Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 97 bài ] 

Tim đập trên đầu lưỡi - Tiêu Đường Đông Qua

 
Có bài mới 13.06.2017, 22:18
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 23.01.2016, 19:50
Tuổi: 18 Nữ
Bài viết: 393
Được thanks: 1667 lần
Điểm: 30.08
Có bài mới Re: [Hiện đại] Tim đập trên đầu lưỡi - Tiêu Đường Đông Qua - Điểm: 62
Chương 77

Editor: Trà sữa trà xanh

Lâm Khả Tụng múc một ít tương hoa quả mà mình điều chế, đút cho Giang Thiên Phàm.

"Như thế nào? Như thế nào?" Cô trợn to hai mắt nhìn anh, dáng vẻ ngước đầu giống như là một con sóc con chờ đợi hạt thông rớt xuống.

"Ừ, xử lý thịt bò đi." Giọng nói của Giang Thiên Phàm vẫn lạnh lùng như cũ, chỉ là bờ môi mềm mại hơn bình thương khiến Lâm Khả Tụng biết tâm tình của vị đầu bếp đang rất tốt.

"Vâng!"

Lâm Khả Tụng lưu loát theo hoa văn của thịt bò, cắt thịt bò thành từng mảnh từng mảnh lớn nhỏ vừa vặn.

Nét mặt của cô rất chuyên chú bình tĩnh, không kém Jessica và Elis chút nào.

Mà Giang Thiên Phàm ở một bên đã bắt đầu xử lý phần thịt lồi ra xương ngực của gà tây.

Anh cắt nát phần thịt đó, rồi quấy đều cùng dầu ô liu với đồ gia vị khác, rồi lấy bọc nilon bảo quản.

Mỗi một hành động của họ khiến người ta không đoán ra, giống như mỗi một sự kiện không có liên lạc với nhau, nhưng cố tình ngay ngắn trật tự.

Thời gian chầm chậm trôi qua, áp lực cũng theo đó tăng lên.

Còn nửa giờ nữa, người dự thi ở hai bên nhất định phải hoàn thành tất cả trước bữa ăn.

60 phần khai vị, còn phải có ba loại, hơn nữa còn phải nấu món chính và món điểm tâm, đối với đầu bếp nào mà nói là "Nhiệm vụ không thể hoàn thành".

Nhưng Jessica và Elis đã bắt đầu trang trí đĩa ăn. Từng cái giơ tay của họ đều có khí chất, khiến ban giám khảo ở bên ngoài cách tường thủy tinh tràn đầy chờ mong.

Mà Giang Thiên Phàm và Lâm Khả Tụng vẫn đang "tiến hành " như cũ.

Giang Thiên Phàm đang tưới nước sốt lên sò biển, mặc dù thời gian sắp hết, động tác của anh vẫn thong dong mà trầm ổn.

Lâm Khả Tụng trang trí bàn sò biển, rồi đặt chúng lên xe thức ăn.

Tiếp theo là thịt bò, cô lấy thịt bò cuốn từ trong lò nướng ra, cùng với Giang Thiên Phàm chiên nó. Giang Thiên Phàm phụ trách gia vị, mà Lâm Khả Tụng phụ trách quan sát độ lửa.

Lâm Khả Tụng chỉ cần nhẹ nhàng "Ừ" một tiếng, Giang Thiên Phàm đã biết cô trở mặt thịt rồi.

Lâm Khả Tụng có hai mươi mấy phần thịt bò cần trở mặt, mà gia vị Giang Thiên Phàm cần dùng không phải chỉ một loại.

Cảnh tượng như vậy làm khán giả khẩn trương thay bọn họ. Dù sao một người không nhìn thấy, một người mới vào nghề, bọn họ có thể chịu nổi áp lực này mà không làm hỏng mọi thứ không?

Nhưng mười mấy giây đã qua, người xem cùng ban giám khảo lại phát hiện, Giang Thiên Phàm và Lâm Khả Tụng không rối loạn, ngược lại giống như là hai người đang đánh đàn piano, mặc dù tiết tấu rất nhanh nhưng từng âm phù đều đập vào vị trí chính xác, quan trọng nhất là bài hát này hài hòa vui vẻ.

Bày bàn trước, Lâm Khả Tụng và Giang Thiên Phàm theo thường lệ thưởng thức thịt bò cuốn một lần trước.

Khi Lâm Khả Tụng dùng dao ăn cắt thịt bò cuốn ra rồi đưa vào trong miệng, Giang Thiên Phàm lại giữ chặt cổ tay cô: "Không cần đầu lưỡi nữa hả?"

"A! Ồ!" Lâm Khả Tụng dùng sức thổi thổi thịt bò cuốn, vừa muốn đưa vào trong miệng, Giang Thiên Phàm lại gõ một cái trên đầu cô.

"Ở đây ai là đầu bếp chính?"

"Anh!" Lâm Khả Tụng vội vàng nhét thịt bò vào miệng anh.

"Ừ." Giang Thiên Phàm gật đầu một cái.

Lâm Khả Tụng lập tức vui mừng đưa nem rán tới.

Giang Thiên Phàm phụ trách ghim nem rán, mà Lâm Khả Tụng bắt đầu bày trí bàn.

Rốt cuộc khi đồng hồ chạm mốc mười hai giờ, món khai vị đã chuẩn bị xong, được đưa đến bàn ăn của ban giám khảo.

Mỗi một món ăn được trang trí rất tinh mỹ. Khác với "Đại sư tú", những món khai vị trước mắt đều có màu sắc đẹp mắt, hấp dẫn con mắt, làm cho khẩu vị của người ta mở rộng ra.

Ban giám khảo đều có vẻ mặt quý trọng, sửa sang xong khăn ăn, cầm dao nĩa lên, cực kỳ nghiêm túc bắt đầu thưởng thức.

Lúc này, Winston đi tới ghế ngồi của khách quý. Ngài cười nhìn Montgomery nói: "Đầu bếp chánh Montgomery thân ái, có phải ngài cũng rất muốn nếm thử những món khai vị này?"

Montgomery liếc Winston một cái: "Nếu như mà tôi nói tôi rất muốn, anh sẽ mời tôi ăn sao?"

"Dĩ nhiên." Winston cười vỗ tay thành tiếng, nhân viên làm việc đẩy xe đẩy tới trước mặt Montgomery: "Tôi rất vinh hạnh mời ngài là giám khảo đặc biệt hôm nay, thay mặt mọi người phê bình ba món ăn khai vị trước mắt."

Ánh mắt của Montgomery sáng lên, ông bày ra bụng bự của mình, nhất thời vang lên một hồi tiếng cười.

Món ăn thứ nhất, là nem rán kiểu Trung Quốc.

Montgomery gắp nem rán của Jessica và Elis trước, nhìn một chút: "Ừ—— trang trí giống món ăn cao cấp ở nhà hàng Pháp. Vẻ ngoài rất tinh xảo, chỉ là to hơn ngón tay của tôi một chút mà thôi. Nhưng nhỏ như vậy sẽ khiến nem rán gặp phải hai vấn đề. Thứ nhất, vỏ ngoài quá mỏng, mặc dù rất giòn, nhưng cũng rất dễ nát. Thứ hai, nguyên liệu bên trong có đầy đủ không.

