Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 486 bài ] 

Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

 
Có bài mới 25.05.2017, 08:22
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 16.01.2016, 20:00
Bài viết: 1838
Được thanks: 4805 lần
Điểm: 10.53
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 12
Chương 249 : Trời quang

Edit : Nora

Beta: Sakura

La Thiên Trình bắt đầu kể lại chuyện bị Đường Y bao vây lúc nhỏ, nói đến khi phát hiện thê tử hồng hạnh xuất tường thì im bặt. Những sóng ngầm bắt đầu khởi động trên triều, chiến trường gió tanh mưa máu, cùng với đêm cuối có kết cục thảm thiết thì không nói.

Những chuyện đó đều quá nặng nề, một mình hắn gánh là được rồi. Hơn nữa ngoài nàng ra, những chuyện khác đều không thành vấn đề.

Một người trở về từ nơi đẫm máu, chỉ biết né tránh tình yêu và khiếp nhược ôn hòa. Đối với những người đã tổn thương hắn, người phụ hắn, hắn chỉ có thể cười đón nhận.

Ánh nến đã sớm cháy hết, trong phòng toàn một màu đen.

Chân Diệu thầm may mắn bóng tối đã che giấu tất cả cảm xúc của mình, vừa rồi trời biết nàng thiếu chút nữa đã nhảy dựng.

Cái gì nằm mơ, đây rõ ràng là trùng sinh !

Chậc chậc, trùng sinh tóm lại cũng chính là xuyên việt. Nàng một người xuyên việt đến chỉ hận không thể cụp đuôi làm người. Người ta trùng sinh đến liền định trả thù.

Tức giận bất bình hồi lâu nàng lại cảm thấy vận mệnh thật ly kỳ, thế mà đã gom hai người lại với nhau.

Lời này nếu đổi lại là người khác cũng sẽ không có can đảm suy đoán, vậy mà lại đến lượt nàng.

Trong phút chốc Chân Diệu có chút cảm thông với La Thiên Trình.

Loại chuyện ta biết rõ bí mật lớn nhất của ngươi, ngươi lại không biết ta đã biết, càng không biết ta cũng có bí mật, quả thực con mẹ nó thoải mái !

“Kiểu Kiểu?” Trong màn đêm yên tĩnh chỉ nghe được tiếng hít thở khẽ khàng của song phương, nhu hòa tựa như quấn quanh cùng một chỗ, giọng hắn càng thêm lộ rõ thấp thỏm không yên.

Lúc này Chân Diệu mới đứng lên, đi đến trước đổi ngọn nến mới, trong phòng lập tức sáng bừng trở lại.

La Thiên Trình thấy rõ gương mặt nàng, phát hiện khóe miệng nàng mang theo nụ cười nhàn nhạt, trong lòng chợt nổi lên sự đắng chát, tự giễu cười : “Kiểu Kiểu, có phải nàng cảm thấy vớ vẩn lắm không ? Đơn giản chỉ là giấc mộng mà ta lại vô lại với nàng như vậy ?”

Đến cùng hắn vẫn không thể hoàn toàn thẳng thắn, dùng cách thức giấc mộng nói ra đã là cực hạn rồi.

Có lẽ trên đời này cũng chỉ có mình Chân Diệu hiểu được tâm tình của hắn. Từ bụng nàng suy ra, lai lịch của nàng cũng chỉ có thể ôm xuống mồ.

Không đủ thẳng thắn không sao, biết rõ nguyên do là đủ rồi.

Chân Diệu nghĩ, nàng là thứ nữ nhân, nếu gặp phải loại chuyện này, đối mặt với người bên gối, nói không chừng đến thời khắc mấu chốt cũng sẽ dùng đao cắt đi điểm chí mạng kia đấy.

Đương nhiên, hiểu là một chuyện, có tức giận hay không lại là chuyện khác.

Sắc mặt Chân Diệu nghiêm nghị, vẻ mặt cứng rắn, giấu đi vẻ trêu cợt vui vẻ, bình thản nói : “Cũng không tính là hoang đường. Nếu như giấc mộng kia rất sâu sắc, rất chân thật, giống như đã trải qua một lần, đối với người trong mộng có ấn tượng tiên nhập vi chủ* cũng là bình thường.”

*Tiên nhập vi chủ : nghĩa đen là “điều gì tới trước sẽ giữ vị trí chủ đạo”, ý nói ấn tượng đầu tiên lúc nào cũng khắc sâu trong suy nghĩ, chi phối những hành động về sau của con người.

“Thật sự?” La Thiên Trình không giấu được sự vui mừng trong giọng nói, sâu trong đáy lòng như có một dòng nước ấm len lỏi vào.

“Thật sự!” Chân Diệu âm thầm liếc mắt.

Thật cái rắm ấy! Nếu là người khác đã sớm lên mặt tát ngươi rồi.

Bỗng La Thiên Trình ôm chầm lấy Chân Diệu, cúi đầu nỉ non bên tai nàng : “Kiểu Kiểu, cảm ơn, cảm ơn nàng.”

Chân Diệu xụ mặt đẩy hắn ra, hất cằm : “Phu quân đại nhân, sẽ không phải chàng coi chuyện này cứ như vậy là xong chứ ?”

La Thiên Trình ngẩn ngơ.

Chân Diệu nghiến răng nghiến lợi nói : “Chàng nói rõ tình huống, ta tạm thời hiểu được. Nhưng ta hiểu thế nào không quan trọng, quan trọng là chàng vượt qua chuyện này thế nào. Về sau chàng không thể phát điên lại ngược đãi ta, ngược đãi xong lại muốn ta hiểu cho chàng chứ ? Như vậy không phải là chàng có bệnh, mà là ta có bệnh.”

“Kiểu Kiểu…” La Thiên Trình cầm tay Chân Diệu, rồi lại không biết nên nói như thế nào.

Chân Diệu đánh bốp, gạt tay hắn ra, không thục nữ trợn mắt, giận dữ nói : “La Thiên Trình, chàng dùng cái đầu bị lừa đá kia ngẫm lại xem, chàng và người trong mộng giống nhau sao ?”

“Ta?” Trong lòng La Thiên Trình khẽ động, rơi vào trầm tư.

Đời trước hắn là quý công tử ôn nhã nổi danh kinh thành, trên thực tế là kẻ bất lực không cần dùng tứ chi, mà ở kiếp này…

Chân Diệu tiếp tục tiếp lời : “Ta thấy chàng và người trong mộng không giống nhau. Như vậy vì cớ gì chàng cho rằng ta và người trong mộng giống nhau ?”

