Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 487 bài ] 

Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

 
Có bài mới 04.07.2017, 00:48
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 16.01.2016, 20:00
Bài viết: 1838
Được thanks: 5076 lần
Điểm: 10.57
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 12
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 297 : Biểu Ca Mặc Ngôn

Edit: Huệ Mẫn

Beta: Sakura

Chân Hoán là một thư sinh, nào có gặp qua tình huống như thế này, trong lúc nhất thời quên tránh, một quyền đấm mang theo tiếng gió đánh tới.

Cánh tay với bắp thịt căng chắc kia bị một đôi tay ngọc thon dài vững vàng chặn đè lại, Chân Diệu vội vàng kêu một tiếng Tứ biểu ca.

Ôn Mặc Ngôn mắt to mày rậm, ngày thường trên mặt luôn mang theo nụ cười sảng khoái, lúc này sắc mặt lại lạnh như băng, nhìn có chút kinh người, cắn răng nói: “Nhị biểu muội, muội buông ra.”

“Buông ra có thể, nhưng huynh không thể đánh người.”

Ôn Mặc Ngôn không có lên tiếng, cứ lôi kéo như vậy cũng không hay, Chân Diệu liền buông lỏng tay.

Ai ngờ tay mới vừa vừa buông lỏng, Ôn Mặc Ngôn vẫn đấm một cái, nện vào đầu vai Chân Hoán.

“Tứ biểu ca!” Chân Diệu tức chết đi được, hung hăng trợn mắt nhìn hắn.

Ôn Mặc Ngôn quật cường trừng mắt  lại, thở hổn hển nói: “Nhị biểu muội, đầu năm Nhã Kỳ còn thật tốt, trong chớp mắt người đã không còn, nếu muội đau lòng ca ca muội, cũng không thể không nói phải trái như vậy!”

Chân Diệu biết tính tình biểu ca này của nàng thẳng thắn, ban đầu Ôn Nhã Kỳ leo lên giường Chân Hoán không có để cho huynh ấy biết được, nghĩ đến lần này đưa tin, Đại ca cảm thấy những chuyện kia không tiện nói rõ ràng ở trong thơ, cho nên Nhị mợ cùng Tứ biểu ca nhận được tin nào biết nguyên do, bỗng dưng mất một nữ nhi, nhất định là nén giận chạy tới.

Ngay trước mặt đông đảo hạ nhân, Chân Diệu không thể nói quá nhiều, dứt khoát không để ý tới Ôn Mặc Ngôn, trực tiếp đi tới chỗ Tiêu thị, đến trước thi lễ một cái: “Nhị mợ, có lời gì, chờ vào trong phòng, cháu gái lại nói rõ ràng với ngài, bây giờ có rất nhiều người nhìn đây.”

Tiêu thị nhìn già hơn trước, chỉ bới một búi tóc đơn giản, cắm một cây ngân trâm cũ hình hoa mai.

Bà liếc mắt nhìn Chân Diệu, nước mắt rơi xuống, lại không có xúc động như Ôn Mặc Ngôn, khẽ mím môi gật đầu một cái, còn không quên khàn khàn giới thiệu: “Đây là Nhị biểu tẩu Hình thị của cháu. Là năm ngoái vào cửa.”

Tiêu thị sinh được hai người con trai, một đứa đứng hàng thứ hai, một đứa đứng hàng thứ tư.

Chân Diệu khom người thi lễ: “Chào Nhị biểu tẩu.”

Nàng âm thầm quan sát một cái.

Hình thị vóc người rất cao, một khuôn mặt dài, ánh mắt nhỏ hẹp. Khóe mắt hơi cong. Hơi có mấy phần quyến rũ, khi ánh mắt lưu chuyển lại vô ý tỏa ra cảm giác có vài phần lạnh lẽo, nhìn một cái thì không phải là một vị phụ nhân hiền lành ngoan ngoãn dễ bảo.

“Biểu muội khách khí. Trước dắt bà bà vào nhà đi.” Hình thị một bên xoay người, giống như lơ đãng hỏi, “Không biết cô ở nơi nào?”

Vấn đáp giữa nữ quyến với nhau, Chân Hoán không tiện chen lời, nghe nàng nhắc tới Ôn thị thì sắc mặt lạnh đi mấy phần.

Vị biểu tẩu này thật đúng là một người lợi hại, vừa gặp lần đầu đã đâm một kích khơi mào chuyện. Nhị mợ là mẹ của tẩu tẩu(vợ của em trai), theo đạo lý thường tình đi một đường xa tới đây, mẫu thân nên là đích thân nghênh đón. Nhưng trong loại trường hợp này, nếu là mẫu thân không thể xuất hiện, vậy là có nguyên nhân, không tránh khỏi phải hỏi rõ. Như vậy rất dễ tổn thương đến tình cảm đôi bên, cũng không biết muội muội có ứng phó được không.

Chân Hoán nhìn Chân Diệu một cái.

“Mẫu thân bởi vì chuyện của biểu muội mà bị bệnh, đang nghỉ ngơi, Nhị mợ, trước tiên cháu dẫn ngài đi gặp tổ mẫu. sau đó lại đi gặp mẫu thân.” Chân Diệu bình tĩnh nói.

Tiêu thị đau buồn quá độ, một lòng mong đợi gặp Ôn thị hỏi cho rõ, tất nhiên nghe không hiểu đã xảy ra chuyện gì, vừa nghe liền thuận theo gật đầu một cái, Chân Diệu đỡ một bên cánh tay của bà đi vào bên trong. Nhưng trong lòng Hình thị giật mình.

Nghe lời nói ý tứ này, lẽ nào lỗi lầm là do cô em chồng?

Nếu không chỉ bằng việc cô em chồng tự vẫn chết ở trong phủ của cô, thì biểu muội sẽ không thể trấn định như vậy được.

Trong lòng có tính toán, sắc mặt Hình thị liền trầm trọng mấy phần.

Đối với cô em chồng yểu mệnh thì nàng không có phân nửa tình cảm, do cái chết kỳ lạ của cô em chồng đầy nghi hoặc, Bá phủ nói không chừng thì sẽ bởi vì áy náy mà bồi thường mấy phần, phu quân không đi được, nếu nàng không đi theo, há chẳng phải là cũng tiện nghi tiểu thúc (Chú của chồng – ở đây là chồng của người cô nên gọi là chú).

Hình thị đỡ Tiêu thị đi vào bên trong, trên mặt đường lót đá xanh sạch sẽ bằng phẳng, nhóm hạ nhân quần áo đầy sức sống, đi trên đường tay chân nhẹ nhàng rón rén, thấy đoàn người Chân Diệu liền một nhóm thân thủ hạ thấp xuống hành lễ, mà ở đằng kia ngói xanh tường đỏ, hoa và cây cối xanh tốt, chỉ cảm thấy một đôi mắt cũng không đủ dùng rồi.

Tưởng thị đang đứng ở trên bậc thang, thấy đoàn người đến gần, đã đi xuống nấc thang nghênh đón: “Tiêu thái thái một đường cực khổ, ta định đi nhị môn nghênh đích, ai ngờ người đã đến.”

