại thọ bảy mươi tuổi của ông ngoại các con cũng sắp đến rồi, đại lang, con dâng tấu xin hộ tống mẫu thân trở lại kinh thành, viết rõ hi vọng mang theo tam lang xin Vĩnh An vương làm lễ đội mũ.”

“Bổ sung quan lễ ư? Không phải sau khi thành thân con đã làm ở từ đường rồi sao.” Tiếu Dương nói đến một nửa thì im lặng, Hoàng đế cũng không biết từ đường của Tiếu gia hắn ở vùng biên cương mới là từ đường thật, ừm, đúng là phải trở lại kinh thành một chuyến.

Nhất định Thiên gia không hy vọng tướng ở biên cương cũng chạy về kinh, hộ tống Thanh Giang quận chúa thăm phụ thân chỉ cần một đứa con trai là đủ rồi, mà hai phần tấu chương đưa lên cùng thời gian, không sai biệt lắm cũng chính là lúc tình hình chiến trận ở bên Tây Nam Di kia có kết luận.

Đều không cần nghĩ cũng biết, cho dù tình huống Mông Châu như thế nào, Thiên gia cũng sẽ có khuynh hướng gặp tam lang một lần. Sau đó gặp vua lấy tình để cảm động, lấy lý lẽ nói rõ, rồi ông ngoại Vĩnh An vương giúp một tay nói tốt cho người, chuyện đổi đi nơi khác tất nhiên không thành vấn đề.

Tiếu Dương vui vẻ trở về tiểu thư phòng của mình múa bút thành văn, liên tục ba ngày cho đến nửa đêm vẫn như đốt đèn suy nghĩ không nghỉ, Như Nương từ xa nhìn thư phòng sáng bừng, bưng chén canh nóng vừa mới nấu xong nhẹ nhàng bước tới.

Sau khi gọi mở cửa, Uyển Như mặc váy ngắn chỉnh tề màu hồng phiêu dật, lười biếng xõa búi tóc cười đi tới bên cạnh tam lang, để khay vào trên bàn, tay trái nắm ống tay áo chậm rãi lộ ra khoản da thịt trắng noãn trên cổ tay phải, sau đó dùng những ngón tay với móng tay được lá cây bóng nước sơn thành màu đỏ chậm rãi nâng nắp chén bạc lên.

“Đây là dùng Hà Thủ Ô, Lộc Huyết, Lộc Cân… nấu canh cam lộ, thức đêm tổn hại sức khỏe, dùng để bồi bổ.” Như Nương đứng ở bên cạnh tam lang nhẹ nhàng mềm mại nói, vừa trực tiếp sử dụng thìa múc một muỗng canh đặc đưa tới trong miệng Tiếu Dương.

Trên cổ tay trắng như tuyết vòng tay ở dưới ánh đèn lắc lư nhộn nhạo, áo màu hồng khoác lên bộ ngực sữa quyến rũ động lòng người, giọng nói mềm mại càng thêm mang theo hấp dẫn vô cùng, nhất thời chọc cho trong lòng tam lang loạn nhịp ngứa ngáy như mèo gãi.

“Viết cũng không sai biệt lắm rồi, trau chuốt một phen nữa là có thể đại công cáo thành.” Sau khi Tiếu Dương nói xong, chỉ hai ba hớp đã uống cạn canh trong chén, rôi muốn nói cho Uyển Như biết công việc hôm nay tạm thời chấm dứt, hai ta trở về phòng nghỉ ngơi ngày mai trở lại bàn chính sự.

Ai có thể nghĩ, Uyển Như lại kéo tay áo rộng, đầu tiên là ném hương liệu không biết tên vào trong lư hương, lại trở về trước bàn đọc sách dùng bàn tay ngọc trắng mịn mềm mại nhặt lên khối mực tàu, ở trong nghiên mực vẽ vài vòng nhỏ từ từ xay nghiền.

