Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 411 bài ] 

Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

 
Có bài mới 17.06.2017, 12:09
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 19.05.2012, 07:51
Bài viết: 728
Được thanks: 9796 lần
Điểm: 23.63
Có bài mới Re: [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương - Điểm: 32
Đang tải Player đọc truyện...

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 124: Hắn nghĩ sai rồi
(Phần 2)

Editor : Hương Cỏ


     Trong giấc mộng, Tự Cẩm cảm giác được trên trán hơi ngứa, nhịn không được đưa tay lên gãi gãi, lại mơ màng nghe được một tiếng cười khẽ. Chỉ là gió lạnh vi vu, cơn buồn ngủ dần dần cũng nặng hơn, nàng thực sự không có sức mở mắt ra nhìn xem rốt cục là thứ gì nữa.

     Buổi sáng khi tỉnh lại, Tự Cẩm mới phát hiện váy áo của mình đã được thay, trên người nhẹ nhàng khoan khoái lại thoải mái, không có cảm giác mồ hôi nhớp nháp như mỗi sáng thức dậy trước kia.

     Gọi người vào, Tự Cẩm liền hỏi Vân Thường, "Hoàng thượng đi khi nào vậy?"

     "Khoảng một canh giờ, Hoàng thượng dặn chủ tử tỉnh rồi thì buổi trưa tới thiên điện Sùng Minh Điện dùng bữa."

     Tự Cẩm sững sờ, đã rất lâu rồi nàng không tới thiên điện Sùng Minh Điện, kể từ sau khi ngồi cùng với Quý phi hôm ấy, Tự Cẩm không thích đến chỗ này vì luôn cảm thấy có hương vị người khác ở đó.

     Sao đang yên lành lại kêu nàng đi thiên điện? Tự Cẩm rất không muốn đi, hơi cúi đầu xuống nói với Vân Thường: "Ngươi kêu Trần Đức An đi một chuyến, liền nói thân thể ta nặng nề, không thể hầu hạ Hoàng thượng được."

     Vân Thường nghe lời nói này, thần sắc biến đổi, nhưng không thể không khuyên một câu, "Chủ tử, hoàng mệnh khó khước từ, nếu người không đi hầu hạ mà bị người khác nhân cơ hội nói nặng nhẹ thì biết làm sao?"

     Tự Cẩm ha ha cười một tiếng, "Vân Thường ngốc ơi, Hoàng thượng có thể chỉ ở bên cạnh mình ta sao? Ngươi chỉ cần đi báo vậy là được."

     Vân Thường mặt đen lại, Tự Cẩm cũng không có để Diện Mi chải tóc cho nàng mà chỉ tự mình buộc túm gọn sau gáy, trên mặt cũng không thoa phấn son, cứ để mặt mộc đi dùng bữa.

     Đồ ăn sáng vẫn phong phú như cũ, Tự Cẩm lại không lấy gì thích thú, nhưng nghĩ tới đứa bé trong bụng thì vẫn phải cố gắng ăn đầy đủ các món. Chỉ vậy thôi cũng có thể lưng lửng bụng rồi. Dùng xong bữa sáng thì mặt trời cũng lên cao nên không đi tản bộ trong sân nữa, lười nhác dựa vào trên giường lớn, sau lưng là Kim Chức đứng hầu quạt, Diện Mi bưng nước ô mai cùng mấy đồ ăn vặt bày trên bàn nhỏ.

     Tự Cẩm cầm một quyển sách trong tay, nàng luôn cảm thấy các kiến thức của cổ nhân rất đáng tin cậy. Cho nên cả ngày chỉ nghiền ngẫm mấy cuốn sách. Nàng cũng nghĩ, cho dù sinh con trai hay con gái thì nếu có thể học một chiêu giả trư ăn thịt hổ thì vẫn có thể sống an bình trong hậu cung này.

     Cho nên, mặc dù nàng không thích sách Trung Dung này nhưng mỗi ngày đều sẽ đọc hơn nửa canh giờ. Nếu bàn về giả trư ăn thịt hổ, thì kỹ năng ngụy trang bạch liên hoa của nàng cũng đã có thể dùng tới sáu mươi phần trăm rồi.

     Chính là có đôi khi cũng sẽ tự chán ghét mình, làm bạch liên hoa không nổi. Cho nên nói, làm gì thì làm cũng thật sự là khảo nghiệm con người chứ chẳng chơi.

