Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 486 bài ] 

Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

 
Có bài mới 13.06.2017, 08:39
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 16.01.2016, 20:00
Bài viết: 1838
Được thanks: 4836 lần
Điểm: 10.55
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 12
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


  Chương 267: Tức ngực

Edit: Tuyết Y

Beta: Sakura

Lão phu nhân nhìn La đại cô nương quỳ gối trong nội đường, ôm ngực hỏi Điền thị: “Nguyên Nương đập phá phòng Yên Nương?”

Chân Diệu vốn đã làm chút điểm tâm nhỏ đưa tới cho lão phu nhân, đang nói chuyện với bà, hiện tại ở lại cũng không xong mà đi cũng không được. Cuối cùng lại nghĩ, dù sao tình cảnh này nàng cứ đánh đấm giả vờ cho có khí thế thôi, có lẽ không ai chú ý, bèn âm thầm xê dịch ra phía sau, theo ánh mắt lão phu nhân nhìn về phía La Tri Nhã đang quỳ.

La Tri Nhã nghe câu hỏi của lão phu nhân, thì nhếch môi không nói, trên mặt không có sự thấp thỏm của khuê tú bình thường khi chọc giận trưởng bối, ngược lại lại có loại vui sướng khi hả giận.

“Cũng là lỗi của con dâu. . . . . .” Điền thị vội ôm vào người mình.

Lão phu nhân tiếp tục hỏi: “Không làm bị thương Yên Nương chứ?”

“Không có, Nguyên Nương từ trước đến giờ có tri thức hiểu lễ nghĩa, lần này thật sự là vì con dâu mới đập phá đồ đạc, cũng không động đến Yên Nương. Lão phu nhân, đều là do con dâu không phải ——”

Nghe thấy không làm Yên Nương bị thương, ánh mắt lão phu nhân lóe lóe.

Chân Diệu thấy thì khóe miệng co rút.

Lão phu nhân, sự tiếc nuối lóe lên rất nhanh ở đáy mắt ngài khi nghe thấy đập đồ mà không đập Yên Nương là tình huống gì thế?

Lão phu nhân đã khôi phục sắc mặt như thường, thản nhiên nói: “Đại gia khuê tú, động chút là đập đồ như thế thì còn ra sao? Những thứ kia, chẳng lẽ không phải lấy bạc mua, là gió lớn thổi tới à? Hơn nữa, một món đồ cũng không biết làm người ta tức giận, dù cháu có đập cũng lãng phí sức lực của bản thân mà thôi.”

La Tri Nhã bị lão phu nhân nói một trận đỏ bừng cả mặt, chỉ cảm thấy một ngụm hờn dỗi lên không nổi mà xuống không xong, kẹt trong ngực, chèn ép tim nàng nhức nhối.

Lão phu nhân dường như có chút thất vọng, nói với Điền thị: “Điền thị, sang năm Nguyên Nương sẽ phải xuất giá rồi, hôn sự của Nhị lang và Tam lang cũng phải sớm định ra. Sau này con nên đặt nhiều tâm tư lên việc quản giáo con cái, đó mới là phúc phần về sau.”

“Dạ, con dâu đã biết.” Điền thị ngược lại thấy hơi lạ, con gái làm ra hành động khác người kia mà lão phu nhân lại chỉ giơ lên cao cao rồi nhẹ nhàng buông xuống, trong lòng ngược lại sinh ra mấy phần đáng tiếc.

Sớm biết như vậy, nếu Nguyên Nương thu thập con tiểu tiện nhân kia, nói không chừng lão phu nhân cũng sẽ không truy cứu đâu.

Nghĩ tới đây, Điền thị giật mình một cái, suýt chút nữa vỗ mạnh lên đùi.

Đúng vậy, lúc ấy làm sao chỉ lo đập đồ, mà không cho tiểu tiện nhân kia một bài học chứ!

Nguyên Nương hiện tại thân phận đặc thù, dù là lão gia, cũng không dám đụng một đầu ngón tay của nàng. Sao bà không nghĩ tới chứ!

Nghĩ cũng biết đây là một cuộc mua bán lời nặng, lần đầu Nguyên Nương đi tìm tiểu tiện nhân này gây phiền toái, mặc dù nói ra không được dễ nghe, thế nhưng rốt cuộc là hiếu tâm với mẫu thân, nhưng nếu lại có lần thứ hai, sẽ tạo thành ấn tượng thô lỗ dã man với người khác, ngay cả  bà cũng mắc tội danh quản giáo bất lực.

Nhất thời, Điền thị hối hận xanh cả ruột.

Thấy Điền thị thay đổi sắc mặt, lão phu nhân biết nàng đã nghĩ ra rồi, không khỏi thầm than một tiếng.

Điền thị xuất thân không cao, thường ngày mặc dù bộ dáng chững chạc ôn hòa, nhưng đến lúc gặp chuyện thì cuối cùng vẫn không đủ quyết đoán. Vừa muốn biểu hiện  rộng lượng ôn hòa, lại khó tiêu tức giận bất bình, rốt cuộc lại thành không ra gì.

Lão phu nhân không khỏi nghĩ tới Tam nhi tức Tống thị và Tứ nhi tức Thích thị.

Tống thị xuất thân thư hương môn đệ, bình thường không hiện sơn lộ thủy, nhưng bà còn nhớ rõ, lần đầu tiên hỗn tiểu tử kia lão Tam đuổi theo tiểu nương tử người ta đòi vẽ chân dung, bị đánh một trận dữ dội, còn bị đòi bạc, lão Tam liền lộ thân phận dẫn những người đó tới tìm Tống thị đang chọn đồ trang sức ở Bảo Hoa Lâu.

Tống thị không có chút do dự, trực tiếp mắng những người kia đến lừa bịp tống tiền, cũng gom lão Tam mắng thành đồng bọn, ỷ vào khuôn mặt có vài phần giống lão gia nhà nàng lại đến lừa bịp, lên án mạnh mẽ xong lại chỉ huy hạ nhân lưu loát đuổi những người kia đi, cũng giữ lão Tam lại tuyên bố phải báo quan.

Lần đó, Lão phu nhân vốn cảm thấy tính tình Tam nhi tức không nóng không lạnh lại gõ nhịp khen ngợi, sửa đổi cách nhìn với người con dâu vừa được gả vào không lâu này.

Mà Thích thị, sau khi biết tin dữ của lão Tứ thì ngất đi, sau đó tỉnh lại biết mình mang thai, mặc dù trở nên u u mê mê tâm như tro tàn, nhưng vẫn ép bản thân phải ăn vào.

Đến nay bà còn nhớ rõ bộ dáng Thích thị khi đó ăn một miếng thì nôn một miếng, nôn ra xong lại ăn, trực tiếp khiến lòng người vừa chua xót vừa cảm thán.

Còn có mẫu thân Chương thị của Đại lang, cái năm mà lão Đại chết, mắt nàng đỏ hoe kiên định nói với bà: “Bà bà ngài yên tâm, có Minh ca nhi ở đây, bất luận thế nào con dâu cũng phải sống cho thật tốt, nhìn thằng bé trưởng thành, cưới vợ sinh con, mới xứng đáng với thằng bé.”

Sau đó thi thể Chương thị được người ta vớt lên từ trong hồ, đến tận bây giờ, bà vẫn không tin Chương thị lại nhảy xuống hồ tự vẫn.

