Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 98 bài ] 

Chân ái vĩnh hằng - Mạn Không

 
Có bài mới 11.06.2017, 15:36
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 23.04.2016, 18:13
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 241
Được thanks: 1512 lần
Điểm: 27.4
Có bài mới Re: [Xuyên không - Đồng nhân] Chân ái vĩnh hằng - Mạn Không - Điểm: 39
Chương 53.2: Điên cuồng

☆Editor: Thủy Nhược Lam



Nỗ lực duy trì ý cười ôn hòa, hai tay nắm chặt tay anh, ý đồ làm anh tỉnh táo lại. Kết quả phát hiện hai mắt anh tràn ngập không tin tưởng, điều này làm cho ý cười ôn nhu của tôi cứng lại, trăm năm khó được một lần hảo thanh hảo ngữ cứ như vậy biến thành đóng băng, tôi cũng thật bất đắc dĩ.

"Em biết anh rất tức giận, tuy nhiên em hi vọng anh có thể nghe ý kiến của em." Tôi cười không được nữa, đành phải nói lời lạnh nhạt nói ra ý nghĩ của mình.

Cal rốt cục trầm tĩnh lại, xem ra tôi cười ôn nhu tạo thành gánh nặng rất lớn cho anh, làm anh không biết phải làm thế nào."Anh biết em muốn cái gì." Cal khôi phục thành dáng vẻ bình thường, anh tự nói móc mình nói: "Em không thích anh tự chủ trương, anh đương nhiên biết rõ. Nhưng rất nhiều chuyện em không hiểu, cho nên em phải nghe lời anh, bởi vì anh so với em càng hiểu quy tắc nói này. Anh không thể để em không biết gì mà tiến vào, anh sợ..."

Môi anh mấp máy vài cái, mang theo lo lắng cùng kinh nghi, rốt cục thấp giọng nói ra, "Anh sợ em sẽ bị dọa chạy."

Chẳng lẽ tôi thoạt nhìn rất yếu đuối vô năng?

"Ký tên đối với em rất có lợi, có ưu việt rất lớn, tương lai em mang họ Hockley liền không có người dám nói với em cái gì." Cal lại trở lại trạng thái buổi chiều, anh rõ ràng mình xử lí số tiền này như thế nào, cho nên thoạt nhìn thật khéo đưa đẩy thuần thục. Anh cầm lại tay tôi, vô cùng dùng sức đan ngón tay lại với nhau, "Không được cự tuyệt nó, Emily."

Tôi gần như muốn gật đầu, bị anh mê hoặc thôi miên, hơn nữa bị ánh sang trong mắt anh kéo đi, cam tâm tình nguyện bị lời nói của anh thuyết phục.

Nhưng lời nói của Cal còn thiếu một chút, tôi rất nhanh liền tỉnh táo lại, không quá phận đắm chìm ở trong hứa hẹn tình yêu của anh. Chỉ là thật hiện thực hỏi: "Anh không sợ mình sẽ hối hận sao?" Anh được ăn cả ngã về không nghiêm cẩn như vậy, tôi đành phải bình tĩnh một chút, cho anh chút đá để hạ nhiệt.

Tôi không hy vọng mới vài ngày anh liền quyết định chuyện lớn như vậy, tựa như nhà xây trên không trung.

"Hối hận?" Cal giống như không biết từ này, anh hơi buồn cười hỏi, "Hối hận cái gì, anh vì sao phải hối hận?"

"Tiền rất quan trọng." Tôi thử tổng kết một chút thiết luật của nhóm người mang tiền trên người, những lời này được Cal tán thành, anh rất nhanh gật đầu, đáp lại tôi nói: "Rất quan trọng."

"Chúng ta mới quen biết vài ngày, Cal, không phải vài năm." Tôi muốn anh tinh tường thời gian quan trọng như thế nào, không thể để anh điên rồi tôi cũng sẽ điên theo như vậy được.

"Vậy thì sao chứ, đúng, mới vài ngày, nhưng nó không quan trọng." Cal căn bản không biết đó là cùng một chuyện, anh nắm tay của tôi, không cam lòng vuốt lòng bàn tay tôi, giống như trên tay có khắc hoa văn đồng đô la.

"Cho nên chúng ta còn chưa hiểu biết nhiều về đối phương..."

"Anh hiểu được em." Cal trực tiếp cắt đứt lời tôi nói, không cho tôi cơ hội nói tiếp. Anh nghiêm cẩn nhìn tôi, "Anh hiểu được em, Emily."

Anh hiểu được tôi... Cái gì?

Cal nói tiếp: "Anh mới mạc kệ em tới từ nơi nào, có tiền hay không có tiền, có thân phận hay không có thân phận. Anh biết em rất tự tin, em căn bản không giống như mấy người trên khoang hạng ba, em so với bất cứ kẻ nào cũng chói mắt hơn, em giống như ngọn lửa, có thể thiêu đốt hết thảy không khí làm người ta hít thở không thông. Em chán ghét trói buộc, anh nhìn ra được, em không muốn nói chuyện với người không có tư tưởng không có đầu óc, cho dù người đó có rất nhiều tiền."

Không có tư tưởng không có đầu óc còn rất nhiều tiền ngu ngốc... Cái người này là ai vậy?

"Anh chưa từng gặp được người như vậy, cho dù là nam hay là nữ, em không giống những người kia nhấtt, hơn nữa độc nhất vô nhị. Nếu mấy ngày trước có người nói với anh, anh sẽ gặp một nữ nhân miệng đầy lời nói dối , ngay cả đôi giày cũng không có, hơn nữa... Hơn nữa..." Anh hít sâu, bắt lấy ngón tay tôi, tay run run, ánh mắt lại không nhúc nhích nhìn chằm chằm tôi, rốt cục môi giật giật, rõ ràng nói ra lời nói tiếp theo, "Hơn nữa yêu nàng. Anh sẽ ném tên kia xuống biển, nhất định sẽ như vậy."