Không có người nào hi vọng khi cắn xuống một cái, chỉ nếm được lớp ngoài giòn nhưng không đầy đủ mùi vị để kích thích vị giác. Nhưng trước mắt mà nói, điều thứ nhất hẳn không phải là vấn đề. Bởi vì nem rán có màu vàng vui mắt, không có bất kỳ chỗ nào bị cháy sém."

Nói xong, Montgomery cắn một miếng, phát ra một tiếng rắc rắc thanh thúy.

Ông nửa ngước đầu, phát ra một tiếng cảm thán: "A, thật quá mỹ vị rồi! Dưa leo non mới mát mẻ, nấm trơn mềm, còn có tôm tươi ngon, làm cho người ta thật chờ mong món chính. Ba loại tương liêu, tương hương thảo pho mát, tương cay còn có mùi vị thanh nịnh khéo nói tương tư rượu hải sản đều rất tuyệt! Phải biết nem rán kiểu Trung Quốc là món Giang Thiên Phàm tâm đắc, thế mà Jessica và Elis lại có thể nấu ngon như vậy, cậu gặp nguy hiểm rồi, Thiên Phàm!"

Tất cả mọi người đều nhìn về tường thủy tinh.

Giang Thiên Phàm lại giống như không nghe được vẫn đều tay xào trộn, mà Lâm Khả Tụng thì ở một bên làm gia vị.

"Màu sắc như thế nào?"

"Cũng đã tám phần chín!"

Montgomery rất thất vọng nhún vai: "Thôi, vĩnh viễn không có gì có thể làm cho cậu ta sinh ra cảm giác nguy hiểm. Tôi còn phải nếm thử món của cậu ấy và Khả Tụng!"

Giang Thiên Phàm và Lâm Khả Tụng làm nem rán thông thường, xem ra không tinh xảo động lòng người như Jessica và Elis, ngay cả nước sốt cũng chỉ có một loại mà thôi.

Montgomery kẹp nem rán, đặt ở trước mắt quan sát cẩn thận: "Mặt ngoài bên trong nem rán có cho dịch trứng vào, cho nên khi chiên sẽ có màu vàng bắt mắt, mặc dù điều này có thể tăng thêm mùi vị cho vỏ ngoài, nhưng cũng rất mạo hiểm. Một khi số lượng dịch trứng hơi nhiều, sẽ làm vỏ ngoài mềm, mất đi vị. Chỉ là dựa theo màu sắc mà nói, độ lửa khi chiên hay là bột mì và trứng gà pha trộn được cho vào đều cân đối, đều rất hoàn mỹ. Không hổ là Giang Thiên Phàm, vĩnh viễn ‘thuần chất’. Chỉ là, tôi hi vọng trừ thuần chất ở ngoài, còn có một ít vui mừng."

Nói xong, Montgomery cắn một cái xuống, ông bắt đầu nhai, vừa nhai vừa cau mày gật đầu.

Trong mâm tổng cộng có ba miếng nem rán, Mông Ca Mã Lợi chấm nước sốt, dưới cái nhìn chăm chú của mọi người, ăn hết ba nem rán.

Ông giống như đang khổ não, không biết có phải là do bên trong nem rán có cái gì quái dị khiến ông chưa hiểu rõ.

"Này, đầu bếp chánh Montgomery, đừng chỉ cố ăn, ngài nói gì đi."

"Được rồi, đôi khi ‘truyền thống’ làm ra mỹ vị, là bởi vì nó được vô số người kiểm nghiệm. Nem rán của Giang Thiên Phàm và Lâm Khả Tụng chính là ‘truyền thống’. Nhân chắc là có sợi măng tươi, sợi nấm hương, thịt heo sợi, phối hợp với tỏi sau khi trộn xào mùi thơm nồng nặc, sợi nấm hương trơn bóng giòn tan, cùng với thịt băm gia tăng thêm mùi vị, tất cả đều được pha trộn cân đối vừa đúng. Còn có một chút mùi vị Hương Thảo! Trong nước sốt, độ chua và ngọt được khống chế kĩ lưỡng, món khai vị không làm cho người ta cảm thấy ngán. Còn có mùi thơm cây mơ ở bên trong. Đợi chút, mùi vị tê dại này là cái gì?"

Montgomery nhắm mắt lại cẩn thận cảm thụ, cười: "À...... Là hoa tiêu! Thật sự là rất thuần khiết mùi vị Trung Quốc! Nếu như nói vỏ ngoài của nem rán trước mặt đúng là ‘thuần chất’ lời nói, vị hoa tiêu cùng với ô mai chính là niềm vui. Không biết hoa tiêu này là chủ ý của ai? Thiên Phàm? Hay là Khả Tụng?"

Nghe đến đó, Lâm Khả Tụng đang trang trí mâm sườn cừu nở nụ cười.

Winston cười: "Nhìn nét mặt Khả Tụng, hoa tiêu này là chủ ý của cô ấy rồi."

"Có lúc, những thứ này chúng ta đều trói buộc nói đó là kinh nghiệm của ‘đại sư’, ngược lại không biết như thế nào tìm kiếm ‘vui mừng’."

"Cho nên nói...... Nem rán hai bên, đầu bếp chánh Montgomery ngài ưu ái...... Giang Thiên Phàm và Lâm Khả Tụng hơn sao?"

"Đúng, mặc dù không biết người xem cảm giác như thế nào."

"Được rồi, chúng ta hãy xem kết quả 22 phiếu bầu về món nem rán Trung Quốc này. Phiếu chọn đầu bếp chánh Quintin có chín người, mà chọn Giang Thiên Phàm và Lâm Khả Tụng có mười ba người. Nói cách khác, món nem rán này, Giang Thiên Phàm và Lâm Khả Tụng tạm thời dẫn đầu!"

Nghe tin tức này, Lâm Khả Tụng thở ra một hơi. Cô đang nỗ lực chiên cá Lư.

Mà Elis lại cau mày.

Jessica nhỏ giọng nói: "Tập trung. Chúng ta không am hiểu món nem rán này thôi. Bây giờ chỉ mới chênh lệch 4 phiếu mà thôi. Chẳng lẽ con cảm thấy một cô gái nhỏ mới vào nghề chưa tới nửa năm có thể vượt qua món thịt bò cuốn còn có sò biên chiên sao của mẹ con chúng ta sao? Đây mới thật sự là bữa ăn tây!"

"Yên tâm, mẹ. Cô ta cũng chỉ hơi thông minh tí thôi, nhưng dựa vào điểm này, không thể nào cười đến phút cuối cùng đâu!"

Hậu trù sau tường thủy tinh khẩn trương bận rộn.

"Lilith, cô có để ý khi nếm một món ăn khác trước bữa ăn không, ví dụ như một chút thịt bò cuốn?" Winston đi tới trước mặt Lilith.

Lilith gỡ sợi tóc tới sau tai, cười nói: "Được thôi."

Hai món ăn được tôn sùng đưa đến trước mặt cô, Lilith nâng dao nĩa lên.

"Bày bàn ở hai bên đều rất tinh mỹ, giống như là tác phẩm nghệ thuật trong tủ kính, tôi thật sự không đành lòng phá hư mỹ cảm này. Chỉ là, thức ăn bị ăn sạch mới có ý nghĩa." Lilith cắt thịt bò cuốn của Jessica và Elis trước, nghiêng đầu quan sát cẩn thận: "Ừ, vừa nhìn đã thấy thịt đã chín từ ba đến năm phần, bên trong có mùi thơm rất nồng đậm, khi dao ăn cắt xuống có thể cảm nhận được thịt rất mềm mại. Điều này làm cho tôi mong đợi mùi vị của nó!"

