Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 486 bài ] 

Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

 
Có bài mới 13.06.2017, 09:07
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 16.01.2016, 20:00
Bài viết: 1838
Được thanks: 4805 lần
Điểm: 10.53
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 12
Chương 282: Gai trong tim

“Tưởng biểu ca…….” Chân Diệu xách váy đi tới chào hỏi.

Tưởng Thần quay đầu lại, ánh mắt dừng lại trên gương mặt phù dung ngày nhớ đêm mong, tựa như không dời đi được.

Hắn cơ hồ tham lam nhìn người trước mắt, dường như muốn khắc nàng vào tim, lồng ngực kích động không ngừng đánh thẳng vào tứ chi bách hài, khiến người hắn như mềm nhũn, mở miệng không thốt được một chữ.

“Tưởng biểu ca, huynh gầy đi, nghe mẫu thân nói trước đó vài ngày huynh bị bệnh, đã khỏe hơn chưa? Có phải vì ăn uống không tốt không?”

Tưởng Thần quả thực gầy đi nhiều, mặc áo bông màu trắng ngà, còn thể hiện sự xuất trần.

Nghe giọng nói mềm mại này, Tưởng Thần mới tìm về lý trí, khẽ mỉm cười trả lời: “Không thể nào, chỉ là lạnh một chút. Nhìn huynh gầy đi vì huynh cao hơn.”

Chân Diệu lúc này mới kinh ngạc, trong ấn tượng vị thiếu niên ôn nhuận xinh đẹp, nho nhã thỉnh thoảng có chút ngốc kia đã trưởng thành, thành một nam tử như thanh trúc, phải ngẩng đầu mới thấy được biểu tình trên mặt hắn.

“Biểu muội gần đây có khỏe không, nghe nói chuyện hôm mùng một, huynh, chúng ta đều rất lo lắng.”

Chân Diệu thản nhiên cười: “Tốt vô cùng. Lúc đó chuyện này phát sinh quá đột ngột, còn chưa kịp sợ đã phải rời đi, cũng không có tâm tình mà sợ, Thế tử nói muội là kẻ ngốc có ngốc phúc.”

Tim Tưởng Thần như bị một cây châm đâm mạnh vào, vừa đau vừa buốt, chợt tim đập nhanh khiến hắn biến sắc, vội cắn đầu lưỡi, lộ ra vẻ tươi cười: “Là huynh lo nghĩ nhiều quá, năng lực của Thế tử xuất chúng, chắc chắn bảo vệ muội chu toàn.”

Trước khi Chân Diệu xuất giá, mơ hồ phát hiện ra tâm tư của Tưởng Thần, nhưng nàng nghĩ thiện cảm mông lung của thuở thiếu thời theo nàng xuất giá sẽ hóa thành làn khói bay theo gió, thấy sắc mặt Tưởng Thần khác thường, chỉ nghĩ thân thể không khỏe, liền vội nói: “Tưởng biểu ca, có phải không thoải mái không, ở đây gió lớn, lạnh lẽo, nên về sớm một chút đi.”

Chạm vào ánh mắt ân cần của Chân Diệu, Tưởng Thần khổ sở, khuôn mặt tuấn tú gầy gò vẫn mang theo nét cười như cũ: “Về liền đây. Chỉ muốn ra ngoài đổi gió một chút.”

Nói đến đây cổ họng có chút ngứa. Muốn ho vài tiếng nhưng ngại ở trước mặt Chân Diệu, sợ thất lễ. Cố sống cố chết chịu đựng.

“Biểu muội muốn đi đâu, cũng nên về rồi?”

“Vốn muốn về Trầm Hương Uyển thăm biểu muội đây, kết quả muội ấy không ở đó liền ra ngoài tìm. Chờ gặp biểu muội nói mấy câu rồi về. Đáng tiếc Mặc Ngôn biểu ca không ở đây, muội còn đáp ứng huynh ấy trời lạnh chúng ta cùng nhau ăn lẩu đấy.”

Ánh mắt Tưởng Thần nhìn Chân Diệu càng ngày càng ôn nhu, như ánh trăng nhiễm khói lửa nhân gian, lại càng sáng, càng dịu dàng: “Ôn huynh quả thực có nhắc tới vài lần.”

Chân Diệu liền nở nụ cười: “Vậy chờ huynh ấy về, muội và Thế tử mời mọi người uống rượu.”

“Được.” Tưởng Thần khẽ mỉm cười, nhưng lòng lại thở dài.

Ước định như vậy từ lúc biểu muội vừa mới lấy chồng, cũng thành một giấc mộng khó thành mà thôi.

Tâm tư không thể cho mọi người nhận ra còn chưa tan, hắn làm sao dám mặt dày thực sự đi ăn uống như vậy?

Trên đời này sao lại có loại phiền lòng như vậy, cảm giác không kiềm hãm được, Tưởng Thần theo bản năng vuốt ngực một cái, đáy lòng khó chịu.

Chân Diệu thấy Tưởng Thần đáp ứng, rất vui. Việc ăn lẩu càng nhiều người mới càng náo nhiệt, liền cười dịu dàng với hắn, túm váy nói: “Tưởng biểu ca, muội đi trước một bước, huynh cũng về phòng đi.”

“Biểu muội đi thong thả.” Tưởng Thần khẽ nhấc chân, muốn tiễn, nhưng đột nhiên dừng bước.

Hết lần này đến lần khác hắn khẽ động rồi dừng lại, vừa vặn đạp phải một cành khô trên mặt đất, làm kinh hãi chim sẻ đang sôi nổi kiếm mồi trong rừng trúc.

Mấy con chim sẻ bay loạn lên, đụng phải cảnh trúc, tuyết đọng và nước mưa trên cành trúc tí tách rơi, Tưởng Thần cơ hồ không chút nghĩ ngợi đẩy Chân Diệu, thay nàng hứng trọn một thân tuyết nước.

Đột nhiên bị lạnh giá như vậy kích thích, hắn cũng không nhịn được nữa kịch liệt ho khan.

Chân Diệu nhìn nam tử vốn đạm nhiên như trích tiên lại bị một thân chật vật, ho khan kịch liệt, có chút bối rối, vội rút khăn đưa qua, quay đầu phân phó: “Thanh Cáp, nhanh đi lấy áo choàng cho biểu ca, không, không, vẫn là ngươi nhanh đưa Tưởng biểu ca về nhanh đi.”

