Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 55 bài ] 

Trầm Quang theo hướng Nam - Ôn Thanh Hoan

 
Có bài mới 04.06.2017, 02:24
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Linh Vũ Hoả Phượng Bang Cầm Thú
Thượng Thần Linh Vũ Hoả Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 02.01.2015, 05:36
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 2379
Được thanks: 8918 lần
Điểm: 14.18
Có bài mới Re: [Hiện đại] Trầm Quang theo hướng Nam - Ôn Thanh Hoan - Điểm: 35
Chương 27:

Hơn nửa tháng sau, Lộ Nam Tâm đứng dưới ánh nắng chói chang, chân đạp bùn đất, sắc mặt trắng xanh nhìn gương mặt nám đen của huấn luyện viên, sống không bằng chết.

Quả Quả giường trên nằm thành hình chữ đại trên giường, thoi thóp: “Bà cô đây muốn nghỉ học…..”

". . . . . ." Lộ Nam Tâm vỗ vỗ cô, nhẹ giọng nói: “Đứng lên thay quần áo rồi ngủ tiếp, đều là bùn đất.”

Quả Quả khổ sở vùi mặt vào trong chăn, lăn lộn ăn vạ: “Mình không muốn. Bây giờ mình không đứng dậy nổi nữa rồi.”

Cái mông uốn éo trái phải, lại nhún nhún qua lại.

Lộ Nam Tâm: ". . . . . ."

Được rồi tùy cô.

Lộ Nam Tâm tiếp tục vỗ vỗ người còn đang không ngừng giãy dụa, một chưởng vỗ xuống, “bốp” tất cả đều là bùn đất, dày đến một tầng.

Trước khi ngủ, Lộ Nam Tâm nhìn sang: “Quả Quả, nếu như cậu cứ để như vậy ngủ, phòng ngủ của bọn mình sẽ bị chìm trong một đống bùn đất.”

Người nào đó vẫn còn đang uốn éo cái mông lập tức dừng lại: ". . . . . ."

Lộ Nam Tâm cười híp mắt nói tiếp: “Đúng vậy, đoán chừng có thể coi như là làm hư hại của công quốc gia, chú giải phóng quân cũng không thể ở.”

". . . . . ."

Đều đã nói đến như vậy còn chưa chịu xuống?

Lộ Nam Tâm liếc nhìn cô gái nào đó trước khi ngủ, mờ mịt.

Đột nhiên, cô nghĩ đến cái gì, không thể tin tưởng khẽ gọi: “…..Quả Quả?”

". . . . . ."

Không có tiếng đáp lại.

. . . . . . Đã ngủ rồi.

Bên phía Cố Trầm Quang tiến triển rất thuận lợi.

Năm đó vấn đề tài chính chủ yếu xảy ra ở bộ phận bên Mỹ, cũng may là anh có quan hệ rộng ở Mỹ, đã cho người điều tra ra được doanh thu tài chính ban đầu cùng hồ sơ ra vào lưu động.

Cố Trầm Quang mới nhìn thấy phần hồ sơ này lập tức hơi nhíu mày. Không thể không nói, bề ngoài, thời gian làm thật hoàn hảo.

Từ sổ sách xem bất luận là nguồn gốc chỗ cần dùng tiền hay là những chỗ khác đều tương đối sạch sẽ. Mượn một công ty làm ngụy trang đưa ra thị trường, dùng giao dịch chuyển toàn bộ số tiền ra ngoài, lấy lại vốn tiếp tục xoay vòng.

Rất bình thường, là thủ đoạn tất cả các công ty dùng nguồn vốn xoay vòng.

Nếu không phải Cố Trầm Quang từng học chuyên môn về pháp luật kinh tế cùng vốn xoay vòng, sợ là sẽ không nhìn ra, nơi này có vấn đề.

Giá nhập vốn cố định vào hàng ngũ vốn lưu động, đồng loạt coi như là đối nghịch đầu tư bên ngoài, vốn thu hồi lại cũng chỉ là một phần trong số đó. Mượn việc giao dịch chi tiêu trên thị trường quang minh chính đại biến thành giao dịch rửa tiền, thật đúng là có thủ đoạn.

Cố Trầm Quang lấy điện thoại di động ra, gọi điện thoại. Điện thoại tiếp thông, anh mở miệng trước: “Cám ơn.”

Người bên kia điện thoại là sư huynh chuyên về luật pháp kinh tế anh quen lúc còn du học ở Mỹ, người bên kia nghe được cười: “Nhìn ra được lỗ hổng rồi à?”

"Ừm."

"Tốt, cũng biết là cậu thông minh. Nhưng mà cậu cũng phải cẩn thận, có thể chỉnh sửa tài liệu thành như vậy, tuyệt đối không phải là nhân vật đơn giản.”

"Đã biết, sư huynh yên tâm."

Cúp điện thoại, Cố Trầm Quang ném lên bàn, vừa mới chuẩn bị chuyên tâm xem xét lại tài liệu, di động lại vang lên.

Anh cho là sư huynh còn có chuyện chưa nói xong, trực tiếp bắt máy, đặt ở bên tai hỏi: “Còn có việc gì à?”

Bên kia lại trầm mặc, hoàn toàn yên tĩnh.

Cố Trầm Quang cau mày, nghĩ đến cái gì, chợt cầm điện thoại lên liếc một cái —— Quả nhiên, giấu số.

Anh chậm rãi nheo mắt lại, trong lòng đã có đáp án. Vẻ mặt trấn định thong dong, cầm điện thoại áp lại bên tai: “Nói chuyện!”

Bên kia tiếp tục trầm mặc, sau vài giây, một giọng nam âm trầm truyền đến: “Cố Trầm Quang?”

Cố Trầm Quang nhanh chóng lấy bút ghi âm ra, thả vào bên cạnh điện thoại di động, không nhanh không chậm trả lời: “Là tôi.”

"A.” Lại là giọng nam vừa hung vừa ác, hoàn toàn không rõ ràng: “Khuyên mày đừng có xem vào việc người khác, nếu không . . . . ."