Lilith cuốn thịt bê đưa vào trong miệng, nghiêm túc thưởng thức, nói tiếp: "Hương vị nhu hòa cân đối, hoàn toàn như tôi mong đợi! Hương thơm của sữa đặc, còn có vị rượu gin! Măng tây chiên giòn cùng với một ít hương cay Mexico! Đầu lưỡi giống như được dịu dàng vuốt ve sau khi chấn động! Vượt xa mong đợi của tôi! A, Jessica và Elis, hai người thật quá tuyệt vời!"

Nghe được lời bình của cô, Jessica và Elis cùng nhau nâng tay.

Jessica bày cá lư vào mâm, vừa nói: "Có thấy không, mẹ đã nói rồi, đồ ăn Pháp cũng được, món ăn Italy cũng được, đều nằm trong ưu điểm của chúng ta. Nếu như Giang Thiên Phàm lựa chọn Brodie hoặc là Hàn Bân, có lẽ sẽ khó đối phó. Nhưng cô gái nhỏ kia, chỉ sợ còn chưa ăn tới gan ngỗng."

Elis giương mắt liếc mắt nhìn đối diện.

Tay trái Lâm Khả Tụng bưng tương, tay phải giơ rượu lên, vòng qua phía sau Giang Thiên Phàm, đi tới bên cạnh anh. Xem ra cô ta không bị lời nói của Lilith ảnh hưởng đến, tâm tình rất tốt.

Mà Giang Thiên Phàm đang chế biến nước sốt nào đó chỉ hơi giơ tay lên, cô đã đặt chai rượu vào tay anh.

Bắt đầu từ lúc nào, Lâm Khả Tụng hiểu rõ quá trình nấu nướng của Giang Thiên Phàm như thế?

"Lilith, mặc dù cô rất ca ngợi hai vị bên đầu bếp chánh Quintin. Nhưng cô vẫn nên nếm thử thịt bò cuốn của Giang Thiên Phàm và Lâm Khả Tụng."

"Tôi biết rồi." Lilith uống một hớp nước: "Bây giờ tôi đang quan sát, đầu bếp chánh Giang Thiên Phàm cùng..... học sinh của cậu ta sẽ cho tôi thưởng thức hương vị gì?"

Khi Lilith cắt thịt bò ra, thì phát ra một tiếng thở dài nhè nhẹ.

"Thế nào? Lilith?" Winston hỏi.

"... ... Tôi cảm thấy dao ăn của tôi giống như cắt trúng mỡ bò." Lilith xê dịch thịt bò cuốn về mình: "Thịt bò chín ba phần tới năm phần cực kỳ xinh đẹp! Không hổ là Giang Thiên Phàm...... Mùi thơm...... Trừ thịt bò ở bên ngoài còn có hương vị rất tươi mát."

Lilith chậm rãi đưa thịt bò cuốn vào trong miệng, nhắm mắt lại phân biệt mùi vị: "Thịt bò bị đánh mỏng sau đó ướp gia vị, mùi vị được nắm chắc làm cho người ta vui mừng. Vị mặn, bách lý hương, cây húng quế...... Còn có một chút hương vị thìathì là, nồng nặc nhưng không cướp đi mùi thơm của thịt bò. Người uớp gia vị thịt bò chính là đầu bếp chánh Giang Thiên Phàm sao?"

Winston lắc đầu một cái nói: "Là Lâm Khả Tụng."

"... ... Cái này không thể nào?" Lilith lộ ra vẻ mặt hoài nghi.

Winston chỉ vào ánh mắt của mình: "Chính mắt tôi nhìn thấy. Lâm Khả Tụng chế biến tương ướp gia vị thịt bò."

Ánh mắt Lilith xẹt qua Winston nhìn về phía Lâm Khả Tụng, cô đang điều chế cơm nhão nào đó, xem ra rất thành thạo.

Mà Giang Thiên Phàm bên cạnh cô thậm chí không phát ra một câu chỉ thị, hoàn toàn tin tưởng cô.

Lilith nếm miếng thịt bò còn lại, nhắm mắt lại tiếp tục cảm thụ: "Ừ, trong món ăn này không phải sử dụng măng tây mà là măng tươi. Măng tươi được bao bọc lại, cho chút ít tỏi cùng với canh nguyên chất rồi trộn xào, kết hợp với sữa đặc Dano, tạo ra mùi vị bất đồng với thịt bò. Còn có hạt của quả táo xanh! Đây thật là ý tưởng tuyệt vời! Độ chua cùng với độ giòn giống như nứt ra ở trong khoang miệng, là điểm nhấn của món ăn này!"

"Cho nên, Lilith cô bây giờ là đang ca ngợi Giang Thiên Phàm và Lâm Khả Tụng sao?" Winston không cảm xúc hỏi.

"Tôi ca ngợi trí tưởng tượng cao siêu phong phú hơn nữa làm ra tác phẩm khiến người ta hưởng thụ." Lilith trả lời.

"Như vậy hai món ăn trước mắt cô thích cái nào hơn?"

Lilith thở dài: "Vậy ngài giết tôi trước đi......"

"Ha ha, như vậy tôi không làm khó dễ cô nữa. Dù sao chúng ta vẫn còn có ban giám khảo mà!" Winston nhận lấy phiếu kết quả mà nhân viên đưa tới, đuôi lông mày vểnh lên: "Ừ.....Ban giám khảo cũng có ý nghĩ giống Lilith."

Lilith nói: "Ý của ngài là bằng nhau sao?"

Winston cười: "Chúng ta có 21 vị giám khảo đánh giá món ăn này, cho nên làm sao có thể bằng nhau đây?"

"Cho nên, có một phe lấy một phiếu ưu thế?"

"Đúng vậy. Chúc mừng Jessica và Elis, hai người đạt được 10 phiếu quý giá!"

Tay của Elis khẽ run lên, cô hoài nghi mình có nghe lầm hay không?

Mười phiếu? Như vậy Giang Thiên Phàm và Lâm Khả Tụng đạt được 11 phiếu sao? Thịt bò cuốn của mẹ con cô không bằng thịt bò cuốn của Giang Thiên Phàm và một người mới sao?

"Giang Thiên Phàm và Lâm Khả Tụng đạt được 11 phiếu. Như vậy, hai người đã có ưu thế 6 phiếu. Nhưng tranh tài còn chưa kết thúc, phía sau còn có một món khai vị, ba món chính và ba đồ ngọt. Như vậy ưu thế này còn chưa chắc chắn."

Nhưng mặc kệ như thế nào, Lâm Khả Tụng vẫn nắm tay mình lại tiếp thêm động lực cho mình. Bởi vì hạt quả táo xanh kia là ý tưởng đột phát của cô.

Ngay ở một khắc đó, cô cảm giác có cái gì hôn lên quả đấm của mình. Sợi tóc của Giang Thiên Phàm quét qua da thịt cô, khi cô phản ứng lại, đối phương mặt không thay đổi đã lấy sợi bạc hà điểm tô điểm trên sườn cừu.

"Tiếp theo, Khả Tụng."

"A! Dạ!"

Rốt cuộc đã tới món khai vị thứ ba, sò biển chiên.

