Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 70 bài ] 

Cuộc hôn nhân ấm áp - Túy Hậu Ngư Ca

 
Có bài mới 13.06.2017, 23:49
Hình đại diện của thành viên
❤️ ❉ An Bi ❉ ❤️
❤️ ❉ An Bi ❉ ❤️
 
Ngày tham gia: 30.09.2016, 21:51
Tuổi: 17 Chưa rõ
Bài viết: 301
Được thanks: 549 lần
Điểm: 11.68
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cuộc hôn nhân ấm áp - Túy Hậu Ngư Ca - Điểm: 45
Đăng 2 chương liền một lúc luôn ^_^
___________________________

Chương 47

Edit: Song Linh
Beta: An Bi Nhi


Buổi tối, lúc Thiệu Thành Hi về đến nhà thì đã là mười hai giờ nửa đêm, vừa lấy chìa khoá mở cửa xong, bước vào phòng đã thấy mẹ Thiệu thò đầu từ trong phòng ngủ ra: “Sao con về muộn thế? Đã ăn cơm chưa?”

Thiệu Thành Hi đặt chìa khoá xe xuống, gật đầu: “Con đã ăn rồi, sao mẹ còn chưa ngủ?”

“Mẹ ngủ được một giấc rồi tỉnh dậy, đúng lúc nghe thấy tiếng con về.”

“Vâng.” Thiệu Thành Hi gật đầu: “Con đi ngủ trước đây, mẹ cũng nên đi ngủ sớm đi.” Nói xong liền đi về phía phòng ngủ của mình.

“Cái đó cái đó…” Mẹ Thiệu ngập ngừng nói với bóng lưng của anh.

“Dạ?” Thiệu Thành Hi liền quay đầu lại: “Có chuyện gì sao mẹ?”

Mẹ Thiệu như muốn nói gì rồi lại thôi, cuối cùng xua tay: “Không sao, không sao, con đi ngủ đi, mau đi đi.” Sau đó mới đóng cửa phòng mình lại.

Lông mày Thiệu Thành Hi khẽ nhếch lên, mở cửa phòng ngủ của mình rồi đi vào, theo thói quen đưa tay bật điện.

Ánh đèn chói mắt làm người đang ngủ say trên giường nhíu mày lại, đưa hai tay lên che mắt rồi trở mình vùi đầu vào gối.

Thiệu Thành Hi nhìn cô gái đang ôm chăn ngủ ngon lành trên giường mình mà có chút kinh ngạc.

Người trên giường giật giật, lăn qua lăn lại, mơ mơ màng màng mở mắt ra, mông lung nói: “Anh đã về rồi.”

Đôi mắt Thiệu Thành Hi hơi tối lại, bỗng nhiên trong lòng cảm thấy rất vui vẻ.

Tâm trạng lơ lửng mấy ngày nay lập tức rơi xuống đất.

Hàng Tiểu Ý cố gắng mở mắt ra, nhưng phát hiện việc này đối với cô quá khó, nên dứt khoát từ từ nhắm hai mắt lại rồi lăn vài vòng trên giường, áo ngủ bị lỏng ra để lộ một mảng da trắng như tuyết.

Mắt Thiệu Thành Hi híp lại nguy hiểm, bước đến trước giường, đưa tay kéo cái áo ngủ rộng thùng thình trên người cô: “Thứ em đang mặc trên người là cái gì vậy?”

Hàng Tiểu Ý đẩy cái tay đang làm loạn của anh ra, từ từ nhắm mắt lại, hiển nhiên là chưa tỉnh ngủ, nói năng lộn xộn: “Lúc cơm nước xong xuôi thì đã khá muộn rồi, mẹ lo lắng em về nhà một mình không an toàn nên bảo em ngủ lại đây, nhưng mà em không mang theo quần áo, mẹ thấy vậy liền tìm áo ngủ trước kia của anh đưa cho em mặc.”

“Ừ, thật xấu!” Thiệu Thành Hi chê bai.

“Ừ, áo ngủ của anh đúng là xấu thật!” Hàng Tiểu Ý phản bác lại.

Thiệu Thành Hi nhìn bộ dáng mê ngủ của cô, rốt cuộc không nhịn được cúi người hôn cánh môi đỏ thẫm của cô một cái, lại còn gặm gặm cắn cắn mấy cái: “Hàng Tiểu Ý, em thật biết cách trêu chọc với anh!”

Hàng Tiểu Ý thấy đau, liền đẩy mặt anh ra, lật người: “Em biết rồi, ngủ ngon.”

Thiệu Thành Hi khẽ cười, nhéo nhéo chóp mũi tinh xảo của cô, cầm áo ngủ đi vào phòng tắm.

Tắm rửa xong bước ra, Thiệu Thành Hi trèo lên giường nằm xuống cạnh cô, cố gắng kéo cái gối của mình từ trong ngực cô ra, Hàng Tiểu Ý nhíu mày, nhích thân thể về phía trước, dính chặt vào lồng ngực anh, thò tay ôm lấy tấm lưng cường tráng kia.

Thiệu Thành Hi nhẹ nhàng ôm lấy cô, tắt đèn đi, trong bóng tối mùi sữa tắm dịu nhẹ làm đầu óc thư giãn hơn chút, cô đang nằm trong ngực anh, ngoan ngoãn nghe lời giống con mèo nhỏ, lại đặc biệt khiến cho anh cảm thấy chân thật, lâu như vậy rồi, cô vẫn ở đây, thật tốt!

Bàn tay lớn nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay phải đang đặt trên lồng ngực mình, chậm rãi xoa cổ tay bị thương của cô, mặc dù có đồng hồ và vòng tay ngăn cách nhưng vẫn cảm nhận được sự ấm áp của làn da cô.

Cơ thể Hàng Tiểu Ý chợt cứng ngắc, một bàn tay nhẹ nhàng vuốt tóc cô, tay kia nắm lấy cổ tay cô nhẹ nhàng đưa đến gần môi hôn lên, mang theo luyến tiếc không muốn xa cách.

Đôi môi ấm áp lưu lại dấu ấn nóng bỏng trên da, dường như đốt cháy da của cô, cũng giống như đang xoá đi vết sẹo xấu xí kia vậy, giây phút này Hàng Tiểu Ý cảm thấy rất an toàn, là bởi vì có anh bên cạnh nên mới an tâm.

“Thật xin lỗi.” Thiệu Thành Hi khàn khàn nói ra lời xin lỗi, trong giọng nói kia mang theo đau lòng, áy náy, xót xa, ân hận.

Năm ngày, bọn họ đã không gặp mặt năm ngày, không phải là không muốn nhìn thấy cô, rõ ràng là không cam lòng không được thấy, thật sự không giận cô, chỉ là muốn cho cô thời gian để bình tĩnh lại mà đến gặp anh.

“Em cũng xin lỗi.” Hàng Tiểu Ý nằm trong ngực anh buồn rầu trầm giọng nói.

Thiệu Thành Hi ôm chặt cô vào lòng, không ngừng hôn tóc cô.

Giây phút này anh nắm lấy tay cô, cuối cùng cô cũng có thể đối diện với anh bằng toàn bộ bản thân.

