Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 175 bài ] 

Nàng phi chuyên sủng của vương gia ngốc - Huyền Nhai Nhất Hồ Trà

 
Có bài mới 25.06.2017, 15:56
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 3814
Được thanks: 31432 lần
Điểm: 32.76
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Nàng phi chuyên sủng của vương gia ngốc - Huyền Nhai Nhất Hồ Trà (C58.2) - Điểm: 42
Haizzz, sự thật về nụ hôn của Vương gia ngốc....

Chương 58.2: Tin tức của huynh trưởng

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

“Vương gia đừng!” Quý Du Nhiên vội vàng đè hắn lại, “Đây là việc của ta và nàng ấy, chàng không cần nhúng tay.”

“Nhưng mà, nàng ta đang bắt nạt nàng.” Phượng Dục Minh cong miệng lên buồn bực nói.

“Không thể nào, là ta đang hỏi nàng ấy mà.” Quý Du Nhiên cười nắm chặt tay hắn. Có hắn ngắt lời, đầu óc của nàng tạm thời thả lỏng một chút, lập tức tim lại bị nhấc lên –

“Ngươi nói, cây lược này là do chủ nhân của ngươi đưa cho ngươi?”

“Đúng.” Thải Bình gật đầu.

“Ngươi đã có chủ nhân, tại sao còn tiến vào Hoàng cung, tại sao tới Vương phủ chúng ta? Các ngươi đánh mục đích gì?”

“Nô tỳ phụng mệnh của chủ nhân trước tới bảo vệ Vương phi.”

Thật sao? Trong lòng khẽ động, lỗ mũi Quý Du Nhiên đau xót, nhưng ngay sau đó lại lạnh mặt xuống: “Ngươi nói ta lập tức tin sao?”

“Có tin hay không thì tùy Vương phi ngài. Nô tỳ cũng không giấu giếm ngài nửa phần.”

“Nhưng mà, không nhìn thấy chủ nhân của ngươi, ta làm sao biết được rốt cuộc lời của ngươi nói là thật hay giả?”

“Ngài sớm muộn gì cũng sẽ thấy được chủ nhân của nô tỳ. Nhưng mà, không phải bây giờ.”

Có thật không?

Trong lòng lại kích động một trận, Quý Du Nhiên dieendaanleequuydonn siết chặt tay Phượng Dục Minh, “Vậy là thời điểm nào?”

“Cái này nô tỳ không thể nói.”

“Ngươi!”

“Chỉ có điều.” Ngẩng đầu lên, Thải Bình gằn từng chữ một, “Mới vừa rồi Tử Tô nói cũng rất đúng, những tờ giấy kia, đúng là đều do Hoàng hậu nương nương sai người truyền cho nô tỳ.”

Quý Du Nhiên rét lạnh. Nói cách khác...

“Nói cách khác, nô tỳ cũng có thể coi là gian tế Hoàng hậu nương nương phái tới. Trước khi tới Vương phủ, nô tỳ đúng là được Hoàng hậu nương nương coi trọng, cũng lấy đệ đệ tuổi còn nhỏ của nô tỳ ở bên ngoài cung ra uy hiếp để nô tỳ hợp tác với Tử Tô, nhìn chặt ngài và Vương gia. Tốt nhất, có thể tìm ra sai lầm trên người ngài, tiện cho bọn họ lan rộng ra, để nhanh chóng diệt trừ ngài mầm tai họa này.”

“Vậy ngươi còn nói ngươi không phải?”

“Nô tỳ thật sự không phải. Bởi vì vừa mới bắt đầu nô tỳ được chủ nhân phái tới nằm vùng bên cạnh Hoàng hậu nương nương, ai ngờ lại được Hoàng hậu nương nương coi trọng, đưa tới bên này làm gian tế. Nhưng mà, lòng của nô tỳ vẫn hướng về chủ nhân ban đầu, cho nên, lúc này nô tỳ chỉ có thể nói nô tỳ bây giờ là gian tế chủ nhân phái đến bên cạnh Vương phi.”

Ôi trời ơi! Quý Du Nhiên không khỏi trố mắt. Cái này quanh đi quẩn lại, tới tới lui lui, dù sao bên cạnh nàng là gian tế bị người ta sắp xếp rồi. Hơn nữa, còn không chỉ có một người!

Trong lòng thoáng chốc cảnh giác: Vốn tưởng rằng chỉ một Hoàng hậu nương nương nhìn nàng không vừa mắt, cần thiết phải thời thời khắc khắc nhìn chằm chằm nàng. Nhưng bây giờ xem ra, vài người còn lại cũng không chịu bỏ qua cho nàng? Vậy là ai? Hình như nàng không đắc tội những người khác mà? Hơn nữa, còn là người mà quyền thế của Hoàng hậu nương nương cũng không thể áp đảo? Vậy sẽ là ai?

“Vương phi, nô tỳ đã sớm nói, nô tỳ tới để bảo vệ ngài, chủ nhân của nô tỳ không có ác ý với ngài.”

Đúng lúc nàng đang hao phí hết đầu óc để tính toán, Thải Bình lại lên tiếng.

Quý Du Nhiên thở phào nhẹ nhõm theo bản năng. Nhưng mà...

“Nói cách khác, nếu ta muốn gặp chủ nhân của ngươi, vậy nhất định phải chờ hắn chủ động xuất hiện trước mặt ta? Bây giờ, liên hệ trực tiếp của ta với hắn chỉ có một mình ngươi?”

“Đúng vậy.”

Nói cách khác, nàng muốn diệt trừ die~nd a4nle^q u21ydo^n nàng ta cũng không được. Quý Du Nhiên chán chường trong lòng.

“Được rồi, ta đã biết.” Vô lực vung tay, nàng nhìn Thải Bình vẫn đứng thẳng tắp phía dưới, “Ta sẽ lưu ngươi lại. Nhưng Tử Tô...”

“Chỗ nô tỳ cũng có chứng cứ lui tới giữa nàng ta và Hoàng hậu nương nương. Nô tỳ còn biết, mỗi lần liên hệ tin tức với nàng ta đều thông qua Thanh Khâm trước kia Hoàng hậu nương nương phái tới, còn có Sở ma ma ở phòng chính.” Thải Bình lập tức nói, dâng lên một xấp thư xếp được chỉnh tề.

Quý Du Nhiên lần nữa nghẹn họng nhìn trân trối, “Ngươi cũng đi vào trong phòng nàng ta trộm đồ hả?”

“Nô tỳ không bao giờ làm chuyện ăn cắp.” Thải Bình tỏ vẻ khinh thường nói, “Những thứ này là do nô tỳ thỉnh thoảng đánh ngất xỉu Sở ma ma truyền tin tức, lục soát được trên người bà ta.”

Ặc...

