Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 487 bài ] 

Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

 
Có bài mới 23.06.2017, 20:13
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 16.01.2016, 20:00
Bài viết: 1838
Được thanks: 5076 lần
Điểm: 10.57
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 12
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 285 Oan gian hoan hỉ

Edit: Tran Phuong

Beta: Sakura

Một câu “Ta đau lòng” nói ra La Thiên Trình thấy ngọt ngào như ngâm trong mật, sự mĩ diệu trong đó hai đời đều chưa từng trải qua.

Không nhịn được dụ nàng nói thêm vài câu, thấp đầu ngậm vành tai khéo léo hôn một cái nói: “Nàng đau lòng ai, là Mặc Ngôn biểu ca hay là đồ bỏ đi Tưởng biểu ca?”

Lúc này Chân Diệu mới trở về thực tại, bất khả tư nghị nói: “Cẩn Minh, chàng ăn dấm gì vậy hả?”

“Sao lại là dấm, nàng không phải còn muốn cùng Mặc Ngôn biểu ca của mình ăn lẩu sao? Còn có Tưởng biểu ca, hắn gầy hay không gầy có liên quan gì đến nàng?”

Nói đến đây lòng lại thấy có chút không phải tư vị, mấy ngày nay hắn bận chân không chạm đất, lại nhớ nàng, y phục đã rộng hơn không ít, nhưng không thấy nàng chủ động hỏi một câu.

Vốn Chân Diệu và Tưởng Thần vô tình gặp nhau ở rừng trúc, tự cảm thấy quang minh chính đại, nhưng nghe hắn nói vậy ngược lại thật có cảm giác mình không đủ thân thiết với phu quân.

Chân Diệu nhất thời nghẹn họng.

Cô nương này trong chuyện nam nữ chỉ là kẻ đầu gỗ, nếu đổi lại dỗ người, đừng nói thật không có ý gì với Tưởng Thần, dù hai người có chút qua lại, bị nam nhân của mình hỏi đầy ghen tỵ như vậy cũng sẽ lập tức cảm thấy đó là những lời ngọt ngào.

Đằng này ở phương diện này nàng…, lúc trước Ôn thị nói Tưởng Thần bị bệnh, vốn có chút thân thiết, sau khi gặp lại thấy Tưởng Thần gầy không ít, quan tâm cũng là tự nhiên, bị La Thiên Trình hỏi như vậy, đúng là không còn gì để nói.

La Thiên Trình nói những lời này một là mượn cơ hội biểu thị bất mãn, hai cũng muốn nói cho nàng nghe những bất mãn của mình, không trông chờ vào nàng còn rất trì độn.

Cái này thật khiến bình dấm của người nào đó đổ, lập tức cười lạnh một tiếng đẩy Chân Diệu ra, lui về sau nói: “Kiểu Kiểu, nếu nàng lo lắng thì quay lại mời họ uống rượu, để nàng nhìn họ nhiều thêm vài lần cho yên tâm!”

Tình cảnh trong rừng trúc đó vốn rất chói mắt khiến hắn không thoải mái, hiện tại là chân chính như bị đâm vào tim.

Ôn Mặc Ngôn thì cũng thôi nhưng Tưởng Thần, La Thiên Trình thực để ý.

Kế sách này của Chân Tĩnh mặc dù đơn giản nhưng lại rất hiệu quả.

Trên đời này phàm là nam nhân, đều không nhịn được cái này.

La Thế tử thường ngày nhìn lạnh nhạt, thấy cảnh đó nói không chừng lại ghi tạc trong lòng, thời gian dài tự nhiên sẽ thành cọc tâm sự không giải được, đây là tốt nhất.

Lùi một bước, mặc dù hắn nói với Chân Diệu, nếu hai người kia thực sự có gì, trong lúc Chân Diệu trả lời lộ chút vết tích vậy tình cảm phu thê của họ sẽ chấm dứt, nếu không có gì cô gái nào nghe xong lời này mà không tức giận, vợ chồng cãi nhau đều tổn thương.

Chân Tĩnh mượn Ôn Nhã Kỳ dùng một chiêu này, cũng không muốn lập tức thấy hiệu quả, chính là có tâm tư muốn sau này xem náo nhiệt.

Nàng không ngờ La Thế tử cao quý lạnh nhạt trong mắt người ngoài lại sớm từ bình dấm chua tiến hóa thành vại dấm.

Tình cảm giữa vợ chồng họ đã sớm không giống với những cặp vợ chồng bình thường khác, đến cửa còn chưa vào La Thiên Trình đã nói hết bất mãn ra.

Giữa vợ chồng, đáng sợ nhất không phải hiểu lầm rồi tranh cãi ầm ĩ, sợ chính là trong lòng để ý chuyện này nhưng lại không thành thật nói ra, thời gian lâu khúc mắc sẽ thành vết thương mưng mủ lở loét, vừa chạm liền đau, thành ra sẽ quên ước hẹn ban đầu, chỉ lưu lại vết thương trong lòng, tình cảm vợ chồng phai nhạt.

Chỉ tiếc nàng ta nghĩ đến là chu toàn nhưng lại không tính đến việc La Thế tử trong miệng Lục hoàng tử thưởng thức không ngớt lại không thâm trầm như nàng nghĩ, về phần Chân Diệu, càng không phải người thấy chiến tranh lạnh liền không được tự nhiên.

Tròng lòng nàng có lửa thì đều phải phát ra.

Nghe La Thiên Trình nói những lời không bằng không chứng như vậy, kéo tay hắn qua cúi đầu cắn một cái.

La Thiên Trình nghẹn khẩu khí trong ngực, cười lạnh nói: “Kiểu Kiểu, nàng không ngại cắn mạnh hơn chút nữa, dù sao thân thể ra khỏe mạnh, da dày thịt béo chịu đựng được.”

Cắn một cái như vậy nàng cũng không đau lòng!

Việc này khiến hắn càng không nhịn được bồi thêm một câu: “Không giống Tưởng Thần biểu ca của nàng, ho một cái nàng đều vô cùng đau lòng!”

Chân Diệu nghe vậy không tức không được.