Hạng người này dường như khi nói chuyện rất thích nói một nửa.

Cố Trầm Quang ngã dựa vào ghế phía sau, dù bận vẫn ung dung, thậm chí mang theo chút vui vẻ nhẹ giọng hỏi: "Nếu không như thế nào?"

Người bên kia không chần chờ: "Tự thân khó bảo toàn." Hắn phun ra từng chữ, vừa nặng nề vừa hung ác.

Cố Trầm Quang cong cong khóe môi: "À.”

Giống như đang nói…… có quan hệ gì tới tôi chứ?

Anh nhẹ nhàng bác bỏ như thế làm cho người nọ lập tức nổi giận: “Mẹ kiếp, mày không xem tao ra gì đúng không?”

Nóng nảy dễ giận, nói chuyện không rõ ràng, thủ đoạn uy hiếp người khác cũng cực kỳ kém.

Trong lòng Cố Trầm Quang nhanh chóng miêu tả tính tình căn bản của người nọ. Sau đó anh lập tức sáng tỏ, hắn cũng không phải là đại nhân vật gì, nhiều lắm chỉ xem như là con cờ, không giải thích được bị kéo tới gọi cú điện thoại này.

Anh không có hăng hái, giọng nói lạnh xuống, vẻ mặt nhàn nhạt: “Mặc kệ? Mặc kệ cho các người nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật hay sao?”

"A.” Người nọ bị chọc tức đến bật cười, trước khi cúp điện thoại còn ném lại một câu: “Có can đảm…… Tốt, tốt, mày đừng có hối hận!"

Một giây kế tiếp, âm thanh “tút tút” vang lên.

Cố Trầm Quang giữ bút ghi âm, chấm dứt đoạn ghi âm. Sau đó mang đoạn ghi âm vừa rồi gởi đến cho một người bạn trong phòng thông tin, thử vận may xem có thể tra ra được cái gì hay không.

Anh biết, thật ra thì đều vô dụng.

Nếu bạn muốn phá hủy một tòa thành, giết chết binh lính canh giữ bên ngoài cổng thành, thì có thể có tác dụng gì chứ?

Chỉ là lớp băng mỏng mà thôi.

Nhìn bầu trời bên ngoài, trời đã tối.

Lê Tích đi tới, gõ xuống bàn Cố Trầm Quang: “Cùng ra ngoài ăn cơm không?”

Cố Trầm Quang suy nghĩ một chút, lắc đầu, ánh mắt cũng không rời khỏi tài liệu trong tay: “Gần đây cậu không nên đi cùng với tôi.”

"A?” Lê Tích bối rối: “Vì sao?"

Cố Trầm Quang dùng bút viết cái gì đó xuống tài liệu trong tay, tiếp theo đậy đắp bút, đóng tài liệu lại, nhìn sang Lê Tích, nói: "Tương đối nguy hiểm."

Anh nói như vậy, trong nháy mắt Lê Tích đã hiểu, chân mày hung hăng nhíu chặt, nói: “Đám người kia thật có hành động? Sao cậu không ra tay vào chỗ quan trọng?

"Ừ, cũng không sai biệt lắm."

Chân mày Lê Tích khẽ nhíu lại.

Cố Trầm Quang sửa sang lại bàn xong, hời hợt nói: “Cho nên nói, gần đây cách xa tôi ra, đừng đến quá gần."

"Cái rắm!" Lê Tích vỗ bàn một cái, trợn mắt nhìn: “Hàng năm luật sư bị ám sát nhiều như vậy. Anh đây không phải người học pháp luật. Cố Trầm Quang, cái này gọi là xem thường người khác có biết hay không? Anh là người không có nghĩ khí như vậy hay sao?”

Nói xong, Lê Tích càng thêm tức giận, lại vỗ bàn lần nữa, vỗ đến chấn động.

Cố Trầm Quang liếc mắt nhìn Lê Tích: “Cậu suy nghĩ nhiều rồi.”

". . . . . . Hả?"

"Tôi tìm người âm thầm bảo vệ. Tôi sợ cậu đi theo, không đủ người, ngược lại gây cản trở.” Nói xong lại liếc nhìn anh ta, nhíu mày: “Nhưng mà xem cậu nghĩa khí như vậy, thì cùng nhau đi ăn đi, đến lúc đó không đủ người sẽ kéo cậu làm lá chắn.”

". . . . . ."

Tốt lắm, Cố Trầm Quang, cậu thật nghĩa khí!

Hai người vì tiện lợi, chỉ lái một chiếc xe ra ngoài, đi đến nhà hàng trước đó thường đến.

Xe mới vừa lăn bánh, Cố Trầm Quang lập tức phát giác không đúng.

Mặt không biến sắc, nhìn thẳng về phía trước, giọng nói nhẹ nhàng: “Có người theo dõi chúng ta.”

Bên cạnh, Lê Tích cũng rất bình tĩnh, đạp chân ga: "Nhìn thấy rồi."

Xa nhanh chóng lao ra ngoài. Chiếc xe màu đen phía sau đuổi theo, tăng ga, nhanh chóng bay ra ngoài.

Tốc độ xe càng lúc càng nhanh, trên đường không có xe, Lê Tích nhấn mạnh chân ga, tốc độ lên tới 120km/h.

Cố Trầm Quang ngồi ở vị trí kế bên tài xế, quay đầu lại nhìn chiếc xe phía sau cắn chặt không tha, nhìn lại một chút vẻ mặt nghiêm túc hiếm khi có được của người bên cạnh, thở dài: “Nói cậu không nghe.”

Lê Tích không quay đầu lại, hết sức chăm chú nhìn đường: “Thôi dẹp đi, tôi không được, cậu khẳng định bản thân có thể bỏ rơi bọn họ không? Kỹ thuật lái xe của cậu cũng không hơn gì tôi.”

Quả nhiên là anh em.

Cố Trầm Quang cười: “Ừ, không bằng cậu.”