“Lão phu nhân ——” Điền thị đau lòng nữ nhi quỳ trên sàn nhà đá xanh lạnh như băng, mặc dù lót một cái đệm, nhưng thời tiết này lạnh thấu xương, tiểu cô nương làm sao chịu nổi, bèn không nhịn được nhắc nhở một tiếng.

Lão phu nhân hồi thần, nhìn La Tri Nhã còn đang quỳ một cái rồi lại khẽ thở dài một hơi.

Bà tin Nguyên Nương thân là đích trưởng tôn nữ sẽ không ngốc nghếch hoặc là nói, trong sự giáo dưỡng trước đây của nàng, chưa từng nghĩ đến việc sẽ động thủ đánh tiểu thiếp thông phòng của phụ thân.

“Nguyên Nương, chuyện hôm nay đúng là sai, trong lòng cháu cũng tự biết, tổ mẫu không muốn nhiều lời nữa. Chỉ là, đảo mắt là cháu sẽ xuất giá đến Man Vĩ xa xôi, không còn có trưởng bối có thể dạy dỗ dẫn dắt cháu, tổ mẫu chỉ nói một câu mà thân là trưởng bối đáng ra không nên nói, có nghe hay không thì còn tùy vào cháu.”

“Tổ mẫu ——” La Tri Nhã liền giật mình.

Nàng nghĩ tổ mẫu sẽ thất vọng về nàng, phiền chán nàng, dù sao nàng cũng không sao cả, nhưng nàng chưa từng nghĩ, ánh mắt tổ mẫu nhìn nàng lại ý vị thâm trường  như thế, có thương tiếc, có bất đắc dĩ, còn có chút thứ nàng không sao nhìn rõ.

Ngay cả Chân Diệu cũng không tự giác ngồi thẳng lên, nghiêm túc nghe lão phu nhân nói chuyện.

“Thế đạo này đối với nữ tử chúng ta ấy à, vốn đã nghiêm khắc, cho nên cháu muốn làm một chuyện khác người, cũng phải được lớn hơn mất mới đáng giá, nếu như thuần túy là vì hả giận, vậy thì quá hồ đồ. Nếu như cháu không làm được điểm này, vậy thì nên tuân thủ quy củ nghiêm ngặt đi.”

Lão phu nhân nói đến đây, bà nhìn La Tri Nhã một cái thật sâu: “Nguyên Nương, cháu đứng lên đi. Tổ mẫu hy vọng cháu có thể nhớ kỹ lời này, tương lai tha hương ở dị quốc, có lẽ có vài phần tác dụng.”

“Vâng” La Tri Nhã cúi đầu đáp một tiếng.

Đối mặt với lão phu nhân như vậy, phẫn hận và lệ khí trong lòng nàng thực sự không tìm được chỗ mà phát.

Lão phu nhân xoa huyệt thái dương: “Điền thị, các con đi xuống đi.”

Điền thị khom người, rồi kéo La Tri Nhã lui xuống.

Đám người đi được một lúc lâu sau, lão phu nhân mới bưng trà.

Chân Diệu vội châm một chén trà nóng đưa sang.

Lão phu nhân uống một ngụm trà nóng, trong lòng thoải mái hơn mấy phần, sau khi ra hiệu người hầu hạ trong phòng lui ra, mới hỏi: “Vợ Đại lang, hôm nay nếu cháu là Nguyên Nương, cháu sẽ làm sao?”

“Cháu?” Chân Diệu chớp chớp mắt, nàng rõ ràng là kẻ đi đánh đấm giả bộ cho có khí thế thôi, sao đang yên lành lại dính tới nàng chứ.

Lão phu nhân cười: “Bảo cháu nói thì cháu cứ nói đi, nhân lúc tổ mẫu chưa già hồ đồ, còn có thể trấn giữ cho cháu. Nếu chờ thêm ít năm nữa, nói không chừng tổ mẫu cũng giống tổ phụ cháu rồi, có muốn quan tâm thay các cháu cũng không được.”

Đứa cháu dâu này của bà, cũng không phải người tâm tư phức tạp, nói đến thì quả thật không làm nổi cái kiểu đương gia chủ mẫu xuất sắc. Thế nhưng lúc bà còn trẻ, cũng nào phải người tinh thông tính toán hậu trạch?

Đối với thế gia vị trí cao nhất như bọn họ, bề trên không hồ đồ, trái phải rõ ràng mới càng quan trọng hơn.

Thấy vẻ mặt lão phu nhân nghiêm túc, Chân Diệu cũng không tiện trả lời cho có lệ, bèn nói ra cách nghĩ thật của mình: “Nếu là cháu dâu là Nguyên Nương, có lẽ cháu sẽ trực tiếp đập Yên Nương ạ. Dù sao… dù sao thì đập đồ cũng là đập, mà đập người cũng là đập… ”

Lão phu nhân nở nụ cười: “Vợ Đại lang, đây chính là lời vừa rồi tổ mẫu nói với Nguyên Nương. Đã làm chuyện khác người, vậy thì dứt khoát kiếm lợi ích lớn nhất, bằng không thì không phải làm chuyện khác người này uổng phí sao?”

Chân Diệu ra sức gật đầu.

Cuối cùng nàng cũng biết vẻ tiếc nuối trong đôi mắt nhỏ của lão phu nhân vừa rồi là vì sao rồi.

Không ngờ lời kế tiếp của Lão phu nhân lại càng khiến nàng chấn kinh.

“Vợ Đại lang, tổ mẫu lại nói cho cháu biết một câu. Mọi việc phải tính trước làm sau, nếu nắm không chắc, còn không bằng đừng làm. Nhị thúc cháu trở về, chắc chắn sẽ nổi giận, Nguyên Nương dĩ nhiên vì phải đi hòa thân nên sẽ không phải chịu xử phạt gì, nhưng lại khó tránh giận chó đánh mèo Nhị thẩm cháu. Đương nhiên, điều này vẫn chưa phải chủ yếu nhất..”

“Chủ yếu nhất là cái gì ạ?” Chân Diệu hỏi theo lời lão phu nhân.

“Chủ yếu nhất a ——” nhắc tới cái này, lão phu nhân khó chịu một trận, “Chủ yếu nhất chính là hai bà tử trông sân, chắc chắn vì hộ chủ bất lực mà bị Nhị thúc cháu đuổi đi.”

“Cái này ——” Chân Diệu do dự một chút.

Thần tiên đánh nhau tiểu quỷ gặp nạn, đây cũng là điều khó tránh a.

Lão phu nhân ho khan một tiếng, nói tiếp: “Trong hai bà tử kia, có một người tổ mẫu đã dặn dò không thể để cho Yên Nương sinh được thứ tôn.”

Chân Diệu ngược lại hít một hơi khí lạnh.

“Làm sao, cháu bị dọa à ?”

Chân Diệu vội lắc đầu.

“Bất luận cháu giật mình cũng được, bị dọa cũng được, sau này phủ Quốc Công to như thế giao vào tay cháu, có một số việc tổ mẫu không muốn gạt cháu.”

“Cháu dâu hiểu ạ.”

Lão phu nhân than thở: “Chỉ tiếc Nguyên Nương vừa náo loạn trận này, sau này tổ mẫu lại hữu tâm vô lực rồi.”

Nói xong thì chớp chớp mắt: “Vợ Đại lang a, chuyện này cháu cũng đừng nói ra, bằng không khi Nhị thẩm cháu biết sẽ ăn không ngon mất.”

