Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 369 bài ] 

Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm

 
Có bài mới 02.06.2017, 13:53
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 10.01.2017, 20:06
Bài viết: 145
Được thanks: 621 lần
Điểm: 31.94
Có bài mới Re: [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm - Điểm: 34
Chương 251: Tự tạo nghiệt, không thể tha.






Ánh nắng chiều chậm rãi nhạt màu. Đến khi tà dương hoàn toàn khuất về dãy núi phía tây, vầng trăng dần dần lên cao, giờ tuất lặng lẽ tới. Dưới ánh trăng bao phủ, một rừng cây xanh tốt đung đưa trong gió. Mỗi gốc cây thiên hình vạn trạng, lá xanh làm lòng người mát mẻ thoải mái.

Phía cuối rừng cây là một hồ nước trong vắt. Trong hồ, từng đóa hoa sen khoe sắc, làn hương thơm lừng thấm đẫm ruột gan. Cá chép vàng đang linh hoạt vui đùa, gió đêm dịu nhẹ thoảng qua làm mặt hồ gợn sóng --

Chỉ thấy một tiểu lâu cao hai tầng, tường trắng ngói xanh như một chiếc thuyền hoa tinh xảo, mái hiên cong cong được xây ở giữa hồ. Cảnh sắc bốn bề tôn lên tòa tiểu lâu như một bức mỹ họa cho lòng người mê luyến.  

Tiểu lâu này chính là Hồ Trà Các nổi danh xa gần Tây Thần quốc, được xây từ ba mươi khối đá to bự, xếp từng viên từng viên một cách xảo diệu từ đáy hồ lên. Bốn phương tám hướng của Hồ Trà các đều nối với bờ hồ bởi một chiếc cầu đá điêu khắc tuyệt đẹp.

Hồ Trà các -- một trong các sản nghiệp của Cái Bang, do Bắc trưởng lão xây nên kiêm đại chưởng quỹ âm thầm quyên góp tiền trà kiếm được hàng tháng cho những dân chúng lương thiên có gia cảnh bần hàn đến đường cùng.

Chỉ có điều, thân phận Bắc trưởng lão quản lí Hồ Trà các và Tây trưởng lão quản lí Tụ Tiên trà lâu lại khác nhau một trời một vực. Tụ Tiên trà lâu đón khách hoặc là những bách tính bình thường, hoặc là những phú gia cực kì giàu có, ngồi mát ăn bát vàng. Mà Hồ Trà các chỉ đón tiếp những tài tử văn chương xuất chúng và những giai nhân trẻ tuổi lần đầu biết yêu. Bằng giờ thường ngày, những tài tử giai nhân lưu luyến quyên về, đang ở trong căn phòng cảnh trí như vẽ, tiên cảnh trên trần gian. Nàng mượn gió mát, ta vay trăng sáng, ngắm hoa sen động, nhìn hồ nước im, tài tử phe phẩy quạt lãng tử ngâm thơ, giai nhân ngắm cảnh mỉm cười làm phú, cực kì tao nhã nói chuyện yêu đương.

Hôm nay là ngoại lệ.

Màn đêm lặng lẽ phủ xuống, bên ngoài Hồ Trà các, những chiếc đèn lồng hình hoa sen vẫn tỏa ánh sáng dìu dịu -- Nhưng bên trong Hồ Trà các lại không một bóng người, chỉ vì bốn phía Hồ Trà các đều treo một chiếc bảng gỗ viết bốn chữ: Đóng cửa một ngày! HNTB.dđLQĐ

Trong rừng cây -- Dưới ánh trăng sáng tỏ, gió đêm lướt qua tán lá khiến muôn vàn chiếc lá xanh rụng xuống, nhẹ nhàng bay múa giữa không trung rồi mới lưu luyến đáp xuống mặt đất, tạo thành một thảm lá mềm mềm xốp xốp.

Thời gian tích tắc trôi qua, một nam tử tuấn mỹ mặc cẩm y màu lam xuất hiện trong rừng. Vạt áo màu lam bay bay, tóc dài theo gió tung lên, nhìn rất xuất trần nhưng trong lòng Tiêu Hàn vô cùng ấm ức vì bị Thượng Quan Ngưng Nguyệt và Hiên Viên Diễm điều khiển, phải đến Hồ Trà các 'uống trà'. Hắn đang bước từng bước về phía chiếc cầu đá dẫn vào Hồ Trà các. Vào lúc hắn còn cách chiếc cầu đá chừng năm mươi thước thì đột nhiên --

Tiêu Hàn cảm thấy có một luồng sát khí cực kì lạnh lẽo tỏa ra phía sau lưng mình. Hắn hơi nhếch lông mày, vẻ mặt không dao động, khóe môi phác họa một đường cong cười lạnh mà châm chọc. Hắn cũng chẳng thèm quay đầu lại, tiếp tục bước về phía trước. Chỉ là, dù hắn đi về phía trước nhưng vẫn không chút để ý nâng bàn tay phải lên, bắt lấy mấy cái lá xanh đang phóng về phía mình. Đợi đến khi hắn đưa tay xuống, tay phải của hắn đã có thêm ba chiếc lá.

Ba tên hắc y nhân bịt mặt ẩn hiện như linh hồn hắc ám, cả người tỏa ra sát khí nồng đậm, núp dưới một gốc cây to. Cho đến khi -- Chỉ còn cách Tiêu Hàn sáu thước thì rốt cuộc bọn hắn cũng nhảy ra ngoài, sóng vai đứng sau lưng Tiêu Hàn, hai mắt tràn đầy độc ác, đồng thời giơ tay phải lên. Ba tia chớp màu trắng lóe lên, lấy tốc độ sao xẹt lao về phía Tiêu Hàn.

Tiêu Hàn vẫn không quay đầu, mũi chân nhẹ nhàng nhún, bóng dáng màu lam bay lên không trung như chim hoàng tước. Đợi đến khi ba trường kiếm bay qua nơi hắn đứng vừa rồi, vang lên tiếng 'loong coong', rơi xuống mặt đất, Tiêu Hàn mới hạ mình xuống đất. Hắn gảy nhẹ tay phải, ba chiếc lá mang một luồng lực mạnh mẽ bay về phía sau lưng.