Winston nhìn Hàn Bân gật đầu: "Đầu bếp chánh Hàn Bân, món ăn Trung Quốc kiệt xuất lại thuộc Việt Giang Lâu. Mà Việt Giang Lâu lại nắm giữ phương pháp nấu nướng hải sản. Tôi muốn mời ngài tới bình luận món sò biển chiên của hai bên."

"Không có vấn đề. Chỉ là của tôi không có tính hài hước như đầu bếp chánh Montgomery, cũng không biết tạo không khí như Lilith."

"À, ngài chỉ cần nói cho mọi người biết món ăn nào phù hợp hơn khẩu vị của ngài thôi."

Hàn Bân gật đầu một cái, quan sát hai món khai vị trước mắt: "Nhìn sơ vẻ ngoài và màu sắc, sò biển chiên của hai bên đều nắm giữ độ lửa rất tốt, nếu như không ngoài ý muốn, vị của sò biển nhất định là tươi mới nhiều chất lỏng."

Hàn Bân cắt ra sò biển của Jessica và Elis, sau khi ăn một miếng, gật đầu nói: "Tỏi súp lơ cùng với cây thơm được phối với nhau tạo ra hương vị ngoài dự liệu của tôi, nhưng lại hòa hợp với vị của sò biển. Mùi vị chua ngọt sẵn có của cây thơm đưa vào món ăn, lại có hương tỏi tôn lên mùi vị tươi đẹp của sò biển, cộng thêm mùi vị của nê, không hổ là tiêu chuẩn cấp bậc đại sư."

"Ừ, điểm này tôi không nghi ngờ chút nào." Winston gật đầu một cái.

Hàn Bân lại nếm sò biển của Lâm Khả Tụng cùng Giang Thiên Phàm.

Anh ta mím môi: "Bơ tương hoa quả phối với xoài gia vị nước, phối hợp cùng súp lơ nê, cách làm khác nhau nhưng kết quả lại giống nhau đến kì diệu. Bản thân của sò biển hết sức ngon miệng, không cần dư thừa gia vị. Tương trái cây khiến sò biển càng thêm mát mẻ."

"Cho nên, ngài càng thích món này hơn?"

"Tôi thích cách làm này, nhưng dựa theo mùi vị, tôi đặc biệt thích món của Jessica và Elis hơn. Mùi vị đánh sâu vào vị giác."

"Tôi hiểu. Chúng ta hãy cùng xem kết quả phiếu bầu của ban giám khảo. Aha! Jessica và Elis đạt được mười phiếu, mà Giang Thiên Phàm và Lâm Khả Tụng đạt được bảy phiếu! Cho nên nói, sau món khai vị, Giang Thiên Phàm và Lâm Khả Tụng đạt 31 phiếu tạm thời vượt lên dẫn đầu, mà Jessica và Elis lấy được 29 phiếu đuổi sát phía sau! Điều này khiến cho mọi người càng thêm mong đợi món chính!



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
12 thành viên đã gởi lời cảm ơn Trà sữa trà xanh về bài viết trên: Bora, Candy2110, Cuncute, Cyclotron, Dhtt, Diên Vỹ, HNRTV, Hanako Akiko, Trà Hoa Nữ 88, bachduonggia, chalychanh, shirleybk
     

Có bài mới 15.06.2017, 11:31
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 13.12.2016, 16:05
Tuổi: 18 Nữ
Bài viết: 354
Được thanks: 1924 lần
Điểm: 18.8
Có bài mới Re: [Hiện đại] Tim đập trên đầu lưỡi - Tiêu Đường Đông Qua - Điểm: 36
Chương 78: Cá sạo chiên và thịt dê nướng than

Elis nhìn về Lâm Khả Tụng ở phía đối diện, cô đang bày biện rất chăm chú.

Lúc này, Elis không thể không đánh giá kĩ lại cô gái này. Không ai chỉ có thể đơn thuần dựa vào may mắn, hay vì Giang Thiên Phàm bao che mà đi được đến bước này. Vị giác là cảm giác rất dễ thấy. Tuy những bậc thầy nấu nướng bọn họ khi bàn luận đến vấn đề nấu ăn luôn có rất nhiều lý luận và kinh nghiệm, nhưng thật sự có thể phê bình trình độ nấu nướng, chỉ có đầu lưỡi khách hàng.

Mỹ vị chính là mỹ vị, không ngon chính là không ngon.

Winston nhìn đồng hồ cổ kính trong sảnh lớn, cùng đếm ngược với các nhà phê bình và bạn bè truyền thông.

Khi kim đồng hồ chỉ đến 12:20 hai bên dự thi đều phải hoàn tất món chính.

Lúc này, nhân viên Việt Giang Lâu đang mang thức ăn lên cho các nhà bình phẩm.

Mà Winston lại đi đến trước mặt phóng viên.

"Đã lâu không gặp rồi, nữ sĩ Lâm Anh!" Winston chào hỏi một vị nữ sĩ xấp xỉ bốn mươi tuổi.

Lâm Anh đến từ Việt Nam, khi mười hai tuổi theo ba mẹ đến New York, bà là tác giả tự do, mặt bà xuất hiện trên bảng quảng cáo của các đại lý trên các quốc gia lớn, ảnh hưởng rất lớn.

"Xin chào, Mr. Winston. Anh chào hỏi một mình tôi trước mặt nhiều bạn hữu như vậy, tôi có thể đoán rằng, tôi cũng như ba vị đầu bếp trên, may mắn trở thành người phê bình món chính không?"

"Phải. Tôi mời nữ sĩ Lâm Anh nhận xét món chính đầu tiên cá sạo chiên." Tiếng vỗ tay của Winston vang lên, hai phần cá sạo chiên được đưa tới trước mặt Lâm Anh.

Lâm Anh mỉm cười: "Do chủ đề 'cá sạo chiên' khá hạn chế, nên hai bên chọn cách nấu cá giống nhau. Mọi người đều biết, thịt cá khác thịt heo thịt bò, có đặc điểm dễ nát, phương diện ngon miệng lại càng khó. Trong quá trình chiên cá, một khi canh lửa dầu thất bại, sẽ chín quá. Nếu thời gian và lửa dầu vừa phải, không chỉ có thể giữ được vị dai, cũng có thể giữ nguyên nước cá bên trong."

Lâm Anh mở hai phần cá sạo khác nhau ra quan sát, cho kết luận: "Không hổ là tác phẩm của bậc thầy. Màu cá rất đẹp, mặt ngoài đều được chiên thành một lớp vàng mỏng, thực sự rất khiến người ta mong chờ."

"Nói cách khác, cá sạo chiên của hai bên, trên phương diện lửa dầu đều ngang nhau. Phải xem hương vị rồi?"

"Đúng vậy." Lâm Anh nếm một miếng cá sạo nhỏ của Jessica và Elis, chậm rãi gật đầu: "Thật sự rất ngon! Cá sạo được ướp vô cùng vừa miệng! Sốt bơ rưới trên thịt cá thật sự quá tuyệt vời. Rau thơm và hành, tỏi, nước dừa, hạt thì là kết hợp lại, rất có tầng vị, giống như hấp dẫn đầu lưỡi, khiến người ta muốn mau nuốt xuống, không ngừng để đầu lưỡi đón nhận hương vị này!"

"Xem ra cô rất thích món này?"

"Đương nhiên!"