La Thiên Trình như bị sét đánh.

Không giống, hóa ra từ khi bắt đầu đã không giống rồi sao ?

Chân Diệu chợt rảo nhanh bước tiến đến bàn sách, mở giấy tuyên thành ra, dùng bút họa ra một bức tranh.

La Thiên Trình hiếu kỳ tiến đến xem.

Bên trên rải rác vài nét bút vẽ nên một đứa trẻ, mới đầu trước mặt là một đường thẳng tắp, về sau mới xuất hiện vô số nhánh mở rộng, đến cuối cùng lại tạo thành vài đường. Người đứng ở cuối đường lại hoàn toàn khác biệt, thậm chí có một cái còn không phải người, mà như thể bộ dạng quỷ ma hay thấy.

Chân Diệu đặt bút xuống, rồi nói : “Một người từ lúc còn bé đến khi lớn lên, rất có thể sẽ vô tình lựa chọn bộ dạng để hắn thay đổi. Nếu chàng chỉ nhìn những bộ dáng của người này lúc cuối cùng sao có thể nghĩ đến lúc ban đầu hắn cũng chỉ là một đứa trẻ thôi ?”

La Thiên Trình như thể gặp ma nhìn chằm chằm vào bức họa.

Rõ ràng vẽ rất tùy tiện nhưng lại khắc sâu vào lòng hắn.

Thấy hắn thật sự nghe hiểu, Chân Diệu ngừng một chút khẽ cười : “Ta và người trong mộng kia khác nhau. Ngày ngày chàng ở chung với ta, có lẽ cũng rõ tính tình của ta cũng khác. Nếu như trút bỏ lớp da này đi, chẳng lẽ chúng ta là một người sao ? Lựa chọn của nàng ấy cũng sẽ là lựa chọn của ta sao ?”

Chân Diệu nói xong như thể hết hơi, thở hổn hển nhìn La Thiên Trình.

Nàng nghĩ, cuối cùng cả đời nàng cũng sẽ không thể nói ra chân tướng được rồi.

Cho nên, cuối cùng nàng cũng có thể vì đứa trẻ không may bị trùng sinh này làm chút gì đó.

Nếu không, tất cả trôi qua sẽ cách rất xa, đến cuối lại đau lòng.

La Thiên Trình sững sờ nhìn Chân Diệu, trong mắt có hoang mang, có bối rối, có thống khổ, cuối cùng sáng bừng như được gột rửa, có loại thanh tịnh như thoát thai hoán cốt.

Ngược lại Chân Diệu lại ngẩn ngơ.

Mất đi chút lệ khí thỉnh thoảng lộ ra, hắn lại như mỹ ngọc được đánh bóng, lộ ra một mặt rất rung động lòng người.

“Chàng…” Chân Diệu há to miệng.

La Thiên Trình như mới vừa tỉnh mộng, sau đó lại ôm bức họa kia ngồi xổm xuống, khóc như đứa bé.

Lúc bắt gian Chân thị tại giường, hắn không khóc. Lúc phát hiện một mặt khác của người được coi như cha mẹ Nhị thúc Nhị thẩm, hắn không khóc. Giết người, sung quân, giết địch đẫm máu, lại bị Lệ vương có mới nới cũ, hắn vẫn không khóc.

Nhưng bây giờ biết rõ Kiểu Kiểu và Chân Diệu là hai người khác nhau, hắn đã không kiềm được phải rơi lệ.

Hắn biết rõ một đại nam nhân khóc sẽ là một chuyện cười, sẽ bị xem thường, sẽ mất mặt.

Nhưng mất mặt có là gì, vượt qua được khúc mắc này, đến cùng hắn sẽ không mất nàng.

Chân Diệu có chút khó tin, lén nhìn ra bên ngoài, thầm nghĩ may mắn đêm nay đã không để bọn nha hoàn gác đêm bên ngoài, bằng không đợi vị đại gia này tỉnh táo lại, muốn diệt khẩu thì làm sao đây!

Bông nến bỗng nổ bung, phát ra một tiếng tách nho nhỏ. Tiếng động này nhẹ vang lên, cuối cùng cũng kéo được lí trí La Thiên Trình lại.

Hắn chậm rãi đứng lên, mặt dù mắt vẫn còn đỏ nhưng khí chất đã ôn hòa rất nhiều, đáp lại Chân Diệu một nụ cười vô cùng dịu dàng.

Chân Diệu cũng đáp lại bằng một nụ cười ngọt ngào: “Nghĩ thông suốt rồi?”

“Đã nghĩ thông.” La Thiên Trình vươn tay đặt lên vai Chân Diệu, ánh mắt sáng bừng nhìn nàng.

“Nghĩ thông suốt là tốt rồi.” Chân Diệu uyển chuyển đi đến trước giường, ôm lấy một chiếc chăn nhét vào trong lòng hắn, cười híp mắt nói: “Hiện tại chàng có thể đi ra ngoài rồi.”

“Kiểu Kiểu?” Vẻ mặt người nào đó ngốc trệ.

Chuyện này, chuyện này phát triển có chút không đúng!

Chân Diệu trầm mặc: “Vấn đề của chàng được giải quyết. Giờ giải quyết vấn đề của hai ta, ta còn chưa tha thứ cho chàng!”

La Thiên Trình nhẫn nhịn cả buổi, nghẹn ra một câu: “Ta, ta phải thay đổi sao?”

Ôn nhu nhàn thục vừa rồi đâu rồi? Thông thấu nhanh nhạy đâu rồi? Kiên nhẫn săn sóc đâu rồi?

Người này, người này trước sau tuyệt đối không phải một người mà!

“Đúng.” Chân Diệu cười híp mắt nói: “Đợi Vĩnh vương phi nhận ta làm nghĩa nữ, nói không chừng Hoàng thượng cao hứng phong ta làm huyện chủ, quận quân, đến lúc đó chúng ta ly hôn. Ta nghe nói, mấy công chúa tiền triều có tục lệ dưỡng nam kỉ…”

Chân Diệu không phải nói bừa.

Chuyện Vĩnh Vương phi muốn nhận nàng làm nghĩa nữ đã truyền đến phủ Kiến An Bá. Lão phu nhân Kiến An Bá đã sớm có nói.