“Vâng.” Thanh Cáp chạy vội tới.

Chân Diệu có chút bận tâm thân thể Tưởng Thần không chịu nổi, hắn gầy như vậy vừa nhìn  liền biết bệnh mới khỏi, lại chịu lạnh như vậy, vạn nhất nghiêm trọng hơn thì nguy rồi, không khỏi sẵng giọng: “Tưởng biểu ca, huynh đẩy muội làm gì, thân thể muội khỏe hơn huynh, bị ướt cũng không sao.”

Khụ khụ, biểu muội,  muội lại trời tuyết lại thêm sương (bỏ đá xuống giếng) thực tốt sao?

Tưởng Thần vì vậy họ khan kịch liệt hơn.

“Đại nãi nãi……..” Mặt Bách Linh trắng bệch vội hô một tiếng.

Chân Diệu không để ý, vội giục Thanh Cáp: “Nhanh một chút đi, chờ đưa Tưởng biểu ca về thì phải đi Hòa Phong uyển chờ ta.”

“Đại nãi nãi….” Bách Linh gấp đến độ nhấc chân.

Chân Diệu nhíu mày: “Bách Linh, ngươi không khỏe bằng Thanh Cáp, đỡ Tưởng biểu ca về sẽ rất mệt, cũng không cần xung phong nhận việc như vậy.”

Bách Linh vuốt trán, không đành lòng nhìn chủ tử nhà mình.

Một giọng nói trong trẻo lạnh lùng vang lên: “Bán Hạ, đưa Tưởng công tử về.”

Chân Diệu đột nhiên quay đầu, mới phát hiện La Thiên Trình đã đứng bên rừng trúc từ lúc nào, bình tĩnh nhìn, vẻ mặt gã sai vặt Bán Hạ khó coi như bị thua bạc đến quần cộc cũng mất.

Hôm nay hắn mặc một bộ quần áo đen, có chút khác, thân hình cao ngất như tùng, càng lộ ra gương mặt tuấn tú trắng nõn như ngọc, chỉ là nét mặt kia tầng tiếu ý mỏng mà đạm, ánh mắt như ngâm tuyết, như rét lạnh buổi sớm.

“Bán Hạ…….” La Thiên Trình nhìn thẳng Tưởng Thần, mở miệng.

“Dạ, dạ.” Bán Hạ vội chạy tới, khom người: “Tưởng công tử, mời.”

Tưởng Thần điều hòa hơi thở, chắp tay với La Thiên Trình: “Làm phiền La thế tử.”

La Thiên Trình mím chặt môi, mỉm cười: “Tưởng công tử khách khí, nhấc tay chi lao mà thôi, ngày nào đó tại hạ sẽ mời công tử uống rượu.”

Tưởng Thần quay đầu, cố tỏ ra tự nhiên gật đầu với Chân Diệu, ẩn sâu trong đáy mắt là lo âu và áy náy, lúc này mới theo Bán Hạ rời đi.

Chờ Tưởng Thần đi xa, La Thiên Trình thu hồi ánh mắt, nhìn về phía Chân Diệu, vẻ mặt tiếu tự phi tiếu.

Chân Diệu cảm thấy trong nháy mắt cảm thấy xung quanh như lạnh hơn, không tự chủ kéo sát quần áo vào người.

“Tới đây……..” La Thiên Trình tức giận nói.

Nữ nhân này không chỉ chọc tức hắn còn luôn biết nói như thế nào để khiến hắn mềm lòng.

Chân Diệu căn bản không biết bình dấm của người nào đó đã đổ, khẽ bước đến.

Vừa mới đến trước mặt, đã được La Thiên Trình ôm vào người, cởi áo khoác trên người xuống khoác lên cho nàng.

Áo choàng còn mang theo hơi ấm của đối phương khoác lên người, nhất thời xua đi hàn khí, Chân Diệu vội nói: “Đừng như vậy, đưa áo choàng cho ta, bản thân chàng bị lạnh thì làm sao bây giờ?”

“Không sao, thân thể ta khỏe mạnh. Lạnh một chút cũng không sao.” La Thiên Trình tự tiếu phi tiếu nói.

Thực không nhìn ra ma ốm đó có gì tốt. Lại khiến vợ hắn đau lòng, hừ, lẽ nào hắn không bị sao?

“Cẩn Minh. có phải người luyện võ có thể chịu đựng nóng lạnh tốt hơn người thường không, nghe nói nội công thâm hậu có thể nóng lạnh bất xâm.”

La Thiên Trình tức muốn ngã ngửa.

Ma ốm thay Kiểu Kiểu cản tuyết nước, Kiểu Kiểu liền đau lòng hận không thể dùng thân thay thế. Hắn cởi áo choàng, bắp chân còn run đây. Khụ khụ, đương nhiên cái này có hơi khoa trương một chút, nhưng, Kiểu Kiểu cư nhiên cho là hắn nóng lạnh bất xâm, cái này, cuộc sống này thật không có cách nào trôi qua!

Người nào đó mặt đen nay lại đen hơn, Thanh Cáp còn có chút ngây thơ. Bách Linh lại thấy hết.

Thế tử gia lại bị Đại nãi nãi chọc tức rồi, có thể khó chịu thành vậy, cũng thực sự đủ rồi.

Hết lần này đến lần khác Chân Diệu còn nhiều chuyện hỏi thêm một câu: “Cẩn Minh, sao chàng lại ở đây, không phải đang cùng mấy người Đại bá phụ uống trà sao?”

La Thiên Trình nghe vậy khí huyết cuồn cuộn, cắn răng nói: “Nếu không như vậy làm sao có thể có cơ hội để Bán Hạ đưa Tưởng công tử về đây.”

Chân Diệu lúc này mới phát giác sắc mặt ai đó có chút không đúng, hỏi: “Cẩn Minh, chàng sao vậy?”

“Không sao.” La Thiên Trình chậm rãi thở ra một hơi: “Sao nàng lại tới chỗ này?”