Chân Diệu thiếu chút nữa đã cười ra tiếng, cố nén lại mà đáp ứng, trong lòng lặng lẽ đốt nến cho mẹ con Điền thị.

Không phải là nàng cười trên nỗi đau của người khác, mà thật sự là đồng đội heo đáng sợ hơn đối thủ thông minh a!

Quả nhiên như lời lão phu nhân nói, nếu chuyện gì không chắc, còn không bằng bất động .

Hắc hắc, giống như nàng này, cho tới bây giờ đều bất động!

Không ngoài dự đoán của lão phu nhân, sau khi La Nhị lão gia trở về biết chuyện La Tri Nhã làm, quả nhiên giận dữ, nhưng hết lần này tới lần khác nữ nhi này của hắn không đụng chạm không trừng phạt gì được, nên trực tiếp chuyển lên người nha hoàn bà tử hầu hạ, đuổi tất cả đi, rồi lại trực tiếp mua hai bà tử, hai nha hoàn về hầu hạ Yên Nương, văn tự bán mình thì luôn luôn giữ trong tay mình.

Cũng không biết là tình cờ hay cố ý, Điền thị thân là chủ tử quản gia, ngoài ý muốn phát hiện chuyện Tôn bà tử trước kia âm thầm lấy thuốc tránh thai từ hiệu thuốc về trộn vào canh cho Yên Nương uống, nhìn lại Tây Khóa Viện hiện giờ như một cái thùng sắt không thể chen vào, thế là một búng máu nghẹn trong ngực, không quá hai ngày sau thực sự bị ấm ức mà đổ bệnh.

Một ngày kia Nhị lang có việc, Tam lang một mình đi Hinh Viên thăm mẫu thân Điền thị, cùng dùng cơm tối xong mới đi về phía tiền viện, lúc đi qua hậu hoa viên không ngờ lại đụng phải một người tại góc rẽ chỗ hòn non bộ.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Dung Dung.. về bài viết trên: Hàn Lam, MacSongThien, Thu Heo, caothetai, ngoung1412, thienly, yuriashakira
     

Có bài mới 13.06.2017, 08:40
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 16.01.2016, 20:00
Bài viết: 1838
Được thanks: 4836 lần
Điểm: 10.55
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 12
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 268: Hiểu lầm

“Người nào không có mắt vậy?” Tam lang mới từ chỗ Điền thị đi ra, thấy Điền thị ốm yếu xanh xao thần sắc không tốt, lại nghĩ gần đây phụ thân làm việc ngày càng hồ đồ rồi, nhưng hết lần này tới lần khác thân làm nhi tử vẫn không thể nhiều lời một chữ, trong lòng đang ngột ngạt, cái va chạm này đã đụng hỏa khí của hắn tóe ra.

Nhưng khi hắn nhìn kỹ lại, thì người bỗng giật mình.

Nàng kia mặc váy xanh thanh lịch vô cùng, chỉ có đôi khuyên tai trân châu hồng phấn nhỏ cỡ hạt gạo vì thân hình không vững và lắc lư va vào hai gò má trắng noãn như ngọc, lại khiến cho người trong vắt như tiên này có thêm một tia khói lửa.

Lúc đó sắc trời tối muộn, mặt trời đã xuống, chỉ có rặng mây đỏ còn lưu luyến nhuộm màu nửa bầu trời, lại khiến cho bầu trời đông khắc nghiệt này nhiều thêm một phần sáng sủa mông lung.

Váy xanh tóc đen, da trắng như tuyết, tôn lên ánh nắng chiều dày đặc mù mịt nặng trĩu, ánh sáng lấp lánh dường như cũng quanh quẩn quanh người nàng.

Tam lang cảm thấy như nằm mơ, mở miệng hỏi:  “Ngươi…. ngươi là người hay là yêu?”

Sau một khoảng đối mặt ngắn ngủi, nữ tử áo xanh rốt cuộc không nhìn Tam lang một cái, cúi đầu chạy về phía trước.

Tam lang thuở nhỏ thích võ nghệ, thân thủ đương nhiên không tệ, giờ khắc này hắn quên hết tất cả, ma xui quỷ khiến duỗi tay nắm lấy cổ tay trắng ngần của nàng kia, hỏi một lần nữa: “Ngươi là người hay là yêu?”

Nữ tử áo xanh nhìn Tam lang, vành mắt vốn đã đỏ lại càng đỏ hơn, lông mi dài nhọn chỉ chớp một cái, một chuỗi nước mắt đã rơi xuống, ngược lại còn đáng chú ý hơn viên ngọc trai màu hồng phấn đung đưa kia.

Tam lang như bị điện giật, nhìn chằm chằm vào chuỗi nước mắt kia mà thất thần.

Cứ như vậy ngây người một khoảng thời gian, nữ tử áo xanh đã giãy khỏi tay hắn, vội vã đi ra xa.

Cho đến khi bóng người cũng biến mất không còn dấu vết, mùi hương lành lạnh không còn vờn quanh, Tam lang mới hồi phục tinh thần, vội cất cao chân đuổi theo thì cuối cùng cũng không tìm được tung tích giai nhân.

Chẳng biết tại sao, Tam lang từ trước đến giờ chưa từng để ý chuyện nam nữ, thậm chí trong phòng còn không có cả một thông phòng, lần đầu tiên cảm thấy trong lòng trống vắng, rầu rĩ quay về nơi hai người chạm vào nhau.

Hắn đứng ở đó thật lâu không nhúc nhích, trời rất nhanh đã tối mịt, gió lạnh chui vào cổ áo, mặc dù mặc quần áo dày cộm, nhưng vẫn có phần không chịu nổi.

“Nàng rốt cuộc là người hay là yêu?” Tam lang lẩm bẩm tự nói.”Nhất định là yêu tinh hóa thành rồi, nếu không làm sao lại xinh đẹp như thế được.”

Tam lang nhấc chân muốn đi, ánh mắt lơ đãng đảo qua một chỗ, thoáng có một vật màu trắng đang lay động. Hắn không khỏi cúi xuống nhặt lên, nương ánh trăng trong trẻo lạnh lùng mới nhìn ra là một cái khăn trắng tinh, trên góc khăn thêu nửa đóa mai.

Tam lang như vướng vào ma chướng đưa khăn đến chóp mũi hít hà, sau đó cẩn thận gấp lại nhét vào giữa ngực, lúc này mới trở về chỗ ở ở tiền viện.

Mấy ngày tiếp đó Tam lang lại như mất hồn mất vía, Nhị lang thân là huynh đệ sinh đôi đương nhiên phát hiện, tìm cơ hội thích hợp mở miệng hỏi: “Tam đệ, mấy hôm nay đệ làm sao vậy?”

Tam lang từ nhỏ thẳng tính, có chuyện gì cũng chưa từng gạt vị ca ca sinh đôi này, nghe vậy chỉ do dự một chút bèn hỏi dò: “Nhị ca, huynh có tin trên đời này có yêu tinh không?”

Nhị lang nhíu mày: “Tam đệ, đệ đừng có nói lời kỳ quái rối loạn tâm thần như thế. Đệ cứ nghĩ ngợi lung tung về mấy thứ đó à?”

Huynh đệ từ nhỏ sớm chiều ở chung, đương nhiên không có gì khách khí. Tam lang nghe Nhị lang nói thế, lập tức nóng nảy: “Nhị ca, đệ thấy thật đấy!”

