Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 411 bài ] 

Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

 
Có bài mới 21.06.2017, 10:40
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 19.05.2012, 07:51
Bài viết: 728
Được thanks: 9796 lần
Điểm: 23.63
Có bài mới Re: [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương - Điểm: 32
Đang tải Player đọc truyện...

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 125: Cướp người
(Phần 2)

Editor : Hương Cỏ


     Lúc Tiêu Kỳ đến Di Cùng hiên, Tự Cẩm đang ngồi dưới đèn may quần áo, là đồ của trẻ con. Nhìn thấy hắn vào, Tự Cẩm liền đặt mấy quần áo trong tay xuống nghênh đón, Tiêu Kỳ nhìn bụng nàng giống như cái trống úp lên, đứng dậy đi lại đều làm cho người khác kinh hồn táng đảm. Vội vàng bước lên một bước giữ lấy nàng, "Nàng cứ ngồi đó đi, tự ta làm được rồi."

     Cầm lấy y phục, Tiêu Kỳ tự mình đi ra sau tấm bình phong rửa mặt thay quần áo, Tự Cẩm kêu người vào thay nước, đợi đến khi Tiêu Kỳ rửa mặt xong, Tự Cẩm cũng đã sai người sang Ngự thiện phòng kêu đồ ăn.

     Rửa mặt sau đó, cả người đều cảm thấy nhẹ nhàng khoan khoái , bên trong phòng tất cả cửa sổ đều mở hết, gió mát ban đêm xuyên qua màn cửa sổ bằng lụa mỏng thổi vào, Tự Cẩm thích thú lim dim mắt.

     Tiêu Kỳ nhìn vẻ mặt khoan khoái của nàng cũng thấy vui vẻ, nhìn y phục trong tay nàng nói: "Đã nói với nàng bao nhiêu lần rồi, cẩn thận không làm mấy thứ này dưới ánh nến mắt sẽ bị tổn thương. Trong cung nuôi dưỡng bao nhiêu thợ may vá để làm gì vậy?"

     "Sao giống nhau chứ?" Tự Cẩm lườm hắn một cái.

     Tiêu Kỳ biết rõ nàng bướng bỉnh, cũng không khuyên nàng mà chỉ nói: "Ban ngày nàng làm ta mặc kệ, buổi tối thì không được." Nói xong liền lấy lại mấy đồ trong tay Tự Cẩm.

     Vân Thường đang bưng nước trà vào, vội vàng thuận tay bê luôn giỏ may vá ra ngoài.

     Tự Cẩm: ...

     "Hôm nay cảm thấy thế nào?" Tiêu Kỳ khom lưng dán lỗ tai trên bụng Tự Cẩm nghe động tĩnh. Kể từ khi thai nhi có thể máy động, hắn lại có thêm một đam mê, mỗi lúc rảnh rỗi sẽ ghé tai vào nghe một chút. Ngẫu nhiên cũng sẽ bị em bé bên trong xoay người đạp một cái vào mặt, mỗi lần bị đạp như thế nét mặt Tiêu Kỳ luôn biểu lộ một cảm xúc rất phức tạp khó tả.

     "Bé ngoan, nhưng cũng rất hiếu động. Mấy ngày nay, ban ngày xoay động liên tục, giờ này thì yên lặng hơn rồi." Lúc xế chiều cũng có thể thấy rõ ràng những dấu vết lồi lõm chuyển động trên bụng. Đứa bé này nhất định không phải là đứa trẻ yên tĩnh, khi sinh ra chắc chắn rất  tinh nghịch.

     "Tinh nghịch rất tốt, trẻ con nghịch ngợm luôn thông minh nhiệt tình."

     Tự Cẩm trợn mắt, quả nhiên trên đời này mấy kẻ làm cha đều là cuồng con.

     Người bên Ngự Thiện phòng đưa bữa tối tới, Tiêu Kỳ dắt tay Tự Cẩm đi dùng bữa. Ăn xong hai người đi dạo mấy vòng trong sân, sau đó Tự Cẩm ngồi trên xích đu hóng mát. Tiêu Kỳ ngồi xuống cạnh nàng. Cả hai đều không nhắc gì tới đợt tuyển tú cuối cùng hôm nay. Tiêu Kỳ sợ bình dấm chua Tự Cẩm này, nói trở mặt là trở mặt. Dù sao hắn đã hạ quyết tâm không nhắc tới bất kỳ nữ nhân nào khác trước mặt nàng. Tự Cẩm thì cảm thấy mình không thể chủ động nhắc tới. Hắn vốn đã coi mình là một bình dấm chua rồi, hỏi nữa chỉ sợ sẽ thăng cấp trở thành vại dấm chua.

     Bởi vì buổi tối Tự Cẩm hay bị chuột rút nên từ ngày đó, phần lớn Tiêu Kỳ đều ngủ lại Di Cùng hiên. Tự Cẩm sớm đã quen Tiêu Kỳ ở bên người. Nhưng thái hậu lại gọi hoàng hậu tới trách mắng một trận, từng chữ từng chữ đem cung quy nện trên đầu Hoàng hậu. Hồ ly tinh bên Di Cùng hiên không lộ diện, còn vì đang mang thai nên thái hậu không thể công khai làm gì. Nhưng hoàng hậu liền bị mang tội thất trách.

