Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 276 bài ] 

Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

 
Có bài mới 29.05.2017, 19:35
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 3814
Được thanks: 32039 lần
Điểm: 32.76
Có bài mới Re: [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu (C70.3) - Điểm: 42
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 70.3: Chỉ một mình nàng

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

“Đúng.” Nam Cung Diên vô cùng dùng sức gật đầu.

Ôn Noãn đặt ly trà lên bàn, động tác rõ ràng êm ái không phát ra chút tiếng vang nào, nhưng mọi người lại cảm thấy tim run lên, nàng lại cười nhạt một tiếng: “Bổn Vương phi ghen tỵ?”

“Đúng.” Nam Cung Diên ưỡn thẳng eo tăng cường khí thế vì mình, không biết tại sao, một nụ cười kia của Vương phi, lại cười đến khiến nàng khiếp sợ tận đáy lòng.

Ôn Noãn nhận lấy trái vải Quân Dập Hàn đã bóc vỏ ăn thấm giọng, lúc này mới không chút để ý gọi “Phi Phi.”

Lạc Phi đang đứng sau lưng Quân Dập Hàn, khóe môi khẽ nhếch tiết lộ trái tim rất hưng tai nhạc họa * chờ Ôn Noãn bị bêu xấu, nghe thấy mình bị điểm tên, đột nhiên có một dự cảm xấu nhảy lên tận trái tim, hắn uốn éo người cố gắng học tư thái nữ tử vòng qua bàn tiến lên phía trước nói: “Vương phi có gì căn dặn?”

(*) Hưng tai nhạc họa: Câu này thường dùng để nói về quan hệ giữa các nước, nhưng cũng có thể dùng ví von giữa người và người, ý nói người hay vật gì đó không có ý tốt, trong lúc người khác gặp họa thì cảm thấy vui vẻ, không có lòng đồng tình, thậm chí có thái độ ích kỷ lạnh lùng. Câu này có nghĩa gần giống câu “Bỏ đá xuống giếng; Vui khi người gặp họa." (Theo baike.baidu)

“Ngươi lên đứng sóng vai với Nam Cung cô nương.”

Lạc Phi không rõ chân tướng đi đến bên cạnh Nam Cung Diên, hắn vừa mới đứng lại trong lòng lập tức hiểu ra di ien n#dang# yuklle e#q quiq on dự cảm xấu là gì, lập tức mặt đen kết thành tầng băng, nữ nhân này thật đúng là thứ gì cũng có chỗ dùng.

Nam Cung Diên thấy chính là một tỳ nữ lên đứng sóng vai với mình, lửa giận trong lòng lập tức thiêu đốt, nhận định đây chính là Vương phi hạ nhục mình, lại nhìn dáng vẻ cao gầy của mình chỉ đến đầu vai nàng ta, nàng càng giận không thể nuốt.

Nhưng không đợi nàng lên tiếng, chỉ nghe Ôn Noãn lại nói: “Hai người các ngươi đồng thời đi một vòng để cho mọi người nhìn rõ.”

Ôn Noãn nói xong, mắt cũng không nhìn nói với Nam Cung Diên: “Nếu muốn lấy được kết luận về vấn đề ngươi đưa ra từ chỗ bổn Vương phi, cũng không cần hỏi tại sao làm gì, trực tiếp làm theo là được.”

Miệng vừa mới hé ra một khe hẹp, Nam Cung Diên chỉ đành căm hận im lặng, nhanh chóng quay một vòng, mà Lạc Phi thì gương mặt đóng băng nửa sống nửa chết xoay một vòng, chỉ có điều dáng vẻ như vậy của hắn khiến cho hắn trong lẳng lơ lại nhiều thêm vẻ quyến rũ, trong mê hoặc nhiều thêm phần xa cách, càng làm cho bụng các nam nhân sinh khô bụng các nữ nhân sinh tức.

Ôn Noãn cũng không thèm nhìn vẻ mặt mọi người giống như đều nằm trong dự đoán của nàng, đợi hai người xoay xong một vòng, mới nói với Nam Cung Diên: “Ngươi cao hơn Phi Phi?”

Quân Dập Hàn tập trung bóc vỏ trái nho cho Ôn Noãn ngay cả mắt cũng không liếc, câu trả lời đó vốn không cần dùng mắt nhìn cũng biết.

Ôn Noãn lại nói: “Ngươi có vẻ quyến rũ hơn nàng ấy?”

Khóe mắt Quân Dập Hàn mở ra trong nháy mắt rồi lại hạ tầm mắt xuống trái vải, cái này vốn không cách nào so sánh được, Lạc Phi là đóa mẫu đơn tươi đẹp đang nở rộ, mà cô nương kia nhiều lắm chỉ có thể coi như là nụ hoa cúc nhỏ chớm nở.

Ôn Noãn lại nói nữa: “Ngươi có ngực lớn như Phi Phi?”

Mọi người trợn mắt há mồm, không ngờ Vương phi lại không hề kiêng kỵ hỏi ra một vấn đề không có thể thống như vậy trước mặt mọi người, nhưng trong lòng lại rối rít quay về chỗ hai người vừa mới xoay một vòng, tầm mắt rơi lên một bộ phận nào đó.

Tay đang bóc vỏ tôm của Quân Dập Hàn dừng lại, trong đầu bỗng nhiên nhớ tới sáng nay Lạc Phi hỏi hắn có muốn ăn trái bưởi không, mí mắt hắn khẽ nhếch lên nhìn về phía trước ngực Lạc Phi, chỉ cảm thấy đầu óc đột nhiên choáng váng, lại dời về trước mắt cô nương kia, thở dài trong lòng, trái táo nhỏ này sao có thể phân cao thấp với trái bưởi?

