Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 585 bài ] 

Hôn nhân bất ngờ: Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

 
Có bài mới 29.05.2017, 08:37
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 17.12.2014, 12:36
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 1736
Được thanks: 9334 lần
Điểm: 17.59
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ: Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi - 58.4R - Điểm: 43
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 58.4: Người của anh đều là của em!
Editor: Táo đỏ phố núi

Dạ tiệc của SH quốc tế được tổ chức ở khách sạn Kỳ Hạ.

Theo như lời của Đàm Duật, thì hàng năm mẹ của anh sẽ tổ chức một buổi dạ tiệc như vậy, nhưng trên cơ bản không phải là để phục vụ cho việc kinh doanh, mà chỉ là để cho công nhân viên được giải trí, phát triển bầu không khí mà thôi.

Nhưng mà chỉ một cái thiệp nhỏ bé của buổi tiệc này, đã khiến cho già trẻ lớn bé bất kể nam hay nữ tranh nhau tới mức sứt đầu mẻ trán. Bởi vì có người thì muốn tới đây để mở mang thêm kiến thức, có người thì lại muốn nhân cơ hội này để mở rộng mối quan hệ, có người thì muốn lợi dụng cô hội này để kiếm được chàng rể rùa vàng, thậm chí có người còn lợi dụng cơ hội này để móc nối quan hệ với nhà họ Đàm.

Tóm lại, những người tới tham gia yến hội này, có thể nói là đều muốn đạt được mục đích riêng.

Ngày hôm nay, lần đầu tiên Kiều Trác Phàm tham gia buổi dạ tiệc này với mục đích mở rộng kiến thức, quả thật đúng là như thế.

Nhưng mà ngây ngốc tại nhà họ Kiều đã quen, loại tình cảnh thấy nhưng không thể trách.

Tiếu Bảo Bối ở bên cạnh anh dường như có chút khẩn trương, bàn tay nhỏ bé nắm lấy tay áo của anh, không chịu thả lỏng chút nào.

Giống như là chỉ cần cô thả lỏng ra một chút, thì anh sẽ ném cô lại ở chỗ này vậy.

“Căng thẳng sao?” Anh nghiêng người hỏi. Bộ dạng giống như được điêu khắc ra kia, khiến cho không ít phụ nữ đi qua phải hâm mộ. , d,0dylq.d

“Sao anh lại biết?” Tiếu Bảo Bối nhỏ giọng hỏi lại. Gia đình nhà cô cũng đã tổ chức không ít yến hội. Nhưng mà cũng chưa từng có yến hội nào giống như yến hội hôm nay, khiến cho cô rất căng thẳng.

Bởi vì cô có thể cảm nhận được rõ ràng, người tới tham gia yến hội hôm nay không phú thì quý!

“Tay áo của anh bị em vò nhăn nhúm như lá rau rồi!” Lời nói của Kiều Trác Phàm khiến cho cô tưởng anh đang nói đùa. Nhưng khi nhìn theo ánh mắt của anh, thì Tiếu Bảo Bối phát hiện ra tay áo của anh đã xuất hiện nhiều nếp nhăn.

“. . .” Cô chép chép cái miệng nhỏ, ánh mắt có chút không cam tâm dự định buông tay ra.

Nhưng vào lúc này Kiều Trác Phàm lại chủ động nắm lấy bàn tay đang định buông ra của cô.

“Hử?” Cô sững sờ, theo bản năng ngẩng đầu lên.

Chỉ thấy trong ánh mắt của người đàn ông này tràn đầy vui vẻ.

“Nắm tay như thế này, anh sẽ không phải lo lắng lỡ để lạc mất em . . .” Anh cong môi, cười xấu xa. Cúi đầu một cái, anh liền hôn lên gò má của Tiếu Bảo Bối.

Một nụ hôn này, đẹp tới mức giống như không khí xung quang đều như dừng lại mấy giây. dienndnle,qu.y don

“Đáng ghét, nhiều người như vậy!” Nụ hôn kết thúc, Tiếu Bảo Bối có chút thẹn thùng đánh vào lồng ngực của Kiều Trác Phàm, nhưng không biết tại sao, trong lòng của cô lại cảm thấy ngọt ngào còn hơn cả đường mật.

Kiều Trác Phàm mặc kệ cho cô đánh, nhất định không chịu buông ra.

Thật ra, ngay cả Kiều Trác Phàm cũng không hiểu, Anh cũng đã một mớ tuổi rồi, tại sao lại làm ẩu với cô nhóc này trước mặt nhiều người như vậy chứ?

Có lẽ, đơn giản là vì cô là Tiếu Bảo Bối thôi!

“Kiều, ban ngày ban mặt, cậu lại làm ra chuyện đùa giỡn phụ nữ đàng hoàng sao?” Lúc bọn họ đang vui đùa ầm ĩ, thì bất chợt có một giọng nói đàn ông vang lên.

Kiều Trác Phàm và Tiếu Bảo Bối dừng đùa giỡn lại, nhìn về phía người mới đến.

Mặc một bộ quần áo tây trang được cắt may thủ công màu đen rất chững chạc. Nhưng trên đầu vai lại đeo hai món trang sức bằng da rất cá tính và khoe khoang.

Thật ra Tiếu Bảo Bối cảm thấy người này không cần phải ăn mặc nhiều, chỉ bằng thân hình và dung mạo của anh ta, cũng đã rất hấp dẫn ánh mắt rồi.

Người này chính là Đàm Duật.

Kiều Trác Phàm đã nói qua với cô, yến hội đêm nay là do nhà anh ta tổ chức.

Kiều Trác Phàm còn nói, hiện tại tài sản nhà anh ta nhiều không đếm xuể! Theo lý thuyết, anh ta được xem như là một phú nhị đại chân chính.

Thật là, trên người của người này, không hề cảm giác được cảm giác phú nhị đại mà trong tiểu thuyết hoặc trong phim truyền hình đã miêu tả chút nào.

Trên người của anh ta, thỉnh thoảng cũng khiến cho người ta có cảm giác uy hiếp giống như Kiều Trác Phàm. dienndnle,qu.y don

Nhưng mà tất cả những thứ này, đều thu lại hết khi gặp người quen.

“Xin chào, Tiếu Bảo Bối! Lần trước chúng ta đã gặp nhau rồi . . .” Đàm Duật không thèm để ý tới ánh mắt bất thiện của Kiều Trác Phàm, nhân tiện chào hỏi với Tiếu Bảo Bối. Đàm Duật như vậy, cực kỳ thân thiết. So với những lời miêu tả về phú nhị đại, hoàn toàn không giống.