Nhị lang thấy Tam lang mang vẻ mặt vội vàng muốn hắn tin tưởng, không khỏi thở dài: “Tam đệ, vậy đệ nói một chút xem, yêu tinh đệ thấy bộ dáng thế nào ?”

Vừa hỏi thế, Tam lang bị mắc kẹt rồi, không biết tại sao, trong vô thức, hắn không muốn cho người khác biết bộ dáng của nàng.

Thấy Tam lang không nói ra, Nhị lang cười nói: “Tam đệ, ta thấy đệ ở nhà cả ngày, quá nhàn rỗi mới nghĩ ngợi lung tung. Mấy ngày nay mẫu thân cứ bệnh không dứt, nếu không có chuyện gì, đệ đi nói chuyện với người thì hơn.”

Tam lang không phục nói: “Mấy hôm nay, ngày nào đệ cũng ở bên kia với mẫu thân, ngược lại nhị ca huynh thì mất dạng chẳng thấy đâu.”

Hắn gặp được nàng kia là khi ở chỗ Điền thị về, thăm mẫu thân là thật, muốn gặp lại nàng cũng là thật, nên không khỏi cần mẫn chạy đến thăm bà, cả Điền thị tâm tình luôn tích tụ, cũng đều cảm thấy đứa con trai này biết hiếu thuận, vì thế tâm tình cũng tốt lên rất nhiều.

Nhị lang bị Tam lang hỏi nghẹn họng mà ngượng ngùng, sớm tối mỗi ngày hắn chỉ đi một chuyến đến chỗ Điền thị, tất nhiên không so được với Tam đệ túc trực ở bên đó hơn nửa ngày rồi.

“Nhị ca, đệ còn chưa hỏi huynh, mấy hôm nay huynh đang bận gì vậy?”

“Cũng chỉ là cùng mấy người bạn ngâm thơ thưởng tuyết thôi.” Nhị lang không muốn nhiều lời, thuận miệng nói.

Tam lang cũng không còn hứng thú hỏi tiếp nữa.

Hắn và nhị ca mặc dù tình cảm sâu nặng, nhưng thật ra tính tình lại trống đánh xuôi, kèn thổi ngược, hảo hữu kết giao có giống nhau, cũng có một phần nhỏ là trong phạm vi riêng của mỗi người.

Huynh đệ hai người hiếm khi có thể hòa bình mà trò chuyện một chút, Tam lang chỉ cảm thấy mấy ngày nay mình trở nên là lạ, dường như cũng không còn là mình nữa, nhịn không được hỏi: “Nhị ca, huynh có cô nương mình ngưỡng mộ chứ?”

Nhị lang lúc này mới thật sự nổi hứng, nhướn mày, cười như không cười mà hỏi: “Tam đệ, đệ thế này chẳng lẽ là bắt đầu biết tương tư rồi? Nói cho nhị ca nghe chút xem, đệ nhìn trúng tiểu nương tử nhà ai?”

Tam lang có chút xấu hổ: “Nhị ca, đệ hỏi huynh mà, sao lại hỏi ngược lại đệ vậy.”

Nhị lang cười ha hả một tiếng: “Ta đâu có ngưỡng mộ cô nương nào, ra ngoài đều gặp nam tử, trong nhà đều gặp thân thích.”

Ánh mắt Tam lang sáng lên.

Thân thích?

Nếu nàng kia không phải là yêu tinh, vậy sẽ không phải là nữ             quyến trong phủ chứ?

Tam lang là một người thẳng tính, nhưng lúc này đầu lại vô cùng sáng suốt.

Nàng kia quần áo mộc mạc, tuổi cũng không quá lớn, vô cùng có khả năng là nha hoàn trong viện nào đó!

Phải biết rằng những ca nhi như bọn họ từ khi tròn mười tuổi thì đều chuyển đến tiền viện sống một mình, còn hậu viện thì ngoại trừ khi thỉnh an cũng rất ít đi, vì vậy nếu không biết nha hoàn trong phủ cũng là chuyện rất đỗi bình thường.

Trong nháy mắt nghĩ thông suốt, trái tim Tam lang lập tức bay bổng, gần như vô thức vuốt ve lên vị trí đặt chiếc khăn mùi xoa ở trên ngực, mặt lại cười ngây ngô.

“Tam đệ ——” Nhị lang đưa tay gõ Tam lang, “Sao lại ngốc ra rồi?”

“Ha ha ha.” Tam lang hắc hắc cười không ngừng, cho dù Nhị lang hỏi thế nào, hắn cũng không nói.

Chỉ là chờ đến ngày thân thể Điền thị chuyển biến tốt đẹp, Tam lang rốt cuộc không thể kìm ném được nữa, sau khi hầu hạ bà uống thuốc bèn nói: “Mẹ, nhi tử, nhi tử muốn. . . . . .”

“Muốn cái gì?” Điền thị có ba trai một gái, vốn cũng không phải thích đứa con thứ nhất, nếu nói coi trọng, dĩ nhiên bà coi trọng con trai trưởng, nếu nói sủng ái, đương nhiên là đứa con trai út hiện mới sáu tuổi, nếu nói yêu thương, vậy thì thuộc về nữ nhi duy nhất là La Tri Nhã rồi. Chỉ có Tam lang kẹt ở giữa, không được cha mẹ yêu thương nhiều, đây cũng là chuyện thường tình của con người.

Chẳng qua mấy ngày nay, ngược lại Tam lang chịu khó đến chỗ bà nhất, hầu hạ chu đáo nhất, khiến trái tim người làm mẫu thân như bà từ từ nghiêng qua, nhìn nhi tử nói chuyện lắp bắp, chẳng những không bực mình, mà còn lộ ra sự vui vẻ hiếm có gần đây.

Tam lang cũng phát hiện tâm tình mẫu thân không tệ, tuy thẹn thùng, nhưng từ khi có được chiếc khăn thêu nửa đóa mai này, mỗi lần lấy ra ngửi, thì dung mạo của nữ tử áo xanh kia lại một lần in lại trong lòng hắn, bất tri bất giác đêm không thể say giấc.

Đến lúc này, những sự thẹn thùng kia đương nhiên không sánh bằng việc có thể đạt được ước muốn: “Mẹ, nhi tử muốn có một người trong phòng. . . . . .”

Điền thị lúc ấy liền sửng sốt, nụ cười trên mặt tắt đi.

Năm Nhị lang và Tam lang mười bốn tuổi, bà làm chủ chọn cho hai người mỗi người một thông phòng, Nhị lang không ý kiến gì thu dùng, còn Tam lang lại không muốn, chỉ nói ghét phiền toái.

Thế gia như bọn họ, ca nhi lớn rồi không thể nạp thiếp, còn thông phòng được dạy dỗ tốt đến tuổi thì phải sắp xếp cho một người, vì sợ ca nhi chưa từng trải qua, không chịu đựng được lực hấp dẫn ở bên ngoài mà học xấu.

Nhưng mà nếu nhi tử vẫn chưa thông suốt, người làm mẫu thân đương nhiên sẽ không cưỡng cầu, dù sao nam tử mất máu quá sớm cũng không phải chuyện tốt gì.

Ngược lại không ngờ hôm nay Tam lang chủ động nhắc đến.

Điền thị sở dĩ có phần không quá vui vẻ, cũng là vì sợ Tam lang thật sự giao trái tim cho một thông phòng đê tiện.