Cứu được quận chúa Sơ Hà không phải chỉ là cứu công chúa mà còn hóa giải nguy cơ trở mặt với người Man Vĩ, thậm chí có thể nói, nguyên nhân thứ hai mới là quan trọng nhất. Cho nên vì biểu hiện hoàng ân mênh mông cuồn cuộn, không thể nào không cho nàng một sắc phong.

“Nàng dám!” La Thiên Trình tức giận đến tức ngực, một tay ôm lấy nàng vào lòng.

“Chàng có thay đổi không?” Chân Diệu vùi đầu trong ngực hắn, giọng nghe rầu rầu.

La Thiên Trình ôn nhu vuốt tóc nàng, khẽ nói: “Có, sợ nàng nuôi nam kĩ.”

“Ôn nhu như vậy, còn tốt hơn mùi rượu chua.”

Chân Diệu thầm cảm khái, thừa dịp thân thể đối phương cứng đờ thoát ra, một ngón tay chỉ cửa ra vào: “Đi đi, ra khỏi thư phòng quẹo trái.”

“Kiểu Kiểu…”

Chân Diệu quay mặt không nhìn hắn.

La Thiên Trình còn chưa từ bỏ ý định: “Sáng mai ta phải trở về nha thự rồi, gần đây bận rộn rất nhiều việc…”

Chân Diệu ôm lấy chăn nhấc chân quay đi: “Chàng không đi, ta đi!”

“Kiểu Kiểu.” La Thiên Trình đành có chút bất đắc dĩ.

Chân Diệu lườm hắn một cái: “Như thế nào, chàng nghĩ ta đang làm nũng với chàng sao?”

“Chuyện này, vậy làm sao nàng mới chịu hết giận?”

Chân Diệu nghĩ nghĩ, lắc đầu: “Không biết, ta chỉ biết một chuyện.”

“Chuyện gì?”

“Chàng không đi thư phòng ngủ ta sẽ càng tức giận.”

La Thiên Trình nhận mệnh tiếp nhận chăn mềnh, ôm bức họa kia, ỉu xìu cúi đầu ảo não đi thẳng.

Chân Diệu vô cùng mệt mỏi, thổi nến lên giường, toàn thân đau nhứt vô cùng mệt mỏi.

Nàng luôn là người bị thuyết giáo, cho tới bây giờ đều chưa từng dạy được ai, rõ ràng đã thành công rồi.

Chỉ mong từ nay về sau kiếp này an ổn, năm tháng an lành.

Chân Diệu bị mùi thơm xông vào mũi làm cho thức dậy.

Nàng trừng mắt nhìn, nghiêng đầu một cái đã thấy một cành mai vàng bên gối, nhất thời tưởng rằng mình vẫn đang nằm mơ.

“Đại nãi nãi, thức rồi sao?” Giọng Bạch Thược truyền đến.

Chân Diệu phục hồi tinh thần lại, vô thức giấu mai vàng đi, mới nói: “Vào đi”

Két… cửa mở.

Bạch Thược dẫn theo mấy nha hoàn đi vào, bê khăn, cầm chậu rửa mặt, xà bông thơm, theo thứ tự đặt xuống.

Chân Diệu được Bạch Thược dìu đi tịnh phòng rửa mặt sạch sẽ, đợi đến khi quay lại Tước Nhi và Giáng Châu đã thu dọn phòng ốc chỉnh tề.

Sau đó Tước Nhi đẩy cửa sổ ra, vui mừng nói với Chân Diệu: “Đại nãi nãi, tuyết rơi mấy ngày rồi, hôm nay rốt cuộc cũng trời quang.”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Dung Dung.. về bài viết trên: Hàn Lam, MacSongThien, Thu Heo, caothetai, ngoung1412, thienly, yuriashakira
     

Có bài mới 25.05.2017, 08:27
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 16.01.2016, 20:00
Bài viết: 1838
Được thanks: 4805 lần
Điểm: 10.53
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 12
Chương 250: Đắc thủ

Trời trong nắng ấm, tuyết đọng đã tan óng ánh bạch quang lại càng chói mắt. Trong một nhà dân ở ngỏ nhỏ Hạnh Hoa u tĩnh khe khẽ phát ra tiếng nữ tử rấm rức khóc.

Nửa thân dưới của La nhị lão gia còn đang chôn trong chăn bông, ông nhìn mỹ nhân đang quay lưng về phía mình thút thít nỉ non mà trong lòng vô cùng thoải mái. Loại cảm giác thỏa mãn khó tả này làm cho thần thái ông rạng rỡ khác thường. Quả là lần đầu nếm được chuyện này ông mới biết được ăn tủy trong xương mới biết liếm nó cũng ngon.

Ngẫm lại mới thấy đoạn thời gian trước đây thật uổng phí.

Giang sơn mỹ nhân, cũng khó trách có người không cần giang sơn mà chỉ yêu mỹ nhân.

La nhị lão gia nhìn chăm chú vào bóng lưng nhỏ nhắn mềm mại yêu kiều vừa phải, tóc xanh như rong biển dài tới thắt lưng, uốn lượn quanh quẩn như kéo mất hồn ông, không khỏi thầm cảm khái.

“Yên Nương…” La nhị lão gia giang tay ôm lấy bờ vai nàng.

Yên Nương mãnh liệt xoay người, nhìn chòng chọc vào La nhị lão gia, trái lại đánh lão một bạt tai.

Bốp một tiếng giòn tan, trong căn phòng không lớn như có tiếng vọng lại.

La nhị lão gia bị đánh cho choáng váng, sau hồi lâu mới bộc phát lửa giận, vừa muốn phát tác đã bị động tác của Yên Nương làm cho sợ hãi.

“Ta nể ông là đại lão gia chân thực nhiệt tình, ai ngờ ông lại là kẻ háo sắc giậu đổ bìm leo!” Yên Nương kéo xuống một chiếc trâm trên mái tóc, đưa mũi nhọn sắc bén vào chiếc cổ trắng ngần.

La nhị lão gia thoáng chốc bị luýnh quýnh: “Yên Nương, nàng đừng làm liều.”

Yên Nương ngửa đầu, trên chiếc cổ trắng trong còn lưu lại vết đỏ đêm qua, chiếc trâm hướng xuống lập tức cào rách da thịt, máu huyết lập tức tuôn ra.