Vì vậy, trên đường cái không có một bóng người, đèn đường thưa thớt. Dưới ánh đèn, đột nhiên có một chiếc xe nhanh chóng chạy qua, đánh vỡ một mảnh an bình.

Rồi sau đó, lại một chiếc xe màu đen.

Rồi sau đó, lại thêm một chiếc.

Ba chiếc xe liều mạng tăng tốc, một chiếc đuổi theo một chiếc, cắn chặt không tha. Âm thanh động cơ xe “ầm ầm” vang tận mây xanh.

Trước mặt đường càng ngày càng nghiêng, Lê Tích hé mắt, liếc qua người ngồi bên ghế lái phụ vẫn thủy chung yên lặng.

"Nghĩ gì thế?"

"Hai chuyện." Cố Trầm Quang đang vuốt vuốt ấn đường, thấp giọng đáp. Hoàn toàn xem nhẹ tốc độ xe nhanh đến đáng sợ.

"Chuyện gì?"

Anh cười cười, ánh mắt quét về phía bóng đèn đường ngoài cửa sổ xe: “Muốn gọi điện thoại cho Nam Nam.”

". . . . . ."

Mẹ nó!

Anh em đang liều mạng vì mình! Bản thân lại còn có tâm tư nghĩ đến bà xã nhỏ!

Mở ra lòng hiếu kỳ quá mức tò mò, muốn mượn cái này để giảm bớt cái gì đó, Lê Tích hỏi: “….. Vậy chuyện còn lại là gì?”

Cố Trầm Quang trầm mặc hồi lâu, thu hồi ánh mắt từ ngoài cửa sổ lại, bình tĩnh không sợ hãi nói: “Không nên dẫn cậu ra ngoài ăn cơm.”

Chỉ là anh không ngờ động tác của bọn họ lại nhanh như vậy.

Lê Tích vừa định biểu đạt lòng cảm động, chỉ thấy người vừa rồi còn bình tĩnh thản nhiên, sắc mặt đột nhiên thay đổi, hung hăng nhíu chặt mày: "Cẩn thận trước mặt!"

Ầm!



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 04.06.2017, 13:45
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Linh Vũ Hoả Phượng Bang Cầm Thú
Thượng Thần Linh Vũ Hoả Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 02.01.2015, 05:36
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 2379
Được thanks: 8918 lần
Điểm: 14.18
Có bài mới Re: [Hiện đại] Trầm Quang theo hướng Nam - Ôn Thanh Hoan - Điểm: 34
Chương 28:

Lúc tỉnh lại đã ở tại bệnh viện.

Cố Trầm Quang chậm rãi mở mắt, tinh thần khôi phục, nhìn căn phòng màu trắng trước mặt, sửng sốt mấy giây, mới nhớ lại tai nạn xe cộ tối qua.

Bên giường có y tá đang điều chỉnh lượng nước biển, nhìn thấy anh mở mắt, buông lỏng ống giọt trong tay, vui vẻ nói: “Cố tiên sinh, anh tỉnh rồi?”

". . . . . . Ừ.” Cố Trầm Quang thử ngồi dậy, nhưng mà hoàn toàn không dùng sức được, trên người rất đau.

Y tá thấy thế, lập tức ngăn cản: "Cố tiên sinh, cơ thể anh bây giờ vẫn còn chưa hồi phục, không thể rời giường. Cần phải nghỉ ngơi mấy ngày.”

Cố Trầm Quang khẽ gật đầu, mở miệng, miệng lưỡi đều khô khốc, lúc nói chuyện cổ họng đau giống như là vết thương bị kéo ra: “……. Người bạn đi cùng tôi như thế nào rồi?”

"Vị tiên sinh được đưa đến bệnh viện cùng anh sao?”

Cố Trầm Quang chậm rãi chớp mắt, bày tỏ ý đúng vậy.

Y tá cười cười: "Yên tâm đi, thương thế của anh ta không nặng bằng anh, chỉ bị thương ngoài da.”

Vậy thì tốt.

Anh yên tâm rồi. Tiếp theo anh đảo mắt tìm đồng hồ điện tử trong phòng, liếc nhìn, đã là hơn 4 giờ chiều ngày hôm sau. 9 ngày nữa đợt tập huấn quân sự của Nam Nam mới kết thúc, cũng không biết bản thân anh có thể hồi phục hay chưa.

Cũng không thể để cho cô nhìn thấy bộ dáng này của anh.

Khắp người đều đau. Cố Trầm Quang ngược lại yên tâm, ít nhất cho thấy không có tổn thương đến gân cốt, sẽ không có vết thương gì quá lớn.

Y tá điều chỉnh ống nước biển xong, liếc nhìn người trên giường đã ngủ, yên lặng tắt đèn, đi ra ngoài, nhẹ nhàng đóng cửa lại.

Chiều ngày hôm sau, Lê Tích tới thăm người chung phòng bệnh.

Thương thế của anh ngược lại không nặng, trên mặt có vết trầy nhẹ, bây giờ đã có thể chạy nhảy, có thể ăn thịt. Chuyện này rất bình thường, phía trước gặp phải chướng ngại sẽ đánh tay lái về bên phải, đây là bản năng tự vệ của mỗi tài xế.

Lê Tích vẫn còn đang mặc quần áo bệnh nhân, nhìn Cố Trầm Quang đã có thể ngồi dựa nửa người trên giường. Anh ta ngồi xuống cái ghế nhỏ dành cho người thăm bệnh ngồi xuống bên cạnh mép giường.

"Bác sĩ nói cậu khi nào có thể xuống giường?"

Hôm nay tình trạng của Cố Trầm Quang tốt hơn nhiều so với ngày hôm qua, đã có thể nói chuyện: “Bác sĩ nói ít nhất là nửa tháng.”

Lê Tích nhíu mày: “…. Lâu như vậy?” Anh ta dừng lại một chút, ánh mắt hơi chút phiền não nhìn về phía Cố Trầm Quang, nghiêm túc nói: "Thật xin lỗi."

Cố Trầm Quang sững người ra: "Thật xin lỗi cái gì?"