Dù sao mẹ sắp xếp cho nhi tử chính là một việc, còn nhi tử tự nhìn trúng lại là một chuyện khác rồi.

Điểm này, Điền thị đặc biệt không thể nhịn.

Tuy hiện tại lão gia bị con hồ ly tinh kia mê hoặc đầu óc đến choáng váng, nhưng lúc còn trẻ lại rất quy củ.

Trong lòng Điền thị cũng mơ hồ hiểu một chút, khi đó vợ chồng bọn họ có hi vọng, lão gia đương nhiên trọng danh dự, mà bây giờ con đường làm quan của Đại lang rộng mở, là nhân tài kiệt xuất trong thế hệ trẻ tuổi, hy vọng về chuyện Nhị phòng bọn họ tính toán lại càng xa vời, lão gia liền chuyển sự phóng túng này lên nữ sắc.

Nhưng mà nhi tử hào hoa phong nhã, bà quyết không cho phép hắn làm bậy.

“Tam lang đã nhìn trúng người nào?” Điền thị bất động thanh sắc hỏi.

Có lẽ bất luận người nào lúc đối mặt với chuyện mình để ý nhất, đều sẽ có lúc thông suốt. Tam lang vô thức đã phát hiện Điền thị không vui, lời vốn muốn nói ở đầu lưỡi lại nuốt xuống mà nói: “Mẹ, nhi tử sắp mười bảy rồi, cũng không phải nhìn trúng ai, chỉ là những người cùng trường kia, người ta đều có cả. Đôi khi cùng nhau nói chuyện phiếm, nhi tử chẳng xen miệng vào được, còn bị họ chê cười.”

Điền thị ngẩn ra.

Việc này là do bà sơ sót, nhi tử lớn hơn ba tuổi, từ thiếu niên cũng thành nửa thanh niên rồi, đương nhiên sẽ có hiếu kỳ với chuyện nam nữ.

Thấy nhi tử không bị tiểu chân nào che mắt, Điền thị nhanh chóng thoải mái, cười nói: “Lát nữa mẹ chọn một đứa tốt đưa vào phòng con, chỉ là có một điều là con không được lơ là việc học.”

“Mẹ, ngài nói gì vậy!” Mặt Tam lang đỏ lên, sau đó cười nói, “Nhi tử tin vào ánh mắt của mẹ, nhất định có thể chọn cho nhi tử một người xinh đẹp nhất trong phủ.”

Điền thị duỗi ra ngón chỉa lên trán Tam lang: “Khẩu khí thật là lớn mà!”

“Mẹ, nhi tử nếu không muốn thì không cần, còn nếu muốn sẽ phải là người xinh đẹp nhất trong phủ, như vậy sau này nếu bọn họ lại chê cười nhi tử, nhi tử sẽ có chuyện để nói. Ngài không biết đâu, có một lần chúng con nghe hát ở trà lâu, khi vị tiểu nương tử đánh đàn đi lên, có vị bạn học làm đổ cả nước trà cũng không cảm giác được, bị người ta giễu cợt rất lâu đấy.”

Thật ra thì đây cũng là Tam lang dọa Điền thị thôi, người nghe hát ở trà lâu chính là Nhị ca chứ không phải là hắn, hắn chỉ nghe nhị ca dùng giọng điệu chê cười nhắc tới vị bạn học kia, cảm thấy đúng lúc nói cho Điền thị nghe mà thôi.

“Được rồi, cái gì mà có gì xinh đẹp hay không chứ. Tuổi còn nhỏ đừng học gương xấu, mẹ để ý cho con là được.”

Tam lang vừa nghe lời này, cũng biết Điền thị đã đáp ứng.

Chờ Tam lang đi khỏi, Điền thị suy nghĩ một chút liền đau đầu.

Nha hoàn diện mạo đẹp nhất trong phủ, chẳng phải đứa gọi là A Loan bên cạnh Chân thị sao?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Dung Dung.. về bài viết trên: Hàn Lam, MacSongThien, Thu Heo, caothetai, ngoung1412, thienly, yuriashakira
     
Có bài mới 13.06.2017, 08:41
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 16.01.2016, 20:00
Bài viết: 1838
Được thanks: 4836 lần
Điểm: 10.55
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 12
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 269: Lại bị mất mặt

Edit: Tuyết Y

Beta: Sakura

Điền thị bệnh vừa khỏe, hữu khí vô lực nằm nghiêng trên giường mỹ nhân ở gian ngoài, nghĩ đến việc nhi tử bỗng tìm cho bà, thì lại thở hổn hển không thông rồi.

Tiểu thúc xem trọng thiếp thân nha hoàn bên người chị dâu, nói ra thanh danh cũng không quá dễ nghe!

Dù bà có cưng chiều nhi tử, cũng không có khả năng làm loại chuyện ngu xuẩn này khiến người ta chế nhạo, huống chi hiện tại đúng là thời điểm quan trọng Nhị lang và Tam lang bàn chuyện hôn nhân.

Nữ nhi duy nhất phải gả nơi chưa được khai hóa, lão gia ban đầu đã bị giáng chức, sau lại bị một con hồ ly tinh mê hoặc thất điên bát đảo, nhi tử sắp đính hôn lại sinh ra chuyện nhìn trúng nha hoàn bên người chị dâu.

Điền thị chỉ cần nghĩ đến những chuyện lộn xộn này là cả người đã không khỏe, đầu óc quay cuồng từng cơn.

Bà vừa xoa huyệt thái dương, vừa giận chó đánh mèo thầm mắng một tiếng.

Quả nhiên từ lúc Chân thị vào cửa thì không có chuyện gì tốt, nha hoàn bà đã trông thấy nhiều, nhưng nhà ai lại xinh đẹp như người bên cạnh nàng vậy chứ?! Đây không phải là không có việc gì lại vô duyên vô cớ gây chuyện hay sao!

Nói đến A Loan kia, đừng nói là trong đám nha hoàn phủ Quốc Công, cho dù tính hết cả cô nương nha hoàn trong toàn kinh thành này, chỉ bàn về dung mạo mà đẹp hơn nàng ta cũng đã không nhiều rồi. Từ lúc theo Chân thị vào cửa, không biết bao nhiêu bà tử con dâu đến đây cầu bà thay huynh đệ trong nhà, cầu chủ tử quản gia như bà đi nói một tiếng với cháu dâu.

Bà vẫn không đồng ý, nhưng mà vì nghĩ rằng với dung mạo kia của A Loan, sau này có lẽ còn có thể khiến vợ chồng Đại lang thêm ngột ngạt, nhưng ai mà ngờ nhanh như vậy đã kéo nhi tử của bà vào rồi, quả thực là họa trời giáng!

Điền thị gọi Điền ma ma vào thương nghị một phen, sáng sớm ngày hôm sau, liền đi thỉnh an lão phu nhân.

Lão phu nhân thấy bà bèn trách: “Điền thị, thân thể con vừa khỏe lại, hiện tại đang là lúc trời lạnh nhất, không dưỡng bệnh cho tốt, mới sáng sớm đến đây làm gì?”

Mặt Điền thị có vẻ ngượng ngùng nói: “Trước mắt nhiều việc, con dâu lại vô dụng, ngược lại còn khiến lão phu nhân quan tâm, nếu không cố gắng hết sức tận hiếu nhiều hơn nữa thì con dâu càng ăn ngủ khó an.”