Ba hắc y nhân không kịp tránh, bị ba chiếc lá mỏng xuyên tim. Ngay lập tức, máu tuôn trào trên ngực bọn hắn. 'Rầm' một tiếng, ba hắc y nhân đồng loạt ngã xuống, chết không nhắm mắt. Máu tươi nhuộm đỏ lá cây, cũng nhuộm cả màu đất.

Tiêu Hàn cười lạnh rồi lại khôi phục biểu cảm lạnh như băng, từ đầu đến cuối chưa từng quay đầu lại nhìn. Hắn hơi cúi đầu, tựa như chuyện bị người tấn công từ sau lưng vốn chưa từng xảy ra. Vạt áo màu lam đung đưa, hắn lại tiếp tục bước lên cầu đá.

Ánh trăng chiếu xuống cầu đá, khiến chiếc cầu như được phủ thêm một tầng lụa mỏng màu bạc, xinh đẹp tựa như mơ. Hai bên cầu đá, sóng nước trong hồ khẽ dập dờn, ánh nến cũng đong đưa theo quy luật.

Mặc dù phong cảnh đẹp như vẽ, Tiêu Hàn cũng chẳng rảnh để ngắm nhìn. Hắn đi tới cuối cầu đá, đứng trên hành lang dài của Hồ Trà các. Một tiếng 'kẽo kẹt' vang lên, cánh cửa trong căn phòng nào đó bị Bắc trưởng lão kéo ra. Trong nháy mắt, bóng dáng Tiêu Hàn đi vào bên trong phòng. Lại một tiếng 'kẽo kẹt' nữa vang lên, Bắc trưởng lão đóng cửa phòng lại. HNTB.dđLQĐ

Trong lúc đó, trên bờ hồ -- Hai nam tử mặc hắc y lặng yên không tiếng động xuất hiện, đứng hai bên ba thi thể dần dần mất đi nhiệt độ. Một người đeo mặt nạ màu đen che mặt là Ma Quân, người còn lại không che mặt là Tây Thần đế Tư Đồ Kiệt.

Ba thi thể đó chính là những sát thủ của Quỷ Chú môn. Bọn hắn nhận lệnh Tư Đồ Kiệt để tập sát sau lưng Tiêu Hàn, kì thực ẩn chứa ý đồ dò xét Tiêu Hàn có cho thuộc hạ mai phục trong rừng hay không. Nếu Tiêu Hàn có cho thuộc hạ mai phục trong rừng, nhìn thấy người có lai lịch không rõ muốn tấn công Tiêu Hàn, như vậy... dù bọn họ có biết năng lực của chủ tử cũng nhất định sẽ nóng lòng bảo vệ chủ mà lao ra, giúp chủ tử giết kẻ đánh lén, tránh làm bẩn tay chủ tử, đây là sứ mệnh của thuộc hạ trung thành.

Kết quả, từ khi ba sát thủ đã tới phía sau Tiêu Hàn đến khi bọn hắn bị Tiêu Hàn tự động thủ kết liễu tính mạng cũng không nhìn thấy bất kì một thuộc hạ nào xuất hiện. Đối với Tư Đồ Kiệt lòng dạ rắn rết mà nói, kẻ bị Tiêu Hàn lấy mạng dễ như trở bàn tay liền coi như phế vật vô dụng. Mà dù phế vật đã chết vẫn không có tư cách an táng, làm dơ bẩn không khí trong lành. Vì vậy... Tư Đồ Kiệt liếc nhìn ba thi thể, cổ tay phải giơ lên rắc độc phấn lên ba thi thể, khiến chúng biến mất không dấu vết.

"Tiêu Hàn không cho thuộc hạ mai phục, một mình đến Hồ Trà các, chẳng lẽ..." Tư Đồ Kiệt nhìn Ma Quân, khẽ cau mày: "Hắn thật sự tự ý thức không thể địch lại đại quân Tây Thần nên nguyện ý quy hàng, thành kính hiến màu cho ngài?"

Ma Quân nhìn lướt qua Tư Đồ Kiệt, hai mắt lóe lên ánh sáng mưu mô nhìn về Hồ Trà các, lạnh giọng nói: "Bọ ngựa bắt ve, chim sẻ đứng sau. Gió đêm tựa như vô hại lại luôn ẩn giấu ám tiễn khiến người ta khó phòng bị. Mặc dù trong gió đêm có ám tiễn không dễ phát hiện nhưng trước đó chúng ta đã chuẩn bị tốt lưới dày, ám tiễn sẽ không có cơ hội bắn ra."

"Ngươi đến chỗ hẹn đi! Nếu Tiêu Hàn thật sự như trên thư viết thì quá tốt, trái lại..." Ma Quân không nói hết, nhưng tà khí xung quanh người đậm hơn.

-- Nếu Tiêu Hàn muốn giở âm mưu quỷ kế thì tối nay chỉ còn một con đường chết! Dù sao Tiêu Hàn chết rồi, máu của hắn vẫn có ích với mình như cũ. Mặc dù máu lấy kiểu đó sẽ khiến hắn tăng thêm đau đớn kịch liệt khi luyện tà công tầng cao nhất, nhưng vì để giết người trong Linh Cung, đau đớn này hắn nhịn.

"Được, ta lập tức đến chỗ hẹn. Nếu có gì khác thường xảy ra, ta lập tức thông báo cho ngài." Tư Đồ Kiệt nhỏ giọng trả lời, sau đó bước lên cầu đá. Ma Quân nhìn Hồ Trà các lần nữa rồi bóng dáng chợt lóe như quỷ mị, lặng yên không tiếng động rời khỏi chỗ đứng. HNTB.dđLQĐ

Tư Đồ Kiệt đã đến hành lang. Cửa chính trong căn phòng lúc nãy lại bị Bắc trưởng lão kéo ra từ bên trong. Mà khi Bắc trưởng lão 'nghênh đón' Tư Đồ Kiệt vào trong phòng, trên bờ hồ -- Ở góc khuất phía xa, trong một bụi cây rậm rạp có một làn khói đen loáng thoáng bay ra, đó chính là ân sư của Hiên Viên Diễm: Thiên Cơ lão nhân.

