Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 411 bài ] 

Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

 
Có bài mới 03.06.2017, 10:41
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 19.05.2012, 07:51
Bài viết: 728
Được thanks: 9796 lần
Điểm: 23.63
Có bài mới Re: [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương - Điểm: 30
Chương 120: Ánh mắt như lang sói
(Phần 2)

Editor : Hương Cỏ


     Thọ Khang Cung.

     Thái hậu lấy cớ cần nghỉ ngơi, liền để lại Tiêu Kỳ và Kiều Linh Di, trong phút chốc trong phòng liền an tĩnh lại.

     Tiêu Kỳ biết rõ Thái hậu có ý gì, mặc dù trong lòng không thích nhưng không nghĩ tới chuyện sẽ giận chó đánh mèo lên người Kiều Linh Di. Dù sao ở trong những năm tháng đen tối nhất của hắn, cô biểu muội này đã mang đến cho hắn không ít ấm áp. Dù sao hắn cũng không phải là con ruột của thái hậu, rất nhiều lúc khó tránh khỏi phải chịu uất ức. Kiều Linh Di là cháu gái thái hậu thích nhất, thường xuyên tuyên nàng ta tiến cung.

     Mỗi khi thái hậu trách phạt hắn, chỉ cần Kiều Linh Di trong cung sẽ nói lời tốt cho hắn, còn lén lút đưa cho hắn thức ăn. Khi hắn rét run giữa mùa đông lạnh giá mang đến cho hắn chén trà gừng nóng hổi làm ấm lòng. Bởi vì có nàng ta, thái hậu đối với hắn cũng nhiều khi khó được nhu hòa.

     "... Lúc đó Thái hậu cô cô báo tin cho nhà muội, hỏi muội có muốn tiến cung không. Muội liền nói nhất định phải tiến cung." Kiều Linh Di cầm lấy tay áo Tiêu Kỳ, "Biểu ca, mấy năm nay muội luôn luôn muốn mình lớn lên, để có thể gặp lại biểu ca. Người xem, muội đã trở về, người có vui hay không?"

     Tiêu Kỳ cúi đầu nhìn bàn tay đang nắm tay áo mình, ánh mắt không khỏi chao một cái. Cũng có một vị cô nương nhỏ bé thích nắm lấy tay áo hắn làm nũng, ngay cả buổi tối cũng phải ôm tay hắn mới ngủ được ngon giấc. Bên tai vang lên tiếng Kiều Linh Di nũng nịu cười nói, giọng nói dịu dàng ngọt ngào khiến người nghe bất giác cũng thoải mái thư thái. Nhưng sao, giây phút đó hắn lại chẳng thấy vui vẻ chút nào. Tất cả suy nghĩ trong đầu đều là gương mặt Tự Cẩm lúc đi ra Thọ Khang Cung.

     Hắn nhìn không được mặt nàng, cách tầng tầng lớp lớp người, nhưng thật giống như nghe thấy được tiếng lòng nàng bi thương.

     Nghĩ tới đây, Tiêu Kỳ không muốn ở lại một khắc nào nữa, cố kìm nén nói với Kiều Linh Di: "Muội ở đây trò chuyện với mẫu hậu mấy ngày, trẫm còn có chính vụ phải giải quyết. Sau này sẽ tới thăm muội."

     Kiều Linh Di sững sờ, chỉ một vài phút nhanh chóng mà biểu ca đã vội vã muốn đi. Nàng ta nâng váy tiễn hắn ra ngoài, đi tới tận cửa Thọ Khang Cung, nhìn theo hướng biểu ca rời đi hơi hơi nhíu mày. Xoay người giơ tay vẫy một cung nhân tới, khẽ phân phó vài câu. Cung nhân kia liền gật gật đầu xoay người ra ngoài.

     Cung nhân bên trong Thọ Khang Cung đều là người cô cô mang về, có thể tin cậy hoàn toàn. Kiều Linh Di mím môi từ từ trở về chính điện. Trong phút chốc trong ngực cảm thấy chua xót khó tả. Bọn họ không gặp nhau mấy năm nay, lẽ nào Hoàng thượng biểu ca không thể dành cho nàng ta một chút thời gian sao?

     Khẳng định là không phải.

     Kiều Linh Di không biết rõ vì sao mình dám khẳng định như thế, đột nhiên lúc đó liền nhớ tới tiệc buổi trưa, lúc ánh mắt biểu ca lơ lửng như có như không nhín về một hướng. Nàng ta biết rõ người ngồi phía đó là ai. Sau khi tiến cung vào Minh Tú Cung nàng ta cũng nghe nói không ít về chuyện của Hi Dung Hoa. Nhưng nàng ta vẫn cảm thấy chỉ cần mình xuất hiện, mọi chuyện chắc hẳn sẽ khác trước.