Mọi người vào phòng chính của Ninh Thọ đường, lão phu nhân đang ngồi nghỉ ngơi ở trên ghế Thái Sư.

“Lão phu nhân.” Tiêu thị tâm loạn như ma, không nói ra một lời, thấp người xuống chào một cái.

“Tiêu thái thái đừng khách khí.” Lão phu nhân tỉnh bơ quan sát mấy người một cái, phân phó nha hoàn dâng trà.

Trong ly trà thủy tinh trong suốt, là lá trà “quân sơn ngân châm” chìm nổi trong nước, hơi nóng lượn lờ tản ra.

Ly thủy tinh hiếm thấy, Hình thị bưng ở trong tay mắt quan sát vài lần.

Tiêu thị bất chấp những thứ này, mặc cho ly trà để trên cao bên cạnh, khàn giọng hỏi: “Lão phu nhân, khuê nữ kia của ta, không biết làm sao lại qua đời —— ”

Lão phu nhân trầm mặc xuống.

Đang lúc ấy thì một thanh âm truyền tới: “Lão phu nhân, con dâu đến chậm.”

Lý thị đi vào.

Bà mặc một bộ áo hoa tử lan màu tím thêu hoa văn Nhẫn Đông* hợp với áo khoác gấm ngoài, trên váy mã diện là từng sợi ren màu mật ong lung lay, giữa búi tóc được cắm trâm cài vàng kim đuôi phượng đung đưa theo từng bước chân, nổi bật sáng chói làm người khác hoa cả mắt.

Tiêu thị nhìn thấy, sự khó chịu luôn giấu ở trong lòng liền bốc lên, sắc mặt nhất thời thay đổi.

Con gái bà vừa mất, người này lối ăn mặc trang phục lộng lẫy, thật sự là nhìn chói mắt như đâm vào lòng!

Thấy Tiêu thị mất hứng, Lý thị cảm thấy hơi có chút cao hứng.

Không sai, bà cố ý ăn mặc như vậy!

Dựa vào cái gì ah, tiểu tiện nhân kia đáng chết một trăm lần, ả ta chết đi người bên cạnh cũng không có chuyện gì, nhưng lại làm liên lụy khuê nữ của bà xui xẻo!

Ngọc nhi cùng Vương Các định ra hôn sự ở quê nhà tuy là không có thay đổi, nhưng Băng nhi là đứa nhỏ mạng khổ, trước đó vài ngày thật vất vả tìm được một nhà thích hợp, dự định tính ra tháng giêng liền quyết định hôn sự, kết quả sau khi gây ra chuyện này, người ta lại khéo léo từ chối!

Nghĩ tới đây, nếu Ôn Nhã Kỳ còn sống, Lý thị cũng hận không thể ăn tươi nuốt sống, bây giờ người đã chết rồi, cũng chỉ có thể đổ lên đầu mẹ ruột của nàng.

Lý thị vuốt ve tóc mai, cười nói: “Tức phụ(Con dâu) ăn xong Diệu nhi đưa tới bánh Dầu tô bảo loa, liền tháo trang  sức mơ mơ màng màng ngủ, không nghĩ tới Tiêu thái thái đã tới rồi, tức phụ tới chậm một bước, xin thứ lỗi.”

Tiêu thị cắn răng, nặn ra hai chữ: “Không dám.”

Lý thị cười một tiếng, không có lên tiếng.

Ôn Mặc Ngôn đã không nhịn được nữa: “Lão phu nhân, mong rằng ngài nói rõ, muội muội ta vì sao tự tìm cái chết!”

“Ai nha, biểu thiếu gia, cháu như vậy nói chuyện lớn tiếng lão phu nhân nhà ta có thể không chịu nổi. Mấy ngày nay lưu truyền lời đồn, lại là để cho lão phu nhân chúng ta trong lòng một mực khó chịu đây.” Lý thị cười lạnh nói.

Không muốn để cho tình cảnh huyên náo càng không hay, Chân Diệu đứng ra nói: “Tổ mẫu. Cháu trước dẫn mợ đi qua chỗ mẫu thân.”

Vừa nói quay đầu, cùng Ôn Mặc Ngôn ánh mắt chạm nhau: “Tứ biểu ca, có cái gì mà bọn muội không rõ ràng, huynh chớ có hỏi tổ mẫu.”

Ánh mắt nàng trong suốt mang theo vẻ trầm uất mệt mỏi, giống như là một dòng nước suối thanh khiết lạnh lùng, làm dịu đi sự nóng nảy trong lòng người. Một cỗ lửa giận sắp không khống chế được kia của Ôn Mặc Ngôn cũng nhanh chóng giảm đi mấy phần, miễn cưỡng gật đầu một cái.

Chân Diệu và Chân Hoán im lặng không lên tiếng dẫn người đi đến Hòa Phong Uyển, đến nơi đó lại không dẫn đi phòng chính. Mà là đi buồng phía đông.

Ngay cả Tiêu Thị thật thà bị đau buồn làm mê mang đầu óc, cũng cảm thấy không được bình thường, hỏi Chân Diệu: “Diệu nhi, làm sao không thấy mẫu thân cháu?”

“Nhị mợ mời ngồi xuống trước.” Chân Diệu ở giường phía trên ngồi xuống trước.

Mấy tên nha hoàn dâng trà điểm tâm, rất nhanh toàn bộ cũng lui xuống. Tử Tô trước khi đi ra, còn xoay người đóng kỹ cửa.

Chân Diệu lần này mới mở miệng: “Tứ biểu muội sau khi treo cổ, mẫu thân liền mắc triệu chứng đàm mê tâm khiếu*, đã có chút thần chí không rõ, mẹ cháu bây giờ chịu không nổi kích thích, xin mợ chớ trách.”

(*đàm mê tâm khiếu : tâm trí luôn nghĩ đến sự việc nào đó mà lý trí không còn bình thường)

Tiêu thị nghe sững sốt.

Hình thị cũng rất mau kịp phản ứng, lau lệ nói: “Không nghĩ tới cô thương tâm đến vậy. Bà bà ngài khó chịu, con dâu có thể hiểu được, xin Nhị biểu muội cho chúng ta một câu trả lời hợp lý, tiểu cô nàng rốt cuộc là vì sao lại nghĩ quẩn?”

Chân Hoán bỗng nhiên đứng lên: “Mợ, cháu ngoại đi gọi Ngu thị tới bái kiến ngài.” Nói xong cũng vội vã đi ra ngoài.

Hắn như vậy vừa đi thì tình cảnh lại là lúng túng.

Hình thị giật mình, chẳng lẽ tiểu cô chết, có liên quan tới vị biểu đệ này?

Ôn Mặc Ngôn cũng không phải ngốc, liền nhấc chân đuổi theo, Chân Diệu lập tức ngăn ở trước mặt hắn.

Ôn Mặc Ngôn muốn đẩy nàng ra, lại sợ làm nàng bị thương, giận đến sắc mặt tái xanh: “Biểu muội, muội tránh ra cho ta.”

Hắn chỉ tay hướng cửa giận dữ hỏi: “Nhã Kỳ chết có phải hay không cùng Hoán biểu huynh là có liên quan? Hắn có phải hay không có tật giật mình?”