Cái này có gì khác trộm đồ? Quý Du Nhiên rất muốn hỏi.

Thải Bình lại nói: “Việc truyền lại tin tức trong Vương phủ chỉ có một số lượng người không nhiều lắm biết, mà nội dung trong tờ giấy chỉ có Tử Tô và người bên cạnh Hoàng hậu nương nương biết. Trong tờ giấy có nội dung quan trọng, chính là thỉnh thoảng mất một hai tờ, Sở ma ma cũng không dám lộ ra, chỉ có thể giả bộ đã truyền tin qua, lừa gạt trong ngoài. Hoàng hậu nương nương và Tử Tô chính là có lúc truyền tin qua nhưng không nhận được trở lại, trong lòng cũng sẽ chỉ nghi ngờ trong Vương phủ đột nhiên quản được quá nghiêm không có cách xuống tay, sẽ lại tiếp tục đưa mảnh giấy qua.”

Ừ, thấy vậy Sở ma ma cũng là tay nửa vời! Quý Du Nhiên thở dài trong lòng nói, lại không khỏi cảm thán nha đầu này thật lợi hại! Đầu óc thông minh không nói, bản lĩnh cũng không kém. So sánh với nàng, nàng thật sự cảm giác mình làm cái gì cũng sai.

Phát hiện nàng lại bắt đầu nhìn về phía mình, Thải Bình vội vàng cúi đầu nói: “Chủ nhân căn dặn, đến Vương phủ, nô tỳ chính là người của Vương phi. Chỉ cần là chuyện không liên quan đến lợi ích của chủ nhân, tất cả mặc cho Vương phi căn dặn, nô tỳ không chối từ!”

“Vậy sao?” Quý Du Nhiên bĩu môi, “Có thể, ngươi đi xuống đi! Gọi Lý ma ma vào.”

“Vâng.” Không nên hỏi nhiều, Thải Bình đứng dậy đi ra ngoài, nhanh chóng gọi Lý ma ma đi vào.

“Ma ma, lát nữa ma ma ra ngoài, cứ nói sự kiện gian tế đều do họ cãi vã nói bậy, vốn là chuyện không có căn cứ. Để cho người đánh Tử Tô mười hèo, cắt nàng ta tiền lương một tháng, sau đó điều nàng ta đến bên cạnh ta để làm việc. Thải Bình cũng vậy, cũng điều đến bên cạnh ta, bảo hai nàng cùng nhau giúp đỡ Thanh Khâm phục vụ ta.”

“Vương phi, như vậy sao được? Ngài biết rõ...”

“Hai kẻ này đều không phải kẻ tốt lành gì. Ta phải đặt các nàng ở trước mắt, nhìn xem các nàng cắn nhau như thế nào!” Quý Du Nhiên cười lạnh một tiếng, phất tay lần nữa, “Được rồi, ma ma đi ra ngoài đi! Ta mệt mỏi.”

“Vâng.” Mặc dù trong lòng rất không tình nguyện, nhưng Lý ma ma vẫn đi ra ngoài làm.

Haizzz!

Chuyện tạm thời chấm dứt, Quý Du Nhiên die nda nle equ ydo nn vô lực ngồi xuống. Phượng Dục Minh dựa tới, trong tay hắn còn cầm cây lược, “Ái phi.”

“Vương gia.” Quý Du Nhiên khẽ tựa vào đầu vai hắn, “Ta mệt quá.”

Phượng Dục Minh vội vàng ôm lấy nàng, “Nàng mệt mỏi thì nghỉ ngơi một chút đi! Chỉ cần nghe bổn Vương nói chuyện là được rồi.”

“Chàng định nói gì?” Quý Du Nhiên hỏi.

“Vừa rồi bổn Vương muốn nói với nàng, bổn Vương muốn thay một câu nói: Lúc trước không phải bổn Vương nói cũng hôn giống như hôn tiểu Hắc sao? Thật ra thì không phải! Bổn Vương chưa từng hôn miệng nó, bổn Vương đều cắn lỗ tai của nó đấy! Hơn nữa, vừa rồi lúc hôn nàng, cảm giác hoàn toàn không giống lúc hôn nó. Bổn Vương hôn nó bởi vì thích, hôn nàng cũng bởi vì... Bởi vì thích rất nhiều rất nhiều! Còn thích hơn tiểu Hắc!”

Hả? Trong lòng mệt mỏi bởi vì lời nói lộn xộn lung tung của hắn mà thoải mái hơn rất nhiều. Quý Du Nhiên mở mắt ra, “Chàng nói chàng yêu thích ta hơn tiểu Hắc nhiều, vậy rốt cuộc nhiều hơn bao nhiêu?”

“Nhiều rất nhiều rất nhiều á!” Muốn dùng một từ để diễn tả, Phượng Dục Minh lại phát hiện hắn vốn không tìm được từ thích hợp, chỉ có thể dùng sức để giải thích, “Dù sao, từ nhỏ đến lớn, bổn Vương chưa từng thích một người như vậy, còn thích hơn mười tiểu Hắc! Dù sao, chính là thích rất nhiều rất nhiều, rất nhiều rất nhiều!”

Đủ rồi. Nàng đã nghe rõ giải thích của hắn. Quý Du Nhiên ấm áp trong lòng, dịu dàng rúc vào trong lòng hắn: “Vương gia chàng đừng nói nữa, ý của chàng nói, ta hiểu.”

“Có thật không?” Phượng Dục Minh tỏ vẻ mừng rỡ.

Quý Du Nhiên gật đầu, mỉm cười với hắn, “Bởi vì ta cũng giống vậy. Thích chàng, còn thích nhiều hơn người khác.”

“Hì hì hì hì.” Phượng Dục Minh cả cười, dùng sức ôm chặt nàng, “Ái phi nàng thật thông minh, bổn Vương muốn sống cùng nàng cả đời! Cả đời cũng thích nàng như vậy!”

Một dòng nước ấm thoáng chốc xông lên đầu, cô đơn trong lòng một cái biến mất hơn phân nửa. Quý Du Nhiên nhắm mắt lại, cảm giấc mình giống như bay lên đám mây.

Đúng rồi, quản hắn là Thái tử cái quái gì, hay chàng ngốc gì. Chỉ cần đối xử tốt với nàng, thích nàng, nàng cũng thích, vậy là đủ rồi. Ánh mắt người ngoài, hư danh gì đó, nàng đều không muốn quan tâm. Nàng chỉ muốn bản thân trôi qua thật tốt, vậy là được rồi.

Đột nhiên cảm giác được động tác trên đầu, nàng mở mắt ra, lại thấy Phượng Dục Minh đang cầm cây lược chải tóc nàng. Cây lược kia...