“Thân thể này của ta bị ngươi chà đạp rồi, chẳng lẽ ngươi cho rằng ta còn tiếc cái mạng này sao?”

Thần sắc quyết tuyệt, huyết châu rơi xuống lại vô cùng diễm lệ, làm cho La nhị lão gia nóng nảy nhảy dựng lên.

Nữ tử này can trường như thế, ngược lại làm cho ông sinh ra một loại cảm giác muốn chinh phục khó tả.

Chỉ cần nghĩ đến một ngày nữ tử này đối với ông nói gì nghe nấy, mặc cho ông thao túng, La nhị lão gia đã kích động đến nỗi run lên.

Ông lật tay lại, ngược lại đánh mình một bạt tai.

Yên Nương ngẩn người, động tác trên tay khựng lại.

Thừa dịp có thời cơ này, La Nhị lão gia lập tức bắt lấy tay nàng, chụp lấy cây trâm ném xuống đất, sau đó ôm chặc lấy nàng.

“Yên Nương, Yên Nương, ta biết nàng giận, trong lòng nàng có ấm ức thì cứ đánh ta đi, đừng tổn thương bản thân. Từ lần đầu gặp nàng, ta đã thích nàng rồi. Hôm qua thật sự là nhất thời không kiềm được…”

Thân thể căng thẳng của Yên Nương dường như thoáng thả lỏng một chút, cắn môi nói: “Ông ngàn không nên, vạn không nên thừa lúc không có lão gia nhà ta ở nhà liền tới ức hiếp ta…”

Sở dĩ gia yến hôm qua La Nhị lão gia không trở về vì có người về báo tin tên hành thương nuôi Yên Nương kia đã bị người đánh chết vì uống rượu rồi tranh chấp với người ta.

La Nhị lão gia quả thực muốn cười to ba tiếng. Tên hành thương này cho dù không chết lão cũng đã định ra tay rồi, không ngờ tới lại được bớt công.

Lập tức đợi không được, chạy tới ngõ Hạnh Hoa này.

Đột nhiên biết được tin tức hành thương bị giết hại, đương nhiên Yên Nương đau đớn vô cùng. La nhị lão gia vội vàng an ủi, đến cuối thừa dịp nàng thả lỏng tâm tình ép buộc hoàn thành chuyện tốt, vậy nên không cần kể rõ nguyên nhân có chuyện này vào lúc sáng sớm.

“Yên Nương, nàng yên tâm, sau này ta sẽ đối đãi thật tốt với nàng.”

Yên Nương cười lạnh một tiếng: “Ta đi theo lão gia nhà ta vì hắn có ân tình với ta. Chẳng lẽ ông cho rằng ta là thứ nữ tử đê tiện kia, ai cũng có thể lấy làm chồng?”

“Yên Nương, ta không có ý này. Chỉ là nàng bây giờ chỉ có một mình, một nữ nhân như vậy sống rất khó khăn, có lẽ nàng cũng biết rồi. Ta thật tâm thích nàng! Nàng theo ta đi, nàng muốn gì ta đều có thể cho nàng.”

Nếu Yên Nương chết sống không theo, đương nhiên ông sẽ mạnh bạo, nhưng như vậy quả thật quá mất cảm tình.

“Cái gì cũng cho ta?”

La nhị lão gia vội vàng gật đầu.

Yên Nương nâng cằm lên: “Vậy được, lão gia đáp ứng với ta ba điều kiện, ta sẽ theo ông.”

“Nàng nói đi.”

“Thứ nhất, ta ở đây đã quen nên không muốn đến hạ mình làm thiếp trước mặt chủ mẫu.”

“Chuyện này không thành vấn đề.” Vẻ mặt La nhị lão gia lộ ra thần sắc vui mừng.

Vốn ông cũng không muốn đón Yên Nương vào phủ. Không nói lão phu nhân và Điền thị, mà nếu Yên Nương phát hiện Thục Nương không phải đang hưởng phúc trong quý phủ mà bị bán đi, chỉ sợ ông còn phải hao tốn hơi sức dụ dỗ một hồi.

Để nàng nuôi dưỡng bên ngoài ngoại thất được bớt việc, yêu cầu này ông sao lại không đồng ý.

“Chuyện thứ hai, ta muốn ngài lấy lại công đạo cho lão gia nhà ta!” Sắc mặt Yên Nương lạnh xuống: “Lão gia làm được những điều này rồi lại nói tiếp.”

La nhị lão gia sửng sốt một chút, mới gật đầu nói: “Ta sẽ dốc sức.”

Bắc Nghiễm bên kia không thể so với kinh thành mà tùy tiện lấy xuống một mái ngói có thể nện vào quan ngũ lục phẩm. Chỉ là nếu không có bối cảnh, ông thuận tay giúp một việc cũng không coi vào đâu. Nếu chọc phải phiền toái, ha ha, Yên Nương lại không thể tự mình đi xem, đến cùng như thế nào không phải đều do ông nói sao.

“Điều kiện thứ ba thì sao?”

“Chuyên thứ ba ta còn chưa nghĩ tới, đợi nghĩ ra sẽ nói sau.” Thần sắc Yên Nương trì hoãn xuống.

La nhị lão gia liền không nhịn được cầm tay nàng.

Yên Nương rút tay về, vứt quần áo lên người ông: “Lão gia nhanh đi đi.”

La nhị lão gia còn muốn ở lại ôm tiểu mỹ nhân thân mật một hồi lại bị Yên Nương kiên định cự tuyệt.

“Nếu lão gia thật lòng thích ta, hãy cho ta thủ tiết bảy ngày. Dù ta cũng không có thân phận gì để thủ nhưng đến cuối cũng nên tận chút tâm ý.”

Lúc này La Nhị lão gia mới lưu luyến rời đi.

Có lẽ mọi người đều có chút hèn hạ như vậy, Yên Nương càng không giống với những trăng hoa nuôi bên ngoài, La Nhị lão gia lại càng không nhịn được hướng về ngõ Hạnh Hoa, dù cho chỉ là uống chén trà không làm gì cả, cũng hiểu thoải mái hơn trở về đối mặt với cái mặt mo của Điền thị.

Thậm chí trong lòng La nhị lão gia còn ẩn ẩn có thêm vài phần tôn trọng Yên Nương, thứ mà ông chưa bao giờ có với một nữ tử nào khác ngoại trừ đối với vợ cả, ngay cả chính ông cũng không ngờ tới.