-- Tự tạo nghiệt, không thể tha, không thể tha a! Ma Quân, lão già ta đã không thể cứu vớt ngươi nữa rồi... Ngươi tự tay trồng quả đắng, chỉ có thể bỏ giá cao thê thảm để nếm thôi.

Thân thể Thiên Cơ lão nhân hóa thành một làn khói đen, thở dài một hơi bất đắc dĩ, sau đó chậm rãi biến mất khỏi bụi cây...



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Hoàng Ngọc Tử Băng về bài viết trên: mainp, nhimconthan
     

Có bài mới 03.06.2017, 17:18
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 10.01.2017, 20:06
Bài viết: 145
Được thanks: 621 lần
Điểm: 31.94
Có bài mới Re: [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm - Điểm: 45
Chương 252: Trước giờ lấy mạng.






Trong Hồ Trà các -- Đặt một chiếc bàn từ gỗ lê bên cửa sổ. Trên bàn, Bắc trưởng lão đã sớm xếp hai ly sứ và bình trà Long Tĩnh tỏa ra mùi thơm đậm đà.

Lúc này Tiêu Hàn đang ngồi bên phải bàn trà, còn Bắc trưởng lão đứng nghiêm sau lưng Tiêu Hàn, tạm thời làm thuộc hạ bên cạnh hắn. Thấy Tư Đồ Kiệt bước vào phòng nhưng không có dấu hiệu ngồi xuống, chỉ khoanh tay đứng ở lối vào lạnh lùng nhìn mình và Tiêu Hàn, tay trái Bắc trưởng lão hướng về chiếc ghế đối diện Tiêu Hàn, làm dấu mời rồi thản nhiên nói: "Đề phòng người khác quấy rầy, Thái tử nhà ta đặc biệt bao cả Hồ Trà các. Xem xét phần thành tâm của Thái tử nhà ta, Tây Thần đế anh minh thần võ ngồi xuống chứ?"

Bắc trưởng lão vừa dứt lời, Tư Đồ Kiệt liếc ông một cái, dời bước ngồi trước mặt Tiêu Hàn. Thấy hắn đã ngồi, Tiêu Hàn lấy hai chiếc ly sứ Thanh Hoa không đến trước mặt mình, nhấc bình trà lên rồi rót nước trà vào ly. Trong không khí trừ hương trà thơm còn có mùi hoa sen thơm ngát, nhưng chúng không thể che kín sát khí trên người Tư Đồ Kiệt. Hắn nhếch mày, không nhẫn nại, trực tiếp mở miệng: "Xem trên thư có nói đến thư quy hàng. Lúc này trẫm đã đến đúng hẹn, thư quy hàng đâu?" HNTB.dđLQĐ

Lời Tư Đồ Kiệt nói đúng tim đen, không che giấu ý đồ dù chỉ một chút, ý tứ đã rõ ràng rồi -- Chỉ bằng thân phận Thái tử Bắc Dực của ngươi chưa đủ tư cách khiến trẫm hạ mình đến chỗ hẹn mà thư quy hàng mới đủ tư cách. Cho nên, đừng lãng phí thời gian quý báu của trẫm, mau lấy thư quy hàng của ngươi ra!

Tiêu Hàn tựa như không nghe thấy Tư Đồ Kiệt nói gì, cúi đầu rót trà xong rồi bưng một ly trà lên. Ánh mắt không dao động nhìn Tư Đồ Kiệt, giọng điệu không lạnh không nóng: "Đa tạ Tây Thần đế nể mặt đến chỗ hẹn. Ta cúi đầu xưng thần trước Tây Thần đế, đây là ly trà ta cực kì thành tâm rót ra, Tây Thần đế sẽ không cự tuyệt chứ?" Dứt lời, Tiêu Hàn xuất ra nội lực về phía ly trà khiến nó như có bàn tay vô hình cầm lấy đáy, bay đến trước mặt Tư Đồ Kiệt.

"Trẫm có thể cự tuyệt uống bất kì ly trà nào trên thế gian, nhưng Thái tử Bắc Dực đã cúi đầu xưng thần trước trẫm, ly trà này trẫm phải uống cạn không còn một giọt." Tay phải nhanh chóng đưa ra cầm lấy ly trà, Tư Đồ Kiệt đưa miệng ly đến bên môi, đồng thời lòng bàn tay trái đặt trên mu bàn tay phải, dùng ống tay áo rộng thùng thình che nửa mặt dưới của mình. Nhìn như hắn đang tao nhã uống trà, thực ra... sợ trong ly trà này chứa kịch độc mà hắn không nhận ra, nên đang dùng nội lực đổ nước trà trong ly xuống mặt đất.

Động tác rất nhanh -- Tư Đồ Kiệt đặt ly xuống, khoanh tay nhìn Tiêu Hàn, giương mày nói: "Trà trẫm đã uống, hiện tại... Thái tử nên dâng thư quy hàng cho trẫm đi!?"

Tiêu Hàn và Bắc trưởng lão đã nhìn rõ Tư Đồ Kiệt không uống trà, chẳng qua bọn họ lười lật tẩy thôi. Nếu nói thành tâm mời trà để trì hoãn thời gian, thì nên trì hoãn tiếp...

Lúc này, một con chim bồ câu màu đỏ bay nhanh qua  cửa sổ. Thượng Quan Ngưng Nguyệt và Hiên Viên Diễm đã từng nói, đợi đến khi bọn họ tới Hồ Trà các sẽ cho một con chim bồ câu màu đỏ bay nhanh qua cửa sổ. Hiện tại, nhìn thấy chim bồ câu, Tiêu Hàn biết không cần trì hoãn thời gian nữa, bởi vì bọn họ đã xử lí xong Dạ Dật Phong, đến rừng cây ngoài Hồ Trà các rồi.

Tiêu Hàn móc một phong thư đóng dấu 'ngọc tỷ' màu vàng của Bắc Dực quốc từ tay áo ra, nhìn Tư Đồ Kiệt rồi mở miệng: "Đây chính là thư quy hàng của Bắc Dực, có điều..."