     Nhưng vì sao lại thế này?

     Kiều Linh Di đi thẳng vào trong phòng thì nhìn thấy thái hậu đang ngồi ở trên giường gần cửa sổ, thấy nàng ta đi vào, bà nhíu mày, "Sao về sớm vậy? Hoàng thượng đâu?"

     Kiều Linh Di miễn cưỡng nở nụ cười tươi tắn, đi tới bên cạnh thái hậu ngồi xuống, "Cô cô, hay là hoàng đế biểu ca không thích con?"

     "Nói bậy!" Thái hậu khiển trách Kiều Linh Di, rồi hình như nghĩ tới điều gì, lại nhìn nàng ta nói: "Dù sao các con cũng có bảy tám năm không gặp mặt, phải từ từ. Sao chưa gì đã nóng nảy thế, lúc trước ai gia dạy con như thế nào?"

     "Dạ, Linh Di biết rồi." Kiều Linh Di mím môi cúi đầu nói, "Cô cô, con rất thích biểu ca, con luôn nghĩ muốn ở bên cạnh biểu ca."

     Thái hậu nghe vậy liền cười cười, nhu hòa lại nói với nàng: "Cho nên con cần phải cố gắng, lần này ai gia sẽ nói với hoàng đế, sơ phong con vị phần cao một chút. Dù sao con và người khác không giống nhau, các con còn có tình cảm thanh mai trúc mã. Vị phần cao một chút, người khác cũng không thể nói gì. Con đừng quên cha mẹ con còn đang chờ con giúp bọn họ trở về, rời khỏi nơi thâm sơn cùng cốc kia."

     Kiều Linh Di trầm mặc gật gật đầu, "Con biết mà, trong lòng con luôn nhớ kỹ. Nếu lần này không phải cô cô dốc hết sức ủng hộ, con cũng không thể tiến cung tuyển tú. Con biết cô cô là người tốt nhất đối với con."

     Thái hậu vỗ vỗ tay Kiều Linh Di, sau đó hỏi: "Hoàng đế làm cái gì mà đi vậy? Về Sùng Minh Điện hay là..."

     Kiều Linh Di lắc lắc đầu, "Con đã cho người đi tìm hiểu rồi ạ."

     Tiếng nói vừa mới dứt, Thi cô cô bên cạnh thái hậu vén rèm đi đến, cười cười thỉnh an thái hậu, lại hành lễ với Kiều Linh Di. Kiều Linh Di vội vàng đỡ bà ta dậy, lại khôi phục vẻ xinh đẹp động lòng người, khoan khoái nói: "Thi cô cô, cô hầu hạ cô cô ta nhiều năm như thế, cũng giống như trưởng bối của ta vậy, đừng khách sáo như thế."

     Thi cô cô nghe vậy vội vàng nói: "Quy củ không thể không giữ, cô nương để mắt nô tỳ cũng là vinh hạnh của nô tỳ." Nói rồi cười cười, lại nhìn nàng nói: "Cung nhân cô nương vừa kêu đi đã trở về báo tin cho nô tỳ, cô ta tận mắt nhìn thấy Hoàng thượng đi vào Di Cùng hiên."

     Nụ cười của Kiều Linh Di cứng đờ, hơi rầu rĩ không vui cúi đầu ngồi trở về.

     Thái hậu nhìn dáng vẻ này của Kiều Linh Di bèn không nhịn được dạy dỗ mấy câu, "Con như vậy là sao đây? Hoàng thượng tam cung lục viện là chuyện bình thường, ngay cả bên cạnh cha con còn có mấy thông phòng thiếp thất mà. Huống chi trước đây con không có ở trong cung, bên cạnh hoàng đế có người được hắn thích lại có cái gì khó hiểu."

     Lời thái hậu nói Kiều Linh Di không hiểu, trong mắt thái hậu cô cô chỉ có quyền thế. Nhưng đối với nàng ta, ngoài chuyện này ra thì nàng ta cũng thật lòng thích biểu ca.

     Thi cô cô vừa thấy vậy vội vàng khuyên nhủ: "Thái hậu không nên tức giận, những người kia làm sao có thể so sánh với tình cảm giữa biểu cô nương và Hoàng thượng. Nô tỳ nghĩ, bây giờ Hi Dung Hoa kia đang mang bầu, con nối dòng Hoàng thượng ít ỏi, đương nhiên là hy vọng đứa bé này bình an sinh ra, trong lòng căng thẳng quan tâm là không tránh khỏi."