“Chào anh . . .”

“Duật, cậu nên đi chào hỏi khách đi!” Vừa nhìn thấy Đàm Duật muốn nắm tay với Tiếu Bảo Bối, chuông báo động của Kiều Trác Phàm vang lên mãnh liệt. Nhất là khi nhìn thấy tay của Đàm Duật chuẩn bị đưa lên để nắm tay của Tiếu Bảo Bối, anh đã trực tiếp giữ tay của Tiếu Bảo Bối lại, nói: “Cục cưng, không cần để ý tới cậu ta. Đêm nay cậu ta sẽ là một người rất bận rộn.”

“Kiều, cách xưng hô này của cậu quá . . . ngấy!”

Chữ cuối cùng kia, Đàm Duật mang theo đôi chút chế nhạo. Lúc đám người bọn họ tụ tập chung một chỗ, trên cơ bản sẽ không giống như những gì trong tiểu thuyết miêu tả, đốt tiền khắp nơi. Ngược lại bọn họ cũng giống như những người bình thường khác, cũng đùa giỡn các kiểu. Giống như hiện tai Đàm Duật đang làm vậy.

Bị Đàm Duật trêu chọc như vậy, thân là người trong cuộc, quả thật Tiếu Bảo Bối xấu hổ tới mức muốn chui xuống đất. Nếu không phải Kiều Trác Phàm kéo cô, không chừng cô đã trực tiếp đào một cái hố, vùi mình xuống đó.

“Không sao, không sao hết. Có người còn ngấy hơn khối ấy chứ!” Kiều Trác Phàm vừa an ủi Tiếu Bảo Bối, ánh mắt vừa nhìn người khởi xướng là Đàm Duật kia.

Duật Tiểu Gia chỉ cảm thấy, ánh mắt này của Kiều Trác Phàm ẩn chứa quá nhiều oán hận.

DiễễnđàànLêêQuýýĐôôn

Cảm giác này, giống như là Kiều Trác Phàm đang muốn trả thù anh ta vậy.

Cho nên Duật Tiểu Gia nghĩ mình nên đi thôi. Nếu không, không biết Kiều Đại gia sẽ làm ra chuyện gì để hành hạ anh nữa.

Vừa nghĩ như vậy, Duật Tiểu Gia đã nhấc chân đi.

Nhưng đúng lúc đó, đột nhiên giọng nói của Kiều Trác Phàm vang lên: “Bác gái, đã lâu không gặp!”

Vừa nghe thấy câu nói này, rõ ràng sống lưng của Duật Tiểu Gia đã cứng đờ.

Tiếp sau đó, bước chân của anh ta giống như không bước đi nổi nữa.

Mà ngay sau đó, anh ta liền dự cảm sẽ phát sinh chuyện không hay.

Giọng nói của mẹ anh ta, vang lên ngay sau giọng của Kiều Trác Phàm!

“Kiều, đã lâu không gặp! Gần đây sao không tới nhà chúng ta chơi vậy?” Cố Niệm Hề nghe thấy giọng nói của Kiều Trác Phàm, thì nhìn sang. Ngay sau đó, bà nhấc chân lên, chậm rãi đi về chỗ bọn họ ở bên này.

Đây là một người phụ nữ hào hoa phong nhã tuyệt thế, trên người của bà mặc bộ váy đuôi cá màu cánh sen, trang điểm khiến cho dáng người của bà còn trẻ đẹp hơn cả một cô gái hai mươi tuổi.

Có thể nói năm tháng vô cùng ưu đãi bà.

Lúc bà đứng bên cạnh của Kiều Trác Phàm, thì mọi người sẽ nghĩ bà hơn Kiều Trác Phàm mấy tuổi mà thôi. Căn bản không thể nào ngờ được, con trai của cô gái này so với Kiều Trác Phàm không xê xích bao nhiêu tuổi.

Mà người phụ nữ như vậy, nhất định khiến cho mọi người phải chú ý.

Bà vừa xuất hiện, thì xung quanh ồn ào hẳn lên.

Có một dạng phụ nữ, có bản chất giống như yêu nghiệt. Trong lúc lơ đãng khiến cho mọi người phải mê hoặc. Bà chỉ cần cười một cái, đã có thể khiến cho mọi người chìm đắm vào trong đó.

Tiếu Bảo Bối đã từng cho là những thứ kia cùng lắm chỉ có trong sách vở, phim ảnh, mục đích là khiến cho người xem trầm mê trong đó. Nhưng lúc này khi nhìn thấy Cố Niệm Hề, cô mới nhận ra rằng thì ra điều này là có thật, quả thật là có loại phụ nữ như vậy ở trên thế gian này.

“Ngẩn người cái gì vậy? Mau chào hỏi một tiếng với bác gái đi! Bác gái chính là kỳ tài buôn bán hàng đầu đấy . . .” Vào lúc này Kiều Trác Phàm mở miệng nói, kéo thần chí của Tiếu Bảo Bối ở xa trở lại.

“Kiều, con cứ hay nói đùa. Đúng rồi, cô bé này chính là Tiếu Bảo Bối đúng không!” Cố Niệm Hề vừa mở miệng, liền khiến cho người ta cảm thấy thành công của bà không phải là ngẫu nhiên. DiễễnđàànLêêQuýýĐôôn

Cho dù có gia tài bạc triệu, nhưng giọng điệu của bà vẫn cực kỳ dịu dàng.

Giọng nói mềm mại kia, muốn người khác lưu lại ấn tượng xấu, quả là rất khó.

Nhưng mà điều khiến cho Tiếu Bảo Bối ngoài ý muốn chính là, một nhân vật như vậy lại biết tên của cô?

“Bác gái, chào bác. Con là Tiếu Bảo Bối . . .”

“Cứ thoải mái đi, đêm nay chỉ là một buổi gặp gỡ ngắn ngủi. Đợi chút nữa có trái cây và điểm tâm, hãy chơi thật tốt biết không?” Cố Niệm Hề cầm tay của Tiếu Bảo Bối, lòng bàn tay mềm mại kia ngay cả Tiếu Bảo Bối cũng có chút say mê trong đó.

Tất cả mọi thứ, tới bây giờ coi như đã tiến hành rất thuận lợi.

Nhưng ngay sau đó, Cố Niệm Hề nói một câu khiến cho Duật Tiểu Gia vốn đang yên lặng không tiếng động chuồn êm đi thì trở nên cứng đờ một lần nữa.

“Kiều, con có nhìn thấy cục cưng của chúng ta đâu không?”

Cục cưng?

Tiếu Bảo Bối buồn bực, đây không phải là cách xưng hô mà Kiều Trác Phàm gọi mình sao?

