Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 45 bài ] 

Hết khổ chuyển sướng - Tân Tiểu Y

 
Có bài mới 14.03.2017, 21:10
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 08.02.2016, 09:59
Bài viết: 1419
Được thanks: 3557 lần
Điểm: 11.13
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Hết khổ chuyển sướng - Tân Tiểu Y - Điểm: 47
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 9

Edit: Peiria

Khi Tống Cẩn Thành gọi điện thoại đến, Triệu Thanh Hề kinh hãi ngây ngốc vài giây, sao anh lại có số nhà chị họ?

"Đang làm cái gì vậy?" Tống Cẩn Thành sâu xa hỏi, anh vừa ký kết một thỏa thuận đầu tư cùng đối tác, điều đó nghĩa là nỗi lo sau khi anh tiến vào thị trường bất động sản sẽ được loại bỏ.

Triệu Thanh Hề thật sự không muốn trả lời anh, trong lòng oán hận mắng anh chưa về! Trở về thì đừng trách cô không khách khí!

Cô không thể lại sa vào loại tình cảm hư vô mờ mịt này, cô là một người phụ nữ thực tế, cô nên tìm một người đàn ông kiên định an ổn sống qua ngày.

"Không làm gì cả. Chỉ dọn dẹp vệ sinh thôi." Triệu Thanh Hề nhàn nhạt trả lời.

"Thật chịu khó! Dọn dẹp vệ sinh rất tốt, khiến trong nhà khiến gọn gàng sạch sẽ, lại có thể rèn luyện thân thể." Tống Cẩn Thành cười, nghĩ thầm rằng, bà xã tương lai thật hiền lành, về sau kết hôn toàn bộ chuyện trong nhà đều do cô lo liệu.

Triệu Thanh Hày không nói gì, Tống Cẩn Thành gọi điện thoại cho cô chỉ là vì nói chuyện phiếm? "Không có việc gì tôi tắt máy đây."

"Ấy, đừng mà, một người bạn cũ về nước mang theo một chiếc di dộng nói muốn tặng anh, anh thấy đó là màu hồng, phụ nữ mới thích hợp dùng, tính toán ngày mai đưa cho em." Tống Cẩn Thành nói láo vậy mà cực kỳ trôi chảy.

Lý Ba ở bên cạnh lắc đầu, đại ca, anh tự mình vào cửa hàng chọn di động, lại chăm chăm chọn di động dành cho phái nữ --- có bẽ mặt hay không!

Lúc ấy, bà chủ cửa hàng điện thoại cười hỏi: "Ông chủ, anh mua di động tặng bạn gái phải không? Chọn chiếc này, vừa dùng tốt vừa có mẫu mã đẹp."

Tống Cẩn Thành nhíu mày, "Tôi mua cho mình dùng không được sao? Lão tử chính là thích màu hồng."

Bà chủ nghĩ thầm, khách hàng là Thượng đế, vì thế nheo mắt đánh giá Tống Cẩn Thành một lượt, oán thầm rằng, đàn ông theo đuổi phụ nữ còn che giấu!

Triệu Thanh Hề lắc đầu, cô còn phải kiếm tiền nuôi sống chính mình, hiếu thuận cha mẹ, không nuôi được di động. Năm 2000, có rất ít người dùng di động, đối với người dân mà nói di động là thứ xa xỉ. "Tôi không dùng di động, anh giữ lại cho chính mình dùng, hoặc là tặng người khác. Tôi tắt máy đây."

Tống Cẩn Thành nghe tiếng tút tút, im lặng một lát, "A, giận rồi phải không? Chẳng lẽ là trách mình nhiều ngày qua không để ý đến cô ấy?" Lúc này, Tống Cẩn Thành sớm đã quên chuyện muốn lạnh nhạt Triệu Thanh vài ngày, anh chịu không nổi, anh muốn nghe giọng cô, muốn gặp mặt cô...

"Phụ nữ đúng là hay thay đổi!" Tống Cẩn Thành cất di động, bước ra khỏi cửa hàng.

Lý Ba cười, "Đại ca, anh đã quên câu nói, phụ nữ càng được chiều chuộng sẽ càng lớn mật, đàn ông không thể chiều hư, có lẽ là cô Triệu không muốn quen anh."

Tống Cẩn Thành dừng lại, khó chịu cau mày, "Cậu biết cái gì! Nói chuyện vô ích!"

Sáng hôm đó sau khi Triệu Thanh Hề đưa cháu gái về được một lát thì mưa như trút nước, lúc về đến nhà ánh mặt trời đã chiếu rọi khắp nơi.

Mẹ Triệu Tôn Ngọc Hương thấy con gái trở về, bày ra sắc mặt khó coi, tiếp tục đan giỏ trúc.

"Mẹ, mẹ làm sao vậy?" Trước đây Triệu Thanh Hề về nhà, mẹ cô cao hứng lại nhiệt tình, còn hôm nay ngay cả nhìn cô cũng chưa buồn nhìn.

"Thể diện của cha mẹ đều bị con làm cho mất hết, còn dám hỏi mẹ - mẹ làm sao vậy? Con nói cho mẹ biết họ Tống kia có vợ rồi phải không? Có phải cậu ta có rất nhiều tiền, thấy con xinh đẹp như hoa như ngọc thì dùng tiền bạc lấy lòng con, bảo con đi theo cậu ta? Có phải con làm tình nhân của người ta, phá hoại gia đình người ta hay không? Thật là nhìn không ra, Triệu Thanh Hề, cha mẹ tân tân khổ khổ nuôi con ăn học đại học, là vì cho con đi làm cái loại chuyện không thể chấp nhận này hay sao? Mười mấy năm đọc sách công toi sao? Họ Tống kia đúng là không phải người tốt, lúc đầu nhìn thấy cậu ta ở bệnh viện, mẹ thấy cậu ta cũng tử tế, cho rằng cậu ta tốt bụng mới cho mẹ mượn tiền, ai biết thực ra cậu ta là ‘nhân mạc cẩu dạng’(*), con gái mẹ mới hơn hai mươi, cậu ta lại có thể lừa một cô gái không có đầu óc, không biết đạo lý đối nhân xử thế..." <d/đ'l]q!đ>

(*) nhân mạc cẩu dạng: mặt chó thân người hay thân chó mặt người, dùng để chỉ những người trông rất nghiêm túc lịch sự nhưng thật ra đang âm mưu suy tính gì đó.  
Tai tiếng con gái mình theo người đàn ông đã có vợ, không biết là ai tạo ra... Ban đầu, Tôn Ngọc Hương không thèm để ý lời xằng bậy liên quan đến cô, về sau tin đồn ngày càng cẩu huyết, càng ghê tởm, rốt cuộc bà không bình tĩnh được nữa, ‘thụ yếu kiểm nhân yếu bì’(*), bà sống hơn nửa đời người, khi nào thì bị gièm pha như thế. Người trong thôn sau lưng không chừng đang cười nhạo bà mấy chục lần rồi.