     Trần Đức An trở lại rất nhanh, hoàng đến bên Sùng Minh Điện cũng không báo lại câu gì. Hắn ta vẻ mặt đau khổ cũng không biết chuyện này mình đã làm đúng chưa nữa.

     Tự Cẩm phất phất tay cho hắn ta lui ra, nghĩ tới khả năng là Tiêu Kỳ chắc tức giận nên mới làm vậy để gây khó dễ cho Trần Đức An. Nhưng cũng đúng thôi, nàng sai người tới nói vậy thì chịu cơn tức của người ta cũng phải.

     Nàng không đi, có lẽ buổi trưa sẽ có người khác đi Sùng Minh Điện. Bây giờ Tự Cẩm cũng không muốn để những chuyện này làm phiền lòng, suy nghĩ một chút liền nói với Diện Mi: "Ngươi đi tới chỗ Tề Vinh Hoa hỏi xem, buổi trưa nay ta muốn đi qua chỗ nàng ấy, nàng ấy có rảnh rỗi không?"

     Tiến cung hơn hai năm, đây là lần đầu tiên chủ tử nhà mình định đi tới cung người khác dùng bữa. Không cần nói Diện Mi, ngay cả Kim Chức cũng rất kinh hãi, Vân Thường lại phải tận tình khuyên bảo ngăn cản, còn thiếu nước ôm lấy chân Tự Cẩm không cho đi.

     Tự Cẩm nhìn mấy người bọn họ quỳ trước mặt mình thành một hàng thì biết là mình không đi được. Dù sao tình huống của nàng bây giờ không như trước đây, trong lòng bọn họ lo lắng cũng là đúng thôi. Nàng thở dài một hơi đành nói: "Thật sự là... thôi được rồi, không đi thì không đi thôi."

     Lúc ấy mấy người Vân Thường mới cười, vây quanh Tự Cẩm càng thêm cẩn thận hầu hạ.

     Tới lúc ăn trưa, Tự Cẩm liền đặc biệt thèm món cơm sấy chà bông, càng nghĩ càng thèm ăn bèn cầm bút viết cách làm, sai Trần Đức An đi sang Ngự thiện phòng một chuyến. Trần Đức An đem công thức cho Nhạc Trường Tín xem. Nhạc Trường Tín đọc xong, trong lòng liền nghĩ Hi Dung Hoa thật sự là người sành ăn. Nhưng cái này cũng không khó, quan trọng là canh lửa cho vừa độ là được.

     "Thứ này cũng không khó làm, nhưng phải ngâm gạo nửa canh giờ mới có thể nấu."

     "Chủ tử nói, muộn một chút cũng không sao, nhưng phải làm cho ngon là được."

     Nhạc Trường Tín cười đồng ý, cẩn thận ghi nhớ công thức ghi trên giấy rồi đưa trả lại cho Trần Đức An. Ngay trước mặt Nhạc Trường Tín, Trần Đức An liền vứt tờ giấy ghi công thức kia vào bếp lò. Đồ của chủ tử không thể tiết lộ ra ngoài, quy củ này ai cũng biết.

     Chỉ trong chớp mắt, tờ giấy kia liền cháy thành tro bụi, không lưu lại chút dấu vết nào.

     Trần Đức An ra khỏi Ngự Thiện phòng, Nhạc Trường Tín liền mở lò, lại sai người đi lấy mấy thứ cần thiết trong kho. Rau cải xanh tươi non có sẵn, còn phải lấy thêm ít đồ khô và hương liệu, chút nữa đều cần dùng tới.

     Huống chi, chủ tử chỉ đòi cơm cháy thì hắn ta cũng không thể chỉ làm có món đó dâng lên. Đương nhiên phải nấu thêm nhiều món khác nữa, đề phòng món kia không hợp khẩu vị thì cũng còn có đồ khác ăn được? Lấy ra một phần xương sườn non, còn muốn nấu canh gà nấm rơm, sườn xào chua ngọt cũng rất dễ ăn với cơm...

     Trong Ngự thiện phòng mọi người đều vội vàng khí thế ngất trời, lúc ấy Tự Cẩm đang kinh ngạc nhìn thấy Tiêu Kỳ bước vào.

