Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 487 bài ] 

Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

 
Có bài mới 13.06.2017, 08:42
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 16.01.2016, 20:00
Bài viết: 1838
Được thanks: 5418 lần
Điểm: 10.61
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 12
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 270: Mặt sưng phù

“Điền ma ma?” Chân Diệu nghĩ nghĩ, “Có phải Điền ma ma lần đó tới Thanh Phong Đường, bị cháu bất cẩn đè gãy xương sườn?”

Nụ cười của Điền thị cứng đờ, gật đầu nói phải.

Chân Diệu vội lắc đầu: “Mặc dù nghe Nhị thẩm nói điều kiện nhà trai rất tốt, nhưng nhân duyên coi trọng điềm báo tốt, Điền ma ma lần đầu đến chỗ cháu đã bị đè đến mấy tháng không rời giường nổi, suy cho cùng cháu vẫn cảm thấy không được tốt.”

Điền thị rút mạnh khóe miệng một cái.

Bà vú của bà bị đè là vì ai chứ? Lại còn ngại điềm xấu!

“Tổ mẫu, ngài nói có đúng hay không ạ?”

Chân Diệu mới mười lăm tuổi, tâm tư lại không nặng, một đôi mắt trong veo, lão phu nhân nhìn thấy cảm thấy rất thoải mái, liên tục gật đầu nói: “Vợ Đại Lang nói có lý.”

Người lớn tuổi vốn đã chú ý những điều này, huống chi người nói còn là cháu dâu mình tương đối thích.

Điền thị gắng gượng nuốt xuống một hơi, căng ra một nụ cười: “Bởi vì là cháu trai bà vú, nên thẩm cũng khó tránh thiên vị, thật ra còn có mấy người tìm thẩm để xin cưới A Loan đấy.”

Mấy gia đình Điền thị nói đến, nếu không phải là con cháu quản sự trong phủ, thì cũng là con cháu chưởng quầy trong cửa hàng, hoặc là con cháu quản sự trang viên, dù sao với nữ tử xuất thân nha hoàn mà nói, thì đã là gia đình rất được rồi.

Chân Diệu trầm tĩnh nhìn bộ dáng mặt mày đầy thành ý của Điền thị, sinh lòng cảnh giác.

Vô sự ân cần không gian tức đạo, hơn nữa đó là nha hoàn thiếp thân của nàng, người khác nhọc lòng làm gì chứ!

Có điều khi lão phu nhân nghe xong mấy người được chọn phía sau thì lại nổi hứng thú, cười nói: “Vợ Đại Lang, bên cạnh cháu có mấy nha đầu tuổi không nhỏ rồi, cũng là lúc xem xét nhà chồng tương lai đi.”

Nha hoàn giữ lâu chỉ sợ dưỡng lớn tâm, làm ra chuyện phản chủ bò lên giường thì lại là một vụ rắc rối.

Lão phu nhân nhớ tới bộ dáng A Loan, tâm động.

Nha đầu kia lớn lên quá xinh đẹp, giữ lâu quả thực không phải là chuyện tốt.

Dĩ nhiên có lẽ A Loan là thông phòng phủ Kiến An Bá cố ý chuẩn bị cho Chân thị, chờ sau này lúc Chân thị có thai sẽ chải tóc.

Chân Diệu không biết lão phu nhân suy nghĩ nhiều, nói: “Hai đại nha đầu cháu đều có an bài rồi ạ, chờ Tử Tô gả đi, A Loan phải đảm nhiệm vị trí của nàng ấy, thế nào cháu cũng phải giữ lại mấy năm nữa.”

Nói xong thì cười nhìn Điền thị: “Ngược lại Thanh Cáp mặc dù nhỏ tuổi, nhưng sau này sợ rằng nhất thời không tìm thấy người phù hợp, nếu Nhị thẩm có người không tệ thì đừng ngại nói với cháu nhé?”

Thanh Cáp?

Trong đầu Điền thị hiện lên nha đầu mập chiều cao gần bằng chiều ngang kia, trước mắt hoa lên.

Chân Diệu vỗ tay một cái: “Đúng rồi. Nhị thẩm, cháu trai Điền ma ma mà ban đầu thẩm nói cũng không tệ nha. Mặc dù dung mạo Thanh Cáp hơi kém hơn A Loan, nhưng nếu cháu trai Điền ma ma là người đọc sách, nhất định hiểu rõ đạo lý lấy vợ lấy hiền, không phải là người ham sắc đẹp. ”

Thấy hai mắt Chân Diệu sáng trong nhìn mình, Điền thị cảm thấy choáng đầu nhiều hơn.

Không muốn gả A Loan đi cũng thôi đi, lai còn muốn nhân cơ hội đẩy mạnh tiêu thụ nha đầu béo kia?

Bà đã từng thấy người vô sỉ rồi, nhưng chưa từng thấy vô sỉ cỡ này đâu!

Nàng lại còn không biết xẩu hổ nói dung mạo Thanh Cáp hơi kém hơn A Loan nữa, đó mà gọi là kém hơn một chút ư! Hả?

“Nhị thẩm, lát nữa ngài về nói một chút với Điền ma ma nhé.” Chân Diệu ngượng ngùng cười cười.

“Cái này. . . . . .” Môi Điền thị cũng run lên.

Một hơi từ chối sao? Vậy rõ ràng là thừa nhận cháu trai Điền ma ma chỉ coi trọng sắc đẹp, vậy Chân thị hoàn toàn có thể nói người coi trọng dung mạo như vậy, nàng không an tâm gả A Loan đi.

Còn đồng ý? Tuyệt đối không thể được!

Không nói đến chuyện nha đầu kia mập, khí lực còn lớn vô cùng, không cẩn thận một cái, nhà chồng sẽ phải người đầu bạc tiễn người đầu xanh mất. Dù thế nào thì Điền ma ma cũng là bà vú của bà!

“Thanh Cáp. . . . . . Thanh Cáp tuổi quá nhỏ một chút. . . . . .”

“A Loan cũng chỉ lớn hơn Thanh Cáp một hai tuổi thôi. Tóm lại cũng không gấp, ngài nói đúng không, Nhị thẩm?”

Ha ha, ai dám đánh chủ ý đến A Loan, nàng liền thả Thanh Cáp!

“Cũng phải . . . . . .” Điền thị nặn ra mấy chữ.

Đề tài này liền tạm thời gián đoạn.

Chờ đến lúc trở về, Điền thị ra sức thở hổn hển mấy hơi lớn mới gọi Điền ma ma tới.

Nghe nói Chân Diệu suýt chút đã nhét Thanh Cáp kia cho bà làm cháu dâu, Điền ma ma bị dọa đổ một trận mồ hôi lạnh.

Đứa cháu kia của bà tuy nói có đọc mấy quyển sách, thật ra đã bị chiều đến mức hỏng rồi, nếu lấy người như Thanh Cáp về thật, chẳng phải muốn tìm cái chết sao?

