Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 381 bài ] 

Chọc vào hào môn: Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

 
Có bài mới 04.06.2017, 21:00
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 29.05.2016, 14:54
Tuổi: 3 Nữ
Bài viết: 547
Được thanks: 2696 lần
Điểm: 31.02
Có bài mới Re: [Hiện đại] Chọc vào hào môn: Cha đừng đụng vào mẹ con - Cận Niên - Điểm: 47
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 144: Được, bây giờ chúng ta kiểm tra một chút!


Đôi mắt trong suốt mang theo chút đau xót, La Tình Uyển đứng yên, lẳng lặng nhìn chằm chằm vào bọn họ.

"Vị tiểu thư này, xin đừng ngăn cản ở cửa, tôi phải đưa thuốc." Ở sau lưng cô, y tá nhẹ nhàng nói. mang truyện đi xin ghi rõ nguồn dd lequydon

Giọng nói này đột nhiên vang lên làm hai người trong phòng thức tỉnh, Nam Cung Kình Hiên đang hôn cô say mê thì dừng lại, kiềm chế thân thể cô, tay cũng chầm chậm buông lỏng, rốt cuộc Dụ Thiên Tuyết cũng có thể hung hăng đẩy anh ra, mặt cô đỏ lên, trong đôi mắt tràn đầy thống hận cùng sự mê loạn nhìn anh chằm chằm!

La Tình Uyển lễ phép gật đầu một cái, đi vào bên trong một chút, ánh mắt càng lúc càng mát lạnh như nước.

"Em nghe Phàm Vũ nói anh xảy ra tai nạn xe nên tới đây nhìn một chút, xem ra hình như không tệ." La Tình Uyển chăm chú nhìn Nam Cung Kình Hiên nhẹ giọng nói, tầm mắt lại rơi vào trên người Dụ Thiên Tuyết: "Dụ tiểu thư, đã lâu không gặp."

Dụ Thiên Tuyết có chút chật vật, thời điểm đứng dậy đưa tay chống đỡ giường, lại bị cánh tay to lớn của Nam Cung Kình Hiên nhẹ nhàng ôm xuống, cô giống như điện giật né tránh, dùng sức đẩy anh ra, đôi mắt đẹp mang theo sự đề phòng nhìn anh.

Thân ảnh thẳng tắp mị hoặc của Nam Cung Kình Hiên hơi  nghiêng qua, đôi tay cắm vào túi quần, dường như đã thành thói quen bị Dụ Thiên Tuyết đối đãi không chút khách khí như vậy, thậm chí anh còn trầm mê phương thức chung đụng thô bạo không chút dịu dàng này.

"Cô tới đây làm gì?" Ánh mắt Nam Cung Kình Hiên dời khỏi người Dụ Thiên Tuyết, rơi vào trên người La Tình Uyển.

Trái tim La Tình Uyển khe khẽ buông lỏng, nhưng ánh mắt có hơi lo âu nhìn chằm chằm vào vết thương trên đầu anh, nhìn chốc lát mới chậm rãi dời đi, nhẹ nhàng đụng chạm một tý, dịu dàng hỏi: "Có đau hay không?"

Đôi mắt thâm thúy của Nam Cung Kình Hiên lắng đọng một loại tâm tình không rõ nói được, đôi môi mỏng khêu gợi mím chặt, không nói một lời.

Người phụ nữ này, vẫn lạnh nhạt như nước như thế, luôn luôn dịu dàng thấu tình đạt lý.

"Xin lỗi, em không biết anh xảy ra tai nạn xe, Phàm Vũ nói cho em biết, sau đó em chỉ có thể đi từng bệnh viện tìm kiếm." Ánh mắt La Tình Uyển Nhu nhẹ nhàng quét qua: "Điện thoại di động của anh đâu? Em gọi vẫn thông nhưng không có ai bắt máy."

"Ở trên xe." Nam Cung Kình Hiên cau mày trả lời theo bản năng, không muốn dây dưa vấn đề này cùng với cô.

Bàn tay của La Tình Uyển nhẹ nhàng dừng trên cổ tay anh.

Hàng mày thanh tú nhíu lại, lành lạnh giương mắt lên nhìn: "Chỗ này cũng có thể bị thương tổn, bị trật gân sao? Hay va quẹt mà bị thương?"

Bỗng nhiên Nam Cung Kình Hiên không muốn nói thêm câu nào nữa.

Trong bầu không khí thế này, Dụ Thiên Tuyết đứng bên cạnh hoàn toàn giống như ‘người trong suốt’, xác thực La Tình Uyển rất có bản lãnh, trường hợp nào cũng bị cô khống chế vững vàng, chỉ cần cô tỉnh táo, chỉ cần cô dụng tâm, bất luận kẻ nào cũng chạy không khỏi một cái nhăn mày một nụ cười của cô.

Dụ Thiên Tuyết nhìn bộ dạng khắng khít thân mật của bọn họ, trong mắt là một trận thê lương.

—— đàn ông như vậy, còn muốn nhận thức Tiểu Ảnh làm cái gì? Nhất định không thể thiếu đứa nhỏ Tiểu Ảnh này hay sao? Có người nữ dịu dàng hiền thục này sinh con cho anh ta, rốt cuộc anh ta còn buồn bã gì nữa? ! Cũng đúng, không trách được lúc ban đầu anh ta từng nói chỉ có La Tình Uyển mới có tư cách sinh con cho anh ta!

Thân ảnh mảnh khảnh lạnh bạc liếc nhìn bọn họ một cái, Dụ Thiên Tuyết xoay người đi về phía cửa phòng.

Nam Cung Kình Hiên căng thẳng trong lòng, tránh khỏi tay La Tình Uyển đi tới trước mặt cô, chỉ mấy bước đã chống tay trên cửa phòng, giọng nói khàn khàn: "Em đi đâu?"