Tư Đồ Kiệt thấy trên phong thư viết ba chữ 'Thư quy hàng' thật to có dấu ngọc tỷ, cho rằng không uổng công làm Tiêu Hàn thực sự sợ hãi, đưa Bắc Dực cho Tư Đồ Kiệt không điều kiện, mặc dù trên mặt hắn vẫn duy trì biểu cảm lạnh lẽo nhưng trong lòng đã kích động không thể kiềm chế. Nhưng nghe thấy hai chữ 'có điều', Tư Đồ Kiệt đoán trước khi đưa thư quy hàng, Tiêu Hàn lại muốn yêu cầu các loại đối xử với đại quân và dân chúng Bắc Dực nên giọng nói lạnh xuống mấy độ: "Có điều cái gì?"

Đợi hắn thống trị Bắc Dực đương nhiên sẽ 'đối xử tử tế' với những dân chúng và binh lính đã thần phục mình, dù sao... hắn còn phải dựa vào dân chúng Bắc Dực sắp trở thành bách tính của TâyThần để đẩy cảnh phồn vinh thịnh vượng của Tây Thần lên một tầm cao mới; hắn còn phải dựa vào binh lính Bắc Dực làm quân binh tiên phong đến tiền tuyến nguy hiểm nhất, giúp hắn chinh chiến đại quân hai nước còn lại.

Về phần dân chúng và binh lính không chịu quy hàng, xuất hiện tâm tư khác, dĩ nhiên hắn sẽ 'đối xử tử tế' hơn nhiều. Mặc dù hắn không lạm dụng hình tượng bạo quân, ngay lập tức đưa bọn họ lên đường đi hoàng tuyền nhưng sau lưng có thể sai thuộc hạ Quỷ Chú môn giết tận tuyệt diệt, miễn lưu lại hậu hoạn.


Tiêu Hàn chậm rãi nói: "Ta vẫn còn một việc phải làm, còn có mấy câu phải nói."

Tư Đồ Kiệt không kịp chờ lấy thư quy hàng, thậm chí muốn động thủ cướp nó, nhưng thấy Tiêu Hàn dường như có đề phòng, hắn chỉ có thể kiềm chế 'khát vọng' tham lam với thư quy hàng, hỏi: "Phải làm gì? Muốn nói gì nữa?"

"Chuyện cần làm là được..." Tiêu Hàn kéo dài ngữ điệu, đáy mắt hiện lên ý cười lạnh, bỗng nhiên bóp nát thư quy hàng trong lòng bàn tay.

Tư Đồ Kiệt nhìn thấy thư quy hàng lập tức hóa thành mảnh vụn bay xuống như bụi, cuối cùng rơi trên mặt đất khiến sắc mặt hắn sa sầm, đáy mắt hiện lên sát khí cực kì u ám, cắn răng gằn từng chữ: "Chuyện cần làm đã làm, còn muốn nói gì?"

"Tại hạ vốn vô cùng thành ý muốn dâng lên thư quy hàng cho Tây Thần đế, nhưng dọc đường đến Hồ Trà các, tại hạ chợt gặp hai người nói với tại hạ: mặc dù ta dâng thư quy hàng cho Tây Thần đế, Tây Thần đế cũng không sống tới ngày mai, cho nên..." Tiêu Hàn bưng ly trà lên, thỏng thả hớp một ngụm trà rồi đặt ly xuống, lạnh nhạt nói: "Nếu quy hàng cũng như không, vậy thôi đừng dâng."

Tư Đồ Kiệt bị lời Tiêu Hàn chọc giận, gân xanh nổi dữ dội trên trán. Hai tay hắn nắm lại thành quyền, đốt ngón tay phát ra âm thanh 'răng rắc răng rắc', dường như đang kiềm nén xúc động muốn đánh Tiêu Hàn.

Tiêu Hàn hình như không nghe thấy tiếng gì, hơi cúi đầu uống trà. Giờ phút này, hắn cảm thấy trà Bắc trưởng lão pha còn ngọt hơn mật gấp trăm lần. Về phần Bắc trưởng lão đứng sau Tiêu Hàn, khóe môi phác họa đường cong, dáng vẻ rất hưởng thụ vẻ mặt tức giận của Tư Đồ Kiệt.

Tư Đồ Kiệt vốn giận đến mức muốn bóp nát từng cái xương của Tiêu Hàn bỗng nhiên đổi sắc mặt, nở nụ cười âm u. Cánh tay trái vừa nhấc, một vật màu đỏ bắn ra ngoài cửa sổ. Một tiếng 'bùm' vang lên, vật màu đỏ nổ tung trên trời biến thành hàng vạn con đom đóm màu đỏ. Khi tín hiệu đỏ biến mất, Tư Đồ kiệt nhìn Tiêu Hàn, mở miệng nói từng chữ từng câu: "Ngươi đã muốn chết, ta có thể hoàn thành giúp ngươi. Đợi sau khi có người lấy máu ngươi xong, ta sẽ cắt từng miếng từng miếng thịt trên cơ thể ngươi, rút từng sợi gân trong người ngươi, để ngươi chết thật oanh liệt."

"Ma Quân quyết tâm lấy máu của ta, ngươi phải theo lệnh, từ trước giờ ta chưa từng chất vấn. Chỉ tiếc là..." Tiêu Hàn không để ý đến tín hiệu đỏ, đặt ly trà xuống rồi chậm rãi nói: "Chỉ tiếc ngươi và Ma Quân phải thất vọng, bởi vì máu và mạng ta có hai người cố tình bảo vệ rồi."

Tư Đồ Kiệt không ngốc, sao hắn có thể không biết hai người đó chỉ ai? Hắn tụ nội lực trên tay trái, phất qua bàn gỗ, lập tức bàn gỗ và khay trà trên bàn chia năm xẻ bảy bể nát trên mặt đất. Hủy đồ xong, hắn lạnh lùng hừ một tiếng: "Đối với bản lĩnh của hai người đó, ngươi rất có tự tin?"

Tiêu Hàn lạnh nhạt nhìn mặt đất bừa bãi rồi đứng lên. Dường như biết Tư Đồ Kiệt chỉ phá một bàn, một bình trà và hai ly sứ không đủ để bộc phát tức giận trong lòng, Tiêu Hàn hết sức 'săn sóc' xách ghế của mình đến trước mặt hắn. Sau đó, Tiêu Hàn mới trả lời, giọng điệu nhàn nhạt giống như đang thở dài: "Hôm nay, Thượng Quan Ngưng Nguyệt và Hiên Viên Diễm cố ý muốn giữ mạng người, ví dụ như tại hạ thì đến Diêm vương cũng phải nhượng bộ. Ngược lại, nếu bọn họ muốn lấy mạng người, ví dụ như ngươi và Ma Quân, thần tiên cũng không thể cứu."

