Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 36 bài ] 

Nguyên vị ngọt ba phần - Thất Bảo Tô

 
Có bài mới 01.07.2017, 11:07
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 11.06.2015, 15:32
Tuổi: 17 Nữ
Bài viết: 1504
Được thanks: 5108 lần
Điểm: 12.32
Có bài mới Re: [Hiện đại] Nguyên vị ngọt ba phần - Thất Bảo Tô - Điểm: 30
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


@Xôi: cute lắm mừ <33

@nguyenhatrang: thank bạn đã ủng hộ nè <33

Chăm chỉ mỗi ngày nào =)))

+++

Chương 3: Vị thứ ba

Edit: Tiểu Lăng

Hôm sau, mãi tận giữa trưa Trần Chước mới đến tiệm.

Gọi là tuần tra tiệm, thực chất chỉ là xuống tầng, và đi một vòng. (==”)

Năm ngoái anh đã mua một ngôi nhà hai tầng mặt đường hơn 200m^2, tầng một dùng làm mặt tiền cửa hàng, tầng hai thì làm chỗ ở.

Lúc này, tiệm đã kín chỗ.

Trần Chước vừa xuống, đã có mấy cô khách nhỏ vẫy tay, uốn éo gọi “anh chủ Trần”.

Trần Chước đều chỉ cười.

Anh có một nụ cười rất mê người, dễ dàng lọt vào mắt các cô.

Vân môi rõ như tơ, khiến các cô có cảm giác tim mình đập thình thịch như đang đứng giữa trung tâm của thế giới.

Sau quầy, mấy nhân viên phục vụ mặc đồng phục màu xám trắng đang chia nhau phối đủ các sắc đồ uống cho khách hàng.

Trần Chước lướt qua họ, vào gian làm việc của mình.

Anh lấy một hộp dâu tây từ trong túi mua hàng ra, đổ vào bồn rửa.

Chu Thanh Thụ nghe thấy tiếng nước chảy rào rào, lượn vô, thấy anh chủ đang chăm chú vân vê mấy quả dâu tây, nhướng mày: “Định làm thức mới à?”

“Ừ.” Trần Chước cũng không thèm ngẩng đầu.

“Vị dâu sao?”

Trần Chước không đáp, bỏ dâu tây vào rổ cho ráo nước, bưng đến trước máy xay.

Trái ngọt đỏ tươi lăn xuống đáy cối xay, Chu Thanh Thụ đứng bên cạnh, rất quen tay thêm nước vào.

“Sắp hết mùa dâu rồi mà giờ cậu lại định pha nguyên vị dâu hết à?”

“Linh cảm bất chợt.” Trần Chước đáp, nhấn nút xay.

Rẹt rẹt vài giây, Chu Thanh Thụ chép miệng: “Nghĩ tên cho nó chưa?”

“Chưa.” Trần Chước đến bên tủ lạnh, lấy thố đun pho mát cách thủy ra.

Điện thoại của Chu Thanh Thụ reo lên.

Anh lục ra nhìn, trố mắt: “Aiyo, tiểu Tiên nữ của chúng ta lại đặt hàng rồi.”

Trần Chước quay đầu lại: “Tiểu Thụy đâu?”

Chu Thanh Thụ: “Đi giao hàng, sắp về rồi.”

Trần Chước gật đầu: “Cậu đi làm một ly nguyên vị ngọt ba phần đi, lát nữa tôi ra ngoài thì tiện mang qua luôn.”

Chu Thanh Thụ ngỡ mình nghe chưa thủng: “Giao hàng cho Tiên nữ á?”

“Ừ.”

“Nói thật, Tiên nữ cứ như bạn gái cũ đã chia tay lại quay lại với tiệm chúng ta ấy, cần phải đối xử tốt mới được.” Chu Thanh Thụ cảm khái.

Cái cách ví von quỷ gì vậy! Trần Chước thu mắt, đổ nước dâu đặc vào trong ly giấy: “Đi làm đi.”

Chu Thanh Thụ vâng lệnh, vén rèm ra lại quầy.

+++

Vì phải sửa bản thảo, Tiên Bối lại cú đêm, lúc dậy thì đã hơn mười hai giờ trưa.

Rút điện thoại ra, vào phòng tắm rửa mặt, tuýp kem đánh răng “mũm mĩm” trong cốc thật sự là tràn ngập cảm giác an toàn.

Lau mặt xong, Tiên Bối cầm bình giữ ẩm duy nhất trên giá rửa mặt, phun một ít ra lòng bàn tay.

Vừa định vỗ lên mặt, đã có người gõ cửa.

Tiên Bối ra cửa trước, ghé vào mắt mèo nhìn.

Lập tức sợ rụt đầu lại, nhăn mi tâm, a, tại sao lại là anh búi nửa đầu đó…

Tại sao anh lại đến đây?

Tiên Bối bứt rứt không yên, mút đầu ngón tay, không dám mở cửa.

Lưỡng lự trước mắt mèo mãi, đã thấy người đàn ông dáng cao thẳng tắp như tượng ngọc đang nghiêm túc cầm gì đó bằng một tay.

Đợi được một lúc, anh lấy điện thoại ra.

Giống như hôm qua, điện thoại trong túi quần bỗng reo chuông liên hồi.

Tiên Bối nhảy dựng lên như bị bắt quả tang, lấy điện thoại ra, nhanh chóng tắt chuông.