Mà lúc này Lạc Phi cũng hăng hái, không biết định biểu diễn trái bưởi trước ngực mình hay muốn biểu diễn đường cong di1enda4nle3qu21ydo0n kiêu ngạo của mình, bước chân hắn khẽ chuyển, mặt nhìn sang phải, hai tay chống nạnh lắc eo một cái, trái bưởi trước ngực run  lên, trái tim khách khứa phía bên phải cũng run lên theo, hắn rung lên xong đôi mắt quyến rũ khẽ liếc cúi người thi lễ, xương khách khứa đang ngồi cũng giòn, hơi không kiềm chế được thân thể tới gần phía trước khi đầu hắn cúi xuống, tròng mắt hăng hái mở lớn lên, hận không thể dán mắt lên được.

Lạc Phi lắc bên trái rồi lắc bên phải, cúi đầu xong rồi lại cúi đầu về phía bên trái, bả vai càng lắc càng mạnh, eo càng cúi càng cong, mắt quyến rũ bay ra cũng càng ngày càng câu hồn.

Mà trong quá trình hắn làm dáng, thậm chí có mấy người phun máu mũi tại chỗ, còn có hai cái đầu duỗi ra quá xa cái mông vểnh lên quá cao, một người bởi vì trọng tâm không vững tự động lật ra ngoài, một người thì bị phu nhân của mình một chân đạp bay ra ngoài.

Dĩ nhiên, trong đám người luống cuống, thân là nam nhân, Bách Lý Tiếu và Nam Cung Chử cũng không ngoại lệ, chỉ có điều khả năng kiềm chế của hai người khá cao, chỉ có mắt không ngừng ngắm liếc, hai chân cũng bởi vì khép được quá chặt mà hơi run lên thôi.

Lạc Phi càng rung càng thành thạo càng cúi càng vui sướng, hắn đang thực hành quá trình hoàn toàn nắm giữ mấu chốt quyến rũ người, ba phương rung xong cúi hết quẳng xong mắt quyến rũ, hắn cực kỳ tự nhiên quay người lại rung lại cúi lại quăng mắt về phía còn lại.

“Phụt.” Ôn Noãn và Quân Dập Hàn vừa uống vào hớp trà cùng nhau không thể khống chế há mồm phun ra ngoài, vừa đúng lúc phun lên khuôn mặt tươi cười lẳng lơ của hắn.

“Vương gia, bình tĩnh.” Ôn Noãn nghiêm mặt để ly trà trong tay xuống, vỗ lưng Quân Dập Hàn vì ho nhẹ không dứt giúp hắn nhuận khí.

“Không có việc gì, khụ khụ, vi phu rất bình tĩnh.” Quân Dập Hàn thở chậm sau đó nhìn nàng thẫn thờ môi lại hơi run rẩy, khẽ nắm tay nàng, hắn hít sâu một cái nói: “Phu nhân, nàng cũng phải bình tĩnh.”

“Vương gia yên tâm, vi thê cũng rất bình tĩnh.” Ôn Noãn cầm ngược lại tay Quân Dập Hàn, lực tay hơi nặng.

Hai người ngồi trên sân rất “Bình tĩnh”, Lạc Phi ở phía dưới bị phun nước lên khắp mặt, đầu óc phát sốt hoàn toàn tỉnh táo lại không bình tĩnh, hắn lau nước trên mặt, vẻ mặt âm trầm nhìn chằm chằm hai người khiến hắn coi khinh, trong lòng mắng to ngàn vạn lần: Hai vợ chồng đáng giết ngàn đao này!

Mà theo các ưu thế bị Lạc Phi cường thế cắm vào trong mắt mọi người, Nam Cung Diên cũng hoàn toàn bị mọi người bỏ rơi. Người thân là tiểu thư thế gia được muôn vạn yêu thương như nàng sao chịu được die nd da nl e q uu ydo n đả kích y hệt hủy thiên diệt địa này, nàng hung hăng lau sạch nước mắt nơi khóe mắt, cố nén ý muốn khóc nói: “Trừ những thứ này ra, chỗ khác của nàng ta cũng không có gì mạnh hơn ta!”

Lần này không đợi Ôn Noãn mở miệng, Lạc Phi vẫn uất ức trực tiếp không chút khách khí nhìn nàng ta từ đầu đến chân hai lần, trong giọng nói tràn đầy khinh thường: “Ngươi trừ mặt không quyến rũ hơn ta thân không cao hơn ta ngực không lớn hơn ta eo không nhỏ hơn ta chân không dài hơn ta cái mông không vểnh lên như ta.” Hắn nói đến đây, giống như sợ không đủ đả kích Nam Cung Diên, mặt quay về phía nàng ta, thân thẳng lên ngực rung eo lắc duỗi chân mông cong lên, hiển nhiên là tiết tấu muốn Nam Cung Diên chết trong tức giận.

Sức chịu đựng nơi đáy lòng Nam Cung Diên cuối cùng hoàn toàn hỏng mất, không có hình tượng chút nào khóc lớn ra tiếng, nàng khóc hai tiếng lại đột nhiên dừng lại, khóe mắt ngấn nước lại chỉ vào Lạc Phi bắt đầu khanh khách cười lớn ra tiếng.

Mọi người bị dáng vẻ khóc cười của nàng ta khiến cho hơi khó hiểu, nhưng nhìn dáng vẻ hơi điên cuồng lúc này của nàng ta đều rối rít suy đoán chẳng lẽ tiểu thư Nam Cung bị tức điên rồi?

Lạc Phi tỏ vẻ ghét bỏ lui hai bước, mà Nam Cung Chử bị một kích biến chuyển không ngẩng đầu lên được của Nam Cung Diên như một chậu nước lạnh dội lên đầu, những cảnh tượng ướt át hiện lên trước mắt khiến đầu óc người ta choáng váng trong nháy mắt biến mất tan thành mây khói, hắn lập tức đứng dậy kéo Nam Cung Diên định cho người đưa nàng về nhanh chóng mời đại phu chữa trị, mà lúc này Nam Cung Diên hoàn toàn ngang ngược tránh Nam Cung Chử, không chút ý vị chỉ vào Lạc Phi cười to, cười đến vừa đắc ý lại điên cuồng, thật sự giống như nắm chắc được nhược điểm không thể để cho người ta biết của Lạc Phi, thắng lợi nắm trong tay.

