Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 486 bài ] 

Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

 
Có bài mới 31.05.2017, 09:36
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 16.01.2016, 20:00
Bài viết: 1838
Được thanks: 4806 lần
Điểm: 10.53
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 12
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 255: Kiếm đi nét bút nghiêng

Edit: Vivi

Beta: Sakura

“Muội nói đi.”

Quận chúa Sơ Hà đỡ eo, thần thần bí bí hỏi: “Nhị bá của tỷ có kẻ thù chính trị là ai?”

“Cái gì?” Chân Diệu cho là mình nghe lầm.

Quận chúa Sơ Hà cắn môi: “Tỷ lặng lẽ bảo La thế tử điều tra xem kẻ thù chính trị của Nhị bá tỷ là ai đi!”

“Sơ Hà, ý muội là ——”

Quận chúa Sơ Hà rũ mắt, ngượng ngùng nói: “Chờ La thế tử tra ra những người đó, hai người đưa danh sách cho muội, muội chọn một người thích hợp, thì là hắn!”

Chân Diệu cũng hít một ngụm khí lạnh: “Sơ Hà, muội nói rõ ràng cho ta, cái gì gọi là thì là hắn, hả?”

Nàng biết ngay mà, không nên trông cậy vào vị cành vàng lá ngọc được nuông chiều từ bé lớn lên này có thể có biện pháp gì hay ho, thế, thế còn cố chấp hơn nàng.

“Tỷ kích động cái gì?” Quận chúa Sơ Hà trợn mắt, dường như đã hạ quyết tâm, nói chuyện cũng lưu loát hơn: “Dù sao cuối cùng ta cũng phải hòa thân, chuyện này Hoàng bá phụ nhất định sẽ áp xuống, những người đó cùng lắm chỉ lén suy đoán mà thôi. Nhưng ta cũng biết, cho dù bên ngoài áp xuống, chờ Hoàng bá phụ tra ra người kia, người nọ cũng sẽ mất lòng tin, nói không chừng còn có thể mất chức. Đã như vậy, ta liền chọn kẻ thù chính trị của hắn, cũng coi như là, coi như là điều duy nhất có thể làm cho hắn rồi.”

Chân Diệu trợn mắt há hốc mồm.

“Chân Tứ, rốt cuộc tỷ có giúp ta không?” Quận chúa Sơ Hà kéo ống tay áo nàng.

Chân Diệu vỗ trán, mới nói: “Sơ Hà, chuyện này không được .”

“Làm sao?” Quận chúa Sơ Hà mím chặt môi, cẩn thận đánh giá Chân Diệu, sau đó thở dài nói, “Ta biết, tỷ cảm thấy ta làm như vậy không hiền hậu. Nhưng chuyện thế này, không tìm  người chịu tội thay, hắn sẽ nguy hiểm. Hắn là Nhị bá tỷ, cái gọi là chết bần đạo không chết đạo hữu, tỷ có biết không! Vả lại, điều này cũng không đến nỗi hại tính mạng người, nhiều lắm là mất chức thôi. Hừ, đối nghịch với hắn, vốn cũng không phải là người tốt lành gì, người như vậy bớt đứng trên triều đình, coi như là có lợi cho giang sơn xã tắc rồi.”

“Nói như vậy. Muội coi như công đức vô lượng rồi?” Chân Diệu trợn trắng mắt.

“Ai nha, Chân Tứ tốt. Tỷ hãy giúp ta đi ——” Quận chúa Sơ Hà lôi kéo ống tay áo của Chân Diệu làm nũng cầu khẩn, không ngờ động vào vết thương, lập tức kêu thảm thiết liên tục.

Mấy nha hoàn vọt vào.

Quận chúa Sơ Hà dựng ngược mi, trách mắng: “Đi ra ngoài!”

Mấy nha hoàn lại chán nản lui xuống.

Quận chúa Sơ Hà im lặng một lúc lâu rồi mới sâu lắng nói: “Chân Tứ, tỷ không hiểu được, hiện tại ta thấy những nha hoàn này, đã cảm thấy tức ngực buồn nôn.”

Sơ Hà thuở nhỏ là Quận chúa tôn sư, nha hoàn bên cạnh đều được lựa chọn kỹ càng, nhất là nha hoàn cùng lớn lên, đối với nàng thì như cánh tay được kéo dài ra, không có gì không thể sai khiến các nàng đi làm, cho nên đến giờ nàng vẫn cảm thấy khó tin vào sự phản bội của Thu Điệp.

Chân Diệu an ủi vỗ mu bàn tay của quận chúa Sơ Hà.

Quận chúa Sơ Hà bực mình một chút, rồi lại khôi phục tinh thần, ánh mắt sáng quắc nhìn chăm chú vào Chân Diệu.

“Muội đừng nhìn ta như vậy. Biện pháp này không thể thực hiện được.”

“Sao không được?” Quận chúa Sơ Hà nóng nảy.

Chân Diệu chỉ tay vào trán quận chúa Sơ Hà, nói sẵng giọng: “Muội phải động não đi, Nhị bá ta tuổi gì, người có thù cũng với hắn thì chỉ có thể nhiều tuổi hơn, không có người ít hơn. Muội suy nghĩ xem ông già hơn bốn mươi như thế nào. Đầu tóc thưa thớt, râu cá trê ——”

“Ai nha. Đừng nói nữa!” Quận chúa Sơ Hà vẻ mặt vặn vẹo đi.

Chân Diệu liếc xéo nàng một cái, chậm rãi nói: “Cho nên, biện pháp này của muội không được, không chừng người ta vốn chưa nghĩ ra, muội vừa làm thế, chẳng khác gì khai ra Nhị bá ta?”

Quận chúa Sơ Hà thoáng cái ủ rũ rồi, chán nản gảy gảy tua rua mà đầu giường rủ xuống: “Vậy làm sao bây giờ?”

Dứt lời thì ảo não đập mình hai cái.

Chân Diệu vội vàng ngăn cản, chần chờ nói: “Bản thân ta thì nghĩ ——”

“Nói mau!”

“Ta nghĩ rằng, bài thơ kia, không nhất định phải yêu mến nam tử đương thời mà.”

Quận chúa Sơ Hà mờ mịt: “Chân Tứ, tỷ càng nói ta càng hồ đồ.”

“Quân sinh ta chưa sinh, ta sinh Quân đã già. . . . . .” Chân Diệu thấp giọng ngâm bài thơ kia, giọng rất nhẹ, “Sơ Hà, Quân đã già, có lẽ còn có thể có một giải thích khác, hữu phỉ quân tử, đã không còn trên đời này nữa!”