Hỗn đản này, rốt cuộc trúng tà gì vậy, sao lại cắn chết biểu ca yếu ớt của nàng không thả!

Cắn thì cắn, thịt của nha hoàn nàng còn không bằng hắn sao?

Dưới lửa giận như vậy thực dùng lực cắn, một lát sau nếm được mùi máu tươi.

Chân Diệu thoáng cái thanh tỉnh, vội buông lỏng miệng, cúi đầu, lại lạc vào đôi mắt như hàn tuyền, vội vã rũ mắt nhìn tay hắn, một vòng răng vết máu rỉ ra cực ký tiên diễm.

La Thiên Trình chỉ cảm thấy lòng lạnh lẽo, ngược lại không thấy tay đau đớn, vội đưa tay đến miệng Chân Diệu, môi mỏng nhếch lên: “Sao lại ngừng?”

Chân Diệu vừa hối hận vừa xấu hổ, lại có vô số ủy khuất, bị hắn ép như vậy không hiểu sao vành mắt nóng lên, tí tách rơi lệ.

Giọt nước mắt như viên trân châu lớn bằng hạt đậu rơi lên dấu răng, lành lạnh mằn mặn, La Thiên Trình ngược lại có chút đau lòng, không được tự nhiên hỏi: “Khóc cái gì?”

Nàng khóc như thế, đôi mắt tắm qua nước trong trẻo như ngọc  lưu ly, như phủ lên một tầng hơi nước, liếc nhìn chỉ khiến tim đập như trống.

La Thiên Trình âm thầm ảo não, vừa mới phát tính tình, thấy bộ dáng này của Kiểu Kiểu liền nghĩ đến tâm tư loạn thất bát tao, đừng nói nàng vốn không hiểu, ngược lại bản thân cũng bị dẫn theo lối suy nghĩ lung tung của nàng.

“Kiểu Kiểu…….” La Thiên Trình kéo Chân Diệu qua: “Có một chỗ nhất định sẽ không khiến nàng đau răng.”

Không đợi nàng kịp phản ứng, đôi môi mỏng kia đã in lên, dọc theo đôi môi anh đào tinh tế vuốt ve, thừa dịp đối phương đang kinh ngạc há mồm, chiếc lưỡi tinh xảo đã len vào, đuổi theo đinh hương kia chơi đùa.

Mấy ngày nay mặc dù hai người chung đụng thì ít xa cách thì nhiều, lại chưa từng làm chuyện vợ chồng, mỗi lần ở cũng ở cùng thì cũng chỉ thân thiết như vậy, Chân Diệu quen hương vị của đối phương cũng không có phản cảm, chỉ là còn giận hắn vừa mới nói những lời kia, liền thực sự cắn lưỡi hắn.

La Thiên Trình cũng không động, cảm nhận được nàng cắn, lại có ý tùy nàng phát tác, đôi mắt đen nhánh ướt sũng, không hiểu sao Chân Diệu nghĩ tới con chó nhỏ kiếp trước nuôi.

Đáy mắt La Thiên Trình dần dần mang theo ý cười, lưỡi giật giật, ngược lại như giục.

Chỉ là ở đó không thể so với tay, sao có thể thực sự cắn, ngược lại khiến Chân Diệu đâm lao phải theo lao, mắt buồn bực nhìn hắn chằm chằm, chậm chạp không cắn xuống. Càng về sau ngược lại càng giống như chủ động ngậm vậy.

Chân Diệu đỏ mặt, như đánh một tầng son tốt nhất.

La Thiên Trình đâu còn có thể thành thật ngây ngốc, chủ động ôm lấy hôn sâu, cho đến khi đối phương thở hồng hộc ngã vào ngực , nơi nào đó cứng rắn trướng không chịu được. Sợ tiếp tục như vậy sẽ không kiểm soát được. Mới thả nàng ra.

“Kiểu Kiểu, còn giận ta không?”

Chân Diệu lườm hắn một cái: “Nào dám giận Thế tử gia, chàng không giận lung tung ta đã cám ơn trời đất rồi.”

“Kiểu Kiểu.” La Thiên Trình giữ tay nàng đặt lên ngực mình, lẩm bẩm nói: “Ta cũng không quản được nó, nó đau liền thích làm bậy.”

Mắt Chân Diệu trừng lớn: “Chàng, chàng không phải đang vô lại sao?”

La Thiên Trình tự tiếu phi tiếu: “Kiểu Kiểu, ta không giữ chữ tín, muốn vào Tây Khóa viện nàng có chỗ nào đau không?”

“Ta đau cái gì, ta không giống người nào đó hỉ nộ vô thường.”

“Thực không đau sao?” La Thiên Trình cười hỏi, đột nhiên đặt tay lên lồng ngực phập phồng, sau đó còn xoa xoa.

Ánh mắt Chân Diệu dời xuống, vẻ mặt đờ đẫn nhìn chằm chằm bàn tay đang làm xằng làm bậy. Bên trên còn có dấu răng như cười nhạo nàng không biết tự lượng sức mình.

Một lúc lâu sau mới phản ứng, mạnh mẽ đẩy bàn tay kia ra, cắn răng nói: “La Thiên Trình, ta biết chàng vô lại, nhưng không ngờ…..”

“Không ngờ gì?”

“Không ngờ chàng lại vô lại đến vậy!”

La Thiên Trình cười ha ha một tiếng.

Nghe được tiếng “ha ha” đó. Chân Diệu không khỏi có chút cảnh giác nói: “Chàng cười cái gì?”

La Thiên Trình nhướn mày, thấp giọng cười nói: “Ta biết nàng vì sao không đau lòng vì ta.”

“Vì sao?”

“Bởi vì vẫn còn thương tâm ở đây sao vẫn không lớn thêm, không phải nó không được chăm sóc.”

Chân Diệu cúi đầu nhìn bánh bao nhỏ của mình, giận dữ: “Nói bậy, mấy hôm trước đi tắm, ta có đo rồi, rõ ràng là lớn hơn nửa ngón út.”

“Thực? Để ta xem một chút.”

La Thiên Trình cọ cọ.

Chân Diệu ưỡn ngực, đột nhiên kịp phản ứng, tát qua một cái: “Vô sỉ, chết qua một bên!”