Đồng thời, nàng còn mềm mại cười nói: “Lần đầu đứng đắn viết ‘Hồng tụ thêm hương đọc sách thâu đêm’ đâu rồi, A Dương, thiếp phục vụ chàng viết văn chương, được không?” (Giờ chắc các bạn hiểu tiêu đề chương rồi nhỉ? Tức có thư sinh đọc sách thâu đếm có người con gái đẹp chêm thêm đèn …v.v cho thư sinh.)

“Được, cũng tốt.” Tiếu Dương cố gắng nở nụ cười, lại bắt đầu vùi đầu chịu khổ viết tấu chương, cũng không thể mất hứng đúng không? Thê tử muốn cùng minh cố gắng thì để nàng làm cùng vậy.

Uyển Như lại vô cùng không thành thật dựa vào chiếc ghế lưng cao hắn đang ngồi, tay trái mài mực tay phải khoác lên đầu vai Tiếu Dương, chơi đùa với sợi tóc trên thái dương của hắn, mông còn như có như không cọ lên cánh tay trái hắn.

“. . . . . .” Ngay sau đó, Tiếu Dương dừng bút lại, lòng không yên thiếu chút nữa viết ra một đống chữ như gà bới. Không bao lâu, hắn lại cảm thấy trên người mình bắt đầu có chút nóng lên, miệng đắng lưỡi khô.

Sau khi uống một hớp trà lạnh, tam lang mơ hồ có chút cảm thấy kỳ quái, đồng thời bàn tay đang chơi đùa sợi tóc của hắn lại dời đến sau lưng vuốt ve, lúc này hắn mới phục hồi tinh thần lại, nhớ lại câu nói đầu tiên khi thê tử vào cửa nội dung cụ thể: dùng Hà Thủ Ô, Lộc Huyết, Lộc Cân… nấu canh cam lộ bồi bổ.

Đây chính là đồ bổ máu, bổ dương khí, một chén to nóng hổi uống vào toàn thân có thể không nóng ran sao?

Tiếu Dương trực tiếp nhíu đuôi lông mày, cười hỏi thê tử: “Ba ngày này ta không trở về phòng nghỉ ngơi nàng ngủ một mình khó chịu không? Hoặc là, lấy một chén đồ như vậy chẳng lẽ là muốn nhìn ta chảy máu mũi, vui lắm ư?”

“Nào có, canh cam lộ là đồ tốt nổi danh, người ta đau lòng chàng mới đi nấu!” Uyển Như chết không thừa nhận mình rắp tâm không tốt, đẩy đầu vai Tiếu Dương làm nũng.

“Thật? Thật sự không phải ngủ một mình khó chịu?” Tiếu Dương đặt bút xuống, đưa tay ôm eo   Uyển Như cho nàng ngồi lên chân mình, nhốt lại trong ngực, sau đó than khẽ, “Vậy vạn nhất tương lai ta chuyển đi nơi khác không thể mang theo nàng thì làm sao đây? Đêm không thể say giấc lại giày vò mình?”

“Tại sao không thể mang theo thiếp?” Uyển Như rất nghi ngờ đưa tay muốn lấy bản phác thảo tấu chương của Tiếu Dương lên xem, đồng thời còn như chuyện đương nhiên thổ lộ: “Chàng đi đâu thiếp liền đi theo đó chứ sao nữa.”

Tam lang trước nàng một bước cất tờ giấy đi, không cho nhìn trộm: “Đây là viết chiến thuật, chiến lược, không phải nói đổi đi nơi khác, nàng không tiện xem.”

“A, vậy rốt cuộc chàng muốn đi chỗ nào?” Uyển Như đưa lưng về phía Tiếu Dương nhíu mày, cho đến bây giờ hắn cũng không hoàn toàn tin tưởng nàng mà có chút tiếc nuối.

“Tạm thời còn chưa quyết định, nhưng khẳng định không đi được chỗ giàu có như Giang Nam ...” Sau khi Tiếu Dương trả lời vừa chỉ hộc tủ đối diện bên tường, phân phó nói: “Bên kia là Quy Tư Bồ Đào Tửu lấy được từ chỗ phụ thân, đi lấy tới chúng ta uống hai hớp.”