Tiêu Hàn vừa nói với Tư Đồ Kiệt, vừa nói cho mình ở tương lại sẽ xảy ra xung đột với bọn họ nghe.

"Vậy ta mỏi mắt trông chờ xem bọn họ bảo vệ mạng như thế nào, lấy mạng ta và Ma Quân như thế nào." Dứt lời, song chưởng ngưng tụ nội lực của hắn độc ác bắn về phía Tiêu Hàn.

Nếu bàn về đánh đối kháng, võ công của Tiêu Hàn hơn Tư Đồ Kiệt một bậc, huống chi bên cạnh Tiêu Hàn còn có Bắc trưởng lão trợ trận. Chỉ có điều hai người lại không đón sát chiêu của Tư Đồ Kiệt, bởi vì trong kế hoạch của Thượng Quan Ngưng Nguyệt và Hiên Viên Diễm, mục tiêu muốn lấy mạng thật sự là Ma Quân, về tính mạng Tư Đồ Kiệt muốn để lại cho...

Vì vậy -- nhìn thấy nội lực quét tới, Tiêu Hàn đứng bên trái lập tức phá cửa nhảy ra, Bắc trưởng lão cũng phá cửa sổ bay ra. 'Rầm' một tiếng, nội lực của Tư Đồ Kiệt không mảy may tổn thương Tiêu Hàn và Bắc trưởng lão, ngược lại chọc thủng vô số lỗ trên bức tường vô tội vạ.

"Các ngươi cho rằng sẽ thoát được sao?" Tư Đồ Kiệt thu tay, cắn răng nhả ra tám chữ, bóng dáng chợt lóe, điên cuồng đuổi theo Tiêu Hàn.

Tiêu Hàn và Bắc trưởng lão tựa như phi tiên, một trái một phải phát huy khinh công tuyệt đỉnh, hai chân đạp nhẹ lên lá sen như chuồn chuồn lướt nước, bay về phía bờ hồ. Tư Đồ Kiệt ở phía sau cũng đạp lên lá sen, phát huy khinh công đến cực hạn, bóng dáng như mũi tên nhảy lên bờ hồ. HNTB.dđLQĐ

Trong nháy mắt -- Hai chân Tiêu Hàn và Bắc Trưởng lão đã đứng vững trong rừng. Ngay sau đó, một tiếng 'vèo' vang lên, Tư Đồ Kiệt đứng đối diện cách hai người mười thước. Mà khi ba người xuất hiện trong rừng, trừ phía tây đi đến hồ sen, ba phía còn lại đều lóe lên ánh đao cực kì chói mắt. Vô số hắc y nhân cầm thanh đao sắc bén trong tay, nhảy từ trong bụi cây ở ba phía Bắc, Đông, Nam ra, bao vây ba người ở chính giữa. Sát khí nồng đậm ùn ùn kéo đến, bao phủ cả một khu vực.

Bọn chúng chính là thi tôn của Quỷ Chú môn. Vô số thi tôn này không phải là những thi tôn mà Tiêu Hàn đã gặp trong rừng trúc, bọn chúng đã bị tiêu diệt toàn bộ. Còn đây là những thi tôn mới, lực tấn công và lực phòng thủ gấp trăm lần những thi tôn khi trước. Bọn chúng sẽ không vì Ma Quân bị thương mà tan thành mây khói, vả lại nếu muốn đánh gục bọn chúng, nhất định phải làm cho thân thể bọn chúng nát bấy thành khói đen lặp đi lặp lại một trăm lần trở lên mới có thể hoàn toàn tan thành mây khói.

Làm những thi tôn này xuất hiện, đương nhiên là Ma Quân đã nhận được tín hiệu từ Tư Đồ Kiệt.

"Tiêu Hàn, ngươi đã không muốn hiến màu cho ta, thế thì..." Đáy mắt Ma Quân tràn đầy hủy diệt, giọng điệu trầm trầm: "Ta đã hết nhẫn nại với ngươi, chỉ có thể ỷ mạnh chiếm đoạt máu của ngươi, thuận tiện tiễn ngươi đến hoàn tuyền."

Khóe môi Tư Đồ Kiệt tàn ác cong lên, giọng nói cũng dữ tợn không kém: "Tiêu Hàn, ngươi cho rằng chạy đến bờ hồ có thể tránh khỏi tử kiếp ư? Ngươi sai rồi, như vậy chỉ khiến ngươi chết thảm hơn thôi!"

Tiêu Hàn không đáp lại, chỉ nghiêng đầu nhìn Bắc trưởng lão, dùng nội lực để nâng cao giọng điệu: "Thay ta hỏi chủ tử nhà ngươi một câu: tại sao bọn họ còn nấp ở chỗ tối chưa xuất hiện vậy? Chẳng lẽ... bọn họ đang vùi đầu đào hố để chôn xác hai chúng ta sao?" HNTB.dđLQĐ

Tiêu Hàn vừa dứt lời, một tiếng 'vèo' vang lên -- Hai bóng người màu tím như sao rơi qua chân trời, đạp nhẹ lên chiếc lá bay giữa không trung, thân thể đứng sát bên phải Tiêu Hàn. Đôi thần tiên quyến lữ giáng thế, đôi bích nhân khiến trời đất phai nhạt này không nghi ngờ gì chính là Thượng Quan Ngưng Nguyệt và Hiên Viên Diễm.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Hoàng Ngọc Tử Băng về bài viết trên: Miiumiu nguyen, mainp, nhimconthan, nhoktouch
     
Có bài mới 06.06.2017, 22:53
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 10.01.2017, 20:06
Bài viết: 145
Được thanks: 621 lần
Điểm: 31.94
Có bài mới Re: [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm - Điểm: 46
Chương 253: Kêu sấm gọi chớp.