“Ai có tật giật mình, Mặc Ngôn biểu ca, không đem mọi chuyện nói rõ ràng, liền tranh cãi vô lý, thì muội, muội sẽ … —— ”

“Muội sẽ làm gì ah? Còn đi tìm tổ phụ tổ mẫu tố cáo sao?”

Khi còn bé Tứ biểu muội đi phủ Hải Định ở, cũng không thiếu việc cáo trạng chuyện xấu của hắn, mỗi lần cũng hại hắn bị phạt cởi quần đánh đít.

Thấy bộ dáng hắn trừng mắt tức giận, Chân Diệu giận đến hung hăng đạp hắn một cước: “Ta liền không nói cho huynh biết chuyện Tứ biểu muội!”

Ôn Mặc Ngôn đột nhiên hiểu chuyện đàng hoàng lại, chán nản ngồi xuống: “Ta không lộn xộn nữa, biểu muội, muội nói đi.”

Nhìn Tiêu thị và Hình thị một cái, trong lòng Chân Diệu thở dài, nàng biết, chuyện này không nói rõ đầu đuôi, Ôn thị cùng nhà mẹ nàng liền khó mà tiếp tục qua lại nữa, mới vừa rồi đại ca tránh, cũng là biết sự kiện kia không thể nào lại che giấu dối gạt nữa.

“Năm ấy Đại tẩu muội sinh non, bị thương trong người, nên để cho một nha đầu bồi gả hầu hạ Đại ca, Đại ca uống rất nhiều rượu, ngày thứ hai mới phát hiện nha hoàn kia biến thành Tứ biểu muội.”

Ba người bên trong nhà không thể tin mà vang lên tiếng hít hơi thật sâu.

Chân Diệu không muốn bị cắt đứt lời giữa chừng, nhanh chóng nói tiếp: “Sau đó muội và Tam biểu tỷ hỏi Tứ biểu muội, hóa ra Tứ biểu muội có ý định làm thiếp cho đại ca, đợi sau này Đại tẩu không còn liền phù chánh (lên làm vợ chính thất).”

Nàng liền đem chuyện về sau từng cái nói tới.

“Không thể nào!” Ôn Mặc Ngôn sắc mặt tái xanh, trên trán gân xanh nổi lên.

Chân Diệu cười nhạt: “Lúc ấy Tam biểu tỷ muốn bóp chết Tứ biểu muội, nếu biểu ca không tin, liền viết thư đi hỏi một chút Tam biểu tỷ, nếu ta có một câu nói bừa, liền bị thiên lôi đánh chết!”

Ôn Mặc Ngôn nổi giận đứng lên: “Muội, muội nói linh tinh gì đó!”

Chân Diệu cũng nổi lên tính bướng bỉnh, cứng cổ nói: ” Muội không nói bậy ah, nói bậy sẽ có ngày bị đánh —— ”

Lời còn chưa dứt, lại bị Ôn Mặc Ngôn bụm miệng.

Hắn cử động này, càng làm cho tất cả mọi người đều ngây ngẩn, bao gồm cả chính hắn.

Thừ người ra chốc lát, hắn thả tay, lạnh mặt nói: “Ta đã không còn một cô em gái, không muốn lại để cho muội xảy ra chuyện nữa!”

Chân Diệu nháy mắt mấy cái, trong lòng bỗng nhiên dâng lên mấy phần ấm áp.

Trí nhớ xa xôi thoáng qua, mỗi lần vị biểu ca này bởi vì nguyên chủ * mà bị đánh, nhưng lần sau gặp được nàng, vẫn là mặt cười đầy rạng rỡ như thường.

(*Nguyên chủ : là chỉ vị nguyên chủ thân thể này trước khi nàng xuyên đến.)

Huynh ấy là người như vậy, đến nay sẽ không thật ghi hận một người, đối với huynh ấy mà nói, sự căm ghét lâu dài so với nụ cười tốn hơi sức rất nhiều.

Trong lúc nhất thời, câu nói kế tiếp Chân Diệu lại có chút khó khăn để lên tiếng.




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Dung Dung.. về bài viết trên: Hàn Lam, MacSongThien, Thu Heo, caothetai, ngoung1412, yuriashakira
     

Có bài mới 04.07.2017, 00:48
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 16.01.2016, 20:00
Bài viết: 1838
Được thanks: 5076 lần
Điểm: 10.57
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 12
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 298 : Nỗi đau tang muội

Lại không đành lòng, nhưng chuyện này phải kể rõ, Chân Diệu cắn răng, hít một hơi liền nói xong hết. Nàng nhìn dáng vẻ kinh ngạc của Tiêu thị và Ôn Mặc Ngôn, tâm tình đặc biệt phức tạp, liền rũ mi mắt, nhìn chằm chằm vào hoa văn màu tối xám hình ám trúc thêu trên làn váy, im lặng không lên tiếng.

Ôn Mặc Ngôn hiểu rõ thông suốt đứng lên, hai chân thon dài, xoay người liền đi ra ngoài.

“Biểu ca, huynh đi đâu vậy?” Chân Diệu đuổi theo, ngăn cản ở cửa.

Ôn Mặc Ngôn nhìn chằm chằm Chân Diệu, lông mi thật dài giống như lông vũ kết thành phiến mỏng, đôi mắt lớn tỏa ra vẻ sáng ngời, bên trong là ngọn lửa tức giận làm người khác không dám nhìn thẳng vào mắt.

“Nhị biểu muội, hung thủ hại chết em gái còn sống tự tại, muội sao lại ngăn cản ta?”

Chân Diệu nhấp môi không nói, bước chân lại không có phân nửa xê dịch.

Ôn Mặc Ngôn đôi mắt sáng ngời dần dần trầm xuống, bi thương, tức giận, không cam lòng, các loại ưu tư ở trong con ngươi lưu chuyển, cuối cùng ngay cả âm thanh cũng trầm thấp mấy phần: “Nhị biểu muội, muội thật muốn ngăn cản ta?”

Nhìn dáng vẻ của hắn chẳng phải tức giận gấp gáp, mà giống như con thú nhỏ bị thương, tuyệt vọng đang kiềm chế.

Thậm chí có một khắc như vậy, Chân Diệu cảm thấy hắn giống như một đứa trẻ muốn khóc lên.

Thật ra thì, Ôn Mặc Ngôn chỉ lớn hơn nàng một tuổi, mới vừa mười bảy tuổi.

“Coi như Tứ biểu ca sau này sẽ ghét ta, bây giờ ta cũng sẽ ngăn cản huynh.” Chân Diệu nhàn nhạt nói.

“Muội, muội … ——” Ôn Mặc Ngôn hung hăng cắn môi dưới, trên môi nhất thời trào ra máu, hắn nhưng không thèm để ý chút nào, “Muội biết rõ ta không thể làm gì muội phải không ? Nếu muội là một biểu đệ, ta thế nào cũng phải … —— ”

Chân Diệu mặt trầm xuống: “Tứ biểu ca liền xem muội như biểu đệ là được.”