Hai người bèn thương nghị một phen, sau đó Điền ma ma quay người đi ra ngoài.

Nhắc tới cũng kỳ, từ ngày Điền thị nói hôm đó, dường như Hồng Loan Tinh (*) của A Loan chuyển động rồi, lại có không ít người lục tục đến cầu hôn, có người còn trực tiếp cầu đến chỗ lão phu nhân nữa.

(*)  Hồng Loan Tinh: là ngôi sao may mắn trong thần thoại Trung Quốc, chuyên chủ hôn phối hỉ sự các loại

Lão phu nhân biết Chân Diệu muốn giữ A Loan lại mấy năm, dù sao đó cũng là nha hoàn của cháu dâu, tổ mẫu như bà cũng không tiện làm chủ, nên đều thoái thác.

Trong phủ lục tục nổi lên tin đồn.

Ngày hôm đó A Loan và Bách Linh từ biệt viện cùng nhau đi về, lúc đi ngang qua lán hoa qua chợt nghe thấy hai tiểu nha hoàn xì xào bàn tán.

“Có nghe không, A Loan ở Thanh Phong Đường là Đại nãi nãi chuẩn bị cho Thế tử gia đấy.”

“Thật hay giả vậy? Đó không phải thiếp thân nha hoàn của Đại nãi nãi sao?”

“Ngươi ngốc quá, dù là thiếp thân nha hoàn, chờ sau này Đại nãi nãi có thai, mới dễ đưa cho Thái tử gia nha, dù sao cũng tốt hơn để Thế tử gia đi Tây Khóa Viện.”

“Tỷ tỷ ngươi biết nhiều thật đấy, hì hì.”

Nha đầu nói chuyện ban đầu gắt một cái: “Cái gì mà nhiều hay không chứ, chẳng phải bây giờ trong phủ truyền khắp rồi sao? Ngày đó ta còn thấy vị thông phòng gọi là Trầm Ngư của Thế tử gia trốn ở đây khóc đấy.”

A Loan lẳng lặng nghe, sắc mặt trắng bệch.

Bách Linh nắm chặt tay nàng, nâng nâng cằm về một phía.

Nơi đó có một lão tỉa hoa đang dùng cái kéo lớn răng rắc răng rắc cắt sửa cành hoa.

A Loan thấy thế thì hơi bình tĩnh lại.

Bách Linh kéo nàng trở về sân, khuyên nhủ: “A Loan, ngươi đừng để trong lòng, mấy con ranh kia đều nói lung tung bậy bạ thôi.”

“Các nàng như thế là nướng ta trên lửa đấy!” A Loan cắn môi nói.

“Đi, chúng ta cùng đi nói với Đại nãi nãi.”

A Loan do dự một chút.

Nàng cũng không xác định, sau khi Đại nãi nãi nghe xong những lời này, có thể có ý kiến với nàng, hoặc là về sau trong lòng đề phòng nàng hay không? Nếu như vậy nàng còn có ý kiến gì chứ.

A Loan lại một lần nữa oán hận vì dung mạo liên lụy.

Chờ Bách Linh kéo A Loan nói ra lời đồn nghe được, Chân Diệu bèn cười, dứt khoát gọi hết nha hoàn bậc cao vào phòng, ngoại trừ hồi môn, thì còn có hai người Vân Liễu, Vân Yến.

Chân Diệu nhìn chung quanh một vòng nói: “Có lẽ mọi người cũng đã nghe nói lời đồn đãi gần đây trong phủ, hôm nay ta không ngại nói rõ. Người đi theo ta từ phủ Kiến An Bá đến, sau này ta muốn nâng thành vợ quản sự để dùng, không có nha đầu dự bị thông phòng gì đó đâu. Về phần những người vốn hầu hạ Thế tử gia, nếu có tâm tư này, ta cũng không khó dễ các ngươi, chỉ cần Thế tử gia đồng ý là được.”

Lát sau, lời nói này đã truyền ra ngoài, nghị luận về A Loan lập tức ít đi rất nhiều.

Ngược lại La Thiên Trình vừa về, thì cười mà như không hỏi Chân Diệu: “Kiểu Kiểu, ta nghe nói, chỉ cần ta đồng ý, nàng không ngại để những kẻ hầu hạ ta trở thành nha hoàn thông phòng của ta?”

Mặt Chân Diệu tối sầm: “Ai nói ta không ngại?”

“Không phải nàng nói chỉ cần ta đồng ý, nàng sẽ không làm khó các nàng sao?”

Chân Diệu giễu cợt: “Ta nói không làm khó các nàng, không có nghĩa là ta không ngại.”

“Vậy nàng có ý gì chứ?” La Thiên Trình cũng có chút mơ hồ, chỉ cảm thấy câu nói lòng nữ nhân như kim dưới đáy biển quá có lý.

Chân Diệu hừ lạnh một tiếng: “Trầm Ngư, Lạc Nhạn, Bế Nguyệt, Tu Hoa trước đây cũng thôi, ai bảo chàng thu các nàng khi ta còn chưa đến, nhưng nếu lại là thông phòng mới, thì đừng trách ta đánh gãy cái chân thứ ba của chàng!”

Cái gì?

La Thiên Trình chớp chớp mắt, có chút nghi hoặc, khi thấy ánh mắt Chân Diệu rơi xuống một chỗ thì lập tức phúc chí tâm linh (*) hiểu được ý của chân thứ ba.

(*) phúc chí tâm linh: phúc đến thì lòng cũng sáng ra (khi vận may đến, thì người ta linh hoạt khôn ngoan hơn)

Trong nháy mắt đó, La Thiên Trình cảm thấy cái chân thứ ba vô tội co rút đau đớn một cái, không khỏi cười khổ nói: “Kiểu Kiểu, chẳng lẽ ta còn không bằng nha đầu bò lên giường ư, nàng không làm khó các nàng, ngược lại muốn đánh. . . . . . đánh cái chân kia của ta?”

Vừa nói vừa vô thức khép chân lại một chút.

Người lăn lộn thảm như hắn, nhất định không nhiều lắm!

Chân Diệu thở dài: “Ta cũng không muốn nói lời trái lương tâm như nữ nhân tội gì khó xử nữ nhân đâu, với nữ nhân nhớ thương nam nhân của ta, ta chẳng có chút hảo cảm gì. Nhưng mà chàng mới là mầm tai họa, chàng giữ được, đương nhiên không có chuyện của người khác. Chàng không giữ được, ta lại phải mệt mỏi bắt chẹt những nữ nhân khác.”

La Thiên Trình dở khóc dở cười: “Lý do ngụy biện đó của nàng ở đâu ra vậy chứ?”

“Tâm không lệch là được.”

La Thiên Trình ôm Chân Diệu vào ngực, hôn một cái lên môi nàng, thở dài nói: “Thật là một cô nương ngốc.”