"Đi chăm sóc con tôi." Dụ Thiên Tuyết ngước mắt nhìn anh, giọng nói không thiện ý: "Bây giờ anh không cần tôi quan tâm lo lắng nữa chứ? Tôi không muốn đánh nhau với anh, anh cũng đừng giả vờ đáng thương với tôi nữa!"

Cô vừa nói vừa kéo cửa ra, lại kéo không nhúc nhích, khuôn mặt nhỏ nhắn tái đi, lạnh lùng nhìn anh chằm chằm: "Nam Cung Kình Hiên, anh tránh ra!"

"Anh đưa em về." Nam Cung Kình Hiên thấp giọng nói.

"Không cần!" Dụ Thiên Tuyết cự tuyệt: "Chúng tôi đi bộ là có thể về nhà, không phiền anh nhọc lòng! Vị trí đó để lại cho người khác tốt hơn, tôi không muốn là người xâm nhập vào cuộc sống của anh!"

Nam Cung Kình Hiên mím chặt đôi môi mỏng, lần nữa bị cả người đầy gai nhọn của cô đâm vào tim phổi đau đớn, muốn ôm cô thật chặt vào trong ngực hung hăng hôn cô, để cô thừa nhận cô và mình có quan hệ, cho đến khi cô trốn không thoát mới thôi!

"Đi đường cẩn thận." Nam Cung Kình Hiên thỏa hiệp, nhàn nhạt nói một câu, chủ động kéo cửa ra để cô đi ra ngoài.

Thân ảnh mảnh khảnh của Dụ Thiên Tuyết biến mất ở cửa ra vào, La Tình Uyển an tĩnh chờ đợi, dù trong lòng như bị đao cắt cũng chờ đợi, nhìn phương thức bọn họ chung đụng, nhìn người đàn ông này có thể ở trước mặt người phụ nữ khác khoan dung ăn nói dịu dàng.

Sự thật tới vội vàng thế này, bất ngờ không kịp chuẩn bị.

"Chuyện ba mẹ tới nhà anh sáng nay em cũng không biết, sự kiện kia không phải em nói cho ba mẹ biết —— anh có tin em không?" La Tình Uyển nhìn chằm chằm vào bóng lưng anh, nhẹ giọng giải thích.

Nam Cung Kình Hiên chống nhẹ tay trên cửa, từ khi Dụ Thiên Tuyết rời đi anh vẫn chưa lấy lại cảm xúc, chẳng qua là nghe được cô nói câu nói này, đôi mắt thâm thúy mang theo sự lạnh lùng, xoay người lại ngắm nhìn cô.

"Cũng tốt, nhân tiện hôm nay đến bệnh viện, chúng ta có thể kiểm tra một chút."

La Tình Uyển run nhẹ lên, trong đôi mắt có chút đề phòng, khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt: "Kiểm tra cái gì?"

"Không phải chúng ta mới vừa xảy ra quan hệ sao?" Thân thể Nam Cung Kình Hiên cao ngất chậm rãi đi tới trước mặt cô, nheo mắt lại quan sát diện mạo của cô: "Màng trinh mới bị rách hẳn là có thể kiểm tra được, cô có muốn đi cùng tôi hay không? Tôi cũng muốn chứng thật đêm hôm đó chúng ta có thật sự xảy ra chuyện gì hay không, tôi mới có thể chịu trách nhiệm với cô ——"

La Tình Uyển trợn to hai mắt, giận đến cả người run rẩy, sự dịu dàng hòa nhã được rèn luyện hàng ngày bị kích thích hoàn toàn tiêu tan, rưng rưng đưa tay hung hăng tát vào mặt anh!

Đôi mắt rét lạnh của Nam Cung Kình Hiên chợt lóe lên, đột nhiên bắt được cổ tay muốn làm bừa của cô!

La Tình Uyển nghẹn ngào dùng sức, nhưng vẫn không thể động đậy!

"Hừ….." Nam Cung Kình Hiên cười lạnh một tiếng: "Dụ Thiên Tuyết quả thực có quyền tùy tiện tát tôi, nhưng không có nghĩa là cô cũng có! La Tình Uyển, cô cứ không biết tự lượng sức mình như thế này hay sao?"

La Tình Uyển bị anh nắm chặt cổ tay làm đau, qua lại cùng nhau nhiều năm như vậy, lần đầu tiên cô mới biết, bị người đàn ông này chất vấn là một chuyện thống khổ như thế! Đôi mắt nhòa lệ nhìn chằm chằm vào anh, cố gắng tìm chút dấu tích tốt đẹp bọn họ đã từng chung đụng, nhưng mà không có! Ánh mắt của người đàn ông này dường như bị sự mê muội che phủ, căn bản không có biện pháp nào để anh nghe lời cô nói!

“Em nói rồi….. Nếu anh còn coi em là vợ chưa cưới thì đừng làm nhục em như vậy! Em không cần màng trinh để chứng minh tình yêu của em đối với anh, Kình Hiên, anh có thể làm bất cứ chuyện gì với em, nhưng xin anh đừng chất vấn điểm này! Ròng rã năm năm em vẫn đang đợi chờ anh, một người phụ nữ có thể có bao nhiêu cái năm năm? ! Sao anh lại tàn nhẫn đến mức ngay câu nói đầu tiên đã mạt sát tất cả những điều này? !" Nước mắt La Tình Uyển rớt xuống, lần đầu tiên bị hành vi tàn nhẫn của Nam Cung Kình Hiên kích thích đến khóc không thành tiếng.

Sắc mặt âm u băng lãnh của Nam Cung Kình Hiên hơi hòa hoãn một chút.

Phải, La Tình Uyển chờ đợi anh ròng rã năm năm, dù biết rõ anh vì ai mà chậm chạp không kết hôn cũng vẫn đợi chờ! Nhìn thấy anh ở trong phòng bệnh hôn Dụ Thiên Tuyết, cô lại có thể làm ra vẻ thờ ơ ơ hờ như thế!