(*) Câu này muốn nói con người ai cũng có cảm giác xấu hổ.

Con gái là thịt trên người bà, cô bị người vu hãm (vu oan + hãm hại), bà làm mẹ càng thương tâm hơn.

"Mẹ, con và Tống Cẩn Thành chỉ là bạn bè bình thường, ai nói con là tình nhân của anh ta? Anh ta chưa kết hôn, người ta là côn đồ đấy." Triệu Thanh Hề như lọt vào trong sương mù, trong lòng thầm đoán phỏng chừng là có người nói bậy về chuyện của cô và Tống Cẩn Thành. "Mẹ, con và Tống Cẩn Thành thực sự không có quan hệ."

Trong lòng mẹ Triệu vẫn tức giận, ném nan tre trong tay xoay người vào nhà, "Con không cần giải thích với mẹ, tục ngữ nói đi đoan ngồi chính, không có lửa làm sao có khói, nếu như con quang minh lỗi lạc, không ai có thể nói bậy cho con."

Hốc mắt Triệu Thanh Hề phiếm hồng, thật sự là không trộm được gà còn mất nắm gạo, cô không nghĩ tới chuyện cùng Tống Cẩn Thành nói chuyện yêu đương, nhưng cô cảm thấy họ có thể làm bạn bè.

Bạn bè có nhiều loại, vì vậy sau này không cần anh giúp đỡ nữa.

Buổi tối, người một nhà ăn cơm chiều, Triệu Thanh Hề chỉ lo cúi đầu ăn cơm.

Cha Triệu - Triệu Kim Sinh uống rượu cao lương nhà mình ủ: "Thanh Hề, cha tin tưởng con và họ Tống không có loại quan hệ không sạch sẽ, người ngoài đồn đại gì chúng ta không xen vào, tính tình con gái cha thế nào cha rất rõ. Tìm cái thời gian trả lại tiền ch họ Tống, về sau hai người không cần dây dưa nữa."

Sau khi trở lại thành phố Thanh Ninh, ban đêm Tống Cẩn Thành lòng như lửa đốt đi tìm Triệu Thanh Hề, kết quả biết được cô đã về quê.

...

Buổi sáng sau khi rời giường, Triệu Thanh Hề cùng Tôn Ngọc Hương đi chợ, Tôn Ngọc Hương không để ý đến cô nhưng lại mua tất cả đồ con gái thích ăn, cá trắm cỏ, thịt bò màu đỏ sẫm, cải thìa xanh nhạt...

"Thanh Hề, nhà cháu có khách đến chơi!" Bác gái Triệu hàng xóm cách vách đeo giỏ trên khuỷu tay, "Nghe nói từ thành phố tới, là đàn ông, bộ dạng vô cùng tuấn tú..."

Triệu Thanh Hề và mẹ cô chạy về nhà. Tống Cẩn Thành đang đứng trước cửa nhà cô hút thuốc, tay xách một cái túi đỏ .

Tống Cẩn Thành ném tàn thuốc xuống, dụng chân dập tắt, "Chào dì."

Sau khi thấy mẹ mình coi như không có Tống Cẩn Thành trực tiếp vào nhà, cô mới nói: "Sao anh lại tới đây?"

"Đến thăm em."

"Tôi có cái gì đẹp. Anh mau về đi."

"Thanh Hề, anh từ xa tới một chuyến, ngay đến cửa nhà em cũng chưa vào, tốt xấu gì cũng phải để anh uống miếng nước rồi đi." Tống Cẩn Thành hơi nhếch khóe miệng.

Triệu Thanh Hề trầm mặc một lát, cô nhớ tới phim truyền hình, tiểu thuyết ngôn tình mình từng xem. Nữ chính không muốn gặp nam chính, nam chính bèn quấn quít làm phiền, muốn chiếm được tình yêu! Dùng các phương pháp khiến cho nữ chính thay đổi. Tống Cẩn Thành đặt tiểu thuyết ngôn tình, chắn chắn sẽ là nam thần vạn năng, có thể mê đảo muôn vàn độc giả.

Nhưng cô không phải nữ chính trong phim truyền hình, cô rất thực tế.

"Anh vẫn nên trở về đi, cha mẹ tôi không thích anh." Triệu Thanh Hề lạnh giọng nói.

"Thanh Hề, bảo bạn con vào đây ngồi một lát." Tôn Ngọc Hương nhìn một đôi nam nữ nói.

Triệu Thanh Hề chống lại nụ cười quỷ dị của Tống Cẩn Thành, mặt nhất thời ửng đỏ, cực kỳ xấu hổ.

Tuy nhiên sự thật cũng đúng như cô nghĩ, Tôn Ngọc Hương không cho Tống Cẩn Thành trái ngon để ăn.

Mẹ cô rót chén nước cho Tống Cẩn Thành: "Tống tiên sinh, con gái tôi tuổi còn nhỏ, không hiểu đạo lí đối nhân xử thế, thế sự hiểm ác, cho nên dễ dàng bị đàn ông tràn đầy tâm địa gian giảo trong bụng lừa gạt, lão Triệu nhà tôi coi trọng thanh danh, đối với người hủy hoại thanh danh của con gái, chúng tôi sẽ không thích. Nhà chúng tôi sẽ mau chóng tra lại tiền cho cậu. Về sau cậu không cần đến quấy rầy con gái của tôi nữa..."