Chân Diệu bên này, từ ngày đó đến nay cũng chưa gặp lại La Thiên Trình, nhưng ngày ngày đều nhận được vài món đồ chơi nhỏ do hắn phái người đưa về.

Có khi là một bộ tượng đất tinh xảo, một túi bánh ngũ vị, có khi lại là một chiếc nồi.

Chiếc nồi kia có đáy bằng, chỉ to bằng bàn tay của nam nhân trưởng thành. Ngược lại Chân Diệu rất yêu thích, lập tức mang đi làm trứng tráng, còn luộc một miếng thịt ra ăn.

Mắt thấy thời gian cũng vừa đúng, Tử Tô liền sai Tước Nhi ra cửa sau, dặn dò: “Cầm đồ đạc nhanh trở về, đừng ham chơi.”

Thanh Phong Đường là chỗ ở của Thế tử phủ Trấn Quốc Công tất nhiên không giống với tiểu viện của nơi khác, phía sau phòng còn có một đường sát tường, chỗ đó liền mở một cánh cửa nách nho nhỏ nối thẳng ra bên ngoài, ngày thường đều có người trông coi, coi như là một viện riêng rồi.

Muốn hỏi tại sao Tử Tô lại trông coi việc này, đó cũng là vì trùng hợp.

Ngày ấy Tử Tô đúng lúc ra bên ngoài mua mấy thứ về, đụng phải Thanh Cáp đang chống nạnh hầm hầm nhìn một thị vệ mặc đồ thanh niên.

Nàng cẩn thận hỏi mới biết nam tử kia là tư vệ của Thế tử, tên La Báo, theo lời Thế tử đến tặng đồ cho Đại nãi nãi.

Sau đó lại khó hiểu hỏi Thanh Cáp vài câu, thiếu chút nữa đã không giữ được vẻ cần trọng.

Nha đầu kia là đang ghi hận Thế tử khi dễ Đại nãi nãi, lúc này mới không nhận đồ đạc La Báo đưa, hơn nữa vốn vật này là do nô tài Bán Hạ đưa tới nhưng vì Thanh Cáp đánh người ta, nên người ta không dám đến nữa.

Tử Tô lập tức không dám phái Thanh Cáp đi làm, giao việc này lại cho Tước Nhi ngày đó đi cùng nàng đi mua đồ.

Tước Nhi nhanh nhảu đi ra, quả nhiên gặp được nam thanh niên đang đứng chờ bên ngoài, trong tay còn cầm một hộp điểm tâm.

Tước Nhi vội vàng chạy tới, cười hì hì nói: “La Báo đại ca, hôm nay sớm vậy sao?”

La Báo nhìn thấy Tước Nhi, bất giác liếc nhìn ra phía sau, thấy không còn ai nữa, đáy mắt hiện ra vài phần lạc lõng, mới đưa điểm tâm tới, cười nói: “Thế tử nói điểm tâm vừa ra lò mới ngon, nên sai ta nhanh đưa tới cho Đại nãi nãi.”

Tước Nhi nhanh chóng nhận lấy mà không nhiều lời thêm nữa.

Nàng còn nhớ chuyện Thế tử không trở về thăm Đại nãi nãi, không thể để Thế tử cho rằng chỉ cần tặng đồ tới thì Đại nãi nãi sẽ vui vẻ.

Thấy Tước Nhi ôm hộp điểm tâm đi, La Báo nhịn không được gọi một tiếng.

Tước Nhi quay người lại, nghi hoặc hỏi: “La Báo đại ca, còn việc gì sao?”

Thanh niên vừa đến hai mươi nghe hỏi như vậy liền đỏ bừng cả tai, cũng may Tước Nhi còn nhỏ nên không phát hiện ra, chỉ buồn bực nhìn y.

La Báo lấy hết dùng khí hỏi: “Tỷ tỷ ngày ấy sao không thấy?”

Vừa nói ra cả khuôn mặt đã lập tức đỏ bừng, chân tay có vài phần luống cuống, rõ ràng xúc động muốn bỏ chạy nhưng dưới chân lại như mọc rễ vẫn không nhúc nhích.

“Tỷ tỷ ngày ấy?” Tước Nhi mở to mắt nhìn, rồi nói: “À, huynh nói Tử Tô tỷ à?”

Tử Tô, tên của nàng thật dễ nghe. La Báo hi hi cười ngây ngô.

Tước Nhi liếc mắt: “Tử Tô tỷ là đại nha hoàn nhất đẳng bên cạnh Đại nãi nãi nhà chúng ta, chẳng lẽ là chân chạy cho các huynh được sao? Ngày ấy là đúng lúc trở về đi ngang qua thôi.”

Thấy La Báo còn trưng ra vẻ mặt ngây ngô cười, tiểu cô nương không kiên nhẫn, dậm chân nói: “Không nói với huynh, ta đưa điểm tâm cho Đại nãi nãi đây.”

Lúc Tước Nhi đi vào, Tử Tô đang bưng nước mật cho Chân Diệu uống. Bạch Thược đang chọn đồ trang sức.

Thấy Tước Nhi cầm điểm tâm vào, Chân Diệu buông chén nói: “Đến, để ta xem hôm nay là điểm tâm gì.”

Dù nhớ tới người nọ vẫn tức giận nghiến răng nhưng nàng sẽ không làm khó dễ với lễ vật, nhất là đồ ăn.

Khụ, khụ… tức giận và nhận lễ vật là hai chuyện khác nhau.

Chân Diệu không thể phủ nhận, mỗi lần nhận lễ vật, trong lúc lơ đãng nhớ lại hương hoa mai bên gối sáng hôm ấy thức dậy, tâm tình tự dưng cũng tốt hơn một chút.

“Ôi…là ngẫu phấn quế đường cao (bánh củ sen) của quán nhỏ Duyệt Lai. Vào mùa này phải xếp hàng hồi lâu mới mua được đấy.” Tước Nhi vui vẻ nói.

Chân Diệu cầm một miếng lên ăn mới nói: “Mới không cần hắn mua.”

Sau đó thưởng cho Tử Tô, Bạch Thược và Tước Nhi mỗi người một miếng.

Tước Nhi nhận lấy: “Nhất định là do La Báo đại ca mua được.”