Mới vừa rồi còn khiến cho Duật Tiểu Gia cười nhạo một trận!

Ngược lại Tiếu Bảo Bối muốn nhìn một chút, ai cũng được dùng cách xưng hô ngọt ngấy như vậy.

Lúc Tiếu Bảo Bối đang nhìn bốn phía ở xung quanh, thì Kiều Trác Phàm lại mở miệng: “Bác gái, Duật ở bên kia!” Dienx  dandf Kê quyu dong.

Theo ‘ý tốt’ nhắc nhở của Kiều Trác Phàm, Cố Niệm Hề nhìn thấy Duật Tiểu Gia đang bước từng bước nhỏ chuẩn bị trốn khỏi hiện trường.

“Cục cưng, con đang làm gì ở bên đó thế? Mẹ ở bên này tìm con một lúc lâu rồi đó!” Cố Niệm Hề đi lại bên cạnh của Duật Tiểu Gia, lúc nắm lấy cánh tay của anh ta, thì Duật Tiểu Gia hoàn toàn hóa đá.

Kể cả vẻ mặt chế nhạo Kiều Trác Phàm mới vừa rồi, nhất thời cũng trở nên cứng ngắc.

Không trách được mọi người vẫn thường nói: gieo nhân nào gặp quả nấy!

Nhìn lại một chút mà xem, vừa rồi cùng lắm thì Duật Tiểu Gia anh chỉ cười nhạo vợ chồng son Kiều Trác Phàm ngấy một cái, không ngờ báo ứng lại tới nhanh như vậy!

Hơn nữa, chiêu thức này lại do mẹ của anh ta làm nữa chứ!

Ngay cả phản bác lại mẹ anh ta một câu anh ta cũng không dám.

Bởi vì, mẹ anh ta chính là nguyên tắc lớn nhất trong nhà.

Đây là quy định được Đàm Đại Gia đặt ra hai mươi mấy năm trước. Trên cơ bản, trong gia đình của bọn họ không người nào dám làm trái nguyên tắc này.

Duật Tiểu Gia cũng không dám, bởi vì nếu làm vậy sẽ bị cha đánh.

“Mẹ, mẹ tìm con có chuyện gì? Còn nữa con cũng đã một đống tuổi rồi, mẹ cũng nên sửa miệng lại rồi . . .” Duật Tiểu Gia ôm bà mẹ của mình nói những lời này. Ánh mắt còn lặng lẽ quan sát Kiều Trác Phàm ở bên cạnh.

Quả nhiên, vợ chồng son bên kia, đã không phụ sự mong đợi của mọi người đang cười nhạo anh.

“Con cũng biết mẹ đã gọi nhiều năm như vậy rồi, không thay đổi được đâu! Được rồi ngoan đi, hãy đi cùng mẹ đi tìm mẹ nuôi nào.”

Mặc dù Duật Tiểu Gia rất muốn ở trước mặt anh em của mình triệt để thay đổi, nhưng mà anh ta lại không có cách nào từ chối yêu cầu của mẹ anh ta, nếu không về nhà sẽ chết rất thê thảm! Dienx  dandf Kê quyu dong.

Bộ dạng không chút tình nguyện, Duật Tiểu Gia bị Cố Niệm Hề mang đi.

“Hết giận chưa?” Nhìn Tiếu Bảo Bối cười khanh khách, Kiều Trác Phàm sững sờ.

“Đúng là đã hết giận. Nhưng mà Kiều Trác Phàm, mẹ của Đàm Duật giống như tiên nữ vậy!” Nhất là cảm giác mà bà mang lại cho người khác, Tiếu Bảo Bối quả thực cực kỳ hâm mộ.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn Táo đỏ phố núi về bài viết trên: Badgirl068, Bích Trâm, Hoai Thuong 0703, Myolie Hope, Nàng Khờ, gái già 0515, hatrang221, phuongnhi82
     

Có bài mới 31.05.2017, 12:44
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 17.12.2014, 12:36
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 1736
Được thanks: 9334 lần
Điểm: 17.59
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ: Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi - 58.5R - Điểm: 45
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 58.5: Người của anh đều là của em!
Editor: Táo đỏ phố núi

Sau khi Cố Niệm Hề rời đi, Tiếu Bảo Bối vẫn ngơ ngẩn nhìn chằm chằm bóng lưng của bà, Kiều Trác Phàm hiểu, kể từ sau khi mẹ của Tiếu Bảo Bối ra đi, cô vẫn luôn khao khát có được tình thương của mẹ.

Sự dịu dàng của Cố Niệm Hề, có lẽ khiến cho cô cảm nhận được tình thương của mẹ từ rất lâu rồi?

Nhìn bộ dạng ngây ngẩn của cô, tim của Kiều Trác Phàm khẽ nhói đau . . .

“Cục cưng có phải muốn mẹ không?” Tiếu Bảo Bối không thể ngờ được, lúc này Kiều Trác Phàm lại đặt câu hỏi như thế.

Mẹ cô đã ra đi vài chục năm rồi.

Trong vài chục năm này, cô luôn luôn tỏ ra vô cùng kiên cường, bộ dạng không hề cần có mẹ.

Ngay cả cha của cô, cũng đều bị cô lừa gạt như vậy.

Nhưng trên thực tế, nếu như cô thực sự không cần mẹ như vậy, thì cô đã không mắc chứng sợ hãi giam cầm.  dfien ddn lie qiu doon

Mà Tiếu Bảo Bối càng không ngờ được, cùng lắm mới chỉ hai tháng vậy mà Kiều Trác Phàm lại có thể nhìn thấu cô . . .

Bị người nhìn thấu nội tâm, Tiếu Bảo Bối cũng không biết phải làm sao.

Nước mắt, không hề báo trước đã chực trào ra.

Nhưng mà nước mắt của Tiếu Bảo Bối còn chưa kịp lan tràn ra như cỏ dại, thì đột nhiên cô lại nghe thấy Kiều Trác Phàm nói như vậy với cô: “Cục cưng, nếu như em thực sự muốn mẹ, anh không để ý em coi anh thành mẹ của em . . .”

Lần này, cô vốn đang muốn khóc liền nín khóc mỉm cười.

“Đáng ghét, anh là một người đàn ông làm sao lại trở thành mẹ em được?”

“Tại sao lại không thể trở thành? Nào, đêm nay trở về để mẹ Kiều dỗ con ngủ!” Kiều Trác Phàm lại ghé sát hơn vài phân, hơi thở nam tính mạnh mẽ khiến cho mặt của Tiếu Bảo Bối đỏ bừng lên.