Quận chúa Sơ Hà vẻ mặt dại ra: “Như vậy cũng được?”

Chân Diệu giật khóe miệng: “Làm sao không được? Trong lịch sử có rất nhiều nhi lang kinh tài tuyệt diễm, nếu muội yêu mến một vị lang quân tài hoa phong lưu, lật xem thơ của hắn, bình luận kỹ càng cuộc đời của hắn, sinh cảm khái hận không sinh đồng thời, nhất thời không nhịn được mà viết bài thơ kia, cũng coi như chí tình chí nghĩa đi?”

Quận chúa Sơ Hà đã nghe ngây người, suy nghĩ kỹ thì vỗ án khen: “Chân Tứ, làm khó tỷ nghĩ ra cách ngụy biện này, nhưng lại đúng là khả thi!”

Nàng không phải là loại cô gái suốt ngày nhắc đến tình yêu, rời ra là muốn chết muốn sống, vì thế, ngoại trừ nhất lời không kìm lòng được mà viết ra bài thơ này thì không hề toát ra gì khác thường.

Dù hôm qua, Vĩnh Vương Phi đau khổ ép hỏi, nàng không hề tỏ vẻ ai oán, chẳng qua là cố gắng chống đỡ không thổ lộ một chữ.

Dùng lý do của Chân Tứ nghĩ này, thật tốt hơn cách của nàng nhiều.

Có bao nhiêu người khi đọc lịch sử tụng thi, sẽ kinh diễm bởi những nhân vật bị bao phủ trong dòng sông lịch sử dằng dặc, hận không được sinh đồng thời, nâng cốc ngôn hoan đây!

Quận chúa Sơ Hà biết rõ, dù là Hoàng bá phụ, hay là phụ vương mẫu phi, bọn họ đều muốn thấy cục diện như thế, mà không phải để lời đồn công chúa hòa thân có tư tình với người truyền ra.

“Chân Tứ, sao tỷnghĩ ra được!”

Chân Diệu khó xử nói: “Vừa nghe chuyện này, ta đã nghĩ ra.”

Quận chúa Sơ Hà có chút bị thương, ngơ ngác nói: “Chẳng lẽ, tỷthông minh hơn ta nhiều như vậy? Trước kia ta thật không nhìn ra!”

Chân Diệu giận đến run rẩy khóe miệng: “Công chúa, ta cám ơn ngài thẳng thắn như thế!”

Thật ra thì chính nàng cũng biết rõ, đây không hề liên quan đến thông minh hay không, ai bảo từ gốc rễ, nền văn hóa hun đúc hai người đã khác nhau.

Cho dù ai biết đầu óc đột nhiên thay đổi, cũng sẽ cho ra những điều vừa nghiêng vừa lệch, một khi nói ra còn sẽ khiến người ta hiểu ra đáp án.

“Chân Tứ, tỷ đừng giận. Là ta nói sai rồi, tỷ thế này gọi là lù khù vác cái lu chạy. . . . . .”

Chân Diệu. . . . . .

“Cám ơn a!”

Có biện pháp giải quyết thì không khí trở nên thoải mái hơn.

Chân Diệu liền nói: “Nhưng mà trong lịch sử có nhân vật nào thích hợp được muội yêu mến. Cái này phải một mình muội suy nghĩ, tốt nhất là, bình thường muội còn đọc qua thơ hoặc truyện ký hắn làm, như vậy mới dễ dàng khiến người ta tin.”

Quận chúa Sơ Hà hầu như không do dự đã bật thốt lên: “Hạ Nguyên Nhược!”

“Hạ Nguyên Nhược?” Chân Diệu lục lọi trí nhớ của nguyên chủ, mới nhớ ra nhân vật này là ai.

Hạ Nguyên Nhược, nhà thơ nổi tiếng của tiền triều. Văn thải phong lưu tuấn mỹ vô song, là thám hoa lang trẻ tuổi nhất trăm năm qua.

Tục truyền mỗi lần hắn ra đường. Trên đến bà lão tám mươi, dưới đến cô bé ba tuổi đều tranh nhau vây quanh, đều dùng bó hoa tươi dưa và trái cây ném mạnh, là người trong mộng xuân khuê của vô số tiểu nương tử.

Chỉ tiếc vị thám hoa lang kinh tài tuyệt diễm này chỉ sống không tới hai mươi tuổi, đã mất sớm rồi, cả đời chưa lập gia đình.

“Hạ Nguyên Nhược, hình như xuất thân Yến Giang Hạ gia?” Chân Diệu chợt nhớ tới vị hôn phu Hạ Lãng của La Tri Tuệ.

Quận chúa Sơ Hà gật đầu: “Đúng rồi. Tạp ký đã nói, Hạ Nguyên Nhược lần đầu nổi tiếng kinh thành, kinh diễm vô số nam nữ. Hắn vốn có tài Trạng nguyên, chỉ tiếc bởi vì đẹp quá nên mới mới bị Hoàng thượng đương triều chọn là thám hoa lang.”

Nói đến đây hé miệng cười: “Không nói gạt ngươi, ta thật sự thường lật thơ của hắn đấy.”

“Thật nhìn không ra.”

Quận chúa Sơ Hà trừng mắt: “Mẹ ta ấy à, thích thơ của Hạ Nguyên Nhược nhất đấy. Ha hả, ta đây là gần đỏ thì đỏ.”

Lúc này vang lên tiếng gõ cửa, nha hoàn ngoài cửa lên tiếng: “Công chúa. Nên đổi thuốc rồi.”

Quận chúa Sơ Hà nhăn mày.

Chân Diệu nói vào tai nàng: “Sơ Hà, nếu quyết định như vậy rồi, muội mau khôi phục như thường, sau này trước mặt người khác, càng thản nhiên càng tốt.”

“Ừ.” Quận chúa Sơ Hà gật đầu, cất giọng nói.”Vào đi.”

Cạch một tiếng cửa mở ra, hai nha hoàn một bưng chậu nước, một bưng băng gạc thuốc dán vào, một trong đó nói với Chân Diệu: ” Huyện chủ Giai Minh, Vương Phi bảo hầu gái nói với ngài một tiếng, La Nghi tân đã tới, hiện tại đang chờ trong phòng khách.”

Chân Diệu đứng lên: “Sơ Hà, ta đi trước, về sau lại thăm muội.”

Quận chúa Sơ Hà vẫy tay, dặn dò: “Sớm một chút.”

Chân Diệu đi phòng khách.

Vĩnh Vương Phi liền nói: “Giai Minh, mau đi thay trang phục và trang sức huyện chủ, theo La Nghi tân vào cung tạ ơn đi.”