Nhưng hắn hết lần này tới lần khác lại thích!

Còn Điền thị bên kia, trong lòng nung lửa.

Bà thầm thả tin ra, người cầu hôn A Loan đã nhiều hơn, ai đi cầu cũng không thành, dĩ nhiên nổi lên lời đồn A Loan là thông phòng dự bị cho Thế tử gia.

Muốn mượn lần này để cho Chân thị chán ghét mà thuận theo, có thể chủ động tống A Loan ra ngoài là thứ nhất.

Chọc A Loan nổi lên tâm tư bò lên giường Đại lang, vạn nhất trở thành nữ nhân của Đại lang, Tam lang đương nhiên phải chấp nhận số mệnh, là thứ hai.

Chính miệng Chân thị nói muốn cho A Loan làm đại nha hoàn, thừa dịp có tin đồn này, nha hoàn bên cạnh Chân thị cạnh tranh vị trí này không chừng sẽ thầm ngáng chân A Loan, là thứ ba.

Ba thông phòng ở Thanh Phong Đường kia có tình địch ngầm như A Loan, sẽ làm ra chuyện ngu ngốc gì đó, là thứ tư.

Tuy kế sách này của bà đơn giản, nhưng lại có thể một hòn đá chọi bốn con chim.

Dù tệ nhất chỉ có một chuyện thành, cũng khiến Chân thị thêm ngột ngạt. Nhưng thật không ngờ Chân thị lại gọn gàng linh hoạt như thế, nghe được tin đồn này lập tức nói rõ ý nàng muốn thả những nha hoàn kia, khiến cho bà đánh một quyền vào bông.

Cơn tức này của Điền thị nghẹn ứ không xả ra được, lại sợ Tam lang không nhịn được nỗi lòng lan truyền ra, tiểu thúc thích nha hoàn bên cạnh chị dâu, thì tất cả thể diện Nhị phòng có đều mất hết.

Nhiều chuyện sốt ruột như vậy đều để trong lòng, thân thể Điền thị vừa khỏe lại đã chuyển xấu đi, vô lực dựa trên giường nghỉ ngơi, người thăm bệnh cứ ra ra vào vào.

“Phu nhân, Yên Nương và Lục Nga đến thăm ngài.”

Trước đó La Nhị lão gia đã đuổi mấy thông phòng lớn tuổi đi rồi, hiện tại chỉ còn lại hai người.

Một người là Lục Nga vốn hầu hạ Điền thị, sau lưng lại bò lên giường chủ, một người chính là Yên Nương.

“Cho các nàng vào.”

Chờ hai người đi vào, Điền thị bèn chỉ vào bảo Yên Nương hầu hạ bà uống thuốc.

Yên Nương không nói một lời bưng chén thuốc, dùng muỗng xúc thuốc đưa vào miệng Điền thị, Điền thị bỗng chốc phun ra, cả giận nói: “Nóng quá!”

Yên Nương xúc một thìa, yên lặng thổi nguội.

Điền thị bèn cười lạnh trong lòng.

Lão gia dù có cưng chiều thế nào đi nữa, nếu bà muốn giày vò một thông phòng, vẫn có rất nhiều biện pháp.

La Tri Nhã nhìn chằm chằm Yên Nương, trong mắt hiện lên ánh sáng lạnh.

Lúc này có nha hoàn bẩm báo Nhị lang và Tam lang tới.

Tam lang vừa vào cửa, ánh mắt lập tức sáng lên, tâm tình thật tốt nói: “Mẹ, thì ra nha hoàn xinh đẹp nhất là nàng, ngài hãy đưa nàng cho nhi tử đi.”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn Dung Dung.. về bài viết trên: Hàn Lam, MacSongThien, MicaeBeNin, Sundao, Thu Heo, caothetai, ngoung1412, yuriashakira
     

Có bài mới 13.06.2017, 08:43
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 16.01.2016, 20:00
Bài viết: 1838
Được thanks: 5418 lần
Điểm: 10.61
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 12
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 271 : Trái đắng

Edit: Huệ Mẫn

Beta: Sakura

Cả phòng tất cả đều tĩnh lặng, do chén thuốc trong tay Yên Nương đánh rơi xuống đất mà phát ra tiếng vỡ nát, đặc biệt chói tai.

Tuy nhiên vào lúc này, ai còn muốn quan tâm đến những thứ này, tất cả đều trợn mắt há hốc mồm nhìn Tam Lang.

Điền thị như nhìn thấy quỷ, ánh mắt trừng cực lớn, nói năng lắp bắp: “Tam …. Tam Lang … con nói cái gì?”

Mặc dù Tam Lang cảm thấy bầu không khí có chút không đúng, nhưng hắn cho rằng nguyên do là vì hắn mở miệng đòi người quá trực tiếp.

Nhưng hắn là Tam thiếu gia phủ Quốc công, trực tiếp mở miệng thỉnh cầu tuy có chút lỗ mãng, nhưng nha hoàn này là người của mẫu thân, cũng không vượt quá giới hạn. Nhưng hắn lại không thấy muội muội hắn còn ngồi ở một bên.

Tam Lang hơi ngượng ngùng, nhưng việc đã đến nước này lại không thể lui, liền cười nói: “Mẹ, ngài trước đó không phải đã đáp ứng cho con trai một nha hoàn thông phòng sao, liền chọn nàng đi.”

“Súc… Súc sinh!” Điền thị ngồi thẳng người chỉ vào Tam Lang lên án mạnh mẽ, trước mắt tối sầm liền ngã quỵ.

“Phu nhân!” Điền ma ma một bước dài chạy qua đỡ lấy Điền thị, mới không có té ngã xuống đất.

Trong phòng mấy tên nha hoàn sắc mặt ảm đạm, vô luận là ngày thường mi mắt linh hoạt hay là khiêm tốn biết điều, giờ phút này đều là không dám thở mạnh.

Tam Lang cũng không hiểu vì sao Điền thị đột nhiên té xỉu, không hiểu nhìn Nhị Lang một cái, sau đó nhấc chân đi về phía Điền thị.

La Tri Nhã đột nhiên đứng lên, ngực phập phồng không ngừng: “Điền ma ma, bà đi nhanh ra bên ngoài kêu một tiểu nha hoàn đi mời Phùng đại phu!”

Vừa nói quét nhìn trong phòng bọn nha hoàn một cái, gằn từng chữ một: “Những người trong phòng này, một người cũng không cho phép bước ra ngoài nữa bước!”

Lục Nga đã muốn bị hù dọa đến điếng người.

Ông trời ơi, Tam thiếu gia cư nhiên …. cư nhiên ….. lại nhìn trúng Yên Nương, nhưng mà nàng ta lại là nha hoàn thông phòng của lão gia!

Trong một chớp mắt, Lục Nga như cảm thấy có mấy phần hả hê thế này. Tuy nhiên cảm giác này giống như ngôi sao rơi chợt lóe rồi biến mất, mồ hôi lạnh đã chảy xuống.