Ánh mắt Tống Cẩn Thành lướt qua Triệu Thanh Hề, "Dì, cháu đối với con gái dì là thật lòng thật dạ. Cháu không trăng hoa, bên cạnh cũng không có người phụ nữ nào khác, hủy danh dự của Thanh Hề, cháu không biết dì muốn ám chỉ cái gì?"

Tôn Ngọc Hương rất muốn đuổi anh ra ngoài, "Thanh Hề, bảo bạn con về đi!" Nói xong, vào phòng ngủ.

"Dì à, nếu có ai nói nhảm gì đó bên tai dì, cháu có thể giải thích, cũng có thể đối chất trước mặt người đó, cháu đối với Thanh Hề là thật tâm, cháu thích cô ấy..."

Tống Cẩn Thành còn chưa nói xong, Triệu Thanh Hề đã cắt ngang, "Tống Cẩn Thành ngươi về đi! Không cần làm mẹ tôi tức giận."

Tống Cẩn Thành nhíu mày, bước tới, lấy khí thế sét đánh không kịp bịt tai nắm tay Triệu Thanh Hề.

"Tống Cẩn Thành anh muốn làm gì? Mau buông ra!" Triệu Thanh Hề tức giận - - Tống Cẩn Thành lại dám động chân động tay muốn giở trò lưu manh với cô!!

"Em giải thích xem cái gì gọi là hủy hoại thanh danh của em? Anh không làm chuyện có lỗi với em, sại sao lại đội cái mũ cây củ cải hoa tâm lên đầu anh?" Tống Cẩn Thành lạnh lùng hỏi.

"Anh hỏi tôi tôi biết hỏi ai! Anh mau buông tay tôi ra, về đi!" Triệu Thanh Hề nhíu mi, cố gắng tách bàn tay người đàn ông ra.

Cô không muốn bước vào một đoạn tình cảm không có tương lai, lại càng không  muốn sa chân vào vũng bùn!

Tống Cẩn Thành đi rồi, Tôn Ngọc Hương mới ra khỏi phòng ngủ, cùng con gái nói chuyện về người hàng xóm Triệu Tĩnh, mục đích là muốn nữ nhân lấy đó làm gương, ngàn vạn lần phải cẩn thận.

Triệu Tĩnh lớn hơn Triệu Thanh Hề, hai người có quan hệ tốt từ khi còn nhỏ, nhau đi học tiểu học, sơ trung (tương đương cấp 2 ở Việt Nam), về sau Triệu Tĩnh không thuận lợi thông qua cuộc thi, cho nên không học trung học, còn Triệu Thanh Hề lại học ở trường trung học tốt nhất trong thị trấn.

Qua hai năm, Triệu Thanh Hề nghe nói Triệu Tĩnh theo một người đàn ông từ tỉnh ngoài tới, người đàn ông đó khá lớn tuổi, nói mình và vợ ly hôn.

Có lần, vào Chủ nhật, trường học nghỉ, Triệu Thanh Hề về nhà nhìn thấy Triệu Tĩnh, phải hình dung như thế nào nhỉ, trên mặt Triệu Tĩnh trát đầy son phấn, ăn mặc gống như phu nhân nhà giàu mới nổi.

Thời gian có thể kéo dãn tình bạn thắm thiết. Khi Triệu Thanh Hề nói chuyện với Triệu Tĩnh, thực sự cảm thấy có sự khác biệt nàng quan tâm cuộc sống của Triệu Tĩnh, nhưng Triệu Tĩnh lại tán gẫu về chuyện chăm sóc đàn ông.

Về sau, vợ của người đàn ông kia tới thành phố Thanh Ninh tìm chồng, Triệu Tĩnh bị phát hiện, vợ người đàn ông kia liền sai người đánh Triệu Tĩnh một trận, có thể tưởng tượng được, Triệu Tĩnh đã rơi vào cảnh mất cả người lẫn của.

Triệu Thanh Này cảm thấy khổ sở thay cho Triệu Tĩnh nên đi thăm cô ấy. Triệu Tĩnh nói: "Con mẹ nó lão già kia đúng là mặt người dạ thú, chơi tôi chán chê, bị vợ hắn phát hiện thì lập tức đạp tôi... Thanh Hề, đàn ông không đáng tin cậy! Phụ nữ chúng ta chỉ có thể dựa vào chính mình. Nhân lúc tuổi trẻ có vốn liếng, cố gắng làm việc kiếm tiền." <d/đ;l'q"đ _ Peiria>

Triệu Thanh Hề hỏi: "Triệu Tĩnh chị có tính toán gì cho sau này chưa?"

Lại về sau, Triệu Thanh Hề lên đại học, nghe người trong thôn đồn rằng Triệu Tĩnh theo một người đàn ông khác - - tuổi còn lớn hơn, cũng nhiều tiền bạc hơn, hơn nữa đã sớm mất vợ.

Nghe nói Triệu Tĩnh từng mang thai, nhưng bởi vì người đàn ông đó nghi thần nghi quỷ, cảm thấy chính mình lớn tuổi, không có khả năng sinh đứa bé, hoài nghi Triệu Tĩnh nuôi "Tiểu bạch kiểm" (mặt trắng nhỏ) bên ngoài, bắt cô ấy đi phá thai, Triệu Tĩnh nói đứa bé đích thực là con ông ta, ông ta không tin, về sau quyền đấm cước đá, cuối cùng đứa bé không giữ được...

"Mẹ, Triệu Tĩnh và người đàn ông trung niên kia ly hôn rồi sao? Hơn nữa một chút phí chia tay đều không được?" Triệu Thanh Hề khó có thể tin nổi.

"Cũng không phải vậy! Nghe nói là ‘tịnh thân xuất hộ’(*). Thanh Hề, mẹ nói con nghe chuyện này, là muốn dạy con ở bên ngoài nhất định phải cẩn thận, chọn sai đàn ông thì sẽ khổ cả đời."

(*) Cả người sạch sẽ đi ra khỏi nhà, không mang theo bất cứ thứ gì.

Triệu Thanh Hề gật đầu.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 01.05.2017, 19:14
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 08.02.2016, 09:59
Bài viết: 1419
Được thanks: 3557 lần
Điểm: 11.13
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Hết khổ chuyển sướng - Tân Tiểu Y - Điểm: 38
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 10: Bán thịt

Edit: Peiria

Đảo mắt đã là tháng năm, mùa tốt nghiệp, có sầu não, có hưng phấn, càng có lưu luyến không rời.