“Ta về Trầm Hương Uyển tìm Tứ biểu muội, muội ấy không ở đó, nói đi Tạ Yên các, liền tiện đường qua một chút.”

“Tạ Yên các?”

“À, Tạ Yên các là viện tử của Tam tỷ trước khi xuất giá.”

La Thiên Trình vẫn lạnh lùng nhìn Bách Linh, thản nhiên nói: “Trời lạnh thế này nàng muốn gặp biểu muội, để Bách Linh mời đến Hòa Phong uyển là được rồi, tự mình chạy loạn làm gì, cảm lạnh thì làm sao?”

“Các ngươi đi tìm biểu cô nương, ta bồi Đại nãi nãi về Hòa Phong uyển.”

La Thiên Trình kéo Chân Diệu đi, trên đường vẫn không hé răng, tự mình hờn dỗi.

Chân Diệu cố muốn làm dịu bầu không khí, nhưng thực sự không biết vì sao hắn lại giận, nghĩ có lẽ bệnh căn trước kia còn chưa hết, thỉnh thoảng sẽ phát tác một chút, liền nghĩ chờ trên đường hồi phủ rồi dụ hắn quên đi.

Thấy Chân Diệu làm như không có chuyện gì, người nào đó lại càng tức hơn.

Trong Tạ Yên các có mấy chậu than, ấm áp như xuân.

“Tịnh tỷ tỷ, châm này thêu như thế nào?” Ôn Nhã Kỳ tươi cười hỏi.

Nàng vẫn cho rằng Tam tỷ Ôn Nhã Hàm tú công xuất chúng, không ngờ thì ra vị Tam cô nương bá phủ được tiến vào phủ hoàng tử này tú công cũng là nhất đẳng.

Trong lòng tiểu cô nương, Lục hoàng tử là nhân vật lợi hại hơn, tôn quý hơn Thế tử Trấn Quốc công rất nhiều, thành người của hắn, dù là thiếp cũng cực uy phong, càng miễn bàn vị Tam cô nương này còn mang thai tiểu hoàng tôn, nói chỉ cần sinh ra sẽ thỉnh phong trắc phi.

Chân Tịnh lặng lẽ tiến đến gần, khẽ gật đầu, liếc mắt với nha hoàn, khóe miệng cong lên, giọng nói cũng ôn nhu: “Là như vậy, Nhã Kỳ biểu muội cũng rất có thiên phú.”

Rốt cuộc là tiểu nha đầu thiếu kiến thức, chỉ gọi nàng ta tới vài lần, trong lúc lơ đãng nói vài câu, liền lung lạc rồi.

Lại một lát sau, một nha hoàn tiến vào: “Chủ tử, tỷ tỷ bên Tứ cô nãi nãi tới, nói mời biểu cô nương về Hòa Phong uyển nói chuyện.”

Vừa nghe Chân Diệu gọi nàng, Ôn Nhã Kỳ vui vẻ.

Chân Tịnh cười khách khí nói: “Mau đi đi.”

Chờ Ôn Nhã Kỳ ra ngoài, lập tức thu lại nụ cười, hỏi nha hòa vừa tiến vào: “Thế nào?”

Nha hoàn kia thấp giọng nói: “Tứ cô nãi nãi và Tưởng công tử nói chuyện trong rừng trúc, trùng hợp bị La thế tử thấy được.”

“Không ai phát hiện ra ngươi?”

“Không đâu ạ, nô tỳ núp ở đằng xa, vừa thấy Thế tử từ hướng kia xuất hiện liền lập tức trở về.”

Mặt Chân Tịnh giãn ra.

Càng là phu thê trẻ tuổi ân ái, lại càng không nhịn được cái gai trong tim như vậy, sợ ngờ vực vô căn cứ kia ngày một nảy mầm, sẽ rất thú vị đây.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Dung Dung.. về bài viết trên: Hàn Lam, MacSongThien, Thu Heo, caothetai, ngoung1412, yuriashakira
     

Có bài mới 23.06.2017, 20:11
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 16.01.2016, 20:00
Bài viết: 1838
Được thanks: 4805 lần
Điểm: 10.53
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 12
Chương 283 Bức tranh

Edit: Tran Phuong

Beta: Sakura

Khóe miệng Chân Tịnh nhếch lên cười yếu ớt, nhìn chằm chằm vào cái ghế trải thảm cá đùa lá sen hồi lâu, chán ghét nhíu mi: “Dời ghế đi.”

Nha hoàn kia mang ghế chuyển qua một bên, nhưng lòng thầm nghĩ, tâm tư Tĩnh chủ tử thật khó đoán, tự mình qua vườn bá phủ, gặp biểu cô nương một lần, liền mỗi ngày mời nàng tới đây nói chuyện, nhìn bộ dạng như vậy cũng không muốn gặp vị biểu cô nương kia.

Nói ra vị Tịnh chủ tử này cũng coi như có phúc khí.

Phủ Hoàng tử có nhiều oanh oanh yến yến như vậy, người nào mà chẳng có tâm nhãn, thủ đoạn không ít, vị chủ tử này có thể khiến Lục hoàng tử đối đãi bằng con mắt khác, từ lúc có tiểu quận chúa trong mấy năm nay là người đầu tiên có thai không nói, còn được đặc phép cho về nhà dưỡng thai, chỉ điều này thôi, tương lai của vị chủ tử cũng là tiền đồ không sai.

Nghĩ đến đây nha hoàn kia lại càng phục vụ ân cần.

Thái độ như vậy Chân Tịnh tương đối hưởng thụ, uống một ngụm trà, móng tay thon dài, tinh xảo được bảo dưỡng cẩn thận rảnh rỗi gõ gõ xuống  giương, tư tưởng bay xa.

Nàng cũng không ngờ nhanh như vậy đã có thể về đây, trước kia như chó nhà có tang lặng lẽ đưa đi, hiện tại vô luận trong lòng những người đó nghĩ gì, cũng phải bày ra gương mặt tươi cười.

Lục hoàng tử là một người phong lưu không kiềm chế, sống rất tiêu sái, ăn ở, đi lại mọi thứ đều xa hoa. Trong phủ không có nữ chủ nhân, nàng là người được sủng ái nhất hưởng dụng những thứ sợ rằng vị mẹ cả kia của nàng cũng chưa từng thấy.