“Nhưng tôi đề nghị cô nếm thử một phần khác."

Lâm Anh gật gật đầu.

Khi đĩa của bà được đặt cá sạo của Giang Thiên Phàm và Lâm Khả Tụng, cũng không vội bỏ vào miệng, mà quơ quơ trước mũi, như có mùi nào đó hấp dẫn bà.

"Tôi ngửi thấy một mùi hương rất đặc biệt... Mùi hương này khiến người ta rất muốn ăn..." Lâm Anh nuốt nước miếng rất rõ ràng.

Winston nở nụ cười, các bạn hữu truyền thông khác đều nhìn qua.

Lâm Anh ngậm chặt miếng thịt cá kia, nhẹ nhàng nhấm nuốt, mãi đến khi bà ăn hết hơn phân nửa cá sạo, Winston cuối cùng không nhịn được mà nhắc nhở: "Nữ sĩ Lâm Anh... Sau khi cô đánh giá xong, có thể tiếp tục ăn hết món cô thích."

Lâm Anh bất đắc dĩ lắc đầu: "Bây giờ tôi hoàn toàn không thể dừng lại! Gia vị món này rất tuyệt! Cho dù là độ mặn hay các hương vị khác đều được phối hợp thành một thể hoàn chỉnh. Nếu ít đi một thứ, hay một thứ trong đó biến hóa, đều mất đi hương vị hoàn mỹ. Mùi nương nồng đậm và hơi khói này rốt cuộc đến từ đâu?"

Winston quay đầu phìn về phía Giang Thiên Phàm và Lâm Khả Tụng: "Nào! Hai vị! Có ai có thể giải thích chút không?"

"Là tỏi và hành tây." Giang Thiên Phàm chỉ đơn giản nói ra hai cái tên.

Mọi người ở đầu vẫn không hiểu gì.

Winston ho khan hai tiếng, nhìn về phía Lâm Khả Tụng đang trang trí món ngọt, bất đắc dĩ nói: "Khả Tụng, tuy tôi đã quen với phong cách nói chuyện này của đầu bếp Giang Thiên Phàm, nhưng các vị bạn hữu có thể không theo kịp lối suy nghĩ của cậu ấy."

Lâm Khả Tụng vừa gọn ghẽ tách mâm xôi ra, vừa cười nói: “Đến tận bây giờ, có khi tôi cũng không hiểu rõ anh ấy nói gì đâu! Nhưng mà nói đến tỏi và hành tây trong cá sạo chiên... Sau khi cắt hành xong bỏ vào chảo xào, để vị hành tây lưu lại trong nồi, sau đó lấy rượu vang điều hương. Thật ra tỏi được thêm khi cá sắp ra! Nhưng mà, trước đó tôi có hun tỏi trong cỏ! Có phải rất thơm không?"

"A!" Lâm Anh lộ ra vẻ mặt hiểu rõ.

Lâm Khả Tụng cười xoa mũi.

"Vậy nữ sĩ Lâm Anh, hai phần cá sạo chiên này, cô thích phần nào?" Winston không quên vấn đề quan trọng nhất.

"Ai... Thật sự rất khó chọn... Hai món ăn đều có nét độc đáo riêng! Lửa dầu và vị giác đều nổi tiếng, đây là cá sạo chiên ngon nhất tôi từng ăn. Nhưng nếu không cho ra đáp án, anh sẽ không bỏ qua cho tôi."

"Đúng vậy."

"Được rồi, tôi chọn món của Giang Thiên Phàm và Lâm Khả Tụng. Tôi thừa nhận dưới tình huống hương vị gần như giống nhau như vậy, vị hun khói làm tôi thèm ăn hơn." Lâm Anh rất nghiêm túc đưa ra lựa chọn.

"Được rồi, để chúng tôi thấy phiếu bầu của giám khảo đi! Aha! Giang Thiên Phàm và Lâm Khả Tụng lại dẫn đầu một lần nữa, đạt 9 phiếu. Mà Elis và Jessica lại đạt 7 phiếu!"

Nghe đến đó, Lâm Khả Tụng nhô vai thở hắt ra.

"Làm tốt lắm." Giang Thiên Phàm cúi đầu, ghé vào tai cô nói khẽ.

Cô cảm thấy rất rõ môi đối phương cọ vào vành tai mình. Mặc dù có thể do Giang Thiên Phàm không nhìn thấy không nắm giữ tốt cảm giác khoảng cách, nhưng Lâm Khả Tụng biết tám chín phần mười là người này cố ý.

"Không biết Giang Thiên Phàm và Lâm Khả Tụng sẽ nắm ưu thế dẫn đầu đến khi nào đây? Theo hiểu biết của tôi Jessica và Elis cũng không phải dạng vừa đâu, các cô ấy có thể mang đến bất ngờ bất cứ lúc nào. Hơn nữa với Lâm Khả Tụng và Giang Thiên Phàm, thật ra ưu thế 4 phiếu cũng không khác không có ưu thế, có thể bị lật ngược bất cứ lúc nào! Tiếp theo..." Winston đi tới trước mặt Luke: "Xin mời bạn già của tôi, nhà phê bình ẩm thực Luke bình phẩm món chính thứ hai, thịt dê nướng than!"

Luke lộ ra vẻ mặt vui thích: "Winston, tôi vẫn luôn chờ đấy! Nếu từ đầu đến cuối anh không mời tôi làm bình luận viên riêng, tôi thật sự sẽ tuyệt giao với anh!"

Hai phần thịt dê được đưa đến trước mặt Luke.

Thịt dê của Jessica và Elis được đặt trên đĩa gỗ, thịt dê được cắt ra, mặt trên bày đủ loại đồ ăn kết hợp, trên thị giác có vẻ vô cùng phong phú.

Mà thịt dê nướng than của Giang Thiên Phàm và Lâm Khả Tụng lại bày trên đĩa trắng dài hẹp. Thịt dê nằm giữa nước sốt vàng nhạt, bên ngoài phết một lớp salat cua bơ và rau thơm.

Luke quan sát rất kĩ chất thịt bên ngoài của hai món ăn trên bàn.

"Ừm, hai bên đều nắm lửa dầu thành thục. Jessica và Elis có thể làm đến mức này tôi cũng không cảm thấy có gì lạ, ngược lại đầu bếp Giang Thiên Phàm... Mỗi mồi lửa trong tay đều chính xác như vậy, tôi cảm thấy khó mà tin được. Tôi muốn biết cậu có kỹ xảo gì có thể biết được độ chín của thịt không thông qua thị giác không?"

Tất cả mọi người nhìn về phía Giang Thiên Phàm sau tường thủy tinh.

Anh đang nấu caramel, không hề có ý ngẩng đầu.

"Khả Tụng, cô biết không?" Luke cười hỏi.

"Hả? Tôi sao?" Lâm Khả Tụng nghiêng đầu, nhìn về phía Giang Thiên Phàm: "Kinh nghiệm và cảm giác sau hơn một nghìn lần luyện tập... Còn có cảm ứng với hương vị và nhiệt độ nữa?"

"Ha ha!" Luke bật cười: "Vậy để tôi nếm thử thịt dê nướng của hai bên đi.