Bạn cùng phòng của Triệu Thanh Hề là Chu Ân Đâò đến từ phương Bắc, tính tình cởi mở, sau khi chụp xong ảnh tốt nghiệp, vẫn lôi kéo Triệu Thanh Hề ra tiệm ăn bên ngoài trường.

Chu Ân Đào cố ý gọi bia, Triệu Thanh Hề mới phát hiện không thích hợp. "Ân Đào, có phải gần đây cậu gặp chuyện gì rồi hay không?"

Chu Ân Đào cạn một cốc bia lớn, nấc cụt nói: "Mình muốn về phướng Bắc làm việc, bạn trai là người phương Nam, anh ấy nói muốn chia tay, hoặc là mình cùng anh ấy đi phương Nam..."

Triệu Thanh Hề là người ngoài cuộc, không biết ngọn nguồn, hơn nữa cô không phải đương sự, khó có thể quyết định: "Cậu nghĩ như thế nào?"

"Không biết! Mình nói nghe theo cha mẹ, bạn trai phản bác nói ta không sống cùng cha mẹ cả đời, hoặc là chọn anh ấy, hoặc là chọn cha mẹ."

Triệu Thanh Hề: "..."

"Thanh Hề, câu và Vu Văn Bân thế nào? Tương lai có tính toán gì không?" Chu Ân Đào không đỏ mặt hỏi.

"Mình và anh ta chia tay rồi." Triệu Thanh Hề thề, về sau sẽ không giải thích quan hệ giữa mình và Vu Văn Bân nữa.

Trước mắt, Triệu Thanh Hề đang làm trợ lý hành chính cho một công ty ngoại thương, công việc này là chị họ nhờ bạn giới thiệu.

Chín giờ sáng, công ty thường mở cuộc họp sớm, trách nhiệm của Triệu Thanh Hề chính là chuẩn bị tốt tài liệu mà lãnh đạo cần dùng trước lúc đó.

Khi đang đợi photo tài liệu, trong đầu Triệu Thanh Hề chợt hiện lên khuôn mặt của Tống Cẩn Thành, đôi mắt hẹp dài, khóe miệng mang theo nụ cười như có như không, cô và anh đã hơn một tháng không gặp!

Đồng nghiệp Diêu Địch là thư ký, bước vào nhìn thấy máy in báo đèn đỏ, bộ dạng Triệu Thanh thất thần, không yên lòng, bèn dùng vẻ mặt chán chét nói: "Triệu Thanh Hề, cô là người mới, thời gian thử việc chưa hết, trong lúc công tác lại thất thần, cô còn muốn tiếp tục làm việc không?"

"Trợ lý Triệu, hoàn hồn đi!" Diêu Địch gạt tay Triệu Thanh Hề, ngón tay ấn vào máy in đang hoạt động.

Triệu Thanh Hề ngẩn người, "Xin lỗi!"

"Biết rõ chính mình đi cửa sau vào, càng phải cố gắng gấp bội, tạo ra thành tích cho người khác xem!" Diêu Địch tức giận nói.

Triệu Thanh Hề nghĩ thầm, rằng nhân nhượng cho khỏi phiền, tư thái bà quản gia của Diêu Địch toàn bộ mọi người trong công ty đều đã lĩnh giáo qua, Triệu Thanh Hề cô là người mới, càng không thể làm chim đầu đàn.

Họp xong, quản lý Vương bảo Triệu Thanh Hề ở lại. Chờ nhân viên ra ngoài hết, quản lý Vương mới nói: "Tiểu Triệu, buổi chiều ăn mặc đẹp một chút, buổi tối đi gặp khách hàng với tôi."

Cô chỉ là hành chính trợ lý, công ty cũng không có quy định phải đi xã giao với khách mà! Triệu Thanh Hề: "Quản lý, buổi tối tôi có thể xin nghỉ không? Hôm nay trong nhà có chút việc gấp, nếu không thì ông đổi người đi."

Quản lý Vương cười, người trẻ tuổi mới nhậm chức đều tránh phòng quan hệ xã hội như phòng sói, "Tiểu Triệu à, công ty chúng ta là công ty ngoại thương, ăn cơm với khách hàng là một phần trong công việc, cô không phải sợ, cái gì cũng có lần đầu tiên, chỉ là ăn cơm với khách thôi, không làm gì cô cả. Hơn nữa, không phải còn có tôi sao, ta sẽ phối hợp với cô. Như vậy đi, buổi chiều cho cô nghỉ, về giải quyết chuyện nhà, thuận tiện đổi bộ quần áo, buổi tối lại tới, lúc đó sẽ đưa cô đến khách sạn."

Quản lý Vương bày ra dáng vẻ quan tâm cấp dưới, nói có lý có tình, câu từ gần gũi, làm cho người ta không từ chối được!

Đợi Triệu Thanh Hề rời khỏi phòng họp, quản lý Vương có kiểu đầu hói Địa Trung Hải cười cười, "Chưa đủ lông đủ cánh, cùng khách uống chút rượu đã sợ, sợ đầu sợ đuôi, công ty mời cô tới không phải làm Bồ Tát mà thờ cúng!"

Triệu Thanh Hề trở về vị trí, nghĩ thầm, vì có thể kiếm thêm chút tiền, cho nên đời này không muốn làm giáo viên với mấy đồng lương ít ỏi. Tiền lương của trợ lý hành chính cao hơn giáo viên nhiều, nhưng không ngờ phải đi xã giao với khách!

Triệu Thanh này nghe bạn nữ nói qua, bữa tiệc chốn thương trường phần lớn phải uống rượu, không kể nam nữ, không liên quan đến giới tính... Haizzz! Tự cầu phúc thôi!

Sáu giờ tối, nhóm người Triệu Thanh Hề đã đến khách sạn hẹn trước.

Vừa vào phòng bao, Triệu Thanh Hề đã bị khói mù trong phòng làm cho sặc sụa, tay xua khói trắng, nhìn kỹ, là một người nước ngoài tóc vàng mắt xanh, mắt trũng sâu, ria mép rậm rạp, dáng người cao gần mét chín, mặc tây trang hàng hiệu.

