Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 110 bài ] 

Bạo quân, thiếp vốn khinh cuồng! - Yên Mộc

 
Có bài mới 19.06.2017, 15:31
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Giảo Hồ Bang Cầm Thú
Đại Thần Giảo Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 15.03.2016, 15:29
Tuổi: 19 Chưa rõ
Bài viết: 1103
Được thanks: 3137 lần
Điểm: 11.09
Có bài mới Re: [Xuyên không] Bạo quân, thiếp vốn khinh cuồng! - Yên Mộc - Điểm: 41
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



Chương 67: Thẩm phủ gặp nạn

Edit: Tử Liên Hoa 1612

Hai người kinh ngạc ngẩng đầu, trên núi giả, hai nam nhân cường tráng mặc áo dệt bằng gai vẻ mặt giận dữ nhìn chằm chằm các nàng, nhìn thấy Bùi Sắt, hai gã gia đinh hơi sửng sốt, sắc mặt có chút cổ quái. Bùi Sắt và Bùi Nhiên nhìn nhau, hai người nhân cơ hội này, một người tung ra mê dược, một người đoạt kiếm, thuần thục kiềm chế hai gã cường tráng kia.

Động tĩnh bên này kinh động đến những người khác, bọn họ nhìn sang, nhìn thấy một màn bên này, bốn năm người nhanh chóng vọt ra, tới bắt hai người Bùi Sắt và Bùi Nhiên.

Trong lòng âm thầm kêu khổ, hai người nhanh chân chạy, chỉ tiếc, lúc hai người tới đây không có cưỡi ngựa, bước chân của hai cô nương sao bì được mấy nam nhân cao lớn kia.

Không lâu sau, hai bên liền đấu lại với nhau, công phu của Bùi Sắt dùng để đối phó một tên gia đinh thì tương đối dễ dàng, nhưng hiện tại, những người này hiển nhiên đều là người luyện võ, chiêu chiêu tàn nhẫn, mà Bùi Nhiên ở phía sau nàng lại không biết võ công, thời gan gần nửa chung trà, hai người liền bị một đám người kia giữ chặt, lôi vào tòa nhà kín cổng cao tường.

"Các ngươi đi vào"

Đối phương thô lỗ nhét bọn họ vào một căn phòng tối, đập vào mặt chính là khí ẩm và mùi nấm mốc, hôi chết người, có lẽ nơi này là nơi chuyên giam giữ người.

"A Sắt, muội không sao chứ?"

Trong bóng tối, Bùi Nhiên đỡ nàng dậy, bởi vì trước mắt đen thui, Bùi Sắt căn bản không nhìn rõ bất cứ thứ gì, thật vất vả nâng Bùi Nhiên dậy, hai người mò mẫm trong phòng tìm một chỗ coi như sạch sẽ mà ngồi xuống .

Ước chừng qua hai, ba canh giờ, hai người đói bụng đến hốt hoảng, nhưng bên ngoài im ắng, hiển nhiên là không có người.

Cũng không biết rốt cuộc đã qua bao lâu, hai người nhiều lần đói đến tỉnh lại, lúc không thể nhịn được nữa thì đột nhiên một tiếng mở khóa "Rắc rắc" vang lên, tinh thần hai người bị chấn động.

"Két" một tiếng, cửa được mở ra, ánh sáng mãnh liệt chiếu vào, Bùi Sắt và Bùi Nhiên không nhịn được che mắt lại. Một hồi lâu, khi hai người ngẩng đầu nhìn về ngưỡng cửa, chỉ thấy một nam tử mặc hắc bào, bộ mặt uy nghiêm đứng đó. Nhìn bộ dáng và mái tóc hoa râm của ông rõ ràng tuổi đã hơn sáu mươi, nhưng cho dù đã già, thân thể của ông xem ra vẫn khỏe mạnh như cũ. Một đôi con ngươi trải qua tang thương, nhìn về phía hai nàng, lúc dừng ở trên mặt Bùi Sắt, thân thể đột nhiên chấn động, suýt nữa xụi lơ.