Luke đưa một miếng thịt dê nướng của Jessica và Elis vào trong miệng trước, ông nuốt rất cẩn thận, nghiêng đầu nhắm mắt lại, phát ra mội tiếng dài cảm thán từ trong mũi: "Ưm-- dùng hương lê, cà rốt, tiêu ngọt, bách lý hương, sả, gừng, tỏi, sốt cá, thì là, muối, hồ tiêu chế thành sốt ướp thịt dê. Bởi vì nướng ngoài, nên thịt dê nóng đều, mặt nào cũng có phần giòn, vị rất tuyệt! Đặc biệt là hương lê và cà rốt thanh ngọt khiến món này ngoài hương vị còn có chút dư vị. Khi trang trí, tôi nghĩ Jessica và Elis rắc lên ít bạc hà chanh. Khiến món ăn phong phú hơn, hơn nữa ớt Mexico gia tăng cảm giác ăn, ạnh yếu của món, sữa dê và dưa chua xào rất hợp với món này. Nói tóm lại... Cho dù ba tháng sau, tôi cũng không thể quên hương vị của nó!"

Dù Luke ca ngợi nhiều như vậy, nhưng Elis vẫn không bình tĩnh lại. Đồ ăn của họ đương nhiên làm người ta lưu luyến không rời, nhưng không đủ, nhất định phải mạnh hơn Giang Thiên Phàm. Sốt sữa dê dưa chua là do cô ta quyết định dùng vào phút cuối.

Bây giờ cô ta hiểu rất rõ, nếu muốn thắng Giang Thiên Phàm, làm từng bước như cũ là không thể. Cô ta nhất định phải mạo hiểm, thử cách cô ta chưa từng thử.

"Con làm rất tốt." Jessica lộ ra nụ cười yếu ớt, rất vừa lòng với con gái trong món ăn này.

"Tiếp theo, tôi nếm thử tác phẩm của đầu bếp Giang Thiên Phàm và Lâm Khả Tụng."

Khi Luke cắt thịt dê, Lâm Khả Tụng ở bàn trang trí căng thẳng đổ mồ hôi trong lòng.

"Ừm-- bách lý hương, gừng, tỏi, tự nhiên, tiêu, muối, những thứ này và miếng thịt giống Jessica và Elis. Nhưng mà, tôi còn nếm được bị bột tiêu, mè trắng, thực sự rất thơm. Cảm giác như mè nứt ra trên đầu lưỡi vậy!"


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 18.06.2017, 09:01
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 29.01.2015, 15:10
Bài viết: 460
Được thanks: 2797 lần
Điểm: 32.2
Có bài mới Re: [Hiện đại] Tim đập trên đầu lưỡi - Tiêu Đường Đông Qua - Điểm: 42
Chương 79:... ...... ...... .......

Editor: tu tai

"Còn gì nữa không?" Winston hỏi.

"Hương vị êm dịu tươi mát của salad bơ cua hương vani kết hợp cùng mùi vị của món sườn cừu nướng than tạo ra sự chênh lệch rõ ràng, sau khi bị mùi vị nồng nặc của sườn cừu đánh thẳng vào, vị giác lại bị salad dịu dàng an ủi! Thật sự là phối hợp rất tuyệt vời!"

"Xem ra đây cũng là một lựa chọn khó khăn. Nhưng với tư cách là nhà bình phẩm của món ăn này, toi vẫn rất cần ngài nói cho mọi người biết rốt cuộc trong hai phần sườn cừu nướng này, thì phần nào là phần ngài thích nhất?"

"À......" Luke thở dài một cái thật dài, vỗ vỗ đầu mình: "Rõ ràng thưởng thức được món sườn cừu ngon như vậy là chuyện làm người ta hạnh phúc nhất, nhưng anh lại cố tình muốn tôi làm ra lựa chọn!"

Nói xong, Luke cúi đầu tiếp tục ăn sườn cừu.

Mà Winston thì vỗ vỗ bờ vai của ông ta nói: "Ông bạn, đừng như vậy, cuộc tranh tài còn phải tiếp tục."

"Cầu xin anh để tôi hưởng thụ một chút đi! Tôi đã đưa ra đánh giá rồi, lựa chọn món nào ngon hơn là quyết định của ban bình phẩm, không phải của tôi!"

"Lời của anh nghe rất có đạo lý......" Winston chỉ đành phải gọi nhân viên kiểm phiếu đưa kết quả thống kê số phiếu đến, sờ sờ lên cái cằm: "Tôi chỉ có thể nói số phiếu thật sự hết sức sát nhau. Mà hai vị bếp trưởng có kinh nghiệm phong phú hơn nữa rất có sức sáng tạo Jessica cùng Elis, là không thể nào vẫn mặc cho người khác vượt lên trước! Hai mẹ con họ hợp tác, ở món chính này đạt được 12 phiếu ủng hộ! Mà Giang Thiên Phàm cùng Lâm Khả Tụng đạt được 10 phiếu! Bếp trưởng Giang Thiên Phàm, anh phải cẩn thận! Phải biết Jessica và Elis chỉ kém hai người có hai phiếu thôi. Chỉ hai phiếu mà thôi, có lẽ sau một món chính, hoặc có lẽ sau ba món điểm tâm ngọt, cũng sẽ bị lật ngược lại rồi!"

Jessica nhíu nhíu mày, mặc dù ở món ăn này bà đã thắng Giang Thiên Phàm và Lâm Khả Tụng, nhưng vẫn kém hơn so với mong đợi của bà rất nhiều. Vốn dĩ bà cho là món sườn cừu nướng bí truyền đã trải qua vô số lần thí nghiệm cùng suy tư của bà có thể tạo ra ưu thế tuyệt đối trước Giang Thiên Phàm, nhưng kết quả lại cũng không như dự tính.

"Vừng trắng đúng là một ý tưởng hay." Elis lạnh nhạt nói.

"‘Ý tưởng hay’ mà con nói không nhất định là Giang Thiên Phàm nghĩ ra, khả năng rất lớn là do Lâm Khả Tụng nghĩ ra." Jessica nhướn nhướn mày.

"Con chỉ công nhận một ý tưởng, cũng không công nhận tất cả."

Lúc này, Lâm Khả Tụng mím môi. Cô hơi mất mát. Thêm vừng trắng khi nướng sườn cừu là chủ ý của cô, mặc dù chủ ý này được Luke tán thành, nhưng cũng không khiến cho món sườn cừu nướng của bọn họ nhận được sự yêu thích của phần lớn các vị bình phẩm.

"Trong mắt 1000 độc giả có 1000 Hamlet." Giang Thiên Phàm cúi người xuống nói ở bên tai cô.

Không biết bắt đầu từ lúc nào, Giang Thiên Phàm đặc biệt thích nói chuyện ở bên tai cô. Có lẽ là bởi vì như vậy có thể dựa vào cô gần hơn, hoặc là người này phát hiện cô không có sức chống cự đối với hành động rỉ tai nói nhỏ của anh.

"Em hiểu. Chúng ta không thể luôn luôn đều thắng." Lâm Khả Tụng ngửa mặt lên cười.

Mà cuộc so đấu ba món ăn chính cuối cùng đã tới món ăn cực kỳ khó cũng cực kỳ hồi hộp món gà tây.