     Thái hậu nhìn Thi cô cô một cái, lại quan sát Kiều Linh Di, dừng một chút rồi mới nói: "Linh Di con về Minh Tú Cung trước đi, dù sao bây giờ còn chưa phong vị. Chờ phong vị xong sẽ thoải mái hơn chút ít."

     Kiều Linh Di cũng biết chuyện này không thể vội vàng nóng nảy, ở trong cung nàng ta phải dựa hoàn toàn vào sự nâng đỡ của thái hậu cô cô, cực kỳ nhu thuận gật gật đầu, "Con cũng đang định cáo từ  cô cô, không thể bởi vì con mà để cho người khác nói Thọ Khang Cung không quy củ. Chờ mọi việc ổn định lại, con lại đến thăm và nói chuyện với cô cô."

     Thái hậu hài lòng cười cười, Thi cô cô tự mình đưa Kiều Linh Di ra ngoài, sau đó mới trở về nói: "Thái hậu, nô tỳ đã ra ngoài hỏi thăm, Hi Dung Hoa kia hình như thật sự không tầm thường đâu."

     "Ồ?" Thái hậu nghiêng người dựa trên gối, trong tay nắm một chuỗi tràng hạt, "Không tầm thường như thế nào?"

     Thi cô cô suy nghĩ một chút, sau đó mới cẩn thận nói, "Lúc Hi Dung Hoa mới vào cung chỉ khoảng mười ba tuổi, nghe nói là bởi vì dung mạo giống như Tô quý phi nên bị Hoàng hậu lưu lại. Sau đó cũng được sơ phong làm Tiểu Nghi. Vốn Hoàng hậu muốn dùng chiêu này để chọc tức Quý phi, ai biết khi đó Hi Dung Hoa đắc tội Lý Chiêu Nghi, cô ta khóc lóc kể lể bên tai hoàng đế, liền bị giáng chức thành Tô Tiểu y có vị trí thấp nhất, phải chuyển tới Y Lan Hiên..."

     Thi cô cô nói chuyện mạch lạc rõ ràng, sự tình hỏi thăm tỉ mỉ, thuật lại cụ thể chuyện xảy ra mấy năm nay. Sau đó đứng lẳng lặng nhìn thái hậu.

(Còn tiếp ...)



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 05.06.2017, 08:16
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 19.05.2012, 07:51
Bài viết: 728
Được thanks: 9796 lần
Điểm: 23.63
Có bài mới Re: [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương - Điểm: 31
Chương 120: Ánh mắt như lang sói
(Phần cuối)

Editor : Hương Cỏ


     Lông mày Thái hậu nhíu sát lại, tràng hạt trong tay từng viên từng viên chạy qua, "Nếu theo lời ngươi nói, Hi Dung Hoa này căn bản không phải là bộ dáng thể hiện hôm nay trên yến hội, phải không?"

     "Chuyện này nô tì cũng không dám khẳng định. Nhưng sau này sẽ có thời gian quan sát thêm, không cần phải gấp gáp nhất thời." Thi cô cô khẽ nói.

     Thái hậu trầm mặc không nói, ngồi ở chỗ đó trong tay vân vê tràng hạt, trong phòng liền yên tĩnh trở lại. Mùi đàn hương nhàn nhạt vờn quanh trong phòng, Thi cô cô cúi thấp đầu cũng không nói gì, trong lòng lại lo lắng phập phồng không rõ. Hi Dung Hoa này thật là quốc sắc thiên hương, khó trách Hoàng hậu đưa nàng ta ra tranh đấu với quý phi. Nàng ta thật sự có bản lĩnh này. Đừng nói chi là Quý phi mới sinh một vị công chúa, thì Hi Dung Hoa cũng lập tức có thai. Phải nói người như thế mà không có tâm cơ thủ đoạn thì bà không tin. Nếu thật là người không có đầu óc, dù cho có hoàng hậu nâng đỡ cũng tuyệt đối không đi được tới bước này. Mấy năm nay, Hoàng hậu đẩy người ra đấu với Quý phi còn ít sao?

     Cũng không có người nào có thể làm được như Hi Dung Hoa.