     Tiết trời rất nóng, dù dọc đường đi đều có cây xanh che bóng mát nhưng vẫn toát hết mồ hôi, quần áo đều ướt đẫm. Tự Cẩm vô ý thức tìm y phục mang ra sau bình phong cho hắn thay, quay đầu lại nhìn rương đựng y phục, bên trong đồ không còn nhiều nữa. Mím môi lại, gần đây nàng không có động tới may vá, một rương y phục này cũng không đủ cho hắn dùng được mấy ngày.

     Lại phải kêu Thượng Phục cục đưa ít đồ tới thôi.

     - - - - - - - - - -

     Tiêu Kỳ thay đổi y phục, rửa mặt xong mới cảm thấy toàn thân thư thái hơn nhiều. Cửa sổ trong phòng đều mở hết, màn cửa cũng thay mới, gió phát bốn phía ùa vào qua cửa sổ, thổi đến tận chỗ hắn ngồi làm hắn có cảm giác thoải mái cực kỳ.

     Diện Mi cung kính bưng trà tới, phía sau Ngọc Tú dâng lên mấy thứ trà bánh, hai người khom lưng bày trên bàn rồi lại lặng lẽ lui xuống.

     Rõ ràng vẫn chung đụng giống trước đây nhưng không hiểu sao hôm nay Tự Cẩm lại cảm thấy rất gò bó, mất tự do. Hắn kêu nàng đi Sùng Minh Điện, cũng không nói là hôm nay hắn bận rộn nhiều việc, nhưng vì sao giờ này lại tới chỗ nàng? Rõ ràng không hợp lý chút nào.

     Tự Cẩm nâng một ly nước, tỏ ra uống rất ngon lành. Tiêu Kỳ ngồi đối diện nhìn vậy suýt nhịn không được muốn cười.

     Dùng que xiên một miếng trái cây đưa tới miệng Tự Cẩm, Tự Cẩm đần độn nhìn hắn một cái, liền mở miệng cắn lấy. Lại bộ dạng ngây ngốc, khờ khạo khiến Tiêu Kỳ nhìn mãi, khóe môi cũng nhếch lên.

     "Nàng có chỗ nào không thoải mái không, có muốn truyền thái y tới xem một chút hay không?"

     Ô? Đương nhiên không cần, thái y đến không phải là bị vạch trần sao, vội vàng nói: "Không cần, bởi vì thân thể càng ngày càng nặng, thiếp không muốn đi đâu hết."

     "Lần sau chuẩn bị kiệu mềm là được."

     Tự Cẩm: ...

     "Thần thiếp chẳng qua là một Dung Hoa, nào dám vượt khuôn phép." Ha ha, thái hậu là người đầu tiên thu thập nàng.

     "Trong bụng nàng là con của trẫm, ta nói được thì được thôi."

     Bởi vì giọng điệu Tiêu Kỳ cực kỳ bá đạo, Tự Cẩm nhịn không được lại liếc nhìn hắn một cái. Chẳng lẽ chuyện triều chính tiến triển rất thuận lợi nên tâm trạng vị đại BOSS này rất tốt. Vì thế mới dám nói bá đạo cường thế vậy?

     Nhưng thôi, mặc kệ hết, chỉ cần không tức giận đến đầu mình là được.

(Còn tiếp ...)



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 19.06.2017, 08:16
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 19.05.2012, 07:51
Bài viết: 728
Được thanks: 9796 lần
Điểm: 23.63
Có bài mới Re: [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương - Điểm: 23
Đang tải Player đọc truyện...

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


@ All : Vì CN là ngày nghỉ, muốn dành riêng cho gia đình nên thường CN sẽ không có chương mới nhé. Mong các bạn thông cảm.
Chúc cả nhà tuần mới nhiều sức khỏe và thành công
:bighug:

Chương 124: Hắn nghĩ sai rồi
(Phần cuối)

Editor : Hương Cỏ


     Lúc ăn trưa, nhìn một bàn đồ ăn với cơm, cơm cháy chà bông, cơm sườn xào chua ngọt, cơm nấm hương gà …. Sau đó, Tự Cẩm cảm thấy mỗi một phần ăn đều thật ngon, ăn trưa một bụng no căng.

     Tiêu Kỳ bị nàng ăn uống không có tiết chế làm kinh hãi, sau đó dắt tay Tự Cẩm đi dạo mấy vòng tiêu thực.