Chân Diệu chỉ kịp cùng La Thiên Trình liếc nhau một cái, đã bị bọn nha hoàn vây quanh đi đổi kiểu tóc xiêm y, chờ đi ra, ngay cả đi nhanh cũng không dám rồi.

Nặng quá!

Vĩnh Vương Phi giống như từ mẫu thực sự, kiên nhẫn căn dặn điều nàng phải chú ý, thấy nàng vẫn mỉm cười mà nghe, tâm trạng hình như không hề bị quận chúa Sơ Hà ảnh hưởng, trong lòng vừa động, thử dò hỏi: “Giai Minh, Sơ Hà có đùa bỡn tính tình với con không? Nếu có, nói với mẫu phi, mẫu phi sẽ dạy dỗ nàng.”

Chân Diệu tỏ vẻ thoải mái mà cười nói: “Chúng con trước giờ thân thiết, sao muội ấy lại đùa bỡn tính tình chứ, chính là chuyện hôm qua, còn thấy ngại.”

Vĩnh Vương Phi cũng bất chấp La Thiên Trình đang chờ ở bên, hỏi: “Giai Minh, con có biết chuyện là thế nào không?”

Giai Minh biểu hiện như vậy, chẳng lẽ chuyện kia vốn không nghiêm trọng như mọi người nghĩ?

Vừa nghĩ tới nha đầu Sơ Hà kia từ nhỏ tính tình bướng bỉnh, lại sĩ diện, có đôi khi sượng mặt thì sẽ mãi không nói, trong lòng Vĩnh Vương Phi lại thêm mấy phần mong đợi.

Chân Diệu thản nhiên cười: “Mẫu phi, Sơ Hà đọc thơ của Hạ Nguyên Nhược đến ma chướng rồi. Hôm qua cảm thấy vô cùng mất mặt, đây là đang giận bản thân đấy.”

“Hạ Nguyên Nhược?” Vĩnh Vương Phi lẩm bẩm nhớ tới, thậm chí cũng chưa nghĩ nhiều đã hiểu ra.

Có lẽ là làm cha mẹ, luôn nghĩ con cái về chỗ tốt theo bản năng, một khi có người đưa ra cái thang, thuận thế đi xuống: “Nha đầu kia, lại si!”

Có lẽ là trong lòng vô trần, khuê nữ ngốc của nàng, ngay cả hủy thi diệt tích cũng không nghĩ đến sao.

Bà đã nói mà, con gái của bà không thể nào ngu như vậy.

Chân Diệu ngơ ngác nhìn Vĩnh Vương Phi.

Chuyện thuận lợi như vậy, cảm thấy là lạ ở chỗ nào.

Lúc này Vĩnh Vương Phi nhìn Chân Diệu mới thêm ý cười chân thành: “Giai Minh à, con không hiểu được, lúc mẫu phi chưa lấy chồng, khi mấy người bạn thân tụ tập với nhau cùng mở hội thi thơ, thích nhất thơ của Hạ Nguyên Nhược, có một lần mấy tỷ muội còn đánh nhau vì hắn đấy —”

Tự biết nói những điều này trước mặt con cháu không ổn, Vĩnh Vương phi lập tức ngậm miệng, nhưng bờ môi không giấu được nụ cười, cả người thả lỏng ra.

Lúc này Chân Diệu mới theo La Thiên Trình bái biệt vợ chồng Vĩnh Vương.

Hai người ngồi lên xe ngựa chạy thẳng tới Hoàng Thành, một lúc lâu La Thiên Trình đột nhiên hỏi: “Hạ Nguyên Nhược? Nàng cũng thích thơ của hắn?”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Dung Dung.. về bài viết trên: Hàn Lam, MacSongThien, Thu Heo, caothetai, ngoung1412, thienly, yuriashakira
     

Có bài mới 31.05.2017, 09:36
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 16.01.2016, 20:00
Bài viết: 1838
Được thanks: 4806 lần
Điểm: 10.53
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 12
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 256: Gây khó khăn

Chân Diệu nở nụ cười: “Trước kia còn thường đọc, về sau lại phát hiện mình không có thiên phú ngâm thi tác đối, nên thôi. Sao, chàng cũng thích thơ của Hạ Nguyên Nhược sao?”

La Thiên Trình thuận theo mà cười một tiếng: “Từng thích, về sau lại cảm thấy ngâm thi tác đối vô dụng, nên thôi.”

“Hai ta cũng như nhau.” Chân Diệu thuận miệng nói, sau đó lấy giỏ kim chỉ trong ngăn kéo nhỏ trên vách xe ra, lấy cái túi lưới mới đan được một nửa tiếp tục đan.

La Thiên Trình yên lặng nhìn nàng đan trong chốc lát, không nhịn được hỏi: “Đan cho ai?”

“Hả?” Chân Diệu ngừng động tác, có chút buồn bực, “Chính là tiện tay đan đồ chơi nhỏ thôi, không phải là cố ý đan cho ai, sao hôm nay chàng hỏi nhiều vấn đề thế?”

Nói xong lại thấp đầu, tiếp tục đan.

Loại giống như nữ hồng này một khi biết thì không cần bao nhiêu linh khí cũng có thể dùng tới kỹ năng, Chân Diệu làm khá tốt, cứ như vậy một lát sau, túi lưới kia đã có thể nhìn ra dáng rồi, là dáng con bươm bướm.

La Thiên Trình nhếch môi, lại nhìn chằm chằm Chân Diệu một lúc lâu, bỗng nhiên dấn tới.

Hơi thở mát lạnh trong nháy mắt vây quanh nàng, Chân Diệu lại ngẩng đầu lên: “Thế tử?”

La Thiên Trình khó chịu.

Hình như bắt đầu từ ngày đó, nàng không còn gọi hắn là “Cẩn Minh” nữa.

“Rốt cuộc chàng làm sao vậy?” Chân Diệu đẩy hắn.

La Thiên Trình trở tay bắt được tay nàng, nói vào tai nàng: “Bài thơ của công chúa Sơ Hà thực sự viết vì Hạ Nguyên Nhược?”

Chân Diệu Tâm giật thót, rời mắt, cười khan nói: “Dĩ nhiên, nhân vật như Hạ Nguyên Nhược có ai mà không yêu mến chứ? Ha hả.”

La Thiên Trình nụ cười cứng đờ. Bỗng nhiên vươn hai tay nâng cằm Chân Diệu, để mặt nàng chính diện, giọng nói thì có mấy phần buồn bực: “Nàng vừa nói không thích?”