Không nhịn được đoạt lấy từ trên tay hắn, tỉ mỉ nhìn thơ khắc trên cây lược, ánh mắt của nàng đau xót: “Vương gia, ta nhớ ca ca ta rồi.”

“Ái phi nàng có ca ca sao?” Phượng Dục Minh lấy làm kinh hãi.

Quý Du Nhiên gật đầu, “Đúng vậy, nhưng đã rời đi rất nhiều năm. Còn nhớ rõ khi còn bé, mỗi lần đến sinh nhật ta, ca ca d1en d4nl 3q21y d0n đều tự mình làm cho ta một cây lược, dáng vẻ mỗi cây lược đều không giống nhau, nhưng phía trên đều khắc câu thơ này – Phù danh khán tự bạc, trích hoạn chuyển du nhiên.”

Thể chữ giống nhau, thơ từ giống nhau, bài thơ giống nhau, nàng có thể khẳng định 100%: Cây lược này, nhất định có xuất xứ từ tay huynh trưởng! Nói cách khác, huynh ấy vẫn còn sống! Chuyện này chính là một tin tức vô cùng tốt với nàng.

“Thật sao?” Cũng vuốt ve cây lược tinh xảo đẹp đẽ này, Phượng Dục Minh suy nghĩ một chút nói, “Nếu nhớ hắn, vậy chúng ta phái người đi tìm đi! Tìm được dẫn người trở lại, để cho hắn tiếp tục làm lược cho nàng!”

“Có thể không?” Trong lòng Quý Du Nhiên khẽ lay động.

“Tại sao không thể?” Phượng Dục Minh hỏi ngược lại.

“Cái này, biển người mờ mịt, tốn công tốn sức...”

“Mặc kệ nó, dù sao là người phía dưới làm việc, lại không cần chúng ta chạy.” Phượng Dục Minh dửng dưng nói, “Hơn nữa, cây lược này do Thải Bình đưa đúng không? Nàng ta từ đâu tới, chúng ta cứ tập trung tìm ở đó, nhất định sẽ làm ít công to, nàng thấy đúng không?”

Đúng rồi!

Quý Du Nhiên thoáng chốc mở cờ trong bụng.

“Vương gia, chàng thật thông minh!”

“Hắc hắc, bổn Vương vốn rất thông minh mà” Phượng Dục Minh cười ha ha mà nói.

Nhưng mà, nàng thật sự nhận thức thêm một bậc về trí thông minh của hắn. Hơn nữa, cho tới bây giờ, nàng rốt cuộc có thể kết luận: Chàng ngốc nhà nàng, mặc dù bề ngoài nhìn ngốc, nhưng trên thực tế không ngốc chút nào. Thậm chí còn thông minh hơn nàng nhiều lắm!

Nàng quả thật nhặt được bảo bối!

Không nhịn được ôm cổ hắn: “Vương gia.”
“Ái phi?”

“Chuyện tìm ca ca, trước chúng ta đừng tuyên truyền rộng khắp, cứ kêu người mình từ từ tìm, đợi đến khi tìm được hẵng nói. Còn có chuyện vừa xảy ra ở đây, cũng chỉ mấy người chúng ta biết, chàng ngàn vạn lần đừng nói với người khác, có được không?”

“Được!” Phượng Dục Minh gật gật đầu.

Thế mà lại quá thẳng thắn? Quý Du Nhiên hơi buồn bực, “Vương gia, chàng cứ nghe lời ta như vậy?”

“Đúng vậy!” Phượng Dục Minh cười, “Ái phi nàng thích bổn Vương, chắc chắn sẽ không hại bổn Vương. Cho nên tất cả nàng nói khẳng định đều đúng!”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Bích Trâm, Lantu, Phụng, Ran Miyu, Thương Thương, hienheo2406, vân anh kute, xichgo, y229917
     

Có bài mới 27.06.2017, 20:13
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 3814
Được thanks: 31432 lần
Điểm: 32.76
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Nàng phi chuyên sủng của vương gia ngốc - Huyền Nhai Nhất Hồ Trà (C59.1) - Điểm: 44
Chương 59.1: Ninh phi có tin mừng

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Nghe Phượng Dục Minh nói chuyện, trong lòng Quý Du Nhiên xúc động thật lâu.

Đời này, địa vị của nàng ở trong lòng hắn chắc là quan trọng nhất đặc biệt nhất rồi chứ? Coi như hắn không phải yêu nàng, nhưng khẳng định cũng đã cách yêu không xa.

Vì vậy, tâm tình sa sút lần nữa kích động. Cho dù tâm trí hắn cả đời chỉ tám, chín tuổi, nhưng chỉ cần trong lòng hắn có nàng, tình nguyện tin nàng vô điều kiện, che chở nàng, đời này của nàng cũng đáng. Mà nàng, cũng sẽ dùng yêu mến ngang hàng đi báo đáp hắn.

Bởi vì Hoàng đế vừa dạy dỗ một trận, bây giờ bọn họ cũng không dám chạy loạn nữa, mỗi ngày chỉ có thể ngồi ở trong Vương phủ của mình, nếu không thì qua bên chỗ Thái hậu nương nương ngồi.

Nhưng mà bởi vì lần trước Quý Du Nhiên hỏi về vấn đề của Trần phi, bây giờ ánh mắt Thái hậu nương nương nhìn nàng luôn hơi kỳ lạ, cũng cực kỳ ít nói chuyện riêng với nàng, hoàn toàn để cho nàng chết tâm nói bóng nói gió.

Phượng Dục Minh vẫn cứ mỗi ngày quấn lấy nàng không buông, nàng đi đâu cũng muốn đi theo, Quý Du Nhiên nhàm chán đến muốn chết, nên gọi Bình công công tìm đám người may đồ đến, lấy vải vóc tồn kho trong kho ra, một suy nghĩ làm vài bộ quần áo mới cho mình và Phượng Dục Minh.

Đồ trang sức của nàng cũng lựa một phần để cho người cầm đi hòa tan chế tạo thành kiểu dáng hiện lưu hành nhất, mỗi ngày trang điểm ăn mặc xinh đẹp cho mình không nói, nàng còn ban thưởng không ít quần áo đồ trang sức cho đám người Lục Ý.

Dần dà, mỗi khi chủ tớ bọn họ ra cửa, ven đường luôn có vài người chờ coi mở hai mắt. Chính là không thấy được dung nhan Dật Vương phi, vậy thì xem tỳ nữ như hoa như ngọc bên cạnh Vương phi cũng đỡ thèm, đó là thật tốt.

Trong thời gian này ồn ào nho nhỏ di ien n#dang# yuklle e#q quiq on tự nhiên chưa từng đứt đoạn, Quý Du Nhiên và Phượng Dục Minh náo loạn phát cáu nho nhỏ, Tử Tô gài bẫy Thải Bình, còn có thân thể Thái tử ngày từng ngày chuyển biến tốt. Chỉ trong chớp mắt, bọn họ đã tới Ly Sơn hai tháng.