Ôn Noãn nhíu mày thấp giọng nói với Quân Dập Hàn: “Lời vi thê nói vô cùng hung ác?”

Quân Dập Hàn đưa một trái vải đã bóc xong tới bên khóe môi nàng, tỏ vẻ nghiêm mặt nói: “Phu nhân nói chính là sự thật.”

Ôn Noãn lập tức cắn một nửa trái vải trên tay hắn, chân mày khẽ nhếch, lại nói: “Nàng ta điên cuồng như thế không liên quan gì đến vi thê?”

“Đương nhiên.” Quân Dập Hàn không chút nghĩ ngợi trả lời khẳng định, thuận tay bỏ nửa trái vải còn dư lại vào trong miệng, ừ, vải này không tệ, thật ngọt, sau đó hắn cũng phỉa để cho Bạch Ưng phái người ra roi thúc ngựa vận chuyển một chút từ thành Vân về.

Hai người không nhìn trò hề trước mắt không quá nửa trượng, rảnh rỗi trò chuyện, mà nhìn Nam Cung Diên càng ngày càng thêm la lối om sòm, Nam Cung Chử cuối cùng tức giận đến chỉ cảm thấy di3nd@nl3qu.yd0n mặt của Nam Cung thế gia đời này và hôm nay thật sự bị con gái ném sạch sẽ, não lập tức nóng lên vung tay một cái cho Nam Cung Diên một cái tát.

Một cái tát này vừa vang lại lớn, chấn động vào màng nhĩ mọi người ở đây, ngay cả Ôn Noãn cũng cảm giác da mặt không khỏi tê rần theo tiếng tát tai này, khuôn mặt nhỏ nhắn lớn chừng bàn tay của Nam Cung Diên lập tức sưng lên thiếu chút nữa che nửa cái đầu, nhưng nàng ta cũng lập tức thoát ra khỏi trạng thái cười điên cuồng.

Gần như khi bàn tay rơi xuống thì Nam Cung Chử bắt đầu hối hận, từ nhỏ hắn đã nâng niu con gái trong lòng bàn tay, khi nào thì đánh con bé như vậy, lại còn ngay trước mặt mọi người, điều này khiến cho sau này con bé làm sao ngẩng đầu trước mặt mọi người?

Nghĩ đến đây, tức giận trong lòng hắn tiêu tan hết, giọng gần như mang theo cầu khẩn nói: “Diên nhi, ngoan, nghe lời theo cha về.”

“Con không.” Nam Cung Diên hung hăng hất bàn tay Nam Cung Chử cầm lấy tay mình ra, kéo khuôn mặt sưng biến dạng thành nụ cười nàng tự nhận là thắng lợi nhưng trong mắt mọi người lại xem ra cực kỳ vặn vẹo kinh khủng, trong giọng nói của nàng trung khí mười phần hơi hàm hồ nói: “Cho dù mọi thứ của nàng ta mạnh hơn ta thì như thế nào, nàng ta” Nàng hung hăng chỉ về Lạc Phi, cắn răng nói với Ôn Noãn: “Chẳng qua chỉ là một tỳ nữ mà thôi, không hề liên quan gì đến vấn đề ta hỏi Vương phi.”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
15 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Bach thao, Candy2110, MicaeBeNin, Mỹ Mỹ, Tiểu Nghiên, Una, antunhi, bichvan, hoapham290, nguyễnhương, ongbjrak198, tamsinhtamthe, xichgo, yapj, ●Ngân●
     

Có bài mới 01.06.2017, 15:44
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 3814
Được thanks: 32039 lần
Điểm: 32.76
Có bài mới Re: [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu (C71.1) - Điểm: 39
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 71.1: Độc miệng không ai bằng

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Ôn Noãn hơi bất đắc dĩ nhìn Nam Cung Diên, chỉ cảm thấy cô nương này thật sự đúng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ, không đến tường nam không quay đầu *, bị đả kích thương tích đầy mình như vậy vẫn cố chấp như thế, thật sự không dễ dàng, thôi, nếu nàng ta một lòng tìm chết, nàng cần gì phải che kín nhánh cây dùng để treo cổ lên không cho chứ.

(*) Trước đây đại bộ phận cổng chính trong nhà Trung Quốc đều mở ra hướng nam, nhà có địa vị thường xây một bức tường bình phong ở cổng, vì vậy nê ra cửa phải đi bên trái hoặc bên phải, nếu đi thẳng sẽ đụng phải tường nam, không đến tường nam không quay đầu ý chỉ người cố chấp.

Nàng chỉ chỉ về phía Lạc Phi vẫn mang vẻ mặt ghét bỏ thờ ơ lạnh nhạt nhìn Nam Cung Diên, mặt khẽ nhếch, nói: “Nàng ấy, là cô nương xuất sắc bổn Vương phi tự chọn lựa ra trong đông đảo các cô nương tới thăm hỏi bổn Vương phi, bổn Vương phi tự chọn làm thiếp thất cho Vương gia.”

“Làm sao có thể?” Nam Cung Diên như bị sét đánh lảo đảo lui về sau hai bước, sắc mặt trắng bệch chỉ vào Lạc Phi đang nhìn mình khinh thường nói như lên án với Ôn Noãn: “Nàng ta rõ ràng chỉ là tỳ nữ, tại sao có thể là thiếp thất của Vương gia, ngươi gạt người!”

Cô nương này thật sự cố chấp khiến người ta nhức đầu!