Người phía sau lưng thấy thế, vội vàng đỡ lấy thân thể ông gọi một tiếng"Lão gia" , Bùi Sắt nhìn thoáng qua lão nhân kia, nghĩ, có lẽ người kia chính là ông cụ trong miệng lão bà kia, cũng chính là ngoại công của thân thể này.

Thật lâu sau ông cụ mới trở lại bình thường, đôi mắt vẫn luôn nhìn chằm chằm vào Bùi Sắt không buông:"Mang các nàng ra ngoài."

Giọng nói của ông cụ mang theo chút run rẩy, ánh mắt sáng quắc, mơ hồ còn mang theo cảm xúc phức tạp.

Gia đinh ở phía sau lĩnh mệnh, liền dẫn theo Bùi Sắt và Bùi Nhiên đi ra ngoài.

Được hô hấp trong bầu không khí trong lành, hai người chợt cảm thấy cả người cũng nhẹ nhàng khoan khoái không ít, cả người đều là mùi hôi thối, thật sự khiến cho người ta thấy khó chịu.

Bị bọn gia đinh ấn quỳ trên mặt đất, đầu gối tiếp xúc với lạnh lẽo khiến người ta không nhịn được mà hít khí lạnh.

"Nói, các ngươi là ai?" Ông lão hỏi, đồng thời tầm mắt vẫn luôn dừng ở trên mặt Bùi Sắt.

Mặc dù đã được bà bà kia báo trước cho nhưng mà giờ phút này nhìn thấy phản ứng của ông cụ, hẳn là cũng không vô tình như vậy, do dự mãi, Bùi Sắt vẫn là quyết định nói ra sự thật.

"Không biết lão gia đã nghe qua cái tên Thẩm Ngâm Hà hay chưa?" Nhịn xuống khó chịu trong người, Bùi Sắt nhìn chằm chằm ông cụ hỏi.

Thân thể của ông cụ chợt run lên, chăm chú nhìn Bùi Sắt và hỏi: "Ngươi là gì của nàng?"

"Thẩm Ngâm Hà là phu nhân của nhà tiểu nữ, còn đây là nữ nhi của phu nhân, hơn mười năm trước, lúc phu nhân qua đời đã nói ra thân thế của mình, nói mình là người của thôn Lục Hà, vì vậy chúng tiểu nữ mới tìm đến nơi này."

"Qua đời?"

Vừa nghe đến tin tức này, bàn tay được giấu trong tay áo của ông cụ chợt nắm thật chặt lại, gân xanh nổi lên, trong nháy mắt đó, Bùi Sắt chú ý tới ánh sáng trong mắt ông trong giây lát lụi tàn, trong nháy mắt ông cụ như già đi hơn mười tuổi.

"Qua đời......"

Thẩm Ý Chi tự mình lẩm bẩm, chợt dời tầm mắt nhìn về phía Bùi sắt, trong mắt bắn ra lửa giận: "Người tới, nhốt hai nha đầu này lại, không có sự phân phó của ta, ai cũng không được để họ rời đi?"

"Vâng."

Hạ nhân đỡ Thẩm Ý Chi rời đi, lập tức có hai gia đinh cường tráng tiến lên giữ chặt hai người Bùi Sắt và Bùi Nhiên, một lần nữa lôi vào nhốt ở trong phòng tối, mặc cho kêu gọi thế nào đều vô dụng.

"Có lầm hay không, thậm chí cháu ngoại của mình đều không nhận?"

Trong bóng tối, Bùi Nhiên hiển nhiên chưa hết giận, hướng về phía bên ngoài chửi mắng.

Bùi Sắt thở dài, đi về phía góc phòng ngồi xuống, nói: "Chỉ sợ ngoại công là quá bi thương, cho nên mới phải hận sâu đậm."

"Nhưng tóm lại muội vẫn là cháu ngoại của ông ta, coi như phu nhân có bất kỳ sai lầm gì, vậy thì chuyện cũng đã qua, hơn nữa, phu nhân cũng đi rồi, dù là thâm thù đại hận gì cũng có thể tiêu tan, hơn nữa phu nhân vẫn là con gái ruột của ông ta , máu mủ tình thâm, sao lại độc ác như vậy được?"

"Ai biết được." Bùi sắt tựa vào trên tường, chỉ cảm thấy thân thể cực kì vô lực, hồi lâu mới nói: "Chuyện của mẫu thân, có lẽ không có đơn giản như vậy."