Chất rắn truyền âm nhanh nhất, cũng rõ ràng nhất.

Biết cô bé chỉ cách mình một cánh cửa, khóe môi Trần Chước cong cong, bày tỏ mục đích đến: “Tôi đến giao trà sữa.”

Nhớ lại vẻ bối rối của cô tối qua tại siêu thị, anh cố ý hạ nhẹ giọng xuống, cũng vì thế mà cảm thấy, mình cứ như một lão sói xám đang giả làm bé thỏ con ngoan ngoãn để được mở cửa.

Hóa ra anh búi nửa đầu này là nhân viên giao hàng mới à…

Tiên Bối mở chốt cửa, cẩn thận từng li từng tí một mà đẩy cửa ra một khe nhỏ…

Trần Chước đứng ngoài cửa, và những gì anh thấy chẳng khác mấy so với lời miêu tả của Tiểu Thụy.

Một bàn tay mảnh khảnh trơn bóng giấu trong ống tay áo rộng thùng thình thò ra, hoàn toàn không dám lộ thêm gì.

Bàn tay nhỏ bé trước mặt anh ấy trắng một cách bệnh trạng – cái loại trắng nhợt nhạt kiểu quanh năm không phơi nắng.

Lại thêm nỗi cô nhát quá, như thể đụng một cái đã rụt về.

Giống râu của chú ốc sên nhỏ, có lẽ tuy khác, nhưng lại cho ra kết quả giống nhau đến kỳ diệu.

Trần Chước đưa chiếc túi giấy kiểu cổ xưa đầy độc đáo cho bàn tay nhỏ bé đang căng thẳng kia.

Do trọng lực mà tay của cô bé hơi trĩu xuống, cô lập tức siết chặt năm ngón tay lại, rút vào trong khe cửa từng tí một.

Trần Chước hứng thú nhìn một loạt động tác chậm đáng yêu này.

Vì thể tích túi khá lớn, nên cửa cũng phải mở rộng hơn. Anh cũng nhờ đó mà ngắm được cô gái, chiếc mũi nho nhỏ, cái cằm hơi nhọn, và mái tóc đen chỉ dài tới bên gáy cúp vào trong.

Đôi mắt cô, trong nháy mắt cả hai đối mặt, đã như nai con trong rừng bị hoảng sợ, vút cái vọt về trong cỏ cây mênh mông.

Sao lại có thể có một cô gái như vậy?

Chẳng trách nhân viên giao hàng tiệm họ đi khắp nghìn nhà vạn hộ, lại ấn tượng với cô sâu nhất.

Còn Tiên Bối trong cửa thì…

Chỉ cảm thấy cái túi hôm nay hình như nặng hơn trước rất nhiều…

Cô xem đồ đóng gói bên trong, phát hiện bên cạnh ly trà sữa quen thuộc, sao lại có thêm một ly… màu hồng phấn? Giao nhầm hàng ư?

“Thấy gì chưa?” Cửa chưa đóng lại, cô vẫn đang khó hiểu thì đã nghe thấy giọng nam từ tính của người đàn ông.

Tiên Bối sững sờ, mở miệng hỏi: “Cái gì?”

Chỉ như một tiếng thở rất nhỏ, và Trần Chước hoàn toàn không nghe thấy, tự nói tiếp: “Sản phẩm mới của tiệm chúng tôi, dâu tây phủ sữa*, vẫn chưa được bày bán, mang đến cho em uống thử.”

(*) dâu tây phủ sữa (草莓奶盖): biến tấu từ trà phủ sữa (奶盖茶) – một loại đồ uống chỉ có hai nhãn hiệu trà tại Đài Loan cung cấp. Khác với trà sữa pha giữa sữa và trà, trà phủ sữa chia làm hai lớp, trên là một lớp sữa dày khoảng 3cm, dưới là trà.

“…” Tiên Bối đờ ra.

Vì sao lại đột nhiên đưa thêm một ly cho cô?

Giờ phải làm sao?

Có phải nên cảm ơn anh ấy không?

Phải cảm ơn như thế nào mới được?

Trốn trong cửa nói cảm ơn có phải rất không lễ phép không? Mà hẳn anh ấy cũng sẽ không nghe thấy… OTZ.

Nhưng giờ cô vẫn chưa vũ trang đầy đủ, hoàn toàn không dám bước ra ngoài một bước…

Hồi lâu, trong cửa vẫn chẳng có động tĩnh gì, Trần Chước cũng quen thế rồi. Vừa sâu sắc cảm thấy năng lực thích ứng của mình thật mạnh mẽ, anh vừa định chào tạm biệt.

“Tôi đi trước đây.”

Lúc này, cánh tay “râu nhỏ” chợt thò ra từ trong khe cửa.

“Xin, xin chờ chút.”

Giọng vẫn nhỏ như thế, nhưng Trần Chước đã nghe thấy được, anh không hề nhúc nhích, kiên nhẫn đợi.

Cô thu tay về, một phút sau, “râu nhỏ” của cô lại đưa một tờ giấy ra. Trần Chước tiếp lấy, cúi xuống nhìn.

Trên giấy trắng là một dòng chữ viết bằng bút dạ:

“Cảm ơn!”

Cuối dòng còn ký họa mặt cô gái nhỏ tóc ngắn, với vẻ mặt như thế này (> <).