Tôi phát hiện ngón tay mình đang lay động, kỳ thực nó vốn biểu đạt sự khẩn trương của tôi.

Độc nhất vô nhị, loại đánh giá này đã cao đến mức tôi không thể phản bác lại anh. Bởi vì anh thoạt nhìn không giống như người miệng đầy lời ngon tiếng ngọt, mà giống như tên ngốc đang biểu đạt tình yêu chân thật của mình.

"Bây giờ anh biết mình bị điên rồi, nếu em muốn lừa gạt anh, đem tiền của anh lừa không còn một mảnh sau đó bỏ chạy, em có thể thành công. Bởi vì lúc này anh cái gì cũng có thể cho em, thật sự là điên rồi." Cal nói xong thì cười rộ lên, tươi cười mang theo cố chấp điên cuồng không có lí trí.

Một chút cũng không vui, làm cho người ta sởn hết gai ốc.

Tôi thử rút tay mình về, anh bị kích thích đến tỉnh táo lại, vội vàng thu hồi nụ cười đáng sợ kia về, tay càng thêm dùng sức nắm chặt tay tôi. Phảng phất như anh buông tay sẽ bị phá sản, điều này làm cho anh bị đè nén khó chịu.

Tôi không dám dùng lực nữa, nhất thời cũng không biết muốn nói cái gì. Bởi vì lời nói của anh làm trái tim tôi bị áp lực nặng nề, tôi chưa từng nghe được lời tỏ tình đè nén như vậy bao giờ.

Không phải lời ngon tiếng ngọt, lại hơn hẳn lời ngon tiếng ngọt.

"Anh không sợ em... Em lừa sạch anh sao." Tôi miễn cưỡng kéo đầu óc về chuyện chính, đây mới là mấu chốt, anh không sợ tôi muốn lừa anh sao? Phải biết rằng buổi sáng hôm nay tôi còn muốn rời thuyền bỏ chạy, tôi không biết anh nghiêm túc biến thành cái đức hạnh này.

"Em sẽ không." Cal vội vàng bảo chứng.

Anh cũng không phải con run trong bụng tôi, tôi cũng lừa anh nhiều như vậy, anh làm sao biết tôi sẽ không.

"Nếu ưm căn bản không định nghiêm túc với anh thì sao? Anh biết em miệng đầy nói dối." Anh rất xằng bậy, may mắn tôi không muốn đùa giỡn cảm tình của anh, nhưng nếu hôm nay anh thật sự gặp phải tên lừa đảo, người kia lừa hết anh thì làm sao bây giờ. Người này thoạt nhìn giống như căn bản không có cảnh giác, làm không tốt tôi còn muốn anh đưa hết tài sản của ba anh cho tôi, anh thực sẽ làm như vậy mất.

"Đơn thuần" như vậy, một người nam nhân gặp phải người mình thích liền ngẩn người, thật sự là làm cho người ta lo lắng.

"Em không định nghiêm túc với anh?" Anh cười cười, tăng thêm âm điệu nghiêm cẩn.

"Chỉ là nếu." Tôi lắc lắc tay anh, hi vọng anh còn chút lý trí, không nên dùng tiểu não yêu đương, người thật lòng ăn được cả ngã về không như anh rất dễ chịu thiệt.

"Nếu?" Anh tiếp tục cười, sau đó nghiêm cẩn nghĩ nghĩ, thoạt nhìn lý trí của anh cuối cùng cũng từ tiểu não chạy trở về đúng vị trí."Nếu em không định cùng anh nghiêm cẩn, anh nói là nếu." Anh cường điệu mấy lần, biểu cảm cũng rất ôn hòa, sau đó tôi nghe thấy anh vừa cười vừa nói: "Giết em."

Cái gì? Tôi căn bản không hiểu được ý nghĩa trong câu nói của anh, muốn nghe lời nói giải thích của anh.

Anh cười, gằn từng tiếng, giống như tuyên thệ với chính mình."Anh sẽ giết em, nhất định sẽ giết em."

Tôi,...

"Nếu bây giờ em dám nói với anh, em chỉ theo anh chơi đùa, hơn nữa rời thuyền sẽ đi. Anh đầu tiên sẽ nhốt em lại, đến lúc đó anh có khả năng không thể kiềm chế được bản thân mình, sẽ làm ra chuyện gì anh cũng không rõ nữa. Nếu cuối cùng anh phát hiện em không yêu anh, hơn nữa còn tuyệt vọng tới mức không lấy được một chút tình yêu nào từ em, anh sẽ giết chết em. Rất đơn giản, anh có súng, rất nhiều. Anh biết săn thú cũng biết làm cách nào để giết người."

Mọi người nhất định không thể tưởng tượng được, lúc Caledon Hockley đang nói những lời này, trên mặt anh vẫn còn nở nụ cười.

Nữ phó vừa ngâm trà xong, bưng trọn bộ trà cụ đi vào, nàng nghe thấy lời nói của Cal liền lập tức ôm bộ trà cụ chạy trối chết. Trong nháy mắt đó tôi cũng muốn chạy theo nàng.

Tôi rốt cục biết, làm kẻ lừa đảo gặp thuần khiết phú gia công tử, kẻ không may không phải là phú gia công tử bị lừa mà là kẻ lừa đảo.

Anh biết giết người, tôi đương nhiên biết anh dám giết người, hình ảnh anh ở trong phim khuôn mặt dữ tợn cầm súng đuổi giết nam nữ chính sống động hiện ra ngay trước mắt tôi. Còn hình ảnh lúc này lại biến thành anh cầm súng đuổi theo tôi.

"Em không có lừa anh." Tôi miễn cưỡng trừu khóe miệng nói ra lời này, lần đầu tiên cảm thấy loại chuyện đàm luyến ái này thật khủng khiếp.