Lão phu nhân nói thêm hai câu rồi chuyển sang chủ đề khác.

“Thất lang xem ra ngược lại có tinh thần hơn nhiều”

Chương ca nhi điều dưỡng mấy ngày nay, cuối cùng cũng đã có tinh thần. Lúc này mới theo Thích thị đến thỉnh an mỗi ngày, theo thứ tự, mọi người trong phủ phải gọi thằng bé là Thất lang.

Thấy Lục lang cùng Thất lang nắm tay nhau đứng bên cạnh Thích thị, lão phu nhân thầm thở phào nhẹ nhõm. Nụ cười trên khuôn mặt càng sâu hơn một chút: “Lục lang. Tổ mẫu nghe nói mấy ngày nay, đều do cháu chăm sóc đệ đệ?”

Lục lang thường ngày giống như tiểu đại nhân, nghe lão phu nhân nói thế, vẻ mặt cậu bé vẫn nghiêm túc: “Mẫu thân đã từng nói với cháu, huynh trưởng như cha vậy.”

Đứa trẻ chỉ mới lớn bằng hạt đậu nói ra lời nói hùng hồn này, khiến mọi người trong phòng đều vui vẻ.

Lão phu nhân càng cười đến mức không ngậm miệng được, bà lại càng hài lòng với Thích thị. Chỉ là khi bà trông thấy bộ dáng nhút nhát e lệ của Thất lang, tăng thêm thân thể nhỏ yếu kia, càng lộ ra đáng thương, khiến bà không khỏi thầm nhíu mày, vẫy tay gọi ba đứa cháu trai và Tam nương La Tri Chân đến trước mặt, đưa mắt ra hiệu cho Hồng Phúc.

Hồng Phúc hiểu ý, xoay người đi vào nhĩ phòng, bê bánh đậu cuốn trứng trên cái lò nhỏ đến.

Lão phu nhân lại gọi: “Nếm thử đi, đây là do Lục Trúc học làm từ công thức của Đại tẩu các cháu đấy.”

Chân Diệu thích mân mê thức ăn, mỗi lần làm món điểm tâm quà vặt gì, đều đưa một phần đến Di An Đường, có điều cũng không thể ngày nào cũng có.

Lão phu nhân ăn món bánh đậu cuốn trứng này hợp khẩu vị nhất, Chân Diệu phát hiện được, không chờ lão phu nhân mở miệng, nàng đã viết công thức đưa cho Lục Trúc am hiểu trù nghệ nhất trong viện này.

Dù sao dựa vào thân phận làm trưởng bối cũng không tiện mở miệng, nàng cũng không thể mỗi ngày làm một món điểm tâm, nên vẫn là dạy nha hoàn hầu hạ Lão phu nhân làm là tiện nhất.

Chỉ là một loại điểm tâm, muối đường bao nhiêu, tỉ lệ dầu nước, lực nhào bột các thứ, cũng không phải một tờ công thức có thể chỉ rõ được. Vì vậy Lục Trúc làm ra, dù thế nào thì hương vị vẫn kém hơn so với Chân Diệu làm.

Dĩ nhiên đối với lão phu nhân mà nói, thường ngày không có việc gì mà ăn được hai miếng cũng coi như đủ rồi, dù sao so với những món điểm tâm đã ăn mấy chục năm qua thì đã xem như đổi khẩu vị mới lạ rồi.

Lại nói tiếp, trong mấy đứa nhỏ, Ngũ lang là bướng bỉnh nhất, tuy nói Điền thị không hợp với Chân Diệu, bà cũng đã ép nhi tử ít qua chỗ Chân Diệu, nhưng lời này không thể nói rõ ra cho đứa nhỏ được, nhỡ đâu đứa nhỏ lỡ miệng nói ra thì không ổn.

Cho nên Ngũ lang tuổi nhỏ đương nhiên không hiểu được tâm tư mẫu thân, vừa nghe nói điểm tâm ấy có liên quan đến Đại tẩu biết làm thức ăn nhất, thì cậu bé là người đầu tiên sáp tới, cầm lấy một cái bánh đậu cuốn trứng cắn một cái.

“Ngon quá!” Thức ăn ngon vừa vào miệng, mặt mày Ngũ lang đã hớn hở.

Điền thị buồn bực vì tiểu nhi tử không biết phấn đấu, không khiến Chân Diệu mất mặt, nhưng trước mắt bao nhiêu người lại không tiện nói gì, bèn trừng Ngũ lang một cái.

Ai biết tiểu hài tử tinh mắt, đã bị Ngũ lang nhìn thấy, tủi thân hỏi: “Mẹ, sao ngài lại hung dữ với con?”

Ánh mắt không vui của Lão phu nhân quét tới, Điền thị âm thầm hít vào một hơi, mới nói: “Hai đệ đệ của con đều chưa động tay mà con đã đợi không được rồi.”

Ngũ lang càng thêm tủi thân, hết lần này tới lần khác lại không biết trả lời câu sau thế nào.

Lúc này Lục lang thản nhiên cầm bánh đậu cuốn trứng qua bắt đầu ăn.

Đứa cháu trai này từ nhỏ trầm mặc cứng nhắc, theo lý thuyết khi có lời nói trước đó của Điền thị, thời điểm này sẽ không ra mặt, trong lòng lão phu nhân khẽ động.

Chẳng lẽ sau khi lão Tứ trở về, đứa nhỏ này đột nhiên có được tất cả sủng ái, lại có chút kiêu căng rồi?

Cho nên thử dò xét mà cười hỏi: “Lục lang, sao cháu không sợ mẹ cháu trừng cháu vậy?”

Bởi vì là lời nói đùa, mấy người Điền thị cũng không nói gì, ngược lại cười mỉm nghe Lục lang trả lời thế nào.

Lục lang nuốt điểm tâm trong miệng xuống, lại lấy khăn nhỏ ra lau miệng, lúc này mới nghiêm túc trả lời: “Mẫu thân sẽ không trừng Lục lang đâu ạ, điểm tâm là tổ mẫu ban thưởng, người lớn ban thưởng không thể từ.”

Lão phu nhân rất kinh ngạc, nhìn Lục lang một cái thật sâu.

Bà thật không ngờ, Lục lang ở tuổi này có thể nói ra lời nói này.

Nhưng chỉ có đồng ngôn đồng ngữ mới hung hăng mà đánh Điền thị một cái bạt tai thật mạnh, sắc mặt bà lập tức trở nên khó coi, miễn cưỡng khống chế mới không thể hiện ra quá rõ, còn trong lòng lại tức đến chết đi được.

Lời nói của Lục lang này, nhanh nhạy hơn Ngũ lang vừa rồi á khẩu không trả lời được nhiều lắm, lại còn nói cái gì mẫu thân hắn cũng sẽ không hung dữ với hắn, phải biết rằng bà vừa mới trừng Ngũ lang, thế không phải bỗng chốc tỏ ra bà không bằng Thích thị sao!

Điền thị âm thầm hít khí, ánh mắt lơ đãng quét đến Chân Diệu, thấy khóe miệng nàng mỉm cười ngồi ngay ngắn tại chỗ đó, thì không khỏi cắn răng.

Bà biết mà, vừa dính dáng tới đồ đĩ nhỏ này là không có chuyện gì tốt!