     Chủ tớ hai người đều im lặng không lên tiếng. Thái hậu nương nương mới vừa hồi cung, có một số việc cũng không thể làm, tránh bất hòa với Hoàng thượng, còn làm trò cười cho người ngoài nữa. Năm đó tiên hoàng buộc thái hậu xuất cung cầu phúc tám năm, làm như vậy là vì sao chứ? Không phải là muốn tạo thời gian cho Hoàng thượng nắm giữ quyền lực sao? Giờ sức mạnh của Hoàng thượng cũng đủ cứng cáp, quyền hành nắm trong tay, thái hậu nương nương cũng đã già. Làm chuyện gì cũng phải cố kỵ, không thể không suy tính như thời còn trẻ nữa.

     Đừng nói chi là bây giờ Kiều gia còn đang bị quản thúc.

     Cũng không biết im lặng bao lâu, Thi cô cô đột nhiên nghe thái hậunói, "Theo ý ngươi sơ phong vị phần gì cho Linh Di là tốt nhất?"

     Thi cô cô ngẩn người nhưng cũng hồi phục tinh thần rất nhanh, nhíu mày suy nghĩ một chút rồi mới trả lời: "Nô tỳ không dám nói bừa, nhưng trước đó hoàng hậu đã phong vị Tiểu Nghi, dù thế nào thì biểu cô nương cũng không thể thấp hơn so với vị trí này."

     "Đúng vậy, Linh Di và hoàng đế còn là biểu huynh muội, tình cảm lại tốt đẹp, có phần tình cảm này ở đây, nghĩ đến Hoàng thượng cũng không thể ủy khuất Linh Di." Thái hậu cười một tiếng. Trước đây Linh Di hay gạt bà đi giúp hoàng đế, cả gan làm loạn không nói, tâm tư cũng cổ quái. Khi đó bà rất tức giận, giờ ngược lại là phúc báo.

     "Đúng vậy, trước đây mỗi lần biểu cô nương tiến cung đều chơi rất vui với Hoàng thượng lúc. Nô tỳ còn nhớ rõ khi Hoàng thượng phạm sai lầm, biểu cô nương cũng lúc nào cũng gạt thái hậu mang đồ ăn cho Hoàng thượng." Thi cô cô cũng thở dài, đây chính là duyên phận. Giờ Kiều gia xuống dốc, những hành vi năm đó của biểu cô nương lại là phúc báo cho hôm nay.

     "Đúng vậy, từ nhỏ biểu huynh muội bọn họ đã có mối quan hệ rất hòa hợp." Thái hậu cười cười, "Linh Di là người có phúc khí."

     Thi cô cô cũng cười theo, có phúc khí mới là chuyện tốt. Thái hậu vừa mới hồi cung, có tình cảm của biểu cô nương và hoàng đế, thêm mối quan hệ của thái hậu nương nương chắc hẳn cũng có thể càng ngày càng tốt.

     Không nói thái hậu cùng Thi cô cô nói chuyện trong Thọ Khang Cung, chỉ nói bên Di Cùng hiên Tự Cẩm bị Tiêu Kỳ khuyên bảo một hồi, đang cúi đầu ăn cơm.

     Tự Cẩm cũng biết mình thế này là không được. Tiểu thanh mai đáng yêu đến, lẽ ra nàng phải giữ vững tinh thần nghênh chiến mới đúng. Nhưng trong lòng chính là không thoải mái. Nhớ lại hồi mới tiến cung, trong cung kia có cả đoàn nữ nhân vây quanh Tiêu Kỳ, nàng cũng không có cảm thấy không thể nhẫn nhịn chuyện gì. Ai bảo người ta là hoàng đế, đương nhiên có quyền lợi này. Nhưng qua một thời gian, quan hệ giữa nàng và Tiêu Kỳ thân thiết hơn, nếu Tiêu Kỳ tới chỗ người khác, nàng luôn cảm thấy đồ của mình bị người khác xài chung, khó chịu không thoải mái. Tuy nhiên cảm giác đó cũng nhanh chóng trôi qua.

     Nhưng bây giờ thì khác. Tự Cẩm phát hiện một chuyện xấu, hình như nàng đã thật sự coi Tiêu Kỳ trở thành người của riêng mình, trừ nàng ra ai cũng không thể chạm tới!

     Nàng nghĩ như vậy nhưng biết rõ chuyện đó là không thể. Hắn là hoàng đế, nhất là lại tới một đóa hoa thanh mai đáng yêu, Tự Cẩm mới phát hiện chuyện này rất tệ.

     Tiêu Kỳ chưa từng nói qua cuộc đời này chỉ có một mình nàng. Nàng cũng sẽ không hỏi, kỳ thật cũng không dám hỏi. Ngươi bắt hoàng đế chỉ được ngồi ngắm hoa mà không được hái, rõ ràng người ta có cả một vườn hoa rực rỡ thế kia, ai đồng ý đây?