Chân Diệu nháy mắt mấy cái: “Ta chưa nói không thích, chỉ nói là mình không có thiên phú, sẽ miễn cưỡng mình.”

“Nói như vậy, nếu Hạ Nguyên Nhược thật sự đứng ở trước mặt nàng, nàng cũng sẽ yêu mến hắn?”

Chân Diệu hé miệng, mới nói: “Thế tử, chàng cố tình gây sự như vậy, có phải không tốt lắm không?”

Răng rắc một tiếng, dây cung lý trí của người nào đó đứt phựt, nghiến răng nghiến lợi nói: “Kiểu Kiểu, nàng có năng lực phân biệt được không, loại hành vi này không gọi là cố tình gây sự, gọi là ghen!”

Nói xong thì cả người cứng lại.

Hỏng bét, nhất định là hắn đã bất cẩn nói ra điều gì đó quái lạ rồi.

Cái kia sao có thể là ghen, chẳng qua là, chẳng qua là ——

Được rồi, hắn thừa nhận. Đó chính là ghen!

Nếu đã khóc trước mặt nàng rồi, những thứ mất tự nhiên này cũng khó mà duy trì, sau chốc lát cự nự, La Thiên Trình đã khôi phục thản nhiên, cứ nhìn chăm chú vào Chân Diệu như thế.

Ngược lại trong ánh nhìn kỹ này Chân Diệu lại mất tự nhiên rồi, nói lắp bắp: “Chàng, chàng ăn ghen với một người qua đời làm gì?”

La Thiên Trình dứt khoát ôm chặt nàng, thấp giọng nói: “Ta đây ghen với nàng được không?”

Không đợi Chân Diệu trả lời, các nụ hôn mềm nhẹ đã rơi xuống.

Chân Diệu đột nhiên cứng đờ, vô thức đẩy hắn ra.

Nhìn ánh mắt La Thiên Trình thoáng chốc nặng nề, nàng vuốt tóc mai, cắn môi nói: “Ở trên xe đây.”

La Thiên Trình không tiếng động  thở dài.

Quả nhiên là hắn bê đá đập chân mình. Nếu, nếu Kiểu Kiểu vẫn không thể tiếp nhận mình gần gũi với nàng thì làm sao bây giờ?

Nghĩ đến chuyện mình làm với nàng đêm đó, La Thiên Trình lại ảo não.

Chân Diệu nhặt túi lưới lên, tiếp tục đan, chờ đến lúc đan đuôi cho túi lưới xong thì bỗng có một cái tay lấy túi lưới đi.

La Thiên Trình cúi đầu thắt túi lưới ở bên hông, cười nói: “Còn rất thích hợp.”

Chân Diệu cũng chỉ mím môi không lên tiếng, vén rèm xe lên nhìn ngoài cửa sổ.

La Thiên Trình lại sững sờ nhìn nửa bên gương mặt đẹp đẽ của nàng, có cảm giác bất đắc dĩ nhàn nhạt xen lẫn đau lòng dâng lên.

Hắn nghĩ thông suốt tình cảm của mình, cho nên nhìn đối phương cũng càng rõ ràng hơn.

Hắn có thể cảm giác được, nàng một lòng muốn sống tốt cùng mình, nhưng, dường như nàng chỉ muốn sống tốt với hắn mà thôi, nhưng không hề thực sự động tình giống hắn đối với nàng.

Có lẽ, vợ chồng trên đời này, có thể cử án tề mi sống tốt đã tốt lắm rồi, nhưng hắn lại cứ chưa cam tâm.

Nhìn nàng như thế cứ có loại cảm giác không chân thật, nàng còn chưa hoàn toàn thuộc về hắn.

Nếu nàng vẫn không hiểu tình yêu cũng thôi, chỉ sợ có một ngày nàng động lòng, nhưng người có thể khiến nàng động lòng không phải là hắn.

Là khởi đầu quá hỏng bét, ở chung về sau quá thất thường, mới khiến cơ hội lần lượt trôi đi?

La Thiên Trình im lặng trong chán nản.

Bên trong xe yên tĩnh đến chỉ nghe thấy tiếng hít thở lẫn nhau, Chân Diệu buông rèm cửa sổ quay đầu lại thì bắt được tia đau đớn trong mắt đối phương, không khỏi sợ run, suy nghĩ một chút vươn tay lôi kéo ống tay áo của hắn, giọng mềm mại đi: “Gần đây có phải chàng quá mệt mỏi không?”

La Thiên Trình hoàn hồn, nở nụ cười nhợt nhạt: “Đúng là quá mệt mỏi, chờ thêm mấy ngày nữa, là ở bên nàng suốt được không?”

Không khí khôi phục bình thường, Chân Diệu cũng thả lỏng ra, vỗ tay nói: “Được, đến lúc đó ta lấy nồi lẩu ba tầng ra, chiên thịt nai cho chàng ăn.”

Lại yên lặng một lúc lâu, La Thiên Trình vẫn không nhịn được nói: “Chiên thịt nai rất ngon, không cần nồi ba tầng.”

Nói xong lời này lại ảo não muốn tát cho mình một cái, nói hùa theo nàng, dỗ nàng vui vẻ sẽ chết à! Sao hắn lại không nhịn được!

Nhưng, nồi gì đó mà biểu ca tặng, không thể nhịn!

Thấy Chân Diệu trong mắt hiện lên thất vọng, La Thiên Trình mặt dày nói: “Lần đó chẳng phải bảo La Báo đưa một cái chảo về còn gì?”

Chân Diệu ngẫm nghĩ, chợt hiểu ra: “Chàng nói là cái chảo bằng chỉ gắng để được một quả trứng gà?”

La Thiên Trình run rẩy khóe miệng: “Trứng gà?”

“Đúng vậy.” Chân Diệu khua tay múa chân một chút, “To từng này, đập một quả trứng gà để rán là vừa.”

Phút chốc mặt La Thiên Trình đen lại, trong lòng quất La Báo một vạn roi.

Chẳng qua hôm đó hắn thật sự bận quá, mới để cho tên khốn kia mua về, thì ra là hãm hại hắn như thế sao?

Trở về phải đuổi hắn đi quét nhà vệ sinh!

Rốt cuộc xe ngựa dừng lại, La Thiên Trình xuống trước, sau đó đỡ Chân Diệu xuống.

Lần này thân phận của Chân Diệu khác rồi, tất nhiên theo La Thiên Trình đi bái kiến Chiêu Phong Đế trước.

Chiêu Phong Đế thoạt nhìn lại gầy hơn, tinh thần không tốt lắm, thái độ đối với hai người lại ôn hòa.