La Thiên Trình lại ôm nàng không buông tay, vùi đầu trước ngực nàng cũng không cử động, chỉ lẳng lặng như vậy, một lúc sau mới nói: “Nếu thật chết, cũng muốn chết ở một chỗ.”

Tâm trạng Chân Diệu có chút cảm động, nhưng nghĩ một chút nói: “Ta thấy có chút không đúng.”

“Chỗ nào không đúng?” La Thiên Trình dán vào thân thể mềm mại, ngửi hương thơm, chỉ cảm thấy dù bên ngoài có như đao phong vũ cũng không là gì.

“Trong sách vẫn nói nam nữ lưỡng tình tương duyệt nếu gặp nguy cơ sinh tử, nam nhân không phải đều nói nàng nhất định phải sống tốt sao, tất cả đều do hắn gánh vác.”

La Thiên Trình híp mắt, hừ lạnh một tiếng: “Mơ tưởng, nếu chỉ còn lại một mình nàng, muốn trở thành vợ chồng với nam nhân khác, ta dù chết thì cũng tức mà sống lại, tìm nàng tính sổ.”

“Nhưng mà, như vậy thực quá ích kỉ đi?”

La Thiên Trình thầm hít một hơi, dùng ngón tay khẽ búng một cái lên trán Chân Diệu, nghiêm túc nói: “Ta cũng biết là có chút không đúng.”

“Không đúng chỗ nào?”

“Trong sách đều nói nam nữ lưỡng tình tương duyệt nếu gặp nguy cơ sinh tử, nữ nhân không phải đều nói đừng bỏ lại ta, cho dù có bao nhiêu nguy hiểm ta cũng nguyện ý cùng chàng đồng sinh cộng tử sao?”

Chân Diệu bị chặn họng không nói được câu gì, hai người nhìn nhau, đột nhiên cùng nở nụ cười.

Đến tận bây giờ, đôi oan gia vui vẻ này mới coi như hóa giải hiểu lầm, La Thiên Trình sửa sang lại tóc tai, quần áo cho Chân Diệu, đỡ nàng xuống xe ngựa.

“Kiểu Kiểu, ta đưa nàng đến đây thôi, nha thự thực sự không đi được.”

Chân Diệu vừa nghĩ nếu ép buộc hắn hồi phủ nghỉ ngơi, những chuyện kia không làm xong, đến lúc đó lại phải thức khuya, còn không bằng về sớm một chút làm, liền gật đầu dặn dò: “Dù có bận rộn đi nữa, một ngày ba bữa cũng phải nhớ ăn đúng giờ, mỗi ngày phải ngủ ít nhất ba canh giờ.”

Nghĩ một chút, sợ hắn không nghe lời, thấp giọng nói: “Nếu không chàng lại mang bộ mặt này cùng ta về nhà mẹ đẻ, mẹ ta lại quan tâm có phải chàng phúng túng quá độ không.”

Nói xong lời này nghĩ có chút ngượng ngùng, mang theo hai nha đầu chạy như một cơn gió.

Chỉ để lại La Thiên Trình hai tai đỏ ửng, ngơ ngác nói: “Nhạc mẫu đại nhân nói gì?”

Đáng tiếc người trả lời hắn đã sớm không thấy, chỉ để lại một làn gió thơm.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn Dung Dung.. về bài viết trên: Hàn Lam, MacSongThien, MicaeBeNin, Thu Heo, caothetai, ngoung1412, sweetthanks, yuriashakira
     

Có bài mới 23.06.2017, 20:13
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 16.01.2016, 20:00
Bài viết: 1838
Được thanks: 5076 lần
Điểm: 10.57
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 12
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 286: Tiểu hoàng tôn bị thương

Chân Diệu vừa vào viện, lúc này mới phát giác không đúng.

Thanh Phong đường xưa nay vốn là chỗ ở của thế tử Trấn Quốc Công, mặc dù không ở trên đường chính nhưng diện tích lại khá lớn, đến phòng luyện công cũng có.

Nhưng vì chủ tử cũng chỉ có hai người La Thiên Trình và Chân Diệu trước đây vì chuyện Chân Diệu ngã xích đu mà đuổi một nhóm người ra ngoài, bổ sung vào cũng ít, cả ngày Thanh Phong đường đều an tĩnh.

Gần đây cảnh náo nhiệt nhất, thường gặp là cảnh con sao Cẩm Ngôn và mèo trắng Bạch Tuyết kia đánh nhau gà bay chó sủa, đây cũng thành một cảnh của Thanh Phong đường.

Nhưng hôm nay vừa tiến vào, chỉ thấy trong viện có rất nhiều nha hoàn đứng thẳng, chăm chú nhìn kỹ, đúng là các viện đều có.

Bách Linh là một người cơ trí, nhìn quanh bốn phía một lượt, xông vào Thanh Phong đường sớm nháy mắt với mấy nha hoàn.

Nha hoàn kia đi tới, hành lễ một cái.

Chân Diệu liền hỏi: “Xảy ra chuyện gì?”

Tiểu nha hoàn là người của Thanh Phong đường, tự nhiên không giấu diếm Chân Diệu điều gì, thấp giọng nói: “Nô tỳ nghe nói, là vì tiểu hoàng tôn trêu chọc Bạch Tuyết, kết quả bị Bạch Tuyết cào một cái, kinh động người của tất cả các viện. Vốn lão phu nhân muốn đem tiểu hoàng tôn đến Di An đường, nhưng tiểu hoàng tôn khóc nháo liên tục, nói nếu rời nơi này chờ đến khi ngài về sẽ không thấy ngài ấy, vì vậy liền lưu tại đây, chủ tử các viện đều qua xem, còn lại nô tỳ không biết.”

Nha hoàn này tuổi không lớn lắm, mồm mép lại nhanh nhảu, kể lại mọi chuyện trật tự rõ ràng minh bạch, hơn nữa nàng ta lại là một tiểu nha hoàn quét dọn, có thể để ý mọi chuyện kĩ càng như vậy đã là khó có được.