Vừa nói ưỡn bộ ngực, cằm đưa lên một chút, đầu hơi nghiêng cùng ánh mắt khiêu khích.

Ý tứ kia rất rõ ràng, bộ dạng như muốn nói huynh cứ đánh muội đi.

Ôn Mặc Ngôn lúng túng dời mắt.

“Mặc Ngôn, chớ hồ nháo!” Tiêu thị rốt cuộc mở miệng.

“Mẹ —— ”

Tiêu thị vuốt ve đôi tay khô héo. Giọng tràn đầy khổ sở: “Mặc Ngôn, Nhã Kỳ bị như vậy, là do mẹ không dạy dỗ tốt, làm sao có thể đổ lỗi oán trách người khác.”

“Mẹ, dù em gái có không đúng đi nữa thì cũng không đáng tội chết ah!” Ôn Mặc Ngôn hung hăng tay siết chặt quả đấm.

Đây là điều hắn nhất thời không thể tiếp nhận. Muội muội bé nhỏ mới vừa mười lăm tuổi, đang ở độ tuổi như đóa hoa vậy, chỉ hơn một tháng không gặp mà đã hương tiêu ngọc vẫn. Mộ tổ tiên vào không được, hoặc phải chôn lẻ loi trong một ngôi mộ nào đó, nghĩ đến cảnh tượng thê lương kia, liền cảm thấy ruột gan như đứt từng khúc.

Nàng tự do phóng khoáng có làm bậy đi nữa, dù tràn đầy khuyết điểm thì cũng là em gái của hắn, cho dù suốt đời không lấy chồng, hắn nuôi nàng cũng tốt.

Tiêu thị nhắm hai mắt, nước mắt lã chã rơi: “Là mẹ không có dạy bảo Nhã Kỳ tự trọng, sống thực tế, còn phải kiên trì bền bỉ, nhưng nó làm đến nức này thì…, không hiểu nỗi đau người đầu bạc tiễn người đầu xanh của mẹ.”

Nhìn Tiêu thị biểu tình thống khổ, trong lòng Chân Diệu chua xót.

Không sai, nếu Ôn Nhã Kỳ tự trọng thì cũng sẽ không tự vẫn, nếu nàng đủ thực tế thì những người thân này sẽ an bài cho nàng một đấng phu quân, nếu nàng kiên trì, coi như là đi đến cục diện bết bát nhất cũng sẽ không một đem một sợi dây treo lên tự vẫn, trốn tránh hết thảy tất cả những việc này.

“Là ta sai. Thời điểm Nhã Kỳ mới vừa hiểu chuyện, dần dần trong nhà gặp khó khăn, mẹ bận bịu chống đỡ gia sản không để ý quan tâm tới nàng, sau đó cha con mù một con mắt, gánh nặng càng nặng, càng bỏ bê việc dạy dỗ nàng. Nhắc tới, là mẹ không có làm tận trách nhiệm của một người mẹ, mới làm hại nàng, để me phải chịu nỗi đau khổ trừng phạt này.” Tiêu thị không nhịn được nữa, khóc rống lên.

“Mẹ, ngài cũng chớ quá đau thương mà tổn hại sức khỏe, ngài còn có công công, cùng chúng ta bọn tiểu bối này cần mẹ quản giáo đây.” Hình thị đỡ Tiêu thị khuyên nhủ.

Cô em chồng kia, thật là làm nàng giật mình kinh ngạc, lại làm ra nhiều chuyện chẳng biết xấu hổ như vậy, đến bây giờ, nàng cũng đã nhìn ra, trong phủ vị cô mẫu này đối đãi với tiểu cô cực tốt, nếu không, lần xảy ra chuyện ở trong phủ, đã sớm đưa tiểu cô không hiểu chuyện trở về rồi.

Như vậy, nàng ngược lại không cần phải mượn cơ hội náo loạn, sau khi chuyện này xảy ra, cô mẫu đối với nhà mẹ chỉ có càng áy náy thêm.

Nghĩ tới đây, nàng liền khuyên nhủ: “Mẹ, cô mẫu không phải còn đang ngã bệnh sao, dù sao ngài cũng phải mang con dâu và tiểu thúc đi xem một chút.”

Tiêu thị khẽ nhẹ nhàng gật đầu, đôi mắt tĩnh lặng nhìn Ôn Mặc Ngôn: “Mặc Ngôn, mẹ không phải là người có kiến thức chữ nghĩa gì, nhưng cũng hiểu đạo lý muốn bắt kẻ gian phải có tang vật. Lời Diệu nhi nói con cũng không phải không nghe hiểu được, vị nãi nãi kia chẳng qua là nói vài ba lời khuyên, tác động đến em gái con, chỉ bằng vào cái này, con dựa vào cái gì tìm nhà người ta tính sổ? Nhã Kỳ đã như vậy, con còn muốn gây chuyện để cho người khác cười nhạo vào nỗi đau của chúng ta sao? Như vậy để cho ta làm sao có mặt mũi đi gặp cô mẫu con?”

Tiêu thị nói mình không có kiến thức chữ nghĩa, là quá khiêm nhường, khi đó Ôn gia còn chưa có suy sụp, cưới bà vào cửa làm dâu cho Tam phòng, tuy không tính là danh môn quý nữ, nhưng cũng là đại gia khuê tú, chỉ là nhiều năm cuộc sống khốn đốn, mài dũa con người khiến cho bà giống như một nông phụ.

Ôn Mặc Ngôn ngây ngốc đứng, một lúc lâu, bỗng nhiên một quyền hung hăng nện ở trên mặt tường.

Tiểu tử này khí lực thật lớn, một quyền này đập xuống, mặt tường trắng sáng kia lập tức nứt nẻ ra như mạng nhện, hắn nhất thời ngây người như phỗng, theo bản năng nhìn Chân Diệu, phản ứng này giống như khi còn bé làm chuyện sai lầm bị nàng bắt gặp không khác là mấy.

Chân Diệu bước nhanh tới, đưa tay ra.

Ôn Mặc Ngôn theo bản năng lui về phía sau một bước.

Chân Diệu bật cười.

Người này, còn sợ nàng đánh hắn sao? Nàng cũng không phải là cha hắn.

Nàng từ trong tay áo móc ra một khăn tay trắng tinh nhét vào trong tay hắn: “Tay huynh chảy máu, huynh trước băng lại.”

Sau đó mở cửa kêu Tử Tô đi vào: “Tử Tô, ngươi dẫn biểu thiếu gia đi băng bó một chút.”

Ôn Mặc Ngôn còn muốn từ chối, thấy Chân Diệu xụ mặt, liền biết điều đi theo Tử Tô đi ra ngoài.

Tiêu thị đứng lên: “Diệu nhi, dẫn mợ đi gặp một chút mẹ con đi.”

Chân Diệu do dự một chút, gật đầu: “Nhị mợ theo con đi, chỉ là thái y nói, mẹ con chịu không nổi kích thích, nếu không bệnh tình liền lặp lại.”

“Nhị mợ biết.” Tiêu thị vỗ vỗ tay Chân Diệu.

Đôi tay bà sần sùi tựa như lớp vỏ cây già, đụng vào khiến da thịt hơi đau nhói.