Ôn Noãn vuốt trán nhìn dáng vẻ di@en*dyan(lee^qu.donnn) như sắp ngã của nàng ta, đang ngẫm nghĩ nên nói chuyện như thế nào cho uyển chuyển một chút, vừa có thể nói rõ tâm điểm vấn đề lại không đến nỗi khiến cho nàng ta bị kích thích quá độ mà ngã xuống đất không dậy nổi, kết quả không chờ nàng nghĩ ra một biện pháp vẹn cả đôi đường, Quân Dập Hàn ở bên cạnh đã nở nụ cười cực kỳ thân thiện nói: “Phi Phi đúng như ngươi nói chỉ là tỳ nữ, cũng không phải là thiếp thất của bổn Vương.”

Thân thể xiêu vẹo chỉ chực sụp đổ của Nam Cung Diêu trong nháy mắt đứng vững vàng như bàn thạch, mặt mày phát ra ánh sáng đủ để chọc mù mắt người, mà tại hiện trường mọi người cũng hơi đầu váng mắt hoa, thật sự hơi không hiểu rõ tình trạng hiện tại là cái dạng gì, Vương gia trước tùy ý Vương phi đè dáng vẻ kiêu ngạo lên cao của Nam Cung Diêu xuống, nhưng bây giờ lại tán thành tố cáo Vương phi của Nam Cung Diêu, cái này không khác nào trong lúc vô tình hung hăng tát một bàn tay lên mặt Vương phi, đánh vừa vang vừa to.

Mọi người đang ngồi đây gần như là người thành tinh, nhưng đảo chuyện này trước trước sau sau ở trong đầu qua mấy lần vẫn không tìm được quy luật phát triển trong này, nhóm người tinh ranh này chỉ cảm thấy tâm tư quý nhân quả nhiên khác hẳn người thường, bọn họ vẫn yên lặng xem cuộc vui là được rồi, nên trầm mặc rối rít cúi đầu giả bộ uống trà của mình.

Nhưng người trong hàng ngũ người tinh ranh, cũng không bao gồm đại tiểu thư Nam Cung Diên của Nam Cung thế gia, nàng nghe Quân Dập Hàn nói như vậy, lại nhìn vẻ mặt ôn hòa cười một tiếng như thế của hắn, vẻ mặt lập tức thẹn thùng hả hê nhìn về phía Ôn Noãn, nhưng đôi môi hé mở vẫn chưa phát ra âm thanh, chỉ nghe Quân Dập Hàn lại nói: “Chỉ có điều, nàng ấy thật sự là thiếp thất Vương phi chọn cho bổn Vương.”

Lời tới nửa đường mắc kẹt trong miệng Nam Cung Diên, nhất thời không biết nên làm phản ứng gì, mọi người ngậm một ngụm trà sặc ở trong cổ họng, mọi người nghẹn ho khan kìm nén đến đỏ bừng mặt lên.

Quân Dập Hàn giống như nhìn thấu nghi ngờ không hiểu của nàng ta, rất có ý tốt giải thích nghi hoặc: “Phi Phi chính xác là một nữ tử rất xuất chúng thùy mị.” Hắn mới nói như thế, Lạc Phi vẫn ở bên cạnh thổi khí lạnh lập tức cực kỳ phối hợp với hắn dùng sức ưỡn ngực híp mắt ném tới, môi Quân Dập Hàn run lên, cúi xuống uống hớp trà đè ghê tởm lăn lộn kịch liệt trong dạ dày xuống, lúc này mới bổ sung thêm: “Nhưng trong mắt bổn Vương cũng chỉ là dong chi tục phấn mà thôi, bổn Vương khát nước ba ngày cũng chỉ cần một gáo, vạn dặm hồng trần cũng chỉ có Vương phi nữ tử phong hoa thanh lệ như vậy mới có thể sánh vai đồng hành với bổn Vương, Phi Phi dong chi tục phấn như vậy tất nhiên chỉ xứng làm tỳ nữ của Vương phi, mà lại còn do bổn Vương bố trí. Nam Cung tiểu thư nghe rõ giải thích của bổn Vương chứ? Có thể thỏa mãn?” (1)

Nam Cung Diên sừng sững như Thái sơn die ennd kdan/le eequhyd onnn còn chưa kịp trả lời Quân Dập Hàn đã ầm ầm ngã xuống đất, trực tiếp bị hắn kích thích đến ngất đi.

Mà Lạc Phi đang ưỡn ngực rất hăng hái nghe được hắn trái một câu dong chi tục phấn phải lại một câu dong chi tục phấn đánh đến trên mặt trong nháy mắt kết một tầng băng, trực tiếp đưa tay sờ vào bên trong, một trái bưởi to bằng một cái tô lập tức xuất hiện trong tay, hắn như hả giận cắm đầu ngón tay vào trong trái bưởi móc ra móc ra nữa xé một phát, vỏ trái bưởi nghiêm chỉnh bị hắn bóc xuống giống như hoa nở rộ, hắn nhìn cũng không nhìn trở tay ném đi, “Bộp”, vỏ trái bưởi vừa đúng lúc úp lên đầu Phó cô nương ngực lớn đang thò đầu ra nhìn Quân Dập Hàn, đầu Phó cô nương trong nháy mắt đè xuống lệch ngực, tròng mắt linh lợi bị vỏ trái bưởi che kín đến cực kỳ chặt chẽ.

Ôn Noãn nhìn động tác thành thạo như vậy của hắn rất than thở, cái này cần bóc bao nhiêu trái bưởi mới có thể luyện được một tay tuyệt diệu như vậy, xem ra về sau bất cứ lúc nào nàng cũng có thể ăn được trái bưởi mới mẻ bật ra khỏi vỏ, nàng nhìn đầu ngón tay Lạc Phi cắm thật sâu vào trong trái bưởi cảm thấy rất ngon miệng, nuốt một ngụm nước bọt nói: “Phi Phi, có thể đưa trái bưởi cho ta nếm thử một chút không?”