Đến cùng là chuyện gì khiến cho ông cụ tức giận nhiều như vậy, hơn nữa đã qua mấy chục năm rồi, hận ý lại không giảm chút nào, cho đến khi lần đầu nhìn thấy đứa cháu ngoại là nàng thì hận vẫn chưa tan.

Ước chừng lại qua một canh giờ, có người vội vàng đưa đồ ăn đến.

Lúc này hai người mới biết, thì ra gian phòng tối này còn có một cửa sổ nhỏ, nhưng đã bị che đi, mở ra thì có thể thấy được ánh sáng bên ngoài.

Đồ ăn rất đơn giản, một chén cơm, hai cái bánh bao, không có món ăn nào khác.

Đối với hai người đã bụng đói kêu vang, bất chấp cơm có khó nuốt hay không cũng nhanh chóng sạch bách.

Mặc dù có thức ăn lót dạ, nhưng đến tối, hai người vẫn gặp khó khăn.

Trời đang rất lạnh, không thể ngủ dưới đất được, mấy ngày trước còn có bão tuyết, ngày mùa đông rét như vậy thân thể ai mà chịu cho nổi?

Quả nhiên không lâu sau, tay chân hai người đã cóng đến chết lặng, cứ tiếp tục như vậy, đừng nói cả đêm, cho dù là nửa đêm cũng không chịu đựng được.

Hai người ôm thân thể lẫn nhau để sưởi ấm, nhưng vẫn cóng đến sợ, đành phải ở trong không gian chật hẹp bắt đầu chạy bộ, thân thể cuối cùng ấm lên một chút, đột nhiên nghe "Rắc rắc" một tiếng, có người mở cửa.

Hai người vẻ mặt vui mừng, trông mong nhìn về phía cửa.

Người đứng ở cửa là một gia đinh, tay nắm ngọn đuốc, hai người còn chưa kịp mừng rỡ, đã có gia đinh khác đi vào túm cả hai kéo ra ngoài.

Còn chưa hiểu được chuyện đang xảy ra thì cả hai đã bị bắt đến đại đường, ngẩng đâu lên thì thấy lão gia tử Thẩm Ý Chi ngồi trước mặt.

"Ngân Hà, đứa con gái bất hiếu mi còn có gan trở về ư? Ta đã nói rồi, về sau bất kỳ kẻ nào, chỉ cần có một chút liên quan đến Thẩm Ngân Hà, ta thấy ai thì nhất định không để kẻ đó sống sót!" Thẩm Ý Chi được hạ nhân nâng dậy, đứng ở đại đường, đôi con ngươi lấp lánh hữu thần nhìn về phía Bùi Sắt Bùi Nhiên đang bị đè xuống đất.

"Hôm nay nghịch nữ mi lại còn dám để thứ nghiệt chủng này về đây, đừng tưởng rằng nó chết rồi thì có thể được ta tha thứ, nghịch nữ này, ta quyết không nuông chiều! Người đâu! Mang gia pháp ra đây."

Một hàng băng ghế dài có đóng đinh được mang ra, những cây đinh rậm rạp chằng chịt khiến Bùi Sắt Bùi Nhiên biến sắc.

"A Sắt......" Ngay cả giọng nói của Bùi Nhiên cũng run rẩy.

Bùi Sắt nuốt nước miếng một cái, nhìn khuôn mặt vô tình của Thẩm Ý Chi, giận dữ nói: "Chúng ta chỉ là ngoại tôn của Thẩm gia, không thể coi là người của Thẩm gia, vả lại các ngươi không sinh ra ta, không nuôi ta, ngươi làm thế là lạm dụng tư hình, làm trái vương pháp!"

"Vương pháp? Ở chỗ này Thẩm Ý Chi ta chính là vương pháp! Người đâu, hành hình!"

Có gia đinh tiến lên kéo Bùi Sắt Bùi Nhiên đè xuống ghế, sắc mặt cả hai đại biến, trong nháy mắt đã trắng bệch như tờ giấy.