"Anh biết." Cal âm trầm vuốt tay của tôi, giống như muốn mang nó đi làm món thịt kho tàu vậy, anh vừa lòng gật đầu, "Nhanh chút kí mấy văn kiện này đi, anh sẽ nghĩ biện pháp để thân phận của em hợp pháp hóa."

"Em nghĩ xuống thuyền mới nói đến chuyện này." Tôi còn muốn anh bình tĩnh một chút, có lẽ xuống thuyền anh sẽ lí trí hơn mà suy xét xem chuyện này có đáng giá hay không, dù sao lần mạo hiểm này trả giá cũng rất lớn.

"Rời thuyền?" Cal dùng ánh mắt lạnh lẽo nhìn kĩ tôi, cuối cùng mới miễn cưỡng gật đầu, "Chúng ta khi nào rời thuyền sẽ nói chuyện này, anh không muốn tạo áp lực quá lớn cho em."

Dáng vẻ lúc này của anh làm tôi áp lực cũng rất lớn rồi được không.

"Tóc khô." Cal dùng ngón tay cuốn cuốn tóc dài của tôi, khóe mắt cong lên, rốt cục không còn tối tăm nữa."Muốn nghỉ ngơi không? Em hình như rất mệt." Anh lại trở nên săn sóc đa tình, giống như người vừa rồi đã biến mất

Tôi đang lo lắng, có nên thương lượng với anh kế hoạch anh ngủ giường tôi ngủ sàn hay không.

Lo lắng thật lâu, mới gật đầu, "Được rồi, em nghỉ ngơi." Tôi quyết định vẫn đừng nên kích thích anh thì hơn, cảm xúc lúc này của anh vô cùng không ổn định.

"Chúng ta cùng nhau nghỉ ngơi." Cal đột nhiên hơi câu nệ nói.

Anh gọi cái "Nghỉ ngơi" cùng nhau là có ý tứ gì?

Anh ám chỉ sờ sờ ngón tay tôi, động tác vô cùng ngả ngớn.

Tôi hiểu được, vô cùng dùng sức, hơn nữa chấp nhất đưa ngón tay rút về, ở trong ánh mắt khát vọng của Cal, tôi vỗ một tay lên khuôn mặt đáng khinh của anh, vô tình nói: "Anh ngủ dưới sàn cho em."



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Thủy Nhược Lam về bài viết trên: Miiumiu nguyen, hienheo2406, livichan, loanvu
     

Có bài mới 17.06.2017, 23:17
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 23.04.2016, 18:13
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 241
Được thanks: 1512 lần
Điểm: 27.4
Có bài mới Re: [Xuyên không - Đồng nhân] Chân ái vĩnh hằng - Mạn Không - Điểm: 45
Chương 54: Vạch trần

☆Editor: Thủy Nhược Lam

Tôi mơ một giấc mộng, từ lúc lên thuyền tôi luôn bị một cơn ác mộng đeo bám.

Biển sâu u tĩnh bị ánh mặt trời ban ngày chiếu sáng, hình thành những gợn sóng xinh đẹp, RMS Titanic vẫn bình tĩnh lướt đi trên biển. Hết thảy không tiếng động giống như trong phim, hướng nó chạy vẫn là tảng núi băng vĩ đại kia, thân tàu không có giảm tốc một chút nào cùng núi băng va chạm vào nhau, nước tràn qua, tôi nhìn thấy mình đi vào khoang thuyền toàn là nước biển, lạnh như băng trầm mặc biến thành màu sắc duy nhất của nó.

Rất nhanh giấc mộng này từ đường hầm thời gian càng ngày càng rõ ràng, tôi nhìn thấy sàn tàu và cánh cửa lớn rộng mở, ngọn đèn lộng lẫy chiếu sáng trên đỉnh đầu tôi.

Bốn phía đều là người, nhưng tôi không thấy rõ khuôn mặt của họ. Thẳng đến khi thấy một người đàn ông mặc tây trang tay cầm đàn violon đi qua hỏi tôi, "Emily tiểu thư, có muốn nghe diễn tấu bài My Heart Will Go On không."

Tôi rốt cuộc phát hiện đó là chỉ huy dàn nhạc, ông ấy cười chờ tôi đáp lại.

Đột nhiên giương mắt, người chết trên RMS Titanic đều ở trong này, bọn họ cứ như vậy nhìn tôi, phảng phất như đã chờ tôi thật lâu.

Bừng tỉnh khỏi giấc mộng, tôi kì quái nằm trên giường nhìn chằm chằm lên trên, hoa văn tinh tế trên trần làm tôi hoa mắt. Sờ sờ mặt mình, khô ráo mà bóng loáng. Từ trên giường ngồi dậy, chân trần mặc áo ngủ đi ra ngoài. Cal trực tiếp nằm ở trên sô pha dài ngủ, tôi có thể nghe thấy rõ tiếng hít thở mệt mỏi của anh.

Đi đến bên người anh cúi đầu quan sát anh, phát hiện quầng thâm dưới mắt anh bắt đầu hiện lên, môi bị tróc da, hình như vài ngày không được ngủ ngon giấc. Tôi dùng ngón tay vuốt mái tóc đen của anh, vuốt đến mi mắt, sau đó đứng dậy đi ra ngoài.

Người hầu Cal mang đến đang thu dọn phòng khách, hơn nữa đang chuẩn bị bữa sáng. Đêm qua tôi gặp Rose, sắc mặt của cô ấy so với trước đây thì tốt hơn, xem ra ở dưới áp lực của Cal, mẹ của cô ấy cũng không tạo quá nhiều áp lực cho cô ấy.

Tôi thậm chí cảm thấy Cal và cô ấy đã thương lượng với nhau, về cái kế hoạch giải trừ hôn ước kia, cho nên cô ấy mới không biết sợ như vậy.