Nàng biết đây là chuyện vô cùng nghiêm trọng, phu nhân còn có thể buông tha cho nàng sao?

Đây là một hang ổ lang sói hổ dữ, nàng nhất định phải đi ngay lập tức!

Lục Nga ôm bụng kêu ai u một tiếng nói: “Đại cô nương, nô tỳ có chút không thoải mái, muốn trước đi tịnh phòng.”

La Tri Nhã mày liễu dựng đứng, cười lạnh nói: “Ta đã nói. Những người trong phòng này, một người cũng không cho phép đi ra ngoài, cho dù là bị đau bụng, cũng đi ở trong phòng này cho ta!”

“Muội muội. Là một nữ hài tử trong nhà sao lại nói những lời không kiêng dè như vậy?” Trong phòng chỉ có Nhị Lang coi như trấn định, trầm mặt hỏi.

La Tri Nhã lúc này mới nghĩ tới cứu tinh.

Trong lòng nàng rõ ràng, nếu lời kia của Tam ca bị truyền đi một chữ thì không có cách nào sống sót.

Nhìn trúng người phụ nữ của phụ thân, Tam ca vô luận sống chết thế nào đều mang tiếng xấu.

Hôm nay mẫu thân hôn mê không có cách nào làm chủ, không thể thiếu nàng ra mặt, áp chế những người trong phòng này không cho phép đi ra.

Trong phòng này chỉ có Điền ma ma là tin được, những thứ nha hoàn thiếp thân phục vụ trong đây nàng cũng không biết ai là hoàn toàn tin tưởng được. Cho đến người vén màn cửa đích, người bưng trà đưa nước, đều là khẳng định không thể lưu lại.

Hai nha hoàn thông phòng này, trước khi mẫu thân chưa có tỉnh lại thì một người cũng không thể thả đi, nhưng nàng chỉ có một người. Muốn đè ép người khắp phòng, chưa chắc có thể ngăn được.

La Tri Nhã xoay chuyển ý niệm trong đầu suy nghĩ rất nhiều, đối với Tam Lang thì nửa điểm trông cậy cũng không có, trực tiếp nói với Nhị Lang: “Nhị ca, huynh nghe theo lời của muội. Hôm nay toàn bộ người trong phòng này, không cho phép người nào đi ra ngoài!”

Nhị Lang nhíu mày: “Muội muội, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?”

Lời kia nói ra, khiến nàng cảm thấy xấu hổ vô cùng, lại không thể không nói, La Tri Nhã dậm chân một cái tay chỉ vào Yên Nương: “Nàng là thông phòng cha mới nạp!”

Một tia sấm sét giữa trời quang, đồng thời bổ trúng hai anh em.

Nhị Lang trước nhất kịp phản ứng, trực tiếp đạp Lục Nga đang chầm chậm di động đến cửa, trở về, sau đó xanh mặt nhìn Tam Lang.

Tam Lang cũng bối rối, trên mặt đã si ngốc không có chút biểu cảm nào.

Mê mang, hốt hoảng như vậy nửa ngày, rốt cuộc tỉnh hồn lại, tay đột nhiên hướng đến bên eo, rút cây chủy thủ cài bên hông ra.

Nhị Lang từ đầu đến cuối đều nhìn chằm chằm Tam Lang, thấy động tác này của hắn liền lập tức biết hắn muốn làm gì, nhanh chóng đưa tay qua, chặn lại chủy thủ Tam Lang muốn đâm về phía ngực chính mình.

Một chuỗi máu nhất thời bắn phun tung tóe, Điền thị vốn là vừa tỉnh lại, mới vừa mở mắt liền nhìn thấy cảnh này, trợn trắng mắt một cái lại hôn mê bất tỉnh.

La Tri Nhã cũng hét ầm lên: “Tam ca, huynh làm gì vậy!”

Nhị Lang che cánh tay, hơi thở hỗn loạn: “Tam đệ, đệ điên rồi phải không?”

Một kích không trúng, Tam Lang cũng đánh mất dũng khí muốn kết liễu chính mình, cứ như vậy không nói một lời mà đứng đó, tựa như mất hồn.

Lúc này ngoài cửa có nha hoàn bẩm báo: “Phùng đại phu tới.”

” Vào đi!”Huynh muội ba người đều căng thẳng, vẫn là Điền ma ma lên tiếng.

Cửa két một tiếng mở ra rồi khép lại, Phùng đại phu xách cái hòm thuốc đi vào, sau đó liền sửng sốt.

Không phải nói Nhị phu nhân hôn mê sao, làm sao cả người Nhị công tử đầy máu.

Phùng đại phu đã mê mang đứng bất động.

Vẫn là Nhị Lang trước tiên kịp phản ứng, lạnh lùng nói: “Phùng đại phu mau đi xem cho mẹ ta một chút đi.”

Phùng đại phu đi tới châm kim, Điền thị rốt cuộc tỉnh lại, liền lại đi qua băng bó cho Nhị Lang, vừa làm, tim trong lòng vừa đánh trống, cư nhiên lại đổ máu, chuyện này quá quỷ dị a.

Chẳng lẽ là huynh đệ tương tàn, khiến Nhị phu nhân tức khí hôn mê?

“Phùng đại phu, cái gì nên nói, cái gì không nên nói, chắc ngươi biết chứ?” Điền thị đã lấy lại sức lực lạnh lùng nói.

Phùng đại phu âm thầm liếc mắt, cái lão bà nhà này, vừa tỉnh lại liền uy hiếp hắn, chẳng lẽ không biết đại phu đều là bị uy hiếp mà lớn lên hay sao!

(lời người dịch : theo ý mình hiểu lời nói ở đây là đại phu thường xuyên bị uy hiếp giữ mồm giữ miệng mà sống sót. Nên nghĩa là đại phu đều biết giữ miệng đồng nghĩa giữ lại cái mạng của đại phu. Sống trong sự uy hiếp mà lớn lên nên hiểu rõ điều này)

Hừ, sớm biết vậy mới vừa rồi châm kim xuống nặng tay một chút!

Dĩ nhiên đây cũng chỉ là trong lòng Phùng đại phu ai oán mà mắng, trên mặt nhưng hết sức sợ sệt: “Đại phu hành nghề tất có quy tắc, tại hạ dĩ nhiên biết, Nhị phu nhân yên tâm.”

Điền thị gật đầu một cái.

Bà thu mua Phùng đại phu cũng đã vài năm rồi, những lời nói khó nghe, bao nhiêu sự việc hỏng bét hắn đều không xen vào, nghĩ lại một chữ hắn cũng không dám tiết lộ.

“Điền ma ma, đưa Phùng đại phu đi ra ngoài.” Điền thị hướng Điền ma ma nháy mắt.

Điền ma ma hiểu ý: “Phùng đại phu xin mời.”