Trần Chước giãn mặt ra: “Không cần cảm ơn.”

Nghĩ một lát, người đàn ông lại lấy một cây bút máy từ trong túi ra, viết nhanh một hàng chữ trên tờ giấy đó, nhét lại vào khe cửa.

Tiên Bối lấy bằng hai tay, nhìn kỹ, là một dòng chữ rồng bay phượng múa:

“Mai tôi vẫn còn đi giao trà sữa, có thể nói cho tôi biết cảm tưởng và đề nghị sau khi uống thử được không? Ghi trên giấy là được.”

Tiếng ngòi bút cạ vào giấy vang lên, tờ giấy lại được đưa ra:

“Được.”

+++

Xuống dưới tầng, Trần Chước thở một hơi dài đầy nhẹ nhõm.

Cô sợ người lạ như thế, khiến tim anh không khỏi thót lên, hô hấp cũng không dám dùng sức.

Trần Chước lắc chùm chìa khóa xe, đi ra chỗ để xe.

Thật ra anh lừa Chu Thanh Thụ.

Hôm nay anh đi giao trà sữa đến đây, không phải là vì tiện đường.

Mà là vì, thiếu nữ đội chiếc mũ lưỡi trai màu trắng mà anh vô tình gặp phải tối qua ấy, chính là nguồn gốc linh cảm của anh.

Xuất phát từ sự lễ phép, anh muốn đưa sản phẩm mới ra lò đầu tiên đến đây cho cô uống thử.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 02.07.2017, 18:27
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 11.06.2015, 15:32
Tuổi: 17 Nữ
Bài viết: 1504
Được thanks: 5108 lần
Điểm: 12.32
Có bài mới Re: [Hiện đại] Nguyên vị ngọt ba phần - Thất Bảo Tô - Điểm: 35
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 4: Vị thứ tư

Edit: Tiểu Lăng

Tiên Bối xách cái túi to kia về phòng, để nó xuống cạnh màn hình.

Túi giấy màu vàng xám xưa cũ, không hề trang trí thêm chút hoa văn nào, chỉ có mỗi hai chữ ngắn gọn đầy hương vị hoài cổ - Vừa Ý.

Tiên Bối cẩn thận lấy ly dâu tây phủ sữa kia ra, cầm nó trong tay, cảm thấy lòng bàn tay hơi lành lạnh.

Qua chất lỏng nửa trong suốt màu đỏ tươi, có thể thấy rõ lớp thịt dâu đang trôi nổi trong đó.

Lớp sữa mềm dày, pha vào đó một tầng cao màu trắng như phấn, chiếm đến 2/3 dung tích của ly.

Mở nắp giấy, hương ngọt dìu dịu thấm vào mũi, là mùi hương có lẫn vị sữa.

Có vẻ rất ngon…

Lấy ống hút ra --- quên chưa nói, ống hút của Vừa Ý đều được gói trong một bọc giấy dài nhọn.

Hủy đi dịch vụ chuyển phát nhanh của họ, quả thật như thể hủy đi một món quà hay một tác phẩm nghệ thuật.

Ngồi xuống, cắm ống hút vào, thịt dâu tươi non mập mạp quấn lấy nhau thành một xoáy.

Tiên Bối chắp tay trước ngực làm một lễ, trong lòng thấy đội ơn, đội ơn tất cả những mỹ vị trên thế gian này, và cả người sáng tạo ra chúng.

Sau đó nghiêng người ra trước, hút rột… một hơi.

Wow ~ ngon quá đi…

Trong miệng dấy lên một mùi hương trong trẻo thơm phức, và tràn ngập những viên quả với phân lượng vừa đủ…

Độ ngọt cũng rất vừa vặn…

Cô không phải là người hảo ngọt, nên bình thường chỉ gọi trà sữa ngọt có ba phần.

Vốn tưởng lớp dưới chỉ là nước dâu không thôi, ai ngờ trong đó lại có cả trà xanh hơi chát, phối cùng tầng pho mát mằn mặn tráng mỏng trên miệng ly, trung hòa tuyệt vời với nước trái cây chỉ có độc một vị ngọt.

Để lại một dư vị quanh quẩn mãi sau mùi hương ngọt ngào…



Bỏ ra nửa tiếng chỉ để dốc lòng uống hết ly đó, ngay cả lớp sữa mềm cũng không thoát khỏi sự càn quét của ống hút.

Tiên Bối lấy giấy A4 từ trong ngăn kéo ra, cầm bút lên.

Đã đáp ứng viết đánh giá cho người ta, hơn nữa còn là đồ uống miễn phí, vậy thì càng phải viết sao cho thành tâm.

Nghĩ tới suy lui, Tiên Bối lôi từ điển ra, tìm đủ loại từ ngữ hoa mỹ, nghiêm túc viết hai trăm chữ bày tỏ sự yêu thích đối với ly đồ uống này.

Viết xong, đọc lại một lượt, thấy thế nào cũng quá cứng nhắc và qua loa…

Quả nhiên cô không phải là một người biết biểu đạt mà…

Tiên Bối rầu rĩ liệt ra bàn, trầm tư một chốc, nhấc đầu lên, thò tay lấy màu nước dưới giá sách bên trên...

+++

Trưa hôm sau, Trần Chước lại chủ động ôm việc của Tiểu Thụy.