“Đây không phải là Kiều thiếu sao?” Vào lúc hai người bọn họ đang chàng chàng thiếp thiếp, thì có một giọng nói chen ngang.

Đó là một người đàn ông hơn bốn mươi tuổi, cái bụng bia ưỡn ra, rất giống như người phụ nữ mang bầu mười tháng. Ông ta có một một hàm răng trắng không tương xứng, mái tóc thì đen nhánh.

Mà Kiều Trác Phàm vừa nhìn thấy người đàn ông này thì nhướn mày.

“Ông là?” Hiển nhiên Kiều Trác Phàm không biết người này.

“Tôi là chủ tịch của công ty quảng cáo Lai Mễ, thời gian trước tôi và tập đoàn Đế Phàm có chút hợp tác về công việc. Đây là danh thiếp của tôi. . . “  di@en*dyan(lee^qu.donnn) Người này nhìn không hiểu là Kiều Trác Phàm không vui, lôi danh thiếp của mình ra.

Phía trên, ngoại trừ chức danh là chủ tịch của công ty Lai Mễ, thì còn có chức danh cái gì mà tổng giám đốc kế hoạch, cái gì mà quản lý hiệp hội . . . Tóm lại, một tấm danh thiếp không còn chỗ trống nào, tất cả đều ghi các chức danh chi chít lên đó.

Có một số người chính là như vậy, có vài đồng tiền liền bắt đầu quảng cáo bản thâm rùm beng lên. Gắn vài cái danh hiệu, liều mạng lấy ra khoe khoang, liền cho rằng mình được nâng lên một đẳng cấp mới.

Mà người trước mắt này, hẳn là thuộc về loại người này.

Nhìn lướt qua Tiếu Bảo Bối ở bên cạnh của Kiều Trác Phàm được bao bởi một lớp trang phục thật dày, người kia tỏ vẻ khinh thường.

Có lẽ theo ý của ông ta, những người có mặt mũi đều nên mặc những bộ trang phục dạ tiệc xa hoa mới đúng.

Mặc bao thành như vậy, đoán chừng chỉ là tình nhân nhỏ ở bên cạnh của Kiều Trác Phàm.

“Có chuyện gì?”

“Kiều tổng là như thế này, lần trước lúc gặp gỡ không phải tôi đã từng nói với ngài, hy vọng Kiều tổng sẽ sắp xếp cho con gái của tôi vào một chức vụ nào đó? Đúng rồi, hôm nay tôi có đưa con gái của tôi tới cùng!”

Đối lập với sự xa cách của Kiều Trác Phàm, thì chủ tịch béo ú này rất nhiệt tình.

Vừa mới nói xong những lời này, cũng không biết người này lôi kéo từ chỗ nào ra một cô gái mặc bộ quần áo xuyên thấu tới trước mặt của bọn họ.

Người phụ nữ trang điểm rất đậm, đôi mắt nhìn là biết gắn lông mi giả. Đôi mắt như vậy, chớp lên chớp xuống nhìn giống y như búp bê.  di@en*dyan(lee^qu.donnn)

“Mau chào hỏi Kiều thiếu đi.” Chủ tịch béo ú chỉ huy.

“Xin chào Kiều thiếu! Em là Vương Liên Liên.” Đều là giọng nữ mềm mãi, giọng nói mới vừa rồi của Cố Niệm Hề thuộc về dạng hồn nhiên trời sinh. Mà bây giờ của vị này lại khiến cho Tiếu Bảo Bối có cảm giác có đôi chút làm dáng kệch cỡm.

“. . .” Kiều Trác Phàm giống như không thích sự xuất hiện của hai cha con nhà này, cho dù cô gái kia tự giới thiệu mình xong, anh cũng không có bao nhiêu phản ứng.

Kỳ thật, người mà Kiều Trác Phàm quan tâm, chỉ có người phụ nữ ở bên cạnh thôi.

Anh đang suy nghĩ, buổi chiều người phụ nữ đưa lễ phục tới, cùng lắm chỉ chạm vào cái cà vạt của anh mà thôi, đã khiến cho cô gái nhỏ này làm ầm ĩ rất lâu, không chịu để cho anh ôm một cái. Nếu một người phụ nữ nữa lại tới, chẳng phải lại làm cho cô xù lông hay sao?

Nhưng hai cha con này thấy hai người không có động tác kế tiếp, còn tưởng rằng Kiều Trác Phàm bị vướng mắc người phụ nữ dư thừa ở bên cạnh, nên ngại mở miệng.

Lập tức, chủ tịch béo ú có động tác tiếp theo.

Nhân dịp Kiều Trác Phàm còn chưa hoàn hồn, ông ta dùng thân thể đồ sộ của mình đẩy Tiếu Bảo Bối ra.

Lập tức, trước mặt Kiều Trác Phàm chỉ còn lại hai cha con bọn họ.

“Kiều thiếu, ngài xem nên sắp xếp cho Liên Liên nhà chúng tôi chức vụ gì thì tốt đây?” Chủ tịch béo ý cười sáng lạn, bộ dạng giống như sẽ gả con gái đi vậy.

Xem ra, bọn họ muốn nhờ Kiều Trác Phàm sắp xếp chức vị cho con gái trong tập đoàn Đế Phàm là giả, muốn nhân cơ hội này gả con gái cho Kiều Trác Phàm, thành công chen lấn gia nhập vào xã hội thượng lưu mới là thật?

Nhìn người cha này, Tiếu Bảo Bối hơi giận. Die nd da nl e q uuydo n.

Một người cha tốt không làm, tại sao ông ta lại muốn bán con gái để cầu vinh như vậy? So với Tiếu Đằng, đúng là không đủ tư cách để làm cha.

Nhìn người đàn ông trung niên tai to mặt lớn này, Tiếu Bảo Bối lộ vẻ mặt không vui.

Cô mới là vợ của Kiều Trác Phàm, bán con gái cầu vinh cũng không tới mức làm ngay ở trước mặt vợ của anh chứ?

Tiếu Bảo Bối vốn còn ôm một tia hy vọng. Dù sao thì không có mấy người sẽ vui vẻ khi bị ép buộc đưa cho người đàn ông xa lạ. Cho nên giờ phút này Tiếu Bảo Bối nhìn về phía cô gái gọi là Liên Liên kia, hy vọng sẽ nhìn thấy cô ta từ chối.

Ai biết đâu vừa ngẩng đầu lên nhìn Tiếu Bảo Bối mới phát hiện, đôi mắt của người phụ nữ này nhìn Kiều Trác Phàm rõ ràng đã hiện lên hình trái tim. Một bộ dạng hận không thể trực tiếp nhào lên ôm ấp Kiều Trác Phàm!