     Quý phi bên cạnh còn thêm mắm dặm muối vài lời khiến Thái hậu càng thêm giận dữ.

     Cơn giận của Hoàng hậu cao như núi, sự phẫn nộ như dời sông lấp biển khi nghe quý phi nói lúc nàng ta mang thai hiền lành rộng lượng như thế nào, không chiếm giữ hoàng đế ra sao. Bị Thái hậu khiển trách nặng nề một hồi, hoàng hậu sầm mặt đi về Phượng Hoàn Cung. Đồng cô cô vội vàng khuyên bảo, "Nương nương, Quý phi cũng quá nóng nảy, người cần gì phải mắc mưu cùng nàng ta tranh chấp. Mấy ngày nữa Kiều Tiểu Nghi sẽ tiến cung, khi đó mới có trò hay để xem mà."

     Hoàng hậu nghe vậy thở ra một hơi, trên mặt cũng tươi cười bớt u ám, "Đúng rồi, đợi đến ngày đó, tốt nhất Hoàng thượng vẫn đứng ở Di Cùng hiên như cũ, để xem thái hậu còn có mặt mũi gì không." Nói đến đây ngừng một chút, nói với Đồng cô cô: "Ngươi tự mình đi Di Cùng hiên đi một chuyến, tất yếu phải để cho Hi Dung Hoa biết rõ Bản cung đã vì nàng ta làm bao nhiêu việc, nàng ta cũng nên hồi báo gì chứ."

     Đồng cô cô biết rõ mấy ngày nay Hoàng hậu nương nương chịu nhiều uất ức, bị chèn ép đến tột cùng rồi. Chỉ ngóng trông cú tát kia đánh vào mặt thái hậu thôi, vội vàng nói: "Vậy nô tỳ chờ trời tối sẽ đi qua, nếu không bị người khác truyền tin tới Thọ Khang Cung, thái hậu nương nương lại không cao hứng."

     "Từ lúc Bản cung đứng bên cạnh hoàng thượng, thái hậu đã không vừa mắt Bản cung rồi, cần gì phải kiêng kị nữa, ngươi cứ thoải mái đi. Lấy nhân sâm tốt nhất trong kho của bản cung đưa qua, cứ nói để cho Hi Dung Hoa tẩm bổ thân thể."

     Lần này Đồng cô cô thật sự ngẩn người, nhân sâm trăm năm này không dễ kiếm, "Nương nương, có phải quá quý trọng hay không?"

     "Đây là cho Hi Dung Hoa giữ mạng. Lúc sinh con khó tránh khỏi không thuận lợi. Vạn nhất đến lúc đó người bên thái y viện kia bị thái hậu ra tay, có gốc nhân sâm này cũng có thể bảo vệ tính mạng. Tóm lại lần này Hi Dung Hoa sinh sản tuyệt đối không thể có chuyện gì ngoài ý muốn. Bản cung muốn làm cho nàng ta bình an sinh con." Hoàng hậu bị thái hậu làm tức điên, trong lòng suy nghĩ nếu đã thái hậu ghét bỏ Hi Dung Hoa thì nàng ta càng phải che chở Hi Dung Hoa, làm cho nàng ta bình an sinh con. Nếu có thể sinh hoàng trưởng tử, nàng còn muốn góp lời thăng vị cho nàng ta nữa.

     Nghĩ đến vấn đề vị phần, mặc dù nàng là hoàng hậu nhưng cũng không thể không cảm thấy nghiêm trọng. Hi Dung Hoa cái gì cũng tốt, chính là vị phần quá thấp. Ở trước mặt Quý phi mặc dù có thể cướp đi sủng ái của hoàng đế nhưng lại không thể chính diện tranh phong với cô ta. Mặc dù phía bên Hi Dung Hoa có Hiền phi Mai Phi, nhưng hai người này đã lâu không nhận sủng, chống lại quý phi kiêu kỳ cao quý, lại còn thêm công chúa thì không đủ sức.

     Thái hậu cùng quý phi hai mặt giáp công, giờ lại tới một Kiều Linh Di, so với bất kỳ kẻ nào hoàng hậu đều cần Hi Dung Hoa cường đại lên. Hi Dung Hoa này, nàng ta đã quan sát hai năm, tin vào ánh mắt của mình sẽ không nhìn lầm, là người tri ân đồ báo.

     Cho nên, hoàng hậu không để ý mà sẵn sàng nâng đỡ nàng ta. Người do chính mình tài bồi hai năm nay, cánh tay trái đắc lực, cũng là thời điểm nên đứng vững ở trong hậu cung này.

     Gia thế?

     Quan chức?

     Hoàng thượng không con nối dõi đã nhiều năm. Cả triểu chính bấy lâu nay đều đang trông chờ một hoàng trưởng tử ra đời. Chỉ cần vận dụng thỏa đáng, chỉ cần người Tô gia có thể hiểu rõ ràng tình thế, nàng tự tin có thể thuyết phục phụ thân nhà mình trợ giúp.