     Chỉ là...

     Địa điểm tiêu thực là Ngự Hoa viên!

     Kể từ sau khi tiến cung, Tự Cẩm chưa từng dám biểu hiện rõ tình cảm với Tiêu Kỳ như vậy trước mặt người khác. Đi dạo trong Ngự Hoa viên ư. Nàng cũng biết rõ lần trước lúc thái hậu hồi cung, hắn đã cố ý dắt tay hoàng hậu trước mặt toàn bộ người trong hậu cung.

     Không nghĩ tới, nàng cũng có thể có được một ngày như thế.

     Chờ tới khi Tự Cẩm gặp không biết bao nhiêu tốp nữ nhân “vô tình” đi dạo ngự hoa viên, nàng mới nói với Tiêu Kỳ: "Thiếp mỏi chân rồi, không muốn đi nữa, chúng ta trở về đi."

     Một câu chúng ta, khiến cơn tức trong ngực Tiêu Kỳ cũng tan rã, cuối cùng là thoải mái.

     Vì vậy, lúc ấy mới từ từ dẫn người về.

     Như thể bằng tốc độ gió lốc, chuyện này liền lan truyển trong hậu cung. Người người đều biết rõ Hi Dung Hoa được sủng ái, đều biết rõ nàng được Hoàng thượng nâng niu trong lòng. Nhưng chưa từng ai thấy tận mắt, chỉ cần không phải tận mắt thấy thì chết cũng sẽ không chịu thừa nhận.

     Nhưng hôm nay, hoàng đế dắt tay Hi Dung Hoa đi dạo trong ngự hoa viên. Cảnh này thật sự rất có lực sát thương, thành công đem sự hận thù của mọi người với nàng lên đỉnh điểm.

     Hoàng hậu đó là nhất quốc chi mẫu, Hoàng thượng đối với nàng ta thế nào cũng không ai dám ý kiến, đều không quá phận. Nhưng Hi Dung Hoa tính là cái gì? Một tứ phẩm cung tần mà dám đại xuất danh tiếng thế này ở trong hậu cung. Mọi người không nhịn được suy đoán, khẳng định là sắp kết thúc tuyển tú, Hi Dung Hoa đứng ngồi không yên,  muốn thị uy đây.

     Khi Tự Cẩm nghe được kết quả này, thiếu chút nữa tức sùi bọt mép. Người nào mà tư duy có thể phát huy đến mức này chứ, quả là cao nhân!

     Ngày đầu tiên, ra ngoài đi đạo cũng được, Tự Cẩm nhịn, ai biết Tiêu Kỳ có phải lên cơn thần kinh hay không.

     Ngày thứ hai, Tiêu Kỳ đưa Tự Cẩm đi du hồ. Tự Cẩm cảm thấy giữa ngày hè lướt trên mặt hồ đầy gió hẳn là cực kỳ thích thú. Cuối cùng không cần ai dụ dỗ mà vội vàng đi theo. Thuyền ba tầng lầu, lênh đênh giữa hồ. Tự Cẩm ngồi trên tàu, gió mát vi vu thổi, chỉ cảm thấy như mình đang ở chốn thần tiên.

     Ngày thứ ba, Tiêu Kỳ truyền một đoàn ca múa đến Di Cùng hiên, nghe nói là bởi vì Hi Dung Hoa một mình khó chịu, cho nàng giải buồn.

     Tự Cẩm có ngu nữa thì đến lúc này cũng phải đoán ra vài phần, Tiêu Kỳ đang cố ý!

     Gióng trống khua chiêng như thế căn bản không phải là tác phong của hắn, cũng không phải là thói quen của hắn. Tính tình đột nhiên thay đổi, Tự Cẩm suy nghĩ, không phải người này cũng là xuyên việt tới chứ?

     Ma ma, thật sợ hãi!

     Ngày thứ tư, Hoàng hậu bị thái hậu lấy cung quy chỉ trích nàng ta quản lý hậu cung bất lực, trách mắng một trận.

     Tự Cẩm lo lắng đề phòng , đây là nhằm vào nàng rồi. Kết quả, buổi trưa Tiêu Kỳ đi Phượng Hoàn Cung một chuyến, Tự Cẩm không nhận được bất luận khiển trách gì của Hoàng hậu nương nương.