Về sau thì bảo Chân Diệu đi chỗ Hoàng hậu, giữ mình La Thiên Trình lại.

Chân Diệu vừa đi, Chiêu Phong Đế thu luôn nụ cười, thản nhiên nói: “Chuyện ở phủ Vĩnh Vương hôm qua, người phía sau màn đã điều tra xong chưa?”

“Còn chưa, nhưng đã có ít đầu mối.”

Chiêu Phong Đế cười lạnh một tiếng: “Trẫm biết. Chuyện này ** phần mười là Lệ vương gây ra, hắn chính là muốn xem thiên hạ đại loạn, sau đó thừa dịp trống mà vào.”

La Thiên Trình cúi đầu không nói.

Chuyện lần này, tuy chỉ có mấy đầu mối. Nhưng mơ hồ chỉ hướng tiền phế thái tử. Chẳng qua là bây giờ còn chưa tra ra manh mối, chưa cần nhiều lời.

“La khanh, ngươi phái một đội cẩm lân vệ, chuyên môn nhìn chằm chằm chuyện này, nếu trong kinh ai dám nghị luận lung tung, quyết không dễ dãi.” Chiêu Phong Đế hiếm khi sẵng giọng.

Thái tử không ra sao, sức khỏe của ông cũng dần dần không được. Lúc này, Đại Chu không thể trải qua mưa gió.

Nếu ai lợi dụng chuyện hòa thân này, dù bị đám Ngôn Quan mắng một câu bạo quân, ông cũng bất chấp.

“Vi thần nghĩ, trong kinh sẽ không có người nhàm chán như vậy. Chẳng qua là một bài thơ cảm hoài công chúa viết tùy tính thôi.”

Nghe lời La Thiên Trình nói có chuyện, Chiêu Phong Đế nhíu mày: “Hử? Viết tùy tính?”

“Vâng, vi thần nghe nội tử nói, công chúa kính ngưỡng nhà thơ Hạ Nguyên Nhược tiền triều, mới viết bài thơ kia. Kết quả chẳng biết tại sao lại xuất hiện ở hội thi thơ.”

Chiêu Phong Đế im lặng một lúc lâu, cười: “Giai Minh thật nói như vậy?”

La Thiên Trình gật đầu: “Đúng vậy. Nội tử và công chúa Sơ Hà trước giờ thân thiết, nghĩ đến là công chúa thổ lộ tình hình với nội tử.”

“Ha ha ha ——” Chiêu Phong Đế nở nụ cười.

Có thể ngồi vững vàng long ỷ nhiều năm như vậy, Chiêu Phong Đế sao lại là đứa ngốc, lập tức hiểu ám chỉ của La Thiên Trình.

Một mặt cảm thán dụng tâm lương khổ của hắn, rất nghiêm túc tranh công cho cô dâu nhỏ của hắn, một mặt thầm khen Chân Diệu một tiếng.

Ông không nhìn lầm mà, cô gái nhỏ kia lù khù mà vác cái lu chạy, rốt cuộc là cháu gái của Chân Thái phi.

Chiêu Phong Đế nghĩ đến Chân Thái phi thì lại nổi lòng nghi ngờ.

Chân Thái phi rõ ràng thân thiết với mẫu hậu, nhưng vì sao ông mơ hồ cảm thấy, mẫu hậu không thích Giai Minh chứ?

Ông cảm thấy, không đơn giản là vì ban đầu Giai Minh đắc tội Phương Nhu.

Tia nghi vấn này chỉ lòng vòng rồi bị Chiêu Phong Đế gác lại, dù sao vua của một nước phải quan tâm quá nhiều chuyện, vào lúc không còn nhiều tinh lực, ông cũng không quan tâm được chuyện hậu cung nữa.

“La khanh à, đối xử tốt với Giai Minh vào, tương lai nếu khanh phụ bạc nàng, trẫm sẽ không bỏ qua đâu.”

La Thiên Trình ngẩn ra, sau đó cười: “Vi thần tuân lệnh.”

Lúc này hai quân thần mới nói đến chuyện khác.

Chân Diệu đi chỗ Thái hậu, có mấy nữ đồng quây quanh Thái hậu, nhỏ nhất có bốn năm tuổi, lớn thì không quá bảy tám tuổi, không khỏi nhìn thêm mấy lần.

Thái hậu cười nói: “Ai gia lớn tuổi, thích náo nhiệt, các nàng là con gái của mấy vị hoàng huynh của cháu.”

Dứt lời thì nói với mấy nữ đồng: “Còn không làm lễ ra mắt Giai Minh cô cô?”

Mấy nữ đồng đứng lên làm lễ ra mắt với Chân Diệu, Chân Diệu nghiêng người tránh.

Thì một nữ đồng cười nói: “Giai Minh cô cô, có quà ra mắt không ạ?”

Nữ đồng kia khoảng năm sáu tuổi, khẽ nghiêng đầu nhìn Chân Diệu, hồn nhiên khó tả.

Trong lòng Chân Diệu chùng xuống, cảm thấy chuyện gặp phải mấy vị tiểu quận chúa là lạ.

Nếu hôm nay Thái hậu gọi mấy vị tiểu quận chúa vào cung làm bạn, lại không người nào nhắc nhở nàng. Không chuẩn bị quà ra mắt, đây không phải là nhìn thấy nàng mất mặt sao?

Chân Diệu chỉ do dự chốc lát, ánh mắt rơi vào đĩa ngọc lưu ly đựng trái cây trên bàn gỗ hoa lê, rồi cười: “Đương nhiên là có, chẳng qua quà này phải làm hiện tại mới đẹp.”

Dứt lời lại mỉm cười cúi chào Thái hậu: “Thái hậu, Giai Minh muốn mượn dùng một thanh dao khắc.”

Không đợi Thái hậu nói chuyện, ma ma đứng ở phía sau liền nói: “Thái hậu, xin thứ cho lão nô thất lễ, những thứ sắc bén kia không thể để trước mặt ngài ——”

“Câm mồm !” Thái hậu uy nghiêm trừng ma ma một cái.

Vị ma ma kia không dám nói tiếp nữa, nhưng nhìn Chân Diệu như cảnh cáo.

Tình hình như vậy, tất nhiên Chân Diệu không tiện yêu cầu nữa, xoay chuyển suy nghĩ rồi cười nói: “Giai Minh suy nghĩ không chu đáo rồi.”