Lúc Thượng Quan Ngưng Nguyệt và Hiên Viên Diễm xuất hiện, sắc mặt Ma Quân đằng sau chiếc mặt nạ hơi biến sắc. Hắn dẫn theo thi tôn mai phục trong rừng đã lâu, vốn dĩ công lực rất thâm hậu lại không thể cảm nhận được họ cũng đang ẩn nấp trong bụi cây. Điều này đủ cho thấy, hiện tại công lực của bọn họ không những vượt xa hắn, sợ rằng... còn vượt xa phạm vi hắn có thể tưởng tượng.

Thấy Hiên Viên Diễm và Thượng Quan Ngưng Nguyệt mặc tử y, trong đầu Ma Quân hiện lên bốn chữ: Không chết cũng thương -- Đây là quẻ gương và quẻ tiền hắn tự gieo cho mình. Quái tượng hiện lên hình ảnh Thượng Quan Ngưng Nguyệt và Hiên Viên Diễm mặc tử y giống hệt trước mặt. Chẳng lẽ... mình thực sự sẽ gặp phải kiếp số không chết cũng bị thương nặng như trong quẻ sao? Trước khi đến rừng cây, hắn lại bói cho mình một quẻ, trên quái tượng hiện ra bốn chữ 'khổ tận cam lai' là có ý gì?

Đối diện -- Tiêu Hàn tức giận nhếch lông mày liếc Thượng Quan Ngưng Nguyệt và Hiên Viên Diễm, lạnh nhạt nói: "Hai ngươi rốt cuộc cũng chịu xuất hiện rồi sao?" Tiêu Hàn ngờ rằng nếu mình không nâng cao giọng nhắc nhở họ xuất hiện, liệu bọn họ... có định tìm một đại thụ cành lá rậm rạp để nhắm mắt nghỉ ngơi không? Hoặc là thản nhiên chơi đùa một lát, đợi đến khi hắn chiến đấu mệt lả rồi mới xuất hiện?

Thượng Quan Ngưng Nguyệt khẽ nhún vai: "Bọn hắn người đông thế mạnh, ta và Diễm hơi sợ nên... do dự một lát mới xuất hiện."

Khóe miệng Tiêu Hàn không nhịn được co rút mãnh liệt, suýt chút nữa vì bực mình mà hít thở không thông, lại nâng cao giọng điệu lần nữa: "Ngươi sợ?" Một Tiêu Hàn vạn núi có sụp đổ trước mắt vẫn duy trì được  bình tĩnh, một khi gặp phải Thượng Quan Ngưng Nguyệt sẽ tùy lúc sụp đổ.

-- Lỗ tai của mình không có vấn đề chứ? Thượng Quan Ngưng Nguyệt nói gì? Trên đời này lại có chuyện như vậy sao? Tiết mục do nàng sắp xếp, vén màn hay hạ màn đều do nàng thao túng, ngay cả diễn viên cũng do nàng 'dụng tâm' lựa chọn, vậy mà nàng còn nói sợ? Đây giống như... nàng thanh toán một túi bạc lớn cho một đồ tể (*), sau đó giao cho hắn một con dao sắc để hắn giúp nàng đi chọc tiết heo rồi lại nói với hắn: Này, ngươi phanh ngực rạch bụng heo, móc mắt chặt chi, cắt đầu rọc tai nhưng con heo vẫn còn sống, phát ra tiếng gào khóc 'éc éc' dễ nghe nha. Tên đồ tể quanh năm quen thuộc với việc giết bò làm thịt cũng rợn cả tóc gáy ném dao và bạc xuống, nhanh chân chạy mất dép, không dám quay đầu lại, quát: Trả bạc lại cho ngươi, ta không làm việc này, ngươi tự làm thịt đi! Sau đó, nàng hét to với đồ tể: Này, ta nói ai đó, ngươi phải quay lại tiếp tục làm thịt heo cho ta chứ! Cùng lắm ta trả ngươi bạc gấp đôi, ta không dám tự làm thịt heo, bởi ta sợ!!!

[(*) Đồ tể: Người làm nghề sát sinh như giết bò, giết trâu, giết heo...]

"Đúng vậy, rất sợ, trái tim đập loạn liên hồi. Chỉ có điều, dựa vào nguyên tắc có phúc không cùng hưởng, có nạn cùng chịu, ngay cả có sợ chết đi nữa..." Sóng mắt nàng chuyển động, tay phải vỗ 'bộp bộp' lên ngực: "Nhưng chúng ta vẫn dũng cảm nhảy ra ngoài gánh chịu nguy hiểm với ngươi."

Nàng vừa dứt lời, Bắc trưởng lão bỗng ngửa đầu nhìn trời, 'nghiêm túc' tự hỏi -- Chủ tử vừa nhảy ra sao? Hình như là bay ra ngoài chứ? Còn nữa... qua nhiều năm như vậy, khái niệm nhảy với bay đâu có lẫn lộn đâu? Con khỉ ở trên cây bay lên bay xuống, chim ở trên trời nhảy tới nhảy lui hay sao?

Tiêu Hàn cũng cứng đờ cả người.

-- Có phúc không cùng hưởng, có nạn lại cùng chịu? Là mình suy nghĩ nhiều hay là... lời này của nàng có ý nghĩa nào khác? Ám chỉ mặc dù tối nay bọn họ cùng hắn liên thủ diệt trừ kẻ địch chung, nhưng đợi đến khi vận số của Tây Thần và Thương Nguyệt đã tận, khi đó việc mình đối đầu với bọn họ để giành nhau hai miếng thịt béo này là tình thế bắt buộc?

Cùng lúc đó -- Tư Đồ Kiệt đứng đối diện với gương mặt điên cuồng như mãnh thú, trong đầu quay cuồng hình ảnh thân thể bốn người Thượng Quan Ngưng Nguyệt bị xé nát thành ngàn vạn mảnh. Hắn đưa ngón cái và ngón phải lên môi huýt một tiếng sáo xong, ngón tay chỉ về bốn người đối diện, độc ác ra lệnh cho thi tôn: "Giết chúng!"