Làm sao hai người có thể lường được, chỉ muốn tìm một nơi yên bình để sống, không ngờ lại gặp chuyện, hơn nữa họ hoàn toàn không hiểu đầu đuôi, cứ thế mà bị đè xuống thi hành gia pháp, sao hai người có thể chấp nhận được?

"Phụ thân, a tỷ ra đi nhiều năm như vậy, tuy mắc sai lầm, nhưng cũng đã tan thành mây khói rồi."

Phía sau lão nhân là một người nam tử trung niên, một thân hoa phục, mặt mày tuấn tú, lúc trẻ tuổi cũng có thể coi là người cực kỳ đẹp trai, hắn tiến lên một bước đứng ở sau lưng Thẩm Ý Chi, nhìn về phía Bùi Sắt Bùi Nhiên, vẻ mặt lo lắng.

"Ngươi thì biết cái gì, ta muốn cho người của Thẩm gia đời đời kiếp kiếp biết rằng, làm trái với gia quy của tổ tiên, đến cuối cùng sẽ có kết quả thế nào. Hành hình!"

Mệnh lệnh hạ xuống, gia đinh liền dùng lực ấn hai người xuống ván đinh.

Nhìn thấy đinh dài bén nhọn ngay trước mặt, trong đầu Bùi Sắt chỉ còn lại bản năng muốn được sống, tay của người kia còn đặt trên vai, nàng hít sâu một cái, lập tức lùi ra phía sau, tung một cú ném qua vai, mạnh mẽ vứt tên gia đình vào tấm ván đinh nhọn.

Một tiếng hét thảm vang dội bầu trời, Bùi Sắt không nghĩ ngợi nhiều, tung một cước đá tên gia đinh đang đè Bùi Nhiên vào ván, gia đinh kia may mắn bị gạt ngã. Nhân cơ hội này, Bùi Sắt kéo Bùi Nhiên chạy thục mạng về phía cửa.

Sau lưng có tiếng gió đánh úp tới, gia đinh đuổi theo sát phía sau, ở cửa có một người nhào lên, Bùi sắt thấy một tên đạp một tên, một bên khác, Bùi Nhiên đã dùng sức chạy đi mở cửa.

"Két" một tiếng cửa mở trầm đục vang lên, Bùi Nhiên đứng ở cửa hét lên với Bùi Sắt: "A Sắt, mau ——"

Không kịp suy nghĩ, Bùi Sắt đạp vào hạ thân của một gia đinh, chạy ra cửa.

Tình thế biến hóa quá nhanh, vì họ chỉ là hai nữ tử, bọn gia đinh mới không để ý, vô tình lại giúp hai người dễ dàng trốn thoát.

Đường đi tối đen như mực, tiếng la hét ầm ĩ sau lưng càng ngày càng gần, nhờ có ánh đuốc, cả hai mơ hồ nhìn thấy có một chiếc xe ngựa đang đỗ ở phía trước.

Chạy bằng xe ngựa dù sao cũng nhanh hơn chạy bộ đúng không?

Không kịp nghĩ nhiều, Bùi Sắt rút trâm đỏ trên đầu, kéo Bùi Nhiên liều mạng hô lên: "Đợi muội chế ngự người bên trong xe ngựa, tỷ đánh xe chạy đi."

Bùi Nhiên đồng ý một tiếng, hai người nắm tay nhau chạy nhanh về phía xe ngựa.

Ngoài đầu xe ngựa không có phu xe, Bùi Sắt nhảy lên xe ngựa, vọt thẳng vào trong.

Chỉ là vừa vén rèm lên, bàn tay nắm trâm cài vừa giơ lên cao liền bị bắt lấy, đôi môi giật giật, nhìn người nọ thật lâu nói không nên lời.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tử Liên Hoa 1612 về bài viết trên: antunhi, xichgo
     

Có bài mới 19.06.2017, 21:04
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 24.11.2014, 08:31
Bài viết: 80
Được thanks: 52 lần
Điểm: 0.56
Có bài mới Re: [Xuyên không] Bạo quân, thiếp vốn khinh cuồng! - Yên Mộc - Điểm: 1
Ngày nào cũng chờ đk đọc chương mới . Ths tg nhìu nhìu . Mong ngày nào cũng có chứng mới


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn daimanu về bài viết trên: Tử Liên Hoa 1612
     
Có bài mới 19.06.2017, 22:07
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Giảo Hồ Bang Cầm Thú
Đại Thần Giảo Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 15.03.2016, 15:29
Tuổi: 19 Chưa rõ
Bài viết: 1103
Được thanks: 3137 lần
Điểm: 11.09
Có bài mới Re: [Xuyên không] Bạo quân, thiếp vốn khinh cuồng! - Yên Mộc - Điểm: 40
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 68: Bá vương ngạnh thượng cung.