“Giai Minh muốn hoa qua đúng không, nếu không có dao khắc ——”

“Không sao, Thái hậu yên tâm, không cần dao khắc cũng được.” Chân Diệu cười híp mắt nói.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Dung Dung.. về bài viết trên: Hàn Lam, MacSongThien, Thu Heo, caothetai, ngoung1412, thienly, yuriashakira
     
Có bài mới 31.05.2017, 09:38
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 16.01.2016, 20:00
Bài viết: 1838
Được thanks: 4806 lần
Điểm: 10.53
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 12
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 257:  Âm thầm lo lắng

Edit: Vivi

Beta: Sakura

“Không cần dao khắc cũng được?” Thái hậu hăng hái.

Chân Diệu liền cầm một quả táo từ trong đĩa đựng trái cây ra, gỡ một trâm vàng bắt đầu điêu khắc.

Kim trâm không thể so với dao khắc, tinh tế thì không điêu khắc được, nàng thì làm khéo léo, chỗ này khoét sâu, chỗ kia dũa nông, chỉ chốc lát sau, một con heo nhỏ ngây thơ dần hiện ra.

Ngay sau đó, con gà con đội vỏ trứng, con nhím có lưng đầy quả đỏ nhỏ, con thỏ ngốc lần lượt được khắc ra.

Những thứ này mặc dù không quá tinh tế, bởi vì được tạo hình từ trái cây, lại là hình ảnh động vật nhỏ đáng yêu, dỗ những nữ đồng này đã đủ rồi.

Quả nhiên cả đám đều vây tới đây, nhìn với vẻ lạ lẫm.

Chân Diệu cầm khăn lau tay, chia hoa qua cho bọn nhỏ, sau đó gỡ hà bao treo ở hông xuống, đổ mấy quả vàng ra.

Lại nói, mấy nữ đồng thân phận tôn quý, đều chẳng coi trọng vàng bạc châu báu lắm, thế nhưng mấy quả vàng này lại có hình động vật ngây thơ đáng yêu, so sánh với hoa qua trên tay, thoáng cái thì cảm thấy mới mẻ thú vị.

Thấy mấy chắt gái hứng thú dạt dào xoa hoa qua và quả vàng, Thái hậu như cười như không: “Giai Minh có lòng rồi.”

Có thể khắc được hoa qua thì không nói, thế mà còn mang quả vàng hình dáng giống như hình hoa qua chia cho mấy nha đầu, cứ thế, quà gặp mặt này dù hơi ít nhưng đã đủ mới lạ và tấm lòng.

Trẻ con, chẳng phải là thích thứ mới mẻ thú vị còn gì, nếu nói không cố tình chuẩn bị thì bà là người đầu tiên không tin.

Chân Diệu cười một tiếng: “Mấy vị tiểu quận chúa không chê là tốt.”

Quả vàng của nhà phú quý thông thường chỉ đơn giản là biểu tượng lạc, hồ lô, hàng ngày Chân Diệu không có nhiều việc, lại không thích chơi cờ đánh đàn giết thời gian, lúc nhàn thì mân mê sống phóng túng.

Những quả vàng này, hồi trước thấy mấy chú em thích hồ ly nhỏ bằng vàng nên nổi hứng vẽ hơn mười kiểu dáng để làm ra.

Trừ quả vàng, còn có một hà bao quả bạc, lúc ra ngoài cũng tiện tay treo trên người. Không phải là cố tình chuẩn bị quà gặp mặt, chẳng qua là cảm thấy ngộ nhỡ cần thì lấy ra, quả vàng bạc lung linh dễ thương như thế tương đối có mặt mũi.

Về phần tạo hình hoa qua kia, đúng là nàng khắc theo hình những quả vàng, chính để tăng mấy phần thú vị.

Chân Diệu yên lặng quyết định, chờ trở về thì chế tạo thêm một đợt mẫu mới nữa.

Cũng vào lúc này, nữ đồng cầm hoa qua hình con thỏ nhỏ bỗng nhiên nhìn Chân Diệu mấy lần, nói giòn tan: “Thì ra là ngươi!”

Hử?

Chân Diệu nhìn kỹ nữ đồng kia một cái, hình như quen quen, chẳng qua là trẻ con cứ có cảm giác trông giống nhau, đây lại là cả nhà, huyết thống còn đó, khó tránh khỏi có chỗ tương tự, trong khoảng thời gian ngắn sẽ không nhớ ra.

Vẫn là Thái Hậu nhìn nữ đồng kia, vẫy tay nói: “Nhụy nhi, tới chỗ lão thái thái nào.”

Chân Diệu giật mình, nghe cái tên “Nhụy nhi” này, cuối cùng nghĩ ra, đây không phải là hùng hài tử nhà Lục hoàng tử sao!

Đây, đây đúng là nhân sinh hà xứ bất tương phùng rồi, lần trước gặp hùng hài tử này. Đã bị hãm hại một lần, lần này sẽ không lại bị hãm hại nữa chứ.

“Lão thái thái ——” Nhụy nhi tựa sát vào, thế mà lại vô cùng ngoan ngoãn trước mặt Thái hậu.

Thái hậu nở nụ cười từ ái, đáy mắt lại không có bao nhiêu nụ cười : “Nhụy nhi, nói cho lão thái thái biết, cháu biết Giai Minh cô cô lúc nào?”

Lục hoàng tử không hề xuất chúng trong mấy vị hoàng tử, Nhụy nhi lại do thị thiếp sinh ra, thường ngày không có mặt mũi gì trước mặt Thái hậu, thường ngày dù nàng ương ngạnh, cũng biết nữ nhân tôn quý nhất thiên hạ này không ưu ái nàng, hôm nay thấy Thái hậu nói chuyện hòa ái như thế, lập tức trở nên đáng hoàng: “Ở tết nguyên tiêu năm nay ạ, Giai Minh còn tặng Nhụy nhi đèn thỏ có thể ăn.”

Chân Diệu cảm thấy vừa dứt lời này, không khí quanh thân Thái hậu đã lạnh đi.

Thì nghe Thái hậu thong thả hỏi: “Nhụy nhi đi ngắm đèn với phụ thân đi?”

“Vâng.” Nhụy nhi biết điều gật đầu.

Thái hậu nhấc mi mắt, nhìn Chân Diệu.

Ánh mắt kia rơi vào người nàng, như muốn xem thấu trong ngoài nàng, có đề phòng, có tức giận, còn có ghét.

Chân Diệu cũng nói không rõ trong nháy mắt đó, sao nàng lại phúc chí tâm linh nhìn hiểu được ánh mắt chợt lóe của Thái hậu.

Đợi nàng nhìn kỹ lại thì Thái hậu đã khôi phục bình tĩnh, chẳng qua là ánh mắt thâm trầm hơn rồi, nhàn nhạt cười nói: “Giai Minh cũng có lòng rồi.”