Một giây kế tiếp, anh lập tức hiểu. Lê Tích đây là cảm thấy bởi vì anh ta đánh tay lái về bên phải cho nên thương thế của anh mới nặng như vậy?

Cố Trầm Quang buồn cười, lắc đầu, thản nhiên nhìn về phía Lê Tích: “Chuyện này không liên quan đến cậu, đổi lại là tôi, tôi cũng có thể sẽ làm như vậy.”

Cũng không phải cảm thấy mạng mình quan trọng hơn so với bạn tốt, nhưng mà lúc gặp phải nguy hiểm sẽ tự bảo vệ bản thân trước, đây là bản năng của mỗi người. Trong nháy mắt đó, nếu thật muốn nói cái gì có thể chiến thắng bản năng, đối với anh mà nói, sợ rằng chỉ có Lộ Nam Tâm.

Lê Tích yên lặng, không nói gì. Nào phải sợ biết Cố Trầm Quang tuyệt đối không trách anh, cũng biết lúc đó chỉ là lựa chọn bình thường. Nhưng mà lòng người chính là như vậy, dù có làm gì cũng không cách nào thay đổi, trong lòng áy náy lại không giảm nửa phần.

Đáy lòng Lê Tích thở phào một cái, thu lại tâm trạng, nghiêm nghị nói: “Đám người kia đã bị bắt, còn đang bị giam giữ.”

Trước đó Cố Trầm Quang đi tìm Phương Tuấn Thừa điều một vài người tới bảo vệ mình. Khuya ngày hôm trước, xe của anh vừa mới chạy ra ngoài, đám vệ sĩ ở ngoài cửa lập tức phát giác không đúng, theo sát đám người kia.

Trước mặt xe Cố Trầm Quang vừa mới bị đụng, đám vệ sĩ chen vào giữa khoảng cách của đám người kia, lao xuống xe bắt lấy tất cả lên xe, bây giờ đang giam giữ ở đồn cảnh sát.

Vẻ mặt Cố Trầm Quang cũng nghiêm chỉnh lại, trầm giọng hỏi: “Cậu đến xem rồi?”

"Vẫn chưa, tôi cũng mới vừa được cho phép xuống giường.” Lê Tích buông tay.

"Ừ.” Cố Trầm Quang suy nghĩ mấy giây, chậm rãi nheo mắt lại, không nhanh không chậm nói: “Vậy trước tiên cứ gạt sang một bên. Có dụng ý xấu theo dõi khiến cho xảy ra sự cố giao thông nghiêm trọng, giam giữ một tháng cũng không xem là lâu. Bọn họ là nhắm vào tôi, chờ đến lúc đó tôi tự mình đi nhìn xem.”

Lê Tích cũng muốn như vậy, lập tức đồng ý: “Được.”

Trầm mặc chốc lát, Cố Trầm Quang như nhớ tới cái gì, nghiêng đầu hỏi người đang ngồi bên mép giường: “Chừng nào thì cậu có thể xuất viện?”

"Ngày mai."

Cố Trầm Quang gật đầu: “Ừ, vậy đến lúc đó giúp tôi một chuyện.”

Lê Tích không hiểu: “Gấp cái gì?” Anh ta nhớ vụ án cũng sắp xếp xong rồi mà?”

"Nam Nam còn 8 ngày nữa sẽ kết thúc đợt tập huấn quân sự, đến lúc đó nhất định cô ấy sẽ tới tìm tôi. Cậu giúp tôi đi đón cô ấy. Đừng nói cho cô ấy biết nguyên nhân cụ thể, chỉ cần nói không cẩn thận nên bị tai nạn, không đáng ngại.”

". . . . . . Tại sao?” Vì người ta bận tâm trước sau, ngay cả mạng cũng thiếu chút là mất, thế nhưng không tranh công?

Cố Trầm Quang cười khổ: “Cô ấy rất nhát gan, lại thích đoán mò. Nếu để cô ấy biết chắc chắn sẽ không chịu được, đừng nói.”

"Chậc.” Lê Tích nhíu mày: “Được!"

8 ngày sau, Cố Trầm Quang đã có thể xuống giường đi bộ, nhưng mà bác sĩ lại ngàn vạn lần căn dặn, không được để mệt nhọc quá độ.

Anh dựa vào giường xem tài liệu, trong lòng khó có được không yên tĩnh. Gấp tài liệu lại đặt trên đầu giường, nhắm hai mắt lại, bắt đầu suy nghĩ lát nữa nên dụ dỗ bảo bối nhỏ kia như thế nào.

Lê Tích đã đi đón Lộ Nam Tâm tới đây, đoán chừng không đến nửa tiếng sẽ đến. Anh cố ý dặn dò Lê Tích, nói tình huống của anh cho cô nghe, chỉ nói là bị nhẹ thôi. Nhưng mà chỉ sợ cô gái nhỏ kia đoạn đường này không có anh đi cùng, tự bản thân đoán mò sẽ dọa hỏng mình.

Cố Trầm Quang khẽ cười ra tiếng: Vốn đã nhát gan lại còn thích suy nghĩ lung tung.

Nhưng cô gái nhỏ của anh thời điểm gặp khó khăn lại luôn rất dũng cảm, rất kiên cường.

Quả nhiên, không tới nửa tiếng, ngoài cửa đã truyền đến tiếng bước chân đứt quãng.

Cố Trầm Quang nhắm mắt lại lắng nghe tiếng bước chân quen thuộc càng ngày càng gần, không nhịn được khóe miệng nhẹ nhàng cong lên. Sau đó anh mở mắt ra, nhìn về phía cửa.

Một giây kế tiếp, cửa chợt bị đẩy ra.

Cố Trầm Quang nhìn thấy bóng dáng nhỏ xông vào cửa, bật cười, trong lòng nhẹ nhõm rất nhiều. Không khỏi chậm rãi giang hai cánh tay, chờ người nào đó đến lấp đầy.