     Ngày thứ hai, Thi cô cô của Thọ Khang Cung đến mời Tự Cẩm. Tự Cẩm không ngốc, Thái hậu chỉ cần giả vờ bận rộn làm vài thứ, đang ngủ trưa hoặc lễ Phật, để nàng đứng chờ trong sân nửa hoặc một canh giờ, thì nàng và đứa bé đều không chịu nổi. Vì vậy, Tự Cẩm cực kỳ phối hợp, cung kính thay váy áo, trang điểm chải tóc một lần nữa. Ngay lúc đi ra tới cửa thì hai mắt trợn ngược té xỉu trước mặt Thi cô cô!

     Thi cô cô: ...

     Viện chính đại nhân bị Trần Đức An như thể túm lấy mà chạy như bay đến, Thi cô cô cũng không rời đi, Hoàng hậu và Quý phi nhận được tin tức cũng vội vã tới.

     Tự Cẩm nằm ở trong màn, trong lòng cực kỳ lo lắng, cầu mong viện chính đại nhân đừng có nhận ra nàng đang giả vờ!

     Trên cổ tay đắp lên một chiếc khăn lạnh, lại cảm thấy đã có người đặt ngón tay lên, Tự Cẩm cố gắng không để cho mình xuất hiện bất kỳ dị trạng. Sau đó, qua một thời gian, có lẽ dài hơn so với việc khám mạch bình thường, viện chính đại nhân mới rút tay về. Sau đó tuôn ra một tràng dài, nói có sách, mách có chứng, giảng giải mạch lý, Tự Cẩm nghe mà đầu óc choáng váng. Cuối cùng viện chính đại nhân cũng nói một câu đầy nhân văn, chủ quan chính là sức khỏe nàng vốn đã kém, mấy tháng đầu mang thai nôn nghén, lại không ăn uống gì được nên cần phải nghỉ ngơi tĩnh dưỡng thật tốt. Không thể chịu bất cứ sự kích thích nào nữa, bởi vì đã mang thai tám tháng, nếu không cẩn thận có thể dẫn tới sinh non.

     Tự Cẩm trong lòng vỗ tay hoan hô viện chính đại nhân, ông đúng là công thần.

     Nhưng, thân thể nàng đã sớm được viện chính điều trị tốt lắm rồi, giờ ăn uống cũng ngon lành, làm gì còn cái gì sức khỏe hao tổn, thân thể suy yếu chứ. Cho nên, mấy lời nói này của ông ta là cố ý nói. Nghĩ vậy, trong lòng Tự Cẩm ngũ vị tạp trần. Có thể khiến cho viện chính đại nhân dám nói như vậy, cũng chỉ có một mình Tiêu Kỳ làm được.

     Vì vậy, trong hậu cung lại bắt đầu có lời đồn, thái hậu nương nương truyền triệu Hi Dung Hoa, làm Hi Dung Hoa sợ đến phát bệnh!

     Thái hậu: ...

     Bà còn chưa làm gì mà đã mang trên lưng một đống oan uổng, quả thực không thể nhẫn nhịn!

     Lúc Tiêu Kỳ đến mấy người Hoàng hậu đã về hết. Hoàng hậu nương nương trước khi đi nói, "Bất luận kẻ nào cũng không được quấy nhiễu Hi Dung Hoa dưỡng thai. Nếu dám chống lại, ta nhất định lấy cung quy trừng phạt."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 20.06.2017, 11:26
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 19.05.2012, 07:51
Bài viết: 728
Được thanks: 9796 lần
Điểm: 23.63
Có bài mới Re: [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương - Điểm: 28
Đang tải Player đọc truyện...

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 125: Cướp người
(Phần 1)

Editor : Hương Cỏ


     Tự Cẩm nhìn Tiêu Kỳ đi tới, thần sắc rất phức tạp nhìn hắn chằm chằm. Tiêu Kỳ ngồi ở trên mép giường, cẩn thận nhìn nàng, xác thực là mặt mày hồng hào không có tiều tụy chút nào mới thở phào nhẹ nhõm, trên mặt cũng tươi cười, "Lần này nàng phản ứng cũng rất nhanh nhạy."

     Tự Cẩm: ...

     Còn có thể bình tĩnh nói chuyện với nhau được không đây!