Đến sàn tàu tư nhân, tôi đứng bên cạnh cửa sổ vài phút, chuyên chú nhìn chằm chằm hải dương bên ngoài thuyền. Hôm nay là ngày mười bốn, tôi hi vọng thuyền sẽ giảm tốc vào ngày hôm nay, trên hành lang thông báo có dán thông báo tốc độ ngày hôm qua, nếu tôi muốn nhìn tốc độ của ngày mười bốn, phải đợi đến ngày mai. Nhưng tôi lo lắng mình vĩnh viễn không nhìn thấy được thông báo vào trưa ngày mười năm, điều này không phải không tin tưởng Cal, mà là lo lắng quán tính lịch sử sẽ bắt buộc xảy ra.

Nếu thuyền chìm... Tôi lắc đầu đè nén ý nghĩ mang điềm xấu này ra khỏi đầu, thuyền cứu nạn trên thuyền không thể cứu hết tất cả mọi người ở đây, điều này là không thể nghi ngờ, đến lúc đó khách ở khoang hạng ba sẽ không hay ho. Tôi không hi vọng Jack, còn có những khách nhân cùng tôi khiêu vũ chết lạnh trên dòng sông băng, nó mới thật sự là ác mộng, không phải cứ khóc thút thít như trong rạp chiếu phim là xong.

Đáng tiếc tôi không nhìn ra thuyền có giảm tốc thật hay không, hải dương quá lớn, tốc độ của nó quá lớn nếu nó không dừng lại thì sẽ không có ai phát hiện được. Nhìn bên ngoài thật lâu, cũng không thể xác định, tôi mới rời khỏi cửa sổ, tính toán đợi thay quần áo đi tìm Andrew, để ông ấy theo tôi đi tham quan phòng thuyền trưởng một chút, sau đó trực tiếp hỏi thuyền trưởng.

Xoay người nhìn thấy Cal mặc áo ngủ khoác áo khoác đứng ở bên cạnh cửa, tóc hỗn độn nhìn tôi. Anh dễ dàng nhìn thấy tôi đang suy nghĩ gì, nhàm chán nhếch miệng cười cười, nói với tôi: "Đừng lo lắng, thuyền sẽ không chìm."

Không chìm là tốt nhất, đêm qua tôi cảm nhận được không khí lạnh lẽo, ban ngày hơn mười độ buổi tối có thể giảm tới một hai độ, loại nhiệt độ này làm tôi không thể không suy nghĩ. Điều này tỏ rõ thuyền đã vượt qua chỗ giao nhau giữa dòng nước ấm và dòng nước lạnh, từ Mexico tiến vào hải lưu Labrador. Nếu thuyền hôm nay không có giảm tốc, như vậy tối hôm nay lịch sử nhất định sẽ tái diễn.

"Tốt lắm, anh nói nó không chìm thì sẽ không có chuyện gì, đừng đứng ở nơi đó nói mát." Cal đi đến bên người tôi, khoác áo khoác lên người tôi, sau đó đỡ tôi vào trong phòng khách, anh bất mãn cầm tay tôi nói thầm, "Em không được quên mặc quần áo, bây giờ nhiệt độ không khí rất thấp, nếu sinh bệnh thì làm sao bây giờ."

Nói thật Cal càng ngày càng giống lão mẹ, hoặc nói chính xác hơn thì anh có thiên phú lải nhải.

Tôi cúi đầu nhìn anh cầm tay tôi, anh lo lắng làm tôi cảm thấy thật an tâm, sau đó tôi thấp giọng hỏi anh, "Thuyền hôm nay sẽ giảm tốc chứ?" Cái này chỉ là muốn nhận được câu nói chắc chắn lần nữa, không phải hoài nghi anh.

Tôi cho rằng Cal sẽ vô cùng tự nhiên đáp lại tôi, nhưng trong nháy mắt, tôi phát hiện anh ngẩn người, từ quan sát của tôi từ cử chỉ và cảm xúc của anh rồi biến nó thành vũ đạo, stôi cảm nhận được một chút cảm xúc nào đo.

Anh không quá xác định, thậm chí còn không coi trọng chuyện này. Đương nhiên loại cảm giác này chỉ chợt lóe qua, anh lập tức trả lời tôi, "Sẽ, nó sẽ giảm tốc, em không cần lo lắng, nó không phải Olympic."

Tôi đương nhiên biết nó không phải là Olympic, không quá xác định tạm dừng vừa rồi của Cal, tôi đành phải quy về do sự đa nghi của mình.

Cơm nước xong, tôi lại đi tản bộ trên sàn tàu phơi nắng, như nguyện nhìn thấy Andrew tiên sinh mang theo hai vị nữ sĩ một vị nam sĩ đi qua trên sàn tàu. Tôi mặc áo dài và đội một chiếc mũ cùng màu, còn mang theo bao tay dài màu trắng, thoạt nhìn như là một vị tiểu thư gia thế tốt, mặt mang mỉm cười đi theo bước chân bọn họ. Vài vị khách khoang thượng đẳng tỏ ra thiện ý với sự ra nhập của tôi, Andrew bởi vì đi tuốt đàng trước mặt, cũng không có lập tức phát hiện tôi, ông ấy tự nhiên mà giới thiệu hết thảy công năng của con thuyền.

Vô luận là lan can, hay là thuyền cứu nạn, hoặc là áo phao dự phòng, ông ấy giới thiệu lịch sử con thuyền cũng sẽ nói về công năng của chúng. Hơn nữa ngôn ngữ hài hước đáng yêu, không làm người khác cảm thấy chán nản, nhàm chán.

Đương nhiên rất nhanh ông ấy quay đầu phát hiện tôi đứng trong đám đông nhìn ông ấy, tôi thừa lúc không có ai chú ý làm mặt quỷ với ông ấy, làm ông ấy nghẹn lại câu chào trong miệng ông ấy cười lắc đầu, trực tiếp làm như không thấy tôi tiếp tục dẫn khách đi đến khoang hạm trưởng. Khoang điều khiển trung tâm con thuyền cùng nằm trên một tầng, hôm nay là Chủ Nhật, tôi biết hôm nay sẽ có diễn tập cứu nạn, bất quá bị thuyền trưởng hoặc là bạch tinh thượng tầng đổi thành tiết mục càng có tính thực tế hơn, cũng càng lấy được lòng hành khách hơn.