Lạc Phi liếc nàng một cái, cũng không hề keo kiệt chút nào bửa một nửa trái chia cho nàng, Ôn Noãn nhận lấy lột vỏ ăn một miếng, chỉ cảm thấy trái bưởi này ăn thật sự hương vị ngọt ngào ngon miệng, nên bóc một miếng đưa về phía bên miệng Quân Dập Hàn, cười nói: “Vương gia, chàng cũng nếm thử một chút, mùi vị này quả thật không tệ.”

Quân Dập Hàn vuốt ve huyệt thái dương bị Lạc Phi kích thích hơi đau, há mồm ăn miếng bưởi Ôn Noãn đưa tới bên khóe miệng, kết quả còn chưa nếm ra được vị trái bưởi do Ôn Noãn tự mình bóc đút cho hắn có vị ngon đúng như nàng nói hay không, Lạc Phi đã nâng cao một bên ngực bị sụp xuống một nửa “Vừa xấu hổ vừa cáu vừa giận” cao giọng lên án hắn: “Vương gia, ngài cũng không muốn nô tỳ, hà cớ gì muốn ăn ngực nô tỳ?”

Ăn ngực nô tỳ?

“Câu nói vang khỏe” vang dội toàn trường của hắn vừa vang ra, trong nháy mắt bốn phía vang lên tiếng bàn ghế lật đổ tiếng phun trà ho khan, tay cầm trái bưởi của Ôn Noãn run lên, miếng bưởi màu hồng đậm trong nháy mắt rơi vào chén trà văng lên một bọt nước.

Quân Dập Hàn nhìn ác liệt trong mắt và vẻ mặt tự đắc của Lạc Phi, khóe môi nhếch lên đường cong xóa sạch lạnh như băng ung dung ăn miếng bưởi trong miệng, cuối cùng bình luận đúng trọng tâm: “Trái bưởi Hoài Bắc dù chín mọng cũng có vị chát, lúc này lấy nhiệt độ của người tới ủ ấm, vừa lúc có thể loại trừ vị chát ăn vào càng ngọt ngon miệng, nhưng bổn Vương ăn vào trong vị chát quả thật ngược lại cũng có những mùi vị khác, ăn vào trong bụng người ta lại hơi khó chịu, nghĩ đến có thể do nhiệt độ của Phi Phi quá cao. Khó trách Phi Phi luống cuống như thế, nghĩ đến chắc sợ dfienddn lieqiudoon bổn Vương phát hiện ngươi ủ ấm làm hư trái bưởi này mà trách phạt ngươi, dưới tình thế cấp bách ngay cả lời nói cũng không nói toàn bộ.” Hắn cười cười, rất tha thứ rộng lượng nói: “Thôi, lần này bổn Vương nể tình ngươi làm tỳ nữ mà tha thứ cho ngươi, nếu có lần sau,” hắn cười lần nữa, ánh mắt nhìn Lạc Phi trong lạnh lẽo mang theo lạnh giá: “Bổn Vương tuyệt đối không nương tay!”

Nhiệt độ quá cao, đánh đồng với cợt nhả, lẳng lơ?

Ăn vào trong bụng người ta khó chịu, đồng nghĩa với người ta nôn mửa?

Quân Dập Hàn nói một phen như nhu hòa, thật ra không biến sắc thay đổi câu nói “Ăn ngực” kinh người kia của Lạc Phi, lợi hại hơn nữa, hắn còn mắng Lạc Phi, mắng khiến cho sắc mặt Lạc Phi tím bầm có miệng không thể nói, lại thêm cảnh cáo tiếu lý tàng đao phía sau...

Ôn Noãn liếc mắt nhìn Quân Dập Hàn độc miệng không ai bằng trong tiếng cười mang theo sát khí, yên lặng bưng ly trà Minh Nhi kịp thời thay đổi ly trà cạn lên, nhấp một ngụm ngăn nụ cười nơi cổ họng, tròng mắt khẽ nâng nhìn về phía sắc mặt lệch ra của Lạc Phi, chỉ cảm thấy sợ rằng trong nhất thời hắn khó có thể phục hồi như cũ.

Sau khi ngực lớn sụp một bên của Lạc Phi phập phồng phập phồng nhiều lần, cuối cùng cắn chặt răng cầm trái bưởi còn dư lại một nửa che lên chỗ ngực bị sụp, khẽ nhún người, từng câu từng chữ như nghiền một vòng trên cối đá nói: “Phi Phi tạ Vương gia không phạt tội, ngày sau nhất định nhớ báo đáp Vương gia, tận tâm tận lực hầu hạ Vương gia Vương phi.”

...

Tiệc rượu vốn sớm bắt đầu, bị Nam Cung Diên náo loạn như vậy làm lỡ không ít thời gian, lúc này thấy Nam Cung Diên ngã xuống, Bách Lý Tiếu rốt cuộc thở phào một cái trong lòng, mặc cho Nam Cung Chử bồi tội với Vương gia Vương phi, rồi sau đó mang theo Nam Cung Diên rời đi trước, hắn vội vàng kêu quản gia dâng rượu và thức ăn lên.

(1) Dung(dong) chi tục phấn – 庸脂俗粉 – yōng zhī sú fěn (dung/dong: bình thường; tục: thường tục, đại chúng, phổ thông; chi, phấn: phấn sáp, hương phấn; phấn sáp thường tục, hương phấn phổ thông, nói chung dùng để chỉ người con gái bình thường/tầm thường, thấy hay dùng trong bối cảnh mang ý nghĩa tiêu cực, đại loại là chỉ người con gái trang điểm ăn mặc hoặc là thần thái lòe loẹt, thiếu tinh tế, kém văn hóa). (nguồn hoasinhca.wordpress)

Trong “Hồng Lâu Mộng” có câu: “Nhâm bằng nhất thủy tam thiên, ngã chích thủ nhất biều ẩm” (Khát nước ba ngày nhưng ta chỉ chọn mỗi bầu để uống), mang nghĩa nhân gian ba nghìn dòng chảy nhưng ta chỉ uống một phần trong đó, rộng ra là trong tình yêu chỉ son sắt với mỗi một người, được dùng hàm chỉ việc tình yêu thủy chung lứa đôi sau này.