     "Tại sao Hoàng thượng phải làm như vậy?" Tự Cẩm buồn bực vài ngày, rốt cục vẫn phải hỏi ra, nàng cho rằng hai người phải có ăn ý phối hợp. Nàng lui một bước, hắn cũng có thể thoải mái vài phân, nhưng hình như sự thật lại không phải như thế.

     "Nàng lấy đi lòng ta, lại còn ném xuống đất, nàng coi ta là gì vậy?"

     "Thiếp đâu có..." Tự Cẩm nói đến đây chợt dừng lại, đột nhiên mở to hai mắt nhìn Tiêu Kỳ, "Người... khi nào người trao tâm người cho thiếp chứ?"

     Tâm của hắn, rõ ràng là ở chỗ thanh mai đáng yêu, làm như nàng mắt mù không thấy vậy!

     Tuổi nhỏ vô tư, thanh mai trúc mã, quả thực không gì hoàn mỹ hơn!

     Tiêu Kỳ nhìn Tự Cẩm chu miệng, trong ánh mắt vui vẻ không ngừng được, giơ tay ra quơ quơ trước mắt nàng.

     Tự Cẩm trầm mặc, "Nhưng tới giờ người đã đồng ý đâu."

     "Ta nghĩ rằng nàng sẽ hiểu."

     Ta đâu phải là người thông minh giỏi đoán, cũng không phải là Sir Holmes, có thể phá giải lòng người.

     Tự Cẩm tức muốn khóc, nàng hiểu được cái cái rắm ấy. Nhưng người như Tiêu Kỳ, vừa  giảo hoạt lại lạnh lùng, làm sao dễ dàng nói yêu với ai. Mấy ngày nay lôi mình ra ngoài tỏ vẻ ân ái, bây giờ rốt cục nàng đã hiểu ra. Kỳ thật hắn đang dùng hành động dọn đường cho nàng.

     Vẫn trước sau như một, cái gì cũng không nói, chỉ dùng hành động.

     Đơn giản không nói gì, nói ra nhất định là hứa hẹn. Người đàn ông như Tiêu Kỳ đích thực chính là độc dược của nữ nhân.

     Tự Cẩm cảm giác mình xong đời, vốn đã nghĩ phân rõ khoảng cách, kết quả lại góp mình vào.

     Nghĩ tới đây, nàng khẽ nhích người, hai tay vòng ôm lấy người Tiêu Kỳ.

     Không phải là tranh đấu với nữ nhân trong hậu cung sao?

     Tỷ, không sợ!

     Tiêu Kỳ giơ tay vỗ vỗ đầu Tự Cẩm, nhẹ nhàng thở phào nhẹ nhõm, tựa như là thứ đã mất đi bỗng chốc lại trở về, cảm giác trống rỗng trong lòng bỗng chốc được lấp đầy.

     "Mấy ngày nay nàng nghỉ ngơi cho tốt, không có việc gì thì đừng đi ra ngoài."

     "Vì sao vậy?"

     "Mấy ngày tới là đợt tuyển tú cuối cùng, nàng đỡ phải thấy lại ghen tuông nữa."

     Hừ!

     Tâm trạng vui lên, bữa tối Tự Cẩm ăn không ít. Dạo này theo độ phát triển của thai nhi, nàng ăn càng lúc càng nhiều. Nàng cảm giác mình có thể sẽ sinh ra một đứa bé háu ăn. May sao cha của bé là hoàng đế, cũng không sợ nuôi không nổi.

     Nghĩ tới đây tâm trạng càng vui hơn. Ngay cả chuyện tú nữ cũng không thể ngăn cản nàng vui vẻ.

     Đợt tuyển chọn tú nữ cuối cùng, dù sao cũng là chuyện lớn trong cung. Có thể tham dự chuyện này, người đầu tiên chính là Hoàng hậu nương nương, thứ hai chính là Quý phi nương nương. Đương nhiên Thái hậu nương nương tôn quý không thể nào làm chuyện ảnh hưởng thể diện công khai nhúng tay, nhưng trong bóng tối tạo áp lực vẫn có thể làm được.

     Dó đó, đến ngày tuyển chọn, Tự Cẩm nghe nói sau khi hạ triều Hoàng đế cũng tới đó một chuyến, tâm trạng cực kỳ phức tạp.

     Nói như thế nào đây?