"Đúng như lời của Montgomery trước đó, gà tây là một loại thịt rất khó xử lý. Chỗ khó của nó là bản thân loại thịt này thiếu hụt hàm lượng nước, sơ ý một chút thì mùi vị sẽ giống như nhai sáp nến. Lại nói, chính nó cũng không dễ dàng nhập vị. Chẳng qua tôi tin, những thứ này đối với hai đội dự thi mà nói đều không phải là vấn đề, bởi vì bọn họ là siêu đầu bếp trong siêu đầu bếp! Đây chính là món chính cuối cùng, tôi không có ý định mời một vị bình phẩm mỹ thực chuyên nghiệp hoặc là một vị bếp trưởng nữa, mà muốn nghe một chút ý kiến đến từ ban bình phẩm! Lãng quên ý kiến của bọn họ, trận so đấu này sẽ trở nên không có ý nghĩa nữa!"

Quý khách cùng nhóm truyền thông đều lộ ra nét mặt thất vọng. Vốn dĩ bọn họ đang ôm trong lòng mong đợi mình cũng có thể nếm thử món gà tây hai đội chế biến ra!

Winston đi tới giữa ban bình phẩm, tìm được một cô gái mặc áo sơ mi kẻ caro mang mắt kiếng gọng đen.

"A, Tên cô là gì? Đến từ đâu?"

"Tôi tên là Martha, là sinh viên đại học New York."

"A, đại học New York!" Winston chỉ chỉ về phía Lâm Khả Tụng: "Hai người lại là bạn học!"

"Yên tâm, tôi sẽ tuân theo cảm giác của mình, sẽ không bởi vì tôi và người dự thi là bạn học mà có bất kỳ thiên vị nào."

"Tốt, Martha. Cô có thể miêu tả món gà tây của hai đội từ góc độ của cô cho các vị đang ngồi đây hay không?"

"Có thể! Mặc dù tôi không có lợi hại như các vị bếp trưởng các vị mỹ thực gia, có thể thoải mái phân biệt ra các loại gia vị thậm chí phương pháp nấu nướng, nhưng tôi nghĩ năng lực miêu tả bằng ngôn ngữ của tôi cũng không tệ lắm! Đầu tiên nói về món thịt gà tây cuộn của hai vị bếp trưởng của Qiuntin một chút. Giữa cuộn thịt gà tây là nấm, thịt gà mềm mại hơn so với trong tưởng tượng, hơn nữa sau khi hấp thu nước cùng hương thơm của nấm, trở nên rất có hương vị."

"A......" Winston cúi đầu nhìn kỹ một chút: "Theo tôi vừa quan sát được, hai vị bếp trưởng của Qiuntin chắc hẳn lựa chọn phần thịt ức, sau khi đập dập bằng búa nhỏ, khiến cấu tạo của miếng thịt càng trở nên căng đầy. Trước tiên họ cho thịt gà vào nước dùng đặc chế đun nhừ, vào thời điểm thịt còn chưa chín lại vớt ra, ướp với gia vị, cuộn lại với nấm, tưới mỡ bò lên nướng trên vỉ sắt, lại thêm gia vị. Phối hợp với món ăn là salad bạch măng tây cùng gạch cua, chắc hẳn rất ngon miệng. Martha, cô cảm thấy hương vị món ăn này thế nào?"

"Tôi quét nước tương cùng mù-tạc vào giữa thịt gà và nấm, tôi còn nếm được một chút mùi vị của sốt hoa quả. Hình như là cam cùng chuối tiêu! Rất mát mẻ rất hồi vị! Bên trong thịt gà rất mềm mại nhưng mặt ngoài lại rất giòn rất ngon miệng! Mùi vị cực kỳ đáng khen!"

"È hèm, vậy món gà tây của bếp trường Giang Thiên Phàm và Lâm Khả Tụng đây? Cô cảm thấy như thế nào?"

"Đây là một món bánh bột ngô cuộn thịt gà tây rất đặc biệt!" Martha dừng một chút, hình như không biết nên miêu tả như thế nào.

Winston cười: "Martha, tôi nhớ là cô đã nói, năng lực miêu tả bằng ngôn ngữ của cô rất giỏi! Cho nên món ăn này...... Không nên chỉ là ‘món bánh bột ngô cuộn thịt gà tây rất đặc biệt’ chứ? Phải biết cái tên này cũng sẽ không làm cho người ta sinh ra cảm giác muốn ăn...... Ngược lại, làm cho người ta liên tưởng đến Hamburger hoặc là hot dog gì đó ngoài đường......"

"Trời ạ! Cái này cùng Hamburger hoặc là hot dog hoàn toàn không phải một cấp bậc! Món ăn này trình bày rất chói mắt! Mặc dù là bánh cuộn, nhưng lại cuốn rất tinh xảo, có thể thấy từng lớp rất đẹp. Ông xem đi, đây là lớp thịt gà thái hạt lựu, lớp này là quả bơ, đây là lá vừng, còn có tầng này là nước sốt! Nhưng được bố trí vô cùng đều đặn, lúc tôi cắn xuống một miếng, mỗi một loại đều nằm trong miệng, càng nhai lại càng có mùi vị, ăn ngon giống như là...... Vũ trụ bùng nổ!" Martha cau mày suy nghĩ một chút: "Tôi chỉ muốn biết lớp thịt gà thái hạt lựu này làm như thế nào! Rất tươi mới! Mùi vị rất phong phú, làm cho đầu lưỡi của tôi không ngừng muốn được cảm thụ! Còn có cái nước sốt đó...... Tôi thật sự muốn mang 1 bình lớn trở về, tôi có thể cho một chút lúc hầm cách thủy gà tây, quét một chút lúc nướng gà, hoặc là làm thịt gà tây cuộn cho mình!" Martha càng hình dung thì càng kích động.

"Cho nên rất rõ ràng, Martha cô thích món gà tây của Giang Thiên Phàm và Lâm Khả Tụng hơn, đúng không?" Winston hỏi.

"Đúng vậy. Tôi nghĩ tôi ăn hoài cũng không chán!"

"Tốt, chúng ta lại nghe thêm đánh giá của vị bình phẩm khác một chút." Winston đi tới trước mặt một người đàn ông trung niên mặc tây trang đeo cà vạt: "Xin chào, thưa ngài, có thể giới thiệu cho tôi biết tên và nghề nghiệp của ngài sao?"

"Tôi là Donald, tôi là một luật sư."

"Ồ! Donald, tôi nhớ ông thường gặp mặt khách hàng ở một vài nhà hàng cao cấp đúng không?"

"Đúng vậy."

"Rất tốt, nếu để cho ông bình luận hai món gà tây này, tôi tin tưởng nhất định sẽ rõ ràng đâu ra đấy."

Donald cười nói: "Hai món gà tây này là ngon nhất mà tôi đã ăn, tôi rất vui được đánh giá chúng. Đầu tiên là món thịt gà tây cuốn nấm của hai vị bếp trưởng của Qiuntin. Mặc dù nguyên liệu của món ăn này có vẻ rất đơn giản, nhưng là phương thức nấu nướng cũng rất phức tạp. Vừa rồi chủ biên Winston đã giới thiệu qua rồi, tôi sẽ không nói thêm nữa. Thịt gà tây không hề khô giống như gà nướng thông thường, tôi đoán lúc đầu thực hiện phương thức đun nhừ thịt ức gà tây có hai mục đích, một là vì cất giữ hàm lượng nước có trong thịt gà, hai là vì ngon miệng. Mà nấm và thịt gà tây kết hợp cũng tương đối hài hòa, hơn nữa mùi vị tương hỗ lẫn nhau. Sốt hoa quả cam sành cùng chuối tiêu là một điểm sáng tạo lớn của món ăn này. Vị ngọt của trái cây khiến cho khẩu vị vốn dĩ nồng đậm mùi vị của gà tây cuộn nấm hồi vị. Mà những hương vị khác, giống như là cây nghệ, bột cà ri, hạt tiêu đen, muối, cần tây còn có cây quế phối hợp cũng tương đối hoàn mỹ!"