Edit: Tử Liên Hoa 1612

Bên trong xe ngựa, một người đang ngồi xếp bằng, vạt áo đen thẫm rơi trên đất, cả tà áo và tay áo đều dùng tơ vàng tơ bạc thêu đan xen lẫn nhau tạo thành nhiều hoa văn rồng. Những con rồng cuốn lấy nhau bay lên, giương nanh múa vuốt, cả người hắn dù đang nhắm mắt nhưng vẫn toả ra khí phách bức người.

Tay Bùi Sắt run lên, do dự không biết có nên đặt chiếc trâm đỏ này lên cổ hắn hay không.

Nhưng Bùi Nhiên không nghĩ được nhiều, chỉ muốn liều mạng làm bừa để điều khiển xe ngựa. Bùi Sắt vẫn đang do dự, xe ngựa vừa động, cơ thể nàng liền mất thăng bằng nhào vào ngực người nọ, không kịp thu tay lại khiến trâm rơi xuống đất, mà chính nàng cũng bất giác níu lấy vạt áo người nọ mới không bị ngã.

Chỉ là một giây sau đó, nàng liền hối hận.

Bởi vì người bị túm áo chỉ hết sức lạnh nhạt mở mắt, cặp mắt kia lạnh tựa như băng, sắc bén như chim ưng, đôi con ngươi sâu thẳm nhìn lướt qua khuôn mặt Bùi Sắt. Chỉ một cái nhìn lạnh nhạt đã khiến cả người Bùi Sắt căng thẳng, sợ tới không nói nên lời.

Nàng vội vàng đứng dậy muốn lùi lại thì U Ly bỗng đưa tay nắm lấy cổ tay nàng. Vòng tay huyết ngọc kia cũng cứ như vậy liền lộ ra trước mắt U Ly. Bùi Sắt vô thức muốn rút tay lại, thấy không thoát ra được chỉ đành cụp mắt.

“Nàng muốn trốn đi đâu, Vương phi của ta?” Giọng nói của U Ly mang theo chút cười lạnh, lại có chút nghiến răng nghiến lợi.

Bùi Sắt chu miệng, nhưng trước sau vẫn không dám nhìn hắn, ấp a ấp úng một hồi lâu cũng không nói được lời nào. Đúng lúc này đột nhiên xe ngựa bị chấn động rồi dừng lại. Tiếng ngựa hí hoà lẫn với tiếng kêu sợ hãi của Bùi Nhiên, Bùi Sắt kinh sợ, lúc này mới nhớ tới nàng ấy. Có vẻ là người của Thẩm phủ đuổi giết tới nơi rồi.

Nàng ngẩng đầu uỷ khuất nhìn về phía U Ly, U Ly lạnh lùng cho nàng một ánh mắt: “Nếu còn chạy lần nữa, nàng nhất định sẽ phải chết.” Rồi đứng dậy bước xuống xe ngựa.

Chân U Ly vừa bước xuống, Bùi Sắt đã ló đầu ra ngoài xe ngựa. Bùi Nhiên giương mắt nhìn U Ly đi xuống từ bên cạnh mình, đưa mắt nhìn về phía Bùi Sắt, thật lâu sau mới kinh nghi bất định nói: “Tỷ mới không nhìn lầm đó chứ? Đó là.... Nhiếp Chính Vương?”

Bùi Sắt gật đầu, tiếng nói nhỏ như muỗi kêu: “Nhưng không phải là hắn....”

“Các ngươi rốt cuộc là kẻ nào? Vì sao lại đuổi giết không tha hai nữ tử?”