Khí trời trong Kinh thành dần tản đi, lại đã đến lúc quy mô lớn trở về đế đô.

Một lần chuyển dời, là một công trình vĩ đại.

May mà thân phận bọn họ không thấp, theo sát sau Hoàng đế Thái hậu chính là đoàn người bọn họ. Bên cạnh còn có Ninh Vương phi làm bạn, còn có Phượng Dục Minh kẻ dở hơi này làm cho nàng vui, đoạn đường này của Quý Du Nhiên coi như thoải mái.

Chỉ có điều, một ngày này, mắt thấy sắp lập tức đến đế đô, thân thể Ninh Vương gia không được thoải mái, chỉ có thể ngồi kiệu đi ở phía sau, Ninh Vương phi ngại một mình nhàm chán, vẫn như cũ tới đây đi nhờ xe ngựa với bọn họ, dọc theo đường đi cười cười nói nói với Quý Du Nhiên.

Vừa nói vừa cười, chỉ thấy Ninh Vương phi đột nhiên nhướng mày, vội vàng quay đầu che đôi môi đỏ mọng.

Quý Du Nhiên lập tức phát hiện có cái gì không đúng: “Hoàng tẩu, tẩu làm sao vậy? Tại sao sắc mặt khó nhìn như vậy?”

“Có sao?” Ninh Vương phi yếu ớt cười cười, bàn tay trắng nõn sờ lên gò má xinh đẹp của mình.

“Có đó! Tẩu xem sắc mặt tẩu đã tái nhợt thành cái dạng gì rồi!” Quý Du Nhiên nhỏ giọng kêu, phân phó Lục Ý tìm cái gương nho nhỏ mang theo bên mình cho nàng ấy nhìn.

Ninh Vương phi cũng tỏ vẻ kinh sợ, nhưng ngay sau đó cười cười, “Chắc một đường bôn ba, bị mệt rồi! Không có việc gì, chờ đến đế đô, ta nghỉ ngơi hai ngày là được.”

Chắc là vậy! Quý Du Nhiên gật đầu, nhưng trong lòng dù sao cũng cảm thấy có cái gì không đúng. Nên vỗ vỗ tay nàng ấy: “Tẩu chính là bảo trọng thân thể. Thân thể đại Hoàng huynh mới vừa vặn tốt lên một chút, vẫn chờ tẩu chăm sóc đó, tẩu cũng không thể ngã bệnh vào lúc này.”

“Ta hiểu.” Ninh Vương phi yếu ớt cười nói, sắc mặt càng thêm tái nhợt.

Đang nói, đột nhiên nghe thấy phía trước truyền đến tiếng người đánh xe xùy kêu to một tiếng, xe ngựa dốc lên, đoàn người cũng không nhịn được nặng nề nghiêng tới trước.

“Ọe!”

Chính vào lúc này, Ninh Vương phi chau mày, liên tục không ngừng cầm khăn che miệng, nhưng đã không kịp rồi. Khăn còn chưa đưa lên đến, nàng đã nôn tràn ra ngoài, trong buồng xe nho nhỏ lập tức tràn đầy mùi vị chua thúi.

Dạ dày Quý Du Nhiên cũng buồn nôn một trận, vội vàng rút khăn ra che miệng, Phượng Dục Minh đã sớm vén rèm xe lên nhảy xuống rồi, xoay người lại đưa tay cho Quý Du Nhiên: “Ái phi nàng mau ra đây! Mùi vị của tẩu ấy thật khó ngửi!”

Vương gia ngốc này, cho dù biết rõ, nhưng dù sao chàng cũng không thể lớn tiếng nói ra như vậy! Xem đi, chàng vừa kêu lên, những người khác đã lập tức chú ý tới.

Mấy thị vệ vội vàng chạy tới: “Vương gia, đã xảy ra chuyện gì?”

“Không có việc gì, chính là Ninh Vương phi say xe, nôn.” Quý Du Nhiên vội ngượng cười nói.

Vừa mới dứt lời, tỳ nữ thiếp thân Tú nhi của Ninh Vương phi ở trong xe ngựa hét ầm lên: “Không xong! Vương phi ngài ấy ngất đi rồi!”

Trời ơi!

Lòng Quý Du Nhiên bị nhéo chặt, vội vàng bò trở về xe ngựa, quả nhiên nhìn thấy Ninh Vương phi nhắm nghiền hai mắt, di1enda4nle3qu21ydo0n khăn trong tay đã rơi xuống nền xe, khuôn mặt xinh đẹp trắng bệch, không thấy chút màu máu nào.

Vội vàng kêu với bên ngoài: “Thái y đâu? Gọi Thái y tới đây nhanh lên một chút!”

“Khởi bẩm Vương phi, Thái y đều ở phía sau! Ít nhất còn cần thời gian nửa ngày nữa mới có thể chạy tới.” Một thị vệ trả lời.

Quý Du Nhiên bắt đầu lo lắng, Tú nhi đã cúi đầu khóc.

Nửa ngày, vậy đợi thôi! Quý Du Nhiên cắn cắn môi, ngẩng đầu nhìn cửa thành gần ngay trước mắt một chút, lập tức nhanh trí lên: “Bây giờ còn có Thái y trấn giữ Thái y viện chứ?”

“Bẩm Vương phi, có.”

“Tốt lắm!” Quý Du Nhiên lập tức gật đầu, “Một người tới, nhanh đi tìm một cỗ kiệu, mang Ninh Vương phi trở về Ninh Vương phủ đi, hơn nữa phái mấy người đi tới Thái y viện báo cho Thái y, kêu bọn họ nhanh chóng đến Ninh Vương phủ chờ. Chờ Ninh Vương phi vừa đến, lập tức chẩn bệnh cho Vương phi!”

“Dạ!”

Thống lĩnh thị vệ lĩnh mệnh, vội vàng phân công nhiệm vụ xuống. Rất nhanh đã có người mang cỗ kiệu mềm tới, Quý Du Nhiên phân phó người đỡ Ninh Vương phi đi vào, rồi gọi thị vệ vội vàng đưa nàng ấy trở về. Tú nhi tự nhiên cũng lau nước mắt đi theo một đường chạy chậm về.

Chờ hết bận rộn chuyện của người khác, lại quay đầu lại nhìn, Quý Du Nhiên mới phát hiện xe ngựa của bọn họ còn bẩn thỉu chưa thu dọn.

Nhất thời suy sụp: “Vương gia, xem ra chúng ta phải đợi một lúc rồi.”