     Hiểu rõ, nên Tự Cẩm hậm hực.

     Từ lúc vừa vào cửa, Tiêu Kỳ đã phát hiện Tự Cẩm khác lạ. Bình thường nếu mình khuyên bảo nàng, nàng luôn trả lời lại mấy câu. Hôm nay nàng một chữ cũng không phản bác, kêu nàng nàng ăn cũng ngoan ngoãn ăn, rõ ràng nàng rất dịu dàng nhưng Tiêu Kỳ vẫn cảm thấy không thoải mái ở chỗ nào đó. Hắn cũng không nói được là lạ ở chỗ nào, trong lòng nhất thời cũng cảm thấy phiền muộn.

     Tự Cẩm ăn cơm xong liền sai Vân Thường lấy nước tới rửa tay rửa mặt, sau đó ưỡn bụng ngồi trên giường lớn, qua bình phong nhìn thấy Tiêu Kỳ rửa mặt thay quần áo. Càng nhìn lòng càng chua xót, càng thấy càng ủy khuất, nghĩ tới chuyện hắn chuyện trò vui vẻ thanh mai đáng yêu. Nhớ tới chuyện đó cũng không thèm đợi hắn, tự mình đi vào phòng ngủ, leo lên giường, kéo chăn đắp lên người nằm xuống.

     Tiêu Kỳ xong xuôi đi ra thì đã thấy trong nhà không có ai, lại thấy đèn sáng trong phòng ngủ, thế này là không chờ hắn mà tự vào rồi sao?

     Nháy mắt mấy cái, sững sờ trong chốc lát, Tiêu Kỳ mới nhấc chân đi vào trong nhà. Đi đến một nửa đường, vừa cẩn thận suy nghĩ một chút, hình như đêm nay hơi tức giận, giờ bình tĩnh lại thì muốn giận lẫy mình đây?

     Tâm trạng Tiêu Kỳ bỗng chốc trở nên thoải mái, thế này mới là Tự Cẩm ư. Hắn khẽ khàng đi vào phòng ngủ liền nhìn thấy Tự Cẩm cuộn mình trong chăn như một cái kén tằm, chỉ lộ ra đỉnh đầu đen nhánh cho hắn thấy.

     Quả nhiên là giận lẫy, Tiêu Kỳ mỉm cười cởi giày, cởi áo ra, sau khi ngồi xuống giơ tay đẩy cái kén tằm kia, vẫn không nhúc nhích.

     Lại đẩy, vẫn không động đậy.

     Tiêu Kỳ cười khẽ một tiếng, đột nhiên cảm giác buồn bực cả đêm đều tan biến hết. Đứng dậy thổi tắt đèn trong phòng ngủ, chỉ lưu lại một chiếc đèn cung đình nhỏ chiếu sáng đầu giường. Cởi giày ra, vì hai người có thói quen đắp chung một chiếc chăn, giờ Tự Cẩm bá đạo chiếm cứ nên Tiêu Kỳ liền không có chăn đắp.

     Hắn dứt khoát lấy ra một bản tấu chương, dựa người vào đầu giường xem dưới ánh đèn. Khóe miệng nở nụ cười mơ hồ, trong phòng cũng yên tĩnh lại.

     Tự Cẩm bọc mình trong chăn như một kén tằm, thấy bên cạnh thật lâu không có động tĩnh gì, bất giác trong lòng cũng bất an. Tên khốn kiếp kia sẽ không phải không đắp chăn mà ngủ luôn chứ?

     Thấy nàng tức giận cũng không biết đường dỗ dành, lấy được gã hoàng đế làm chồng cũng thật là thiệt thòi!

     Hừ, vậy không thèm để ý hắn, cứ để hắn chết rét. Nhưng trời lạnh thế này, làm người ta chết rét cũng tội lỗi lắm. Còn nữa, nếu không chết rét thì bị phong hàn cũng không ổn chút nào?

     Nếu hắn bị phong hàn thì sẽ không thể gặp mình, người kia lúc nào cũng tính toán, khẳng định sợ lây bệnh cho nàng nên sẽ không cho người ta tới gặp. Đây không phải là tạo cơ hội cho nữ nhân khác gần gũi hắn sao? Nhất là đóa hoa thanh mai đáng yêu kia!

     Không thể chấp nhận!

     Tự Cẩm nghĩ tới nghĩ lui, ở trong chăn nằm im không được. Nàng buồn bực, nàng thương tâm nhưng nàng cũng không thể khờ khạo đẩy người ta đi như vậy được?