Lê Tích sau lưng rất có mắt nhìn, đưa người đến trước cửa lập tức đóng cửa lại lánh người đi.

Lộ Nam Tâm đi tới, nhìn gò má tuấn tú cùng nụ cười dịu dàng của người đàn ông trên giường, tảng đá lớn treo trong lòng dọc theo đường đi rốt cuộc rơi xuống. Cô hít hít lỗ mũi, liếc nhìn vòng tay đang giang ra của anh, đâm đầu nhào tới.

Cô ôm lấy anh, ngửi mùi hơi thở quen thuộc trên người anh, cuối cùng cũng an tâm.

Lộ Nam Tâm buồn bực ở trong lòng Cố Trầm Quang, mặc cho anh nhẹ nhàng vuốt ve từng cái sau lưng, không nói cũng không khóc. Hồi lâu, rốt cuộc không nhịn được, khẽ lên tiếng: “Cố Trầm Quang…..”

Sự lệ thuộc, nỗi sợ hãi, không chút nào che giấu.

Cố Trầm Quang khẽ thở dài, cánh tay dùng lực, kéo người trong lòng ra.

Quan sát tỉ mỉ cô gái nhỏ của anh. Da bị nắng đen một chút, nhưng cũng không phải rất rõ ràng, đoán chừng là sau đó đã có kinh nghiệm, nhớ thoa kem chống nắng. Người cô gầy không ít, khuôn mặt cô vốn nhỏ, anh mới nuôi ra một chút thịt, giờ đã gầy không còn.

Mắt vừa đỏ vừa sưng, đoán chừng là trên đường tới đây đã len lén khóc một hồi. Vội vàng muốn gặp anh, cũng chưa có rửa mặt đã chạy vào rồi.

Cố Trầm Quang cười, vuốt lại mái tóc rối loạn do chạy nhanh của cô, dịu dàng nói với cô: “Anh ở đây.”

Sau đó anh lại nhíu mày, nắm lấy khuôn mặt nhỏ còn bằng quả trứng của cô nhìn: “Như thế nào lại gầy nhiều đến vậy?”

Lộ Nam Tâm hít hít mũi: "Huấn luyện mệt mỏi, cơm còn không ăn ngon."

Cố Trầm Quang đau lòng: “Ăn không ngon thì không ăn cơm luôn? Hử? Những đồ anh mang đến cho em đâu? Vì sao lại không chịu ăn?”

Lộ Nam Tâm sửng sốt, hơi uất ức, nắm lấy cổ áo của Cố Trầm Quang, nhỏ giọng oán trách: “Ngày thứ hai kiểm tra lập tức bị phát hiện, đồ cũng bị tịch thu….. còn bị phạt hít đất 5 lần.”

Cố Trầm Quang: ". . . . . ."

Kéo người của cô qua xem một chút, tay chân nhỏ gầy, anh nhíu mày, cảm thấy huấn luyện quân sự thật quá tàn nhẫn: “….. Bảo bối có thể hít đất?”

Lộ Nam Tâm gật đầu, mang theo vẻ mặt kiêu ngạo: “Lúc mới bắt đầu không thể, bây giờ có thể làm mười mấy cái rồi.” Cô nói xong mới phản ứng được điểm không đúng. Đề tài rõ ràng bị anh lái đi chỗ khác, rõ ràng là thương thế của anh mới là quan trọng.

Lộ Nam Tâm nhìn vào ánh mắt của Cố Trầm Quang, tràn đầy đau lòng: “….. Thương thế của anh thế nào rồi? Có còn đau hay không?”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 05.06.2017, 02:12
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Linh Vũ Hoả Phượng Bang Cầm Thú
Thượng Thần Linh Vũ Hoả Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 02.01.2015, 05:36
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 2379
Được thanks: 8918 lần
Điểm: 14.18
Có bài mới Re: [Hiện đại] Trầm Quang theo hướng Nam - Ôn Thanh Hoan - Điểm: 47
Chương 29:

Cố Trầm Quang cười cười, từng ngón tay vuốt ve gương mặt Lộ Nam Tâm, đáy mắt tràn ngập tình yêu, lưu luyến nồng nặc. Khẽ mở miệng cười nói: “Vết thương nhỏ, không đau.”

Lộ Nam Tâm không tin, nhíu mày nhìn anh: “Nhưng chú Lê nói anh phải nằm trên giường 10 ngày!"

Anh ôm cô, mặt dán vào mặt cô, thấp giọng nói: “Cho nên mới không đau nha.”

Lộ Nam Tâm: ". . . . . ." Anh là đang xem cô như cô bé 10 tuổi năm đó sao?

Cố Trầm Quang cũng phát hiện lời này không trấn an được cô, đầu chôn ở cổ cô, buồn cười mấy tiếng. Ngừng cười, đúng lúc vòng vo chuyển đề tài, tỉ mỉ hỏi thăm về cuộc sống trong một tháng này của cô.

Đây là loại chuyện cha mẹ bên cạnh cần làm, tự nhiên bụng làm dạ chịu rơi vào trên người anh. Nhưng Cố Trầm Quang lại cảm thấy rất tốt……. Người anh thích nhất, thân tình cùng tình yêu, tất cả đều là một mình anh đảm nhận, có cái gì không tốt?

À. . . . . . Có lẽ sau này, bọn họ còn có đứa bé của hai người? Đến lúc đó, có người giúp anh thương cô, có lẽ cô sẽ càng vui vẻ.

Suy nghĩ chạy đi quá xa, Cố Trầm Quang tự giễu cười cười. Tương lai không biết xa xôi cỡ nào, mà anh lại tràn đầy mong đợi. Rũ mắt nhìn người trong ngực, tiếp tục thấp giọng hỏi thăm:

"Cùng các bạn học ở cùng một chỗ như thế nào?”

Lộ Nam Tâm vùi ở trong ngực anh, gật đầu: “Vô cùng tốt! Lớp bọn em có một người tên là Quả Quả, đặc biệt chơi chung rất tốt."

Như vậy cũng tốt.