“Không có việc gì, bổn Vương chờ cùng nàng!” Phượng Dục Minh cười hì hì nói, móng vuốt cũng vô ý thức nắm chặt tay của nàng.

Quý Du Nhiên nhất thời ấm áp, ngẩng đầu khẽ mỉm cười với hắn.

Ước chừng qua nửa canh giờ, bọn họ cuối cùng ngồi lên xe ngựa dọn dẹp sạch sẽ trở về Vương phủ.

Trước đó Bình công công và Lý ma ma đã trở về trước dọn dẹp sạch sẽ thỏa đáng, mang theo người làm đầy phủ, ở cửa Vương phủ nghênh đón bọn họ trở về.

Trở lại Vương phủ đã cách xa thật lâu, Quý Du Nhiên thở ra một hơi thật dài, thình lình nhớ tới chuyện của Ninh Vương phi, nên gọi Bình công công phái người qua hỏi thăm, bản thân thì lôi kéo Phượng Dục Minh đi chình trang lại căn phòng của bọn họ.

Không lâu lắm, Bình công công trở lại, sắc mặt là lạ.

Lúc này Quý Du Nhiên bắt đầu lo lắng: “Thế nào?” Không phải Ninh Vương phi nàng ấy bị bệnh khó trị chứ?

“Vương phi, nô tài đi qua hỏi, Thái y nói thân thể Ninh Vương phi không có gì đáng lo ngại, chỉ là...”

“Chỉ là cái gì?”

“Chỉ là có thai mà thôi.”

Cái gì!?

Lò huân hương nhỏ trong tay Quý Du Nhiên bịch một tiếng rơi xuống đất: “Ngươi nói gì? Lặp lại lần nữa!”

“Thái y nói, Ninh Vương phi mang thai, die nd da nl e q uu ydo n đã hai tháng.”

Ôi trời ơi! Hai chân Quý Du Nhiên mềm nhũn, không nhịn được lùi ngược lại mấy bước.

Phượng Dục Minh vội vàng đỡ nàng ổn định: “Ái phi, nàng làm sao vậy?”

Nàng muốn điên rồi! Quý Du Nhiên kêu to trong lòng. Ninh Vương phi, sao nàng ấy có thể mang thai chứ? Thân thể Ninh Vương gia kém như vậy, mỗi ngày thời gian nằm còn nhiều hơn thời gian ngồi, một bữa cơm ăn được còn ít hơn nàng, vì sao hắn lại có tinh thần và sức khỏe làm chuyện vợ chồng với Ninh Vương phi? Hơn nữa, nếu như nàng nhớ không lầm, đời trước phu thê bọn họ vốn không viên phòng. Vậy tại sao đời này...

Haizzz! Càng ngày càng phát hiện, sống lại lần nữa, trở lại thân thể này hơn nửa năm, rất nhiều chuyện đã phát triển chệch hướng quỹ đạo đời trước, bây giờ nàng cũng sờ không tới kế tiếp sẽ phát sinh chuyện gì.

Vội vàng hít sâu một cái để cho bản thân mình bình tĩnh lại: “Chuyện này Hoàng thượng bọn họ biết chưa?”

“Biết rồi. Nô tài nghe nói, Ninh Vương phi mới được đưa trở về Ninh Vương phủ, Hoàng thượng Hoàng hậu Thái hậu đã biết tin tức Vương phi say xe té xỉu, còn để cho người của mình qua hỏi thăm.”

“Vậy bọn họ có phản ứng gì?”

“Thật vui mừng!” Bình công công nói, ánh mắt nhìn vào nàng mang theo vài phần hoài nghi, “Vương phi, tại sao ngài lại hỏi như thế?”

“Không có gì.” Quý Du Nhiên vội vàng khoát tay, lại hít khí mấy cái sâu hơn.

“Vậy, Vương phi ngài hiện giờ muốn đi xem một chút không? Lúc nô tài đi qua Ninh Vương phi còn lẩm bẩm muốn gặp mặt cám ơn ngài đấy.”

“Hôm nào đi!” Quý Du Nhiên thở hổn hển nói, chuyện này trong lúc nhất thời nàng còn không tiếp nhận nổi. “Bây giờ ngươi nhanh đi chuẩn bị một phần quà tặng đưa qua, nói trong Vương phủ chúng ta có rất nhiều chuyện phải làm, để cho nàng ấy yên tâm nghỉ ngơi, ta không phải ngày mai thì ngày mốt qua thăm nàng ấy.”

“Vâng.”

Bình công công lui ra, Quý Du Nhiên mới phát giác hai chân bủn rủn, vội vàng kéo ghế tới ngồi xuống.

“Ái phi.” Phượng Dục Minh sát lại gần rồi, hai mắt mở thật to nhìn nàng, “Nàng làm sao vậy? Sắc mặt của nàng thật khó nhìn.”

“Bởi vì ta bị tin tức đại Hoàng tẩu mang thai hù sợ!” Quý Du Nhiên nói, thoáng chốc đáy lòng dâng lên một cảm giác cô đơn, “Bây giờ, đại Hoàng tẩu mang thai, bụng của ta và Thái tử phi vẫn còn chậm chạp không có động tĩnh, mẫu hậu bọn họ lại có lời muốn nói rồi.”

“Họ dám!” Phượng Dục Minh lập tức trừng mắt, “Ái phi nàng yên tâm, bổn Vương che chở cho nàng! Bọn họ ai dám nói nàng nửa câu, bổn Vương nhất định sẽ mắng lại giúp nàng!”

Chút cảm giác cô đơn vừa mới xuất hiện đã bị lời của hắn đánh trúng nát bấy, Quý Du Nhiên bật cười: “Được! Vậy ta hoàn toàn dựa vào chàng!”

“Không thành vấn đề!” Phượng Dục Minh ngẩng đầu ưỡn ngực, vỗ ngực bảo đảm.

Ninh Vương phi có thai, chuyện này di3nd@nl3qu.yd0n cho dù nói như thế nào Quý Du Nhiên cũng cảm thấy hết sức quỷ dị.

Đêm đó trước khi ngủ, trong đầu nàng vẫn còn nhớ lại chuyện đời trước, cứ thế trong mộng nàng còn nghe được Ninh Vương phi đời trước khóc lóc kể lể: “Ninh Vương yếu ớt, đừng nói chuyện vợ chồng làm gì, chính là đi nhiều hai bước cũng thở vô cùng gấp! Ta gả cho hắn, chính là làm nha hoàn cả đời cho hắn, sống cô quả cả đời! Nhị đệ muội, hai chúng ta đồng bệnh tương liên, cả đời đã bị tiêu hao hết như vậy.”

“Đi lấy nước! Đi lấy nước!”