Uyển Như theo lời đứng dậy đi lấy vò rượu nhỏ và chung rượu, đợi nàng xoay người trở lại, nhất thời im lặng -- cả bàn cũng đã bị Tiếu Dương nhanh chóng dọn dẹp sạch sẽ, trống trơn, lộ ra một nơi lớn trống rỗng không có gì!

“Đây chính là rượu ngon cống phẩm trong truyền thuyết Tây Vực, lại được dân bản xứ gọi là ‘Musailaisi’ (rượu Tây).” Tiếu Dương nhìn Uyển Như nhìn về phía mặt bàn sững sờ, vội vàng cười nhận lấy vò rượu rót rượu vào trong chén bạch ngọc gần như trong suốt, chất lỏng màu hổ phách trong suốt nhất thời trút xuống, mang theo một mùi thơm đập vào mặt.

“Bồ Đào Mỹ Tửu Dạ Quang Bôi, uống vào lập tức thúc giục dục vọng, đúng không?” Uyển Như khẽ cười một tiếng, nâng ly rượu tới bên môi nhấp một phần nhỏ rồi lại khẽ ngửi, “Hình như dùng thêm Hoa Hồng và Hoa Đinh Hương làm gia vị? Ừ, còn có vị dâu.”

“Nghe nói còn có thêm chim bồ câu và thịt dê nướng cùng nhau chưng cất rượu.” Tiếu Dương tùy ý bổ sung một câu sau đó cười ôm eo Uyển Như, nhẹ nhàng ôm xoay một cái đặt ái thê vào trong ghế lưng cao, đứng thẳng mắt nhìn xuống nói: “Phẩm tửu là để có chút thú vị trong đó, đâu như nếm gia vị? Chưng cất rượu không như suy nghĩ của nàng, cứ uống từng ngụm lớn.”

“Cố ý đổi chủ đề đúng không? Người ta hỏi chàng chuyển đi chỗ nào cũng không trả lời.” Uyển Như rũ mắt vừa nghiêng đầu, lườm hắn một cái giận cười nói: “Muốn chuốc thiếp uống say làm chuyện xấu ư?”

“Không, ta chỉ muốn ‘làm’ chuyện tốt.” Tiếu Dương nhấn mạnh chữ kia, cắn răng nói một câu như thế, sau đó nhanh chóng đưa tay trái nâng cằm Uyển Như, đồng thời tay phải nâng ly rượu rót rượu ngon vào trong đôi môi đỏ quyến rũ kia.

“A! Chàng xấu lắm!” Uyển Như khẽ quẩy người, nhất thời một chút rượu chảy xuống theo cổ nàng, nhanh chóng chảy đến rảnh sâu giữa bầu ngực, dần dần biến mất tích.

“Lộn xộn cái gì, lãng phí mất rồi? Đây chính là rượu ngon cống phẩm đấy!” Dứt lời Tiếu Dương cúi người liếm mạnh vào trên cổ nàng, môi lưỡi dọc theo con đường rượu chảy xuống từ từ thăm dò xuống dưới, muốn chôn sâu vào trong nơi thơm ngát kia.

“Ghét!” Uyển Như nói thầm một tiếng sau đó trêu chọc nhấc chân đá tới bụng dưới hắn, lại bị tay phải tam lang giữ lại cổ chân, sau khi hắn uống rượu trong ly vào thì đưa tay để ly ra sau lưng, lúc này mới rảnh tay từ từ rút đi giày thêu vớ lưới của ái thê, chân ngọc hồng hào để vào trong ngực vuốt ve.

Rồi sau đó, Tiếu Dương lại dựa về phía trước, tiếp cận tới môi Uyển Như, gò má hai người không khỏi càng dán càng gần, trên người tam lang mang theo mùi rượu nồng đậm hơi thở cũng từng đợt gãi lòng của nàng.