     Lại cố gắn kiên trì một lát, kết quả Tiêu Kỳ vẫn không có động tĩnh. Tự Cẩm chịu không nổi nữa, hay là một ngày mệt mỏi đã ngủ luôn rồi?

     Càng nghĩ càng bất an, Tự Cẩm cũng kiềm chế không được.

     Không được, tức giận hại mình, không thể tiện nghi nữ nhân khác, đó mới là lỗ lớn!

     Nàng mở mạnh chăn ra, vừa ngẩng đầu lên liền nhìn thấy đôi mắt đen láy, ánh mắt như lang sói của Tiêu Kỳ.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 06.06.2017, 10:08
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 19.05.2012, 07:51
Bài viết: 728
Được thanks: 9796 lần
Điểm: 23.63
Có bài mới Re: [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương - Điểm: 29
Chương 121: Lời đồn về Kiều gia
(Phần 1)

Editor : Hương Cỏ


     Dưới ánh đèn mông lung, nhìn vào ánh mắt như thế, trái tim Tự Cẩm bất giác đập ngực "thình thịch" "thình thịch". Nàng vô ý thức nuốt nước miếng một cái, tìm lợi tránh hại lui người về phía sau. Vừa lùi như vậy, trong ngực lại nổi cơn ghen. Vừa vui mừng vì Tiêu Kỳ trở về với nàng, lại uất ức khi nhớ tới dóa hoa thanh mai đáng yêu mạnh mẽ kia.

     Đáng hận nhất là mình còn chưa sinh con, vị phần thấp hơn hơn so với người ta. Cho dù mình có tình nguyện nhẫn nhịn cỡ nào thì cũng không thể tránh được va chạm.

     Phải hơn chín tháng nàng mới có thể sinh con, thời gian còn tới hơn ba tháng. Thời gian này đủ để các tú nữ vào trong hậu cung, nhận được sơ phong. Khi đó, đúng là lúc mình sắp sinh. Mình còn quan tâm mình không nổi huống chi quản Tiêu Kỳ. Vừa nghĩ như thế, Tự Cẩm lại uất ức, mắt đỏ ửng lên, nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống.

     Kể từ khi quyết tâm làm bạch liên hoa, kỹ năng này đã xâm nhập cốt tủy, không cần chuẩn bị gì, muốn khóc sẽ khóc.

     Chao ôi!

     Cuộc sống sao mà khó khăn đến vậy.

     Tiêu Kỳ vốn còn muốn khuyên bảo Tự Cẩm, sau này không thể tùy hứng như thế. Vậy mà mình còn chưa kịp làm gì thì nàng đã uất ức như bị ai bắt nạt, khóc thảm thương cho hắn xem.

     Hắn ngơ ngác không hiểu gì, phút chốc vừa giận vừa tức, lại cảm thấy buồn cười.

     Thở dài một hơi, hắn giơ tay kéo Tự Cẩm ôm vào trong ngực, "Sao nàng lại khóc?" Hắn kỳ thật muốn nói, nghiêm túc nghe ta nói đây.

     "Thiếp không thể thấy uất ức sao?" Kỳ thật Tự Cẩm muốn nói, thiếp sẽ khoan dung rộng lượng, gặp quỷ mất!

     Cả một bụng lời nói của Tiêu Kỳ liền bị một câu oán hận như thế đè trở về. Tự Cẩm vừa nhìn vẻ mặt Tiêu Kỳ lại cảm thấy càng thêm ủy khuất, vừa nhìn thì biết người này còn đang muốn tới khuyên bảo mình. Một bữa cơm chưa khuyên bảo đủ sao, chẳng lẽ còn muốn tụng luôn trên giường nữa?

     Đóa hoa thanh mai kia tốt đến vậy sao?

     Một kẻ sững sờ, một kẻ đau khổ.

     Một người cảm giác vô tội, mình có trêu ai ghẹo ai đâu, một người cảm thấy trượng phu quá đào hoa, thật sự phiền phức.

     Tự Cẩm khóc thút tha thút thít suốt đêm. Tiêu Kỳ thì lấy khăn lau nước mắt, vỗ lưng dụ dỗ cả đêm. Vất vả chờ đến khi Tự Cẩm khóc mệt mỏi ngủ lươn, hắn mới phát giác được vừa mới nhắm mắt thì Quản Trường An bên ngoài đã gọi thức dậy.