Nam Cung Kình Hiên kéo cô tới gần, trong đôi mắt thâm thúy có tâm tình phức tạp tột cùng.

"Nói cho tôi biết sao một chút tâm tình cô cũng không có?... ... Tôi ở chung một chỗ âu yếm người phụ nữ khác, thậm chí lên giường cô cũng không có cảm xúc vậy sao? Tôi không thương cô, tôi như thế cô cũng muốn? !"

"Anh cảm thấy thế nào? !" Đôi mắt thanh lãnh của La Tình Uyển Thanh nhìn anh chăm chú, giọng nói run run: “Lúc du học ở nước ngoài anh không có phụ nữ sao? Em đi Paris ba năm anh không có phụ nữ sao? Bao gồm cả hiện tại, dù em đã hoàn toàn giao bản thân cho anh nhưng anh vẫn đang lêu lổng cùng người phụ nữ khác, em có thể làm như thế nào đây!"

"Em hiểu rõ người em yêu chính là dạng đàn ông gì, em có thể tiếp nhận! Em khẳng định ban đầu mình đính hôn với anh không phải nhất thời đùa giỡn! Nhưng anh thì sao? Em lãng phí năm năm thanh xuân đợi chờ anh, anh lại nói với em là anh không yêu em, nói một câu không muốn đợi nữa thì tùy thời có thể đi! Tại sao anh có thể tàn nhẫn đến vậy? !" Nước mắt từ trong hốc mắt rớt xuống boong boong, từng giọt từng giọt, La Tình Uyển không có cách nào kiềm chế, mang uất ức ròng rã năm năm phát tiết ra ngoài, phát tiết thôi cũng vẫn còn chưa đủ! Cô chỉ hi vọng người đàn ông này có thể hiểu cho cô một chút, cho dù chỉ là một chút xíu!

Nam Cung Kình Hiên mím chặt đôi môi mỏng, trong đôi mắt gió nổi mây phun.

Tại sao mỗi một lần muốn hung ác tuyệt tình cũng không thể nhẫn tâm được? Anh thay đổi rồi sao? Trở nên không đành lòng tổn thương người khác?

“Tôi phải xác định xem có phải chúng ta thật sự đã từng xảy ra quan hệ hay không….." Tay Nam Cung Kình Hiên vuốt ve mặt cô, tâm tình lạnh lùng mà phức tạp nói: "Tôi biết cô rất uất ức, nhưng tôi không thương, đây là sự thật."

La Tình Uyển lau sạch nước mắt, run giọng hỏi anh: "Vậy còn Dụ Thiên Tuyết? Anh yêu cô ta sao?"

Nam Cung Kình Hiên yên lặng hồi lâu, đôi môi mỏng sắc sảo  nhẹ nhàng mở ra, giọng nói khàn khàn: "Có lẽ..... Có lẽ tôi yêu cô ấy, mặc dù tôi không hiểu yêu là gì, rốt cuộc tôi yêu cô ấy đến mức độ nào, nhưng tôi có thể khẳng định, tôi yêu cô ấy....."

La Tình Uyển nhìn chằm chằm người đàn ông này, nở một nụ cười xinh đẹp mà thê lương.

"Được, được." Cô chỉnh đốn sạch sẽ nỗi u uất cùng sự đau lòng của mình, kéo tay của anh qua: "Chúng ta đi kiểm tra —— em sẽ dùng sự thật nói cho anh biết, quan hệ của chúng ta là gì!"

Trong phòng bệnh rộng lớn như vậy, La Tình Uyển lôi kéo Nam Cung Kình Hiên đi tới cửa.

Ánh mắt Nam Cung Kình Hiên phức tạp, chốc lát đã bình thường trở lại, đưa tay níu ngược lại tay cô, đi càng thêm mau.

Cửa phòng khám phụ khoa.

Thời điểm giải thích mục đích đến đây, bác sĩ chậm rãi cau mày, có chút lo lắng hỏi La Tình Uyển: "Cô gái, cô bị….. Bị cường bạo sao? Nhớ trước tiên phải báo cảnh sát! Sẽ có người chủ trì công đạo cho cô!"

La Tình Uyển nén lệ, lắc đầu: "Không phải, tóm lại cứ kiểm tra trước, làm ơn!"

Bác sĩ càng lúc càng nghi ngờ, liếc mắt nhìn Nam Cung Kình Hiên bên cạnh cô, giễu cợt một câu: "Đàn ông bây giờ nha, bản thân làm bừa làm loạn ở bên ngoài, còn đòi người yêu là xử nữ gì đó, thật là ghê tởm....."

Nói xong, dịu dàng lôi kéo La Tình Uyển đi tới giường bệnh phía sau rèm.

Chờ đợi —— hơn 10' sau.

Vẻ mặt Nam Cung Kình Hiên lạnh lùng ngồi đợi ở bên ngoài.

Hơn 10' sau, La Tình Uyển đi ra, sắc mặt có chút tái nhợt, chắc hẳn cũng là lần đầu tiên cô làm loại kiểm tra này, cảm giác xấu hổ cùng sự bất lực bao quanh cô, vừa đi ra phía trước cô đã ôm lấy bả vai mình, ngồi trên ghế mà ngây ngô.

Chốc lát, kết quả kiểm tra rơi vào trước mặt Nam Cung Kình Hiên.

“Đây! Nhìn kỹ đi! Màng trinh mới vừa bị rách, vẫn còn chưa thích ứng, có phải lần đầu tiên hai người không nhìn thấy máu nên mới tới kiểm tra hay không? Ai u, anh không biết hiện giờ có rất nhiều cô gái trẻ học nhảy múa có động tác vận động gì đó rất dễ làm rách màng trinh, không có máu cũng là chuyện rất bình thường a, chậc chậc, anh phải biết, anh làm thế này sẽ tổn thương bạn gái anh biết  bao nhiêu...."

Bác sĩ nói xong những lời này, thao thao bất tuyệt rồi cất bước đi thẳng.