Đưa mắt nhìn xe anh chủ quét bụi mà đi, Tiểu Thụy và phó chủ tiệm Chu đứng song song với nhau, trông đều có suy tư.

Tiểu Thụy: “Gần đây anh chủ bắt đầu thâm nhập vào đời sống quần chúng rồi sao?”

Chu Thanh Thụ cười ha ha: “Là thâm nhập vào đời sống thiên đình mới phải.”

Tiểu Thụy: “?? Hả?”

Chu Thanh Thụ nhíu mày: “Tiên nữ rất đẹp sao?”

Tiểu Thụy thõng tay: “… Em biết sao được, em mới chỉ thấy mỗi một bên tay của cô ấy, còn chưa nói với cô ấy câu nào.”

Chu Thanh Thụ gật đầu liên tục, vẻ hiểu rõ: “Quả nhiên, đàn ông đều có hứng thú với kiểu cô gái thần bí.”

Tiểu Thụy: “Ể???”

Chu Thanh Thụ quàng lấy bả vai cậu: “Chú còn nhỏ, chưa hiểu được đâu, cứ chờ cao thêm tý nữa rồi biết.”

Tiểu Thụy thấp hơn người này một cái đầu lập tức quăng cái tay này ra: “Anh lăn sang bên đi.”

+++

Vừa đi một tý, Trần Chước đã đến quận Cảnh, sớm hơn mười phút so với dự định.

Lúc này, Tiên Bối đang ngồi chồm hỗm trên mặt ghế, vắt kiệt óc để đấu tranh với tình tiết của “Kỳ Tà”.

Nghe thấy tiếng chuông cửa, người cô căng chặt.

Tiếng động này đã vang lên rất nhiều lần, nhưng mỗi lần vẫn đều khiến cô hoảng sợ.

Nhớ tới cái gì đó, Tiên Bối há miệng thở dốc, luống cuống lạch cạch lục mấy bản vẽ tay trên bàn.

Mãi một lúc sau mới tìm được bức vẽ màu nước hôm qua ở trong kẹp, cô rút nó ra, đi dép lê vào, chạy chậm đến trước cửa.

Ghé vào mắt mèo nhìn, quả nhiên là anh ấy.

Quý anh búi nửa đầu hôm nay cũng không búi một nửa nữa, mà cột hết lên cao, lộ ra trọn vẹn cái cổ đẹp mắt.

Sở dĩ đẹp mắt, là vì cái nét yết hầu của anh vô cùng rõ ràng.

Cô đã từng học qua cách xử lý phần bóng của bộ phận này trong phác họa nhân vật nam, của anh lại y hệt như thế, thậm chí còn sáng và rõ nét hơn rất nhiều.

Lại còn lót dưới phần xương quai hàm cũng rất dễ thu hút sự chú ý kia nữa…

Góc cạnh quả thực quá sắc nét, kể cả tóc anh có dài hơn cũng không bớt được mùi vị đàn ông.

Nghĩ một lát, Tiên Bối giơ bức vẽ trong tay lên, nhìn qua nhìn lại.

Cô rất hiếm khi vẽ theo phong cách này, cũng không biết có thỏa được lòng người ta hay không.

Hít sâu một hơi, Tiên Bối mở chốt cửa, đẩy cánh cửa ra một khe trong phạm vi tiếp nhận bình thường của cô.

Sau đó, chậm rì rì… chìa tờ giấy ra.

Ngoài cửa, Trần Chước nhướng mày nhìn ---

Một tờ giấy ló từng centimet ra chỗ mình.

Anh đưa tay định lấy, lại thành ra tờ giấy bị kéo căng về.

Như thể dịch ra xa thêm một bước, sẽ có lửa đốt mình vậy.

Sau cả một hồi, người bên trong như kiểu bị phỏng, buông lỏng ra, tờ giấy hoàn toàn nằm vào trong tay Trần Chước.

Trần Chước vuốt phẳng nó, cúi đầu nhìn, hơi sửng sốt.

Trên tờ giấy trắng, không phải là mấy dòng ngắn ngủi, cũng không phải văn dài lê thê, mà là một bức tranh.

Vẽ màu nước.

Thiếu nữ tóc bạc ngang vai, mặc chân váy tutu macaron* màu hồng và áo cộc tay màu xanh bạc hà.

(*) váy tutu macaron: váy bồng công chúa xếp li

Giày da mũi tròn cũng một màu trắng sữa, trên tóc còn cài một cái cặp hình chiếc lá.

Hai tay cô ôm một cái túi nhỏ hình dâu tây. Đầu hơi nghiêng, má đỏ ửng, hai mắt cong thành hình trăng lưỡi liềm.

Dưới bức tranh viết một dòng chữ:

“Vô cùng cảm ơn, dâu tây phủ sữa rất ngon. Nhưng năng lực biểu đạt của tôi có hạn, chỉ có thể vẽ một bức nhân cách hóa nó.”

Trần Chước cong môi, nhìn lại bức tranh một lần nữa thật cẩn thận.

Hiển nhiên nó rất được dụng lòng, mỗi một phần đều được cô cụ thể hóa thành phục sức và màu sắc phù hợp để biểu đạt, hệt như nó vốn phải là như thế.

Nụ cười rực rỡ của thiếu nữ, có lẽ chính là hương vị mà ly đồ uống này mang đến.