Giây phút này anh đang hôn lên vết sẹo của cô, có nghĩa là mọi chuyện đều đã qua, anh lại trở lại là Thiệu Thành Hi trước kia, cô cũng đã trở lại là Hàng Tiểu Ý trước kia.

Quanh đi quẩn lại, chia chia hợp hợp, cuối cùng bọn họ cũng trở về như trước kia.

“Đã mấy ngày rồi em chưa gội đầu, cẩn thận trúng độc.” Hàng Tiểu Ý cố ý cọ cọ vào cổ anh.

Thiệu Thành Hi ngửi mùi thơm ngát của tóc cô: “Hàng Tiểu Ý, anh phát hiện da mặt của em ngày càng dày lên rồi.”

“Em cũng chịu, gần mực thì đen thôi.”

Bàn tay lớn của Thiệu Thành Hi nhéo eo cô một cái, thân thể của Hàng Tiểu Ý mềm nhũn, tiếng cười khanh khách vang khắp phòng ngủ.

Sau khi cười xong, trong phòng mới im lặng được hai phút, Hàng Tiểu Ý  bò lên trên ngực anh, đôi mắt sáng rực nhìn chằm chằm Thiệu Thành Hi: “Thành Hi, lâu lắm rồi anh chưa nói anh yêu em nha.”

Thiệu Thành Hi liếc cô một cái: “Trước kia đã từng nói sao?”

Hàng Tiểu Ý lườm anh: “Tất nhiên là có, anh nhớ kỹ lại chuyện năm đó chúng ta cùng đi dã ngoại đi, ở trong lều vải anh đã nói câu đó mà.”

Thiệu Thành Hi nhíu mày: “Chính là lần em ngã chảy máu chân, khóc lóc như mưa, anh hỏi em anh phải nói gì em mới chịu ngừng khóc sao?”

Hàng Tiểu Ý cắt một tiếng: “Dù sao thì anh cũng đã nói rồi.”

Thiệu Thành Hi vỗ đầu cô, nhắm mắt lại: “Ừ ừ, đã nói rồi, đã nói rồi, vì vậy nếu có thay đổi thì anh sẽ báo cho em, được rồi, mau ngủ đi.”

Hàng Tiểu Ý: “...”

Nếu có thay đổi anh sẽ báo cho em, không hiểu sao lại thấy điều này rất có lý, không phản bác được.

Hàng Tiểu Ý nằm trong lồng ngực anh rầm rì, lật qua lật lại, Thiệu Thành Hi không nhịn được nữa, giơ tay đánh mông cô một cái, cảnh cáo: “Hàng Tiểu Ý, đừng chọc anh, anh không biết bức tường này có cách âm tốt không đâu.”

Hàng Tiểu Ý cười tươi, ngón trỏ như có như không vẽ một vòng tròn trên ngực anh, giọng nói dịu dàng mang theo sự hấp dẫn: “Không sao, chúng ta thử thì sẽ biết mà.”

Thiệu Thành Hi bắt lấy tay cô, lật người giam cô trong ngực mình, cười nhạo: “Hàng Tiểu Ý, đừng có giả vờ nữa, anh thấy miếng băng vệ sinh trong toilet rồi.”

Hàng Tiểu Ý nhàm chán thở dài, ôm lấy anh: “Được rồi, được rồi, ngủ ngủ!”

*

Mới sáng sớm, cùng lắm là năm giờ sáng, Hàng Tiểu Ý đã bò xuống giường mặc quần áo, Thiệu Thành Hi nửa mê nửa tỉnh, kéo cô lại: “Em đi đâu?”

Hàng Tiểu Ý gỡ tay của anh ra: “Mẹ nói muốn đi chợ mua thức ăn, em đi cùng mẹ.”

“Không cần em đi, mau nghe lời, quay lại ngủ cùng với anh.” Thiệu Thành Hi thò tay muốn ôm cô.

Hàng Tiểu Ý lập tức lùi về phía sau tránh xa cái giường: “Không được, em muốn làm dâu hiền, anh ngủ một mình đi.”

“Hàng Tiểu Ý…” Thiệu Thành Hi trừng mắt với cô, anh còn chưa ôm đủ, chớp mắt đã không thấy người kia đâu rồi.

Hàng Tiểu Ý làm mặt quỷ với anh: “Anh có giỏi thì tới đây cắn em đi.”

Thiệu Thành Hi giả vờ muốn đứng dậy, Hàng Tiểu Ý liền kêu lên một tiếng, sợ hãi chạy ra ngoài.

Thiệu Thành Hi bất đắc dĩ nằm trên giường, bên cạnh vẫn lưu lại sự ấm áp, chứng tỏ vừa rồi có người nằm ở đây, mà người của anh vừa mới trêu chọc một chút đã chạy mất rồi, không khỏi cười khẽ.

Hàng Tiểu Ý cùng mẹ Thiệu đi chợ, vừa đi vừa quan sát khung cảnh dọc đường với phố xá xung quanh, mẹ Thiệu đi đường nhưng khuôn mặt tràn đầy vẻ đắc chí: “Đến đây, Tiểu Tiểu, đây là dì Vương, nhà ở sát vách chúng ta.”

“Cháu chào dì Vương!”

“Đây là con dâu của tôi, Tiểu Tiểu.”

“Con dâu của chị, Thành Hi kết hôn sao?”

“Đúng vậy, đúng vậy, mấy ngày nữa tổ chức lễ cưới, gia đình chị nhất định phải tới uống ly rượu đó.”

“Được được, chắc chắn, chắc chắn sẽ đi, chúc mừng chị nha.”

“Tiểu Tiểu, đây là hàng xóm sống ở tầng trên nhà chúng ta, chú Lưu.”

“Cháu chào chú Lưu!”

“Đây là con dâu của tôi, Tiểu Tiểu.”

“Á, kết hôn nhanh như vậy sao, trước kia chị còn nói con trai chị khó tìm vợ, chị xem bây giờ nó mang về cho chị cô con dâu xinh đẹp cỡ nào đi.”

“Đúng đúng, chú nhớ đến uống rượu mừng nhà chúng tôi nhé.”

“Tiểu Tiểu, đây là…”

“Tiểu Tiểu, đây là…”

“Tiểu Tiểu, đây là…”

...

Từ khu chung cư đến chợ, lại từ chợ trở về khu chung cư, Hàng Tiểu Ý nghĩ toàn bộ người sống ở đó đều biết cô rồi, không dừng ở đó, mẹ Thiệu còn không buông tha các chú bảo vệ và tập thể các dì lao công.

Hàng Tiểu Ý rất phối hợp với mẹ Thiệu, cực kì ngoan ngoãn hiểu chuyện, dù sao nếu là chuyện tuyên bố chủ quyền, cô rất thích làm.

Đi ngang qua sân nhỏ của khu chung cư, cha Thiệu đang luyện công buổi sáng ở đó, liền thấy tận mắt mẹ Thiệu và Hàng Tiểu Ý đang bận rộn gọi mọi người, mẹ Thiệu rất kiêu ngạo giới thiệu Hàng Tiểu Ý cho đám cô dì chú bác đang có mặt ở đó.