P/S: Đại Tần (La Mã, vùng cận đông ), Lưỡng Việt ( bao gồm Lưỡng Quảng, Việt Nam, bộ phận địa khu Vân Quý (tên gọi chung của hai tỉnh Vân Nam và Quý Châu), nên Nam Việt Quốc tên mượn dùng trong lịch sử được Hán Vũ Đế diệt, hắc hắc )


Đã sửa bởi hoa hồng lúc 30.12.2018, 16:58.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
14 thành viên đã gởi lời cảm ơn hoa hồng về bài viết trên: Bora, HNRTV, LittleMissLe, Mưa biển, TTripleNguyen, Thongminh123, Windyphan, antunhi, girl051, hh09, ngoung1412, qh2qa06, xichgo, zinna
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 110 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Sống lại làm ái thê nhà Tướng - Mặc Ngư Tử 1123

1 ... 35, 36, 37

3 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 185, 186, 187

4 • [Hiện đại] Mèo yêu - Hà Thư

1 ... 25, 26, 27

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 29, 30, 31

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 103, 104, 105

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • [Xuyên không] Vương phi hắc đạo chiếm nhà giữa - Tiêu Tương Điệp Nhi

1 ... 31, 32, 33

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Yêu nghiệt trở về - Băng Lãnh Nữ Nhân

1 ... 49, 50, 51

11 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 125, 126, 127

[Cổ đại - Trùng sinh] Tướng phủ đích nữ - Trầm Hoan

1 ... 99, 100, 101

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 193, 194, 195

14 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

15 • [Hiện đại] Chúng ta ly hôn - Nha Thất

1, 2, 3, 4, 5

16 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

17 • [Hiện đại] Hứa với em mười năm tình thâm - Tây Tây Tiểu Lâu

1 ... 18, 19, 20

18 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 17, 18, 19

19 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

20 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246



Suzu Adelia: Bao nhiêu bài viết thì mở được chức năng tin nhắn ạ?
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 606 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 438 điểm để mua Mề đay đá Citrine 5
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua PC LCD
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 265 điểm để mua Bé mi gió
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 416 điểm để mua Panda có cánh
meoancamam: Xin chào mọi người! Mình đang làm một bài luận tiếng Anh và rất cần lời khuyên từ mọi người, nếu ai có thể hãy giúp mình với :<Xem thêm
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 509 điểm để mua Cô gái phép thuật 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 754 điểm để mua Ngọc cam
Tuyền Uri: Nay sinh nhật em đó :hixhix:
Shop - Đấu giá: Tú Vy vừa đặt giá 424 điểm để mua Thỏ hồng
Tú Vy: Mách liền
Tuyền Uri: Muốn đánh mod st vn ghê, âm điểm cmnr :cry: hựn nhé. Hựn luôn đứa nào đi mách lẻo bên kia nhé :))
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Thỏ mây
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Giỏ hoa
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 395 điểm để mua Panda có cánh
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Mashimaro vệ sinh toilet
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Cặp đôi người tuyết 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 376 điểm để mua Bạch Dương Nam
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Pooh ăn mật
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 349 điểm để mua Dù trái tim
Công Tử Tuyết: Truyện Vợ yêu con cưng của tổng giám đốc - Thượng Quan Nhiêu được sưu tầm về diễn đàn, bạn chịu khó chờ bạn ý post tiếp hoặc mod post lên rồi đọc nhen
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 381 điểm để mua Mercedes
Van9292: Các admin ơi mình đang xem Vợ Yêu Con Cưng Của Tổng Tài - Thượng Quan Nhiêu sao ghi tình trạng Đã Hoàn 235 chương nhưng khi xem đến trang 41 chỉ mới được phân nữa số chương thì hết rồi ??? Ai giúp mình với
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 236 điểm để mua Giường bệnh tình yêu
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Ốc sên khoe kẹo
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Thiên Bình Nam
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 299 điểm để mua Bé chơi thú nhún
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé bò
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 328 điểm để mua Xe của cô bé Lọ Lem

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.