Với tôi mà nói tiết mục chủ nhật không thể quan trọng hơn so với việc diễn tập cứu nạn, thuyền cứu nạ này chỉ mới được phát minh, rất nhiều thuyền viên đều không quen thuộc, diễn tập sẽ làm thuyền khó phát sinh chuyện không biết làm gì khi thuyền gặp nạn, mà sẽ không lãng phí thời gian. Đáng tiếc chi tiết nhỏ này với công ty White Star Line mà nói thì lấy lòng hành khách quan trọng hơn, tôi chỉ có thể cầu nguyện thuyền hôm nay sẽ giảm tốc, có thể dễ dàng phát hiện núi băng.

Thuyền trưởng đứng ở trước bánh lái, cùng thuyền viên nói cái gì, ông ấy nhìn thấy Andrew thì vui mừng giật râu bạc của mình,sau đó cười hoan nghênh chúng tôi đến.

Một nhân viên tạp vụ khéo léo đi tới, thuyền trưởng ngừng lại bước chân, thuyền trưởng dừng lại thấp giọng hỏi hắn xảy ra chuyện gì. Tôi mơ hồ nghe được đối phương đang nói về cảnh báo núi băng, gần như trong nháy mắt đó tôi phát hiện đây là cơ hội thật tốt để mở miệng hỏi, điều chỉnh biểu cảm trên khuôn mặt, giọng điệu mang theo kỳ hồn nhiên, lcho dù có hỏi sai điều gì, cũng chỉ phải nhận được tha thứ thiện ý từ mọi người, bởi vì tôi không hề ác ý, "Gặp được núi băng, chúng ta sẽ giảm tốc sao? Smith thuyền trưởng."

Andrew ngay từ đầu cũng không có phản ứng lại thanh âm của tôi, bởi vì tôi biến thanh âm của mình thành trẻ con.

Tôi hi vọng giọng điệu hồn nhiên này, có thể làm thuyền trưởng nói ra đáp án chân thật nhất của mình cho tôi. Mà thuyền trưởng không phụ sự mong đợi của mọi người, còn chưa có quay đầu liền phản xạ đáp lại vấn đề của tôi, "Đương nhiên sẽ không, đừng lo lắng, mùa này gặp núi băng thật bình thường, thuyền đã bắt đầu gia tốc, thật an toàn."

"Gia tốc..." Tôi đứng ở bên ngoài, không thể tin được lặp lại lời nói của ông ấy.

Andrew rốt cục ý thức được thuyền trưởng trả lời ra vấn đề, ngày hôm qua ông ấy nói với tôi thuyền sẽ giảm tốc, nhưng bây giờ thuyền trưởng nói ra đam rách lời nói dối của ông ấy.

"Các ngươi không giảm tốc sao?" Tôi kì quái, nghi ngờ hỏi.

"Giảm tốc? Vì sao phải giảm tốc?" Thuyền trưởng đi tới, ông ấy hình như cảm thấy tôi quá khẩn trương, còn ôn hòa cười nói, "Không quan trọng, mặc dù có băng sơn, nhưng điều này thật thông thường, không cần lo lắng. Bốn nồi hơi cuối cùng trên thuyền cũng đã mở rồi, cô nên tin tưởng kĩ thuật của chúng tôi."

Cal nói thuyền sẽ giảm tốc, Andrew cũng nói sẽ giảm tốc, nhưng thuyền trưởng nói nó sẽ gia tốc... Tôi nghiêm cẩn nhìn chằm chằm biểu cảm trên mặt thuyền trưởng, nhịn không được lộ ra tươi cười vô hại, không ngừng xác nhận, "Thuyền sẽ gia tốc, xem ra chúng ta có thể rất nhanh liền đến được đích."

Thuyền trưởng thật tự tin trả lời, "Nếu thuận lợi mà nói, buổi tối ngày mười sáu sẽ tới."

Có cái gì so với thuyền trưởng càng hiểu hơn vwf tốc độ của con thuyền này chứ? Ông ấy nói ngày mười sáu thì là ngày mười sáu, tươi cười trên mặt tôi dần biến mất, nói với thuyền trưởng không rõ chân tướng: "Chúc mừng, thuyền của ông nhất định sẽ lên trang đầu, tôi cam đoan." Nói xong, tôi xoay người bước đi, đi ra chỗ điều khiển ánh mặt trời bên ngoài làm đau mắt tôi, tôi nhịn không được xoa xoa mắt, làm nước muối sinh kí tràn ra.

Tôi hít sâu, nỗ lực nói cho bản thân không cần hoảng loạn, bây giờ còn chưa tới thời khắc cuối cùng. Thuyền không có giảm tốc còn có cơ hội dừng lại, không nên gấp gáp, tôi còn có thời gian.

Bước chân rốt cục không thể nhịn được nữa nhanh hơn, không ngừng nhanh hơn, cái cảm giác nghiến răng nghiến lợi muốn áp cũng không thể áp được.

Caledon Hockley, anh chờ đó cho em.

Tôi dùng lực thật mạnh mở cửa căn phòng, nhìn thấy Cal mặc ba bộ tây trang màu tối, đang nói với một nam phó: "Lấy mấy bức tranh khó coi kia xuống, nhét vào trong hòm, nói cho Rose cô ấy muốn dọn cái gì thì dọn hết đi, tôi đưa hết cho cô ấy... Emily."

Cal thấy tôi đi vào, tươi cười vui sướng nói.

Tôi cũng mỉm cười, từng bước một hướng chỗ anh đi, sau đó kéo cà vạt của anh trong áo, sau đó từng chút từng chút một kéo ra, kéo nhanh, nhanh đến mức cỏ anh bị thắt alij.

Cal khó chịu mà nghi hoặc "Ân" một tiếng.