“Lão Thiệu, ông cũng có con dâu rồi, mà còn thật xinh đẹp nha.”

“Đúng đó, nhìn qua còn rất biết điều, bộ dạng cũng trắng trẻo, còn giúp ông bớt lo về Thành Hi đấy, ông xem con dâu ông tốt như thế, nhìn mấy đứa con dâu nhà chúng tôi xem, ài…”

“Đúng vậy, đúng vậy, con trai nhà tôi, tuổi còn lớn hơn Thành Hi, nhưng mà vẫn chưa tìm được vợ, con trai ông tuổi trẻ tài cao, việc tìm con dâu cũng không đến lượt ông lo, thật có phúc mà…”

Ba Thiệu đặc biệt khiêm nhường xua tay: “Đâu có, đâu có, mấy người rất nhanh sẽ có thôi, đừng gấp gáp, không phải cháu trai chỉ lớn hơn con trai con dâu nhà tôi hai ba tuổi, à không, là ba tư tuổi thôi sao, đừng gấp, đừng gấp…”

Hàng Tiểu Ý: “...”

Về đến nhà, Hàng Tiểu Ý giúp mẹ Thiệu làm bữa sáng cho cả nhà, mẹ Thiệu biết rõ chuyện cổ tay cô, nhất định không cho cô đụng vào nước: “Vết thương vào gân vào xương thế kia không được động vào nước lạnh, mùa hè cũng không được, phải bảo vệ mình cho tốt, con biết chưa?”

Hàng Tiểu Ý nghe vậy đành phải ngồi một bên giúp bà nhặt rau quả vừa mới mua, trong phòng bếp hai người nói chuyện vui vẻ, thỉnh thoảng còn cười ra tiếng.

Thiệu Thành Hi với mái tóc rối bù xuất hiện ở cửa phòng bếp: “Mới sáng sớm, hai người có để cho người khác ngủ không hả? Nói nhỏ một chút.”

Mẹ Thiệu mới nhận ra: “Mẹ quên mất con đang ở nhà, bình thường cũng không về nhà thường xuyên, mẹ quên mất con đang ngủ.”

Thiệu Thành Hi bất đắc dĩ vẫy tay, kéo Hàng Tiểu Ý: “Về phòng với anh.”

“Anh định làm gì? Em còn phải giúp mẹ nấu cơm.”

“Không cần, để em giúp đỡ chỉ tổ thêm bừa bộn mà thôi.”

“Anh tự về phòng ngủ đi, em và mẹ không nói câu nào nữa, không làm phiền anh ngủ có được không.”

“Không được, anh sợ em nói chuyện với mẹ nhiều, cứ mở miệng ra là lải nhải không thôi…”

“Thiệu Thành Hi…” Mẹ Thiệu ném một bó đậu tây (đậu cô ve), “Con đủ lông đủ cánh rồi hả…”

Hàng Tiểu Ý không nhịn được cười.

Mẹ Thiệu không nhịn được nữa: “Tiểu Tiểu, con mau đi về dỗ nó ngủ thêm chút nữa, thằng nhóc này dù lớn nhưng vẫn chỉ là một đứa trẻ, vẫn không rời con được nửa bước.

Hàng Tiểu Ý vừa cười vừa dắt tay Thiệu Thành Hi: “Đi thôi, bạn nhỏ Thiệu Ba Tuổi…”

Vừa đi ra khỏi phòng bếp, Thiệu Thành Hi nghiêng đầu cắn khoé miệng Hàng Tiểu Ý một cái.

Cửa chống trộm mở ra, ba Thiệu đi vào, vừa đúng lúc được chiêm ngưỡng cảnh này.

Lần này ba Thiệu phản ứng rất nhanh, nhanh chóng quay đầu về hướng khác, thong thả bước vào phòng khách, giả bộ như đang tìm gì đó: “Ồ, hôm nay Nhị Đản không đến sao?”

Hàng Tiểu Ý im lặng che mặt bước vào phòng ngủ, thật sự cô không biết nên nói gì nữa rồi.

Vận khí này của cô, nếu như đi mua xổ số, chắc cô cũng có thể trở thành tỉ phú nhỉ?



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 17.06.2017, 22:24
Hình đại diện của thành viên
▰۞_Hắc Đại Bao_۞▰
▰۞_Hắc Đại Bao_۞▰
 
Ngày tham gia: 19.02.2016, 21:18
Tuổi: 5 Nữ
Bài viết: 2182
Được thanks: 1665 lần
Điểm: 5.84
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cuộc hôn nhân ấm áp - Túy Hậu Ngư Ca - Điểm: 38
Chương 48


Edit: An Bi
Beta: Song Linh

Thiệu Thành Hi ngủ tiếp, Hàng Tiểu Ý dựa vào đầu giường chơi điện thoại, nhìn thấy scandal của Hàng Vũ Hằng, chuyện Thiệu Thành Hi đã giải quyết xong rồi, tiếp theo phải đối phó với Hàng Vũ Hằng, nghĩ đến Hàng Vũ Hằng, Hàng Tiểu Ý lại thấy đau đầu.

Tùy tiện lướt xem tin tức, liền thấy một video có hơn vạn bình luận, bởi vì đang kết nối wifi, nên video liền tự động phát, nội dung trên đó khiến Hàng Tiểu Ý há hốc miệng, kinh ngạc trừng lớn mắt.

Đoạn video là việc thím ba đánh nhau với Đường Tư trong quán cà phê, bị người ta quay rồi đăng lên mạng.

Cô dùng một tay khép miệng đang há hốc vì kinh ngạc, Thiệu Thành Hi ngồi dậy, ngẩng đầu lên: “Em xem gì mà biểu cảm phong phú thế.”

Hàng Tiểu Ý đưa điện thoại cho anh xem: “Đường Tư, Đường Tư, với thím ba của em….” Hàng Tiểu Ý mở video, trong đó phát ra tiếng dì hai đang vô cùng tức giận chửi rủa.

Thiệu Thành Hi liếc qua, không quan tâm xuống giường mặc quần áo: “Ừ, lần này thím ba chịu áp lực rất lớn, mấy ngày nữa chúng ta đến thăm thím, tặng thím một bộ đồ trang điểm cao cấp.”

Hàng Tiểu Ý ngồi thẳng dậy, nhìn anh: “Sao em lại phát hiện ra anh không ngạc nhiên, không hiếu kì chút nào thế?”

Thiệu Thành Hi đã mặc xong áo sơ mi, vắt cà vạt lên trên cổ quay người lại, vẫy tay với cô: “Lại đây, thắt cà vạt cho anh.”

Hàng Tiểu Ý bò tới, đứng dậy kéo cà vạt, dùng sức nắm chặt, trừng mắt nhìn anh: “Thiệu Thành Hi, nói thật đi.”

Nhìn cô nắm chặt cà vạt, Thiệu Thành Hi ôm gáy cô hung hăng hôn cô, mơ hồ nói: “Không thở được, cho anh chút dưỡng khí.”