Chân Diệu liền nhớ lại lời Ôn thị từng nói qua.

Khi nhà mẹ gặp khó khăn nhất, ngay cả người làm cũng không mời được, xiêm áo y phục đều do bà tự mình giặt rửa.

Trong lúc nhất thời, Chân Diệu hiểu nổi khỗ của Ôn thị.

Cho dù là ai nhà mẹ gặp chuyện như vậy, chính mình lại ở trong kim sơn ngân bảo, cũng sẽ đứng ngồi không yên khó an lòng được.

Đi ra cửa, theo tay vịn hành lang đi về phía trước, bầu trời đã có chút tối, ánh mặt trời lặn về phía tây, đem đám mây kia nhuộm đen thành màu đỏ, ánh chiều nặng trĩu như không chống đỡ được, làm cho tâm tình con người cũng trùm lên một tầng phiền muộn, buội cây hoa mai đã nở hoa ở góc tường kia, cánh hoa mai thưa thớt màu trắng, đón gió trong thanh âm xào xạc có mấy phần vắng vẻ.

“Nhị mợ. Ngài đi bên này.” Chân Diệu đứng ở phía bên ngoài, cản lại gió.

Tiêu thị đi đường dài vất vả, vừa bi thương tận xương, nếu lại thổi gió ngã bệnh, vậy thì càng làm người khác đau đầu rồi.

Nàng cảm thấy có chút lực bất tòng tâm. Đối với việc sắp xếp những chuyện này. Nàng từ trước đến giờ không giỏi. Giờ khắc này, rất muốn Chân Nghiên liền ở một bên, giống như lúc nàng chưa lấy chồng vậy. Cho nàng quyết định.

Nhưng đây là chuyện không thể thực hiện được, Chân Nghiên trước mắt sắp phải sanh, nếu biết chuyện này vạn nhất bị động thai, vậy càng không được.

Chân Diệu đứng thẳng sống lưng, đỡ tiêu thị đi về phía trước.

Nếu không tài giỏi, vậy thì dụng tâm chăm chỉ học tập, thì sẽ tìm ra đường để đi.

Tiêu thị và Ôn thị gặp mặt nhau.

Tiêu thị là một người giỏi chịu đựng, rõ ràng đang trải qua nỗi đau tang nữ nhi, còn kiên nhẫn an ủi Ôn thị mấy câu, Ôn thị giống như đứa bé gái vậy, ôm Tiêu thị khóc lớn lên.

Chân Diệu nhìn mà thở phào.

Trong lòng chịu đựng tích tụ, có thể khóc lên, là đã tốt được phân nữa rồi.

Ôn Mặc Ngôn do Tử Tô dẫn tới, thấy tình hình bên trong, đứng ở cửa bất động.

Chân Diệu thấy vậy đi ra ngoài.

“Ta đợi một hồi rồi đi vào bái kiến cô mẫu.” Ôn Mặc Ngôn vừa nói, nhìn Chân Diệu một cái. Thấy nàng thần sắc ôn hòa, nói, “Nhị biểu muội, ta muốn… Đi xem Nhã Kỳ một chút.”

Chân Diệu yên lặng thật lâu, gật đầu: ” Ừ.”

Ôn Nhã Kỳ đã được đưa vào quan tài, quan tài để tại Hòa Phong Uyển trong dãy nhà sau cùng ở một gian phòng được che phủ.

Chân Diệu dẫn Ôn Mặc Ngôn đi qua, vừa đẩy cửa ra, một cổ khí âm lãnh liền nhào tới.

Ôn Mặc Ngôn ngăn ở trước người Chân Diệu, quay đầu lại nói: “Nhị biểu muội, muội chờ ở bên ngoài đi, ta vào xem một chút là được.”

Chân Diệu lá gan thật ra thì cực lớn, chỉ ngoại trừ việc nàng sợ ngỗng, nhưng đối với nhìn người chết, thật không có hứng thú, liền biết điều gật đầu một cái, đứng ở ngoài cửa chờ.

Ôn Mặc Ngôn đi tới, trước nhìn chằm chằm đỉnh đầu quan tài gỗ khảm nạm gương đồng trong chốc lát, mới đem nắp quan tài chậm rãi dời đi.

Ôn Nhã Kỳ liền nằm ở bên trong, sắc mặt tái xanh, cô linh linh, trống rỗng, quanh thân trống không không có một vật nào.

Đây cũng là tập tục khi đó, cô gái chưa gả đã bỏ mạng, đừng nói vào không được mộ tổ tiên, chính là ngay cả vật chôn theo cũng không cho phép có.

Suy nghĩ em gái khi còn sống thích nhất đồ trang sức tinh xảo cùng quần áo đẹp, đến bây giờ lại rơi vào kết quả như thế này, Ôn Mặc Ngôn chỉ cảm thấy tim đau khó tả, một giọt lệ từ khóe mắt chảy xuống.

Hắn bận bịu lui về phía sau, sợ nước mắt rơi vào trên quan tài gỗ, thối lui ra sau nửa trượng ngồi chồm hổm xuống, đè nén tiếng nức khẽ khóc.

Chân Diệu đứng ở ngoài cửa nghe, vẫn là không nhịn được đi vào: “Tứ biểu ca—— ”

Lời nói đột nhiên ngừng lại, hoảng hốt nhìn thẳng vào trong quan tài được mở một nữa là gương mặt trắng xanh của Ôn Nhã Kỳ.

Ôn Mặc Ngôn thông suốt đứng lên, sắc mặt đều thay đổi, ngăn trở tầm mắt nàng đem nàng đẩy ra ngoài, lúc này mới quay trở lại, đem nắp quan tài đậy kín, lại đi ra ngoài, sậm mặt lại hỏi: “Đang êm đẹp muội đi vào làm gì?”

Chân Diệu nhấp môi không lên tiếng.

Bởi vì nghe tiếng hắn một mực khóc, muốn đi vào khuyên nhủ vài lời, vẫn là không nên nói ra, chắc hẳn không có người đàn ông nào nguyện ý nghe đến câu trả lời này.

“Có hù dọa làm muội sợ không?” Ôn Mặc Ngôn vẫn là không nhịn được hỏi lên.

Chân Diệu lắc đầu một cái: “Không có.”

Cái này thật không có.

Đáng tiếc Ôn Mặc Ngôn không tin, trầm mặt đi trở về, chờ sắp đến chính phòng nơi đó, thấp giọng nói: “Tứ biểu muội, muội sợ thì kêu biểu muội phu tới bồi bồi muội. Chuyện hôm nay, huynh quả thực xin lỗi.”

Hắn bây giờ vô cùng hối hận, muốn đi nhìn em gái một lần cuối, tùy tiện mời một tên nha hoàn dẫn đường mới phải, cần gì phải để biểu muội dẫn đi. Nữ hài tử đều nhát gan, nàng vừa bị dọa sợ, nếu hù dọa làm ra bệnh gì thì sao tốt được.

“Thật không có sao.” Chân Diệu cong khóe miệng cười một tiếng.

Ôn Mặc Ngôn hiển nhiên không tin, vẫn là dáng vẻ lo lắng.