Có lòng?

Chân Diệu suy nghĩ một lát, cảm thấy lời này dường như có bẫy!

Thái hậu ý bảo ma ma phía sau ban thưởng cho Chân Diệu, sau đó bưng trà: “Được rồi, Giai Minh, quý phủ của cháu cũng bận rộn, không cần cứ ở mãi chỗ ai gia, đi bái kiến Hoàng hậu, rồi về sớm đi.”

“Giai Minh cáo lui.” Chân Diệu quỳ gối thi lễ.

Chờ được cung nữ dẫn ra ngoài, mới kịp phản ứng, chẳng lẽ Thái hậu đang ám hiệu nàng sau này ít vào cung thôi?

Dù nàng không rành tính toán, nhưng vẫn có thể cảm giác được một người có chào đón nàng hay không.

Trong lòng chứa nghi vấn, lại không nghĩ ra rốt cuộc đã chọc cho Thái hậu ghét bỏ ở chỗ nào, Chân Diệu lắc đầu.

Thôi đi, dù sao không vào Cung, nàng còn cầu cũng không được đấy, về phần Thái hậu không thích, vậy cũng không quan trọng, ít nhất về mặt mũi không gây khó cho nàng là được.

Một tiếng cười khẽ vang lên, Chân Diệu ngẩng đầu.

Lục hoàng tử đứng cách đó không xa, mắt phượng hẹp dài, mang ý cười tùy ý.

“Giai Minh, mới từ tẩm cung của Thái hậu đi ra ngoài?”

“Lục hoàng tử.” Chân Diệu khom người, trả lời, “Vâng, đang chuẩn bị đi chỗ Hoàng hậu nương nương. Lục hoàng tử đi chỗ Thái hậu sao?”

“Đúng, đi đón Nhụy nhi trở về.” Lục hoàng tử nhíu mày, “Giai Minh, sao muội còn gọi là Lục hoàng tử?”

Chân Diệu kinh ngạc.

Lục hoàng tử đi lướt qua người rồi bỏ lại một câu nói: “Phải gọi là Lục hoàng huynh mới đúng, nếu không lần sau, ta liền nói với La Nghi tân rằng muội lại thất lễ.”

Chân Diệu mấp máy môi, cảm thấy vừa nghĩ tới Chân Tịnh thì không thể nói ra miệng ba chữ “Lục hoàng huynh”.

Dường như Lục hoàng tử nhìn ra Chân Diệu không tình nguyện, lại dừng bước, mỉm cười chờ ở nơi đó: “Giai Minh, muội không chào tạm biệt hoàng huynh sao?”

Thật là đủ rồi, hết người này đến người khác, đều tùy hứng như thế!

Chân Diệu rũ đầu, kiên trì nói: “Hoàng huynh đi thong thả.”

Chỉ thấy góc áo bào thêu mãng xà chợt lóe rồi biến mất, tiếng bước chân rốt cục đã đi xa.

Chân Diệu thở phào một cái, lúc này mới theo cung nữ đi tới Ninh Không Cung.

Lục hoàng tử vào cửa tẩm điện của Thái hậu, đã nghe tiếng vui mừng của nữ đồn vang lên: “Phụ thân ——”

Nhụy nhi đứng lên muốn chạy tới, nhưng quay đầu lại nhìn Thái hậu, lại đứng bất động.

Thái hậu liền nói: “Tiểu Lục, Nhụy nhi dính cháu thật đấy, khó trách lần nào cháu cũng là người đầu tiên tới đón nàng trở về.”

Lục hoàng tử đi tới chào Thái hậu rồi cười nói: “Còn không phải là Tôn nhi chưa có vợ, không giống mấy vị Hoàng tẩu, lúc nào cũng tiện đến đây.”

Vì biểu hiện không thiên vị, Thái hậu gọi một chắt gái từ nhà mỗi vị hoàng tử thỉnh thoảng tới đây làm bạn, mỗi lần tất nhiên là Hoàng tử phi tới đón con gái về.

Lục hoàng tử chưa lấy vợ, thiếp thị là không có tư cách vào Cung đón con, nên chỉ phải tự mình đến.

Nhắc tới điểm này. Thái hậu lại không vừa lòng, thu nụ cười hỏi: “Phi Thúy cô nương phủ Mộc Ân Hầu, còn phải hơn một năm mới hết hiếu sao?”

Nhắc tới vị hôn thê, Lục hoàng tử vẫn tỏ vẻ thờ ơ tùy ý: “Vâng.”

Thái hậu hừ một tiếng: “Cũng không biết Phụ hoàng cháu và Hoàng hậu nghĩ thế nào  ——”

Chỉ nói một câu rồi dừng câu chuyện.

Dù sao cũng là hôn sự mà Chiêu Phong Đế gật đầu, làm mẹ tất nhiên không muốn làm mất mặt con trai ở trước mặt cháu trai.

Thái hậu tự biết lỡ lời, cũng có chút ngượng ngùng.

Lục hoàng tử mặt mày thông thấu, chỉ đảo qua rồi nói tránh đi: “Hoa qua hình con thỏ nhỏ mà Nhụy nhi cầm thú vị đấy. Hoàng tổ mẫu. Tôn nhi đoán, đây là Giai Minh tặng?”

Không ngờ nói ra những lời này, Thái hậu không hề có ý cười, nhìn kỹ Lục hoàng tử một cái, hỏi: “Cháu gặp Giai Minh?”

“Vâng. Khi tôn nhi đi tới, gặp phải Giai Minh đi Ninh Khôn Cung.” Lục hoàng tử phát hiện khác thường. Trong lòng suy nghĩ rất nhiều nhưng nét mặt lại không hề lộ ra.

Dù hắn không rõ vì sao Thái hậu không thích hợp, nhưng lại biết, một khi chính hắn lộ ra cái gì khác thường, Thái hậu càng nghĩ nhiều.

Nhưng cẩn thận suy nghĩ lại, thật sự không cảm thấy rốt cuộc đã nói sai câu nào.

Thái hậu vươn tay, muốn nhặt một quả mơ từ đĩa đựng trái cây để ăn, dừng một chút vòng vo phương hướng, nâng chén trà lên, nhấp một ngụm nói: “Đợi lát nữa sợ rằng Giai Minh còn muốn đi chỗ Chân Thái phi, Tiểu Lục, ngày hôm nay cháu cũng đừng chạy tới chỗ Chân Thái phi nữa, để hai bà cháu trò chuyện vui vẻ.”