Chân Tịnh nghĩ đến một lần đang nói chuyện phiếm, Ôn Nhã Kỳ có đề cập đến vị tỷ phu đậu tiến sĩ ngoại phóng làm tri huyện đưa lễ mừng năm mới đến, không khỏi cười lạnh.

Chỉ là nhặt lại thứ đồ nàng không cần, có gì tốt mà đắc ý!

Tri huyện thái thái, là vợ cả thì tính sao, cầm bổng lộc ít ỏi. Ở căn phòng chật chội, chờ một ngày nào đó về kinh, tiền gạch tích góp sợ rằng cũng không mua được một cục gạch, nửa cái ngói.

Trong đầu Chân Tịnh hiện lên hình dáng mơ hồ của hàn môn tiến sĩ Hàn Chí Viễn.

Lúc định ra hôn sự, nàng cũng lẳng lặng liếc nhìn, cũng là một người mặt mũi thanh tú. Nhưng so với Lục hoàng tử tuấn mĩ vô trù lại xa xa không kịp.

Nghĩ đến Lục hoàng tử, tim Chân Tịnh nóng lên, trong mắt sóng nước mênh mang như có tầng sương mù không hiểu.

Nam tử như vậy vô luận phương diện nào cũng khiến nàng thỏa mãn, sao nàng có thể không động tâm đây?

Chân Tịnh khẽ vuốt móng giả.

Lục hoàng tử bình thường đều nhìn mặt nàng thật lâu, cười nói: “Tĩnh Nương, sinh cho ta một cô con gái đi.”

Vì vậy nữ nhân toàn phủ chỉ có nàng ngừng uống tị tử thang, sau đó có đứa bé này.

Con gái sao?

Ha ha, đương nhiên nàng mong đó là một bé trai, về phần chàng nói muốn có con gái, chắc là muốn mình an tâm đi?

Tim Chân Tịnh kêu vang “nhớ mong” như sợi tơ quấn một vòng lại một vòng, xiết vừa đau vừa chua lại ngọt ngào. Đột nhiên sinh ra ý niệm bức thiết muốn gặp chàng.

Lục hoàng tử mà Chân Tịnh đang thương nhớ, lúc này vừa mới về phủ, mệt mỏi mấy ngày bất chấp uống một ngụm trà nóng, trước đi tắm.

Nha hoàn hầu hạ Lục hoàng tử tắm rửa có chừng bốn người. Thấy hắn quay lưng lại, cởi trung y, lộ ra đôi chân thon dài, bờ mông rắn chắc, bị quyến rũ đến đỏ mặt nhưng lại luyến tiếc dời mắt đi.

Trong kinh thành ai cũng biết Lục hoàng tử trời sinh phong lưu, cũng chỉ có các nàng hiểu Lục hoàng tử chưa từng chạm vào những thiếp thân hầu hạ như các nàng.

Vốn tâm tư này của các nàng cũng đã lắng xuống, nhưng vị Tĩnh chủ tử kia lại có thai!

Thì ra trừ tiểu quận chúa ngoài ý muốn sinh ra kia Lục hoàng tử cũng không phải không bắt buộc chờ vương phi qua cửa rồi mới cho nữ nhân trong phủ sinh con!

Chỉ riêng điểm này đã khiến các nàng nhẫn không được.

Các nàng hầu hạ Lục hoàng tử nhiều năm, hẳn có một chút tình cảm, gần quan được ban lộc cũng không bẳn không thể, nhưng nếu chờ vương phi qua cửa, nói không chừng việc đầu tiên là đuổi các nàng đi, vậy coi như không còn cơ hội nữa.

Lục hoàng tử nghĩ nha hoàn hôm nay phục vụ có điểm kỳ quái, không khỏi quay người, nhướn mi cười hỏi: “Ngốc rồi sao, hay đang lo lắng cái gì?”

Bốn nha hoàn liếc nhìn nhau, vội vã như mọi khi nhận quần áo, cầm khăn, thêm nước nóng, chờ Lục hoàng tử bước vào thùng tắm ba nha hoàn lui xuống, chỉ để một người tiến lên xoa bóp cho Lục hoàng tử.

Lục hoàng tử như mọi khi nhắm mắt dưỡng thần, đột nhiên cảm giác một đôi tay linh xảo nhích dần xuống dưới.

Hắn đột nhiên mở mắt, nhìn nha hoàn hầu hạ đối diện.

Nha hoàn kia đỏ mặt, giọng nói ôn nhu như nước: “Chủ tử……..”

Ào một tiếng, Lục hoàng tử đứng lên từ thùng nước, không đợi ba người ở bên ngoài tiến vào hầu hạ, lau qua thân thể, mặc bộ đồ sạch sẽ đi ra ngoài.

Vào đại sảnh ngồi, nhìn bốn nha hoàn đi theo đằng sau quỳ xuống, lát sau nói: “Thụy Thu, niệm tình ngươi theo ta đã lâu, ta không phạt ngươi, đi về nói với quản sự ngươi cũng đã lớn tuổi, cũng nên gả cho người khác.”

“Chủ tử!” Thụy Thu xụi lơ trên mặt đất, liên tục cầu xin.

Lục hoàng tử bất vi sở động, chỉ ôn hòa nhìn từng nha hoàn, nói: “Chuyện hôm nay ta hi vọng không phát sinh nữa.”

Ba nha hoàn run lên, ngay cả dũng khí cầu tình cho Thụy Thu cũng không có, mở to mắt nhìn Lục hoàng tử đi ra.

Lục hoàng tử đi vào vườn hoa, thở ra một ngụm trọc khí, ai biết đến đây cũng không được thanh tịnh, cứ như vậy không lâu sau, liền không gặp người này đến đây ngắm hoa, lại gặp người kia cho cá ăn, còn có người đau chân trước mặt hắn, khiến hắn phiền không chịu nổi, trực tiếp đi thư phòng.

Trong thư phòng chỉ có một thư đồng cơ trí hầu hạ, Lục hoàng tử lệnh hắn ra ngoài, tĩnh tọa một lát liền đứng lên, đến trước kệ sách, mở ngăn kéo dưới cùng, lấy ra một cái hộp có khóa, chẳng biết lấy từ đâu ra một cái chìa, lấy một cuộn tranh ở bên trong.