Chân Diệu không khỏi nhìn nhiều thêm một cái, nhưng thấy nàng mặt mũi thanh tú, đôi mắt linh hoạt hắc bạch phân minh, thật không tệ.

Chỉ là lúc này, Chân Diệu cũng không kịp nghĩ nhiều như vậy, vội vã rảo bước đi vào bên trong.

Ngược lại Bách Linh tâm tư lung linh, thấy Chân Diệu nhìn nha hoàn kia nhiều thêm một ánh mắt thầm nghĩ Tử Tô tỷ tỷ sắp gả cho người, đến lúc đó nói không chừng lại bắt đầu đề bạt mấy người đắc dụng, nha đầu kia thật là một mầm non tốt. Liền có lòng để ý, chỉ là lúc này không kịp hỏi kỹ. Vội đi theo.

Lúc Chân Diệu vào cửa, thì nhìn thấy thái y mang theo hòm thuốc, bên cạnh còn có dược đồng, được Tử Tô dẫn ra ngoài.

“Hình thái y. Tiểu hoàng tôn sao rồi?”

Hình thái y nhìn Chân Diệu một cái, thầm nghĩ vị Thế tử phi này thật rất trầm ổn, nếu đổi thành phụ nhân bên cạnh, biết tiểu súc sinh mình nuôi gây họa lớn như vậy, đã sớm bị dọa đến hoa dung thất sắc.

Biểu hiện của Chân Diệu coi như trấn định, là vì đã nuôi Bạch Tuyết được một thời gian, mỗi ngày tắm rửa, chải lông, xử lý sạch sẽ, lại không tiếp xúc với chó mèo nào khác. Muốn nói mang theo loại bệnh độc gì đó, khả năng này hầu như không có, nhưng tiểu hài tử bị cào, nếu xử lý vô ý, bị lây cũng là đại sự, nhưng có Hình thái y ở đây, phương diện này cũng thực có thể yên tâm.

“Vết thương không sâu, đã xử lý.” Đến tột cùng có sao không, Hình thái y laị không nói thêm một chữ.

Chân Diệu biết thái y đều như nhân tinh, nói chuyện chừa đường lui cũng là bình thường. Tuyệt không đảm bảo cái gì khiến người ta nắm đằng chuôi, vì vậy cũng không hỏi nữa. Khom người nói: “Hình thái y cực khổ.”

Hình thái y hoàn lễ, cáo từ đi ra.

Chân Diệu vào phòng, nhìn xung quanh một vòng, hơi sửng sốt.

Không ngờ Điền thị bị bệnh một thời gian cư nhiên cũng đã ở đây, nhìn khí sắc bà ta đúng là đã gần khỏe rồi.

Lão phu nhân ngồi giữa, kỳ thực sớm nghe rõ những gì Chân Diệu và Hình thái y nói, phát sinh chuyện như vậy tuy ồn ào nhưng cũng hài lòng với phản ứng của Chân Diệu.

Thế tử phi tương lai là chủ mẫu của phủ Quốc Công, trầm ổn, cẩn thận là không thể thiếu, thường ngày nhìn vợ Đại Lang ngây thơ, hồn nhiên, nhưng khi gặp chuyện lại có chút khí độ đứng trước đỉnh thái sơn cũng không thay đổi, điểm này khó có được.

Không nói ai khác, chính bà, nghe nói tiểu hoàng tôn bị mèo trắng nuôi trong Thanh Phong đường cào bị thương trong lòng cũng rơi lộp bộp.

Nhìn về phía tam nhi tức Tống thị ổn trọng, đây cũng là người quán xuyến thỏa đáng, cũng thất thủ làm đổ trà.

Bên kia mắt thấy Thái tử thất sủng, Nhị hoàng tử thành phế nhân, Tam hoàng tử nói không chừng sẽ là vị kia tương lai, dưới gối hắn cũng chỉ có một con trai trưởng là tiểu hoàng tôn. Càng miễn bàn hoàng tử tranh vị, có con nối dòng liềm chiếm ưu thế hơn người dưới gối không ai, huyết mạch hoàng thất có kéo dài, tương lai mới không có họa loạn.

Đây cũng không phải nói lung tung, thử nghĩ hoàng tử không con nối dõi lên ngôi, sau đó sống chết không sinh được con trai, tương lai như vậy thiên hạ có thể an ổn sao?

Vì vậy tiểu hoàng tôn kim quý, liền có thể tưởng tượng được.

Phủ Trấn Quốc Công mặc dù là môn đệ cao nhưng rốt cuộc vẫn chỉ là thần tử, cho dù trước mắt Tam hoàng ử không muốn đắc tội nhẹ nhàng bỏ qua chuyện này, khó đảm bảo sau này sẽ không tính sổ.

Lão phu nhân nghĩ đến đó, ngồi ở chỗ này mà tâm tình nặng nề.

Lúc còn trẻ bà tính tình hào sảng rộng rãi, không muốn nghĩ nhiều mấy thứ này, nhưng từ lúc trong phủ liên tiếp xảy ra biến cố, bà đã sớm không thể an nhàn.

Năm đó đại nhi tức chết kỳ lạ, rồi trưởng tử của bà nói là chết trên chiến trường nhưng mấy năm sau lão Quốc Công lặng lẽ nói cho bà trước đây một thân binh may mắn sống sót nhìn thấy trưởng tử bị trúng loạn tiễn là từ phe mình bắn ra.

Lúc đó bà nghe xong kinh nộ (kinh ngạc, giận dữ) đan xen, thúc giục lão Quốc Công tra rõ chuyện này, nhưng không ngờ không lâu sau phủ Quốc Công lại có thêm một tai họa, người cưỡi ngựa chiến cả đời như lão Quốc Công lại ngã ngựa, thành kẻ ngốc. Sau đó tứ nhi tử đi tìm chân tướng lại một đi không trở lại.

Lúc đó bà chỉ biết hồ nước này sâu không lường được, nhìn con cháu cả phủ, chỉ đành yên lặng nuốt việc này vào ngưc, phủ Quốc Công không chịu nổi mưa gió nữa.