Đợi khi vừa ra khỏi cửa, liền tìm một nơi tĩnh lặng nói với Phùng đại phu: “Phùng đại phu bên đó, có loại thuốc nào khiến cho người khác không nói được nữa?”

Phùng đại phu cả người chấn động một cái.

“Phùng đại phu ——” Điền ma ma trong lời nói tràn đầy uy hiếp.

Phùng đại phu rùng mình một cái, thấp giọng nói: “Có.”

Trong phòng Điền thị yên tĩnh không tiếng động, chỉ có mấy cái nha hoàn lã chã phát run.

Chỉ chốc lát sau Điền ma ma đi vào, sau lưng còn đi theo vài bà tử thân cao lớn thô kệch.

Điền thị nâng cằm lên: “Ngọai trừ Lục Quyên, những người khác đều dẫn đi đi.”

Bùm mấy tiếng. Mấy tên nha hoàn quỳ xuống, bịch bịch dập đầu cầu xin tha thứ: “Phu nhân tha mạng, phu nhân tha mạng.”

“Còn không chặn miệng các nàng!” Điền thị cất giọng nói.

Mấy bà tử không biết từ đâu rút ra khăn, cuộn lại thành một đoàn liền lấp chặn kín miệng bọn nha hoàn.

Lục Quyên gắt gao che miệng sắc mặt khó coi, nỗi sợ hãi ép tới khiến nàng muốn thét chói tai, nhưng lại một chữ cũng nói không ra, tựa như miệng của nàng cũng bị ngăn chặn như vậy.

Sau đó nàng quay đầu. Nhìn Lục Nga và Yên Nương hai nàng thông phòng.

Liền nghe Điền thị bất mãn nói: “Cũng dẫn Lục Nga đi.”

Một khắc kia, trong lòng Lục Quyên vui mừng rốt cuộc đã đem nỗi sợ hãi đè xuống.

Từng có những lúc, nàng cũng len lén hâm mộ Lục Nga, đồng dạng là nha hoàn thiếp thân của phu nhân. Lục Nga liền có địa vị bên cạnh lão gia. Tương lai có một đứa con trai hay gái, thì cả đời vinh hoa phú quý, mà nàng vẫn là phải ở bên người phu nhân thiếp thân bưng trà rót nước phục vụ người.

Nhưng bây giờ, nàng rất vui mừng khi Lục Nga không còn.

Thấy bà tử dần đi tới, Lục Nga liều mạng giãy giụa: “Phu nhân, ta là người bên cạnh lão gia, ngài phải xử trí ta. Dù sao phải để cho lão gia biết Ah —— ”

Nắm cánh tay Lục Nga, bà tử liền dừng tay một chút.

Điền thị thanh âm lạnh như băng: “Không nghe được lời của ta nói sao, hay là, ngươi muốn thay Lục Nga?”

Bà tử kia cũng không dám do dự nữa, khăn trên người đã dùng hết, ánh mắt liếc một cái. Đem khăn lau trên bàn tới chận miệng Lục Nga, không thèm nhìn nàng giãy giụa mà dẫn đi.

Nói những lời này. Điền thị vô cùng mệt mỏi, nắm lấy tay Điền ma ma không ngừng thở hổn hển, một lúc lâu mới khôi phục chút khí lực. Chỉ tay vào Yên Nương tức miệng mắng to: “Ngươi quả nhiên là một hồ ly tinh, thời thời khắc khắc tản ra mùi vị lẳng lơ, vừa mới mấy ngày, ngươi lại, lại quyến rũ Ca nhi!”

“Mẫu thân!” Tam Lang ầm một tiếng quỳ xuống, nắm chặt chủy thủ trong tay: “Ngài thật muốn con trai chết ở trước mặt ngài sao?”

Trên lưỡi của cây chủy thủ kia còn dính vài giọt máu, Điền thị vừa tức vừa sợ, ngay cả khí cũng đã không thở nổi.

La Tri Nhã bị hù cho sợ hãi vội quỳ xuống bên cạnh Điền thị làm cho nàng thuận khí, Nhị Lang nhấc chân liền đạp Tam Lang một cước, chủy thủ rời tay ra, quăng đến bên cạnh La Tri Nhã.

La Tri Nhã theo bản năng nhặt lên thanh chủy thủ, bỗng nhiên đứng lên liền hướng Yên Nương chạy đến.

“Mẹ nói không sai, yêu nghiệt như ngươi, chỉ có chết đi mới thanh tịnh!”

La Tri Nhã giơ chủy thủ đâm tới Yên Nương, Yên Nương đứng ở nơi đó không nhúc nhích, chủy thủ lại bị người ngăn lại.

“Tam ca?” La Tri Nhã mặt tràn đầy vẻ không thể tin.

Tam Lang vừa xấu hổ vừa mắc cỡ, không dám nhìn Yên Nương cùng muội muội một cái, siết chặt chủy thủ đến quỳ bên cạnh Điền thị: “Mẹ, là con sai rồi, nàng không có quyến rũ con, là do con … con … —— ”

Lời nói yêu thích người phụ nữ của phụ thân, Tam Lang sống chết không nói ra được.

Vẫn là Nhị Lang nói theo một câu: “Mẹ, là Tam đệ mới vừa thấy đàn bà kia cảm thấy mỹ mạo, cho là nha đầu của người, mới gây ra chuyện cười như vậy.”

Vừa nói vừa thọc thọc Tam Lang: “Có phải hay không, Tam đệ?”

Lời nói đã sớm nảy sinh tình cảm với người phụ nữ của phụ thân, loại lời nói như vậy, là vạn vạn lần không thể nói ra ngoài được.

Tam Lang ngẩn người, gấp rút gật đầu nói phải.

“Mẹ, nhi tử chỉ muốn tìm một dung mạo xinh đẹp trong phòng ngài, mới vừa vào cửa nhìn thấy, cho là người mà ngài đã chuẩn bị sẵn cho nhi tử, vậy nên mới phạm phải sai lầm, xin ngài trách phạt!”

Tam Lang vừa nói vừa hung hăng dập đầu mấy cái.

Điền thị nhìn chằm chằm con trai, vừa đau lòng vừa tức giận phẫn nộ, tuy biết rõ chuyện này sợ rằng không có đơn giản như vậy, lại không thể không thừa nhận.

Chính là khi La Nhị lão gia nổi giận đùng đùng tới chất vấn vì sao bà lại tức giận với Lục Nga, Điền thị cũng nén giận mà nói: “Trước đây không lâu Tam Lang muốn ta tìm cho hắn một người vợ dáng dấp xinh đẹp, trùng hợp đúng dịp hôm nay hắn tới thăm ta, Yên Nương đang giúp ta uống thuốc. Tam Lang liền hiểu lầm đó là người ta tìm cho hắn, nói ra lời hỗn trướng. Tuy Tam Lang nói lời vô ý nhưng những người này nghe, nếu là truyền đi là chuyện vô cùng nghiêm trọng. Để tránh đêm dài lắm mộng, ta liền làm chủ đem những người đó xử trí.”