Theo bức họa từ tử lộ ra, là một bức tranh mĩ nữ, trong tranh là một nữ tử phong hoa tuyệt đại, nụ cười dịu dàng, hai lúm đồng tiền bên gò má càng khiến nàng thêm vài phần linh động, lại không nhận ra tuổi tác.

Ngón tay thon dài chậm rãi di động trên bức tranh, cuối cùng rơi vào lúm đồng tiền như ẩn như hiện bên má nữ tử, Lục hoàng tử nhắm mắt, che giấu giãy dụa và đau đớn bên trong.

Hắn biết tình cảm như vậy là kinh thế hãi tục, nhưng hắn lại không khống chế được.

Nhưng mà hiện tại hắn không khống chế được cũng phải gắt gao đè nén, có thể, chỉ có một ngày leo lên vị trí kia, mới có thể tranh thủ đạt được điều hắn muốn.

Đôi mắt hẹp dài của Lục hoàng tử mở ra, thật sâu bên trong là ánh sáng nhàn nhạt không rõ. Như sương mù dày đặc muốn thôn phệ lòng người, nếu người nào không cẩn thận nhìn vào đến linh hồn bé nhỏ cũng có thể bị hút vào.

Nhìn chằm chằm vào giai nhân cười yếu ớt trong tranh, Lục hoàng tử chợt lóe lên một ý niệm trong đầu.

Nếu là, nếu là nàng và hắn cùng độ tuổi…..

Lục hoàng tử đột nhiên nhớ đến một cô gái khác.

Nàng mới mười sáu. Rõ ràng là cùng một bộ dáng nhưng lại không có phong tình vạn chủng, trong suốt, thấu triệt như thủy tinh, mỗi lần đều khiến người khác bật cười.

Nếu nói người nào đó là người kéo hắn xuống địa ngục vậy vị hoàng muội này lại là trái cây dụ người vui vẻ.

Khóe miệng Lục hoàng tử không nhịn được nở nụ cười, đột nhiên dừng lại, lắc đầu.

Các nàng rốt cuộc là hai người khác nhau, hắn nghĩ nhiều rồi.

Lặng lẽ cuộn tranh cất vào hộp. Lục hoàng tử rời thư phòng, dường như chưa bao giờ tới.

Ôn Nhã Kỳ vào Hòa Phong uyển, hành lễ với Chân Diệu, sau đó liếc mắt nhanh nhìn La Thiên Trình, cúi đầu, gọi một tiếng tỷ phu.

“Biểu muội khách khí.” La Thiên Trình thay đổi bộ dáng lạnh tanh trên đường, đứng lên nói với Chân Diệu: “Diệu Nhi, nàng trò chuyện với nhạc mẫu và biểu muội đi, ta vào viện một chút.”

Ôn Nhãn Kỳ hạ mi, dư quang đuổi theo nửa ngày mới thu hồi, trong lòng dâng lên sự hâm mộ vô cùng.

Trước đây Nhị biểu tỷ kéo tỷ phu cùng rơi xuống nước, mới có lương duyên như vậy, khi đó còn có người nói Nhị biểu tỷ gả qua cuộc sống nhất định không dễ chịu, nhưng bây giờ nhìn thế nào cũng thấy giọng nói biểu tỷ phu ôn nhu, trong mắt đều là hình bóng của nhị biểu tỷ!

Còn có Tĩnh tỷ tỷ, nghe nàng nói đêm thất tịch vô tình gặp được Lục hoàng tử, Lục hoàng tử vừa gặp đã thương tỷ ấy, lúc này mới vào được phủ Hoàng tử.

Chỉ tiếc Tĩnh tỷ tỷ là thứ xuất, nếu không phi vị không phải tỷ ấy thì không còn ai khác.

Ôn thị thấy Ôn Nhã Kỳ cúi đầu không nói nghĩ hai tỷ muội có chút không tiện nói chuyện, tìm ly do tránh đi, trong phòng chỉ còn hai người Chân Diệu.

Nghĩ cũng đã không còn sớm, Chân Diệu không vòng vo, liền nói chi tiết sự an bài.

Vẫn là dự định như trước đây, nói Ôn Nhã Kỳ lần đầu xuất giá ở nơi xa, đợi thêm một năm rưỡi sau đó lấy thân phận quả phụ trở về, vì vong phu thủ lễ ba năm thì mới mười tám tuổi, gả lần nữa cũng không có ai nhiều chuyện.

Ôn Nhã Kỳ nghe xong lộ vẻ chần chờ.

Năm đó nàng còn nhỏ, hồ đồ leo lên giường biểu ca, sau lại vừa hối vừa sợ, nguyện ý nghe theo an bài của Nhị biểu tỷ, nhưng ngày đó nhìn Tĩnh tỷ tỷ lại có chút không cam lòng.

Biểu tỷ và Tĩnh tỷ tỷ buông tay quá khứ đều nhận dược tương lai hạnh phúc, vì sao chỉ có nàng rơi vào kết cục như vậy?

Lại nói tỷ tỷ nàng, cũng là biết tỷ phu từ trước, tỷ phu đã sớm có tình ý với tỷ tỷ, bây giờ mới vô cùng ân ái.

Nhưng nàng đã không còn thân hoàn bích, nếu nghe theo an bài, lấy thân phận quả phụ tái giá thì có thể lấy được nam nhân tốt gì chứ?

Ở phủ Kiến An Bá đã hơn một năm, thường thấy người có quan hệ thông gia tuổi trẻ tuấn ngạn, ánh mắt tiểu cô nương sớm đã nâng cao, vừa nghĩ đến người già lại bỉ ổi, góa vợ thì không có chút ý niệm muốn lập gia đình.

“Biểu muội chẳng lẽ có ý nghĩ khác?”

Ôn Nhã Kỳ quanh co không chịu nói.