     "Gửi tin cho cha ta."

     Đồng cô cô vội vàng cúi đầu, "Vâng, nô tỳ lấy giấy bút đến."

     Đồng cô cô tự mình bưng giấy mực lại, hoàng hậu suy nghĩ cẩn thận rồi mới viết thành thư, hong khô vết mực, "Mau chóng đưa ra ngoài."

     "Dạ."

     Sau khi Đồng cô cô rời khỏi, hoàng hậu ngồi ở chỗ đó lặng lẽ cười. Bản cung không thể sinh con, như vậy con cái của Hoàng thượng, bất kể là quý phi hay là Kiều Linh Di, ai cũng không thể sinh được. Trong cung này, ai cũng có thể sinh con cái cho Hoàng đế trừ hai người bọn họ. Làm hoàng hậu không con nối dõi, mặc dù bị người khác lên án, nhưng là chỉ cần nàng ta vẫn luôn giữ tròn trọng trách thì không ai có thể trách tội đến nàng. Bản cung không có con ư? Tất cả trẻ con trong hậu cung này được sinh ra đều là con của bản cung. Tự mình nuôi dưỡng cũng được, đối xử tử tế thân cận cũng tốt. Chỉ cần nàng làm thì sẽ có người khác tán thưởng tuyên dương.

     Quý phi muốn sinh con trai, giờ cũng phải nhìn xem thái hậu và Kiều Linh Di có chịu hay không nhé. Kiều Linh Di kia là người dễ lừa gạt sao? Nhớ tới chuyện trước đây, nét mặt hoàng hậu trở nên hơi khó coi. Từ lúc nàng còn nhỏ đã đi theo mẫu thân tiến cung, khi đó đã thấy Kiều Linh Di ở bên cạnh thái hậu. Tiểu cô nương phấn lộn non nớt, xinh đẹp đáng yêu. Có một cung nữ chỉ nhìn Hoàng thượng (lúc đó vẫn là Thái tử) một cái, liền bị cô ta bày mưu tính kế với thái hậu, tính mạng cũng không giữ được, cứ thế mà chết.

     Khi đó, nàng núp ở dưới hành lang, nhìn thấy Kiều Linh Di kia, từ đầu tới cuối khuôn mặt đều luôn tươi cười rạng rữ như ánh mặt trời.

(Còn tiếp ...)



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 22.06.2017, 08:57
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 19.05.2012, 07:51
Bài viết: 728
Được thanks: 9796 lần
Điểm: 23.63
Có bài mới Re: [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương - Điểm: 30
Đang tải Player đọc truyện...

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 125: Cướp người
(Phần 3)

Editor : Hương Cỏ


     Mà lúc đó, Kiều Linh Di còn rất nhỏ, còn nàng cũng biết khả năng mình chính là hoàng hậu tương lai. Thái hậu muốn nâng đỡ đứa con trai duy nhất mình nuôi dưỡng leo lên ngai vàng nên cần trợ lực. Nhà nàng cần một mối quan hệ mật thiết với hoàng gia để duy trì vinh quang. Hôn sự của nàng không quan hệ tới tình yêu, chỉ có ích lợi. Cho tới giờ nàng đều hiểu rất rõ điều này.

     Đợi đến cuối cùng nàng lên ngôi Hoàng hậu, thái hậu vì áp chế nàng, lại qua lại với nhà Quý phi. Ha ha, giờ bên trong cung có nàng và quý phi, giờ lại có Kiều Linh Di vào, có phải thái hậu cũng cảm thấy hai người bọn họ là cái đinh trong mắt hay không?

     Vậy mà nực cười thay, Quý phi lại còn cùng Thái hậu kẻ xướng người hoạ, cuối cùng hy vọng cô ta đừng để một già một trẻ này gặm đến xương cũng không còn.

     Vệ quốc công phủ.

     Vệ quốc công xem lá thư do nương nương trong cung chuyển tới, mày nhìu lại sít sao. Đã sớm biết sau khi thái hậu hồi cung, tình thế của nương nương sẽ có chút khó khăn, nhưng không nghĩ tới thế lại có thể gian nan thế này. Nương nương muốn bảo vệ đứa bé của Hi Dung Hoa, nói thật là ông ta không quá cam tâm tình nguyện.

     Trừng Lam cũng đã tiến cung, thân thể lại khỏe mạnh, sớm muộn gì cũng sẽ sinh hoàng tử. Nếu Hi Dung Hoa thật sự sinh ra hoàng trưởng tử thì sau này sẽ là một chướng ngại rất lớn. Nương nương đã không thể sinh con, hậu cung lại chưa có con trai trưởng. Như vậy danh phận hoàng trưởng tử trở thành rất quan trọng. Có đích lập đích, không đích lập trưởng, nương nương hồ đồ sao?

     Vệ quốc công tự nhiên là không muốn làm chuyện này. Trợ giúp Tô Hưng Vũ đối với ông ta chẳng có ích lợi gì. Kẻ kia là người bướng bỉnh, không thể lung lạc. Trước kia cũng không phải chưa bày tỏ, Tô gia cũng không phải là hoàn toàn kiêng kỵ, nhưng thân cận không được cũng là thật.