Tuy nói là một chuyện hiểu lầm, La Nhị lão gia vẫn tức đến không chịu được, cầm roi da đi đến phòng Tam Lang, vút roi quất hắn một trận.

Tam Lang uất ức trong lòng, liền phun một ngụm máu tại chỗ mà ngã bệnh, Điền thị lại bệnh càng thêm bệnh, mắt thấy sắp qua năm, hai vị chủ tử Nhị phòng ngay một lúc ngã bệnh, thê thảm không thể tả.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Dung Dung.. về bài viết trên: Hàn Lam, MacSongThien, Sundao, Thu Heo, caothetai, ngoung1412, yuriashakira
     
Có bài mới 13.06.2017, 08:43
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 16.01.2016, 20:00
Bài viết: 1838
Được thanks: 5418 lần
Điểm: 10.61
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 12
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 272 : Tâm tư khởi (tâm tư nổi dậy)

Điền thị bệnh càng thêm bệnh, nhưng không giống như trước bệnh khổ mấy ngày, dưỡng bệnh mấy ngày, là có thể dần dần khá hơn.

Lần này thế tới hung hiểm, triền miên trên giường bệnh mấy ngày, ngược lại càng phát ra nghiêm trọng, mời ba vị thái y hợp lại, mới được xem là đã ổn định.

Nhị phòng ngoại trừ Tam Lang cũng bệnh giống vậy, mấy đứa con trai, gái đều là ngày đêm thay phiên nhau chăm sóc, mấy ngày kế tiếp, đừng nói La Đại cô nương như hoa như ngọc thất sắc, ngay thân là nam tử Nhị Lang, cũng là càng lúc càng gầy gò.

Rốt cuộc vẫn là vợ chồng gần hai mươi năm, La Nhị lão gia thấy lão thê tử bị bệnh, cũng không phải là không có nửa điểm áy náy trong lòng, liền nén lòng không đi qua Tây Khoa Viện, ngoại trừ tại thư phòng nghỉ ngơi, chính là tới chánh viện nhìn Điền thị.

Cứ như vậy, không đề cập tới khúc mắc nảy sinh vì chuyện La Tri Nhã gả cho tộc Man Vĩ xa xôi, Nhị Lang nhìn về phía phụ thân trong mắt mang theo một chút ấm áp.

La Nhị lão gia nhìn Nhị Lang và Tam Lang dung mạo giống nhau như đúc, cũng là lòng sinh cảm thán, có chút hối hận hôm đó hạ thủ quả thực có chút nặng.

Tuy nói thế sự tình người đều chú trọng mẫu từ phụ nghiêm, ca ngợi bên dưới gậy côn sinh ra hiếu tử, nhưng lễ tết đánh con trai đến không xuống giường được, suy nghĩ sâu xa thêm, vẫn có liên quan tới thông phòng của lão tử, vậy thì thực có chút khó nghe.

Chờ Điền thị uống thuốc, La Nhị lão gia đi gian nhà chính, liền nói với Nhị Lang: “Mặc dù con và Tam Lang ra đời chênh lệch chỉ một khắc đồng hồ, nhưng con là huynh trưởng, nếu không có việc gì, thì đi nhiều đến nơi đó ngồi lâu một chút, cũng thuận tiện dạy dỗ đệ đệ, sau này hành động làm việc chớ lỗ mãng như vậy.”

Trong lòng Nhị Lang liền cười lạnh một tiếng, thầm nói cha thật là bị sắc đẹp mê hoặc hoa mắt.

Hôm nay ngoại trừ hắn người làm ca ca này, phụ mẫu đều còn không biết được Tam Lang là đã sớm nảy sinh tình cảm với Yên Nương. Chỉ cho rằng đây là một chuyện hiểu lầm, có thể coi là như vậy, vì để diệt sạch hậu hoạn. Hoặc phòng ngừa người có tâm tư bên trong, cũng nên đem nàng thông phòng nơi đó loạn côn đánh chết ném tới bãi tha ma hoặc phát mại bán đi nơi xa xa mới là đứng đắn.

Nhưng đến hiện giờ, Yên Nương còn thật sống tốt ở trong Tây Khóa viện, đủ thấy địa vị của nàng ta ở trong lòng phụ thân.

“Nhi tử đã biết.” Nhị Lang ôn hòa tiếp nhận giáo huấn.

La Nhị lão gia âm thầm hài lòng.

Trong mấy đứa con, vẫn là Nhị Lang hợp tâm ý lão nhất.

“Lão gia, Đại nãi nãi tới.” Có nha hoàn đi vào bẩm báo.

La Nhị lão gia và Nhị Lang hai mắt nhìn nhau một cái.

Trong ngày thường, lúc này bọn họ dĩ nhiên sẽ không xuất hiện ở bên trong viện, do để tránh đi những lời nói tị hiềm không đáng có. Nhưng hiện nay Điền thị đang nằm bệnh, lại là thời điểm sắp qua lễ qua năm mới, nha môn và học viện đều nghỉ lễ, tất nhiên là ngoại lệ.

“Mời Đại nãi nãi đi vào.” La Nhị lão gia lên tiếng.

Không lâu sau đó, Chân Diệu liền tiến vào. Đi theo phía sau là A Loan và Thanh Cáp, trên tay mỗi người đều bưng đồ vật.

“Nhị thúc, cháu dâu tới thăm hỏi sức khỏe Nhị thẩm, hôm nay Nhị thẩm có khá hơn chút nào không?” Chân Diệu khom người thi lễ.

Nhắc tới cũng đành chịu, Điền thị bệnh nặng, chuyện quản sự trong nhà liền hoàn toàn không dính vào tay, hết thảy vứt cho Chân Diệu.

Cũng may Chân Diệu không phải là người chết vì sĩ diện, nàng quản lý nếu có chuyện không biết liền đi ngay thỉnh giáo Tam thẩm Tống thị cùng  với Tứ thẩm Thích thị, thường xuyên qua lại. Cùng hai vị thẩm thẩm dần dần trở nên thành thục hơn.

Thích thị thì cũng thôi rồi, dẫu sao nhiều năm không để ý tới chuyện trong phủ, tuy là một người thông suốt, nhưng Tống thị lại không giống vậy.

Thẩm ấy vốn là xuất thân thanh quý, không những được dạy dỗ tốt, mà lại rất thông minh nữa, những năm này Điền thị nắm giữ quyền hành quản gia một mình,thẩm ấy không cách nào nhúng tay vào. Chỉ có thể giương mắt lạnh mà nhìn, rất nhiều chuyện nên xử lý thế nào trong lòng đều có tính toán.

Cũng có tâm phúc ma ma phẫn nộ bất bình. Oán giận nói: “Nhị phu nhân cũng không phải là con dâu trưởng, xuất thân cũng bình thường, còn chưa phải là quản gia mười mấy năm trong nhà, hiện giờ bị bệnh, thái thái ngài khi nào lại thành trợ thủ rồi?”