Mẹ kiếp!

Thật sự không biết ngượng!

Tiếu Bảo Bối thầm nghĩ trong lòng.

Nhưng mà, đáp án này cũng không nhiều người cảm thấy ngoài ý muốn. Dù sao thì Kiều Trác Phàm xuất sắc như vậy, còn trẻ tuổi đã là một nhà kinh doanh lớn không nói, ngoại hình cũng đứng số một số hai.

Đối với những người luôn ra sức muốn chen vào xã hội thượng lưu, tưởng là chỉ có thể gả cho những người đàn ông béo ú, thì đúng là một kết cục không thể tốt hơn.

Nhưng . . .

Chẳng lẽ vì hai người này, mà Tiếu Bảo Bối cô phải trơ mắt nhìn Kiều Trác Phàm bị người khác chiếm hữu?

Không! Die nd da nl e q uuydo n.

Cũng không phải là chiếm hữu.

Tiếu Bảo Bối chỉ cảm thấy, nhìn cảnh tượng vị chủ tịch béo ú kia đang dốc hết sức lực tác hợp, khiến cho đôi nam nữ trẻ tuổi này ở cùng một chỗ, cô cực kỳ không vừa mắt.

Trong lòng nghẹn một hơi, nửa vời, cực kỳ khó chịu. Nhu cầu cấp bách cần tìm một chỗ để phát tiết một cái.

Nhưng giờ phút này, Tiếu Bảo Bối lại bị một cảm giác phức tạp quấy nhiễu, căn bản không hề nghĩ tới vì sao lúc cô và Quý Xuyên ở cùng một chỗ, nhiều lần cô đã nhìn thấy Quý Xuyên và Tiếu Huyên có những hành động thân mật quá đáng, cô lại chưa từng có cảm giác phẫn nộ mạnh mẽ như lúc này.

“Kiều thiếu, em thấy ở đây có rất nhiều người, có muốn kiếm một chỗ thật tốt để chúng ta tán gẫu không, nhân tiện hai bên hiểu biết lẫn nhau?” Liên Liên còn đang nói thì bước chân đã nhẹ nhàng bước từng bước ghé sát vào bên người của Kiều Trác Phàm.

Tư thế kia, khiến cho Tiếu Bảo Bối hiểu rõ cái gì gọi là hai bên hiểu biết lẫn nhau, chẳng qua là muốn tìm một phòng khách sạn, cởi hết quần áo của hai bên, trần truồng gặp nhau mà thôi!

Một giây kia, Tiếu Bảo Bối không kiềm chế được nữa.

“Kiều Trác Phàm, anh tới đây cho em!”

Mặc kệ xung quanh có bao nhiêu người, giọng nói của cô kéo dài cao vút.

Nhất là những người ở gần đó, giờ phút này đều dùng ánh mắt quái dị nhìn chằm chằm cô. Nhưng Tiếu Bảo Bối cũng không cần biết nhiều như vậy.

Chỉ cần nghĩ tới Kiều Trác Phàm và người phụ nữ kia trần truồng gặp nhau, cô liền không chịu được!

Kiều Trác Phàm bận rộn ứng phó với sự quấn quít của hai cha con này, rõ ràng đã bị tiếng hét của Tiếu Bảo Bối hù dọa.

Giờ phút này, anh cũng ngẩng đầu lên nhìn qua Tiếu Bảo Bối, trong mắt rõ ràng còn mang theo sự kinh ngạc.

“Còn không mau tới! Nếu không tới, em sẽ tức giận đó!” Cô tức giận giậm chân một cái thật mạnh, bộ dạng đáng yêu như vậy khiến cho Kiều Trác Phàm hận không thể mang cô nhét vào trong xương của mình.

Nhưng anh vừa nhấc chân lên, hai cha con nhà kia vừa rồi còn xum xoe trước mặt anh liền bất mãn.

Cô gái này vốn bị bọn họ cưỡng chế rời đi, vậy Kiều Trác Phàm liền giống như vật trong túi của bọn họ.

Dường như bọn họ đã nhìn thấy rất nhiều tiền mặt đang vẫy vẫy đôi cánh nhào về phía bọn họ.

Ai ngờ đâu người phụ nữ này lại đánh trở lại.

Trơ mắt nhìn người đàn ông này bị người khác cướp đi, không phải là phong cách của bọn họ.

Chủ tịch béo ú mở miệng trước: “Cô bé, không thấy người lớn đang nói chuyện phiếm sao? Tự mình chơi ở bên cạnh đi!”

Mà Liên Liên thấy cha của cô ta đã mở miệng nói như vậy, thì vội vàng nói một câu phụ họa: “Không hiểu chuyện như vậy, sau này ai cưới cô về người đó thật xúi quẩy!”

Vừa dứt lời, cô ta liền xoay người muốn giả vờ ngã, thuận tiện cả người bổ nhào lên người của Kiều Trác Phàm.

Ai ngờ, Kiều Trác Phàm giống như có thêm một đôi mắt vậy, lúc cô ta sắp ngả người về phía anh, thì anh bước lên phía trước hai bước.

Người phụ nữ kia vốn muốn dựa vào, trong nháy mắt bị vồ hụt.

Mà cả người cô ta hôm nay đi đôi giày cao gót mười phân. Nghiêng người một cái, cả cơ thể liền mất thăng bằng. Vốn là định giả vờ ngã, trong nháy mắt trở thành ngã thật. Dienx  dándf Kê quyu dong.

Hơn nữa cú ngã này cũng không hề nhẹ, nhìn cô ta quỳ rạp dưới đất không động đậy là biết rồi.

Chủ tịch béo ú không ngờ con gái lại xảy ra chuyện mất mặt như vậy.

Ông ta vội vàng chạy lại đỡ cô ta dậy.

Nhưng mà, cô con gái ở trong lòng ông ta cũng không có địa vị quan trọng bằng tiền tài. Nhìn mà xem, sau khi ông ta kéo con gái của ông ta đứng dậy, thì ngay cả một ánh mắt ông ta cũng không nhìn tới, liền vội vã đi về phía Kiều Trác Phàm, giống như vội vàng muốn giải thích gì đó.

"Kiều thiếu..."

“Đủ rồi!” Ngay lúc chủ tịch béo ú kia lại đỡ con gái bảo bối của ông ta đứng dậy, Kiều Trác Phàm đã hừ lạnh một câu, khiến cho ông ta phải dừng bước chân lại.

Bởi vì ông ta cũng nhìn ra, giờ phút này sắc mặt của Kiều Trác Phàm không tốt.