Nói xong bật cười: “Đúng rồi, Đại nãi nãi, hôm nay La Báo đại ca còn hỏi sao không thấy Tử Tô tỷ. Hì hì, người nói hắn có ngốc không, làm gì có chuyện đại nha hoàn làm chân chạy…”

“Tước Nhi!” Tử Tô trầm mặt quát to, lập tức cảm thấy bánh ngọt trong tay như bỏng tay, vẻ mặt luôn không có nhiều biểu lộ cũng nóng lên.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Dung Dung.. về bài viết trên: Hàn Lam, MacSongThien, Thu Heo, caothetai, ngoung1412, thienly, yuriashakira
     
Có bài mới 31.05.2017, 09:33
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 16.01.2016, 20:00
Bài viết: 1838
Được thanks: 4805 lần
Điểm: 10.53
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 12
Chương 251: Nhìn nhau

Edit: Vivi

Beta: Sakura

Tử Tô xưa nay đều mặt không chút thay đổi, tuy hơi nóng mặt, nhưng cũng không lộ ra lắm, chỉ có Bạch Thược cùng lớn lên từ nhỏ là nở nụ cười mang hàm ý sâu sa.

Chờ tìm được cơ hội ở riêng với Chân Diệu thì nói: “Đại nãi nãi, người xem La Báo kia có phải rất để ý Tử Tô tỷ không?”

“Để ý?” Chân Diệu phút chốc chưa kịp phản ứng, một lúc lâu mới lắp bắp nói, “Ngươi, ngươi đang nói La Báo kia để mắt Tử Tô sao?”

Loại cảm giác đè nén rằng mỹ nhân mình nuôi lớn bị người khác mơ ước là sao nhỉ?

Bạch Thược cũng hơi đỏ mặt, ngập ngừng nói: “Hầu gái chỉ nghe Tước Nhi nói nên đoán lung tung. Đại nãi nãi ngài đừng giận . . .”

Nói đến đây thì dừng một lát rồi hỏi dò: “Vả lại, năm nay Tử Tô tỷ cũng không nhỏ rồi, còn hơn hầu gái hai tuổi đấy.”

Đại Chu dân phong cởi mở không nói, dù là thời đại lễ giáo hà khắc nào, những thứ khuôn sáo kia chủ yếu nhằm vào đám quý nữ, những cô gái tầng chót thực ra chịu ít ràng buộc hơn.

Nói trắng ra là, những cô gái tầng chót phải lộ diện vì sinh nhai thì đâu còn quan tâm được những thứ đó.

Hạ nhân giống Tử Tô, Bạch Thược, nếu nhìn vừa mắt nam bộc nào, chỉ cần đừng gây ra mấy vụ gièm pha tư định chung thân gì đó thì cứ đoàng hoàng cầu xin chủ nhà, bình thường chủ nhân sẽ mừng rỡ tác thành.

“Tử Tô bao nhiêu tuổi rồi?”

“Tử Tô tỷ sinh vào tháng giêng, qua tết thì đầy hai mươi rồi.”

Đại nha hoàn được dạy dỗ tỉ mỉ ra như các nàng, giữ đến lúc hai mươi tuổi cũng không lạ.

Thật ra Bạch Thược không phải là người lắm miệng, nhưng nghĩ đến cảnh nhìn thấy đêm đó thì cực sợ.

Bên cạnh Đại nãi nãi, nên có một người có thể có được tin tức từ bên thế tử gia, không nói cái khác, nếu sau này ngộ nhỡ Thế tử gia trêu hoa ghẹo nguyệt bên ngoài, bên Đại nãi nãi này cũng không đến nỗi hai mắt màu đen.

Bạch thược đã lập chí tự sơ, nên hoan nghênh việc Tử Tô có thể thành chuyện tốt với thân tín của La Thiên Trình.

“Quả thật không nhỏ rồi.” Chân Diệu vừa nghĩ mình mười lăm tuổi đã gả cho người, Tử Tô chẳng mấy chốc sắp hai mươi mà còn chưa có tin tức, lập tức cũng để bụng rồi.

Nha hoàn bên cạnh nàng dù không có ý định mười bốn mười lăm đã hứa cho người nhưng không thể giữ đến ngoài hai mươi được. Vậy chính là làm lỡ người ta.

“Thế ý Tử Tô thì sao?”

Bạch Thược lắc đầu: “Hầu gái cũng chưa hỏi ý Tử Tô tỷ, chẳng qua hôm nay thấy La Báo có ý với Tử Tô tỷ, cho nên nhắc đại nãi nãi một câu thôi.”

“Thế à —” Chân Diệu suy nghĩ một lát, “Trước tiên ta hỏi ý Tử Tô rồi hãy nói.”

Chờ đi thỉnh an ở Di An đường trở về, Chân Diệu ăn bánh ngọt. Thấy nâng hai cành hoa mai đi vào, thay cho hoa mai đã rụng trong bình, điều chỉnh dáng rồi cất kỹ, trong phòng lập tức tràn ngập hương hoa mai.

Chân Diệu nhìn mà trong lòng ấm áp.

Từ hôm nàng tiện tay cắm hoa mai La Thiên Trình tặng vào bình mai, Tử Tô vốn thận trọng dường như cảm thấy ngắm hoa mai tâm trạng nàng sẽ tốt hơn, nên lúc nào cũng nhớ thay mới hoa mai mới nở.

Lòng săn sóc này, sao nàng lại không hiểu.

Đẩy lui mọi người, Chân Diệu thở dài một tiếng: “Tử Tô, ngươi biết chăm sóc người như thế. Ta thật không nỡ cho ngươi lập gia đình.”

Tử Tô kinh ngạc: “Đại nãi nãi, ngài lại đang nói đùa.”

Chân Diệu nghiêm mặt: “Không phải nói đùa, Tử Tô. Năm nay ngươi quả thật không còn nhỏ rồi, tháng giêng không lập gia đình tháng chạp không chắc, chờ sang năm ngươi đã hai mươi rồi, còn ở lại nữa, chẳng lẽ đi làm vợ kế cho người ta?”

Tử Tô liền không nói.

Nàng quả thật không còn ít tuổi rồi, cũng không vội vã lập gia đình. Chẳng qua nếu sớm muộn gì phải gả, nếu Đại nãi nãi bảo nàng gả thì nàng cũng không có gì chống đối cả.

Vả lại, hiện nay A Loan càng ngày càng cẩn thận rồi, tương lai thay thế vị trí của nàng là không có vấn đề, Giáng Châu cũng được dạy dỗ tốt rồi, hiện nay Đại nãi nãi lại thiếu ma ma quản sự.