Phong hoa thanh lệ: Phong thái tài hoa, tươi đẹp.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 04.06.2017, 16:42
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 3814
Được thanks: 32039 lần
Điểm: 32.76
Có bài mới Re: [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu (C71.2) - Điểm: 41
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 71.2: Độc miệng không ai bằng

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Sau khi tất cả sẵn sàng, Bách Lý Tiếu giơ chưởng gõ nhẹ, lưới sắt hai bên trong trường đấu thú phía dưới được mở ra, một lồng sắt đẩy ra, thoáng chốc tiếng cọp gầm gừ vang dội cả trường đấu thú, tròng mắt Ôn Noãn nhàn nhạt lướt qua lồng sắt, vừa định thu hồi lại, ở trong một cái lồng sắt khác, một nam nhân mặc y phục rách nát vóc dáng cực kỳ cao lớn cường tráng, sợi tóc hắn rối loạn như ổ gà che kín hơn phân nửa khuôn mặt, chỉ vẻn vẹn lộ ra làn da cực kỳ bẩn đen không phân biệt được màu da, cằm nhọn và sống mũi cao thẳng, cả người như đá ngồi xếp bằng phía trong hàng rào vẫn không nhúc nhích, lại lộ ra vẻ uy nghiêm của không tha thứ cho bất kỳ sự xâm phạm nào.

Bách Lý Tiếu chắp tay về phía Quân Dập Hàn và Ôn Noãn, rất tự đắc nói: “Vương gia Vương phi, yến hội bình thường đều lấy ca múa trợ hứng, bách thú sơn trang của tại hạ hôm nay có một lần hoàn toàn mới, lấy đấu thú trợ hứng cho yến tiệc, con cọp này chính là cọp kim tiêu mang từ Côn Luân tuyết vực về, cực kỳ nhanh nhẹn hung tàn, mà người bị nhốt trong lồng sắt khác thì là một người quái dị tóc đỏ lần trước tại hạ nhặt được ở cửa biển, có lực cực kỳ khổng lồ, có thể liên tiếp tay không đánh chết mười đầu trâu, lần này để cho hắn đối chiến với cọp phân cao thấp.”

“Trang chủ quả nhiên có ý mới khác biệt.” Quân Dập Hàn mỉm cười lạnh nhạt nói.

“Đa tạ Vương gia tán thưởng.” Bách Lý Tiếu khó nén vẻ cao hứng trên mặt, giơ tay lên ra hiệu cho thủ hạ phía dưới, hán tử canh chừng lồng sắt lập tức mở cử ra, con cọp lập tức oai nghiêm lẫm liệt đi ra, mà nam nhân ở trong lồng sắt khác lại không động, hán tử canh lồng hung hăng die,n; da.nlze.qu;ydo/nn quất vào lưng hắn xua hắn xuống, từ khi hắn xuất hiện, thân thể vốn không nhúc nhích mãi như pho tượng, đầu khẽ nhúc nhích nhìn về phía hán tử kia, hán tử kia chỉ cảm thấy đỉnh đầu giống như núi lớn đè xuống, bị hắn dọa sợ đến lui về sau một bước, sau khi lui về sau lại cảm giác vừa rồi mình rất mất thể diện, lại thẹn quá thành giận vừa mạnh mẽ tới trước vừa rút cây roi ra nổi giận mắng: “Nếu còn không đi xuống, cẩn thận ta quất chết ngươi.” Nhưng roi rút ra đến hung ác miệng mắng đến hung ác nhưng hắn lại mãi không dám bước lên một bước.

Người quái dị tóc đỏ này cuối cùng đứng dậy nhấc chân ra khỏi lồng sắt, lúc này Ôn Noãn mới thấy rõ trên tay và trên mắt cá chân của hắn đều bị xích sắt to cỡ cánh tay trẻ con khóa lại, theo hắn đi lại trên mặt đất kéo ra từng tiếng ma sát.

Hắn vừa mới ra khỏi lồng, hán tử kia lập tức kéo lồng sắt trở lại lối đi, sau đó rơi xuống hàng rào, trong nháy mắt trường đấu thú to như vậy chỉ còn dư lại một người một cọp, cọp đã bị đói bụng chừng mấy ngày, lúc này thấy thức ăn không chút do dự nhào tới.

Trong sân máu tanh đánh nhau dây dưa, ngoài sân các nam nhân nhìn mà nhiệt huyết sôi sục, mà không ít thiếu nữ thì bị sợ đến mặt mày thất sắc lảo đảo muốn ngã, vội vàng lấy cớ vào nhà vệ sinh hai chân run rẩy nhanh chóng rời đi.

Vô tình chém giết, khảo nghiệm sinh tử, sắc mặt Ôn Noãn lạnh lùng nhìn người thú đọ sức trong sân.

Rốt cuộc, trước khi cả người kia đẫm máu sắp ngã xuống, hắn lật người cưỡi lưng cọp, cổ tay mang theo xích sắt, khi đầu cọp ngẩng cao gào lên giận dữ, hai cánh tay thít lại, khi bắp thịt hai cánh tay dâng cao như ngọn núi thì đầu cọp trong nháy mắt bay ra, máu tươi từ cổ cọp phun ra ba trượng, nam tử kia ngồi trên lưng cọp không đầu giống như vua không ngai, bốn phía hoàn toàn yên tĩnh, sau một khắc bộc phát ra  tiếng ủng hộ như sấm, nhưng nam tử kia lại giống như cuối cùng hao hết hơi sức cuối cùng để chứng minh sự cường đại của mình, từ trên lưng hổ té xuống.