Chân Diệu chào hỏi trưởng bối trong phòng, đến chỗ Điền thị, nói thêm một câu: “Nhị thẩm thoạt nhìn khí sắc không tệ đây.”

“Thẩm nghỉ ngơi mấy ngày nay, quả thực dưỡng tốt lắm.” Điền thị mỉm cười, sau đó liền nhíu mi: “Nhưng thật không ngờ bên Thanh Phong đường lại xảy ra chuyện như vậy, lòng không bỏ xuống được, liền tới xem một chút.”

Miệng Điền thị nhếch lên, đợi nói xong thấy không thỏa đáng, cố ép xuống, nhưng trong lòng lại vui mừng không ngớt.

Bà thật không ngờ, thê thê lương lương dưỡng bệnh mấy ngày, lại nhận được tin tức tốt như vậy.

Tiểu hoàng tôn xảy ra chuyện này ở Thanh Phong đường, không nói lão phu nhân bất mãn, đắc tội tam hoàng tử, vậy ai cũng không gánh nổi.

Tuyệt hơn chính là bà đã sớm nghe ngóng, con mèo kia vậy mà lại là Đại Lang tặng Chân thị.

Ha ha, xử lý con mèo này như thế nào, vậy liền có chuyện vui.

Nhưng trong tưởng tượng của Điền thị, nào có ai che chở cho một tiểu súc sinh gây họa, mèo trắng chắc chắn bị đánh chết đưa đến phủ Tam hoàng tử, nhưng đó lại do Đại Lang tặng, vì vậy làm mất mặt mũi Đại Lang không nói, Chân thị sợ rằng còn có thể oán giận Đại Lang nhiều chuyện tặng mèo, vợ chồng chúng chắc chắn khắc khẩu một phen, tình cảm vợ chồng phai nhạt, mới là hay nhất.

Cho nên nhận được tin tức tốt này, Điền thị vốn bệnh tám phần cũng vơi đi năm, để xem trò vui, vội vã thu thập đi tới.

Lần đối thoại này của hai người, lão phu nhân liền liếc nhìn Điền thị, thấy sắc mặt bà ta không tệ, đặc biệt gương mặt còn mang theo điểm hồng thuận, ngược lại như gặp chuyện gì vui, không khỏi nhíu mi.

Vốn còn nghĩ Điền thị đến là nhớ vợ chồng Đại Lang, nhưng bây giờ nhìn lại, ngược lại có loại cảm giác vui vẻ đây.

Trạng thái tinh thần có muốn che giấu cũng không được, lúc trước lòng lão phu nhân trầm trọng, mấy con dâu đều tới đây, bà sẽ không quá để ý Điền thị, nghe Chân Diệu nói vậy, lập tức thấy không đúng, ánh mắt nhìn Điền thị cũng lành lạnh.

Điền thị đang đắc ý trong lòng, chợt thấy ánh mắt lão phu nhân nhìn về phía mình có chút không đúng, lòng lộp bộp một cái, mứt xoay tròn nảy ra ý hay, lôi mấy chuyện La nhị lão gia làm như đâm vào tim bà nghĩ đến một lượt, nhất thời tim trầm xuống, lưu vào vẻ mặt, trông có vài phần lo lắng.

Lão phu nhân lúc này mới thu hồi ánh mắt, nhìn về phía Chân Diệu.

“Tổ mẫu, cháu đi thăm tiểu hoàng tôn.”

“Ừ” Lão phu nhân gật đầu.

Chân Diệu đi vào noãn các, Ngưu ma ma ở phủ Tam hoàng tử đang canh giữ nơi đó, Bạch Thược cũng đứng trong góc, còn A Loan đang dỗ tiểu hoàng tôn uống thuốc.

Ánh mắt của mấy người phủ Hoàng tử rơi vào người A Loan đều là ghen ghét, ngược lại như lưỡi đao sắc bén, hận không thể chọc A Loan thành cái sào mới giải hận.

Tiểu hoàng tôn từ lúc được sinh ra, thân cận nhất chính là Hoàng tử phi, đối với mấy nha hoàn phục vụ các nàng mặc dù không thân cận như những tiểu chủ tử khác đối với hạ nhân nhưng chung quy vẫn có chút khác biệt.

Nhưng không nờ Hoàng tử phi vừa đi, tiểu hoàng tôn lại nhận lầm Trấn Quốc Công thế tử phi làm mẹ ruột không nói, đến nha đầu tên A Loan chết tiệt kia cũng sinh ra thân cận hơn các nàng.

Không thấy tiểu hoàng tử bị mèo cào, cũng không cho các nàng tiến lại gần, ngược lại A Loan còn có thể ở lại trước mặt khuyên uống thuốc.

Ánh mắt mấy nha hoàn đối diện, đã sớm nói rõ tâm tư.

Thân phận Thế tử phi, tương lai không sợ có ảnh hưởng gì tới các nàng, nhưng A Loan này thì khác, vạn nhất tiểu hoàng tôn về phủ, muốn A Loan này hầu hạ, phủ Quốc Công còn có thể giữ nha đầu kia lại không cho sao?

Đến lúc đó, nào có chỗ cho các nàng đặt chân!

Nghe được động tĩnh, Cảnh ca nhi quay đầu, lập tức hoan hỉ: “Mẫu phi, mẹ đã về rồi!”

Nói xong liền giãy dụa muốn xuống giường, bị A Loan ngăn cản, nhỏ nhẹ nói: “Tiểu hoàng tôn, ngài vẫn nên ngồi yên đi, đừng khiến Đại nãi nãi của chúng ta lo lắng.”

Không ngờ Cảnh ca nhi cư nhiên nghe lời A Loan, ngồi yên không nhúc nhích, chỉ là đôi mắt trông mong nhìn Chân Diệu.

Chân Diệu bước nhanh tới, ngồi một bên nhìn cánh tay bọc băng gạc của Cảnh ca nhi, hỏi: “Đau không?”

Cảnh ca nhi cười ngọt ngào: “Vốn là đau, có thể thấy mẫu phi liền không đau.”

Khóe miệng Chân Diệu giật một cái, đứa bé này tương lai lớn lên còn không dỗ con gái tới, lực sát thương thật lớn, không thấy hiện tại nàng cũng không đành lòng sửa đổi câu “mẫu phi” kia sao?