Nam Cung Kình Hiên nắm thật chặt mấy tờ kết quả kiểm tra, gương mặt tuấn tú tái nhợt, trong đôi mắt thâm thúy thoáng qua sự rung động to lớn và vẻ không thể tưởng tượng nổi.

—— điều này, sao có thể?

—— đêm hôm đó, anh thật sự chạm vào người phụ nữ này sao? !

Hết chương 144



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Hoalala về bài viết trên: Badgirl068, Candy2110, shirleybk
     

Có bài mới 05.06.2017, 12:11
Hình đại diện của thành viên
Thành viên xuất sắc
Thành viên xuất sắc
 
Ngày tham gia: 01.05.2015, 14:23
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 7676
Được thanks: 6603 lần
Điểm: 2.28
Có bài mới Re: [Hiện đại] Chọc vào hào môn: Cha đừng đụng vào mẹ con - Cận Niên - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


La Tình Uyển này làm sao mà rách được ta?! Chả lẽ cô ta tìm người đàn ông khác "xử lý" cho mình? Là ai nhỉ? Sắp biết chưa? Đã xuất hiện hay chưa xuất hiện?

Nam Cung Ngạo dễ dàng gì tha cho Nam Cung Kính Hiên và Dụ Thiên Tuyết đến với nhau a. Chắc sẽ tổ chức đính hôôn hay đám cưới gì đó sớm thôi. Liệu lúc giờ chót có biết được ai phá thân xử nữ của La Tình Uyển không ta? Thường những luc gây cấn hay có bí mật động trời bị phát hiện.

Để vào nhà Nam Cung thì Dụ Thiên Tuyết cũng trầy da tróc vảy chứ không giỡn được. Nào là Nam Cung Ngạo, nào là Nam Cung Dạ Hi, La Tình Uyển, La gia,...

Nhắc đến Nam Cung Dạ Hi mới nhớ kỹ. Nam Cung Dạ Hi từ đó giờ chỉ được cái mạnh mồm mạnh miệng và ỷ vào hia thế nhà Nam Cung chứ chưa bao giờ thực sự ra tay âm độc đổ đối phó Dụ Thiên Tuyết. Có lẽ tâm ả cũng chả xấu chỉ là quá tự cao ta đây. Haizzz chưa kể là còn chưa biết con gái ruột đã mất, nếu biết thì cũng mong đứi xử tốt với Trình Y Y, dù sao đứa bé cũng là vô tội.

Trình Dĩ Sênh này chả có hảo cảm gì ngay từ đầu. Đang còn ăn nhờ ở đậu mà chưa gì đã đi ngoại tình thì sau này sẽ chả phải dừng lại đâu. Có thể hắn cũng âm hiểm lắm.


Cám ơn nàng nha! Hi vọng truyện sớm hoàn. Lần nào cunh hi vọng nhưng ta biết cón lâu lâu lắm cơ, ai baoo Cận Niên dài dòng quá chi, mấy trăm chương là thấy tội editor rồi. Nhưng may là truyện hay hắc hắc. Cố lên nha nàng! Luôn ủng hộ nà.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn shirleybk về bài viết trên: Hoalala, otro
     
Có bài mới 09.06.2017, 22:06
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 29.05.2016, 14:54
Tuổi: 3 Nữ
Bài viết: 547
Được thanks: 2696 lần
Điểm: 31.02
Có bài mới Re: [Hiện đại] Chọc vào hào môn: Cha đừng đụng vào mẹ con - Cận Niên - Điểm: 59
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 145: Xử nữ dơ bẩn!


Sự kinh hãi to lớn lan tràn ở trong lòng anh.

Cả phòng khám cũng trở nên yên tĩnh đến đáng sợ, trong đôi mắt thâm thúy của Nam Cung Kình Hiên thoáng qua vẻ âm u tàn nhẫn, ngón tay thon dài nắm chặt tờ xét nghiệm, nắm rất chặt, từ từ trở thành một cục giấy nhăn nheo ở trong lòng bàn tay.

Từ đầu đến cuối La Tình Uyển vẫn nhẹ nhàng ôm bả vai mình, khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt, không nói một lời.

Trong lòng cô vẫn còn một màn kinh hãi kia, vừa rồi ở phía sau tấm rèm trắng, có trời mới biết trong lòng cô căng thẳng cỡ nào, cô vốn không muốn khiến bản thân chật vật như vậy, thế nhưng người đàn ông này quá tuyệt tình! Tuyệt tình đến mức làm cho lòng người lạnh lẽo!

Nam Cung Kình Hiên chậm rãi đứng dậy, bóng dáng mạnh mẽ rắn rỏi đi tới trước mặt cô.

"Quả thật tôi đã xem thường cô, ngay cả một tờ xét nghiệm nho nhỏ mà cũng có thể suy tính chu toàn, La Tình Uyển, cô cứ như vậy mà làm phụ nữ của Nam Cung Kình Hiên tôi thì thật là đáng tiếc? Cô nên đi làm gián điệp!" Gương mặt tuấn tú trầm tĩnh của anh lạnh như băng, chầm chậm nhấn rõ từng chữ, hai cánh tay chống hai bên người cô, trong đôi mắt thâm thúy âm lãnh dần dâng tràn hận ý.

Cả người La Tình Uyển run lên, sắc mặt trắng bệch!

Cô nâng đôi mắt nhòa lệ lên, run giọng nói: "Anh vẫn không tin em..... Cho dù đã kiểm tra nhưng anh cũng không tin tưởng em đúng không?"

"Tôi tin tưởng cảm giác của mình!" Nam Cung Kình Hiên nói như chém đinh chặt sắt, đột nhiên giơ một tay bóp cần cổ mảnh khảnh của cô, ánh mắt âm lãnh sắc bén: "Màng trinh của cô làm thế nào rách nát tôi không muốn biết, tôi càng không muốn tự mình kiểm tra, La Tình Uyển, tôi hỏi lại một lần nữa, cô khẳng định đêm đó tôi đã chạm vào cô sao?"