“Kiều thiếu, ngài bị làm sao vậy?” Theo lý mà nói từ nãy tới giờ, tâm tình của Kiều thiếu dường như không tệ lắm. Ít nhất cũng không giống như những lời đồn đãi ngoài kia, nói trở mặt liền trở mặt.

Chính vì điểm này, hai cha con bọn họ mới cho rằng, Kiều Trác Phàm là miếng thịt trên thớt của bọn họ.

Nhưng ai có thể ngờ được, chỉ chớp mắt một cái, Kiều Trác Phàm liền thay đổi sắc mặt.

Trước mắt, ánh mắt của anh nhìn bọn họ, đen như mực. Loại màu sắc này, giống như sắp nổi lên gió tanh mưa máu gì đó vậy. Dienx  dandf Kê quyu dong.

“Cục cưng, lại đây!” Kiều Trác Phàm giống như không nhìn thấy bọn họ đang nớm nớp lo sợ vậy. Quay người lại, anh liền ngoắc với Tiếu Bảo Bối.

Nhưng Tiếu Bảo Bối tức giận, quay mặt không để ý tới!

Hừ hừ . . .

Anh kêu một tiếng, cô nhất định phải lon ton chạy lại, ngoe nguẩy vẫy đuôi với anh?

Cô không phải là chó đâu!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 03.06.2017, 14:30
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 17.12.2014, 12:36
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 1736
Được thanks: 9334 lần
Điểm: 17.59
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ: Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi - Điểm: 44
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 59.1: Dùng chổi đuổi người!
Editor: Táo đỏ phố núi

Vừa rồi Tiếu Bảo Bối gọi Kiều Trác Phàm, anh cũng không hề đi lại!

Bây giờ Kiều Trác Phàm gọi cô đi lại, thì cô cũng không đi!

Đối với cái nhìn nghiêng của Kiều Trác Phàm, Tiếu Bảo Bối thể hiện lúc này cô đang tức giận, nên không thèm để ý tới anh.

Mọi người nhìn thấy cảnh tượng này, đều buồn bực cho rằng tính tình của cô bé này rất ngang ngược! Ngay cả chút mặt mũi cũng không cho Kiều thiếu sao?

Xem ra đây cũng chính là một người tự tìm đường chết! Dieen ndk dan/le eequh ydo nnn.

Tất cả mọi người đều đang chờ đợi thủ đoạn ngoan độc trong truyền thuyết  của Kiều Trác Phàm, để xem anh xử lý cô bé này như thế nào, lại không ngờ được rằng, người đàn ông này không thấy cô gái kia đáp lại, thì đột nhiên lại cười lên.

Nụ cười kia, không tàn nhẫn thâm độc như đối với những người khác, ngược lại có cảm giác dung túng không biết làm sao.

Điều mà người ta không thể tưởng tượng được chính là Kiều Trác Phàm không nghe thấy câu trả lời, thì ngay cả tức giận cũng không hề có, ngược lại bản thân mình lại tự đi lên phía trước với vẻ mặt nịnh nọt.

“Được rồi, ngoan nào!” Anh bước lên trước, thân mật ôm cô vào trong lòng.

Rồi dùng giọng điệu chỉ có hai người bọn họ mới nghe thể nghe thấy được để dụ dỗ Tiếu Bảo Bối. die,n; da. nlze.qu; ydo /nn .

Cuối cùng, Tiếu Bảo Bối liên tục hất cái móng vuốt của anh ra, hai lần đều hất ra không được, mới lộ ra vẻ mặt ‘không có cách nào với người đàn ông này nữa’, ngoan ngoãn đứng ở trong lòng của người đàn ông này.

Ôm Tiếu Bảo Bối cố định ở trong lòng mình xong, lúc này Kiều Trác Phàm mới xoay người lại nhìn cha con hai người kia.

Thì thấy, ánh mắt của hai người này đang nhìn Tiếu Bảo Bối, lúc đầu dùng ánh mắt khinh thường để nhìn cô, bây giờ chuyển thành ánh mắt không biết làm sao.

Nhưng đây không phải là kết quả mà Kiều Trác Phàm muốn.

Nhìn chằm chằm vào hai cha con kia, đột nhiên Kiều Trác Phàm mở miệng hỏi: “Vừa rồi trong hai người, ai đã nói người nào cưới cục cưng của tôi sẽ bị xúi quẩy?”

Không còn vẻ dịu dàng khi vành tóc mai chạm vào nhau cùng với Tiếu Bảo Bối nữa, giờ phút này Kiều Trác Phàm mở miệng, đôi mắt đen của anh đảo qua, giống như làn gió thu vô tình quét rơi rụng lá khô.

Bởi vì động tĩnh này rất lớn, cho nên lúc này có không ít người đang đứng vây lại xem.

Lúc nhìn tới người trong cuộc là Kiều Trác Phàm, không ít người toát mồ hôi hột thay cho chủ tịch béo ú.

Mà vị chủ tịch béo ú kia, cũng không biết nên nói gì mới tốt đây.

“Chuyện này . . . .”

Giờ phút này, ông ta lại nhìn con gái mình bằng ánh mắt oán hận.

Dường như có ý muốn nói cho Kiều Trác Phàm biết, lời này là do con gái của ông ta nói, không hề có chút liên quan nào tới ông ta.

Nhưng con gái của ông ta cũng chỉ biết ai oán. Cô ta cùng lắm chỉ muốn diễn hùa theo cha của mình mà thôi. Ai có thể ngờ được, sẽ chọc tới cái mầm tai họa như vậy chứ.

Xem ra, cô gái không chút thu hút kia chiếm vị trí rất quan trọng trong lòng của Kiều Trác Phàm.

Giờ phút này Liên Liên cũng không biết nói gì để trốn tránh trách nhiệm.

“Kiều thiếu, vừa rồi em thật sự không có ý kia!”

“Không phải ý kia? Đó là cục cưng mà tôi đã cưới về nhà, cho nên ý là tôi chính là người đàn ông xúi quẩy đó đúng không?”

Kiều Trác Phàm hỏi một câu như vậy, lại khiến cho tất cả mọi người ở xung quanh không ngừng thổn thức. die,n; da. nlze.qu; ydo /nn .

Có lẽ, bọn họ ai cũng không thể ngờ được, Kiều Trác Phàm là người đàn ông muốn gió được gió, muốn mưa được mưa, vậy mà lại lấy một cô gái nhìn ngốc như vậy!

Mà giật mình nhất, không ai bằng hai cha con vừa trình diễn màn ‘bán con gái cầu vinh’ kia.