Tiếng của U Ly từ phía sau xe ngựa truyền tới. Bùi Sắt vẫy tay gọi Bùi Nhiên vào trong. Theo ý nàng, có U Ly che chở, chuyện tiếp theo đã không còn cần nàng lo lắng.

Sự thật chứng minh, dự đoán của nàng không hề sai. Hai người ngồi trong xe đợi thời gian gần nửa chén trà, U Ly đã vén rèm đi vào.

Tiếng đánh nhau bên ngoài vẫn còn kéo dài, mà xe ngựa đã từ từ di chuyển. Bùi Sắt không để ý người nào điều khiển xe ngựa, nàng chỉ quay đầu hỏi U Ly: "Ngươi định xử lý những người đó như thế nào?"

U Ly nhìn nàng một cái, bỗng nhiên nở nụ cười khát máu, Bùi Sắt run lên, bất giác kinh hãi trao đổi ánh mắt với Bùi Nhiên, giọng nói lạnh lẽo của U Ly ở phía trước đã truyền tới: "Người làm tổn thương ta, chết! Người làm tổn thương nữ nhân của ta, sống không bằng chết!"

Trong khoảnh khắc đó, lần đầu tiên trong đời, rốt cuộc Bùi Sắt đã tin tưởng lời đồn mà nàng nghe được: “Đương kim Nhiếp Chính Vương, chẳng những xử sự tàn nhẫn quả quyết, mà còn luôn luôn thị huyết, giống như ác ma sống lại.”

Lúc này hai người đã không thể nói gì hơn, vẻ mặt trắng bệch nép ở góc xe ngựa, chỉ có thể suy yếu thở dốc ở đó.

Xe ngựa đi được một lúc, cuối cùng dừng lại trước cửa của một khách điếm. Bùi Sắt biết khách điếm kia, chính là khách điếm mà hai người bị đuổi đi lúc trước.

U Ly ra khỏi xe ngựa đầu tiên, hai người Bùi Sắt và Bùi Nhiên lề mề chậm chạp đi theo phía sau.

Phu xe đã đi trước hỏi chưởng quầy thuê phòng, chỉ là hai bên có xảy ra xung đột, mặc kệ phu xe bằng lòng trả bao nhiêu tiền, thái độ của chưởng quỹ trước sau vẫn rất cứng rắn: “Đã có người bao toàn bộ khách điếm rồi.”

Phu xe kia hiển nhiên là không nhịn được, gác một kiếm ở trên cổ chưởng quỹ, chưởng quỹ kia khẽ run rẩy, lập tức bị dọa sợ đến mức lời nói cũng không mạch lạc: "Vị gia này, mọi chuyện đều có thể thương lượng...... Hay là thế này, ta sẽ hỏi ý người đã bao khách điếm này, nếu như người đó đồng ý để các vị vào ở, tiểu nhân như ta nào dám nói chữ “không”?”

"Còn không đi mau!" Phu xe lên tiếng quát lớn, đúng là một giọng nữ.

Bùi Sắt chuyển mắt nhìn U Ly một cái, chỉ thấy vẻ mặt hắn vẫn luôn bình thản, nàng liền thành thật đi theo sau cùng Bùi Nhiên, nghĩ đến nữ tử kia đúng là quá nhiều nghi vấn.

Chưởng quỹ vội vã lên lầu, chỉ chốc lát sau, chỉ nghe tiếng cửa phòng mở ra, thoáng chốc, đã có người đi ra ngoài.

Người đến là một thiếu niên tuấn mỹ mặc hoa phục, hắn giống như xem xét nhìn xuống dưới một cái, ánh mắt đảo qua từ khuôn mặt của Bùi Sắt và Bùi Nhiên, rơi vào trên người U Ly thì có chút dừng lại, sau đó nói với chưởng quỹ: "Dọn ba gian phòng hảo hạng cho bốn người này, bạc do ta trả."

Chưởng quỹ nghe xong lời này, lập tức cảm động đến rơi nước mắt. Tầm mắt U Ly cũng nhìn về phía thiếu niên, khẽ gật đầu.

Thiếu niên liếc mắt qua, nhưng là nhìn về phía Bùi Sắt sau lưng hắn, sau đó xoay người vào phòng.