Cố Trầm Quang nghĩ, có bạn mới, sẽ không cần nhớ đến Chu Tần nữa.

Ngay sau đó, Lộ Nam Tâm lập tức nói tiếp: “À đúng rồi, Chu Tần cũng cùng học chung một trường với em. Lúc tập huấn quân sự, bạn ấy còn tới tìm em chơi.”

Cố Trầm Quang: ". . . . . ."

Quả thật là bị chọc đến tức cười.

Liếc nhìn người trong ngực, phát hiện ánh mắt cô gái nhỏ nào đó lóe sáng, vẻ mặt ranh mãnh xấu xa, trong đôi mắt to là nét vui vẻ có che giấu cũng không được. Cố Trầm Quang lập tức biết bản thân bị cô gái nhỏ gày bẫy, căn bản chính là cố ý nói như vậy để kích thích anh.

Anh làm bộ nghiêm mặt, liếc nhìn cô: “Cái đồ không tim không phổi.”

Lộ Nam Tâm nghe vậy, không phục, nhíu mày: “Em nói thật. . . . . . !"

Lời nói còn chưa thoát ra khỏi miệng, lập tức bị người đàn ông nào đó mạnh mẽ chặn ngược trở về, hơi thở nồng đậm đánh tới.

Cố Trầm Quang ngậm lấy đôi môi của cô, trằn trọc mút lấy. Vốn là gần một tháng không gặp cô, giờ phút này cô đang nằm trong ngực anh, giương miệng nhỏ lên cố ý chọc giận anh, làm cho anh ghen, còn muốn chạy trốn?

Tự làm tự chịu, cái từ này, trước kia rất sớm anh đã dạy cô.

Thật lâu không gặp, nỗi nhớ nhung khó có thể ngăn cản. Cố Trầm Quang ép cả người cô vào trong ngực, hôn thật sâu. Xa cách thân cận, hai người cũng càng ngày càng động tình.

Một tay anh vuốt ve phần thịt non ở vùng eo của cô, bàn tay không tự chủ được đi lên trên, một tấc một tấc vuốt ve. Không giống như nhiều lần trước kia di chuyển về phía sau lưng, ngược lại, bàn tay kiên định mà chậm rãi, dời về phía trước ngực cô….. Ngón cái men theo lằn ranh áo ngực nhè nhàng vuốt ve từ trái sang phải, theo vòng cung phập phồng lên xuống. Tiếp theo, không kìm hãm được, chạm vào gò bồng cao vút mềm mại, hung hăng nắm chặt.

Lộ Nam Tâm bị anh hôn đến cả khuôn mặt đều ửng đỏ, đôi mắt khép hờ, đột nhiên cô chợt mở mắt: "Ưm. . . . . ."

Chống lại ánh mắt đen như mực của anh.

Hai người lẳng lặng nhìn thẳng vào mắt, răng môi không rời, hô hấp càng ngày càng nặng, ai cũng không chịu rút lui trước. Sóng nước trong mắt chập chờn, chứa đựng tình cảm mãnh liệt, gió bão điên cuồng.

Tay của anh vẫn như cũ dừng lại trước ngực cô, cầm lấy một bên mềm mại, yêu thích không buông tay mà xoa bóp.

Môi Lộ Nam Tâm bị Cố Trầm Quang ngậm lấy, đại não cảm giác rõ ràng sức lực ở ngực…. Cảm thấy giống như một cây đuốc bị đốt cháy, thiêu rụi cả người của cô, từ đầu đến chân.

Không biết làm sao, Lộ Nam Tâm nhìn vào con ngươi càng sâu của Cố Trầm Quang, đột nhiên nhắm mắt lại.

Tình triều mãnh liệt, không thể kiềm chế.

Cố Trầm Quang hôn càng ngày càng sâu, hút lấy không khí trong miệng cô. Một tay mò đến sau lưng cô, lục lọi mở móc khóa áo ngực ra. Sau mấy giây nghiên cứu, rốt cục cũng mở được.

Lộ Nam Tâm đang mơ mơ màng màng lập tức cảm giác được trước ngực buông lỏng. Tiếp theo, bàn tay nóng bỏng không hề cách trở mà dính sát vào, bao bọc toàn bộ gò bồng mềm mại của cô trong lòng bàn tay, tùy ý vuốt ve. Thậm chí anh còn có ý xấu, dùng ngón trỏ khẽ kẹp lấy đầu nhũ phấn hồng nhô ra trước ngực cô, lôi kéo, lại nhẹ nhàng đảo quanh…….

Qua hồi lâu, Cố Trầm Quang dừng tay lại.

Anh kiềm chế tình dục đang dâng trào trong người, cố gắng rút tay ra khỏi quần áo của cô, “Phù” rốt cục cũng rút ra….. Anh không biết là đã dùng bao nhiêu tự chủ mới cố nén không cởi quần áo của cô ra. Anh vòng ôm chặt lấy cô gái nhỏ còn chưa tỉnh hồn vào ngực, âm thầm bình ổn lại hô hấp đã sớm rối loạn của bản thân.

Lộ Nam Tâm nhắm chặt mắt, nằm trong ngực anh giả chết….. Phía dưới, một vật gì đó vô cùng nóng bỏng đang giương cao ở chân của cô.

Cô không cần nghĩ cũng biết là cái gì.

Cố Trầm Quang thầm cười nhạo bản thân, đối với cô, anh thật là một nửa phần tự chủ cũng không có. Ngay cả khiêu khích cũng không cần, đã bị đánh tơi bời. Anh đặt người trong ngực xuống trên giường, thở sâu một hơi, xuống giường, không nhìn cô nữa, khàn giọng nói: “…… Xin lỗi, anh vào phòng vệ sinh một lát.”

Lộ Nam Tâm không có can đảm quay đầu lại, sợ nhìn đến…. cái kia. Lung tung gật đầu, giùng giằng vùi đầu vào trong chăn.

Cố Trầm Quang nhìn con rùa đen rút đầu trên giường, khẽ cười, mặt mày vui vẻ, tâm tình cực kỳ tốt.