Không ngờ Cảnh ca nhi còn tinh quái hơn nàng nghĩ, thấy Chân Diệu nhất thời không lên tiếng, sửa miệng nói: “Cô cô, cô thổi cho Cảnh ca nhi đi.”

Ngưu ma ma thấy vào trong mắt, đằng hắng một cái nói: “Huyện chủ, mong để lão nô nói một câu.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Dung Dung.. về bài viết trên: Hàn Lam, MacSongThien, MicaeBeNin, Thu Heo, caothetai, ngoung1412, yuriashakira
     
Có bài mới 23.06.2017, 20:14
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 16.01.2016, 20:00
Bài viết: 1838
Được thanks: 5076 lần
Điểm: 10.57
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 12
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 287 An quận vương

Edit: Tran Phuong

Beta: Sakura

“Ngưu ma ma muốn nói gì?” Chân Diệu cười khanh khách nói.

Ngưu ma ma càng bất mãn, trầm mặt nói: “Tiểu hoàng tôn kim tôn ngọc quý, chúng ta trông nom không chu toàn, để một con mèo cào bị thương. Lão nô không dám lừa gạt, đã phái người hồi phủ bẩm báo Tam hoàng tử, mong Huyện chủ đến lúc đó cầu xin thay chúng nô tài, lưu chúng ta một mạng.”

Lời này của Ngưu ma ma ngoài sáng là cầu tình, nhưng thật ra là muốn khiến Chân Diệu bực bội.

Tiểu hoàng tôn ở Thanh Phong đường, sau đó bị mèo nuôi trong Thanh Phong đường cào bị thương, đám người Ngưu ma ma hiển nhiên không thoát khỏi trách phạt nhưng nói ra nên bị phạt hiển nhiên là người của Thanh Phong đường.

Không ngờ Chân Diệu gật đầu một cái nói: “Ngưu ma ma yên tâm, chờ ta hỏi rõ mọi chuyện, nếu Tam hoàng tử trách phạt, ta nhất định sẽ nói rõ với huynh ấy.”

Ngưu ma ma âm thầm co rút khóe miệng, nói: “Tiểu hoàng tôn còn phải ở quý phủ một thời gian, theo lão nô thấy con mèo trắng kia trăm triệu lần không thể giữ lại.”

Dung nương tử nói thêm một câu: “Còn có con sáo kia, nô tỳ thấy cặp móng sắc bén, con này cũng trăm triệu lần không lưu được!”

Chân Diệu nhất thời thu lại bộ dáng tươi cười, trong trẻo nhưng lạnh lùng liếc nhìn hai người, chậm rãi nói: “Ta đúng là không biết Ngưu ma ma và Dung nương tử có thể làm chủ Thanh Phong đường!”

Nàng nhăn mặt không chút lưu lại mặt mũi, như vậy từ ý cười nhẹ nhàng đột nhiên chuyển thành nghiêm sương đầy mặt, tương phản cực lớn như vậy thực sự khiến đám người Ngưu ma ma trấn trụ.

Ngưu ma ma âm thầm kinh hãi, bà ta lạnh nhạt nhìn vị Huyện chủ ngây thơ rực rỡ kia, một mặt mềm lòng, ngây thơ lại không ngờ lật mặt cũng lợi hại như vậy.

Nghĩ đến điều này nhất thời hối hận.

Bà là một nô tài, thực đắc tội Huyện chủ, Tam hoàng tử còn có thể vì bà xuất đầu không?

Huống chi Huyện chủ Giai Minh nói toàn từ tru tâm. Thật muốn mệnh bà và Dung nương tử!

Nghĩ vậy thái độ nhất thời mềm lại: “Huyện chủ nói vậy là muốn giết lão nô rồi. Lão nô là một nô tài, nào có loại lá gan này, chỉ là lo lắng cho tiểu hoàng tôn thôi.”

Dung nương tử thấy thế, lòng thầm ói một khẩu khí, ngoài mặt không dám lộ ra, cũng bồi tội theo.

Sắc mặt Chân Diệu vẫn rất xấu.

Mèo trắng là Thế tử tặng nàng không nói, Cẩm Ngôn vẫn một mực bồi nàng, đối với nàng ý nghĩa của nó không thể so với một con sáo tầm thường. Thậm chí coi nó thành một bằng hữu tri kỉ cũng không quá, thế mà hai nô tài này lần lượt thay phiên nhau nói muốn mệnh. Nàng sao có thể không buồn bực.

Nàng vô duyên vô cớ phải hầu hạ thêm một tiểu hoàng tôn, không muốn chỗ tốt gì nhưng cũng không thể ngược lại chọc một thân rắc rối!

Lập tức mím môi nói: “Đã nói vậy, ta đây cũng không có kinh nghiệm nuôi trẻ nhỏ, tiểu hoàng tôn kim quý để người phủ Tam hoàng tử tới không bằng liền đưa tiểu hoàng tôn về đi, đến lúc đó ta sẽ lại bồi tội với Tam hoàng tử.”

Lời này vừa thốt ra, Cảnh ca nhi là người đầu tiên không muốn. Bẹt miệng khóc lớn: “Mẫu phi, Cảnh ca nhi đều nghe lời gọi me là cô cô, sao mẹ còn muốn Cảnh ca nhi đi!”

Nói xong xuống giường. Lạch bạch chạy đến trước mặt Ngưu ma ma, nhấc chân đạp bà ta một cước.

Đừng coi đó là đứa bé năm tuổi, dùng hết khí lực sức mạnh cũng không nhỏ, Ngưu ma ma ai ui một tiếng ngã ngồi dưới đất, sắc mặt chán nản.

Chân Diệu đi tới, ôm Cảnh ca nhi giao cho A Loan. Mang bé quay lại đại sảnh, lưu lại đám người Ngưu ma ma hai mặt nhìn nhau.

“Huyện chủ Giai Minh này, tực quá kiêu ngạo!” Dung nương tử tức đến cắn răng.