Bọn họ chỉ muốn thông qua việc gả con gái, để thay đổi cuộc sống. Ai ngờ được, cuộc sống còn không thay đổi, ngược lại lại trở thành người châm ngòi mối quan hệ vợ chồng của người ta?


“Không . . . Kiều thiếu, chúng tôi thật sự không có ý này!”

“Kiều thiếu, em . . .”

Hai cha con bọn họ, đều nóng lòng muốn giải thích gì đó.

“Không có ý này?” Kiều Trác Phàm nhướn mày, quét mắt nhìn hai người này một lượt, đột nhiên nói: “Cũng được, nếu là như vậy, các người có thể đi!”

“Thực sự có thể đi?” Dường như bọn họ không nghĩ tới, Kiều Trác Phàm lại dễ dàng buông tha bọn họ như vậy.

“Ừ, có thể đi! Nhưng mà từ nay về sau, các người đừng lởn vởn ở cái thành phố này nữa!” Làm nhục cục cưng của anh, người như vậy lưu lại để làm gì?

Vừa rồi bọn họ đẩy cục cưng của anh đi một cách thô bạo như vậy, anh cảm thấy khiến cho bọn họ chết một trăm lần cũng không tiếc.

“Cái gì . . . Không, Kiều thiếu ngài hãy nghe tôi nói . . .” Chủ tịch béo kia còn muốn nói gì nữa.

Nhưng Kiều Trác Phàm đột nhiên vỗ tay một tiếng, trong đám người bất ngờ xuất hiện hai người mặc tây trang màu den, nhanh chóng bước về phía bên này. Vào lúc bọn họ chưa kịp phản ứng, thì mỗi người đã túm một người bọn họ đi.

“Đừng đối xử với chúng tôi như vậy . . .” Người phụ nữ kia còn muốn nói điều gì, nhưng mà người đàn ông áo đen đã móc một vật máu trắng trong túi của mình ra, trực tiếp nhét vào miệng của cô ta.

Rất nhanh chóng, người đã bị mang đi hết.

Mà khu vực nhỏ này, đã khôi phục lại như bình thường.

Bắt đầu từ hôm nay trở đi, những người nhìn thấy cảnh tượng vừa rồi ai cũng biết, Kiều Trác Phàm đã có người trong lòng, gọi là cục cưng.

Trêu chọc cô, so với trực tiếp trêu chọc Kiều Trác Phàm còn nguy hiểm hơn . . .

- - Đường phân cách - -

“Cục cưng, lại đây!” Ban đêm, Kiều Trác Phàm tắm rửa xong xuôi, ngồi ở trên giường. dii@een*dyan(lee^qu.donnn).

Tiếu Bảo Bối từ trong phòng tắm đi ra, liền nhìn thấy một màn như vậy.

Dưới ánh sáng mờ mờ, Kiều Trác Phàm mặc một bộ quần áo ở nhà màu tối xám, đầu dựa vào đầu giường. Trên tay của anh, còn có cặp giấy tờ màu vàng.

Không biết bên trong có nội dung gì, Kiều Trác Phàm xem cực kỳ nghiêm túc.

Thấy cô từ trong phòng tắm đi ra, anh liền đặt tài liệu sang một bên, vẫy vẫy cô ngồi vào vị trí bên cạnh.

Một giường lớn, cô nam quả nữ!

Tiếu Bảo Bối cũng hiểu được, lúc này ở bên cạnh người đàn ông này, có chút nguy hiểm.

Cũng không biết là vì nụ cười của Kiều Trác Phàm quá đỗi dịu dàng, hay là bởi vì không khí đêm nay rất tốt, bước chân của Tiếu Bảo Bối không tự giác đi lại gần anh.

Lúc gần tới chỗ Kiều Trác Phàm, cô vốn định dừng bước lại. Ai ngờ, đột nhiên người đàn ông giơ tay ra, rồi giữ cô lại. Một giây sau, cô bị ôm vào trong lòng của người đàn ông, nhân tiện ngồi lên trên đùi của anh.

Tư thế thân mật như vậy, khiến cho khuôn mặt của Tiếu Bảo Bối bỗng chốc đỏ bừng lên.

Cô giãy giụa muốn đứng lên, nhưng mà Kiều Trác Phàm nhân cơ hội đó càng ôm cô chặt hơn.

Cô mặc đồ ngủ, mặt trước là hình con cừu đang chảy nước miếng, trên đầu còn vẽ hình đống phân và bãi nước tiểu. Kiều Trác Phàm nhìn mà buồn bực, con cừu xấu như vậy, tại sao Tiếu Bảo Bối lại thích chứ?

Anh vẫn luôn cảm thấy, phụ nữ nên mặc đồ ngủ thật gợi cảm, như vậy mới đẹp.

Nhưng bây giờ, Tiếu Bảo Bối mặc bộ đồ ngủ in hình hoạt họa mà anh ghét nhất, nhưng lúc ở trong lòng của anh, anh lại cảm thấy rất xinh đẹp.

Nhất là mùi vị trên người của cô, khiến cho Kiều Trác Phàm không tự chủ mà càng ghé vào sát hơn.

Nhìn thấy mặt của Kiều Trác sắp dán vào ngực của cô, Tiếu Bảo Bối vội vàng đưa tay ngăn cản anh lại. dii@een*dyan(lee^qu.donnn).

“Không được.” Giọng nói của cô, mềm mại, dịu dàng. Nghe, liền khiến cho anh muốn cắn một cái.

“Tại sao lại không được?” Khóe miệng của anh luôn mang theo ý cười, nhìn không ra chút dấu hiệu muốn tức giận.

Nhất là giọng nói uyển chuyển, khiến cho người khác có chút không nỡ từ chối.

“Chúng ta còn chưa đến mức độ này . . .” Mặc dù bây giờ mối quan hệ của bọn họ đã không tệ rồi nhưng mà phát triển nhanh tới mức độ đó, thì dường như Tiếu Bảo Bối vẫn có chút chưa tiếp nhận được.

“Giấy đăng ký cũng đã nhận rồi, hôn lễ cũng đã tổ chức rồi, anh thấy mọi thứ đã có đầy đủ hết rồi. Cục cưng, cho anh được không?”

Anh hạ giọng xuống, điệu bộ nhún nhường.

Kiều Trác Phàm lúc này, đã không còn lạnh lùng vô tình giống như lúc xử lý công việc nữa. Anh như vậy, khiến cho người ta cảm thấy anh đang vô cùng nịnh nọt Tiếu Bảo Bối.