     Con gái của Tô gia Khúc Châu cũng tiến cung, còn có Quý phi hỗ trợ, ha ha, thật sự là quá náo nhiệt rồi.

     Lúc này, Vệ quốc công cũng chưa hiểu được rằng con gái Kiều gia thì có gì đặc biệt hơn người. Kiều gia đã sớm suy tàn, giờ cũng chỉ còn lại vị thái hậu chống đỡ. Đương kim thánh thượng thủ đoạn mạnh bạo, quyền lực trong triều dần dần đã thu về tay. Ngay cả thế gia bọn họ còn cảm thấy nguy hiểm thì trong cung con gái Kiều gia kia có thể gây ra sóng gió gì chứ.

     Cho dù là thanh mai trúc mã thì như thế nào, nam nhân ư, lúc thích ngươi thì coi ngươi như trân bảo. Nếu như ngươi ngăn cản con đường của hắn thì cũng chỉ coi ngươi như tảng đá mà thôi. Nếu con gái Kiều gia kia chỉ một lòng vì Kiều gia làm việc nói chuyện, Hoàng thượng sớm muộn gì cũng chán ghét cô ta, quả thực không có bao nhiêu nguy hiểm.

     Nói thì nói, suy nghĩ của Vệ Quốc công quả thật không tệ. Nhưng ông ta lại không biết rằng, kiếp trước Kiều Linh Di đã dùng thủ đoạn riêng để lọt mắt xanh Hoàng đế. Cô ta quả thật không hề giúp nhà mẹ đẻ làm xằng làm bậy gì hết.

     Mà lúc này, trong Di Cùng hiên Vân Thường tiễn Đồng cô cô đi, Tự Cẩm ngồi nhìn chằm chằm nhân sâm đặt trên bàn xuất thần.

     Nhân sâm trăm năm rất khó mua, chuyện này ai nấy đều biết rõ. Giờ phút này Hoàng hậu đưa vật này đến có thể nói là mười phần thành ý.

     Tự Cẩm nhẹ thở dài. Nói gì thì nói Hoàng hậu cũng bị xui xẻo, vì nàng mà mấy lần bị Thái hậu trách mắng khó dễ. Hơn nữa theo ý của Đồng cô cô, thì nếu như nàng thật sự sinh hoàng trưởng tử, Hoàng hậu nương nương sẽ đề cử cho nàng được thăng vị lên cao hơn.

     Nghĩ tới đây trái tim trong ngực Tự Cẩm không khỏi đập dồn dập. Không thể không nói, điều kiện này quả nhiên cực kỳ hấp dẫn. Vì nàng có vị phần thấp, nếu trong cung này không có Tiêu Kỳ bên người, thì nàng đối với bất cứ ai có vị phần cao hơn mình đều phải đặc biệt cẩn thận. Cũng giống như đi làm ở công ty, chỉ là một tổ trưởng nhỏ bé mà muốn đè lên đầu ngươi thì ngươi cũng chỉ phải chấp nhận mà thôi.

     Nếu nàng dám ra oai, nói như khướu, mạnh miệng vô lễ đối với người có vị phần cao hơn mình, người ta vung tay vả miệng ngươi mấy cái ngươi cũng không dám đánh trả. Cho dù sau đó Tiêu Kỳ xả giận cho nàng, nhưng người cũng đã bị đánh, thể diện cũng mất, còn có ý nghĩa gì đây?

     Xem ra lần này Kiều Linh Di không chỉ thành công làm nàng ta bị chán ghét, cũng làm cho hoàng hậu nổi cơn giận dữ. Chỉ sợ Thái hậu sẽ không an tâm để Kiều Linh Di chỉ làm một tần phi, cho nên hoàng hậu cũng sẽ ngăn cản con đường của Kiều Linh Di.

     Xem ra lần này hoàng hậu đồng ý hứa hẹn, là thật sự muốn bất cứ giá nào cũng phải nâng đỡ mình tranh chấp với Kiều Linh Di.

     Trong lòng Tự Cẩm nghĩ, đây có phải là vinh hạnh của nàng hay không?

     Ngày Kiều Linh Di vào cung, chắc hẳn thái hậu nhất định sẽ làm cho hoàng đế đi gặp nàng ta một lần. Khẳng định là Hoàng hậu hy vọng mình có thể phá hư ngày tốt lành đầu tiên của Kiều Linh Di.

     Muốn nhận được vị phần cao, hoàng hậu cũng phải nhìn xem thành ý của nàng.

     Cho nên nói, Hoàng hậu nương nương này ra tay mấy chiêu thật là khiến người ta bội phục. Đầu tiên là khiến Kiều Linh Di thất thế trong lần sơ phong vị phần. Giờ lại khiến mình làm nàng ta mất thể diện. Lần đầu tiến cung nhận sủng thật sự là chuyện rất quan trọng. Trước đây vì Hoàng đế mới đăng cơ, không có thời gian rảnh, công việc bề bộn lại còn bị thế gia kìm giữ nên những quy củ này bị bỏ qua. Giờ có thái hậu trấn giữ, người tiến cung đầu tiên lại là Kiều Linh Di, tất nhiên bà sẽ giúp Kiều Linh Di thành công.