Vài nha hoàn hùa theo: “Dung nương tử nói đúng, Ngưu ma ma ngài coi, tiểu hoàng tử bị thương, Huyện chủ Giai Minh không hề sợ Tam hoàng tử trách tội.”

Chân Diệu lật mặt ngược lại khiến Ngưu ma ma thức tỉnh, nghe mọi người oán giận cười khổ nói: “Huyện chủ Giai Minh có sợ đắc Tội tam hoàng tử hay không thì ta không biết, nhưng không sợ đắc tội chúng ta, đó là khẳng định.”

“Nhưng chúng ta là đại diện cho mặt mũi của phủ Tam hoàng tử a.” Một nha hoàn không phục nói.

Ngưu ma ma cười lạnh nói: “Khuyên đám các ngươi thu hồi ý tưởng này, chúng ta là nô tài mặt mũi cái gì, dù thực sự làm mất mặt phủ Tam hoàng tử, trong lòng Tam hoàng tử nghĩ gì, ngoài mặt sẽ vì chúng ta đắc tội huyện chủ Giai Minh sao? Sợ rằng không đâu, sẽ đem chúng ta ra khai đao đi.”

Vừa thấy Chân Diệu dẫn theo tiểu hoàng tôn trở về, tiểu hoàng tôn vô cùng thân thiết với Chân Diệu, lão phu nhân cũng an tâm.

Điền thị lại lộ vẻ lo lắng nói: “Vợ Đại Lang, người phủ Tam hoàng tử đến, nên xử  trí như thế nào, hạ nhân trong phủ chiếu khán bất lực, còn có con mèo kia, trong lòng cháu phải có quyết định đó.”

“Nhị thẩm yên tâm, trong lòng cháu đều biết.” Chân Diệu nói nhìn về phía lão phu nhân: “Tổ mẫu, sắp đến thời điểm dùng bữa tối rồi, bà về nghỉ ngơi trước đi, chuyện hôm nay cháu sẽ hỏi lại.”

Trước là Thanh Phong đường không có chủ nhân, lão phu nhân giữ ở đây, thấy Chân Diệu nói vậy gật đầu trở về.

Chờ mọi người ở các phòng đi, Chân Diệu gọi A Loan tới hỏi.

Chuyện cũng rất đơn giản, tiểu hoàng tôn ham choi không hiểu chuyện, nhàn rỗi vô sự đi ra sân đi bộ, thấy con mèo trắng hai mắt khác màu chạy qua như một làn khói, không đợi mọi người đuổi theo đã bị mèo trắng cào cho một cái.

Chân Diệu nghe xong âm thầm buồn ực, mèo Ba Tư tính tình dịu ngoan bình thường sẽ không đả thương người, đang yên đang lành sao lại cào tiểu hoàng tôn đây?

Lòng nghi ngờ, lại hỏi: “Bạch Tuyết đâu?”

A Loan trả lời: “Vị Ngưu ma ma kia tự muốn đánh chết Bạch Tuyết, Thanh Đại liền ôm Bạch Tuyết đi không cho bọn họ lại gần.”

Đang nói thì Thanh Đại vội vã đi tới, quỳ xuống nói: “Đại nãi nãi, nô tỳ có lời muốn nói.”

Chân Diệu thấy bộ dáng nàng như vậy, cho mọi người lui xuống.

Thanh Đại mới nói: “Mong Đại nãi nãi thứ tội, nô tỳ tự chủ trương, đem Bạch Tuyết đưa cho Thế tử. Vừa nhận được tin Thế tử truyền đến, thế tử nói bảo ngài yên tâm, tam hoàng tử sẽ không làm gì.”

“Bạch Tuyết đến chỗ Thế tử rồi?” Chân Diệu có chút ngạc nhiên về tốc độ của Thanh Đại.

Thanh Đại gật đầu: “Bạch Tuyết được nuôi thành ôn thuận rồi mới đưa đến chỗ Đại nãi nãi, hôm nay vô cớ làm tổn thương tiểu hoàng tôn, nô tỳ nghĩ không phù hợp, liền bế Bạch Tuyết giao cho ám vệ, đưa đến chỗ thế tử gia điều tra. Thế tử nói bên Tam hoàng tử ngài không cần quan tâm, tất cả đã có ngài ấy.”

Tất cả đã có hắn.

Một câu đơn giản như vậy nhất thời đánh trúng điểm mấu chốt trong lòng Chân Diệu, điểm quyết định, trong đầu liền hiện lên gương mặt tuấn tú còn có bộ dáng gầy đi không ít.

Chân Diệu từ lúc chào đời đến nay đây là lần đầu tiên trái tim như bị cái gì quấn lấy, khiến nàng ê ẩm, ngọt ngào, không nói rõ tư vị trong lòng, lại phá lệ nhớ nhung người kia.

“Thanh Đại, ngươi đi tìm Tử Tô, mang một hộp vân sương cao đến, mang cùng canh thịt dê sáng nay ninh đưa cho thế tử.”

“Vâng.” Thanh Đại giòn giã đáp ứng, trong lòng vui vẻ cho Thế tử.

Nàng nghe ám vệ nói đã nhiều ngày Thế tử gia bận đến nỗi không chợp mắt, cứ như vậy vừa về đã cùng Đại nãi nãi về nhà mẹ đẻ cả ngày, chờ về nha thự còn không nhịn được quan tâm Đại nãi nãi, có phần quan tâm này của Đại nãi nãi nói vậy cực nhọc của Thế tử cũng giảm đi rất nhiều.

Quả nhiên sắp đến bữa tối thì người của phủ hoàng tử đến, chẳng những không trách tội chuyện khiến tiểu hoàng tôn bị thương còn chuẩn bị rất nhiều quà tặng cám ơn Chân Diệu chiếu cố cũng cố ý nói tiểu hoàng tôn còn phải quấy rầy một khoảng thời gian nữa, sau đó dạy dỗ đám người Ngưu ma ma hành sự bất lực, mạng của các nàng liền nghe theo sự phân phó của Chân Diệu, nếu lại xảy ra chuyện không may, liền tùy ý Chân Diệu xử trí.

Lần này, đám người Ngưu ma ma thu lại cảm giác đắc ý, ưu việt, an phận không ít.