"Anh nói..." Tôi mỉm cười, chậm rãi hỏi, "Thuyền sẽ giảm tốc?"

Cal không có chần chờ, vội vàng gật đầu.

Tôi mỉm cười không thay đổi, trầm mặc vài giây, rốt cục đè nén không được cảm giác sôi trào trong ngực. Thả cà vạt của anh ra, Cal lập tức sặc ho khan vài tiếng, không hiểu nói: "Ai chọc giận em?"

Vốn muốn đi lại một lúc bình tĩnh rồi mới trở về, nhưng lời nói này của anh làm tôi dừng hẳn bước chân, tôi nhịn lại nhịn, nhẫn... Nhịn xuống cảm giác muốn nhảy xuống biển, quên đi, xoay người, quay đầu, khuôn mặt tươi cười không thay đổi. Đi đến trước mặt Cal, vươn tay ước lượng khoảng cách một chút, tiếp đó nghiêm mặt dữ tợn, tay kéo lấy tay anh, lấy chân phải làm trục nhanh chóng xoay người, hung tợn dùng một chút lực, người đàn ông kia không chút phòng bị bị tôi xoay một cái ngã trên thảm.

Cal đầu óc choáng váng quỳ rạp trên mặt đất, tôi trực tiếp dùng chân đạp lên thắt lưng anh, lạnh giọng nói: "Anh nhớ kĩ cho em, em hận nhất là người khác lừa mình!"

Còn trong lúc tôi đang yêu anh mà gạt tôi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Thủy Nhược Lam về bài viết trên: Miiumiu nguyen, hienheo2406, livichan
     
Có bài mới 18.06.2017, 23:37
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 23.04.2016, 18:13
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 241
Được thanks: 1512 lần
Điểm: 27.4
Có bài mới Re: [Xuyên không - Đồng nhân] Chân ái vĩnh hằng - Mạn Không - Điểm: 40
Chương 55: Lừa gạt

☆Editor: Thủy Nhược Lam

"Cái gì... Cái gì?" Cal kỳ quái nháy mắt mấy cái, anh hình như không phản ứng được tôi đang nói gì.

Tôi đột nhiên cảm thấy sao mình lại dễ tin cái tên kia như vậy chứ, có lẽ đầu bị cửa kẹp rồi, anh nói thuyền sẽ giảm tốc vậy là tôi tin không chút nghi ngờ, hôm nay là ngày mười bốn, tôi thế nhưng đưa hết lợi thế cho một người không đáng tin như vậy, đặt hơn một nghìn mạng người lên trên lời hứa hẹn của anh, quả nhiên yêu đương chỉ số thông minh sẽ điên cuồng giảm người ta nói quả thật không sai chút nào.

Cảm giác nghẹn tức sôi trào ở cổ cuối cùng biến thành nghẹn khuất thống khổ, nếu ngay cả lời hứa hẹn lúc đó cũng là giả, tôi đã không xác định được anh đã nói dối tôi bao nhiêu thứ nữa.

Tôi hít sâu, để bản thân đình chỉ hành động cuồng loạn, nếu Cal không để thuyền giảm tốc, như vậy ánh mắt Andrew liền phù hợp với đáp án lúc đó, lúc đó ông ấy nói chuyện với tôi căn bản là nói dối.

Rất có khả năng ở trong mắt ông ấy tôi căn bản là kẻ tâm thần, cho nên ông ấy mới nói chuyện với tôi cẩn thận như vậy.

Loại khả năng này làm tôi tức tới phát run, nếu ngay cả Andrew cũng không tin tôi, như vậy tôi căn bản không có khả năng thay đổi việc con thuyền sẽ tăng tốc. Ông ấy là người duy nhất mà tôi tiếp xúc được có thể làm con thuyền dừng lại, cũng là cứu tinh duy nhất của con thuyền.

Cal đứng lên từ trên thảm, một cái vật của nữ nhân không tạo thành thương tổn thực chất gì cho anh, đại khái do biểu cảm trên mặt tôi làm cho người khác cảm thấy sợ hãi, điều này làm cho anh nhất thời không biết đối mặt với tôi như thế nào.

"Xảy ra chuyện gì sao? Emily." Cal thử tiếp cận tôi, anh tiến lên một bước thì tôi lùi lại hai bước, sợ anh tiếp cận tôi làm luồng khí tức giận nấu chín tôi, không thể suy xét bình thường.

"Em vừa rồi ở phòng thuyền trưởng..." Tôi thủy chung vẫn giữ một khoảng cách ngắn với anh, cắn răng hơi thở không ổn định nhìn chằm chằm anh, tôi muốn nhìn rõ ý nghĩ chân thật trong lòng anh.

"Phòng thuyền trưởng? Em tới chỗ đó làm cái gì?" Cal đã phát hiện người tôi tức giận là chính anh, cho nên vẻ mặt của anh cũng nhăn lại thành dáng vẻ khó coi.

"Đi nghe thuyền trưởng diễn thuyết, ông ấy nói với em, chiếc thuyền này có thể tới New York vào tối ngày mười sáu, loại tốc độ này có thể tạo thành oanh động trên trang đầu, có thể mang lại cho công ty White Star Line hiệu quả và lợi ích quảng cáo không thể tưởng được."

Cal quái dị nhướng lông mày, ngữ điệu của anh cất cao lên lặp lại lời tôi nói, "Hiệu quả và lợi ích quảng cáo?" Nói xong anh lập tức rõ tôi đang nói cái gì, một tia kinh ngạc lướt qua trong mắt anh, anh hình như cảm thấy tôi không nên biết chuyện RMS Titanic không có giảm tốc, sau đó anh hơi khẩn trương nâng tay, hình như muốn trấn an tôi, "Nghe, Emily, thuyền còn chưa giảm tốc có lẽ là chưa đến lúc. Hiện tại mới là buổi sáng hơn mười giờ..." Anh nhìn đồng hồ treo trên tường trên cái lò sưởi, mới nói tiếp: "Có khả năng trưa sẽ giảm tốc, em dù sao cũng phải cho bọn họ thời gian."