Nếu không phải nàng ta dính lấy Lão phu nhân cho cái công thức điểm tâm gì đấy, hôm nay Lão phu nhân cũng không có điểm tâm mới lạ mời bọn nhỏ, vậy thì sẽ không có chuyện mất mặt này rồi.

Điền thị ở đó âm thầm tức giận, không ngờ Thất lang lại cho bà một kinh hỉ.

Thất lang chỉ cắn điểm tâm một cái rồi phun ra: “Khó ăn quá!”

Mọi người trong phòng sửng sốt.

Lão phu nhân lại ngưng cười, bình tĩnh nhìn Thất lang.

Thất lang mặc dù tuổi còn nhỏ, cũng mơ hồ cảm thấy bầy không khí làm cậu bé hoảng sợ. Nhưng về thức ăn, thì chút xíu tủi thân cậu bé cũng không chịu được, lại lập tức đỏ mắt, vung chân chạy đến trước mặt Chân Diệu. Nước mắt lưng tròng ngẩng đầu nhìn nàng nói: “Không có ngon bằng màn thầu khoai tím hoa hồng chị dâu làm!”

Nàng thế này là coi như ngồi cũng trúng đạn sao?

Quả nhiên ánh mắt mọi người nhìn đến đều mang theo chút thâm ý.

Điền thị đánh vỡ trầm mặc đầu tiên, nói: “Hóa ra vợ Đại Lang đã từng làm màn thầu khoai tím hoa hồng cho Thất lang. Đây là hoa hồng lại còn là khoai tím, rốt cuộc màn thầu làm ra có hình dạng gì? Ngay cả ta cũng hiếu kỳ, khó trách Thất lang nhớ mãi.”

Tống thị ngồi thẳng không lên tiếng, bộ dáng việc không liên quan đến mình.

Tâm tình Thích thị thì có chút phức tạp.

Lần đó Chân Diệu trực tiếp đưa công thức món ăn Hồ di nương xin cho Thất lang đến chỗ bà, tất nhiên là biểu lộ thái độ, nhưng nhìn bộ dáng Thất lang như vậy, có lẽ cháu dâu lớn có chút phân biệt đối xử với Thất lang cũng không chừng.

Phải biết rằng giữa người với người, phải nói đến duyên phận.

Nếu là người khác tốt với Thất lang, bà không thèm để ý, nhưng Chân thị thân phận khác biệt, nàng chẳng những là nữ chủ nhân tương lai của phủ Quốc Công, còn mang thân phận Huyện chủ, nếu nàng có phần xem trọng Thất lang, sau này Lục lang khó mà sống tự nhiên được.

Mặc dù bình thường Thích thị bình thản thông thấu, nhưng làm mẹ phải mạnh mẽ, liên quan đến lợi ích của nhi tử, đương nhiên không tránh khỏi việc suy nghĩ nhiều.

Thất lang rất kén ăn, lại kiêu căng, Chân Diệu không thích đứa nhỏ như thế, nhưng lúc này cậu bé mở một đôi mắt to đầy nước long lanh, như một chú chó nhỏ mới vừa mở mắt không chịu nổi chút sợ hãi. Nàng cũng nói không nổi lời nói quá mức, thậm chí có thêm vài phần thương tiếc với Thất lang.

Những người lớn từng bước lựa chọn cục diện nan giải hôm nay, nhưng trẻ con lại vô tội nhất .

Chân Diệu cười cười với Thất lang, nói: “Nhị thẩm chưa từng thấy màn thầu khoai tím hoa hồng, vậy chờ trở về cháu dâu sẽ làm nhiều một chút cho mọi người nếm thử.”

Sau đó lại nghịch ngợm chớp chớp mắt với lão phu nhân: “Tổ mẫu, ngài là không biết đâu, lúc ấy Đại lang chàng giả mạo người khác đến chỗ Tứ thúc ở, cháu dâu vì không bị loạn côn đánh đuổi ra ngoài nên trước tiên làm một ít thức ăn dỗ cho Thất lang vui vẻ, tục ngữ chẳng nói là cắn người miệng mềm (*) sao?”

(*) cắn người miệng mềm: ý là được lợi từ người ta, thì phải giúp đỡ

“Chỉ có cháu lanh lợi.” Lão phu nhân cười mắng, nói xong nhìn về phía Thích thị, “Thích thị, nếu hiện tại Thất lang đi theo con, việc nên quản con cũng phải quản đi. Hài tử tuổi còn nhỏ, có vài chỗ không ổn, từ từ dạy dỗ cũng sẽ tốt thôi.”

Thích thị đáp vâng.

Lục lang bỗng nhiên nói: “Tổ mẫu, Thất đệ không có ở cùng cháu a, mỗi lần Lục lang đều phải đến Tây Khóa Viện tìm Thất đệ đấy.”

Lão phu nhân nghe xong mặt liền trầm xuống, có điều ngại nhiều trẻ con, không tiện phát tác, bèn nói với Chân Diệu: “Vợ Đại Lang, không phải cháu nói muốn làm màn thầu khoai tím hoa hồng ư? Mau dẫn đám đệ đệ muội muội cùng đi đi, tránh cho chúng cứ nhớ mãi.”

“Vâng ạ.” Chân Diệu giòn gòn giã giã đáp ứng, đứng dậy dắt theo mấy đứa trẻ đi ra.

Điền thị nhìn chằm chằm Chân Diệu đi thật nhanh, ngực bà lại tức.

Hôm nay bà kéo cái thân thể lung lay sắp đổ này đến thỉnh an, chính là vì tìm cơ hội nhắc đến chuyện của A Loan.

Nhưng bây giờ cơ hội nói còn chưa có mà người đã đi rồi, bà còn bị mất mặt một lần uổng phí, đây không phải là người xui xẻo đến uống nước lạnh cũng ê răng hay sao?

Mãi cho đến khi lão phu nhân mở miệng, Điền thị mới lưu luyến không rời thu hồi ánh mắt.

“Thích thị, nói như vậy, Thất lang ở cùng Hồ di nương?”

“Vâng ạ.” Thích thị cúi đầu đáp một tiếng.

Trong tiếng nói của Lão phu nhân ẩn chứa tức giận: “Càn quấy, nếu Thất lang ghi tạc dưới danh nghĩa của con, vậy chính là nửa đích tử, không do con dạy dỗ mà lại đi theo một di nương, đây không phải làm hỏng đứa nhỏ sao?

Thích thị trầm mặc một hồi, mới ngẩng đầu nói thẳng: “Là ý của lão gia ạ.”

Nếu Lão phu nhân đã biết chuyện này, thì rốt cuộc vì sao Thất lang lại đi theo Hồ di nương, đương nhiên có thể điều tra ra được, nàng căn bản không cần nói như vậy, tránh cho lão gia biết được lại oán trách nàng.

Nàng chỉ cần ôm cái sai lên người mình, chắc chắn lão gia sẽ áy náy, nhưng mà Thích thị không muốn làm như vậy.

Vì một di nương mà chơi tâm cơ với phu quân chí thân, nó khiến nàng cảm thấy thật đáng buồn, cũng không đáng.

Lão phu nhân cũng kinh ngạc khi Thích thị nói trắng ra, giật mình rồi mới cho người tản đi.

Sắp bước sang năm mới, phủ nha đã đóng, La Tứ thúc cũng từ Ngũ đại doanh về, chỉ là các loại xã giao qua lại cũng nhiều, đi ra ngoài từ sáng vẫn chưa thấy người đâu.