     Sự tình quả nhiên như Tự Cẩm nghĩ, đợi đến khi Kiều Linh Di tiến cung, thái hậu đã cho người mời Tiêu Kỳ tới Thọ Khang Cung từ sớm.

     Sau khi Kiều Linh Di tiến cung, tất nhiên là phải đi Thọ Khang Cung thỉnh an. Lúc đó  thái hậu sắp xếp cho hai người gặp mặt, cũng liền biết thời biết thế đẩy Tiêu Kỳ tới chỗ Kiều Linh Di. Chiêu thức này mặc dù rất lộ liễu nhưng vẫn hợp quy củ, người khác nhìn thấy chỉ biết hâm mộ Kiều Linh Di có một cô cô tốt mà thôi.

     Tự Cẩm ngẩng đầu nhìn đồng hồ cát, hỏi Vân Thường: "Có nghe ngóng được gì không?"

     "Bẩm chủ tử, đã nghe được. Thọ Khang Cung đích thực phái người đi, chỉ là Hoàng thượng công vụ bề bộn, nếu muốn đi thì chỉ sợ cũng phải trễ một chút."

     Tự Cẩm liền cười cười, trễ một chút mới tốt, ăn xong bữa tối, vừa vặn có sức để đi.

     Muốn từ trong tay tỷ cướp người, cũng phải xem tỷ có cho phép không nhé!

     Trực tiếp đến đoạt người thì chỉ số IQ quá thấp rồi. Nàng phải làm cho Tiêu Kỳ ngoan ngoãn đi theo nàng, đó mới gọi là bản lĩnh chứ.

     "Trang điểm, thay quần áo."

     "Chủ tử, giờ này rồi người còn muốn đi ra ngoài sao?" Vân Thường hơi giật mình hỏi.

     "Trong lúc rảnh rỗi, đi dạo trong vườn một lúc cũng tốt." Tự Cẩm mím môi cười một tiếng, "Ta nghĩ đến ngày hôm nay ngự hoa viên sẽ cực kỳ náo nhiệt."

     Vân Thường lặng yên, đương nhiên rất náo nhiệt rồi. Hôm nay là ngày Kiều Tiểu Nghi tiến cung, thái hậu cũng đã chọn cho cô ta một cung điện rất đẹp, Tố Vân Điện.

     Nói đến Tố Vân Điện này lại có vài phần tương tự Di Cùng hiên, đều xa hậu cung nhưng gần Sùng Minh Điện. Chỉ là vị trí tốt nhất là Di Cùng hiên thì đã bị hoàng đế ban cho Hi Dung Hoa. Còn lại Tố Vân Điện này cũng có không ít người nhớ thương. Nhưng chỗ này từng là nơi Thái hậu ở lúc còn là tần phi. Ha ha, ai dám vào ở chứ.

     Cung điện Thái hậu từng ở lúc làm cung phi, giờ ban cho Kiều Tiểu Nghi, người sáng suốt ai nhìn không ra. Cho nên lúc này trong ngự hoa viên náo nhiệt rất nhiều người, dù sao Kiều Tiểu Nghi từ Thọ Khang Cung đi ra trở về Tố Vân Điện đều phải đi qua ngự hoa viên. Lúc đó khẳng định Hoàng thượng cũng có mặt. Các nàng đương nhiên không muốn buông tha cơ hội được lộ diện trước mặt Hoàng đế.

(Còn tiếp ...)


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
14 thành viên đã gởi lời cảm ơn Hương Cỏ về bài viết trên: Comay nguyen, Kimanh1257, Lục Tiểu Thanh, My heaven, ThiNo, Tranglinh0808, antunhi, bichvan, maimai0906, ngantruc, nhọ nhem, thu lê, truong97sg, zinna
     
Có bài mới 22.06.2017, 17:01
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 19.05.2012, 07:51
Bài viết: 728
Được thanks: 9796 lần
Điểm: 23.63
Có bài mới Re: [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương - Điểm: 36
Đang tải Player đọc truyện...

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


@ All : Thể theo yêu cầu của comay, làm gấp trong chiều nay. Nhưng đoạn này chưa cao trào, đoạn sau mới phấn khích nhé các nàng. Chúc vui. :flower2:

Chương 125: Cướp người
(Phần cuối)

Editor : Hương Cỏ


     Chẳng qua là khi mọi người nhìn thấy Tự Cẩm ưỡn bụng, vịn tay đại cung nhân bên người đi tới, trong nháy mắt toàn bộ ngự hoa viên đều im lặng khác thường.

     Sau khi kinh ngạc, trong lòng mọi người đều sôi trào lên, ai da da, lại có trò hay để nhìn đây.

     Trong cung này không ai không biết Hi Dung Hoa của Di Cùng hiên là người rất ít khi lộ mặt, hầu như không bước chân ra khỏi cửa, bình thường muốn thấy mặt nàng cũng không dễ dàng. Kể từ khi mang thai lại càng khó gặp. Hôm nay là ngày tốt thế nào mà lại ra ngoài đi dạo, không phải là chuyện làm người ta giật mình sao?