Ánh mắt Chân Diệu tùy ý rơi vào trên bàn tay được băng bó của hắn, mới nhớ đến một việc, cũng không có vẻ gì xấu hổ  như nữ hài tử nhà bình thường khác, thản nhiên nói: “Tứ biểu ca, khăn tay kia của muội? Trả lại muội đem đi tẩy rửa, muội còn phải dùng.”

Khăn tay dính máu nàng hiển nhiên không cần, khăn tay kia tuy bình thường, vừa không có ký hiệu đặc thù gì, nhưng dù sao cũng là đồ vật nàng đã dùng qua, Ôn Mặc Ngôn cầm thì cũng không ổn.

Tay Ôn Mặc Ngôn mò vào ngực tìm kiếm, sửng sốt: “Hẳn là lúc đó lưu lại trong phòng rồi.”

“Vậy thôi bỏ đi.”

Chờ đến khi Ôn Mặc Ngôn đi vào bái kiến Ôn thị, Chân Diệu không tiếng động kêu Tử Tô tới, nghe nàng nói khăn tay kia đã vặn nát rồi, mới yên lòng.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Dung Dung.. về bài viết trên: Hàn Lam, MacSongThien, Thu Heo, caothetai, ngoung1412, yuriashakira
     
Có bài mới 04.07.2017, 00:49
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 16.01.2016, 20:00
Bài viết: 1838
Được thanks: 5076 lần
Điểm: 10.57
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 12
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 299 : Dạ Thám (Đêm khuya tra xét)

Edit: Huệ Mẫn

Beta: Sakura

Đến tối, Chân Diệu nghỉ ngơi ở tây phòng của Hòa Phong Uyển, để thuận tiện chăm sóc cho Ôn thị.

Có lẽ vì Ôn thị đã khóc to một trận, nên tinh thần bà thanh tỉnh rất nhiều, đến chiều liền trở nên an tĩnh hẳn, Chân Diệu cũng không cần phải luôn đi qua đó thăm tình hình, chiếu theo lý mà nói nàng đã có thể ngủ một giấc yên ổn, thế nhưng nàng vẫn không ngủ được.

Nàng mở mắt, nhìn chằm chằm vào quả cầu hồ lô  chạm khắc mạ vàng treo trên đỉnh màn che màu xanh nhạt đang rũ xuống mà ngẩn người, trong đầu không tự chủ được liền thoáng qua hình ảnh vẻ mặt tái xanh của Ôn Nhã Kỳ.

Chân Diệu trở mình, thở dài.

Nàng nghĩ, Ôn Mặc Ngôn nói đúng, nàng không có lá gan lớn như vậy, một tiểu cô nương trước đó đang sống sờ sờ liền biến thành một bộ thi thể với mặt tái nhợt, cho dù ai nhìn thấy cũng sẽ không bình tĩnh được.

Nàng lại trở mình, vẫn không thấy buồn ngủ, liền dứt khoát đứng lên, phủ thêm áo khoác nhỏ màu ngà voi trắng trên mặt vải trang trí hoa văn đi tới trước bàn dài làm bằng gỗ cây hoa lê, rót ly nước uống.

Buông ly sứ trắng xuống, Chân Diệu quyết định đi đến bên cửa sổ, đẩy cửa sổ ra, đếm sao nhỏ trên trời giết thời gian.

Trăng sáng sao thưa, bầu trời cao xa thăm thẳm đặc biệt yên tĩnh, nàng lấy tay chống cằm, trong sự nhàm chán mà thưởng thức cảnh đêm.

Gió đêm thổi tới, không nghe thấy tiếng chim côn trùng kêu, yên tĩnh chỉ có âm thanh rất nhỏ của gió thổi quanh nhánh cây, nàng cảm thấy đầu óc thanh tỉnh hơn rất nhiều, ban ngày nhìn thấy hình ảnh hoảng sợ kia khí tức hỗn loạn bị đè nén ở lòng ngực kia tựa như đã tan biến.

Chân Diệu đứng lên, đưa tay muốn đóng cửa sổ, một bóng người quen thuộc men theo hành lang vội vã đi, tay nàng nhất thời dừng lại giữa không trung.

Dựa theo ánh sáng mờ ảo của ánh trăng, nàng nhận ra thân phận người kia, chính là Ôn Mặc Ngôn.

Chân Diệu giật mình, bước nhanh đi ra ngoài, vỗ tỉnh Thanh Đại đang nghỉ ở phòng ngoài.

Thanh Đại thật ra thì cũng không ngủ quen.

Nàng vốn là có công phu trong người, lại phải gác đêm, Chân Diệu mỗi một lần xoay mình cũng có thể phát hiện, do chủ tử không gọi nàng, nàng liền không lên tiếng. Bản thân nàng trong trạng thái nửa ngủ nửa tỉnh, như vậy vừa có thể nghỉ ngơi, cũng có thể tùy thời đứng lên.

“Thanh Đại, ngươi đi theo ta.” Chân Diệu thấp giọng, suy nghĩ một chút lại nói. “Không cần cách ta quá gần. Tốt nhất có thể ẩn giấu thân hình.”

Nàng nghĩ, Ôn nếu Mặc Ngôn có chuyện gì, nhìn thấy là nàng. Ở dưới tình hình như thế, nói không chừng sẽ đem lời trong lòng nói ra, nhưng nếu có Thanh Đại đi theo thì chắc sẽ không nói.

Chủ tớ hai người lặng lẽ ra khỏi phòng.

Chân Diệu không chú ý mang theo áo khoác ngoài, lúc này mới cảm thấy có chút lạnh. Nhưng trước mắt cũng không có thời gian trở về đi lấy, nàng bước nhanh hơn lặng lẽ đi theo Ôn Mặc Ngôn, càng đi về phía trước, trong lòng càng nghi ngờ.

Đến khi Ôn Mặc Ngôn dừng lại trước cửa phòng của dãy nhà phía sau, Chân Diệu cảm thấy hoảng sợ.

Đây là nơi đặt thi thể của Ôn Nhã Kỳ, ban ngày hai người đã đến xong, vào thời điểm này sao Tứ biểu ca lại tới đây làm gì?

Nàng cảm thấy chuyện này lại vừa cổ quái vừa làm người kinh sợ, tò mò trong lòng càng nhiều hơn.

Cửa không có khóa lại, Ôn Mặc Ngôn đứng ở cửa một lúc lâu, đưa tay đẩy ra.

Két một tiếng, cửa phòng từ từ mở ra. Lúc này ban đêm yên tĩnh, âm thanh đặc biệt chói tai.

Ôn Mặc Ngôn theo bản năng quay đầu nhìn quanh một chút, khiến Chân Diệu đang trốn ở góc phòng sợ hãi ra mồ hôi lạnh cả người.

Hắn không phát hiện thấy gì, liền nhấc chân đi vào.

Chân Diệu suy nghĩ một chút, lặng lẽ đuổi theo.

Nàng không dám đứng ở cửa, chẳng qua là tựa vào vách tường đứng, thò đầu ra nhìn, biểu hiện trên mặt nhất thời đọng lại.