Điền thị nghe được việc này, tất cả bị đè nén, thừa dịp La nhị lão gia đến nói, La nhị lão gia cười lạnh nói: “Cũng vì Đại Lang là hồng nhân bên cạnh thánh thượng, có người nói đã nhiều ngày mấy hoàng tử đều không thấy thánh thượng, ngược lại Đại Lang tiến cung hai lần đó.”

Nói đến lại trách tội Điền thị: “Tam lang cũng không còn nhỏ, vẫn cả ngày chơi bời lêu lổng, việc học ở Quốc tử giám kém xa Nhị lang xuất chúng không nói, tuổi nhỏ mà đã nhớ nhung nữ nhân. Hừ, cũng không nhìn Đại lang khi bằng tuổi hắn đã sớm lăn lộn trong Long Hổ vệ rồi!”

Chuyện Tam lang và Yên Nương có quan hệ, Điền thị không nhịn được, lập tức trả lời một cách mỉa mai: “Tam lang sao có thể so với Đại lang, Đại lang đã là quan tòng tam phẩm, lão gia ngài vẫn chỉ là tòng lục phẩm đây.”

Lời này khiến La nhị lão gia giận tím mặt, vốn nhìn Điền thị bị bệnh lại đang trong thời gian mừng năm mới, vẫn không qua Tây Khóa viện, lần này giận dữ, nhấc chân liền đi.

Lưu lại Điền thị tự hối vì lỡ lời, nhưng lại không thể bỏ mặt mũi đi cầu xin lão trở về từ phòng của một thông phòng lẳng lơ, chỉ đành tự khó chịu khóc một hồi.

Bên La Thiên Trình nhận được đồ ăn và thuốc mỡ trị ngoại thương Chân Diệu đưa tới, tâm tình nhất thời rất tốt, nhìn dấu răng rực rỡ lại không nỡ bôi thuốc lên, khóe miệng mang theo ý cười, không ai biết hắn đang nghĩ gì.

Hôm sau Chân Diệu một mình đi phủ Vĩnh Vương,  Vĩnh vương phi và Quận chúa Sơ Hà đều ở đây, lại không thấy mặt Vĩnh vương.

Vĩnh vương phi giải thích: “Sáng sớm đã ra ngoài.”

Đến khi có cơ hội ở riêng với Quận chúa Sơ Hà, Quận chúa Sơ Hà mới oán trách: “Phụ vương lại bị Thập tam vương huynh gọi đi.”

Thập tam vương huynh này, Chân Diệu cũng có nghe qua, chính là trưởng tôn của huynh trưởng tiên hoàng – An quận vương, thường ngày toàn chơi bời lêu lổng, mặc dù kém bối phận với Vĩnh vương tuổi lại không sai biệt lắm, vô cùng hợp tính.

Thân phận An quận vương rất đặc biệt, tổ phụ hắn là trưởng hoàng tử, nhưng lại coi trọng một vũ cơ, vì nàng kia từ bỏ ngôi vị thái tử, cùng nàng kia vân du tứ hải, chân chính là yêu mĩ nhân không yêu giang sơn, vì vậy ngôi vị hoàng đế mới do tiên hoàng kế thừa.

Tổ phụ An quận vương vừa đi, chỉ để lại một độc đinh là phụ thân An quận vương một người yếu ớt nhiều bệnh, miễn cưỡng thành thân chỉ lưu lại một điểm huyết mạch là An quận vương liền đi.

An quận vương là người còn hoàn khố hơn Vĩnh vương, chưa từng thượng triều không nói, ngay cả quốc yến, gia yến cũng ít xuất hiện, cả ngày trêu chim chọc chó không nói, thỉnh thoảng còn truyền ra chuyện đùa giỡn con gái nhà lành, nhưng hai đời quân vương đều coi trọng một chi này, chiếu cố có thừa.

Chân Diệu thật ra từng gặp An quận vương một lần, lần đó tổ phụ mang nàng đến biệt trang Vĩnh vương xem đấu ngỗng thì vội vã gặp được, nhưng đến giờ cũng không có ấn tượng gì.

Không ngờ ngây người ở phủ Vĩnh vương nửa ngày, đến lúc phải về Vĩnh vương phi lại phái người tới truyền lời: “Vương gia mang theo An quận vương cùng về, An quận vương nghe nói trù nghệ của Huyện chủ xuất chúng, muốn được hưởng lộc ăn.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Dung Dung.. về bài viết trên: Hàn Lam, MacSongThien, Thu Heo, caothetai, ngoung1412, yuriashakira
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 487 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: authuyduong, bouillard, Chuông Gió, Finfin, hateluv, lenovo, lyl9991, MacSongThien, Mặc Huyền, nguyenminhanh, Ninhngoan04082015, p.abaochua, phuthuy18, thúy duy, trannhi và 285 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

2 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

3 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

4 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 20, 21, 22

6 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

7 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

9 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

10 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

12 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

13 • [Hiện đại] Bảy năm vẫn ngoảnh về phương Bắc - Ân Tầm (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

14 • [Cổ đại - Trùng sinh] Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu

1 ... 79, 80, 81

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Đam mỹ - Hiện đại] Thiếu tướng đế quốc - Đạn Xác

1 ... 33, 34, 35

17 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 127, 128, 129

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

19 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 84, 85, 86

20 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128



Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Đá chanh
Shin-sama: :)
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 248 điểm để mua Đá chanh
Tuyền Uri: TỚ TUYỂN QUẢN LÍ BOX
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 304 điểm để mua Giường mộng mơ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 388 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 242 điểm để mua Cô dâu chú rể
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy Bear
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy ôm bé
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 333 điểm để mua Móc khóa cá trắng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Giường gấu hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 255 điểm để mua Cô dâu miu và chú rể cún
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 250 điểm để mua Cún cưỡi ngựa
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 560 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 1075 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 1022 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 279 điểm để mua Bộ xương
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 972 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 370 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 351 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 532 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 924 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 505 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 879 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 480 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Công Tử Tuyết: Re: Bảng xếp hạng 12 cung hoàng đạo
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 836 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 795 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 756 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 409 điểm để mua Thần tình yêu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.