     Gương mặt đen sì, cơn tức dâng ngập đầu, vậy mà Tiêu Kỳ còn nhớ rõ rón rén xuống giường. Quản Trường An ở ngoài vừa đưa người vào, nhìn thấy gương mặt kia của hoàng đế, dưới chân mềm oặt thiếu chút nữa ngã cắm đầu xuống đất.

     Sao vậy trời?

     Đương nhiên không ai dám trả lời vấn đề này.

     Quản Trường An hầu hạ hoàng đế đã nhiều năm như vậy, đương nhiên biết rõ gặp phải chuyện như vậy thì mình phải làm gì mới không dụng vào rủi ro của Hoàng thượng. Nhưng hắn ta có thể làm được, người khác chưa chắc làm được. Có một tiểu thái giám lúc thay nước nóng bị đá một cú, phải ra ngoài phạt quỳ.

     Vân Thường và Trần Đức An ở bên ngoài liếc mắt nhìn nhau, hai người cùng ngẩng đầu nhìn trời, bọn họ không thấy cái gì hết.

     Tối qua trong nhà không nghe động tĩnh gì bất thường, nghĩ chắc Hoàng thượng và chủ tử vẫn ở chung vui vẻ, vì sao sáng nay lại tức giận như thế chứ? Nghĩ tới đây khó tránh khỏi trong lòng bất an. Nhớ tới vị Kiều cô nương bên Thọ Khang Cung hôm qua, Vân Thường càng thêm lo lắng, không phải có quan hệ với chuyện này chứ?

     Tiêu Kỳ không buồn ăn sáng, dẫn theo người sải bước ra khỏi Di Cùng hiên. Cung tiễn thánh giá đi xong, Trần Đức An kéo Vân Thường lại, "Vân Thường muội muội, Hoàng thượng thế này... Cô hầu hạ bên chủ tử, dù sao cũng phải nhắc nhở vài lời chứ." Chủ tử không thích bên cạnh có thái giám hầu hạ, do đó hắn ta không thể giống như Vân Thường, được ở bên cạnh gần gũi để khuyên răn vài câu.

     Mặc dù đôi khi Vân Thường không hài lòng với Trần Đức An nhưng vẫn phân biệt được chuyện quan trọng hay không, bèn gật gật đầu, "Yên tâm đi, có tin gì tôi sẽ báo cho ông biết, nhưng bên ngoài ông cũng phải chú ý nhiều hơn. Xem chừng hôm qua sau bữa tiệc kia, tình hình trong hậu cung sẽ có nhiều chuyển biến."

     "Ha ha, còn không phải sao, tôi hiểu mà." Trần Đức An cười mỉm trả lời, vỗ vỗ tay áo, "Tôi tới chỗ Nhạc đầu bếp một chuyến, chỗ này cô lo liệu nhé."

     Vân Thường gật gật đầu, xoay người vén rèm đi vào trong phòng. Tiểu thái giám quỳ ngoài sân đầu cũng không dám ngẩng lên. Trần Đức An đi tới, đưa mũi chân đá đá y, "Đứng lên đi, sau này phải chịu khó quan sát, nếu còn tái phạm sai lầm này thì không ai có thể cứu được ngươi."

     Tiểu thái giám kia run rẩy đứng lên, vẻ mặt đưa đám, kéo Trần Đức An nói: "Trần ca ca, tuy anh và tôi không hầu hạ chung một chỗ nhưng tôi hầu hạ bên cạnh hoàng thượng cũng đã nhiều năm, chưa từng mắc sai lầm thế này. Lần này thay nước cũng phân lượng y như trước đây, sao lại bị nóng chứ? Nhất định là nước lạnh trong chậu đồng kia có vấn đề, đây là có người hại tôi."

     Trong lòng Trần Đức An rùng mình, giương mắt nhìn tiểu thái giám kia một cái, cũng cảm thấy chuyện này thật sự khá kỳ lạ, liền vỗ vai y nói: "Chuyện này tự cậu nói thì chưa đủ, phải tìm được chứng cớ. Tôi sẽ nói giùm cậu bên chỗ Quản công công, còn có thể rửa sạch tội hay không thì phải dựa vào bản lĩnh của cậu." Ngoài miệng nói vậy nhưng trong lòng lại bất an, chẳng lẽ hậu cung có người dám giở trò đến chỗ hoàng thượng sao?

     Còn cố ý chọn đúng ngày hôm qua. Có phải hay không đã đoán được việc con gái Kiều gia sẽ xuất hiện bên thái hậu trên yến tiệc, có lẽ chủ tử sẽ giận dỗi Hoàng thượng. Nếu buổi tối giận dỗi, buổi sáng lại gặp chuyện như vậy...