Mấy chữ cuối cùng anh nói rất ác độc, La Tình Uyển run rẩy toàn thân, lần đầu tiên đối mặt với một Nam Cung Kình Hiên đáng sợ như thế.

"Không phải anh thì là ai? Trong mắt anh em có bao nhiêu xấu xí? ! Tại sao anh cứ kiên trì mình không có chạm vào em? !"

"Không phải tôi kiên trì mình không có chạm vào cô —— mà là  năm năm nay, tôi không có chạm qua bất kỳ phụ nữ nào, căn bản cũng sẽ không đụng vào bất kỳ phụ nữ nào!" Nam Cung Kình Hiên hung ác tàn nhẫn bóp chặt cổ cô, dán đầu mũi mình vào chóp mũi đầy mồ hôi của cô, lạnh lùng nói: " Đêm hôm đó, cô thật sự cho là một chút ấn tượng tôi cũng không có hay sao? !"

Một tiếng sét nổ vang ở trong đầu, tay La Tình Uyển bao phủ mấy ngón tay mạnh mẽ của anh, mắt rưng rưng lệ trợn to.

Anh..... Anh.....

Không phải anh đã nói đêm hôm đó căn bản là anh không có ấn tượng gì sao.....

"Anh có..... Anh thật sự có..... Chúng ta thật sự đã xảy ra quan hệ….." Vẻ mặt La Tình Uyển thống khổ, giọng nói run run, dưới tình huống sắp hít thở không thông nắm thật chặt cổ tay của anh, trong đôi mắt trong suốt tràn đầy sự uất ức

"Đương nhiên tôi biết cô khát khao —— cô cho rằng tôi muốn cô rồi thì không thể không cưới cô đúng không? A..... Chỉ là một tầng màng, cô lại muốn ép tôi chịu trách nhiệm với cô? Cô có biết tôi ghét nhất là bị người bức hiếp hay không? !" Lửa giận của Nam Cung Kình Hiên dâng cao, hận không thể bóp chết cô.

Khóe mắt La Tình Uyển rơi xuống một giọt lệ, giùng giằng, đã hít thở không thông đến mức nói không ra lời!

Lúc bác sĩ đẩy cửa đi vào, thấy sắc mặt trắng bệch của La Tình Uyển kìm nén đến sắp bất tỉnh, hét lên một tiếng buông cái khay trong tay, nhào qua nói: "Trời ơi..... Buông tay! Vị tiên sinh này, anh mau buông tay! Đây là mạng người à nha? !"

Nam Cung Kình Hiên hung ác dùng sức, kéo dài vài giây mới đột ngột buông ra, ném cô ở trên ghế.

La Tình Uyển nhếch nhác đụng vào trong góc, vịn cái ghế ho khan lớn tiếng, vẻ ngoài xinh đẹp động lòng người bị phá hủy không còn một mảnh, nước mắt rơi đầm đìa, sau khi hít thở bình thường trở lại thì che miệng khóc thành tiếng, như hoa lê đẫm mưa, khiến người ta sinh lòng thương tiếc.

"Anh..... Cái người này, chuyện gì xảy ra! Anh có biết nơi này là bệnh viện hay không, chẳng lẽ anh muốn ở trong bệnh viện giết người sao? ! Tốt xấu gì cũng là bạn gái là vợ tương lai của anh, anh muốn bóp chết cô ấy hả, anh muốn bạo hành gia đình thì cũng phải hỏi xem tôi có đồng ý hay không! Anh đúng là không muốn sống nữa mà!" Bác sĩ tức giận đến mặt cũng đỏ lên, hung hăng chỉ trích Nam Cung Kình Hiên.

"Bà nhận của cô ta bao nhiêu tiền?" Đột nhiên, ánh mắt lạnh lùng của Nam Cung Kình Hiên quét về phía bác sĩ.

Bác sĩ run lên, trong đôi mắt thoáng qua chút hoảng sợ.

"Anh nói bậy bạ gì đó? Đây chỉ là một cái kiểm tra nho nhỏ anh đừng có nói lung tung! Bệnh viện của chúng tôi có văn bản quy định không cho nhận tiền, anh dám bôi nhọ tôi, tôi có thể đi kiện anh!"

"Cô ta đưa bà bao nhiêu tiền tôi sẽ trả gấp hai mươi lần ——" Ánh mắt lạnh lùng của Nam Cung Kình Hiên lộ ra sát khí khát máu: "Nói cho tôi biết kết quả chính xác là gì, hoặc là chuyện bà nhận hối lộ sẽ được báo trực tiếp cho bệnh viện, này đời bà cũng không cần mặc cái áo blouse trắng này nữa, tôi bảo đảm sẽ khiến bà thất nghiệp cả đời! Suy xét kỹ chưa?"

"Kình Hiên!" La Tình Uyển ngước mắt lên, lệ trong mắt rung động kịch liệt: “Tại sao anh nói như thế? Căn bản là em không có động tay động chân gì hết, tại sao anh cứ hoài nghi em như vậy? !"

Trong ánh mắt lạnh lùng của Nam Cung Kình Hiên căn bản chưa từng có bóng dáng của người phụ nữ này.

"Gấp hai mươi lần không đủ? Gấp năm mươi thì sao?" Ánh mắt Nam Cung Kình Hiên càng lúc càng băng lãnh.

Bác sĩ đã đứng không còn vững, ánh mắt Nam Cung Kình Hiên nghiêm túc mà lạnh lẽo khiến ý thức của bà ta cơ hồ hoàn toàn hốt hoảng, vuốt ve hai tay len lén nhìn La Tình Uyển, do dự phân vân, nhưng mà..... Bị tố cáo, bị xa thải, sau này có khả năng sẽ không còn làm bất kỳ công việc nào liên quan đến ngành y —— sắc mặt bác sĩ trắng nhợt, không dám nhìn mặt La Tình Uyển, nhanh chóng cúi đầu thấp xuống.