Nhìn thấy U Ly đứng trước đưa tới ánh mắt nghi vấn, Bùi Sắt cắn răng bẻ ngón tay, làm bộ không nhìn thấy.

U Ly hừ lạnh một tiếng, sau đó sải bước đi lên lầu.

Bùi Sắt và Bùi Nhiên đều nhận biết thiếu niên kia, cũng chính là người trọ ở khách điếm hôm đó, hôm nay coi như là gặp mặt lần thứ ba.

Đàng hoàng đi theo phía sau lên lầu, chưởng quỹ bắt đầu chia phòng cho mấy người, có thể là thấy không khí giữa mấy người có chút quỷ dị, nhìn Bùi Sắt và Bùi Nhiên giống như tiểu tức phụ ở phía sau hắn, nói: "Hai vị cô nương ở gian phòng này có được hay không?"

Đối với sự sắp xếp của chưởng quỹ, Bùi Sắt cảm động rơi nước mắt, vội vàng cúi đầu, nhanh chóng đi theo Bùi Nhiên vào gian phòng.

"Nàng với bổn vương một phòng."

Cổ tay chợt căng thẳng, trong lòng Bùi Sắt giật mình, còn chưa kịp phản ứng, cơ thể đã bị kéo vào một lồng ngực cứng rắn, nàng nghẹn họng trân trối nhìn U Ly, U Ly cũng không thèm nhìn nàng, trực tiếp ôm eo của nàng, kéo vào phòng của mình.

Nhìn thấy Bùi Sắt bị kéo đi, Bùi Nhiên định tiến lên lại bị nữ phu xe kia cản lại, bất đắc dĩ, nàng ta chỉ đành lắc đầu nhìn về phía Bùi Sắt.

Bùi Sắt khóc không ra nước mắt nhìn ra bên ngoài nhưng tầm mắt bị chặn, chỉ phải kêu khổ trong lòng.

U Ly kéo nàng vào phòng, cũng không cho nàng cơ hội để thở dốc, đè mạnh nàng xuống giường, cúi người hôn xuống.

Bùi Sắt hoảng sợ mở to mắt, nụ hôn vốn dày đặc của U Ly ngay sau đó lại trở thành gặm cắn, nặng nề lưu ở môi nàng một vết cắn, hắn khẽ liếm môi đẩy ra mấy phần, thấy Bùi Sắt đau đến nhe răng nhếch miệng, đột nhiên hắn nở nụ cười khát máu, hỏi: "Thế nào? Nàng còn biết đau?"

Bùi Sắt không dám nhìn hắn, chỉ thử lui ra một chút. Nhưng ngón tay rắn chắc như sắt của U Ly kiềm chế ở ngang hông của nàng, khiến nàng không cử động được chút nào, sau đó người nàng run lên không ngừng, vuốt môi, ủy khuất nhìn về phía U Ly nói: "Nhiếp Chính Vương..."

"Câm miệng! Nàng cho rằng giả bộ đáng thương thì bổn vương sẽ bỏ qua cho nàng sao?" U Ly cười lạnh, ngón tay hơi động kiềm chế chặt eo nàng, ngay sau đó một tay lại cầm hai tay của nàng, cả người cũng áp lên.

Bùi Sắt bị ép tới thở không nổi, cả người bị giam cầm không cử động được, chỉ đành phải tố cáo nói: "Ngươi thân là Nhiếp Chính Vương, vậy mà lại làm thế với một nữ nhân yếu đuối, không sợ bị người trong thiên hạ khinh bỉ hả?"

"Nữ nhân yếu đuối?" Ánh mắt U Ly nhìn lướt qua mặt nàng một lượt, giống như vừa nghe được chuyện cười động trời nào đó, cười lạnh nói: "Nữ nhân yếu đuối có thể ở trước mắt bổn vương chạy trốn? Nữ nhân yếu đuối có thể giả chết để lừa gạt tất cả mọi người? Nữ nhân yếu đuối mà ở bên ngoài một tháng lại có thể câu tam đáp tứ?"

Liên tiếp hỏi ba vấn đề, khiến Bùi Sắt mặt đỏ tới mang tai, hai câu trước nàng còn có thể miễn cưỡng thừa nhận, nhưng câu cuối thì dù như thế nào nàng cũng không thể thừa nhận được: "Cái gì mà câu tam đáp tứ? Ta câu tam đáp tứ lúc nào hả?”