Sau đó anh xoay người vào phòng vệ sinh, thật lâu mới ra ngoài.

Lúc anh đi ra ngoài, Lộ Nam Tâm đã chạy đến cái ghế sofa nhỏ bên giường đợi, nói gì cũng không chịu ngồi trong ngực anh nữa.

Cũng không phải thật sợ anh làm gì cô, chủ yếu là…. Trên người anh bây giờ còn có vết thương, vận động quá độ, không tốt cho lắm?

Có suy nghĩ này, Lộ Nam Tâm cả đêm đều đặc biệt nghiêm túc, đặc biệt thanh tâm quả dục. Bình thường không có việc gì cũng vùi trong ngực anh, bây giờ cả đêm đều ngồi cách anh 3m, mặt mày bình tĩnh. Cố Trầm Quang muốn ôm cô cùng nằm, nhưng mà trên người có vết thương, hành động bất tiện.

Liếc mắt nhìn người đang ngồi trên sofa nhỏ bình thản tự nhiên, trong lòng Cố Trầm Quang vừa bực mình vừa buồn cười. Chỉ vì chuyện lúc chiều có chút hù dọa cô, tạm thời cho cô thêm thời gian từ từ đến.

Nhưng mà từ từ đến lúc buồn ngủ luôn.

Kể từ sau tai nạn giao thông, thời gian làm việc và nghỉ ngơi của Cố Trầm Quang tuân theo quy luật rất nhiều, trước 10:30 tối là sẽ tắt đèn đi ngủ.

Anh nằm phòng bệnh cao cấp, tự nhiên có giường nằm cho người chăm sóc. Nhưng mà anh nguyện ý trực tiếp không để ý đến cái giường phụ kia, vỗ vỗ phần vị trí trống bên người, ý bảo Lộ Nam Tâm lên cùng anh cùng nhau ngủ chung.

Lộ Nam Tâm nhíu mày suy nghĩ hai giây, sau đó không đồng ý. Chủ yếu là sợ bản thân buổi tối ngủ không thành thật, đè lên vết thương của anh.

Cố Trầm Quang lại không quan tâm. Huống chi người bệnh thường hay ngang ngược. Anh liếc nhìn cô, phát hiện cô giả bộ không nhìn thấy, vén chăn lên muốn lăn một vòng đến chiếc giường phụ……. Anh nhàn nhạt mở miệng: “Em không lên, là muốn anh đi xuống ôm em lên có phải không?

Lộ Nam Tâm: “….. Trên người anh còn có vết thương.”

"Cho nên, tự em ngoan ngoãn lên đây, đừng để anh phải đi xuống ôm em, sẽ làm cho miệng vết thương rách ra.” Lời nói đúng tình hợp lý.

Lộ Nam Tâm: “……” Sợ vết thương rách ra, anh đàng hoàng nằm xuống đi.

Lộ Nam Tâm thở dài. Rốt cuộc sợ anh nói được làm được, thật sự xuống giường ôm cô lên. Bản thân tự cuốn chăn lại, chậm chạp đi qua. Leo lên giường, sau đó nhắm mắt lăn một vòng trên giường….. Không nhìn anh!

Không nhìn anh thì anh cũng đã cực kỳ hài lòng.

Cố Trầm Quang đưa tay tắt đèn, hơi nghiêng người, ôm lấy cả người lẫn chăn vào trong ngực, thở dài một tiếng.

Lộ Nam Tâm cứng đờ. Rốt cuộc không bỏ được không thể không để ý đến anh. Ở trong chăn yên lặng chuyển người, vươn tay ra, ôm ngược lại anh.

Ngoài cửa sổ, ánh trăng rơi đầy đất, phong cảnh hài hòa.

Trong bóng đêm, người đàn ông đẹp trai khẽ cong khóe môi, ôm lấy cô gái nhỏ xinh đẹp mềm nhũn trong ngực, ánh trắng càng tỏa ra dịu dàng.

"Ngủ ngon, không cần sợ đè trúng anh, mệt mỏi lâu như vậy, cần phải ngủ một giấc thật ngon vào.”

Sau đó là giọng nói dịu dàng mềm nhũn của cô gái nhỏ, mang theo âm điệu như nước chảy qua cầu vùng sông nước Giang Nam, mơ màng “Ưm……” một tiếng.

Cây liễu đầu cành, bóng đêm hạnh phúc.

Sáng ngày hôm sau, Lộ Nam Tâm là bị giọng nói của Lê Tích đánh thức.

Huấn luyện quân sự không được ngủ đủ, dẫn đến việc bây giờ Lộ Nam Tâm còn chưa ngủ đủ. Nhưng mà trong phòng có người ngoài nên không thể ngủ tiếp, mạnh mẽ bức bản thân tỉnh dậy, dụi dụi mắt một hồi. Cô liếc mắt nhìn đồng hồ, đã 11 giờ rồi.

Cố Trầm Quang nhìn thấy vẻ mặt còn buồn ngủ của cô, lập tức dém chăn lại cho cô, cúi người nhẹ giọng nói bên tai cô: “Bảo bối an tâm ngủ đi, bọn anh ra ngoài nói chuyện.”

Lộ Nam Tâm quả thật là rất buồn ngủ, hơn một tháng mệt mỏi ập đến, lật người lại: “…. Ừm.”

Vì vậy Cố Trầm Quang lập tức kéo thân thể còn chưa bình phục hẳn, chậm rãi theo Lê Tích đi đến phòng cách vách nói chuyện.

Trước khi đóng cửa Lê Tích vẫn không quên liếc nhìn người còn đang ngủ đến long trời lở đất trên giường, lại quay đầu nhìn một chút người đàng chậm rãi ngồi xuống ghế sofa. Anh đi tới mấy bước, nghiêng mắt ngồi xuống đối diện anh, chậc chậc cảm thán: “Đúng thật là cưng chiều bà xã.”

Cố Trầm Quang không để ý đến anh ta, cúi đầu chuyên tâm nghiên cứu tài liệu buổi sáng mới vừa mang tới.