Chân Diệu dần nhíu mi, vẫn không nhúc nhích nhìn chằm chằm Ôn Nhã Kỳ, chậm rãi nói: “Nghe nói biểu muội đã nhiều ngày thân cận với Tam tỷ. Ta cũng không gạt muội, ta và Tam tỷ từ nhỏ đã không hợp, tỷ ấy lướt qua Ngũ muội, Lục muội quan hệ tốt với muội, biểu muội, muội cũng đã lớn rồi, cũng nên suy nghĩ cẩn thận mới đúng, biết làm sẽ gây ra chuyện gì, dù hối tiếc cũng khiến người quan tâm muội thương tâm.”

Trong lòng Ôn Nhã Kỳ có chút không phục, nhưng lại không dám phản bác, mím môi gật đầu: “Muội nghe Nhị biểu tỷ.”

Chân Diệu mới lộ ra nụ cười: “Vậy là tốt rồi, chờ ta trở về sẽ nói với tỷ phu muội. Biểu muội yên tâm, ánh mắt tỷ phu muội sẽ không sai đâu, người tướng mạo tầm thường tiền đồ sẽ không kém, tuyệt đối không vừa già lại vừa xấu, bằng không ta cũng không đồng ý.”

Nếu là người khác, nhất định sẽ không đem tướng mạo nam tử ra nói chuyện, hết lần này đến lần khác Chân Diệu lại là người thích nhìn mĩ nhân, thuận miệng thêm một câu, nhưng không biết những lời này vừa vặn xúc động đến chuyện tiểu cô nương lo lắng.

Nghe xong câu này, lòng không an phận của Ôn Nhã Kỳ đã nhiều ngày bị Chân Tịnh khơi lên đã đè xuống.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Dung Dung.. về bài viết trên: Hàn Lam, MacSongThien, Thu Heo, caothetai, ngoung1412, yuriashakira
     
Có bài mới 23.06.2017, 20:12
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 16.01.2016, 20:00
Bài viết: 1838
Được thanks: 4805 lần
Điểm: 10.53
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 12
Chương 284: Đau lòng

Chờ Ôn Nhã Kỳ nhấc chân đi, Chân Diệu rốt cuộc vẫn cảm thấy không an lòng, nói với Ôn thị: “Mẹ, con nghe nói gần đây biểu muội và tam tỷ qua lại gần gũi. Mẹ cũng biết tam tỷ và con xưa nay có chút hiềm khích, tỷ ấy đột nhiên thân cận biểu muội con cuối cùng sợ tỷ ấy có tâm tư khác. Tam tỷ về dưỡng thai, sẽ ở lâu dài, mẹ nói chuyện với biểu muội một chút, để muội ấy sống yên ổn ở Trầm Hương uyển luyện chữ thêu hoa, nếu buồn bực thì đi tìm Ngũ muội, Lục muội trò chuyện cũng tốt.”

Ôn thị thở dài: “Diệu Nhi, con không phải không biết Băng Nhi và Ngọc Nhi từ trước đến này đều không quá để ý đến Nhã Kỳ. Nhã Kỳ mới mười bốn, mười lăm tuổi, chính là lúc thích náo nhiệt, nhưng với thân phận con bé ngày thường cũng không tiện ra ngoài đi lại, không kết bạn, không chơi với ai, khó tránh khỏi có chút tịch mịch, gặp Chân Tĩnh một người tuổi tác không cách nhau xa, khó tránh khỏi có chút thân cận, mẹ sẽ không nhẫn tâm nói nhiều. Nhưng con nghĩ cũng có đạo lý, trở về mẹ sẽ căn dặn Nhã Kỳ một tiếng.”

Lúc này Chân Diệu mới buông cọc tâm sự này xuống, hai mẹ con lại bắt đầu nói chuyện khác.

Chờ trà đã uống được nửa chén, Ôn thị liền giục nàng: “Trời rất lạnh, không tiện để cô gia chờ bên ngoài, các con đi tạm biệt lão phu nhân rồi về nhà đi.”

Chân Diệu lưu luyến không dời đứng lên.

Nói ra ở phủ Quốc Công trên chỉ có một lão phu nhân, Thế tử bận cả ngày không thấy mặt, Điền thị bên kia lại bệnh, quản gia đã có hai thím giúp đỡ, nàng ngày ngày tự tại, nhưng bình thường cũng không có một ai để nói chuyện, ngược lại một mèo một chim sống cùng nhau càng ngày càng quen thuộc, hết lần này đến lần khác cả hai đều không bớt lo, đều là thứ gặp mặt là gây gổ, khiến người ta đau đầu.

Hiếm khi về nhà mẹ đẻ một chuyến, Ôn thị là người ít suy nghĩ nhưng thật sự thương con gái, lời nói đều thẳng thắn thoải mái, không cần tốn tâm nghĩ mấy chuyện cong cong vẹo vẹo này, Chân Diệu tất nhiên nghĩ mẹ con hai người nói không hết chuyện.

Ôn thị nhìn nữ nhi như hoa như ngọc, nhịn không được căn dặn một câu: “Diệu Nhi, con phải nhớ kỹ lời mẹ, tuổi các con còn trẻ, trên không có mẹ chồng quản, cũng không thể quá phóng túng bản thân. Sẽ tổn thương thân thể. Tương lai sẽ phải nếm đau khổ.”

“Mẹ!” Chân Diệu không nhịn được trợn mắt.

Ôn thị đét một cái đánh lên tay nàng, sẵng giọng nói: “Trợn mắt lung tung cái gì, đâu còn hình tượng cao quý!”

Chân Diệu đến trợn mắt cũng không thể. Bất đắc dĩ đáp ứng sẽ để ý, thầm nghĩ phu quân nàng cũng làm hòa thượng thật lâu, nỗi oan này hơi lớn.

Sau khi rời khỏi đây, lúc nhìn thấy La Thiên Trình, thì thấy hắn đang đứng chắp tay, nhìn từ xa không biết đang nghĩ gì.

Hôm nay hắn mặc cẩm bào màu đen. Trên đầu đeo bạch ngọc quan, nổi bật gương mặt như ngọc, cả người lại đứng đó không nhúc nhích, lạnh lùng nhàn nhạt có cảm giác cao không với tới, phong tư thanh quý.

Chân Diệu lúc này mới kinh giác (kinh ngạc phát hiện), không chỉ biểu ca lâu ngày không gặp gầy đi, Thế tử cũng thế. Cũng gầy đi nhiều.

Nghe được động tĩnh, La Thiên Trình quay đầu.