     Ai nấy ngươi nhìn ta, ta xem ngươi, rồi nhìn thấy Hi Dung Hoa đi tới cách các nàng mấy chục mét thì xoay người đi vào trong đình, an an ổn ổn ngồi xuống.

     Mọi người: ...

     Vậy là có ý gì?

     Tỏ vẻ không thấy các nàng, hay là không thèm nhìn các nàng?

     Mọi người lại ngươi nhìn ta ta nhìn ngươi, trong phút chốc trong ngự hoa viên lại yên tĩnh như lúc nãy.

     Nếu là trước đây, Tự Cẩm thật sự không dám làm như vậy. Nhưng giờ nàng đã suy nghĩ cẩn thận. Nàng chưa từng nghĩ tới vị trí Hoàng hậu, nàng muốn vị trí Thái hậu. Chưa kể giờ nàng và hoàng hậu vẫn là quan hệ hợp tác. Mặc kệ hoàng hậu vì lý do gì nhưng trong hai năm qua Hoàng hậu chưa từng tính kế hại nàng. Tự Cẩm không thể vong ân bội nghĩa mưu tính đẩy người ta đi để lên thay. Huống chi có một điểm tốt nhất, hoàng hậu đối với hoàng đế không có tình yêu nam nữ. Cho nên bọn họ quả thực là liên minh ông trời tác hợp, theo như nhu cầu thôi.

     Cho nên, nếu nàng đã không cần vị trí hoàng hậu thì sẽ không có xung đột lợi ích với hoàng hậu. Nếu đã không có xung đột lợi ích, các nàng có thể hợp tác lâu dài. Hoàng hậu chịu trách nhiệm khoan dung rộng lượng, đoan trang hào phóng. Như vậy Tự Cẩm cũng chỉ còn lại một con đường có thể đi. Đó chính là xinh đẹp như hoa, làm một yêu phi duyên dáng mặn mà kiêu căng ghen tị.

     Nếu đã tính đi đường này, Tự Cẩm cũng biết nàng sẽ trở thành kẻ địch của nữ nhân toàn bộ hậu cung. Cho nên có quan hệ tốt với người ta để làm gì. Mọi người vẫn là mỗi người một đường thôi.

     A-men.

     Con người mà, một đời sẽ luôn đi tới ngã ba đường, sẽ cải biến con đường mình sẽ đi. Ngay từ đầu mục tiêu của Tự Cẩm là sinh con trai, làm thái hậu, cố gắng làm một cung phi vô thanh vô tức trong cung. Nhưng hoàn cảnh đưa đẩy, muốn cũng không làm được. Ai kêu nàng động tâm chứ. Nếu đã không thể đi con đường này, như vậy cũng chỉ còn lại con đường tranh thủ tình cảm gian nan khó khăn. Nếu đã quyết định phải đi, Tự Cẩm cũng không phải là người dông dài, nói làm liền làm.

     Câu dẫn người?

     Ai không làm được chứ.

     Quý phi thường dùng kế, nhưng khi đó Tiêu Kỳ lấy Quý phi áp chế Hoàng hậu, quý phi chẳng cần phải giả bộ mà chính Tiêu Kỳ tự mắc câu. Ai câu ai, cũng không thể nói rõ.

     Bây giờ sao, bởi vì thái hậu mà quan hệ giữa hoàng hậu và Hoàng thượng lại thành chung chiến tuyến. Tự Cẩm ư? Chính là Đại tướng trong tay hoàng hậu. Huống chi không phải là nàng không biết xấu hổ. Mặc dù nàng và Tiêu Kỳ cũng không được coi là ân ái tình thâm nhưng ít nhất cũng là hai bên tình nguyện mà?

     Không phải là nàng khoe khoang, nàng cũng không tin Tiêu Kỳ sẽ không để ý nàng mà thật đi theo Kiều yêu tinh kia!

     Trong Tố Vân Điện đã náo nhiệt từ sớm. Thư Họa cho người thay đổi toàn bộ đồ trang trí bên trong. Sau khi xong việc lại chạy sang Thọ Khang Cung đợi lệnh. Lúc đi ngang qua ngự hoa viên, khóe mắt thoáng nhìn, bước chân không khỏi dừng một chút, cô ta nhìn thấy ... Hi Dung Hoa thì phải?

     Tâm tư suy nghĩ, bước chân Thư Họa cũng nhanh hơn.

     Trong Thọ Khang Cung cũng đang rất náo nhiệt. Kiều Linh Di mở đôi mắt to tròn trong veo như nước cực kỳ vui vẻ nhìn Hoàng thượng. Y như một đóa hoa thẹn thùng đang nở rực rỡ dưới ánh mặt trời.