     Đó là một cảm giác chua xót khó tả.

     Tự Cẩm cầm dưa hấu cắn từng miếng. Người trong cung ăn dưa hấu theo kiểu cắt thành từng miếng nhỏ rồi lấy xiên cắm ăn. Thói quen của Tự Cẩm là cắt thành tam giác và cắn từng miếng. Đó mới là cách ăn dưa hấu ngon nhất, chuẩn nhất, không phải sao?

     Tuy nhiên vì để giữ tư thái ưu nhã cao quý nên nàng cho cắt thành miếng nhỏ một chút, đảm bảo chỉ cần cắn một miếng là hết.

     Ăn dưa hấu cũng không thể ăn nhiều, Tự Cẩm ăn được hai miếng, Vân Thường liền cười bưng cái đĩa đi.

     Tự Cẩm chỉ cảm thấy hơi ưu thương.

     Cuối cùng mãi cho đến khi trời gần tối việc tuyển chọn mới kết thúc, mà những người Tự Cẩm quan tâm nhất cũng có chỗ thuộc về mình.

     Quả nhiên không ngoài dự liệu, tất cả con gái thế gia đều được giữ lại ở trong cung. Sơ phong vị phần cao nhất không ngoài dự đoán là Kiều Linh Di, được phong vị Tiểu Nghi, một kiểu vinh hạnh đặc biệt giống như Tự Cẩm trước đây. Nghe nói, vốn ý tứ thái hậu là trực tiếp sắc phong Dung Hoa, nhưng Hoàng hậu nương nương lại góp lời nói Kiều gia vốn đang chịu tội, con gái Kiều gia có thể vào cung đều là nhờ ân sủng của Thái hậu nương nương. Có thể nhận được vị trí Tiểu Nghi đã là phá lệ. Nếu như được phong Dung Hoa, vừa chưa có thời gian hầu hạ Hoàng thượng, lại không có công lao gì, há có thể làm người khác tin phục?

     Hoàng hậu cường thế, khiến cho mọi người đều thất kinh. Ai cũng biết Thái hậu và Hoàng hậu không ưa nhau. Nhưng trước giờ Hoàng hậu chưa bao giờ dám đối chọi trực diện với thái hậu thế này. Kết quả lần này khiến Quý phi cũng chỉ nhíu mày chứ không có tùy tiện nhúng tay. Huống chi, Quý phi cũng có dự định của mình. Mặc dù Kiều Linh Di có thể kiềm chế Hi Dung Hoa, nhưng bản thân Kiều Linh Di cũng làm người ta kiêng kỵ không kém. Nàng ta và thái hậu cũng chẳng qua là quan hệ lợi dụng lẫn nhau. Cho nên thái hậu gắng sức hỗ trợ Kiều Linh Di nhận được vị phần Dung Hoa, trong lòng quý phi đương nhiên là không vui chút nào.

     Kiều gia kia chẳng qua là có một vị Thái hậu mà thôi, giờ cũng đã sớm suy tàn. Huống chi lần này Thái hậu hồi cung cũng không có vinh quang như trước. Thật ra Quý phi chướng mắt Kiều gia nhưng vì còn e ngại thái hậu nên mới không thể không lá mặt lá trái. Có điều Thái hậu coi trọng Kiều Linh Di như thế, trong lòng quý phi tự nhiên là không thoải mái. Trên mặt mũi cũng phải nói giúp vài lời, bị hoàng hậu trách cứ một câu liền thuận thế rút lui, không nói thêm gì nữa.

     Nếu Hoàng hậu đã nói Kiều Linh Di chưa có thời gian hầu hạ Hoàng thượng, lại không có công lao gì, lời này vừa ra thì những người phía sau không ai có thể nhận được vị phần cao hơn nữa. Chẳng qua Hoàng hậu thừa cơ hội tranh đấu với Thái hậu, bởi vì chuyện này mà áp chế tất cả các tú nữ khác không ai được vị phần cao hơn, khéo léo làm cho Kiều Linh Di đắc tội hết mọi người.