Chân Diệu thì cười, ánh mắt cong cong giống như trăng lưỡi liềm: “La Báo kia, rốt cuộc như thế nào?”

Tử Tô điềm tĩnh trước sau như một lại lúng túng, thấp giọng nói: “Chỉ gặp mặt một lần, hầu gái nào biết hắn như thế nào.”

Chân Diệu liền hiểu.

Tử Tô không bài xích chuyện lập gia đình, khả năng còn chưa đến mức thích La Báo kia, nhưng chắc không ghét.

Cứ thế nàng có tính toán trong lòng rồi, quay sang dặn dò Tước Nhi vài câu.

Ngày hôm sau Tước Nhi lại vui vẻ đi cửa sau, quả nhiên người chờ ở đó vẫn là La Báo.

Lần này hắn nhấc theo hai túi giấy dầu, một to một nhỏ.

Thấy Tước Nhi thì chuyển qua rồi nói: “Là móng heo kho của Trương thị.”

“Sao lại có hai túi thế?”

Tai La Báo đỏ lên: “Một túi cho Đại nãi nãi, một túi cho các tỷ tỷ.”

“Không thể nào, Thế tử gia còn mua cho chúng ta?” Tước Nhi ngạc nhiên nói.

La Báo ấp úng: “Túi cho các tỷ tỷ, là ta mua. . . . . .”

Không phải là hắn tranh công, chẳng qua nếu truyền ra lời đồn thế tử gia mua móng heo cho nha hoàn, thế thì chắc chắn Thế tử sẽ lột da hắn.

“Thì ra là La Báo đại ca mua, được rồi, huynh đi theo ta.” Tước Nhi cười nhẹ nhàng mà xoay người đi.

“Hả?” La Báo không hiểu ra sao.

Tước Nhi quay đầu lại cười nói: “Là Đại nãi nãi muốn tự mình cám ơn huynh đấy.”

La Báo lập tức u mê: “Đại nãi nãi muốn gặp ta?”

“Đúng vậy, nhanh lên nào, Đại nãi nãi còn đang đợi trong đình.” Tước Nhi xoay người rồi đi.

La Báo vội vàng đuổi theo, nhưng trong lòng suy nghĩ nhiều lên.

Hắn là tư vệ La Thiên Trình tự mình cất nhắc, tất nhiên không ngu, ý nghĩ chuyển một cái thì đột nhiên hiểu ra.

Đại nãi nãi đang muốn nhìn hắn thay nha hoàn!

Nếu không, Đại nãi nãi thân phận gì, đáng tự mình tạ ơn một người thị vệ như hắn sao?

Suy nghĩ cẩn thận điểm này, trái tim La Báo đập thình thịch, lòng bàn tay mưới mồ hôi, chờ đến khi thấy người trong đình xa xa thì ngay cả chân cũng không nhấc nhổi nữa.

Chân Diệu chờ ở trong đình, mặc dù bên cạnh để Noãn lò, ngồi lên trên tấm lót bông dày dặn, nhưng vẫn thấy rất lạnh, nhưng vì gặp người tận mắt, chỉ có thể chọn ở chỗ này.

A Loan mặc váy xanh lam đứng bên cạnh Chân Diệu, lỗ tai còn rủ xuống trân châu san hô màu đỏ, tôn lên phong thái tuyệt đẹp của nàng, đúng là chẳng kém gì chủ tử có bề ngoài trứ danh.

Chờ Tước Nhi dẫn La Báo vào đình, Chân Diệu lại nở nụ cười trước.

Tước Nhi buồn bực quay đầu lại. Rồi cũng cười lên.

Đại khái là quá căng thẳng, La Báo lại cùng tay cùng chân đi vào, giơ hai túi móng heo quỳ một chân xuống đất trong tiếng cười: “La Báo ra mắt Đại nãi nãi.”

Chân Diệu nhìn chằm chằm hồi lâu. Cũng chỉ thấy đỉnh đầu, không khỏi thở dài nói: “Đứng lên rồi nói đi.”

La Báo đứng lên, đầu cũng không ngẩng.

“Mấy ngày nay cực khổ.”

La Báo cúi đầu thấp hơn: “Đều là thuộc hạ phải làm.” Vừa nói dâng hai túi móng heo lên, “Vẫn còn ấm, Thế tử bảo để ngài mau ăn.”

“Hôm nay có hai phần cơ à.” Chân Diệu ý bảo Tước Nhi nhận lấy.

Tước Nhi lại chen lời: “Đại nãi nãi, một phần là Thế tử cho ngài, một phần là La Báo đại ca mua cho các tỷ tỷ.”

Vừa dứt lời, mặt La Báo đỏ bừng, cứng ngắc đứng ở nơi đó rất có mấy phần chân tay luống cuống.

Chân Diệu cong khóe miệng: “Nếu như vậy. Trước hết Tước Nhi mang đồ ăn về Thanh Phong đường đi, phân phần của các ngươi trước đi.”

Tước Nhi vui vẻ đáp lại, nhận lấy hai túi móng heo rồi đi, đi vài bước quay đầu hỏi: “La Báo đại ca. Phần nào là huynh mua thế?”

“Túi… túi to.” La Báo ảo não muốn đập đầu vào tường.

Sớm biết hôm nay phải gặp Đại nãi nãi, hắn mua móng heo gì chứ, thật sự mất mặt quá!

Chờ Tước Nhi đi xa, Chân Diệu lại liếc nhìn A Loan: “A Loan, rót chén trà ấm cho La thị vệ ấm áp dạ dày.”

A Loan bưng trà đi qua, bàn tay trắng nõn mảnh khảnh giơ lên: “La thị vệ, mời uống trà.”

Giọng nàng êm dịu uyển chuyển, khuyên tai san hô lắc lư táp vào gò má như ngọc theo động tác của nàng. La Báo chỉ nhìn thoáng quá chứ không dám nhìn nữa, rũ mắt cảm ơn nhưng lại không đón lấy.

A Loan thấy thế, thả chén trà vào trên bàn đá bên cạnh rồi lùi về.

Chân Diệu cũng thỏa mãn.

Với bề ngoài của A Loan, lại chăm chút trang phục, người nhìn thấy nàng lần đầu tiên mà bình tĩnh thế này, đã rốt cuộc không sai rồi.