Đang nằm mơ thấy Ninh Vương phi lôi kéo tay của nàng, thổ lộ tình cảm với nàng, đột nhiên nghe thấy bên ngoài nhao nhao ầm ĩ, Quý Du Nhiên chợt mở mắt ra.

Phượng Dục Minh bên cạnh còn đang ngủ khò khò giống như con heo nhỏ, đôi tay ôm hông nàng, đầu cũng dựa vào trên người nàng, khiến cho nàng gần như không thể động đậy.

“Ừ~” giống như bị nàng động ngủ rất không thoải mái, Phượng Dục Minh hừ nhẹ một tiếng, đầu cọ cọ trên người nàng, tìm một vị trí thoải mái tiếp tục thở to ngủ.

Quý Du Nhiên vểnh tai cẩn thận nghe lần nữa, hình như âm thanh kia rất xa xôi, chắc ở bên ngoài phủ, nàng nhất thời yên tâm, nên lại nhắm mắt lại, rất nhanh ngủ thiếp đi.

Cả đêm không mộng mị.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Bích Trâm, Lantu, Phụng, Ran Miyu, Thương Thương, hienheo2406, thanchau5, vân anh kute, xichgo, y229917
     
Có bài mới 29.06.2017, 20:48
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 3814
Được thanks: 31432 lần
Điểm: 32.76
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Nàng phi chuyên sủng của vương gia ngốc - Huyền Nhai Nhất Hồ Trà (C59.2) - Điểm: 43
Chương 59.2: Ninh phi có tin mừng

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Ngày hôm sau, khi Lục Ý hầu hạ nàng rửa mặt chải đầu, đột nhiên nói: “Tối ngày hôm qua, Ninh Vương phủ đi lấy nước.”

Tay Quý Du Nhiên đang cầm hộp phấn khựng lại, “Em nói ở đâu?”

“Ninh Vương phủ.” Lục Ý nói, lúc đó sớm đoán được Vương phi sẽ có phản ứng như vậy, tay mắt lanh lẹ đỡ lấy hộp phấn.

“Chỗ nào bị cháy rồi?” Tối hôm qua trong mơ mơ màng màng nghe được một chút tin tức, buổi sáng nàng đã quên. Bây giờ nghe nàng ấy nhắc đến, nàng còn cảm thấy giống như nằm mơ.

“Phòng ngủ của Ninh Vương phi.”

Trời ơi!

Trái tim Quý Du Nhiên thoáng chốc nhảy lên tận cổ họng rồi. Vội vàng nắm chặt tay Lục Ý: “Tại sao có thể như vậy? Ninh Vương phi đâu rồi, nàng ấy như thế nào? Còn có Ninh Vương gia, bọn họ không sao chứ?”

Đôi môi Lục Ý giật giật, lại hạ rèm mắt xuống không trả lời.

Thải Bình liền nói: “Ninh Vương phi không có chuyện gì, nhưng mà Ninh Vương gia, ngài ấy... Bị cháy sạch sắp không còn hình người rồi.”

Quý Du Nhiên sửng sốt lần nữa: “Tại sao có thể như vậy?”

Bây giờ vẫn là cuối hè đầu thu, trong phòng vừa không đặt chậu than, cho dù bên trong thắp vài cây nến, nhưng cũng di@en*dyan(lee^qu.donnn) đều có nha hoàn đặc biệt trông nom đốt đèn tắt đèn mỗi ngày, bọn họ vốn không thể gây ra cháy!

“Ngày hôm qua trở lại Vương phủ, sau khi nghe nói Ninh Vương phi mang thai, Ninh Vương gia hết sức kích động, đêm đó quyết định tới canh chừng Ninh Vương phi. Nhưng thân thể ngài ấy vốn không tốt, buổi tối không ngủ được, nên gọi nha đầu thắp cây nến đọc sách. Có lẽ không cẩn thận ngủ gà ngủ gật, nên làm đổ cây nến đốt quyển sách, sau đó...” Đốt luôn cả gian phòng.

Lòng Quý Du Nhiên đau đến khó chịu giống như bị một bàn tay túm lấy. Hít sâu một hơi, nàng trầm giọng phân phó: “Nhanh chóng chải đầu cho ta, không cần mang những thứ vàng ngọc... kia, mộc mạc chút là tốt nhất. Quần áo cũng không cần mặc đồ mới làm, chúng ta lập tức tới Ninh Vương phủ hỏi thăm.”

“Vâng.”

Đám người Lục Ý vội vàng hành động.

Chỉ trong thời gian một chén trà, nàng và Phượng Dục Minh đã thu thập thỏa đáng, hai người vội vã chạy tới Ninh Vương phủ.

Chắc hẳn chuyện hỏa hoạn tối qua đã truyền vào trong Hoàng cung rồi, khi Quý Du Nhiên chạy đến, đám người Hoàng đế Hoàng hậu Thái hậu tất cả đều đã ở đây rồi.

Thái y đang chẩn bệnh cho Ninh Vương gia, Hoàng đế Thái tử canh giữ bên đó.

Ninh Vương phi vốn một đường lắc lư trở về, thân thể hết sức yếu ớt, tối hôm qua lại bị kinh sợ, bây giờ càng thêm nằm trên giường không dậy nổi. Hoàng hậu Thái hậu còn có Thái tử phi canh giữ bên cạnh nàng.

Quý Du Nhiên tới, theo lý phải cùng Phượng Dục Minh mỗi người chia ra một ngả của mình, thăm đối tượng mình cần thăm. Nhưng mà, sau khi xuống kiệu, Phượng Dục Minh chính là dính vào bên người nàng, cho dù nàng đẩy qua bên Ninh Vương gia như thế nào cũng không chịu đi, trong miệng chỉ la hét kêu ‘Bổn Vương muốn đi cùng ái phi, đã sớm nói sẽ không bao giờ rời khỏi bên cạnh nàng nửa bước’...

Quý Du Nhiên vô lực lại buồn cười, nên chỉ đành cùng hắn cùng nhau đến bên chỗ Ninh Vương gia trước.

Nhìn thấy hai người bọn họ đi lại đây, Hoàng đế Thái tử cũng lấy làm kinh hãi, sắc mặt đều rất không đẹp. Quý Du Nhiên bất đắc dĩ nói: “Nhi thần và Vương gia nghe tin dữ bất ngờ, cũng vô cùng lo lắng cho bệnh tình của đại Hoàng huynh, cho nên muốn đi lại đây thăm huynh ấy.”

“Bây giờ nó còn hôn mê bất tỉnh, Thái y vẫn đang ở đây bó thuốc, các ngươi cũng không cần đi vào quấy rầy.” Giọng Hoàng đế lạnh nhạt. Chỉ có điều suốt cả đêm qua, chắc Hoàng đế bị tin tức của con lớn nhất đả kích, cho nên lập tức già đi rất nhiều, nói chuyện cũng ỉu xìu buồn bã.