Người nước ngoài nhìn thấy mỹ nữ Trung Quốc, hai mắt sáng lên, dùng tiếng Trung sứt sẹo khen ngợi Triệu Thanh Hề: "Mỹ nữ, xin chào!"

Triệu Thanh Hề cười nói cám ơn.

Đi cùng với người nước ngoài là ba người Trung Quốc đang chăm chú ngắm nhìn Triệu Thanh Hề.

Kế tiếp, Triệu Thanh Hề không dễ chịu lắm, mấy người đàn ông nhân cơ hội lôi kéo Triệu Thanh Hề, bắt cô uống rượu, Triệu Thanh Hề không biết uống rượu, nói: "Quản lý, tôi lấy nước trái cây thay rượu được không?"

Quản lý Vương cười: "Tiểu Triệu, khách uống rượu, sao cô có thể uống nước trái cây? Rượu này nồng độ cồn thấp, rất dễ uống, cô tiếp khách hàng uống hai chén đi..."

Đối phương nói đạo lý rõ ràng, Triệu Thanh Hề bất đắc dĩ, trong lòng ân cần thăm hỏi mười tám đời tổ tông nhà ông ta, nhân tiện nguyền rủa ông ta hói hết đầu, ngoài mặt vẫn kiên trì uống hết, rượu trắng đi xuống cổ họng, cô cảm thấy yết hầu nóng rát, trong bụng cũng sôi trào khó chịu.

Kiếm tiền thật không dễ!

Một lát sau, đối tác cầm ly rượu đi đến trước mặt Triệu Thanh Hề, cười nói: "Triệu tiểu thư, cô thật sự rất đẹp, tôi kính đại mỹ nữ một ly."

Triệu Thanh Hề nghĩ thầm, lý do ông muốn trút rượu tôi cũng quá gượng ép, "Quản lý, xin lỗi, đầu tôi hơi choáng, thật sự không thể uống nữa."

Đối phương cười ha ha, nâng ly, "Triệu tiểu thư không nể mặt tôi rồi... Ôi... Ngại quá... Không cẩn thận đổ rượu vào người cô rồi!"

Triệu Thanh Hề váy trắng không có tay, rượu hắt chuẩn xác không lầm vào chỗ cổ áo trước ngực cô. Triệu Thanh Hề cúi đầu nhìn vết rượu trên váy, giả vờ giả vịt, "Không sao! Không sao! Tôi vào nhà vệ sinh lau! Mọi người tiếp tục uống!"

Hơn một tháng nay Tống Cẩn Thành không để ý đến Triệu Thanh Hề, một là vì anh sinh khí, lời nói lạnh nhạt của mẹ vợ tương lai ngày đó, khiến cho Tống Cẩn Thành sống ba mươi năm chưa từng bị xem thường chịu đả kích, cảm thấy mình thật bất lực, anh cũng không phải tìm không được phụ nữ, không phải Triệu Thanh Hề thì không thể!

Thứ hai, công việc của Tống Cẩn Thành bận rộn, sau khi đấu thầu thành công mảnh đất kia, Tống Cẩn Thành bắt đầu vội trước vội sau, có khi phải mời các lãnh đạo Cục quy hoạch, Cục xây dựng... ăn cơm, có khi vì bước phát triển, tăng ca đến rạng sáng; hơn nữa anh còn phải quản lí khách sạn, liên tục bận tối mặt...

Tối nay, Tống Cẩn Thành mời Tổng Kinh Lý của tập đoàn số một thành phố Thanh Ninh ăn cơm tại khách sạn Vân Lai, là vì xây dựng nhân mạch, dự toán việc làm ăn.

Tổng Kinh Lý chừng ba mươi tuổi, là một người lươn lẹo, Tống Cẩn Thành hi hi ha ha tiếp đãi nhiều loại rượu nổi tiếng, mới đổi được một số tin tức quan trọng.

Tống Cẩn Thành ra khỏi nhà vệ sinh, không ngờ lại gặp cô gái ngốc này. Trước ngực ướt nhẹp, phong cảnh bên trong như ẩn như hiện, rất kiều diễm!

Nhất thời, Tống Cẩn Thành càng tức giận, "Em tới nơi này làm cái gì? Lại còn mặc quần áo ướt sũng?"

Triệu Thanh Hề vốn là đang bực bội, Tống Cẩn Thành lại dùng ngôn từ như quan tòa đang hỏi mình, "Công việc không được sao? Tránh ra, tôi muốn vào nhà vệ sinh."

"Công việc? Xã giao với khách? Một cô gái như không giữ khuôn phép của giáo viên dạy học, chạy tới đây uống rượu cùng khách? Triệu Thanh Hề, em được lắm! Đến tôi em cũng chướng mắt, còn nguyện ý tiếp người ta ăn cơm uống rượu? Không phải em muốn bán thân?" Tống Cẩn Thành cũng là người có cá tính, chân dài duỗi ra, ngăn đường hành lang, "Nếu muốn bán thịt, tôi mua, bao nhiêu tiền một cân tôi cũng trả! Nhìn em toàn da bọc xương, đoán chừng không có mấy cân thịt..."

Triệu Thanh Hề chán ghét lời nói khinh thường, vũ nhục bản thân từ khóe miệng anh, nước mắt nhất thời tuôn rơi, nghẹn giọng căm giận nói: "Tôi bán thịt hay không liên quan gì tới anh, anh tránh ra! Chó ngoan không chắn đường!"

Tống Cẩn Thành cảm thấy người phụ nữ này là con nhím, rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt, phổi anh sắp tức chết rồi, anh trầm giọng, nhíu mày: "Em khóc cái gì mà khóc! Tôi muốn mua thì sao! Em nói xem, có phải người ăn cơm cùng em đã mua em rồi không?" Tống Cẩn Thành trầm mặt đánh giá Triệu Thanh Hề từ trên xuống dưới, đặc biệt là nửa người dưới, hai chân thon dài thẳng tắp - không có dị thường!

"Anh nói bậy bạ gì đó!" Triệu Thanh Hày nói xong, nước mắt vẫn không ngừng rơi, đời trước cô vì hôn nhân, thanh danh mà uất ức chính mình, đời này, vì muốn người nhà có cuộc sống tốt đẹp, vì công việc thu nhập cao, phải ăn cơm với khách, tươi cười đón chào...