Đối với Trần Chước, có hai chữ “rất ngon” đã là đủ lắm rồi.

Nhận được một tác phẩm họa như vậy, hoàn toàn là một niềm vui bất ngờ ngoài dự đoán.

Trần Chước trực tiếp lấy bút lông trong túi quần ra, viết, “Tranh rất đẹp, có thể tặng cho tôi không?”

Trả về trong khe cửa.

Tiên Bối tiếp lấy, đọc câu trả lời trên đó, trái tim lo lắng không thôi mới từ từ rơi xuống.

Khóe môi bất giác cong lên, cô xoay người, chạy vào phòng lấy một cây bút, trên đường ra cửa viết:

“Vốn để tặng anh.”

Trần Chước đứng bên ngoài, có thể nghe rõ tiếng dép lê của cô gái quẹt xuống đất.

Anh cười hiểu ý, lại nhìn thấy tờ giấy ló đầu ra khỏi khe cửa ấy.

Song lúc này, nó không thăm dò đầy cảnh giác nữa, mà đi được một nửa đã ngừng, như đang ngoan ngoãn chờ Trần Chước cầm lấy mình.

Anh cầm lấy.

Đọc dòng chữ trên đó, người đàn ông lại nhướng mày.

Viết cảm ơn, rồi đang định trả giấy về, anh lại nghĩ nghĩ, đặt bút bổ sung thêm một chút.

Tờ giấy lại quay về tay Tiên Bối, cô suýt nữa thì phì cười.

Anh đang học cô hôm qua sao, sau chữ “cảm ơn”, còn ký họa một cái mặt cười.

Nhưng mà…

Vẽ hơi xấu…

Rõ ràng ngũ quan của mình góc cạnh, sáng sủa như thế, lại vẽ thành một lão đầu đinh.

Xấu mà lại đáng yêu quá.

Lúc này, người đàn ông ngoài cửa lại nói: “Hôm nay không cầm trà sữa của em đến.”

“…” Ồ, đúng rồi, còn có trà sữa nữa, Tiên Bối yên lặng đáp trong lòng.

Đưa tranh qua, cô bỗng tò mò thân phận của người đàn ông.

Từ hồi chuyển tới đây, lần đầu tiên cô nói nhiều và lâu như thế với một người không phải biên tập của mình.

Chẳng lẽ thật sự là đổi người giao trà sữa sao?

Nghi vấn dấy lên cao trong lòng, Tiên Bối thử há miệng, nhưng không tài nào hỏi ra tiếng được.

Quá khó…

Đành phải tiếp tục hỏi trên tờ giấy kia: “Sau này anh sẽ luôn đi giao trà sữa ư?”

Đưa tranh rồi, cô sẽ lại giấu mình sau cửa, nhận chuyển phát nhanh như trước.

Bên ngoài, người đàn ông nhận lấy tờ giấy, nhưng không đáp lại.

Có lẽ là kết thúc rồi.

Anh lấy được tranh, cô nhận trà sữa.

Anh nói cảm ơn xong, cuộc trò chuyện hôm nay sẽ chấm dứt phải không?

Vậy hẳn mới đúng chứ?

Có phải cô nên đóng cửa lại không?

Tiên Bối yếu ớt tựa vào sau cánh cửa, gãi đầu, hơi luống cuống.

Anh đã đọc câu hỏi trên giấy chưa?

Cô hỏi như vậy có phải quá thừa không?

Có phải hơi có phần cố ý làm quen không?

Xong đời rồi, có phải anh sẽ cảm thấy cô có ý đồ gì với anh không?

A a a… lòng hiếu kỳ quả nhiên sẽ giết chết mèo… TAT

Hành lang thật yên tĩnh.

Bỗng, cô nghe thấy tiếng anh gấp nhẹ giấy, sột soạt sột soạt.

“Tôi đi trước đây.” Người bên ngoài nói, giọng bình thản.

May quá may quá, hẳn là anh không thấy rồi, hoặc là thấy rồi nhưng không chú ý.

Hoạt động tâm lý quá mạnh, khiến Tiên Bối mệt bò ra đất.

Cô gật đầu hai cái, không biết để cho ai nhìn, vai đụng vào cửa, định từ từ đỡ người dậy.

Một hồi, bàn tay đang định khóa cửa đã bị bắt lại!

Lực tác dụng ngược bỗng xuất hiện này, khiến Tiên Bối hoảng sợ, suýt nhảy lùi lại cả mét.

Sau đó, cô nghe thấy giọng nam trầm nhẹ ngoài cửa hỏi: “Em mong sau này tôi sẽ đi giao à?”

Giọng nói như điện giật…

Vang lên từ bên kia cánh cửa…





Gì, gì cơ?

Máu dồn lên đại não, mặt Tiên Bối lập tức đỏ bừng lên.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 03.07.2017, 18:15
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 11.06.2015, 15:32
Tuổi: 17 Nữ
Bài viết: 1504
Được thanks: 5108 lần
Điểm: 12.32
Có bài mới Re: [Hiện đại] Nguyên vị ngọt ba phần - Thất Bảo Tô - Điểm: 32
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Trả lời đi =))) ai thấy nam chính nhà mình cute không =)))

+++

Chương 5: Vị thứ năm

Edit: Tiểu Lăng

Năm phút sau.