     Kiều Linh Di bị gia thế liên lụy, dù sao ai bảo Kiều gia là do chính tiên đế tự mình đày đi. Ngay cả Thái hậu cũng không thể nói một chữ không. Cho nên hoàng hậu nói có lý, có chứng cớ vững vàng. Câu nói đầu tiên đã ngăn chặn Kiều Linh Di, vì giữ công bằng cho nên các tú nữ khác đều chỉ được vị phần thấp. Người khác cũng đành thôi, nhưng con gái Lý gia, Vương gia, Tô gia đều là những quý nữ xuất thân từ tứ đại thế gia. Lý Uẩn Tú chỉ được chức lục phẩm Tài tử, Tô Nhị là lục phẩm Mỹ nhân, Sở Trừng Lam là thân muội tử của Hoàng hậu, được phong chính lục phẩm Quý nhân. Cùng vị phần với nàng ta là Vương Tịnh Uẩn, cũng được phong Quý nhân. Bành Minh Vi cũng được Hoàng hậu giữ lại nhưng vị phần không cao, chỉ là thất phẩm Nương tử mà thôi.

     Chỉ khác là, vị phần quý nhân của Vương Tịnh Uẩn là hoàng đế sắc phong. Do cha nàng ta ở vị trí thượng thư Hộ bộ có nhiều công lao, việc này không ai dám thắc mắc hết.

     Tất cả tú nữ được giữ lại đều xuất cung trở về nhà. Ba ngày sau dựa theo phẩm cấp tuần tự tiến cung.

(Còn tiếp ...)


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 411 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Alala, HauLeHuyenCa, Ngô House, Phuongphuong3, Trần Thu Lệ và 362 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

3 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 16, 17, 18

4 • [Hiện đại] Cá mực hầm mật - Mặc Bảo Phi Bảo

1 ... 16, 17, 18

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Tôi bị ép buộc - Linh Lạc Thành Nê

1 ... 16, 17, 18

6 • [Hiện đại] Không bằng duyên mỏng - Viên Nghệ

1 ... 25, 26, 27

7 • [Xuyên không - Điền văn] Cuộc sống điền viên trên núi của nông phu - Quả Đống CC

1 ... 33, 34, 35

8 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 124, 125, 126

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Anh hai Boss đừng nghịch lửa - Cửu Trọng Điện

1 ... 48, 49, 50

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

13 • [Cổ đại] Trưởng thôn là đóa kiều hoa - Vương Vượng Vượng

1 ... 16, 17, 18

14 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

17 • [Hiện đại] Có hợp có tan - Lâu Vũ Tình

1 ... 10, 11, 12

18 • [Hiện đại] Mèo yêu - Hà Thư (hoàn)

1 ... 25, 26, 27

19 • [Xuyên không] Bảo Bảo vô lương Bà mẹ mập là của ta - Ngũ Ngũ

1 ... 85, 86, 87

20 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246



Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 345 điểm để mua Tám điện thoại
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 445 điểm để mua Ngọc xanh 4
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 283 điểm để mua Vòng hoa giáng sinh
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 327 điểm để mua Tám điện thoại
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 285 điểm để mua Thỏ nháy nhót
hakuha: 2 năm trước mọi người rất hay xài cái này
sau 2 năm trở lại ngày càng im ắng haizzz
Shop - Đấu giá: hakuha vừa đặt giá 360 điểm để mua Tấm thảm trái tim
Shop - Đấu giá: hakuha vừa đặt giá 270 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 254 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 401 điểm để mua Bông tai hạt dẻ
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 306 điểm để mua Bé nấm
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 318 điểm để mua Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 400 điểm để mua Cặp đôi hamster
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 528 điểm để mua Mây
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 406 điểm để mua Mashimaro IOU
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 548 điểm để mua Mashimaro chờ xe buýt
Hoàng Phong Linh: :<
Shop - Đấu giá: 18521434 vừa đặt giá 315 điểm để mua Bé Mascot xanh
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 417 điểm để mua Mèo ôm cuộn len
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 294 điểm để mua Hello
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mơ màng
Shop - Đấu giá: mymy0191 vừa đặt giá 390 điểm để mua Nữ thần công lý
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 279 điểm để mua Hello
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 291 điểm để mua Mèo núp sau đám mây
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 276 điểm để mua Mèo núp sau đám mây
Shop - Đấu giá: á bì vừa đặt giá 212 điểm để mua Bảng khen thưởng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 397 điểm để mua Siêu nhân nhí
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 285 điểm để mua Bé hồng 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua iPod Shuffle
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 301 điểm để mua Cà phê

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.