Nàng thấy Ôn Mặc Ngôn đưa tay ra vuốt nhẹ nắp quan tài, đem lồng đèn xách theo bên người đặt xuống bên cạnh, sau đó chậm rãi đẩy nắp quan tài ra, tiếp theo, rốt cuộc đem thi thể Ôn Nhã Kỳ đang nằm ở trong quan tài bế lên đặt nàng tựa vào người, đầu chậm rãi hạ xuống.

Chân Diệu thiếu chút nữa kinh hãi kêu thành tiếng, bịt chặt miệng.

Tứ biểu ca đang làm gì ?

Hắn, hắn nhìn làm sao giống như là… giống như là đang hôn người trong ngực?

Trong lòng Chân Diệu ầm ầm kêu hỗn loạn, quên mất là nàng đang nhìn trộm, dần dần đứng thẳng người.

Trước mắt hết thảy các thứ này, hoàn toàn đánh đổ đi nhận thức của nàng.

Mặc Ngôn biểu ca một người thường hay cười đùa vui chơi, cư nhiên lại có đam mê yêu thích một xác chết, mà đây còn là yêu em gái ruột của mình?

Vừa nghĩ tới Ôn Mặc Ngôn cũng đã mười bảy tuổi, có một lần Ôn thị cũng từng than phiền qua với nàng, nhắc tới hôn sự của biểu ca, nhưng dáng vẻ của huynh ấy là hoàn toàn không để ý, hỏi hắn thích cô nương như thế nào, thì cái gì đều không nói rõ được, Chân Diệu cảm thấy cả người đều không khỏe.

Nguy rồi, nàng phát hiện một bí mật lớn như vậy, nếu như bị Mặc Ngôn biểu ca biết, thế nào cũng phải giết chết nàng mất!

Mặc dù có Thanh Đại che chở, nhưng sau này hai người thật không còn cách nào thoải mái chơi đùa.

Chân Diệu khóc không ra nước mắt, xách chéo quần xoay người liền muốn nhanh chóng quay về.

Trùng hợp đúng lúc này, bởi vì trước khi ngủ, nàng chỉ dùng một cây trâm thoa bằng ngọc lỏng lẻo cắm vào một nửa trên tóc, nàng lại đi lại tới lui một hồi nên cây trâm trên đầu càng lỏng lẻo hơn, nàng vừa xoay người cây trâm ngọc thoa kia dưới lực quán tính liền văng ra, ở giữa không trung vạch một vòng cong đặc biệt ưu mỹ, rồi rơi xuống đất.

“Cạch” một tiếng vang nhỏ.

Chân Diệu ngây ngẩn người nhìn chằm chằm cây trâm ngọc thoa kia bị gãy thành hai khúc, lại chậm rãi đưa tay lên đầu, như bị điểm huyệt  đứng yên tại cửa, vẻ mặt đầy khiếp sợ đối diện với Ôn Mặc Ngôn.

Một lúc lâu, phảng phất như là thời gian rất lâu vạn năm, Chân Diệu nghe được một cái thanh âm gọi nàng: “Nhị biểu muội —— ”

Nàng lúc này mới tìm về lý trí, quay người liền chạy vào trong bóng tối.

Ôn Mặc Ngôn cơ hồ là không do dự liền xông ra ngoài.

Hắn là đàn ông, thân cao chân dài, cũng không phải là thư sinh yếu đuối, ta bốn bước chân bộ liền đuổi kịp Chân Diệu.

Căn phòng ở dãy nhà sau này vốn là có một vài nha hoàn bà tử, bởi vì gian phòng này dành làm chỗ để thi thể, những người vốn sống tại vài gian phòng ở hai bên cũng chuyển đi đến các phòng lân cận ở, nhưng nếu là động tĩnh lớn, khó bảo đảm sẽ không bị kinh động.

Ôn Mặc Ngôn không dám lớn tiếng gọi, cuống cuồng liền bắt được một cánh tay của Chân Diệu.

Hắn khí lực lại lớn, Chân Diệu bị kéo xoay người lại, lập tức đâm vào trong ngực hắn.

Thanh Đại sau khi nhặt cây thoa ngọc kia lên đi theo ở phía sau, vốn muốn xông lên nhưng dừng bước.

Loại tình cảnh này, nếu nàng xuất hiện, chắc hẳn Đại nãi nãi sẽ rất lúng túng đi.

Nàng quyết định xem tình thế tiếp theo mà làm, dù sao lấy nàng công phu, biểu thiếu gia sẽ không gây thương tổn được Đại nãi nãi.

Ôn Mặc Ngôn chỉ cảm thấy trong ngực thân thể kia vừa thơm vừa mềm, mùi thơm kia không phải hương hoa tầm thường thường ngửi thấy, mà là một loại mùi vị kỳ lạ, phảng phất là mùi trái cây cùng mùi sữa thơm lẫn lộn với nhau, kích thích khứu giác của hắn.

Ôn Mặc Ngôn không kìm chế được tim đập mạnh một cái, theo bản năng nuốt nước miếng.

Mùi này, giống như khi còn bé đã từng ăn bánh bao sữa hương sirô trái cây, một cái bánh báo sữa lớn bằng nắm tay, hắn mỗi lần đều có thể ăn năm cái!

Nghĩ tới mùi vị thức ăn ngon lúc đó, hắn trong lúc nhất thời liền quên buông tay.

Hành động này đây lại làm Chân Diệu sợ ngây người, nàng không dám lớn tiếng la, sợ kinh động người ngoài, cắn cắn môi lắp ba lắp bắp thấp giọng nhắc nhở: “Biểu… biểu ca. Ta chỉ là biểu muội, a a a, chỉ là biểu muội.”

Nàng thật không phải là Ôn Nhã Kỳ!

Ôn Mặc Ngôn lúc này mới tỉnh hồn, nhất thời mặt đỏ lên, tay chân luống cuống buông nàng ra. Lui về sau hai bước.

“Nhị biểu muội. Muội, muội đều thấy hết?”

Chân Diệu nặng nề gật đầu: “Muội đều thấy được.”

Tứ biểu ca như ánh mặt trời sáng sủa của nàng, lại có khẩu vị nặng như vậy. Ah ah ah, thật muốn khóc ngất đi trước cửa phòng giữ xác!

Ôn Mặc Ngôn mặt đầy lúng túng, thần sắc thấp thỏm nhìn nàng, giống như là đứa trẻ làm sai chuyện.

Chân Diệu đáy lòng lạnh cả người.

Xong rồi, nhìn phản ứng này của Tứ biểu ca. Một điểm hy vọng cuối cùng cũng không có, nguyên lai mới vừa rồi thật không có nhìn lầm!

“Nhị biểu muội, chúng ta đi qua bên kia ngồi nói chuyện đi.”

Chân Diệu chần chờ chốc lát, thấy Ôn Mặc Ngôn vô cùng sốt ruột bất an, gật đầu một cái.

Hai người tới hành lang giữa hai dãy nhà ngồi xuống.

Ôn Mặc Ngôn cúi đầu, nhận sai: “Nhị biểu muội, ta thật xin lỗi. Muội, muội có giận ta không?”