"Đã mười giờ bốn mươi sáu phút." Đầu tôi đau nâng tay xoa huyệt Thái Dương, muốn làm cho mình tỉnh táo lại."Nếu nó căn bản không định giảm tốc thì sao?" Nếu thuyền muốn giảm tốc, như vậy thuyền trưởng không có khả năng không rõ ràng, ông ấy mới là người điều khiển con thuyền này, nhưng thoạt nhìn thuyền trưởng căn bản không có ý định giảm tốc.

"Em chỉ là quá khẩn trương thôi." Cal rốt cục nhìn đúng cơ hội, bước nhanh đi đến trước mặt tôi, hai tay đặt ở trên bờ vai tôi, thân thể lại buộc chặt, ánh mắt dao động bất an."Hơn nữa đây là RMS Titanic, cho dù nó không giảm tốc thì cũng không chìm được, không có âm mưu, em phải tin tưởng anh."

Tôi nhìn thẳng vào ánh mắt anh, muốn nhìn thấy rõ ràng xem trong mắt anh có cảm xúc hỗn loạn hay không, nhưng trừ bỏ cảm xúc vô cùng gấp gáp bên ngoài, thế nhưng không thể quan sát được anh có nói dối hay không.

"Anh nói với Andrew cái gì?" Tôi hi vọng ông ấy có thể tố cáo âm mưu của công ty White Star Line, chỉ cần Andrew tin tưởng RMS Titanic tồn tại âm mưu, như vậy ông ấy so với bất cứ người nào cũng sốt ruột hơn, thậm chí không tiếc mọi giá để âm mưu này không thể thực hiện được. Đây là điều quan trọng nhất mà tôi bắt Cal phải đứng ra làm chứng, chẳng sợ âm mưu này là nhằm vào Olympic, nhưng là vì Titanic, như vậy Andrew vì để ngừa vạn nhất, ông ấy cũng sẽ để con thuyền này đi chậm lại như vậy sẽ không có chuyện đâm vào núi băng.

Nhưng Andrew hình như căn bản không tin tưởng âm mưu này có tồn tại, bằng không thuyền sẽ không nhanh đến tình trạng này. Cho nên nói, Cal căn bản không có làm chứng.

Cal cắn môi dưới, anh lắc đầu, tận lực bình thản nói: "Andrew không quan trọng, âm mưu đã không tồn tại, thuyền trưởng cùng Ismay quyết định gia tốc chẳng phải một quyết định sai lầm, nó có thể mang đến hiệu quả tuyên truyền rất lớn cho con thuyền lần đầu vận tải. Chúng ta là thương nhân, phải làm sinh ý như vậy."

Được rồi, anh căn bản chưa từng làm chứng, bởi vậy đối với Andrew mà nói, tôi chính là bệnh thần kinh hồ ngôn loạn ngữ.

"Cho nên các ngươi quyết định không giảm tốc, tính toán mở thêm bốn nồi hơi tăng tốc để đến cảng New York sớm hơn, bởi vì nó có thể để các người nhận được rất nhiều lợi ích." Tôi vì sao lại tin lời nói của Cal chứ, anh nói thuyền giảm tốc tôi liền tin không nghi ngờ, cảm giác tin tưởng bị đánh nát như đang giễu cợt chỉ số thông minh của tôi.

Cal bị lời nói của tôi làm nghẹn tức ở cổ họng, anh nuốt xuống nước miếng, nhìn thấy anh đang định nói cái gì, nhưng lại không biết giải thích như thế nào, cuối cùng anh rốt cục do dự nói: "Anh định để nó giảm tốc, cho dù biết rõ sẽ tổn thất rất nhiều tiền, hơn nữa nó còn là việc không có chút ý nghĩa nào bắt buộc nó phải giảm tốc."

"Nó không phải không hề ý nghĩa, nó sẽ đâm phải núi băng, anh có biết sẽ chết bao nhiêu người không? Thuyền viên sẽ chết hơn tám phần, khách khoang hạng ba gần như bị chết hết, có hơn hai phần ba người bị đông lạnh dưới biển mà chết, con thuyền này sẽ triệt để xong đời, nó sẽ biến thành vụ tai nạn biển nghiêm trọng nhất gần trăm năm qua, không có người nào sẽ thu được lợi. Đến lúc đó Southampton cùng New York đều là tiếng kêu rên khắp nơi, những người mất đi người thân sẽ cắn chết các ngươi, mấy các tên khốn khiếp chỉ biết kiếm tiền này."

Tôi đã có thể khẳng định Cal đang nói dối, thuyền căn bản không có giảm tốc, anh cũng không làm chứng vì tôi, hơn nữa anh còn định tiếp tục làm như vậy.

Loại chuyện này giống như mũi tên băng lạnh nhọn hoắt, rõ ràng đào hết tình cảm trong trái tim tôi ra, đau đến mức tôi không thể khống chế bản thân mình làm ra hành động phản kích. Cảm giác luôn phải lưu lại trên con thuyền chắc chắn sẽ bị chìm này làm tôi hoảng loạn rốt cuộc cũng bùng nổ, tôi căn bản không phải siêu nhân, không thể thờ ơ khi tiếp nhận áp lực lớn như vậy. Biết rõ tất cả mọi người sẽ chạy đi chịu chết, mà ngươi lại bị cơn sóng vận mệnh không ngừng kéo đi, không có phương pháp nào ngăn cản bọn họ dừng lại bước chân, hít thở không thông giống như bị người ta ấn xuống dòng nước lạnh tới chết đuối.

Ngay trước lúc tôi tuyệt vọng Cal lại nói với tôi, anh có thể ngăn cản tử vong. Câu hứa hẹn đó chính là sự cứu vớt, kéo tôi ra khỏi bờ vực của sự tuyệt vọng, sau đó khi tôi tin tưởng anh, anh lại đẩy tôi xuống đáy biển.