Winston vỗ tay một cái: "Ngài Donald, khả năng đánh giá của Ngài vượt xa Luke bạn tốt của tôi rồi! Có thể mời Ngài cũng đánh giá món gà tây của bếp trưởng Giang Thiên Phàm và Lâm Khả Tụng cụ thể giống như vậy được hay không?"

"Nói đến món bánh bột ngô cuộn thịt gà tây này, tôi chỉ có thể nghĩ đến một câu nói, chính là đã thể hiện rõ nhất phong cách ẩm thực Trung Quốc! Bánh bột ngô hết sức đàn hồi, nhưng lại không phải cái loại đàn hồi khiến người nhai rất mệt đó! Tôi thật sự vô cùng muốn biết làm thế nào lại làm được như vậy! Còn có thịt gà thái hạt lựu bị cuộn ở trong đó nữa! Điều này làm cho tôi nhớ tới mấy năm trước đi Trung Quốc ăn đến một món ăn, dân bản xứ gọi nó ‘gà cay xé phay’! Mùi vị thịt gà trong món ăn này rất giống món ăn kia, nhưng không có làm như vậy, ngược lại tôi cắn miếng gà ra bên trong còn cất giữ nước thịt! Đây phải có tài nghệ nấu nướng như thế nào mới có thể làm được như thế! Đậm chất phong cách Trung Quốc, loại mùi thơm này cùng vị cay kích thích vị giác, làm cho người ta muốn cắn liên tục một miếng lại một miếng! Còn có nước sốt trong đó, tôi nếm được cây thìa là, thử vĩ thảo cùng lá nguyệt quế, hợp với số lượng vừa phải mù-tạc hòa quyện vào nhau, Oh my God, giống như Đông Phương cổ xưa đụng vào Tây Phương nhiệt tình! Đây là mỹ vị sẽ khiến cho người ta ở trong mộng cũng phải nhớ mãi không quên!"

Winston hoàn toàn hiểu được lựa chọn của Donald, lại tới trước mặt một vị phu nhân.

Vị phu nhân cười đối nói với Winston: "Tôi không có nhiều từ ngữ hoa lệ trau chuốt để khen ngợi hai món ăn này như vậy, nhưng có một điều tôi rất khẳng định, chúng là mỹ vị mà trong đời tôi khó có thể nếm được lần thứ hai. Tôi rất hi vọng món gà tây cuộn nấm của hai vị bếp trưởng của Qiuntin có thể xuất hiện trong hôn lễ của cháu gái tôi, đây đúng là món ăn khiến người ta cảm thấy hạnh phúc."

"Cho nên ngài thích món gà tây này hơn?"

"Ha ha, nhưng mà đối với  món bánh bột ngô cuộn thịt gà tây...... Nếu như mà sinh mạng của tôi đi tới một giây cuối cùng, tôi nghĩ nguyện vọng lớn nhất của tôi  sẽ là được ăn một cái bánh bột ngô cuộn thịt gà tây một lần nữa!"


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
11 thành viên đã gởi lời cảm ơn tu tai về bài viết trên: Bora, Cuncute, Cyclotron, HNRTV, Hanako Akiko, Talatala, Trà Hoa Nữ 88, bachduonggia, chalychanh, shirleybk, shirochan
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 97 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

2 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

3 • [Hiện đại] Cục cưng càn rỡ Tổng giám đốc dám cướp mẹ của tôi - Tả Nhi Thiển

1 ... 99, 100, 101

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 191, 192, 193

5 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 163, 164, 165

6 • [Hiện đại] Không thể không là em - Yến Ngữ Phỉ Phỉ

1 ... 20, 21, 22

7 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

8 • [Xuyên không] Vân long phá nguyệt - Hạ Nhiễm Tuyết

1 ... 94, 95, 96

9 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

10 • [Hiện đại] Bệnh "Không thể yêu" - Huyên Thảo Yêu Hoa

1 ... 18, 19, 20

11 • [Hiện đại] Ép yêu 100 ngày - Diệp Phi Dạ (Phần I)

1 ... 167, 168, 169

12 • [Hiện đại] Người tình hợp đồng của tổng giám đốc bạc tình - Hải Diệp

1 ... 113, 114, 115

13 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

14 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 91, 92, 93

15 • [Xuyên không] Ác Nhân Thành Đôi - Quỷ Quỷ Mộng Du

1 ... 78, 79, 80

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Hết khổ chuyển sướng - Tân Tiểu Y

1 ... 13, 14, 15

17 • [Hiện đại] Tình đầu trong vũ trụ - Thủy Thiên Mặc

1 ... 11, 12, 13

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

20 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 84, 85, 86



Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 512 điểm để mua Hamster nghịch bóng nước
nhulu2905: mình muốn đăng truyện lên nhưng ko tìm đc chỗ tạo đề tài ạ
Shop - Đấu giá: Cổ Thể Ni vừa đặt giá 274 điểm để mua Nàng tiên cá 3
thuonglu: hè rồi, đàn cú đêm đâu nhở
thuonglu: ...
alin: Trời đất cc về mình đã bỏ qua điều gì
Phương Tiểu Hỉ: Có ai ở đây không? Mình muốn hỏi một chút, tin nhắn vào thư mục Outbox là đã gửi được chưa ạ?
Shop - Đấu giá: vũ linh vừa đặt giá 244 điểm để mua Huy chương vàng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> xinmayco
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 473 điểm để mua Mèo hồng nhảy múa
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Mèo nhí nhảnh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 600 điểm để mua Hồng ngọc 3
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 656 điểm để mua Dây chuyền đá Topaz xanh Thụy Sỹ
Thảo TNLuân: M. N có ai có thể chỉ cho mình cách tắt quảng cáo không ạ
Thảo TNLuân: Diễn đàn dạo này toàn quảng cáo vào đọc truyện mà bực hết cả mình
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 290 điểm để mua Tay trống
Windwanderer: abc
Windwanderer: có ai không tâm sự tí đê tâm sự cùng ng lạ đê
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 275 điểm để mua Tay trống
Cô Quân: Lâu lâu về quét nhà mà chả có ai hết á
Cô Quân: Ôi buồn ơi,  nếu nỗi buồn là đôla thì ta là ng giàu nhất thế gian này :)))
Cô Quân: Dd mình ảm đạm quá,  quá buồn
Cô Quân: Ôi chao, lão công bán bikini???
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Bán bikini đây ~ :speaker: 50 điểm thôi đại hạ giá
Tuyền Uri: Qua nhà ca ở hết cô đơn, nếu ko sợ ck ca chém :)2
Thiên Hạ Đại Nhân: hê lô e ve ry bo đy
Cuccungcuama: sắp chết vì cô đơn này =))
Cuccungcuama: =)) đệ cô đơn quá
Cuccungcuama: ca ca
Tuyền Uri: Mod 2 box cuối nghỉ ngơi hết dồi te ơi, không ai dọn rác luôn =.=

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.