Thi tôn nghe lệnh, ánh đao bay lóa mắt, đáy mắt hiện lên tia sáng hung tàn, lập tức vung đao điên cuồng xông về phía bốn người Thượng Quan Ngưng Nguyệt. Mà Hiên Viên Diễm, Tiêu Hàn và Bắc trưởng lão chứng kiến cảnh này đều ôm tay, vẻ mặt sóng nước chẳng xao động thưởng thức tuồng hay. Chỉ thấy Thượng Quan Ngưng Nguyệt vuốt vuốt ngón tay, mười tia sáng bảy màu bắn ra từ mười đầu ngón tay, xông thẳng lên trời nhanh như tia chớp. Đột nhiên bầu trời bị mây đen giăng kín, tiếp đó tiếng sấm 'ùng ùng' vang lên. Mây đen nhanh chóng tan đi, tiếng sấm chợt ngừng, vô số tia sét chói mắt đánh từ trên trời xuống, xuyên suốt từ đỉnh đầu đến gót chân của từng thi tôn. Thanh đao trên tay thi tôn bị sét đánh thành bụi trong nháy mắt, bay theo gió xuống đất. Thân thể tất cả thi tôn cùng hóa thành tro bụi.

Tình cảnh này -- Khiến sắc mặt Tư Đồ Kiệt tái đi, hai mắt khó tin nhìn Ma Quân bên cạnh, run rẩy nói: "Ma Quân, này... này... chuyện này..."

Tư Đồ Kiệt chưa từng thấy linh lực bảy màu, nhưng Ma Quân là người của Ma tộc nên đương nhiên biết rõ. Theo Ma tịch ghi chi tiết thì theo lý thuyết, mặc dù Thượng Quan Ngưng Nguyệt có linh lực bảy màu cũng chỉ có thể gọi một tia sét, tại sao hiện tại nàng lại có thể gọi nhiều sấm như vậy? Trong lòng cũng có chút hoảng sợ, nhưng Ma Quân lại lạnh lùng đáp: "Linh lực bảy màu của Linh Cung, thuật gọi sấm!"

Ma Quân dứt lời, thân thể thi tôn đã hóa thành tro bụi lập tức trở thành từng sợi khói, sau đó khôi phục hình người.

Thượng Quan Ngưng Nguyệt không chút để ý liếc nhìn thi tôn đã khôi phục hình người, ngón tay chỉ về phía Tư Đồ Kiệt, cao giọng 'run rẩy' nói: "Này này này, đừng khiến thi tôn của ngươi nhào tới một lần nữa, ta sợ lắm."

Lời nàng nói khiến Tư Đồ Kiệt gần như ngã phịch xuống đất bất tỉnh, cơ mặt vặn vẹo sắp liệt.

-- Nàng sợ? Nàng chỉ vừa động mười ngón tay đã đánh vô số thi tôn thành tro bụi, rốt cuộc ai mới phải là người sợ hãi? Hiện tại, người nên kêu sợ hẳn là hắn mới đúng chứ? Nếu nàng gọi sấm không đánh thi tôn mà là mình, sợ là... ngay cả cơ hội trốn tránh để giao lại di ngôn cũng không có, trở thành một vong hồn vơ vất, nửa đêm báo mộng cho đại thần tâm phúc ở Tây Thần nói bọn họ táng thêm y phục và di vật vào hoàng lăng cho mình. HNTB@dđLQĐ

Giờ phút này Tư Đồ Kiệt sinh ra ý nghĩ muốn rút lui, nhưng Ma Quân vẫn đứng tại chỗ, dáng vẻ như không hề sợ linh lực bảy màu của nàng, hắn (TĐK) không khỏi được tiếp thêm can đảm.

Ma Quân không phải người thường. Có Ma Quân ở đây, nhất định có thể tiêu diệt tất cả bọn họ. Tư Đồ Kiệt nhanh chóng dựa lại gần Ma Quân một chút, nâng cao giọng quát to lên: "Các thi tôn nghe lệnh: giết chúng! Giết chúng đi!"

Thi tôn lại như đê vỡ, điên cuồng đánh về phía bốn người Thượng Quan Ngưng Nguyệt. Bốn người kia vẫn duy trì trạng thái lúc nãy, ai đứng yên thì đứng yên, ai xuất linh lực thì cứ xuất linh lực. Nhưng lần này khi mười tia sáng bảy màu lóe lên màn trời, gió mạnh bỗng nổi lên trong rừng. Gió không thổi khắp nơi mà thổi đến từ bốn phương tám hướng tạo thành trận địa gió lốc bao vây tất cả các thi tôn, khiến chúng không thể tấn công bốn người Thượng Quan Ngưng Nguyệt nữa. Thân thể chúng xoay tròn theo gió lốc, cả người giống chiếc lá rách nát, trái đụng phải đập, quay một vòng lại một vòng.

Thượng Quan Ngưng Nguyệt liếc nhìn thi tôn không ngừng quay tròn trong gió lốc, mặc dù vẻ mặt vô cùng vui sướng, nhưng lại phát ra giọng điệu 'sợ hãi': "Các ngươi đừng tới đây! Ta thật sự sợ, rất sợ rất sợ!" Sau đó, nàng móc một trái lê từ trong tay áo, lại lấy một chủy thủ rồi cúi đầu gọt vỏ lê. Hành động rất nhanh -- gọt vỏ lê thành sợi dài thẳng tắp, nàng ném vỏ lê và chủy thủ lên mặt đất rồi nghiêng đầu vừa gặm lê, vừa nhìn thi tôn, không quên cho thêm mấy câu 'cảm xúc dào dạt': "Các ngươi từng tới đây a a a! Ta thật sự vô cùng sợ, thật sự rất sợ a a a!"

-- Bọn hắn bị chủ tử vây trong gió lốc, muốn nhào tới cũng không thể!

Bắc trưởng lão không nhịn được trừng mắt, chạy về bờ hồ, thận trọng né gió lốc, tránh bị nó quét tới nơi nào không biết tên, hao hết cả đời vẫn không thể bò về Cái Bang. Ông biết Thiếu bang chủ phu nhân đang hành hạ linh hồn Ma Quân và Tư Đồ Kiệt, nhưng hành hạ đến khi nào thì ông cũng không rõ, cho nên... ông cần ngồi xuống nghỉ ngơi một lúc, đỡ cho đôi chân tê rần.