Hàng Tiểu Ý đẩy anh ra: “Anh làm em vội muốn chết rồi, anh mau nói đi…”

hiệu Thành Hi tự thắt cà vạt, khẽ nhếch mày nói: “Video này đã đăng lên từ mấy hôm trước, anh đã xem rồi.”

“Xem rồi? Sao anh không nói với em chuyện quan trọng như thế?” Hàng Tiểu Ý ngạc nhiên.

Thiệu Thành Hi nhìn cô gái ngốc trước mặt, “Điều này còn phải hỏi sao, dùng đầu ngón chân cũng đoán được chuyện này là thế nào, lại nói, trước đó, lần đầu tiên, vì chuyện của Đường Tư, không phải em đã nói qua với anh à, em cho rằng ai cũng ngốc như em sao?"

Hàng Tiểu Ý trừng mắt nhìn, bỗng nhiên nghĩ có khi bản thân mình ngốc thật.

“Đúng rồi, Liêu Phàm là anh họ của Đường Tư sao?”

“Sao anh biết vậy?” Hàng Tiểu Ý lại mở to mắt nhìn.

Thiệu Thành Hi nhìn cô, hai người đối mặt hơn mười giây, cuối cùng không nhịn được vuốt tóc cô: “Thật ngốc…”

Chẳng lẽ cô nghĩ rằng năm ngày nay anh không làm gì, bị người ta bắt nạt như thế mà cô vẫn không phát hiện ra.

Sao Liêu Phàm lại đột nhiên vạch trần vết sẹo của cô trước mặt mọi người, hơn nữa lại nói lời khó nghe như vậy? Tất cả đều do video bị đăng lên mạng rồi, Đường Tư bị mất hết mặt mũi trước người nhà và bạn bè, trong lòng hận Hàng Tiểu Ý, nên nhờ anh họ của mình trả thù Hàng Tiểu Ý thôi.

Thiệu Thành Hi vừa phân tích cho cô, Hàng Tiểu Ý liền bừng tỉnh nhận ra, thì ra là thế, lúc ấy cô cũng nghi ngờ chuyện này có liên quan đến Đường Tư, nhưng bởi vì những hôm đó vội dỗ dành Thiệu Thành Hi, nên đã quên mất chuyện này.

“Được rồi, đi ăn cơm thôi, chuyện này em đừng nghĩ nhiều.” Thiệu Thành Hi bế cô từ trên giường xuống đất.

Hàng Tiểu Ý ôm vai anh: “Anh định làm gì vậy?”

Thiệu Thành Hi cúi xuống nhìn cô: “Em thật sự muốn biết sao?”

Hai người lại nhìn nhau hơn mười giây, Hàng Tiểu Ý lắc đầu: “Được rồi, hay là anh đừng nói, anh cứ tự làm đi.” Đối với Đường Tư, cô vừa tức vừa hận, lại không tìm ra biện pháp thích hợp, vừa đánh vừa mắng sao? Thím ba đã làm rồi, nên mới có kết quả như vậy.

Nếu Thiệu Thành Hi nguyện thay cô gánh vác, cô liền vui vẻ tự tại thôi.

Thiệu Thành Hi xoa đầu cô: “Ngoan, người thông minh là người biết quý trọng bản thân.”

Sau khi hai người ăn sáng xong, Thiệu Thành Hi đưa cô đi làm, trên đường đi làm, Hàng Tiểu Ý nói chuyện Hàng Vũ Hằng, đặc biệt oán giận nhìn Thiệu Thành Hi: “Anh nói xem em phải dỗ anh ba như thế nào? Anh cho em ý kiến đi chứ?”

Thiệu Thành Hi liếc cô một cái: “Sao lúc em dỗ dành anh, mặt em không buồn bã như thế?”

Hàng Tiểu Ý tức giận nhéo cánh tay anh một cái: “Đến anh ba em mà anh cũng ghen, không phải em dỗ dành anh trước sao?”

Thiệu Thành Hi cười: “Đó là bởi vì Hàng Vũ Hằng đang ở trong đoàn làm phim, tay em ngắn không với tới, nên mới dỗ dành anh trước.”

Hàng Tiểu Ý khinh thường biểu hiện cố tình gây sự của anh: “Cuối cùng anh có cho ý kiến hay không?”

Thiệu Thành Hi hừ một tiếng: “Không.”

Hàng Tiểu Ý nghiêng đầu nhìn phía bên ngoài xe, giả vờ thở dài: “Ai, lòng người dễ đổi….”

Thiệu Thành Hi cười, “Hàng Tiểu Ý, đừng giả vờ với anh, tan làm anh tới đón em, đưa em về nhà để em lấy quần áo.”

Hàng Tiểu Ý ngửa đầu nhìn trần xe: “Không muốn nói chuyện với người hẹp hòi.”

Đúng lúc đến cửa công ty, Thiệu Thành Hi dừng xe bên cạnh, với tay sang: “Lại đây, cho anh xem lòng người rộng lớn thế nào.”

Hàng Tiểu Ý như bị điện giật, đẩy tay anh ra, tháo dây an toàn ra, nhảy xuống xe, mặt đỏ bừng lườm anh: “Không biết xấu hổ…”

Thiệu Thành Hi nhướng mày: “Thực ra, chuyện đó không cần lúc nào cũng nói ra, nói thêm nữa thì da mặt cũng không mỏng đi được.”

Hàng Tiểu Ý lại một lần thua người mặt dày như anh, lầu bầu một tiếng rồi xoay người đi.

Thiệu Thành Hi xuống xe, gọi cô, Hàng Tiểu Ý trở lại: “Còn việc gì nữa, em không chào đón anh đâu.”

Thiệu Thành Hi đưa cô một cái thẻ tín dụng: “Không phải hết tiền rồi sao? Cầm tấm thẻ này đi.”

Hàng Tiểu Ý cảnh giác nhìn anh: “Sao bỗng nhiên lại cho em thẻ tín dụng? Cảm giác như mình được bao nuôi vậy.”

Thiệu Thành Hi bên ngoài cười nhưng trong lòng không cười: “Công ty anh có mười bình hoa rỗng, phiền em giúp anh mua hoa cắm vào.”

Hàng Tiểu Ý đột nhiên nở nụ cười, cười đến run rẩy hết cả người: "Xấu hổ chết mất, em cũng biết mà, trong nhóm Wechat của công ty các anh đã truyền tai nhau đến điên rồi, nói tổng giám đốc của họ bị một cô gái trêu chọc, tổng giám đốc của họ còn phát sóng trực tiếp trên đường dây nóng nữa, hahaha..."

Thiệu Thành Hi đen mặt: “Sao em biết?”

Hàng Tiểu Ý không phát hiện ra, cười đến chảy nước mắt: “Ha ha ha ha, thư kí Vương thêm em vào nhóm Wechat đó rồi…”

Nói xong câu này, Hàng Tiểu Ý cảm thấy không khí xung quanh đột nhiên lạnh xuống, liền lùi vài bước, xoay người bỏ chạy: “.. Em đi làm trước đây, bye bye..”

Thiệu Thành Hi đứng nguyên tại chỗ, cười lạnh: “Thư kí Vương, được lắm…”

*

“Hắt xì…” Hàng Vũ Hằng hắt hơi một cái.