Tiên Bối lê dép về phòng, sau đó “phịch”, liệt thẳng xuống ghế.

Nhìn màn hình tối đen trước mặt, Tiên Bối nhíu chặt mi tâm, hơi khó chịu, cũng có phần hối hận.

Hành động vừa rồi của cô có phải hơi quá đáng không?

Trong chớp lát khi mặt nóng lên tới cực độ, cô bất giác kéo mạnh cửa lại, và cứ thế…

Đóng, đóng cửa lại…

Sầm một cái, cực nhanh, khiến người ta cảm nhận được cả một trận gió trong không khí.

Tiên Bối nhắm mắt lại, xòe tay ra, vẻ mặt tuyệt vọng.

…

Không biết cô lấy đâu ra sức lớn như vậy…

Càng không biết người ta có tức giận không…

Dù sao lúc cô vội đóng cửa lại, bên ngoài không hề có động tĩnh gì.

Rất lâu sau, đến lúc hơi nóng trên gò má lạnh bớt, cô mới đi ra, ghé vào mắt mèo, lén lút nhìn ra ngoài.

Hành lang trống không, như chưa từng có ai tới qua.

Nghĩ một lát, Tiên Bối gãi lông trên đầu.

Bó tay, hoàn toàn bó tay, cô rất sợ vấn đề này.

Một khi làm quen một người, chẳng khác nào đưa người đó một tấm thẻ thông hành, cũng có nghĩa là sắp hao phí rất nhiều thời gian sắp tới của mình.

Nếu…

Nếu muốn xây dựng một mối quan hệ, thì sau mối quan hệ này, nhất định sẽ có rất nhiều thứ to lớn, phức tạp, phiền toái và lắt nhắt cần cô phải xử lý.

Bước một chân vào một cánh rừng lạ, ai biết được con đường phía trước là trăm hoa hay hồ sâu?

Hoàn toàn không dám nghĩ nữa.

Nhưng, người nói trước rõ ràng là cô.

Vậy tại sao cô phải hỏi ra lời chứ.

Phản ứng trước sau của cô hoàn toàn không ăn khớp.

Người đó sẽ không thấy mình bị tinh thần phân liệt chứ?

Làm sao bây giờ?

Tiên Bối lo đến độ vành mắt phiếm đỏ, tim như bị ngâm trong nước chanh, chua lè.

Cô nghĩ trước suy sau, chỉ có thể tìm một người xin được giúp đỡ.

Tiên Bối di chuột, màn hình sáng lên, kéo thanh cuộn xuống, tìm thấy biên tập Viên Viên.

Cô lách cách gõ bàn phím, đánh chữ dễ hơn nói chuyện trực tiếp với nhau nhiều.

Tiên Bối: Viên Viên, có ở đây không…

Viên Viên: Có gì nói đi.

Tiên Bối: Hình như tớ làm một chuyện sai…

Viên Viên: Có phải chưa sửa tý bản thảo nào của “Kỳ Tà” không?

Tiên Bối: … Không phải…

Viên Viên: Vậy là gì? Tạm thời tớ chưa nghĩ ra sai lầm gì nghiêm trọng hơn.

Vậy nên, Tiên Bối sắp xếp lại từ ngữ gần mười phút, xóa xóa sửa sửa.

Mới kể hết đầu đuôi chuyện giữa trưa cho Viên Viên.

Cuối cùng kết thúc bằng một câu “Giờ tớ phải làm gì đây, giúp tớ TAT”.

Viên Viên: Tớ mơ màng sắp ngủ đến nơi rồi đấy.

Viên Viên: Cậu chờ tý, tớ xem đã.

Tiên Bối: Ừ.

Lúc này Tiên Bối mới thả lỏng một lát, chẳng biết từ lúc nào tay trái đã nắm lại thành nắm đấm, áp vào lòng bàn tay phải.

Ươn ướt, đầy mồ hôi.

Tiên Bối hoảng lên, thò tay lấy một tờ khăn giấy, gắng lau cho khô mới đụng lại chuột.

… Con chuột cũng trơn trườn trượt, nhất định là do dính mồ hôi trên tay…

Mặt bỗng lại nóng lên, Tiên Bối rút thêm một tờ khăn giấy nữa, lau nhẹ chuột…

Trên màn hình.

Viên Viên đã rep tin nhắn, trọng điểm quan tâm của cô ấy lại bay ra khỏi hệ ngân hà ---

“Anh giao trà sữa có đẹp trai không?”

Tiên Bối: …

Tiên Bối: Sao lại hỏi thế?

Viên Viên: Điều này ảnh hướng đến câu trả lời tiếp theo của tớ dành cho cậu.

Tiên Bối nghĩ một lát: Rất có khí chất, rất dịu dàng, khác hẳn với những người bình thường. (đúng dồi, Chước ca khác hẳn với người bình thường nha ~)

Viên Viên: Cậu có thể nói thẳng ra là đẹp trai hay không đẹp trai không?

Tiên Bối gõ một ngón mổ cò: Đẹp trai…

Gửi xong, cô nhanh nhìn trái ngó phải, như thể người trong cuộc đang đứng ngay bên cạnh cô, câu trả lời này có thể bị anh nhìn thấy vậy, cảm thấy hổ thẹn đến khó tả.

Viên Viên: Thế tớ đây nói thẳng, cậu quá đáng rồi.