Có lẽ uống chút rượu, đôi mắt vốn đỏ lên đầy tơ máu, vành mắt thâm đen một mảnh.

Chân Diệu không biết vì sao có chút đau lòng. Vội đi tới, mím môi nói: “Đứng ở đây trúng gió làm gì, thực cho mình làm từ sắt chắc?”

Khóe miệng La Thiên Trình cong cong, ôn hòa nói: “Thân thể ta khỏe mạnh, nóng lạnh bất xâm, không phải làm từ sắt sao?”

Đi sau Bách Linh và Thanh Cáp, Chân Diệu có chút cảm giác không xuống đài được, trừng mắt nhìn, giọng cũng lạnh xuống: “Trời không còn sớm, chúng ta đi từ biệt tổ phụ, tổ mẫu thôi.”

Từ Ninh Thọ đường ra, lên xe ngựa, hai người mỗi người ngồi một góc, ai cũng không để ý tới ai, kẽo kẹt, chỉ nghe tiếng bánh xe và tiếng vó ngựa, chờ đi tới đường cái, tiếng người ồn ào, vải bông cũng không ngăn được.

La Thiên Trình liếc mắt về bên này.

Xe ngựa đi thêm một đoạn, hắn liền trực tiếp về nha môn, làm sao còn thời gian trở về cùng nàng, vốn thừa dịp về nhà nhạc phụ hai vợ chồng có cơ hội thân cận một chút, ai biết lại bị nàng đâm vào tim, thật đau lòng, cho tới giờ vẫn còn cực kỳ tức giận, nha đầu kia lại như không có chuyện gì.

La Thiên Trình thầm cười khổ.

Kiếp trước hắn không tính là cẩn trọng, không nói mấy nha đầu thông phòng trong viện, ở bên ngoài cũng có không ít chuyện phong nguyệt, nữ tử ngưỡng mộ hắn không phải không có. Một nữ tử thực sự thích nam nhân sẽ có bộ dáng gì hắn một chút cũng không hiểu.

Chí ít hắn biết như Kiểu Kiểu hiện tại, tình cảm dành cho hắn cũng chẳng có bao nhiêu tình yêu nam nữ.

Hôm nay bên rừng trúc, thấy bọn họ cười cười nói nói, ánh mắt quấn quýt, khi nói chuyện mặc dù cách xa nhau nhưng vẫn rất quen thuộc, gió lay rừng trúc động, bóng hai người in xuống đất sớm chồng lên nhau quấn quýt, ngược lại như đang ôm nhau thì thầm.

Trong lúc nhất thời hắn căn bản đã quên nhìn thần sắc hai người mà chỉ nhìn chằm chằm cái bóng kia.

Chẳng lẽ trong lòng Kiểu Kiểu cũng cất giữ hình bóng Tưởng Thần? Nếu không trái tim nàng sao lại không thông suốt với hắn đây?

Nghĩ vậy La Thiên Trình như ngừng thở, lại có cảm giác đau đến tận tim gan, hắn lại là người sĩ diện, tim đau đến nỗi không chịu nổi ngoài mặt vẫn lạnh tanh, kẻ khác nhìn chỉ nghĩ là nhà giàu mới nổi xuất ra bản mặt lạnh lùng đáng ghét.

Chân Diệu lặng lẽ nhìn, thấy cả người hắn tản ra lãnh khí, không khỏi kéo kéo khăn.

Chưa từng thấy ai lúc lạnh lúc nóng như vậy, lúc dỗ người ta lễ vật hết cái này đến cái khác đưa đến, chỉ cần thấy hận không thể ôm nàng không buông, nhưng lúc mạc danh kỳ diệu giận dỗi, liền bày ra bộ dáng cự người ngàn dặm.

Hừ, có cự người ngàn dặm đi nữa thì xe nựa cũng chỉ có bây lớn, ai sợ a, nam nhân là không thể nuông chiều!

Chân Diệu cũng không biết nhìn trường hợp như thế nào, lòng vừa nghĩ, bản thân đã sớm thấy thú vị, không nhịn được nở nụ cười.

Mặt La Thiên Trình lạnh tanh, kỳ thực dư quang khóe mắt vẫn không dời Chân Diệu, thấy nàng cười như vậy, bộ dáng không thèm để đau đớn, chua xót của hắn ở trong lòng, lập tức giận đến thở hổn hển, xương sườn mơ hồ có chút đau, chân mày cau lại.

Vừa vặn lúc xe ngựa dừng lại, Chân Diệu ngồi không vững liền ngã về phía trước.

La Thiên Trình kéo nàng một cái, thân thể ôn hương nhuyễn ngọc liền rơi vào lồng ngực. Vì thở gấp, lại bị va chạm như vậy không khỏi kêu rên một tiếng.

Chân Diệu theo hắn một chuyến ở Bắc Hà, biết hắn là người cứng cỏi, trước đây đùi bị cành cây đam thủng một lỗ cũng chưa từng nhíu mày, hiện tại cư nhiên kêu thành tiếng, chẳng lẽ là hết sức?

Chân Diệu không phải người tính tình nóng nảy, thấy sắc mặt La Thiên Trình không tốt sớm quên chút bất hòa lúc trước, đỡ hắn hỏi: “Cẩn Minh, làm sao vậy, có phải đụng vào chỗ nào không?”

Vừa nói vừa sờ sờ búi tóc, nói thầm: “Không phải là trâm trên Đầu đâm vào chàng chứ?”

La Thiên Trình ôm xương sườn, vốn muốn nói không sao, nhưng nhìn thấy thần sắc khẽ biến của Chân DIệu còn vội vã nắm tóc, lời đến đầu môi lại nuốt xuống, thầm nghĩ quả nhiên đứa trẻ biết khóc thì sẽ có sữa bú, hắn miễn cưỡng không thèm để ý nhưng bây giờ không thể vội thay đổi được.

Nghĩ tới đây thầm hừ lạnh.

Tưởng Thần kia quả nhiên hiểu rõ tâm tư nữ tử, nắm chắc Kiểu Kiểu nhẹ dạ, thể hiện bộ dáng yếu đuối.

Hừ, bày ra cho ai nhìn, chẳng nhẽ hắn không giả bộ được sao!