“Cắt…” Đạo diễn hô: “Vũ Hằng cậu không khỏe lắm, hôm nay cậu diễn đến đây thôi, mai tiếp tục.”

Hàng Vũ Hằng nhéo mũi đi tới chỗ nghĩ, ngồi xuống ghế, Diệp Hà đưa nước cho anh: “Anh Hằng, uống chút nước đi.”

Hàng Vũ Hằng xua tay: “Không uống, Đồng Tâm đâu?”

Diệp Hà chỉ Đồng Tâm đang vui vẻ nhìn người khác quay phim cách đó không xa: “Kia ạ.”

Hàng Vũ Hằng tức giận nói: “Gọi cô ấy qua đây.”

Diệp Hà gọi Đồng Tâm đến, Đồng Tâm nhìn Hàng Vũ Hằng đang sầm mặt, sau khi tìm thấy quạt liền quạt mát cho anh: “Có chuyện gì vậy, Hàng sư huynh?” Sau lần Hàng Vũ Hằng giới thiệu giáo viên dạy nhạc cho cô, anh liền bắt cô phải trả ơn anh.

Đúng lúc địa điểm thi đấu của cô và địa điểm quay phim của anh cùng một thành phố, nên trừ thời gian luyện hát, Đồng Tâm đã kiêm luôn chức trợ lí của anh.

Hàng Vũ Hằng miễn cưỡng liếc cô: “Tiểu Tâm Nhi, anh cảm thấy có người nói xấu sau lưng anh.”

Đồng Tâm gật đầu đồng ý: “Ừ, người anh đắc tội chắc chắn không ít.”

Hàng Vũ Hằng cười lạnh: “Tiểu Tâm Nhi, sao anh cảm thấy lá gan của em càng ngày càng lớn thế?”

Đồng Tâm cười nịnh: “Lá gan của em luôn rất lớn mà.”

Hàng Vũ Hằng hừ một tiếng, đứng lên: “Thu xếp đi, trở về khách sạn.

Hai người tiến vào xe, Hàng Vũ Hằng bỗng nhiên xoay người nhìn Đồng Tâm đang ngồi cạnh anh: “Em nói xem, sao con bé Hàng Tiểu Ý vẫn không có tin tức gì thế? Chẳng lẽ nó không coi anh ra gì?”

Đồng Tâm chột dạ nghiêng đầu, lúc xảy ra chuyện, Tiểu Tiểu liền gọi điện cho cô, hỏi ý kiến của cô, cô lại đề nghị Tiểu Tiểu nên đợi vài ngày cho anh nguôi giận.

“Bây giờ chắc Tiểu Tiểu đang nghĩ cách đền bù cho anh, đừng nóng vội, đừng vội.”

Hàng Vũ Hằng nhíu mày, “Chẳng nhẽ anh hơi quá đáng? Em xem cái tên Thiệu Thành Hi kia còn đánh anh, lúc ấy đang nóng giận, không nghĩ được nhiều, trước phải xả giận rồi mới nói, bây giờ nó chỉ cần cho anh một lối thoát, anh liền đi ra, điều này mà một con tiểu quỷ như nó cũng không biết sao?”

Đồng Tâm cúi đầu, cô còn nghĩ rằng đối phó với anh rất khó, cô và Tiểu Tiểu bàn đối sách cả buổi, hóa ra anh dễ dỗ như thế, biết vậy liền để Tiểu Tiểu dỗ dành cho xong, cô đỡ phải ngày nào cũng theo sau anh nói lời tốt đẹp về Tiểu Tiểu.

Như vậy thì lát nữa trở về cô phải gọi cho Tiểu Tiểu.

Diệp Hà cầm một cái bánh ngọt đến, đưa cho Đồng Tâm: “Anh Hằng, bánh ngọt của anh đây.”

Hàng Vũ Hằng gật đầu, ý bảo Đồng Tâm mở ra, “Đói rồi, ăn điểm tâm trước đi.”

Sau khi Diệp Hà lên xe, xe khởi động, Đồng Tâm đứng cạnh bàn nhỏ, cắt bánh cho anh.

Một người đi qua đường, xe phanh gấp, Đồng Tâm đứng không vững ngã về phía Hàng Vũ Hằng, Đồng Tâm một tay cầm dao, một tay cầm bánh ngọt, vì tránh dao gọt trái cây đâm vào Hàng Vũ Hằng, chỉ có thể giơ tay ngã thẳng xuống, đầu áp đầu, môi chạm môi, dao gọt trái cây đâm vào ghế da đằng sau Hàng Vũ Hằng, bánh ngọt trong tay dính vào ghế ngồi.

Tài xế thò đầu ra mắng vài câu, lại khởi động xe đi tiếp.

Hàng Vũ Hằng đẩy cô đứng lên, chống nạnh: “Mẹ kiếp, ai không có mắt thế, đi đường có quan tâm đến tính mạng của mình hay không.”

Đồng Tâm che miệng sững sờ ngồi tại chỗ, ánh mắt trì trệ, xấu hổ đến mức mặt đỏ như muốn chảy máu.

Hàng Vũ Hằng bên cạnh liếc cô một cái, nhíu mày: “Là nụ hôn đầu tiên à?”

Đồng Tâm chậm rãi ngẩng đầu nhìn khuôn mặt đang nghi ngờ của anh, hai tay lấy bánh ngọt rơi xuống đất bôi vào mặt Hàng Vũ Hằng.

“Ngọa tào (*)....” Tay chân Hàng Vũ Hằng luống cuống lau bánh ngọt trên mặt, khuôn mặt trắng bóng lộ ra đôi mắt đen đang lườm Đồng Tâm: “Em hãm hại anh.”

(*) khó vào đời, câu cửa miệng của dân đi làm khi gặp khủng hoảng kinh tế

Đồng Tâm phản ứng lại, cười gượng lau sạch bánh ngọt trên mặt anh: “... Ha ha, ha ha, nghe nói bánh ngọt có tác dụng làm đẹp, làm đẹp…”



Đã sửa bởi Mẫu Tử Song Linh lúc 20.06.2017, 07:18.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 19.06.2017, 23:04
Hình đại diện của thành viên
❤️ ❉ An Bi ❉ ❤️
❤️ ❉ An Bi ❉ ❤️
 
Ngày tham gia: 30.09.2016, 21:51
Tuổi: 17 Chưa rõ
Bài viết: 301
Được thanks: 549 lần
Điểm: 11.68
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cuộc hôn nhân ấm áp - Túy Hậu Ngư Ca - Điểm: 49
Chương 49

Edit: Song Linh
Beta: An Bi Nhi


Nhận được mật báo của Đồng Tâm, sự tự tin của Hàng Tiểu Ý tăng gấp đôi, quyết định thử phá bỏ phòng tuyến của Hàng Vũ Hằng một lần.

Hai ngày sau trận đấu, Hàng Tiểu Ý vừa gặp Đồng Tâm, đã quyết định đi thăm dò tâm tư Hàng Vũ Hằng một phen.