     Thái hậu nhìn cảnh này, khóe miệng cười kín đáo, trong lòng cũng thở phào nhẹ nhõm. Bà cũng thật sự lo lắng Hi Dung Hoa kia sẽ gây ra chuyện gì ngày hôm nay. May sao hoàng đế còn không hồ đồ, trong lòng còn có Linh Di. Thế này là tốt rồi, chỉ cần Linh Di thêm chút sức, phát triển tình cảm năm xưa, sau này cuộc sống sẽ càng ngày càng tốt. Đợi đến khi Linh Di đứng vững gót chân, cho dù Hi Dung Hoa kia thuận lợi sinh hạ hoàng trưởng tử thì thế nào chứ?

     Trong cung này trải qua không ít triều đại rồi, người có thể sinh con không thiếu, nhưng có thể nuôi dưỡng lớn mạnh thì được bao nhiêu?

     Mấy kẻ kia vẫn quá nóng lòng rồi, không biết rằng có một số chuyện càng chậm thì càng chắc sao.

     Bây giờ bao nhiêu ánh mắt của hoàng đế đều đang chăm chú vào thai nhi trong bụng Hi Dung Hoa kia, lúc này mà ra tay chính là ngu xuẩn, chắc chắn không thể thành công. Đợi cô ta sinh con ra, qua một hai tháng, nhiệt tình của hoàng đế giảm bớt, ánh mắt cũng không còn hướng về cô ta nữa. Lúc đó hạ thủ mới là dễ như trở bàn tay.

     Thái hậu trong lòng tính toán, ngoài miệng lại nói: "Chớp mắt đã trải qua mấy năm, hai người các con coi như là tu thành chính quả. Không uổng công mấy năm nay Linh Di liên tục tâm tâm niệm niệm muốn trở về bên con, giờ cuối cùng cũng đạt thành tâm nguyện."

     Kiều Linh Di liền mắc cỡ che mặt, ngón tay hé ra một kẽ hở, giọng nói ngọt ngào vọng ra, "Cô cô, người chê cười con rồi."

     Tiêu Kỳ nghe lời nói này cũng chỉ cười mà không trà lời. Nói đến lẽ ra hắn phải rất vui vẻ mới đúng. Nhưng không biết rõ vì sao cảm thấy trong lòng hơi bất an. Linh Di thích hắn hắn đã sớm biết. Nàng ấy nói muốn bên cạnh hắn cả đời, khi còn bé cũng từng nghe nàng nói qua. Khi đó hắn cũng không cảm thấy chuyện này có gì không tốt. Bên cạnh mình có người quen thì vẫn tốt hơn là người xa lạ.

     Nhưng người đạt được ước mơ là hắn lại luôn cảm thấy bất ổn. Trong đầu lúc nào cũng thấp thoáng khuôn mặt vui buồn lẫn lộn của Tự Cẩm. Vừa nghĩ như thế, bất giác liền xuất thần. Đến khi bên tai vang lên tiếng Kiều Linh Di gọi, hắn mới phục hồi tinh thần lại.

     Vẻ tươi cười trên mặt Kiều Linh Di mặc dù không thay đổi nhưng trong sâu đáy mắt đã không còn vui nữa, "Biểu ca, người đang suy nghĩ gì đấy. Nhập thần như vậy, muội phải gọi ca mấy lần đấy. Nhất định là chuyện triều chính quá nhiều rồi. Mấy đại thần kia đều là kẻ bất tài sao, làm cho biểu ca muốn nghỉ ngơi một lát cũng vẫn phải lo nghĩ chuyện quốc gia đại sự."

     Nghe Kiều Linh Di cố ý nói giọng oán hận, Tiêu Kỳ biết rõ nàng ta đang nói đỡ cho mình trước mặt thái hậu, thật sự giống y như trước kia, trong lòng khẽ thở dài, ngoài miệng lại nói: "Gần đây triều chính cũng khá bận rộn, trẫm thường xuyên phải đọc tấu chương đến canh ba."

     Mặc dù Thái hậu cũng hơi không vui, nhưng ngày hôm nay cũng không muốn nói chuyện không may, liền phất phất tay nói: "Được rồi, hôm nay Linh Di tiến cung là ngày tốt lành, các con cũng đừng phí thời gian ở chỗ ai gia nữa. Hoàng đế, mặc dù quốc vụ trọng yếu, nhưng sức khỏe của con cũng rất quan trọng. Hôm nay đừng lo chính vụ nữa. Hai biểu huynh muội đi trò chuyện với nhau đi."

     Kiều Linh Di biết rõ thái hậu cố ý nói vậy cho biểu ca nghe. Lại sợ biểu ca cảm thấy khó xử, vội vàng đứng dậy nói: "Cho dù cô mẫu không nói, con cũng mày dạn mặt dày đưa biểu ca đi. Mấy năm nay không gặp, con cũng thật sự có mấy chuyện muốn nói biểu ca mà."

     Thái hậu phất phất tay, Tiêu Kỳ liền thuận thế đứng lên cáo biệt.

     Hai người ra cửa chính Thọ Khang Cung, cung nhân Tố Vân Điện đi theo phía sau. Lúc đó Thư Họa có chuyện muốn nói nhưng cũng không dám ở trước mặt hoàng thượng làm bậy, trong lòng chỉ có thể âm thầm sốt ruột. Muốn dùng ánh mắt nhắc khéo chủ tử, nhưng chủ tử của cô ta thì chỉ chăm chú trên người Hoàng đế, cô ta nhấm nháy hết sức cũng chẳng ai thèm để ý.