“Dạ, vậy nhi thần và Vương gia die ennd kdan/le eequhyd onnn đi chỗ đại Hoàng tẩu.” Quý Du Nhiên hành lễ, lại cong người hành lễ với Thái tử bên kia. Thái tử vội vàng hoàn lễ.

Thi lễ xong, hai người đồng thời ngẩng đầu lên, tầm mắt hai người lập tức chạm vào nhau.

Sau khi từ biệt ở Đông cung Ly Sơn lần trước, bọn họ đã một hai tháng không gặp mặt rồi. Lại nhìn thấy hắn lần nữa, Thái tử cũng đã khôi phục lại diện mạo nhã nhặn của hắn, một bộ trang phục hoa lệ làm nổi bật lên khí chất cao nhã, ngọc thụ lâm phong, đau đớn từng gia tăng trên người hắn cũng giống như hoàn toàn biến mất.

Chỉ có điều, khi trao đổi ánh mắt với nàng, Quý Du Nhiên rõ ràng nhìn thấy ánh mắt của hắn lóe lóe, cái chân bị thương cũng co rúm lại một chút theo bản năng, lập tức cúi đầu: “Nhị Hoàng huynh nhị Hoàng tẩu đi thong thả.”

Quý Du Nhiên liền cùng Phượng Dục Minh tay cầm tay xoay người rời đi, mặc kệ hai tầm mắt lạnh lẽo và nóng rực đan vào rơi lên sau lưng nàng, khiến cho nàng có cảm giác vừa lạnh vừa nóng rất quỷ dị.

“Ái phi.” Đi ra khỏi viện ở tạm của Ninh Vương gia, Phượng Dục Minh lặng lẽ kéo nàng.

Quý Du Nhiên dựa sát vào hắn một chút, “Sao vậy?”

“Mới vừa rồi, Thái tử Hoàng đệ trừng bổn Vương! Lúc đi Hoàng đệ còn nhìn chòng chọc sau lưng bổn Vương, như muốn xé bổn Vương thành mảnh nhỏ vậy!”

Lòng hoảng hốt! Quý Du Nhiên vội vàng nắm chặt tay của hắn: “Làm sao có thể! Vương gia chàng nhìn lầm rồi hả?”

“Không có đâu!” Phượng Dục Minh mở to hai mắt rất nghiêm túc nói, “Bổn Vương thấy rất rõ ràng, ánh mắt Thái tử Hoàng đệ giống như hai cây đao, khóe khiến trên người bổn Vương đau quá!”

“Suỵt!” Vội vàng che cái miệng của hắn, Quý Du Nhiên nhỏ giọng nói, “Lời này chàng đừng nói lung tung ở bên ngoài. Một lát nữa chúng ta trở về rồi, chàng mới nói tử tế lại cho cho ta, nha?”

“Oh.” Phượng Dục Minh không cam tâm tình nguyện gật gật đầu, lấy tay xoa xoa cánh tay, thân thể lại cọ xát lên người nàng.

--- ------Puck.d.đ.l.q.đ---- -----

Bởi vì thân thể Ninh Vương gia không tốt, Thái y nói vẫn cần tĩnh dưỡng, hơn nữa vì cần thường xuyên uống thuốc, cho nên kể từ sau khi thành thân một tháng, hắn và Ninh Vương phi chính thức chia phòng ngủ.

Mà hôm qua sau khi biết Ninh Vương phi mang thai, tâm tình của Ninh Vương gia thật tốt, nên chủ động tới viện Ninh Vương phi ở qua đêm. Cho nên, tối hôm qua bị cháy sạch chính là phòng ngủ của Ninh Vương phi.

Sau khi gặp chuyện không may, Ninh Vương gia tất nhiên được khiêng trở về chính viện của mình, Ninh Vương phi thì được đưa đến phòng ở nam sương.

Dọc đường đi, đi ngang qua tây sương Ninh Vương phi đã từng ở, mặc dù tường rào viện kia vẫn còn, nhưng cửa chính rộng mở, rất nhiều tôi tớ ra vào khuân đồ, Quý Du Nhiên có thể thấy rõ ràng dfienddn lieqiudoon mấy căn phòng bên trong đều bị cháy sạch, chỉ còn dư lại mấy cây cột đen như hạt châu đen. Như vậy có thể thấy được thế lửa mãnh liệt cỡ nào, nhất thời lại bắt đầu lo lắng: Lửa lớn như vậy, khó trách Ninh Vương gia bị thiêu thành như thế. Nhưng... Nếu như vậy, tại sao Ninh Vương phi khi ấy đã ngủ lại tránh được một kiếp, bản thân chỉ bị chút kinh sợ?

Mang theo nghi vấn này, nàng và Phượng Dục Minh bước vào nam sương.

Lúc này, vừa lúc gặp phải ba người Hoàng hậu, Thái hậu và Thái tử phi vừa nói dứt lời ra ngoài.

Nhìn thấy hai người bọn họ cầm tay đứng chung một chỗ, Thái hậu tất nhiên cười đầy mặt vui mừng, Hoàng hậu nương nương tỏ vẻ bình tĩnh, trong mắt Thái tử phi rõ ràng nhuốm lên vẻ ghen tỵ.

Gặp phải người bên trên, Quý Du Nhiên và Phượng Dục Minh không tránh được khom người hành lễ: “Nhi thần ra mắt Hoàng tổ mẫu, mẫu hậu, ra mắt Thái tử phi.”

“Miễn lễ.” Tối hôm qua hai đứa có bị hù sợ không?” Thân là người có địa vị tối cao nhất ở đây, Thái hậu nương nương mở miệng trước.

Quý Du Nhiên lắc đầu: “Không có. Ngày hôm qua nhi thần và Vương gia cũng quá mệt mỏi, cho nên ngủ say như chết, hình như nửa đêm nghe được chút động tĩnh, nhưng cũng không suy nghĩ nhiều, ai ngờ...”

“Haizzz, đó cũng chính là số mạng của Ninh Vương nó!” Thái hậu lắc đầu thở dài, “Chỉ có điều cũng may, vô cùng may mắn thai nhi trong bụng Ninh Vương phi không có việc gì. Hai đứa cũng mau vào đi thăm con bé một chút đi, con bé còn vừa mới lẩm bẩm sao hai đứa còn chưa tới!”

“Dạ, nhi thần qua liền.” Quý Du Nhiên vội nói, cùng Phượng Dục Minh nghiêng người nhường đường đi cho bọn họ.

“Ái phi, ánh mắt Thái tử phi nhìn nàng càng ngày càng bén nhọn rồi, gần như giống ánh mắt Thái tử nhìn bổn Vương như đúc.” Chờ sau khi bọn họ đi, Phượng Dục Minh bất thình lình thốt ra một câu.