“Gì?” Chân Diệu lặng lẽ nắm chặt quần, thấy ánh mắt hắn nhìn đến lại ấm áp vừa trong suốt, còn tràn đầy vẻ áy náy, nhất thời ngây người. Lẩm bẩm nói, “Muội dĩ nhiên sẽ không tức giận ah, chẳng qua là quá kinh ngạc. Lại nói, Tứ biểu ca không cần phải cùng muội nói lời xin lỗi, cái này…  ‘Củ cà rốt cải xanh cũng có sở yêu’ (mỗi người đều có sở thích của họ), muội mặc dù tuổi tác không lớn để hiểu, nhưng là, nhưng là…”

“Nhưng là ” nửa ngày, nàng cũng không nói rõ ra được là gì, cái này, người bình thường thật không có cách hiểu ah, nàng chính là một người bình thường, nên đừng làm khó nàng đi!

Nhìn Chân Diệu phản ứng này, Ôn Mặc Ngôn trong lòng có chút khó chịu.

Hắn cố ý giấu giếm, sẽ khiến cho biểu muội thương tâm đi, nếu là cô mẫu biết, sợ rằng càng sẽ trách tội hắn.

Hắn thấp đầu, vẻ mặt có chút cô độc tịch mịch: “Là ta không đúng. Tối nay nằm ở trên giường nhỏ, làm thế nào cũng không ngủ được, vẫn muốn tìm hiểu chuyện của Nhã Kỳ. Ta làm sao đều cảm thấy Nhã Kỳ sẽ không tìm đến cái chết. Nhị biểu muội muội không biết, Nhã Kỳ thân thể yếu ớt lại rất sợ đau, khi nàng  hơn mười tuổi, có một lần bị tờ giấy cứng vạch lên ngón tay, đã đau đến phải khóc ầm lên. Muội nói xem tính cách nàng như vậy, làm sao dám tự vẫn đây, như vậy sẽ có bao nhiêu đau đớn ah.”

Chân Diệu há miệng một cái, giọng cổ quái: “Cho nên tứ biểu ca, ý huynh là —— ”

Luôn cảm thấy thật giống như hiểu lầm cái gì.

“Ta thật sự là không nghĩ ra, liền muốn lại đi nhìn Nhã Kỳ một cái.” Ôn Mặc Ngôn gãi đầu một cái nói, “Ban ngày cùng Nhị biểu muội đi vào, ta sợ hù dọa muội, cũng chưa có nhìn kỹ.”

“Vậy, vậy huynh ôm Nhã Kỳ —— ”

“Ừ, ta biết một người bạn, là một chuyên gia khám nghiệm tử thi rất giỏi, nghe hắn nói thi thể người  tự vẫn cùng với người bị siết cổ chết, vết thương tại vị trí nơi cổ là có khác biệt, bên trong nhà lại quá mờ tối, ánh đèn lại không đủ sáng, ta liền ôm lên cẩn thận nhìn một chút.”

Thấy sắc mặt Chân Diệu quái dị, liền tự cười cười nói: “Ta biết biểu muội trong lòng trách ta, trong lòng ta có hoài nghi, vốn nên trực tiếp nói với muội, không nên tự mình len lén đi nhìn. Chẳng qua là ta khi đó sợ muội và cô nghi ngờ, cảm thấy ta đoán lung tung nghi ngờ những người trong Bá phủ, mới nhất thời hồ đồ mà làm như vậy.”

Tuy Ôn Mặc Ngôn nói như vậy, thật ra thì nếu lặp lại, e rằng vẫn sẽ chọn cách len lén đi nhìn.

Dẫu sao em gái ở tại nhà họ hàng mà qua đời, tuy nói là nàng tự vẫn, hắn không những không tin, còn muốn đi cẩn thận kiểm tra, đó không phải rõ ràng là không tín nhiệm một nhà cô mẫu sao? Như vậy khó tránh khỏi làm thương tổn tình cảm người thân.

“Biểu muội, nếu như còn tức giận, liền đánh ta đi, nhưng muội đừng nói cho cô mẫu, nếu lại khiến cho cô đau lòng thì là lỗi sai của ta rồi.” Ôn Mặc Ngôn ủ rủ cúi đầu đưa tay ra, để cho Chân Diệu đánh lòng bàn tay hắn.

Chân Diệu dĩ nhiên không thể nào đánh.

Nàng tâm tình này thay đổi nhanh chóng, trái tim nhỏ cũng sắp không chịu nổi.

Ông trời thật có mắt, anh họ nàng lớn lên không có sở thích gì khác lạ ah!

“Muội không có tức giận. Tứ biểu ca và Nhã Kỳ là huynh muội tình thâm, không tin rằng nàng cứ như vậy mà ra đi cũng là chuyện thường tình. Mới vừa rồi do bị muội quấy rầy, tứ biểu ca cũng không nhìn được rõ ràng đi, vậy chúng ta dứt khoát lại đi qua nhìn thêm một chút đi.”

Ôn Mặc Ngôn đột nhiên đứng lên: “Đúng rồi,đèn lồng kia vẫn còn đặt ở đằng kia.”

Hai người sóng vai đi vào trong bóng đêm, hướng đến căn phòng tại dãy nhà sau bước đến.

Đến nửa đường, Ôn Mặc Ngôn chợt nhớ tới cái gì, gãi đầu một cái hỏi: “Tứ biểu muội, muội mới vừa nói ‘Củ cà rốt cải xanh có sở yêu’, là có ý gì a?”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Dung Dung.. về bài viết trên: Hàn Lam, MacSongThien, Thu Heo, caothetai, ngoung1412, yuriashakira
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 487 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Google Adsense [Bot], hautran25121990, kieuanh157, kotranhvoidoi, lenovo, Maruko185, MicaeBeNin, Nguyễn Mai-234, Nhamvp18, Phuongphuong3, Pinni và 198 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

2 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

3 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

4 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 20, 21, 22

6 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu

1 ... 79, 80, 81

12 • [Hiện đại] Bảy năm vẫn ngoảnh về phương Bắc - Ân Tầm (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

13 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

14 • [Đam mỹ - Hiện đại] Thiếu tướng đế quốc - Đạn Xác

1 ... 33, 34, 35

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

17 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 198, 199, 200

19 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 127, 128, 129

20 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 248 điểm để mua Đá chanh
Tuyền Uri: TỚ TUYỂN QUẢN LÍ BOX
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 304 điểm để mua Giường mộng mơ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 388 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 242 điểm để mua Cô dâu chú rể
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy Bear
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy ôm bé
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 333 điểm để mua Móc khóa cá trắng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Giường gấu hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 255 điểm để mua Cô dâu miu và chú rể cún
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 250 điểm để mua Cún cưỡi ngựa
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 560 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 1075 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 1022 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 279 điểm để mua Bộ xương
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 972 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 370 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 351 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 532 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 924 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 505 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 879 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 480 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Công Tử Tuyết: Re: Bảng xếp hạng 12 cung hoàng đạo
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 836 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 795 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 756 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 409 điểm để mua Thần tình yêu
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 719 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 244 điểm để mua Hải cẩu nhảy múa

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.