“Không, không có chuyện gì……” La Thiên Trình ngoài miệng nói vậy nhưng mày nhíu chặt, lặng lẽ vận khí bức lên mặt khiến khí huyết tụt xuống, trở thành trắng bệch, mồ hôi lạnh chảy xuống.

Chân Diệu vừa nhìn thấy vậy, vốn không chút nghi ngờ, cẩn thận đỡ hắn, sắc mặt vội vã: “Rất đau sao? Ở đâu, để ta xem.”

Nàng vừa nói liền cởi áo ra xem, La Thiên Trình một tay ôm sườn, thấy thế ngoan tâm dùng chút ám kình chờ Chân Diệu vén lên liền thấy một vết bầm ở đó.

Chân Diệu hít một ngụm khí lạnh, muốn xoa cho hắn nhưng lại sợ làm hắn đau, ngơ ngác có chút không biết làm thế nào cho phải, lẩm bẩm nói: “Đây là ta đụng? Chẳng lẽ đầu ta là sắt đá sao?”

La Thiên Trình có chút buồn cười, lại sợ lộ vết tích, chỉ đành cố gắng chịu đựng, thấy nàng đau lòng, lo lắng chút khổ sở chua xót trước kia đã được thay thế bằng ngọt ngào.

Người trong lòng ở trong gang tấc, cúi thấp đầu kiểm tra thương thế cho hắn, lộ ra một đoạn cổ trắng ngần, một lọn tóc nghịc ngợm rủ xuống bên tai, lộ ra vành tai mượt mà, hương thơm như có như không càng thêm động lòng người tâm viên ý mã.

La Thiên Trình giật mình, vẫn là không nhịn được, ngậm vành tai trắng nõn khéo léo vào miệng.

Cả người Chân Diệu run rẩy như có dòng điện chạy qua, nhất thời có chút bối rối.

Vừa lúc này giọng nói của phu xe truyền vào: “Thế tử gia, ngài không sao chứ, vừa rồi đột nhiên có người xông ra, xe ngựa dừng gấp.”

La Thiên Trình mở miệng, khóe miệng nhếch lên: “Không sao, tiếp tục đi. Chờ đến phía trước liền rẽ trái, trước đưa ta đến nha môn, sau đó chở Đại nãi nãi hồi phủ.”

Xe ngựa liền động, Chân Diệu ngồi thẳng, vén sợi tóc ra sau tai nói: “Chàng như vậy rồi còn đến nha môn làm gì, về nghỉ một chút đi, ta thấy sườn chàng bị đụng rất mạnh, về dùng khăn nóng đáp lên, xoa cho mau khỏi.”

La Thiên Trình cố ý nói: “Thân thể ta khỏe mạnh, không sao, nha môn còn nhiều chuyện phải làm.”

Chân Diệu trừng hắn, cắn môi nói: “La Thiên Trình, ta giờ mới nhìn ra chàng lại nhỏ mọn như vậy, câu nào cũng nhớ rõ.”

“Không phải, ta thực có việc. Cũng không phải giấy đụng cái là rách.” Hắn mặc dù nói vậy nhưng trên trán đều là mồ hôi tinh mịn.

Chân Diệu không biết mồ hôi lạnh là tiểu tử này dùng nội lực ép ra, sẵng giọng nói: “Còn cậy mạnh!”

La Thiên Trình cầm tay Chân Diệu, bộ dạng cố nén đau đớn: “Kiểu Kiểu, nếu nàng đau lòng mà nói thì ta sẽ theo nàng về.”

Nói xong một đôi mắt sáng không động chuyên chú nhìn Chân Diệu.

Chân Diệu bị ánh mắt nóng rực của hắn nhìn đến không tự nhiên, mím môi không hé răng.

“Ta vẫn nên về nha môn đi. Chút vết thương đó không là gì, trở về tắm nước lạnh, xoa bóp một chút là tốt rồi.”

“Vậy sao được!”

La Thiên Trình ôm nàng, thấp giọng vô lại nói: “Vậy nàng nói đau lòng ta, ta liền về với nàng.”

Chân Diệu sợ hắn thực không thương tiếc cơ thể, đỏ mặt khẽ nói: “Ta đau lòng, được chưa?”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Dung Dung.. về bài viết trên: Hàn Lam, MacSongThien, Thu Heo, caothetai, ngoung1412, yuriashakira
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 486 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

3 • [Cổ đại] Sư phụ quá mê người đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn

1 ... 66, 67, 68

4 • [Hiện đại] Tổng tài đừng tới đây! - Ăn quái thú

1 ... 40, 41, 42

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 15, 16, 17

7 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

8 • [Hiện đại] Người tình của tổng giám đốc đài truyền hình - Cơ Thủy Linh

1 ... 19, 20, 21

9 • [Hiện đại] Vợ cũ quay lại Tổng tài biết sai - Vô Danh

1 ... 182, 183, 184

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 94, 95, 96

12 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

13 • [Hiện đại] Cục cưng càn rỡ Tổng giám đốc dám cướp mẹ của tôi - Tả Nhi Thiển

1 ... 99, 100, 101

14 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 169, 170, 171

15 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

16 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

17 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

18 • [Hiện đại] Người tình hợp đồng của tổng giám đốc bạc tình - Hải Diệp

1 ... 113, 114, 115

19 • [Hiện đại] Tổng tài yêu Thủy Tinh - Thiên Nhan

1 ... 9, 10, 11

20 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 84, 85, 86



Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 427 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 405 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 312 điểm để mua Thiên thần 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 384 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Couple 7
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 3424 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 364 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 345 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 327 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 310 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 294 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 279 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 264 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 250 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 1285 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 1222 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 1162 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 333 điểm để mua Mashimaro ăn cà rốt
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Vịt Daisy
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Giày đen 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 1105 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 591 điểm để mua Song Ngư Nam
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 561 điểm để mua Song Ngư Nam
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 1051 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 1000 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 888 điểm để mua Anh bộ đội
Thiên Hạ Đại Nhân: haha
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 844 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 336 điểm để mua Mashimaro lái xe
Công Tử Tuyết: Re: Chuyên mục bói toán của CLB Bói Toán - Trắc Nghiệm(NEW)

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.