Tống Cẩn Thành căm tức, nhìn cô đỏ bừng mặt, đưa tay kéo cô vào phòng vệ sinh nam, trong chớp mắt nâng cằm Triệu Thanh Hề dứt khoát hôn, ban đầu là chạm nhẹ, liếm láp, tiếp theo nhân lúc cô vùng vẫy, lưỡi dài trượt đi vào...

Triệu Thanh Hề bởi vì uống rượu, thần trí hỗn loạn, tay chân càng không có sức lực, nàng không thể đẩy Tống Cẩn Thành ra...

Tống Cẩn Thành giống như mới nếm thử mùi vị tình ái, mạnh mẽ như hổ, từ lỗ mãng hôn cô dần biến thành gặm cắn, dây dưa... Một tay giữ chặt đôi tay lộn xộn của Triệu Thanh Hề kéo lên đỉnh đầu, một tay nhẹ nhàng vân vê mặt cô, không ngờ hệt như dự đoán, cảm giác thật sự rất tuyệt.

Tống Cẩn Thành cảm thấy được chính mình muốn chết trong xúc cảm mềm mại này, anh trượt xuống nơi cao vút của cô, ngăn cách nội y, nhẹ nhàng nắm lấy, xoa nắn, đôi môi ấm áp thuận thế trượt xuống cổ Triệu Thanh, mùi thơm nhàn nhạt của cơ thể quanh quẩn chóp mũi.

"Tống Cẩn Thành, anh khốn kiếp! Anh còn tiếp tục tôi sẽ không để ý đến anh nữa!" Ý thức của Triệu Thanh Hề rơi vào hỗn loạn, không thể nhìn thấy gì.

Chút nguy hiểm đó chẳng khác nào gãi ngứa, Tống Cẩn Thành cười ngây ngốc, cắn cô một cái, mỹ nhân trong ngực, phẫn nộ, ghen tỵ lúc trước tiêu tan hơn nửa, "Hiện giờ em cũng không để ý tôi! Tháng trước em còn giúp mẹ em đuổi tôi đi đấy!"


Đã sửa bởi Peiria lúc 03.06.2017, 14:31.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 04.06.2017, 14:33
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 13.04.2017, 20:31
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 274
Được thanks: 4019 lần
Điểm: 25.12
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Hết khổ chuyển sướng - Tân Tiểu Y - Điểm: 41
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 11:

Editor: kimphuong172839

Tống Cẩn Thành nói xong, chợt đưa tay vào dưới váy Triệu Thanh Hề dò xét, cách chiếc quần lót mỏng manh sờ soạng một cái, ẩm ướt, mẹ nó, cô cũng động tình!

Triệu Thanh Hề thật sự là tức chết: "Khốn kiếp, anh buông tôi ra! Anh không thể làm như vậy!"

Tống Cẩn Thành thở hổn hển, cố ý dùng cơ thể của mình đè giữ hai chân Triệu Thanh Hề, thật không phải vì hù dọa cô, mà là vì dán sát cô! Ai kêu cô ra ngoài tiếp khách hàng?

"Không cho phép mặc hở hang như vậy, không cho phép hở ngực, không đúng! Về sau không cho phép mặc váy ngắn, phải mặc quần dài, cánh tay một tí đều không cho lộ…" Tống Cẩn Thành vênh mặt hất hàm sai khiến chỉ vào da thịt trắng như tuyết của cô.

Anh dựa vào cái gì quản chính cô? Triệu Thanh Hề tức giận gạt ra bàn tay Tống Cẩn Thành đang quấy rối trên ngực mình: "Lưu manh! Khốn kiếp! Buông ra!"

Tống Cẩn Thành mặc cho cô đánh một lát, không chớp mắt nhìn chằm chằm cô: "Em mắng một câu nữa! Có tin hay không tôi ở chỗ này muốn em!"

Đời trước Triệu Thanh Hề không có gặp gỡ qua loại người bá đạo vô lại như vậy, kiếp này vốn cho rằng Tống Cẩn Thành là một chính nhân quân tử, đối xử lễ độ với mọi người, ai ngờ anh đúng là không có nhân phẩm, Triệu Thanh Hề cực kỳ tức giận, Vu Văn Bân là một tên cặn bã, Tống Cẩn Thành là một tên lưu manh, tại sao cô lại xui xẻo như vậy gặp gỡ những người này! "Anh! Anh mau buông ra!"

Tống Cẩn Thành nắm cằm Triệu Thanh Hề, khóe miệng nở nụ cười: "Thanh Hề, tôi nói lời giữ lời, nếu tôi đã nói muốn theo đuổi em, muốn em làm người phụ nữ của tôi! Nhất định tôi sẽ làm được! Hiện tại Tống Cẩn Thành tôi vẫn chỉ là một người bình thường, muốn tiền không có tiền, nhưng không quá mấy năm, tôi tuyệt đối có thể làm mưa làm gió! Thanh Hề, em phải cảnh giác cao độ trông chừng, bỏ qua tôi, là không còn ai được như tôi đâu!"

Vẻ mặt của anh âm tình bất định, nụ cười cũng rất quỷ dị, cô chưa từng gặp qua loại đàn ông này, Triệu Thanh Hề có chút sợ, không chừng sau này anh lại nổi giận lên? Nếu là đi theo anh, chính cô chịu được sao?

"Anh làm cái gì tôi không xen vào, cũng không liên quan tới tôi!" Triệu Thanh Hề cùng anh bốn mắt nhìn nhau!

Phụ nữ chính là mạnh miệng! Tống Cẩn Thành sâu kín nhìn cô chằm chằm, sau đó bất ngờ đưa tay chui vào cổ áo cô, nhanh chóng bao phủ nơi mềm mại, mềm, xúc cảm thật là cực kỳ tốt!

Mặt Triệu Thanh Hề nhanh chóng biến hồng: "Tống Cẩn Thành anh thật khốn kiếp! Tôi không bao giờ để ý anh nữa!"

"Phụ nữ chính là nghĩ một đằng nói một nẽo! Tôi không tin mấy tháng này em đối với tôi không có cảm giác! Hả? Ừm! Hả? Ừm!" Tống Cẩn Thành chắc chắn nói.