     Kiều Linh Di đi bên cạnh Tiêu Kỳ, nhìn hắn thẹn thùng cười nói: "Biểu ca. Cô cô không có ý gì khác, người đừng giận cô cô. Là muội nghĩ muốn nói chuyện với biểu ca nên mới nhờ cô cô cho chúng ta về sớm. Trước đây muội chỉ là thân phận tú nữ, không thể phạm quy củ một mình một chỗ với biểu ca. May sao cuối cùng cũng có thể bên cạnh ca rồi."

     Tiêu Kỳ nghe lời Kiều Linh Di nói, không khỏi nhớ tới thời gian hai người ở chung trước đây, sắc mặt khẽ dịu vài phân. Cũng biết mấy năm nay nàng ta đi cùng người nhà bị giáng chức tới Trừ Dương, khẳng định cuộc sống không thể thoải mái như lúc ở kinh đô. Nàng ta muốn nói chuyện với hắn, hắn không cần nghĩ cũng biết nàng muốn nói gì.

     Trong lòng thở dài một tiếng, Tiêu Kỳ và Kiều Linh Di sóng vai đi, thẳng một đường đi vào Ngự Hoa viên. Từ xa xa đã thấy nhiều bóng người thấp thoáng ẩn hiện trong vườn, tiếng cười nói văng vẳng theo gió vọng tới.

     Kiều Linh Di đã sớm biết mấy nữ nhân không an phận trong hậu cung kia nhất định sẽ không bỏ qua. Nàng ta cũng muốn thừa cơ hội này để mọi người nhìn xem, biểu ca đối với nàng khác người khác thế nào. Cho nên cũng không cố ý đi đường vòng mà trực tiếp đi con đường gần nhất tới Ngự Hoa viên. Giờ phút này nhìn những bóng người thướt tha đi lại đằng trước, trong lòng nàng ta có cảm giác phấn khích hân hoan tung tăng như chim sẻ.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 411 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Alala, HauLeHuyenCa, Ngô House, Phuongphuong3, Trần Thu Lệ và 362 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

3 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 16, 17, 18

4 • [Hiện đại] Cá mực hầm mật - Mặc Bảo Phi Bảo

1 ... 16, 17, 18

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Tôi bị ép buộc - Linh Lạc Thành Nê

1 ... 16, 17, 18

6 • [Hiện đại] Không bằng duyên mỏng - Viên Nghệ

1 ... 25, 26, 27

7 • [Xuyên không - Điền văn] Cuộc sống điền viên trên núi của nông phu - Quả Đống CC

1 ... 33, 34, 35

8 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 124, 125, 126

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Anh hai Boss đừng nghịch lửa - Cửu Trọng Điện

1 ... 48, 49, 50

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

13 • [Cổ đại] Trưởng thôn là đóa kiều hoa - Vương Vượng Vượng

1 ... 16, 17, 18

14 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

17 • [Hiện đại] Có hợp có tan - Lâu Vũ Tình

1 ... 10, 11, 12

18 • [Hiện đại] Mèo yêu - Hà Thư (hoàn)

1 ... 25, 26, 27

19 • [Xuyên không] Bảo Bảo vô lương Bà mẹ mập là của ta - Ngũ Ngũ

1 ... 85, 86, 87

20 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246



Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 345 điểm để mua Tám điện thoại
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 445 điểm để mua Ngọc xanh 4
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 283 điểm để mua Vòng hoa giáng sinh
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 327 điểm để mua Tám điện thoại
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 285 điểm để mua Thỏ nháy nhót
hakuha: 2 năm trước mọi người rất hay xài cái này
sau 2 năm trở lại ngày càng im ắng haizzz
Shop - Đấu giá: hakuha vừa đặt giá 360 điểm để mua Tấm thảm trái tim
Shop - Đấu giá: hakuha vừa đặt giá 270 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 254 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 401 điểm để mua Bông tai hạt dẻ
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 306 điểm để mua Bé nấm
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 318 điểm để mua Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 400 điểm để mua Cặp đôi hamster
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 528 điểm để mua Mây
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 406 điểm để mua Mashimaro IOU
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 548 điểm để mua Mashimaro chờ xe buýt
Hoàng Phong Linh: :<
Shop - Đấu giá: 18521434 vừa đặt giá 315 điểm để mua Bé Mascot xanh
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 417 điểm để mua Mèo ôm cuộn len
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 294 điểm để mua Hello
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mơ màng
Shop - Đấu giá: mymy0191 vừa đặt giá 390 điểm để mua Nữ thần công lý
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 279 điểm để mua Hello
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 291 điểm để mua Mèo núp sau đám mây
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 276 điểm để mua Mèo núp sau đám mây
Shop - Đấu giá: á bì vừa đặt giá 212 điểm để mua Bảng khen thưởng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 397 điểm để mua Siêu nhân nhí
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 285 điểm để mua Bé hồng 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua iPod Shuffle
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 301 điểm để mua Cà phê

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.