“Thế tử ở nha thự, ăn ngủ tốt không?”

Nghe Chân Diệu nhắc tới La Thiên Trình, La Báo đã không còn thấy co quắp. Nhất nhất đáp lại nàng.

Chân Diệu thấy ngôn hành cử chỉ cũng không tệ, âm thầm gật đầu. Còn tình hình của hắn thì không hỏi nửa lời.

Những thứ này quay đầu lại hỏi La Thiên Trình là biết cả, không cần thiết làm quá rõ ràng, ngộ nhỡ hôn sự không thành, sau này cũng không đến mức quá khó nhìn.

Nhìn nhau đã ổn, Chân Diệu bưng trà: “A Loan, ngươi đưa La thị vệ ra ngoài đi.”

La Báo lại hành lễ, đi theo A Loan rời khỏi đình.

Chân Diệu nhìn xa xa, cũng phát hiện La Báo vẫn cách A Loan một khoảng cách.

Đại khái đợi sau thời gian uống cạn chén trà, A Loan đã quay về.

“Như thế nào?”

A Loan liền nói: “Từ đầu tới đuôi, không hề chủ động nói một câu với hầu gái, ánh mắt cũng chưa từng nhìn loạn, dù đến trước lúc đi cũng chỉ khách sáo nói tạm biệt.”

“Thế cũng hiếm thấy.” Chân Diệu cười tủm tỉm nói.

A Loan dở khóc dở cười: “Đại nãi nãi, ngài nói cái gì thế!”

Chân Diệu cười mà không nói.

Nàng nhớ Tiêu thế tử của phủ Viễn Uy hầu nhìn thấy A Loan còn liên tiếp thất thần đấy, La Báo thấy A Loan còn có thể bình tĩnh như thường, hoặc đã nói lên hắn đủ tự hạn chế, hoặc đã nói lên hắn đủ thông minh.

Dù là trước hay sau, đủ tư cách làm phu quân của Tử Tô rồi.

“Đại nãi nãi muốn nói với Thế tử gia sao?” A Loan không khỏi hỏi một câu.

Chân Diệu lắc đầu: “Nếu hắn coi trọng Tử Tô thì sẽ nói với thế tử, đến lúc đó là thế tử nói với ta mới phải.”

Nha hoàn nhà nàng đều là mỹ nhân, gả ra một cũng phải đau lòng một chút, chẳng lẽ còn phải vội vàng sao.

Hơn nữa nàng còn muốn xem xem, Tử Tô và A Loan, La Báo đều gặp mặt một lần, hắn vẫn kiên trì chọn Tử Tô hay đổi ý đây?

Chân Diệu vẫn không gặp được La Thiên Trình, cho đến sáng sớm hôm phải đi phủ Vĩnh Vương, La Thiên Trình mới vội vã chạy về.

Ngắn ngủn mấy ngày, hắn ắt đã gầy đi. Chân Diệu đều vô cùng kinh ngạc rồi, không nhịn được hỏi: “Bận rộn đến mức ấy à?”

La Thiên Trình lộ ra mỏi mệt cười: “Qua ít ngày là ổn.”

Không có ai biết, Cẩm Lân Vệ trừ nha thự bên ngoài còn có sự tồn tại của ám vệ, mà ám vệ thì nằm trong tay hắn.

Gần đây khắp nơi rục rịch, vài chuyện không tiện cho người khác biết đều do ám vệ đi chấp hành, hơn nữa hắn còn phải nắm trong tay ám vệ của phủ Quốc Công, có thể tưởng tượng bận rộn cỡ nào.

Hai người lên xe ngựa đi phủ Vĩnh Vương, có lẽ quá mệt mỏi, La Thiên Trình dựa vào vách xe nhanh chóng ngủ thiếp đi.

Chân Diệu lặng lẽ vén một góc rèm xe lên nhìn phong cảnh trên đường, bỗng nhiên nhìn thấy một đứa bé con vọt tới trước xe ngựa.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Dung Dung.. về bài viết trên: Hàn Lam, MacSongThien, Mưa biển, caothetai, ngoung1412, thienly, yuriashakira
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 486 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Chuông Gió, Dực Hy, Mayyaries, Sam33, Sunny Moon, trantran911 và 320 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 95, 96, 97

3 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

6 • [Hiện đại] Tổng tài đừng tới đây! - Ăn quái thú

1 ... 40, 41, 42

7 • [Cổ đại] Sư phụ quá mê người đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn

1 ... 66, 67, 68

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 15, 16, 17

10 • [Xuyên không - Xuyên sách] Vật hi sinh nữ phụ nuôi con hằng ngày - Danh Đường Đa Tiểu Tỷ

1 ... 9, 10, 11

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

13 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

14 • [Hiện đại] Người tình của tổng giám đốc đài truyền hình - Cơ Thủy Linh

1 ... 20, 21, 22

15 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

16 • [Hiện đại] Cục cưng càn rỡ Tổng giám đốc dám cướp mẹ của tôi - Tả Nhi Thiển

1 ... 99, 100, 101

17 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

18 • [Hiện đại] Người tình hợp đồng của tổng giám đốc bạc tình - Hải Diệp

1 ... 113, 114, 115

19 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 84, 85, 86

20 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 179, 180, 181


Thành viên nổi bật 
Renni
Renni
THO THO
THO THO
Windyphan
Windyphan
ChieuNinh
ChieuNinh
Hàm Nguyệt
Hàm Nguyệt
heocon13
heocon13

Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 1058 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 415 điểm để mua Nhẫn đá Amethyst 3
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 1006 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: nangdong18_nary vừa đặt giá 292 điểm để mua Bé trà
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 957 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 696 điểm để mua Giọt nước
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 910 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Mèo: Give me love
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 865 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Comay nguyen: chào
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 822 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 398 điểm để mua Hoa hồng xám
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 299 điểm để mua Nước hoa
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 781 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 742 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 242 điểm để mua Hoa cúc trắng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 246 điểm để mua Xe hơi
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 242 điểm để mua Cây bí halloween
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 705 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 250 điểm để mua Mề đay đá Citrine 4
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 670 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 352 điểm để mua Happy day
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 465 điểm để mua Ngôi sao đen
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 334 điểm để mua Hổ trắng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 300 điểm để mua Giấy chứng nhận kết hôn
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 637 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 605 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 344 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 575 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 546 điểm để mua Mèo đen lau nhà

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.