Cô bị hắn ép điên rồi!

Tống Cẩn Thành vùi lấp cô ở trong lòng ngực mình, ôm hai chân của cô, phía trên tiếp tục làm chuyện lưu manh... Sờ hết bên này lại đổi sang bên kia, anh cao hứng thế nào liền làm thế ấy! Thỉnh thoảng còn đầu óc xấu xa đi xuống dưới...

Triệu Thanh Hề trở lại phòng thì đôi môi đã sưng đỏ khả nghi, kiểu tóc hơi rối loạn, hốc mắt cũng đỏ lên.

Quản lý Vương mắng thầm trong lòng, dẫn cô ra ngoài bồi khách hàng ăn cơm, chuyện không có làm xong, còn tự biến mình thành dáng vẻ này, giống như vừa bị cưỡng bức xong! "Tiểu Triệu, tới đây, kính rượu Smith tiên sinh, bữa tiệc tối nay coi như kết thúc!"

Ra khỏi cửa chính quán rượu, đối tác ngồi xe thương vụ rời đi trước. Quản lý Vương nói: "Tiểu Triệu, nhà cô ở đâu? Tôi đưa cô trở về!"

"Cám ơn quản lý, không cần phiền toái như vậy, tự tôi ngồi xe trở về!" Trong lòng Triệu Thanh Hề mắng tám đời cha mẹ ruột ông quản lí, nếu như không phải tại quản lí Vương, tối nay cô sẽ không gặp Tống Cẩn Thành, sẽ không bị anh ta ăn hết đậu hũ… Sẽ không bởi vì say rượu vô lực mà mặc anh ta muốn làm gì thì làm!

Mắng đủ quản lý Vương, khóe mắt Triệu Thanh Hề liếc qua liếc lại thấy trước cửa dừng chiếc xe Minibus, bắt đầu mắng Tống Cẩn Thành, hạ lưu, vô sỉ, lưu manh!

Sau khi Tống Cẩn Thành tiễn Tổng Kinh Lý về, liền ở đại sảnh coi chừng, thấy Triệu Thanh Hề miệng lẩm bẩm xuất hiện, anh cố ý lấy tờ báo trên bàn che mặt của mình lại! Anh thật muốn xem cô có thể bị người khác lừa gạt đi bán thịt hay không!

Kết quả không có! Anh vui mừng! Vẫn còn có chút ý thức đề phòng!

Quản lí Vương vừa đi, Triệu Thanh Hề đi về phía trạm xe buýt ven đường, lại bị Tống Cẩn Thành gọi lại: "Vợ à, em đi đâu vậy?"

Anh ta thế nhưng mang theo nụ cười chế nhạo, Triệu Thanh Hề vừa tức giận vừa xấu hổ vô cùng, hận không thể giẫm anh vào trong đất.

Tống Cẩn Thành đi nhanh tới: "Thanh Hề, tôi đưa em trở về!"

"Khốn kiếp! Không cần anh làm bộ tốt bụng!" Triệu Thanh Hề vừa nghĩ tới hình ảnh trong phòng vệ sinh đã cảm thấy ghê tởm, phụ nữ nói chung đều có lần đầu như vậy, ngoại trừ chồng mình ra cô rất chán ghét cùng người đàn ông khác thân mật!

"Được! Tôi khốn kiếp!" Tống Cẩn Thành nói xong, nhíu mày, rời đi.

Triệu Thanh Hề kiệt sức mệt mỏi trở lại nhà trọ, đứng ở trước cửa đã nhìn thấy Đường Lệ Na khóc lên khóc xuống, trên đất vứt một đống khăn giấy.

Đường Lệ Na vừa khóc vừa giải thích đầu đuôi câu chuyện, thì ra là cãi nhau với bạn trai. Bạn trai Đường Lệ Na chính là thầy giáo dạy đại học của Triệu Thanh Hề, Thôi Trí Minh.

Thôi Trí Minh tham gia cuộc thi nhà nước tuyển chọn giáo viên đi du học ở nước ngoài, tháng trước thuận lợi thông qua cuộc thi, đã đạt được tư cách đi du học, hôm nay nhà nước phê xuống văn kiện chính thức.

Tuy nói chỉ là đi một năm, Đường Lệ Na lại cảm thấy một năm cũng không thể chờ: "Phụ nữ bên nước ngoài, mỗi người đều cao lớn vạm vỡ, xinh đẹp, ngực to, mông lớn, nếu là anh ấy coi trọng người nước ngoài thì làm thế nào, nếu là anh ấy mang theo gia đình của mình trở lại, mặt mũi của chị đặt chỗ nào? Hoặc là anh ấy đi nước ngoài trở nên giàu có, sau khi trở lại cảm thấy chị không xứng với anh ta, bỏ rơi chị, vậy không phải là chị rơi vào cái kết cục tiền mất tật mang..."

Phụ nữ hễ là gặp gỡ người hoặc chuyện có quan hệ mật thiết với mình liền thích suy nghĩ lung tung, tự mình hù dọa mình, dĩ nhiên những ý nghĩ này cũng không phải là không có căn cứ, nó cũng có một chút lý lẽ.

Có đôi khi, bọn họ sẽ ở một thời điểm nào đó nghiệm chứng được đáp án. Có lúc sẽ không gặp được cho đến lúc chết!

Triệu Thanh Hề vỗ vỗ bả vai chị họ: "Chị và thầy nói chuyện một chút đi, nói cho rõ ràng mọi chuyện."

"Phụ nữ chỉ có vài năm thanh xuân, không chịu được lãng phí đâu!" Trong lòng Đường Lệ Na vẫn đầy sầu bi!

Ngày thứ hai, Triệu Thanh Hề đang đi làm, nhận được điện thoại của Đường Lệ Na thì tưởng là đã xảy ra chuyện gì, cần an ủi chị. Không ngờ cũng là chuyện trong nhà!

Vu Văn Bân chạy đến nhà họ Triệu rồi!

Triệu Thanh Hề lập tức xin nghỉ, chạy trở về.