Ông là Trưởng lão phái Tịnh Y, mà phái Tịnh Y không giống phái Ô Y (**). Phái Ô Y có thể không để ý mặt đất bẩn bao nhiêu, thích ngồi liền tùy tiện ngồi, nhưng phái Tịnh Y cần giả bộ chỉnh tề. Sau khi chọn trái chọn phải một hồi, Bắc trưởng lão hái mấy lá sen trong hồ rồi ôm chúng trở về chỗ, rải từng chiếc lên mặt đất, sau đó ngồi xếp bằng lên thảm lá. Ông nghiêng đầu nhìn hình ảnh hài hước trước mặt (thi tôn xoay trong gió lốc), đồng thời trong lòng tự hỏi: Có nên đi Hồ Trà các xách một bình trà, bưng một bàn điểm tâm ngon miệng tới để vừa uống trà, vừa nếm điểm tâm ngon, vừa xem tuồng không? HNTB@dđLQĐ

[(**) Tịnh Y: Tịnh là sạch sẽ;  y ở đây có thể là quần áo, y phục (?); tóm lại là quần áo sạch.

Ô Y: Ô là dơ bẩn, nhiễm đen; y cũng là y phục.]

Tiêu Hàn nghe nàng liên tục thốt ra mấy câu 'sợ sợ', khóe miệng co giật, dần dần lan đến khóe mắt. Nàng thiết kế một cái bẫy lớn khiến Tư Đồ Kiệt, Ma Quân và thi tôn kinh hồn bạt vía lọt bẫy, sau đó đứng bên cạnh bẫy gặm lê, còn dùng thái độ mèo vờn chuột đùa giỡn, la hét không biết mệt rằng mình thực sự rất sợ? Nữ nhân này... coi như hắn thua!

Về phần Hiên Viên Diễm, từ trước đến nay hắn đều phụ xướng phu tùy. Hiện tại, ái thê của hắn hét to rằng 'rất sợ', đương nhiên hắn phải 'vỗ về an ủi'. Hắn nghịch một lọn tóc của nàng, tay trái liên tục vỗ nhẹ bả vai nàng, dù nhịn cười suýt nội thương nhưng vẫn dịu dàng trấn an: "Nguyệt nhi đừng sợ, có Diễm ở đây, Diễm sẽ bảo vệ nàng!"

Hành động, lời nói của Thượng Quan Ngưng Nguyệt và Hiên Viên Diễm khiến sắc mặt Ma Quân dưới mặt nạ hết trắng lại xanh, từ từ chuyển màu tím, rồi lại từ màu tím ngả sang màu đen. Giờ phút này hắn hận không thể... vò nát thân thể bọn họ, sau đó ghép lại rồi lại xé, xé đi ghép lại một ngàn lần, cuối cùng hung ác giẫm đạp từng mảnh thân thể của bọn họ vào sâu trong bùn đất. HNTB@dđLQĐ

Chỉ có điều, dù tức giận nghĩ vậy nhưng Ma Quân không dám vọng động. Hiện tại, bản lĩnh của Thượng Quan Ngưng Nguyệt và Hiên Viên Diễm đã mạnh đến cỡ nào, hắn vẫn chưa đoán được. Vì vậy, đối với địch nhân có bản lĩnh sâu không thấy đáy, lấy tĩnh chế động, lùi một bước để đánh một cước chí mạng mới là sách lược tác chiến tốt nhất.

Sao Thượng Quan Ngưng Nguyệt có thể không hiểu rõ tâm tư của Ma Quân được? Khi nàng đối mặt với cao thủ chân chính cũng sẽ lựa chọn lấy tĩnh chế động, lùi một bước để đánh trả. Nhưng hiện tại, trong mắt của nàng, Ma Quân không phải cao thủ thật sự mà chỉ là một con kiến hôi chỉ cần dí tay liền chết thôi. Cho nên, Ma Quân lựa chọn sách lược tác chiến này, nàng không thèm để vào mắt. Lúc này nàng chơi đã rồi, đến lúc trừng trị Tư Đồ Kiệt và Ma Quân rồi.

Nàng gặm hết lê, cúi đầu nhìn bàn tay dính đầy nước lê rồi giơ hai tay lên trước mặt Hiên Viên Diễm: "Diễm, tay người ta dơ."

"Chờ chút, ta lập tức lau cho nàng." Hiên Viên Diễm dịu dàng cười, thò tay vào tay áo định móc khăn lụa do nàng đan lúc nãy.

"Đừng lấy ra! Nếu chàng làm dơ báu vật vô giá đó, sau này sẽ phải vất vả giặt sạch đó." Thượng Quan Ngưng Nguyệt hài hước nói, đột nhiên quay người nhìn Tiêu Hàn, làm hắn có cảm giác da đầu tê dại...


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Hoàng Ngọc Tử Băng về bài viết trên: Miiumiu nguyen, mainp, nhimconthan
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 369 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Jolie Quynh, Linhtrang14, snow33, xichgo, yuriashakira và 1680 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 28, 29, 30

2 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

3 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

4 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 141, 142, 143

6 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

7 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

8 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

9 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C60]

1 ... 21, 22, 23

10 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C819

1 ... 118, 119, 120

12 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

13 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

14 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 11, 12, 13

15 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

18 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

19 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

20 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54



Tuyền Uri: viewtopic.php?t=412107 cầu thank :)2 :)2 10 thank tối bum thêm chương nữa hí hí :D2 :D3
The Wolf: có ai biết tạo weibo không dạ?
Công Tử Tuyết: Re: Loài hoa nào tượng trưng cho khí chất của bạn? :wave:
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 248 điểm để mua Quạt máy
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 329 điểm để mua Bò nhảy múa
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 805 điểm để mua Ngồi chờ bạn trai
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 317 điểm để mua Yoyo đầu hàng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 786 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 747 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 710 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 1051 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 675 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 641 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 528 điểm để mua Kem ly 2
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 294 điểm để mua Mây Alway Happy
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là cô nàng nào trong "Tam sinh tam thế: Thập lý đào hoa"
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 387 điểm để mua Chim cánh cụt
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 1000 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 279 điểm để mua Mây Alway Happy
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 264 điểm để mua Mây Alway Happy
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 400 điểm để mua Trung thu Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ 2
Shop - Đấu giá: windchime vừa đặt giá 839 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 609 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 579 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 798 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 736 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 700 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 303 điểm để mua Thư tình

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.