Quý Du Nhiên ngẩn ra: “Thật sao?”

Phượng Dục Minh gật đầu.

Quý Du Nhiên không nhịn được cười.

Phượng Dục Minh không hiểu, “Ái phi, nàng cười cái gì vậy?”

“Ta cười hai chúng ta thật sự là phu thê! Có người đối xử với chàng như vậy, lập tức có người đối xử với ta như thế, hai chúng ta hợp thành một, huề nhau!”

“Vậy cũng được đó!” Phượng Dục Minh vỗ vỗ đầu, rồi cũng cười theo.

Đợi khi đi đến cửa phòng Ninh Vương phi, hai người vội vàng thu nụ cười lại, thay vẻ mặt đau thương.

“Nhị Hoàng đệ, nhị Hoàng muội, tưởng hai người không tới!” Ninh Vương phi đã sớm chờ bọn họ.

Nhìn thấy bọn họ đi vào, nàng vội vã giãy giụa bò dậy, chủ động nắm tay Quý Du Nhiên, “Ngày hôm qua may mà die,n; da.nlze.qu;ydo/nn có muội sớm cho người đưa ta về. Nếu không, ta còn không biết mình có tin vui đâu!”

Bởi vì ngày hôm qua vừa mừng vừa lo, bây giờ sắc mặt nàng tái nhợt như cũ. Trên người lại mặc đồ ngủ màu trắng, trên trán buộc một băng đai màu trắng, cả người xem ra hết sức yếu ớt, khiến trong lòng Quý Du Nhiên không nhịn được chính là đau nhói.

Vội vàng đỡ nàng ấy nằm xuống: “Bây giờ thân thể tẩu không tiện, nằm xuống nói chuyện với muội là được.”

“Không có việc gì, ta nghỉ ngơi một đêm, bây giờ đã tốt hơn nhiều rồi.” Ninh Vương gia cười cười, phân phó Tú nhi lấy gối dựa ra để cho mình nửa nằm, bàn tay lạnh lẽo nắm chặt tay Quý Du Nhiên, “Chỉ có điều Vương gia chàng ấy... Haizzz!” Quay đầu ra, một giọt nước mắt trong suốt đột nhiên lăn xuống từ khóe mắt.

Quý Du Nhiên vội vàng móc khăn ra lau cho nàng ấy, “Tẩu trước thoải mái, thả lỏng tinh thần dưỡng tốt thân thể đi! Tụi muội mới vừa đi bên chỗ đại Hoàng huynh rồi, Thái y đang bôi thuốc cho huynh ấy, huynh ấy nhất định sẽ không có chuyện gì.”

“Chỉ hy vọng là như thế!” Ninh Vương phi miễn cưỡng nặn ra nụ cười, “Vương gia chàng ấy cũng thật là mệnh khổ. Từ nhỏ thân thể không tốt, trải qua nhiều năm điều dưỡng như vậy, khó khăn lắm mới có mấy phần khởi sắc, không ngờ tối hôm qua lại... Nếu như tối hôm qua chàng ấy không vội vã đẩy ta ra ngoài, chàng ấy cũng sẽ không bị xà nhà trên nóc nhà rớt xuống nện vào, cũng sẽ không biến thành dáng vẻ như bây giờ. Tất cả đều là lỗi của ta, nếu như tối hôm qua ta không để cho chàng ấy qua đêm ở phòng của ta, có lẽ cũng sẽ không xảy ra chuyện này.” Nói xong, giọng lại nghẹn ngào, vội vàng cầm khăn lên lau nước mắt.

Thì ra là như vậy. Quý Du Nhiên sáng tỏ: Khi ở Ly Sơn, Ninh Vương phi đã từng đề cập với nàng chuyện thân thể Ninh Vương gia có chuyển biến tốt, mà nàng ấy mang thai hai tháng... Thời gian cũng hợp lý. Mà Ninh Vương gia vì cứu Vương phi và hài tử trong bụng Vương phi hy sinh thân mình, điều này đích xác là hành vi của đại trượng phu. Trong lòng nàng không khỏi sinh ra mấy phần kính sợ vị đại bá từng thấy mặt mấy lần.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Bích Trâm, Lantu, Phụng, hienheo2406, lu haj yen, vân anh kute, xichgo, y229917
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 175 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: 520kaiqian, chibixinhxinh_1991, Đông Thiên, hivan, little_loan, Xuxu97 và 448 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

3 • [Hiện đại] Tổng tài đừng tới đây! - Ăn quái thú

1 ... 40, 41, 42

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 94, 95, 96

6 • [Cổ đại] Sư phụ quá mê người đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn

1 ... 66, 67, 68

7 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 15, 16, 17

9 • [Hiện đại] Người tình của tổng giám đốc đài truyền hình - Cơ Thủy Linh

1 ... 20, 21, 22

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

11 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

12 • [Hiện đại] Cục cưng càn rỡ Tổng giám đốc dám cướp mẹ của tôi - Tả Nhi Thiển

1 ... 99, 100, 101

13 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

14 • [Hiện đại] Vợ cũ quay lại Tổng tài biết sai - Vô Danh

1 ... 182, 183, 184

15 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

16 • [Hiện đại] Người tình hợp đồng của tổng giám đốc bạc tình - Hải Diệp

1 ... 113, 114, 115

17 • [Hiện đại] Tổng tài yêu Thủy Tinh - Thiên Nhan

1 ... 10, 11, 12

18 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

19 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 179, 180, 181

20 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 169, 170, 171



Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 546 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 582 điểm để mua Tiên nữ
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 658 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 349 điểm để mua Thiên thần
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 519 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 493 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: White Silk-Hazye vừa đặt giá 250 điểm để mua Ice Cream
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé mua sắm
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 468 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 444 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh trung thu xanh
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 346 điểm để mua Nữ hoàng 2
LogOut Bomb: White Silk-Hazye -> Thiên Hạ Đại Nhân
Lý do: Tên hay
thuonglu: lâu ngày không đăng bài, phải mò cả buổi T.T
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Giày teen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 295 điểm để mua Princess 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 287 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 257 điểm để mua Nữ hoàng phù thủy
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Bánh sinh nhật 5 đèn
Viễn Giả Lai Ni: viewtopic.php?t=412603&p=3450071#p3450071
Tuyền Uri: Cầm thú trả bà 10 điểm mau :slap: ai thiếu nợ em mau trả 1 năm dồi  :hixhix:
mymy0191: Hi
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 774 điểm để mua Mèo con ngủ trên trăng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 450 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 712 điểm để mua Cặp nhẫn kim cương
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 431 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 427 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 405 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 312 điểm để mua Thiên thần 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 384 điểm để mua Hổ ném bom

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.