"Còn không thừa nhận?" U Ly gần như nghiến răng nghiến lợi, chợt xé áo ngoài của nàng: “Vừa rồi ngươi với tên nam nhân kia liếc mắt đưa tình, ngươi tưởng bổn vương không biết sao?"

"Ta..." Bùi Sắt tức giận thiếu chút nữa thì hộc máu. Nam nhân này có cần phải không có sức phán đoán như vậy không? Nhìn thấy áo ngoài sắp bị tay hắn xé thành mảnh vụn, mặt nàng như gan heo nói: "Nhiếp Chính Vương, không phải ngài nói dáng người của ta “Thái Bình” hay sao? Mà bây giờ ngài lại cảm thấy hứng thú với thân thể “Thái Bình” này? Không lẽ là uống nhầm thuốc gì?"

"Bổn vương uống nhầm thuốc?" Vẻ mặt U Ly lạnh lùng, con ngươi sâu thẳm nhìn chằm chằm nàng, đen mặt nói: “Ban đầu là ai đối với “pin số bảy” cũng có thể bá vương ngạnh thượng cung? Ngươi có thể, vì sao bổn vương không thể?"

Hắn nói xong lại tiếp tục xé áo ngoài của Bùi Sắt, mắt thấy tình thế đã hoàn toàn bị đối phương nắm trong tay, Bùi Sắt tránh thoát không được, chỉ đành phải la hét to: "Không được! Ngày đó ta làm là do trúng độc, nhưng hôm nay rất thanh tỉnh, làm sao có thể tính… Này! Không cho phép xé..."

Bùi Sắt thở hổn hển, bởi vì tức giận nên gương mặt đỏ bừng.

"Trúng độc?" U Ly đột nhiên dừng lại động tác trên tay, cúi người ở cần cổ nàng nói: "Bổn vương thật không biết đã trúng độc từ khi nào..."

Cả người Bùi Sắt khựng lại, còn chưa kịp hiểu ý tứ của hắn, hắn liền thừa dịp gặm cắn cổ nàng, đôi môi ấm áp khiến cho nàng run rẩy một hồi. Hài lòng với phản ứng của nàng, khóe môi hắn khẽ cong lên, vươn tay sờ lỗ tai của nàng.

Cảm giác nhẵn nhụi mềm mại, cơ thể U Ly không khỏi cứng đờ, không thể tin nổi nhìn chằm chằm Bùi Sắt nói: "Nàng không mang mặt nạ sao?"

Bùi Sắt đang trốn tránh gặm cắn, nghe hắn nói thế, trong lòng khẽ động, ngay sau đó cực kỳ hả hê nói: "Không lẽ bây giờ ngài mới biết? Ta tưởng Nhiếp Chính Vương ngài không có gì là không thể, bây giờ ngay cả gương mặt ta cũng không nhận ra, quả nhiên ngài đã già rồi, thị lực cũng bị giảm.”

"Già? Nàng dám nói bổn vương già sao?"

U Ly thở hổn hển, hoặc là không làm, đã làm thì làm cho xong , đứng dậy cởi áo khoác trên người ra, Bùi Sắt trợn mắt nhìn động tác của hắn, miệng cũng có thể nhét vừa một quả trứng gà. Nhưng mà nàng cũng phản ứng nhanh chóng, động đậy thân thể từ dưới tay U Ly chui ra, chạy về phía cửa.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tử Liên Hoa 1612 về bài viết trên: Windyphan, antunhi, hh09, xichgo
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 110 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Alandney, chuot tery, Huỳnh thị ánh Hoa, Kanila64, Katelee, kattun tun, Lala1299, na na nguyễn, Ngôn_Alois, sky Sơn Tùng, sujuno1, thuy dung, Trucninina, Vienvien, ú nu ú nù và 500 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

8 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

12 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

13 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

14 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

17 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

19 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

20 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16



Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 238 điểm để mua Coffee Love
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 387 điểm để mua Mặt trời
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 457 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 230 điểm để mua Couple 5

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.