“Hắn thắng.” Quân Dập Hàn khẽ nắm tay Ôn Noãn dịu dàng nói.

Tròng mắt Ôn Noãn khó nén kinh ngạc mà nhìn hắn, sao hắn biết được suy nghĩ ở trong lòng nàng? Coi mạng người như cỏ rác thành trò giải trí tiêu khiển như vậy, tuy nàng biết từ cổ chí kim đều có, nhưng lúc chân chính xảy ra ở dưới mắt nàng, nàng vẫn cảm thấy có khó thể tiếp nhận.

“Muốn biết vi phu vì sao biết nàng nghĩ hắn thắng?” Quân Dập Hàn mỉm cười nhìn nàng.

“Ừ.” Ôn Noãn gật đầu.

“Vậy phu nhân ăn nhiều thức ăn mập lên một chút vi phu sẽ nói cho nàng biết, haizzz, phu nhân nàng thật quá gầy, tới ăn nhiều một chút.” Hắn cười tủm tỉm quét hai vòng trên người nàng, vẻ ghét bỏ lập tức nổi lên, sau đó cực kỳ ân cần gắp thức ăn cho nàng.

“...” Ôn Noãn thật sự hơi im lặng ngưng nghẹn nhìn hắn, hắn rốt cuộc có lý luận kiểu quái gì, mới có thể liên lụy chuyện này đến nàng mập gầy?

Nàng nhìn Quân Dập Hàn một lúc lâu, hắn thế mà lại ngẩn ngơ  như không biết gì chỉ tập trung gắp thức ăn cho nàng, Ôn Noãn thở dài trong lòng, biết coi như hỏi cũng vô ích, dứt khoát cầm đũa dùng bữa.

Quân Dập Hàn nhìn dáng vẻ bất đắc dĩ dùng bữa của nàng, đáy mắt cố làm ra vẻ ghét bỏ được nụ cười nhuộm dần, mặc dù từ trước đến giờ nàng luôn vui giận không hiện ra mặt, nhưng lúc nhìn vào trong trường đấu thú, hắn lại thấy rõ ràng vẻ ghét bỏ và lương thiện hiện lên di3n~d@n`l3q21y'd0n trong mắt của nàng, nàng cho rằng nàng đã che giấu tâm tình rất tốt, lại không biết rằng biến hóa nho nhỏ trong mắt nàng đã sớm rơi vào đáy mắt hắn.

Yến tiệc nơi này đang vui vẻ, mà ở trong phòng nuôi dưỡng thú hiếm của bách thú sơn trang, một con cọp trắng nhỏ kích cỡ tương đương một con mèo đang được bỏ vào trong cái giỏ phủ gấm tơ tằm lên.

“Lão Bạch, đầu cọp con này là thu hoạch lớn của trang chủ trên Côn Luân tuyết sơn, ngày thường coi là bảo bối, lão định mang nó đi đâu?” Mới vừa ra chỗ khúc quanh núi giả, một lão già tóc xám thấy con cọp trắng nhỏ trong giỏ nhịn không được mở miệng hỏi.

“A, bảo bối nữa còn không phải là một con súc sinh, lúc có giá trị lợi dụng vẫn không phải lấy ra đưa cho người.” Nam tử trung niên được gọi là lão Bạch nói, “Mới vừa rồi trang chủ phái người tới căn dặn, nói muốn lấy con cọp trắng nhỏ này đưa cho Vương phi, để nhanh chóng mang đi.”

Lão vừa nói ra, lão già tóc xám kia lập tức nghe ra lời oán giận trong lời lão, con cọp trắng nhỏ này kể từ sau khi mang về vẫn do lão chăm sóc, từ trước đến giờ người dạy thú vẫn có tình cảm sâu đậm với con thú mà mình nuôi dưỡng, huống chi đây là con cọp trắng thuần như tuyết vô cùng hiếm thấy, nên mở miệng an ủi: “Thôi, dù lão tiếc đến đâu vẫn phải đưa cho người, vẫn tranh thủ thời gian mang đi đi, để tránh trang chủ chờ lâu sinh giận.”

Đối thoại của hai người trước núi giả một chữ cũng không sót rơi vào trong tai nam tử áo bào màu xám ở trong núi giả, một con mắt còn sót lại của hắn lộ ra vẻ tàn nhẫn, chưởng nắm chặt trong tay áo giống như muốn siết chặt mảnh ngọc tan thành phấn vụn để tiết mối hận trong lòng hắn, nếu không phải bọn họ, hắn sao có thể rơi vào tình trạng thê thảm như bây giờ, hắn thừa nhận, hắn nhất định phải trả lại gấp mười gấp trăm lần cho bọn hắn!

Hắn nhìn bóng lưng lão Bạch dù được an ủi vẫn một bụng tức, lắc mình đi ra  từ trong núi giả.

Yến tiệc đến cuối cùng, Bách Lý Tiếu khom người dậy nói với Ôn Noãn: “Bách Lý Tiếu có món quà tặng tiễn đưa cho Vương phi, kính xin Vương phi vui vẻ nhận.”

Hắn dứt lời, lão Bạch hầu bên cạnh lập tức trình giỏ lên.

“Con cọp nhỏ này ngược lại không tệ.” Quân Dập Hàn nhìn con cọp nhỏ lông thuần màu trắng co người khép hờ mắt ngủ gà ngủ gật trong giỏ tán thưởng nói, nếu không phải trên trán mơ hồ thành hình chữ vương, thật sự không nhận ra đây là một con cọp con.