     Trần Đức An cân nhắc một hồi trong lòng cũng bất an nên túm tiểu thái giám kia đi ra ngoài, vừa đi vừa điều tra tám đời tổ tông của y . Trở về Sùng Minh Điện, hắn ta tìm Quản Trường An thuật lại mọi chuyện. Nét mặt Quản Trường An lập tức trầm xuống. Nhưng vẫn nhìn Trần Đức An cười cười, "Chuyện này ta biết rồi, sẽ cẩn thận điều tra, cậu có lòng, vất vả rồi."

     Trần Đức An biết rõ chuyện này chẳng phải vẻ vang gì, thủ hạ Quản Trường An xảy ra vấn đề, quan hệ đến thể diện của hắn ta. Mặc dù Trần Đức An cũng muốn xem Quản Trường An bị cười chê nhưng hắn ta mà mất chức thì cũng sẽ có người khác thay, vậy thì phiền phức hơn.

     "Tôi cũng chẳng qua là tiện dịp nói thôi, thấy tiểu tử kia đáng thương, bản thân mình cũng từng nếm mùi bị người tính kế rồi mà. Lúc đó là bản thân y nhất thời không bình tĩnh nên mới càu nhàu mấy câu. Tôi nghe không thích hợp nên nhiều chuyện hỏi một câu, chứ cũng không phải nhắc nhở gì công công hết." Trần Đức An nói gần nói xa để giữ thể diện cho Quản Trường An, sau đó cười cười cáo lui.

     Quản Trường An trong lòng căm tức. Giỏi lắm, đây là có kẻ không muốn sống mà muốn tìm đường chết, dám vươn tay chó vào chỗ hắn ta. Nếu hắn ta không chặt được tay kẻ kia thì quá có lỗi với danh tiếng mấy năm nay của mình.

     Quản Trường An điều tra xét hỏi ầm ĩ thế nào cũng không phải là chuyện Trần Đức An có thể quản. Dù sao cũng là chuyện ngự tiền. Hắn ta đi tới Ngự Thiện phòng mới biết được Nhạc Trường Tín đã chuẩn bị sẵn sàng đồ ăn sáng cho chủ tử. Vì vậy thuận tiện lấy luôn đồ ăn về, cười cảm ơn Nhạc Trường Tín.

(Còn tiếp ...)


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 411 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Cuocsong, Hoacamtu, muahachungtinh, ngocanh1523, SunNhi, tuongvicanhmong, Tô Hương Quỳnh và 517 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

3 • [Cổ đại] Sư phụ quá mê người đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn

1 ... 66, 67, 68

4 • [Hiện đại] Tổng tài đừng tới đây! - Ăn quái thú

1 ... 40, 41, 42

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 15, 16, 17

7 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 94, 95, 96

9 • [Hiện đại] Người tình của tổng giám đốc đài truyền hình - Cơ Thủy Linh

1 ... 19, 20, 21

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Hiện đại] Vợ cũ quay lại Tổng tài biết sai - Vô Danh

1 ... 182, 183, 184

13 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

14 • [Hiện đại] Cục cưng càn rỡ Tổng giám đốc dám cướp mẹ của tôi - Tả Nhi Thiển

1 ... 99, 100, 101

15 • [Hiện đại] Người tình hợp đồng của tổng giám đốc bạc tình - Hải Diệp

1 ... 113, 114, 115

16 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

17 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 169, 170, 171

18 • [Hiện đại] Tổng tài yêu Thủy Tinh - Thiên Nhan

1 ... 9, 10, 11

19 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

20 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 178, 179, 180



Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 257 điểm để mua Nữ hoàng phù thủy
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Bánh sinh nhật 5 đèn
Viễn Giả Lai Ni: viewtopic.php?t=412603&p=3450071#p3450071
Tuyền Uri: Cầm thú trả bà 10 điểm mau :slap: ai thiếu nợ em mau trả 1 năm dồi  :hixhix:
mymy0191: Hi
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 774 điểm để mua Mèo con ngủ trên trăng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 450 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 712 điểm để mua Cặp nhẫn kim cương
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 431 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 427 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 405 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 312 điểm để mua Thiên thần 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 384 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Couple 7
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 3424 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 364 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 345 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 327 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 310 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 294 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 279 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 264 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 250 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 1285 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 1222 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 1162 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 333 điểm để mua Mashimaro ăn cà rốt
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Vịt Daisy
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Giày đen 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 1105 điểm để mua Anh bộ đội

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.