Lê Tích nghiêng người tựa vào trên ghế sofa, động tác thờ ơ, ánh mắt lại chậm rãi híp lại, vẻ mặt nghiêm túc, gằn từng chữ: “Tra được rồi.”

Vẻ mặt Cố Trầm Quang không động: “Ừ.”

Lê Tích khẽ cười: “Cậu đã sớm đoán được có đúng hay không?”

Cố Trầm Quang trầm mặc, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm vào tài liệu trước mắt, lại không nhúc nhích, giống như nhập thần. Hồi lâu, rốt cục ngẩng đầu lên, ném tài liệu trong tay lên khay trà, cũng nghiêng người dựa về phía sau: ". . . . . . Không sai."

Chỉ là anh không ngờ tới, người kia thật sự sẽ muốn mạng anh.

20 mấy năm giao tình quan hệ, thực tế, lòng người trước mặt lại không chịu nổi một kích.

"Vậy cậu định làm như thế nào? Bằng chứng chính xác trong tay chúng ta quá ít, đừng nói là vụ án của Lộ Thịnh Minh, coi như lần tai nạn xe của cậu lần này, ông ta cũng làm tương đối sạch sẽ, nửa điểm cũng không tìm ra sơ hở.” Nếu như không phải trong lòng bọn họ có hoài nghi, sợ là căn bản không tra được tới trên đầu người kia.

Có rất nhiều người quên cả sống chết nguyện ý đền tội.

Cố Trầm Quang khép hờ đôi mắt, lẳng lặng nhìn chằm chằm hoa văn khúc xạ trên cửa sổ, không nói lời nào. Lê Tích biết, anh là đang suy nghĩ.

Quả nhiên, hồi lâu, ánh mắt của anh vẫn không thay đổi, chỉ nhàn nhạt mở miệng: “Đám người bắt được vẫn còn đang bị giam sao?”

Lê Tích sửng sốt, ngay sau đó lập tức gật đầu: “Vẫn đang bị giam, thời gian còn chưa tới.”

"Tốt.” Cố Trầm Quang chậm rãi gật đầu, rốt cục thu hồi ánh mắt, nhìn về phía người bạn tốt ngồi đối diện: “Cậu thay tôi sắp xếp. Sau buổi chiều, tôi đi gặp ông ta một chút.”

"Nhưng mà vết thương của cậu. . . . . ."

Cố Trầm Quang đứng lên: “Không sao, vẫn chịu đựng được."

Anh xoay người chuẩn bị rời đi, tay đặt trên tay nắm cửa, nghiêng mắt yên lặng mấy giây, thấp giọng nói: “Còn có, chuyện này trước tiên đừng để Nam Nam và Chu Tần biết.”

Lê Tích nghe vậy, cũng không nhịn được thở dài: ". . . . . . Được."

"Còn có.” Cố Trầm Quang dừng một chút, giơ tay mở cửa, sau đó bỏ lại một câu: “Giúp tôi tìm một chút, năm đó lúc Nam Nam vừa tới Bắc Kinh là người nào làm thủ tục nhập học cho cô ấy.”

Trở về phòng, Lộ Nam Tâm còn đang say ngủ, ôm chăn trắng noãn, không biết việc đời.

Cố Trầm Quang tiến tới nhìn, con ngươi cô không ngừng chuyển. Anh biết, cô đây là đang nằm mơ rồi.

Giương mắt nhìn ngoài cửa sổ một chút, mặt trời đã treo chính giữa, trong lòng anh mềm nhũn, thầm cười nhạo cô: Nằm mơ ban ngày.

Nhưng. . . . . . Anh nằm xuống, dán sát lại gần cô, đưa tay kéo lấy người ngủ say ôm vào torng ngực mình, nhắm mắt lại, lẳng lặng suy nghĩ.

Mơ ban ngày, tất cả đều là giấc mơ đẹp.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 55 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Bepipi, Cô nàng Ma kết và 431 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 35, 36, 37

2 • [Xuyên không] Khi vật hi sinh trở thành nữ chính - Tư Mã Duệ Nhi

1 ... 28, 29, 30

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 148, 149, 150

4 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

5 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

6 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

7 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

8 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C888

1 ... 128, 129, 130

9 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 181, 182, 183

10 • [Cổ đại] Nô gia không hoàn lương - Cật Thanh Mai Tương Nha

1 ... 20, 21, 22

11 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

12 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ nhà nghèo Bán phở heo

1 ... 9, 10, 11

13 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C65]

1 ... 23, 24, 25

14 • [Xuyên không] Trôi nổi trong lãnh cung Khuynh quốc khí hậu - Hoa Vô Tâm

1 ... 75, 76, 77

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

16 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

17 • [Hiện đại] Người cha nhặt được - Cát Tường Dạ

1 ... 26, 27, 28

18 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 27, 28, 29

19 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

20 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42


Thành viên nổi bật 
Eun
Eun
Aka
Aka
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
An Tĩnh Lạc
An Tĩnh Lạc
Puck
Puck
susublue
susublue

Tuyền Uri: Thông báo: Các chị (bạn) đang edit/ sáng tác tại box Tiểu thuyết chưa HOÀN vui lòng cập nhật mục lục truyện. Xin trân trọng cảm ơn :thanks:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 429 điểm để mua Mề đay đá Citrine 5
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 2431 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 398 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1051 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 1000 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 946 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 900 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 856 điểm để mua Hamster lêu lêu
ĐàoHoaChiPhong: Ok fine, tôi đang kiểm tra lại truyện =]]]]
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tử Liên Hoa 1612
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 814 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 468 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 774 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 806 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 2314 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 378 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 2202 điểm để mua Đá Peridot
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> xuanthoathoaxuan
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 2096 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 444 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 359 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 736 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 766 điểm để mua Hộp quà Hamster
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là ai trong truyện Đam mỹ ?
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 700 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 665 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 quả cam
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1995 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Eun vừa đặt giá 1899 điểm để mua Đá Peridot

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.