Chờ khi hắn vừa về phủ, đã bị gọi vào Di An Dường, lão phu nhân mắng hắn một trận ngập đầu, mắng mãi cho đến khi La Tứ thúc đỏ bừng cả khuôn mặt.

“Lát nữa, con dẫn Thất lang đến phòng của Thích thị cho ta!”

La Tứ thúc tuy xấu hổ, nhưng giọng nói kiên định: “Mẹ, nhi tử cũng không thể thất tín với người.”

“Thất tín?” Lão phu nhân nhướn cao mày, “Con đồng ý loại chuyện hoang đường này với một di nương, có từng nghĩ đến Thích thị?”

“Mẹ, đây là do con nợ Hồ di nương.”

“Vậy Thích thị thì sao?”

La Tứ thúc đỏ ửng cả mặt, dường như có chút xấu hổ, nhưng không thể trả lời qua ải này của Lão phu nhân, chỉ đành phải nói thật lòng: “Thích thị là vợ của con, con sẽ không trả nợ, sẽ cùng nàng sống tốt cả đời này.”

Lúc này Lão phu nhân mới yên lòng lại, có chút vui mừng: “Chỉ cần con không hồ đồ là được rồi.”

La Tứ thúc trở về Ngọc Viên, nhìn hướng Tây Khóa Viện, chỉ cảm thấy có chút vô lực, thở dài một tiếng rồi đi vào phòng Thích thị.

Thật ra Thích thị vẫn luôn chờ La Tứ thúc.

Trong lòng nàng có chút nặng nề, có chút thấp thỏm, nàng đang nghĩ nếu lão gia vừa vào đã mở đầu bằng một câu khiển trách, thì nàng sẽ nói thế nào? Nhưng lại không nghĩ ra được.

La Tứ thúc cầm tay Thích thị, không nói về hành động gần xem như cáo trạng kia của nàng, chỉ nói một câu: “Thiến Nương, tủi thân cho nàng.”

Nước mắt Thích thị tràn mi, trái tim vẫn luôn lơ lửng trên không chạm trời dưới không chạm đất cuối cùng đã thật sự được thả xuống.

Rốt cuộc nàng đã dùng lần cáo trạng này để thấy rõ được sự thật tâm của lão gia! Mạo hiểm như vậy, lúc nào cũng đáng giá .

Chân Diệu hấp xong màn thầu khoai tím hoa hồng, đều đưa đến cho mỗi viện một phần.

Ngang hàng như La Tri Nhã, La Tri Tuệ, thì sai bất cứ tiểu nha đầu nào đó đi là được, nhưng đưa đồ cho trưởng bối, phải phái nha hoàn có chút thể diện, trùng hợp A Loan lại đưa đến bên Hinh Viên.

Điền thị vừa thấy người tới là A Loan, tâm tình nhất thời không xong, thầm mắng một câu.

Con đĩ nhỏ này, không phải muốn trèo cành cao đấy chứ?

Đúng rồi, nếu không phải này đồ đĩ nhỏ này dụ dỗ, làm sao bỗng nhiên Tam lang lại động tâm tư này, đứa con trai kia của bà trước giờ đều không quan tâm đến chuyện nam nữ mà.

Chờ đến ngày thứ hai, sau khi mọi người thỉnh an rồi đi khỏi, Điền thị cố ý ở lại đang nói với Chân Diệu trước mặt lão phu nhân: “Vợ Đại Lang, hôm qua nha hoàn tên là A Loan bên cạnh cháu đưa đồ qua, thật là khiến nha hoàn cả viện của thẩm không thể so bằng. Bà vú của thẩm là Điền ma ma nhờ thẩm đánh tiếng với cháu, muốn cầu hôn A Loan thay cháu trai của bà ấy.”

Điền thị sớm cho một nhà anh của bà vú quản lý thôn trang của bà thoát nô tịch, trưởng tử của anh trai bà vú mặc dù không đỗ tú tài, nhưng cũng đã thông qua kỳ thi huyện, thi phủ, cũng là một đồng sinh (*) rồi.

(*) đồng sinh: học trò nhỏ (thời Minh Thanh gọi học trò chưa thi tú tài hoặc chưa đậu kỳ thi tú tài)

Tuy nói thiên phú học hành không cao, không muốn thi lại, nhưng xuất thân nô tịch mà có thể có được như hôm nay, cũng là tạo hóa.

Từ trước đến giờ Điền thị đối xử tốt với Đại lang trước mặt người khác, điều kiện nhà trai tốt như vậy, thân làm thẩm như bà tự mình mở miệng cầu hôn một nha hoàn, nếu Chân Diệu cự tuyệt, vậy thì có phần không hợp đạo làm người.

Điền thị hỏi trước mặt lão phu nhân, chính là muốn xem Chân Diệu nói như thế nào.

Dù sao nếu không đồng ý, để lại ấn tượng không tốt với lão phu nhân, bà vẫn chuẩn bị biện pháp khác.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Dung Dung.. về bài viết trên: Hàn Lam, MacSongThien, Mưa biển, Thu Heo, caothetai, ngoung1412, yuriashakira
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 486 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: GilbertRip, Hương moon, nguyenhanh3185, Tien Le, Tieunhi88 và 163 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

5 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

6 • [Hiện đại] Hứa với em mười năm tình thâm - Tây Tây Tiểu Lâu

1 ... 19, 20, 21

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ không làm phi - Đường Quả

1 ... 37, 38, 39

8 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 193, 194, 195

9 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 160, 161, 162

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

11 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 125, 126, 127

12 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

13 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 12, 13, 14

14 • [Cổ đại - Trùng sinh] Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu

1 ... 79, 80, 81

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Quân sủng - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 21, 22, 23

16 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

17 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

18 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 106, 107, 108

19 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 195, 196, 197

20 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 126, 127, 128



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 318 điểm để mua Thiên nga xanh
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 264 điểm để mua Doraemon
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 244 điểm để mua Cầu vồng 2
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 801 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 761 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 1
Shop - Đấu giá: ciel99 vừa đặt giá 461 điểm để mua Hộp quà gấu bông
Shop - Đấu giá: ciel99 vừa đặt giá 299 điểm để mua Ác quỷ 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 801 điểm để mua Mề đay đá Garnet 1
Snow cầm thú HD: ~~~
Nminhngoc1012: :(
Nminhngoc1012: Mấy cái nhẫn của chị đâu ròy
TranGemy: hoặc có thể là vì hem có điểm để đấu đó chế
Tuyền Uri: =.= diễn đàn vắng tới mức, có 1 mình êm đấu giá :lol:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 342 điểm để mua Kawaii Doggie
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Kẹo mút 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 366 điểm để mua Chuột mắc kẹt
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 291 điểm để mua Cậu bé vs đàn guitar
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Heo vũ công
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Chìa khóa tình yêu
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Headphone đen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 224 điểm để mua Ghế bố
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 688 điểm để mua Nhẫn ngọc trai
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Cặp đôi người tuyết
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 384 điểm để mua Chuồn chuồn Citrine
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 356 điểm để mua Nữ hoàng 3
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 822 điểm để mua Ngọc xanh 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 240 điểm để mua Chuông vàng
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 781 điểm để mua Ngọc xanh 3
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Ly Ly
Shop - Đấu giá: Hạ Tịch Nguyệt vừa đặt giá 554 điểm để mua Hamster tham ăn

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.