Viên Viên: Người ta đưa đồ uống miễn phí cho cậu, để cậu thẩm định đánh giá, cậu vẽ một bức phản hổi nhân cách hóa, không vấn đề gì.

Viên Viên: Nhưng sau đó cậu hỏi sau này người ta có luôn đi giao trà sữa không, thì có phần…

“Tỏ ý có hảo cảm với người ta đấy, biết không?”

“Sau này anh sẽ luôn đi giao trà sữa ư = rất mong sau này anh sẽ luôn đi giao.”

Những lời này như sấm sét hạ xuống đất bằng, giật đến Tiên Bối phát hoảng.

Viên Viên vẫn tiếp tục nhắn tin ồ ạt.

“Nếu như hoàn toàn không muốn người ta đi giao, vậy cậu sẽ không thèm hỏi.”

“Cậu sẽ chỉ không nhịn được mà ói mửa trong lòng, không phải sau này đều là người đó đi giao chứ.”

Thì ra là vậy sao?

Màn hình máy tính hẳn đã trở thành máy sưởi ấm, cả gương mặt Tiên Bối đều đỏ ửng lên, nhìn không chớp mắt vào khung chat với biên tập:

“Đây là chuyện tốt nha, cậu muốn kết bạn với người khác.”

Viên Viên vẫn đang thao thao bất tuyệt:

“Nhưng ngay sau đó cậu đã đóng cửa lại rồi??”

“Vẫn còn cơ hội cứu vãn, đó là chủ động nói xin lỗi.”

“Người ta giao chuyển phát nhanh cho cậu, cậu nên có cách liên lạc. Gửi một tin nhắn, chân thành nói xin lỗi với người ta.”

“Còn vì sao người ta không trực tiếp trả lời, mà lại đẩy vấn đề này về…”

“Tớ thấy hẳn là người ta xấu hổ, ngại nói mình cũng muốn đến.”

“Cậu thấy người ta kiên nhẫn với cậu biết bao, ai nguyện ý trao đổi bằng giấy qua một cánh cửa với một người rõ ràng có thể nói chuyện chứ, quá quái dị, hồi cậu học trung học cũng truyền giấy à?”

“Đúng rồi, người đó bao nhiêu rồi hả?”

Đến phiên cô nói chuyện rồi sao?

Tiên Bối vội sờ vào phím số: Hẳn là hơn 30 đi…

Nghĩ một lát, thêm ba chữ: Trông vẻ vậy.

Nhấn gửi.

Viên Viên vô cùng kinh ngạc:

“Già như vậy ư!”

“Tớ còn tưởng là một cậu trai chuyển phát nhanh trẻ tuổi xinh xắn, ai ngờ là một ông chú già?”

Tiên Bối mấp máy môi, không lên tiếng.

“Vậy tuyệt đối không phải là xấu hổ.”

Tiên Bối nhỏ giọng hỏi thầm trong lòng, vậy là cái gì.

“Là cố ý đùa cậu!!!” Viên Viên dùng ba dấu chấm than liên tiếp để biểu đạt cảm xúc.

+++

Tối đó, Trần Chước vừa tắm xong, lau mái tóc ướt sung, trực tiếp trùm khăn tắm lên đầu.

Đang định mở cửa ra phòng tắm, người đàn ông ngừng tay lại, hạ mắt, liếc tay nắm cửa.

Nhớ hồi trưa, anh cũng giữ tay người ta lại như vậy.

Bởi vì chút hứng thú tệ hại bỗng dấy lên, và một ít xúc động mà chính anh cũng không rõ.

Giống như tối đó ở siêu thị.

Bị cạch mặt, ăn chè bế môn, cũng là do gieo gió gặt bão.

Trần Chước cười khẽ một tiếng.

Kết thúc hồi tưởng, Trần Chước về phòng ngủ.

Anh rờ điện thoại trên bàn, lại thấy một thông báo tin nhắn như hồi sáng.

Ấn mở, Trần Chước hơi sửng sốt, người gửi là “Tiên nữ sĩ”.

Nội dung không dài, kiểu ba khúc*, liếc cái đã đọc hết:

“Thật xin lỗi, tôi không cố ý đóng cửa, vô cùng xin lỗi [quỳ].”

(*) kiểu ba khúc: ngắt câu làm ba đoạn

Bật cười, Trần Chước đọc lại tin nhắn một lần, khóe môi càng cong lên.

Anh tháo khăn tắm trên đầu xuống, khoanh tay, thầm thở dài.

Trần Chước ơi Trần Chước, mới có vài ngày, mi đã để khách hàng – tiểu Thượng đế của mi quỳ mi bao nhiêu lần rồi.

Người đàn ông tiện tay vắt khăn tắm lên thành ghế gỗ thô, đứng đến bên cửa sổ.

Sau rèm, là quảng trường lung linh đủ sắc ánh đèn.

Trầm ngâm mấy giây, Trần Chước giơ tay lên, trực tiếp mở khung trả lời tin nhắn.

+++

Cùng lúc đó, Tiên Bối hai tay kẹp điện thoại.

Vô cùng lo lắng đảo quanh phòng, một vòng, một vòng, lại một vòng.

Cô đang thi với một đối thủ mạnh mẽ là trái tim.

Xem nó đập nhanh hơn, hay là cô đi nhanh hơn.