Nhìn khuôn mặt gần trong gang tấc kia, khuôn mặt xinh đẹp của Tiếu Bảo Bối nghĩ tới câu trả lời nào đó lại càng càng trở nên sinh động hơn.

“Cục cưng, anh cũng là một người đàn ông bình thường. Còn như vậy nữa, anh sẽ không nhịn được mà nổi điên lên!”

Kiều Trác Phàm không đợi được câu trả lời của Tiếu Bảo Bối, đầu anh dựa vào trong lòng của Tiếu Bảo Bối, cọ sát lung tung.

Vốn mái tóc đen của anh vẫn còn vào nếp nghiêm chỉnh, bây giờ đã trở nên rối loạn.

Tiếu Bảo Bối vừa cảm thấy xấu hổ vừa lúng túng, chỉ có thể giãy giụa muốn đứng lên.

Không biết là do Tiếu Bảo Bối giãy giụa khiến cho anh bất mãn, hay là vì nguyên nhân gì khác, mà đột nhiên bàn tay của Kiều Trác Phàm buông lỏng ra

Nhìn bàn tay vốn đang ôm eo của mình, giờ phút này lại đặt ở một bên giường, đột nhiên Tiếu Bảo Bối cảm thấy sinh mệnh của mình giống như bị thiếu đi một cái gì đó.

“Kiều Trác Phàm, cho em thêm một chút thời gian được không?”

Thật ra, mùa này cũng không phải là rất lạnh.

Đặc biệt là khi cô vừa mới tắm nước nóng xong.

Nhưng khi bàn tay của Kiều Trác Phàm vừa rời khỏi eo thon của cô, thì cảm giác ấm áp đó bỗng nhiên biến mất không còn gì nữa. Cô có chút không thích ứng được, bắt đầu có chút run rẩy. Die enda anl eequ uyd onn .

Mà lúc này Kiều Trác Phàm cũng không giống như trước đây, tiến lên ôm lấy cô. Ngược lại, để tùy ý cô một mình thất thần ở một bên.

Thật ra, cũng không có gì.

Trước kia, khi còn yêu Quý Xuyên, rất nhiều lúc anh ta cũng không thèm để ý tới cô.

Nhưng khi đó, một mình Tiếu Bảo Bối cũng có thể tự tìm vui cho mình.

Giống như giờ phút này, cô cố gắng nói với bản thân mình, không sao hết. Quý Xuyên nhiều lần không để ý tới cô, cô cũng tự mình vượt qua được đó thôi?

Cho nên, lúc Kiều Trác Phàm buông tay ra, cô cũng ngoan ngoãn rời khỏi người anh, rồi nằm xuống một bên giường.

Tiếu Bảo Bối dự định là nếu như Kiều Trác Phàm không để ý tới cô, thì cô sẽ ngoan ngoãn nằm yên ở một bên, ngây ngốc một lúc, rồi sẽ nhanh chóng ngủ thiếp đi

Trước kia, lúc Quý Xuyên không để ý tới cô, cô cũng tự mình tìm vui như vậy.

Hơn nữa, Kiều Trác Phàm đã lấy đi một cái giường ở đây rồi, chiếc ghế sofa vốn đang rộng rãi đủ cho một người nằm giờ cũng đổi thành một chiếc ghế nhỏ không đủ chỗ cho một người nằm. Như vậy thì cho dù cô có muốn chuyển ra khỏi phòng này cũng khó.

Nhưng Tiếu Bảo Bối không ngờ được là, khi cô nằm xuống một bên giường, thì Kiều Trác Phàm vốn đang ngồi trên giường đột nhiên lại nhảy xuống giường, sau đó đi về phía cửa lớn.

Một lúc lâu sau, ngoài cửa chính truyền tới tiếng động.

Kiều Trác Phàm đã đi rồi.

Cô biết rõ, anh tức giận . . .

Bởi vì cô không cho anh, nên anh tức giận.

Tiếu Bảo Bối không biết làm như thế nào mới phải, chỉ biết một mình ngây người ở trong căn phòng rộng lớn, vô cùng trống trải.

Bỗng nhiên, cô cũng đi xuống giường, một lúc sau cô mặc một chiếc áo khoác.

Thật ra, trễ thế này rồi Tiếu Bảo Bối cũng không biết mình nên đi đâu.

Nhưng mà cô chỉ đơn thuần là không muốn ở một mình trong căn phòng rộng lớn và trống trải đó. Die enda anl eequ uyd onn .

Bên ngoài căn nhà, một mảng đen tối.

Đó là màu sắc mà Tiếu Bảo Bối ghét nhất.

Hòa vào màn đêm, gió có chút hơi lạnh.

Khiến cho Tiếu Bảo Bối chỉ mặc một chiếc áo khoác mỏng trên người không nhịn được rụt cổ một cái.

Cuối cùng, cô cũng không quay đầu lại mà nhấc chân bước vào màn đêm đen tối . . .


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 585 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: meyil, na na nguyễn và 73 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

2 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

3 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

4 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 20, 21, 22

6 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

12 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

13 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 127, 128, 129

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

15 • [Hiện đại] Bảy năm vẫn ngoảnh về phương Bắc - Ân Tầm (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 198, 199, 200

17 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 84, 85, 86

18 • [Xuyên Không] Cuộc sống thần kinh của nữ cương thi ở mạt thế - Pizza nương tử

1 ... 28, 29, 30

19 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

20 • [Cổ đại - Trùng sinh] Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu

1 ... 79, 80, 81



Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Chuột Mickey 4
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Giường mèo vàng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 397 điểm để mua Gấu xanh, gấu hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 304 điểm để mua Túi xách xanh nơ hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 238 điểm để mua Bộ đồ Bikini sọc tím
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Gấu tai hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 236 điểm để mua Ghế dù tắm nắng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 334 điểm để mua Trà hoa
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 240 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Giày cao gót hồng
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 343 điểm để mua Dù đỏ
Công Tử Tuyết: Re: Loài hoa nào tượng trưng cho khí chất của bạn?
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 248 điểm để mua Lúa xanh
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 394 điểm để mua Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 258 điểm để mua Máy bay hồng
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 374 điểm để mua Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Đá chanh
Shin-sama: :)
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 248 điểm để mua Đá chanh
Tuyền Uri: TỚ TUYỂN QUẢN LÍ BOX
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 304 điểm để mua Giường mộng mơ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 388 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 242 điểm để mua Cô dâu chú rể
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy Bear
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy ôm bé
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 333 điểm để mua Móc khóa cá trắng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Giường gấu hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 255 điểm để mua Cô dâu miu và chú rể cún
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 250 điểm để mua Cún cưỡi ngựa
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 560 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.