Khi cô nói chuyện này với Thiệu Thành Hi, Thiệu Thành Hi chỉ  hừ hai tiếng cho có lệ, tỏ vẻ tâm không cam tình không nguyện đi cùng cô.

Mẹ Hàng nấu rất nhiều thức ăn cho cô mang theo, đau lòng nói: “Thằng ba tham ăn như vậy, không biết đoàn làm phim có cho ăn uống đầy đủ không nữa.”

Hàng Tiểu Ý im lặng không nói gì, trong lòng âm thầm gào thét, trên đời này người có khả năng bỏ đói Hàng Vũ Hằng chỉ sợ chưa xuất hiện thôi.

Nhờ có Đồng Tâm làm nội gián mà sau khi Hàng Vũ Hằng trở về khách sạn, vừa mở cửa ra, đã thấy khuôn mặt tươi cười sáng lạn của Hàng Tiểu Ý cùng với khuôn mặt đen sì của Thiệu Thành Hi.

Hàng Vũ Hằng nghiêng đầu giấu đi sự sung sướng trong mắt, một lúc sau mới đổi thành gương mặt lạnh như tiền, lướt qua Hàng Tiểu Ý bước vào bên trong, hết sức cố gắng để làm cho mình trông thật ngầu: “Em tới làm gì?”

Mùi thơm của thức ăn trong phòng làm dạ dày người ta sôi ùng ục, Hàng Vũ Hằng thấy những món ăn ngon được dọn sẵn ở trên bàn, đôi mắt bỗng sáng lên, bụng không nhịn được đánh trống vài cái.

Thiệu Thành Hi kiêu ngạo ném cho anh cái nhìn khinh bỉ, còn Hàng Vũ Hằng thì trợn trắng mắt để tỏ thái độ khinh thường.

Mắt thấy Hàng Vũ Hằng ngồi xuống, Hàng Tiểu Ý đặc biệt chân chó xích lại gần, xoay người với vận tốc chín mươi km/h, rất chân thành xin lỗi: “Anh ba, thật xin lỗi, bây giờ em nghiêm túc giải thích mọi việc cho anh, mong anh tha thứ cho em.”

Hàng Vũ Hằng hừ hai tiếng rồi nở nụ cười, miễn cưỡng dựa người vào ghế sa lon: “Đây là đang gặp mặt lần cuối sao?”

Gặp mặt lần cuối, gặp mặt lần cuối, gặp mặt lần cuối...

Trong lòng Hàng Tiểu Ý và Đồng Tâm sắp phát điên rồi.

Thiệu Thành Hi ngồi trên một cái ghế sa lon khác cười xuỳ: “Thật sự là lời nói của kẻ không biết sợ làm nghìn người gục ngã.”

Hàng Vũ Hằng lườm anh, nổi điên gầm lên: “Hàng Tiểu Ý, nói cho anh biết, sao em có thể dỗ dành được tên gia hỏa Thiệu Thành Hi này?”

Hàng Tiểu Ý nhìn anh đang bùng nổ, vội vàng tiếp lời: “Em rất qua loa với anh ấy, anh ba, chỉ cần tặng hoa cho anh ấy là xong, còn đối với anh, em chạy từ xa đến như thế, rất có thành ý đấy.”

“Qua loa?”

“Tặng hoa?”

“Hàng Tiểu Ý, em nói rõ ràng xem nào.”

“Tại sao anh không được tặng hoa?”

Hai người trăm miệng như một, cùng với hai cặp mắt tức giận bốc hoả đang nhìn cô chằm chằm, đầu Hàng Tiểu Ý thật đau, biết vậy thì đã không mang Thiệu Thành Hi đến đây, anh ở đây không phải gây thêm phiền phức cho cô sao?

Nhìn Thiệu Thành Hi với ánh mắt cảnh cáo, ý là nếu anh dám… phá huỷ chuyện tốt của cô, cô còn lâu mới tha thứ cho anh, Thiệu Thành Hi hừ một tiếng rồi nhắm mắt lại, biểu lộ sự khinh thường đối với cô.

Đồng Tâm chạy vào trong phòng rồi ôm ra một bó hoa hồng đỏ chói mắt, Hàng Tiểu Ý nhận lấy rồi đưa cho Hàng Vũ Hằng: “Đây, anh ba, đây là quà chuẩn bị cho anh.” May mắn là cô đã sớm chuẩn bị.



Hàng Vũ Hằng nhìn bó hoa kia, bộ dáng cao ngạo chê bai: “Em cũng đưa bó hoa như thế này cho Thiệu Thành Hi?”

“Anh ấy chỉ có mười chín bông thôi, còn anh có tận chín mươi chín bông mà, ở đây có thêm một tầng hoa đó.” Hàng Tiểu Ý đoán tâm trạng của anh.

Quả nhiên, lập tức mặt mày Hàng Vũ Hằng hớn hở, phóng mị nhãn với khuôn mặt đen sì của Thiệu Thành Hi.

“Ai nha nha, em gái nhỏ, mới vài ngày không gặp thôi mà anh ba rất nhớ em đó!” Lập tức Hàng Vũ Hằng thay đổi gương mặt phù hợp, vui sướng bắt đầu ăn thức ăn do mẹ Hàng làm được mang tới, vẫn không quên mời Đồng Tâm vẫn đứng bên cạnh xem trò vui: “Mau đến đây, Tiểu Tâm Nhi, gia thưởng cho em…”

Đồng Tâm im lặng lườm anh, con người này đúng là không có đạo đức mà.

Trong lòng Hàng Tiểu Ý thở phào nhẹ nhõm, quay đầu cười cười, đúng lúc thấy khuôn mặt đầy oán niệm cùng buồn bực của Thiệu Thành Hi, vội vàng chạy đến, nhỏ giọng nói: “Hoa cho anh là dùng tiền của em, hoa cho anh ấy là tiền của anh, có hiểu không?”

Thiệu Thành Hi suy nghĩ một lát, cảm thấy có thể miễn cưỡng chấp nhận, nhưng lại há mồm chuẩn bị đả kích Hàng Vũ Hằng, Hàng Tiểu Ý thấy vậy liền hoảng hốt, nâng mặt anh lên rồi kéo về phía mình, nhỏ giọng năn nỉ: “Xin anh đó, đừng nói, đừng nói mà…”

Thiệu Thành Hi nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đang nhăn nhó, ôm cô vào lòng, bình thản liếc cô: “Em định báo đáp anh kiểu gì đây?”

“Anh muốn em báo đáp thế nào?” Hàng Tiểu Ý thả lỏng thân thể dựa vào người anh.

“Anh nói gì em cũng nghe sao?” Thiệu Thành Hi híp mắt lại, trong mắt loé lên ánh sáng.

Hàng Tiểu Ý cảm giác đây không phải việc tốt lành gì, nhưng vẫn mang tinh thần chưa thấy quan tài chưa đổ lệ, nhắm mắt lại, giọng nói chắc chắn đưa ra quyết định, hào khí xuyên thủng trời cao: “Tuỳ anh quyết định.”