Tay dán lên miệng, răng cửa gặm lấy đốt ngon tay, có phần hơi đau, kiểu như thế mới có thể bớt căng thẳng.

Một tin nhắn chưa đến hai mươi chữ, nhưng chỉ riêng quá trình nhúc nhích ngón cái, ấn nút gửi đi thôi đã tốn mất nửa giờ tâm sức của Tiên Bối.

Thật sự đó là một quyết định vĩ đại.

Rất nhanh, chiếc điện thoại mà cô đang nâng như cúng Phật reo lên.

Là thông báo trả lời tin nhắn!

Tiên Bối như trút được gánh nặng, nằm bò ra bàn.

Aaaaaa.

Chà chà tay để trút bớt cảm xúc, cô nghiêng đầu, nín thở ấn mở tin nhắn đó, nhìn từng chữ một:

“Thật xin lỗi.”

Hả?

Tiên Bối ngơ ngác, mở to mắt.

Vô thức nhấc mi mắt lên liếc góc trên bên phải, người nói xin lỗi là cô mà, chẳng lẽ không phải nên đáp là “không sao” ư…

Không không, Tiên Bối lập tức tự phản bác, cũng không nhất định phải tha thứ cô, không tha thứ cũng không sao…

Thật sự không sao…

Điện thoại lại reo lên tiếp, Tiên Bối hoảng sợ, suýt nữa đánh rơi.

“Dọa em rồi sao?”

Cái gì?

Là chỉ chuyện ban ngày, hay là lời xin lỗi vừa rồi của anh?

Sau lưng ướt mồ hôi, hoàn toàn không hiểu, giờ có kịp hỏi Viên Viên không?

Nhưng hình như hết giờ làm việc của cậu ấy rồi.

Song ngay sau đó, lại có một tin nhắn gửi tới, học giọng điệu xin lỗi của cô, trả lời rõ ràng:

“Vô cùng xin lỗi, tôi cố ý hỏi vậy, là vì mai vẫn muốn gặp em.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 36 bài ] 
           
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - Hoàn

1 ... 229, 230, 231

2 • [Hiện đại - Quân nhân] Cô dâu của trung tá - Hồ Ly

1 ... 138, 139, 140

3 • [Hiện đại] Quân hôn Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch

1 ... 137, 138, 139

4 • [Hiện đại] Vợ yêu con cưng của tổng tài - Thượng Quan Nhiêu

1 ... 77, 78, 79

5 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 138, 139, 140

7 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 230, 231, 232

8 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 36, 37, 38

9 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 214, 215, 216

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

11 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

13 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236

14 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

15 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 53, 54, 55

16 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư

1 ... 38, 39, 40

17 • [Cổ đại tiên hiệp] Tiên vốn thuần lương - Chính Nguyệt Sơ Tứ

1 ... 245, 246, 247

18 • [Cổ đại - Trùng sinh] Ngày mai liền hòa ly - Hải Lí Khê

1 ... 32, 33, 34

19 • [Hiện đại] Đồng phục cùng áo cưới - Lục Dược

1 ... 25, 26, 27

20 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 78, 79, 80



Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 698 điểm để mua Cặp nhẫn kim cương
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 334 điểm để mua Nhẫn đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 263 điểm để mua Kem gấu trúc
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 635 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 768 điểm để mua Đá hoa xanh
Sunlia: Vào link này xem cách đăng truyện nhé b  viewtopic.php?style=2&t=320999&tn=quy-dinh-cua-chuyen-muc-truyen-tu-edit-sang-tac
Shop - Đấu giá: MarisMiu vừa đặt giá 354 điểm để mua Bé lá
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 242 điểm để mua Ốc sên khoe kẹo
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 590 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 1
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 367 điểm để mua Ngôi sao đen
Viên Băng Băng: Cho mình hỏi muốn đăng truyện thì vào đâu ạ??
Meolun: Cảm ơn Sunlia nhiều nhé !
Sunlia: Đổi tiêu đề truyện thành [thể loại] Tên truyện - Tên tác giả (Hoàn) là mod sẽ tự chuyển, hoặc b nhắn cho mod cx đc
Meolun: Cho mình hỏi nếu truyện sáng tác hoàn rồi thì có cần tìm đến Mod nhờ chuyển về box hoàn không ạ ? Hay họ sẽ tự chuyển giúp mình vậy các bạn ?
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 248 điểm để mua Infiniti
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giường đôi
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 256 điểm để mua Chim xanh líu lo trước tổ
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 248 điểm để mua Navbits Start
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 248 điểm để mua Mèo mang phao
Shop - Đấu giá: Hạ Thanh Thần vừa đặt giá 200 điểm để mua Chim cánh cụt xanh
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 360 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 289 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 447 điểm để mua Hamster nhõng nhẽo
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 531 điểm để mua Hamster làm xiếc
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 504 điểm để mua Hamster làm xiếc
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 424 điểm để mua Hamster nhõng nhẽo
Shop - Đấu giá: Hạ Thanh Thần vừa đặt giá 200 điểm để mua Gấu Pooh ngớ ngẩn
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 479 điểm để mua Hamster làm xiếc
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 402 điểm để mua Hamster nhõng nhẽo
Shop - Đấu giá: Hạ Thanh Thần vừa đặt giá 226 điểm để mua Teddy ôm bé

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.