Thốt ra lời này, liền bị Tống thị mắng, nói: “Nhị tẩu đó là do mệnh làm việc mệt nhọc, nhưng là người trong cuộc không tự biết, uổng công cho người làm giá y** thôi, ta muốn quyền hành quản gia thứ đồ bỏ đi kia để làm gì? Lại không bằng lúc có thể giúp đỡ vợ Đại Lang một chút, tương lai Đại Lang, Tứ Lang anh em bọn họ hòa thuận, cũng chính là phúc khí của ta. Sau này những lời như thế, tuyệt không thể nhắc lại!”

(**uổng công cho người làm giá y : chỉ những người làm việc vô ích, cực khổ làm lâu như vậy, ruốt cuộc chỉ là một đợt trống không.)

Trong lòng cười lạnh nghĩ, Điền thị không phải là bị thua thiệt xuất thân sao, mặc dù nhà mẹ phú, nhưng không quý, rốt cuộc là nội tình bên trong đơn giản, dưỡng ra một người có ánh mắt kiến thức nông cạn.

Tống thị có lòng giúp đỡ, Thích thị cũng bánh ít đi bánh quy lại, cảm kích Chân Diệu tìm về La Tứ thúc và cùng lập trường về chuyện Hồ di nương kia, Chân Diệu cũng không phải là thật sự ngu ngốc, phủ Quốc Công rất lớn, tuy rằng sắp tới lễ tết qua năm mới càng là nhiều việc bận bịu lộn xộn đến bây giờ lại cũng không xảy ra chuyện rắc rối gì, thậm chí ngay cả lão phu nhân nơi đó cũng không có đi phiền nhiễu qua một lần.

Chỉ là cứ như vậy, Chân Diệu mỗi ngày vội vàng chân không chạm đất, vết bỏng rộp trên miệng đều nổi lên, may là, bên Điền thị nơi đó vì giữ mặt mũi tình cảm, nàng là cháu dâu mỗi ngày còn tới thăm hỏi một lần.

Làm lãng phí thời gian Chân Diệu ngược lại không cảm thấy thế nào, nhưng trong lòng nàng càng không muốn gặp Nhị phòng, vì còn phải lưu ý ánh mắt người ngoài, đã có chút lạnh tâm rồi.

Đầu năm nay, một chữ hiếu thật sự là đè chết người, Chân Diệu chỉ cảm thấy vui mừng, may là vị ở bên trong kia không phải bà bà chính thức của nàng.

Bà bà muốn mài giũa con dâu, đây chính là biện pháp quá tốt, không nói đâu xa, Điền thị một người bệnh nặng này, trời tối đêm xuống muốn con dâu hầu hạ, ai có thể nói ra một chữ “Không”.

Ban ngày còn dễ nói, liền nói buổi tối, có bảy tám người trở về, muốn nước muốn trà, xoa chân chà lưng, giày vò như vậy ba ngày liên tiếp, người có sức nhẫn nại thật tốt cũng phải cởi xuống một lớp da, đến khi trở về phòng chính mình, đừng nói có thời gian rãnh rỗi hầu hạ phu quân, không bị bệnh theo một trận thật là tốt lắm rồi.

Có bao nhiêu bà bà cố ý chèn ép con dâu, không phải mượn những thứ lý do này nọ nạp thêm tiểu thiếp thông phòng cho con trai, con dâu không có thời gian hầu hạ, liền để những ả thông phòng kia chiếm cứ thân thể lão gia.

Nếu nói tới những chuyện cong cong quẹo quẹo này, Chân Diệu làm sao biết được, bởi vì nàng nhớ đến tỷ tỷ Chân Nghiên thân thể mang thai nặng nề, chị em gái tình thâm, thật sự là không nhịn được rút chút thời giờ đi xem nàng một lần, nghe nàng chính miệng nói.

Chân Diệu lúc ấy sợ ngây người, phản ứng đầu tiên chính là A di đà phật, may nàng không có bà bà, bà bà phía trên của bà bà, vẫn là một người hiền hòa.

Sau đó lại có chút xấu hổ, nam nhi trong thiên hạ, người nào mà không có cha mẹ đâu, nàng như vậy không khỏi quá ích kỷ.

Không nói gì khác, nếu như mẹ ruột La Thiên Trình vẫn còn sống, thì hắn cũng sẽ không có khúc mắc kia.

Mấy ngày này La Thiên Trình hơi thanh nhàn, mỗi ngày buổi tối đều ngủ chung một chỗ, tuy không có làm chuyện kia, nhưng hắn hết sức ôn nhu, dồn hết tâm trí, cẩn thận lấy lòng.

Chân Diệu cũng không phải là người làm mình làm mẩy, tương phản với bộ dung mạo hoa nguyệt nàng có tính cách rộng rãi của nam tử, hai người ở chung một chỗ lại càng hài hòa.

Lại nghe Chân Nghiên nói lời kia, đáy lòng nàng càng thương tiếc La Thiên Trình.

Rồi sau đó, Chân Diệu càng kinh hãi hơn, hỏi Chân Nghiên lẽ nào là vị bà bà phủ Thị Lang kia, đem thủ đoạn này thi triển đến trên người tỷ tỷ.

Chân Nghiên kỳ thật luôn lo lắng cô em gái có chút ngây thơ này, tuy có một số việc không nên nói ra ngoài, vì cô em gái lời nàng nói ít quanh co, mà thổ lộ mấy phần thật tình.

Dĩ vãng không phải bà bà phía trên của nàng muốn gây khó khăn rèn giũa người*, mà là bà bà phía trên của bà bà nàng rất khó sống chung với nhau.

Từ sớm đã nói qua, vị ở phủ Thị Lang, lão thái quân này, năm xưa từng ăn trái đắng, gia cảnh bần hàn, sau đó mặc dù trở thành người thượng lưu, nhưng tác phong làm việc hoàn toàn khác biệt với các vị phu nhân, vậy nên tâm tính khó tránh khỏi có chút cực đoan.

Điều rõ ràng nhất, chính là bà rất chú trọng quy củ, mà những thứ bà học lại là những điều dở dở ương ương, đó chính là chiêu số.

Chân Nghiên giảng giải vài chiêu số lão thái quân đã sử dụng, nàng làm thế nào ứng phó cho Chân Diệu nghe.

Chân Diệu liên tục than thở: “Nhị tỷ còn phải lo giữ gìn thân thể, vậy mà vẫn không thể bớt lo lắng.”

Chân Nghiên liền ôm bụng cười: “Nữ tử trong thiên hạ, phàm là đã xuất giá, nào có ai bớt đi tâm lo nghĩ, muội đây chính là người khờ có phúc của người khờ.”