"Tốt, y đức thật sự tốt." Nam Cung Kình Hiên lạnh lùng nói: "Bây giờ tôi đi tìm viện trưởng của các người, kêu ông ấy tăng lương để khích lệ bà được không? ?"

Bác sĩ trợn to hai mắt, hoàn toàn hốt hoảng, đôi môi run rẩy dữ dội kêu lên: "Anh đừng đi tìm viện trưởng! Viện trưởng của chúng tôi không quản nhiều chuyện như vậy..... Chúng ta nói chuyện với nhau, nói cùng nhau được rồi!"

Trong lòng La Tình Uyển lạnh lẽo, nước mắt đầm đìa, run giọng quát: "Bà câm miệng! Không cho bà nói bậy bạ lung tung, chẩn đoán bệnh bà cũng đã làm bà còn muốn thế nào? ! Bà làm bác sĩ thế này hay sao? !"

"Tôi..... Trong nhà tôi còn có chồng con, tôi có thể làm như thế nào đây….." Bác sĩ khổ sở nói, tận lực cách xa La Tình Uyển một chút, cau mày nói: "Hơn nữa cô nói hai người là người yêu đang cãi nhau gì đó, tiểu thư, cô không cần phải uất ức như vậy, rõ ràng cô vẫn còn trong trắng, còn sợ người đàn ông này không cần cô sao! Tiên sinh, anh nói có đúng không? !"

Trong lòng Nam Cung Kình Hiên đột nhiên chấn động, gật đầu, sát khí bốn phía, tầm mắt nhìn về phía La Tình Uyển.

"Bà ——!" Sắc mặt La Tình Uyển sung huyết đỏ bừng như sắp nổ tung, trong khoảnh khắc cảm thấy cả bầu trời cũng sụp đổ, cô ta ngậm miệng căn bản không dám ngẩng đầu lên, thật sự muốn tìm một chỗ trốn chạy, cực lực trốn chạy!

"Không phải như thế này..... Không phải như thế! Bà là đồ lường gạt, bà không được nói lung tung! Không phải như vậy tôi không có hư hỏng như vậy!" La Tình Uyển gào thét, từ nhỏ đến lớn đã được giáo dục tốt cùng cuộc sống an nhàn sung sướng, căn bản là chưa từng để cô chịu khuất nhục thế này, chưa hề lộ ra một mặt xấu xa ác liệt của mình trước mặt người khác! Cô ta hoàn mỹ, dịu dàng, thiện lương, đáng giá để yêu! Cô ta không hề làm chuyện xấu! Cô ta thật sự tốt đẹp!

Bác sĩ càng thêm kinh ngạc, ngập ngừng không biết phải giải thích như thế nào, mà La Tình Uyển lại càng mất phong độ, tranh cãi ở ngay trong phòng khám, khuôn mặt xinh đẹp hào phóng có vẻ nhếch nhác vô cùng, gào thét chói tai, cử chỉ luống cuống.

Nước mắt nóng hổi che phủ mọi thứ, La Tình Uyển khó mà tiếp nhận trò hề của mình bị vạch trần ở trước mặt người mình thích nhất, trước kia, cô ta còn có thể có được sự đồng tình của anh, còn có thể dùng sự dịu dàng của mình để cảm hóa anh, nhưng mà bây giờ, cô ta còn có thể làm cái gì? !

Ánh mắt lạnh như băng của Nam Cung Kình Hiên có thể đâm thủng người khác, chầm chậm đi tới trước mặt cô ta, cúi người xuống lạnh lùng nhéo cằm của cô ta, trong đôi mắt thâm thúy  lộ vẻ chán ghét cùng sự hờ hững chưa bao giờ có: "Thật không biết thì ra cô thật sự còn là xử nữ..... Nhưng là..... Xử nữ dơ bẩn!"

Xử nữ dơ bẩn!

Anh gằn từng chữ, vang vang mạnh mẽ, giọng nói khàn khàn, hoàn toàn lộ ra sự chán ghét. mang truyện đi xin ghi rõ nguồn dd lequydon.

La Tình Uyển bị ép buộc phải nhìn thẳng vào mắt anh, có cảm giác mình giống như đang bị lăng trì, từng đao từng đao, đau đến không thể tả!

Nam Cung Kình Hiên nói xong cũng lạnh lùng buông cô ta ra, ánh mắt hung ác mà quyết tuyệt.

"Đừng để cho tôi thấy cô xuất hiện ở nhà Nam Cung —— chuyện hôn ước tôi sẽ mau chóng giải quyết, tôi không cần một người phụ nữ ngay cả chồng mình cũng có thể bỏ thuốc, đoán chừng cô có cởi hết ở trước mặt tôi, tôi cũng sẽ không đụng vào cô..... Tự giải quyết cho tốt!" Nam Cung Kình Hiên hờ hững nói, bóng dáng mạnh mẽ rắn rỏi lạnh lùng đi ra khỏi phòng khám.

*****

Dụ Thiên Tuyết dắt tay Tiểu Ảnh rời khỏi bệnh viện, ngẫm nghĩ vẫn nên bồng cậu bé thì tốt hơn.

Mới vừa ngồi xổm người xuống thì sau lưng có một bóng dáng mạnh mẽ rắn rỏi bồng cậu bé lên, vững vàng ôm vào trong ngực.

Dụ Thiên Tuyết hoảng hốt, trong nháy mắt thấy Nam Cung Kình Hiên thì bắt đầu cau mày, Tiểu Ảnh cũng kinh ngạc nhìn về phía Nam Cung Kình Hiên, theo bản năng giơ cánh tay nhỏ bé giằng co, Dụ Thiên Tuyết nhìn người đến người đi trước cửa bệnh viện, cuống cuồng cau mày nói: "Nam Cung Kình Hiên, anh đặt thằng bé xuống, anh đặt xuống, có nghe hay không? !"