“Là thật tốt.” Ôn Noãn liếc nhìn, trong mắt cũng tràn đầy vẻ yêu thích không che giấu, đúng vào lúc này, con cọp nhỏ nhúc nhích chòm râu bạc phơ như tuyết trên miệng, nâng móng vuốt nhỏ che miệng ngáp một cái, lại khom người lại đổi tư thế thoải mái ngủ, đầu ngón tay Ôn Noãn động đậy, nhịn kích động muốn bóp nó, nói với Bách Lý Tiếu: “Bổn Vương phi thu quà tặng này, đa tạ Bách Lý trang chủ.”

“Vương phi không cần khách khí, chỉ cần Vương phi không ngại là được rồi.” Bách Lý Tiếu lại nói, “Con cọp trắng nhỏ này dieendaanleequuydonn là cọp tuyết hiếm thấy của Côn Luân tuyết sơn, cực kỳ khó nuôi, Vương phi có cần tại hạ cấp cho một vị dạy thú giúp ngài chăm sóc nó không?”

Một câu vừa chỉ ra cọp này quý giá, vừa đưa xong lễ lại đưa một thuận thủy nhân tình *!

(*) thuận thủy nhân tình: Lợi dụng cơ hội thuận tiện cho người ta một chỗ tốt, cũng chỉ nhân tình (lễ vật, lễ nghĩa, ân huệ) không phí sức (tốn sức, tốn công). Theo Baike.

Ôn Noãn sao không thể biết tính toán của hắn, nhưng nhìn con cọp nhỏ này thật đáng yêu, nàng lại thật sự không có kinh nghiệm chăm sóc hổ con, vẫn nên có một người chuyên nghiệp đáng tin chút, huống chi, bấu víu này có việc muốn cầu xin tất nhiên tìm đến Quân Dập Hàn, phiền toái không đến nàng, nên gật đầu một cái nói: “Vẫn là trang chủ suy tính chu đáo, vậy bổn Vương phi cũng không khách khí với ngươi nữa.”

Lão Bạch vừa nghe phái người đi chăm sóc cọp con, lập tức chủ động xin đi giết giặc, Bách Lý Tiếu vốn có tính toán phái lão đi, nên sau khi dặn dò mấy câu rồi gật đầu đồng ý.

Sau khi tiệc rượu kết thúc, Bách Lý Tiếu nói: “Bách thú sơn trang sửa con đường núi nối thẳng đỉnh núi, chỗ đỉnh núi xây một đài ngắm cảnh, nhìn thời tiết hôm nay, sau nửa canh giờ chính lúc nắng chiều đầy trời, từ chỗ đài ngắm cảnh nhìn lại càng thêm tươi đẹp tuyệt luân, không biết Vương gia Vương phi có thể có hứng thú đi lên xem một chút không?”

“Ngược lại có thể đi nhìn một chút.” Quân Dập Hàn khẽ ngước mặt lên nói.

Sau nửa canh giờ, quả thật như Bách Lý Tiếu nói, ánh nắng chiều đầy trời nung đỏ nửa bầu trời, ánh sáng vàng chiếu lên đài ngắm cảnh xây dựng từ đá Bạch Thủy tinh khiết được nhuộm thành màu vỏ quýt mang theo vẻ đẹp đẽ dịu dàng ấm áp. Ôn Noãn đỡ Quân Dập Hàn đứng bên cạnh đài ngắm cảnh mắt ngắm nhìn, dãy núi nhấp nhô đều ở trong đáy mắt, bầu trời bao la mênh mông không có điểm cuối, tầm mắt vô cùng rộng vô cùng thoáng, ngàn vạn cảnh đẹp thu hết vào trong mắt.

Quân Dập Hàn nhìn nàng không nhịn được nhếch khóe môi lên, chỉ cảm thấy cảnh sắc đầy trời này cũng không bằng một nụ cười lơ đãng như vậy của nàng làm cho hắn động lòng, tròng mắt hắn tối dần, tay chẳng biết từ khi nào đặt lên vòng eo thon thả của nàng, khẽ cúi người lại gần đôi môi đầy đặn mọng nước mê người của nàng.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 276 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

2 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

3 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

4 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 20, 21, 22

6 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

11 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 84, 85, 86

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 198, 199, 200

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

15 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

16 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 127, 128, 129

17 • [Hiện đại] Bảy năm vẫn ngoảnh về phương Bắc - Ân Tầm (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

18 • [Xuyên Không] Cuộc sống thần kinh của nữ cương thi ở mạt thế - Pizza nương tử

1 ... 28, 29, 30

19 • [Hiện đại - Trùng sinh] Anh hai Boss đừng nghịch lửa - Cửu Trọng Điện

1 ... 48, 49, 50

20 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128



Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Chuột Mickey 4
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Giường mèo vàng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 397 điểm để mua Gấu xanh, gấu hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 304 điểm để mua Túi xách xanh nơ hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 238 điểm để mua Bộ đồ Bikini sọc tím
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Gấu tai hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 236 điểm để mua Ghế dù tắm nắng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 334 điểm để mua Trà hoa
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 240 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Giày cao gót hồng
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 343 điểm để mua Dù đỏ
Công Tử Tuyết: Re: Loài hoa nào tượng trưng cho khí chất của bạn?
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 248 điểm để mua Lúa xanh
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 394 điểm để mua Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 258 điểm để mua Máy bay hồng
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 374 điểm để mua Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Đá chanh
Shin-sama: :)
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 248 điểm để mua Đá chanh
Tuyền Uri: TỚ TUYỂN QUẢN LÍ BOX
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 304 điểm để mua Giường mộng mơ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 388 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 242 điểm để mua Cô dâu chú rể
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy Bear
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy ôm bé
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 333 điểm để mua Móc khóa cá trắng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Giường gấu hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 255 điểm để mua Cô dâu miu và chú rể cún
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 250 điểm để mua Cún cưỡi ngựa
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 560 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.