"Không có núi băng, nó không phải là Olympic. Emily, em vì sao không tin anh, nó không có khả năng bị chìm, cho dù không giảm tốc cũng sẽ không bị chìm, cũng không chết người, một người cũng sẽ không chết." Cal kích động nắm chặt cánh tay của tôi, anh hoàn toàn không thể hiểu được lời tôi nói, bởi vì anh không tin thuyền sẽ xảy ra chuyện.

"Cho nên thuyền sẽ không giảm tốc?" Tôi cơ bản có thể khẳng định, hôm nay RMS Titanic sẽ vô cùng vui vẻ không ngừng gia tốc, sau đó lại vui vẻ đi đâm vào núi băng, bởi vì hết thảy nỗ lực ủa tôi đều biến thành uổng phí.

Hơn nữa nhìn ánh mắt Cal, tám phần anh coi tôi có chứng vọng tưởng, với anh mà nói tôi muốn con thuyền giảm tốc chính là cố tình gây sự.

"Không..." Anh tạm dừng một chút, ánh mắt gần như không dám nhìn thẳng tôi, nhưng lực ở tay lại không giảm không cho phép tôi chạy trốn, anh hình như lo lắng chỉ cần mình buông tay tôi sẽ chạy mất dạng."Anh đã thử hối lộ Ismay, đưa ra yêu cầu bảo ông ta giảm tốc, ông ta vốn đáp ứng rồi. Nhưng đêm qua, cũng chính lúc em đi ngủ, anh đã đi tìm ông ta, ông ta nói với anh thuyền không thể giảm tốc."

Nói đến đoạn thuyền không thể giảm tốc, Ánh mắt Cal tránh né nhìn lên trên bình hoa, giống như nói lời này làm anh vô cùng mất mặt.

Sau đó ánh mắt anh trở nên lạnh lùng vô cùng, dùng khẩu khí châm chọc nói: "Cái lão ngu ngốc kia, tính toán dùng tin tức giả giảm tốc kia để lừa tiền anh, nhưng khi anh phát hiện ông ta định dán thông báo giả trên bảng thông báo, đợi đến khi thuyền đến New York cũng không thể lừa anh. Cho nên trong lúc không thể nghĩ ra được phương pháp nào nên mới nói thật với anh, bởi vì ông ta còn định hợp tác làm ăn với anh, ông ta không muốn đắc tội anh."

Tôi thử giãy dụa thoát khỏi cánh tay anh, nhưng phát hiện anh nắm càng chặt, hơn nữa thân thể anh bị vây trong trạng thái cảnh giác, nói cách khác anh đang phòng bị động tác của tôi, cú ngã vừa rồi quá bất ngờ làm anh sợ tôi sẽ đánh ngã anh một lần nữa rồi chạy mất.

"Anh biết em rất tức giận, nhưng nó là sinh ý, RMS Titanic phải đánh bại thuyền chở hàng của công ty vận tải khác, như vậy công ty White Star Line có thể chiếm được thị trường. Giảm tốc thật giống như nói cho người khác RMS Titanic có chỗ thiếu hụt, nó là điểm trí mạng với việc tuyên truyền, cũng sẽ cho đối thủ cơ hội." Cal sốt ruột giải thích lí do, lo lắng mình nói chậm sẽ làm mất cơ hội giải thích, anh bất đắc dĩ hạ miệng, "Anh nói thuyền sẽ không có chuyện, vì sao em không tin anh. Anh nghĩ đợi đến New York lại nói cho em, bởi vì khi đó em sẽ tin tưởng không có âm mưu nào xuất hiện trên RMS Titanic."

Nói cách khác đêm hôm qua anh đã đạt thành hiệp nghị, thuyền sẽ không giảm tốc, đợi đến New York mới có thể nói với tôi sự thật.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Thủy Nhược Lam về bài viết trên: Miiumiu nguyen, ghetBTVN, hienheo2406, livichan
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 98 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 35, 36, 37

2 • [Xuyên không] Khi vật hi sinh trở thành nữ chính - Tư Mã Duệ Nhi

1 ... 28, 29, 30

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 148, 149, 150

4 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

5 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

6 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

7 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

8 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C888

1 ... 128, 129, 130

9 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 181, 182, 183

10 • [Cổ đại] Nô gia không hoàn lương - Cật Thanh Mai Tương Nha

1 ... 20, 21, 22

11 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

12 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ nhà nghèo Bán phở heo

1 ... 9, 10, 11

13 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C65]

1 ... 23, 24, 25

14 • [Xuyên không] Trôi nổi trong lãnh cung Khuynh quốc khí hậu - Hoa Vô Tâm

1 ... 75, 76, 77

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

16 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

17 • [Hiện đại] Người cha nhặt được - Cát Tường Dạ

1 ... 26, 27, 28

18 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 27, 28, 29

19 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

20 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42


Thành viên nổi bật 
Eun
Eun
Aka
Aka
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
An Tĩnh Lạc
An Tĩnh Lạc
Puck
Puck
susublue
susublue

Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 1162 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 250 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 441 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1105 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 493 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 848 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 2554 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 419 điểm để mua Hoa anh đào
Tuyền Uri: Thông báo: Các chị (bạn) đang edit/ sáng tác tại box Tiểu thuyết chưa HOÀN vui lòng cập nhật mục lục truyện. Xin trân trọng cảm ơn :thanks:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 429 điểm để mua Mề đay đá Citrine 5
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 2431 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 398 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1051 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 1000 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 946 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 900 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 856 điểm để mua Hamster lêu lêu
ĐàoHoaChiPhong: Ok fine, tôi đang kiểm tra lại truyện =]]]]
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tử Liên Hoa 1612
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 814 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 468 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 774 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 806 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 2314 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 378 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 2202 điểm để mua Đá Peridot
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> xuanthoathoaxuan
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 2096 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 444 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 359 điểm để mua Hoa anh đào

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.