May là như thế, vị Tứ muội phu của nàng không phải trước đó cũng có vài tên thông phòng sao, mà những môn đệ thư hương phủ Thị Lang, trước khi chưa thú thê đều được an bài vài thông phòng, những ví dụ này, so với các con em quý tộc càng nhiều hơn.

Chỉ là lời này nói ra đâm trúng tâm tư của cô em gái, Chân Nghiên tự nhiên sẽ không nói, nghĩ đến nàng còn đang mang thai, phu quân vẫn chỉ trông nom nàng một người, thì nhịn đi thẹn thùng đem ảo diệu trong đó nói ra.

Chân Diệu nghe đến trợn mắt hốc mồm.

Nàng chỉ cho là các cô gái cổ đại bảo thủ, nhưng không nghĩ tới điều này là sai hoàn toàn, đồng thời trong lòng vừa khiếp sợ lại cảm động, rốt cuộc là chị em ruột, vì không để cho muội muội thua thiệt, mới đem loại chuyện này mà lấy ra chỉ điểm nàng.

Đi một chuyến phủ Thị Lang, tình cảm chị em gái càng sâu đậm hơn, điều này cũng không cần nói ra.

Trong lòng La Nhị lão gia không vừa ý, ánh mắt nhìn Chân Diệu liền mang theo ý lạnh lẽo, nhàn nhạt nói: “Nhị thẩm đã khá hơn một chút, cháu vào đi thôi.”

Sau đó liền tỏ ý Nhị Lang theo lão cùng nhau rời đi,liếc mắt một cái, liền phát hiện ánh mắt Nhị Lang đang nhìn vào Chân Diệu, không khỏi ho khan một tiếng.

Nhị Lang thu hồi ánh mắt, đi theo La Nhị lão gia đi ra ngoài, nhưng tâm tư lại bay xa.

Nếu nói, bàn về tướng mạo, Đại tẩu và Yên Nương xuân lan thu cúc nơi đó, khó phân cao thấp, nhưng vì sao ngày đó liếc nhìn hồng nhan dịu dàng kia, hắn đều không tự chủ được mà tim đập nhanh hơn mấy phần? Mà khi hắn đối mặt với Đại tẩu thì hắn lại không có cảm giác gì cả.

Nhị Lang tự nhận bản thân mình về phương diện nữ sắc là rất có khả năng kiềm chế, tuy nói hắn trong phòng cũng có hai thông phòng, ngoại trừ lúc mới bắt đầu cảm thấy mới mẻ, sau đó cách một tháng cũng chỉ đi mỗi nơi một hai lần.

Tùy theo việc giao hữu với nhóm bạn thân cũng không phải là hắn không đi qua các loại địa phương kia(thanh lâu), nhưng hắn cũng chỉ đi theo vui đùa, nhìn thấy những nữ tử nghênh đón kia, trong lòng hắn chán ghét, thậm chí là không hiểu sao bọn hắn lại có thể vui vẻ với việc này, dưới quan điểm của hắn, nếu có nhu cầu còn không bằng trở về tìm thông phòng nhà mình, các nàng càng sạch sẽ hơn.

Nhắc tới các chàng thiếu niên, tinh lực dư thừa, luôn phải có nơi để phát tiết, Nhị Lang không thích nữ sắc, mà đặt tâm tư vào việc đọc sách cùng phụ mẫu nơi đó.

Đọc sách, việc này không cần phải nói, vì sao còn có tâm tư lo nghĩ đến phụ mẫu nơi đó?

Nói cho dễ hiểu thì cũng rất là đơn giản, Nhị Lang là người thông minh, mà người thông minh đều có nỗi bi ai của người thông minh.

Khi hắn còn bé hoặc là bị thủ đoạn của phụ mẫu che đậy đi, hắn cho rằng đó là vì phụ mẫu thiên vị Đại ca, nhưng tùy theo năm tháng tuổi tác càng lớn, hắn cảm thấy chuyện này không hợp với lẽ thường, lại về sau này hắn tự mình tham dự vào chuyện kia, sự việc tìm kiếm La Thiên Trình không biết sống chết ra sao, chân tướng đó cũng là từ từ nổi lên mặt nước. (ý chỉ chân tướng bị che đậy mà phơi bày ra ánh sáng).

Một khắc tìm ra chân tướng kia, Nhị Lang kinh ngạc hồi tưởng lại chuyện đã qua, đó giống như làn khói mỏng manh hổ thẹn liền bị một cổ hưng phấn che đậy đi.

Từ nhỏ đến lớn, hắn luôn lấy bản thân mình ra so sánh với đại ca, cho tới bây giờ hắn chưa từng chịu thua, phụ mẫu đối với hắn, trên con đường này, tựa hồ đã chỉ rõ phương hướng cho hắn!

Nhị Lang dần dần nhếch môi, không có tiếng động mà quay đầu lại, nhìn thấy chiếc váy màu phấn hồng kia biến mất sau tấm rèm, liền cười một tiếng.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn Dung Dung.. về bài viết trên: Hàn Lam, MacSongThien, MicaeBeNin, Sundao, Thu Heo, caothetai, hh09, ngoung1412, yuriashakira
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 487 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Apricot blossom, Bánh Bao Bảo Bảo, bé mụi, Carton, emyeutun888tqc, hautran25121990, lavender95, locthuha, yang nhi và 220 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

2 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

3 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

4 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

5 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 20, 21, 22

9 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

10 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

12 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

13 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

14 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

15 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

16 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1153

1 ... 141, 142, 143

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 200, 201, 202

18 • [Hiện đại] Bảy năm vẫn ngoảnh về phương Bắc - Ân Tầm (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

19 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Anh hai Boss đừng nghịch lửa - Cửu Trọng Điện

1 ... 48, 49, 50



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 278 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 316 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 300 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 433 điểm để mua Lá may mắn
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 468 điểm để mua Tách trà xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 234 điểm để mua Giỏ đôi gấu trắng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 242 điểm để mua Cung Bảo Bình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 333 điểm để mua Tiên xanh
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 450 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 417 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 396 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 364 điểm để mua Mề đay đá Citrine 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 444 điểm để mua Dây chuyền đá ruby
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 501 điểm để mua Mèo trắng gãi đầu
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuột đu dây
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 386 điểm để mua Thần lửa
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 250 điểm để mua Sao đổi màu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 328 điểm để mua Cỏ ba lá
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 358 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 244 điểm để mua Ma bí
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 246 điểm để mua Gấu vàng có cánh
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 200 điểm để mua Giày nơ xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 969 điểm để mua Hồng ngọc 2
TranGemy: How are you today? Hôm nay tôi buồn, còn bạn thì sao?
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 245 điểm để mua Bé hồng 5
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 236 điểm để mua Kem biến hoá
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 385 điểm để mua Tình yêu trong sáng
LogOut Bomb: White Silk-Hazye -> Trần Thu Lệ
Lý do: Hi ss cọ cọ
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 389 điểm để mua Heo vàng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.