Cô không muốn tranh chấp cùng anh ở nơi công cộng, anh là đứa con cưng của thương giới, một khi bị người khác nhìn thấy cảnh này thì thật sự không thể nào giải thích rõ ràng được!

"Không muốn để cho nhiều người nhìn thấy thì nhỏ giọng một chút." Nam Cung Kình Hiên thản nhiên nói, nhìn về phía Tiểu Ảnh: "Khuyên nhủ mẹ cháu, mẹ không được bình tĩnh."

Sắc mặt Tiểu Ảnh đỏ lên, cái đầu thông tuệ cấp tốc xoay tròn, chịu đựng sự chán ghét quay đầu lại an ủi Dụ Thiên Tuyết: "Mẹ không cần gấp gáp, mặc dù chú này quá bại hoại nhưng cũng chưa đến mức làm gì chúng ta, mẹ, chúng ta không nên ầm ĩ ở nơi này!"

Dụ Thiên Tuyết cau mày sâu hơn, quả thật không biết Nam Cung Kình Hiên muốn làm gì, nhưng mà hô to gọi nhỏ hiển nhiên không phải biện pháp giải quyết, cô nhẹ nhàng hít một hơi, cố nén tất cả tâm tình, đi theo Nam Cung Kình Hiên tới bãi đỗ xe ngầm của bệnh viện.

"Anh muốn làm cái gì? Vợ chưa cưới của anh vẫn còn ở trong bệnh viện, bây giờ anh bồng con trai tôi đi là có ý tứ gì? Nam Cung Kình Hiên, anh không sợ rước lấy phiền phức nhưng tôi sợ! Cầu xin anh đừng để cho người ta nhìn thấy tôi và anh ở chung một chỗ, tránh cho hiểu lầm thêm nữa!"

"Không cần để ý cô ta!" Nam Cung Kình Hiên lạnh lùng nói, đặt Tiểu Ảnh xuống nhẹ nhàng vuốt ve tóc của cậu bé, giương mắt nhìn quanh quẩn khuôn mặt nhỏ nhắn lạnh nhạt xa cách của Dụ Thiên Tuyết, trong lòng hơi đau nhói, tiến lên nhẹ nhàng chạm vào mặt cô: "Nếu anh để ý đến lời nói của cô ta thì cũng sẽ không ra ngoài tìm em! Anh vốn có quan hệ với mẹ con em, sợ người ta hiểu lầm cái gì?"

Đôi mắt trong suốt của Dụ Thiên Tuyết nhìn anh chằm chằm, trong mắt tràn đầy vẻ không tưởng tượng nổi .

"Anh quả thật là bệnh thần kinh, anh không sợ người khác nhìn thấy rồi bắt gió bắt bóng giống như sáng sớm hôm nay hay sao? ! La Tình Uyển cũng đã nhìn thấy, anh còn muốn như thế nào nữa? ! Anh muốn huyên náo dư luận xôn xao hay sao? !"

"Thật sự anh muốn huyên náo dư luận xôn xao!" Nam Cung Kình Hiên nói một cách kiên định, trong đôi mắt có chút mập mờ: "Tốt nhất là có thể dìm xuống cái tin tức rác rưởi của Bùi Vũ Triết, vậy thì anh khỏi cần phí hết tâm tư đi tìm mấy tòa soạn đăng tin tức kia, khiến bọn họ ngoan ngoãn câm miệng lại, ai cũng không cho nói nữa! Cái gì mà vợ đẹp, cái gì mà năm năm trước đã kết hôn sinh con, còn dám ăn nói lung tung anh sẽ để cho bọn họ sống không bằng chết!"

Dụ Thiên Tuyết giận đến tay chân lạnh ngắt, người đàn ông này, đã năm năm rồi mà cũng còn bá đạo như thế sao!

"Bệnh thần kinh!" Cô tức giận mắng một tiếng, dắt tay Tiểu Ảnh muốn rời đi.

"Cũng đã tới đây cùng với anh, không để anh đưa em về sao?" Nam Cung Kình Hiên nắm bả vai của cô, trầm thấp nói.

"Tôi với anh có quan hệ gì mà anh cứ quấn lấy tôi như thế này! Mỗi lần Tiểu Ảnh gặp anh thì đều không có chuyện tốt, anh không dây dưa với tôi thì chết phải không? !" Dụ Thiên Tuyết gạt tay anh ra, cau mày lui về phía sau, lại bị anh kéo trở về lần nữa!

"Anh thừa nhận, mỗi lần anh bị kích động đều làm cho Tiểu Ảnh bị thương, thật xin lỗi." Nam Cung Kình Hiên thấp giọng nói xin lỗi: "Không nên xúc động, để anh đưa em về được không? Thiên Tuyết....."

Tiểu Ảnh đứng im tại chỗ nhìn bọn họ dây dưa, cơ hồ có thể suy đoán, năm năm trước, mẹ bị người đàn ông này ăn sạch sành sanh như thế nào.

"Mẹ, không cần tranh cãi….." Tiểu Ảnh giật nhẹ ống quần của Dụ Thiên Tuyết, khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú ngước lên cất cao giọng nói: "Có người muốn làm tài xế thì để chú ấy làm, nếu không chú ấy sẽ ngủ không yên! Chúng ta cũng đâu có tổn thất gì!"

Dụ Thiên Tuyết hơi kinh ngạc, nhìn bảo bảo của mình, cố gắng muốn nhìn ra ý tưởng trong đầu của cậu bé.

Đứa bé này, luôn luôn bài xích người cha kia, sao bây giờ lại…..

Dụ Thiên Tuyết có thể nhìn thấy trong ánh mắt trong trẻo lạnh lùng của Tiểu Ảnh có sự thần bí mà lạnh lùng, hơi thở khẽ khiếp người.