Thiệu Thành Hi nói nhỏ bên tai cô vài câu, Hàng Tiểu Ý giống như bị bỏng mông nhảy ra xa ba bước, chỉ vào anh, lắp bắp nói: “Anh, anh, anh không biết xấu hổ…”

Thiệu Thành Hi chế giễu: “Tiểu Tiểu, anh đã nói rồi, cơ bản là anh không có mặt mũi.”

“Ôi~ Sao bây giờ chúng ta giống như...đang hôn nhau như vậy.” Hàng Vũ Hằng được ăn ngon vừa lên tiếng vừa gắp lên một miếng thịt kho tàu, vừa đứng dậy đã bước đến trước mặt Thiệu Thành Hi, một tay vây Thiệu Thành Hi trên ghế sa lon, cúi đầu giống như muốn hôn anh: “Đến đây, Tiểu Hi Hi, ngoan ngoãn nghe lời… Gia thưởng cho cậu..”

Thiệu Thành Hi không chịu nổi liền quay đầu tránh xa đầu của anh, nhìn thoáng qua, liền lấy tư thế nhanh như chớp khiến miếng thịt kia nói lời từ biệt với đôi đũa, miếng thịt có màu sắc tươi đẹp khiến người khác chảy nước miếng còn chưa kịp ăn ấy nằm gọn trên mũi Hàng Vũ Hằng với tư thế hoàn mỹ nhất.

Hàng Vũ Hằng còn chưa kịp nổi bão, cái mũi vẫn chưa khoẻ khiến anh há to miệng: “A…”

Thiệu Thành Hi đến giới hạn rồi, không chịu được nữa, nhanh chóng cầm lấy một quyển tạp chí nện thẳng vào mặt Hàng Vũ Hằng.

“.... Á”

Toàn bộ quá trình chỉ diễn ra trong vài giây, theo bản năng Hàng Tiểu Ý và Đồng Tâm nhanh chóng nhắm mắt lại, cảnh tượng đẹp đẽ như vậy thật không thể tưởng tượng nổi.

“Thiệu Thành Hi, mẹ nó…” Trong phòng vang lên tiếng kêu như heo bị giết của Hàng Vũ Hằng, một lời không hợp, hai người liền xông vào đánh nhau.

Hàng Tiểu Ý nhanh chóng di chuyển đến gần ghế sa lon rồi ngồi xuống, Đồng Tâm thuận tay đưa cho cô một cái chân gà, mắt không chớp nhìn hai người kia đang đánh nhau: “Tiểu Tiểu, muốn cược một ván không?”

“Quy định cũ, tớ cá là Thiệu Thành Hi, cậu chọn anh ba tớ, thua thì mời cơm.” Hàng Tiểu Ý gặm chân gà.

“Ngày mai tớ phải thi đấu rồi, có thể cho tớ cá Thiệu sư huynh thắng không, để lấy may đó?” Đồng Tâm ra sức năn nỉ.

Hàng Tiểu Ý im lặng suy nghĩ: “Hay là tớ cá Thành Hi thắng, cậu cá anh ba thua đi? Như vậy nhé?”

Hai người đồng thời nhìn nhau, đập tay một cái, giải pháp hay, cả hai cùng có lợi.

Chứng kiến Hàng Vũ Hằng lần nữa bị Thiệu Thành Hi đè chặt trên ghế sa lon, Đồng Tâm hoang mang không hiểu: “Tại sao đánh nhau nhiều năm như thế mà vẫn chưa thắng được lần nào vậy?”

Hàng Tiểu Ý chống cằm: “Tớ cũng rất buồn bực, cậu xem bại dưới tay Thành Hi thì không nói làm gì, nhưng ở trong nhà tại sao anh ấy đánh không lại anh hai của tớ chứ? Việc đánh nhau tranh giành giường anh ấy vẫn chưa thắng lần nào.”

Đồng Tâm gãi gãi đầu: “Chẳng lẽ do thận yếu?”

Hàng Tiểu Ý liếc cô một cái: “... Chuyện này thì tớ không biết, nhưng mà cậu có cơ hội thử qua một lần mà.”

Đồng Tâm: “...”

*

Trận đấu của Đồng Tâm diễn ra rất thuận lợi, trận đấu tổng cộng có năm giám khảo muốn chọn thí sinh tài năng về đội mình, Đồng Tâm vừa mới hát được một đoạn đã trở thành đối tượng tranh đoạt của năm vị giám khảo, cuối cùng Đồng Tâm chọn vị giám khảo nổi tiếng vì giọng ngân được nốt cao.

Trên sân khấu, MC theo lệ cũ hỏi cô muốn cảm ơn ai, hốc mắt Đồng Tâm hơi ẩm ướt, cố nén nước mắt, ngoại trừ cảm ơn cha mẹ và bạn bè, cuối cùng cô còn nói: “Tôi còn đặc biệt phải cảm ơn một người, là một chàng trai tôi yêu thầm đã sáu năm, là anh ấy cho tôi tự tin, cho tôi dũng khí, là người khiến tôi có thể đứng trên sân khấu này.”

“Chàng trai cô yêu sao? Vẫn chưa tỏ tình ư?”

Đồng Tâm gật đầu, nở nụ cười xin lỗi: “Bởi vì tôi vẫn cảm thấy mình chưa xứng với anh ấy.”

Vị giám khảo kia nở nụ cười: “Khả năng của cô không có giới hạn, sau này nhất định sẽ thành công rực rỡ, cô đã từng nghĩ sau trận đấu này sẽ tỏ tình với anh ta chưa?”

Đồng Tâm suy nghĩ một chút: “Có lẽ, ai biết được.”

Đổi lại là một tràng cười lớn.

Người ngồi ở hàng ghế khán giả ăn mặc kín mít, không thua kém siêu nhân ruồi là bao - Hàng Vũ Hằng tức đến mức văng tục: “Cảm ơn ba mẹ xong rồi mà không cảm ơn anh? Tên điên gì đó được yêu đơn phương sáu năm chui từ đâu ra vậy, ngọa tào (*khó vào đời, câu cửa miệng của dân đi làm khi gặp khủng hoảng kinh tế). . ."

Hàng Tiểu Ý liếc người nào đó trong lòng đang tức giận, Thiệu Thành Hi cười lạnh rồi thì thầm bên tai Hàng Tiểu Ý: “Nếu sau này có con, nhất định chúng ta phải viết lên cửa, cấm Hàng Vũ Hằng ngu ngốc, trí tuệ kém phát triển đi vào!”

Hàng Tiểu Ý ngồi giữa hai người, cười khan ha ha cả buổi: “... Thành Hi, người ta đều nói cháu trai bên ngoại thường giống cậu.”

Khuôn mặt tuấn tú của Thiệu Thành Hi cứng đờ: “... Không phải em vẫn còn anh hai sao.”

“Nhỡ đâu?”

Thiệu Thành Hi im lặng rất lâu: “Nếu anh nói anh sẽ tặng nó cho anh ba, em có cảm thấy anh rất nhẫn tâm không?”

Đến lượt Hàng Tiểu Ý im lặng: “Thật ra nếu đứa trẻ có thể khoẻ mạnh lớn lên, đưa cho anh ấy nuôi cũng không sao, nhưng anh cam đoan sống trong vòng tay của anh ba, đứa trẻ có thể trưởng thành?”