Lục hoàng tử giật thót, tiếp thu ý mịt mờ của thái hậu.

Thái hậu bà —— không muốn để mình và Giai Minh gặp mặt nhiều?

Nghĩ tới đây, trái tim thắt lại.

Thái hậu chẳng qua là không muốn tất cả đệ tử tôn thất gặp mặt Giai Minh nhiều, hay là không muốn mình và Giai Minh gặp nhiều đây?

Nếu là loại trước, cũng dễ nói, dù sao Giai Minh không phải cành vàng lá ngọc thực thụ, loại tránh hiềm nghi này, dù trông như phòng bị quá đáng, nhưng cũng có lý.

Nhưng nếu là loại sau, chẳng lẽ Thái hậu cho là mình đã có ý gì đối với Giai Minh, hay chỗ Thái phi ——

Lục hoàng tử toát mồ hôi lạnh, chợt lắc đầu ở trong lòng.

Không thể nào, lần đầu tiên mình hiểu được tấm lòng thực sự của mình, đều cảm thấy không thể đối mặt, rất đau đớn một thời gian, sao Thái hậu nghĩ về hướng đó!

Vả lại, từ trước đến giờ Thái hậu và Thái phi có quan hệ không tệ. . . . . .

Lục hoàng tử lại lắc đầu, trước giờ trong hậu cung giết người không thấy máu, nhìn mặt ngoài không tính được.

“Khụ khụ.” Thái hậu ho nhẹ một tiếng.

Lục hoàng tử vội vàng hoàn hồn, cười nói: “Hoàng tổ mẫu yên tâm, Tôn nhi chắc chắn sẽ không đi chỗ Thái phi chọc người ghét.”

Thái hậu thấy Lục hoàng tử tỏ vẻ trong sáng, lúc này sắc mặt mới hòa hoãn hơn.

Chờ Lục hoàng tử dẫn Nhụy nhi rời đi, Thái hậu nháy mắt, một cung nữ dẫn mấy vị tiểu quận chúa đi buồng lò sưởi chơi đùa, nội thất chỉ còn lại có Thái hậu và vị lão ma ma kia, lúc này Thái hậu mới thở dài một hơi thật sâu.

Lão ma ma kia đánh giá vẻ mặt Thái hậu một lúc lâu, trấn an: “Thái hậu ngài cứ bớt buồn phiền, theo lão nô nhìn, huyện chủ Giai Minh thật ra khác biệt.”

Thái hậu nghiêng người dựa vào tháp quý phi, nội thất hơi tối, khiến vẻ mặt bà hơi nặng nề, giọng nói cũng thấp xuống: “Phức Hương, lòng ta cứ thắt lại. Nha đầu kia từ khi gả cho người, tư thái khuôn mặt nẩy nở rồi, càng ngày càng giống nàng ta rồi. Nàng vừa vào Cung, ai gia liền không khỏi hoảng hốt.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn Dung Dung.. về bài viết trên: Hàn Lam, Jerryemtom, MacSongThien, Mưa biển, Thu Heo, caothetai, ngoung1412, thienly, yuriashakira
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 486 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: AnnaNguyen2512, diepcayvu, GiaMy, hoaquynh96, Hồng Ngọc(DD), Mạc Thy, Nguyên Phương, tinh thanh, trần thùy trâm và 330 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Sống lại làm ái thê nhà Tướng - Mặc Ngư Tử 1123

1 ... 35, 36, 37

3 • [Hiện đại] Mèo yêu - Hà Thư

1 ... 25, 26, 27

4 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 185, 186, 187

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 29, 30, 31

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

7 • [Xuyên không] Vương phi hắc đạo chiếm nhà giữa - Tiêu Tương Điệp Nhi

1 ... 31, 32, 33

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 103, 104, 105

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Yêu nghiệt trở về - Băng Lãnh Nữ Nhân

1 ... 49, 50, 51

11 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 125, 126, 127

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 193, 194, 195

13 • [Hiện đại] Chúng ta ly hôn - Nha Thất

1, 2, 3, 4, 5

[Cổ đại - Trùng sinh] Tướng phủ đích nữ - Trầm Hoan

1 ... 99, 100, 101

15 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 17, 18, 19

16 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

17 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

18 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 16, 17, 18

[Cổ đại - Trùng sinh] Ta là chính thê của chàng - Văn Nhất Nhất

1 ... 40, 41, 42

20 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19


Thành viên nổi bật 
meoancamam
meoancamam
Song Nhi
Song Nhi
Ngọc Hân
Ngọc Hân
THO THO
THO THO
Cửu Muội
Cửu Muội
zio
zio

Shop - Đấu giá: Tú Vy vừa đặt giá 424 điểm để mua Thỏ hồng
Tú Vy: Mách liền
Tuyền Uri: Muốn đánh mod st vn ghê, âm điểm cmnr :cry: hựn nhé. Hựn luôn đứa nào đi mách lẻo bên kia nhé :))
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Thỏ mây
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Giỏ hoa
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 395 điểm để mua Panda có cánh
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Mashimaro vệ sinh toilet
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Cặp đôi người tuyết 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 376 điểm để mua Bạch Dương Nam
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Pooh ăn mật
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 349 điểm để mua Dù trái tim
Công Tử Tuyết: Truyện Vợ yêu con cưng của tổng giám đốc - Thượng Quan Nhiêu được sưu tầm về diễn đàn, bạn chịu khó chờ bạn ý post tiếp hoặc mod post lên rồi đọc nhen
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 381 điểm để mua Mercedes
Van9292: Các admin ơi mình đang xem Vợ Yêu Con Cưng Của Tổng Tài - Thượng Quan Nhiêu sao ghi tình trạng Đã Hoàn 235 chương nhưng khi xem đến trang 41 chỉ mới được phân nữa số chương thì hết rồi ??? Ai giúp mình với
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 236 điểm để mua Giường bệnh tình yêu
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Ốc sên khoe kẹo
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Thiên Bình Nam
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 299 điểm để mua Bé chơi thú nhún
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé bò
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 328 điểm để mua Xe của cô bé Lọ Lem
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Cúc trắng xoay tròn
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 295 điểm để mua Kún sủa
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Heo vàng 2
༄༂Tuyền Uri༂࿐: Năm nay không thi miss hả ta ơi :)) :dance: alo alo miss đi má ơi :phone:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 261 điểm để mua Gấu Pooh ôm hổ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Air Blade đen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Thỏ tai xanh
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 236 điểm để mua Áo thun xanh tay dài
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Bánh Sandwich
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 552 điểm để mua Mề đay đá Citrine 2

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.