"Thanh Hề, em đi đâu vậy? Tôi đưa em đi." Tống Cẩn Thành cảm thấy anh và cô đúng là tâm ý tương thông, anh cố ý lái xe tới đây là vì muốn nhìn thấy cô, không ngờ đúng lúc thấy cô ra ngoài.

"Không cần!" Triệu Thanh Hề tức giận, hình ảnh nhục nhã tối qua rõ mồn một trước mắt, mới vừa nói xong, liền nghĩ đến xe luôn làm việc đúng giờ, phải hơn hai tiếng nữa mới có thể đến nhà, mặc dù xe Tống Cẩn Thành là xe nhỏ, nhưng nhiều nhất chỉ tốn bốn mươi, năm mươi phút đồng hồ là có thể về đến nhà. "Anh... Anh không bận rộn chứ?"

Tống Cẩn Thành cười: "Nếu có việc tôi còn đến đây tìm em sao?"

Trên đường về, Tống Cẩn Thành có chút như rơi vào trong sương mù: "Thanh Hề, có phải trong nhà đã xảy ra chuyện gì hay không? Em nói ra, tôi gánh vác giúp em!"

"Đợi lát nữa anh sẽ biết rõ." Triệu Thanh Hề nghiêng đầu ngắm ngoài cửa sổ, kiếp  trước Vu Văn Bân tổn thương trái tim cô, dù anh ta có làm bao nhiêu chuyện để bù đắp, cô cũng không để ý, mãi sẽ không hồi tâm chuyển ý.

Đến cửa nhà, Triệu Thanh Hề dẫn đầu xuống xe, vào nhà kêu: "Ba mẹ, con đã trở về!" Mới vừa kêu xong, Vu Văn Bân xuất hiện: "Vu Văn Bân, anh tới nhà tôi làm cái gì?"

Lúc này Vu Văn Bân cả gan tiến đến Triệu gia, là muốn tiền trảm hậu tấu, trước làm cho cha mẹ cô vui vẻ, lại đi vãn hồi tình cảm với Triệu Thanh Hề.

Tầm mắt Vu Văn Bân dừng ở chiếc xe ngoài cửa, lại là Tống Cẩn Thành: "Thanh Hề, anh tới thăm bác trai và bác gái, hơn nữa anh và bọn họ nói chuyện hợp ý lắm."

"Hợp ý? Người chênh lệch hơn ba mươi tuổi sẽ nói chuyện hợp ý nhau? Vu Văn Bân anh trở về đi, không cần đánh chủ ý lên cha mẹ tôi." Triệu Thanh Hề đi lên phía trước, vào nhà, vừa đúng lúc nhìn thấy trên bàn phòng khách để đầy quà tặng, những thứ quà tặng này có lẽ là cấp trên của cha mẹ anh ta phát, kiếp trước sau khi Triệu Thanh Hề gả qua đó, ngày lễ ngày tết, sẽ nhìn thấy người nhà họ Vu xách theo mấy cái thùng đồ về nhà.

Khi đó, trường học cũng sẽ phát quà, Triệu Thanh Hề liền đưa đồ về nhà mẹ đẻ, vì thế còn bị xem thường không ít, lúc nói chuyện phiếm, nói cô chỉ lo nhà mẹ, không quan tâm nhà chồng...

Triệu Kim Sinh đối với người có tri thức hiểu lễ nghĩa, hào hoa phong nhã như Vu Văn Bân thật thưởng thức, nghĩ thầm con gái của ông nên gả cho người làm công tác văn hoá: "Thanh Hề, nói gì vậy! Tới chính là khách. Văn Bân thằng nhóc này không tệ, ba thích."

"Ba, ba thích không có nghĩa là con thích. Vu Văn Bân, anh đứng đây làm gì, rời đi nhà tôi!" Triệu Thanh Hề nhìn chằm chằm Vu Văn Bân.

"Đuổi khách đi, thật là kỳ cục! Văn Bân đi vào, tiếp tục cùng bác nói chuyện một chút, nói chuyện cơ quan của ba mẹ con!" Triệu Kim Sinh thích nghe những tin tức mới lạ, rất có hứng thú với chuyện cơ mật của cơ quan.

"Bác trai bác gái mạnh khỏe!" Tống Cẩn Thành đứng ở cửa nghe một lát, cũng nghe nói tới chuyện lấy chồng rồi! Vu Văn Bân thằng nhóc này ra vẻ, muốn nịnh bợ cha mẹ vợ tương lai của anh, anh cũng sẽ không để cho Văn Bân có cơ hội này.

"Cậu tới làm gì? Nhà ta không hoan nghênh cậu!" Tôn Ngọc Hương kinh ngạc, tháng trước dặn đi dặn lại không cho phép con gái qua lại cùng cậu ta, hôm nay lại dính vào nhau? Nhất định là Tống Cẩn Thành dây dưa không ngớt, quấn lấy con gái bà!

Tống Cẩn Thành học bộ dáng cung kính của Văn Bân: "Bác gái, con là bạn trai Thanh Hề! Thanh Hề đã sớm chia tay Vu Văn Bân, có câu nói dưa hái xanh không ngọt, Thanh Hề đối với Văn Bân không có ý tứ gì, mọi người cũng không cần cưỡng cầu, không bằng hai bác xem con này, con mới thích hợp  làm chồng Thanh Hề!"

Chuyện này càng ngày càng rắc rối! Triệu Thanh Hề giật nhẹ Tống Cẩn Thành: "Tống Cẩn Thành, tôi và anh chỉ là bạn bè, không được nói bậy! Anh chê danh tiếng tôi chưa đủ tốt sao?"

Tống Cẩn Thành nhìn một chút hai ông bà họ Triệu, liếc Vu Văn Bân, anh muốn nói rõ mọi chuyện, tránh cho người khác đánh chủ ý lên người phụ nữ của anh: "Thanh Hề, chúng ta không cần gạt mọi người, hôn cũng hôn rồi, sờ cũng sờ rồi, nên làm cũng đã làm, còn lo lắng người khác nói nói xấu hay sao!"


Đã sửa bởi Kim Phượng lúc 19.06.2017, 11:08.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 45 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

8 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

12 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

13 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

14 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

17 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

19 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

20 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16



Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 238 điểm để mua Coffee Love
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 387 điểm để mua Mặt trời
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 457 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 230 điểm để mua Couple 5

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.