Thiệu Thành Hi tiếp tục im lặng, rất lâu sau mới mở miệng: “Bây giờ em không thể cắt đứt quan hệ máu mủ với anh ta sao?”

Vẻ mặt Hàng Tiểu Ý đau khổ: “Chỉ sợ là đã muộn rồi.”

Nhất thời hai người rơi vào câu chú ngữ cháu trai bên ngoại sẽ giống cậu, không thoát ra được.

*

Sau khi Đồng Tâm thi đấu xong, Thiệu Thành Hi và Hàng Tiểu Ý liền trở về, hai người cũng đã có giấy chứng nhận kết hôn, tất nhiên không thể thiếu hôn lễ được, thiết bị phòng ốc cũng được nâng cấp, mỗi ngày một việc cực kì bận rộn.

Thiệu Thành Hi bận rất nhiều việc, vì vậy trong thời gian rảnh rỗi Hàng Tiểu Ý cũng biến thành con quay quay qua quay lại, thỉnh thoảng ba mẹ hai bên vẫn cùng nhau ăn cơm uống trà, bàn bạc chuyện hôn lễ.

Đối với những việc này Hàng Tiểu Ý cũng không có yêu cầu gì nhiều, vấn đề này phô trương như vậy cũng do phụ huynh hai nhà thích thì làm, cô cũng đành thuận theo thôi, vốn định nói để bọn họ quyết định là được rồi, nhưng bốn vị trưởng bối đều không đồng ý, nói một trong hai người phải có mặt ở đây, vì ý kiến của mọi người khó tránh khỏi có sự bất đồng, cần người xác nhận.

Vì vậy việc uống trà chỉ mất một lúc đã trở thành cuộc bàn luận đầy hứng khởi.

Ba Thiệu: “Chúng ta tổ chức tiệc rượu ở khách sạn A đi.”

Mẹ Thiệu: “Hay là khách sạn B đi, hình như chỗ đó vừa được sửa sang lại.”

Ba Hàng: “Nghe nói đồ ăn chỗ đó cũng không tệ.”

Mẹ Hàng: “Tôi cảm thấy ABC đều rất tốt, chi bằng chọn D đi.”

Ánh mắt mọi người đổ dồn về phía Hàng Tiểu Ý.

Hàng Tiểu Ý cười gượng hai tiếng, vội vàng nhắn tin: “Việc chọn khách sạn nên nghe ai?”

Thiệu Thành Hi nhắn lại: “Nghe em.”

Hàng Tiểu Ý âm thầm mắng anh, vất vả ngẩng đầu lên, lúng túng cười: “Hay là chọn A đi ạ…”

“B…” Hàng Tiểu Ý quan sát sắc mặt của mọi người, lắp bắp nói: “C…Hay là D ạ?” Hàng Tiểu Ý cảm thấy mình sắp khóc đến nơi rồi.

“Ấy, chúng ta mỗi người có một ý kiến riêng, muốn Tiểu Tiểu làm theo ý mình, không phải là đang làm khó con bé sao?” Mẹ Thiệu đứng ra giải thích hộ Hàng Tiểu Ý, lập tức cô cảm thấy bà như thiên sứ giáng trần vậy.

Mọi người nghe xong thấy cũng có lý, vì vậy Hàng Tiểu Ý bị bỏ qua một bên, mọi người tiếp tục bàn luận, cuối cùng thống nhất hỏi: “Tiểu Tiểu, chúng ta chọn khách sạn E nhé, con thấy thế nào?”

Hàng Tiểu Ý cười hùa theo: “Tốt, rất tốt ạ, con rất thích.”

“Được, vậy chọn khách sạn E.”

Từ đó Hàng Tiểu Ý liền biến thành đồ trang trí, mỗi lần đi ra ngoài cùng mọi người đều là đồ trang trí có số hưởng thụ đồ ăn ngon, các loại trà, bánh ngọt, tất tần tật các loại đồ ăn, hương vị phong phú đều có đủ cả, vì vậy mọi người đều cố gắng phát huy sức ăn của mình.

Hơn nữa sau khi đến ở nhà Thiệu Thành Hi, vì hôn lễ mà Thiệu Thành Hi không có thời gian rảnh, mỗi ngày đi làm về rất khuya, lúc về nhà, mẹ Thiệu lại làm đồ ăn ngon tẩm bổ cho anh, ngược lại thì Hàng Tiểu Ý dành thời gian cả ngày để ăn và ngủ, vì vậy sự thật phũ phàng là cô mập lên rất nhanh….


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 70 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: banhbaosua, điềm điềm 1002, Gấu Mina, hautlym, Pegau123, Thanhnghia68 và 1103 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Khi vật hi sinh trở thành nữ chính - Tư Mã Duệ Nhi

1 ... 28, 29, 30

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 149, 150, 151

3 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 19, 20, 21

4 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

5 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 1)

1 ... 176, 177, 178

6 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

7 • [Cổ đại] Nô gia không hoàn lương - Cật Thanh Mai Tương Nha

1 ... 20, 21, 22

8 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C900

1 ... 131, 132, 133

9 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 182, 183, 184

10 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

11 • [Cổ Đại Huyền Huyễn] Chiêu Diêu - Cửu Lộ Phi Hương

1 ... 27, 28, 29

12 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 124, 125, 126

13 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C67]

1 ... 25, 26, 27

14 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

15 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 27, 28, 29

16 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ nhà nghèo Bán phở heo

1 ... 9, 10, 11

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

18 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

19 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

20 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107



Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 418 điểm để mua Sóc nhảy múa
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 649 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 397 điểm để mua Sóc nhảy múa
Shop - Đấu giá: Nminhngoc1012 vừa đặt giá 624 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Nminhngoc1012 vừa đặt giá 617 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
Aka: Cần nâng giá hơm :">
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 1071 điểm để mua Cặp nhẫn kim cương
Shop - Đấu giá: Thải Nhi vừa đặt giá 514 điểm để mua Cô gái phép thuật 2
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 594 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 587 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
Công Tử Tuyết: ssngoc ơi ss nhường em cái nhẫn xanh này đi, trong shop vẫn còn một cái xanh đấy ạ
Shop - Đấu giá: Nminhngoc1012 vừa đặt giá 558 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 531 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 1019 điểm để mua Cặp nhẫn kim cương
Shop - Đấu giá: Nminhngoc1012 vừa đặt giá 504 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
TửNguyệtLiên: Đã có chương mới, mọi người ủng hộ với nha ^^ viewtopic.php?t=410922&p=3383693#p3383693
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 327 điểm để mua Ếch che nắng
Hạ Quân Hạc: =))
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 480 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Nminhngoc1012 vừa đặt giá 456 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 434 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 412 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 391 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 956 điểm để mua Cặp nhẫn kim cương
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là cô nàng nào trong "Tam sinh tam thế: Thập lý đào hoa"
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 248 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 909 điểm để mua Cặp nhẫn kim cương
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 250 điểm để mua Quà sinh nhật
Lãnh Băng Hy: Hi
Shop - Đấu giá: thienbang ruby vừa đặt giá 248 điểm để mua Hoa cúc trắng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.