"Lên xe, hửm?" Nam Cung Kình Hiên nhẹ nhàng ôm lấy cô, nói.

Gió thổi chầm chậm vào cửa sổ xe, bên trong chiếc Lamborghini màu lam đậm, Tiểu Ảnh ngồi ở trong lòng Dụ Thiên Tuyết ngay trên ghế lái phụ tạo thành một bức tranh ấm áp hoàn mỹ, chẳng qua biểu tình của Dụ Thiên Tuyết rất không được tự nhiên, tựa hồ cảm thấy bầu không khí này rất khó chịu.

"Về sau anh có thể đừng xen vào cuộc sống của chúng tôi nữa được không? Thật sự là không cần, hơn nữa, không phải là anh sắp kết hôn sao? Anh có thể kiềm chế lòng mình một chút hay không?" Rốt cuộc Dụ Thiên Tuyết cũng không nhịn được mà nói với anh, thật sự cô không muốn lần nào cũng dùng phương thức kịch liệt để giải quyết vấn đề cùng với người đàn ông này.

"Ai nói với em là anh sắp kết hôn?" Nam Cung Kình Hiên hỏi.

Dụ Thiên Tuyết lắc đầu: "Tôi vô tình nghe được, trong công ty có đồng nghiệp đang nghị luận."

"Em tin?" Anh cười lạnh, nghĩ lại thì nhất định là vợ chồng nhà họ La thả tin tức này ra, thật đúng là rất nhanh chóng.

"Điều này không có quan hệ gì tới anh, tôi chỉ không muốn bị một người đàn ông có vợ quấy rầy mỗi ngày, anh có biết như vậy sẽ làm cho người ta rất ghê tởm hay không? !" Dụ Thiên Tuyết cau mày nói, lại có hơi kích động.

Nam Cung Kình Hiên trầm mặc không nói lời nào, anh biết, trước khi làm cho cô mềm lòng thì không thể đưa ra bất kỳ  cam kết nào, cô sẽ không cần, ngược lại sẽ ném xuống đất mà chà đạp, anh cần có thời gian, bây giờ thì cứ từ từ dây dưa.

Người phụ nữ này, anh có thể bỏ ra tất cả thời gian cùng tinh lực, đi vào trái tim cô đồng thời bồi thường cho mẹ con cô.

"Chú, chú dẫn mẹ con cháu đi chỗ nào nha?" Đột nhiên Tiểu Ảnh hỏi.

Nam Cung Kình Hiên hơi ngẩn ra, lúc này mới phát hiện là mình chạy thẳng hướng về phía biệt thự nhà Nam Cung.

"Tiểu Ảnh muốn đi chỗ nào?" Ánh mắt cùng giọng nói của Nam Cung Kình Hiên cũng chậm rãi êm ái, nhẹ giọng hỏi.

Tiểu Ảnh giảo hoạt nở nụ cười: "Đi xem phim đi! Mấy bạn ở trong lớp cháu nói rạp chiếu phim gần đây chiếu bộ ‘Trần Thế Mỹ’! Nghe nói nhân vật chính là một kẻ bạc tình, cuối cùng lại bị chặt đầu, phải hay không mẹ?"

Hết chương 145


Đã sửa bởi Hoalala lúc 27.04.2018, 21:42, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Hoalala về bài viết trên: Candy2110, Cyclotron, MicaeBeNin, TiểuSongNgư kute, shirleybk
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 381 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Sống lại làm ái thê nhà Tướng - Mặc Ngư Tử 1123

1 ... 35, 36, 37

3 • [Hiện đại] Hứa với em mười năm tình thâm - Tây Tây Tiểu Lâu

1 ... 18, 19, 20

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

5 • [Hiện đại] Mèo yêu - Hà Thư

1 ... 25, 26, 27

6 • [Hiện đại] Định mệnh anh và em - Quai Quai Băng

1 ... 132, 133, 134

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 29, 30, 31

8 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 185, 186, 187

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 103, 104, 105

11 • [Xuyên không] Vương phi hắc đạo chiếm nhà giữa - Tiêu Tương Điệp Nhi

1 ... 31, 32, 33

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Yêu nghiệt trở về - Băng Lãnh Nữ Nhân

1 ... 49, 50, 51

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 193, 194, 195

14 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

15 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 17, 18, 19

16 • [Hiện đại] Chúng ta ly hôn - Nha Thất

1, 2, 3, 4, 5

17 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

18 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 125, 126, 127

19 • [Hiện đại] Cục cưng từ trên trời rơi xuống Mẹ lơ mơ ba lạnh lùng - Nguyệt Ảnh Đăng

1 ... 71, 72, 73

[Cổ đại - Trùng sinh] Tướng phủ đích nữ - Trầm Hoan

1 ... 99, 100, 101



Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 734 điểm để mua Ngọc tím trái tim
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 242 điểm để mua Ly kem thỏ
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 1082 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 419 điểm để mua Nhẫn đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 1029 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 979 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 250 điểm để mua Khỉ buồn ngủ
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 300 điểm để mua Mề đay đá Peridot 2
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 931 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 885 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Ngạo Tình: -.-
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 841 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 800 điểm để mua Lục ngọc
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 800 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 1060 điểm để mua Đá quý hình tim
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 671 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 638 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 487 điểm để mua Yoyo vui vẻ
Suzu Adelia: Bao nhiêu bài viết thì mở được chức năng tin nhắn ạ?
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 606 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 438 điểm để mua Mề đay đá Citrine 5
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua PC LCD
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 265 điểm để mua Bé mi gió
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 416 điểm để mua Panda có cánh
meoancamam: Xin chào mọi người! Mình đang làm một bài luận tiếng Anh và rất cần lời khuyên từ mọi người, nếu ai có thể hãy giúp mình với :<Xem thêm
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 509 điểm để mua Cô gái phép thuật 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 754 điểm để mua Ngọc cam
Tuyền Uri: Nay sinh nhật em đó :hixhix:

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.